07/27/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bashar al-Assad chẳng có nhiều lựa chọn

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ sáu, ngày 27 tháng bảy năm 2012

Liên Hiệp Quốc và Liên đoàn Ả rập gồm 22 nước đang chuẩn bị gấp cho thời kỳ gọi là 'hậu Bashar al-Assad', nghĩa là sau khi nhà độc tài hung bạo ở Syria này sụp đổ.

Quân đội Syria Tự do ASL hiện đã có 40.000 quân và đã mở cuộc tiến công vào thủ đô Damascus và một số thành phố lớn như Aleppo.

Tổng thống Syria Bashar al-Assad
Bashar al-Assad không có nhiều lựa chọn. Hoặc là kịch bản Ben Ali của Tunisia chạy trốn ra nước ngoài; hoặc là kịch bản Mubarak của Ai Cập bị bắt sống rồi ra tòa; hoặc kịch bản bi đát Gadhafi của Libya bị bắn chết trong ống cống khi bỏ chạy.

Có nhiều dấu hiệu cho thấy triều đại Bashar al-Assad đang trong thời kỳ cuối. Ngày 18/7/2012 vừa qua, ASL - Quân đội Syria Tự do đánh một trận đặc công xuất sắc, đột nhập Sở chỉ huy an ninh tối cao, giết tại chỗ bộ trưởng Quốc phòng Daoud Rajha; thứ trưởng Quốc phòng Assef Shawkat – là anh rể của tổng thống Bashar al-Assad; bộ trưởng an ninh Ibrahim al-Shaar; trợ lý của tổng thống Hasan Turkmen…

Ngay sau trận này, hàng trăm quân được coi là tinh nhuệ của lực lượng Cảnh vệ Cộng Hòa, do Maher al-Assad là em ruột của tổng thống chỉ huy - bỏ ngũ, một số mang theo vũ khí gia nhập ASL. Các báo quốc tế có mặt ở Damascus cho rằng khu Mazzah rất cẩn mật ở trung tâm thủ đô bị đột nhập sâu chứng tỏ ASL có bộ tham mưu giỏi, có những đơn vị tinh nhuệ, muốn tiến công đâu cũng có thể được.

Một tin gây chấn động Damacus là ngày 22/7, đại sứ Syria ở Iraq là Naong el-Fares luôn công khai trung thành với tổng thống, bỗng tuyên bố gia nhập CNS - Hội đồng Quốc gia Syria.

Ngày 22/7, từ thủ đô Pháp Paris, tướng Manaf Tlass vốn là bạn thân từ hồi trẻ của tổng thống Bashar al-Assad từng bí mật bỏ ngũ sang Pháp hơn 1 tháng nay, gây chấn động hàng ngũ quân đội Syria, cũng ra tuyên bố ông sẵn sàng hợp tác với CNS để sớm kết thúc chế độ độc tài cá nhân.

Đặc phái viên LHQ Kofi Annan vừa có cuộc tham khảo ý kiến với ngoại trưởng Pháp Alain Juppe và một số nước thuộc Liên đoàn Ả rập để giúp việc thành lập Hội đồng Quân lực Tối cao bao gồm Bộ chỉ huy Quân đội Syria Tự do ASL, một số tướng lĩnh đã bỏ ngũ ra nước ngoài, một số chỉ huy quân sự thuộc các bộ tộc đa số và thiểu số, nhằm nâng cao quyền uy trong toàn quốc, đảm bảo an ninh trong thời kỳ chuyển tiếp dự định là 9 tháng để thảo Hiến pháp mới và Tổng tuyển cử tự do.

Hội đồng Quốc gia Syria CNS cũng được tăng cường gấp để vừa tăng uy tín và tính cách đại diện toàn quốc bao gồm các vùng và bộ tộc tôn giáo khác nhau, vừa ngăn ngừa sự đố kỵ, xung đột bộ tộc, có đại diện phái Sunni đa số, có cả đại diện của bộ tộc Alaouite của Bashar al-Assad. Quy chế của một chính quyền lâm thời quá độ có thực quyền về quân sự - an ninh, kinh tế - tài chính, ngoại giao, giáo dục, y tế, xã hội cũng được bàn thảo, rút kinh nghiệm từ những thiếu sót ở Ai Cập và Libya.

Tình hình Syria có nhiều điểm khác với Tunisia, Ai Cập và Libya. Quan trọng nhất là vị trí địa lý rất trung tâm, ở giữa Israel, Libăng, Jordan, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ và Địa Trung Hải. Chuyển biến ở Syria sẽ tác động mạnh đến toàn vùng Trung Đông.

Syria là nước có nền văn minh lâu đời, từng bị đế quốc Roma, rồi Thổ Nhĩ Kỳ chiếm cứ, sau là thuộc địa của Pháp, được độc lập từ tháng 4 năm 1946. Syria rộng hơn 118 ngàn km2, có 23 triệu dân.

Tháng 11/1970 bộ trưởng quốc phòng Hafez al- Assad làm đảo chính lật đổ tổng thống Amin Hafiz, làm tổng thống gần 30 năm với một đảng Bath duy nhất.

Hafez al-Assad chết tháng 7 năm 2000. Suốt 6 năm trước đó ông ta dùng mọi thủ đoạn thực hiện cha truyền con nối, để cậu con trai Bashar hơn 30 tuổi nối nghiệp làm thống Syria kiêm tổng bí thư đảng Bath. Một thủ đoạn là gây áp lực sửa hiến pháp, quy định tổng thống chỉ cần đủ 34 tuổi chứ không phải 40 tuổi. Một thủ đoạn nữa là ông giao cho Bashar năm 1996 quyền chủ tọa ủy ban bài trừ tham nhũng để hạ bệ những ai sẽ có thể là đối thủ của mình, trong đó có cựu phó tổng thống.

Tháng 7 – 2000 Bashar al-Assad 35 tuổi lên nối ngôi cha - vừa chết bệnh, trong một chế độc đoán và gia đình trị bậc nhất thế giới. Đây cũng là một đại công ty tài phiệt mang tính tư nhân, lũng đoạn và đầu cơ tiêu biểu, tài sản không dưới 20 tỷ đôla. Các bộ quốc phòng, công an, tình báo, chỉ huy quân Cảnh vệ Cộng hòa, các ngân hàng lớn, công ty lớn đều do anh em nội ngoại của vợ chồng Bashar nắm giữ.

Vợ của Bashar là Asma al-Akhras, công dân Anh gốc Syria, năm nay 37 tuổi, kém chồng 10 tuổi, được các siêu thị châu Âu coi là bà lớn tiêu xài sang nhất hành tinh. Tháng 4-2012 Liên minh châu Âu tuyên bố cấm cửa với 6 nhân vật của chính quyền Bashar, trong đó có đích thân ông ta, bị coi là tội phạm sát hại dân thường.

Cả triều đình Bashar đang trong cơn thập tử nhất sinh. 18.000 thường dân chết vì bị đàn áp trong 16 tháng qua là tội ác cuối cùng của một tập đoàn tài phiệt Trung Đông đang ở bước đường cùng. Cuộc nổi dậy bền bỉ của nhân dân Syria cung cấp cho thế giới bài học về giá trị của tự do. Tướng tá, sỹ quan, binh lính không còn trung thành với Bashar khi họ nhân rõ bộ mặt tàn ác tham lam vô độ của ông chủ, lại đang thất thế, và họ bỏ ngũ hàng loạt, nhảy ra khỏi chiếc tàu đang chìm.

Giới chính trị thế giới đang trao đổi để chỉ cho triều đình Bashar một lối thoát gọn gàng, chóng vánh.

Hội đồng Bảo an LHQ đề ra nghị quyết hạn trong 10 ngày Bashar phải rút vũ khí nặng ra khỏi các thành phố có dân nổi dậy. Bashar bắn tin mong được miễn không phải ra một tòa án quốc tế, coi như điều kiện đáp lại. Nhưng Nga và Trung Quốc một mực phủ quyết. Họ bênh bọn tội phạm tàn sát dân? Hay họ tính chuyện kiếm chác ít tiền của phi nghĩa chỉ vì vụ lợi thấp hèn? Hay là họ mong sẽ được đón rước ngài tổng thống và đệ nhất phu nhân châu Phi cực kỳ giàu có với hơn 20 tỷ đôla đồ sộ? Bashar trong cơn bế tắc còn dám vung vũ khí hóa học ra dọa các nước phương Tây. Moscow còn lợi dụng tình hình để bán súng phòng không cho Bashar với giá cao.

Báo chí Hà Nội đăng quá ít tin sốt dẻo về châu Phi và Trung Đông vùng dậy. Mong các blogger trong và ngoài nước sẽ trám vào lỗ hổng này, vì có khối chuyện hay, thú vị và bổ ích cho bà con ta cũng đang là nạn nhân của độc đoán, tham nhũng, cũng khao khát tự do và công bằng xã hội.

Bùi Tín
Theo Bùi Tín blog - VOA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Biểu tình: Còn thiếu nụ cười của "các anh"!

Kể từ dạo ấy, từ mùa hè rực lửa 2011 với những con người mang nặng tình yêu quê hương quyết tâm xuống đường biểu tình cảnh báo sự xâm lược ngoài biển đông của Trung Quốc, ước mơ của tôi luôn là nếu ghé về Hà Nội, thì chỉ xin được một lần cùng với những trái tim nóng hổi này tham gia biểu hiện tình yêu đối với tổ quốc ở giữa lòng của thủ đô. Có thể tôi đã ăn không ngay (và cũng có thể ở không lành), nhưng hôm nay, chủ nhật ngày 22.07.2012, trời độ tôi, không như hoàn cảnh của một số anh chị em ở Sài Gòn, mòn con mắt với thất vọng.

Dù không có tin tức gì khả dĩ về một cuộc biểu tình sẽ diễn ra ở Hà Nội, nhưng tôi vẫn dậy sớm ra Hồ Gươm từ 7giờ30 sáng, với một tia hy vọng: cuộc biểu tình bảo vệ biển đảo sẽ diễn ra. Thoạt đầu, mọi sinh hoạt đều có vẻ rất bình thường. Tôi lượn đúng 3 vòng Hồ Gươm để quan sát, chỉ thấy được cái hơi lạ lạ là các anh áo vàng áo xanh cùng dân phòng và thanh niên đoàn đông hơn một cách đột xuất, bên cạnh những chiếc xe thùng công vụ đậu rải rác quanh bờ hồ, và tại các ngã ba ngã tư, trong khi lượt người qua lại vẫn còn thưa thớt. Sân tượng đài Lý Thái Tổ lúc khoảng 8 giờ sáng chỉ có hai tốp, một Công An và một dân phòng ngồi… ngáp vặt, ve vẩy dùi cui. Buồn đời, tôi ghé vào một cái quán ở bờ hồ, gửi xe và gọi một ly cà phê nhâm nhi nhìn người qua lại, lấy máy hình ra chỉnh sửa và chụp linh tinh quanh bờ hồ.

Bỗng một góc trời dấy lên vang động, tốp dân phòng đứng gần quán kiễng chân rướn cổ và lóng ngóng tiến về phía ấy. Tôi cũng vội vã trả tiền nước và rảo nhanh. Thật không thể ngờ
Đoàn người biểu tình!
Mọi người tụ tập từ lúc nào và khởi động ra sao??? Một thoáng nuối tiếc những giây phút ấy hiện ra rồi vội vã tan biến nhường lại cho quang cảnh sôi sục trước mặt:

Đập vào mắt trước tiên là „các anh“ trong quân phục áo vàng áo xanh. Nhưng hôm nay sao „các anh“ lại hiền thế, tử tế thế?! „Các anh“ chủ yếu là mở đường cho đoàn biểu tình diễn hành, trái hẳn với sự thô bạo đã từng xảy ra ở nhiều lần trước.

Một phút ngờ ngợ, thấy các blogger đang tác nghiệp, tôi bấm thử vài clips dò xét chung quanh, không thấy gì, rồi đưa ống kính lên chụp lia liạ.
Khí thế hiên ngang, hừng hực
Người người quyết tâm bảo vệ lãnh thổ!
Nhà nhà quyết chí giữ gìn non sông!
Bác Nguyễn Quang A (người cầm ô), luôn được „các anh“ quan tâm một cách đặc biệt!
Những con người rất đáng trân trọng:
Chị bán nước dạo, chị thu mua đồng nát, ông và cháu!
Họ đổ mồ hôi hột vì miếng ăn, những cũng sẵn sàng tham gia vì quyền lợi chung của chúng ta!
Chị bán dứa dạo. Thế là „mất toi“ một buổi sáng gặt hái, nhưng mặt vẫn hớn hở!
Người biểu tình không chỉ biểu tình phản đối sự xâm lược của Trung Quốc, mà còn thay cho cả mặt của ban tuyên huấn của ngài Đinh Thế Huynh „tuyên truyền“ và động viên bà con hai bên đường để nắm bắt được tình hình nguy hiểm hiện nay của ta do Trung Quốc gây ra.
Thông tin!! - Thức tỉnh! - Động viên!
Các anh sao lại căng thẳng thế? Chưa thấy một „nụ cười ban phát“ nào :D !
Cháu này con ai? Cháu muốn nói cái gì?
Còn em đây, có thể thân thể em không toàn vẹn, nhưng tinh thần của em đang toả sáng!
Chúng tôi trông mong vào đây:
Các bạn trẻ, sinh viên học sinh là rường cột, là tương lai của nước nhà!
Người phụ nữ này (chị Nga Phủ Lý) đã từng khổ sở với „các anh“ trong các lần biểu tình trước đây!
Giới lao động bừng bừng khí thế!
Các nhân sĩ tay trong tay với dân!
Không hiểu tại sao có rất ít trí thức và văn nghệ sĩ khác góp mặt. Phải chăng tinh thần và sự nhiệt tình của đoàn người yêu nước vào buổi sáng hôm nay mạnh mẽ và dứt khoát hơn sự suy đoán của những người trí thức kia, rằng hôm nay sẽ không có biểu tình?! Hay họ cũng vẫn bằng cách này hay cách khác bị ngăn chặn, bị mời đểu?! Hay nỗi sợ đang ngồi xổm trên bản lĩnh của họ? Hay họ giao sống giao chết tương lai của họ cho các chị em bán dạo, các em tàn tật và trẻ thơ…?
Bù lại, đoàn biểu tình hôm nay có „các anh“ hỗ trợ:
Loại xanh!
Loại vàng!
Từng cánh tay đưa lên!
 Cái chị Tây này, có mặt xuyên suốt trong cuộc tuần hành biểu tình, tham gia một mình, chẳng cười, cũng chẳng nói, xinh, mặt cứ lạnh như tiền (đồng), thế mới gấu!
Nhạc sĩ Trí Hải trong bài „Dậy mà đi” giữa „rừng các anh“!
Và… „các anh“ thì vẫn cứ chăm chỉ vô tư!
Tác nghiệp! Chị này (Phương Bích) „sướng“ thấy rõ, cứ làm như đất nước là của riêng mình :D!
50m trước đại bản doanh của "nhà Vệ"!
 Trước rào cản:
Face to face! (Mặt đối mặt!)
Quang cảnh góc phố Điện Biên Phủ - Trần Phú (trước rào cản)
“Những người vác tù và”: Sau giờ phút căng thẳng, biết rằng cuộc biểu tình đã trót lọt đầy ý nghĩa!
Rít hơi thuốc này chắc ngon lắm!
Không ngon sao được khi đoàn biểu tình đầu xuôi đuôi lọt, trong khi dự báo là có thể bị trấn áp bởi tuyên bố trước đó vài ngày của ông chủ tịch TP. Hà Nội trên báo đài chỉ trích những cuộc biểu tình.

Sài Gòn không có diễm phúc này, không có những người dám khẳng định mình, châm ngòi đốt lên ngọn lửa thiêng để mọi người bước theo. Có lẽ phải “biệt phái“ vài vị này vào đấy thì mới có hy vọng nên bột nên hồ được.

Chỉ tiếc rằng cái loa tuyên truyền trên xe của “các anh” léo nhéo suốt chặng đường rất ư là... vô duyên, trong khi đoàn người biểu tình đang hô hào những “khẩu hiệu” lên án Trung Quốc xâm lược một cách dứt khoát.
Thiết nghĩ với nội dung này thì chỉ cần phát thanh lặp lại trong khoảng cách chừng 20 phút/1 lần là đủ.
Lần này, dù trên môi không nở những nụ cười như là bạn dân, nhưng “các anh” rất tận tình trong việc bảo vệ giao thông cũng như giữ gìn trật tự hướng dẫn đoàn trên lộ trình tiến về Đại Sứ Quán Trung Quốc, không mảy may có một xô sát nào xảy ra.

Trong lúc đoàn biểu tình sửa soạn từ rào cản đi về công viên Lý Thái Tổ thì thấy nhốn nháo pha lẫn tiếng hô hào ở một góc. Thì ra cụ Lê Hiền Đức vừa đến, nhiều bạn xúm lại cười vang mừng rỡ:
“Bà già khó chịu” Lê Hiền Đức!
Tôi vừa chụp ảnh vừa hỏi cụ:
- Sao cụ đến trễ thế?
Cụ trả lời nhanh:
- Chúng nó đưa tao đi lòng vòng...
Tôi cũng chẳng hiểu cụ nói “chúng nó” ở đây là ai?! :D!
Hôm nay thì cụ đi đứng có vẻ bình thường rồi!
Các anh mặt vẫn cứ đăm đăm, chẳng rời cụ nửa bước, còn cụ thì cười tươi như gái 18 :D!
Nhưng mà không, oan cho “các anh” lắm! Dù soi mãi nhưng rồi cũng “bói” ra được một nụ cười của “các anh”, tặng các bạn:
Nụ cười trân qúi! Anh Công An dễ thương nhất trên đời!
Trên con đường tiến về công viên Lý Thái Tổ:
Có chị “Tây” dẫn đầu!
Có “bạn bè quốc tế” ngưỡng mộ xếp hàng ba tăm tắp chụp ảnh!
Còn „các anh“ „còn đảng còn mình“ thì vẫn chăm chỉ, dứt khoát không lơ là!
Các nhà báo ngoại quốc sau khi tác nghiệp!

“I go home now and send to you...” Tôi nghe họ nói với đầu dây bên kia như thế!
Trước tượng đài Lý Thái Tổ:
Các anh vẫn... là các anh, vẫn cứ “còn đảng còn mình”!
Những người ngoại quốc theo từng bước chân đến cùng!
Gặp ai “tuyên truyền” nấy, bất kể Tây, Tầu!
Và rồi những cái bắt tay đồng cảm!
 Giờ chót, khoảng tầm 11giờ30, cụ Lê Hiền Đức trả lời phỏng vấn từ nước ngoài:
“Ừ, ừ...! Mẹ sẽ gửi cho con ngay bài viết về hôm nay...”
 Còn các anh thì đã thấm mệt:
Nghỉ xả hơi!
 Trong giờ phút chia tay:
Tấm hình lưu niệm!

Các bạn nào chưa từng đi biểu tình thì nên đi một lần cho biết, không khí rần rần, anh bên tôi, tôi bên em, sôi động như đang coi trực tiếp trên sân những trận bóng đá cup Âu Châu, chúng ta cùng nắm tay nhau, cùng reo hò, cùng đồng điệu...

Còn đây là tấm hình chụp (linh tinh) trước giờ Y, xin được tặng mọi người:
Cầu Thê Húc - Hà Nội sáng ngày 22.07.2012
© Trình Phụng Nguyên






* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thấy gì qua những phát ngôn?

Tháng 7 thành phố "Tam Sa" chính thức "ra đời" bởi mẹ mìn Trung Quốc, đánh dấu một mốc điểm lịch sử quan trọng cho tiến trình từng bước xâm chiếm Việt Nam trong chiến lược bành trướng của bá quyền phương bắc.

Trung Quốc đơn phương thành lập “thành phố Tam Sa”.
Chính sách phải và chỉ được để cho "đảng và nhà nước lo" đã lưu lại những dấu ấn của con mộc "made in China" tại Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, một vùng diện tích bằng tỉnh Thái Bình ở biên giới Việt Trung và bây giờ là Hoàng Sa - Trường Sa với bảng hiệu mới trương: Tam Sa.

Sự "bức sinh" của Tam Sa như là một hình thức "bức tử" Hoàng Sa - Trường Sa một cách chính thức, người ta thấy gì về phản ứng ở tầm lãnh đạo quốc gia? Và từ đó thấy gì ở bản chất qua những phản ứng này?
Ngày 19/7, Quân ủy Trung ương Trung Quốc chính thức quyết định thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, và việc ngày 21/7 Trung Quốc tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu Nhân dân khóa I của cái gọi là “thành phố Tam Sa”.
Đảng và Nhà nước Việt Nam đã "lo" gì trước hành động chính thức xâm lược này?

Đảng thì hoàn toàn im lặng mặc dù mọi hiệp ước ký kết giữa hai quốc gia đều do ông Tổng bí thư của đảng đặt viết ký.

Nhà nước thì phải đợi đến 5 ngày sau, 24/7, mới có động thái. Và động thái ấy không gì khác hơn là phản đối.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam - ông Lương Thanh Nghị ra tuyên bố:
“Những hoạt động này của Trung Quốc trái ngược với nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước, vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc ký tháng 10/2011, đi ngược lại tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông ký năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc, làm cho tình hình Biển Đông thêm phức tạp".Cùng ngày, Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng Văn Hữu Chiến và Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng cùng ra tuyên bố phản đối những hành động trên của Trung Quốc. Đà Nẵng và Khánh Hòa là các địa phương có nhiệm vụ quản lý các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam:

"Chính quyền và nhân dân Thành phố Đà Nẵng và tỉnh Khánh Hòa một lần nữa hết sức lo ngại và bất bình. Những hành động sai trái của Trung Quốc không làm thay đổi thực tế hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của lãnh thổ Việt Nam".
(Theo VNExpress)

Trong khi đó, tại Philippines trước hành động xâm lược leo thang của Trung Quốc tại khu vực bãi cạn Scarbourough, tổng thống Benigno Aquino - chứ không phải một nhân viên nào của Bộ ngoại giao - nhấn mạnh:
"Đây không phải là lúc nói về một cuộc chiến. Đây không phải là lúc nói về sự bắt nạt. Đây là lúc nói về việc đạt được hòa bình. Đây là lúc nhìn nhận khả năng của chúng ta để bảo vệ chính mình."(This is not about picking a fight. This is not about bullying. This is about attaining peace. This is about our capability to defend ourselves)."Nhưng nếu có ai đó vào sân nhà anh và nói với anh rằng đó là của sân của họ thì anh có đồng ý không? Nếu chúng ta từ bỏ những gì lẽ ra thuộc về chúng ta liệu có đúng không?" (But if someone entered your yard (territory) and told you he owned it, would you agree? Would it be right to give away that which is rightfully ours?)

"Tôi không nghĩ rằng có gì quá đáng khi yêu cầu quyền của chúng tôi phải được tôn trọng, cũng như chúng tôi tôn trọng quyền của họ với vị thế là một quốc gia láng giềng trong một thế giới mà chúng ta cần chia sẻ." (I do not think it exccessive to ask our right be respected, just as we respect their rights as a fellow nation in a world we need to share)
Đó là lời người lãnh đạo của Philippines.

Trong khi đó, tại Việt Nam, các ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng - tất cả đều là ủy viên Bộ chính trị của đảng duy nhất đang cầm quyền - ở đâu trong lúc này?

Phát ngôn viên Lương Thanh Nghị. Ảnh: mofa
Trước những động thái ngày càng gây hấn của Trung Quốc, nhà nước Việt Nam, chỉ qua vai trò của một người phát ngôn đang để cho cả thế giới thấy rõ phương thức bảo vệ lãnh thổ, và danh dự của quốc gia ở Việt Nam là cách phát đi phát lại đoạn băng rè được thâu sẵn từ năm 2007 cho đến nay.

Không có thêm động thái nào mới có tính chất quyết tâm khẳng định chủ quyền từ phía các lãnh đạo cao cấp Việt Nam.

Họ mắc nghẹn cái gì mà không nói nên lời?

Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa, đâu phải chỉ có hai ông chủ tịch thành phố Đà Nẵng và chủ tịch tỉnh Khánh Hòa chịu đau, chịu nhục?

Trước tình hình căng thẳng trên biển Đông, cùng với câu “trấn an” lòng dân bất hủ “mọi việc đã có đảng và nhà nước lo”, các nhà lãnh đạo Việt Nam hình như muốn chứng minh cho cả thế giới thấy khả năng chịu nhục của mình đã đạt đến cấp độ cao.

Và trên thực tế, bỏ qua các hành vi xâm chiếm leo thang của Trung Quốc từ năm 2007 cho đến nay, phiên tòa kín xét xử ba bloggers, các thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), AnhbaSG (Phan Thanh Hải), Tạ Phong Tần – những người đã từng tham gia biểu tình chống Trung Quốc, có những bài viết mạnh mẽ về chủ quyền biển đảo Việt Nam đầu tiên - dự kiến sẽ diễn ra vào ngày 07/08/2012 sắp tới đây, như một minh chứng hùng hồn rằng: chỉ có người dân Việt Nam phản đối chính sách bành trướng bá quyền của Trung Quốc, còn chính phủ Việt Nam thì không.

2007 – 2012, 5 năm, không quá ngắn, cũng chẳng quá dài, với nhiều chuyến thăm viếng cả ngoại giao lẫn công vụ chính thức, với nhiều văn kiện được ký kết, trong đó, gần nhất là Văn kiện Thỏa thuận những Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển năm 2011 căn cứ vào những nhận thức chung mà Lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc đã đạt được trong vấn đề trên biển, trên cơ sở “Thỏa thuận nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới lãnh thổ giữa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” năm 1993 thì kết quả cuối cùng là thành phố Tam Sa đã được thành lập, và phiên họp đầu tiên đã diễn ra tại đảo Vĩnh Hưng, tức đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

Dẫu biết rằng mọi sự so sánh chỉ là khập khiễng, nhưng hãy thử ngẫm lại lời Tổng thống Philippines, ông Benigno Aquino trong thông điệp liên bang đọc trước quốc hội khi kêu gọi toàn dân hãy đoàn kết cùng với những nỗ lực của chính phủ để giải quyết tranh chấp lãnh thổ một cách hòa bình: "Không thể cho đi những gì hợp pháp thuộc về chúng ta. Vì vậy, tôi kêu gọi sự đoàn kết từ người dân về vấn đề này. Chúng ta hãy có chung một tiếng nói” để có thể thấy rõ hơn vị thế và vai trò cùng trách nhiệm của những người lãnh đạo Việt Nam.

Họ có đi chung một con tàu với dân tộc này trong việc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ hay không?

Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Biên giới Việt Trung, Hoàng Sa, Trường Sa là câu trả lời.

Những bản án, những cú đạp, cái đấm vào mặt nhân dân, những hàng rào người quanh nhà lẫn những những hàng rào song sắt với áo xanh lá cây, áo vàng, lẫn áo xanh da trời ngăn chận người dân thể hiện lòng yêu nước, khẳng định chủ quyền và phản đối Trung Quốc xâm lược là câu trả lời.

Những Đại hội đại biểu toàn quốc hội hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc, những cuộc thi Tiếng hát hữu nghị Việt - Trung là câu trả lời.

Và sự im lặng của những người đang nắm quyền lãnh đạo cao nhất nước trước sự việc Tam Sa là câu trả lời.

© Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)
Theo blog Mẹ Nấm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều