07/20/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Thế tiến thoái lưỡng nan của VN tại biển Đông.

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ sáu, ngày 20 tháng bảy năm 2012

Lịch sử thường lặp lại, nếu ta không thuộc lịch sử. Việc TQ cho gọi thầu khai thác 9 lô trên thềm lục địa của VN mới đây là lịch sử lặp lại. Năm 1992 TQ đã ký giấp phép cho công ty Crestone của Hoa Kỳ khai thác vùng Tư Chính, nằm trên thềm lục địa VN, cách bờ biển Vũng Tàu khoảng 200km, mà phía TQ gọi là Vạn An Bắc. Ngày hôm nay TQ soạn lại bổn cũ, với cường độ mạnh hơn nhiều lần. Đó là việc cho đấu thầu khai thác 9 lô trên thềm lục địa VN, trải dài từ vùng biển Phú Khánh (TQ gọi là Trung Kiến Nam) cho đến các bãi Tư Chính và Vũng Mây (TQ gọi là Vạn An và Nam Vi Tây),
 Vùng Tư Chính - Vũng Mây mà TQ cấp giấy
 phép cho công ty Crestone của Hoa Kỳ khai
thác là nằm trên thềm lục địa của Việt Nam
 là các bãi trầm tích ở độ sâu khoảng 300m, cách bờ biển VN khoảng 50km, có diện tích lên tới 160.000Km², tức bằng ½ diện tích nước VN. Đây là một hành động « bán lúa trên ruộng người hàng xóm ». Vấn đề là phía VN vẫn không có một phương cách nào để giải quyết thỏa đáng trước thái độ xấc láo của người láng giềng lưu manh. Việc kiện công ty Crestone của HK ở bãi Tư Chính đầu thập niên 90 hoàn toàn không nhằm vào TQ, mà nhằm vào công ty Crestone của HK. Đây không phải là lối giải quyết dứt khoát, tận gốc rễ. Nếu việc gọi thầu của TQ hôm nay được các công ty, thí dụ của HK, Nhật, Ấn Độ, Indonesia hay các công ty thuộc các xứ Tây Âu... hưởng ứng thì thái độ của VN sẽ ra sao ? Không lẽ lần nữa phải kiện các công ty tham gia ra tòa án của nước đó ?

Trong khi đó, ngư dân của VN mỗi khi ra biển thì bị tàu hải giám của TQ bắt bớ đòi tiền chuộc, tịch thâu tàu bè cùng các ngư cụ. Mặt khác, TQ cho ngư dân của họ, đồng lúc vài chục chiếc thuyền cá, xâm phạm vào vùng biển TS của VN. Trong lúc viết những dòng chữ này, đội ngư thuyền của TQ vẫn còn đang đánh bắt hải sản ở vùng biển TS. Đến nay không thấy VN có phương thức nào để chống lại, ngoại trừ các việc lên tiếng phản đối hay tuyên bố khẳng định chủ quyền.

Từ nhiều năm trước, tác giả bài này đã viết những bài cảnh báo chiến lược bành trướng của TQ qua các bài viết khác nhau. Các nhận định này đến nay đã được kiểm chứng. Lịch sử lặp lại hôm nay cho thấy thất bại cay đắng chính sách về biển Đông của nhà nước VN. Cũng không thấy tác phẩm nào của học giả VN đưa ra, trong thời gian qua, một cái nhìn xuyên suốt vấn đề cùng với một đề nghị giải quyết khả thi. Tác phẩm, bài viết nghiên cứu thì nhiều nhưng hầu hết chỉ nói lại những điều người khác đã nói hay chỉ nói những điều lãnh đạo muốn nói. « Học giả » VN dường như chỉ làm nhiệm vụ tuyên truyền cho chính sách của đảng lãnh đạo, hay làm đẹp lòng lãnh đạo, chứ không quan tâm đến vấn đề khoa học, học thuật hay bày tỏ ý kiến của riêng mình. Hậu quả đương nhiên VN đã đi vào ngõ cụt. Cái họa lớn là lãnh đạo đã đi sai đường, người dân thì nhắm mắt đi theo con đường sai ấy, trong khi các học giả là người vổ tay làm nhịp cho người dân đi theo.

Nguyên nhân sai lầm đến từ các điểm sau đây :

9 lô mà Trung Quốc mời thầu là nằm sâu
 trong vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền
 kinh tế của Việt Nam
 1/ Nhà nước CSVN không dám đối mặt với sự thật, cùng với thái độ « đà điểu » của học giả VN, đưa đến việc không nghiên cứu nghiêm túc về một giải pháp hóa giải hiệu lực các tuyên bố đơn phương cũng như các thái độ mặc nhiên đồng thuận của các nhà nước CSVN từ 1945 cho đến 1977 về chủ quyền VN ở HS và TS. 2/ Quan niệm của lãnh đạo VN cho rằng vùng biển TS có tranh chấp với TQ.

Dựa trên những bằng chứng do nhà nước CSVN cung cấp từ nhiều thập niên qua về chủ quyền của TQ tại HS và TS, phía TQ biểu lộ lập trường cứng rắn tại biển Đông, lên tiếng đòi hỏi nhà nước CSVN giữ lời hứa. Trước thái độ quyết tâm của TQ (có thể dùng đến vũ lực để ép nhà nước CSVN giữ lời hứa), nhà nước CSVN (và các học giả VN) dựa trên hai lý lẽ để phản biện lại TQ : 1/ các đảo HS và TS quá nhỏ, không thích nghi cho người sinh sống, do đó không có hiệu lực ZEE 2/ Dựa lên lý lẽ 1/, hoạch định các vùng biển « tranh chấp », (tính từ bờ trên đất liền), với các nước chung quanh.

Chủ trương này cho thấy đã thất bại.

Bởi vì, 1/ khi đã công nhận chủ quyền của TQ tại HS và TS, dĩ nhiên TQ áp dụng hiệu lực tối đa của Luật quốc tế về Biển. TQ có đủ sức mạnh để ép VN chấp nhận « vùng nước » đến từ hiệu lực các đảo, chiếu theo Luật quốc tế về Biển. 2/ Khi đã công nhận TQ có tranh chấp ở vùng biển TS, là đã chấp nhận đòi hỏi của TQ tại khu vực TS là chính đáng, thì phải « khoanh vùng tranh chấp » với TQ ở vùng biển TS. Hành động gọi thầu 9 lô trên thềm lục địa VN cho thấy TQ đã « khoanh vùng » của họ.

Lý ra, muốn giải quyết vấn đề tận gốc, là phải triệt tiêu tất cả những lý lẽ mà phía TQ đang dựa lên đó. Ở đây là các tuyên bố đơn phương của nhà nước CSVN từ 1945 đến 1977 về chủ quyền VN ở HS và TS như công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng, các bài báo đăng trên Nhân Dân…, hoặc các thái độ mặc nhiên đồng thuận, như thái độ im lặng tháng giêng năm 1974 về tuyên bố của TQ hay thái độ im lặng khi TQ xâm lăng HS tháng hai năm 1974. Mặt khác, nhà nước VN còn phải thiết lập một cơ sở lý luận vững chắc, dựa trên di sản của VNCH, thông qua thủ tục kế thừa, để đưa việc tranh chấp ra một tòa án, hay một trọng tài phân giải. Thực hiện thế nào thì người viết đã nói qua. Trọng tâm là ở các vấn đề « hòa giải dân tộc » và « dân chủ hóa » chế độ.

Đến hôm nay, tình thế tiến thoái lưỡng nan. Trước thái độ « xâm lăng », nếu không là « ăn cướp » trắng trợn của TQ, VN sẽ không có giải pháp nào khác ngoài việc đưa nội vụ tranh chấp ra một tòa án hay một trọng tài quốc tế. VN không thể nổ súng trước, việc này sẽ tạo cho TQ cơ hội để chiếm trọn biển Đông.

Lãnh đạo VN đã chọn thái độ ngồi yên, chờ bão tố trôi qua. Nhưng ngồi yên thế nào trong khi TQ đang rêu rao bán lúa trên ruộng của mình ?

Những người có ý thức thì bất lực, uất ức nhìn cảnh đất nước phía ngoài thì ngoại xâm, phía trong thì nội thuộc. Hào kiệt như lá mùa thu. Lòng dân thì dửng dưng, sống ngày nào biết ngày ấy, không còn tha thiết vào một việc gì

© Trương Nhân Tuấn
-------------------------
Nguồn:
* Thế tiến thoái lưỡng nan của VN tại biển Đông - Trương Nhân Tuấn blog


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Con đường giải quyết tranh chấp ở Nam Hải

Dưới đây là một bài viết của Chu Phương [Zhou Fang, 周方] được Hu Zi dịch sang tiếng Việt. Hu Zi là một người viết Facebook.

Chu Phương [Zhou Fang, 周方] - Hu Zi dịch

Con đường giải quyết tranh chấp ở Nam Hải - Quốc tế hóa vấn đề Nam Hải

Chu Phương Zhou Fang
Nguồn ảnh: home.blshe.com
Chủ nghĩa yêu nước cũng cần phải thực sự cầu thị (dựa vào thực tế giải quyết), nếu không cũng chỉ là mong ước viển vông, không ai phục tùng cái dâm ý đó cả. Nam Hải là lãnh hải của Trung Quốc hay là vùng biển quốc tế (công hải)? Vấn đề này cần phải dựa vào thực tế để giải quyết, trong lịch sử loài người, chỉ có một quốc gia đã từng ôm trọn đại dương mà không có ai tranh chấp cùng, đó chính là cường quốc đã từng huy hoàng ngang dọc qua khắp các lục địa Âu - Á - Phi, ôm cả Địa Trung Hải, đó chính là đế quốc La Mã. Đáng tiếc là cái thời này đã một đi không trở lại rồi. Bất luận là Trung Quốc hay là nước nào khác, muốn độc chiếm Nam Hải là không thể nào được. Cho dù bằng chiến tranh chiếm được trong chốc lát; trong tương lai sẽ là chiến tranh và đổ máu qua lại không ngừng nghỉ. Chiến tranh không thể là phương hướng phát triển cho một thế giới văn minh trong tương lai. Ngày nay, nếu Trung Quốc muốn khống chế Nam Hải mà không bị các quốc gia xung quanh can thiệp, phản ứng lại thì cách duy nhất là đoạt lấy nó bằng các thủ đoạn kinh tế “chinh phục” các quốc gia xung quanh, kiến lập nên một vòng cung ôm lấy xung quanh Nam Hải “đế quốc kinh tế La Ma”. Nếu không làm như vậy, tranh chấp Nam Hải sẽ không có biện pháp nào giải quyết rốt ráo cả.

Những người cộng sản thường ở trong mâu thuẫn “dành cả đời đấu tranh chống lại cường hào ác bá, cuối cùng lại biến thành địa chủ ác ôn” dành cả cuộc đời hô hào “Giai cấp vô sản toàn thế giới đoàn kết lại”, tiến tới xây dựng “đất nước cộng sản” thường cầm gươm súng đứng lên. Đều thường tự khen mình là người vĩ đại đối với chủ nghĩa quốc tế, nhưng lại chỉ vì một miếng đất bé tí teo hay là vì cái gọi là “quốc bảo” mà oánh nhau sứt đầu mẻ trán. Từ trước tới nay đều là từ ngữ đao to búa lớn “với giai cấp phong kiến như thủy hỏa bất dung”, trong thực tế thì cái mộng tưởng kế tục toàn bộ địa bàn bị những di sản “lãnh thổ” bị lãng quên phá hỏng.

Trước mắt, cái gọi là “Tam Sa Thị” mới thành lập lại chứng minh đầu óc không được tỉnh táo của người “nước lạ” nào đó, đồng thời dẫn sự cảnh giác không cần thiết của những nước láng giềng và cả công luận quốc tế. thành phố Tam Sa với tổng diện tích hơn 2.6 triệu km2 là một con số kinh nhânngười vẽ ra cái thành phố Tam Sa này còn ngây thơ hồn nhiên tới mức mang cả toàn bộ Nam Hải “quy hoạch” thành một cái thành phố địa cấp. Làm như thế này có thực tế không? Có khả năng thành hiện thực không? Có tin cậy được không? Đọc xong có tin là thật không?

Về vấn đề Nam Hải, cho dù chúng ta cam tâm tình nguyện bảo vệ cũng chắc gì đã được quốc tế công nhận. trên thực tế không hề có cái gọi là “đường biên giới” và cả cái gọi là “chủ quyền” “toàn vẹn lãnh thổ” nào cả. Cho dù có một số ít người nêu lên câu hỏi cơ bản nhất cũng là đơn giản nhất: Nam Hải là lãnh hải của Trung Quốc hay là vùng biển quốc tế (công hải)? Nếu không làm cho rõ vấn đề này, chẳng những vấn đề tranh chấp trên biển không thể giải quyết được, người dân trong nước cũng mơ mơ hồ hồ về vấn đề lãnh thổ của quốc gia, cứ tiếp tục thế thì chiến tranh là cái đích của chúng ta!?
Bất luận là từ lịch sử hay trên thực tế thì Nam Hải trước nay không phải là lãnh hải của Trung Quốc, sau này cũng không có khả năng. 首先,无论是从历史还是现实来看,南海从来也没有、也不可能成为中国的领海。(Chu Phương, Zhou Fang, 周方) Nguồn: http://southchinaseastudies.org
Đầu tiên, bất luận là từ lịch sử hay trên thực tế thì Nam Hải trước nay không phải là lãnh hải của Trung Quốc, sau này cũng không có khả năng. Không những thế, trong thực tế Trung Quốc trước nay chưa hề có những hành động thực thi chủ quyền trên toàn bộ Nam Hải. Điều đáng cười là thứ duy nhất mà có thể biểu thị cái quyền làm chủ đó của Trung Quốc chính là cái “bản đồ Trung Quốc” mà chúng ta in ra nhưng lại không được quốc tế chấp nhận. Chúng ta từ hồi nhỏ ngày ngày xem cái bản đồ này mà lớn lên, hầu như trước nay chẳng có hoài nghi nào đối với những vùng bên trong cái vạch màu đỏ đỏ được xưng danh “biên giới” trên biển kia có thực sự thuộc về chúng ta hay không. Cái thành phố Tam Sa mới đẻ ra kia lại một lần nữa cưỡng hóa ấn tượng đối với chúng ta – một ấn tượng sai lầm và tai hại về cái “biên giới Trung Quốc” không có kia. Nguyên nhân là vì cái Nam Hải này trước nay chưa từng thuộc về Trung Quốc.

Thành phố Tam Sa thành lập rồi, vấn đề phát sinh cũng theo đó mà tới: theo như ý nghĩ của người vẽ ra Tam Sa, cả cái Nam Hải rộng lớn đều thuộc về Tam Sa Thị, tự nhiên cũng thuộc tỉnh Hải Nam, tất cả cũng là thuộc về Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Tất cả những điều này có thực tế không?

Giả sử Nam Hải là lãnh hải Trung Quốc, Trung Quốc sao lại có thể “vui mừng” cho phép tàu thuyền nước ngoài không có sự cho phép của chính phủ Trung Quốc lại tự do đi lại trong “Trung Quốc Nam Hải”? Giả sử chính phủ chúng ta cho rằng có quyền đối với toàn bộ “Trung Quốc Nam Hải” “Chủ quyền không thể tranh cãi” và đồng thời với nguyên nhân sức mạnh quốc gia hay một nguyên nhân bất khả kháng nào đó, ít nhất cũng phải có một âm thanh phản đối kháng nghị với tàu thuyền các nước đi qua chứ?

Giả sử nếu chính phủ chúng ta có toàn quyền đối với Nam Hải, vậy thì bây giờ động võ đuổi hết những kẻ chiếm đóng thì cũng có thể xem là hợp với lẽ trời chính đáng chứ? Thậm chí tàu đánh cá cũng không được phép bén mảng tới.

Vốn cho rằng đối với vấn đề Nam Hải, chỉ có lòng yêu nước thôi là không bao giờ đủ cả. Cần phải có cả tinh thần thực tế lẫn pháp luật. Nói cho cùng thì Trung Quốc là một thành viên của cộng đồng quốc tế, cần phải giống như tuyệt đại đa số các nước khác tuân theo lệ quốc tế hay những chuẩn mực mà quốc tế công nhận để quy chuẩn và điều chỉnh những vấn đề mang tiếng quốc tế. Trên bình diện quốc tế, Trung Quốc tuyệt đối không thể học tập Bắc Hàn, làm thế chỉ có nước trở thành kẻ bị xa lánh, rơi vào bốn bề đối diên với địch, nguy cơ trùng trùng.

Đối với vấn đề xác định lãnh hải, lãnh thổ thì luật quốc tế có quy định rất rõ ràng. Đem Nam Hải ra bàn, rõ ràn xung quanh nơi này không phải chỉ có duy nhất Trung Quốc, Nam Hải không phải được bao quanh bởi lãnh thổ Trung Quốc, Nam Hải không thể là nội hải của Trung Quốc được. Đã không phải là nội hải, lẽ đương nhiên càng không phải là Trung Quốc lãnh hải.

Trong thực tế, xung quanh Nam Hải ngoài Trung Quốc còn có các quốc gia khác, đây là sự thật mà chúng ta cần chấp nhận. Trừ phi chúng ta không thừa nhận Việt Nam, Philippin và các quốc gia xung quanh khác không phải là quốc gia, chi bằng dùng vũ lực “thu hồi”.

Bất luận là từ lịch sử hay trên thực tế thì Nam Hải trước nay không phải là lãnh hải của Trung Quốc, sau này cũng không có khả năng. 首先,无论是从历史还是现实来看,南海从来也没有、也不可能成为中国的领海。
(Chu Phương, Zhou Fang, 周方)
Nam Hải đã không phải là nội hải và lãnh hải của Trung Quốc, vấn đề Nam Hải sẽ dính dáng liên quan tới các quốc gia khác, dính dáng tới quan hệ quốc tế phức tạp. Như vậy thì vấn đề Nam Hải chính xác là một vấn đề quốc tế. Đã là “quốc gia không phân lớn nhỏ, nhất luật bình đẳng” là một nguyên tắc được quốc tế công nhận rộng rãi, gồm cả Trung Quốc bên trong, vậy thì Trung Quốc đối với việc xử lý vấn đề Nam Hải cũng phải tính đến quyền lợi hợp pháp của các quốc gia láng giềng. Cái lối suy nghĩ cứng nhắc đánh chết cũng không thừa nhận đây là vấn đề quốc tế chỉ làm trò cười cho dư luận quốc tế, càng đừng nói tới chuyện phá nổi thế kẹt hiện nay.

Đồng dạng như thế, về chuyện giải quyết vấn đề Nam Hải, nếu như Trung Quốc cố ý độc hành với quan điểm và cách hành xử từ xưa đến nay để giải quyết các tranh chấp quốc tế,vấn đề Nam Hải vĩnh viễn không có giải quyết được.

Nói như vậy, Trung Quốc đầu tiên phải nhìn vào thực tế, thừa nhân Nam Hải là một vấn đề quốc tế, cần phải tiếp thu ý kiến kí cò của dư luận quốc tế, cần phải tôn trọng luật pháp quốc tế và dùng nó để giải quyết tranh chấp.

Có một vấn đề cần nói rõ chính là người Trung Quốc chúng ta khi nói đến vấn đề “lãnh thổ” thường là nói mê nói sảng lung tung tùng phèo thời cổ đại và đương đại với nhau. Mỗi khi nhắc đến lãnh thổ Trung Quốc, có rất nhiều người đều kích động nhớ lại thời nảo thời nào thì chính quyền Trung Hoa đã thực thi quyền làm chủ của mình đối với một vùng đất nào đó, và có vẻ như cho đó là minh chứng hợp pháp cho đòi hỏi của chính quyền Trung Quốc hiện nay đối với nơi đó với luận điệu “chủ quyền không thể chối cãi”.

Có thể bạn không biết chứ Trung Hoa cổ đại và chính quyền Trung Quốc hiện nay không phải là một quốc gia. Giữa hai thực thể này ngoài việc kế thừa ở một chừng mực nhất định nào đó về văn hóa ra, căn bản không có tí liên hệ nào cả (nguyên văn là “không có một hào một xu nào quan hệ cả.”) Nếu nói một cách nghiêm túc, Trung Quốc đương đại và Trung Quốc hiện đại không những quan hệ xa cách cả dặm, càng cách xa Trung Quốc cổ đại như là lông bò với lông lông ngựa.

Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa là Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, hiện tại chúng ta có thể khống chế vùng lãnh thổ chính là lãnh thổ của chúng ta, muốn nhiều hơn nữa thì chỉ có thể thông qua đàm phán, đấu tranh chính trị hay thậm chí là chiến tranh

Vấn đề là: Thế giới hiện nay có cần thiết phải dùng biện pháp chiến tranh để tranh giành lãnh thổ? Có cần thiết phải dùng vũ lực để phát triển?

Tôi sợ nhất là có bọn nào đó thích mang chuyện triều nhà Nguyên ra để nói, bọn họ cũng không dừng lại tí mà nghĩ, vào thời Nguyên thì Trung Quốc ở đâu? Vào triều Nguyên thì Trung Quốc chỉ là một “quốc thổ” trong “Tứ đại khu vực”.

Tôi khâm phục nhất là một vị tài xế người dân tộc Mông Cổ có trò chuyện qua với tôi, năm kia đi Nội Mông Cổ chơi, ngồi trong xe việt dã do người lái xe dân tộc Mông Cổ lái, trên đường chúng tôi trò chuyện thoải mái với nhau, tôi có vô ý hỏi một câu này: “Mấy năm nay các phong trào hoạt động đòi độc lập cho Tân Cương, Tây Tạng hoạt động mạnh, hình như không thấy có phong trào đòi độc lập cho Nội Mông?”

Tài xế trả lời làm cho tôi phải kính nể “chúng tôi đã từng thống trị Trung Quốc, còn muốn độc lập cái gì nữa”. Đúng vậy, một dân tộc đã từng để dẫm một nửa thế giới dưới gót giày thì quả nhiên có khí độ to lớn.

Lấy một ví dụ nữa thời nhà Nguyên. Có một dạo nói về vấn đề Tây Tạng, luôn có người thích lấy Văn Thành công chúa lên Tây Tạng ra nói. Sau đó sao lại không có ai nhắc tới nữa vậy? Nguyên nhân rất đơn giản, có người đặt nghi vấn: “nếu như nói Văn Thành công chúa tiến vào Tây Tạng làm cột mốc cho Trung Quốc bắt đầu thực thi chủ quyền ở Tây Tạng, thì Văn Thành công chúa chỉ là vợ của Tùng Tán Can Bố, vợ lớn của ông ta là công chúa Nepal, vậy thì công chúa Nepal vào Tây Tạng có ý nghĩa gì?”

Như vậy vấn đề Tây Tạng có thể nói trong câu “Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa có chủ quyền không thể tranh cãi đối với Tây Tạng (Dalai Lama cũng không phủ nhận ở điểm này).

Quay lại vấn đề chính, nhìn lại làm sao để giải quyết vấn đề tranh chấp nóng bỏng trước mắt ở Nam Hải.

Tàu thuyền nước ngoài tự do đi lại ở Nam Hải, các nước láng giềng chiếm giữ hầu hết các đảo và đá ngầm; ngư dân các nước từ đời đời kiếp kiếp đều đánh cá ở các ngư trường này; gần đây thì các nước tha hồ hút dầu khí…. Những cái này nói lên điều gì? Nói lên rằng Trung Quốc không thể và cũng không có khả năng làm chủ toàn bộ vùng biển Nam Hải, trước mắt cũng không thể “thu hồi” toàn bộ “lãnh thổ bị chiếm đóng”. Mang toàn bộ Nam Hải để vào trong cái thành phố Tam Sa mới đẻ cũng chả có tác dụng gì. Có bản lĩnh thì mày thử mang cả Thái Bình Dương vẽ vào trong bản đồ đi xem nào.

Vậy thì, muốn thực hiện việc giải quyết vấn đề Nam Hải một cách hòa bình thì phải làm thế nào? Chỉ có thể dùng biện pháp hòa bình, bằng con đường đàm phán hòa bình, hoan nghênh sự tham gia của dự luận quốc tế. Nam Hải đã không phải là nội hải và lãnh hải của Trung Quốc, vậy thì cùng quốc tế khai thác Nam Hải là một lựa chọn tất iếu. Mọi ý đồ thông qua vũ lực và biện pháp chiến tranh để giải quyết vấn đề Nam Hải đều là tư duy cũ, là một hành động đi lùi lại.

Hiện nay âm thanh kêu gọi chiến tranh ở trong và ngoài nước có vẻ như rất mạnh, đến độ điếc cả tai. Nghe kỹ một chút thì ngoài một số mù quáng ăn theo ra, hò hét to mồm nhất là những kẻ có ý đồ hay những đại diện của các tập đoàn lợi ích. Nước nào cũng vậy cả thôi

Làm cái tàu sân bay đi, sản xuất hang loạt J-20 nào, tích cực đầu tư phát triển tên lửa tầm xa thôi… Đối với những người không thể phát tài nhờ chiến tranh hay những người không thích chiến tranh, tôi chỉ nói một câu “đừng có mở mồm hò hét theo nữa, lo mà xem nhà chúng mày không bị dỡ ra là may rồi. Phát triển quân sự, chuẩn bị chiến tranh đối với nhân dân không bao giờ là chuyện tốt cả, những kẻ kiếm tiền nhờ chiến tranh vĩnh viễn là kẻ thù của nhân dân.

Nói một câu, con đường giải quyết tranh chấp Nam Hải trong tương lai chỉ có thể là Trung Quốc và các nước trên thế giới hòa bình phát triển kết hợp với nhau. Các nước xung quanh Nam Hải cũng như các thế lực khác, quốc gia có năng lực cùng nắm tay nhau khai thác Nam Hải, bảo vệ hòa bình cũng như môi trường sinh thái Nam Hải.

Từ xưa, Trung Quốc luôn lập quốc bằng văn hóa, cho đến ngày nay, Trung Quốc mới lần đầu dùng ý định vừa tiếp tục bảo vệ nền văn hóa truyền thống, đồng thời đầu tư phát triển kinh tế, học cách dùng kinh tế để giao hảo với dư luận thế giới. Giả như Trung Quốc và các nước xung quanh Nam Hải dùng biện pháp hòa bình giải quyết tranh chấp, bắt tay nhau hợp tác, cùng nhau phát triển, tương lai với hạt nhân là Trung Quốc, cùng với các nước xung quanh Nam Hải là những đối tác hợp tác thân thiết, Nam Hải biến thành “nội hải” của “đế quốc kinh tế La Mã” – Khu vực kinh tế vùng Nam Hải hoặc là “Cộng đồng kinh tế Nam Hải” (giống kiểu EU) cũng không phải là mơ tưởng không có thực. Trên thực tế, hiệp ước các nước Đông Nam Á còn cách mục tiêu này không xa. Tất nhiên điều đầu tiên là Trung Quốc không thể đối đầu với họ, nếu không thì không còn gì để nói cả.

Có thể có người nói rằng tôi thuộc loại người theo chủ nghĩa lý tưởng. Tuy nhiên thế giới hòa bình phát triển là mong ước cao nhất của nhân loại. Có người nào lại suốt ngày chỉ mơ ước chiến tranh? Trừ phi đó là con bệnh nghiện chiến tranh hay những kẻ mưu lợi vào chiến tranh.

Cũng cần phải cảnh giác với một số kẻ muốn đưa Trug Quốc vào cuộc chạy đua vũ trang, nhảy vào chiến tranh để những kẻ này bán vũ khí. “Mối đe dọa Trung Quốc”cũng được, mang chiêu bài Trung Quốc cũng xong, những nước này đều có mục tiêu là làm yếu Trung Quốc, đạt được mục đích riêng của bọn họ. Mọi lời kêu gọi vũ lực từ dân chúng chỉ càng là đổ thêm củi lửa vào màn kịch “yêu ma hóa Trung Quốc” của những thế lực nước ngoài.

Một số người ở nước ngoài đối với tương lai họ nhìn thấy rất rõ. Họ lo lắng Trung Quốc sẽ mang cả cách thức phát triển như hiện tại để đi tới tương lai, sẽ có ngày trở thành số 1 thế giới. Nhưng bọn họ có một điểm không thể hiểu rõ, đó chính là Trung Quốc tự cổ chí kim đều không phải dùng vũ lực để chinh phục các quốc gia và dân tộc khác. Trong một thời gian dài, thủ đoạn chinh phục duy nhất của Trung Quốc đó chính là dùng văn hóa, bây giờ có thêm kinh tế, nhưng sẽ không bao giờ là quân sự. Bởi vì quan niệm truyền thống của Trung Quốc không cho phép, đạo lý Khổng Mạnh không cho phép. Bản tính của người Trung Quốc cũng không cho phép.

Mỗi lần tôi lái xe trên đường cao tốc đi qua Sơn Đông, đều nhớ rõ câu danh ngôn “Sơn Đông hiếu khách đón chào bạn!” Sơn Đông là nơi của lễ nghĩa, thậm chí người Sơn Đông còn được xưng là người kế thừa kiểu mẫu của văn hóa Trung Hoa, Sự hiếu khách của Sơn Đông cũng chính là hình ảnh thu nhỏ của Trung Quốc. Trung Quốc hiếu khách làm cho chiến tranh tránh xa.

Có thể có người nói sự khoan dung, nhẫn nhịn của Trung Quốc chỉ làm cho các nước láng giềng càng ngang ngược, đến hiếp đáp Trung Quốc. Sự thật là thế này? Chúng ta chỉ nhìn thấy tàu thuyền của quân đội Hoa Kỳ đi khăp nới trên thế giới quản chuyện nhà người, thế chúng mày đã nhìn thấy tàu thuyền của Trung Quốc đi tranh chấp không ngừng với các nước xung quanh chưa? Nước Mỹ có suốt ngày yêu cầu các nước lân bang tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ không?

Có thể nói, mấu chốt là Trung Quốc chúng ta cần phải phát triển, cần phải hùng mạnh, có đủ sức mạnh mới đủ sức chấn nhiếp và bảo vệ quyền lợi của bản thân. Nước Mỹ có thể có cả trăm điều làm người ta chán ghét, nhưng sức mạnh Mỹ thì người ta không thể không nể phục. Nước Mỹ đáng để cho Trung Quốc học tập nhất chính là nắm bắt mọi cơ hội để phát triển vươn lên hùng mạnh. Bí mật giàu mạnh của nước Mỹ không nằm ở chiến tranh mà ở kì tích bảo vệ nền hòa bình kéo dài trên trăm năm ngay trên chính nước Mỹ. Trên thế giới nào có syêu cường nào được may mắn như thế không? Có lẽ là không có.

Hòa bình phát triển luôn tốt hơn chiến tranh phá hoại, hòa bình càng có lợi hơn đối với sự phát triển và tiến bộ của nhân loại.

--------------------------------
Nguồn:
- Con đường giải quyết tranh chấp ở Nam Hải - Quốc tế hóa vấn đề Nam Hải. Hu Zi, Thursday, July 19, 2012.
- 解决南海争端之道——南海问题“国际化”.作者:周方 | 2012年06月28日.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

“Biển cấm” cho những “quả đấm thép”

Không nhiều người bất ngờ khi Kiểm toán nhà nước bất ngờ công bố thông tin: EVN đã không hạch toán hàng ngàn tỷ đồng để có thể giảm giá thành sản xuất điện.

“Biển cấm”
Vấn đề tài chính đối với tập đoàn độc quyền này xưa nay vẫn là những bất ngờ muôn thủa. Đề xuất tự thưởng “không còn gì để nói” 1002 tỷ đồng trong khi phải trả lại 13 dự án vì thiếu vốn đầu tư. Đầu tư ra ngoài ngành có lúc lên tới 2,8% vốn điều lệ, tương đương 2.100 tỷ đồng, nợ chồng chất, lỗ đầm đìa - ở cùng thời điểm là hơn 31 ngàn tỷ. Liên tục kêu lỗ để đề xuất tăng giá điện trong khi than vãn lương, được hạch toán vào giá thành điện- 7,3 triệu đồng/tháng là “Không đủ sống”. EVN đã làm gì để hạn chế đến tối đa việc tăng giá điện? EVN xin “nới” tỷ lệ tổn thất điện năng, đang vào hàng kỷ lục thế giới. Và hôm qua, báo chí đã dùng một từ nhẹ nhàng là “giấu lợi nhuận” để chỉ hành vi không hạch toán những khoản thu, các khoản lãi để giảm giá thành điện. Chính Phó Tổng Kiểm toán nhà nước Lê Minh Khái đã tính toán phần thu từ các khoản cho thuê cột điện, nhượng bán vật tư… lên tới hơn 400 tỷ đồng- nếu hạch toán vào thu thì sẽ giúp giảm giá thành khoảng 5 đồng/kWh điện. Số lãi các khoản đầu tư, kinh doanh khác, khoảng 2.900 tỷ đồng, nếu hạch toán cũng giúp giảm được 29 đồng/kWh. Có nghĩa nếu thực hiện đúng quy định, giá thành điện có thể giảm được 34 đồng/kWh. Có nghĩa là giá thành điện, vừa tăng bình quân 65 đồng/kWh từ 1-7, sẽ là 1369 - 34 đồng/kWh. Có nghĩa “cú sốc tăng giá” sẽ bớt khắc nghiệt hơn. Nhưng câu chuyện để tiền “trôi nổi” đâu đó không chỉ là chuyện của riêng EVN. Mặc dù đã có các quyết định yêu cầu DNNN tập chung vào lĩnh vực chính, hạn chế đầu tư ra ngoài ngành, tuy nhiên, đến giờ “đa số tập đoàn, tổng công ty có đầu tư ngoài ngành. Có doanh nghiệp đầu tư ra ngoài lĩnh vực kinh doanh chính vượt cả vốn điều lệ, trong đó, đầy đủ các tên tuổi sừng sỏ Xi măng, Hàng hải, Điện lực, Than… đầu tư ra ngoài ngành bằng 4-12% vốn điều lệ”.
“quả đấm thép”
Dường như những DN có gắn kèm hai chữ nhà nước đều ở chung tình trạng tỷ lệ vốn bị chiếm dụng cao, nợ quá hạn và khó đòi phát sinh lớn. Và đầu tư ngoài ngành quá lớn dẫn tới thua lỗ kéo dài. EVN đương nhiên là một kỷ lục khi lỗ năm 2010 lên tới hơn 8.400 tỷ. Nhưng thông tin đáng chú ý nhất, được đăng tải trên Tuổi trẻ, là việc Bộ Tài chính phải trả nợ thay ngày càng nhiều cho các dự án, đơn vị được Chính phủ bảo lãnh. Cụ thể: 1.300 tỷ đồng năm 2009, 1.600 tỷ đồng năm 2010 và 2.400 tỷ đồng năm 1011. Tiền trả nợ trong túi Bộ trưởng Vương Đình Huệ thực ra cũng là tiền thuế của dân. Đúng là sướng nhất thời nay là làm giám đốc DNNN. Nợ thì dân trả thay, có lợi nhuận thì “giấu” để kêu lỗ, đòi tăng giá. Khi nói về lỗ, về nợ, các DNNN hay viện dẫn lý do “trách nhiệm xã hội”. Nhưng thực ra, họ chỉ cần không quá hoang phí, tiêu đúng và có trách nhiệm với những đồng vốn từ tiền thuế của dân cũng đã là thứ “trách nhiệm xã hội” lớn nhất rồi. Đầu tư ra ngoài ngành và luôn miệng kêu thiếu vốn cho sản xuất “chính ngành”, có lẽ đã đến lúc ngoài yêu cầu triệt thoái vốn đầu tư ra ngoài ngành, cần hẳn một “biển cấm” đối với các “quả đấm thép”. Và quan trọng hơn nữa, là một “biển cấm”, thực ra chỉ là sự công bằng - để sai phạm, thua lỗ không chỉ cần “tái cơ cấu” thì coi như hòa cả làng.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Niềm tin vào chính nghĩa đã chiến thắng sợ hãi trước bạo quyền

Thời tiết Hà Nội vào ngày diễn ra phiên tòa phúc thẩm vụ án trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết người (17/07/2012) mát mẻ hơn thường ngày. Nhưng dường như lại có sức nóng toát ra từ những ánh mắt của rất nhiều người lạ mặt ngồi xung quanh tập trung nhìn vào nhà Kim Tiến. Trước đó có rất nhiều xe công an di chuyển qua lại khu vực này từ sáng sớm.
Khi chúng tôi bước lên taxi đến tòa án thì rất nhiều an ninh thường phục bám theo sau, đến đoạn đường Đội Cấn thì không khí mát mẻ, trong lành của buổi sớm tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự căng thẳng bao trùm bằng rất nhiều rào chắn, công an, an ninh chìm nổi, dân phòng, trật tự…Nhẩm tính con số hơn 300 người.

Những hàng ăn, quán nước ở gần khu vực tòa án vắng tanh được thế chỗ bởi những chiếc xe thùng, xe công an, xe đặc vụ.

Một sự tập trung cao độ của hàng trăm con mắt và sự im lặng trống rỗng khi chiếc taxi chở chúng tôi dừng lại trước tòa. Đồng hồ lúc đó là 7h20, chưa đến giờ làm việc thường ngày của cơ quan nhà nước nhưng hôm nay có vẻ họ phải làm việc sớm hơn.

Chúng tôi đi bộ qua đường và đứng trước cổng tòa, bốn người phụ nữ và một đàn ông lọt thỏm trong vòng vây, có thể ví như “thiên la địa võng” được đan xen bởi nhiều sắc phục, rào chắn, dây thừng, xe chuyên dụng và hàng trăm ánh mắt hình viên đạn. Tôi hơi choáng và cố lấy lại bình an bằng những câu đùa, bằng những tiếng cười. Chúng tôi cười vì sự ngớ ngẫn khi không hiểu được tại sao những người dân bé nhỏ như chúng tôi lại được “quan tâm” một cách đặc biệt như vậy.

Chúng tôi đứng yên trong vài phút sau đó, vừa để lấy lại thăng bằng vừa ngóng chờ sự có mặt của những người thân, người bạn. Những người dân tò mò đứng gần chúng tôi đều bị xua đi chỗ khác. Cảm giác về sự cô lập trong tôi bị phá vỡ khi xuất hiện lần lượt gương mặt của các bạn sinh viên tôi biết trên facebook là El Nino, Florence K, Nguyễn Đình Hà, Vuong Nguyen, Gió lạnh, Aduku, Nguyễn Chí Đức, Binh Nhì, Ngô Duy Quyền, Yên Khê, Chien Nguyen, Anh Chí, Phuong Binh Dang, Nguoi Buon Gio, HungViet Nguyen, bác Tô Oanh và một số người hưởng ứng từ thư mời của Kim Tiến… Họ hiên ngang đi thẳng đến chúng tôi bất chấp sự căng thẳng xung quanh, họ nhận áo mang thông điệp “STOP - Police Killing Civilians” được trao tận tay bởi bà nội của Kim Tiến và mặc vào.

“STOP Police killing ciivilians”
Tôi có cảm giác tảng băng do sự căng thẳng được tạo nên trước đó đã bị phá vỡ. Trên người chúng tôi mang thông điệp mà cũng là ước muốn chính đáng của bao người: Chấm dứt tình trạng công an giết người.

Hàng chữ bằng tiếng Anh vì chúng tôi muốn gửi đến cho thế giới về khát vọng chính đáng của chúng tôi.

Chấm dứt tình trạng công an giết người - Chúng tôi có cảm giác đó không chỉ là lời kêu gọi của chúng tôi mà còn là tiếng than thống thiết của những oan hồn đã chết oan ức, và của cả những nạn nhân tương lai.

Kim Tiến lấy trong balo mình ra biểu ngữ “Yêu cầu pháp luật xử lý nghiêm minh trung tá công an đánh chết người” và đưa lên. Các anh công an từ các vị trí cũng bắt đầu di chuyển gần chúng tôi, ra hiệu giải tán những người dân đi đường dừng lại. Tiếng còi, khẩu lệnh, tiếng xe máy nổ xen lẫn nhau làm inh ỏi cả khu phố.

Những người bạn đến mỗi lúc một nhiều hơn, chúng tôi cùng mặc áo, cùng chụp hình và nhìn nhau cười mà không cần để ý đến sự có mặt của hàng trăm an ninh và rất nhiều máy quay đang chỉa về phía chúng tôi.
Có bạn hỏi một bạn sinh viên nữ là: “Có sợ bị an ninh quay phim không?”

Bạn nữ đã trả lời rằng: “Em thấy việc này là đúng đắn mà việc gì phải sợ, cho họ quay thoải mái!”

Đến 7h45 chúng tôi di chuyển vào bên trong tòa thì bị chặn ngay từ cổng. Chúng tôi cho rằng phiên tòa này tuyên bố xét xử công khai thì bất cứ ai cũng có quyền vào, các anh là công bộc của dân phải cư xử cho đàng hoàng. Một anh công an đã nói rằng: "Các anh có hiểu thế nào là phiên tòa xét xử công khai không? Công khai là dành cho những người có liên quan, có giấy tờ mới được vào tham dự..." Cảm thấy bị đuối lý không biết xử lý thế nào nên hàng chục công an lao vào đẩy chúng tôi ra và đóng cửa lại.

Một bác lớn tuổi đứng nhìn nói “Tụi nhỏ bây giờ nó không còn biết sợ công an nữa rồi!”.

Gia đình Kim Tiến vào bên trong và chúng tôi đành tham dự phiên tòa bên ngoài vỉa hè, tranh luận về các vấn đề xã hội hiện nay, về vấn nạn “công an đánh chết người”, về công lý và quyền con người…

Sau hơn ba tiếng chờ đợi kết quả nhận được từ phiên tòa là “y án”. Mặc dù đây là kết quả mà nhiều người đã dự báo trước nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác bức xúc khi đón nhận.

Chúng tôi đứng trong im lặng cùng gia đình Kim Tiến trước tòa với thông điệp trên tay “STOP- Police Killing Civilians” trong sự bỡ ngỡ của người đi đường. Thế là công lý vẫn bị giam cầm bởi bạo quyền, nhưng chúng ta đã chiến thắng, chúng ta đã ngẩng cao đầu để lên tiếng trong sự cúi mặt của những người vừa đại diện và cũng vừa là cai tù của công lý.

Đứng trước cánh cửa đóng kín của toà án, chúng tôi cảm nhận được rằng: Chúng tôi mới là những người đang mang bộ mặt của công lý!

Justice for all
Nỗ lực đấu tranh cho công lý luôn cần có sự hành động dựa trên niềm tin vào sự tồn tại của chính nghĩa. Và chính điều này thúc đẩy con người có đủ động lực để vượt qua mọi sự sợ hãi. Người ta có thể hy sinh để bảo vệ tính chính nghĩa mà bản thân mình tin tưởng vào nó, và chính điều đó đã tạo nên nhiều thành công trong lịch sử.

Có rất nhiều người đi đường đã dừng lại để chia sẻ và bày tỏ với gia đình Kim Tiến, và điều phấn khởi hơn mà chúng tôi nhận được đó là sự can đảm dám lên tiếng bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ trước bản án bất công của phiên tòa phúc thẩm hôm nay của những người dân thường. Những người mà chúng tôi thấy hôm nay, đã phần nào vượt qua sợ hãi khi nhắc đến lực lượng công an và các sai phạm của họ một cách công khai. Tôi nghĩ, đó là phần thưởng cho những nỗ lực không mệt mỏi của gia đình chú Trịnh Xuân Tùng trước vấn nạn công an đánh chết dân đang ngày một gia tăng hiện nay.

Phần thưởng đó chứng minh rằng, dù kết quả phiên tòa có bất công, công lý vẫn còn tiếp tục bị đày đọa thì hôm nay chúng ta đã chiến thắng với vũ khí duy nhất, đó là sức mạnh của niềm tin chính nghĩa. Niềm tin về tiếng lương tâm trong mỗi người, niềm tin vào sự thật, vào sự đúng đắn sẽ đánh tan sự sợ hãi trước bạo quyền. Nếu tất cả cùng cố gắng nỗ lực, dám đi đến cùng sự thật, thì tôi tin chắc rằng không lâu nữa, mọi việc sẽ phải thay đổi, sự sợ hãi sẽ bị đẩy lùi nhường chỗ cho những tiếng nói can đảm vì một xã hội tốt đẹp, lành mạnh, vì sự hiện hữu của công lý.

© Paulo Thành Nguyễn
Theo FB Paulo Thành Nguyễn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Báo Trung Quốc đả kích Phi Luật Tân và Việt Nam đã cầu cứu Mỹ

Jerry E. Esplanada (Philippine Daily Inquirer)

MANILA, Philippines — Một trong những tờ báo hàng đầu của Trung Quốc đã chỉ trích Phi Luật Tân và Việt Nam đang “xâm phạm các quần đảo và vùng biển (Biển Đông), không thuộc về họ bằng cách cưỡi lưng hổ,” ngầm nói tới Hoa Kỳ.

Global Times, trụ sở tại Bắc Kinh, trong một bài báo ngày 16 tháng 7, cũng cho biết Manila và Hà Nội “hy vọng sẽ nhận được viện trợ quân sự lớn của Mỹ, mà Mỹ không đủ khả năng để cung cấp.”

Bài báo có tiêu đề “Chuyến đi của bà Clinton làm nổi bật điểm yếu việc Mỹ trở lại châu Á,” tác giả là Liu Zongyi, một nhà nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu Nam Á tại Viện Nghiên cứu quốc tế Thượng Hải.

Ngoại trưởng Mỹ, Hillary Clinton. Nguồn: AFP
Bài váo viết Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton “đã thực hiện một chuyến đi bao vây Trung Quốc trong những ngày gần đây.”

“Từ Nhật Bản đến Mông Cổ, sau đó đến Việt Nam, Lào và Cambodia, Clinton tập trung chính vào 3 điều: hậu thuẫn Nhật Bản, Việt Nam và Philippines trong những tranh chấp với Trung Quốc về chủ quyền lãnh thổ biển, cân bằng ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc ở châu Á bằng cách tăng cường thương mại và quan hệ kinh tế với các nước Đông Nam châu Á, và đẩy mạnh việc hỗ trợ cho dân chủ và nhân quyền như là cốt lõi của chiến lược châu Á của Hoa Kỳ cùng lúc tấn công mô hình phát triển của Trung Quốc,” bài báo viết tiếp.

Theo ông Liu, “tất cả mọi diễn văn của bà Clinton đều ám chỉ mục tiêu là Trung Quốc. Có vẻ như Mỹ đang thắt chặt vòng vây Trung Quốc. Nhưng mặt khác, chúng ta có thể thấy sự yếu kém của chiến lược ‘trở lại châu Á’ của Mỹ.

“Chiến lược của chính quyền Obama bao trùm các lĩnh vực chính trị và quân sự, cũng như thương mại nền kinh tế. Tuy nhiên, chiến lược này dường như đang dần mất đi lợi thế của nó,” Liu nói.

Từ quan điểm quân sự, Liu đã nêu lên việc “Hoa Kỳ đã tăng cường việc dàn quân trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương và can thiệp vào những tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước láng giềng. Tranh chấp ở Biển Nam Trung Quốc (Biển Đông) và tranh chấp ở quần đảo Điếu Ngư (Diaoyu) đã căng hơn khi có Mỹ chen vào. Tuy nhiên, Mỹ kìm hãm Trung Quốc bằng cách trục lợi từ những tranh chấp này chứ không phải là muốn trực tiếp đối đầu với Trung Quốc. Tham gia vào một cuộc xung đột vũ trang với Trung Quốc là lựa chọn Myx ít muốn nhất.”

“Chuyến công du châu Á của bà Clinton tập trung chính vào việc thúc đẩy quan hệ thương mại và kinh tế, mua vui của một số nước ở châu Á. Hoa Kỳ hy vọng sẽ ngăn chặn việc hội nhập kinh tế của khu vực Đông Á và cạnh tranh với ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc. Nhưng nếu Mỹ thực sự có thể chuyển sự tập trung cạnh tranh với Trung Quốc từ các lĩnh vực chính trị và quân sự sang lĩnh vực kinh tế, điều này sẽ mang lại lợi ích cho sự ổn định trong khu vực và thịnh vượng ở Đông Á,” bài báo cho biết.

Trung Quốc “chủ trương thiết lập một loại quan hệ mới giữa Trung Quốc và Mỹ, trong đó các mô hình tổng thể không thể bị ảnh hưởng vì các vấn đề cụ thể.”

“Tránh xung đột là bước đầu tiên. Mối quan hệ Trung-Mỹ cần được phát triển dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau, khuyến khích lẫn nhau và cạnh tranh trong hòa bình,” Liu nói thêm.

Cuối tuần qua, Global Times chạy một bài báo trích dẫn Liu Weimin, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, nói Bắc Kinh phản đối kế hoạch mời chào các hợp đồng thăm dò dầu khí của Manila trong vùng biển Nam Trung Hoa (mà Phi Luật Tân gọi là Biển Tây Philippine).

Liu cho biết Trung Quốc đã nhiều lần khiếu nại vì Phi Luật Tân cho đấu thầu các hợp đồng thăm dò dầu ở một số bloc vi phạm đến lợi ích của Trung Quốc.”

“Nếu không có sự cho phép của chính phủ Trung Quốc, mọi hoạt động thăm dò dầu khí của bất kỳ nước nào hoặc của bất kỳ công ty nào trong vùng biển thuộc thẩm quyền của Trung Quốc đều là bất hợp pháp,” Liu Weimin cũng cho biết.

Liu cũng kêu gọi Phi Luật Tân góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong vùng biển đang tranh chấp.

© DCVOnline
Theo DCVOnline



Nguồn: Chinese newspaper slams PH, Vietnam for running to US for help. By Jerry E. Esplanada. Philippine Daily Inquirer | Thứ tư, 18/07/2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lời xác nhận của Phong Trào Toàn Dân Cứu Nước đã tấn công trụ sở công an, chém gục 2 cán bộ

- Phong trào Toàn dân Cứu Nước xác nhận đã xông vào đồn Công an huyện Đông Hưng , tỉnh Thái Bình để giải cứu người thanh niên yêu nước bị Công an Huyện Đông Hưng ngăn chặn và bắt giữ. Trên đường ra Hà Nội biểu tình chống Tàu Cộng xâm lăng, ngày 04 tháng 7 năm 2012
công an Vũ Ngọc Tuấn đang điều trị tại bệnh viện.
 Photo nguồn VNEpress
-Phong trào Toàn Dân Cứu Nước xác nhận đã trừng trị hai tên Vũ Văn Trường và Vũ văn Tuấn - Công An Huyện Đông Hưng, Thái Bình, việc làm này với mục đích :

- Để cảnh cáo tên Đại Tá Công an Nguyễn văn Tám, phải ngưng ngay những cuộc truy bắt đồng bào vô tội. Bằng không sẽ đến lượt ông sẽ phải trả giá đắt cho tội ác và hành vi làm tay sai cho giặc, tra tấn đánh đập người yêu nước.

- Đất nước đang lâm nguy , cơ đồ đang chìm đắm, nhưng những tên Công an ác ôn - công cụ của chế độ tay sai Tàu Cộng vẫn ngoan cố trung thành với đảng Cộng sản Việt gian và tôn thờ quan thầy Tàu Cộng tiếp tục đàn áp dã man những thanh niên yêu nước đi biểu tình chống chủ nghĩa bá quyền Tàu cộng xâm lăng.

- Hãy nhìn lại xem quanh vùng Đông Nam Á , chính phủ Philippine cổ vũ người dân xuống đường. Hơn 400,000 người dân Hồng Kông biểu tình đòi loại bỏ đảng Cộng sản .

- Thanh niên Tây Tạng không ngừng tự thiêu lên án chính sách cai trị hà khắc của Cộng sản Tàu.

Dù không cổ vủ làn sóng tự thiêu nhưng chính phủ lưu vong Tây Tạng đã nhiệt liệt tôn vinh lòng ái quốc của những vị này như một sự khích lệ ngấm ngầm.

Lịch sử từ cổ chí kim chưa có một bạo chúa nào ngăn cản người dân của mình đứng lên chống xâm lăng, duy nhất chỉ có chế độ con cháu Hồ Chí Minh là bán nước cầu vinh, hèn với giặc và ác với dân.

PHONG TRÀO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC ra đời trong khúc quanh đen tối nhất của nước nhà với quyết tâm đem xương máu bảo vệ bờ cõi,công lao của tiền nhân với hơn 4000 năm dựng nước, sẽ thẳng tay trừng trị những tên Công an CS đang gây phẫn nộ lòng dân.

Đất nước Việt Nam là của dân tộc Việt Nam . Đảng cộng Việt Nam đã trắng trợn và công khai là tay sai Cs Tàu .

Mọi người dân Việt Nam đều phải có trách nhiệm đứng lên đoàn kết một lòng vì sự sống còn của chính mình và của Tổ quốc Dân tộc mình.

Chúng tôi cảnh cáo qúy vị những người đang làm công cụ cho tập đoàn Việt Cộng tay sai phản quốc

Hãy quay về với Chính Nghĩa Dân tộc để nhận sự khoan hồng, quay nòng súng về kẻ thù,hợp sức cùng Toàn Dân Cứu Nước .

Chúng tôi kêu gọi đồng bào mọi từng lớp Dân tộc hãy dũng cảm đứng lên .Mỗi người một bó đuốc trong tay thiêu rụi Kinh Đô Đại Phố của Cs Tàu , tẩy chay thực phẩm của Cộng sản Tàu .

Đây là những chất độc hại đang hủy diệt dần mòn thể lực và sự sống của con cháu chúng ta.

Hãy bảo vệ Tổ quốc của mình
Hãy bảo vệ đồng bào mình.
Hãy đồng thanh hô vang lời " Quyết chiến ! " như tiền nhân chúng ta từ ngàn năm trước.

Hãy mạnh dạn trừng trị những tên bán nước cầu vinh đang vơ vét tài nguyên tài sản của quốc gia làm giàu cho bản thân và gia đình của chúng .

Chúng đang âm thầm di chuyển gia đình con cái tài sản đục khóet của dân ra nước ngoài , chuẩn bị cho một cuộc đào thoát trong tương lai và để tiếp tục sống vinh hoa phú qúy, để lại một xã hội băng hoại thối nát , một đóng rác ô nhiễm

trên quê hương . Máu và nước mắt của con dân Việt Nam đang tuôn chảy bởi chính tập đoàn ngu dân phản quốc - đảng Cộng sản Việt gian.

Tổ Quốc đang lâm nguy ! Đồng bào hãy đứng lên vì sự sống còn của Dân tộc. Hãy dạy cho tập đoàn bán nước một bài học làm người, và cho kẻ thù phương Bắc một lần nữa kinh khiếp trước khí phách và lòng yêu nước của dân ta.

" Nước non ta phải chính tay ta giành lại
Dẫu phải đánh đổi bằng tất cả máu xương. "

Chúng ta chỉ có một con đường ! Con đường máu để cứu nguy Tổ Quốc. Hãy thiêu hủy tất cả ' Kinh Đô Đại Phố ' của Cộng sản Tàu. Hãy trừng trị những tên nối giáo làm tay sai cho giặc.

Hãy xô ngã lăng Ba Đình với lời thề Sát Đát.

Hà Nội ngày 16 tháng 7 năm 2012
Trần Việt Lê Chân

——————————-
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
(Bài vở gửi đăng là chủ kiến riêng của tác giả, không hẳn là chủ kiến của VANGANH.INFO)
——————————-

Tấn công trụ sở công an, chém gục 2 cán bộ

Tấn công trụ sở công an, chém gục 2 cán bộ - VnExpress
Đám đông mang dao, kiếm... ào vào trụ sở công an xã hòng giải cứu một thanh niên vừa bị áp giải về đây. Chúng đập phá đồ đạc, truy đuổi các cán bộ làm nhiệm vụ, chém trọng thương 2 công an.

vnexpress.net
Tối 4/7, tổ tuần tra an ninh trật tự Công an xã Đông Xuân (huyện Đông Hưng, Thái Bình) phát hiện một nhóm thanh niên đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, dàn hàng ba, bấm còi inh ỏi. Bị nhắc nhở, họ chửi bới, ném đá về phía lực lượng chức năng.

Một nam thanh niên trong nhóm bị công an xã khống chế, đưa về trụ sở làm rõ hành vi. 10 phút sau, gần chục người mang dao, kiếm, mã tấu, tuýp sắt… xuất hiện trước cổng trụ sở. Họ chửi bới, cầm hung khí xông vào phòng làm việc của công an xã với mục đích giải cứu người thanh niên đang bị tạm giữ tại đây.

Chúng đuổi chém các công an. Khi Trưởng công an Vũ Văn Trường và công an viên Vũ Văn Tuấn gục xuống sân, đám côn đồ mới bỏ đi.

Ngay trong đêm, hai nạn nhân được đưa cấp cứu tại Bệnh viện Việt - Đức, Hà Nội. Bác sĩ Vũ Văn Khoa (khoa Cấp cứu Ngoại khoa) cho biết, anh Tuấn nhập viện trong tình trạng đa chấn thương, trong đó có vết thương nặng ở hai cánh tay.

Trên giường bệnh, anh Tuấn cho biết, nhóm thanh niên đập phá nhiều đồ đạc. “Lúc chúng xông vào, trong phòng có anh Trường, tôi và hai công an khác. Tưởng sau khi giải cứu đồng bọn, chúng sẽ rút lui ai ngờ vẫn đuổi chém", công an viên Tuấn nói và cho biết nhận ra trong nhóm này có 3 người ở xã Đông Xuân, số còn lại ở xã kế bên.

Chiều 5/7, đại tá Nguyễn Văn Tám (Trưởng công an huyện Đông Hưng) cho biết, cơ quan điều tra đang tạm giữ một nghi can, khẩn trương truy bắt những người có liên quan.

Ông Vũ Văn Đỉnh (Phó chủ tịch xã Đông Xuân) cho hay, gần đây trên địa bàn có một số thanh niên thường xuyên tụ tập, gây mâu thuẫn dẫn tới xô xát... Công an xã phải lập tổ tuần tra an ninh để giải quyết tình trạng trên.

Thái Thịnh - VNExpress

--------------------------------

Nguồn:
Tấn công trụ sở công an, chém gục 2 cán bộ - VnExpress
Đám đông mang dao, kiếm... ào vào trụ sở công an xã hòng giải cứu một thanh niên vừa bị áp giải về đ...
vnexpress.net
----------------------------------

NGƯỜI ĐI TRONG LỬA

Người đứng dậy từ trong lửa hận
Người bước đi từ lòng căm phẫn
Khi nước nhà gặp cảnh điêu linh
Lửa tự do từ cháy tim mình

Lửa đang cháy bùng bùng thế giới
Lửa rừng hồng trên đỉnh Himalaya
Lửa cháy về đến tận quê ta
Lửa niềm tin thắp sáng Sơn Hà

Nhân loại ơi lửa từ tim Tây Tạng
Dân tộc hiền hòa nhẩn nhục hy sinh
Vì yêu thương người đã hiến thân mình
Đâu sá gì một kiếp nhân sinh

Trong lửa cháy người vẫn đứng sửng
Trong đớn đau người vẫn dậy đi
Vẫn tự hào ngẩng mặt uy nguy
Người thét gào nhân loại lương tri

Người người ơi ! Người đi vào lịch sử
Bọn bạo quyền Trung Nam Hải phát điên
Lửa thân người làm quyền lực ngả nghiêng
Ngọn lửa thiêng đang thiêu cháy xích xiềng

Nước Nam ta 37 năm dài Quốc Hận
Tổ quốc cần ngọn lửa hy sinh
Lửa cháy về đến tận Bắc Kinh
Lửa hờn căm quyết thiêu rụi Ba Đình

Lê Chân

------------------


TÔI ĐÃ THẤY

Tôi thấy người thanh niên trong ngọn lửa,
Mặt cháy đen và đôi bàn tay co quắp lại
Mà đôi chân vẫn chạy với rừng rực lửa hồng
Chắc hẳn người đau đớn lắm phải không
Nhất định !
Anh đang tột cùng đau...nỗi đau dân tộc.
Quyết đem thân mình biến thành cơn bão lốc
Quét sạch giặc thù, xây dựng lại quê hương
Và với anh, từ phía bên kia đường
Cờ vàng bay theo chân người dũng liệt
Để nói với anh :
Tây Tạng, Việt Nam muôn đời bất diệt
Để biết rằng anh không chiến đấu cô đơn
Có chúng tôi, cùng thắp sáng lửa căm hờn
Soi bước tiến những anh hùng bất tử.

Lê Quang Hồng

Chariots of Fire
I see a young Tibetan covered in flames
Face severely burnt and fingers clamped together
Yet his feet are running forward like chariots of fire
Is his pain unbearable? - Absolutely!
He also has to endure a greater pain
The pain of losing his homeland
He thus transforms his body to a forceful storm
Wipe out the invading enemies and rebuild his country
Our young Tibetan man, you are not fighting alone
Along the road raise high the Yellow flags
Ensure that Vietnam will always march together
With Tibet toward freedom
We are there with you to light a flame of determination
Lighting up the roads ahead for the immortal hero

Lê Quang Hồng (Translation by Nguyễn Kỳ Hưng)


Chariots de feu
Je vois un jeune Tibétain couvert de flammes
Le visage grièvement brûlé, les doigts crispés,
Mais ses jambes courent comme des chariots de feu
Sa douleur est-elle insupportable ? –Totalement !
Une plus grande douleur cependant s’est abattue sur lui,
La douleur de perdre son pays
Il transforme ainsi son corps en un puissant ouragan
Anéantit ses ennemis qui l’envahissent et reconstruit sa patrie
Ô notre jeune homme tibétain, tu ne te bats pas seul
Le long de la route, les drapeaux d’or de la terre vietnamienne
Assurent que le Vietnam marchera toujours
Avec le Tibet vers la liberté
Nous sommes là, avec toi, pour allumer la flamme de la résolution
Eclairant la route de l’avenir pour le héros immortel

Lê Quang Hồng

(traduction vers l’anglais par NguyễnKỳHưng, puis le français par Alain Bonora)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều