Đã là quá đủ cho câu chuyện thành công tiếp theo ở châu Á
Thành phố Hồ Chí Minh – Tại cái nơi đã từng là một trong những thị trường đang nổi lên sôi động nhất châu Á, Nguyen Van Nguyen chỉ nhìn thấy phía trước là bầu trời ảm đạm. Kể từ năm 2008, công ty của ông ở thủ phủ kinh tế miền nam Việt Nam đã trải qua hai lần lạm phát rất đột ngột, đạt đỉnh vào tháng 8-2011 ở mức 23% – là mức lạm phát cao nhất châu Á vào thời điểm đó. Giờ đây, để tự bảo hiểm trước rủi ro giá cả, ông chỉ nhận những đơn đặt hàng nhỏ từ nước ngoài cho nhà máy của mình – Bình Minh – nhà máy sản xuất mành trúc ở TP.HCM, từng một thời thịnh vượng.
Ông bảo rằng khách hàng ở Australia, châu Âu, và Mỹ đều đã giảm bớt số đơn đặt hàng, sau khi nhu cầu toàn cầu suy thoái. Chi phí sản xuất trong ngành đã tăng xấp xỉ 30%, trong khi khách hàng chỉ còn sẵn sàng trả thêm chừng 10% nữa – theo ông Dang Quoc Hung, phó chủ tịch Hiệp hội Thủ công Mỹ nghệ và Đồ Gỗ ở TP.HCM. Ông Nguyen cũng thuê ít công nhân hơn cho mùa cao điểm là những tháng hè, và giảm lương của họ từ 200 USD xuống còn khoảng 120 USD/tháng. “Chúng tôi chỉ có thể làm chầm chậm thôi, mọi việc bây giờ khó khăn lắm” – ông than vãn như vậy hồi cuối tháng 6.
Đảng Cộng sản Việt Nam muốn các nhà đầu tư nhìn nhận những trường hợp như của ông Nguyên chỉ đơn giản là tác động tức thời ở địa phương của suy thoái kinh tế toàn cầu, chứ không phải là một sự suy yếu đi của cả hệ thống. Trong hai thập niên kể từ khi Đảng thiết lập cải cách kinh tế vào năm 1986, tăng trưởng GDP hàng năm đạt mức trung bình ấn tượng 7,1%. Quả thật, bốn năm về trước, Việt Nam có vẻ như là câu chuyện thành công tiếp theo ở châu Á. Trước khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào năm 2007, các nhà lãnh đạo của đất nước này cam kết sẽ còn làm tốt hơn, đẩy nhanh tốc độ một tiến trình khổng lồ – tái cơ cấu và tư hữu hóa các doanh nghiệp nhà nước làm ăn tốn kém của họ – tiến trình này được gọi tránh đi là “cổ phần hóa”. Quỹ Tiền tệ Quốc tế hồi năm 2007 dự đoán rằng, một trong các kết quả của việc gia nhập WTO là nhập khẩu rẻ hơn, có thể kìm giữ lạm phát, và cải cách cơ cấu có thể san bằng sân chơi giữa các đối thủ cạnh tranh nước ngoài và sở tại. Nhưng tại chuyến thăm của bà Hillary Clinton tới Hà Nội vào đầu tuần này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bị buộc phải rơi vào thế phòng vệ, phải hứa hẹn các điều kiện ưu đãi cho giới đầu tư nước ngoài, khi ông cố gắng duy trì “phép màu Việt Nam”.
Trong thập niên vừa qua, tiền công lao động tăng lên ở Trung Quốc đưa đến kết quả là những ngày họ đóng vai trò “công xưởng của thế giới” không còn bao lâu. Một Việt Nam ổn định, với lực lượng lao động trẻ tuổi và rẻ tiền, cơ sở hạ tầng tiện lợi, dường như là sự lựa chọn hợp logic tiếp sau Trung Quốc. Đầu tư nước ngoài tràn vào trong suốt những năm giữa thập niên 2000, với vốn ròng tăng hơn ba lần, đạt 9,6 tỷ USD vào năm 2008 so với hai năm trước đó. Việt Nam là “con hổ châu Á tiếp theo đang thành hình”, Goldman Sachs bảo vậy. Ông Edmund Malesky, một nhà kinh tế chính trị ở ĐH California, San Diego và chuyên sâu nghiên cứu về Việt Nam, nói: “Các nhà đầu tư nước ngoài không quan tâm đến năng lực điều hành của chính phủ hay là chính sách. Họ chỉ bị thu hút bởi động lực là tiền công lao động rẻ”.
Nhưng rồi té ra phớt lờ chính trị lại là một sơ suất tốn kém. Rất ít doanh nhân dự đoán được tình hình Việt Nam năm 2012: một đất nước phải vật lộn với đồng nội tệ yếu, lạm phát, quan liêu, chủ nghĩa tư bản thân hữu dẫn đến lãng phí hàng tỷ USD, và là đất nước có một chính phủ ra các quyết định như xây cảng, xây đường ở những nơi rất kỳ cục mà hầu như không có giá trị kinh tế.
Mọi thứ bắt đầu đi xuống khi Việt Nam khởi động một chương trình mở rộng tín dụng nội địa, trị giá 100 tỷ USD, từ năm 2007 tới năm 2010. Do cuộc khủng hoảng kinh tế 2008, chương trình càng được tăng tốc. Thay vì hướng đến các doanh nghiệp tư nhân, chính phủ lại chuyển các quỹ tới tay những doanh nghiệp nhà nước có mối quan hệ về chính trị. Các đơn vị đó sử dụng vốn này để bành trướng mạnh mẽ vào những lĩnh vực ngoài ngành nghề chuyên môn của họ, tạo ra nhu cầu ngày càng tăng về nguồn lực và dẫn đến lạm phát. Sẵn lắm tiền mặt, họ đã có thể loại bỏ những đối thủ cạnh tranh nhỏ hơn nhưng lại hiệu quả hơn. Hãng đóng tàu quốc doanh khổng lồ Vinashin, nơi tuyển dụng khoảng 60.000 công nhân và cai quản 28 xưởng đóng tàu, chia thành gần 300 đơn vị, gồm cả cơ sở sản xuất xe máy, khách sạn. Trước đó họ đã nhận được thêm 1 tỷ USD từ các nhà đầu tư quốc tế, trong năm 2007. Giới chức lãnh đạo hy vọng nó sẽ là lực kéo tăng trưởng kinh tế, giống như các tập đoàn (công-lô-mê-rát) nửa công nửa tư nhân của Hàn Quốc.
Nhưng, vào năm 2010, Vinashin bị phát hiện là đã làm giả chứng từ tài chính, và tập đoàn gần như sụp đổ vì khoản nợ trị giá 4,4 tỷ USD, cả với chủ nợ trong nước lẫn quốc tế. Con số này tương đương gần 5% GDP. Cuối cùng Vinashin vỡ nợ một khoản 400 triệu USD của Credit Suisse. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – người hậu thuẫn cho Vinashin bởi đó là dự án ưa thích của ông, dự án trung tâm của nền kinh tế do nhà nước điều hành – buộc phải xin lỗi Quốc hội trong một phiên tự phê bình rất đau đớn. Các đối thủ của Dũng, khi tìm cách bảo vệ lợi ích riêng của công ty mình và chỗ đứng chính trị của mình, đã tìm ra con dê tế thần: Tháng 3, chính quyền kết án 8 nhân viên điều hành. Nhưng thay vì đẩy nhanh tiến độ cổ phần hóa nhiều hứa hẹn mà chậm chạp thê thảm, được khởi động suốt từ những năm 1990, thì chính quyền giấu nhẹm mọi sự thất bại của họ.
Chính phủ bắt đầu kiểm soát thiệt hại, từ chối bảo trợ cho khoản 400 triệu USD vay từ Credit Suisse trong khi Vinashin vẫn không chịu cởi mở thông tin với giới chủ nợ châu Âu. Phản ứng trước khủng hoảng, Moody hạ điểm tín dụng chủ quyền của Việt Nam một điểm, từ B1 xuống Ba3, đánh dấu “rủi ro tín dụng cao” dưới điểm về đầu tư.
Theo một số biên tập viên ở vài tờ báo quốc doanh, được phỏng vấn năm 2011, thì các vụ sụp đổ tương tự Vinashin khác cũng đã xảy ra, nhưng mạng lưới mánh mung bí mật cho phép họ che giấu sổ sách chứng từ thua lỗ trong nhiều năm. Vào tháng 5-2012, một cuộc điều tra của chính phủ cho thấy tập đoàn đóng tàu quốc doanh Vinalines đã vỡ nợ đối với 4 khoản nợ, trị giá 1,1 tỷ USD, và nợ lũy tiến 2,1 tỷ USD, gấp hơn bốn lần tài sản của họ. Kể từ tháng 2, đã có 4 nhân viên điều hành bị bắt vì quản lý yếu kém nguồn lực nhà nước; trong khi đó thì chính quyền đang truy nã vị cựu chủ tịch của hãng này (đã bỏ trốn).
Giới đầu tư ngoại quốc, đối diện với chi phí lao động và nguyên vật liệu tăng cao, bắt đầu lo sợ rằng Việt Nam đang mất đi lợi thế giá thấp. Bốn nhà đầu tư nước ngoài than phiền trong các cuộc phỏng vấn diễn ra hai năm qua, rằng các doanh nghiệp quốc doanh đã lạm dụng địa vị “người gác cổng trong nghề” có mối liên hệ mật thiết tới chính phủ. “Họ là ung nhọt” – môt luật sư kinh doanh người Mỹ ở TP.HCM nói. “Chẳng ai muốn dây dưa với đám ấy”.
Trong khi giới chức Việt Nam đang cố gắng đảm bảo với các nhà đầu tư rằng thời điểm tồi tệ nhất đã qua, thì một báo cáo kiểm toán nhà nước phát hành hồi đầu tháng 7 tiết lộ rằng ít nhất 30 doanh nghiệp nhà nước lớn khác cũng đang mắc những gánh nợ rất đáng lo ngại. Vấn đề sâu xa hơn nữa là ở Việt Nam, không giống như ở Trung Quốc, giới tinh hoa trong Đảng Cộng sản không ảo tưởng gì về chuyện chia lợi lộc với tư nhân, đặc biệt là doanh nhân nước ngoài. Ở Trung Quốc, nhìn chung đảng giữ tính cạnh tranh của thị trường bằng cách bảo vệ doanh nghiệp tư nhân, cải thiện chất lượng điều hành của chính phủ, tư nhân hóa khoảng 90.000 doanh nghiệp trị giá hơn 1,4 nghìn tỷ USD từ năm 1998 đến năm 2005, và gần đây là tiến hành thanh trừng các tay Mao-ít mới như Bí thư Tỉnh ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai. Giới lãnh đạo Việt Nam thì vẫn chưa xác định được phải sửa chữa, điều chỉnh nền kinh tế của mình như thế nào mà không phải từ bỏ một số hình thức kiểm soát về chính trị nào đó – một bước mà họ không muốn tiến hành.
Thay vì làm sạch đống mạng nhện giữa các doanh nghiệp nhà nước với những chính trị gia bảo hộ cho chúng, thì các tay chơi quyền lực lại tổ chức nhiều chiến dịch chống lại tầng lớp doanh nhân mới giàu (nouveau riche) kiêm đại biểu quốc hội. Hồi cuối tháng 5, Quốc hội bỏ phiếu với tỷ lệ 96% thuận để bãi nhiệm bà Đặng Thị Hoàng Yến – một trong chỉ một số rất ít trùm kinh doanh có chân trong cơ quan lập pháp mà không phải đảng viên – vì tội khai man lý lịch.
Thật ra tội đúng của bà Yến là: liên tục kêu gọi đối xử bình đẳng với doanh nghiệp tư nhân, vốn dĩ chiếm gần nửa nền kinh tế. “Dọn sạch cả căn nhà thì quá nhiều so với khả năng xử lý của hệ thống” – ông David Brown, một nhà cựu ngoại giao của Mỹ tại Hà Nội, nhận xét.
Tới tháng 6, việc chính phủ thắt chặt tín dụng góp phần hạ lạm phát từ 23% tháng 8 năm ngoái xuống còn 6,9%. Chủ sở hữu các nhà máy nhỏ như nhà máy của ông Nguyên, than thở rằng vấn đề bây giờ là làn sóng tín dụng dễ dãi đã làm tăng nguy cơ khủng hoảng ngân hàng. Sau hai vụ sụp đổ doanh nghiệp nhà nước rất nặng nề, chính phủ đã đi đến lúc thừa nhận rằng hệ thống tài chính có vấn đề gì đó sai căn bản. Giám đốc Ngân hàng trung ương của Việt Nam, ông Nguyễn Văn Bình, có nói hồi đầu tháng 6 rằng khoảng 10% nợ của các ngân hàng Việt Nam là nợ xấu. Thay vì cải cách nền kinh tế, chính phủ đang đề xuất nhiều thứ cũng tương tự như cũ: Một kế hoạch là thành lập cơ quan quản lý tài sản quốc gia, với 4,8 tỷ USD để thanh toán nợ. Nhưng điều đó có nghĩa là lập ra một cơ quan hành chính quan liêu mới, nằm kẹt trong mạng lưới bảo trợ giữa các thành viên cao cấp trong đảng, ngân hàng và doanh nghiệp.
Các nhà đầu tư cũng đã than phiền về gánh nặng quá lớn do nạn quan liêu gây ra, và nhiều nhà đầu tư giờ đây bắt đầu nghĩ đến việc chuyển sang Indonesa, Bangladesh và Myanmar – Denny Cowger, một luật sư làm cho Duane Morris, công ty luật của Mỹ có văn phòng ở Hà Nội và TPHCM, nói. Trong Báo cáo Cạnh tranh Toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới, năm 2011 và 2012, Việt Nam tụt sáu bậc xuống vị trí 65, do luật lệ phiền toái, lạm phát, thâm hụt ngân sách, và cơ sở hạ tầng không tốt (báo cáo đánh giá cao Việt Nam do có thị trường lao động tương đối hiệu quả và có “tiềm năng đổi mới sáng tạo”).
Trong khi đó, khu vực nhà nước tiếp tục ngốn tới 40% GDP. “Vấn đề chính yếu là Việt Nam phải tiến hành một số cải cách kinh tế về căn bản trong nước, để duy trì được tính cạnh tranh” – ông Carl Thayer, giáo sư danh dự tại ĐH New South Wales, nói. “Có nhiều khả năng là giới lãnh đạo Việt Nam sẽ sử dụng cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu như lời biện hộ cho những thứ tương tự”.
Tài liệu Khuấy động Biển Đông của International Crisis Group giúp chúng ta thấy rõ cái cơ chế mà qua đó kế hoạch bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông được thực hiện. Kế hoạch đó thể tóm lược như sau: Bắc Kinh thả lỏng cho chính quyền địa phương các tỉnh Hải Nam, Quảng Đông, và Quảng Tây, cùng với các đơn vị kinh tế nhà nước, các đơn vị tuần dương thuộc các bộ, và lực lượng hải quân của Giải phóng Quân tự do theo đuổi quyền lợi riêng của chúng trên Biển Đông mà không có một cơ quan điều hợp hữu hiệu nào ở cấp trung ương. Khi cần làm dịu đi sư căng thẳng khu vực có hại cho nó thì Bắc Kinh có thể đổ lỗi cho các cơ quan này và thực hiện một vài cử chỉ hòa giải để xoa dịu dư luận quốc tế. Nhưng, như hành xử ôn hòa của Bắc Kinh từ giữa 2011 đến giữa 2012 cho thấy, rõ ràng nó cố tình duy trì tình trạng có vẻ như hỗn loạn đó cho mục đích bá quyền của nó.
Chiến thuật này không có gì cao siêu hay mới mẻ. Đây là chiến thuật của các băng đảng. Khi cần thì tên thủ lĩnh có thể xử vài tên đàn em trước mặt đối thủ nhưng chính bọn đàn em này đang thực hiện mục đích cướp bóc cho nó. Chỉ có một điểm khác biệt: Bắc Kinh theo đuổi chính sách này với sự bảo trợ của chủ nghĩa dân tộc lớn. Fukuyama nói đâu đó trong cuốn Những nguồn gốc của trật tự chính trị rằng quyền lợi và sự chính đáng là nền tảng của các trật tự chính trị. Lòng tham của Bắc Kinh và sự kích động chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc để tạo sự chính đáng cho lòng tham đó là vấn đề then chốt của cuộc xung đột ở Biển Đông.
Việc Bắc Kinh dung túng các hành động gây hấn tự tung tự tác của các cơ quan nhà nước địa phương Trung Quốc ở Biển Đông đặt chúng ta trước một nguy cơ chiến tranh rất lớn. Trong ngắn hạn, khi mà Trung Quốc vẫn chưa xây dựng được một nền kinh nội địa vững mạnh và giải quyết thỏa đáng vấn đề năng lượng, Bắc Kinh sẽ không dám tổ chức một cuộc chiến tranh xâm lược ở Biển Đông. Nhưng mặt khác nó vẫn duy trì tình trạng hiện nay như một công cụ chính trị, một phần là vừa để đe dọa vừa để thăm dò dư luận khu vực và quốc tế về các kế hoạch bá quyền, phần khác là để giải quyết sức ép chính trị nội bộ bằng sự kích động chủ nghĩa dân tộc. Điều mà Bắc Kinh không tiên liệu được là những hành động gây hấn, ngày càng trở nên hung bạo, của các cơ quan nhà nước địa phương có thể làm bùng nổ một cuộc chiến nằm ngoài sự tính toán của nó. Khi súng đã nổ thì chiến tranh sẽ đi theo logic của nó. Lúc đó không ai dám khẳng định rằng một cuộc chiến tranh toàn diện sẽ không xảy ra. Ở thời điểm này, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh là tác nhân duy nhất có khả năng ngăn ngừa sự táo tợn của các cơ quan địa phương, như nó đã làm trong thời gian vừa rồi, qua đó ngăn ngừa sự bùng nổ của một cuộc chiến như thế.
Việc tăng cường các lực lượng phòng vệ sẳn sàng chiến đấu ở Trường Sa là cần thiết. Nó giúp ngăn chặn một khả năng điên rồ, những vẫn có thể xảy ra, đặc biệt là để giải quyết bế tắc chính trị nào đó, của Bắc Kinh là dùng lực lượng hải quân hùng hậu của nó để cưỡng đoạt Trường Sa ở thời điểm này, như nó đã làm năm 1988. Nhưng việc ngăn chặn các nguy cơ dẫn đến chiến tranh vẫn là ưu tiêu quan trọng hơn. Từ hơn 1000 năm nay, Đại Việt đã là một tảng đá không lay chuyển nổi ở biên cương phía nam nước Tàu. Trong cái thế giới nhất cực đó, cha ông chúng ta vẫn có thể giữ được nước. Trong thế giới đa cực ngày nay khó có thể hình dung là chúng ta bị khuất phục và mất nước, ngay cả khi chúng ta đang đương đầu mới một tình huống rất khó khăn là một bộ phận của thế lực cầm quyền, vì những duyên nợ của quá khứ và tham vọng quyền lực của hiện tại, đang thỏa hiệp với Bắc Kinh vì quyền lợi của nó.
Vậy chúng ta cần phải làm gì? Việc từ từ nhích dần về phía Mỹ và Đông Nam Á giúp cảnh tỉnh Bắc Kinh trong các động thái bá quyền phiêu lưu của nó. Đây là vai trò của ngoại giao.
Việc thứ hai là luôn luôn kịp thời đánh động dư luận thế giới về các động thái gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông. Mục tiêu của chúng ta là vạch trần bộ mặt tham lam được tô vẻ bằng cái mặt nạ ôn hòa nhằm đánh lừa dư luận quốc tế về một triển vọng vươn lên trong hòa bình mà Bắc Kinh đã dày công gầy dựng từ hơn ba mươi năm qua. Hình ảnh xuống đường biểu tình chống Trung Quốc của công dân Việt Nam trên các trang báo lớn của thế giới có khả năng tố cáo tâm địa của Trung Quốc hơn bất cứ một hoạt động ngoại giao nào từ phía nhà nước. Bắc Kinh không sợ chúng ta nhưng nó phải bảo vệ hình ảnh của nó trên trường thế giới. Hơn thế, nó sợ những cuộc biểu tình ở Việt Nam có thể làm bùng nổ những bức xúc xã hội được ngụy trang bằng tinh thần nồng nhiệt của chủ nghĩa dân tộc mà chính Bắc Kinh đã nuôi dưỡng như một công cụ bảo chứng cho tính chính đáng cai trị của nó. Trước tình huống như thế Bắc Kinh buộc phải giới hạn sự ngông cuồng của các cơ quan nhà nước địa phương như nó đã làm trong thời gian qua. Đây là lý do cho sự cần thiết phải tiếp tục xuống đường biểu tình chống Trung Quốc mỗi khi có sự cố gây hấn xảy ra. Biểu tình giúp ngăn chặn nguy cơ bùng nổ của chiến tranh trên Biển Đông.
Nhà nước Việt Nam hiểu rất rõ tác dụng của việc xuống đường biểu tình của các tầng lớp nhân dân trong việc giúp ngăn chặn các ý tưởng phiêu lưu của các lực lượng cứng rắn trong nội bộ nhà nước Trung Quốc. Trong vài trường hợp nó có vẻ như muốn bảo trợ cho các cuộc biểu tình này. Nhưng sự sợ hãi, cũng giống như sự sợ hãi của Bắc Kinh đối với nguy cơ bùng nổ biểu tình thách thức quyền lực của nó, đã đẩy nhà nước Việt Nam vào một lựa chọn phản động: chống lại những cuộc xuống đường bảo vệ đất nước của nhân dân. Điều này đặt ra một thử thách rất lớn cho chúng ta.
Một điều quan trọng khác là chúng ta phải có đủ ý chí và sự tỉnh táo để không làm kích động thêm nữa sự ngông cuồng và mù quá của chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc. Có người lập luận rằng việc đánh động chủ nghĩa dân tộc, và đi cùng với nó là sự thù hận lịch sử, cả ở Việt Nam và Trung Quốc, là cần thiết để giải quyết vấn đề chủ nghĩa cộng sản mà tầng lớp quyền lực đang bám víu. Điều này có sự cám dỗ của nó (như đã nói trong cái note Tư duy Tàu chống Tàu và sẽ nói thêm trong cái note kế tiếp, Chủ nghĩa dân tộc phản bội). Nhưng kinh nghiệm lịch sử cho thấy, chủ nghĩa dân tộc có khả năng thiêu cháy luôn cả những người cổ xúy nó và thiêu cháy sinh lực quốc gia. Không có gì chắc chắn là sự bùng dậy của chủ nghĩa dân tộc ở Trung Quốc sẽ thiêu cháy tập đoàn quyền lực Bắc Kinh, thế lực đã nuôi dưỡng nó. (Cũng như không có gì chắc chắn chủ nghĩa dân tộc Việt Nam có khả năng tước đoạt quyền lực từ thế lực độc tài hiện nay. Khả năng lớn hơn là các thế lực này sẽ sử dụng chủ nghĩa dân tộc để thay thế chủ nghĩa cộng sản và tiếp tục cai trị. Sẽ nói thêm về sau.) Nhưng chắc chắn hơn là sự trỗi dậy này sẽ đẩy các khả năng bùng nổ chiến tranh ở Biển Đông ra khỏi giới hạn của khả năng ngăn ngừa của chúng ta. Như đã nói, chống một chủ nghĩa dân tộc lớn bằng một chủ nghĩa dân tộc nhỏ hơn là vô vọng.
Chính nghĩa ở phía chúng ta. Nhưng đó là chính nghĩa của lòng tự trọng, của công lý, và tự do chứ không phải là chính nghĩa mang tính hận thù lịch sử. Đối diện với chủ nghĩa dân tộc lớn, mục đích của chúng ta là dùng chính nghĩa đó để tránh chiến tranh.
Cho đến nay tôi vẫn còn giữ nguyên cảm giác ấn tượng trước hình ảnh Nguyễn Bảo Hoàng, Tổng Giám đốc IDG Venture Việt Nam, vừa đàn guitar vừa hát bài “I walk the line”[1] nổi tiếng của danh ca người Mỹ Johnny Cash trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình cách đây hơn 6 năm. Thời gian đó, Nguyễn Bảo Hoàng đang nổi lên như một hiện tượng trong giới đầu tư tài chính mà chương trình Người Đương Thời đầu tháng 5/2006 ấy đã gọi anh là “Ẩn số đến từ Harvard”. Anh rõ ràng là hình mẫu lý tưởng đối với bao cô gái trẻ ở Việt Nam lúc bấy giờ.
"I walk the line". Photo VAOL
Thế rồi đùng một cái, ngày 16/11/2008, anh chính thức kết hôn với Nguyễn Thanh Phượng, Chủ tịch HĐQT Quỹ Bản Việt, ái nữ của đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và là một doanh nhân trẻ đầy hứa hẹn. Trước một cô gái tài sắc như thế thì hẳn ai cũng nghĩ rằng Nguyễn Bảo Hoàng đơn giản là “walk the line” như bao chàng trai trẻ còn độc thân khác thôi, nhất là khi mà giai đoạn đó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn đang được nhiều người kỳ vọng và cũng chưa có điều tiếng gì đáng kể, chí ít là qua dư luận bên ngoài.
Thời thế đổi thay, chỉ trong một vài năm ngắn ngủi, niềm hy vọng mang tên Nguyễn Tấn Dũng ngày nào đã trở thành nỗi thất vọng tràn trề “không của riêng ai” với đủ kiểu tai tiếng, từ chuyện khiến cho nền kinh tế nước nhà hết co lại giật cứ như người mắc bệnh kinh phong suốt mấy năm qua cho đến những Vinashin, Vinalines cùng các nhóm lợi ích núp sau lưng Thủ tướng với lối làm ăn chụp giật đang ngày càng tác oai tác quái và xâu né nền kinh tế, v.v. Bất luận thế nào, đó cũng là tai ương mà cả một đất nước gần 90 triệu dân vẫn đang phải è cổ ra gánh, với nhiều hệ luỵ khó lường trong tương lai. Và ở đời, chẳng chóng thì chầy, kẻ nào gieo gió kẻ đó ắt phải gặt bão, hay như ông cha ta vẫn nói: “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước”. Hơn ai hết, hẳn Nguyễn Bảo Hoàng đã cảm nhận được cái giá phải trả cho cuộc hôn nhân hào nhoáng mà không ít người vẫn ao ước đó. Bởi thế cho nên dường như chẳng mấy ai quá bất ngờ trước tin đồn gần đây là cặp trai tài gái sắc này đã ly hôn trong thực tế.
Quyền lực đủ sức tha hoá tất cả và “đằng sau mọi gia tài lớn đều ẩn chứa một tội ác” (Honoré de Balzac, Pháp, 1799-1850; Le pére Gorilot, 1834). Ông cha ta vẫn dạy rằng nếu không ngăn chặn được cái ác thì tốt hơn hết là hãy tránh xa nó. Vậy nên nếu tin đồn trên là đúng thì phải chăng Nguyễn Bảo Hoàng đơn giản là lại tiếp tục ca bài “I walk the line” ngày nào, nhất là khi mà giờ đây trong con mắt của mọi người, anh không còn là một “ẩn số” như trước nữa?
Lê Anh Hùng
Hà Nội, 12/07/2012
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–
Ngày chế độ độc tài toàn trị chấm dứt, bối cảnh Việt Nam sẽ khác hẳn những gì đã xảy ra vào tháng 04/1975. Ở ngày đó, dù sự thay đổi đến từ đâu, và do ai, chắc chắn sẽ KHÔNG thể có "chính sách trả thù" và những "trại cải tạo". Tình trạng độc quyền thay thế vị trí lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) cũng sẽ KHÔNG thể xảy ra. Khi độc tài không còn nữa, Tự do sẽ bùng nở, và Dân chủ sẽ từng bước được phát triển. Việt Nam sẽ có một thể chế dân chủ pháp quyền. Song thay đổi lớn đó sẽ không xảy ra một cách dễ dàng, hoặc không điều kiện.
Khi đất nước hết độc tài, nền dân chủ non trẻ sẽ khởi đầu với vô số trở ngại không thể tránh khỏi của buổi giao thời. Hoàn cảnh của chính phủ lâm thời, và ngay cả chính phủ dân cử chính thức sau đó, chắc chắn sẽ rất khó khăn. Ổn định tình hình trong khi xã hội đầy tâm lý nôn nóng là một áp lực vô cùng to lớn. Nhưng chính phủ mới sẽ phải bắt đầu bằng những gì có được -- tương tự như hoàn cảnh các nước vừa thoát khỏi chế độ độc tài trên thế giới.
Công việc đầu tiên là nỗ lực xây dựng thế hòa giải và đoàn kết dân tộc. Những người lãnh đạo mới phải có bản lãnh dung hoà được dị biệt giữa các thế lực chính trị bản xứ, và những ảnh hưởng chi phối bởi ngoại bang. Với khát vọng vươn lên đã được ươm mầm từ nhiều năm qua, hy vọng là các thành phần trí thức và công dân yêu nước sẽ hậu thuẫn chính quyền mới có được những chính sách đối nội và đối ngoại thích hợp với bối cảnh mới của đất nước.
Kế đến là xây dựng, củng cố và phát triển Dân Chủ như thế nào để thích hợp với văn hoá và hoàn cảnh đặc thù của nước ta. Trong thế giới liên lập ngày nay, nền chính trị của một quốc gia luôn có nhiều liên hệ sâu rộng với cộng đồng thế giới bên ngoài. Mặt khác, tuy cuộc chiến tranh lạnh đã chấm dứt song Việt Nam vẫn là một yếu tố trong nhu cầu cân bằng và phát triển quyền lực của các siêu cường. Do vậy, làm sao để đất nước có thể phát triển mà không bị lệ thuộc một cách bất lợi vào bất cứ thế lực quốc tế nào... là một thử thách đầy cam go; đòi hỏi sự linh động, cân bằng hiệu quả giữa nhu cầu đối ngoại và tinh thần dân tộc tự quyết. Nếu không muốn nền dân chủ mới sẽ bị lai căng, què quặt, người Việt không có sự chọn lựa nào hơn là phải dám đứng thẳng trên đôi chân của mình, và cùng đưa vai gánh vác lấy trách nhiệm với quốc gia.
Thách đố to lớn khác là giải quyết là những hậu quả để lại từ tình trạng độc đảng, tham ô và bất công. Tháo gỡ các quốc nạn tồn đọng cần có nhiều thời gian và biện pháp, nhưng khả năng ban đầu của chính phủ mới chắc chắn còn nhiều giới hạn. Tài nguyên quốc gia vận dụng được cho việc ổn định kinh tế lúc đó có thể sẽ không có nhiều. Việc hàng ngũ hoá nhân tài của đất nước cũng sẽ lắm nhiêu khê. Do vậy, chính phủ dân chủ đầu tiên sẽ phải chứng tỏ một thiện chí, bản lãnh và khả năng lãnh đạo vượt bực, bao gồm việc huy động được sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ giới trí thức, doanh nhân và các tầng lớp xã hội. Tiến trình đó sẽ tốt đẹp hơn quá trình lột xác của các nước Đông Nam Á, Đông Âu, Bắc Phi và Trung Đông... hay không, câu trả lời tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố.
Công cuộc dân chủ hoá và phát triển đất nước sẽ đầy dẫy cam go song đó là một tiến trình khả thi.
Chúng ta có quyền tin tưởng mãnh liệt vào điều đó vì chế độ độc tài đương quyền đang mất dần khả năng tồn tại. Từ nhiều năm qua, đảng CSVN là một trở ngại to lớn cho sự phát triển của đất nước. Lý tưởng, kỷ luật và kiểm soát là ba yếu tố sinh tồn của CSVN, hiện đang bị hư hoại và lung lay tận gốc rễ. Cùng lúc đó, tình trạng khủng hoảng kinh tế, xã hội, chính trị và hệ thống lãnh đạo của đảng cầm quyền sẽ là chất liệu tự huỷ diệt khả năng tồn tại còn lại của chế độ. Sự tồn vong của hậu thân đảng CSVN trong tương lai tuỳ thuộc vào thái độ thành khẩn của những người cầm quyền hiện nay. Đối với chúng ta, vấn đề khẩn thiết là chuẩn bị như thế nào để giai đoạn giao thời đó sẽ không phải là một trang sử đau thương nhuộm đầy máu và nước mắt. Cách giải quyết của người quốc gia phải được đặt trên nền tảng của tinh thần nhân bản.
Khi đất nước hết độc tài, toàn dân sẽ có tự do. Ngày chiến thắng đó sẽ là thành quả chung của mọi thành phần dân tộc, kể cả những người vì hoàn cảnh lịch sử, đã từng có một thời góp phần gây ra những thảm trạng cho dân tộc. Khi đất nước có Dân Chủ, mọi công dân Việt Nam đều có cơ hội thụ hưởng nhân quyền một cách đúng nghĩa và trọn vẹn, kể cả những người đã từng là đảng viên CSVN. Chính phủ mới sẽ không thể trừng trị những người đã từng phục vụ cho chế độ cũ chỉ vì yếu tố quá khứ. Nhưng thiểu số có trọng tội với đất nước, đồng bào phải cần được luật pháp xét xử công minh và lịch sử ghi lại rõ ràng để làm gương cho hậu thế, dù còn sống hay đã chết -- không phân biệt là phục vụ cho chế độ Cộng sản hay Cộng hoà ngày trước.
Với hoàn cảnh chung hiện nay, hoạt động của các phong trào quần chúng rất quan trọng. Tuy nhiên, hoạt động của các đoàn thể đấu tranh đóng một vai trò không thể thiếu. Ở hiện tại, tuy phần lớn hoạt động của các tổ chức phải giữ trong vòng bí mật, song đều chủ động thúc đẩy mạnh mẽ tiến trình dân chủ hoá đất nước. Trong chiều hướng đó, chắc chắn sẽ có một tổ chức đạt được thành công sau cùng. Đó là một vinh dự lịch sử nhưng dù vậy, sẽ không phải, và không thể, là điều kiện để có thể độc quyền thay thế đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo đất nước.
Khi Việt Nam có dân chủ, một chính phủ đa đảng sẽ là kết quả tất nhiên qua cuộc Tổng Tuyển Cử Tự Do. Nói cách khác, dù tổ chức nào thành công trong cuộc đấu tranh dân chủ hoá Việt Nam, các tổ chức, chính đảng ở trong và ngoài nước cũng sẽ có cơ hội đồng đều để ganh đua phụng sự đất nước và đồng bào trong các vai trò dân cử.
Việt Nam cần có một chính phủ thực sự đáp ứng được nguyện vọng nhân dân và nhu cầu ổn định, phát triển của đất nước. Trong bối cảnh toàn cầu hoá ngày nay, vượt thắng được trước những cạnh tranh khốc liệt trên thị trường sẽ không phải là điều đơn giản. Xây dựng được uy thế trên chính trường quốc tế cũng sẽ lắm cam go. Nhưng thực tế thế giới cho thấy, nước nào không bị phân hoá nội bộ, có một chính phủ tốt và thực sự thương nước thương dân, thì nước đó vẫn có khả năng và điều kiện để đứng vững trước các thử thách lớn của thời đại.
Nước Việt Nam mới có tốt đẹp như kỳ vọng của nhiều người hay không là tuỳ thuộc vào quyết tâm cách mạng hoá xã hội của toàn dân, và của những người lãnh đạo đất nước ở giai đoạn giao thời đó. Đó là một tiến trình tự nhiên và cần thiết để xem người Việt có đủ bản lãnh và xứng đáng để thụ hưởng một đời sống tự do, dân chủ đích thực.
Một nước Việt Nam dân chủ, tự do tuy chưa ở trong tầm tay song đã ở trong tầm mắt của chúng ta. Khoảng cách đó không tự nhiên mất đi mà cần phải được rút ngắn bằng chính những nỗ lực dấn thân và hy sinh đồng loạt của nhiều người. Ngày nào những người yêu nước thật sự biết quên mình để cùng lo việc chung, thì ngày đó tương lai Việt Nam sẽ ở trong tầm tay.-
Lâm Thế Nguyên (ĐVDVN) www.vidan.info
———————–
Bài viết hình ảnh do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–
Là người VN, ai cũng biết đến câu ca “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước thì thương nhau cùng”. Cái tinh thần của câu ca là khuyên nhủ đồng bào cùng chung đất nước phải yêu thương nhau. Đây không chỉ là vấn đề tình cảm của người cùng chủng tộc mà còn là vấn đề quyền lợi và sự sinh tồn.
Lấy một hình ảnh dễ hình dung: ta xem một đất nước như một cơ thể, người dân như từng tế bào, khi đó những tổ chức nhỏ hơn như gia đình, dòng họ, cơ quan, công ty,... là những “mô”-bộ phận trên cơ thể. Khi một bộ phận nào đó trên cơ thể bị ảnh hưởng, bị yếu, bị virus tấn công đều ảnh hưởng dây chuyền đến các bộ phận khác. Dân trong một nước cũng giống như vậy, khi một nhóm, một bộ phận nào đó gặp nạn thì những người còn lại cũng ảnh hưởng theo: khi ngư dân bị nước ngoài ức hiếp, đánh đập thì toàn bộ dân trên đất liền phải trả giá cao hơn, tốn kém hơn để có cá ăn. Cả dân tộc bị ảnh hưởng.
Dân tộc ta sau hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã học bài học về sự đoàn kết trong chống ngoại xâm nhưng rất tiếc bài học đó lại bị xao lãng khi đất nước hòa bình. Chúng ta hãy xem phản ứng của dân ta khi ngư phủ bị lính TQ bắn chết với phản ứng của dân Hàn Quốc khi lính biên phòng của họ bị ngư dân TQ tấn công. Chính điều này giải thích một phần cho câu hỏi vì sao HQ giàu mạnh, văn minh hơn ta, dù họ cũng là một dân tộc nhỏ bé có xuất phát điểm còn thấp hơn dân tộc ta. Với dân số tầm 25 triệu người, họ có GDP lên đến trên 1.000 tỷ USD, đứng hàng thứ 3 châu Á và thứ 10 thế giới (VN có đến 90 triệu dân nhưng GDP có 100 tỷ USD). Người khổng lồ TQ cũng không dám ức hiếp họ, thậm chí phải xuống nước nhũn nhặn với họ trong vụ xung đột trên.
Tôi rưng rưng nước mắt khi nhìn về quê nhà với hình ảnh cái chết quá thảm thương của ngư dân Việt dưới họng súng kẻ thù phải ướp xác mang về, vậy mà trên đất liền từ dân đến quan không có chút gì động tĩnh. Một nhóm nhỏ xuống đường thì bị quan cho là phiến loạn tống giam còn dân thì cho là thành phần phản động, tiếp tay thế lực thù địch nước ngoài. Một dân tộc như thế, bảo sao không đói nghèo, suy kiệt. Nhiều người sẽ cho rằng đó là việc của nhà nước, của đảng. Họ có bao giờ nghĩ tiếp nhà nước, đảng là gì? Suy cho cùng cũng là một nhóm người mà thôi. Mà bản chất con người là tư lợi, hành động vì quyền và lợi ích của mình. Kẻ thù nước ngoài hoàn toàn có thể tung tiền ra mua đứt nhóm này (lời đồn TQ trả cho TT Dũng 150 triệu USD để thâu tóm cả Tây Nguyên, khai thác Bôxit là điều hoàn toàn có thể tin được). Xưa nay lịch sử đã nhiều lần chứng minh kẻ nắm quyền ăn cơm của dân có thể bán đứng nhân dân nếu được trả giá cao hơn. Nguyên lý “yêu nhà trước yêu nước, thương con trước thương dân, lo cha mẹ trước đồng bào” luôn có giá trị chi phối mọi người.
Chúng ta cần chính phủ để trị an, lo việc chung nhưng không thể làm ngơ, hay ngây thơ giao phó quyền lợi của mình vào tay họ. Chúng ta không thể trông chờ hoàn toàn vào lòng tốt của giới lãnh đạo. Đảng được rêu rao ca tụng là thiên tài, là anh minh sáng suốt, là đại diện quyền lợi nhân dân,... thật ra cũng chỉ là một nhóm người đang nắm quyền mà thôi. Đảng được nhóm cầm quyền hiện nay ra sức phục dựng, tô vẽ,… để làm bình phong che đậy cho việc rút ruột, ăn chia nhau trên mồ hôi, nước mắt nhân dân.
Dân trong một nước như tế bào trên một cơ thể, chúng ta hãy nghe ngóng mà lo cho nhau, lên tiếng vì nhau; đừng ngây thơ tin vào đảng vào chính phủ hay chính quyền. Lớp nắm quyền đó có thể bán nhân dân bất cứ lúc nào nếu được giá và có sự an toàn cho chúng.
Ông này phát biểu rằng vì nước Việt-Nam ở ngay bên cạnh Trung-cộng lớn mạnh, chúng ta nên dùng chính sách nhún nhường như ông cha ta hồi xưa mới tránh bị giặc Trung-cộng xâm lược. Điều này hoàn toàn xai lầm và nguy hiểm cho quốc-gia vì như vậy có nghĩa là nếu cứ để cho Trung-cộng xâm lấn ăn cướp từ từ bờ-cõi biển-hải của Việt-Nam ta thì chúng ta sẻ mất nước một cách ngu xuẩn sao !??? Hơn nữa thời xưa khác với thời nay Thế-giới đã thành lập luật-pháp Quốc-tế về biên giới, lãnh hải (vùng đặc quyền kinh tế của quốc gia trong 200 hải lý), các quần đảo và truyền-thông một cách toàn diện để sống trong hòa-bình.
Vì đó nếu Trung-cộng xâm lược phi pháp biên-giới hải-phận Việt-Nam ta, thì chính phủ Việt-Nam phải có bổn phận đem quân và khí giới ra đánh dẹp bọn giặc Tàu cộng vì đó là quyền phòng vệ chính đáng của một quốc-gia theo luật pháp Quốc-tế, và đồng thời chính phủ Việt-Nam và dân Việt-Nam trong và ngoài nước, phải nhanh chống dùng thông tin và truyền thông báo cáo cho Mỹ, Thế-giới và Liên Hiệp Quốc biết để họ phải can thiệp và xữ lý theo luật pháp Quốc-tế bọn Trung-cộng xâm-lược ăn-cướp và tàn-ác, vì an ninh và hòa bình của Biển Đông và Thế-giới.
Còn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt-Nam mà Trung-cộng đã xâm lăng phi pháp bằng vũ lực, thì chúng ta và nhất là chính phủ Việt-Nam phải có bổn phận dùng luật-pháp Quốc-tế và sử liệu mới đây, từ thời vua Gia-Long ta (1816) cho tới thời Việt-Nam cộng-hòa trước tháng 5 năm 1975, để chứng minh chủ quyền Việt-Nam để mà đòi lại.
Củng như trường hợp những vùng ở biên giới Việt-Trung như Ải Nam Quan, Bản Gióc, Lào Cai, v.v.. thuộc chủ quyền quê hương ta hoàn toàn theo luật pháp Quốc-tế.
Điều thứ hai, ông Nguyễn Mạnh Hùng dùng danh từ "loại " như coi thường người Việt-Nam trong những lời của ông như : " Người Việt Nam thì có hai loại,..." và "Còn ở trong nước thì có hai loại,...", tỏ rỏ loại của ông là loại nào ? là loại kém văn hoá, kém văn minh và phản quốc chăng ?
Dân Việt-Nam chúng ta 3 miền Nam-Trung-Bắc không phải là hèn mà vì bị Trung-cộng chèn ép chánh quyền cộng-sản Việt-Nam phải "đè đầu dân", làm "ngu dân" và đàn áp dân không cho dân biểu tình chống lại Trung-cộng xâm lăng đất nước.
Vì đảng cộng-sản Việt-Nam tin nơi 16 chử vàng-cục và 4 chử tốt-lành của Trung-cộng và ký kết với chúng đánh bắt cá chung nên mới bị Trung-cộng lừa đảo xâm lấn và cướp biển đảo của Việt-Nam ta, giết hại và bắt giử ngư dân ta đòi tiền chuộc và cướp luôn tàu cá của ngư dân Việt-Nam. Như vậy là phi pháp hoàn toàn và Việt-Nam phải đem hải quân hoặc cảnh-sát biển ra che chở ngư dân, đánh đuổi bọn hải tặc Trung-cộng để có đủ lý do bằng chứng để báo cáo cho Mỹ và Thế-giới can thiệp và xét xử bọn Trung-cộng ác hiểm này.
Dân Việt-Nam chúng ta nên niệm thầm trên đỉnh đầu, lục tự di đà "Nam Mô A Di Đà Phật" là luồng điển thiêng liêng của vủ trụ, và nhình trên đỉnh đầu người nào đang hành hung mình (công an, xả-hội đen, v.v...) hoặc tưởng tượng trên đỉnh đầu bọn lãnh đạo Tàu-cộng, mà niệm câu Phật "Nam Mô A Di Đà Phật" 3 lần thì sẻ thấy linh nghiệm vô cùng để chống giặc Tàu-cộng cướp của giết người này. Đây là việc Tâm linh cho đất nước Việt-Nam chúng ta chứ không phải dị đoan hay giáo điều chi cả.
Người Việt-Nam chúng ta luôn luôn nên nhớ rằng Trung-cộng là "mềm nắn rắn buông". Như vậy chúng ta phải ra cái thuyết Đại Đồng của tự-do dân-chủ : "Nuớc Việt-Nam là của Thế-giới và Thế-giới là của Việt-Nam", nghĩa là Việt-Nam phải kết hợp với Mỹ và Thế-giới tự-do thì nước ta mới đủ mạnh đủ lớn để chống lại sự xâm lược gian manh của Trung-cộng.
Người Việt-Nam chúng ta phải chống Trung-cộng bằng 3 mặt : khí giới, đồng minh Thế-giới tự-do, và Tâm linh.
Đồng bào Việt-Nam ơi ! Chết vinh hơn là sống nhục, chết vì tổ quốc là cái chết vinh quang !
Ts. Nguyễn Quốc-Sỹ
Ngày 12/07/2012
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–
Trước hết chúng tôi cám ơn các anh chị BBT VangAnh vì mục đích truyền thông và diễn đàn của những tiếng nói tự do cho Việt-Nam. Chúng tôi yêu cầu các anh chị đăng bài viết dưới đây trên mạng VangAnh, củng vì mục đích giúp thông tin trung thực và rất hửu ích cho dân Việt-Nam trong và ngoài nước.
Cám ơn trước các anh chị.
Thân chào.
Ts. Nguyễn Quốc-Sỹ
Những ngày hè nóng nực như thế này, ai chả muốn ngồi nhà. Không điều hòa máy lạnh thì cũng mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Thư thái nghe nhạc hay đọc sách, xem phim? Điên gì mà đầu trần dưới nắng hoặc ướt lướt thướt dưới mưa, đi bộ năm sáu cây số trong cái oi nồng nhớp nháp những mồ hôi, và khản cả cổ vì hô khẩu hiệu thay vì ngồi trong phòng điều hòa máy lạnh mà hô: cực lực, cực lực phản đ.....ốiiiiii ?
Đến một trận đấu bóng người ta còn đổ ra đường gào thét như điên để ăn mừng, nữa là một sự kiện trọng đại như việc từ ngày khai sinh đến giờ nước ta mới có Luật biển?
Đáng ăn mừng quá đi ấy chứ! Vậy mà chỉ vì yếu bóng vía do chủ quan hay khách quan gì đó mà có người vẫn nhắc nhở: sai thì không sai, nhưng mà không nên đi!
Xem chừng nhà cầm quyền miễn cưỡng để cho dân ta mừng một tý. Lần này không thấy bóng dáng các chú cảnh sát cơ động, nhưng vẫn đầy đủ các bóng áo xanh áo vàng và đám thanh niên đeo băng đỏ. Dân phòng cũng có nhưng chỉ lác đác, không đáng kể.
Nhìn đám thanh niên đeo băng đỏ ngồi im lìm trên những chiếc xe thùng, tôi lại nhớ đến những cuộc biểu tình năm ngoái, cũng chính những con người này từng lao vào túm lấy tất tật già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà, nhồi như nhồi vịt lên xe buýt. Còn giờ thì họ chỉ ngồi nhìn đoàn biểu tình đi qua trong tiếng hô vang dậy. Tôi không biết trong lòng họ thấy vui mừng hay bực tức, và cái lực lượng “bảo vệ” này thuộc biên chế nào? Có ăn lương không? Hay chỉ huy động tạm thời từ trong quần chúng? Nhưng nhiều người vẫn thừa hiểu rằng họ chỉ cần thay bộ quần áo, là có thể trở thành người thừa hành pháp luật hợp pháp ngay lập tức.
Đáng tiếc hôm 1/7 là trời mưa to từ sáng sớm, nên nhiều người bị lỡ mất cơ hội bày tỏ sự ủng hộ với Luật biển và thể hiện lòng căm phẫn đối với quân cướp biển Trung Hoa. Đến lúc mưa tạnh dần, và cuộc tuần hành ôn hòa, hay còn gọi là biểu tình vẫn diễn ra tốt đẹp thì những người không tham gia được tiếc lắm, nhất là bà con nông dân ở các vùng lân cận Hà Nội.
Nhiều người hỏi, thế chủ nhật sau có biểu tình nữa không? Ai mà biết được hở giời? Vì bây giờ có thách kẹo cũng không ai dám đứng ra kêu gọi biểu tình dù chả ai cấm. Dân ta vẫn nhiều người ngộ nhận về quyền biểu tình. Chả cứ dân đen mà cán bộ nhà nước cũng ối người ngộ nhận, cứ tưởng đã có Luật biểu tình, và theo luật thì biểu tình phải xin phép! Ngay cả các cán bộ công an, khi giải thích lại cứ lôi cái nghị định 38 ra để kết tội người biểu tình (chưa kể đến việc nghị định này đang bị lên án là vi hiến). Rõ là ngớ ngẩn như là đem luật thi đấu giu đô ra để bắt karate vậy.
Trong một lần tranh luận với một cán bộ đảng ủy lèng tèng cấp phường, tôi hỏi bác ta rằng Luật cao hơn Hiến pháp hay Hiến pháp cao hơn Luật?
Không khó lắm. Dễ ợt!
Đúng rồi, Luật được soạn ra để thực thi các điều khoản của Hiến pháp, nghĩa là nó phải có sau Hiến pháp. Vậy điều 4 Hiến pháp ghi nhận (hay bảo hộ) quyền lãnh đạo của Đảng cộng sản thì có khác gì điều 69 của Hiến pháp ghi nhận, bảo hộ quyền biểu tình của dân chúng? Đảng vẫn hoạt động bình thường mà không cần Luật thì dân cũng được biểu tình bình thường mà không cần Luật! Phải vậy không ạ?
Khoan hãy nói đến việc Đảng cộng sản lại có quyền cao hơn cả Quốc hội là điều hết sức vô lý, tôi bảo tôi là dân thường nên tôi chỉ biết có Quốc hội (dù cho Quốc hội hiện tại cũng chả khiến tôi tin tưởng gì). Nhưng bảo là Đảng cộng sản lãnh đạo tôi là tôi không có chịu. Tôi cứ nói thẳng toẹt tôi không phải là đảng viên, nên tôi chả biết ông Đảng bà Đảng nào cả.
Nói vậy chứ tôi vẫn cho ông ấy là người có tự trọng, vì ít ra ông ấy im lặng còn hơn là giải thích một cách trơ trẽn như tôi vẫn thường thấy ở một số vị khác.
Trong khi dân với nhà cầm quyền cứ cố tình hiểu lầm nhau thế thì chả ai dám đứng ra kêu gọi, hay lãnh đạo biểu tình dù là chống cái lũ xâm lược. Thôi thì không ai lãnh đạo hay kêu gọi thì cứ tự giác mà đi nếu cảm thấy có trách nhiệm. Trước đây phần lớn bà con nông dân mới chỉ quan tâm đến quyền lợi sát sườn của họ, đâu phải đợi đến chống TQ xâm lược thì người nông dân mới dám biểu tình? Họ đã đi đấu tranh đòi đất cách đây sáu bảy năm, hoặc hàng chục năm hay hơn thế. Thậm chí bị bắt bỏ tù họ cũng không sợ, mà ra tù họ vẫn tiếp tục đội đơn đi kiện. Đơn giản đó là phản ứng tất yếu của cuộc sống, khi người dân hiểu rằng, của họ thì đương nhiên họ phải đòi lại.
Khi giới truyền thông khiến cho dư luận trong và ngoài nước biết đến cuộc đấu tranh giữ đất đơn độc của họ, thì tôi cho là ý thức cộng đồng của người nông dân đã vượt qua cái tôi sau “lũy tre làng”, chứ không phải họ lợi dụng biểu tình để đòi đất đòi cát như một số người vẫn e ngại.
Cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc Xâm lược ngày 8/7 có sự tham gia của đông đảo bà con nông dân có đôi chút trở ngại, khi lúc ban đầu loa của cảnh sát cứ oang oang nói rằng đề nghị bà con đi khiếu kiện đất đai về gặp xã giải quyết. Sau thấy chả ai hô gì về đòi đất đòi cát mà cứ mải miết hô Trường Sa – Hoàng Sa – Việt Nam, đả đảo Trung Quốc xâm lược thì loa mới tắt. Rồi ở cuối phố Hàng Khay, công an, trật tự viên dàn hàng ngang ra đường chặn đoàn biểu tình. Xem lại cái clip mới thấy cái hàng rào mong manh bằng người ấy chẳng thể chặn nổi dòng thác người biểu tình đang tràn tới.
Trên quãng đường quen thuộc mà dường như ai cũng ngầm hiểu, đích đến của đoàn biểu tình là vườn hoa Lê Nin trước mặt sứ quán Trung Quốc, nên sau nhiều lần cố gắng chặn đoàn biểu tình lại không được, người ta đã chờ sẵn bằng một hàng rào cả cứng lẫn mềm như thế này. Nó tạo ra một hình ảnh hết sức ấn tượng và chắc hẳn sẽ đi vào lịch sử, như một chứng tích về sự đối lập, mà một bên là quần chúng bao gồm cả nông dân và các tầng lớp khác của xã hội, còn một bên là lực lượng bảo vệ nhà nước. Chắc chắn sẽ có nhiều người hỏi khi nhìn bức ảnh này, là cái hàng rào người và sắt này đang bảo vệ cái gì?
Nghe chuyện kể khi một quan chức cao cấp của chính phủ Việt Nam sang thăm Đức, bị Việt Kiều ở đó biểu tình la ó, đả đảo dữ lắm. Quan chức nhà ta rất phiền lòng, bèn phàn nàn với chủ nhà. Ông thủ tướng Đức thời bấy giờ là Helmut Kohl trả lời rằng ở nước ông ấy, người ta có thể ném cả trứng thối vào ông ấy nếu họ không bằng lòng về cách làm việc của ông ấy. Dân chủ kiểu này trên mạng nói đầy.
Đương nhiên là đoàn biểu tình sau phút hô khẩu hiệu đả đảo Trung Quốc xâm lược một hồi thì lại tuần hành trở về Bờ Hồ. Trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ, một anh công an quận Hoàn Kiếm cười cười bảo chúng tôi, bày tỏ ủng hộ Luật Biển là tốt thôi, nhưng cẩn thận không khéo bị lợi dụng. Bị chúng tôi dồn cho tới tấp, là anh chỉ cho tôi xem ai lợi dụng ai, và có khi chính các anh mới là những người bị lợi dụng không chừng, thì anh ấy chỉ cười và lảng vội đi khi chúng tôi xin một kiểu ảnh chụp chung.
Thú thực, nghe cái luận điệu cũ rích “coi chừng kẻo bị lợi dụng” hót đi hót lại như một con vẹt là tôi thấy ngán đến tận cổ. Tôi chỉ muốn hỏi ngược lại các vị một điều đơn giản, là chưa cần nói đến các vị học cao hiểu rộng, chỉ là cái thứ dân đen ít học như tôi thôi xem ông Đảng cộng sản có lợi dụng nổi không?
Hậu biểu tình ngày 8/7:
Nghe tin công an quận Hoàn Kiếm gửi “giấy mời” cụ bà Lê Hiền Đức, “giấy triệu tập” luật sư Lê Quốc Quân đến làm việc về việc tụ tập, gây mất TTCC tại Nhà hát lớn hôm 8/7, dư luận nửa tức giận, nửa tức cười, không hiểu trong đầu họ nghĩ cái gì nữa. Họ đánh đồng việc già trẻ lớn bé chúng tôi hô Trường Sa - Hoàng Sa - Việt Nam là hành động gây mất trật tự công cộng, giống mấy đám trẻ ranh mắt xanh mỏ đỏ tụ tập nhảy múa hip hop, hay đám các bà các cô mở nhạc tập aerobic, hay đám côn đồ du thủ du thực vác đao chém nhau loạn xạ, hay đám thanh niên ăn mừng đá bóng, hưng phấn đến nỗi tụt cả áo khoe ngực làm tắc hết cả đường phố?
Nguyễn Công Hùng - người được mệnh danh là hiệp sĩ công nghệ tin học cũng đến đây tụ tập gây rối chăng?
Giáo sư Ngô Đức Thọ
Hàn huyên trước khi chia tay nhau
Thực sự đó mới là nguy hiểm, khi mà khắp nơi xảy ra việc cưỡng chế thu hồi đất đai của người dân một cách trái phép, thì người Trung Quốc lại có thể mua hàng trăm hecta đất nông nghiệp ở Bình Thuận? Dân chỉ cần chở một cái xe gạch về sửa lại nhà thì thanh tra xây dựng mò đến ngay lập tức, trong khi đó người Trung Quốc bình yên vô sự nuôi cá hàng năm trời trên vịnh Cam Ranh (cái địa danh nổi tiếng về cảng biển quân sự trọng yếu) lại không bị nhà cầm quyền gây khó dễ tý nào...?
Nguy hiểm thực sự đang đến từ trong dân hay từ đâu? Biết mà sao không ai trả lời?
3h chiều ngày 12/7/2012, hơn hai chục tên xã hội đen - đám vẫn thường xuyên có mặt tại cánh đồng xã Xuân Quan, làm thuê cho Việt Hưng - đã xông vào nhà dân, đánh gục anh Đàm Văn Đồng và hai người khác bị thương nặng !
Cảnh quay tại bệnh viện Việt Đức, nơi 3 người dân đang cấp cứu...
Hôm nay ngày 12/7/2012, 20 tên côn đồ cầm gậy gộc và kiếm lao vào đánh 6 người dân Văn Giang khi họ vừa ở cánh đồng về. 5 người chạy thoát, 1 người là ông Đàm Văn Nghiệp bị túm được. Em trai ông là Đàm Văn Đồng quay lại cứu anh trai... bị đánh nốt... khi cả hai cố chạy về chui vào nhà dân trốn thì bọn côn đồ túm tiếp cụ Lê Thạch Bàn 70 tuổi... đánh tiếp... cụ bị tràn dịch màng phổi, đang cấp cứu ở Việt Đức... anh ninh vòng trong vòng ngoài đông như quân nguyên... rất khó tiếp cận, không thể chụp được ảnh cụ Bàn...
Video Courtesy of CongbangPhapluat
-------------------------
Dân xã Xuân Quan 'bị xã hội đen đánh'?
Một số người dân phản đối dự án Ecopark ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên cáo buộc họ bị ‘xã hội đen’ đánh đập.
Ông Bàng - một cựu chiến binh hơn 70 tuổi
- vừa bị chúng khủng bố.
Vụ tấn công được nói xảy ra chiều thứ Năm 12/7 ở xóm Một, xã Xuân Quan.
Nói chuyện với BBC qua điện thoại, một phụ nữ nói bà còn đang ở hiện trường xảy ra vụ việc vào buổi tối cùng ngày.
“Xã hội đen vào tận nhà chúng tôi đánh, nhiều người đi cấp cứu chưa biết sống chết ra sao,” người này nói.
Một phụ nữ khác nói nhiều người bị đánh ở đầu ngõ, đã chạy vào nhà bà lánh nạn.
“Tôi chốt cửa lại. Chừng 20 thằng cứ xông vào, máu me đầy giường, đầy sân nhà tôi.”
“Nào chai bia, gậy gộc, đập người ta tan nát.”
“Tầm ấy chỉ có vài người dân đến, vài ông già chẳng làm gì được,” người này kể.
Người này thốt lên “dã man khủng khiếp”, và rằng những kẻ tấn công dọa “nếu còn chứa người, sẽ đập chết cả gia đình”.
Theo lời bà, những kẻ này sau đó rời khỏi nhà bà và sang nhà một người đàn ông khiếu kiện khác đánh, khiến ông này cũng phải được đưa vào viện.
Liên quan Ecopark?
Người phụ nữ ở xã Xuân Quan nói mặc dù không có đủ bằng chứng, nhưng bà "cho rằng vụ tấn công liên quan chuyện nhiều hộ dân còn phản đối dự án Ecopark của công ty Đầu tư Bất động sản Việt Hưng".
“Người đi khiếu kiện đòi quyền lợi, đã bị đánh nhiều lần, nhưng lần này là dã man nhất,” theo bà.
Một số trang mạng xã hội trong nước từng cáo buộc vào tháng Sáu, một số người dân cũng ở xã Xuân Quan bị “xã hội đen dùng gậy đánh, phải đi bệnh viện”.
Blog của bà Lê Hiền Đức đưa tin về vụ tấn công hôm 12/7, và nhắc lại trong vụ tấn công hồi tháng Sáu, "công an Hưng Yên không hề có một động thái nào điều tra, truy tố nhóm xã hội đen kia".
Dự án Ecopark đã trở thành tâm điểm của vụ cưỡng chế lớn, bất chấp phản kháng của hàng trăm nông dân Văn Giang, tỉnh Hưng Yên hôm 24/4.
Trang web chính của Ecopark quảng cáo rằng khu ‘đô thị sinh thái’ này có vị trí lý tưởng cho giới đầu tư hoặc người mua từ Hà Nội, rằng nó nằm ngay cạnh làng gốm Bát Tràng, cách cầu Thanh Trì 4 km, và cách hồ Hoàn Kiếm 13 km.
Trang web này cũng cho biết từ khi triển khai dự án sau quyết định hồi tháng 6/2004 của Chính phủ, công ty Đầu tư Bất động sản Việt Hưng (Vihajico) đã bỏ ra 200 tỷ đồng tiền Việt Nam, tương đương với 10 triệu đôla để "hỗ trợ ba xã Phụng Công, Cửu Cao, Xuân Quan đã có diện tích thu hồi gần 500 ha với gần 5.000 hộ dân".
Tuy vậy, những người dân phản đối ở đây nói vẫn còn “hơn 50%” hộ gia đình không đồng ý.
Lễ Hội Carnaval Tropical de Paris lần thứ 11, do Hội Đồng thành phố Paris tổ chức ngày 7 -7- 2012, lúc 14 giờ và chấm dứt lúc 18 giờ tại khu vực 12 Paris, để dân chúng bắt đầu vui chơi trong đầu mùa hè.
Có 49 nhóm diễn hành khác nhau để giới thiệu các nền văn hóa cổ truyền đa dạng từ mỗi nơi họ đến. Lần đầu tiên CĐ người Việt tự do tại Pháp tham gia trong Lễ Hội Carnaval Tropical de Paris là do tâm huyết của ông Oscar Phạm trong Ban Tổ Chức đại diện người Á châu.
Tuy thời gian rất hạn hẹp, nhưng phái đoàn CDNV do ông Trần Nghĩa Hiệp Trưởng ban tổ chức cùng với các Hội đoàn tại Paris đã khéo léo sắp xếp nên cuộc diễn hành thành công ngoài dự đoán của nhiều người.
Mặc dầu đài khí tượng đã thông báo thời tiết hôm ấy rất xấu, nhưng hàng trăm ngàn khán gỉa Paris đã không quản ngại gió mưa đã đến chiêm nguỡng và chào đón một cách nồng nhiệt ... các đòan diễn hành đi ngang qua bốn khu vực chính của trung tâm quận 12 Paris.
Xin mời qúi vị xem phóng sự:
TRẺ Wekly Magazine Dallas Texas USA do biên tập viên
Bích Xuân thực hiện.
http://bichxuanparis.free.fr
———————–
Bài viết hình ảnh do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–
Dáng đứng Việt Nam trong Carnaval Tropical de Paris
Mùa hè tại Âu châu nói chung và tại Paris nói riêng với những lễ hội truyền thống như Đêm trắng, Ngày Âm nhạc, Carnaval..v.v… đã thu hút đông đảo người tham gia.
Những tà áo dài trên thướt tha giữa Paris. Photo RFA
Trong đó lễ Carnaval với nhiều mầu sắc khác lạ đã làm thích thú giới thưởng ngoạn. Carnaval năm nay đặc biệt có sự tham gia lần đầu tiên của cộng đồng người Việt tại Pháp. Tường An gửi về một vài hình ảnh của sắc màu Việt Nam trong lễ hội Carnaval 2012 tại Paris.
Cộng đồng người Việt tham gia Carnaval 2012
Mùa hè Âu châu bắt đầu bằng những cơn mưa rào như những cơn mưa bóng mây ở VN, nó đến và đi cũng thật nhanh làm người Việt xa quê liên tưởng đến câu thơ của một thời áo trắng :
« Trời mưa thì mặc trời mưa,
Anh che nón lá anh đưa em về »
Những chiếc nón lá nhẹ như tơ liễu, giản đơn nhưng hữu ích của người nông dân VN hôm nay cũng đã góp mặt bên cạnh những sắc màu rực rỡ của những bộ trang phục Brazil, Columbia, Tahiti…v.v…. những chiếc nón khiêm tốn một cách rất VN ấy được tôn vinh thêm bởi những chiếc áo dài, áo tứ thân, áo bà ba trong bức tranh Việt Nam có mặt trong lễ hội Carnaval Tropical de Paris năm 2012.
Đám cưới Việt Nam với y phục cổ truyền. Photo RFA
Lễ hội Carnaval được tổ chức từ 11 năm nay bởi Tòa thị chính Paris trong những ngày bắt đầu vào mùa hè với sự tham gia của hầu hết các sắc dân ngoại quốc đang sống tại Pháp, để nói lên sự giàu có và đa văn hóa của thành phố Paris. Thế nhưng, chỉ năm nay mới bắt đầu có sự tham gia chính thức của cộng đồng người Việt sống tại Pháp. « Chính thức » là vì carnaval năm trước chỉ có một cặp trai gái Việt Nam tham gia, lẻ loi giữa một rừng sắc màu của các dân tộc khác. Năm nay, với sự kêu gọi của anh Oscar Nghĩa Phạm, chủ tịch của nhóm Harmony’s day, tập thể người Việt tại Pháp đã nhiệt tình đáp ứng như một thông điệp của sự hội nhập vào dòng chảy đa văn hóa của thành phố Paris.
Coi như phái đoàn VN là thành công. Lúc đầu qua bao nhiêu là cực khổ của các anh chị vì cộng đồng VN biết rất trể, chỉ làm có 2 tháng thôi, người nào cũng đi làm hết, tối về phải thức khuya đến 1-2 giờ để gửi mails, tổ chức
Chị Yến Vương
Cái tên Harmony’s day cũng đã nói lên phần nào ý nghĩa của nó, từ nhiều năm nay, nhóm đã được thành lập bởi một số người với nhiều chủng tộc khác nhau đang sống tại Paris và hoạt động thuần về văn hóa. Anh Oscar Nghĩa Phạm đã sống hơn nửa đời người ở Pháp, tuy nói tiếng Việt không còn nhuần nhuyễn, nhưng anh vẫn ước mong đem văn hóa Việt Nam hội nhập vào xã hội đa văn hóa của Paris, anh cho biết mục đích của anh khi thành lập nhóm Harmony’s day :
« Harmony’s day là một hội để họp lại tất cả các văn hóa của tất cả các chủng tộc để chia sẻ với nhau về văn hóa, khi nào văn hóa hợp với nhau thì các dân tộc ít căng thẳng hơn. Vì thế tôi muốn lập ra hội Harmony’s day »
Sự bắt đầu nào cũng khó khăn, nhất là văn hóa Carnaval lại không phải là một văn hóa quen thuộc với người Việt. Nói đến Carnaval là nói đến những điệu nhạc rập rờn, sống động, với kèn trống rôm rã mà người nghe cũng phải khua chân, múa bụng. Nói đến carnaval là nói đến những màu sắc rực rỡ của các loại y phục lạ lẫm, đến những chiếc nón lông chim, những bộ y phục hở hang, những vũ khúc múa bụng..v.v.., trong khi nói đến văn hóa VN là nói đến những câu hò, tiếng hát dịu dàng, những bộ y phục kín đáo, những điệu vũ thướt tha. Thế nhưng, văn hóa là một ngôi nhà mà những khác biệt đều có thể hội tụ để làm phong phú thêm những căn phòng còn đóng kín. Cánh cửa ấy hôm nay đã mở để thấy những nét rất duyên dáng của bức tranh Việt Nam với 3 chủ đề : Hai Bà Trưng, Đám cưới nhà quê, Đàn tranh.
Diễn lại cảnh Bà Triệu. Photo Tuong An, RFA
Chị Yến Vương, một cựu học sinh Gia Long, góp mặt trong phần trình diễn của hai bà Trưng, lần đầu tiên tham gia lễ hội Carnaval, với chị là một kinh nghiệm không thể nào quên. Rất tự hào và cũng rất khiêm nhường, chị cho biết cảm tưởng của mình :
« Lần trình diễn này đã trình diễn mấy lần cho cộng đồng VN xem rồi, đây là màn « Anh thư nước Việt » và đứng đầu là xe hoa của hai Bà Trưng. Hôm nay nói chung rất là hài lòng. Coi như phái đoàn VN là thành công. Lúc đầu qua bao nhiêu là cực khổ của các anh chị vì cộng đồng VN biết rất trể, chỉ làm có 2 tháng thôi, người nào cũng đi làm hết, tối về phải thức khuya đến 1-2 giờ để gửi mails, tổ chức.v.v… Mới đầu chỉ có mấy người thôi, về sau, khi quyết định làm nên cố gắng. Đây là sự thành công của tất cả các anh chị trong cộng đồng VN và đặc biệt là cám ơn anh Nghĩa và cám ơn các anh chị đã chung lo để cho Carnaval được thành công ngày hôm nay. »
Harmony’s day là một hội để họp lại tất cả các văn hóa của tất cả các chủng tộc để chia sẻ với nhau về văn hóa, khi nào văn hóa hợp với nhau thì các dân tộc ít căng thẳng hơn. Vì thế tôi muốn lập ra hội Harmony’s day
Anh Oscar Nghĩa
Trời mưa thì mặc trời mưa, đoàn người vẫn tiến về phía trước, các vũ công vẫn tươi cười lắc bụng trước khán đài để các giám khảo chấm điểm. Năm nay, nữ hoàng của Carnaval Tropical de Paris là cô Isabelle đến từ Guadeloup đã khai mạc lễ hội tại place de Nation. Brazil không hổ danh là xứ sở Carnaval với những màn múa bụng hấp dẫn, sắc dân Miyo với sáng kiến lạ lẫm trong những chiếc áo kết bằng những nút chai nhiều màu sắc. Lễ hội Carnaval năm nay với 49 phái đoàn gồm 5300 người, đại diện cho 22 quốc gia. Khởi hành từ place de Nation và trở về đó sau một đoạn đường dài 4700 mét. Năm nay, số người xem khoảng 200.000 người, ít hơn năm ngoái ( 450.000 người) có lẽ vì thời tiết không chiều lòng người, những chiếc áo dài thướt tha thỉnh thoảng cũng phải chạy trốn những cơn mưa bất chợt.
Nhịp cầu kết nối giúp người Việt lại gần nhau hơn
Là phái đoàn thứ 21 trong 49 đoàn diễn hành. Phái đoàn VN gồm 165 người với rất nhiều áo dài và nón lá. Những cô gái trẻ trung xinh xắn trong chiếc áo bà ba, đầu đội thúng, hấp dẫn quan khách với màn múa kiếm của bà Trưng, bà Triệu, nhạc cảnh cô dâu, chú rễ làng quê trong tiếng đàn tranh, tiếng sáo và tiếng trống làng, nhóm ca Favic với các ông Tây bà Đầm xúng xính trong y phục VN cũng góp mặt, Tây sơn biểu diễn ngọn võ cổ truyền. Dáng đứng Việt Nam sống động và ngoạn mục trong lễ hội Carnaval 2012, khách xem hai bên đường trầm trồ và không thiếu lời khen. Anh Oscar Nghĩa rất vui với sự hiện diện của phái đoàn Việt nam năm nay trong lễ hội mùa hè này và cho biết cảm nghĩ của mình :
...cám ơn tất cả những người bạn VN đã xung phong bỏ sức tham gia rất nhiệt tình để có kết quả trong ngày Carnaval Tropical de Paris 2012. Và tôi cũng mong đó là một thông điệp, một nhịp cầu để nối những người VN lại gần nhau hơn...
Anh Oscar Nghĩa
« Thứ nhất là đã nhiều năm tôi tổ chức Carnaval nhưng chưa lần nào có người VN tham dự, đây là lần đầu tiên có phái đoàn người VN hải ngoại tham dự nên tôi rất vui và hãnh diện. Sự có mặt của người VN chính là điều tôi mong muốn từ lâu. Cảm nghĩ thứ nhì của tôi là cám ơn tất cả những người bạn VN đã xung phong bỏ sức tham gia rất nhiệt tình để có kết quả trong ngày Carnaval Tropical de Paris 2012. Và tôi cũng mong đó là một thông điệp, một nhịp cầu để nối những người VN lại gần nhau hơn nữa để cùng song song và tiến bước đi lên theo đà tiến bộ về mọi mặt để không thua kém bất cứ một quốc gia nào. »
Lễ hội Carnaval có lẽ vui, nhưng không lạ với hàng trăm ngàn người đứng dọc hai bên đường. Tuy nhiên, với chị Loan, đây là lần đâu tiên chị được tham dự một Carnaval bằng mắt thấy, tai nghe chứ không phải qua màn ảnh truyền hình. Chị Loan đến từ VN, đi qua Pháp du lịch và tình cờ được nhìn thấy một lễ hội vui nhộn và đầy thú vị. Chị chia sẻ :
« Em thấy rất là vui và lạ mắt nữa tại vì Việt Nam cũng chưa bao giờ từng được xem. Thấy rất là vui và phấn khởi nữa. Mình nhìn lại truyền thống của nước nhà mình đó, thấy cũng rất là hay. Mấy anh chị bên đây mà tổ chức được như vậy là quý lắm đó. Thấy vui mà xúc động thiệt đó. Tại vì đi vòng vòng để tìm chổ mấy anh chị trình diễn, tự nhiên thấy tà áo dài , cái nói « rồi rồi, Việt Nam rồi, Việt Nam rồi ! » Rất là mừng , làm như mình tìm lại được cái gì đó thân thương ! »
Mấy anh chị bên đây mà tổ chức được như vậy là quý lắm đó. Thấy vui mà xúc động thiệt đó. Tại vì đi vòng vòng để tìm chổ mấy anh chị trình diễn, tự nhiên thấy tà áo dài , cái nói « rồi rồi, Việt Nam rồi, Việt Nam rồi ! » Rất là mừng , làm như mình tìm lại được cái gì đó thân thương ! »
Chị Loan đến từ VN
Phái đoàn cuối cùng trình diễn trước khán đài đã đi qua, nhưng tiếng trống, tiếng kèn còn vang vọng trên đường phố Paris, còn đọng lại những âm hưởng trong lòng của mọi người. Mệt mỏi, nhưng hài lòng, anh Oscar Nghĩa Phạm cho biết công việc bảo tồn và truyền bá văn hóa cho nhau là một hành trình để xóa mờ ranh giới giữa các dân tộc, đem người gần lại với người và như thế, con người có thể sống chung hài hòa. Anh chia sẻ về những dự định trong tương lai và mong muốn có sự kết hợp của các cộng đồng người Việt tại các nước khác trên thế giới vào ngày Văn hóa năm 2013 sẽ được tổ chức tại công trường Hòa Bình, dưới chân tháp Eiffel :
« Về hoạt động tương lai thì tôi đã chuẩn bị để làm một ngày Văn hóa quốc tế tại Place Trocadero vào tháng 6 năm 2013. Tôi xin mời năm tới, những phái đoàn văn hóa của Hoa Kỳ, Canada và các nước khác đến để cùng tổ chức và chia sẻ nền văn hóa của người Việt sống tại Hoa Kỳ, Canada và các nước khác với tôi. »
Bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc là thao thức của cộng đồng người Việt hải ngoại từ bao nhiêu năm nay. Tất nhiên nó đòi hỏi sự phấn đấu của từng cá nhân, mỗi gia đình để nền văn hóa Lạc Việt không bị tan loãng vào quá trình hội nhập của nền văn hóa sở tại.