07/24/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Chuyện trò cùng chú AQ

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ ba, ngày 24 tháng bảy năm 2012

Lỗ Tấn được vinh danh ở quê nhà.
Ảnh: The China Beat
Ts. Đặng Huy Văn: Các vua chúa Trung Hoa từ ngàn đời nay lúc nào cũng lăm le thôn tính và nô dịch dân tộc Việt Nam. Vì thế để giữ được nước, ta phải hiểu chúng. Để hiểu Trung Hoa thời xưa, ta có thể đọc Lão Tử, Khổng Tử, Sử Ký Tư Mã Thiên, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Thủy Hử, Hồng Lâu Mộng...Nhưng để hiểu Trung Hoa thời hiện đại, có lẽ đọc “AQ Chính Chuyện” của Lỗ Tấn là đã có thể nhìn nhận khá chính xác về các nhà lãnh đạo Trung Quốc ngày nay. Đó là những con người tự cao, tự đại, lúc nào cũng lấy phương pháp thắng lợi tinh thần làm kim chỉ nam. Họ sẵn sàng chèn ép những kẻ thiếu may mắn hơn mình nhưng lại quị lụy những người có thế lực và sợ hãi những kẻ mạnh hơn mình...Tôi xin sẻ chia cùng quí vị bài viết sau đây trên tinh thần Lỗ Tiên Sinh để lại.

Chuyện trò cùng chú AQ

Ngày chú vừa ra đời
Lỗ Tiên Sinh đã lấy số tử vi cho chú
“Tuổi Sửu, mạng con trâu”
“Vừa độc địa, vừa hèn lại vừa ngông”
Có nhân tài không dựa
Lại dựa vào lũ cố nông
Vừa ngu dốt truyền đời
Lại lưu manh trộm cắp
Thế mới có chuyện
Đi cướp của nhà giàu về
Chia nhau chè chén hết
Được vài năm phấn khởi reo hò
Lại đói rách như không!

Cuối thập niên Năm mươi
Chú làm “gang thép phong trào”
Từ sắt vụn, xoong chảo, nồi niêu...
Chú đều cho vào “lò gang” hết
Cây rừng, bàn ghế, giường nằm...
Đều biến thành nguồn nhiên liệu “lò cao”
Nông dân bỏ ruộng đi làm gang
Theo lời hiệu triệu của A Mao
Tưởng “đại nhảy vọt” vài năm
Là sẽ trở thành cường quốc thép
Hỡi ôi! Thép đâu? Gang đâu?
Không hiểu trời xanh kia có biết?
Chỉ thấy hơn ba chục triệu nông dân
Chết đói thật thương đau!

Thập niên Sáu-Bảy mươi,
Chú lập mưu xui nhà láng giềng “diệt hổ”
Để chú tiến hành “cuộc đại cách mạng...”
Nhằm thanh trừng nội bộ
Ôi đau thương oan khuất khắp phố thị, làng quê!
Hàng trăm triệu lương dân trải mười năm
Phải chịu cảnh đọa đầy, máu đổ!
Mặc đất nước thê lương
Kệ thiên hạ cười chê!

Nay mấy đứa con hoang nhà chú
Cũng đã trưởng thành dần
Chẳng biết lai giòng giống nhà ai
Mà đại thâm trầm độc địa!
Do đã bị đói khổ mấy ngàn đời
Nên “lý tưởng” của chúng bây giờ là “đỉa”
Lừa nhà láng giềng nuôi cho
Rồi mang về hút máu của lương dân
Hút máu lân bang
Hút máu bạn bè
Hút máu người thân

Máu trên đất liền hút hết rồi
Chúng lại hút ra ngoài biển
Biển mình hết máu rồi
Chúng lại mưu mô hút máu biển lân bang
Mấy thằng đó lại vừa mua
“Ngáo ộp hạm” nghênh ngang
Đòi chiếm luôn biển đảo của láng giềng
Đang khoan dầu, đánh cá
Lại trò bắt nạt cu D. thuở xưa thôi
Có gì đâu là lạ!

Tưởng chú đã là loại cao thủ cuồng ngông
Nhưng chúng còn ngông hơn cả chú ngày xưa
Nông dân nước chú tại các vùng quê còn đói dài
Mà chúng lại vung tiền nuôi một lũ tội đồ các nước
Nay tuy mấy đứa con chú đầu trò đã có lộc rồi
Nhưng vì ác quá nên hãy còn bạc phước
Hỏi số bạn bè của chú trước đây
Giờ chúng còn giữ lại được ai?
Thêm bạn bớt thù các cụ dạy rồi
Mà chúng cứ cố làm sai!
Nay mai dân tình bị đọa đày mấy đời
Sẽ vùng đứng lên trong cả nước
Ác như mấy thằng đó
Hỏi có đất trời nào dung thứ được?

Than ôi!
Mấy đứa em tôi vì tham lam chức quyền
Nên đã bị bố con chú đánh lừa từ kiếp trước!
Nhưng nhất định con cháu chúng tôi
Sẽ không cho chúng ngồi đó được lâu đâu!
Đây là Giang Sơn gấm vóc của 91 triệu đồng bào!
Hoàng Sa,Trường Sa, Biển Đông...
Chúng tôi sẽ quyết đòi bằng được!
Cờ bố con chú nhuộn đỏ máu người
Khiến anh em chém giết nhau thảm khốc!
Chúng tôi quyết sẽ dìm nó xuống bùn đen
Để cứu Dân Tộc thương đau!
Theo truyền thống cha ông tự ngàn đời
Chúng tôi sẽ cùng xuống đườn
Và phất Ngọn Cờ Lau!

Hà Nội, 24/7/2011
© Ts. Đặng Huy Văn
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thảm sát tại Colorado có phải là hậu quả của chất bạo lực trong truyện tranh?

Nguyễn Bảo Tư

Cả nước Mỹ bàng hoàng về cuộc thảm sát tại Colorado.

James Eagan Holmes, một cựu sinh viên ĐH Colorado, đeo mặt nạ phòng hơi độc, bằng lối ra khẩn cấp đã lẻn vào buổi ra mắt phim “The Dark Kignht Rises” và xả súng bắn làm 12 người chết, và ít nhất 59 người bị thương. Một cuộc thảm sát kinh hoàng vào bậc nhất trong lịch sử giết người hàng loạt tại Hoa Kỳ.

Sau khi bị bắt, Homes tự nhận mình là Joker, một trong những địch thủ tàn độc nhất của Batman. Thậm chí Holmes còn nhuộm tóc mình màu đỏ cam để tương ứng với màu tóc xanh lè của nhân vật Joker. (1)

Ngay khi chỉ mới nghe tin về cuộc thảm sát, tôi đã thấy ngay sự giống nhau đến kinh rợn giữa việc thật và truyện. Cái tin Homes, 24 tuổi, tự nhận là Joker và ra tay tàn bạo như Joker đã xác nhận sự phỏng đoán của tôi là đúng.

Theo tôi, bên cạnh phim ảnh, Homes chắc chắn đã bị truyện tranh Mỹ (comics) ảnh hưởng xấu.
(T) Sát thủ Holmes, (P) ” (Heath Ledger đóng vai) “Joker. Nguồn ảnh: OntheNet
Từ lâu, phim ảnh Mỹ đã không ngần ngại khai thác đến mức tối đa các cảnh bạo động, kinh dị và khiêu dâm. Bên cạnh đó, comics cũng ngày càng bạo tay không kém, đến mức ta phải lo lắng: “Cứ theo đà này thì sẽ tới đâu?”

Có một dạo tôi tự hỏi tại sao truyện tranh Lucky Luke không thấy bày bán ở Mỹ dù truyện lấy bối cảnh và các nhân vật nổi tiếng của chính nước Mỹ. Tôi đã phải đặt mua bản tiếng Anh tận Canada! Cuối cùng tôi hiểu ra, comics có một nhân vật Western riêng là Jonah Hex.

Truyện tranh Pháp có 2 nhân vật miền Viễn Tây nổi tiếng, một là chàng cao bồi Lucky Luke, hai là Trung uý Blueberry. Jonah Hex giống Lt. Blueberry ở điểm cả hai cùng là cựu sỹ quan Nam Quân trong cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ, nhưng khi chiến tranh chấm dứt Hex trở thành một người săn bắt cướp lấy tiền thưởng (bounty hunter) khi đất nước vẫn còn trong tình cảnh hỗn loạn không có luật pháp.
Nhân vật truyện comics. Nguồn ảnh: OntheNet
Người yếu tim không nên đọc Jonah Hex. Hex không chỉ kinh rợn bởi khuôn mặt bị tàn phá đến biến dạng, Hex còn là một gã máu lạnh giết người không ghê tay. Cả ba Luke, Blueberry, Hex đều là những tay súng cừ khôi với điếu thuốc lá luôn gắn trên môi, nhưng Hex hoàn toàn không có cái chất tếu của Luke và Blueberry, thay vào đó là sự lạnh tanh đến mức vô cảm.

Thế nhưng, tôi vẫn đọc say mê loạt truyện này. Tại sao?

Bởi vì nó mô tả cái không khí hỗn loạn, tàn nhẫn của thời lập quốc Hoa Kỳ quá hay, quá chính xác. Nó nhắc cho ta nhớ nước Mỹ xinh đẹp và thanh bình ngày nay đã từng trải qua những giai đoạn tàn khốc, nơi mạng người bị coi như cỏ rác, và bất kỳ ai cũng có thể bị trúng một phát súng toi mạng, kể cả trẻ con.

Trong những truyện comics mang tính độc ác và hung bạo nhất phải kể đến là “Crossed” (những kẻ bị đánh dấu thập). Một cơn bệnh dịch kiểu vampire, trong đó kẻ bị giết biến thành những thây ma giết người. Cảnh tượng được vẽ hết sức kinh tởm. Nói không ngoa, “Crossed” đã nâng chất bạo lực trong comics lên một “tầm cao mới”.

Kể ra như vậy để thấy nếu ta chỉ đổ lỗi cho phim ảnh nói chung, loạt phim Batman nói riêng, về vụ thảm sát tại Colorado thì vẫn còn thiếu sót; cần “tính sổ” luôn những thứ khác có dính líu như comics, như video game, v.v. và v.v.

Cuộc thảm sát tại Colorado phải chăng sẽ là một tiếng chuông cảnh tỉnh cho tất cả mọi người? Nó đặt ra câu hỏi: “Có nên khai thác quá mức tính bạo lực và khiêu dâm trong điện ảnh, truyện tranh, video game, hay không?”

Một thực tế không thể chối cãi là thời đại chúng ta sống ngày nay khác thời đại cha ông ta nhiều lắm.

Trong lịch sử comics, đã có lúc các bậc cha mẹ rủ nhau đốt sách để phản đối sự tàn bạo, kinh dị, khiêu dâm,… trong truyện tranh. Kết quả là trong một thời gian dài comics bị kiểm duyệt rất gắt gao. Gần đây, một số truyện bị cấm lúc trước được cho in lại, không phải là “sửa sai” kiểu cộng sản mà chỉ là “tìm lại phong vị cũ”. Có người cầm lên, đọc, rồi ngẩn ngơ: “Chỉ có thế này thôi mà cũng bị cấm à?” Như thế, chúng ta ngày nay hung tợn hơn cha ông ta ngày trước, hay, chúng ta được tự do - ở đây là tự do tưởng tượng, tự do biểu lộ - hơn họ? (2)

Một người bạn của tôi bảo anh ta chả thấy comics, manga có gì hay, chỉ thấy toàn bạo lực (violence) và khiêu dâm (pornography).

Vậy mà nhiều cuốn comics tôi sưu tầm được là… porn.

Câu trả lời rất đơn giản: truyện vẽ đẹp quá!

Khi bạn cầm một cuốn truyện tranh mà nét vẽ của truyện hớp hồn bạn thì không thể bảo họa sĩ vẽ chỉ vì tiền. Ngay cả những cảnh tượng giết chóc gớm ghiếc nhất nhưng dưới ngòi bút của tài năng và đam mê thì cảnh ấy vẫn làm người đọc sững sờ ngưỡng mộ.

Nếu nói comics thu hút chỉ vì nét vẽ mới mẻ, táo bạo thì thật không công bằng. Cái hấp dẫn của comics còn ở nhiều mặt khác, nó mô tả sự việc chân thực đến không ngờ, nó lột tả tâm tư sâu kín nhất của con người, và nhất là, nó mổ xẻ những băn khoăn day dứt muôn đời của nhân loại như đúng-sai, thiện-ác, ý nghĩa của cuộc sống,… tỉ mỉ và khéo léo không khác gì truyện chữ.

Coraline. Nguồn ảnh: ©2008 Laika Inc.
Kiểm điểm lại, tôi thấy những cuốn comics tôi thích nhất (nghĩa là đọc đi đọc lại nhiều lần và lan man nghĩ ngợi nhiều lúc) lại rất ít bạo lực và khiêu dâm. Không phải tôi hiền lành tử tế gì mà chỉ vì những truyện đó viết và vẽ quá hay. Một cuốn tôi rất thích và xin giới thiệu là “Coraline” – truyện về một cô bé dám đương đầu với nhện tinh để cứu cha mẹ. Truyện cô nhỏ dũng cảm này làm người đọc toát mồ hôi lạnh dù trong đó không có cảnh đâm đổ ruột hay chém bay đầu.

Thật ra, tìm được một cuốn comics hay là khá khó. Không có các chất “phụ gia” vừa kể, cả tác giả lẫn họa sĩ sẽ phải cố gắng nhiều lần hơn mới ra được một cuốn comics đủ hấp dẫn. Kết quả, nếu loại trừ thứ truyện đầy bạo lực hay khiêu dâm thì giỏ hàng của tôi chắc chắn sẽ lèo tèo lắm.

Và nếu thử tưởng tượng một ngày nào đó nước Mỹ áp dụng trở lại lệnh cấm violence, porn, horror, trong comics thì tôi cũng bị thúi hẻo lây.

Lúc đó tôi sẽ có nhiều thì giờ hơn để đọc các sách của… Tủ Sách Tiếng Quê Hương.

Theo DCVOnline



Nguồn:
(1.) Đạo diễn Batman: 'Xả súng ở rạp phim thật man rợ', Nguyên Minh, GiaiTri.com, 2012
(2.) Khi nghệ thuật ép người coi lên tiếng, Nguyễn Bảo Tư, DCVOnline.net, 2009


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Báo quan

Ngay trước Ngày Báo chí Cách mạng, khi làng báo Việt Nam còn bận rộn lườm nguýt nhau “anh lá cải, tôi lá cải, chúng ta không lá cải”, một thành viên mới bất ngờ xuất hiện: blog Quan Làm báo. Như một vế đối phụ họa hơn là chọi lại Dân Làm báo, một diễn đàn đối lập với truyền thông nhà nước, theo phương châm “Mỗi người chúng ta là một chiến sĩ thông tin”, Quan Làm báo chưa treo biển “Mỗi đày tớ của nhân dân là một sĩ quan thông tin”, song nó đang gây chú ý tột độ. Kể từ ngày 29.5.2012, chỉ trong vòng chưa đầy hai tháng hiện diện, nó đã đứng ở vị trí 569 trong bảng xếp hạng truy cập tại Việt Nam [1] và nhiều ngày đã lọt vào top 50.000 trên toàn thế giới, một kỉ lục hiếm thấy trong khu vực mạng tiếng Việt.

Điều gì đang diễn ra ở đây?

Ảnh minh họa
Quan Làm báo không phải là một vật thể lạ. Nó kết hợp mọi đặc điểm quen thuộc của đa số báo chí Việt Nam và đưa chúng lên đỉnh cao: hình thức hàng chợ, phong cách bát nháo, nghiệp vụ thô sơ và nội dung đáng ngờ. Xấu. Huếnh. Rởm. Cẩu thả. Rẻ tiền.

Không có gì ở đây không khiến tôi dị ứng: Từ bức banner đúng dòng thẩm mĩ xông pha và gào thét của tranh cổ động cách mạng [2] đến những phông chữ, co chữ và mầu sắc tung tóe [3]; từ những lỗi chính tả thản nhiên như cảnh sát giao thông ăn mãi lộ đến những hàng tít quát tháo; từ trình độ ngôn ngữ của những bài viết như thể tác giả vừa qua bình dân học vụ đến cung cách lập luận theo tinh thần hệ chuyên tu của Trường Đảng cao cấp… Nhưng những điều kể trên đều trở nên mờ nhạt trước sáng kiến truyền thông kinh hoàng của blog này: Tiêu diệt phương châm cốt tử của báo chí – tính khả tín của thông tin. Chưa nói đến chuẩn mực của báo chí chất lượng trong một nền báo chí tự do, rằng một thông tin chỉ có giá trị thông tin khi nó được xác nhận từ ít nhất hai nguồn độc lập nhau, Quan Làm báo loại trừ ý niệm nguồn thông tin khỏi hoạt động truyền thông. Nó không cung cấp thông tin mà truyền bá tin đồn. Những tin đồn hoàn toàn nặc danh, không thể kiểm chứng, không ai chịu trách nhiệm, thả nổi cho mọi phỏng đoán và suy diễn, được tung ra vô tội vạ bởi một chủ blog giấu mặt, đến nay không ai rõ là một người hay một nhóm người [4].

Song chính cái sáng kiến quái thai này lại là công cụ không thể thích hợp hơn để Quan Làm báo thực hiện cuộc tấn công ào ạt của mình vào một mục tiêu nổi bật: không phải bản thân chế độ và hệ thống hiện hành, không, mà chỉ riêng nhân vật được coi là giầu quyền lực nhất trong bộ máy chính quyền Việt Nam hiện tại, người đứng đầu chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và những nhóm được coi là nhóm lợi ích vây quanh ông, gồm cả con gái, con trai, gia đình vợ ông và những nhân vật đầy quyền hành khác trong các ngành công an, quân đội, tư pháp, các tập đoàn kinh tế chủ lực và đặc biệt là ngân hàng-tài chính… Trong cái tiệm thông tin sặc mùi đảo chính này, nơi kết tinh hai phẩm chất hàng đầu của chính báo chí nhà nước, lá cải và tuyên truyền, khách ghé thăm được thết những món lạ lùng sửng sốt mà cả đời mình chưa bao giờ hình dung là sẽ có ngày được thưởng thức. Triều đình cộng sản luôn là cái nồi chõ bịt kín, chỗ này trong nồi không biết chỗ kia sôi đến đâu, nên nghe hơi nồi chõ trở thành tập quán thông tin máu thịt, không chỉ của dân thường. Nhưng những chuyện ở kích thước như kế hoạch ám sát Chủ tịch nước, gia đình Thủ tướng chuẩn bị trốn chạy, con rể Thủ tướng bỏ của chạy lấy người, cuộc hôn nhân ma quỷ giữa tập đoàn quyền lực chính trị với các “sói Nga”, các bố già mafia, những vụ đi đêm quyền lợi khuynh đảo cả hệ thống quốc phòng và an ninh quốc gia… trên Quan Làm báo, dù thông điệp thường đầu voi mà nội dung đuôi chuột, gây ấn tượng rằng những thông tin ấy phải do người trong cuộc cung cấp, phải đúng không nhiều thì ít. Một lúc nào đó, câu hỏi đặt ra cho người đọc không phải là về tính xác thực của những thông tin ấy nữa [5], mà ai đứng đằng sau chúng, ai là kẻ giật dây. [6]

Ai? Bất luận đó là ai, hiện tượng Quan Làm báo không phải là một dấu hiệu lành mạnh cho tự do báo chí tại Việt Nam. Sự “thành công” dễ dàng và dễ dãi của trang tin này chỉ cho thấy một điều: người tiêu thụ thông tin đổ xô ra chợ giời và chấp nhận tất cả nguy cơ bị lừa ở đó, khi hệ thống mậu dịch quốc doanh không làm họ thỏa mãn, và nhất là khi thông tin quốc doanh lại chẳng kém đáng ngờ. [7] Chợ đen, chợ giời, chợ đuổi không thể là giải pháp mà báo chí Việt Nam khao khát. Sự tồn tại của chúng chỉ là câu trả lời đáng buồn của Việt Nam cho thời đại thông tin này.

Bất luận đó là ai, tôi không tin rằng một hay một nhóm kẻ giấu mặt có thể tác động tích cực đến một xã hội đầy ràng buộc và dường như bất lực trong những ràng buộc đó, như xã hội Việt Nam trong thời đại này. Để tác động tiêu cực thì giấu mặt dĩ nhiên là thượng sách.

Quan Làm báo từng trưng khẩu hiệu “Nhân dân Việt Nam muôn năm” trước khi thay bằng “Còn cái lai quần cũng chống tham nhũng” hiện tại. Tôi hơi ngạc nhiên. Lẽ ra khẩu hiệu của nó phải là “Vì đầy tớ của nhân dân phục vụ” mới hợp lý. Người dân được gì, khi quan này muốn tắm máu quan kia? Quan oan có thể là một tầng lớp xã hội thú vị đang hình thành, song nó có gì chung với dân oan?

© 2012 pro&contra

[1] Theo Alexa ngày 23.7.2012. Để so sánh, vị trí tại Việt Nam của Tia sáng: 6037, Boxitvn: 5643, Nguyễn Xuân Diện: 2930, Tuần Việt Nam: 2599, Nhân dân: 2580, Quê Choa: 1647, Trương Duy Nhất: 1356, Anh Ba Sàm: 1079, Quân đội Nhân dân: 845, Công an Nhân dân 400, Tuổi trẻ: 23, VnExpress: 5.

[2] Có thể tham khảo tranh cổ động cách mạng cũng được dùng làm banner trên blog của cây bút chống phản động và diễn biến hòa bình trên báo Quân đội Nhân dân, thiếu tá Nguyễn Văn Minh.

[3] Cách đây không lâu, nền giao diện của Quan Làm báo được trang trí bằng những mầu loang lổ, theo phong cách mà tôi tạm gọi là “phồn thực xã hội chủ nghĩa”. Về phong cách này, xin trở lại trong một dịp khác.

[4] Một nhà báo được coi là có nhiều liên lạc với giới an ninh Việt Nam, bà Hồ Thu Hồng, vừa tiết lộ trên blog của mình rằng người “sản xuất nội dung trang Quan Làm báo” là ông Phạm Chí Dũng, người vừa bị bắt ngày 17.07.2012 vì “hành vi câu kết với một số tổ chức phản động lưu vong ở Mỹ, biên soạn nhiều tài liệu có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phá hoại nội bộ nhằm lật đổ chính quyền nhân dân“. Song chất lượng thảm hại của các bài viết trên Quan Làm báo cho thấy nó không thể là sản phẩm từ ngòi bút của chính ông Phạm Chí Dũng ấy, một nhà văn và nhà nghiên cứu với nhiều tác phẩm đã xuất bản, và đồng thời lại là tác giả có bút danh Viết Lê Quân trên các báo Doanh nhân Sài Gòn, Tuần Việt Nam, Diễn đàn Kinh tế Việt Nam và Tầm nhìn (việc trang báo có tiếng là cởi mở này bị đình bản gần như ngay sau khi ông Phạm Chí Dũng bị bắt có phải là ngẫu nhiên không?), với nhiều bài chính luận vượt hẳn lên phong cảnh bằng phẳng của báo chí Việt Nam hiện tại.

[5] Tuy nghiệp vụ báo chí của Quan Làm báo hết sức thô sơ, nhưng sự láu cá của nó lại thuần thục. Nó biết trộn tài tình những thông tin nặc danh vào những thông tin đăng lại từ báo chí chính thống để đánh bạt sự bán tín bán nghi của người đọc và củng cố những phỏng đoán theo chiều hướng mà nó muốn đạt được. Hiện nay, đó là phỏng đoán về một cuộc thanh trừng nội bộ trên tầng cao nhất của bộ máy quyền lực Việt Nam, giữa “phe tham nhũng” mà Quan Làm báo chỉ mặt gọi tên, và “phe chỉnh đốn” được nó quan tâm lo lắng.

[6] Ở điểm này và với Quan Làm báo, có vẻ như Việt Nam cũng đang dần tiến vào giai đoạn các tập đoàn quyền lực thuộc giới đầu sỏ kinh tế-chính trị lũng đoạn truyền thông như tại Nga hiện thời.

[7] Trong một bài viết gần đây trên blog của mình, ông Alan Phan, một chuyên gia độc lập về kinh tế tài chính, cho biết ông “có cảm giác là các quan chức và chuyên gia Việt Nam cố tình đưa ra những con số rất đối nghịch với mục đích làm rối mù thực tại, khiến không ai có thể rút ra một kết luận chính xác hay hợp lý“, trong khi những tin đồn trên mạng thì không được xác nhận hay bác bỏ thẳng thắn.

© Phạm Thị Hoài
Theo blog pro&contra


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thủ tướng Chính phủ vừa ký quyết định phê duyệt đề án “Tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, trọng tâm là tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước giai đoạn 2011 - 2015” mà nội dung của nó hẳn sẽ khiến nhiều người không khỏi thất vọng.

(Ảnh minh họa)
Trong bản đề án này, DNNN vẫn được xác định là “làm nòng cốt để kinh tế nhà nước thực hiện được vai trò chủ đạo, là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước định hướng, điều tiết nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô”. Xuất phát từ việc xác định vai trò và chức năng của khu vực DNNN như thế nên theo nội dung của đề án, số lượng DN 100% vốn Nhà nước hiện có sẽ được cổ phần hoá mà qua đó Nhà nước nắm giữ tỷ lệ vốn điều lệ dưới 50% hoặc không giữ cổ phần là không đáng kể. Ngoài ra, đối với các doanh nghiệp làm ăn bết bát, “tái cơ cấu” còn là một cơ hội vô cùng thuận lợi để được Nhà nước tiếp tục “hà hơi, tiếp sức” bằng những đồng tiền thuế xương máu của nhân dân: “Đối với những tập đoàn, tổng công ty nhà nước đang có khó khăn về tài chính, một mặt cần làm rõ trách nhiệm của cán bộ quản lý có liên quan, mặt khác cần cơ cấu lại vốn, tài sản theo hướng đánh giá thực trạng, xác định nhu cầu vốn để có cơ chế xử lý bổ sung vốn cho tiếp tục thực hiện các dự án đầu tư cấp bách, hạn chế thất thoát vốn do kéo dài thời gian dự án…”.

Không cần phải được trang bị đầy đủ những mớ lý thuyết cao siêu mà chỉ cần nhìn vào thực trạng trồi sụt liên miên của nền kinh tế Việt Nam suốt mấy năm qua, người ta cũng có thể dễ dàng trả lời được câu hỏi là các DNNN ở Việt Nam đã và đang đóng vai trò “chủ đạo” và “định hướng, điều tiết nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô” như thế nào. Hơn thế, bản đề án trên rõ ràng đã đi ngược lại bản kiến nghị 10 điểm mà Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội khoá XII và Viện Khoa học Xã hội Việt Nam gửi đến Quốc hội khoá XIII cuối tháng 7/2011 trong bối cảnh bất ổn kinh tế vĩ mô đã trở thành thách thức lớn nhất đối với nền kinh tế Việt Nam năm 2011, cụ thể ở đây là Kiến nghị thứ 7: “Tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước để bảo đảm nhiệm vụ cơ bản là khắc phục những khiếm khuyết của thị trường và cung cấp hàng hóa, dịch vụ công cộng thay vì đóng vai trò chủ đạo bằng cách đầu tư dàn trải và kém hiệu quả như hiện nay… Trên thực tế hiệu lực và hiệu quả quản lý nhà nước về kinh tế còn nhiều bất cập do sự can thiệp của Nhà nước chưa phù hợp với sự vận động của thị trường.”

Tuy nhiên, điều gây ngạc nhiên hơn cả là nội dung bản đề án này lại trái ngược với quan điểm của chính ngài Thủ tướng trong một bài trả lời phỏng vấn báo Wall Street Journal chỉ mới cách đây vài tháng khi ông khẳng định mục tiêu của mình là “sẽ chỉ giữ lại một số doanh nghiệp nhà nước then chốt ở một số ngành nhất định”.

Rõ ràng, trong bài trả lời phỏng vấn nói trên, Thủ tướng đã nhận thức được vấn đề đối với DNNN cũng như những gì mà khu vực kinh tế này đã và đang gây ra cho nền kinh tế Việt Nam. Chính vì vậy mà việc phê duyệt bản đề án tái cơ cấu DNNN này dễ khiến người ta đi đến nhận định hoặc Thủ tướng là một người tiền hậu bất nhất, hoặc Thủ tướng bị thao túng bởi các nhóm lợi ích đang lũng đoạn nền kinh tế Việt Nam thông qua các DNNN. Và xem ra tiếng nói của Quốc hội, “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam”, chẳng hề có chút trọng lượng nào đối với Chính phủ, “cơ quan chấp hành” của nó cả./.

© Lê Anh Hùng
Hà Nội, 22/7/2012
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Chủ đích của tham nhũng

Những người có chức có quyền mang danh đảng viên cộng sản đã và đang theo đuổi mục đích tham nhũng đều có động cơ, chủ đích, tính toán, vạch ra cho mình một lối thoát khá chủ động và an toàn cho "tương lai". Tất nhiên, lối thoát đó là của riêng họ, không nằm trong đường hướng chung của dân tộc, tách ra khỏi đường lối của Đảng, không cùng tuyến với nhân dân.

Nếu họ đã vì dân vì nước như lời thề khi và Đảng và khẩu hiệu thì đã không cố tình tham nhũng, hẳn rằng họ đã phải sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật, là họ đã đi theo "gương Bác Hồ", họ đã sống gương mẫu theo phẩm chất cần có của một người CS chân chính, làm việc vì dân, vì lợi ích của dân tộc, vì tương lai đất nước..

Xin chớ ngộ nhận hoặc hy vọng, chờ đợi họ tự nhận ra khuyết điểm, đừng mong họ sám hối, thú nhận và từ bỏ sai lầm, đi theo con đường chân chính nói trên. Trong thực tế không có một tên ăn cắp chuyên nghiệp nào tự giác vào nhà lấy đồ đã ăn cắp trả lại và xin lỗi người bị mất cắp. Tự bản thân họ hành động với mục đích như vậy, xuất phát từ lòng tham, muốn cuộc sống lắm tiền, nhiều vàng, đô la để hưởng thụ. Họ là những con người đã thực sự từ bỏ lý tưởng cộng sản ngay từ trong máu, muốn thành nhà tư bản. Họ không còn chất cộng sản từ trong chính trị, tư tưởng, đến đạo đức, lối sống. Cho dù họ là cán bộ đảng viên đương chức đương quyền, nhưng nếu đem đạo đức cách mạng nói với họ chỉ bằng thừa, thêm mất công. Đối với họ, đạo đức cách mạng là sự ngáng trở hành vi tham nhũng mà họ đang theo đuổi, che giấu, ém nhẹm, không muốn cho ai đụng đến.

Với những người đã có chủ đích tham nhũng cố tình vơ vét làm giàu, nếu như nhắc lại những lời Bác dạy, đưa nguyên tắc, điều lệ Đảng ra để soi xét, đưa cả đạo lý mà nhắc nhở, thậm chí trích dẫn pháp luật...thì có ích gì !? Họ chỉ biết có tiền, và càng nhiều càng thấy còn ít, lòng tham bao giờ cũng vô đáy! Cho nên, đối với họ không có một sức mạnh nào lớn hơn sức mạnh đồng tiền, không có lời kêu gọi lời giáo huấn nào thiết thực và ngấm nhanh bằng tiếng gọi thôi thúc của kim tiền. Ngược lại, trong thâm tâm họ chẳng bao giờ thích nghe người khác rao giảng về đạo đức cách mạng dù trên mặt cố làm ra vẽ “tiếp thu” một cách giả dối, rằng "tôi rất cầu thị, cần nghe người dân phê bình"!

Với động cơ, chủ đích làm giàu, họ phải chạy cho ra tiền để mua chức trọng quyền cao, có vậy mới đủ điều kiện tham nhũng. Vì bài toán "thời đại và cơ chế"cho phép, có chức có quyền mới vơ tiền nhanh và dễ dàng. Khi họ đã mua được chức, quyền thì phải khôn ngoan và khéo léo hành động ngay khi mới yên vị, tức là tìm mọi cách mua lòng cấp trên, xây dựng niềm tin của lãnh đạo, từng bước thò bàn tay tham nhũng, ăn hối lộ, làm cò mồi cho những vụ việc/dự án của cơ quan để vừa bù cho khoản đã bỏ ra mua chức quyền, vừa thực hiện giấc mơ giàu sang phú quý. Con đường họ tự vạch ra là vậy, không có cách nào khác!

Thử hỏi mượn danh cộng sản để tham nhũng, làm giàu, có tồn tại lâu dài và ôm trọn gói trong thể chế chính trị theo đường “cộng sản”gian dối ấy được hay không? Chắc chắn là không vì như người xưa thường nói “vải thưa đâu thểche mắt thánh”, “cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra” có che giấu mãi đượcđâu!. Vì thế, cái mưu kế phải nảy sinh. Họ vơ vét tiền trong nước, đổi ra ngoại tệ, vàng, kim loại quý, đá quý, đưa ra nước ngoài (phải là nước tư bản giàu có) để đầu tư, mở công ty, mua biệt thự, lâu dài, xe hơi "xây tổ" lâu dài. Những tài sản đó nằm lù lù như thế thì che dấu vàođâu?

Còn kinh tế đất nước bị suy thoái ư? Nhân dân lao động rơi vào cảnh đói kém, cực khổ ư? Có liên quan gì đến họ đâu! Mackeno! Thực trạng đó lại càng hợp với logich mà họ mong muốn. Cảnh nội chiến nồi da xáo thịt, hoặc khi giặc ngoại xâm tràn vào bóc lột, hà hiếp dân trong nước ư? Họ “cóc” cần. Trái lại, khi đã giàu sụ do tham nhũng mà có, lắm tiền, nhiêu vàng, họ còn muốn chế độ này sụp đổ để họ trở thành ông chủ tư sản hưởng sung sướng đến đời con, cháu, chắt...


Và nếu sự biến xảy ra như "thành trì XHCN" Liên Xô bị sụp đổ trong vụ 19-8-1991 kéo theo sự sụp đổ của hàng loạt nước trong hệ thống XHCN ở Đông Âu, thì họ chỉ cần mấy chục phút là vèo ra nước ngoài, ung dung sống cuộc đời lưu vongtrên ghế ông chủ ngay tại nước tư bản lớn. Cái "chiến thuật" này đã được các "tư sản Đỏ" Liên Xô cũ làm ngon ơ, trót lọt rồi. Đã nhiều tiền của, lại tạo lập được cái vị thế từng mong đợi lâu nay ở nước ngoài, họ đâu có ngán ai! Trong con mắt họ, khi đã có nhiều tiền vàng thì trong thể chế chính trị nào họ vẫn "sống khỏe".

Cho nên, cần nhận diện cho rõ, đó chính là động cơ, đồng thời cũng là chủ đích của quan tham.

Chống tham nhũng trước hết phải nhanh chóng và tỉnh táo nhận ra những kẻ đó, ngăn chặn, quản lý chặt thì mới không bỏ sót chủ mưu, không bị "mất tăm" đối tượng chính, nếu không, "bài chuồn" là kế sách cuối cùng, an toàn và rất ngon lành của họ. Gương của Dương Chí Dũng, Giang Kim Đạt, Hồ Ngọc Tùng, Diệu Hiền vẫn còn sờ sờ ngay đấy, các đồng chí ơi !

© Bùi Văn Bồng
Theo blog Bùi Văn Bồng


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lời khai của bị can

Ngày 3 tháng 7 năm 2012, Vietnam.netc ó bài viết (Hơn 9.000 Giáo Sư Sao Không Có Bằng Sáng Chế?) của TS. Lê Văn Út – TS. Thái Lâm Toàn: “Từ năm 2006 – 2010, Việt Nam chỉ có 5 bằng sáng chế được đăng ký tại Mỹ, trung bình mỗi năm có 1 bằng sáng chế. Trong khi đó, năm 2011, chúng ta không có bằng sáng chế nào được đăng ký.”Với hy vọng có thể giải thích được (phần nào) câu hỏi: Sao chúng ta không có bằng sáng chế? Chúng tôi xin phép được trích đăng lại nơi đây vài đoạn chính trong một thiên bút ký ngắn (Lời Khai Của Bị Can) của nhà văn Trần Huy Quang, viết về cuộc đời Nguyễn Văn Chẩn – người được mệnh danh là Vua Lốp Của VN – và những gian truân cũng như “tai nạn” đã dồn dập xẩy đến cho ông, chỉ vì quá tháo tháo vát và có quá nhiều … sáng kiến!
Tưởng Năng Tiến

Một hôm thằng con tôi đi học về mếu máo: “Bố ơi, bố mua cho con cái bút khác chứ cái bút đang dùng vỡ cổ rồi, mực chảy nhòe nhoẹt cả tay”. Tôi đi khắp các cửa hàng mậu dịch quốc doanh không nơi nào có, hoặc có thì bán phân phối. Tôi đành phải bỏ ra sáu đồng mua cho cháu một cái “Trường Sơn” mà giá phân phối chỉ có ba đồng. Tôi căm ghét cái ba đồng ngoài giá mậu dịch ấy. Vì tôi yêu đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi hơn cả bản thân tôi, hơn cả cuộc đời tôi. Tờ giấy bạc vào tay tôi thì khó tuột ra, vì tay tôi nhiều chai, ráp, và dâm dấp mồ hôi.

Tôi cầm cái vật nhỏ nhoi mà phải mua đắt thêm ba đồng kia, tháo tung ra. Nó là cái quái gì, chỉ có bảy bộ phận đơn giản, ba loại chất liệu mà chẳng phải trên trời cao hay dưới đất sâu, hay bên Tàu bên Tây nhập vào mới có, nó vương vãi đầy ngõ chợ. Mình không làm được chẳng qua là mình chưa chịu làm. Ý nghĩ đó tự nhiên kích thích tôi, làm tôi quay cuồng, người ngợm ngứa ngáy giống như tôi vừa nhiễm phải một chất kích thích nào đó. Ngay buổi trưa, tôi tuyên bố cho cả nhà biết là kể từ chiều nay tôi sẽ không làm bất cứ một việc gì khác, mẹ con chúng bay tự xoay xở lấy công việc, được đồng nào ăn đồng nấy. Còn tao làm gì mặc tao, cấm đứa nào hỏi. Cả nhà lo lắng đến nỗi có đứa làm rơi cả bát cơm. Nhưng thây kệ, “quyết nghị” đã ban bố rồi, không được thay đổi.

Và chiều hôm đó tôi đã đạp xe lượn khắp xó xỉnh các khu lao động, thấy các đồ nhựa hỏng vứt lay lắt không thiếu. Ngày ấy chưa ai mua đến cái mà ngày nay người ta giành giựt nhau gọi là nhựa phế phẩm, nên chưa ai đi gom nhặt. Đó là nguyên liệu, xong một khâu. Khuôn mẫu đặt thợ cơ khí là xong ngay, không bàn gì nhiều. Các chi tiết kim loại đi gia công cũng đơn giản. Cái khó là sản xuất thử. Pha chế nhựa rất khó. Phải qua hàng trăm công thức. Cái thì mềm, cái thì giòn. Cuối cùng cầm trong tay cái bút hoàn chỉnh do mình làm ra thật sung sướng như mình chết rồi được sống lại. Cả đêm không ngủ được. Sáng cầm đơn và tá bút máy lên phòng thủ công nghiệp quận xin đăng ký sản xuất. Sáng hôm ấy không hiểu sao, đi đứng như trên mây trên gió, hai lần suýt ô tô cán, ba lần định đâm vào xe người khác. Phòng thủ công vắng ngắt, những cái khoá nằm lù lù, to như cục gạch, nó cứ im ỉm, lạnh lùng trước mặt tôi đến gần hai tiếng đồng hồ mới có người tra chìa khoá cho nó. Hoá ra bây giờ mới đến giờ làm việc, lúc tôi ra đi có lẽ chưa đến năm giờ.

Tôi được mời vào phòng. Và nghe tôi đề đạt nguyện vọng, ai cũng tròn mắt ngạc nhiên, có chị há hốc mồm nhìn tôi từ đầu chí chân xem có là người bình thường hay không. Vâng, tôi rất bình thường, chỉ có điều tôi muốn được phép sản xuất bút nghiêm chỉnh. Mười hai cái bút đem theo, tôi xin được trình làng. Chúng cùng một lúc được bơm mực và thi nhau chạy trên mười hai tờ giấy. Xong việc viết thử đến phần giải phẫu. Phần này hơi lâu nhưng rồi cũng xong. Kết luận đầu tiên bằng miệng nhưng cũng đáng mừng: Bút máy kiểu “Trường Sơn” của ông Nguyễn Văn Chẩn không “mác” đạt yêu cầu sử dụng.

- Tuy nhiên, để có kết luận chính thức, thì phải qua một thời gian sử dụng đã, ít nhất là ba tháng. Họ bảo tôi.
- Còn đăng ký sản xuất? Tôi hỏi.
- Để xem sản phẩm có dùng được không rồi mới nói đến đăng ký. Nhưng ông là cá thể hay hợp tác xã?
- Thủ công gia đình.
- Tức là cá thể. Nói trước để ông khỏi phải chờ: chưa có lệnh cấp đăng ký kinh doanh cho cá thể.

Thế là sự lao tâm khổ trí gần một năm trời ném xuống sông. Thôi đành cứ chờ đợi… Cũng may, sau khi dùng thử thấy được, người ta cho đăng ký sản xuất. Đang làm ăn được, mỗi ngày ra hai trăm chiếc không đủ bán cho khách, thì bất ngờ các ông ở phòng tài chính quận Hoàn Kiếm đến khám nhà, kiểm tra đăng ký sản xuất. Tôi trình giấy tờ đủ, nhưng họ vẫn tịch thu toàn bộ công cụ, nguyện liệu, sản phẩm, thuê xe đưa về quận Hoàn Kiếm.Tôi khiếu nại, vì sao tôi ở quận Ba Đình mà Hoàn Kiếm lại bắt! Hoàn Kiếm thấy bí, bèn thương lượng với quận Ba Đình, nhưng Ba Đình, nghe đâu không làm. Thế là Hoàn Kiếm lại xe các thứ trả lại.

Sản xuất ra hàng hoá, bỏ sức lao động ra mà làm, kiếm việc cho con cháu làm, chứ đâu phải buôn lậu, tàng trữ của trộm cắp gì đâu, mà sao họ làm khó dễ đến như thế? Làm mà cũng khó, hình như không ai muốn cho mình làm. Sản xuất ra của cải, bằng các phế liệu rõ ràng ra đó, thế mà cũng gần như phạm tội.

Sau vụ phòng tài chính Hoàn Kiếm làm cái việc vô nguyên tắc ấy rồi, tôi tưởng sẽ được làm ăn yên ổn, được thảnh thơi mà nghiên cứu và cải tiến kỹ thuật để hàng hoá cho tốt. Ai ngờ đó chỉ là một khúc dạo đầu thôi, một cái đường viền. Sau này tôi còn phải trải qua những bận gian lao, tù tội gấp trăm ngàn lần như thế. Sau này tôi nghĩ lại mới thấy sợ. Những tai hoạ cứ liên tiếp, cứ dắt đẩy nhau, trước tiền đồ cho sau, tất cả như có thiên định.

Năm ấy là năm tuổi, tôi có hạn. Đầu năm tài chính Hoàn Kiếm khám nhà, thu mười trả hai, chả nghĩ đến đòi. Cuối năm Ba Đình lại khám nhà, bắt người. Tịch thu mô tơ, khuôn mẫu, mấy tạ dép đứt, mấy cân phu gia và hàng ngàn chi tiết bút. Vụ án được khởi tố. Toà án Hà nội xử 30 tháng tù vì tội tàng trữ, đầu cơ, sản xuất trái phép, vân vân …

Tôi chống án nhưng không được xử phúc phẩm. Ngồi “Hỏa Lò” mười tám tháng, ở trại Yên Bái mười hai tháng, thân tù tội cũng qua được ba mươi tháng. Nghĩ mà sợ. Tôi đâu phải là người phản nước hại dân, tôi chỉ làm ra của cải cho mọi người tiêu dùng một cách chính đáng. Ra tù, tôi vẫn ấm ức, thấy mình oan uổng. Tôi kêu oan, được Toà án tối cao xử phúc phẩm ngày 25-5-1972, án số 22 xử Nguyễn Văn Chẩn phạm tội đầu cơ. Phạt: cảnh cáo và nộp phạt một trăm đồng. Tôi thưa toà rằng như vậy tôi bị tù oan, hai năm rưỡi tôi chống án, tại sao toà không xét? Ông chánh án trả lời tôi giữa phiên toà là người ta quên. Như vậy tôi chỉ đáng cảnh cáo mà ngồi tù ba mươi tháng!

Một hôm tôi gặp lại người bạn cũ chữa xe đạp ở phố Nguyễn Thái Học. Chúng tôi nói chuyện làm ăn, ông ta khuyên tôi nên đi chữa xe đạp. Tôi thấy được và mua ngay cái khuôn hấp lốp chín. Đến lúc ấy mới biết mình mua phải khuôn tiết diện bé, rất khó làm. Tôi nghĩ mãi mới tìm ra cách lót thêm một vòng đậm. Không ngờ được cái khuôn vạn năng. Hấp và vá lốp được, thì có lẽ làm hẳn một chiếc lốp mới cũng được. Nhựa dán của tôi tuyệt vời. Nhựa sống ở bãi thải của các Nhà máy cao su rất nhiều. Còn tanh và vải.

Tôi xin nói lại: Tôi làm nghề cao su từ hồi còn nhỏ, từng mổ xẻ nhiều loại lốp ô tô, cấu tạo nó như thế nào tôi biết. Và đó là sự gợi ý có tính chất quyết định nhất: tanh và mành bóc từ lốp ô tô. Nhưng khi làm phải hỏng tới vài chục chiếc lốp mới tìm ra được cách bóc thành từng tấm mảnh như bây giờ ta thấy. Chiếc đầu tiên tôi để mép gấp ra bên ngoài, vì như thế dễ làm. Chiếc lốp ấy ra đời cũng đẹp lắm, tôi nhờ một ông xích lô lắp vào đi hộ. Bơm thật căng. Không ngờ ông ấy đi được đến Kiêm Liên thì mành bật ra, tanh ra tanh, lốp ra lốp, ông xích lô cầm một nhúm, ném toẹt vào nhà. Tôi không buồn, ngược lại, rất vui nữa là đằng khác. Vì tôi biết nó hỏng cái gì! Như vậy gấp mép ra không được mà phải gấp vào, đúng là phải gấp vào.

Làm ra chiếc lốp không khó, nhưng đạt đến độ bền như lốp “Quyết Thắng” của tôi thời tám mươi, tám mốt đó thì tôi phải qua năm năm tìm kiếm pha chế. Cái nhà mười mét vuông ở phố Nguyễn Thái Học chật quá, năm bảy lăm tôi mua một mảnh đất trong làng Ngọc Hà, năm bảy sáu xin giấy phép, năm bảy bảylàm một ngôi nhà bốn gian, lợp ngói, tường con kiến. Ở đây pha chế tìm kiếm thật yên tĩnh.
Vua Lốp Nguyễn Văn Chẩn. Ảnh: HC[/caption]
Năm tám mốt, tám hai, tám ba, những năm lốp tôi bán rất chạy, khách cứ đùa tôi là “vua lốp”. Mỗi năm xuất hai ngàn đôi cho nhà nước.

Sau khi được tặng huy chương đồng tại triển lãm Giảng Võ, báo chí động viên. Tiếng tăm, theo sau nó là tai hoạ, chữ tài liền với chữ tai. Giữa năm tám ba, tai hoạ ập xuống. Lại khám nhà. Lại niêm phong. Tôi bị bắt phải thao diễn kỹ thuật trong ba ngày trước hàng chục quan sát viên trong nghề. Không đưa ra bí quyết nghề nghiệp thì lốp không được như lốp đã bán, người ta kết tội là không phải dùng phế liệu mà dùng cao su chính phẩm, vật tư Nhà nước quản lý, để sản xuất. Sẽ rũ tù. Muốn khỏi tội thì phải tung bí quyết nghề nghiệp ra. Tôi chọn cách thứ hai và cũng là cách trung thực nhất. Thế là những bí quyết phải tung ra giữa bàn dân thiên hạ, và ai đã lợi dụng dịp này để móc kỹ thuật, tôi biết cả.

Ngày 8-7-1983, lục soát kê biên tài sản. Ngày 25-7-1983 khởi tố vụ án và bắt giam Chẩn. Ngày 27-8-1983 xử lý hành chính đặc biệt thu nhà, tài sản, công cụ, nguyên liệu, bằng một quyết định ông Nguyễn Đông ký sẵn. Vợ chồng con cái tôi tay không ra khỏi nhà. Tôi có tội xin được trừng trị bằng pháp luật. Nhưng một công dân dù có tội gì thì họ cũng có thể chịu nổi hai hình phạt thi hành cùng một lúc được. Treo cổ thì thôi chém đầu, chứ chém đầu thì không còn cổ để treo.

Tôi lại không mệt mỏi gửi đơn khiếu nại đến nhiều cơ quan pháp luật và chính quyền. Tôi được phúc tra và xem xét lại. Viện Kiểm sát tối cao yêu cầu Hà Nội ra quyết định đình chỉ điều tra Nguyễn Văn Chẩn. Nhưng cơ sở Công an Hà Nội ra quyết định miễn tố. Miễn tố là có tội nhưng miễn cho. Ai cũng biết chỉ có Viện Kiểm sát mới có quyền ra quyết định miễn tố hay chỉ điều tra. Nhưng Sở Công an cứ ra. Tại sao lại làm thế, chả nhẽ Sở Công an Hà Nội không biết luật định tổ chức? Có lẽ Sở Công an mới trả lời được. Cuối cùng Viện Kiểm sát tối cao phải ra quyết định hủy bỏ quyết định miễn tố của Sở Công an Hà Nội và ra quyết định đình chỉ điều tra, thừa nhận tôi vô tội và yêu cầu Hà Nội trả lại tài sản để tôi sản xuất. Thế nhưng bên dưới vẫn “im lặng một cách đáng sợ”.

Rồi tôi nhận được thư trả lời của ông Phương Minh Nam đề ngày 16-12-1986 nói rằng việc Hà Nội thu nhà của ông bà là đúng đắn và từ nay không có cơ quan nào giải quyết đơn khiếu tố của ông bà nữa. Lại một cái tên được ký tên và đóng dấu sẵn. Thế là tôi hết quyền khiếu tố, không biết như thế có đúng luật khiếu tố không?

Năm nay tôi lên sáu mươi, tuổi Dần. Bính Dần. Bính biến vi tù, tử vi nói vậy. Nhà tôi ngoài cái bàn thờ tổ tiên có thêm một bàn thờ nữa để thờ Công lý và Pháp luật. Mồng một, ngày rằm tháng nào tôi cũng cúng: Lạy Thánh, lạy Thần, xin Thánh thần phù hộ độ trì cho các ông quận, ông thành, ông công an, tài chính khỏa mạnh, sáng láng để làm việc cho đúng pháp luật, đừng bắt oan người dân vô tội; xin pháp luật soi sáng mọi nhà, trừng trị kẻ nhân danh cái thiện mà làm cái ác. Tôi tuy tính có keo kiệt, cầm đồng tiền đổ mồ hôi tay nhưng cũng là người lao động cật lực. Nghĩ lại đời tôi nhiều gian truân quá, có lẽ do tôi ương ngạnh. Có người khuyên tôi “chạy”, nhưng tôi không, cương quyết không, tôi không sai, việc gì phải “chạy”. Vừa tin ở Công lý, cũng vừa tiếc tiền, cả hai đều có trong tôi, mỗi bên một nửa.

Có một bà quen biết, vừa được Z.30 trả nhà, mắng tôi mà tôi thấy không giận được: “Phải chi bác phải hơn em, bác sản xuất, em buôn bán, bác nhà nhỏ, em nhà to, nhưng bác là người keo kiệt (bác đừng giận); bác cậy bác phải, bác đi đằng trước, em hơi trái em biết cái thân em phải lụy đường nào …”

© Trần Huy Quang
Theo blog Tưởng Năng Tiến


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Khoảng cách từ kê khai tới công khai

Vấn đề kê khai, còn chưa thực sự đi kèm với công khai, còn bị ngăn cách bởi những cái dấu “mật”.

Thanh tra Chính phủ vừa hoàn thành dự thảo sửa đổi Luật Phòng chống tham nhũng với lần đầu tiên, lương, phụ cấp của các lãnh đạo DNNN được đưa vào mục “công khai, minh bạch”. Dự thảo cũng quy định về nghĩa vụ giải trình nguồn gốc tài sản tăng thêm từ 100 triệu đồng trở lên so với lần kê khai gần nhất. Và với việc bổ sung, tăng cường kê khai tài sản, đây chính là việc cụ thể hóa quy định tại NQ TƯ 4 về một số vấn đề cấp bách về công tác xây dựng Đảng hiện nay “Thực hiện nghiêm việc kê khai tài sản theo quy định của Đảng và Nhà nước. Kê khai phải trung thực và được công khai ở nơi công tác và nơi cư trú”. Cơ quan chức năng kỳ vọng nó sẽ trở thành “vũ khí” chống tham nhũng, tiêu cực - đã và đang là những “quốc nạn”.

Có người cho rằng lỗ hổng lớn nhất ở quy trình quản lý xã hội Việt Nam hiện này chính là quản lý tài sản. Bởi suy cho cùng, tài sản là thước đo từ năng lực, cho đến phẩm chất đạo đức của cán bộ, đảng viên. Việc tăng cường các biện pháp quản lý, giải trình nguồn gốc tài sản, vì thế, chính là khắc phục những bất cập trong cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng.

Tuy nhiên, lương cũng như phụ cấp chỉ là những thu nhập chính thức, tồn tại song song với những thu nhập không chính thức.

Và vấn đề kê khai, còn chưa thực sự đi kèm với công khai, còn bị ngăn cách bởi những cái dấu “mật”.

Tại kỳ họp quốc hội vừa rồi, sau khi vụ tư dinh bạc tỷ của Bí thư tỉnh ủy Hải Dương được đưa ra công luận, báo chí dẫn lời một vị đại biểu QH cho rằng “không có lý do gì để các bản (kê khai) này phải đóng dấu mật”, bởi “Muốn bảo vệ tốt nhất là công khai”. Viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp, ĐBQH Đinh Xuân Thảo thậm chí còn nói đến “mô hình Na Uy” mà “Việt Nam mìn cũng nên như thế”, có nghĩa là “muốn tìm thông tin tài sản của vị nào cứ gõ tên vào máy tính là có thể xem toàn bộ”.

Quyền có và sử dụng tài sản của công dân là một quyền được pháp luật bảo hộ. Nhưng đối với cán bộ, đảng viên thì việc kê khai tài sản và công khai việc kê khai đó, phải là một trong những yêu cầu bắt buộc. Bởi kê khai, mà không gắn liền với công khai thì đó chỉ là kiểu kê khai “đóng kín”, thiếu hoàn toàn sự giám sát từ người dân, từ công luận.

Khi vụ án “ván cờ bạc tỷ” kết thúc bằng những án tù giam cho những “con bạc”, nguyên là những quan chức nhà nước, một nghi án khác lại được mở ra: Vì sao Phó Giám đốc sở, một quan chức “cỡ hột mè hột cải”, lại có vài mảnh đất, mấy căn nhà, hàng chục tỷ để nướng trong những ván cờ tiền tỷ? Có điều, nghi án này sẽ không bao giờ trở thành một vụ án, bởi, như thực tế, với cơ chế kiểm soát hiện nay, với khoảng cách lớn giữa kê khai và công khai, sẽ rất khó để biết, để kiểm chứng nguồn gốc tài sản của cán bộ công chức.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều