Dẫu sự kiện Thiên An Môn còn đó

23:26 |


Dẫu sự kiện Thiên An Môn còn đó

Đừng sợ con ơi!
Dẫu sự kiện Thiên An Môn còn đó(1)
Xích xe tăng cán nát bốn ngàn người!
Hàng chục vạn biểu tình viên máu đổ
Ôi! Oan hồn bay khắp chốn cùng nơi
Là cuộc đàn áp có một không hai trong lịch sử
Chống lại nhân quyền và tự do
Cuối thế kỷ Hai Mươi!

Đừng sợ con ơi!
Dẫu đây không còn
Là Đông Âu năm Tám Chín(2)
Hay không phải thời khắc
Cuối Chín Mốt tại Liên Xô
Dân biểu tình phá xích xiềng độc đảng
Đạp đổ chế độ độc tài đòi dân chủ tự do
Mà đây là Việt Nam
Bạn chiến đấu của Trung Hoa “cách mạng”
Đã kết nghĩa anh em bằng “mười sáu chữ vàng”
Biểu tình chống Tàu là chống giặc xâm lăng
Nhưng với các nhà lãnh đạo Việt Nam
Đó là chống “người anh em ruột thịt”
Nên dù biểu tình chống ngoại bang
Con có thể sẽ bị bắt và bị giết
Vì nền độc lập Việt Nam!

Con sẽ gặp nguy nan
Vì đây không phải Bắc Phi!(3)
Dân Ai Cập chỉ xuống đường ít ngày
Là Mubarak sụp đổ
Hay Libya chỉ nội chiến hơn nửa năm
Là nhặt được xác Gadhafi
Đây cũng không phải là Yemen
Để có thể biểu tình hạ bệ Saleh
Mà đây là Việt Nam-Trung Hoa
“Núi liền núi, sông liền sông
Chung một Biển Đông mối tình hữu nghị”(4)
Xuống đường chống Tàu là chống lại
Người láng giềng “đồng chí”
Từng lấy xe tăng cán nát
Bốn ngàn người!

Nhưng sự kiện Thiên An Môn
Đã đi qua hơn ba chục năm rồi!
Nay thời cuộc đã hoàn toàn đổi khác
Ai Cập, Libya, Tunisia đã cất lên bài hát
Khải hoàn ca dành quyền sống con người
Bắn giết biểu tình viên chúng bay chạy đằng trời
Bè đảng Bắc Kinh sẽ bị dân phanh thây xé xác
Như những tên độc tài độc đảng ở Bắc Phi!

Hãy cút khỏi Quần Đảo Hoàng Sa hỡi những tên đồ tể!
Thềm lục địa Việt Nam có phải ao nhà của nước Tàu đâu
Ai cho phép chúng bay vào thăm dò và kiếm tìm dầu khí?
Bắt, giết ngư dân Việt Nam ngay trên Biển Đông nào!

Hỡi những nhà lãnh đạo Việt Nam tôn kính!
Các vị sẽ bảo vệ dân Việt Nam hay bảo vệ nước Tàu?
Sao các vị không cho phép dân đi biểu tình chống giặc?
Vì sợ ảnh hưởng tới “lợi ích phường” của các vị hay sao?

Đến khi nào Hoàng Sa, Trường Sa sẽ trở về đất mẹ?
Biển Đông sẽ là Bạch Đằng Giang dìm chết xác quân Tàu?
Chuyện xuống đường hôm nay sẽ trở thành chuyện kể
“Nghìn Lẻ Một Đêm” của con cháu ngàn sau?

Hà Nội, 16/7/2012
Ts. Đặng Huy Văn
———————–
Bài viết do tác giả gửi VANGANH.INFO
———————–
(1) Ngày 4/6/1989, Bắc Kinh đã dùng xe tăng cán nát những biểu tình viên tại quảng trường Thiên An Môn (BK) làm khoảng 4.000 người chết và hàng vạn người bị thương.
(2) Năm 1989, các nước cộng sản theo Liên Xô tại Đông Âu lần lượt sụp đổ là: Hungary, Đông Đức, Bungary, Tiệp Khắc và Romania. Cuối năm 1991, Liên Xô tan rã.
(3) Trong năm 2011, các nhà độc tài tại Bắc Phi lần lượt bị hạ bệ là: Tunisia-Ben Ali, Ai Cập-Mubarak, Libya-Gadhafi. Năm 2012, 30/6 tổng thống Saleh của Yemen từ chức.
(4) Lời bài hát nổi tiếng “Việt Nam-Trung Hoa” của nhac sĩ Đỗ Nhuận.
Đọc tiếp…

Chảy máu khoáng sản Titan về Trung Quốc.

22:26 |
Theo thông tin vào ngày 14 tháng 07 năm 2012 Công ty Bình Thuận chuyên khai thác titan tại mỏ Suối Nhum, Tiến Thành, Thành Phố Phan Thiết, Tỉnh Bình Thuận đã xảy ra tai nạn làm vỡ hồ nuớc, tràn các chất bùn dơ, bùn đất đỏ ra đường ven biển. Đây là lần thứ 2, lần truớc chỉ cách đó một tuần. Công Ty này đã huy động lực luợng công nhân, xe ủi phi tan hiện truờng nhằm tránh cơ quan chức năng. Bao nhiêu chất thải độc hại đó đã đuợc ủi thẳng xuống biển gây ra nguồn nuớc bị ô nhiễm một vùng, uớc luợng lớp bùn đỏ đó này dày khỏang gần một mét. Bài này xin trình bày về quốc nạn chảy máu khóang sản về Trung Quốc.
Bè đãi Titan CTy CP Bình Thuận
Năm 1794 nhà khoáng vật học William Gregor tìm ra Titan một kim loại nhẹ, cứng, bề mặt bóng láng, chống ăn mòn tốt. Nó là kim loại gồm 3 thành phần hóa học chính là Ilmenit, zircon, rutil. Titan được dùng trong nhiều ngành công nghiệp khác nhau. Khoảng 95% lượng titan được dùng ở dạng titanđiôxít (TiO2) là thuốc nhuộm làm trắng giấy, kem đánh răng, sơn và nhựa. Hợp kim titan được dùng chủ yếu trong hàng không, xe bọc thép, tàu hải quân, tàu vũ trụ và tên lửa, áo chống đạn… Các loại máy bay hiện đại nhất, Boeing 787 có thể dùng 91 tấn/chiếc và Airbus A380 dùng 77 tấn/chiếc.

Úc là nước dẫn đầu thế giới về sản lượng titan, kế đến là Nam Phi, Canada, Na Uy và Ukraine. Các nước có nền công nghiệp phát triển mạnh, không khai thác mà tích cực mua titan dự trữ. Trung Quốc đang tăng cường mua dự trữ kim loại này từ Việt Nam.
Bình Thuận là một trong những tỉnh ven biển có phân bố sa khoáng titan và được đánh giá là tỉnh có tiềm năng sa khoáng titan lớn nhất cả nước, thậm chí lớn nhất khu vực Đông Nam Á.

Vùng đất vốn được mệnh danh “sa mạc” cằn cỗi bỗng trở nên đắt giá bởi nguồn lợi to lớn này. Tuy nhiên, những hệ lụy từ quản lý khai thác titan, ô nhiễm môi trường cũng phát sinh từ đây…

Nguồn sa khoáng "khổng lồ"

Đầu năm 2011, Liên đoàn Địa chất Trung Trung bộ thuộc Bộ Tài nguyên Môi trường đã báo cáo kết quả thực hiện việc điều tra, đánh giá tiềm năng sa khoáng titan-zircon tại Bình Thuận. Theo báo cáo này, Bình Thuận có diện tích có chứa quặng titan - zircon là 774km2 với tài nguyên dự báo khoảng 558 triệu tấn (gấp 16 lần số tổng trữ lượng sa khoáng các tỉnh trong cả nước cộng lại - theo số liệu của Viện Mỏ và luyện kim, tổng trữ lượng tài nguyên dự báo quặng titan Việt Nam đến tháng 12/2004 là khoảng 34,5 triệu tấn).

Tình trạng không thực hiện đầy đủ các nội dung giấy phép, các biện pháp bảo vệ môi trưòng, khai thác không đúng thiết kế mỏ, sử dụng nước mặn trong khai thác titan diễn ra khá phổ biến dẫn đến sạt lở sông, suối, ô nhiễm môi trường, hủy hoạtđất và tiềm ẩn nhiều nguy cơ xảy ra tai nạn lao động. Bên cạnh đó việc vận chuyển, kinh doanh khoáng sản trái phép hoặc vượt quá tải trọng là một trong những nguyên nhân chủ yếu gây hư hỏng đường sá, cản trở giao thông, gây bụi bặmảnh hưởng lớn đến đời sống, sinh hoạt của nhân dân.

Nguyên nhân dẫn đến tình hình trên một phần do các tổ chức, cá nhân khai thác vì lợi nhuận và lợi ích kinh tế của bản thân mà làm liều, làm ẩu, bất chấp quy định pháp luật. Nhưng chủ yếu là công tác quản lý Nhà nước về tài nguyên khoáng sản còn yếu kém thể hiện qua sự phối hợp giữa các ngành, các cấp chưa chặt chẽ, một số địa phương buông lỏng, làm ngơ, cho phép khai thác, tận thu khoáng sản khôngđúng thẩm quyền hoặc đùn đẩy trách nhiệm trong quản lý cũng như xử lý các vụ việc xảy ra.

Bộ máy nhà nuớc tham nhũng, doanh nghiệp vì quyền lợi cá nhân mà đua nhau bán khóang sản sang Trung Quốc. Vì Trung Quốc trả lợi nhuận quá cao không những các doanh nghiệp mà kéo theo đó hàng lọat nguời dân đua nhau khai thác để rồi đưa sang Trung Quốc. Đã đến lúc mỗi người dân cần phải lên tiếng.

Bình Thuận có công ty khóang sản quốc tế Hải Tinh liên doanh trực tiếp với Trung Quốc khai thác titan cả ngày lẫn đêm. Công ty này đưa rất nhiều nguời Trung Quốc sang trực tiếp khai thác và quản lý. Tòan bộ máy móc đều được nhập từ Trung Quốc.

Tính từ ngày 1/1/2010 đến 31/8/2011 đã có 50 chuyến tàu rời Cảng Cát Lở vận chuyển titan đi Hải Phòng, Quảng Ninh và sang Trung Quốc với số lượng hơn 60 ngàn tấn. Ngoài một số lượng rất ít được khai báo với hải quan là xuất đi nước ngoài, các ông chủ trong đường dây này đã phù phép một số lượng lớn thành hàng “xuất khẩu nội địa”. Thế nhưng thật trớ trêu điểm đến của titan là Hải Phòng và Quảng Ninh lại hoàn toàn không có bất cứ một nhà máy hay cơ sở nào chế biến titan đúng nghĩa!
Được biết nhiều lô hàng xuất sang Trung Quốc đã bị chặn lại nhưng sau đó không biết bằng thủ thuật gì mà các lô hàng đó vẫn đuợc đưa về Trung Quốc. Với kiểu mượn tư cách pháp nhân mua bán lòng vòng, hàng trăm ngàn tấn quặng titan thô đã và đang được“hô biến” xuất lậu ào ạt sang các tỉnh VânNam, Quảng Tây, Trung Quốc.

“Núp bóng” resort, khai thác titan

Khi Bộ Tài nguyên Môi trường công bố diện tích 774km2 có quặng sa khoáng titan với trữ lượng 558 triệu tấn, tỉnh Bình Thuận không biết nên mừng hay nên lo. Còn những chủ dự án du lịch thì nhấp nhổm như ngồi trên lửa.

Bè đãi Titan CTy CP Bình Thuận
Theo quy định của Luật Khoáng sản, những khu vực có titan phải được khai thác trước khi tiến hành xây dựng công trình trên đó. Do quy định này nên hiện nay Bình Thuận có gần 200 dự án (du lịch, dịch vụ thương mại, điện gió, trồng rừng sinh thái, khu dân cư…) không thể triển khai được, phải chờ khai thác sa khoáng titan bên dưới.

Với lượng titan lớn như vậy nên không thể khai thác trong một thời gian ngắn. Vậy là các dự án du lịch có titan phải chờ để giải bài toán sa khoáng titan. Nhiều chủ đầu tư dự án du lịch, resort tại Bình Thuận bắt đầu tính chuyện đầu tư mua máy móc và khai thác titan ngay trên đất dự án của mình. Công ty LDKS QT Hải Tinh có một mỏ lớn tại Suối Nhum, Tiến Thành,Thành Phố Phan Thiết, trá hình là công ty cổ phần du lịch và phát triển Bình Thuận. Với diện tích gần 200ha công ty này hoạt động cả ngày lẫn đêm với những máy móc, thiết bị lớn gọi là "bè" để đãi Titan nằm giữa ao lớn (xin xem hình). Công ty này có khỏang 30-40 bè và đang chuẩn bị rắp ráp hàng trăm bè nhập từ Trung Quốc. Một ngày một đêm khai thác gần cả ngàn tấn titan thô.

Tại bãi biển thị xã La Gi, bên trong diện tích đất rộng chạy dọc bãi biển của dự án du lịch Sài Gòn-Hàm Tân. Không ai có thể nhận ra đây là khuôn viên của một dự án resort 200 ha với tổng vốn đầu tư lên đến 150 triệu USD do Công ty cổ phần du lịch Sài Gòn-Hàm Tân làm chủ đầu tư.

Ông Huỳnh Giác, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Bình Thuận cho biết có hai dự án resort quy mô lớn là resort Sài Gòn-Hàm Tân (thị xã La Gi) và dự án resort Cảnh Viên (huyện Hàm Tân) đã khai thác titan trên diện tích đất dự án được hơn một năm nay.

Trong quá trình triển khai xây dựng resort, phát hiện thấy có titan nên tỉnh đã đồng ý cho phép chủ đầu tư khai thác tận thu titan bên trong đất dự án để sớm triển khai dự án du lịch.Ngoài ra, có một số dự án resort lớn nhỏ chậm triển khai nhiều năm do nhà đầu tư lấy cớ tận thu titan để kéo dài thêm thời gian, đào bới đất đai, gây ô nhiễm môi truờng. Dư luận không hề có một tiếng nói gì truớc thảm cảnh chảy máu khóang sản về Trung Quốc.

Khoáng sản là tài nguyên hầu hết không tái tạo được và là tài sản quan trọng của quốc gia và từng địa phương. Nó là tài sản của các thế hệ Việt Nam mai sau, thử hỏi với tình trạng tận khai xuất đi Trung Quốc như hiện nay thì Việt Nam có còn Khoáng sản hay không ? và môi trường sinh thái các thế hệ Việt Nam tương lai sẽ ra sao?

© Võ Thiện Thanh
———————–
Bài viết do tác giả gửi VANGANH.INFO
———————–
Đọc tiếp…

Vấn nạn 'Bạo vương' của Trung Quốc

22:13 |
Trong hơn 2000 năm qua, hệ thống chính trị của Trung Quốc được xây trên một nền tảng trung ương quan liêu tinh vi, để trị vì một xã hội to lớn bằng những phương pháp từ trên xuống. Cái mà Trung Quốc chưa hề xây dựng là một chế độ pháp trị, tức là một cơ quan pháp lý độc lập để giới hạn sự tuỳ tiện của chính quyền, hoặc trách nhiệm dân chủ.
Cái mà người Trung Quốc dùng để thay thế cho việc giám sát quyền lực là một hệ thống quan lại được giới hạn bởi luật lệ và phong tục, khiến những hành xử của nó dễ đoán trước được, cùng với một hệ thống đạo đức Khổng giáo chuyên dạy dỗ giới lãnh đạo nên nghĩ đến quyền lợi của công chúng hơn là việc khuyếch trương quyền lực cho bản thân. Vì thế cốt lõi của hệ thống này cũng giống như hệ thống chính quyền đang vận hành hiện tại, trong đó Đảng Cộng sản Trung Quốc đang đóng vai Hoàng đế.

Một chính quyền trung ương chất lượng cao với ít công cụ giám sát quyền lực có thể làm được nhiều điều phi thường khi có một thành phần lãnh đạo tốt: nó có thể đưa ra những quyết định lớn lao một cách nhanh chóng vì nó không phải thiết lập liên minh hoặc đợi chờ sự đồng thuận; nó không bị chất vấn hoặc bị thách thức về mặt pháp lý; và nó có thể phớt lờ áp lực mang tính dân tuý để tiến hành những chính sách gây tranh cãi.

Vấn đề mà chính phủ Trung Quốc chưa bao giờ có thể giải quyết được là điều mà lịch sử từng biết đến như vấn nạn "Bạo vương": trong khi quyền lực không được giám sát nằm trong tay của một vị hoàng đế nhân từ và sáng suốt có được nhiều điểm lợi, bằng cách nào ta có thể bảo đảm được nguồn cung cấp liên tục các Hiền vương? Hệ thống giáo dục Khổng giáo và quan lại có nhiệm vụ giáo huấn những nhà cầm quyền, nhưng thỉnh thoảng lại có những kẻ lãnh đạo tồi tệ xuất hiện và đưa quốc giao vào tình trạng hỗn loạn, như Ác hậu Võ Tắc Thiên, người đã tiêu diệt hầu hết tầng lớp quý tộc trong triều đại nhà Tần, hoặc Hoàng đế Vạn Lịch thời Minh, người từng hờn dỗi không chịu ra khỏi cung phủ để phê chuẩn giấy tờ trong gần suốt một thập niên.

Dưới cái nhìn của nhiều người Trung Quốc, Bạo vương gần đây nhất từng trị vì Trung Quốc là Mao Trạch Đông, người trong thời kỳ Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hoá đã tạo ra sự thống khổ không kể xiết đối với người dân Trung Quốc, và quyền lực của ông đã không được kiểm soát cho đến khi ông qua đời vào năm 1976. Những luật lệ hiện tại giám định bộ máy điều hành và lãnh đạo tối cao của đảng phản ánh kinh nghiệm này: trách nhiệm được phân chia trong chính thành viên Ban Chấp hành của Bộ Chính trị, nhiệm kỳ của chủ tịch và thủ tướng được giới hạn trong mười năm; không ai quá 67 tuổi được cất nhắc vào Ban Chấp hành. Những luật lệ này được thiết lập rõ ràng để tránh sự đi lên của một Mao Trạch Đông khác, người sẽ dùng quyền lực cá nhân để một mình thống trị đảng và đất nước.

Hệ thống độc tài của Trung Quốc thì khác biệt vì nó đi theo những luật lệ liên quan đến việc giới hạn nhiệm kỳ và thừa kế. Ben Ali của Tunisia, Mubarak của Ai Cập hoặc Qaddhafi của Libya, chưa kể đến những nhà lãnh đạo độc tài ở Châu Phi như Robert Mugabe hoặc Meles Zenawi, hẳn đã được dân chúng của mình tưởng nhớ nhiều nếu họ chịu bước xuống sau mười năm đầu cầm quyền và sắp xếp một quá trình chuyển giao quyền lực có trật tự.

Đấy là vì sao Bạc Hy Lai lúc chưa bị thanh trừng đã trở thành mối đe doạ đối với hệ thống: với bản doanh của mình tại Trùng Khánh, ông đã sử dụng giới truyền thông một cách hữu hiệu để xây dựng quyền lực đầy lôi cuốn của mình vốn đã mạnh mẽ nhờ lý lịch quyền thế hoặc con trai của một anh hùng cách mạng; ông thẳng tay sử dụng quyền lực của nhà nước để truy đuổi không những những tội phạm và quan chức tham nhũng mà cả những doanh nhân hoặc đối thủ nào thu thập quá nhiều quyền thế và của cải; và ông vực dậy những kỹ thuật vận động quần chúng thời Mao như hát những bài ca cách mạng tại những cuộc mít tinh quần chúng. Không như những đồng chí buồn tẻ của mình, ông có tiềm năng thống trị quyền lãnh đạo với một cơ sở quyền lực nếu ông được đề bạt vào Ban Chấp hành. Vì thế thật dễ hiểu khi Hồ Cẩm Đào và giới lãnh đạo hiện tại phải sử dụng đến vụ tai tiếng về chuyện che dấu việc giết người để truất phế ông khỏi danh sách đề bạt và loại bỏ mối đe doạ Bạo vương.

Những bình luận cho đến nay đã lưu ý rằng sự kiện Bạc Hy Lai đã cho thấy những chia rẽ nghiêm trọng trong giới lãnh đạo tối cao của đảng, nạn tham nhũng và sa đoạ trong hàng ngũ của họ, và sự kiểm soát ngày càng yếu đi đối với phương tiện ngôn luận của người dân Trung Quốc như mạng Sina Weibo. Tất cả những điều này là đúng, nhưng sự kiện nay còn cho thấy một vấn đề sâu đậm hơn, đó là sự thiếu vắng của những cơ quan hiến pháp chính thức và hệ thống pháp trị thực sự.

Những luật lệ mà giới lãnh đạo Trung Quốc đang tuân theo không được đề cập đến trong hiến pháp của họ, cũng không liên hệ một cách rõ ràng hoặc được thực thi bởi một hệ thống pháp lý. Chúng đơn giản chỉ là những luật lệ nội bộ của Đảng, vốn thực sự được suy giải từ cách hành xử của Đảng. Nếu Bạc thành công trong việc tham gia vào Ban Chấp hành và tăng cường quyền hạn cá nhân của mình, ông có thể dễ dàng bác bỏ bất kỳ những luật lệ trên. Những tổng thống châu Mỹ La tinh nào muốn lưu lại vị trí của mình vẫn phải trải qua một quá trình sửa đổi hiến pháp, và đôi khi chế độ pháp trị đủ mạnh để ngăn cản họ làm điều này (ví dụ như trường hợp gần đây khi Alvaro Uribe của Colombia đã bị Toà Hiến pháp quốc gia từ chối nhiệm kỳ tổng thống thứ ba).

Vì thế việc hiến pháp hoá hệ thống quyền lực Trung Quốc nói chung là một ảo tưởng. Đảng Cộng sản đã và sẽ không giải quyết được vấn đề Bạo vương cho đến khi nó tạo ra một hệ thống pháp trị thực sự với toàn bộ tính minh bạch và chính thức hiến pháp hoá mà hệ thống này đòi hỏi.

Tôi có một cuộc gặp gỡ hai năm trước tại Bắc Kinh với một quan chức cấp trung đứng đầu một cơ quan trong Uỷ ban Trung ương, qua bữa ăn trưa kéo dài, ông ta nói với tôi rằng tôi không thể nào hiểu được Trung Quốc hiện tại nếu không cảm nhận được cuộc Cách mạng Văn hoá là một thảm trạng thực sự, và hệ thống cầm quyền hiện tại đã được xếp đặt để ngăn cản nó không xảy ra lần nữa. Nhìn qua những cuốn sách và đài tưởng niệm của Mao Trạch Đông mà Đảng vẫn dang phát động, tôi hỏi ông sao việc này có thể xảy ra được ngoại trừ việc Đảng phải thẳng thắn hơn trong việc nói ra sự thật về di sản của Mao. Thế hệ của ông đã có những kinh nghiệm bản thân về những sự kiện đau thương nay, nhưng những người lớn lên sau đấy thì không, và họ có thể bị dẫn dụ đến việc xem nó với lòng luyến tiếc. Chính vì thế mà Bạc Hy Lai đã lợi dụng sự thiếu vắng hồi tưởng lịch sử ấy. Vị quan chức ấy đã không có trả lời cho câu hỏi của tôi.

Vì thế cuối cùng những luật lệ không chính thức đang được một nhóm nhỏ những kẻ trong cuộc tuân theo không thể thay thế cho một hệ thống pháp luật chính thức. Như ta đã thấy hiện nay, những nền dân chủ hiện đại bị trói buộc bởi luật lệ và bầu cử thường sản xuất ra những nhà lãnh đạo tầm thường hoặc yếu kém. Đôi khi những nền dân chủ cũng sản sinh ra những con quái vật như Adolf Hitler. Nhưng ít nhất những qui trình chính thức để giám định quyền lực bằng luật pháp và bầu cử cũng đưa ra được những chướng ngại vật lớn trên con đường của những Bạo vương. Bất chấp việc đánh dẹp được sự thách thức của Bạc trong giai đoạn ngắn, hệ thống cầm quyền Trung Quốc vẫn chưa giải quyết được vấn nạn hiến pháp. Giờ đây nó có một cơ hội thực sự để làm điều này và chúng ta đang hy vọng giới lãnh đạo mới đang lên cầm quyền sẽ nắm lấy.

© Francis Fukuyama
LV chuyển ngữ
Theo Dân Luận
---------------------
Nguồn: China’s ‘Bad Emperor’ Problem - The American Interest
Đọc tiếp…

Biển Đông và chiến lược “BINH PHÁP CÔNG TÂM”

12:25 |
Nói đến chiến lược “binh pháp công tâm” không thể không nhắc tới người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi. Câu nói: “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn/ Lấy chí nhân để thay cường bạo” của Nguyễn Trãi trước giặc Minh, gần như được tất cả người Việt Nam thuộc nằm lòng. Trải gần 600 năm nay đã trở thành tuyên ngôn cho tinh thần yêu nước, khát khao hòa bình của người Việt trước tất cả các thế lực xâm lăng.

Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi . Ảnh: Tranhdongviet.com
Trong những ngày gần đây, vụ việc Trung Quốc mời thầu khai thác dầu trái phép trên thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đẩy mạnh xây dựng thành phố Tam Sa bao chiếm toàn bộ Hoàng Sa và Trường Sa, đã trực tiếp đe đọa sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, nếu không nói rằng đó là việc từng bước hiện thực hoá ý đồ xâm lược.

Trong lúc thế giới phản ứng về sự sai trái này của Trung Quốc, thì truyền thông Trung Quốc không ngại xuyên tạc thông tin, đánh lạc hướng những vấn đề bất ổn nội bộ, dẫn dư luận vào tranh chấp Biển Đông, cụ thể bằng việc mập mờ đánh lận con đen, biến những khu vực không có tranh chấp thành khu vực tranh chấp, để “hợp thức hoá” đường lưỡi bò do Trung Quốc tự nghĩ ra, bất chấp luật pháp quốc tế và quyền lợi trên Biển Đông của những nước liên quan. Đồng thời Trung Quốc còn to tiếng dọa nạt láng giềng với thái độ trịch thượng “vừa ăn cướp vừa la làng”, thiếu văn hoá lễ độ trong ngoại giao.

Việt Nam đứng trên chính nghĩa, dựa vào luật pháp quốc tế và quyền bảo vệ chủ quyền để lên án hành vi xâm phạm trắng trợn của Trung Quốc. Dư luận quốc tế cho đến thời điểm này đã hiểu rõ hành vi độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc, nhận ra đường lưỡi bò là một yêu sách phi lý, là hình thức vẽ lại bản đồ thế giới bằng hành vi cưỡng bức.

Kể từ khi vẽ ra đường lưỡi bì phi lý, dư luận Trung Quốc nhiều lần kích động thái độ gây hấn, thù hằn dân tộc, hô hào sử dụng vũ lực đánh chiếm và dạy cho Việt Nam một bài học. Chính những ngôn ngữ thù hằn dân tộc một cách hạ cấp bên trong dư luận Trung Quốc đã dẫn tới sự hung hăng, táo tợn hơn trong hành vi xâm chiếm Biển Đông vừa qua, bất chấp việc vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC).

Trung Quốc ngoài miệng thì nói “hoà bình”, nhưng bên trong thì liên tục đe dọa sử dụng bạo lực. Không những thế Trung Quốc còn cho phát sóng bình luận trực tiếp trên truyền hình về tình hình Biển Đông để đánh lừa dư luận trong nước. Song giấy không gói được lửa, hàng loạt các tờ báo uy tín quốc tế đã đưa tin rằng Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam và Philippine, bởi thực tế cái đường lưỡi bò phi lý không những không được luập pháp quốc tế công nhận, mà còn vấp phải sự phản đối của đa số những nước có biển trong khối ASEAN.

Chính các học giả Trung Quốc tham dự các hội nghị quốc tế về Biển Đông cũng không thể nói rõ đường chín đoạn là đường gì, nên chỉ biết vòng vo với cái gọi là “vùng nước lịch sử” đầy mơ hồ và phi pháp. Luật biển 1982 quy định rằng, mỗi quốc gia có vùng lãnh hải 12 hải lý và các đặc khu kinh tế gồm các khu vực biển mở rộng 200 hải lý (khoảng 370km) tính từ bờ biển của một quốc gia, trong phạm vi ấy, họ có toàn quyền khai thác và sử dụng tài nguyên biển. Nhưng Trung Quốc đã tự cho mình cái quyền xâm phạm lãnh thổ của Việt Nam khi ngang nhiên mời thầu cách bờ biển khu vực gần Nha Trang 57 hải lý, tương đương với 110 km.

Trong đối ngoại, Trung Quốc tự cho mình quan niệm “không kể mèo trắng hay mèo đen, hễ có lợi cho sự phát triển của Trung Quốc, thì đều nên kết giao”, nhưng khi Việt Nam nâng cấp quan hệ với một số nước, trong đó có Mỹ, thì Trung Quốc lại tỏ ra bực tức. Việc bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, hay nâng cấp quan hệ ngoại giao là việc riêng của Việt Nam. Khi cái đường lưỡi bò còn đó, khi Trung Quốc xem Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”, rồi hàm hồ phách lối nói rằng Việt Nam phải “thần phục” Trung Quốc, thì chẳng phải Trung Quốc đang tự cầm cái mâu mà đâm vào cái thuẫn của mình hay sao. Trung Quốc nghĩ họ sẽ lừa phỉnh được ai bằng cái luận điệu đạo đức giả về “hoà bình”, “cùng khai thác” khi cái đường lưỡi bò vẽ sát vào thềm lục địa của Việt Nam còn sờ sờ ra ở đó.

Lịch sử Việt Nam minh chứng, chúng ta là nước nhỏ, luôn giữ hoà hiếu với các nước láng giềng, nhưng một khi lãnh thổ bị xâm phạm, thì người dân Việt Nam vẫn dư thừa dũng khí để chỉ thẳng vào mặt chúng mà mắng về hành vi bá đạo, bất nhân bất nghĩa ấy.

Sự thành bại, thăng trầm của một dân tộc có mối liên hệ nhân quả trong nhiều giai đoạn dựng nước và giữ nước. Vì thế trước nguy cơ bị xâm lược, chúng ta phải giữ vững tinh thần truyền thống trong lịch sử chống ngoại xâm, đồng lòng nhất trí cùng toàn dân bảo vệ độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Trung Quốc đừng quên một quả bóng khi rơi xuống sẽ lại nảy cao hơn trước. Nhưng Việt Nam cũng cần sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống, và muốn thoát ra khỏi bế tắc thì điều trước tiên chúng ta phải đừng làm cho mình bế tắc. Nỗi sợ hãi là một bế tắc, mà sợ hãi thì chưa ra trận, chưa mặc giáp đã thua. Dân tộc ta không bao giờ chịu khuất phục trước bom đạn, Trung Quốc ắt hẳn phải nhận ra điều đó.

Trung Quốc đã nuôi dưỡng ý đồ xâm chiếm biển đảo của Việt Nam từ lâu và họ đã chiếm mất Hoàng Sa của Việt Nam trong một hoàn cảnh lịch sử phức tạp, đầy biến động. Nay bằng phương pháp khuấy động rừng để doạ hổ, Trung Quốc không chỉ nhằm vào Việt Nam và Philippine, mà đó còn là dấu hiệu khởi đầu cho việc hiện thức hoá đường lưỡi bò phi lý. Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn mọi phương cách, không ngại loại bỏ Việt Nam để vươn chiếm toàn bộ Biển Đông. Việt Nam là “láng giềng hữu nghị” với Trung Quốc và Philippine là đồng minh thân cận của Mỹ, nên việc gây hấn cùng một lúc, vừa là “phép thử” (cho cả khối ASEAN và Mỹ) vừa là sự tự cởi trói đối những tuyên bố về một “Trung Quốc trách nhiệm” mà lâu nay Việt Nam luôn được “an ủi” như vậy.

Với một đường lối cứng rắn trong vấn đề Biển Đông, Trung Quốc không chỉ đi ngược lại nhận thức chung đã ký kết với các nước ASEAN, mà còn chống lại xu hướng bình đẳng trong quan hệ quốc tế. Chính bản thân Trung Quốc đã cho thấy sự thất bại trong ngoại giao và đang tự cô lập mình khi không ngần ngại biến các quốc gia láng giềng thành kẻ thù. Không thể có nhận thức “song phương” ở những vùng tranh chấp quốc tế, nên điều Trung Quốc đang làm là bằng mọi cách áp đặt, buộc nước khác phải tuân thủ sự phi lý của mình. Chính sự phi lý này khiến cho Trung Quốc bị động hơn bao giờ hết, đành phải làm bừa theo kiểu “đâm lao thì phải theo lao”.

Đáng tiếc hơn cả là hành động này đã mâu thuẫn với “chính sách mềm dẻo”, hay “sự trỗi dậy hoà bình” của Trung Quốc. Chỉ trong một thời gian ngắn công bố đường lưỡi bò trên Biển Đông, Trung Quốc ngay lập tức đã đánh mất hình ảnh thân thiện ấy của chính mình. Trung Quốc càng đánh mất cơ hội tự điều chỉnh, khi lún sâu vào ngụy biện, liều lĩnh vứt bỏ nguyên tắc, không tiếc nhân cách của một nước lớn. Như vậy, cần phải thay đổi khẩu hiệu “trỗi dậy hoà bình” bằng khẩu hiệu “lãnh đạo là năng lượng”, “ngoại giao là tàu chiến”...

Trung Quốc không thể ngờ rằng việc quá chủ động lại hoá ra bị động. Chúng ta biết cái bẫy Trung Quốc đã được giăng ra kể từ khi họ công bố đường lưỡi bò, nên ai cũng có suy nghĩ lo lắng như nhau, nhưng chúng ta liệu có hoàn toàn bị động? Cần phải nói rằng, vì Trung Quốc quá chủ động, nên Trung Quốc tự rơi vào tình thế bị động khi phải lươn lẹo thanh minh thanh nga, phải lừa dối người dân trong nước, không hổ thẹn khi từ bỏ những nguyên tắc nhân cách nước lớn…

Chúng ta hoạt động khai thác thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế của mình là chúng ta đang chủ động một cách hợp pháp, hoà bình. Chỉ khi có những con cú nhòm nhà, chỉ khi có những kẻ ăn trộm xâm nhập thì chúng ta mới phải cảnh giác. Thế thì việc Trung Quốc trắng trợn xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam thì càng làm cho chúng ta đã chủ động càng chủ động hơn. Cần phải tạo nhiều điều kiện hơn để người dân chủ động khi vạch mặt kẻ xâm lược, thay vì cứ phải sống trong cái tình cảnh “u u, minh minh” của một thứ quan hệ “bằng mặt mà không bằng lòng” kéo dài, trước một hiện thực họ đã quyết xâm chiếm (xâm lược) cho bằng được.

Quỷ kế ấy của Trung Quốc chỉ có thể thành hiện thực ở thời phong kiến, nhưng không thể thành hiện thực ở thời mà “ai cũng biết” này. Chí ít cho đến lúc này, trong nhận thức chung của toàn khối ASEAN và của những người đứng ngoài quan sát, thì chính Trung Quốc đang làm phức tạp tình hình Biển Đông. Chúng ta không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình, nhưng muốn làm được vậy chúng ta phải sống bằng dũng khí của chính mình. Dũng khí ấy chính là nội lực của toàn dân tộc. Chúng ta yêu hoà bình, nhưng luôn sống hiên ngang bằng sự tự vệ chính đáng, để bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ.

Trước đây, Trung Quốc thường hay sử dụng khái niệm “chủ nghĩa bá quyền” để phê bình Mỹ và một số nước phương Tây, nhưng nay chính bản thân Trung Quốc lại đưa ra những yêu sách phi lý nhằm chèn ép các nước nhỏ. Việc lấy lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, chẳng lẽ cũng là sự phát triển “mang màu sắc Trung Quốc”? Thực tế ứng xử của Trung Quốc cho thấy, không hề xuất hiện cái gọi là sự “trỗi dậy hoà bình” mà đó chỉ là một loại “thủ đoạn hoà bình” mà Trung Quốc đã triển khai từ giai đoạn trước để đánh lạc hướng dư luận quốc tế.

Cũng chính lúc này, lập luận “sự uy hiếp của Trung Quốc” mà phương Tây trước kia cảnh báo, chí ít đã có cơ sở thực tiễn để kết luận, hay nói cách khác đó là một cảnh báo đúng, khác xa với tất cả những gì mà Trung Quốc muốn nói thế giới và muốn thế giới nhìn mình như vậy. Từ nay “sự uy hiếp Trung Quốc” sẽ được dịp nhận thức trở lại không chỉ ở những nước lớn có sự “đối đầu truyền thống” với Trung Quốc như Nga, Mỹ, Ấn Độ, mà còn đem đến sự cảnh giác cao độ cho các quốc gia ven Biển Đông, hay các quốc gia ở châu Phi xa xôi. Người Trung Quốc sao không thể suy nghĩ nhiều hơn về câu nói của Khổng Tử: “Danh không chính thì lời nói không thuận, lời nói không thuận thì việc không thành”.

Việt Nam lúc này cần phải tranh thủ dư luận quốc tế, sẵn sàng cho mọi tình huống, quyết tâm cho sự tự vệ chính đáng của mình. Việc Trung Quốc tự vẽ ra đường lưỡi bò và quyết tâm xâm chiếm toàn bộ Biển Đông là khó thay đổi. Người ta từ lâu đã không còn tin Trung Quốc đứng về “thế giới thứ ba”, đứng về phía các nước nhỏ yếu. Trung Quốc đã nhanh chóng bộc lộ bộ mặt thật của một “chủ nghĩa bá quyền nước lớn”.

Trong tình thế bị xâm phạm chủ quyền, nếu các nước ASEAN không đoàn kết thì Trung Quốc sẽ ra sức bẻ gãy từng chiếu đũa. Chiến dịch sử dụng sức mạnh kinh tế để bẻ từng chiếc đũa của Trung Quốc đã được tính toán từ lâu khi ASEAN còn đó nhiều chia rẽ, bất đồng. Nhưng nếu tỉnh táo sẽ nhận ra, mọi đường biên giới đều là lá chắn của nhau, một khi nước tôi bị thôn tính thì nước anh cũng không thể mãi an toàn. Mọi sự mơ hồ về tình bạn đều phải trả giá trước sự yếm trá, lọc lừa. Trung Quốc có thừa thủ đoạn để làm điều đó và Việt Nam cũng có thừa kinh nghiệm lịch sử để nhìn ra thủ đoạn ấy của Trung Quốc.

Đứng trước kẻ mạnh, nếu chúng ta sợ thì nhất định bọn chúng sẽ lấn tới, do đó muốn thực hiện chiến lược “công tâm”, trước tiên phải có dũng khí lớn, quyết tâm lớn, và phải đánh tổng thể trên tất cả mặt trận thông tin, ngoại giao và thế trận lòng dân. Bởi thực tế, trước khi chờ người khác tôn trọng, thì bản thân mỗi người Việt Nam phải biết tự tôn trọng mình. Hơn hết, lãnh đạo phải biết tôn trọng ý chí nguyện vọng nhân dân, đồng lòng chung sức giữ vững độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

© Thích Thanh Thắng
Nguồn: FB Thích Thanh Thắng.
Đọc tiếp…

Một đất nước ngày càng vô pháp luật!

09:38 |
Trong bất cứ quốc gia nào, theo nguyên tắc, luật pháp được đặt ra từ sự thỏa thuận chung và nhắm điều hòa mối quan hệ giữa các cá nhân với nhau, quan hệ giữa nhân dân với nhà nước, sao cho xã hội an bình trật tự và phát triển; ngoài ra còn để bảo vệ hữu hiệu các quyền tự do chính đáng của công dân và kiểm soát chặt chẽ quyền lực của nhà nước, không để xảy ra tình trạng độc tài hay vô chính phủ.
ảnh minh họa, nguồn Kỳ Cục
Trong các quốc gia cộng sản, sự việc diễn tiến ngược lại: luật pháp chủ yếu bảo vệ, gia tăng quyền lực nhà nước và kiểm soát chặt chẽ -có khi triệt tiêu hẳn- các quyền tự do chính đáng của công dân, đưa đến tình trạng độc tài đảng trị. Wikipedia tiếng Việt, do Hà Nội biên soạn, đã xác nhận điều này: “Luật pháp dưới góc độ luật học được hiểu như là tổng thể các quy tắc xử sự có tính bắt buộc chung, do Nhà nước đặt ra hoặc thừa nhận, thể hiện ý chí của giai cấp cầm quyền”

Nhưng chính quan niệm này (khởi nguồn từ Lênin) làm cho các xã hội cộng sản ngày càng trở nên vô pháp luật, hỗn loạn. Điều ấy đã được nhìn thấy trong những năm tháng cuối cùng của Liên Xô lẫn các quốc gia Đông Âu CS và đang được nhìn thấy tại Cuba, Trung Quốc lẫn VN. Tình trạng vô pháp luật này biểu hiệu qua việc nhà cầm quyền ngày càng sử dụng bạo lực hành chánh, sử dụng bạo lực vũ khí và bỏ mặc trách nhiệm quản lý xã hội. Sau đây là những ví dụ thời sự và điển hình.

1-Sử dụng bạo lực hành chánh

Công nhân Việt Nam ngày càng bị bóc lột bởi các công ty, đặc biệt của ngoại quốc, khiến họ phải đứng lên đòi quyền lợi. Nhưng thay vì cho họ có công đoàn riêng của mình hầu làm việc này như ở mọi nước dân chủ, CS lại củng cố công đoàn của nhà nước, như Luật Công đòan mà Quốc hội mới thông qua hôm 21-06-2012 (điều 1): “Công đoàn là tổ chức chính trị – xã hội rộng lớn của giai cấp công nhân và của người lao động, được thành lập trên cơ sở tự nguyện, là thành viên trong hệ thống chính trị của xã hội VN, dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN… tuyên truyền, vận động người lao động… chấp hành pháp luật, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc VN xã hội chủ nghĩa”. Điều này có nghĩa lãnh đạo Công đòan phải là đảng viên và làm việc theo lệnh của tổ chức. Trong thực tế, họ thường xuyên đứng về phe các chủ nhân để trấn áp công nhân, đồng bào của mình.

Từ năm 2010 đến nay, cứ mỗi dịp hè, nhiều thiện nguyện viên Hoa Kỳ lại tình nguyện về bồi dưỡng tiếng Anh cho giới trẻ lương giáo tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, trong khoá học được giáo xứ Công giáo Cầu Rầm tổ chức. Từ 500 lên 700 học viên, nay con số đã tới 1000 nhờ khóa học diễn ra an toàn, tốt đẹp và đạt nhiều kết quả. Đây là sự hỗ trợ rất tốt cho chính sách giáo dục của nhà nước. Thế nhưng, nhà cầm quyền tỉnh lần này chơi trò ngăn cản. Đầu tiên là trục xuất trưởng đoàn thiện nguyện viên ra khỏi VN khi cô vừa đặt chân xuống sân bay ngày 24-06 mà chẳng nêu lí do. Sau đó công an liên tục đến hạch sách đủ điều với Linh mục quản xứ, Hội đồng mục vụ Giáo xứ và đặc biệt là gây khó dễ cho các thiện nguyện viên. Chiều ngày 05-07, phòng quản lý xuất nhập cảnh của tỉnh buộc các thiện nguyện viên dừng khóa học với lý do các thiện nguyện viên mang Visa du lịch không được phép dạy học. Kiểu dùng bạo lực hành chánh cách vô lý này là để trả thù việc Giáo phận Vinh đồng loạt phản đối vụ đàn áp tại Giáo điểm Con Cuông hôm 01-07 mới rồi.

Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc ngày 5-7 vừa đưa ra một nghị quyết mà hầu hết các nước thành viên ca ngợi là một dấu mốc lịch sử. Đó là tuyên bố Tự do Internet là một phần của quyền tự do ngôn luận và tự do bày tỏ quan điểm, do đó Tự do Internet là một trong các nhân quyền căn bản. Có lẽ đoán trước điều này, nên hồi tháng Tư vừa qua, bộ Thông tin và Truyền thông đã đưa ra dự thảo mới về việc quản lý dịch vụ Internet và nội dung thông tin mạng. Đặc biệt, chương I quy định một số điều bị cấm khi sử dụng Internet, trong đó có việc cấm lợi dụng Internet chống lại Nhà nước, gây mất trật tự xã hội, phá rối khối đại đoàn kết dân tộc, gây mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo… Theo ông Phil Robertson, thuộc Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, đây là những quy định “cực kỳ rộng” và “mơ hồ”, “không phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế”. Cộng sản chẳng cần biết. Dùng bạo lực hành chánh để bịt miệng dân được là dùng đã!

2- Sử dụng bạo lực vũ khí

Hôm 01-07 mới rồi, khi đến dâng Thánh lễ cho các giáo dân Giáo điểm Con Cuông, thuộc Giáo phận Vinh, linh mục Nguyễn Đình Thục đã bị lực lượng công an đủ loại và thành viên Mặt trận ngăn cản không cho vào nhà nguyện mà một nhóm côn đồ được nhà cầm quyền thuê mướn đang ngang nhiên chiếm giữ. Tiếp đó, vị linh mục và nhiều giáo dân đã bị lực lượng này đánh đập dã man. Một số phải nhập viện cấp cứu vì bị thương nặng. Chưa hết, nhà cầm quyền còn huy động lực lượng quân đội với đầy đủ súng ống đến để đàn áp. Hậu quả là nhiều tượng ảnh và đồ thánh bị đập phá, nhiều giáo dân bị bắt giữ. Ngang ngược hơn nữa, CS còn niêm phong nhà nguyện, trục xuất hai nữ tu coi sóc, ra “quyết định khởi tố vụ án hình sự với 4 tội: bắt giữ người trái pháp luật, gây rối trật tự công cộng, chống người thi hành công vụ, cố ý gây thương tích”, triệu tập nhiều tín hữu để giở trò ép cung khủng bố, mở chiến dịch xuyên tạc sự thật, kích động công luận, vu khống linh mục, tu sĩ và giáo dân cách trắng trợn và hèn hạ trên báo đài tỉnh Nghệ An.

Tối thứ Sáu ngày 13-07, hơn 40 bạn bè của các blogger Trịnh Kim Tiến, Trăng Đêm, Bùi Minh Hằng đã đến tham dự sinh nhật của 3 người tại quán Hương Đồng 4 quận Bình Thạnh, Sài Gòn. Khoảng 20 an ninh côn đồ thường phục “quen mặt” đã kéo đến bày binh bố trận khắp các bàn chung quanh, rình rập và lén lút chụp hình. Sau đó chúng đã bám theo ra tới đường Đinh Tiên Hoàng, kiếm chuyện gây sự, đập nát kiếng xe bên hông phải, làm cho một số người trong xe bị thương. Khi các blogger dừng xe, tấp vào lề để hỏi dân đồn công an gần nhất ở đâu thì đám côn đồ đã đập nát tiếp cửa kính xe phía sau. Người đi đường bu lại xem nhưng trước sự hung dữ của 8 an ninh côn đồ này, không ai dám can thiệp. Một tên côn đồ còn nói: “Tao là công an nè. Tụi mày ngon gọi công an đi!”

Ngày 12-07, nhiều công dân thuộc xã Xuân Quan huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên đã gửi đơn tới Bộ trưởng Công an để tố cáo việc khẩn cấp xảy ra tại địa bàn thôn 1. Đó là vào hồi 16g45’ cùng ngày, trong lúc xóm thôn đang yên bình thì bỗng dưng có một tốp toàn độ tuổi thanh niên tay gậy gộc, tay vỏ chai hùng hổ tràn vào thôn xóm hành hung nhân dân rất tàn độc. Bọn chúng thẳng tay đả thương rất nặng ba ông Lê Thạch Bàn, Đàm Văn Đồng, Đàm Văn Nghiệp đến độ phải đưa đi bệnh viện. Người ta biết bọn này đã được Công ty Việt Hưng, chủ dự án Ecopark thuê mướn và được sự bao che của nhà cầm quyền tỉnh. Nay thì có tin Công an huyện Văn Giang cho biết vụ án hành hung dân này đã được khởi tố và đang tiến hành điều tra làm rõ. Nhưng người ta e rằng như trong vụ côn đồ triệt hạ nhà anh Đoàn Văn Vươn tại Tiên Lãng, hành hung hai nhà báo của đài Tiếng nói VN tại Văn Giang mấy tháng trước, rốt cuộc sự việc sẽ bị cho “chìm xuồng”. Bởi lẽ bỏ mặc trách nhiệm quản lý xã hội là điều đã được chứng kiến từ bao năm nay nơi người CS.

Ngày 12-07, nhiều công dân thuộc xã Xuân Quan huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên đã gửi đơn tới Bộ trưởng Công an để tố cáo việc khẩn cấp xảy ra tại địa bàn thôn 1. Đó là vào hồi 16g45’ cùng ngày, trong lúc xóm thôn đang yên bình thì bỗng dưng có một tốp toàn độ tuổi thanh niên tay gậy gộc, tay vỏ chai hùng hổ tràn vào thôn xóm hành hung nhân dân rất tàn độc. Bọn chúng thẳng tay đả thương rất nặng ba ông Lê Thạch Bàn, Đàm Văn Đồng, Đàm Văn Nghiệp đến độ phải đưa đi bệnh viện. Người ta biết bọn này đã được Công ty Việt Hưng, chủ dự án Ecopark thuê mướn và được sự bao che của nhà cầm quyền tỉnh. Nay thì có tin Công an huyện Văn Giang cho biết vụ án hành hung dân này đã được khởi tố và đang tiến hành điều tra làm rõ. Nhưng người ta e rằng như trong vụ côn đồ triệt hạ nhà anh Đoàn Văn Vươn tại Tiên Lãng, hành hung hai nhà báo của đài Tiếng nói VN tại Văn Giang mấy tháng trước, rốt cuộc sự việc sẽ bị cho “chìm xuồng”. Bởi lẽ bỏ mặc trách nhiệm quản lý xã hội là điều đã được chứng kiến từ bao năm nay nơi người CS.

3- Bỏ mặc trách nhiệm quản lý

Báo Tuổi Trẻ Chủ nhật ngày 27-5 có chạy tít lớn: “Phá nát danh thắng Đà-lạt”, và vào đề với mấy câu “thảm thiết” như sau: “Thác Cam Ly bốc mùi, hồ Than Thở… thở than, thung lũng Tình Yêu rỗng ruột… Hàng loạt thắng cảnh nức tiếng từng làm nên sự kỳ diệu của ‘xứ sở ôn đới trong lòng nhiệt đới’ đều đang trong thảm cảnh”. Chưa hết, còn có việc dân đào thiếc đã đào ngay dưới thung lũng Tình Yêu “những đường hầm nhiều cửa ăn thông với nhau, dài hàng trăm nét, bên trong có đầy đủ điện nước”, cũng gần 7 năm rồi mà chính quyền “không biết” cho đến khi báo chí phanh phui… thì mới lộ mặt một lũ vô trách nhiệm!

Rồi lại đến chuyện “Người Trung Quốc lập bè nuôi thuỷ sản ở Cam Ranh”. Ở vịnh này, cách quân cảng không xa, có hàng chục bè nuôi cá của người TQ, mỗi bè rộng khoảng 100 m2. Cư dân địa phương cho biết những bè nuôi cá này đã có từ năm 2001. Các ngoại nhân này chủ yếu mua cá ở các tỉnh Phú Yên, Bình Thuận, Kiên Giang… về vỗ béo, sau đó chờ tàu từ Trung Quốc qua chở về. Cứ khoảng một tháng có một tàu loại lớn của TQ qua lấy hàng. Việc nuôi và xuất khẩu hải sản như thế đều không đặt dưới sự quản lý nào của chính quyền địa phương, và tất nhiên họ chẳng phải trả đồng thuế nào cả! Mãi đến chiều 1-6 phó bí thư Thành uỷ Cam Ranh mới thú nhận: “Việc người TQ nuôi hải sản trong vịnh Cam Ranh đã xuất hiện mấy năm nay rồi nhưng đúng là anh em quản lý ở các địa phương lơ quá, theo dõi không kỹ. Anh em cứ tưởng họ tới mua hải sản rồi đi chứ không nắm chắc họ trụ lại đó để làm ăn là dở quá. Mấy năm nay họ mượn danh nghĩa người Việt Nam để nuôi cá mà không đóng đồng thuế nào cả” (Tuổi Trẻ, 2-6-2012).

Sau vụ Cam Ranh, báo Thanh Niên ngày 2-6-2012 lại có bài viết về “Người Trung Quốc ở Vũng Rô” (Phú Yên). Bài báo cho biết tại đây, từ năm 2010, hàng chục người TQ liên kết với một số công ty tư nhân VN để đầu tư nuôi trồng thủy sản, ban đầu dưới vỏ bọc chuyên gia kỹ thuật, cuối cùng nhờ có vốn, họ đã thực sự trở thành những ông chủ, làm ăn phát đạt nhưng gây ô nhiễm môi trường. Thế mà các ngành chức năng tỉnh Phú Yên chẳng hề hay biết, chẳng hề thu thuế, chẳng hề quản lý theo dõi và xử phạt.

Kết: Những sự việc trên đây cho thấy đất nước ngày càng rơi vào vòng vô luật pháp, vô chính phủ, xã hội ngày càng hỗn loạn, dân tình ngày càng sống trong lo âu. Nhiều tiếng nói thiện chí đã cất lên, nhưng bị bỏ xó hoặc bị đè bẹp, vì họ không có lực lượng. Nhân dân đang tha thiết trông chờ tiếng nói của những người nắm luật của lương tâm, luật của tôn giáo, tức các lãnh đạo tinh thần trong các Giáo hội vốn là những thế lực đáng nể. Các vị có ưu tư về đất nước và xã hội chăng? Hay chỉ quanh quẩn với những chuyện xây dựng cơ sở, tổ chức lễ hội, xuất ngoại kiếm tiền?

Bán nguyệt san Tự do ngôn luận – 151
Đọc tiếp…

Liệu công lý có được thực hiện?

02:40 |
Vào ngày 17 tháng 7 sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩm vụ án xét xử trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng vào tháng 2 năm 2011.

Ông Tùng bị công an đánh gãy cổ, chết
Dư luận nhiều người đang chờ đợi và theo dõi xem công lý sẽ được thể hiện như thế nào trong việc xét xử vụ án được xem là tiêu biểu cho vấn nạn công an đánh chết dân.

Khánh An có cuộc nói chuyện với Trịnh Kim Tiến, con gái ông Trịnh Xuân Tùng, trước khi phiên tòa phúc thẩm diễn ra và được cô chia sẻ.

Công Tâm

Trịnh Kim Tiến: Dạ, em cũng rất là lo lắng về việc liệu phiên tòa sẽ có bị hoãn vì lý do nào đó không, và một phần nữa vì phiên tòa diễn ra vào ngày 17 sắp tới đây lại trở về địa chỉ Tòa Phúc thẩm – Tòa án Nhân dân Hà nội – 262 Đội Cấn.

Em hy vọng phiên xử chung thẩm sắp tới đây sẽ diễn ra một cách công tâm nhất và trong phiên xử này sẽ có mặt đầy đủ những người liên quan đến sự việc như là những người dân phòng, những người nhân chứng khách quan thì em có thể công khai đối chất tại tòa.
Trịnh Kim Tiến
Đó là phiên tòa mà lần đầu tiên diễn ra phiên phúc thẩm song bị hoãn lại do gia đình em yêu cầu vì nhân chứng vắng mặt và những người liên quan vắng mặt, thì phòng xét xử số 3 đó có phòng xử chừng khoảng 30 mét, rất là nhỏ hẹp, trong khi đó có 10 hàng ghế thì có đến 6 hàng do công an họ ngồi vây kín, nên em không biết cái phòng xử nhỏ như vậy thì số người tham gia vào phiên tòa đó có bị hạn chế hay không.

Và trong phiên xử lần đầu tiên bị hoãn thì phiên tòa đó xử chung với 3 vụ án khác không liên quan với nhau trong cũng một buổi sáng, cho nên em lo rằng liệu phiên xử ngày 17 sắp tới đây thì vụ án của em có bị xử gộp chung với những vụ án khác không, và có thể là bị xử một cách qua loa trong vòng một buổi sáng như là lần trước đó hay không.

Em hy vọng phiên xử chung thẩm sắp tới đây sẽ diễn ra một cách công tâm nhất và trong phiên xử này sẽ có mặt đầy đủ những người liên quan đến sự việc như là những người dân phòng, những người nhân chứng khách quan thì em có thể công khai đối chất tại tòa.

Báo chí hãy đứng bên cạnh người dân

Gia đình đau đớn ngày tang lễ ông Trịnh Xuân
Tùng. RFA file
Khánh An: Vâng. Kim Tiến có kêu gọi báo chí tham gia vào vụ này thì Tiến có nghĩ là báo chí sẽ đóng một vai trò có thể làm thay đổi kết quả của phiên xử phúc thẩm không?

Trịnh Kim Tiến: Thật sự ra trước phiên xử này có một số báo chỉ hỏi về cái ngày diễn ra phiên xử chung thẩm trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết bố em đó thì em nghĩ rằng báo chí có tham gia sẽ góp phần lên tiếng mạnh mẽ về việc công an hiện nay đang đánh chết dân rất là nhiều. Và với ngòi bút trung thực và lương tâm nghề nghiệp của mình thì báo chí có thể góp một phần nào đó trong việc ngăn chận tình trạng vấn nạn này tiếp diễn ạ.

Khánh An: Riêng trong trường hợp gia đình Kim Tiến thì lâu nay báo chí đóng một vai trò như thế nào trong việc lên tiếng để giành lại công bằng cho gia đình Kim Tiến?

Và em mong muốn rằng trong phiên xử phúc thẩm này báo chí sẽ đứng bên cạnh người dân để bảo vệ người dân trước những sai trái của người thi hành pháp luật.
Trịnh Kim Tiến
Trịnh Kim Tiến: Những ngày đầu khi bố em xảy ra sự việc như vậy thì cũng có rất là nhiều tờ báo chính thống lên tiếng bảo vệ người dân, nhưng mà sau này không biết vì lý do gì mà các thông tin về vụ việc gia đình nhà em hay về phiên xử diễn ra thì những thông tin trên báo chí mất dần đi tính khách quan. Và em mong muốn rằng trong phiên xử phúc thẩm này báo chí sẽ đứng bên cạnh người dân để bảo vệ người dân trước những sai trái của người thi hành pháp luật.

Từ khi sự việc bố em xảy ra thì không chỉ có báo chí chính thống mà cả báo chí quốc tế như RFA, BBC hay là RFI và một số những trang khác, cùng những trang mạng xã hội như Dân Làm Báo, hay là một số trang cộng đồng thì cũng có bài đồng hành bên cạnh em và giúp đỡ em góp tiếng nói trong việc đi tìm công lý, và mọi người luôn chia sẻ với em và cùng đồng hành trên đường em đi.

Một vài lối hành xử của công an
nhân dân.RFA file
Trả lại công lý

Khánh An: Tiến và gia đình có hy vọng gì trong phiên xử phúc thẩm sắp tới hay không?

Trịnh Kim Tiến: Phiên xử này đã hoãn lại 2 lần rồi, và lần này thì không biết có còn lý do nào để có thể gây ra cái việc hoãn phiên tòa nữa không. Bây giờ thì em đang làm việc ở trong Sài Gòn mà nếu lần này lại bị hoãn thì sẽ gây khó khăn cho việc đi lại và việc làm của em.

Em thì em mong rằng phiên tòa này sẽ diễn ra và sẽ có bản án công tâm đúng người đúng tội để có thể trả lại công lý cho gia đình em, cũng như là có thể góp phần vào việc ngăn chận tình trạng công an đánh chết dân, cái vấn nạn đang ngày càng nhiều, đang ngày càng xảy ra.

Khánh An: Vâng. Cảm ơn Kim Tiến rất là nhiều.

© Khánh An, phóng viên RFA
-------
-------
Đọc tiếp…

Không ai có thể bịt miệng cả một dân tộc (Luis Aragon)

02:17 |
Chúa Nhật 15 tháng 7 tuần này không có biểu tình tại Hà Nội như hai Chủ Nhật trước đây. Phải chăng lời tuyên bố của chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đã làm chùn bước những người từ trước đến nay vẫn thường xuyên tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc?

Người Việt Nam tập trung biểu tình trước Tòa
 đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội hôm 1/7/2012.
Photo AFP/Hoang Đình Nam
Mặc Lâm có thêm chi tiết về câu hỏi này.

Vấn đề xâm lược của Trung Quốc đối với chủ quyền biển đảo Việt Nam là rõ ràng và không thể tranh cãi. Các hy sinh của người lính của cả hai chế độ cho thấy điều đó. Hoàng Sa năm 1974, Gạc Ma năm 1988 là những bằng chứng không thể chối cãi trước công luận quốc tế về hành động xâm lược giết người của Trung Quốc. Máu đã đổ xuống trên hai vùng đất này và nhân dân Việt Nam với quyết tâm chống xâm lăng không thể không tiếp tục đổ máu nếu Trung Quốc tiếp tục xâm lược Việt Nam cho dù dưới hình thức nào đi nữa.

Sự chống đối rực lửa ấy đã thể hiện qua nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc mà nhiều nhất là tại Hà Nội vào mỗi Chúa Nhật đã tăng thêm ý thức cảnh giác cho người dân cả nước về mưu toan mới xâm chiếm Biển Đông vì tài nguyên dầu hỏa đã khiến Trung Quốc bất chấp công luận quốc tế. Chỉ sau vài tuần, người biểu tình đã chạm một làn sóng mạnh bạo thậm chí tàn nhẫn của cơ quan an ninh, dân phòng khi đàn áp thẳng tay những công dân yêu nước xuống đường ấy.

Xuống đường, xuống đường….

Ông Andre Hồ Cương Quyết giương cao biểu ngữ
trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Saigon
 hôm 01/07/2012. Photo courtesy of NXD’s blog.
Phong trào xuống đường biểu tình chống Trung Quốc được một người Việt gốc Pháp tham dự nhiệt tình, đó là ông Andre Menras. Cái tên Việt Nam Hồ Cương Quyết của ông đã được rất nhiều người Việt biết tới trong các đoàn biểu tình tại TP Hồ Chí Minh, ông cho biết tại sao mình đi biểu tình: “Bây giờ tôi đã trở thành một công dân Việt Nam có nghĩa là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi là bảo vệ quốc gia Việt Nam, bảo vệ dân tộc Việt Nam, vì vậy khi một nước khác là Trung Quốc xâm lược Việt Nam thì tôi phải xuống đường lên tiếng tố cáo họ.
Bây giờ tôi đã trở thành một công dân Việt Nam có nghĩa là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi là bảo vệ quốc gia Việt Nam, bảo vệ dân tộc Việt Nam, vì vậy khi một nước khác là Trung Quốc xâm lược Việt Nam thì tôi phải xuống đường lên tiếng tố cáo họ.
Ô. Andre Hồ Cương Quyết
Tuy rất hòa bình nhưng cương quyết và để biểu tỏ tôi sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam. Hồi xưa tôi đã bị tù, tôi đã chịu khổ cũng vì một số anh chị em sinh viên học sinh trong phong trào hồi xưa chống xâm lược của Mỹ thì bây giờ tôi tiếp tục nắm lá cờ của Việt Nam chống cuộc xâm lược mới có thể nguy hiểm hơn cả hồi xưa là cuộc xâm lược của Trung Quốc.”

Ban đầu người biểu tình nghĩ rằng nhà nước sợ cơn sóng Hoa Lài nhân cơ hội biểu tình chống Trung Quốc sẽ tràn vào Việt Nam nhưng ngày qua ngày không có dấu hiệu nào của một cuộc cách mạng tương tự như thế có thể xảy ra tại Việt Nam. Tuy nhiên sự đàn áp người biểu tình vẫn không có chiều hướng thuyên giảm, trái lại ngày một tinh vi và táo bạo hơn.

Lời hứa khó hiểu

Người dân trên thế giới nếu nghe được câu chuyện Trung Quốc bị nhân dân Việt Nam biểu tình chống đối lại có khả năng ra lệnh cho lãnh đạo Hà Nội cấm người dân đi biểu tình chống mình thì sẽ không ai tin và cho là chuyện tiếu lâm chính trị.

Khu vực quanh toà đại sứ TQ ở Hà Nội được tăng
cường bảo vệ suốt ngày 1 tháng 7, 2012. AFP photo.
Vậy mà việc này lại xảy ra trên giấy trắng mực đen khi Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng của Việt Nam đã long trọng hứa với Bắc Kinh là “kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam”“dứt khoát không để sự việc tái diễn.”

Nếu cấm đoán mà không nêu được lý do chính đáng thì dư luận sẽ nổi giận và vì vậy chiều 13 tháng 7 mới đây, ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch UBND thành phố Hà Nội trong một cuộc họp Hội đồng Nhân dân Thành phố đã nêu lý do mà ông cho là chính đáng để chính thức ra lệnh cấm các cuộc biểu tình mà ông gọi là do thế lực thù địch đứng phía sau kích động xúi giục, ông Thảo nói:

“Gần đây xuất hiện tình trạng tập trung đông người kéo về Hà Nội khiếu kiện có tổ chức theo sự chỉ đạo của đối tượng xấu lợi dụng tình hình trên các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách.


Trước tình hình như vậy đồng thời với việc tăng cường thực hiện các biện pháp khôi phục phát triển sản xuất kinh doanh giải quyết việc làm, bảo đảm an sinh xã hội, bảo đảm lợi ích chính đáng của dân, thành phố sẽ tập trung triển khai đồng bộ các giải pháp tuyên truyền vận động đấu tranh về chính trị, về tư tưởng, về hành chính pháp luật, để phối hợp chặt chẽ các lực lượng tại các địa phương, nhằm giữ vững an ninh chính trị, đảm bảo tuyệt đối an toàn trật tự trên địa bàn thành phố, tạo môi trường thuận lợi để phát triển kinh tế xã hội và đảm bảo cuộc sống bình yên của nhân dân.
Thực tế những người biểu tình họ rất trật tự ôn hòa và nếu như có phản động thì công an họ đã tìm ra. Thế mà ông ấy nghĩ ngay đến chỗ phản động, xúi giục thì ông dựa vào đâu để ông ấy nói điều đó?
Thạc sĩ Đào Tiến Thi
Ngoài việc khiếu kiện về đất đai, trong hai tuần vừa qua vào ngày Chủ Nhật tại trung tâm thành phố đã diễn ra những cuộc tụ tập biểu tình chống Trung Quốc có những hành động xâm phạm chủ quyền biển đảo của ta, tuy nhiên đa số những người tham gia là những người khiếu kiện về đất đai, bị lợi dụng để gây phức tạp về an ninh trật tự.”

Phản ứng trước tuyên bố này là một làn sóng căm phẫn trong cộng đồng mạng. Có người không ngần ngại cho rằng ông Thảo đang có hành vi bán nước vì đã tiếp tay bịt miệng người biểu tình không cho họ tỏ rõ ý chí chống xâm lược. Thạc sĩ Đào Tiến Thi một người có nhiều bài viết mạnh mẽ chống lại việc này cho biết:

“Tôi là người theo dõi việc này rất nhiều và việc ông Nguyễn Thế Thảo nói tôi rất bức xúc và cũng đã có nhiều ý kiến phản ứng. Ở đây cái sai của ông Nguyễn Thế Thảo là tự nhiên kết tội người biểu tình mà không dựa trên bất cứ điều gì cả. Thực tế những người biểu tình họ rất trật tự ôn hòa và nếu như có phản động thì công an họ đã tìm ra. Thế mà ông ấy nghĩ ngay đến chỗ phản động, xúi giục thì ông dựa vào đâu để ông ấy nói điều đó? Đó là điều tôi thấy rất bất bình.


Việc thứ hai, trước sự xâm phạm rất láo xược của Trung Quốc và đất nước đang trong tình thế lâm nguy hiểm nghèo như thế này, ông Thảo là người có trọng trách lớn là chủ tịch thành phố, thủ đô mà ông không lo gì về việc chống xâm lược. Ông không có một đau xót gì, không có một giận dữ gì đối với kẻ xâm lược. Ông không đau xót gì trước tình trạng chủ quyền đất nước bị xâm phạm. Không đau xót gì trước nguy cơ mất nước ông bỏ qua tất cả mọi chuyện đó thì không thể chấp nhận.”

Vẫn là hòa bình và hợp tác

Ông Nguyễn Thế Thảo xác nhận chủ trương của nhà nước về việc đối phó với Trung Quốc trong đó mục tiêu chính vẫn là hòa bình và coi trọng việc hợp tác hữu nghị giữa hai nước, ông nói:

“Chủ trương của đảng và nhà nước ta là cương quyết bảo vệ vững chắc chủ quyền lãnh thổ đồng thời ra sức gìn giữ môi trường hòa bình ổn định để xây dựng và phát triển đất nước. Nhà nước ta kiên trì sử dụng biện pháp hòa bình, sử dụng tổng hợp các biện pháp đấu tranh chính trị, ngoại giao, pháp lý.


Chúng ta rất coi trọng việc duy trì và thúc đẩy quan hệ hữu nghị hợp tác với Trung Quốc. Thực hiện nhất quán chủ trương trên và từ tình hình thực tiễn UBND thành phố yêu cầu các cấp các ngành cần làm tốt hơn nữa công tác tuyên truyền vận động để người dân hiểu rõ, không bị các phần tử xấu, cơ hội chính trị xúi giục xuống đường tụ tập biểu tình gây rối mất trật tự an ninh của thủ đô.”

Thạc sĩ Đào Tiến Thi nhận xét về những lập luận này như sau:

“Chúng tôi có thể thông cảm cho ông là ông có thể không nói được trong lúc này vì lý do gì đó. Thế nhưng ông không thể nào có thái độ cấm nhân dân đối với kẻ xâm lược. Ông dựa vào đâu mà dám kết luận chuyện biểu tình là do phản động xúi giục kích động? Ông lôi ra vài người phản động thử xem nào? Tôi tin rằng nếu có thì công an họ đã làm.


Phải nói là 11 cuộc biểu tình từ năm ngoái chống Trung Quốc còn trong năm nay thì đã hai cuộc tại Hà Nội, không có một dấu hiệu nào là của phản động cả. Nếu có thì công an người ta đã làm và báo chí đã làm um sùm rồi bởi vì người ta cố tìm và với hệ thống công an lớn như thế thì không có một ông phản động nào lọt vào cả.


Việc mà ông Thảo và một số người nói tôi nghĩ là để trấn áp biểu tình nên ông ấy cố nói như thế thôi vì ông ta không thể nào chứng minh được những gì ông ấy nói.”

Không ai có thể bịt miệng cả một dân tộc

Người dân đã phần nào thấy được sức ép mạnh mẽ của Trung Quốc đè chặt trên vai của chính quyền Việt Nam. Sức ép ấy có người cho rằng do kinh tế và quân sự của Việt Nam bị lép vế. Nhưng cũng không ít người cáo buộc hệ thống cầm quyền sở dĩ im lặng vì đã bị mua chuộc, không chế bằng nhiều cách trong đó những đồng tiền bất chính nhận từ Trung Quốc trong các hợp đồng, dự án to lớn và Bắc kinh lấy đó làm bằng chứng, sẵn sàng dùng vào việc bịt miệng một số người tay trót nhúng chàm khi giao hảo với Trung Quốc.

Tuy nhiên rất nhiều người không nằm trong hai luồng ý kiến này. Họ khẳng định rằng cách đối phó với người biểu tình một cách khó hiểu xuất phát từ tâm thế nô lệ của chính quyền mặc dù ngoài miệng họ luôn luôn kêu gọi chống ngoại xâm bằng tất cả sức lực của người dân.

Trên tấm bia ghi công liệt sĩ Yên Bái có khắc lại một câu bất hủ của Luis Aragon viết vào tháng 6-1930 trên Báo Công đoàn Paris về cuộc khởi nghĩa Yên Bái sau khi Nguyễn Thái Học và các đồng chí trong đó có người anh hùng Phó Đức Chính bị chém đầu vào ngày 17 tháng 6 năm 1930 như sau:

“Đây là điều nhắc nhở ta rằng
Không thể bịt miệng một dân tộc
Mà người ta không thể khuất phục
Bằng lưỡi kiếm của đao phủ.”


Dư luận so sánh câu văn bất hủ này nếu áp dụng vào trường hợp của ông Nguyễn Thế Thảo cũng không phải là quá khập khiểng. Mặc dù lý do phản động xúi dục đã làm cuộc biểu tình hôm Chúa Nhật 15 tháng 7 không thể xảy ra, nhưng để bịt miệng cả một dân tộc trước họa ngoại xâm từ Trung Quốc thì chỉ mình ông Thảo chắc chắn là không thể.

Xét cho cùng lưỡi kiếm của đao phủ thực dân có khác gì với miệng lưỡi của chính quyền khi cố dập tắt tiếng nói bất khuất của người dân nước mình. Lịch sử đã chứng minh ai đi ngược với nguyện vọng của thời đại sẽ bị đào thải. Điều này chưa bao giờ sai chỉ có thời gian nhanh hay chậm mà thôi.

© Mặc Lâm, biên tập viên RFA
----------
----------
Đọc tiếp…