Hạ Viện Mỹ thông qua Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam

13:18 |
WASHINGTON, DC - Hạ Viện Mỹ vừa thông qua Dự Luật “Nhân Quyền Việt Nam năm 2012” qua một cuộc bỏ phiếu bằng miệng (voice vote) tối Thứ Ba, thông cáo báo chí của Dân Biểu Christopher Smith (Cộng Hòa-New Jersey), tác giả của dự luật, cho biết.

Dân Biểu Christopher Smith, tác giả HR 1410, trong một lần trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt năm 2008. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)
“Ðây là một điều cấp bách để chính quyền Mỹ đưa ra một thông điệp rõ ràng đối với chế độ tại Việt Nam, rằng họ phải chấm dứt tình trạng đàn áp nhân quyền đối với người dân của họ,” Dân Biểu Smith được trích lời nói tại phiên họp khoáng đại của Hạ Viện, ngay sau khi ông tham dự lễ kỷ niệm năm thứ 11 vụ khủng bố 9-11, tổ chức tại Ngũ Giác Ðài.

Ông Smith, thành viên Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện và là chủ tịch Tiểu Ban Ngoại Vụ, đặc trách Châu Phi, Y Tế Thế Giới và Nhân Quyền, nói tiếp: “Dự Luật HR 1410 sẽ đưa ra những biện pháp nhằm cải thiện tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Như báo cáo của Ủy Ban Ngoại Giao, dự luật này cấm tất cả gia tăng viện trợ không liên quan đến nhân đạo cho chính quyền Việt Nam cao hơn mức của năm 2011, trừ khi chính quyền quốc gia này tạo được những tiến bộ trong việc thiết lập dân chủ và cổ động nhân quyền.”

HR 1410 cũng cấm không cung cấp viện trợ không liên quan đến nhân đạo cho chính quyền Việt Nam trừ khi tổng thống xác nhận với Quốc Hội là Hà Nội đã cải thiện rõ rệt hồ sơ nhân quyền, bao gồm việc thả tất cả tù nhân chính trị và tôn giáo, và bảo vệ quyền tự do hội họp, hành đạo và lập hội.

Ngoài Dân Biểu Christopher Smith, HR 1410 còn được 15 dân biểu thuộc lưỡng đảng đồng bảo trợ, như Zoe Lofgren (Dân Chủ-California), Ed Royce (Cộng Hòa-California), Loretta Sanchez (Dân Chủ-California), Frank Wolf (Cộng Hòa-Virginia), Fortney “Pete” Stark (Dân Chủ-California), Judy Chu (Dân Chủ-California), Howard Coble (Cộng Hòa-North Carolina), Dan Burton (Cộng Hòa-Indiana), Gerald Connolly (Dân Chủ-Virginia), Brad Sherman (Dân Chủ-California), Raymond “Gene” Green (Dân Chủ-Texas), Mike Coffman (Cộng Hòa-Colorado), James “Jim” Moran (Dân Chủ-Virginia), Joe Barton (Cộng Hòa-Texas) và Pete Olson (Cộng Hòa-Texas).

Theo thông cáo báo chí, có nhiều nhà hoạt động phát biểu tại các buổi điều trần để ủng hộ HR 1410, trong đó có ông Joseph Cao, cựu dân biểu Hạ Viện gốc Việt, Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng, giám đốc điều hành BPSOS, và đại diện của Human Rights Watch, một tổ chức giám sát nhân quyền trên thế giới.

Theo thủ tục, HR 1410 sẽ được chuyển qua Thượng Viện để biểu quyết. Nếu được thông qua, dự luật vẫn cần chữ ký của tổng thống để có hiệu lực.

Dự luật nhân quyền cho Việt Nam từng được đưa ra Hạ Viện nhiều lần trước đây và được thông qua rất dễ dàng, với tỉ lệ phiếu rất cao. Tuy nhiên, dự luật chưa bao giờ được thông qua tại Thượng Viện. (Ð.D.)

Theo Người việt Online.

Đọc tiếp…

Tại sao chúng ta lại chọn con đường như vậy?

12:29 |
Đặng Ngữ
Nếu thật lòng bầu bí thương nhau, xem nhau như anh em trong một nhà thì chúng ta phải xem tổ tiên của người Khơ-me cũng như tổ tiên của người Kinh. Nghĩa là, văn hóa-văn minh của người Khơ-me phải được xem là văn hóa-văn minh của người Việt. Chúng ta nhất thiết phải xây dựng lại tinh thần Việt, tương lai chung của một nước Việt Nam bằng việc bằng việc đối xử công bằng, tôn trọng, kính ngưỡng những giá trị lịch sử mới hòng thoát khỏi nguy cơ Hán hóa từ trong suy nghĩ.

Nếu thật lòng bầu bí thương nhau, xem nhau như anh em trong một nhà thì chúng ta phải xem tổ tiên của người Chăm cũng như tổ tiên của người Kinh. Nghĩa là, chúng ta phải kính trọng thủy tổ của người Chăm như Hùng Vương-thủy tổ của người Kinh vậy. Nên nhớ, sự pha trộn giữa ngôn ngữ của các cư dân thuộc nền văn minh sông Hồng và văn minh Chăm đã cho ta hệ thống quốc ngữ ngày hôm nay. Muốn thoát khỏi nguy cơ Hán Hóa từ trong suy nghĩ, chúng ta cần những giá trị gốc như vậy.

Muốn thoát khỏi nguy cơ Hán Hóa từ trong suy nghĩ, chúng ta cần phải quay về với những giá trị không nhất thiết phải hoành tráng, to lớn, đồ sộ mà quay về với những thứ nho nhỏ nhưng chứa đựng tư duy của chính chúng ta-những người phương Nam.
Từ trái: Mỹ thuật kiến trúc Khmer, Việt Nam, Chàm. Nguồn ảnh: OntheNet
Trong các loại bệnh, bệnh về não vốn khó thăm khám, chẩn đoán, kê toa và được liệt vào loại bệnh nguy hiểm nhất. Người có bệnh não thường không biết mình mắc bệnh nên không đề phòng. Trường hợp phát hiện ra bệnh thì ngoài việc tìm ra đơn thuốc phù hợp, con bệnh phải kiên trì và đủ dũng cảm mới mong khỏi bệnh.

Thường nghe nói “bệnh từ tâm mà ra” vì não bộ con người ta điều khiển mọi hoạt động của cơ thể con người; tâm có ổn thì thân mới khỏe; tâm không ổn thì cơ thể sinh lắm chứng bệnh tật. Một dân tộc có thể tồn tại bên cạnh Trung Hoa mấy ngàn năm nay mà không bị đồng hóa, không bị thôn tính ắt hẳn không phải một dân tộc tồi. Hẳn bên trong dân tộc ấy phải có cái gì đặc biệt, rất đặc biệt. Điều đấy chúng ta không thể phủ nhận.

Câu hỏi đặt ra là tại sao chúng ta có thể tồn tại mà không thể văn minh, hùng cường được? Ở vào những khúc quanh lịch sử, dân tộc ta luôn có những lựa chọn không thể hiểu nổi, hết lần này đến lần khác. Có người bảo rằng chúng ta không may. Có người bảo rằng số phận dân tộc mình phải chịu cảnh như vậy. Cá nhân tôi, tôi không chịu cách lý giải đấy. Vậy thì do điều gì làm cho chúng ta ra nông nỗi như thế này? Hay chăng dân tộc chúng ta dung chứa một khuyết tật gì đấy, một khuyết tật tập thể trong cách suy nghĩ, một khuyết tật truyền thừa từ tổ tiên trong cấu trúc tư duy của người Việt? Nếu thừa nhận cái khuyết tật trong tâm lý dân tộc đấy thì chúng ta phải phá bỏ tất cả sao? Vậy thì chúng ta còn gì? Theo tôi, phải phá bỏ để xây dựng lại còn hơn tiếp tục dung chứa những khuyết tật đó, cái thứ độc hại trong tư duy đã làm cho chúng ta tồn tại nhưng tồn tại chẳng khác chi đời sống thực vật.

Rượu cần ngày cưới
Nguồn ảnh: Cao Duy Lĩnh Gialaiialai
Đời sống nhân loại từ thời cổ đại cho đến nay vốn được xây dựng xoay quanh các trục sau đây: kinh tế, chính trị và văn hóa. Nếu suy nghĩ cho thật kỹ, đời sống văn hóa chính là thượng tầng kiến trúc mà kinh tế & chính trị là hạ tầng của xã hội nhân loại, cũng như của mỗi dân tộc. Không cần thảo luận gì nhiều, hẳn nhiên, chúng ta đánh giá nền văn minh của một dân tộc dựa trên nền thượng tầng kiến trúc của dân tộc ấy bao gồm: tôn giáo, tư tưởng và nghệ thuật. Liệt kê ra từng phân ngành riêng biệt thì gồm ba phân ngành nhưng cái gốc của cả tôn giáo và nghệ thuật đều nằm ở nơi tư tưởng. Nói cho ngay, tư tưởng-cái gốc của cả kinh tế và chính trị bởi kinh tế hay chính trị thì cũng bắt nguồn từ những cái lý tất nhiên của nó, nghĩa là, phải có những tư tưởng ấy thì mới có những nền tảng kinh tế và chính trị ấy.

Muốn tìm hiểu cho thấu đáo nguyên nhân tại sao Nhật Bản có thể duy tân tự cường mà văn minh, hùng mạnh mà không phải Trung Hoa hay Việt Nam (theo rất nhiều người vẫn quan niệm, cả ba nước này được xem như “đồng chủng đồng văn” và chịu ảnh hưởng nhiều nơi tư tưởng Khổng Mạnh và triết lý Phật Giáo), chúng ta phải đi tìm cái gốc của vấn đề: cách suy nghĩ của người Nhật Bản, tư tưởng Nhật Bản.

Tôi dám chắc rằng, cái tư tưởng Nhật Bản ấy, nó phải có điều gì riêng có, rất đặc sắc và vượt trên hẳn tư tưởng Trung Hoa và Việt Nam cùng thời. Cái tư tưởng ấy thể hiện tinh thần quốc gia Nhật Bản. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà giai cấp cầm quyền khôn ngoan sáng suốt chọn lựa duy tân tự cường thay đổi vận mệnh quốc gia. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà tầng lớp trí thức tinh hoa sốt sắng làm người hướng đạo tiên phong cho công cuộc cải cách. Vì cái tinh thần quốc gia ấy mà quần chúng nhân dân lập chí hăm hở tấn hóa tự cường.

Chẳng giống nơi giới cầm quyền của Trung Hoa và Việt Nam: đầu óc ngu dại, cứ ngồi lì trên ngôi cao, lấy quyền cao và sức mạnh bạo lực để đè ép, cản trở ý muốn duy tân tự cường của quốc gia nên công cuộc duy tân không sao thực hiện nổi. Lại thêm đám trí thức hủ nho, thủ cựu cứ tưởng mình khôn lắm rồi, mạnh lắm rồi chẳng thèm đổi mới. Cái mâu thuẫn ấy cứ mỗi ngày một dâng lên tạo thành cách mạng đổ máu tàn bạo mà vẫn không đi đến đích văn minh được. Rốt cuộc vẫn nằm trong cái vòng yếu hèn, phụ thuộc mà mất nước. Bài học lịch sử ấy dường như đang lặp lại với Việt Nam. Nhật Bản duy tân tự cường thành công bởi họ có quần chúng nhân dân rất có chí, trí thức thì thức thời và chính quyền rất sáng suốt.

Nói chuyện vui, tôi vốn kỹ sư điện tử, thật lòng chẳng biết gì về kiến trúc với lại mỹ thuật. Mấy năm trước làm thuê cho tụi ngoại quốc nên thỉnh thoảng có qua lại Thượng Hải, Thâm Quyến, Hồng Kông, Ma Cau, v.v. rồi học được cái nghề “architectural lighting solution” chuyên thiết kế, cung cấp các giải pháp chiếu sáng cho các tòa nhà. Có người hỏi tôi, sao lại đâm đầu vào cái chuyên ngành gì mà hẹp vậy. Tôi trả lời, cái gì Hồng Kông, Thượng Hải, Ma Cau, Thâm Quyến có thì Hà Nội, Sài Gòn vài năm sau sẽ có, giống y hệt, không chạy thoát được. Ô hay, sao tôi lại dám qủa quyết như thế nhỉ?

Ngẫm mà xem, cái suy nghĩ này không chỉ mình tôi. Rất nhiều người đã nghĩ như vậy và đã làm như vậy. Thể loại nào bán chạy nhất trên thị trường sách mấy năm nay? Xin thưa, sách dịch các truyện ngắn, tiểu thuyết ngôn tình của các tác giả đô thị Trung Quốc. Lối viết của các nhà văn trẻ ăn khách chúng ta cứ giống giống như các nhà văn trẻ ăn khách bên Tàu. Tôi không cho rằng họ đạo văn hay thuổng ý của đồng nghiệp bên Tàu. Nhưng từ lối hành văn cho đến cách dùng chữ, rồi ý tứ, rồi cốt truyện, tất thảy đều na ná như văn học Tàu.

Cái gì dân Tàu làm giả, làm dối được thì người Việt cũng làm được dù cái sự giả, sự dối không bằng với người Tàu. Người Tàu phun hóa chất vào trái cây thì người mình chơi phóc môn vào bánh phở. Người Tàu lấy thịt thối làm nhân bánh bao thì ta lấy thịt thối làm cơm hộp. Người Tàu phá hủy môi sinh thì người ta xem nhẹ sinh thái. Có thể liệt kê rất, rất nhiều những sự giống nhau đến kỳ quặc như vậy. Tự hỏi, người Tàu truyền bá mấy cái trò đấy cho người mình ư? Không thể kết luận như vậy được. Hay người mình cử người sang Tàu học hỏi mà mang về nước hại lẫn nhau? Lại càng không thể. Tại sao người mình lại có những thói quen, hành động giống người Tàu đến vậy? Nếu đồng ý với nhau rằng, tư duy thể hiện thành hành động thì hóa ra người mình có cách suy nghĩ giống người Tàu sao? Cũng có thể lắm chứ.

Bây giờ, quay trở lại với câu hỏi đặt ra từ đầu, tại sao chúng ta lại chọn con đường như vậy? Tôi cho rằng, chúng ta không chủ động trong việc chọn lựa. Chúng ta đã chọn lựa như cái cách mà người Tàu đã chọn lựa. Cứ vào những khúc quanh của lịch sử, khi đòi hỏi phải chọn lựa thì lại thấy những người lèo lái vận mệnh quốc gia ngoái cổ sang phương Bắc để xem bên đấy làm như thế nào. Cứ như thể dưới vòm trời này không đâu hơn Trung Hoa. Cứ như thể trên bề mặt đất này không nơi nào văn minh cho bằng nền văn minh của người Hán. Đến ngay cả một tác phẩm vĩ đại của nền văn học Việt như Truyện Kiều của Nguyễn Du cũng phải dựa vào nguyên tác của một tay vô danh bên Tàu có tên gọi Thanh Tâm Tài Nhân. Phải chăng cụ Nguyễn Du nhà ta không có khả năng sáng tác từ một nguyên bản do chính cụ tạo nên? Nói như thế tức coi thường bậc danh nhân của nhà mình rồi. Có thể Nguyễn Du không ý thức việc này. Nhưng Freud và Carl Jung có thể lý giải chuyện này: bởi cấu trúc tư duy của Nguyễn Du, cái văn hóa Hán nó truyền thừa từ tổ tiên đã ăn sâu vào tận vô thức của chúng ta mất rồi.

Nguyễn Du đã như vậy, các sĩ phu khác của chúng ta cũng không khá hơn. Cái thứ Nho giáo của chúng ta là cái thứ Nho giáo cặn bã, không được tinh lọc với tên gọi Việt nho. Sĩ phu chúng ta muôn đời thờ hai chữ “trung quân” mà không biết đến quần chúng nhân dân cái chi cả. Vua cho ăn thì ăn, vua bảo nói thì nói, vua bảo viết thì viết. Cho nên, cái sử của nước ta chỉ thuần túy thứ sử của nhà cầm quyền đánh nhau mà chả thấy hình bóng quần chúng nhân dân đâu cả.

Lịch sử đâu phải một dòng sông đầy máu và chiến sĩ trận vong. Hai bên bờ lịch sử phải có kẻ cày ruộng, người dệt vải, học trò đi học... nữa chứ. Rõ ràng, cách viết sử của mình cũng thuần một thứ copy cách viết lịch sử của người Hán. Có người thắc mắc, sao người Việt chúng ta không thể lập thuyết? Lập thuyết để làm gì khi Khổng Tử vẫn còn ngồi bệ vệ trên cao kia, nơi phát khởi nguyên khí quốc gia. Lập thuyết để làm gì khi ngày ngày sĩ tử nước ta vẫn vái lạy con người xa lạ đến từ Trung Nguyên kia. Những người suy nghĩ giống nhau thì hành động giống nhau, những nền văn hóa giống nhau thì chọn lựa cũng giống nhau. Ông Nguyễn Xuân Tụ có ý gì khi lấy cái “nick name” Hà Sĩ Phu? Sĩ phu Hà thành ư? Cái “nick name” đầy Nho nghĩa ấy đủ gợi nên nhiều suy nghĩ về việc chúng ta bị Hán hóa từ trong cấu trúc tư duy. Cho nên, cá nhân tôi cho rằng ngày nào mà người phương Bắc chưa thay đổi mô hình chính trị hay chủ thuyết của họ thì ngày đó nước mình vẫn chưa có hi vọng thay đổi gì lớn. Chúng ta không chống Tàu, chúng ta không kỳ thị Tàu nhưng ngày nào mà chúng ta chưa nhận thức đúng vấn đề để thay đổi từ trong cái cách mà chúng ta tư duy thì: đừng có mơ nhé.

...

Tôi nói sai chăng?

Tự đáy lòng mình, với tư cách một con dân đất Việt, tôi sẽ reo mừng nếu tôi nói sai các bạn ạ.

Sài Gòn, 11/09/2012



Nguồn: Tại sao chúng ta lại chọn con đường như vậy? Blog Đăng Ngữ.
DCVOnline biên tập và minh họa.
Đọc tiếp…

Khúc ruột bắt đầu cạn

10:06 |
"Năm 2010, với 8 tỷ 26 đô-la đổ về, Việt-nam là nước nhận được nhiều ngoại-tệ từ nước ngoài gởi về đứng thứ 9 trong các nền kinh tế đang phát triển nhận được loại tiền đó.

"Năm 2011, Việt-nam nhận được 9 tỷ đô-la ở ngoài nước gởi về, giúp bù đắp đến 92% cán cân thương mại bị hụt.

"Tiền gửi từ nước ngoài về bao giờ cũng đóng một vai trò rất quan-trọng trong việc phát triển nền kinh tế quốc gia. Những con số thống-kê sơ-khởi cho thấy là ít nhất 4 tỷ 7 đã đi vào thị-trường địa-ốc ở trong nước.

"Tuy-nhiên, số tiền do người Việt hải-ngoại gởi về trong sáu tháng đầu năm 2012 đã hạ xuống đáng kể tới 23%, đánh dấu một 'mùa tiền ngoại gởi về khá bết' cho toàn năm 2012."

Nói không được

Trên đây là phần mở đầu của một bài báo mới đây ở trong nước viết bằng tiếng Anh trên mạng VietNamNet Bridge (ngày 5 tháng 9, 2012).

Như chúng ta đều biết, tiền người Việt hải-ngoại gởi về là tiền "rất ngon" đối với ở trong nước. Vì sao? Vì không phải làm gì mà tiền cứ như trên trời rớt xuống. Người nhà nhận được tiền đã vui, nhà nước VNCS lại còn vui hơn nữa bởi tiền thì trước sau gì cũng phải chuyển thành tiền VN không mấy giá trị trong khi đô-la gởi về thì Nhà nước thu vào ngân-hàng Nhà nước nếu chưa đi vào túi tham của các quan CS. Do đó nên quan dân đều rất "hồ hởi," dân nhắc gia-đình bạn bè ngoài này gởi về, Nhà nước ung-dung đút túi. Mà đâu phải chuyện nhỏ, bạc tỷ đấy các bạn!

Muốn thấy sự thành công của chính-sách Nhà nước CS "rút ruột... mấy khúc ruột xa ngàn dặm" này, ta chỉ cần nhìn vào mấy con số: Nếu trong những năm của thập niên 1990 thì chỉ có vài chục triệu mỗi năm thì sau khi Mỹ bãi bỏ cấm vận (1994) rồi tái-lập bang-giao (1995), con số đó đã nhảy vọt lên đến:

1 tỷ 34 đô năm 2000
2 tỷ năm 2001
2 tỷ 7 mỗi năm trong hai năm 2002 và 2003
3 tỷ 2 năm 2004
4 tỷ năm 2005
4 tỷ 8 năm 2006
7 tỷ 2 năm 2008
6 tỷ 8 năm 2009 (có xuống một chút)
8 tỷ 26 năm 2010
9 tỷ năm 2011
nghĩa là nhân lên gấp gần 7 lần trong 12 năm (2000-2011).

Như vậy, ta có thể thấy là chính-sách của một số hội-đoàn, tổ-chức ngoài này kêu gọi bà con "không gửi tiền về, không đi du-lịch về VN" v.v. là gần như thất bại hoàn-toàn. Dù như ai cũng biết là nếu ta tắt cái vòi nước đô-la chuyển về đó chỉ cần vài tháng là CS ở nhà ngất ngư.

Tương-đương với cái gì?

Muốn biết tầm quan-trọng của số tiền đồng-bào hải-ngoại gởi về thì ta thử đem so sánh với một vài món tiền khác xem sao. Theo một nghiên cứu của tổ-chức MPI (Migration Policy Institute) thì 9 tỷ do đồng-bào gởi về trong năm 2011 tương-đương với:

Gần gấp đôi (= 183%) số tiền chính-thức các nước (tất cả các nước trên thế-giới) viện-trợ cho VN để phát triển (ODA, Official Development Assistance).

Hơn (= 121%) số xuất cảng dịch-vụ thương mại (Commercial Services Exports).

Bằng 90% số tiền ngoại-quốc đầu tư thẳng vào VN (Foreign Direct Investment).

Bằng 12% tổng-số hàng xuất cảng trong năm, và

Bằng 7% tổng-sản-lượng quốc gia (GDP, Gross Domestic Product).

Tóm lại, số tiền "chùa" mà 3 triệu bà con ngoài này gởi về một năm bằng số tiền làm quần quật của hơn 6 triệu người (7% dân-số) làm đầu tắt mặt tối ở trong nước. Thế thì làm gì Nhà nước chẳng khoái? Nhất là khi đồng-bào gởi về là gởi đô-la hay Euro hay tiền Nhật, tiền Đại-Hàn... toàn thứ tiền cứng chứ không phải tiền Hồ mà không ai chịu nhận nếu đem ra khỏi nước.

Không trách nhiều người bực mình hay đau xót với ý-thức chính-trị còn thấp kém của đa-phần người Việt hải-ngoại gởi về nhiều khi vô tội vạ để cho người trong nước phè phỡn ăn chơi (chớ không phải để giúp gia-đình hay bạn bè cho những việc thực-sự cần thiết)!

Sự thực, đồng-bào cũng có phần ý-thức

Sự thực, đồng-bào cũng có phần ý-thức chứ không phải không. Bằng-chứng là VNCS đã có luật đầu tư từ nước ngoài từ năm 1987 nhưng nếu ta thấy là ngoại-quốc đã bỏ vào hàng trăm tỷ đầu tư trong mọi lãnh-vực ở trong nước thì đồng-bào ta ở ngoài này đã dè dặt hơn nhiều. Học được bài học CS chỉ thích ăn cướp của dân (như qua mấy lần đổi tiền hay vụ đánh tư-sản mại-bản), đồng-bào hải-ngoại đã rất rón rén khi đầu tư vào trong nước. Chẳng thế mà trong 25 năm (từ 1987 đến giờ), người Việt hải-ngoại vẫn chưa đầu tư đến 2 tỷ bạc vào các dự-án làm ăn với chính-quyền CS ở trong nước--nghĩa là chưa bằng 1/4 số tiền tươi họ gửi về trong nước trong một năm (2011).

Thế tiền họ gởi về đi đâu, các bạn có thể hỏi. Không lẽ người ở trong nước lại có thể ngồi đó mà "ăn" hết số tiền bà con ngoài này gởi về, dù như người ta có câu "ăn không thì đến núi cũng lở."

Không, người Việt ngoài này cũng hiểu là ta ở xa, khó lòng mà ăn có với những tên CS lưu manh có quyền có thế ở quê nhà. Những gương tầy liếp như anh em Nguyễn Gia Thiều (ở Pháp về) hay Trịnh Vĩnh Bình (ở Hoà-lan về) còn sờ sờ ra đó: nó để cho mình ăn một lúc rồi nó cướp mình trắng tay.

Do đó nên nhiều người cho rằng mình khôn thì mình không về, chỉ cần gởi tiền về cho người nhà đi đầu tư vào những món hời là tốt rồi. Người nhà ở tại chỗ, quen lối làm ăn chụp giựt của CS rồi, quen biết những chỗ phải bôi trơn, hối lộ thì chắc sẽ thành thạo hơn, không sợ bị "tiền mất tật mang." Nói cách khác, nếu người Việt không trực-tiếp đầu tư thì lại gián-tiếp đầu tư trong nền kinh tế đó qua trung-gian của người nhà, người quen.

Đã tưởng thế là khôn nhưng chính ra vẫn còn dại. Bởi người nhà thì cũng không qua mặt được những cái cú cáo, móc nối, phe phẩy của bọn "bán trời không văn-tự." Bỏ tiền vào thị-trường chứng-khoán ư? Nhất là khi tiền lãi nhiều khi nghe chóng mặt! Chẳng cần làm nhiều, chỉ cần bỏ vào nhà băng là cũng có tiền lời 15-16% rồi. Ai mà không ham?

Rồi nếu còn tham hơn nữa thì bỏ vào địa-ốc với giá nhà, giá đất lên vùn vụt (có chỗ ở trung-tâm Hà-nội, một thước vuông có thể đắt gấp mấy lần đất ở Tokyo) làm sao mà lỗ vốn được? Đó là lối suy nghĩ "ăn xổi ở thì" mà nhiều người cho là khôn ngoan, ăn chắc.

Bong bóng địa-ốc bể

Đó là thảm-trạng của không biết bao nhiêu người "ốm dở, khóc dở" ngày hôm nay, cả ở Trung-quốc lẫn ở Việt-nam.

Khi giá nhà lên thì người ta đổ xô vào xây nhà, mua nhà, đầu tư vào địa-ốc. Nhưng đến khi kinh tế chậm lại (như ở Trung-quốc là tỷ-lệ tăng trưởng đang ở mức 10-11% bỗng xuống 9% hay thấp hơn nữa, còn ở VN thì đang ở 6-7% thụt xuống còn có 4%) thì tiền trả nhà băng kiếm cũng không ra, vay thì giá quá đắt (tiền lãi lên đến hơn 20%, có khi đến 23-24%), thế là vỡ nợ, bỏ của chạy lấy người. Và những vụ như vậy thường có hiệu-quả dây chuyền, đỡ không nổi.

Chẳng thế mà cũng bài báo nói trên mách cho ta thấy là "ít ra 4 tỷ 7 đô-la," nghĩa là hơn một nửa số tiền 9 tỷ đồng-bào gởi về, đã "đổ vào thị-trường địa-ốc." Và 4 tỷ 7 này thì chẳng mấy lúc ra mây ra khói khi cái bong bóng địa-ốc bị bể gần như khắp nước, không chỉ ở Hà-nội, Sài-gòn mà còn ở cả Cần-thơ, Đà-nẵng v.v.

Có người ác miệng thì bảo "đáng kiếp!" Lúc bảo thì không nghe, đến khi tiền thành mây khói rồi thì ngồi đó mà khóc!

Thì ra Đức Phật sáng suốt biết bao, có nhân thì có quả, có tham sân si thì có ngã, có vấp! Ai giàu ba họ, ai khó ba đời? Những "đại-gia" hôm nay có thể ăn ngập miệng, tiền vất ra ngoài cửa sổ, nhưng có lẽ cũng không lâu sẽ phải trả giá cho những sung sướng đó bằng tù tội, bằng chết chóc, không thể lường được.

Ở trên ta đã thấy là tiền hải-ngoại gởi về đã xuống gần 1/4 trong sáu tháng đầu năm nay. Riêng ở Thành-phố HCM tức Sài-gòn, tiền bà con gởi về đã sụt nửa tỷ (= 500 triệu) trong sáu tháng đầu năm đang là một mối lo khắc khoải mà nhà cầm quyền đang chưa biết cách nào chống đỡ hay bù đắp.

Có lẽ người ở ngoài này cũng đã học được bài học khi bị bỏng tay. Chính-quyền CS đang nghĩ cách bù đắp bằng cách kêu gọi tăng-cường số người du-lịch vào Việt-nam. Khổ nỗi, nếu tiền tươi bà con gởi về lên đến 9 tỷ trong năm 2011 thì cùng năm, ngành du-lịch chỉ mang về có 5 tỷ 1 thôi. Trong khi mọi nơi đều xuống cấp thì không hiểu làm sao mà có thể mong du-lịch mang về chỗ thiếu hụt khi đồng-bào đã hết tin tưởng và không còn muốn đầu tư lối dốt nát như trước đây?

© Tâm Việt
Đọc tiếp…

Người Mỹ gốc Việt và Ngày Yêu Nước - 9/11

09:14 |
Ngày 11 tháng 9 năm nay đánh dấu lần thứ 12 "Ngày Yêu Nước", tính từ ngày 4 chiếc máy bay dân sự bị quân khủng bố cưỡng chiếm để tấn công Hoa Kỳ năm 2001.

Một phụ nữ đứng tại nơi khắc tên chồng đã tử nạn trong
biến cố 11/9 tại New York. Ảnh chụp hôm 11/9/2012.
Có 2977 người chết trong cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 năm 2001. Đến ngày 25 tháng 10 cùng năm, Hạ viện Hoa Kỳ đã yêu cầu Tổng thống chỉ định ngày 11 tháng 9 hằng năm là "Ngày Yêu Nước" - Patriot Day, với tất cả 407 phiếu, không có phiếu chống. Tổng thống George W. Bush đã ký chấp thuận vào ngày 18 tháng 12 năm 2001.

Phần âm thanh - Tải xuống hay nghe trực tiếp ở phần cuối bài

Tại Hoa Kỳ, có người gọi ngày 11 tháng 9 là "Ngày Yêu Nước", có người gọi là "Ngày 9/11", có người gọi là September - Eleven ... Dù gọi là gì đi nữa thì với người Mỹ, đây là một biến cố quan trọng trong lịch sử Hoa Kỳ. Dù đã 11 năm trôi qua, nhưng sự kinh hoàng dường như chưa phôi pha trong lòng mọi người.

Hồi tưởng lại ngày này mười một năm trước, chị Khanh, từ tiểu bang Pennsylvania, cho biết là chị đã không thể tin được những gì chị thấy trên kênh truyền hình:

Lúc đó tôi đang ở nhà, chồng tôi gọi điện thoại về, bảo là mở TV ra. Tôi mở ra đúng vào lúc cái cái máy bay đâm vào tòa nhà thứ nhì. Tôi không tin vào mắt tôi nữa!

Còn chị Kim, từ phía bắc thành phố Dallas thì nói rằng chị không còn suy nghĩ được nữa, chỉ cảm thấy bất lực trước tình cảnh khinh hoàng của ngày hôm đó:

Mình không còn cảm giác nữa. Mình chỉ biết im lặng, không biết mình có làm gì được. Mình rất hồi hộp, rất đau lòng ...

Còn anh Tony Nguyễn, cư dân vùng Fort. Worth, tâm sự rằng, khi thấy máy bay lao vào hai tòa nhà ở NewYork thì anh lại có cảm tưởng là chiến tranh đang xảy ra tại Mỹ :

Cái cảm giác đầu tiên là giống y như hình ảnh người Nhật tấn công Trân Châu Cảng của nước Mỹ. Ý cháu muốn nói là một quốc gia khác đã có can đảm tấn công vào điạ phận nước Mỹ. Đó là một điều có lẽ cả trăm năm mới có một lần, nên khi thấy máy bay đâm qua tòa nhà ở Nữu Ước đó là cảm giác trộn lẫn giữa chiến tranh Việt Nam, mình có cảm tưởng là chiến tranh đang đến trên đất Mỹ. Đó là cảm giác rất lạ nên hôm đó, cháu gọi về cho vợ cháu nói là sửa soạn nước với gạo đi vì sắp có chiến tranh rồi. Chiến tranh thực sự đến đất Mỹ rồi đó ...

Hơn một tháng sau đó, Hạ Viện Hoa Kỳ đã kiến nghị lên tổng thống, yêu cầu chấp thuận ngày 11 tháng 9 hằng năm là "Ngày Yêu Nước" - Patriot Day. Ông Lê Phát Được có ý kiến về ngày này như sau:

Người Mỹ chọn 9/11 là ngày YÊU NƯỚC là rất đúng. Vì quân khủng bố HG đã chạm đến lòng ái quốc của dân Mỹ: Tấn công Ngũ Giác Ðài là biểu tượng siêu quyền lực của đất nước này. Phá hoại Tháp Ðôi ở New York là niềm hãnh diện của nước Mỹ, là biểu tượng của sức mạnh kinh tế-tài chính của Hoa Kỳ.

Anh Tony Nguyễn thì cho rằng, "Ngày Yêu Nước" là để cảnh tỉnh người Mỹ trước sự khủng bố của những người quá khích:

Đó chỉ là một hình thức để khơi dậy, để đánh thức người Mỹ nhận thức được là thực sự chiến tranh đã đến với nước Mỹ và nước Mỹ cần có một chính phủ, cũng như là sự hậu thuẫn của dân chúng để sửa soạn một cuộc chiến tranh rộng lớn trên toàn cầu, gọi là 'Chiến dịch chống Khủng bố Toàn cầu'.

Nhưng chị Khanh lại cho rằng, lòng yêu nước luôn luôn có trong người dân Mỹ :

Đó là một cái tượng trưng thôi, để nói lên cái quyết tâm của người Mỹ, chứ thật ra, ngấm ngầm trong họ là họ yêu nước rồi. Người nào họ cũng yêu nước hết, chỉ có khác Việt Nam mình là họ được tự do bày tỏ cái quyền đó ra. Lúc cần thiết thì mình thấy nó bộc lộ chứ bình thường nó vẫn có. Thí dụ như họ giúp đỡ người chung quanh là một cách họ bày tỏ lòng yêu nước đó.

Trong khi đó chị Kim thì xác định vị trí của mình tại nơi chị và gia đình đang tị nạn như sau:

Với tôi, ngày 9/11 là ngày yêu nước. Mình sống ở Mỹ trên ba mươi năm rồi. Đó là một biến cố lớn xảy ra trên đất Mỹ nên mình thấy là cái tinh thần yêu nước của mình có thể là giống như ở Việt Nam, tại vì đời sống của mình từ ba mươi mấy năm nay cho đến ngày mình không còn sống nữa, thì mình nghĩ nước Mỹ là quốc gia của mình. Biết mình là gốc gác Việt Nam nhưng thật ra mình không nghĩ là mình sẽ trở về Việt Nam và con cháu mình sẽ trở về sống ở đó ...

Như thường lệ, để đánh dấu Ngày Yêu Nước năm nay của Hoa Kỳ, vào đúng 8 giờ 46 phút sáng tại New York, là thời điểm chiếc phi cơ đầu tiên đâm vào một trong hai buildings của tòa nhà đôi, nhiều người trên toàn nước Mỹ sẽ có phút mặc niệm để tưởng nhớ những người đã bỏ thân trong biến cố 9/11, cũng như để nhắc nhở phải bảo vệ nhau trước sự khủng bố của người xấu. Những cơ sở của chính phủ sẽ treo cờ rũ. Chị Khanh cho biết chị sẽ treo cờ, như nhiều người dân Hoa Kỳ khác:

Đối với nước Mỹ là nước quá tốt, thành ra lúc nào tôi cũng chia sẻ bổn phận, như là giúp đỡ mọi người. Cái này nó quanh năm rồi, chứ không phải là chỉ có một ngày đâu! Nhất định là tôi sẽ treo cờ Mỹ...

Mười một năm đã trôi qua kể từ sau biến cố 9/11. Người ngoại quốc thường ít ai hiểu tấm lòng ái quốc của người Hoa Kỳ. Khi quốc biến như biến cố 9/11, từng đoàn thanh niên đã hăng hái tình nguyện tòng quân, đi vào các chiến trường diệt khủng bố và cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đều xóa bỏ mọi xung khắc để đứng đàng sau Thống Thống, cùng toàn dân chống bọn khủng bố toàn cầu, bảo vệ lý tưởng Tự Do.

© Hiền Vy, thông tín viên RFA
----------------
Đọc tiếp…

Đảng cần tự diễn biến

08:59 |
Nguyên đại sứ Nguyễn Trung đã có nhận định rằng "Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải tự diễn biến hòa bình trong nội bộ đảng".

Nhận thức này phá vỡ thành kiến cho rằng cụm từ "diễn biến hòa bình" luôn mang ý nghĩa phá hoại từ bên ngoài mang vào với mục tiêu lật đổ chế độ một cách êm thấm. Mặc Lâm phỏng vấn ông đại sứ Nguyễn Trung để biết thêm chi tiết.

Công nhân chuẩn bị hoa cho Ngày Quốc Khánh
02/9/2012 tại Hà Nội. Ảnh minh họa.
Cần nhìn thẳng vào sự thật

Phần âm thanh - Tải xuống hay nghe trực tiếp ở phần cuối bài

Mặc Lâm: Thưa ông Nghị quyết TW 4 khẳng định "cần nhìn thẳng vào sự thật" trong mục tiêu chỉnh đốn đảng...thời gian đã qua khá lâu nhưng dư luận cho thấy vẫn chưa hoàn toàn đặt niềm tim vào cách mà đảng gọi là "nhìn thẳng vào sự thật". Theo ông dư luận có cái lý của nó hay không?

Đại sứ Nguyễn Trung: Theo tôi đấy là một thái độ lúc nào cũng cần thiết chứ còn nhìn thẳng vào sự thật bao nhiêu thì tôi nghĩ rằng cũng chưa được nhiều. Gần đây nhất Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có nói gần sự thật hơn một chút tức là ông ấy cũng thừa nhận tình hình đã đến mức có những thách thức đến đảng, đến chế độ. Đó là thái độ nhìn thẳng vào sự thật và tôi nghĩ việc nhìn thẳng vào sự thật lúc nào cũng rất cần thiết.

Mặc Lâm: Mới đây ông có bài viết bàn về cụm từ "diễn biến hòa bình" nhưng không phải để chống nó như thường thấy mà lại cho rằng nó là biện pháp cần thiết để thay đổi trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam, xin ông giải thích thêm về lập luận này.

Đại sứ Nguyễn Trung: Tôi chỉ lưu ý một chuyện thôi, trước hết tôi phải nói thế này: đó là lâu nay trong nước vẫn có cách sử dụng khái niệm "diễn biến hòa bình" với một ý nghĩa rất tiêu cực. Thật ra tôi cho rằng "diễn biến hòa bình" nó là sự phát triển tất nhiên. Sự vật thường diễn biến theo hai cách, một là diễn biến hòa bình, hai là diễn biến không hòa bình. Bản thân nó chỉ là một sự vận động chứ không có màu sắc gì cả. Còn nội dung nó như thế nào thì đó là vấn đề quan trọng.

Thứ hai, lâu nay người ta vẫn dùng khái niệm "diễn biến hòa bình" để chỉ những cái gì mà họ cho là phía bên ngoài, phía thù địch họ đưa vào để thay đổi đường lối hay cách nghĩ của đảng của dân. Trên báo chí của đảng, của chính phủ người ta thường dùng cụm từ này để ám chỉ những gì mà họ thấy rằng không phù hợp với đường lối của đảng, của chính phủ thì họ gọi là "diễn biến hòa bình". Tôi thấy nói như thế nó một chiều quá.

Tôi đã dùng lại khái niệm đó và kêu gọi đảng phải quan tâm những "diễn biến hòa bình" của chính mình. Cụ thể ở đây là quá trình tha hóa càng ngày càng trầm trọng mà đảng không nói tới như một sự cần thiết. Cho đến bây giờ ông Tổng bí thư mới nhận định rằng sự tha hóa này nó đã nguy hiểm đến mức đe dọa sự tồn vong của đảng của chế độ. Tôi thấy ông Tổng bí thư đã nêu ra được điều đó thì chính là một cách "diễn biến hòa bình" trong đảng.

Từ một đảng làm nhiệm vụ phục vụ tổ quốc bây giờ chuyển sang một đảng có nhiều sự tha hóa như vậy thì đảng rất cần tự diễn biến chính mình, ý tôi nói là như vậy.

Mặc Lâm: Cũng trong cụm từ đảng viên tha hóa như ông vừa nêu, gần đây xuất hiện một bài viết của tác giả Phóng Viên Quốc Doanh thẳng thắn nhận xét: "Bây giờ, khó tìm thấy tình đồng chí trong sáng và đẹp đẽ, từ cấp lãnh đạo cao nhất. Ngược lại, thấy rất nhiều sự lợi dụng nhau, hại nhau, ở cả lãnh đạo Đảng CSVN đương chức và đã nghỉ hưu, chẳng có được mấy tấm gương cho đảng viên trẻ noi theo" Ông có đồng tình với nhận xét này hay không?

Đại sứ Nguyễn Trung: Tôi không nói cụ thể như thế được vì như anh biết tôi đã nghỉ hưu lâu rồi không tiếp xúc với ai nữa, nhưng tôi tán thành cái nhận định chung nhất, tức là căn cứ những gì đang diễn biến trong xã hội, đời sống kinh tế, cuối cùng là sự xác nhận của ông Tổng bí thư như vậy thì tôi phải nói rằng sự tha hóa như vậy rất đáng lo ngại.

Chất lượng đảng viên sa sút

Ông Phạm Thanh Bình, Cựu Chủ Tịch tập đoàn Vinashin tại
Tòa án Nhân dân Hải Phòng hôm 30/3/2012. RFA photo
Mặc Lâm: Theo ông người đảng viên hiện nay được quần chúng đánh giá ra sao, họ có còn được nhìn bằng đôi mắt của mươi mười lăm năm về trước hay không?

Đại sứ Nguyễn Trung: Tôi nghĩ rằng người đảng viên thì phải luôn luôn làm đúng nhiệm vụ của mình nếu không anh ta không còn tư chất một đảng viên như là điều lệ của đảng đã viết, hay là những gì mà anh ta đã tuyên thệ khi anh ta vào đảng, ví dụ như vậy. Khi người đảng viên mà không đủ phẩm chất thì tôi nghĩ nó sẽ rất vô cùng nguy hiểm.

Mặc Lâm: Ông từng nhận xét rằng sau mỗi lần đại hội Đảng là một lần chất lượng đảng viên lại sa sút. Kỳ đại hội sau kém hơn đại hội trước, nói tóm lại là tư cách đảng viên mỗi ngày một xuống. Ông đưa ra hình ảnh là các vụ khiếu kiện gia tăng, đảng viên mất phẩm cách trong các vụ kiện thưa nhiều hơn...những nhận xét này sau một thời gian vẫn tỏ ra chính xác trong hiện tình xã hội ngày nay, ông có bổ túc gì thêm cho ý kiến này?

Đại sứ Nguyễn Trung: Tôi nhận xét là sau mỗi đại hội thì đảng một yếu đi thì đấy là quan sát của tôi và tôi cũng thẳng thắn nói cái quan sát đó của mình trong nội bộ đảng cũng như là trên báo chí bởi vì tôi thấy cái gì thì luôn luôn tôi nói thẳng. Cái thứ hai tức là bây giờ lấy gì mà xem xét? thì cứ nhìn vào đời sống thật của đất nước. Trong kinh tế, trong chính trị, trong xã hội thì rõ ràng hiện nay những hiện tượng tham nhũng tha hóa của khóa Đại hội X rõ ràng nó nguy hiểm hơn khóa Đại hội IX. Bây giờ khóa XI mới bắt đầu thôi nhưng những vụ việc phải đem ra pháp luật xử lý rất cực kỳ nghiêm trọng. Vì vậy nên tôi rất lo cho tình trạng tha hóa, sa sút như vậy nó còn đang tiếp diễn chứ chưa phải là nó đã được chặn lại.

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông Đại sứ Nguyễn Trung.

© Mặc Lâm, biên tập viên RFA
----------------------
Đọc tiếp…

Tại sao không có chủ nghĩa xã hội ở nước Mỹ?

08:36 |
Vào lúc sắp diễn ra cuộc tổng tuyển cử tại Hoa Kỳ, có thể nói gần như chắc chắn rằng đại đa số những người đắc cử sẽ là thành viên của hai chính đảng lớn là đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa. Tại sao Hoa Kỳ lại là thể chế dân chủ lớn duy nhất không có một đảng thứ ba trên thực tế, nhất là một đảng xã hội hay đảng lao động?

Phụ nữ biểu tình vẽ bàn tay sơn đỏ lên miệng để chống lại
chủ nghĩa xã hội phía trước Tòa án Tối cao Hoa Kỳ
Nhiều chuyên gia đồng ý rằng Hoa Kỳ tiêu biểu cho các xã hội công nghiệp hóa tiên tiến nhất, chỉ trừ mỗi một điểm là Hoa Kỳ không có một đảng xã hội lớn ở cấp quốc gia.

"Nước Mỹ rất khác những nền dân chủ phương Tây khác,” ông Gary Marks thuộc Đại học North Carolina nói. Theo ông và những học giả khác, điểm khác biệt đó chính là “Tín điều kiểu Mỹ.” Đó là những lý tưởng như quyền bình đẳng, tính cơ động xã hội, tính tự chủ và chính quyền với quyền lực hạn chế, những điều mà người Mỹ vẫn duy trì từ khi tuyên bố độc lập khỏi Anh vào năm 1776.

Ông Marks nói thêm: “Chúng ta vẫn hay than phiền về kích cỡ của chính phủ và tìm cách thu hẹp nó lại. Nhưng nhìn một cách tổng thể sẽ thấy chính quyền Mỹ có quyền lực vào loại thấp nhất trong thế giới phương Tây. Văn hóa Mỹ đề cao chủ nghĩa cá nhân và chống lại nhà nước. Điển hình là chính phủ đóng vai trò rất nhỏ bé trong xã hội Mỹ so với các xã hội phương Tây.”

Với mỗi một làn sóng người nhập cư mới, người dân từ khắp nơi trên thế giới đón nhận những giá trị phổ biến của nước Mỹ mà học giả đồng tình rằng không phù hợp với tư tưởng chủ nghĩa xã hội truyền thống.

Thành quả bước đầu và thách thức nội tại

Trước khi Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất bùng nổ, chính điều kiện lao động và sinh sống tồi tệ trong những đô thị ở Mỹ đã mở đường cho chủ nghĩa xã hội. Năm 1912, ứng cử viên tổng thống thuộc Đảng Xã hội Eugene Debs giành 6% trong cuộc phổ thông đầu phiếu. Hàng trăm thành viên Đảng Xã hội cũng đắc cử vào những vị trí trong chính quyền thành phố trên khắp nước Mỹ. Nhưng Đảng Xã hội cũng có những vấn đề riêng.

Ông Gary Marks cho biết: "Vì là đảng nhỏ nên Đảng Xã hội không có nhiều điều để hứa hẹn với cử tri. Điều mà họ có thể mang lại chỉ đơn thuần là một hệ tư tưởng, một tia sáng dẫn đường đến một xã hội khác. Nhưng các công đoàn mới bắt nguồn từ chính thực trạng của người lao động.”

Không như Đảng xã hội vốn hướng đến một xã hội không tưởng và ngờ vực những đảng phái chính trị lớn của Mỹ, công đoàn nhìn chung làm việc với cả hai Đảng Dân chủ và Cộng hòa để mang lại lương cao hơn và mức sống tốt hơn cho người lao động.

Theo ông Benjamin Ginsberg, giám đốc Trung tâm Washington nghiên cứu Chính quyền Mỹ thuộc trường đại học Johns Hopkins, công nhân quan tâm đến vấn đề kinh tế hơn là chính trị.

Ông nói: “Ở Mỹ, khi người lao động trở thành một lực lượng thì quyền bỏ phiếu của đàn ông da trắng từ lâu đã là điều không thể chối cãi, và họ không có nhu cầu tranh đấu về mặt chính trị. Công đoàn có khuynh hướng gia nhập các đảng đang tồn tại như Đảng Dân chủ, Đảng Cộng hòa và trước đó là Đảng Whig. Vì thế mà người lao động được mở đường để đấu tranh chính trị.”

Biến động về kinh tế trong những năm 1930 khiến nhiều người theo Đảng Xã hội tin rằng thời cơ đã chín muồi để lập ra một đảng của công nhân ở Mỹ. Nhưng nhà nghiên cứu khoa học chính trị Benjamin Ginsberg nói là quá trễ.

Ông Ginsberg nói: "Trong suốt thời kỳ Đại Khủng hoảng và suy thoái kinh tế, có nhiều khả năng một đảng của giới lao động sẽ được thành lập. Nhưng với việc tổng thống Franklin Roosevelt đắc cử và liên minh với Đảng Cộng hòa để thực thi chương trình cải cách kinh tế New Deal, người lao động trở thành một lực lượng nổi bật trong hàng ngũ Đảng Dân chủ, và lãnh đạo công đoàn nhận thấy chẳng việc gì phải tự đứng ra lập đảng mới.”

Lưỡng đảng độc tôn

Công đoàn rất tích cực trong việc vận động cử tri tham gia bỏ phiếu trong hệ thống lưỡng đảng của Mỹ. Và kể từ cuộc Đại khủng hoảng, công đoàn có tổ chức vẫn ủng hộ đảng Dân chủ, vốn bao gồm rất nhiều tiếng nói từ cánh tả trong lãnh vực hoạt động chính trị của Mỹ.

Ông Gary Marks nói Đảng Xã hội chưa bao giờ hiểu được logic của hệ thống chính trị ở Mỹ. Ông chỉ ra rằng, không như trong hệ thống đại nghị truyền thống quy định người chiến thắng phải giành đa số phiếu trong các cuộc bầu cử, tiêu biểu của nền chính trị Mỹ là người người chiến thắng chỉ cần giành nhiều phiếu hơn đối thủ.”

“Cơ bản thì điều này có nghĩa là đảng thứ ba không có cơ hội giành quyền đại diện cho cử tri ở cấp quốc gia ở Mỹ. Logic ở đây là phải cố mà liên minh với đối thủ trên càng nhiều bình diện càng tốt. Và để thực hiện được điều đó thì thông thường phải hạ tầm quan trọng của ý thức hệ xuống để lôi cuốn được càng nhiều đối tượng cử tri càng tốt.”

Kể từ sau cuộc Nội chiến, hai đảng chính trị lớn của Mỹ là Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa trung bình giành được khoảng 95% tổng số phiếu phổ thông trong các cuộc bầu cử cấp quốc gia. Xu hướng này có phần chắc sẽ không thay đổi trong nay mai.

Chừng nào nền chính trị của Mỹ vẫn còn “dị biệt” so với phương Tây thì gần như mọi học giả sẽ vẫn đồng tình rằng, một đảng xã hội đủ sức cạnh tranh với hai đảng kia sẽ chỉ mãi là hy vọng của một số ít người.

Theo VOA
Đọc tiếp…

Tòa án Tối cao chạy trốn công chúng Vinh

00:50 |
Nghệ An – Phiên tòa phúc thẩm ba thanh niên Công giáo sẽ diễn ra ngày 26.09.2012, tại thị xã Cửa Lò, thay vì thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An như thường lệ. Đó là thông tin do thân nhân của ba thanh niên bị xét xử này cho VRNs biết.

Ba thanh niên Công giáo bị xét xử lần này là các anh Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức, và Antôn Chu Mạnh Sơn. Ba người này đã bị tòa án sơ thẩm tỉnh Nghệ An giáng cho một bản án nặng nề, tuần tự là 42 tháng tù, 39 tháng và 36 tháng. Một người khác cũng bị xử chung vụ án này, nhưng chỉ bị 24 tháng tù treo. Theo một nguồn tin chưa được VRNs kiểm chứng thì gia đình người thứ tư này đã chạy án.

Trong thành phố Vinh và tại trước cổng TAND tỉnh Nghệ An vào ngày phiên tòa sơ thẩm ngày 24.05.2012 đã diễn ra cuộc biểu tình trên đường phố với nhiều băng rôn, hình ảnh do trẻ em, thanh niên và người lớn tuổi, cả nam lẫn nữ cầm trên tay. “Bạn tôi vô tội”, “Cháu tôi vô tội”, “Con tôi vô tội”, “Trả tự do cho những nhà bất đồng chính kiến”, “Phảnđối việc bách hại những người dân vô tội”.

Trong tòa: ông Chu Văn Nghiêm, bố của anh Chu Mạnh Sơn đã đứng dậy hô lớn rằng: “Các con vô tội, các con hãy can đảm lên. Cha mẹ, anh em, bạn bè, luật sư, công luận và những người tiến bộ đang ủng hộ các con”.

Ngày 25.05.2012, báo điện tử SGGP đăng lại bản tin của TTXVN cho biết: “Theo cáo trạng của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An, khoảng tháng 3-2011, Đậu Văn Dương, Nguyễn Xuân Kim, Trần Hữu Đức gặp Nguyễn Văn Lý tại số nhà 69, đường Phan Đình Phùng, thành phố Huế. Tại đây Nguyễn Văn Lý gợi ý Dương, Kim, Đức rải truyền đơn kêu gọi tẩy chay cuộc bầu cử Quốc hội khoá XIII và HĐND 3 cấp trên địa bàn Nghệ An.

Khoảng 1 giờ ngày 20-5-2011, sau khi chuẩn bị xong, Nguyễn Xuân Kim yêu cầu mọi người tự sắp xếp với nhau thành 3 nhóm. Nhóm Đặng Xuân Tương, Nguyễn Xuân Kim rải trên địa bàn huyện Nghi Lộc. Nhóm Trần Hữu Đức, Trịnh Văn Thương rải trên địa bàn huyện Nam Đàn. Nhóm của Chu Mạnh Sơn, Hoàng Phong rải ở huyện Diễn Châu…

Chiều 21-5-2011, Chu Mạnh Sơn một mình đến huyện Yên Thành tiếp tục rải truyền đơn. Các đối tượng dùng máy ảnh chụp cảnh rải truyền đơn rồi đưa cho Đậu Văn Dương gửi cho Nguyễn Văn Lý. Ngay sau đó, công an các huyện Nam Đàn, Nghi Lộc, Diễn Châu, Yên Thành tổ chức thu gom được 5.150 tờ truyền đơn do các đối tượng này rải”.

Luật bầu cử đại biểu Quốc hội điều 50 và 51 chỉ đề cập đến những tổ chức có trách nhiệm tuyên truyền và vận động tranh cử, mà không hề đưa ra một giới hạn hay ngăn cản nào về người có thể tham gia vận động cho cuộc bầu cử:

“Điều 50: Hội đồng bầu cử chỉ đạo công tác thông tin, tuyên truyền và vận động bầu cử trong phạm vi cả nước; Uỷ ban bầu cử chỉ đạo thực hiện công tác thông tin, tuyên truyền và vận động bầu cử tại địa phương.

Điều 51: Cơ quan Nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân, cơ quan thông tin báo chí trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình có trách nhiệm tuyên truyền về cuộc bầu cử”.

Do đó, ngoài những tổ chức có trách nhiệm vận động bầu cử thì mọi công dân đề có thể tham gia.

Vận động bầu cử là gì, nếu không phải là thuyết phục cử tri bầu cho người này và đừng bầu cho người kia (có thể lúc vận động bầu cử người ta không nói trắng ra như thế, nhưng bản chất là thế), hoặc vận động đừng bầu ai cả. Lưu ý luật bầu cử không hề cấm vận động tảy chay cuộc bầu cử. Do vậy tự thân cuộc vận động tảy chay bầu cử Quốc hội mà các anh Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức, và Antôn Chu Mạnh Sơn, nếu có, thì cũng không có gì là vi phạm pháp luật.

Giáo sư luật quốc tế Allen S. Weiner, người đã đại diện 17 thanh niên Công giáo và Tin lành khiếu nại nhà nước Việt Nam đã bắt giam người tùy tiện lên Liên Hiệp Quốc, đã viết: “Những hình thức bày tỏ chính trị như vậy được bảo vệ bởi các luật lệ quốc tế về nhân quyền và bởi Hiến pháp Việt Nam. Điều 53 của Hiến pháp bảo đảm công dân “có quyền tham gia vào việc điều hành nhà nước và xã hội, tham gia vào các thảo luận về những vấn đề của cả nước hay của địa phương.” Điều 69 của Hiến pháp Việt Nam xác nhận công dân “có quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí” và có “quyền hội họp, lập hội, và biểu tình theo đúng pháp luật”. Tuy nhiên, thay vì bảo vệ các quyền này, chính phủ Việt Nam lại dùng luật để ngăn cấm các quyền tự do căn bản về ngôn luận, hội họp, và lập hội”.

Với việc đưa ba thanh niên Công giáo ra xử phúc thẩm ở thị xã Cửa Lò cho thấy, nhà cầm quyền biết mình làm sai, nhưng vẫn cố làm, nên phải đưa ra xa thành phố, hầu tránh được sự phản đối cách mạnh mẽ của dân chúng. Nhưng với khoảng cách chỉ xa thành phố Vinh 15 km thì không thể ngăn chặn được làn song phản đối của dân chúng, nhất là gần đây, Đức giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã công khai tiếp đón thân nhân 17 thanh niên bị bắt giam cách bất công, và chuyển 50 triệu của những người yêu mến công lý hòa bình cho các gia đình này.

PV. VRNs
Theo Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam
Đọc tiếp…

Luke Hunt - Liệu Việt Nam sẽ trở thành Hy Lạp của Đông Nam Á?

00:34 |
Những điềm báo về tài chính ở Việt Nam thì không được tốt. Những câu chuyện về ngân hàng bị hút tiền mặt, việc bắt giữ các quan chức tham nhũng và sự kết thúc của một thời kỳ kinh tế được đánh dấu bởi cơn bùng nổ tăng trưởng đã nói lên tất cả. Hơn nữa, còn có triển vọng là Hà Nội phải nhờ đến sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Ý tưởng rằng Việt Nam có thể nhờ đến việc xoá nợ để giải quyết món nợ quốc gia từ những nhà cho vay lớn nhất của Quỹ Tiền tệ Quốc tế đã được đưa ra tại Uỷ ban Quốc hội nhưng ý kiến này hầu như liền bị ngân hàng trung ương quốc gia bác bỏ lập tức.

Triển vọng này chỉ dừng tại đấy, nhưng nó cũng gây áp lực hơn đối với chính quyền trong việc đưa ra chi tiết rằng nó cần làm gì để sửa đổi sự mất cân bằng trong ngân sách và đưa nền kinh tế Việt Nam vào vị trí an toàn.

Các chính phủ cộng sản thì thường không có thói quen đưa ra những tuyên bố như thế, vốn là điều kiện bắt buộc nếu chính phủ muốn bên ngoài giúp đỡ, ví dụ như việc xoá nợ từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế.

Bên cạnh đấy, tình hình tài chính của Trung Quốc xem ra cũng bấp bênh như đã được nói rõ trong một bài báo cần nên đọc của Minxin Pei vừa đăng trên tờ The Diplomat rằng chúng ta cần nên quan ngại về những hậu quả bắt nguồn từ những năm tháng với chính sách tín dụng dễ dãi ở Trung Quốc.

Những hệ quả từ một Trung Quốc bị cạn kiệt tài chính và một Việt Nam dễ bị khủng hoảng thì quá lớn đối với các quốc gia Đông nam Á với những nền kinh tế vốn đã rất khắc kỷ trong việc vượt qua những thách thức của con đường tài chính đầy nợ nần đang tấn công dồn dập nền kinh tế thế giới từ 2008.

Việc cởi bỏ luật lệ trong khối ASEAN đã tăng rất nhiều khả năng trao đổi thương mại giữa 10 quốc gia thành viên, trong khi những đầu tư và viện trợ của Trung Quốc vào các nước như Cambodia đã làm phát triển thêm tương lai kinh tế của khu vực.

Nhưng bản thân các quốc gia - tiêu biểu như Malaysia, Thái Lan, Philippines và Indonesia - thì có vẻ bấp bênh. Tỉ lệ tăng trưởng đang yếu đi, nợ nần tăng cao, những lợi nhuận ban đầu trong khu vực từ việc cắt bỏ luật lệ đã hết đi và các đối tác thương mại truyền thống từ Hoa Kỳ đến châu Âu, Nhật Bản và giờ đây là Trung Quốc không chắc sẽ mau chóng thấy lại được sự hồi sinh của quá trình bùng nổ.

Còn quá sớm để nói rằng liệu Việt Nam sẽ trở thành Hy Lạp của Đông Nam Á hay không. Tính chất giữa chính quyền và người dân thì quá cách biệt, nạn lạm phát đã được kềm chế và tỉ giá hối đoái cũng đã ổn định.

Tuy nhiên, giá thị trường nhà đất đã giảm còn phân nửa, đầu tư nước ngoài giảm một phần ba và dự báo tăng trưởng ở mức 5% trong hai năm tới thì quá yếu để một quốc gia đang phát triển phát huy vận mệnh của mình.

Viễn cảnh tương lai thì quá xấu và điều này cũng sẽ làm tổn thương đến những quốc gia láng giềng ngay bên cạnh như Cambodia và Lào, và sẽ lan toả lên khắp khu vực, nơi mà sự bất ổn kinh tế đang nhanh chóng trở thành một vấn đề cấp bách.
Luke Hunt
L.V. chuyển ngữ
---------------------
Đọc tiếp…

Phiên tòa Phúc thẩm 3 Thanh Niên Công giáo sẽ diễn ra vào ngày 26/9 tại Cửa Lò

00:23 |
Theo thông tin chúng tôi mới nhận được thì phiên tòa phúc thẩm xét xử 3 Thanh Niên Công giáo sẽ diễn ra vào thứ 4 ngày 26 tháng 9 năm 2012 tại thị xã Cửa Lò - Tỉnh Nghệ An.

Thông thường các phiên xử phúc thẩm sẽ do tòa án Tối cao nằm tại Thành Phố Vinh, nhưng có lẽ chính quyền sợ một số lượng lớn những người ủng hộ Thanh niên công giáo sẽ đến tập trung để phản đối phiên tòa lớn tại Thành phố Vinh nên đã chuyển về thị xã Cửa Lò nằm ven biển cách thành phố Vinh - Nghệ an 15 km.

Trong phiên tòa sơ thẩm vào ngày 24 tháng 5 vừa qua anh Anton Đậu Văn Dương bị kết án 42 tháng tù giam, Anh Phero Trần Hữu Đức 39 tháng, Anton Chu Mạnh Sơn 36 tháng và anh J.B Hoàng Phong bị kết án 24 tháng tù treo. Anh Hoàng Phong được xử án treo không kháng cáo còn 3 thanh niên khác đã kháng cáo.

Lần này 3 Thanh Niên Công giáo sẽ có 3 luật sư riêng biệt. Đó là: Luật sư Vương Thị Thanh thuộc văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ bào chữa cho Anh Chu Mạnh Sơn; Luật sư Trần Thu Nam thuộc văn phòng luật Tín Việt bào chữa cho Anh Trần Hữu Đức và Luật sư Lê Đặng Tùng bào chữa cho anh Đậu Văn Dương.

Ngày 30/8 Ban Công Lý và Hòa bình của giáo Phận Vinh đã đưa lên bản nhận định về vụ án các Thanh Niên công giáo phân tích những khía cạnh pháp lý và thực tiễn để khẳng định rằng: 1) Lập luận của tòa án là đi ngược lại với Hiến pháp; 2) Các thanh niên Công giáo là những người tốt và 3) Vụ án có nhiều sai phạm về thủ tục tố tụng. Bản nhận định cũng đề nghị tòa án tối cao xem xét lại toàn diện vụ án theo hướng tuyên bố các em vô tội. Trước đó trên trang web của giáo phận cũng đăng bài viết "các con vô tôi - các con hãy can đảm lên" gián tiếp thể hiện sự vô tội của các em.

Gần đây liên tục các giáo xứ trong toàn Địa Phận Vinh đã tổ chức thắp nến cầu nguyện cho các Thanh niên công giáo đã xét xử cũng như những thanh niên khác đang bị bắt và giam cầm trái phép từ hơn một năm nay.

Vào cuối tháng 8 vừa qua, thân nhân các gia đình Thanh Niên Công giáo bị bắt gồm khoảng 30 người đã có một hành trình đi kêu oan đến các cơ quan Nhà nước tối cao, Họ cũng đến giáo xứ Thái Hà và được giáo xứ tổ chức một buổi lễ thắp nến cầu nguyện thật đông đúc và sốt sắng.

Đây là những thông tin ban đầu chúng tôi mới nhận được. Đối với nhà nước cộng sản Việt Nam thì từ nay đến đó có thể vẫn có những thay đổi. Chúng tôi sẽ cố gắng tìm hiểu và cập nhật thông tin đầy đủ để cho những người yêu mến công lý sự thật được hiểu biết, cầu nguyện và tham dự phiên tòa.

Thanh Niên Công Giáo

_________________________

Phiên tòa xử Dương-Đức-Sơn-Phong ngày 24-05-2012
Về vụ án các thanh niên Công giáo

Ngày 24/5/2012, tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An đã xử phạt bốn thanh niên tại Vinh: Đậu Văn Dương 42 tháng tù, Trần Hữu Đức 39 tháng tù, Chu Mạnh Sơn 36 tháng tù và Hoàng Phong 24 tháng tù (cho hưởng án treo) về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo điểm c, khoản 1, Điều 88, Bộ luật Hình sự hiện hành của Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Đây là một trong những vụ án đã gây nhiều bất bình và tranh cãi cho dư luận trong nước và quốc tế. Trước phiên tòa phúc thẩm sắp tới, Ban Công lý và Hòa bình Giáo phận Vinh nhận định:

Tin liên quan:
(i) Lập luận của nhà lập pháp Việt Nam, nhất là của các cơ quan tư pháp Nghệ An tại điều 88 (và ngay cả điều 79) Bộ luật hình sự hiện hành về “Tội tuyên truyền chống phá nhà Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (cũng như “Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”), đã đi ngược lại quy định của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện hành về “quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật” (Điều 69). Những quyền này đã không được ghi nhận trong Bộ luật dân sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2005 !

Đặc biệt, cách lập luận đó đã đi ngược lại các quy định về quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội của luật quốc tế tại Điều 19 Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948 mà Việt Nam là quốc gia thành viên từ ngày 20/9/1977 và Điều 19, khoản 2 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 mà Việt Nam đã gia nhập ngày 24/9/1982.

Theo đó, hành vi của những thanh niên nói trên thực sự chỉ là những tiếng nói lương tâm ôn hòa trong các quyền nhân thân căn bản của con người, hướng đến một xã hội tiến bộ. Luật pháp cho họ quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến các loại tin tức và ý kiến căn bản, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng nào khác theo sự lựa chọn của mình. Đây là nhận thức chung của nhân loại về quyền của con người và là mục đích, nguyện vọng chính đáng của tất cả các thành viên trong xã hội, không thể tùy tiện quy kết hành vi tội phạm được.

(ii) Tất cả các thanh niên bị bắt và xét xử đều là những sinh viên tốt đã hoặc đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng của Việt Nam. Họ xuất thân từ các gia đình nông dân chất phác và cần cù. Không những không hề có tiền án, tiền sự, mà họ vẫn hăng say tham gia các hoạt động tích cực vì lợi ích của cộng đồng và xã hội. Nếu họ có những hành vi như tòa án đã nêu thì cũng chỉ là những hành vi nhỏ nhặt, có động cơ mục đích nhắm đến là một xã hội tự do, tiến bộ và phát triển. Thử hỏi những bằng chứng mà tòa án Nghệ An đưa ra đã đủ để kết tội các em về loại tội phạm an ninh quốc gia hay không? Liệu có gây hoang mang và bất bình trong dư luận không?

(iii) Qua việc bắt, điều tra, xét xử vụ án trong thời gian qua, công luận đã nhận thấy có nhiều sai phạm thủ tục tố tụng vốn đã được quy định chặt chẽ tại Bộ luật tố tụng hình sự hiện hành: Vi phạm việc bắt người (Điều 80), vi phạm do không tổ chức việc đối chất (Điều 138), vi phạm trong việc thu giữ tài sản, tang vật (Điều 145), vi phạm trong việc thu thập chứng cớ và chứng minh động cơ phạm tội (Điều 63-78) và cuối cùng là vi phạm do không trả hồ sơ điều tra bổ sung khi thiếu những chứng cứ quan trọng và vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng (Điều 168). Với những vi phạm nghiêm trọng như vậy, làm sao tránh được việc kết án oan sai và trái luật.

Vì những bất cập của việc áp dụng luật pháp Việt Nam và các vi phạm tố tụng đó, chúng tôi đề nghị Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao xem xét lại toàn diện vụ án và có những quyết định thật sự khách quan và công bằng, đảm bảo việc thi hành đúng pháp luật Việt Nam, phù hợp với luật pháp quốc tế, và tôn trọng quyền lợi của công dân, đáp ứng mong mỏi của dư luận.

Xã Đoài, ngày 28 tháng 8 năm 2012

Ban Công lý Hòa bình Giáo phận Vinh

Theo Thanh Niên Công Giáo
Đọc tiếp…

Điếu Cày sẽ dùng phiên tòa để tố cáo nhà cầm quyền VN vi phạm Nhân quyền

00:09 |
Hôm 4/9/2012 vừa qua, gia đình Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã đến trại giam số 4 Phan Đăng Lưu để làm thủ tục thăm nuôi định kỳ. Trong buổi thăm gặp lần này, bé Yến - con gái út của Blogger Điếu Cày đã được gặp bố sau quãng thời gian 5 năm ngăn cách. Khi bị bắt vào năm 2008, con gái út của Điếu Cày chỉ mới 13 tuổi, đến nay cô bé đã trở thành thiếu nữ 18.


Buổi gặp gỡ diễn ra với thời gian chóng vánh, chỉ kéo dài khoảng 10 phút. Những viên công an quản lý trại giam thường xuyên tìm cách rút ngắn thời gian thăm nuôi của các gia đình tù nhân chính trị.

Gia đình cho biết tinh thần của Blogger Điếu Cày rất kiên cường, sức khỏe của anh có phần khá hơn trước.

Đến nay, Điếu Cày đã bị giam giữ gần 2 năm không xét xử, cùng với rất nhiều lần phiên tòa bị trì hoãn. Lần trì hoãn gần đây nhất là hôm 7/8/2012. Luật sư Hà Huy Sơn - người bảo vệ quyền lợi cho Điếu Cày nói rằng: "Theo quy định pháp luật thì hoãn tòa không quá 30 ngày" như vậy có nghĩa là trước ngày 7/9/2012, tòa án phải có thông báo mở phiên xử trước 10 ngày. Tuy nhiên cho đến ngày 4 tháng 9, cả gia đình và luật sư vẫn chưa thấy có bất cứ thông báo hoặc động thái nào từ tòa án.

Điếu Cày cho biết, anh chỉ nhận được duy nhất một tờ giấy mập mờ ghi rằng thời hạn "Tạm giam cho đến khi kết thúc phiên xử sơ thẩm".

"Việc đó chứng tỏ bọn họ ở đây làm việc trên cả luật pháp. Như lần hoãn tòa trước đây, khi sắp hết thời hạn 30 ngày họ đã làm một quyết định trả hồ sơ về để điều tra bổ sung nhưng không đề cập rằng bổ sung vấn đề gì, hay có sai phạm gì trong quá trình điều tra. Ngay sau đó họ lại ra quyết định xử. Như vậy có thể thấy rõ rằng họ chỉ làm một động tác kỹ thuật để chống chế việc làm quá hạn và bao biện cho việc họ đang ngồi xổm trên luật pháp để làm bất cứ gì mình muốn", Điếu Cày cho biết.

Liên quan đến phiên tòa chưa biết bao giờ sẽ diễn ra, Blogger Điếu Cày nhận định khả năng "án bỏ túi là chắc chắn", tuy nhiên anh khẳng định sẽ tiếp tục đấu tranh đến cùng, dùng phiên tòa để tố cáo sự vi phạm Nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam.

Ngoài ra, anh nhắn nhủ luật sư khi vào gặp hãy chuẩn bị sẵn văn bản "Công ước quốc tế về quyền con người, quyền lưu trữ và phổ biến thông tin". Đây là những điều luật quốc tế mà Việt Nam đã cam kết thực hiện. Ở phiên tòa lần này, Điếu Cày sẽ đấu tranh thẳng thắn và dựa trên các điều này để làm rõ công lý. Việc kết án thế nào không quan trọng, quan trọng là vạch rõ bộ mặt thật của nhà cầm quyền này với nhân dân Việt Nam.

Trong buổi thăm nuôi ngắn ngủi này, gia đình Blogger Điếu Cày đã kịp thời cập nhật đến anh nội dung về "Lời kêu gọi và cam kết tham gia phiên tòa xét xử những người yêu nước" của tất cả chúng ta. Điếu Cày tỏ ra rất vui, thông qua gia đình, anh gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người cùng với lời nhắn nhủ: "Điếu Cày yêu tất cả mọi người, xin mọi người hãy giúp đỡ gia đình cô Tần trong lúc này, xin được gửi lời chia buồn đến với gia đình cô Tần".

Trong những phút cuối cùng, con trai Điếu Cày là anh Nguyễn Trí Dũng có kể lại việc công an khám xét, đập phá nhà trái pháp luật hôm 19/10/2011 để tìm bằng chứng cáo buộc tội "Tuyên truyền chống phá nhà nước" (Mặc dù trước đó, suốt 3 năm trời anh bị giam giữ trong tù). Điếu Cày nói rằng: Phía nhà cẩm quyền sẽ chẳng tìm được bất cứ thứ gì để kết tội anh cả. Trong khi những sai phạm trong điều tra tố tụng lại vô cùng nhiều vì đây là một vụ án gượng ép, chứng tỏ sự sợ hãi của chế độ độc tài đối với những người dân yêu tự do.

Điếu Cày tỏ ra khá giận dữ khi nghe kể lại cuộc khủng bố kinh hoàng của cơ quan CA đối với gia đình anh hôm 19/10/2011 - Đây la ngày mà Điếu Cày đáng lý ra tù, nhưng đã bị bắt lại ngay sau đó. Trong vụ việc hôm 19/10/2011, cơ quan CA TP.HCM đã đánh đập, cướp tư trang của chị Dương Thị Tân. Sau đó, lực lượng công an còn kéo đến khám xét, tấn công, đập phá nhà cửa... khiến cho bé Yến - con gái út Điếu Cày bị mảnh kính cắt vào chân gây chảy máu.

Trước sự giận dữ của Điếu Cày, một viên công an sắc phụ tên Dương Mạnh Cường vội vàng tuyên bố "hết giờ thăm gặp", mặc dù con gái út của Điếu Cày mới chỉ được nhìn thấy bố chưa đến 10 phút sau suốt quãng thời gian 5 năm cách biệt.

Đến ngày 5/9/2012, luật sư Hà Huy Sơn cũng đã vào trại giam để gặp gỡ và chuẩn bị cho việc bào chữa Điếu Cày trong phiên tòa sắp tới.

Theo Danlambao
Đọc tiếp…