07/10/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Sự im lặng và sự thỏa hiệp

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ ba, ngày 10 tháng bảy năm 2012

So với “im lặng đáng sợ” của 25 năm trước, những bản án treo, một biểu hiện của sự thỏa hiệp - còn đáng sợ hơn rất nhiều, khi đằng sau nó là những tiếng thở dài của niềm tin
Ngày 26-5-1987, khái niệm “im lặng đáng sợ” - một biểu hiện của bệnh vô cảm, vô trách nhiệm, trong cuộc chiến chống tiêu cực, tham nhũng - lần đầu tiên xuất hiện trong chuyên mục “Những việc cần làm ngay” trên báo Nhân dân. Tác giả, NVL, không ai khác, chính là Tổng bí thư đương nhiệm Nguyễn Văn Linh. Chính tinh thần phê phán “sự im lặng đáng sợ” này đã là điểm khởi đầu cho giai đoạn đổi mới. Sau này, ông viết: “Phải quyết liệt chống tiêu cực thì nhân tố mới mới thật sự có chỗ đứng, giống như có nhổ sạch cỏ dại, diệt sâu rầy thì lúa mới mọc lên vậy”.

Nhưng 25 năm qua, tiêu cực, tham nhũng không những không bị đẩy lùi, thậm chí “nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có” - như lời TBT Nguyễn Phú Trọng trong buổi tiếp xúc cử tri quận Ba Đình hôm 30-6-2012.

25 năm qua, bên cạnh sự “im lặng đáng sợ”, còn xuất hiện thêm một biểu hiện mới. Đó chính là sự thỏa hiệp. Năm 2010, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cũng nói đến “sự thỏa hiệp” này qua phát biểu của Chủ nhiệm Lê Thị Thu Ba: “Hiện dư luận và một số cử tri cho rằng người dân, doanh nghiệp sẵn sàng đưa hối lộ cho cán bộ, người có thẩm quyền giải quyết công việc để được việc. Trong khi cán bộ, công chức nhà nước lại coi việc nhận tiền của người dân, doanh nghiệp khi giải quyết công việc cho họ là điều bình thường, đương nhiên. Nhận riết hóa quen, khi không có thì nhũng nhiễu”.

“Sự thỏa hiệp”, nhìn thấy nhan nhản trong đời sống hàng ngày, nhiều khi đơn giản chỉ là 50 ngàn đóng thêm để được khám bệnh sớm. “Sự thỏa hiệp” đôi khi bình thường đến mức người ta không nhận ra mình đang là nạn nhân của tham nhũng, tiêu cực.

Nhưng có thể gọi đó là “thỏa hiệp” khi người dân là những người “không có quyền ra giá”? Dường như cách nhìn nhận về “sự thỏa hiệp” của người dân khác rất nhiều so với cách nhìn nhận của những người “có trách nhiệm”.

Sự thỏa hiệp đó, trong báo cáo kiến nghị cử tri mà Mặt trận vừa trình bày trước QH tháng 6 vừa rồi thể hiện ở niềm tin rằng “Số vụ việc, vụ án tham nhũng được phát hiện xử lý chưa phản ánh đúng tình hình tham nhũng đang diễn ra”, rằng “Việc xử lý các vụ án tham nhũng thường bị kéo dài, trong đó các vụ án nghiêm trọng, phức tạp thường bị kéo dài theo hướng thu hẹp vụ án”. Và biểu hiện rõ nhất của sự thỏa hiệp, dưới con mắt dân chúng, là “Tội phạm tham nhũng được cho hưởng án treo còn nhiều”.

Nói giản dị hơn thì Tham nhũng ít bị phát hiện. Bị phát hiện thì xử lý theo kiểu “đầu voi đuôi chuột”. Và quan trọng nhất là cái cách nhìn nhận trong việc “Nhân danh nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” để những “cỏ dại, sâu rầy” được nhận một bản án treo - Suy cho cùng, người dân, những nạn nhân của tham nhũng, dường như có đầy đủ tư cách để nhìn nhận thế nào là thỏa hiệp.

Người dân rõ ràng không lo suông. Bởi đằng sau những nỗi lo, những tiếng thở dài là những con số thống kê lạnh lùng. Năm 2008, tỷ lệ án treo trong xét xử án tham nhũng sơ thẩm đến 37%. Tới năm 2010, vấn đề án treo tiếp tục được nhắc lại không hơn không kém. Theo báo cáo của Ủy ban tư pháp trước QH: Có đến 166/479 số bị cáo phạm tội tham nhũng bị phạt tù nhưng cho hưởng án treo. Chưa kể tới vô số vụ “đã bị khởi tố nhưng sau đó đình chỉ điều tra với lý do thân nhân tốt, đã khắc phục hậu quả, bồi thường thiệt hại”. Và, trên một “sự thỏa hiệp chung”: Tham nhũng được đánh giá là nghiêm trọng, diễn biến phức tạp và chưa được ngăn chặn, đẩy lùi nhưng kết quả điều tra, truy tố, xét xử án tham nhũng trong những năm gần đây tiếp tục giảm cả về số vụ và số đối tượng.

Năm 2008, một cuộc tranh luận “nho nhỏ”- nhưng không hề thú vị- đã xảy ra. Chánh tòa tối cao Trương Hòa Bình cho rằng: Trong các vụ án tham nhũng, đối tượng là cán bộ, công chức, đảng viên thì nhân thân thường là tốt, lại có quá trình cống hiến. Các vụ án được phát hiện thường là nhỏ, giá trị sai phạm không quá lớn nên gia đình bị cáo thường chủ động khắc phục thiệt hại. “Cho nên về lý mà nói, cho hưởng án treo nhiều trong án tham nhũng chưa hẳn đã sai hết” – Chánh án nói. Còn Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Dương Ngọc Ngưu thì lại nhìn nhận: “Dư luận thấy ai được hưởng án treo là cho rằng gần như người đó được án nhẹ nhất, thoát phạt tù. Mà như thế là không tương xứng với mức độ nguy hiểm của tội phạm tham nhũng”.

Tới năm 2010, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Thu Ba vẫn phải nhắc lại câu chuyện này khi mà “tình trạng treo” gần như không giảm: “Tham nhũng đều liên quan đến cán bộ, công chức. Nếu chúng ta cứ căn cứ vào nhân thân tốt thì tôi thấy không phù hợp, cần phải xem xét lại” – bà Thu Ba nói.

Và sau những cuộc tranh luận chẳng đi đến đâu đó, gần đây nhất, ngày 18-5-2012, TAND tỉnh Bình Phước đã cho hưởng án treo cả nhóm 9 bị cáo trong vụ tham nhũng tại Đồng Xoài.

Tuần rồi, dư luận chứng kiến một động thái mới trong cuộc chiến chống tham nhũng gắn với NQ TƯ 5 khi các đoàn công tác liên ngành được thành lập để kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng. Tuổi trẻ ngay sau đó đã đặt một câu hỏi chính xác: Tình trạng tỷ lệ án treo nhiều trong xét xử các vụ án tham nhũng có (được) đặt ra trong kiểm tra, giám sát lần này? Chỉ tiếc là câu trả lời của Phó chánh văn phòng Thường trực Văn phòng BCĐ Phạm Anh Tuấn không đi đúng vào câu hỏi và có vẻ chỉ mang tính chất cá nhân: “Trong bối cảnh Đảng và Nhà nước đang đẩy mạnh công tác đấu tranh phòng chống tham nhũng, cần hạn chế việc cho hưởng án treo để đảm bảo tính răn đe của pháp luật”.

Trong buổi tiếp xúc cử tri quận Tây Hồ, TBT Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh việc “Chúng ta quyết định không để bộ máy phòng chống tham nhũng ở cơ quan hành pháp nữa mà đưa sang cơ quan Đảng”. Điều đó, có vẻ như sẽ tạo ra sự độc lập, nhấn mạnh là trong việc phát hiện tham nhũng. Nhưng việc phát hiện liệu có còn ý nghĩa nếu “tình trạng án treo” vẫn treo lơ lửng đâu đó trong các pháp đường đáng lẽ phải nghiêm minh?

So với “im lặng đáng sợ” của 25 năm trước, những bản án treo đáng sợ hơn rất nhiều, khi đằng sau nó là những tiếng thở dài của niềm tin.

25 năm trước là TBT Nguyễn Văn Linh với tinh thần phê phán “sự im lặng đáng sợ”. 25 năm sau là TBT Nguyễn Phú Trọng với quyết tâm “Thuốc liều cao cho bệnh nặng”.

Nhưng suốt 25 năm đó là sự thỏa hiệp của những bản án treo. Và vẫn chỉ là một cuộc chiến.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cú bắt tay ở Hà Nội

Nhưng ai cũng biết, vẻ đẹp khó mà tồn tại với thời gian. Một hôm nào đó, đứng trước gương, nàng chợt nhận ra những vết nhăn trên trán xuất hiện. Gửi email không ai trả lời, nhắn tin vào hư không, điện thoại không ai nhấc máy. Thảm họa cuộc đời bắt đầu. Vì thế, người đẹp nên chọn bạn tình khi còn đang trẻ đep, đang có giá. Để làm được việc đó, cần có cái đầu lạnh.
Cú bắt tay này có thay đổi khu vực?
Tại Hội nghị Genèva năm 1954 về Đông Dương, Ngoại trưởng Mỹ John Foster Dulles đã không bắt tay Chu Ân Lai. Trong ngoại giao, đó là sự khinh thường, không thể chấp nhận được.

Sự băng giá trong quan hệ Mỹ Trung kéo dài tới 25 năm. Henry Kissinger, thế hệ đàn em của Dulles, đã tìm mọi cách liên lạc với Bắc Kinh, nhằm khai thông bế tắc.

Người ta còn nhớ, đối đầu Xô-Trung bắt đầu là phong trào Quốc tế Cộng sản mất đoàn kết. Sự rạn nứt bắt đầu từ ý thức hệ, về cách tiến hành cuộc cách mạng vô sản toàn thế giới, về bạo lực cách mạng. Liên Xô muốn là anh cả, nhưng Trung Quốc cũng muốn là anh hai.

Có lần “hai ông anh” sang tận Romania chửi nhau. Tháng 6 năm 1960, Đại hội Đảng Cộng sản Romania được tổ chức long trọng thì Khrushchev và Bành Chân công khai lên án nhau trên diễn đàn.

Khrushchev gọi Mao “một người theo chủ nghĩa quốc gia, một kẻ cơ hội, và kẻ xa rời đảng”. Bành Chân gọi Khrushchev một người theo chủ nghĩa xét lại, “gia trưởng, độc đoán và chuyên chế”.

Đỉnh điểm xung đột trực tiếp giữa hai nước là cuộc chiến tranh biên giới Xô-Trung năm 1969, chút xíu nữa thôi, Liên Xô đã tấn công Trung Quốc bằng bom nguyên tử.

Trong lúc ấy, Liên Xô và khối Đông Âu như một cái gai trong mắt Mỹ và cần phải nhổ. Hoa Kỳ lại sa lầy vào cuộc chiến Việt Nam và đang tìm cách rút ra.

Để giải quyết bài toán chiến tranh Việt Nam và phân chia lại thế giới, Trung Quốc là lựa chọn tốt nhất của Hoa Kỳ.

Phần còn lại là ngoại giao bóng bàn, là chuyến đi bí mật của anh chàng Do Thái, Henry Kissinger, Ngoại trưởng Hoa Kỳ, tới Bắc Kinh.

Ước muốn của Nixon thăm Trung Quốc cháy bỏng đến nỗi ngày 5-10-1970, ông tuyên bố trên báo Times “Nếu có điều gì đó tôi muốn làm trước khi chết, đó là đi Trung Quốc. Nếu tôi không đi được tôi muốn các con tôi đi”

Năm 1972, tại Bắc Kinh, Nixon chủ động bắt tay thân mật với Chu Ân Lai, ý muốn xin lỗi chuyện Dulles đã coi thường tiên sinh họ Chu. Ông này thừa nhận “Bàn tay của ngài (Hoa Kỳ) đã vượt qua đại dương lớn nhất thế giới: 25 năm vắng bóng đối thoại.”

Không những thế, khi Nixon gặp Mao Trạch Đông, cả hai bắt tay, rung rung, đưa lên đưa xuống đúng 32 lần. Một sự thân mật hiếm có, đánh dấu sự thay đổi cục diện thế kỷ 20.

Cái giá của cú bắt tay không nhỏ. Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh là Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan), thừa nhận chỉ có một nước CHND Trung Hoa và tặng luôn cái ghế tại Liên Hiệp Quốc.

Sau đó là đồng minh ấy cũng tháo chạy ở Sài Gòn, chính quyền do Mỹ chống lưng sụp đổ. Đúng lúc tranh tối, tranh sáng, Trung Quốc tấn công chiếm Hoàng Sa. Hạm đội Mỹ ngay gần đó nhưng không cứu đồng minh vì ván bài phân chia thế giới quan trọng hơn.

Chiến tranh Việt Nam kết thúc nhưng lại không đúng với kịch bản của Trung Quốc thỏa thuận với Mỹ. Ngày Tổng Bí thư Lê Duẩn tuyên bố chiến thắng 1975 “không kẻ thù nào dòm ngó đất nước ta”, Campuchia bất ngờ tấn công đảo Thổ Chu.

Sau chuyến thăm Mỹ, tới Texas cưỡi ngựa, đội mũ cao bồi với diễn viên phim Reagan, Đặng Tiểu Bình trở về và quyết dạy cho đàn em Việt Nam một bài học. Môi đã cắn răng, hết tình hữu nghị.

Cú bắt tay thay đổi thế giới.
Hệ lụy của cú bắt tay năm 1972 khó mà nói hết. Liên Xô bị cô lập, chạy đua vũ trang tới đỉnh điểm, kinh tế kiệt quệ và cuối cùng toàn bộ phe XHCN sụp đổ. Quốc gia lớn nhất thế giới, hùng mạnh một thời, bỗng biến mất trong một đêm.

Thế giới thành đơn cực do Mỹ lãnh đạo.

Đúng lúc ấy, Trung Quốc lặng lẽ trỗi dậy một cách không ngờ. Từ năm 1978, với chính sách mở cửa và đổi mới, Trung Quốc đã liên tục tăng trưởng trong 3 thập kỷ, GDP hàng năm tăng trung bình tới 9-10%.

Hiện họ là siêu cường kinh tế thứ hai trên thế giới, sau mỗi Hoa Kỳ. Người ta dự đoán, vài năm nữa, quốc gia 1.3 tỷ dân này sẽ vượt Mỹ.

Hoa Kỳ bỗng nhận ra, cú bắt tay năm 1972 đang làm lung lay vai trò lãnh đạo thế giới của chính mình. Sự nổi lên của Trung Quốc không đúng kịch bản của Mỹ, nước này không sụp đổ như Liên Xô. Châu Á, Thái Bình Dương có nguy cơ rơi vào tay kẻ khác.

Bây giờ đến lượt Hillary tìm cách sửa lỗi lầm của người tiền nhiệm để lại. Bà tìm một cú bắt tay khác nhằm thay đổi cục diện ở Châu Á.

Nếu Kissinger coi Trung Quốc là lá bài chống Liên Xô và Đông Âu, thì trong thời điểm hiện nay, Hillary coi Việt Nam là lá bài ở biển Đông để đấu với Trung Quốc.

Biển Đông giầu trữ lượng dầu mỏ, khí đốt và nguồn hải sản vô tận. Quan trọng hơn cả nó là yết hầu đi lên phương Bắc. Ai nắm được vị trí chiến lược này sẽ nắm được châu Á. Các nước lớn đều hiểu, các nước nhỏ cũng biết.

Việt Nam vừa có đất liền dính với Trung Quốc cả ngàn km biên giới. Có biển Đông, cửa ngõ của người Trung Quốc.

Ngày xưa, Việt Nam là tiền đồn của phe XHVN, hứng tất cả tư tưởng, từ Lê Nin, Marx, Stalin, Mao Trạch Đông, rồi Domino và…bom đạn. Ngày nay, đất nước này là tiền đồn chống bành chướng…Thái Bình Dương.

Việt Nam đang kẹt giữa nhiều làn đạn. Một bên là hệ tư tưởng Cộng sản, một bên là biển Đông đang dậy sóng, mặt khác muốn hội nhập để quốc gia mạnh lên nhờ kinh tế thị trường có định hướng XHCN. Xem chừng chưa có lối thoát nào.

Tam giác Nga-Mỹ -Trung luôn là mối quan tâm của cả thế giới. Ba anh này vui cười với nhau trên sân khấu chính trị, “đồng sàng dị mộng” như đôi vợ chồng, dù nằm chung giường hàng đêm, nhưng lại nghĩ đến tình nhân riêng của mình.

Tại Á Châu, có một người tình rất đẹp để ba anh kia ve vãn. Nhưng chân dài lại đỏng đảnh, lúc nghiêng anh Trung, lúc hẹn chàng Mỹ ra chỗ vắng, ngày khác lại nhắn tin cho lão Nga già lụ khụ tới quán café mờ.

Nhưng ai cũng biết, vẻ đẹp khó mà tồn tại với thời gian. Một hôm nào đó, đứng trước gương, nàng chợt nhận ra những vết nhăn trên trán xuất hiện. Gửi email không ai trả lời, nhắn tin vào hư không, điện thoại không ai nhấc máy. Thảm họa cuộc đời bắt đầu.

Vì thế, người đẹp nên chọn bạn tình khi còn đang trẻ đep, đang có giá. Để làm được việc đó, cần có cái đầu lạnh.

Ngày xưa các nước lớn từng mua bán sau lưng các nước nhỏ, bây giờ đến lượt người bị bán rẻ năm nào lên tiếng.

Nếu giàn xếp được một cuộc bắt tay của Obama tại Hà Nội trong tương lai, như đã từng xảy ra ở Điếu Ngư Đài năm 1972, thì đó là cơ hội vàng cho Việt Nam góp phần thay đổi thế giới trong thế kỷ 21.

Nếu không ai giơ tay ra thì có thể cần thêm 25 năm nữa, bằng khoảng thời gian mà nước Mỹ đã mất để sửa lỗi ngoại giao, do John Dulles không bắt tay Chu Ân Lai tại Genèva năm 1954.

9-07-2012
© Hiệu Minh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Công an quận Hoàn Kiếm ‘mời’ bà Lê Hiền Đức và Luật sư Lê Quốc Quân

Trên trang blog cá nhân, bà Lê Hiền Đức cho biết, công an quận Hoàn Kiếm vừa gửi giấy mời bà tới làm việc để làm rõ những hành vi mà họ gọi là ‘gây rối’ hôm 8/7.

Giấy mời ghi, 9 giờ ngày 11/7 có mặt tại công an quận Hoàn Kiếm, số 2 phố Tràng Thi, Hà Nội để làm rõ về việc “cùng nhiều người tụ tập gây rối trật tự công cộng trước nhà hát thành phố. Giấy cũng ghi rõ là “lần 1″, nhưng ghi sai tên bà Hiền Đức là Huyền Đức.
Bà Lê Hiền Đức và LS. Lê Quốc Quân trong
 cuộc biểu tình chống TQ tại Hà Nội
ngày 08/07/2012
Thực tế, ngày 8/7 bà đã cùng hàng trăm, thậm chí lúc cao điểm tới 1000 người đi biểu tình chống Trung Quốc. Cũng như một tuần trước đó, ngồi trên xe lăn, bà luôn đi hàng đầu.

Chia sẻ trên blog bà cho biết, tôi ngồi xe lăn “gây rối” được rất ít, sao bằng cả ngàn người khác, vậy công an Hoàn Kiếm đã gửi giấy mời cho những bà con đó chưa?

Bà Hiền Đức cũng ghi những lời phản đối tờ giấy mời sai trái trên vào phía sau và công bố trên mạng.

Đây là lần biểu tình chống Trung Quốc thứ 2 trong năm nay, lần đầu có vài trăm người tại Sài Gòn. Song, hôm 8/7 biểu tình chỉ diễn ra tại Hà Nội.

Bà Hiền Đức tên thật là Phạm Thị Dung Mỹ sinh năm 1932, từng công tác trong ngành công an, sau đó làm giáo viên cho tới khi nghỉ hưu. “Hiền Đức” là tên bác Hồ đặt cho bà.

Bà đã theo đuổi việc chống tham nhũng, giúp đỡ những người dân oan khuất từ nhiều năm nay và từng được giải thưởng của tổ chức minh bạch quốc tế. Mặc dù gặp vô vàn khó khăn và từng nhiều lần bị đe dọa nhưng bà quyết không lùi bước.

Công an Quận Hoàn Kiếm mời tôi ra làm việc về " Gây rối trật tự " hôm 8 -7

Công an Quận Hoàn Kiếm vừa gửi " Giấy mời " cho tôi :
Đúng 9 giờ sáng mai có mặt tại cơ quan cảnh sát điều tra công an Quận Hoàn kiếm ...để làm việc về ....gây rối trật tự công cộng ngày 8-7..


Hay quá, các anh em Hoàn Kiếm rất có nghiệp vụ gây rối với cá nhân, chắc là đã gửi giấy mời cho cả ngàn bà con hôm đó ?

Hay quá, các anh em Hoàn Kiếm rất có nghiệp vụ gây rối với cá nhân, chắc là đã gửi giấy mời cho cả ngàn bà con hôm đó ?
Mà gây rối trật tự thì chắc đã lập biên bản tại chỗ, chắc đưa cả ngàn bà con ký rồi ?

Tôi đi phản đối xâm lược của Trung Quốc cùng bà con, ngồi xe lăn chỉ "gây rối" được rất ít, ít hơn bà con ngàn người khỏe mạnh kia. Không biết công an Quận Hoàn Kiếm đã gửi giấy mời ngàn bà con hôm đó chưa ?

Tôi ủng hộ Luật biển, vậy công an có ủng hộ không ?

Tôi đã quan sát được các hành vi của công an Hà nội ngày hôm đó, ghi lại toàn bộ bằng camera của tôi và các con cháu đi cùng, đó là trách nhiệm của bất kỳ công dân nào nếu muốn làm.


Tóm lại, việc gây rối, gây phiền nhiễu của công an Hoàn kiếm đối với cá nhân tôi sẽ được đưa lên công luận. Tôi sẽ dịch giấy mời này ra tiếng Anh và gửi sớm cho Bà Clinton sắp sang thăm Việt nam, cho họ thấy những hành vi rất khó chấp nhận của công an Hoàn Kiếm đang làm với tôi và những người yêu nước.

Còn đây là một giấy mời Luật sư Lê Quốc Quân :

Còn đây là một triệu tập Luật sư Lê Quốc Quân
Còn đây là một giấy mời Luật sư Lê Quốc Quân

© Lê Hiền Đức


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hoàng Sa mến thương ơi!

Ts Đặng Huy Văn: Lâu nay chúng ta thấy có một điều rất kì lạ đang xẩy ra trên đất nước mà không hề được giải thích. Đó là hàng ngày, ngư dân ta bị tàu Trung Quốc bắn giết, cướp bóc, bắt bớ mà không thấy một vị lãnh đạo nhà nước nào lên tiếng phản đối. Đặc biệt từ giữa năm 2011 đến nay, Trung Quốc trắng trợn xâm phạm Biển Đông, đòi chiếm Biển Đông theo “đường lưỡi bò”, đòi khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam...
 Nhiều người dân bức xúc đã phải xuống đường biểu tình phản đối thì lại bị các nhà chức trách ngăn cản, thậm chí bắt bớ và bỏ tù một số biểu tình viên. Việc chống giặc ngoại xâm là việc của nhà nước, nhà nước không làm được buộc người dân phải xuống đường thì lý ra nhà nước phải hoan nghênh chứ? Tại sao lại trấn áp những người yêu nước xuống đường biểu tình chống giặc Tàu xâm lược? Các nhà lãnh đạo Việt Nam đang “làm theo lời bác” năm 1945 là quán triệt bài học khổ nhục kế của Việt Vương Câu Tiễn thời Chiến Quốc, hay đang đem bán dần đất nước để chia nhau những đồng đô-la của giặc?

Hoàng Sa mến thương ơi!

Luật Biển đã thông qua
Hoàng Sa là con mẹ
Thôi chuyện xưa đừng kể
Ai bán rẻ con ta!

Con ơi đừng trách “cha”
Là xấu xa, phản bội
Chẳng qua “cha” lạc lối
Mà rước giặc vào nhà!

Nay âm hồn báo mộng
“Cha” biết lỗi xưa rồi
Con sẽ về với mẹ
Hoàng Sa mến thương ơi!

Con rơi vào tay giặc
Bị dày xéo tơi bời
Chúng đào bia, quăng xác
Ông cha tự bao đời!

Chúng bắn giết ngư dân
Đánh cá quanh Quần Đảo
Dân Việt vào tránh bão
Là chôn vùi xác thân!

Chúng còn đòi khai thác
Thềm lục địa Việt Nam
Mở thầu tìm dầu khí(1)
Ngay ngoài biển Nha Trang!

Chúng đòi “đường lưỡi bò”
Cả Biển Đông chiếm trọn
Biển thét gào đau đớn!
Nổi cuồng bão sóng xô!

Xưa dưới thời Pháp Thuộc
Dân tức nước vỡ bờ
Tràn xuống đường tranh đấu
Để giành lại tự do!

Nay người dân Thủ Đô(2)
Đi biểu tình yêu nước
Công an ngăn từng bước
Tước mất quyền tự do

Xuống đường “cấm dân hô”:
Quân Tàu mau về nước!
Biển Đông của Việt Nam!
Hoàng Sa của Việt Nam!

Biểu tình là “vi phạm”:
Mất trật tự trị an
Là âm mưu chống đảng
Chống nhà nước Việt Nam!

Bắt dân “vâng lời bác”:
Yêu nước phải quên thân
Noi Việt Vương Câu Tiễn(3)
Chịu khổ nhục “nếm phân”!

Thôi! Đừng lừa dân nữa!
Hỡi bè đảng Việt gian
Giả danh “vâng lời bác”
Để bán dần Nước Nam!

Các người muốn “nếm phân”
Hay tiền đô trăm tỷ?
Các người nói “vì dân”
Hay lợi quyền ích kỉ?

Hỡi đồng bào yêu quí!
Ước gì hết Việt gian
Để Hoàng Sa, Biển, Đảo
Về bên Mẹ Việt Nam!

Hà Nội, 10/7/2012
Ts. Đặng Huy Văn
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–
(1) Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc đang mở gọi thầu 9 lô thăm dò và khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam chỉ cách bờ biển Nha Trang khoảng 50 km.

(2) Sáng hai ngày chủ nhật 1/7/2012 và 8/7/2012, rất nhiều người dân yêu nước Thủ Đô cùng đồng bào Huế, Sài Gòn đã rầm rộ xuống đường biểu tình chào mừng Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc Hội thông qua đồng thời cực lực phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc đang mời thầu thăm dò và khai thác dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam và chiếm đóng trái phép Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

(3) Năm 1945, trong cuộc gặp mặt những cán bộ thông tin tuyên truyền của đảng, Cụ Hồ đã nhắc nhỡ các anh chị em phải quán triệt bài học “khổ nhục kế” của Việt Vương Câu Tiễn thời Chiến Quốc: nhẫn nhục “nếm phân” Ngô Phù Sai để giành lại được độc lập cho nước Việt (theo lời kể của nhà báo Trần Lâm, nguyên TGĐ Đài Truyền Hình Việt Nam)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

TBT Nguyễn Phú Trọng đang "sốt ruột" theo kiểu gì?

Trong cuộc tiếp xúc cử tri ngày 29/6 tại Hà Nội vừa rồi, TBT Nguyễn Phú Trọng lại khiến dư luận bàn tán rôm rả khi công khai bày tỏ thái độ “sốt ruột” trước tệ nạn tham nhũng tràn lan khắp cả nước. Ông còn phát biểu: “Tinh thần chống tham nhũng trong Đảng quyết tâm rất cao, song phải dựa vào nhân dân, dựa vào đảng viên”!?
Theo lẽ thường tình, khi một người “sốt ruột” trước hành vi của người khác thì hoặc là vì anh ta thấy hành vi đó nguy hại và nôn nóng ngăn chặn, hoặc là vì anh ta muốn làm như người ta mà không được. Vậy nên để xem ngài TBT “sốt ruột” theo kiểu gì, thiết tưởng chúng ta cũng cần phải xem Đảng và Nhà nước vẫn đang “dựa vào nhân dân” để “chống tham nhũng” như thế nào đã.

Người Việt Nam vốn có truyền thống “kính lão”, đặc biệt là những bậc “cây cao bóng cả” có nhiều đóng góp cho cộng đồng và xã hội. Các triều đại phong kiến ở Việt Nam trước đây rất coi trọng tiếng nói của tầng lớp phụ lão, mà Hội nghị Diên Hồng năm 1284 (do Thượng hoàng Trần Thánh Tông triệu họp các phụ lão trong cả nước để trưng cầu dân ý về chủ trương hòa hay chiến khi quân Nguyên Mông sang xâm lược nước ta lần thứ 2) là một minh chứng điển hình.

Trong lớp người cao tuổi ở Việt Nam hiện nay, có một bộ phận mà xã hội cũng như các cấp chính quyền xưa nay vẫn dành cho họ một vị trí đặc biệt. Đó chính là các vị “lão thành cách mạng” – những người đã cống hiến phần lớn cuộc đời của mình cho “sự nghiệp cách mạng” do Đảng CSVN khởi xướng và dẫn dắt, với những thành tích đáng nể trọng theo quan niệm chính thống của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Trước thực trạng tham nhũng, tiêu cực đang ngày càng tác oai tác quái hiện nay, nhiều vị đã khảng khái lên tiếng đòi hỏi lãnh đạo Đảng và Nhà nước phải có biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn và đẩy lùi tham nhũng, tiêu cực.

Không dừng lại ở đó, mới đây một số vị lão thành cách mạng đã tập hợp lại nhằm đi đến thành lập “Câu lạc bộ Học và làm theo tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh” tại Hà Nội. Theo lời của một thành viên sáng lập thì “thành phần là những người đã có quá trình hoạt động trong Đảng, Nhà nước, quân đội, các đoàn thể cách mạng. Một số người gần như suốt cuộc đời hoạt động, cả lúc đã nghỉ hưu. Ba bốn người đã có những lúc gặp hoặc đã trực tiếp làm việc với Bác Hồ; có người đã tham gia những khóa của Ban Chấp hành Trung ương Đảng hay Quốc hội; có người đã từng có mặt trong Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân ở Việt Bắc”. Rõ ràng, họ đều là những “công dân đặc biệt” trong cái chế độ vẫn suốt ngày ra rả là “của dân, do dân và vì dân” này. Tưởng như đây sẽ là một chỗ dựa đáng tin cậy cho Đảng và Nhà nước trong công cuộc phòng chống tham nhũng và xứng đáng được khuyến khích, thậm chí nhận được sự hỗ trợ từ hệ thống chính trị. Ấy vậy nhưng, trớ trêu thay, câu lạc bộ lại bị trấn áp ngay từ khi còn trong trứng nước. Vẫn theo lời của thành viên sáng lập câu lạc bộ nói trên thì người ta đã “trấn áp việc tìm các cách sao cho có hiệu quả để góp sức với Đảng, Nhà nước trước thực trạng hiện nay của Dân, của Nước, của Đảng” với đủ trò bẩn thỉu như (i) tung tin thất thiệt, (ii) doạ dẫm, tạo áp lực vào kinh tế của con cái, (iii) gây áp lực từ hệ thống Đảng, (iv) gây áp lực từ tổ chức cựu chiến binh, và (v) diễu võ dương oai.

Trong hệ cơ chế chính trị hiện hành ở Việt Nam, việc trấn áp bài bản với đủ mọi chiêu thức đối với một câu lạc bộ mà thành viên của nó toàn là những bậc “đức cao vọng trọng” như thế chắc chắn phải bắt nguồn từ “quyết tâm rất cao” của lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Ông cha ta vẫn có câu “miệng quan trôn trẻ”. Thực tế này hẳn không khỏi khiến người ta nghĩ rằng thái độ “sốt ruột” của ngài TBT dường như thể hiện tâm lý “trâu buộc ghét trâu ăn” hơn là tâm trạng của một nhà lãnh đạo đang “trăn trở” vì vận mệnh của nước nhà./.

© Lê Anh Hùng
Lê Anh Hùng blog
———————–
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
———————–


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Giai đoạn khốc liệt đang bắt đầu

Tôi không hề có ý định "bôi nhọ" sự lãnh đạo của đảng, bởi như tôi từng chỉ mặt nhiều đảng viên mà nói rằng: Chẳng ai phá đảng ngoài chính những đảng viên biến chất như 15 tên lãnh đạo Hà Giang có tên trong danh sách mua bán dâm với các cháu học sinh thông qua bàn tay môi giới của thằng thầy giáo VÔ GIÁO DỤC. Chẳng ai phá đảng và làm nghèo nhà nước ngoài chính những tên đảng viên đục khoét trong PU18- Vinashin-đại lộ đông tây SG... như Dương Chí Dũng vừa đào thoát với khối tài sản của đất nước dân tộc... như bao vụ làm thất thoát tài sản nhà nước khác nhan nhản khắp 63 tỉnh thành... không sao kể xiết.
Kính gửi các vị lãnh đạo nhà nước Việt Nam

- Ngài Trương Tấn Sang
- Nguyễn Phú Trọng
- Nguyễn tấn Dũng


cùng toàn thể các ông bà trong bộ chính trị TW và Quốc hội nước Viêt Nam

Tôi công dân Bùi Thị Minh Hằng - sinh 1964, CMND: 273278857 do công an Vũng Tàu cấp. Đăng kí thường trú: 106 Lê Hồng Phong- Phường 4 Vũng Tàu.

Xin gửi tới các quý vị một KHẨN THƯ sau đây để các quý vị xem xét và xác quyết cho cả Dân tộc Việt Nam cùng bạn bè quốc tế biết rằng: HIỆN NAY CÓ HAY KHÔNG MỘT CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM đang tồn tại(?)

Tôi sinh ra trong một gia đình có bố là sĩ quan cao cấp trong quân đội và mẹ là cán bộ nhà nước. Bản thân tôi từ 3 tuổi đã được nuôi dạy trong môi trường dành cho con cái sĩ quan đi phục vụ đất nước (trại trẻ binh chủng pháo binh Sơn Tây) từ nhỏ tôi đã trải qua cuộc sống vất vả chung của cả dân tộc và đất nước trong hoàn cảnh chiến tranh bom đạn, thiếu đói nghèo nàn.

Lớn lên tôi học tập hết những năm học phổ thông - cao đẳng công nghiệp nhẹ và trong hoàn cảnh khó khăn chung của đất nước năm 1986 tôi đi xuất khẩu lai động tại Liên Xô cũ do không có việc làm trong nước và cũng do mục tiêu "cấp bách" CỨU NƯỚC- CỨU NHÀ (đóng thuế hợp tác lao động cho nhà nước và đóng những thùng hàng về nuôi sống gia đình).

Từ bấy tới nay tôi hòa mình với cuộc sống của toàn thể đồng bào trong cả nước, đồng cảm với đói no vất vả của muôn người... Bằng chứng là tôi chưa bao giờ kêu than hay nhận lấy sự "ban phát, bố thí" từ phía chính quyền trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tôi cũng chẳng một lần lu loa cho mọi người biết nỗi đau riêng của tôi mà chỉ cho đến khi đích danh ông chủ tịch thành phố Hà Nội bất chấp pháp luật ký quyết định đưa tôi đi "phục hồi nhân phẩm" tại Thanh Hà vì tôi dám BIỂU TÌNH CHỐNG TRUNG QUỐC - bạn vàng của nhà nước ta - đồng thời không ngại tốn kém về kinh phí bằng tiền thuế của Nhân Dân cho một đội ngũ truyền thông "hùng hậu" vào cuộc để bôi nhọ cá nhân tôi trong khi tôi nằm trong trại không lên tiếng nổi thì nhiều người mới nhận ra rằng: Hóa ra có một công dân Bùi Thị Minh Hằng đã từng "phạm tội" vi phạm hôn nhân và gây ra hậu quả là bà ta đã chấp nhận để người đàn ông kia cướp đi toàn bộ tài sản mà chỉ giữ lại 3 đứa con thơ một mình nuôi dạy chúng, Như vậy có một Bùi Thị Minh Hằng tại 106 Lê Hồng Phong Phường 4 Vũng TÀU phải thuộc thành phần: Hộ nghèo - khó khăn cần được chính quyền giúp đỡ chứ!

Nhưng không! Những năm tháng khốn đốn ấy người đàn bà đơn thân với 3 đứa con thơ trên tay này đã tự bươn trải một mình nuôi con mà không hề làm những điều vi phạm đạo đức - pháp luật. Cái người đàn bà bị lường gạt cướp của ấy đáng ra đã đổ "gánh nặng" lên đầu xã hội với hoàn cảnh 3 đứa con thơ thì trái lại Bùi Thị Minh Hằng này đã 1 mình nuôi dạy 3 đứa con ấy từ tấm bé cho đến giờ mà không ngửa tay xin vay hay cướp đoạt cái gì của bất cứ ai. Bùi Thị Minh Hằng này đã lăn lộn vất vả và làm những gì để vừa nuôi con vừa chia xẻ giúp đỡ bao hoàn cảnh thiếu thốn cơ hàn trong xã hội. Những chuyến đi làm từ thiện cùng người của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam Trần Trung Tín tới những vùng xa tận Chương Mỹ - Hà Tây. Hay những chương trình từ thiện trong tỉnh nhà do ông Hai Hàng phó chủ tịch tỉnh chủ trì... Những đóng góp cho y tế phường 4 mà phường từng đem xe tới tận nhà chở đi hay chia xẻ vật chất với vài hộ nghèo sinh sống cùng phường? Bùi Thi Minh Hằng này làm những việc tâm phúc ấy từ trong tận đáy lòng mình như một sự trả ơn đời đã "nâng đỡ" cho mình trong những tháng ngày khốn khó mà không màng tới Danh-lợi, tới đánh bóng mình như bao kẻ vẫn làm, chính vì vậy cũng không cần khoe mẽ hay phim ảnh gì, Nhưng chắc hẳn những con người được nhận những xẻ chia ấy họ sẽ nghĩ gì khi đọc những bài viết bôi nhọ tôi của cái gọi là "nhà nước chính quyền này khi đã dùng tới HTV và những tờ báo Đảng như ANTĐ - Bà Rịa - Vũng Tàu và HNM vào việc đánh dưới "lưng quần" tôi một cách không biết xấu hổ như họ đã làm...

Phải chăng đây là "sức mạnh" mà đảng ta muốn "công diễn" ra trước Nhân Dân? Không lẽ sự vĩ đại của đảng ta là như thế dưới con mắt nhìn của tôi và bao đồng bào VN này?

Tôi không hề có ý định "bôi nhọ" sự lãnh đạo của đảng, bởi như tôi từng chỉ mặt nhiều đảng viên mà nói rằng: Chẳng ai phá đảng ngoài chính những đảng viên biến chất như 15 tên lãnh đạo Hà Giang có tên trong danh sách mua bán dâm với các cháu học sinh thông qua bàn tay môi giới của thằng thầy giáo VÔ GIÁO DỤC. Chẳng ai phá đảng và làm nghèo nhà nước ngoài chính những tên đảng viên đục khoét trong PU18- Vinashin-đại lộ đông tây SG... như Dương Chí Dũng vừa đào thoát với khối tài sản của đất nước dân tộc... như bao vụ làm thất thoát tài sản nhà nước khác nhan nhản khắp 63 tỉnh thành... không sao kể xiết. Chẳng ai có cơ hội phá đảng ngoài chính những đảng viên lạm chức, lạm quyền để làm những việc sai trái như biết bao quan chức trong chính quyền, phạm tội từ địa phương tới Trung ương mà tôi có ngồi thống kê cả ngày cũng không hết. Chẳng ai phá đảng, làm cho đảng phải suy yếu và đẩy lòng dân tới chỗ căm giận chính quyền bằng chính những việc làm vi phạm pháp luật, bất chấp đạo luật, luân lý của những kẻ mang danh đảng viên được đảng tin tưởng giao phó trọng trách "lo cho dân" nhưng lại lợi dụng cái mác đảng viên, sự "bảo kê" về uy quyền tối cao của đảng để mà cố tình làm sai pháp luật, bóp méo đường lối của đảng và đè nén, cướp bóc - đàn áp người dân khiến cho lòng dân căm vẫn phải vùng lên như quả bom Đoàn Văn Vươn - Như hình ảnh biết bao đoàn dân oan lũ lượt từ khắp nơi trong cả nước kéo nhau đi khiếu kiện với tất cả những uất giận thương tâm làm cho những người dân khác không thể cầm lòng, như việc cưỡng chế bằng vũ lực Nông dân Văn Giang - Vụ Bản - hình ảnh dân oan Vũng Tàu và các tỉnh phía nam ra tận văn phòng quốc hội, mặc bikini phản đối trước hội trường Ba Đình để hòng cho các vị biết rằng họ đã bị "lột hết" không còn gì phải đi kêu cứu... Rồi 2 mẹ con người dân mất đất, mất chồng, mất cha phải lột chuồng phản đối cướp đất tạ Cần Thơ... Rồi những vụ án oan sai chất chồng không sao kể xiết mà chính bản thân tôi bị đảng viên biến chất vô pháp luật - chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Thế Thảo ký quyết định vi phạm pháp luật giam giữ trái phép trong trại tù trá hình Thanh Hà 5 tháng trời gây phẫn uất cho cả dư luận trong nước lẫn quốc tế vậy mà cho đến khi buộc phải thả tôi ra họ vẫn đang tâm trả thù tôi bằng việc còng tay - xích chân ném tôi trên xe trong đoạn đường hơn 2000km... Phải chăng những kẻ thực thi những nhiệm vụ khốn nạn đó đang góp phần "bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ?" Không! trăm lần không, vạn lần không, chúng chẳng thể xây dựng sự tốt đẹp bằng nền tảng của sự VÔ LUÂN - VÔ PHÁP chúng chẳng thể bảo về một chính thể bằng thói côn đồ tàn ác như những gì chúng đã làm, mà trái lại những việc làm của chúng chỉ khiến cho đảng và chế độ cai trị này nhanh chóng suy kiệt và tan rã trước những ai oán của lòng dân và sự khinh bỉ của loài người mà thôi. Vậy mà chưa đến nỗi có 1 tên nào bị làm những "phóng sự nội chính" bêu riếu trên những phương tiện của đảng như họ từng làm để moi móc bêu riếu tôi... bêu riếu những con người một đời không màng danh lợi mà chỉ vì những khổ đau oan khiên của người khác như cụ bà Lê Thị Hiền Đức... Như bao con người một đời cao quý đáng kính như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh - nhà văn Nguyên Ngọc, bao vị nhân sĩ trí thức khác mà nhân dân thấy rõ ràng họ đáng được tôn trọng hơn nhiều những ông bà trong bộ máy chính quyền. Và cuối cùng ai ai cũng nhận ra rằng đảng chỉ đạo những công cụ - vũ khí trong tay mình làm thế với những công dân đáng kính, với cả một thường dân như tôi bởi vì đảng - chính quyền không thể có chính danh - luật pháp để hành xử với công dân của mình (Còn nếu đảng không chỉ đạo mà những kẻ kia làm sai thì chắc chắn đảng phải xử lý - vì đảng có quyền và luật pháp trong tay).

Thưa các ngài lãnh đạo đất nước!

Tôi năm nay 49 tuổi đời... tuổi đã trải qua từ gian khổ khó khăn và thăng trầm cùng đất nước dân tộc, tôi chưa bao giờ nghĩ sự chịu đựng hy sinh của mình là to lớn, Nhưng trái lại tôi cũng thấy mình sống đáng tự hào khi mình chưa bao giờ làm những gì trái pháp luật- đạo đức, chưa bao giờ mình vô lương - bất nhân bất nghĩa với những người xung quanh, xong tôi thât sự tức giận khi tôi bị chính quyền có những kẻ lạm dụng quyền hạn một cách vô lương và bất chấp luật pháp để bức hại.Tôi không muốn nói quá nhiều đến những sai phạm nhan nhản của chính quyền khắp nơi vì họ sẽ nói rằng: đấy không phải việc của tôi. Nhưng tôi phải nói rõ về những sai phạm mà những đảng viên của đảng đã gây ra cho tôi, cho gia đình tôi là không thể chấp nhận về mặt luật pháp - không thể tha thứ về mặt đạo đức.

Năm 2009 tôi về Sơn Tây nộp đơn kiện về việc chính quyền tiếp tay làm sai pháp luật cho đảng viên cướp tài sản thừa kế cha tôi để lại trong đó có phần tôi và tài sản riêng tôi bỏ ra xây dựng tại 15 Đốc Ngữ - thị xã Sơn Tây... Tại đây tôi không những không được công an chính quyền giúp đỡ mà trái lại họ còn câu kết bênh vực những kẻ tội phạm - kẻ tội phạm này còn được chính quyền Hà Nội xử dụng vào chiến dịch bôi nhọ tôi trên truyền hình HTV - hóa ra truyền thông của đảng và chính quyền muốn đưa những nhân vật như một người đàn bà từng ra nước ngoài phạm tội ăn cắp lên làm phát thanh viên và đưa một tội phạm đang bị khởi tố vì lừa đảo chiếm đoạt hàng gần chục tỷ ra làm người đấu tố công dân đang bị nhà nước bỏ tù oan mà cả thế giới phải lên tiếng bênh vực, đòi trả tự do như tôi - Chính vì thế tôi đã không được bảo vệ quyền lợi mà pháp luật quy định và trái lại tôi còn bị công an chính quyền Sơn Tây "bảo kê", cho những thành phần bất haỏ - côn đồ tấn công đe dọa. Vụ việc đều phơi bày trước mắt nhân dân, nhưng tuyệt nhiên các đảng viên cán bộ của đảng thì "không biết". Vậy họ có làm theo pháp luật và nghị quyết đảng trong công việc và trong công tác nhằm củng cố xây dựng lòng tin với đảng trong nhân dân không? hay chính những việc làm của họ đã gián tiếp đập phá tan hoang những gì mà lãnh đạo đảng và nhà nước hô hào kêu gọi? Những oan khiên của tôi đang còn nguyên đó. Vậy pháp luật đâu trong xã hội này để người dân chúng tôi cứ ôm đơn đi khiếu kiện, tố cáo năm này qua năm khác mà không nơi nào giải quyết? Cán bộ họ ăn lương bằng tiền thuế nhân dân nhưng thử hỏi rằng họ đã làm gì cho dân khi mọi vụ việc sai phạm hàng ngày cứ diễn ra với đầy đủ bằng chứng nhưng không được giải quyết? Giữa thanh thiên bạch nhật tôi bị kẻ bất hảo cướp giật tài sản mà cuối cùng công an Sơn Tây không xử lý còn cướp thêm của tôi chiếc túi tang vật có giá trị khi tôi giao nộp cho họ để điều tra(?) Sai phạm chồng lên sai phạm, xã hội lộn đảo vô pháp vô luân là bởi ai? Bởi du thủ du thực - đầu trộm đuôi cướp hay bởi chính bao kẻ lũng đoạn trong cơ quan chính quyền mà họ đều là người của đảng? Nhân dân chắc ai ai cũng còn nhớ trong bao vụ án lớn liên quan tới tội phạm thì người "chạy án- bảo kê" đều là người của công an. Ai cũng biết công an bây giờ tự cho họ cái quyền được ngang nhiên làm SAI PHÁP LUẬT nhằm "xỉ nhục" cái danh xưng "người đại diện luật pháp" Bởi thế họ mới ngang nhien giơ giày đạp vào mặt người biểu tình yêu nước. Họ mới ngang nhiên thu giữ bất chấp quy định những đồ vật của người dân mà hành động này không thể có trong quy định nào của luật pháp và duy nhất khẳng định đấy là thói ĂN CƯỚP (tôi đang bị công an Hoàn Kiếm - công an Bến Nghé Sài Gòn - công an Sơn Tây - Công an trại Thanh Hà thu giữ trái phép một số tài sản cá nhân cho đến nay chưa trả lại). Đây là một sự thật nhức nhối bao năm nay góp phần làm băng hoại xã hội này, những cái chết của bao thường dân vô tội ở Bắc Giang - Bình Dương - Hà Nội- Vũng Tàu... dưới bàn tay công an. Bao sự kiên bắt cóc người gần đây trong đó có bản thân tôi đều là do công an - an ninh của đảng làm. Thậm chí nghiêm trọng như vụ bắt cóc ngày 1-7-2012 vừa qua họ còn đê tiện định vu khống cho tôi tội danh: tôi tàng trữ ma túy và hiện nay họ cũng cưỡng bức tôi đi 1 nơi rồi lục lọi niêm phong đồ đạc cá nhân của tôi trong khách sạn tôi đang ở, bất chấp mọi quy định pháp luật và coi khinh mọi trình tự pháp lý. Rồi những viên công an khi thực thi việc bắt người trái phép bị nhân dân chất vấn thì ngang nhiên trả lời rằng: "Tao thích bắt là bắt, không cần lệnh(?)" . Và nữa, thử hỏi người như tôi đã phạm tội gì và ai đã xử lý? Nhưng công an, chính quyền họ ngang nhiên tước đoạt đi tự do cá nhân của tôi khi họ bơ ra bao con người rình rập - đe dọa quấy rối cuộc sống của tôi cùng những người xung quanh tôi... Tôi đã làm gì và gây tổn hại cho ai khiến cho an ninh Quảng Nam khi bắt cóc cô gái trẻ Huỳnh Thục Vy lại đem tôi ra để công kích, nói xấu(?) Thật là những hành xử hết sức hạ tiện- bất chính, hèn mạt mà hình như đang có cả một sự "quán triệt "trong toàn nghành công an từ các nơi như Hà Nội- Vũng Tàu- Sài Gòn... và bây giờ là công an Quảng Nam rồi còn những đâu nữa, nhỏ nhen và bẩn thỉu quá... Vậy thì thử hỏi các quý ông lãnh đạo :Hãy xác quyết giùm tôi, cho toàn thể nhân dân Việt Nam chúng tôi một điều rằng có hay không một CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM- ĐỘC LẬP TỰ DO HẠNH PHÚC như mỗi khi đặt bút ghi đơn từ gì chúng tôi phải viết lên cái khẩu hiệu gây bất mãn ai oán trong lòng về những điều không hề có thật.

Riêng về những vụ việc của tôi đã và đang xảy ra, tôi biết rằng các ông bà lãnh đạo trong đất nước đã nghe thấy, đã được báo cáo tới nên tôi không cần nhắc lại nhiều. Nhưng tôi thấy có trách nhiệm viết lá thư này gửi đến đích danh các vị lãnh đạo đảng và nhà nước, các vị có trách nhiệm trong bộ chính trị của đảng để chính thức thông báo về tình trạng bức xúc uất hận của những người dân oan- những con người yêu nước yêu tổ quốc muốn bảo vệ danh dự dân tộc và đất nước bằng những hy sinh cao quý, bằng những hy sinh chịu đựng chứ không phải bằng sự cướp đoạt cho bản thân mà bất chấp tất cả, chà đạp lên quyền con người và ngồi xổm lên luật pháp như những cán bộ đảng viên của đảng đã làm mà thực chất họ là những kẻ phá đảng- phá công cuộc xây dựng đất nước - phá hủy lòng tin và sự tôn trọng trong nhân dân chúng tôi... Kính mong những quý vị có tâm huyết với đất nước, với dân tộc và thật sự cống hiến vì vận mệnh đất nước hãy lắng nghe và khẩn trương xem xét những phản ảnh thẳng thắn của người dân thông qua những oan khiên của chính bản thân họ, cụ thể những người như cá nhân tôi, như dân oan Trần Ngọc Anh của Bà Rịa Vũng Tàu... và còn rất nhiều người khác nữa không sao kể xiết!

Tôi muốn thay mặt cho nhiều tiếng nói trong nhân dân tôi gửi đến các quý vị lời đề nghị rằng:

- Hãy xác quyết quyền làm người - quyền được pháp luật bảo vệ của người dân chúng tôi trong xã hội do các ông đang lãnh đạo?

- Nếu pháp luật và công lý không được thực thi một cách nghiêm minh thì tôi công dân Bùi thị Minh Hằng và Trần Ngọc Anh cùng nhiều người dân oan khuất khác sẽ bằng cách hy sinh tính mạng mình để lên tiếng đòi quyền sống - quyền làm người và quyền được pháp luật bảo vệ (Trần Ngọc Anh đã từng bị tù oan uất 15 tháng vì đã đem xăng tự thiêu ngay cửa nhà thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và lần này chị ta tuyên bố sẽ rạch bụng moi ruột ra gửi cho đảng và người lãnh đạo).

Có lẽ bây giờ nhiều đảng viên và các vị lãnh đao đã quên không giáo dục cho thuộc cấp mình một điều quan trọng về sức mạnh của lòng dân.

Khó trăm lần không dân cũng chịu
Khó vạn lần dân liệu cũng qua


Mong các quý vị hãy một lần "vi hành" trong cuộc sống hòa mình vào dân và thấu hiểu tâm tư cùng bao oan uất muốn giãi bày của nhân dân chúng tôi. Có thể vài mạng dân đen không nghĩa lý gì với cuộc đời làm quan của các quý vị. Xong tôi tin rằng các vị sẽ không thể tồn tại và bình yên trong cõi đời này khi mà lòng dân oán than tới mức không cần đến sự sống như lúc này.

Tôi hoàn thành bức TÂM THƯ này qua quá trình trải nghiệm tất cả những bất công vô lý xảy ra với bản thân và nhìn nhận xã hội cộng đồng xung quanh.

Tôi hy vọng các quý vị cũng nhìn nhận ra những sự thật tồi tệ đang diễn ra quanh cuộc sống , trong đất nước do các ngài đang lãnh đạo... và hy vọng các ngài sẽ có đủ quyền hạn hóa giải nó khi lương tâm các ngài lên tiếng!

Trân trọng!

Vũng Tàu ngày 2-7-2011
Công dân yêu nước Bùi Thị Minh Hằng
đ/c: 106 Lê Hồng Phong- f4- Vũng Tàu
phone: 0913784415
-01688809350

------------------
Theo blog Bùi Hằng


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Người Tràng An thì được quyền “ném đá”, buôn cải, tuyển hàng”?

Đôi khi tư duy sổ toẹt đường mồm của một phụ nữ thị dân văn hóa “không dài lắm” rất dễ được chặc lưỡi ném vào sọt rác. Nhưng một bộ luật cho Thủ đô mà được xây dựng bằng thứ tư duy “tuyển hàng” thì kể cũng lạ.

Báo điện tử Phunutoday vừa có một bài chửi bới tuyệt vời dưới cái tít “Đừng nghĩ ở Hà Nội 10 năm là thành người Hà Nội”.
Bải báo dẫn lời một phụ nữ 85 tuổi ở phố Thuốc Bắc “tự hào là một người con gái Tràng An thanh lịch, tử tế” ta thán: “Giờ người tứ xứ khắp nơi đổ về, họ làm hỏng hết Hà Nội, chỉ toàn thấy những điều mất dạy, hư hỏng”.

Hai từ “mất dạy, hư hỏng” được phun đi phun lại.

Cụ bà của hiếm Tràng An còn hạ những câu “búa tạ”: “Những thói hư tật xấu, tất cả đều do người ngoại tỉnh mang về”; “lối sống buông thả, xem nhẹ giá trị đạo đức của những người tỉnh lẻ mà ra”. “Cái văn hóa thấp, cái cách giáo dục kém của người tỉnh lẻ nên mọi giá trị mới bị đảo lộn như vậy”; “họ bất chấp tất cả liêm sỉ, danh dự, lòng tự trọng”. Con gái tỉnh lẻ thì được coi là “ranh mãnh, giỏi mồi chài”; Con trai thì “không đầu gấu cũng bảo kê”. Rằng: con người tỉnh lẻ “không có điểm gì tốt”, lại “bảo thủ không chịu học hỏi”, đã “ăn nói vô duyên lại thiếu văn hóa”. Và “thanh lịch” nhất là bình luận: “Nhưng người tỉnh lẻ đừng ngu muội nghĩ rằng mình sống ở Hà Nội mười năm hay hai mươi năm là thành người Tràng An”.

Quả là một thứ Củ- chứ không phải cụ- chuối Tràng An, trong một thứ “tư duy chuối cả nải”. Một quan điểm đáng được coi là sướng miệng một cách “bệnh hoạn” trong những sự bệnh hoạn nhất. Một bài báo điển hình của loại báo chí “không một nếp nhăn tư duy”. Và một tờ báo “vịt ăn cải” điển hình.

Khi đọc xong bài ném đá, những người tỉnh lẻ hẳn sẽ… nhếch mép. Những người Tràng An, trước những lời lẽ “buôn cải” hẳn sẽ tự an ủi chắc cụ bà 85 tuổi người Tràng An, nhưng là Tràng An “hàng fake”. Còn những người Đà Nẵng, Hải Phòng, TP HCM - không Tràng An, không tỉnh lẻ, chắc không ngậm miệng lại được khi phát hiện ra thêm một phẩm chất, đúng hơn là một năng lực- của người Tràng An Nguyễn Tuyết T: “Ném đá hội nghị”.

Có lẽ, Phunutoday, một tờ báo “cương quyết không lá cải”- đã thành công trong việc khắc họa một bài chửi đời mới giả nhãn “made in Tràng An”.

Điểm đáng lưu ý duy nhất, phá hỏng bài chửi, cũng như tác phẩm báo chí hoành tráng là bức ảnh “bà cụ Tràng An xịn”, mặc đồ ngủ, tám chuyện trên vỉa hè, quay… hông về phía ống kính. Tên bà, cũng được viết tắt.

Cứ tạm tin coi như Phunutoday không bịa ra bà “thần đá Tràng An”, thì đó vẫn cứ là cái thế chửi nặc danh. Và từ cái thế chửi, cho thấy cách chửi: Đây là một kiểu chửi đổng.

Không muốn, nhưng chắc chắn bạn đọc của Phunutoday cũng buộc phải tin rằng, cô phóng viên- rất nhiều khả năng là một nữ PV dù không đề tên- hẳn phải là một người Tràng An xịn, và đang “căm thù tỉnh lẻ sâu sắc”. Còn BBT Phunutoday, có vẻ đang muốn tạo ra một thứ “văn hóa dân gian thời”… today.

Nhẽ ra, bài chửi này sẽ được đưa vào mục spam nếu, rất không tình cờ- Đà Nẵng không, cương quyết một cách bất chấp- tiếp tục hạn chế nhập cư, và câu chuyện sức ép dân số tại Thủ đô đang được đưa ra bàn thảo trong một hội thảo của Hà Nội và Bộ Tư pháp.

Đây là đoạn “lý luận nghị trường”, cơ sở để Đà Nẵng ban hành nghị quyết 23 “hạn chế”- thực chất là cấm- nhập cư: “Sức ép nhập cư khiến một bộ phận lớn dân nhập cư không có nhà cửa, không có nghề nghiệp hoặc có nhiều tiền án, tiền sự ồ ạt đổ về các quận nội thành, nơi có mật độ dân số đô thị thuộc loại cao nhất cả nước hiện nay, làm sức chịu đựng của hạ tầng giao thông, y tế, giáo dục bị quá tải; tội phạm diễn biến hết sức phức tạp, gần 50% các vụ phạm pháp hình sự thời gian qua không phải là dân địa phương”. Đọc đi đọc lại, tư duy “lý luận nghị trường” này không mảy may khác thứ chém gió vỉa hè của cụ bà Tràng An. Tất cả những điều đó, giả sử đúng là do người nhập cư tỉnh lẻ gây ra, cũng không phải là lý do để có thể ban hành một nghị quyết mà theo Bộ Tư pháp là “trái với quy định pháp luật về cư trú, không có cơ sở pháp lý, là một hình thức hạn chế quyền tự do cư trú của công dân”.

Nhưng bỏ qua việc Bộ Tư pháp phùng mang trợn má “thổi còi”, tuần trước, một quan chức Đà Nẵng khẳng định tiếp tục thực hiện việc hạn chế nhập cư mà trước mắt, thành phố loại I này sẽ dừng giải quyết đăng ký thường trú đối với những trường hợp thất nghiệp, hoặc có nhiều tiền án, tiền sự.

Người tỉnh lẻ hẳn còn chưa quên phát biểu nổi tiếng của Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh: “Phải biến Đà Nẵng thành đô thị đáng sống chứ không phải là thành phố chán sống”. Nhưng dường như với cái cung cách “rào làng” để “tuyển dân” thì sự “đáng sống” của người này rõ ràng nằm trên sự chán sống của những người khác- dù trên trán đều dán nhãn chung, tưởng như công bằng- là công dân.

Ở Hà Nội, Luật Thủ đô lại được đưa ra bàn thảo- không rõ là lần thứ bao nhiêu quanh quy định cũng sặc mùi “tuyển hàng”: “phải có việc làm hợp pháp hoặc có thu ổn định” trong khi thế nào là “thu nhập ổn định” thì một Phó Chủ nhiệm VPCP cũng vẫn phải thẳng thắn là “hiện chưa có công cụ kiểm soát”. Ấy là chưa kể đến câu chuyện “vác chiếu ra Bờ Hồ” của Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo khi ông từng cương quyết: “Trong các điều kiện để được đăng ký thường trú ở nội thành thì “có nhà ở” là quan trọng nhất, vì không thể để trường hợp không có nơi cư trú thì vác chiếu ra nằm ở Bờ Hồ”.

Có lần, Tuổi trẻ đã hỏi thẳng rằng phải chăng Đà Nẵng đang lựa chọn công dân cho mình. Và bạn hãy đọc kỹ câu trả lời sau đây của người lãnh đạo cao nhất của Thành phố: Hạn chế, tạm dừng nhập cư đối với một số người chứ không phải dừng nhập cư với tất cả mọi người và là tạm dừng nhập cư vào nội thành chứ không phải tạm dừng nhập cư toàn TP. Nói không, nhưng câu trả lời lại là có.

Chẳng có gì là lạ với “tư duy chọn dân theo phong cách tuyển hàng”. Bởi tiền lệ đã từng xảy ra hồi năm 2004, khi các nhà quản lý giao thông Thủ đô nghĩ ra quái chiêu “cấm xe máy ngoại tỉnh”. Cái xe nào cũng làm tắc đường, nhưng chỉ cấm đối với xe ngoại tỉnh.

Thế là ở Đà Nẵng, người thất nghiệp khó “học đòi” được làm công dân thành phố, kẻ tay đã chót nhúng tràm cũng chẳng còn cơ hội hoàn lương. Trong khi ở Thủ đô, chính quyền chỉ “tuyển” dân có việc làm, có thu nhập ổn định, không vác chiếu ra nằm Bờ Hồ, và không biết chừng, phải “thanh lịch, văn minh” như ý kiến của cụ bà Tràng An xịn.

Đôi khi tư duy sổ toẹt đường mồm của một phụ nữ thị dân văn hóa “không dài lắm” rất dễ được chặc lưỡi ném vào sọt rác. Nhưng một bộ luật cho Thủ đô mà được xây dựng bằng thứ tư duy “tuyển hàng” thì kể cũng lạ.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Khi chữ SỢ đang dần dần biến mất

Sau gần một năm bị đè nén, phong trào biểu tình đã tái lập thành công trên đường phố Hà Nội và Sài Gòn. Sự kiện hàng trăm người có thể xuống đường trở lại ở Hà Nội và Sài-gòn là một dấu hiệu đáng khích lệ, dù sự thành công này phần nào bao gồm sự "nới lỏng có chủ ý và kiểm soát" của nhà cầm quyền. Với kinh nghiệm cũ và tình hình mới, đợt biểu tình lần hai hứa hẹn nhiều diễn biến khác hơn phong trào xảy ra vào đúng một năm trước.
Chủ quyền đất nước không thể giữ được bằng sự lên án suông, hay các hình thức phản đối mang tính biểu trưng. Lịch sử thế giới, và ở cả nước ta, chứng minh rằng: Lãnh thổ quốc gia chỉ được bảo vệ thành công khi có quyết tâm của cả dân tộc, kể cả những hy sinh bằng xương máu khi cần thiết. Trong bối cảnh chính trị phức tạp hiện nay, chủ trương dùng vũ lực để đấu tranh bảo toàn chủ quyền nước nhà, hay để dân chủ hoá đất nước, có thể không phù hợp. Tuy nhiên, giới hạn đó không bắt buộc nhân dân Việt Nam phải tự bó mình trong các hình thức đấu tranh bị động, khi chính đảng cầm quyền cũng đang tự bó mình trong thế bị động đầy mâu thuẫn. Đấu tranh là phải có sức mạnh, và phải ở thế chủ động!

Chống xâm lăng là việc quốc sự và cần có sự lãnh đạo sáng suốt của chính quyền. Nhưng công cuộc chống xâm lăng có hiệu quả hay không là tuỳ thuộc vào quyết tâm của đa số nhân dân. Nhà nước CSVN sẽ không thể thuyết phục được công luận khi chính họ không thể hiện được một thái độ dứt khoát đối với Trung Cộng; và cứ tiếp tục bắt bớ, ngăn trở những công dân yêu nước bày tỏ nguyện vọng chính đáng của mình. Thái độ lưng chừng của nhà cầm quyền biểu hiện điểm yếu của những người lãnh đạo Việt Nam, và vì vậy không tạo được sự kiêng nễ của Trung Cộng. Tình trạng đó, cộng hưởng với nhu cầu "bảo hộ chính trị" một cách lộ liễu của đảng CSVN trong bối cảnh phong trào dân chủ hoá đang bùng dậy dưới nhiều hình thức... dẫn đến trình trạng nhà cầm quyền Trung Cộng xem thường những lời phản đối mang tính hình thức của nhà nước CHXHCNVN.

Sức mạnh lớn nhất để ngăn chận sự bành trướng của Trung Cộng trên đất liền và biển Đông của Việt Nam là một quyết tâm to lớn và sắt đá của cả chính phủ và nhân dân Việt Nam. Trung Cộng có thể bắt chẹt đảng CSVN nhưng không thể trấn áp cả dân tộc Việt Nam. Có thể nói, chính quyền nào biết dụng sức dân để bảo vệ đất nước, thì chủ quyền nước đó mới có thể được bảo vệ đúng nghĩa và đúng mức.

Đối với phía quốc tế, Việt Nam đã bắt đầu có được một số yếu tố thuận lợi đáng chú ý, đặc biệt là khi Hoa Kỳ công khai khẳng định chiến lược ở vùng Đông Nam Á. Nếu nhà nước CSVN sáng suốt và khôn ngoan đúng mức thì sẽ có thể vận dụng những yếu tố cộng hưởng này một cách hiệu quả cho công cuộc bảo toàn lãnh hải Việt Nam. Tất nhiên Hoa Kỳ sẽ không đánh nhau với Trung Cộng để bảo vệ chủ quyền trên biển của Việt Nam, song Việt Nam có thể vận dụng nhu cầu phát triển chiến lược của Hoa Kỳ ở khu vực biển Đông để tạo thế tương quan quyền lợi như là một ràng buộc mặc nhiên. Phi Luật Tân có thái độ cứng rắn, rõ ràng đối với Trung Cộng về vấn đề chủ quyền lãnh hải được là nhờ chính phủ này không bị lệ thuộc vào Trung Cộng. Chính sách của họ được Hoa Kỳ ủng hộ cũng là nhờ vậy. Yếu tố quan trọng này đáng để cho nhà cầm quyền và nhân dân Việt Nam học hỏi. Vận động thế quốc tế là vô cùng cần thiết song cũng cần phải cảnh giác: Không vận dụng được Hoa Kỳ trong thế trận biển Đông là điều dỡ, song ỷ lại vào sự bảo vệ tuyệt đối nào đó của Hoa Kỳ sẽ là một hy vọng hoang tưởng, ngây thơ.

Đấu tranh bất bạo động để bảo vệ chủ quyền quốc gia hay nhằm dân chủ hoá đất nước cũng đều cần có số đông to lớn, đầy nhiệt huyết và ý chí. Do vậy, dù vài trăm người biểu tình ôn hoà không thể ngăn cản được tình trạng Trung Cộng xâm lấn thô bạo chủ quyền Việt Nam trên biển Đông song quyết tâm của những người yêu nước là chất xúc tác cần thiết trong tiến trình giải quyết những vấn nạn lớn của đất nước. Khi nhà cầm quyền ra sức ngăn trở, giới hạn và thậm chí là bắt bớ, giam cầm những người tham dự biểu tình ôn hoà... thì chính sự kiện đó chứng minh rằng chế độ thừa biết là hiện có một số đông rất lớn khác đang sẵn sàng tham gia tranh đấu. Trong số đó, thành viên các tổ chức đấu tranh đã, đang và sẽ tiếp tục thúc đẩy, yểm trợ cho phong trào. Đó là bổn phận công dân đồng thời cũng là trách nhiệm đoàn thể. Khi thực tế chứng minh được rằng hiện có một tiềm lực hùng hậu sẵn sàng dấn thân đấu tranh chống xâm lăng, độc tài và bất công, thì vấn đề chỉ còn là thời gian và điều kiện để có một hoàn cảnh xúc tác thuận lợi.

Lịch sử Việt Nam từng ghi lại rằng nhân dân Việt Nam đã đứng lên chống lại làn sóng xâm lấn từ phương Bắc nhiều lần, và đều thành công. Đế quốc to lớn này có thể áp chế được nước ta trong một thời gian nào đó, nhưng đều không khuất phục được ý chí vùng dậy đòi độc lập của dân tộc Việt. Hiện nay, đảng Cộng sản Trung Hoa có thể lạm dụng ưu thế đối với đảng CSVN song rõ ràng là họ không đè bẹp được ý thức bảo vệ chủ quyền quốc gia của người Việt Nam. Do vậy, chắc chắn là thế giới sẽ tiếp tục chứng kiến tiến trình đấu tranh vì độc lập, chủ quyền và dân chủ, tự do của người Việt Nam.

Nhà cầm quyền đang lùi và phong trào đấu tranh đang từng bước tiến tới. Nhà cầm quyền có thể bắt vài chục người nhưng không thể bắt hàng trăm, hàng ngàn người yêu nước cùng một lúc. Chế độc độc tài có thể ngăn chận vài trăm người biểu tình song sẽ không dám trấn áp hàng ngàn, hàng chục ngàn người xuống đường cùng lúc. Thực tế cho thấy nhà cầm quyền CSVN đang rất lúng túng và mất tự tin. Họ thừa hiểu việc những người yêu nước phản đối Trung Cộng xâm lấn là đúng. Cho nên, mọi hành động ngăn chận, kể cả bắt bớ... đều chỉ ở hình thức cảnh cáo, tạm giam ngắn hạn...

Khi mọi giới, mọi thế hệ đều hăng hái xuống đường và công khai khôi hài hoá những cuộc tra hỏi, bắt bớ, tạm giam... thì chữ SỢ trong người dân đang dần dần biến mất. Một khi người dân không còn SỢ, hàng hàng lớp lớp người yêu nước chống nô lệ, độc tài, tham ô và bất công sẽ đứng dậy. Khi nhà cầm quyền tiếp tục làm những điều nghịch lý, bất nhân khiến nhiều người phẩn uất đến độ "nổi điên" lên, dám bất chấp hiểm nguy, hậu quả... thì ngày đó Việt Nam có thể cũng sẽ diễn biến như Bắc Phi, Trung Đông!

Lê Nguyên Bình (ĐVDVN)

www.vidan.info

-----------------------
Bài viết do tác giả gửi đến VANGANH.INFO
-----------------------



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều