Ngươi là ai mà không tán thành Luật Biển?

12:59 |
Ts. Đặng Huy Văn: Sáng sớm ngày chủ nhật 1/7/2012, tại cả ba thành phố lớn là Hà Nội, Huế, Sài Gòn hàng ngàn người đã mang cờ Tổ Quốc, băng rôn, biểu ngữ, khẩu hiệu rầm rộ xuống đường biểu tình chào mừng Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam thông qua ngày 21/6/2012 và phản đối nhà cầm quyền Bắc Kinh đang trắng trợn mở thầu thăm dò và khai thác 9 lô dầu khí trên thềm lục địa Việt Nam. 
Biểu tình phản đối TQ tại Sài Gòn 01/07/2012
Cuộc biểu tình hoà bình hôm đó đã bị các lực lượng công an, an ninh và cảnh sát ngăn cản khắp mọi nơi khiến một số người buộc phải về “biểu tình” ngay tại cổng nhà mình! Tôi cho rằng, kẻ đã ra lệnh ngăn cản cuộc biểu tình này chính là vị đại biểu Quốc Hội đã bỏ phiếu chống khi QH thông qua Luật Biển. Vị này đương nhiên phải là vị “quan Thái Thú” của chính quyền Bắc Kinh tại Hà Nội, vì ngoài vị đó ra, xin hỏi ai là người đủ to gan để chống lại toàn thể các đại biểu Quốc Hội của nước CHXHCN Việt Nam?

Ngươi là ai mà không tán thành Luật Biển?

Ngươi là ai
Mà bỏ phiếu chống
Khi QH thông qua Luật Biển?(1)
Một Bộ Luật khẳng định chủ quyền
Biển Đảo của nước ta
Phải chăng ngươi cũng chính là người ra lệnh?
Ngăn cản cuộc biểu tình chống Tàu
Sáng chủ nhật vừa qua (2)

Phải chăng ngươi
Là “đồng chí” của Trung Hoa cộng sản?
Đã cưỡng chiếm Hoàng Sa hơn 38 năm qua
Nên ngươi nghĩ “Cha, Anh ngươi” là đúng đắn
Khi năm xưa họ đã bán đứng Hoàng Sa!
Thử hỏi giờ đây còn ai ủng hộ ngươi
Khi ngươi đã phá hoại chính “con đường cách mạng”
Vì Độc Lập, Tự Do mà dân tộc ngươi đã đổ máu xương
Trong hơn nửa thế kỉ vừa qua?

Hay tại vì
Ngươi bấm nút “nhầm”
Do tuổi già sinh lú
Vậy sao ngươi không chịu về
Để người khác lên làm?
Dân tộc Việt Nam thiếu gì người tài giỏi
Có thể chèo lái con thuyền
Của đất nước bốn ngàn năm!

Cũng có thể ngươi là người yêu nước yêu dân
Nhưng nay tìm đâu ra Nước Ngô thời Chiến Quốc?
Để cho ngươi trổ tài khổ nhục kế “nếm ph.”
Như Câu Tiễn thời nước Việt bị quân Ngô xâm lược(3)
Đã dùng khổ nhục kế này để cứu nước cứu dân!

Hãy tỉnh lại đi! Nếu ngươi còn có chút lòng tự trọng
Thời đại này “nếm ph.” sao đuổi được giặc xâm lăng?
Giặc đòi “đường lưỡi bò” ở Biển Đông cớ sao ngươi im lặng?
Khi lẽ ra phải hô lên thật to để toàn dân tộc sẵn sàng!

Thời đại này đã khác xa cả mấy ngàn năm trước
Thuở nước non nằm dưới quyền chỉ vài vị vương quân
Đất nước mình giờ đây là của toàn Dân Tộc
Sao ngươi dám cấm người dân
Hát điệp khúc “Lên Đàng”(4)

Sao ngươi cản người dân xuống đường đang phẫn nộ thét vang:
Bè lũ bành trướng bá quyền Bắc Kính hãy cút ngay về nước!
Biển Đông đã mấy ngàn đời là của dân tộc Việt Nam!
Hoàng Sa, Trường Sa là của nước Việt Nam!

Ngăn cấm dân ta biểu tình chống Tàu phải chi vì ngươi sợ
Sợ bị thiên triều không cho ngươi “ngồi ghế” được dài lâu?
Ai lãnh đạo nước Việt Nam là phải do dân Việt chọn!
Có còn thời Bắc Thuộc nữa đâu mà ngươi lụỵ giặc Tàu?

Ta viết bài này để bày tỏ nỗi lòng khi đất nước thương đau
Nếu ngươi giết ta thì vẫn còn đó cả toàn dân nước Việt
Xưa chống giặc Tàu cha ông ta vẫn coi khinh cái chết
Nay vì Độc Lập của Tổ Quốc tiếc chi giọt máu đào!

Máu ta sẽ được hoà cùng máu của người dân nhỏ xuống
Nơi đã từng thắm máu của ông cha và hàng triệu đồng bào
Các nước Văn Minh sẽ cùng VN đánh bại quân bành trướng
Để mong có một Thế Giới Hoà Bình bền vững đến ngàn sau!

Hà Nội, 7/7/2012
Ts. Đặng Huy Văn
© VAOL

-----------------

(1) Luật Biển Việt Nam đã được Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam thông qua
hôm 21/6/2012 với 495/496 đại biểu có mặt. Vậy có một đại biểu bỏ
phiếu chống, ngươi là ai?

(2) Sáng sớm ngày 01/7/2012, tại cả ba thành phố lớn là Hà Nội, Huế,
Sài Gòn hàng ngàn người dân đã mang cờ Tổ Quốc, băng rôn, biểu ngữ,
khẩu hiệu rầm rộ xuống đường để nhiệt liệt chào mừng Luật Biển Việt
Nam vừa được Quốc Hội thông qua và kịch liệt lên án nhà cầm quyền Bắc
Kinh đang ngày càng xâm phạm trắng trợn Biển Đông. Cuộc biểu tình đã
bị lực lượng công an, an ninh, cảnh sát ngăn cản khắp mọi nơi khiến
một số người phải mang băng rôn khẩu hiệu về “biểu tình” tại trước
cổng nhà mình!

(3) Việt Vương Câu Tiễn (520 TCN - 465 TCN) thời Chiến Quốc bại trận
nên đã bị Ngô Phù Sai là vua của nước Ngô bắt làm nô lệ. Câu Tiễn đã
hầu hạ phục vụ Ngô Phù Sai hết lòng kể cả có lần đã nếm phân của Ngô
Phù Sai để lấy lòng tin của chủ. Nhờ thế mà Câu Tiễn đã qua được thời
kì khó khăn để cuối cùng đã đánh bại Ngô Phù Sai và giành lại độc lập
cho nước Việt. Năm 1945, cụ Hồ đã lấy sự tích này để giáo dục cán bộ
thông tin tuyên truyền (theo nhà báo Trần Lâm, nguyên TGĐ đài Truyền
Hình Việt Nam).

(4) “Lên Đàng” là một bài hát khá phổ biến của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước.
Trong những đợt xuống đường biểu tình chống Tàu, người biểu tình
thường thích vừa đi vừa hát bài “Lên Đàng”.

Biểu tình phản đối TQ tại Hà Nội 01/07/2012





Đọc tiếp…

Chân Dung & Chân Tướng

12:20 |
- Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc.
Huỳnh Nhật Hải
-Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam.
Huỳnh Nhật Tấn

Cách đây chưa lâu, hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật đã cho xuất bản cuốn Phác Hoạ Chân Dung Một Thế Hệ. Tác phẩm này được báo chí nhà nước xưng tụng là “một hồi ký đậm chất văn chương của hai con người đã từng sống, từng viết và từng tranh đấu trong các đô thị miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ” và tác giả đã “đưa ‘giấc mơ đẹp’ của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.

Giấc mơ (đẹp) này của hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật (chả may) lại là ác mộng của một người làm thơ khác:

“tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày của mình
không định được ngày mai
có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai
cái kẹo gừng
có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ
lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
mả cha cuộc đời quá vô hậu
cơm không có mà ăn
ngó lui ngó tới không biết thù ai
những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất”
lâu ngày tôi thấy quen đi
như quen thân thể của mình
tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi
buổi chiều không có cơm ăn
những con ruồi ăn nước mũi khô trên má
những đứa đau quan sát những con chuột
chết lòi ruột ở bến xe đò
những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em
con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
người điên ở trần đứng làm thinh
giữa trời mưa ngoài chợ
những ngày hết gạo hết tiền hết củi
muối sống không còn một hột của tôi
những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
hai mắt tôi mở to
đầu tôi cúi thấp
miệng tôi há ra
những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm
dồn cứng chật cuống họng
(Trần Vàng Sao – Người Đàn Ông 43 Tuổi Nói Về Mình)

Toàn bản bài thơ thượng dẫn vừa được đăng lại trên trang Quà Tặng Xứ Mưa, vào hôm 11 tháng 6 năm 2012, với đôi lời giới thiệu (rất buồn) về tác giả:

Nhà thơ Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính) ở Đường Tuy Lý Vương, Phường Vỹ Dạ, Huế là nhà thơ nổi tiếng với bài thơ ‘Bài thơ người yêu nước mình’. Giữa lúc phong trào ‘xuống đường’ ở Huế những năm 1965-1968 đang rầm rộ mà dám lấy bút danh ‘Trần Vàng Sao’ là rất ghê gớm. Thế mà ,năm 1988, ông có bài thơ ‘ Người đàn ông 43 tuổi nói về mình’ in ở Tạp chí Sông Hương đã gây nên cuộc cãi vã náo loạn ở Huế. Cán bộ chính trị, các ‘nhà văn đỏ’ đua nhau suy diễn chính trị , phán xét. Đài phát thanh, báo đảng địa phương đăng nhiều bài viết chửi rửa nhà thơ, họ ‘phỏng vấn’ cả các bà tiểu thương chợ Đông Ba để tố cáo nhà thơ . Trên diễn đàn họ gọi Trần Vàng Sao, Tô Nhuận Vỹ ( Tổng biên tập TC Sông Hương) là ‘bọn tay sai của địch…

Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia ghi chi tiết hơn, chút xíu:

Trần Vàng Sao
“Trần Vàng Sao sinh ở Thừa Thiên – Huế, năm 1961 ông thi đỗ tú tài rồi vào Đại học Huế, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha. Từ 1965 đến 1970, ông lên chiến khu và công tác tại Ban Tuyên huấn Thành uỷ Huế, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao. Năm 1970 ông được đưa ra miền Bắc an dưỡng, chữa bệnh. Ở nơi đây, ông có viết nhật ký gồm những suy nghĩ của ông về về cái gọi là ‘hậu phương xã hội chủ nghĩa’ đó và sau đó bị tố cáo, đấu tố và cô lập đến nỗi ông có cảm giác ông không còn được coi là con người mà đã thành ‘một con vật, một con chó, theo như Hồi ký ‘Tôi bị bắt (Nhớ lại những năm tháng tôi bị bắt rồi được thả ra và sống như tù)’ sau này của ông.”

Tập hồi ký này có thể đọc được ở diễn đàn talawas. Xin trích dẫn lại vài đoạn ngắn:

Thứ Ba, ngày 31.10.1978
Mong có một bữa cơm không, ăn với cá, cá vụn, với muối và một chút ớt.

Thứ Hai, 22.07.1979
Nhà cứ không có gạo hoài. Có nửa lon, một lon dành cho Bồ Câu. Phải bới sắn non, nhưng chỉ vài ba bữa, còn thì quá non. Hay chưa có được gạo. Giấy trả về làm việc từ 1.6. Chúng mày không có gạo thì chúng mày đói chứ tao có đói đâu.
Gạo.
Bây giờ ai cũng chỉ mong, không phải bữa nào cũng cơm mà sắn cũng được, mỳ hột cũng được. Miễn là dộng vào cho đầy cái dạ dày. Ước mơ của thiên hạ thì cũng đơn giản thôi: làm sao bữa nào nồi cũng đầy cơm, đầy tràn ra, đến nỗi hôi khói. Có cơm ăn với chi cũng được, với muối, nước mắm thì tuyệt rồi. Người ta không ao ước gì hơn nữa. Không có mơ ước, không có hy vọng.
Và không ai dám nói ra những suy nghĩ của mình về chế độ, thậm chí những suy nghĩ của mình về một người thứ ba cho một người thứ hai nghe. Người ta phải nói láo hoặc nói nhỏ. Kinh khủng thật. Thành ra có một không khí chính trị giả dối trong dân chúng. Nhưng mà chưa ai chết ngay cho. Có người nói: không chết tươi ngay mà chỉ chết mòn, chết dần…

Phần đời (“vô hậu”) này của Nguyễn Đính gần giống như hoàn cảnh sống cơ cực của Nguyễn Hữu Đang, sau 15 năm tù, qua cảm nhận của Phùng Cung:

Gót nhọc men về thung cũ
Qùi dưới chân quê
Trăm sự cúi đầu
Xin quê rộng lượng
Chút thổ phần bò xéo cuối thôn

Phùng Quán cho biết thêm là Nguyễn Hữu Đang phải sống nhờ vào… rắn rít và cóc nhái! Ông cũng đã chọn sẵn chỗ trong “… một búi tre gần cuối xóm, độc giữa cánh đồng…, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ dầy lá tre rụng, rất vừa người … Tôi sẽ nằm ở đó chết để khỏi phiền ai … Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay” (“Ngày Cuối Năm Tìm Thăm Người Dựng Lễ Ðài Tuyên Ngôn Ðộc Lập.” Nhớ Phùng Quán. Ngô Minh và nhiều tác giả. Việt Nam: Trẻ 2003, tr. 474).

Cớ sao mà “cách mạng” lại “chiếu cố” Nguyễn Hữu Đang tận tình (và tuyệt tình) như thế? Một trong những nguyên do – có thể nhìn thấy được – là vì ông đã không chịu chấp nhận sự “xộc xệch” trong hiến pháp của nước CHXHCNVN:

“Hoà bình lập lại đã hai năm, dù cuộc đấu tranh thực hiện thống nhất đất nước có phức tạp, gay go thế nào thì cũng không thể coi miền Bắc như ở một hoàn cảnh bất thường để duy trì mãi tình trạng thiếu một nền pháp trị hẳn hoi…”

“Do pháp trị thiếu sót mà Cải cách Ruộng đất hỏng to đến thế. Do pháp trị thiếu sót mà quân đội chưa có chế độ binh dịch hợp lý, công an hỏi giấy giá thú đôi vợ chồng ngồi ngắm cảnh trăng lên ở bờ hồ, hộ khẩu rình bên cửa sổ khiến người ta mất ăn, mất ngủ, cán bộ thuế tự tiện vào khám nhà người kinh doanh, ở khu phố có chuyện đuổi nhà lung tung hoặc ép buộc người ở rộng phải nhường lại một phần nhà cho cán bộ hay cơ quan ở. Do pháp trị thiếu sót mà nhiều cơ quan bóc xem thư của nhân viên và một ngành rất quan trọng nọ đòi thông qua những bài báo nói đến mình, làm như một bộ phận của Nhà nước lại có quyền phục hồi chế độ kiểm duyệt mà chính Nhà nước đã bãi bỏ. Do pháp trị thiếu sót, người ta đã làm những việc vu cáo và đe doạ chính trị trắng trợn…” (Nhân văn số 4, phát hành ngày 5.11.1956).

Sáu năm sau, vào năm 1961, “người ta đã trắng trợn vu cáo” Nguyễn Hữu Đang là gián điệp. Mười hai năm sau nữa thì đến lượt Nguyễn Đính bị vu cáo là CIA:

“Khi ra Bắc, ai giao nhiệm vụ cho anh? Nhiệm vụ đó là nhiệm vụ gì? Anh đã gặp ai, ở đâu, bao giờ? Anh đã tổ chức họ như thế nào? Công việc của anh hiện nay đã tiến hành đến đâu? Anh phải nói thật, nói hết, không được giấu giếm. Sinh mạng của anh là do nơi sự thành khẩn của anh quyết định đó...”
“Chúng tôi biết hết những việc anh làm, nhưng chúng tôi muốn tự anh nói ra hết. Vì chỉ có như thế, anh mới hưởng được lượng khoan hồng của Đảng...”

“CIA giỏi thật, cài anh ta vào sâu đến như thế”.

Nguyễn Hữu Đang và Nguyễn Đính đều đã trải qua nhiều năm tháng não nề, ê chề, và cay đắng. Họ bị chôn sống nhưng nhất định không chịu chết. Hai ông, nói nào ngay, chỉ là hai nạn nhân tiêu biểu – của hai thế hệ kế tiếp nhau – đã dấn thân vào cuộc cách mạng vô sản (và vô hậu) ở Việt Nam.

Thụy An, Đào Duy Anh, Nguyễn Bính, Hoàng Cầm, Trần Dần, Trần Duy, Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Dương Bích Liên, Hữu Loan, Phùng Cung, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trương Tửu… đều không còn nữa nhưng tâm cảm trân trọng và qúi mến của mọi người dành cho họ chắc chắn sẽ còn lâu. Thế hệ của Nguyễn Đính (e) khó có nhận tình cảm tương tự. Sự nông nổi, ồn ào và lố bịch của họ khiến cho người ta cảm thấy khó gần!Dù vở kịch cách mạng đã hạ màn từ lâu, họ vẫn làm bộ như không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra, vẫn cứ xưng xưng coi đó như Một Thời Để Nhớ, vẫn kịch cỡm viết sách tự phác hoạ Chân Dung của thế hệ mình và mô tả là tác phẩm đã “đưa ‘giấc mơ đẹp’ của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.
Họ cố tình quên rằng chính hiến pháp của hai chế độ đệ I và đệ II Cộng Hoà của miền Nam Việt Nam, tuy non trẻ và yếu ớt, vẫn là đồ thật (chớ) không phải đồ sơn. Nó đã bảo vệ cho họ được sống như những con người, với những quyền tự do tối thiểu, để có được “những hình ảnh khí phách” và “những tháng ngày sục sôi” – thay vì bị đạp vào mặt chỉ vì đi tuần hành biểu lộ lòng yêu nước.
Không ít kẻ thuộc thế hệ Nguyễn Đính đã tự choàng vào người những vòng hoa (giả) và họ cứ thế mà đeo mãi cho đến cuốn đời. Tội !

© Tưởng Năng Tiến
Đọc tiếp…

Cần lật mặt những kẻ cố tình bưng bít thông tin nhằm mục đích có lợi cho Trung Quốc

10:30 |
Thông thường tôi rất khó chịu với những cái tít dài, mà chỉ thích đặt tít ngắn, vài ba chữ càng tốt, dù viết bài đăng báo chí chính thống hay blog cá nhân đều vậy. Nhưng lần này phá lệ, phá bỏ lối riêng bởi cái tít phải dài như ở trên kia thì mới trút ngay được sự bực bội, khinh bỉ. Và có nhẽ mang cả cảm giác nếu chậm hơn một tí, một tí thôi, thì sẽ không kịp nói. Phải cho tiêu đề gánh ngay nội dung mới hả.
ảnh minh hoạ, nguồn: Internet
Nhưng chuyện gì, chuyện ra sao, đầu cua tai nheo ra sao, bình tĩnh kể nghe xem nào. Uống hớp nước đi, kể đi, đừng nóng giận quá dễ hại tâm can. Ừ thì nói.

Chả là cái vụ 4 chiếc tàu hải giám Trung Quốc vào vùng biển Trường Sa (lưu ý là Trường Sa chứ không phải Hoàng Sa nhé) thuộc chủ quyền nước ta quậy phá. Ta phái tàu cảnh sát biển ra, hai bên đấu với nhau thế nào chưa rõ, nhưng sau đó thằng Tàu công bố một cái video clip rất mất dạy. Chẳng đặng đừng, cơ quan ngôn luận chính thức của Việt Nam, tức TTXVN, đã lên tiếng cãi lại. Sư nói sư phải, vãi nói vãi hay. Còn dư luận thì bàn tán om sòm.

Vụ này, tôi thấy có điều cần trao đổi, nhất là vấn đề chủ động thông tin, trách nhiệm của người giữ vai trò cho phép mở miệng.

Trước hết cần đặt câu hỏi “tại sao khi nhà cầm quyền Trung Quốc tiến thêm một bước hung hăng bằng cách điều cùng lúc 4 tàu hải giám ra vùng biển Trường Sa của Việt Nam “làm nhiệm vụ”, tuyên bố công khai trên Tân hoa xã, trên Nhân dân nhật báo, Hoàn cầu thời báo, trên đủ loại phương tiện truyền thông, qua cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lưu Vi Dân thì về phía Việt Nam, ngoài phản ứng của ông Lương Thanh Nghị, gần như báo chí, truyền thông không có phản ứng gì tức thì?”. Có vẻ như hệ thống báo chí, thông tin nước nhà nhất nhất chờ chỉ đạo từ trên, nên rất thụ động. Người dân biết được hành động khiêu khích trắng trợn ấy của Trung Quốc chủ yếu qua báo đài nước ngoài và các mạng xã hội. Vậy thì đừng trách họ nếu thông tin bị xuyên tạc, lợi dụng.

Vùng biển quần đảo Trường Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam, nếu nhà nước, quân đội Việt Nam có điều tàu cảnh sát biển hoặc tàu hải quân ra đó làm nhiệm vụ cũng là chuyện bình thường và hợp đạo lý, luật pháp, chả có gì phải giấu giếm. Sao người dân chỉ biết sự hiện diện của tàu ta sau khi video clip đểu được Trung Quốc công bố? Sự chậm trễ cố ý như thế chả khác gì nhận sai về mình, lạy ông tôi ở bụi này, làm ngay cả nhân dân trong nước lẫn dư luận, bạn bè quốc tế hồ nghi hành động chính đáng của chúng ta.

Vụ “đụng độ” giữa tàu cảnh sát biển Việt Nam với 4 tàu hải giám Trung Quốc, hầu như người dân không được biết cụ thể. Tàu VN có làm điều gì vi phạm đâu mà phải giấu? Cảnh sát biển bảo vệ chủ quyền ngay chính vùng biển của nước mình mà cũng phải bưng bít ư? Chả nhẽ đó là biển Trung Quốc? Và xấu hổ nhất là đợi cho đến khi Trung Quốc tung ra video clip thì những người phụ trách truyền thông của ta mới phản ứng lại một cách rất yếu ớt, chậm chạp, theo kiểu nói cho có, thậm chí hơi khôi hài: "chúng tôi bác bỏ thông tin tàu hải giám Trung Quốc “chặn đuổi” tàu công vụ của Việt Nam tại khu vực quần đảo Trường Sa". Từ vị thế chính nghĩa, chủ động, với kiểu cách thông tin như thế, VN đã tự đặt mình vào thế bị động, bị chê trách, lên án; nhường quyền chủ động, thế thượng phong cho Trung Quốc. Nếu do thói làm việc vô trách nhiệm thì sẽ không nghiêm trọng lắm, nhưng nếu ai đó cố ý trong việc này nhằm mục đích có lợi cho Trung Quốc, chúng ta cần phải lật mặt, làm rõ, lên án. Là một công dân, tôi ít nhiều vẫn còn tin rằng đảng cầm quyền, nhà nước ta có sách lược mềm dẻo, khéo léo để không đẩy quan hệ giữa hai nước đến thế đối đầu không có lợi; đang chờ thời cơ, điều kiện thuận lợi để giành lại chủ quyền biển đảo. Tuy nhiên, tùy từng trường hợp mà cân nhắc, chứ cứ để kẻ nào đó lộng hành, mất lòng dân như trường hợp trên thì quả là rất nguy hiểm.

Hãy học lại bài học cách đây 48 năm. Khi Mỹ liên tiếp ngày này ngày khác cho tàu khu trục Maddox vào vịnh Bắc bộ, sát bờ biển ta khiêu khích, binh chủng hải quân (khi đó chưa phải quân chủng) ngày 2.8.1964 đã điều ngay 3 tàu phóng lôi 333, 336, 339 ra đánh đuổi, mặc dù chịu tổn thất khá nặng nhưng đã bắn bị thương Maddox, đuổi được nó ra khỏi vùng biển miền Bắc. Ngay tối 2.8 và ngày 3.8, đài Tiếng nói Việt Nam và báo Nhân Dân đã tường thuật chi tiết, công bố thông tin, giúp nhân dân vừa nắm được tức thời mưu đồ kẻ thù, vừa cảm phục tinh thần chiến đấu hy sinh của bộ đội, khơi dậy tinh thần cách mạng, sẵn sàng chiến đấu của hàng triệu người. Đó chính là sức mạnh mềm của cách mạng mà những người được giao quyền công bố thông tin đã thấu hiểu và thực hiện xuất sắc. Họ nắm vững nguyên tắc mà bác Hồ đã chỉ đạo “luôn phải công khai và chủ động”, phải minh bạch các thông tin có lợi cho cách mạng, cho nhân dân. Có như vậy mới tạo được sự đồng lòng, đoàn kết nhất trí của toàn đảng toàn dân trong sự nghiệp thiêng liêng bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Nay thì hậu sinh của họ làm hoàn toàn ngược lại. Buồn thay.

Khi tôi viết những dòng này, các cơ quan ngôn luận Trung Quốc cho biết tàu hải giám của chúng vẫn đang thực thi nhiệm vụ trên vùng biển quần đảo Nam Sa (Trường Sa của VN). Có lẽ nhiều người đã hình dung được cái kết cục lăng loàn như thế, trong đó có phần đóng góp không nhỏ của những kẻ cố tình bưng bít thông tin nhằm có lợi cho “bạn vàng”.

*Ghi thêm: Tôi viết bài này xong từ tối 5.7 nhưng mãi đến khuya 6.7 mới đưa lên “cờ lốc” cá nhân được bởi các nhà cung cấp dịch vụ, chả biết theo chỉ đạo của ai, ngăn chặn quyết liệt, tôi không thể vào “nhà” mình, dù mình “có đầy đủ bằng chứng và cơ sở pháp lý” về chủ quyền. Và sẽ có nhà yêu nước chân chính nào đó vặn tôi rằng cứ leo lẻo nói chặn này chặn nọ, sao vẫn đưa bài lên được đấy thôi. Xin thưa, vẫn đưa lên được, nhưng phải nhờ người am hiểu tường lửa tường nước chỉ cho cách vượt đó, chứ không thì còn dài cổ. Lẩn thẩn nghĩ, chính những “chặn tặc” này cũng cùng giuộc với bọn tay sai Trung Quốc mà tôi đã đề cập ở trên thôi.

6.7.2012
© Nguyễn Thông
Theo Nguyễn Thông
Đọc tiếp…

Xuống đường nhằm giáo dục tinh thần yêu nước cho cán bộ đảng viên ĐCSVN

10:14 |
Nghe giang hồ mạng đồn đại chủ nhật tới đây lại diễn ra tuần hành/biểu tình chống Tàu và ủng hộ Luật Biển ở ba đầu cầu Huế-Sài Gòn-Hà Nội, cũng qua thông tin trên mạng tôi thấy có một số ý kiến đa chiều như sau:

- Nào là xuống đường để bày tỏ tình yêu quê hương đất nước, thực thi quyền hợp Hiến của công dân
- Nào là e ngại tuần hành sẽ có mầm mống cho cách mạng Hoa Sen? Gây xáo trộn đường phố, xã hội chăng?
- Biểu tình yêu nước như vậy đủ chưa? Nên hay không nên? Kinh nghiệm đối phó với an ninh? Biểu tình tại gia?
Thôi thì 9 người 10 ý, ai cũng có lý do, suy nghĩ riêng đứng từ hoàn cảnh và nhãn quan chính trị khác nhau. Nhưng có một điều ít ai nhắc và nghĩ tới đó là đi biểu tình để giáo dục (ngược) tinh thần yêu nước cho các cán bộ đảng viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) ở các cơ quan công quyền và các sỹ quan trong các lực lượng vũ trang.

Sẽ có người nghi ngờ điều tôi kết luận ở trên hay chế giễu tôi viết bậy bạ huặc giả có những cựu chiến binh từng vào sinh ra tử trước mũi tên hòn đạn sẽ nổi trận lôi đình vì sự thiếu khiêm tốn của tôi khi đọc bài viết này? Nhưng sự thật phũ phàng là như vậy đó các bạn ạ !

Nhiều lúc tôi cố giữ im lặng, bình thường hóa những câu chuyện biểu tình trong quá khứ nhưng sự thực tinh thần yêu nước, chủ nghĩa dân tộc của các cán bộ đảng viên cấp thành ủy và sỹ quan cấp tá trở lên rất thấp có nơi rất dửng dưng, xem như không phải chuyện của họ. Không ít các cán bộ đảng viên giờ chỉ nghĩ đến Tiền-Hàng-Vàng-Gái mà thôi, có quan tâm đến công việc chuyên môn, thăng quan tiến chức rút cục cũng chỉ vì tiền và tiền, điều này khác xa với những cố/cựu cán bộ Cộng Sản thời chiến đặc biệt thời kháng chiến chống Pháp.

Nếu có ai thắc mắc thế còn những cán bộ đảng viên cao cấp trong Bộ Chính Trị thì sao?

Xin thưa, có thể thời trai trẻ của anh sinh viên KHXHNV – Nguyễn Phú Trọng, chiến binh – Phùng Quang Thanh, y sĩ – Nguyễn Tấn Dũng, văn thư tòa soạn báo – Đinh Thế Huynh đầy quả cảm, lồng ngực căng phồng với lý tưởng giai cấp, chủ nghĩa cộng sản chân chính nhưng theo thời gian với sự tha hóa của vị trí công tác cao dần, sự cám dỗ của đồng tiền USD, ám ảnh của quyền lực tuyệt đối mà phần lớn trong số họ tự làm thui chột tình yêu quê hương, tình tự dân tộc của chính mình. Đó là sự thật, tôi cam kết đó là sự thật!

Tính Đảng càng cao thì tình tự dân tộc, tình nghĩa đồng bào càng thấp đi!

Hậu quả của chân lý này là từ khi ĐCSVN ra đời đến nay đã gây ra rất nhiều sự kiện kinh hoàng cho dân tộc Việt Nam như tiêu thổ kháng chiến, đập phá chùa chiền ở khắp nơi (đặc biệt vùng Thanh-Nghệ), tàn sát đồng bào/đồng chí của mình trong cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc, thủ tiêu huặc sát nhập/đồng hóa những tinh hoa của dân tộc vào ĐCSVN. Sau khi thống nhất đất nước năm 1975, rất nhiều quân-dân-cán-chính, nhân sĩ của chế độ cũ phải đi học tập cải tạo quá lâu thay vì được tận dụng, phát huy tài năng để xây dựng/tái thiết lại đất nước sau cuộc chiến đẫm máu. Tạo ra sự hận thù, chia rẽ không đáng có giữa người Việt với người Việt cho đến ngày hôm nay qua việc rạch ròi lý lịch 3 đời, tôn giáo, Nam-Bắc. Đặc biệt thành phần tinh hoa của dân tộc là các trí thức bị thắt chặt dạ dày qua việc quản lý tem phiếu, hộ khẩu sống lay lắt, còi cọc; một số ở miền Nam phản kháng bằng cách thoát chạy ra ngoài biển thì làm mồi cho cá và cướp biển, những ai đến bến bờ tự do thì không nguôi lòng căm hờn phục hận.

Nếu các cán bộ đảng viên có lao tâm khổ tứ về chuyện biên cương, lãnh thổ, biển đảo thực chất là họ lo nghĩ đến việc cầm quyền của ĐCSVN, quyền lợi của nhóm trước rồi mới đến quyền lợi của dân tộc. Nhưng có một điều cốt tử không biết họ có hiểu không? Mất nước, mất đảo thì cái chế độ hiện nay cũng tự giác giải tán nếu không nhân dân sẽ mất tín nhiệm tiến đến giải thể chế độ từ đó bầu ra một ủy ban cứu quốc khác như trong quá khứ của lịch sử Việt Nam đã từng diễn ra.

Một vài ví dụ minh họa cho sự xuống dốc của chủ nghĩa dân tộc : tiền giả từ bên Tàu tuồn sang phá hoại Việt Nam, hàng giả/hàng gia dụng kém phẩm chất được chuyển lậu vào VN, tài nguyên thiên nhiên chuyển ngược sang Tàu, thương lái Tàu tung hoành khắp lãnh thổ Việt Nam, chuyện Boxit Tây Nguyên, cho thuê rừng đầu nguồn…. Chưa kể những chuyện thâm cung bí sử được đồn đại như có những sỹ quan cấp tướng thuộc Bộ Quốc Phòng mua vũ khí/khí tài kém chất lượng nhằm tham nhũng, cho Tàu đấu thầu nhiều dự án quan trọng ở Việt Nam, thất thoát hàng chục tỷ USD cho những dự án kém hiệu quả…

Tình từ năm 2007 tự phát nổ ra phong trào biểu tình yêu nước đến nay đã tròm trèm 5 năm, tôi nhận thấy sự thờ ơ của phần lớn các cán bộ đảng viên đối với vận mệnh dân tộc vẫn không thay đổi bao nhiêu. Mặc dù lượng thông tin tuyên truyền về Hoàng Sa-Trường Sa do các phương tiện truyền thông dưới sự quản lý của chế độ và tự do rất rầm rộ và cập nhật, các hoạt động góp đá, tôn vinh, thăm viếng, khảo cứu khoa học rất mạnh mẽ nhưng không thức tỉnh một cách sâu sắc đến họ là bao nhiêu. Chung qui những người này chỉ mải lo nghĩ đời sống cơm áo gạo tiền, mánh mung-chụp giật cho bản thân và gia đình. Tôi có cảm giác đây không phải là mối quan tâm chính của các đảng viên, họ vô tình là người ngoại quốc trên chính nơi chôn rau cắt rốn của mình.

Cho nên nếu các bạn ở Sài Gòn, Hà Nội có xuống đường vào chủ nhật tới đây và các chủ nhật khác (nếu có) thay vì các bạn đơn giản chỉ nghĩ đến niềm vui, hân hoan bày tỏ lòng yêu nước, thực thi quyền công dân đối với một vấn đề hệ trọng của quốc gia thì các bạn còn cần phải ý thức rằng việc các bạn đã đang và sẽ thực hiện còn nhằm góp phần giáo dục ngược cho chính các cán bộ đảng viên giữ các trọng trách cao cả trong các cơ quan công quyền về tình yêu quê hương đất nước. Nếu có ý kiến cằn nhằn “biết rồi khổ lắm nói mãi” hay “đã có Đảng và Nhà nước lo” thì xin thưa : gióng lên tiếng nói thống thiết trước họa ngoại xâm không bao giờ thừa và không biết thế nào là đủ!

Hãy can đảm lên các bạn!

Nếu có những sách nhiễu, khủng bố tinh thần của kẻ xấu; hi sinh sự nghiệp cá nhân; Sự e ngại của bạn bè/thân hữu; Mạt sát, chế giễu của những kẻ thích đâm bị thóc, chọc bị gạo; Thậm chí là ngục tù đang chờ đón chúng ta thì các bạn hãy xem đó là điều hiển nhiên xứng tầm trọng trách lịch sử mà khi các bạn do dự xuống đường không hề mong muốn và nghĩ đến.

Hãy đi! Hãy sống! Hãy hành động! Và chỉ có hành động mà thôi!

© Nguyễn Chí Đức
Theo blog Nguyễn Chí Đức
Đọc tiếp…

Đại diện của… đại diện?!

09:52 |
Trước những lo ngại về hiệu quả kinh doanh của doanh nghiệp nhà nước (DNNN) với các cú “đắm tàu” của Vinashin, Vinalines… Bộ Tài chính đang dự thảo một đề án “cài người” vào DNNN để giám sát.
Cụ thể, theo thông báo của Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam sau cuộc họp Chính phủ tháng 6, dự kiến của Bộ Tài chính sẽ là trả lương cho công chức “nằm vùng” tại DNNN. Công chức này sẽ chịu trách nhiệm theo dõi, báo cáo mọi hoạt động, quyết định, diễn biến… của ban lãnh đạo DNNN nhằm phát hiện sớm các rủi ro cũng như các quyết định “liều” của những nhân vật như Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng…

Mới nghe thì có vẻ như đó là quyết sách mang tính đột phá, có thể giúp trấn an dư luận về hoạt động của các tập đoàn, tổng công ty nhà nước. Song nếu nhìn lại thì các cơ chế đại diện, giám sát như thế đã triển khai nhiều lần mà chưa khi nào có sự đánh giá toàn diện cả.

Cụ thể, ngay Hội đồng Quản trị (HĐQT) - nay là Hội đồng Thành viên - tại DNNN thì đều là người của Nhà nước cử đến đại diện cho phần vốn của Nhà nước tại DNNN. Trong HĐQT một số DNNN lớn (như dầu khí) còn có thành viên là thứ trưởng đương chức; ngoài ra cơ cấu còn có phân công người giữ vị trí trưởng ban kiểm soát, tức là tất cả những con người này đều có nhiệm vụ theo dõi, bảo toàn và phát triển phần vốn của DNNN.

Hơn thế, ngoài các thiết chế thuộc về nội bộ DNNN, mới đây Bộ Tài chính còn lập ra một DN “đặc thù” chuyên giám sát và quản lý phần vốn tại DNNN theo mô hình DN, là SCIC. Loại DN này vừa cấp vốn theo hình thức đầu tư (thông qua mua cổ phần, cổ phiếu, góp vốn…), vừa cử người đến trực tiếp đại diện cho phần vốn của Nhà nước, có trường hợp còn kiêm luôn vị trí điều hành.

Tuy nhiều cơ chế “đại diện” như vậy, song vừa qua đã xảy ra hàng loạt “sự cố” gây mất vốn nhà nước mà nguyên nhân chính từ phía người “đại diện”. Nhà nước mất tiền, người “đại diện” bị đi tù hoặc truy nã, dân thì bức xúc… hết vụ nọ đến vụ kia nhưng rồi không ai chỉ ra đích danh nguyên nhân chốt của vấn đề. Đó chính là vì các vị “đại diện” đều không phải là người bỏ vốn ra kinh doanh nên vì nhiều lý do, họ đã không làm tốt chức năng đại diện một cách thực chất.

Vậy thì phương án “cài người” mà Bộ Tài chính đang dự kiến sẽ vẫn chỉ là một loại “bình mới, rượu cũ” mà thôi.

Phương án khả dĩ nhất vẫn là đẩy nhanh tiến trình cổ phần hóa, đa dạng hóa thành phần các “ông chủ” của DNNN; áp đặt các phương thức công khai, minh bạch như các công ty đại chúng (loại đang niêm yết cổ phiếu trên thị trường chứng khoán) để các nhà đầu tư nhỏ, dân chúng giám sát.

© Bút Lông
Theo blog Bút Lông
Đọc tiếp…

Phải gió nhà cái anh “dáo giục”!

09:31 |
Hồi xưa mình đi học lớp một, đúng ngay cái năm 1981 cải cách giáo dục, chẳng biết cải cách những cái gì, chỉ biết là cả nhà và cả khu tập thể ai cũng chửi sao chữ mày xấu thế hả con. Hổng hiểu luôn! Sau này mới biết là năm đó cải cách, trẻ con học viết chữ y như chữ in trên báo.
Chữ nào cũng cụt lủn và thẳng đuỗn như xếp chữ bằng tăm. Viết chậm vô cùng, chữ xấu vô cùng, mất cân đối và thiếu thẩm mỹ đến tận cùng. Kèm theo đó là nết xấu cầy ngòi bút xuống mặt giấy. Vì đơn giản là chữ viết thường có thể viết hết một chữ (3-4 chữ cái) chỉ bằng một nét bút, thì chữ cải cách bọn mình chấm bút độ một chục nét chưa xong 1 chữ ấy! Ví dụ, chữ “nghiêng” người ta viết đúng 1 nét xong thân chữ, chỉ cần chấm dấu là xong, thì mình nhấc bút lên đặt bút xuống đúng 20 lần để viết đúng 10 nét mới hết cái thân chữ!

Không rõ còn bạn nào nhớ cái công cuộc cải cách ấy không ta? Được 1 năm, hình như lứa đàn em sau mình thoát nạn ấy! Những bạn bè cùng lớp đều lần lượt “cải tà quy chính” viết nắn nót theo cách bố mẹ dạy, riêng mình bướng, mình khăng khăng chỉ viết như cô dạy đến cả gần 10 năm sau, ngu thế cơ chứ! Làm chuột bạch cho ông bộ trưởng giáo dục mà không biết. (Hồi đó ai làm Bộ trưởng giáo dục vậy ta?)

Mãi sau này mới hiểu, lối viết có thể học để thay đổi, nhưng tri giác về nhịp điệu và thẩm mỹ thì không bao giờ còn học được. Chưa kể mình được bonus luôn cái tính gàn! Cả lớp đã viết chữ “có bụng” từ đời nào, mình ta chơi một kiểu chữ nòng nọc cụt đuôi!

Xong ì ạch học mãi mới hết cấp 2, bỗng dưng có lệnh trên truyền xuống, học hết lớp 8, đứa nào không thích lên lớp 9 thì tao cho chúng mày lên hẳn lớp 10 luôn cho nó oách! Giờ nghĩ lại thấy không biết đấy là may hay khôn? Mình lên lớp 10, mình chưa từng học lớp 9 một ngày nào, thế mà cũng chả chết! Giờ nghĩ lại mới băn khoăn, nếu ăn bớt một năm học hành và kiến thức mà cũng chả ảnh hưởng gì tới tiêu chuẩn tốt nghiệp cũng như tố chất cá nhân sau này, vậy, giá mà được ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa thêm 1 năm nữa, biết đâu mình đã thành… thiên tài?!

Hoặc lật lại vấn đề theo góc nhìn thực dụng hơn của bà cô Thị Nở, đã bớt được tại sao không bớt luôn đi cho bà con nhờ? Mà có những người như mình đã ăn bớt được 1 năm, vậy sao Bộ giáo dục không nghĩ cởi mở một chút, cho phép cả những đứa trẻ không đến trường học mà học ở nhà hoặc ở nước ngoài với bố mẹ (ăn bớt học phí 12 năm nộp cho ngành giáo dục!) được tham gia mọi kỳ thi tốt nghiệp y như học sinh khác, nếu các em ấy có đủ trình độ? Hay chỉ cần ngồi cho đủ số ngày trên ghế nhà trường, thì trình độ em dù dốt mấy, dù lớp 5 chưa biết đánh vần, dù lớp 12 vẫn phải tung bài giải vào lớp thì đương nhiên được quyền thi mọi kỳ thi của Bộ, may mắn hơn, còn vừa ngồi thi vừa chộp được đáp án của thầy cô vãi như đạn vào phòng thi, kiểu gì cũng được Bộ giáo dục “gia ân” cho cái bằng tốt nghiệp phổ thông? (phải gió cái anh Đồi Ngô, sao mà anh lại “lổi tiếng” thế chứ lị!)

Xong rồi, mình thi vào Đại học, ngày trúng tuyển đại học, mình chắc chắn là mình vào học trường Đại học Sư phạm Ngoại ngữ! Thế mà ngoằng một phát, làm sao người ta học 4-5 năm mới xong 1 trường Đại học, thì mình một lèo 4 năm học xong 3 trường đại học! Tốt nghiệp đàng hoàng! Phải nói là hơi bị khủng của nó đấy!

Vì vừa vào học Đại học Sư phạm Ngoại ngữ học được vài tháng, thì mình bỗng nhiên trường đổi tên thành Đại học Ngoại Ngữ (thế là mình thành sinh viên Đại học Ngoại ngữ!) trực thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội (thế là mình thành sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội!). Về khoe cả nhà rất là oách! Xong, lúc đó giáo viên thông báo là các em sẽ trở thành sinh viên của… Đại học Đại cương (Trời ơi!) Bao giờ học hết năm thứ 2 đại học, các em sẽ thi “vượt rào” để lên năm 3! Tuy nhiên vì đang còn chờ cơ chế nên hiện tại, khi chưa biết đầu cua tai nheo ra sao, các em cứ là sinh viên của… Đại học Ngoại ngữ, thế đã ha!

Mình về khoe bà cụ nhà mình, mẹ ơi con không biết từ giờ đến lúc tốt nghiệp ĐH, con sẽ cầm tấm bằng ghi cái trường gì trên đó nữa! Quả nhiên không phụ công mong đợi của mình, mình đã tốt nghiệp cả Đại học Sư phạm Ngoại Ngữ, lẫn Đại học Ngoại ngữ và Đại học Quốc gia, thiệt tình, cảm giác như bản thân mình là một con bò được buộc dây dắt qua cổng trường Quốc gia, người ta muốn gài lên sừng bò cái tên gì cũng được hết á!

Gần đây có lần đi nói chuyện ở một đơn vị giáo dục về… giáo dục, mình bảo, cái tuyệt vời nhất của giáo dục Việt Nam là nó làm cho người ta nhận ra rằng, được hệ thống của Bộ Giáo Dục giáo dục xong chúng ta còn thiếu rất nhiều thứ, cái gì cũng phải tìm cách để bổ túc cho bản thân, từ quan điểm cho tới thông tin, từ triết lý cho tới tinh thần nhân văn. Thậm chí cầm bằng này đi làm nghề khác mà vẫn thấy đại học là cửa phải qua cho bằng được! Chứ mấy cái hệ thống giáo dục Anh Mỹ Tây Âu chỉ đẻ ra mấy anh tầm phào tự tin quá đáng về bản thân mà thôi, cầm bằng xong là tin cái bằng cấp đó giúp mình vào đời được, nói thật làm người như thế, lập thân lập nghiệp được nhờ giáo dục như thế thì… dễ lắm, ai chả làm được, có gì mà ghê gớm! Hi hi.

© Trang Hạ
Theo blog Trang Hạ
Đọc tiếp…

Hãy cứu công dân vô tội trước sự khủng bố của nhà cầm quyền Việt Nam

08:48 |
Tôi tên Bùi Thị Minh Hằng, từng đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam trái pháp luật nhiều lần chỉ vì tham gia biểu tình chống xâm lược Trung Quốc và thể hiện lòng yêu nước, yêu chuộng hòa bình công lý.

Trong năm 2011, tôi từng cùng đồng bào thủ đô tham gia nhiều cuộc xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc bắn giết đồng bào ruột thịt của tôi, cướp bóc tàu thuyền ngư lưới xâm phạm lãnh thổ lãnh hải Tổ quốc.
Không biết vì lý do gì mà nhà cầm quyền Hà Nội ra sức đàn áp, bắt bớ và bỏ tù những người dân yêu nước chúng tôi. Anh Nguyễn Văn Hải (Blogger Điếu Cày) cô Phạm Thanh Nghiên, nhạc sĩ Việt Khang và rất nhiều người khác nữa đều bị bắt bớ giam cầm với những tội danh ngụy tạo của chính quyền này.

Việc giam giữ xét xử những con người lên tiếng đấu tranh vì tình yêu Tổ Quốc, Dân tộc chẳng theo đúng một trình tự hay quy định pháp luật nào.

Chính quyền bắt bớ một cách vô cớ, vô duyên, vô luân, vô pháp, giống như vụ án hai bao cao su trong trường hợp của Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, và rất nhiều vụ án khác không sao kể xiết, mà thực chất là sự bóp nghẹt và đàn áp những tiếng nói đấu tranh phản kháng của nhà cầm quyền.

Sau 4 lần bắt giam trái pháp luật đối với tôi trong năm 2011, lần ngắn nhất là một ngày và dài nhất là 5 tháng. Họ đã buộc phải trả tự do cho tôi trước sức đấu tranh của đồng bào trong nước và dư luận yêu chuông hòa bình công lý trên toàn thế giới.

Nhưng gần đây, họ đang gia tăng những trò khủng bố, trấn áp, sách nhiễu, đe dọa cuộc sống thường nhật của tôi theo chiều hướng xấu, rất đáng quan ngại bằng cách bắt cóc trên đường và còn muốn tạo dựng bằng chứng giả để vu cho tôi phạm tội hình sự bằng những hình thức sau:

Kể từ ngày tôi được trả về theo nhà nước nói rằng “khoan hồng”- mà thực chất là họ không thể làm tiếp những việc vô pháp, vô luân trươc sức đấu tranh của công luận- dư luận trong nước và quốc tế – bản thân tôi càng ngày càng phải chịu những hành xử theo kiểu trả thù hèn hạ và côn đồ của chính quyền này.

Chuyện xảy ra với tôi trong ngày 1/7/2012 vừa qua mà dư luậncũng như bạn bè đã biết là việc họ ngang nhiên bắt cóc tôi một cách côn đồ, thô bạo tại Sài Gòn vào lúc 5 giờ 49 phút sáng 1/7 tại ngay gần lối vào ga xe lửa Sài Gòn khi tôi có việc ra đón người nhà đi chuyến tàu 6 giời sáng tới đó.

Nguyên sự việc như sau:

Trong ngày thứ Năm, để giải quyết nhiều việc và đi khám bác sĩ, tôi thuê phòng tại số 27 đường số 9 phường 4, Quận 4, TP HCM với đầy đủ giấy tờ. Tôi vẫn đi lại bình thường cho tới tối thứ 7 ngày 30/6 thì thấy mình bị theo dõi và nhà chức trách đã cắt cử một nhóm người canh gác ngay gần khách sạn tôi ở.

Lúc 5 giờ sáng Chủ nhật tôi phải đi đón người nhà tại ga Sài Gòn. Tôi kêu xe taxi và cùng một người nữa là Chí Đức đi ra ga. Khi xe chạy tôi thấy một nhóm người đó bám theo. Khi gần tới chỗ rẽ vào ga thì hai xe mô-tô vượt lên ép xe taxi vào lề và họ yêu cầu taxi chạy theo họ. Vì họ mặc thường phục và có thái độ rất côn đồ bất chính nên tôi yêu cầu lái xe chốt cửa xe, thông báo cho tổng đài và chạy tiếp, nhưng những người chặn xe kia đã gọi điện thoại và một lúc sau có thêm 2 xe ôtô cùng rất nhiều xe honda chạy tới tiếp sức.

Họ bật cửa taxi ngồi lên xe, khống chế tài xế chạy theo ý họ. Tôi và người bạn hoảng hốt la: “Cướp, cướp!”, nhưng khi đó đường vắng và họ chốt cửa nên không ai nghe tiếng kêu. Chúng ép xe chạy. Chúng tôi yêu cầu họ cho xem giấy tờ nhưng họ không đưa. Tôi nói nếu họ không chứng minh việc bắt bớ này có lý do thì tôi sẽ lao đầu ra ngàoi xe.

Rồi họ cho xe chạy vào Công an Quận 3 ngay gần đấy. Họ ép hai chị em chúng tôi vào phòng kín nhưng bọn tôi không vào và vẫn tiếp tục yêu cầu họ đưa giấy tờ ra thì mới hợp tác. Lúc ấy một người đưa cho Chí Đức xem thẻ công an có tên là Đoàn văn Phúc.

Chí Đức hỏi và yêu cầu họ cho biết lý do tại sao chặn xe bắt cóc người giữa đường thì họ trâng tráo nói rằng: Họ tình nghi tôi mang ma túy trong người! May cho tôi khi ấy mặc đồ bà ba không có túi và đi người không chỉ cầm theo cái khăn trong tay nên họ cứ áp sát muốn quẳng cái gì đó vào mà không thực hiện được.

Nghĩ tới vụ việc của Cù Huy Hà Vũ nên khi họ yêu cầu tôi quay về khách sạn để họ tôi kiểm tra thì tôi từ chối, đồng thời phẫn nộ, vạch trần thủ đoạn đê tiện của họ và cương quyết không theo họ về khách sạn. Họ xô đẩy tôi và hành xử nhiều chuyện vô cùng thô bạo ngay trong sân công an Quận 3 trên đường Cách Mạng Tháng 8.

Sau đó họ gọi điện thoại và một xe biển số 72 của Vũng Tàu xuất hiện, trên xe gồm 4 người vào và yêu cầu đưa tôi về Vũng Tàu.

Tôi vô cùng ngạc nhiên và phẫn nộ vì họ không hề đưa ra lý do gì và tại sao lại can thiệp bắt cóc tôi, cản trở công việc riêng của tôi như thế.

Trong lúc này tôi vô cùng sốt ruột vì đã đến giờ tàu về. Khi người nhà gọi điện họ cũng xông vào giật máy không cho nghe, không cho trả lời. Tôi yêu cầu họ nếu muốn đi theo tôi thì họ cứ đi, nhưng phảI để tôi ra ga đón cháu vì nó không biết đường. Nhưng nói cách nào họ cũng không nghe phải trái và sau đó họ cưỡng bức xông vào khiêng tôi lên chiếc xe biển số 72 và buộc tôi đi theo 5 người họ áp giải.

Trong số này tôi nhận ra một người đàn ông trung niên tên Thường là an ninh Vũng Tàu. Ông này đã có lần làm việc với con trai tôi trong thời gian tôi đi biểu tình ngoài Hà Nội. Ông ta đã khống chế và muốn đổ tội cho con tôi rằng cháu hay mẹ (là tôi) đã nhắn tin chửi chánh án tòa án Hà Nội trong vụ xử Cù Huy Hà Vũ (?)!

Họ chở tôi trên xe đi lòng vòng qua Biên Hòa – Bình Dương cho đến gần 6 tiếng sau mới thả tôi về trước cửa nhà tôi tại 106 Lê Hồng Phong, phường 4, TP Vũng Tàu. Tại đây tôi nhìn thấy rất đông an ninh, công an phường, dân phòng và tổ dân phố đã trực chờ trước cổng. Có hai an ninh chĩa máy quay phim vào mặt tôi ghi hình, tôi lên tiếng phản đối nhưng họ lờ đi. Tôi đã báo được số xe mà họ sử dụng cho mọi người biết.

Trong khi xe của an ninh Vũng Tàu cưỡng bức trái phép tôi về Vũng Tàu thì an ninh Sài Gòn lại tiếp tục vi phạm thô bạo, đơn phương tới chỗ tôi thuê phòng niêm phong đồ đạc cá nhân của tôi gồm: 1 laptop cá nhân hiệu ACER, 1 giỏ gồm quần áo, đồ mỹ phẩm, dầu thơm đang sử dụng, 1 giỏ xách tay to màu xanh trong đó có ví đựng tiền màu đen với 2 thẻ ATM mang tên Bùi Thị Minh Hằng, một thẻ ATM mang tên Bùi Trung Nhân (con trai tôi), CMND, hộ chiếu mang tên Bùi Trung Nhân cùng nhiều giấy tờ khác và nữ trang mà tôi đã tháo ra vì không muốn mang theo trên người đi ra ga.

Sau khi về tới nhà tôi liên lạc với khách sạn và định nhờ người thân tới lấy đồ cho tôi dùm thì được chủ nhà thông báo rằng công an yêu cầu tôi phải trực tiếp lên và họ sẽ tới mở “niêm phong” trả đồ cho tôi.

Như vậy rõ ràng có sự âm mưu bẩn thỉu trong chuyện này. Vì theo nguyên tắc, Nếu họ bắt giữ tôi và phát hiện phạm tội thì họ phải ngay lập tức lập biên bản có người làm chứng rồi cùng tôi chứng kiến việc khám xét hay “niêm phong”. Nhưng ở đây họ chặn đường bắt cóc tôi một cách thô bạo, lu la tôi bị nghi ngờ có mang hàng cấm nhưng lại nhanh chóng tống tôi lên xe chạy lòng vòng mua đường để sau 6 giờ đồng hồ trả tôi về nhà trong khi đồ đạc của tôi không được lấy đem, để sau đó họ tuỳ tiện khống chế lục soát lén lút và niêm phong?

Vậy ai đảm bảo rằng họ không dựng hiện trường giả nhằm cố tình hại tôi như lời họ vu lên khi bắt giữ vô cớ?

Và một sự thật trùng hợp là trong ngày hôm 1/7 khi họ chặn cô Trịnh Kim Tiến tại nhà thờ Đức Bà cũng bị vu khống với luận điệu trâng tráo vô lý này.

Trên đây là toàn bộ hành xử mang tính tội ác vi phạm thô bạo quyền công dân của nhà cầm quyền đối với người dân vô tội chúng tôi.

Bản thân tôi đã từng chịu nhiều lần bắt bớ giam cầm trái phép chỉ vì muốn lên tiếng thể hiện lòng yêu nước và đòi hỏi quyền con người dân chủ theo đúng pháp luật và hiến pháp. Song nhà cầm quyền ra sức đàn áp, bức hại chúng tôi không từ một thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi nào như những gì tôi đã trình bày và có sự làm chứng của người khác nữa.

Tôi viết đơn thư này khẩn thiết kêu cứu đến tất cả các cơ quan bảo về pháp luật tối cao trong nước, kêu cứu đến các vị lãnh đạo đảng nhà nước còn có tấm lòng vì dân vì nước, kêu cứu đến các tổ chức nhân quyền quốc tế và toàn thể các các nước yêu chuộng hòa bình công lý- tôn trọng con người!

Tôi khẩn thiết kêu cứu đến các cơ quan ngoại giao có quan hệ với chính quyền Việt Nam và toàn thể các cơ quan ngôn luận truyền thông khắp nơi hãy lên tiếng bảo vệ cho tôi, cho đồng bào tôi đang bị bức hại một cách trắng trợn và bất chấp lương tâm, bất chấp pháp luật.

Nếu những việc làm thô bạo của nhà cầm quyền cứ tiếp diễn và gây bức ép lên cuộc sống thường ngày của chúng tôi bằng khủng bố, đàn áp, đe dọa, vu khống như hiện nay thì tôi xin thông báo đến toàn thể loài người tiến bộ rằng:

Tôi, công dân Việt Nam yêu nước Bùi thị Minh Hằng, sinh ngày 20/7/964, thường trú tại 106 Lê Hồng Phong, phường 4, Thành Phố Vũng Tàu sẽ tự thiêu để lên án sự bức hại của chính quyền đối với bản thân tôi cũng như những hành xử tương tự và thường xuyên gia tăng với rất nhiều đồng bào tôi trên khắp lãnh thổ như vụ cưỡng chế Văn Giang, Vụ Bản; đánh đập bỏ tù dân oan đi khiếu kiện đòi quyền lợi bị cướp đoạt như Trần thị Ngọc Anh ở Vũng Tàu; bôi xấu và vu khống những con người đáng kính quên mình vì nhân dân, vì dân oan mất đất mất nhà như cụ Lê Hiền Đức; đàn áp, đe dọa, bắt cóc, giam giữ trái phép những thanh niên đi biểu tình yêu nước vì Trường Sa- Hoàng Sa và coi họ như kẻ thù!

Xin kính chuyển khẩn cấp thư ngỏ này đi các nơi và cầu xin sự lên tiếng của loài người có lương tri trước tình cảnh bi đát cùng quẫn của chúng tôi.

Tôi xin đa tạ mọi tấm lòng!

Kính thư

Bùi Thị Minh Hằng

106 Lê Hồng Phong- Phường 4 – Thành Phố Vũng Tàu

Điện thoại: 01688809350

Ngày 4/7/2012

-------------------------------


Nhà nước Việt Nam, một chế độ hà khắc nhất Đông Nam Á được tạp chí "Foreign Policy" 17/4/2012 minh hoạ cho bài viết "The Terrible Tiger" (Con cọp khủng khiếp) bằng hình ảnh trên.

* "Thư kêu cứu" nhận được trực tiếp từ bà Bùi Thị Minh Hằng qua email và được hiệu đính các lỗi typing và chính tả với sự đồng ý của bà Hằng. Ảnh minh hoạ và chú thích của Lê Diễn Đức.

Theo RFA - Blog 7/2012
Đọc tiếp…

Khi “Thượng phương bảo kiếm” rỉ sét

08:25 |
“Thượng phương bảo kiếm” đã được trao từ cách đây 10 năm. Thủ phạm của khiếu tố cũng đã được chỉ tên. Nhưng chỉ thế thôi. Bảo kiếm chưa bao giờ được rút khỏi vỏ.
Năm 2002, sau khi 11 đoàn công tác đặc biệt của Chính phủ xuống địa phương- với kỳ vọng mà báo chí bấy giờ gọi là “thượng phương bảo kiếm”- để đôn đốc việc giải quyết khiếu tố, Tổng Thanh tra Nhà nước bấy giờ là Tạ Hữu Thanh đã nói tới 2 vấn đề cốt tử trong việc giải quyết khiếu tố đất đai. Đó là vấn đề quản lý “lỏng lẻo”, gây ra tình trạng lộn xộn. Và “Người dân cứ đòi theo giá thị trường. Còn chính quyền theo giá quy định”. Năm 2002, có 284.638 lượt công dân thực hiện khiếu tố với 60% là liên quan đến đất đai. Tổng Thanh tra đã nhắc đến việc “phải đền bù theo giá thị trường có định hướng” như là một giải pháp căn cơ để gỡ nóng.

Tới kỳ họp Quốc hội vừa rồi, báo cáo giải quyết kiến nghị cử tri đã đưa ra một con số “trời biển” giữa “giá nhà nước” và “giá nhân dân”. Chẳng hạn trong khi giá đền bù thấp nhất chỉ 4 ngàn đồng/m2 thì nhà đầu tư sau đó có thể bán ra thị trường với giá 50 triệu đồng/m2.

Trong suốt 10 năm qua, cái “giá thị trường có định hướng” mà ông Tạ Hữu Thanh nhắc tới hầu như chưa tiến được bước nào. Có chăng chỉ là một cách nói khác “sát với giá thị trường”- như lời Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải phát biểu, cũng trong kỳ họp vừa rồi. Và sự “sát” này cũng mới chỉ là dự định, nằm trong dự kiến bỏ khung giá đất của Chính phủ.

Thanh “Thượng phương bảo kiếm” đã được trao từ cách đây 10 năm. “Chênh lệch đến phi lý giữa giá đền bù và giá bán ngoài thị trường”- một trong những thủ phạm của khiếu tố, cũng đã được chỉ tên. Nhưng thế thôi.

Thế nên sau 10 năm, tình hình còn “tình hình” hơn với 1,6 triệu lượt người khiếu tố trong các năm 2008-2011. 70% liên quan đến đất đai. Và đặc biệt, xuất hiện những điểm nóng như Tiên Lãng, Dương Nội, Văn Giang- mà những báo cáo, những ý kiến chính thức khẳng định: “Bắt đầu có sự đối lập hoàn toàn giữa nhân dân với chính quyền, thậm chí chính quyền sử dụng vũ lực để đàn áp, cưỡng chế thu hồi đất của dân”.

Sự đối lập cho thấy chênh lệch, dù là “trời biển” giữa “giá nhà nước” và “giá nhân dân” chỉ là một mặt của vấn đề. Năm 2008, báo cáo của Hội Nông dân chỉ rõ 5 nguyên nhân của tình trạng khiếu tố gay gắt liên quan đến lĩnh vực đất đai: Chưa thực hiện tốt quy chế dân chủ cơ sở, không công khai minh bạch quy hoạch, đầu tư dự án, thu hồi đất đai, giải toả đền bù. Chính sách đền bù chưa đồng bộ, thống nhất, công bằng. Chưa có chính sách cụ thể để đảm bảo đời sống cho người dân có đất bị thu hồi. Một số cán bộ cán bộ có thái độ quan liêu, cửa quyền, tham nhũng, tiêu cực. Trong quá trình thực hiện dự án, chưa coi trọng công tác tuyên truyền, vận động mà chủ yếu sử dụng biện pháp hành chính. Khi xảy ra khiếu kiện mới yêu cầu các đoàn thể tham gia giải quyết, làm cho công tác tuyên truyền bị động, lúng túng.

Tất cả những điểm này- đúng bản chất vấn đề- nhưng không mới hơn so với tình hình năm 2002. Và cũng chẳng khác gì tình hình hiện tại, tình hình mà Tổng Thanh tra Chính phủ đương nhiệm Huỳnh Phong Tranh nói một cách “văn hoa” hơn là “Có cả chủ quan và khách quan”.

Có người nói nguyên nhân của “10 năm không đổi” là do những thanh “Thượng phương bảo kiếm” bị rỉ sét, không chém được ai, không thay đổi được gì. Nhưng chính xác nguyên nhân phải thuộc về “lá gan” của người cầm kiếm, thuộc về “trái tim” của người trao kiếm.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn
Đọc tiếp…