07/11/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Trung Quốc im lặng trước tin tàu 871 bị chìm ở Hoàng Sa

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ tư, ngày 11 tháng bảy năm 2012

Các trang mạng Trung Quốc truyền nhau tin đồn, tàu đo đạc trinh sát số hiệu 871 của Hạm đội Nam Hải đã bị đâm chìm ở Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam.

Ngày 7/7, mạng Kdnet dẫn “một nguồn tin vừa cập nhật” cho biết, tàu 871 bị chìm ở khu vực quần đảo Hoàng Sa, thuộc chủ quyền Việt Nam. Hạm đội Nam Hải đang tổ chức trục vớt con tàu bị chìm. Tạm thời chưa có tin về thương vong. Quân đội Trung Quốc và chính quyền đang giữ im lặng trước các những tin đồn trên.

Tàu 871 khi đang hoạt động trên biển.
Các trang mạng lớn của Trung Quốc như Baidu hay QQ đều dẫn nguồn tin từ The Apple Daily (xuất bản ở Hongkong số ra ngày 7/7 về việc này) cho biết, tàu số hiệu 871 vừa hoàn thành đại tu ở Quảng Châu hồi đầu tháng 4/2012. Sau đó, tàu được điều động xuống biển Đông.

Nguồn tin không cho biết nguyên nhân đã làm tàu 871 bị chìm và không tiết lộ về khu vực xảy ra vụ va chạm.

Hồi năm 2005, tàu 871 cũng có một vụ va chạm với một tàu Nhật Bản ở vùng biển mà cả hai nước đều tuyên bố chủ quyền.

Tàu đo đạc trinh sát số hiệu 871 của hải quân Trung Quốc thuộc biên chế của Hạm đội Nam Hải, còn có tên gọi là Lý Tứ Quang, đặt theo tên của một nhà địa chất học Trung Quốc. Ông Lý Tứ Quang chuyên nghiên cứu về cổ sinh vật học, địa tầng học, cấu tạo địa chất, và kỷ băng hà thứ tư, được coi là cha đẻ của ngành địa chất học Trung Quốc.

Tàu 871 có lượng giãn nước 5.000 tấn, là loại tàu đo đạc biển xa bờ Type-636 do Trung Quốc chế tạo, tên gọi trước đây của nó là Hải Dương 18. Tàu được thiết kế bởi Phòng 1 cục 708 của Sở nghiên cứu thiết kết tàu thủy và công trình hải dương Trung Quốc chế tạo. Tàu được đóng ở xưởng đóng tàu Vu Hồ, hạ thủy vào năm 1998.

Tàu được Trung Quốc sử dụng cho các nhiệm vụ đo đạc về độ sâu, địa hình đáy biển, mực triều, khí tượng, thuỷ văn… Tàu được trang bị các thiết bị giảm thiểu độ rung lắc cũng như tiếng ồn, nhiễu thủy văn do Trung Quốc tự chế tạo. Hiện Trung Quốc có khoảng 20 tàuloại này.


© Hoàng Anh
Theo Đất Việt Online


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bà Hillary có thể phải đến “làm việc” với cơ quan cảnh sát điều tra

Trong khi không ít người Việt nam nồng nhiệt chào đón Ngoại trưởng Mĩ Hillary Clinton đến Hà nội thì tôi lại cảm thấy muốn ngồi lặng lẽ một mình.

Tôi lặng lẽ nghĩ về cuộc sống riêng tư không hoàn hảo của bà Hillary với ông Clinton, cựu tổng thống xứ cờ hoa cũng là chồng của bà.

Điều đó có vẻ hơi mâu thuẫn với thái độ của nhiều người có tư tưởng tiến bộ và có thể gợi nên chút ác cảm với cá nhân tôi.

Nhưng nói như thế không có nghĩa là tôi không thán phục bà về năng lực tuyệt vời của một nhà lãnh đạo quốc gia và yêu mến bà ở sự dũng cảm, chân thành trên chính trường và trong cả cuộc sống riêng tư.

Năm 1998, mối quan hệ trong gia đình Clinton trở thành mục tiêu của nhiều lời đồn đại và suy diễn về vụ tai tiếng Lewinsky khi tổng thống thừa nhận có quan hệ tình dục với cựu thực tập sinh tại Nhà Trắng, Monica Lewinsky.

Sau những chứng cớ rõ ràng về mối quan hệ giữa tổng thống và Lewinsky bà thừa nhận sự thật về một tai họa nhưng bày tỏ sự vững tin vào sự bền vững của mối quan hệ hôn nhân với chồng.

Đầu năm năm 2008, Tổng thống mới đắc cử Barack Obama cho biết ông sẽ đề cử Hillary Clinton làm ngoại trưởng Hoa Kỳ khi ông nhậm chức vào ngày 20 tháng 1 năm 2009 thì đến ngày 21 tháng 1 năm 2011, bà được Thượng viện phê chuẩn và trở thành Ngoại trưởng thứ 67 của Hoa Kỳ.

Sự xuất sắc của bà trên chính trường làm cho dư luận Mĩ nghĩ đến Hillary Clinton như một ứng viên tiềm năng cho chức vụ Tổng thống Mĩ. Sau đó, bà được tạp chí Forbes chọn vào danh sách những nhân vật thế lực nhất thế giới cùng thời.

Tất cả những điều đó trở thành một nhát khắc trong tâm trí cá nhân tôi khi nghĩ về Hillary Clinton, nó khiến tôi không ngừng tìm tòi những chứng cứ cho các so sánh của mình.

Việc đem một Ngoại trưởng Mĩ so sánh với ba, bốn nhà lãnh đạo hàng đầu của Việt nam là một so sánh khập khiễng về thứ bậc vì bà chỉ là một Ngoại trưởng ngang hàng với ông Ngoại trưởng Việt nam Phạm Bình Minh.

Nhưng rõ ràng chẳng ai mảy may muốn so ông Minh với bà Hillary vì như vậy chỉ đạt được sự hợp lý về thứ bậc hành chính nhưng quá khập khiễng về tiếng tăm và những hoạt động thực tế chính trường thế giới giữa hai vị ngoại trưởng.

Vậy nên trong suy tưởng, người ta muốn so sánh Hillary với các ông Nguyễn Phú Trọng hoặc ông Nguyễn Tấn Dũng.

Phải công bằng mà nói ông Trọng không bị mấy tai tiếng trong cuộc sống. Chưa thấy ai khẳng định rằng ông Trọng là kẻ lợi dụng chức quyền để vun vén tư lợi hoặc cất nhắc thân tộc vào những vị trí cao trong bộ máy đảng, nhà nước nhằm trục lợi.

Nhưng những tuyên bố như trong “cơn mê sảng của ông Trọng”- như nhiều người nhận xét về việc kiên định ”Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử” trong bài phát biểu tại Cuba làm nhiều người giật nảy mình vì hiện nay ai cũng đã biết cái “chủ nghĩa xã hội” đó là một bức tranh viễn tưởng huyền hoặc chưa ai từng thấy và ngay trong quá trình “quá độ đi lên” của nó đã là nguyên nhân gây ra biết bao nhiêu xương máu, nước mắt đau thương của nhân dân. “Cỗ xe CNXH bánh vuông” này có vẻ như đang luẩn quẩn trên sườn dốc trước khi tùng bê rơi xuống hố. Chính những phát biểu theo cung cách giáo điều đó đã góp phần làm nên danh hiệu “Trọng Lú” mà dân chúng từng gán cho ông.

Sự nhút nhát của ông Trọng trước Trung quốc được một số người thân cận của ông giải thích như một sự “khôn ngoan ngoại giao” không át được các đồn thổi về thái độ quá thân Tàu đã làm hình ảnh của ông trở nên mờ nhạt so với Thủ tướng Dũng.

Thủ tướng Dũng là một nhà lãnh đạo có dáng dấp, có tư thế, mạnh mẽ, mưu lược.

Thủ tướng Dũng là một nhà lãnh đạo có
dáng dấp, có tư thế, mạnh mẽ, mưu lược.
Tuy nhiên sự vỡ nát của các “quả đấm thép kinh tế nhà nước” như Vinashin, Vinaline…đã làm cho sự đánh giá về năng lực lãnh đạo và trách nhiệm điều hành kinh tế vĩ mô của Thủ tướng mất uy tín nghiêm trọng đến mức gần như đổ vỡ.

Mặt khác, sự phát triển thần tốc và quy mô quá to lớn trong việc thâu tóm tập đoàn tài chính, ngân hàng của cô Thanh Phượng, con gái ông Dũng cộng với việc đưa con trai ông vào trung ương đảng đã làm cho người dân không thể không nghi ngờ về sự hỗ trợ chính trị mạnh mẽ và tính liêm chính của ông.

Thêm vào đó, sự chao đảo của con thuyền kinh tế Việt nam, lạm phát cao, các doanh nghiệp phá sản hàng loạt, bất động sản đóng băng trước nguy cơ đổ vỡ, chứng khoán ảm đạm cộng với hàng loạt các vụ bê bối tham nhũng của các quan chức thân tín đã làm cho hình ảnh đường bệ của Thủ tướng trở nên “tức con mắt” hơn là tự hào phấn khởi của người xem truyền hình.

Đối nghịch với hình ảnh của ông Trọng, ông Dũng là một bà Ngoại trưởng Mĩ, người đại diện ngoại giao cho một quốc gia cựu thù trong “hệ thống tư bản giẫy chết” mà hiện nay Việt nam đang có gần 15.000 sinh viên Việt theo học hàng năm.

Tôi rất “giận” bà Ngoại trưởng khi bà thẳng thừng phát biểu: “Tôi biết có một số người lập luận rằng, phát triển kinh tế cần phải đặt tăng trưởng kinh tế lên hàng đầu, còn lo nghĩ về cải cách chính trị và dân chủ thì hãy để sau, nhưng đó là một kiểu mặc cả thiển cận. Dân chủ và thịnh vượng đi đôi với nhau, cải cách chính trị và tăng trưởng kinh tế liên quan với nhau”.

Nói như vậy khác gì “mắng” vào mặt chủ nhà.

Hillary chẳng e ngại vòng vo mà còn nêu rõ chính phủ Obama “ lo ngại về vấn đề nhân quyền, bao gồm việc tiếp tục giam giữ các nhà hoạt động, các luật sư và các blogger phát biểu ý kiến ôn hòa (của phía Việt nam). Đặc biệt, chúng tôi quan tâm về các hạn chế tự do ngôn luận trên mạng, và phiên tòa sắp diễn ra để xử những người sáng lập (nhóm) được gọi là Câu Lạc bộ Nhà Báo Tự do”.

Điều đặc biệt, không hiểu có thâm ý gì không trong việc bà Hillary Clinton chọn Đại học Ngoại thương làm nơi nói chuyện gặp gỡ sinh viên Việt nam?

Lựa chọn này làm tôi hơi chạnh lòng nghĩ đến bà Nguyễn Thị Doan, người đã có nhiều năm công tác ở trường đại học Ngoại thương, (không rõ hôm đó có ngồi lẫn trong đám cử tọa không), người nổi tiếng như sóng cồn khi từng có phát ngôn ấn tượng nhất năm: “Dân chủ ở Việt nam cao hơn gấp vạn lần dân chủ các nước tư bản”.

Về việc này nếu bà Hillary “cố tình” thì sẽ làm tôi giận bà thực sự vì tôi “thích huân chương” mà bà Doan hiện nay là người nổi tiếng nhất trong việc đi cắt băng khánh thành và gắn huân chương khắp trong Nam ngoài Bắc kể cả doanh nghiệp làm ăn ở nước ngoài.

Sáng nay có một bình luận trên Facebook nêu việc “đề nghị bà Hillary đẩy xe giúp cho cụ bà Lê Hiền Đức đi từ Nhà hát lớn thành phố và làm một vòng bờ hồ để ủng hộ Quốc hội ra luật biển đảo, chống chủ nghĩa bá quyền đại Hán”. Theo tôi đây không phải là một ý tưởng không nghiêm túc. Tuy nhiên tôi rất lo ngại cho an ninh của bà Hillary nếu bà nhận lời. Việc đó có thể dẫn bà Hillary đến với cơ quan cảnh sát điều tra Việt nam. Bà rất có thể bị công an Hà nội quy kết là “gây rối TTCC” và còn trở thành “tòng phạm” với cụ Lê Hiền Đức bởi ngay ngày hôm qua, việc cụ Đức đi biểu tình chống Trung quốc, ủng hộ Quốc hội vẫn còn bị công an Hoàn kiếm tống đạt cái “trát mời lần thứ I” đến đội cảnh sát điều tra công an Hoàn kiếm “làm việc” về việc “gây rối TTCC”. (Công an họ viết tắt như vậy muốn dịch thế nào thì dịch phụ thuộc khả năng tưởng tượng phong phú hay là nghèo nàn của mỗi người).

Nói về chuyện biểu tình chống Trung quốc, nhân đây tôi cũng muốn nói về một con số ấn tượng trong ngày 1/7 là ngày thành lập đảng cộng sản Trung quốc.

Hongkong thuộc Trung quốc có 7 triệu dân nhưng ngày 1/7 đã có nửa triệu người đi biểu tình chống Trung quốc. Tỷ lệ đó là quá cao so với Việt nam khi ngày 1/7 cả Hà nội và Sài gòn cộng lại mới chỉ có cỡ 3000 người xuống đường so với gần 90 triệu dân. Điều đó cho thấy nhân dân Việt nam được đảng giáo dục rất tốt, yêu Trung quốc hơn cả người Trung quốc.

Như đã nói từ đầu entry này, tôi đã âm thầm suy nghĩ rất nhiều về đời sống riêng của bà ngoại trưởng Hoa kỳ, những hy sinh của bà trong đời sống cá nhân cho nước Mĩ và so sánh với các nhà lãnh đạo của đất nước chúng tôi.

Tôi không muốn nói thêm nữa. Bởi biết nói gì khi những điều nói ra có thể sẽ là không phù hợp với tuyên bố mới đây của Liên hợp quốc coi “Quyền tự do sử dụng, phát biểu tư tưởng trên Internet là quyền cơ bản của con người”.

Có thể mượn mấy câu thơ của cố thi sỹ Nguyễn Du nói về thân phận của một con người hay rộng ra có thể ứng vào một đất nước:

Khi tỉnh rượu lúc tàn canh

Giật mình, mình lại thương mình xót xa.

© Mai Xuân Dũng
Theo Blog Mai Xuân Dũng


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tại Hà Nội, Ngoại trưởng Mỹ cổ vũ cho dân chủ và quyền tự do ngôn luận

Ghé thăm Việt Nam hôm nay, 10/07/2012, với trọng tâm kinh tế thương mại được tuyên bố công khai, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cũng đã tỏ thái độ ủng hộ Việt Nam trên vấn đề Biển Đông. Bên cạnh đó, bà cũng không ngần ngại cổ vũ cho dân chủ, bày tỏ mối quan ngại về tình hình tự do ngôn luận bị hạn chế tại Việt Nam. Các tuyên bố về nhân quyền của bà Clinton được cho là nhằm đáp ứng những lời kêu gọi của giới bảo vệ nhân quyền trong những ngày gần đây.

Ngoại trưởng Hillary Clinton và thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng 10/07/2012 (Reuters)
Phát biểu vào hôm nay sau cuộc hội đàm với Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh, sau khi nhấn mạnh đến lợi ích mà Việt Nam có thể thu hoạch được trong khuôn khổ khối tự do mậu dịch gọi là Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP đang được thương thuyết, bà Hillary Clinton đã lưu ý là thỏa thuận TPP đòi hỏi những « tiêu chuẩn cao hơn », và Việt Nam cần « mở rộng thêm không gian cho tự do trao đổi ý tưởng, tăng cường các quy định của pháp luật và tôn trọng các quyền phổ quát của tất cả những người lao động của mình, kể cả việc cho tự do thành lập công đoàn ».

Nhấn mạnh ý kiến đã được nêu lên vào hôm qua tại Mông Cổ, Ngoại trưởng Mỹ cho rằng các quốc gia châu Á, với các hệ thống chính trị khép kín, cũng phải để ý đến những lời kêu gọi dân chủ hóa rộng rãi hơn, vì điều đó sẽ giúp thúc đẩy nền kinh tế của họ phát triển.

Theo bà Clinton : « Dân chủ và thịnh vượng song hành với nhau. Cải cách chính trị và tăng trưởng kinh tế liên kết với nhau. Tiến trình dấn thân sâu hơn của Mỹ trong khu vực này sẽ hỗ trợ tiến bộ trên cả hai hướng đó ».

Mặt khác, Ngoại trưởng Mỹ cũng cho biết là bà đã nêu lên mối quan ngại của Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam, « trong đó có cả những vụ bắt giam các nhà đấu tranh, các luật sư, và các blogger vốn đã phát biểu ý kiên và quan điểm một cách ôn hòa ». Tuy nhiên, Ngoại trưởng Mỹ không nêu danh tánh cụ thể của những người này.

Theo AFP, bà Clinton đã phải chịu nhiều sức ép, muốn bà phải lên tiếng mạnh mẽ về các vấn đề nhân quyền. Vào hôm qua, một dân biểu Mỹ - Frank Wolf, đảng Cộng hòa - đã công khai đòi Washington cách chức đại sứ Mỹ David Shear tại Việt Nam, cho rằng nhân vật này thiếu quan tâm đến vấn đề nhân quyền.

Cùng lúc, tổ chức bảo vệ nhân quyền Human Rights Watch, trong một bản thông báo, cũng kêu gọi bà Clinton thúc giục Chính quyền Việt Nam giảm thiểu các hạn chế chặt chẽ quyền tự do trên Internet và trả tự do cho hàng chục blogger đang bị giam cầm.

Theo AFP, dân biểu Frank Wolf là một người nổi tiếng thẳng thắn trong lãnh vực nhân quyền. Trong một bức thư gởi Tổng thống Mỹ Barack Obama được ông công bố hôm qua, ông đã than phiền là Đại sứ Mỹ tại Việt Nam đã không giữ lời hứa là sẽ mời một số nhân vật đấu tranh cho nhân quyền, blogger và các nhân vật tôn giáo tại Việt Nam đến Đại sứ quán nhân lễ Quốc khánh Hoa Kỳ 04/07 vừa qua.

Khi bị truy hỏi về lý do vì sao không mời, thì đại sứ David Shear cho biết là ông đã mời một vài nhà hoạt động thuộc xã hội dân sự, nhưng rồi lại nói rằng ông cần duy trì một « sự cân bằng ». Hành động của Đại sứ Mỹ tại Hà Nội bị dân biểu Wolf cho không xứng đáng với vai trò một người đại diện cho nước Mỹ, và ông đòi là phải cách chức nhân vật này.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ bà Victoria Nuland đã lên tiếng bảo vệ ông Shear, xác định rằng vị Đại sứ Mỹ ở Việt Nam có liên lạc với rất nhiều giới tại Việt Nam, bao gồm cả những nhân vật hoạt động dân chủ và lãnh đạo tôn giáo. Ông đã mời đại diện của các nhóm này đến buổi tiếp tân nhân ngày 04/07.

Bộ Ngoại giao Mỹ khẳng định : Đại sứ David Shear được cả Tổng thống Obama lẫn Ngoại trưởng Clinton « tin tưởng hoàn toàn ».

© Trọng Nghĩa - RFI


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Phó mặc Giang San

Giang San một cõi tiên rồng
Trường Sơn hùng vĩ, Biển Đông dạt dào
Anh hùng hào kiệt nơi nao
Giang San phó mặc ai nào cho cam?
(Minh Văn)
Tổ quốc đang lâm nguy, biển đảo quê hương đã rơi vào tay quân ngoại bang xâm lấn. Ấy vậy mà những kẻ mang trên mình trọng trách bảo vệ đất nước lại đang chìm trong giấc mộng phù hoa. Họ mải mê vơ vét của cải và tài nguyên đất nước mà quên đi nghĩa vụ thiêng liêng, đã vậy còn khúm núm tiếp tay kẻ cho ngoại bang cướp nước. Khi vận mệnh đất nước được đặt lên vai những kẻ vô trách nhiệm và không vì nước vì dân, thì cái hoạ mất nước đã nằm ngay trước mắt. Đó là bài học xót xa mà lịch sử đã nhiều phen chứng giám.

Tào Tháo, (hình minh họa)
Thời Tam Quốc, Tào Tháo sau khi đánh dẹp và thôn tính các thế lực phía nam và phía đông đã chuẩn bị lực lượng để tấn công Hà Bắc của Viên Thiệu. Hà Bắc vốn đất rộng người đông, tài nguyên phong phú, cũng là nơi tập trung nhiều anh hùng hào kiệt. Cuộc chiến lần này của Tào Tháo mang một ý nghĩa chiến lược vô cùng to lớn, đối đầu với một địch thủ mạnh nhất lúc bấy giờ. Vì vậy mà sự thắng bại sẽ tạo nên bước ngoặt cho lịch sử đương thời. Và trận chiến Quan Độ nổi tiếng đã mang lại thắng lợi cho quân Tào, làm tiền đề cho sự sụp đổ hoàn toàn vài năm sau đó của thế lực Viên Thiệu hùng mạnh.

Đầu năm 200, quân Viên Thiệu và quân Tào giao tranh quyết liệt với nhau. Trải qua nhiều trận chiến không phân thắng bại, hai bên cùng hưu chiến. Sau hai tháng ngưng nghỉ để ổn định quân tình, cuộc chiến được tái diễn bằng trận thư hùng tại Quan Độ (bờ nam sông Hoàng Hà). Thế trận giằng co, quân Thiệu và quân Tào giữ nhau lâu ngày mà không bên nào chiếm được ưu thế. Bên Tào quân ít lại thiếu lương thực, vì vậy mà muốn rút lui. Tuân Úc (một mưu sĩ của Tào Tháo) khuyên ông nên kiên trì chống cự, và Tào Tháo đã nghe theo.

Lúc này bên Viên Thiệu sai Thuần Vu Quỳnh mang một vạn quân trấn giữ Ô Sào, là nơi chứa lương thảo. Quỳnh vốn là người nóng tính lại nghiện rượu, bởi vậy nên y thường hay say sưa mà làm hỏng việc. Hứa Du khuyên Viên Thiệu không nên để Thuần Vu Quỳnh nắm giữ trọng binh canh giữ lương thảo. Thiệu không nghe, vì vậy mà Hứa Du bất mãn mà bỏ sang theo Tào Tháo. Du khuyên Tào Tháo nên tấn công Ô Sào để đốt cháy lương thảo của quân Viên Thiệu. Nhận thấy tầm quan trọng của trận chiến này, Tào Tháo đã đích thân mang 5000 ngàn quân mã tấn công Ô Sào.

Đang đêm, quân Tào bất ngờ tập kích. Thuần Vu Quỳnh đang say rượu, luống cuống leo lên ngựa thì bị Nhạc Tiến chém chết. Quân Tào reo hò phóng hoả đốt sạch kho lương thảo của Viên Thiệu. Thấy Ô Sào bị cháy, Thiệu cho quân đến cứu đồng thời chia quân đến cướp trại Tào. Tào Tháo đã phòng bị nên quân cướp trại của Viên Thiệu bị đánh tan tác. Thấy quân mình liên tiếp thua trận, Ô Sào lại bị đốt cháy nên Viên Thiệu hốt hoảng tháo chạy. Quân Tào thừa cơ tập kích, quân Thiệu đại bại. Viên Thiệu chỉ kịp đem theo con là Viên Đàm cùng 800 kỵ binh tẩu thoát, qua khỏi bờ sông Hoàng Hà mới dám dừng lại nghỉ. Vì thua trận mà Viên Thiệu hối hận thành bệnh, hai năm sau đó thì mất. Tào Tháo sau khi lần lượt đánh bại ba con của Viên Thiệu đã làm chủ Hà Bắc, trở thành thế lực mạnh nhất Trung Quốc lúc bấy giờ.

Sự vô trách nhiệm của Thuần Vu Quỳnh đã khiến cho quân Viên Thiệu phải đại bại trong trận chiến Quan Độ. Trấn giữ lương thảo là nhiệm vụ quan trọng mang tính sống còn của cuộc chiến, ấy vậy mà y đã xem thường và suốt ngày uống rượu say sưa, phó mặc cho giấc mộng. Vì vậy mới bị quân Tào tập kích đánh bại. Viên Thiệu đã sai lầm trong việc đặt trọng trách lên vai một kẻ vô trách nhiệm và dốt nát, để dẫn đến hậu quả là mất nước sau đó.

Tàu chiến Trung Cộng khống chế Biển Đông
Bài học năm xưa liệu có được người Việt lưu tâm? Khi mà hoạ mất nước đang tới gần, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nay đã bị Tàu Cộng cướp mất. Ấy nhưng những kẻ có trọng trách vẫn phó mặc giang san cho quỷ dữ, mà chìm trong giấc mộng giàu sang? Chủ quyền đất nước bị xâm phạm, dân bị nhục mà nhà nước vẫn làm ngơ ư? Đã vậy họ còn ra tay đàn áp người dân biểu tình phản đối quân xâm lược. Quả là nay còn tệ hơn xưa, chỉ vì sự vô tâm và tắc trách của những kẻ cầm quyền mà dân chết, nước mất.

Quả là cái tội đó còn nặng hơn Thuần Vu Quỳnh năm xưa. Quỳnh chỉ vì say rượu mà làm mất kho lương thảo, nhưng nay cái hoạ mất nước đã ở ngay trước mắt mà kẻ cầm quyền vẫn còn chưa chịu tỉnh mộng. Vẫn gọi kẻ thù là đồng chí, để xây dựng tình hữu nghị Việt - Trung đời đời bền vững?

Hỡi những người gánh trên vai trách nhiệm với non sông, hãy vì con dân nước Việt mà tỉnh giấc mộng Nam Kha. Chớ vì quyền lợi ích kỷ mà làm cho nhân dân điêu đứng, chủ quyền đất nước thì bị cướp mất. Hãy nêu cao trách nhiệm của mình trước đất nước và dân tộc, chớ phó mặc Giang San cho kẻ ngoại bang.

Nếu những người cầm quyền vẫn không tỉnh mộng, thì người dân Việt Nam phải tự đứng lên bảo vệ đất nước và nòi giống tiên rồng. Mang theo khí thế ngàn năm giữ nước mà ra trận, cưỡi cơn sóng lớn mà chém cá Kình ở Biển Đông. Đến khi ấy thì e quyền lực trong tay của các vị cũng không còn, mà còn mang tiếng xấu bán nước đến tận ngàn thu. Hãy nhớ lấy bài học năm xưa, chớ say sưa trong giấc mộng mà rồi dẫn đến hoạ mất nước, phó mặc cho sự an nguy của nhân dân.

© Minh Văn (VN)
Hà Nội, ngày 09 tháng bảy năm 2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Chùa Quang Minh Tự của PGHH bị tấn công

Liên tiếp hai ngày 5 và 6 Tây tháng 7, tức vào ngày 17 và 18 tháng Năm âm lịch – thời điểm kỷ niệm 73 năm Ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Đạo Phật Giáo Hoà Hảo,

nhiều tín đồ và chùa Quang Minh Tự tại ấp Long Hoà 2, xã Long Điền A, quận Chợ Mới, tỉnh An Giang bị hành hung và tấn công.

Cổng vào ngôi chùa Phật giáo Hòa Hảo An
Hòa Tự ở An Giang. (Ảnh minh họa)
Thanh Quang tìm hiểu tình hình này qua cuộc nói chuyện với tu sĩ tại gia Võ Văn Diêm, bào đệ của tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm trụ trì Quang Minh Tự. Tu sĩ Võ Văn Diêm, gọi bào huynh Võ Văn Thanh Liêm là anh Năm, kể lại sự việc:

Trắng trợn đàn áp các tín đồ PGHH

Ông Võ Văn Diêm: Tại chùa Quang Minh Tự, anh Năm tôi ( tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm, trụ trì QuangMinh Tự) hằng năm đều có tổ chức 3 lễ lớn, gồm lễ 25 tháng Hai (âm lịch) kỷ niệm ngày Đức Thầy Thọ Nạn tại Đốc Vàng, lễ 18 tháng 5 là Lễ Đức Thầy Khai sáng Nền Đạo PGHH và lễ 25 tháng 11 là Lễ Đản Sanh Đức Thầy.

Vào ngày 17 tháng 5 âm lịch, tức ngay trước ngày 18 tháng 5 âm lịch kỷ niệm Ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Nền Đạo Phật Giáo Hoà Hảo, có một số anh em tín đồ tới viếng chùa Quang Minh Tự để làm lễ, thì công an xã, huyện, tỉnh và đủ ban ngành gồm cả trăm người, không mặc quân phục 
Chân dung Đức Huỳnh Giáo
Chủ Khai Sáng Đạo Phật Giáo
Hoà Hảo. RFA file
mà chỉ mặc đồ dân hường thôi khiến 1-2 người quen mới nhận ra chứ nói chung nhìn vô thì không biết người nào là công an hết, đã ngăn cản, đẩy xô, không cho ai vô chùa hết.
...có một số anh em tín đồ tới viếng chùa Quang Minh Tự để làm lễ, thì công an xã, huyện, tỉnh và đủ ban ngành gồm cả trăm người, không mặc quân phục mà chỉ mặc đồ dân thường thôi ...nhìn vô thì không biết người nào là công an hết, đã ngăn cản, đẩy xô, không cho ai vô chùa hết

Ông Võ Văn Diêm
Thanh Quang: Thưa ông, một cách cụ thể thì họ hành động nặng tay như thế nào ?

Ông Võ Văn Diêm: Họ dùng máy bơm nước ở dưới hầm xịt dơ, hôi dữ lắm. Rồi họ dùng ngôn từ thô lỗ với Đạo, chửi mắng…mà tôi không thể kể hết ra đây được vì nó tồi tệ lắm.

...có một số anh em tín đồ tới viếng chùa Quang Minh Tự để làm lễ, thì công an xã, huyện, tỉnh và đủ ban ngành gồm cả trăm người, không mặc quân phục mà chỉ mặc đồ dân thường thôi khiến 1-2 người quen mới nhận ra chứ nói chung nhìn vô thì không biết người nào là công an hết, đã ngăn cản, đẩy xô, không cho ai vô chùa hết

Thanh Quang: Hành động mà ông vừa nói diễn ra vào ngày 17 tháng 5 âm lịch. Thế còn ngày hôm sau, tức18 tháng 5, đúng vào thời điểm kỷ niệm 73 năm Ngày Đức Thầy Khai Sáng Đạo PGHH, thì lực lượng vừa nói hành hung tín đồ, đàn áp Quang Minh Tự ra sao ?

Ông Võ Văn Diêm: Sau khi mấy anh em tín đồ vô Quang Minh Tự không được thì sáng lại, tức vào ngày 18 tháng 5 âm lịch, có một số anh em đi viếng Tổ Đình Hoà Hảo về - khoảng 20 người với thêm chừng 10 cháu nhỏ nữa – muốn làm lễ ở 
Tín đồ PGHH bị ngăn cản trong ngày Lễ Đản
 Sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ tại An Giang hồi
năm 2008 (ảnh minh họa).
Quang Minh Tự. Lúc đó anh Năm tôi (tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm) đi ra ngoài nhà mẹ chúng tôi thì thấy số anh em này đang mặc áo choàng hỏi thăm để vô chùa làm lễ, nhưng họ bị lực lượng vừa nói không cho vô, lấn, đẩy, xô khiến cả nhóm té nhào đùn cục.

Còn anh Năm tôi té rồi xĩu. Lúc đó mấy anh em thấy nguy nên khiêng anh tôi về nhà bà mẹ. Về đó được khoảng 1 tiếng đồng hồ sau, chúng tôi nhờ anh Út Ngọt và anh Hai Mơ chở xe - anh tôi

ngồi giữa – đi vô chùa, thì bị chúng nó nắm xe kéo lại. Thằng con thứ Hai và thằng Út của tôi mới gỡ tay họ ra khỏi xe liền bị đánh vào mặt, vào hông làm thằng Út bị lói ở hông. Nhất là họ đánh cháu Minh Kỳ đi tu hồi năm 13 tuổi mà giờ đã 23 tuổi rồi bị sưng phù ở mắt và ba sườn bị ẹo.
...có một số anh em tín đồ tới viếng chùa Quang Minh Tự để làm lễ, thì công an xã, huyện, tỉnh và đủ ban ngành gồm cả trăm người, không mặc quân phục mà chỉ mặc đồ dân thường thôi ...nhìn vô thì không biết người nào là công an hết, đã ngăn cản, đẩy xô, không cho ai vô chùa hết

Ông Võ Văn Diêm
Ngăn cản tổ chức Đại Lễ tại chùa Quang Minh Tự

Thanh Quang: Trong tình cảnh như vậy thì tín đồ PGHH có tổ chức được Lễ Kỷ Niệm 73 năm Ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Đạo PGHH không ?

Ông Võ Văn Diêm: Lễ Đức Thầy Khai Sáng Nền Đạo cách nay 73 năm thì Ban Trị sự Giáo hội PGHH Trung ương tổ chức được. Những anh em tới dự lễ ở đó thì được. Còn ở Quang Minh Tự nơi anh Năm tôi trụ trì và tổ chức lễ thì họ không cho người nào đến. Ở chòm xóm trong mấy ngày trước, họ đem giấy lại hăm, nói không ai được quyền vô đó làm lễ, không được viếng chùa Quang Minh Tự. Nếu ai không vô chùa này thì ký tên. Còn nếu ai vô hoặc cãi lại họ không ký tên thì mai chiều có chuyện gì phải rán chịu. Họ hăm he như vậy. Có nhiều người sợ thì ký tên. Có nhiều người không ký tên nhưng cũng không ai dám tới chùa.
Ở chòm xóm trong mấy ngày trước, họ đem giấy lại hăm, nói không ai được quyền vô đó làm lễ, không được viếng chùa Quang Minh Tự. Nếu ai không vô chùa này thì ký tên. Còn nếu ai vô hoặc cãi lại họ không ký tên thì mai chiều có chuyện gì phải rán chịu. Họ hăm he như vậy.

Ông Võ Văn Diêm
Thanh Quang: Ông nhân đây có muốn lên tiếng gì về hành động đàn áp của giới cầm quyền, công an, và cả xã hội đen, đối với PGHH không ?

Ông Võ Văn Diêm: Chúng tôi là tín đồ PGHH Truyền Thống. Ông cha tôi hồi trước dạy chúng tôi cách tu hiền, ở đời phải làm hiền làm lành. Và tôi cũng học theo Chân Lý, Giáo Lý Nhà Phật. Nên tôi không ghét, không ghét mấy người CS này đâu. Tại vì chế độ nó làm như vậy.

Tu Sĩ Phật Giáo Hòa Hảo Võ Văn
Thanh Liêm trụ trì Quang Minh Tự
 hồi mới được ra tù tháng 2, 2012
Nhưng hiện bây giờ anh Năm tôi( tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm) có tội hay không có tội gì không biết mà anh phải ở tù 6 năm 6 tháng, còn cháu tôi cũng bị tù 5 năm 6 tháng tù mới về; mà nhà tôi, nhà mẹ tôi và nhà chị tôi bị cắt điện tới bây giờ cũng chưa cho nối lại.

Tôi mong ước bên Quốc tế Nhân quyền hãy mạnh tay, mạnh dạn buộc nhà cầm quyền VN phải thực thi hiến pháp và luật pháp quốc tế để trả quyền tự do tín ngưỡng cho tất cả anh em đồng đạo. Và tôi cũng cầu Trời, cầu Phật cho nhà cầm quyền VN sớm quay đầu để tương trợ người dân VN. Tại sao cùng nòi giống Việt mà họ để cho tay chân bộ hạ dưới địa phương này đàn áp đến nỗi dân tình khốn khổ, những người thấp cổ bé miệng không biết nói với ai. Chúng tôi lên tiếng ở đây chỉ cầu mong Quốc tế Nhân quyền can thiệp. Xin cảm ơn.

Thanh Quang: Cảm ơn ông Võ Văn Diêm.

© Thanh Quang, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hội thảo thơ hay là thổi kèn đám ma nền Thi Ca Việt Nam

Nguyễn Đình Chúc

Bàn về Hội thảo thơ Nguyễn Quang Thiều - Trần Mạnh Hảo thì phán: Thơ của Thiều là loại thơ cách tân kiểu "tân ... con cóc" - Ông thí dụ:

Chẳng hạn, khi nhìn thấy con mèo đen leo lên lưng một con mèo trắng, ông Thiều sẽ viết y như lý luận thơ phi thơ ông vừa công bố với thế giới mà rằng:

Một con mèo đen bò lên mái nhà sau khi ôm bầu trời gào thét
Nó thấy một con mèo trắng cũng gào như cha chết
Ôi tình yêu khởi thủy từ những tiếng gào
Chú linh miêu của thần linh bước qua mái nhà lợp bằng ngói nâu quê hương ta
Dễ sợ chưa cả loài người ơi
Hai con miu miu ngừng gào im lặng như chú kiến đang ngủ
Chúng leo lên lưng nhau như leo lên chiếc thang hạnh phúc

….

Viết thơ như thế này, trước Nguyễn Quang Thiều hàng mấy trăm năm, tác giả (hay tập thể tác giả) đã làm nên bài “thơhay” là “Bài thơ con cóc”…

Và rồi Ông TMH kết luận:

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Thi pháp Nguyễn Quang Thiều là thi pháp phản truyền thống: truyền thống cho thơ phải đa nghĩa thì ông Thiều quyết làm thơ đơn nghĩa; truyền thống cho thơ phải kiệm lời thì thơ ông Thiều rất lắm lời; truyền thống cho thơ phải hàm súc thì ông Thiều làm loài thơ lạnh tanh, xóa mọi hàm ngôn ( tâm hồn lạnh tanh máu cá/ nhiệt tình xuống quá độ âm - Chế Lan Viên); truyền thống cho thơ phải êm tai, phải có nhạc tính thì thơ ông Thiều chủ trương phải gắt như mắm tôm; truyền thống cho thơ phải có âm dương điều hòa trong ngữ nghĩa thì ông Thiều chủ trương thơ phải độc âm hay độc dương, không có thể đưa chủ nghĩa hài hòa của đồng chí Hồ Cẩm Đào vào đây được à ghen (!)

Còn Phạm Ngọc Thái trong bài "Lời về Hội thảo thơ Nguyễn Quang Thiều", nghe có vẻ tình cảm tri âm hơn lại bảo: Thơ của Thiều hay nhất là tập "sự mất ngủ của lửa” - Bài thơ hay nhất trong tâp “Sự mất ngủ của lửa” ấy, (nghĩa là bài thơ hay nhất trong đời thi ca của NQT) là bài "Những người đàn bà gánh nước sông”… - Tuy nhiên kể cả bài thơ hay nhất ấy thiếu một téo thôi thì sẽ vĩnh cửu, nhưng chỉ vì thiếu “cái téo” đó mà nó sẽ… cát bụi – nghĩa là vì thiếu cái téo đó nên bài thơ hay nhất của NQT cũng sẽ ra rác!

Ông Thái nói như thế chẳng phải cũng khẳng định là cả đời thơ NQT rồi cũng sẽ ra rác hay sao!? - Vì bài thơ hay nhất mà còn phải vứt đi, huống hồ các bài thơ khác?

Giá có được “cái téo” thì Thiều sẽ vĩ đại – Nhưng vì thiếu “cái téo “, tức là “thiếu một tý”… thôi, nên - Thiều bình thường! Đời thơ Thiều sẽ rơi xuống vực, không lên trời được đâu.

Thiển nghĩ: Hai ông nói tuy có khác nhau song đều phán thơ NQT hỏng! Đời thơ ca của Thiều rồi cát bụi, sẽ ra rác.

Liệu có phải họ nói quá đáng không nhỉ? Không có lẽ nào cả một Hội thảo thơ lớn như thế, lại do chính TS. PGS Nguyễn Đăng Điệp Viện trưởng Viên Văn học VN tổ chức, còn được ông Hữu Thỉnh phồng mang, trợn mắt lên ca ngợi…

Các vị mở Hội thảo thơ ca tụng Nguyễn Quang Thiều hay là thi nhau thổi kèn cho nền thi ca Việt Nam đây?

Xem hình:

Nhà Thơ Phạm Ngọc Thái
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo
Viện trưởng Viện văn học VN - Nguyễn Đăng Điệp
Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam

© Nguyễn Đình Chúc
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–

​Bài liên quan:


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hãy phá tan Gông Xiềng – Hỡi Công Nhân Việt Nam!

Ngày nay, khi mà không thể đóng cửa với bên ngoài để mà xây dựng một xã hội hoang dã, thì rốt cuộc nhà nước Cộng sản Việt Nam cũng phải mở cửa với thế giới. Kết quả là việc họ gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO). Theo đó mà công nghiệp mới phát triển, các nhà máy và công ty được thành lập ngày một nhiều. Đó là sự hình thành những khu công nghiệp ở khắp các tỉnh thành trong cả nước.
Những khu công nghiệp này hoạt động và phát triển là nhờ lực lượng Công Nhân đông đảo và nhiệt thành. Họ làm cho các hãng xưởng ăn nên làm ra, và túi tiền giới chủ ngày một căng phồng. Nhưng ngược lại, những người Công nhân của chúng ta lại bị bóc lột và đối xử thậm tệ. Họ phải sống bằng những đồng lương chết đói, và trong một điều kiện an toàn lao động tồi tệ. Họ bị theo dõi, đàn áp mỗi khi đình công đòi quyền lợi chính đáng của mình.

Đó là hình ảnh chân thực về giới Công Nhân Việt Nam hiện nay - giai cấp mà nhà nước vẫn tuyên bố là lực lượng tiên phong lãnh đạo cách mạng – sự thực đó trái ngược và mâu thuẫn với những gì mà Đảng Cộng sản vẫn tuyên truyền.
Sự thực đó khiến chúng ta phẫn nộ bởi sự giả dối và tráo trở của đảng Cộng sản. Trước đây giai cấp Công nhân bị lừa dối để hy sinh xương máu tranh đấu cho họ giành chính quyền. Thời điểm đó giới Công nhân được nâng lên thành giai cấp tiên phong lãnh đạo cách mạng. Khi đã giành được chính quyền thì giai cấp Công nhân bị quay lại đối xử còn tàn tệ hơn xưa. Họ bị ép buộc phải vắt kiệt sức lao động của mình để mà xây dựng chế độ Cộng sản hoang tưởng.
Những quyền cơ bản vốn từ xưa đến nay là đình công, bãi công nay cũng bị cấm đoán. Tồi tệ hơn nữa, họ không được thành lập Công Đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi cho riêng mình, mà thay vào đó là hệ thống Công Đoàn nhà nước. Đây là hệ thống Công Đoàn tay sai, họ ăn lương nhà nước, vì vậy mà không hề đấu tranh và bảo vệ cho quyền lợi của giới lao động. Những cán bộ Công Đoàn này trở thành thám tử và tai mắt cho nhà nước trong việc theo dõi, giám sát người Công nhân. Vì vậy mà giới Công nhân sống trong sự kìm kẹp và giám sát như trong một hệ thống nhà tù vậy. Tại đây, họ chỉ biết vắt kiệt sức lao động và ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ bảo như những con cừu.

Chính vì bị sự giám sát từ tổ chức Công Đoàn nhà nước mà giới Công Nhân bị chia rẽ và không thể đoàn kết để đấu tranh cho quyền lợi của mình. Nhưng sự áp bức bóc lột ngày một thái quá của giới chủ và Công Đoàn quốc doanh đã đẩy sức chịu đựng của người Công Nhân đến những giới hạn cuối cùng. Nhiều cuộc đình công, bãi công tự phát đã nổ ra rầm rộ khắp nơi. Những người Công nhân giương cao các biểu ngữ đòi được tăng lương, tôn trọng giờ làm và chấm dứt tình trạng ngược đãi người lao động. Nhưng những cuộc đình công này không có người lãnh đạo, không có tổ chức Công Đoàn đại diện nên nhanh chóng bị dập tắt. Nhiều nơi, những cuộc bãi công bị đàn áp dã man trong tiếng khóc uất nghẹn của những người Công nhân.


Trước hiện tình đó của đất nước, trong năm 2006 một tổ chức Công Đoàn độc lập được thành lập. Tổ chức này hoạt động để đấu tranh bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động, họ là đại diện đích thực của Công nhân, đối lập với Công Đoàn nhà nước. Nhưng niềm hy vọng của giai cấp Công nhân Việt Nam mới được nhen nhóm đã nhanh chóng bị dập tắt, tổ chức Công Đoàn độc lập đã bị nhà cầm quyền đặt ra ngoài vòng pháp luật. Kèm theo đó là những hành đồng đàn áp dã man, những nhà hoạt động Công đoàn ưu tú như Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh...đã bị bắt giam.

Hành động đàn áp đó cho chúng ta thấy rõ bộ mặt thật của nhà cầm quyền và tổ chức Công đoàn quốc doanh tay sai. Cho thấy chế độ này là kẻ thù của giai cấp công nhân, nông dân và toàn thể người dân Việt Nam nói chung. Nhà nước này không vì lợi ích của người dân, mà ngược lại là kẻ bóc lột và cai trị thậm tệ nhất.

Đã qua đi những năm tháng bị lừa dối và ép buộc, giai cấp Công nhân Việt Nam ngày nay đã nhận thấy chân tướng của một chế độ mị dân và bóc lột nhân dân. Họ đã dần ý thức được vai trò trong việc phát triển xã hội, ý thức được những quyền lợi của mình đang bị vi phạm nghiêm trọng. Điều đó khiến cho những người Công nhân ngày càng bày tỏ thái độ rõ ràng và quyết liệt hơn đối với sự kìm kèm của tổ chức Công đoàn nhà nước. Họ không còn sợ sự đe doạ và đàn áp từ phía chính quyền. Nhiều cuộc đình công đã nổ ra với tổ chức ngày một quy mô hơn khiến cho nhà cầm quyền phải lo sợ.

Chúng ta phải tự đứng lên để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, không có ai làm điều đó thay cho chúng ta, hỡi những người Công nhân Việt Nam. Hãy ý thức được vai trò to lớn của mình, hãy đấu tranh để lấy lại những quyền lợi mà bấy lâu nay bị nhà cầm quyền tước đoạt. Để làm được điều đó, các bạn hãy đoàn kết chung quanh tổ chức Công Đoàn độc lập của mình, một tổ chức thực sự đấu tranh cho quyền lợi của Công Nhân. Khi giai cấp cấp Công nhân đã ý thức được điều đó thì không điều gì và ai có thể ngăn cản được sức mạnh chân chính của các bạn.

Hãy vùng lên phá tan gông xiềng, hỡi những người Công Nhân Việt Nam. Mọi giai cấp và tầng lớp nhân dân sẽ đứng bên cạnh và ủng hộ cho sự nghiệp tranh đấu chính nghĩa của các bạn. Hãy đập tan ách áp bức, bóc lột mà nhà cầm quyền đã dựng nên. Hãy đập tan sự lừa mị, kìm kẹp và đàn áp từ phía bạo quyền để đòi cho được quyền làm người và những lợi ích chính đáng của chúng ta!

Không ai có thể chấp nhận một thực tế đớn đau: Đó là việc một chế độ nhà nước tuyên bố là đại diện cho giai cấp Công Nhân nay lại bóc lột và đàn áp Công Nhân. Họ coi những người Công Nhân chỉ là đối tượng để lừa dối và bóc lột. Những năm tháng lừa mị đã qua, ngày nay giai cấp Công Nhân đã thực sự thức tỉnh trước hiện thực tàn nhẫn đó. Nhiệm vụ của những người Công Nhân chúng ta bây giờ là vượt qua sự kìm kẹp và đàn áp của chính quyền, đập tan gông xiềng để tự giải phóng cho chính mình. Giai cấp Công nhân sẽ được giải phóng, dân tộc Việt Nam sẽ được giải phóng khỏi ách độc tài, đó là niềm tin tất thắng của tất cả chúng ta.

© Huỳnh Công Đoàn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bài văn " gây kinh hoàng" trên Internet

Bài văn của một nữ học sinh trung học phổ thông với đề bài phân tích truyện Thánh Gióng vừa được phát tán trên mạng, được xem như “bài văn lạ” mới, gây xôn xao cộng đồng. Nguyên văn bài viết như sau (xin đăng nguyên văn, kể cả một số từ tạm gọi là “lỗi từ vựng” của thế hệ 9X):

Xong xuôi thì thay vì ở lại để nhận huân chương
Anh hùng, ông lại vội vã bay ngay lên trời, để
 lại một loạt fan và người hâm mộ ngơ ngác.
“Truyền thuyết kể lại thật ấn tượng khi Thánh Gióng ba tuổi chưa biết nói cười nhưng khi giặc Ân đến thì thoắt cái vươn vai để trở thành người lớn trong phút chốc, ngay sau đó thì đã dùng gậy sắt, cưỡi ngựa sắt uýnh tan giặc. Wow, thậm chí ông còn dùng cả bụi tre làm vũ khí! Xong xuôi thì thay vì ở lại để nhận huân chương Anh hùng, ông lại vội vã bay ngay lên trời, để lại một loạt fan và người hâm mộ ngơ ngác. Chắc là ông tuy thành người lớn nhưng tuổi vẫn trẻ con nên dễ ngượng trước đám đông, hoặc có thể ông ấy khiêm tốn và không mắc bệnh thành tích như người lớn bây giờ! Em hâm mộ ông, à… anh ấy lắm (mà sao trẻ thế họ lại cứ bắt gọi là ông nhỉ?)! Nếu anh ấy mà không bay mất chắc ối người hâm mộ sẽ chết mê chết mệt. Ôi, anh Gióng thật manly, thật cool - thần tượng của em!

Nhưng em không chỉ hâm mộ mà còn thương anh ấy lắm, mới ba tuổi ranh, chưa biết gì mà đã buộc phải thành người lớn, phải làm chuyện người lớn trong khi chưa kịp hưởng tuổi thơ, tuổi thần tiên, tuổi mộng mơ, tuổi ômai như tụi em…Thật buồn, thật ghét chiến tranh đã cướp đi mất tuổi thơ của anh ấy!

Em thì ngược lại, em có tuổi thơ và thời con trẻ đầy đủ đến phát chán.Thực sự thì em chỉ mong cái tuổi thơ này kết thúc nhanh nhanh và thành người lớn cùng thần tượng của em sớm nhất có thể vì quá tuổi thơ của chúng em quá nhiều lý do để bực bội.

Này nhé: Tuổi thơ lúc nào cũng phải đi học, điểm kém thì bị chửi mắng, thậm chí dính chưởng của phụ huynh, muốn học giỏi thì lại phải quay cóp khi đi thi, em thì lại vụng nên quay toàn bị lộ. Lớp em tụi nó quay siêu lắm, có đứa còn được nhà trang bị điện thoại xịn để nhắn đầu bài, đứa thì móc với giám thị quăng phao cho. Em không biết dùng phao, chết đuối phải roài, hic hic…

Tuổi thơ lúc nào cũng bắt đi sở thú. Đi riết chán ốm vì chẳng có gì để xem. Có mấy con thú ốm nhom cứ đứng vậy hoài. Mà nghe nói một con voi mới tự nhiên lăn đùng ra chết, người ta bảo nó bị bệnh hiểm nghèo, em nghĩ là nó đói thôi. Ba em dạo này làm ăn chứng khoán hay đất đai gì đó mà về quặu nhà hoài, kêu làm ăn thế này thì có mà chết đói cả lũ! Đấy, người còn chết đói nữa là voi… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ chán chết vì muốn đi chơi chẳng biết đi đâu và đi bằng gì. Xe công cộng thì vừa bẩn vừa hôi, lại chen chúc và luôn chậm giờ, chẳng nhẽ lúc nào cũng bắt gia đình cho quá giang. Em thích đi chơi ngoài thiên nhiên lắm mà không có chỗ nào đi, lại dơ và nguy hiểm nên mẹ không cho. Mà sao cứ đi xa là người lớn lại sợ trẻ con làm chuyện bậy bạ nhỉ? Sao họ cứ suy bụng ta ra bụng người thế? Đi gần thì có mỗi chỗ duy nhất là siêu thị. Dạo này kinh tế khó khăn nên chẳng ai mua gì, cứ đi vào chơi cho mát. Chỗ khu game thì lúc nào cũng phải xếp hàng, tiếng động ẩm ĩ nhức hết cả đầu, haizzz… Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thật chán vì không có gì để xem. Ca nhạc thì nhảm, lại chẳng có bài vui cho lứa tuổi tụi em. Cứ suốt ngày yêu nhau, bỏ nhau nhảm pà cố! Mà trong mấy cuộc thi Talent trên Ti vi thì tụi trẻ con cũng toàn bắt chước người lớn mới được giải cao đấy thôi, ai mà coi trọng con nít! Phim Việt thì vừa chán vừa toàn chuyện người lớn, mấy cái phim Mỹ hành động thì hay, vậy mà cái hay nhất chuẩn bị chiếu thì lại bị cấm mất vì nghe nói quá bạo lực. Mấy đứa bạn nhà giàu nó còn được bay qua Thái, qua Sin xem chứ em thì potay. Mà lạ thật, trẻ con bên ấy giàu hơn nhưng lại thích bạo lực hơn ở nhà mình nhỉ? Ôi, ước gì em được như Phù Đổng, ước gì em nhanh làm người lớn.

Tuổi thơ thì lúc nào cũng bắt đọc sách. Em cũng thích đọc lắm, nhất là mấy cuốn Manga vẽ tranh đẹp cực! Đọc lời và chữ nhiều đang chán, đọc truyện tranh đang thích thì mẹ lại cấm vì bảo trong đó toàn cảnh phản cảm của con nít làm chuyện người lớn…huhu. Nếu mà thế gọi là làm chuyện người lớn thì em cũng thích làm người lớn. Thích thế nhưng mà rất khó, mấy đứa con trai cùng lớp thỉnh thoảng cứ hay rủ đi chơi xa, vào nhà nghỉ làm chuyện người lớn. Thích đấy nhưng mà quá nguy hiểm, nhỏ L. lớp kế bên đi chơi riết rồi tự nhiên có em bé đó, kỳ lắm. Nhưng ở nhà cũng ghê thấy mồ à, mấy cha hàng xóm mắc dịch và biến thái cứ hay gạ qua nhà làm chuyện người lớn rồi cho tiền, cho kẹo... Sao làm trẻ con khổ thế!? Nên em chỉ muốn nhanh làm người lớn.

Mà làm người lớn cũng dễ ợt chứ có gì đâu. Em nghe nói nhỏ kia chưa đến 18 đã khai man để có bạn trai sớm. Mà vừa mấy bữa trước thấy nó còn ốm nhom trên ti vi, nghe dì Năm nói nó giải phẫu thẩm mĩ vòng 1 siêu khủng, nâng mũi dọc dừa, mất mấy ngàn đô lận, thế rồi thành hotgirl, được người ta rủ đi chơi mà trả tới hai chục ngàn đô lận. Cho nên chắc em sẽ phấn đấu thành hotgirl trước, rồi sau đó sẽ đăng ký vô mấy cuộc thi Miss sìtyn để kiếm vận may. Làm người lớn vừa có giá, vừa tự do chẳng ai quản lý. Mẹ cấm đoán em chắc chỉ vì thiếu tiền, chứ em mà kiếm được mấy cha đại gia thì sẽ bao cả nhà ăn chơi nhòe luôn.

Đấy, sao cứ phải thời chiến mới trở thành người lớn lẹ được? Mà nói rồi mới nhớ và tiếc thần tượng của em. Giá anh Gióng mà không bay về trời thì ở lại thành đại gia là chắc. Đẹp trai, tiền thưởng nhiều như thế thì thiếu gì hotgirl xin chết?

Vậy xét cho cùng thì đâu ai cần tuổi thơ nhỉ? Em chỉ muốn làm một việc gì có ý nghĩa, em muốn học tập Thánh Gióng nhanh để trở thành người lớn, em chỉ muốn có nhiều tiền, nhưng làm thế nào nhỉ? Haizzzz…”.

Nhận xét của giáo viên: "Bài không những lạc đề mà tư tưởng có vấn đề! Đề nghị gia đình chú ý giáo dục! 0 điểm”.

Viet Bao (Theo TT&VH)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hoạt động mua bán thời bao cấp của chế độ cộng sản Việt Nam qua ảnh


Những hình ảnh về một giai đoạn mà đời sống sinh hoạt, kinh tế, xã hội diễn ra đã cách đây vài chục năm ở miền Bắc Việt Nam.
Lúc đó, hàng hóa được nhà nước phân phối theo chế độ tem phiếu, hàng hóa chưa được mua bán tự do trên thị trường, chưa được phép vận chuyển hàng hoá từ địa phương này sang địa phương khác.
Kéo dài từ năm 1954 đến 1986 ở miền Bắc Việt Nam, nhưng dư âm của thời “bao cấp” vẫn còn kéo dài đến những năm đầu thập niên 1990.

Xếp hàng gửi xe trước khi vào mua hàng.

Cảnh mua bán tại một quầy hàng mậu dịch Nhà nước.

Các mậu dịch viên chuẩn bị hàng hóa, giá cả trước khi phục vụ người dân.

Mua đồ gia dụng.

Quầy bán vải.

Khu vực bán dép, guốc nhựa.





Đài phát thanh là một thứ hàng xa xỉ ngày đó.

Tiền mặt hạn chế sử dụng ở thời kỳ này, thay vào đó là hình thức tem phiếu.

Phiếu mua thịt.

Phiếu mua vải. Mức mua giới hạn nhiều nhất là 1 mét, và tối thiểu là 10 cm.

Tem lương thực có thể đổi lấy các loại lương thực như: gạo, sắn, ngô, khoai tây, hạt lúa mỳ… với trọng lượng tương đương ghi trên tem.

Có thể mua các phụ tùng xe đạp bằng tấm phiếu này.

Tem lương thực trị giá mua cho 25 gram lương thực.

Tem lương thực trị giá mua cho 50gram lương thực.

Tem lương thực trị giá mua cho 100gram lương thực.

Phiếu mua xăng mô tô, xe máy. Phiếu này được mua theo mệnh giá lít ghi trên phiếu.

Phiếu mua chất đốt và tem đường.
Phiếu mua chất đốt và tem đường. Với phiếu mua chất đốt thì có thể sử dụng để mua: dầu hỏa, củi, than… Mỗi lần sử dụng, mậu dịch viên sẽ cắt bỏ một ô trên tờ phiếu tương ứng với số lượng mua.


Sổ mua lương thực hay còn gọi là sổ gạo, thời kỳ này viên chức Nhà nước chỉ được mua 13,5kg/1 tháng. Thuật ngữ ‘buồn như mất sổ gạo’ xuất hiện từ đây: Mất sổ gạo còn quan trọng hơn cả việc mất tiền vì có tiền cũng không mua được gạo, dù là gạo đỏ, đầy thóc và sạn!


Một bài báo về chỉ dẫn mua hàng tết bằng tem phiếu.
Quy định của Nhà nước trong việc dùng tem phiếu.

© Tiền Phong


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều