07/02/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

‘Hãy nổi giận!’ hay hiện tượng Hessel ở Pháp.

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ hai, ngày 02 tháng bảy năm 2012

Một hiện tượng bất ngờ trong sinh hoạt văn hoá ở nước Pháp: một cuốn sách mỏng của Stéphane HESSEL, ‘Indignez-vous!’ (Hãy phẫn nộ!) dự tính bán vài trăm bản, đã phá kỷ lục ấn hành: trên bốn triệu cuốn và tiếp tục gây tranh luận sôi nổi. Tác giả, một ông già 93 tuổi, hô hào mọi người hãy nổi giận, hãy đứng dậy chống lại tất cả những bất công, những lộng hành của giới thống trị, tài chính hay chính trị đang đè nặng lên đầu mỗi người.
Nổi giận, photo nguồn Internet
Nổi giận, theo Hessel, là điều kiện tối cần để con người còn là con người, để xã hội khỏi phá sản. Hãy dẹp thói an phận thủ thường, thụ động, hãy đứng dậy cầm vận mệnh mình trong tay! Người ta áp bức, bóc lột anh bởi vì anh chấp nhận. Khả năng phẫn nộ là điều kiện tối cần để anh trở thành, hay tiếp tục, là người có nhân phẩm và một quốc gia không trở thành một quốc gia chết.

Người Việt có – hay còn – khả năng phẫn nộ hay không là câu hỏi và vài suy nghĩ vụn vặt trong bài này. Phải chăng cường độ phẫn nộ của dân Việt không đủ mạnh là một trong những lý do tại sao Việt Nam vẫn chưa có biến chuyển lớn như ở Trung Đông hay Bắc Phi ?

Nhu cầu phẫn nộ

Cuốn sách mỏng của S.Hessel, do một nhà xuất bản bỏ túi, Indigènes, ở Montpellier, miền Nam nước Pháp (trong khi sinh hoạt văn hóa tập trung ở Paris), không một dòng quảng cáo, mới đầu bán ở những tiệm sách tỉnh lẻ, dần dần nhờ truyền miệng, trở thành một hiện tượng văn hoá xã hội, được dịch trên 30 thứ tiếng.

Hessel từ chối nhận bản quyền, và nhà xuất bản hứa sẽ dùng số tiền bán sách để in những tác phẩm có thể giúp cải thiện xã hội.

Những tay nhà nghề trong giới ấn loát lắc đầu chịu thua : cuốn sách đứng đầu các danh sách best sellers từ gần một năm nay không phải là tác phẩm của những nhà văn ăn khách như Houellebecq, Jardin, Delerm, không phải là tiểu sử tài tử show biz, không phải sách dạy cách ăn uống cho khỏi mập, không phải là một chuyện tình ướt át, hay một tiết lộ động trời, thật hay bịa, không nói về cuộc đời tình ái náo nhiệt của DSK. Đó là cuốn sách rất khô khan của một ông già gần trăm tuổi hô hào dân chúng nổi giận, hô hào thanh niên đừng thụ động như những ông cụ non.

Hessel không phải là triết gia, không phải là nhà văn, cuốn sách rất mỏng của ông không phải là một tác phẩm lớn, nhưng cuốn “Indignez-vous” bán chạy như bánh mì, vì nó đáp ứng một nhu cầu người ta tưởng là thứ yếu: nhu cầu phẫn nộ .

Người ta mua tặng quà cho nhau nhân ngày Giáng sinh, ngày sinh nhật, trong đó nhiều người chưa hề mua, chưa từng mở một cuốn sách. Những phong trào phẫn nộ (les indignés) đã lan sang nhiều nước Âu Châu, như Hy Lạp, Tây Ban Nha (les indignalos) , hay phong trào Occupy Wall Street ở New-York, trước cửa những ngân hàng thủ phạm của cuộc khủng hoảng kinh tế làm thế giới điêu đứng.

Hessel là người suốt đời nổi giận. Sinh năm 1917 ở Đức, gốc Do Thái, quốc tịch Pháp đã tham gia kháng chiến chống phát xít Đức. Bị bắt giam ở nhà tù phát xít nổi tiếng Buchenwald, bị kết án tử hình, ông tráo căn cước của một người tù vừa chết bị án nhẹ hơn và vượt ngục. Sau chiến tranh, ông trở thành đại sứ của Pháp ở Liên Hiệp Quốc và tham dự việc soạn thảo bản Tuyên ngôn Nhân quyền. Về hưu, ông già Hessel là một khuôn mặt quen thuộc trong những cuộc biểu tình cho nhân quyền, biểu tình bênh vực người di dân, bênh vực Palestine mặc dầu ông gốc Do Thái. Ở đâu có phẫn nộ, có bất công, ở đó có ông già Hessel.

Sau khi cuốn Indignez-vous! trở thành một hiện tương xã hội, người ta trách tác giả chỉ xúi thiên hạ nổi giận mà không có đề nghị gì cụ thể, Hessel viết một cuốn sách mỏng khác : Engagez-vous (2) (Hãy tham gia hành động!), trong đó ông đề nghị tranh đấu đòi thành lập Tổ chức Thế giới về môi sinh, và một Chính phủ toàn cầu (gouvernement mondial ). Một mơ ước hão huyền ( utopie )? Tất cả những thay đổi lớn trong lịch sử, theo Hessel, đều là những utopie khi khởi sự.

Cuốn thứ ba, le Chemin de l’Espérance (Con đường của hy vọng) (3), viết chung với nhà xã hội học hàng đầu của Pháp, Edgar Morin, trong đó hai ông già, tổng cộng 184 tuổi vạch ra con đường hy vọng để đi đến một tương lai tốt đẹp hơn.

Il faut vivre indigne

Hessel nối tiếp truyền thống của trí thức Zola, Camus. Emile Zola viết: Il faut vivre indigné! (phải sống phẫn nộ). Từ Zola, trí thức đích thưc là trí thức tham dự sinh hoạt xã hội, chính trị để cải thiện xã hội, không phải chỉ là những người có kiến thức. Ở Việt Nam, ngay cả kiến thức cũng không cần thiết. Trí thức chỉ cần có bằng cấp. Học gạo, học tủ, chong đèn học thuộc lòng, có xong cái bằng là trở thành trí thức, là khuôn vàng thước ngọc. Có bằng vừa vừa là trí thức vừa vừa, có bằng to hơn là đại trí thức… Trí thức vừa vừa được kính trọng vừa vừa, đại trí thức được kính cẩn tối đa.

Albert Camus nói trí thức cũng như mọi người, hơn mọi người chính bởi vì anh là trí thức, phải ghé vai gánh vác như mọi người, phải đổ mồ hôi chèo thuyền như mọi người. Khác hẳn hình ảnh trí thức ‘võng anh đi trước, võng nàng theo sau’ của người Việt Nam, có cái bằng bỏ túi là vinh hiển suốt đời, phó mặc chuyện đời cho thiên hạ.

Cuốn sách của Hessel ra đời trước khi cách mạng hoa lài bùng nổ ở Tunisie, mở đầu cho ‘mùa Xuân Ả Rập’ đang quét sạch những chế độ độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông. Cùng một lúc, từ Đông sang Tây, thế giới đang chuyển mình, đang tìm một hướng đi mới. Đã tìm ra lối ra chưa, đã thoát khỏi đường hầm chưa là chuyện khác. Bước đầu là ý thức mình có quyền phẫn nộ, có bổn phận phẫn nộ, và sự phẫn nộ có thể thay đổi thời cuộc, có thể và đã lật đổ những chế độ độc tài đã ngự trị từ lâu và tưởng sẽ ngự trị mãi mãi, như ở Ai Cập, Tunisie, Lybie.

Trước đó vài tuần, ai dám tưởng tượng Moubarak sẽ bị kết án khổ sai chung thân, ông Ali phải cuốn gói bỏ của chạy lấy người, Khadafi bị bắn chết . Trước đó vài tuần, họ nắm toàn quyền sinh sát, nắm quân đội, cảnh sát, hành pháp, lập pháp, tư pháp, nắm trọn kinh tế, tài chánh trong tay. Cái gì đã quét sạch tất cả: sự phẫn nộ của quần chúng, của những người hàng ngày chỉ biết an phận, cúi đầu.

Các chế độ độc tài không mạnh như người ta tưởng. Chỉ cần sự phẫn nộ của người dân, các lãnh tụ độc tài Trung Đông, Bắc Phi, một sớm một chiều, đã trở thành những con hổ giấy.

Từ Miến Điện tới Việt Nam

Tại sao có cách mạng ở Trung Đông, ở Miến Điện mà ở Việt Nam chưa có “cách mạng muà Xuân”, mặc dù đã hội tụ đủ mọi điều kiện: bế tắc chính trị, khủng hoảng kinh tế, sa đọa xã hội, và ghê gớm, khẩn cấp hơn nữa, hiểm họa mất nước?

Lấy thí dụ Miến Điện. Tại sao có thay đổi ở Miến Điện? Những yếu tố hiển nhiên: Miến Điện sẽ làm chủ tịch ASEAN 2014, tinh thần quốc gia gần như cực đoan của giới quân phiệt cầm quyền (độc tài, tham nhũng không thua ai, nhưng vẫn yêu nước) thấy hiểm họa Trung Cộng trước mắt. Giới quân phiệt muốn nhích lại với Tây phương, không thể không nhượng bộ, không thể tiếp tục giam tại gia bà Aung Suu Kyi, khuôn mặt khả ái, khả kính của nhân quyền ở Miến.

Rất nhiều người Việt Nam lên đường chống thực dân vì lòng ái quốc, nhưng đảng Cộng sản đã đưa Việt Nam vào quỹ đạo Nga, Hoa, nhất là Hoa, ngày nay tập đoàn lãnh đạo bắt buộc phải bám vào Trung Cộng để sống còn, để bảo vệ quyền lợi. Bi đát hơn nữa: có muốn ra khỏi quỹ đạo cũng quá trễ. Cái thòng lọng Tàu đã xiết chặt cổ.

Đó là những yếu tố chính trị. Yếu tố văn hoá: người Việt Nam không có truyền thống phản kháng. Văn hóa Việt Nam không phải là văn hóa phẫn nộ của Stéphane Hessel. Văn hoá Việt Nam là văn hóa “một sự nhịn, chín sự lành”. Cái văn hóa “tránh voi chẳng hổ mặt nào ” giúp con voi càng ngày càng thô bạo.

Cái thói quen chịu đựng, cộng thêm với văn hoá Khổng giáo, đúng hơn là Tống nho, coi vua là con trời, hơn cả cha mẹ, và “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”, đã biến chúng ta thành những người thụ động.

Câu hỏi đặt ra: tại sao cách mạng ở Tunisie và Ai Cập mà vẫn không có biến chuyển ở Việt Nam. Hai dân tộc Tunisie và Ai Cập được coi là hai dân tộc thụ động nhất ở Bắc Phi và Trung Đông. Tôi nhớ một buổi trò truyện với một số người Tunisiens sống ở Paris. Tất cả đều có bằng cấp cao, theo con mắt Việt Nam, đó là những nhà trí thức. Khi tôi hỏi về tình hình chính trị ở Tunisie, không ai trả lời, lảng sang truyện khác. Sau bữa ăn, khi mọi người ra về, còn lại một người, Ahmed , ông ta cho hay là chính trị xứ ông ta nát bét, dân chủ chỉ là trò bịp, tham nhũng khủng khiếp. Tại sao vừa rồi ông ta không nói gì? Ahmed cười, hơi ngượng, nếu anh nào phát biểu bừa bãi, sẽ có đứa báo cáo tòa đại sứ và hết về nước nghỉ hè. Hai tuần sau, Bouazizi tự thiêu, ngọn lửa phẫn nộ bùng lên, gia đình tổng thống Ali bỏ của chạy lấy người. Ngọn lửa phẫn nộ vượt biên giới, tràn sang Ai Cập và Lybie.

Tại sao những dân tộc được coi là thụ động có cái khả năng phẫn nộ dữ dội như vậy, mà ở Việt Nam chưa có? Có một hiện tượng tạm gọi là hội chứng (syndrome) Algérie. Lửa cháy chung quanh, nhưng Algérie chưa động tĩnh gì, vì dân Algérien đã mệt nhoài, cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ muốn được yên thân. Sau khi dành độc lập khỏi tay thực dân Pháp, đất nước rơi vào tay độc tài , tập đoàn của những lãnh tụ kháng chiến cũ, những người kháng chiến vì lý tưởng độc lập, tự do,công bình, nhân ái, khi nắm quyền làm ngược lại, chứng minh công thức “quyền lực đưa tới tham nhũng. Quyền lực tối đa, tham nhũng tối đa”. Algérie giống Việt Nam một điểm nữa: lực lượng công an cảnh sát hữu hiệu. Ở Alger, sau biến cố Tunisie, nhà nước huy động 35.000 cảnh sát bao vây, giải tán 500 người biểu tình. Một ông phẫn nộ, 70 ông cớm!

Algérie có thêm một đại họa: khủng bố Hồi giáo đã gây kinh hoàng và làm tê liệt đất nước. Việt Nam (lạy Chúa, lạy Phật) không có khủng bố Hồi giáo, nhưng có đại họa khác làm tiêu tan khả năng phẫn nộ: văn hoá chu di tam tộc. Người Cộng Sản đã khôi phục cái văn hóa của thời man rợ. Anh có tội – sợ mất nước là một cái tội, khóc với dân là một cái tội, nghĩ và đòi quyền sống là một cái tội – không phải chỉ có anh lãnh hậu quả, mà cả gia đình vợ con, cha mẹ, gia đình anh bị liên lụy. Anh có can đảm cùng mình, có coi nhẹ tù đầy và cái quý nhất của con người là mạng sống, anh cũng bó tay khi nghĩ tới cái vạ sẽ đổ xuống đầu những người thân. Cái văn hóa chu di tam tộc nó man rợ nhưng hiệu quả. Hiệu quả bởi vì man rợ. Ai có thể tưởng tượng điều đó ở thế kỷ 21?

Những kỹ thuật đàn áp ghê rợn, điển hình là cuộc Cải Cách Điền Địa đẫm máu, vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, những Toà án Nhân dân (!) , những trại cải tạo sau 75, đã tiêu diệt tinh thần phẫn nộ của người Việt.

Sự mòn mỏi của lòng trắc ẩn

Bà Aung San Suu Kyi, trong bài diễn văn cách đây ít ngày ở Oslo than phiền những đóng góp cho các chương trình nhân đạo càng ngày càng giảm bớt. Bà Kyi nói: sự giảm sút đóng góp là kết quả của “sự mòn mỏi của lòng trắc ẩn ”. Thế giới sẽ đi về đâu, xã hội sẽ đi về đâu nếu không còn lòng trắc ẩn?

Người ta ngỡ ngàng trước cảnh một em bé bị xe nghiến trước sự dửng dưng của mọi người ở bên Tàu. Còn Việt Nam? Những chuyện tương tự xảy ra hang ngày. Một thí dụ, trong những thí dụ: Một bà già bị xe cán, nằm ôm cái chân gẫy, rên rỉ. Nhiều người muốn can thiệp. Người lái xe xuống xe, quát: “Đ. M. Có biết ông là ai không?” Mọi người nín khe, bỏ mặc bà già nằm rên rỉ. Người kể chuyện kết luận: chưa chắc gã lái xe là ông lớn hay con cháu ông lớn.

Còn đâu là lòng trắc ẩn? Không còn trắc ẩn, làm sao có phẫn nộ?
Đó chắc chắn là cái di sản ghê rợn nhất của những năm Cộng sản. Biến con người thành thành vô tâm, vô cảm. Bịt tai, bịt mắt, bịt miệng để sống, thờ ơ trước bất công, lãnh đạm trước cái đau khổ của người khác.Những đổ vỡ về chính trị, về kinh tế có thể hàn gắn trong vài chục năm. Sự sa đoạ về con người, băng hoại văn hoá phải nhiều thế hệ mới hy vọng cứu vãn được. Nếu bắt tay cứu vãn trước khi quá trễ. Trước khi bị diệt vong.

Thái độ xấu nhất là sự thờ ơ

Trong bối cảnh đó, phải khâm phục những người dám bày tỏ sự phẫn nộ của mình ở trong nước. Những người đấu tranh cho dân chủ, cho nhân quyền, những Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, những Hà sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế và rất nhiều người khác.

Phải khâm phục những người nông dân mất đất đã tay không đứng dậy. Phải khâm phục những giáo dân, Phật tử đã xả thân đòi tự do tín ngưỡng. Phải khâm phục những bloggers, những nhà báo, những nghệ sĩ đã có can đảm nói lên sự thực. Phải khâm phục những người đã tranh đấu cho công nhân, ở trong nước hay bị bán ra ngoại quốc.

Cái trở ngại cho họ không chắc đã là chính sách đàn áp của người cầm quyền. Cái trở ngại cho họ là sự thờ ơ, thụ động của người chung quanh. Nhiều người tiếc Việt Nam không có một người như Aung Suu Kyi. Nhưng nếu bà Kyi là người Việt Nam, có bao nhiêu người đứng sau lưng bà như dân Miến. Những Lê thị Công Nhân tranh đấu trong sự cô độc. Cái bản tính thờ ơ, cố chấp, nghi kỵ, ganh ghét của người Việt, ngay cả giữa những người hoạt động cho dân quyền ở Việt Nam, đã khiến chúng ta chưa có Aung San Suu Kyi hay Nelson Mandela.

Hessel viết “thái độ xấu nhất là sự thờ ơ” (la plus mauvaise attitude est l’indifférence) và nhắc câu nói của Jean Paul Sartre: mỗi người, với tư cách cá nhân, có trách nhiệm với xã hội ( vous êtes responsables en tant qu’individus).

Sự thờ ơ, với rất nhiều người Việt Nam, đã trở thành một đức tính, một thái độ khôn ngoan của những người từng trải. Người ta hãnh diện, khoe khoang cái túi khôn của mình và dè bỉu cái dại dột của người khác. Ở những nước tân tiến, những người dại dột, những người ăn cơm nhà vác ngà voi, là những tác nhân làm cho xã hội tốt đẹp hơn, công bình hơn, làm cho con người đối với nhau còn là con người.

Sống trong sự hoài nghi thường trực, với sự thờ ơ như một nhân sinh quan khả kính, với tính thụ động như một mục tiêu, lòng trắc ẩn mòn mỏi, với sự vắng bóng của phẫn nộ, bao giờ Việt Nam có cách mạng muà Xuân như ở Bắc Phi, Trung Đông, thay đổi chính trị như ở Miến Điện?

Stéphane Hessel nói nếu anh sống dửng dưng, hãy tìm một lý do để nổi giận. Lý do để nổi giận không hiếm: sự lộng hành của tài phiệt đã đưa tới khủng hoảng kinh tế, sự bất công xã hội càng ngày càng ghê rợn, môi trường bị phá hoại… Với người Việt Nam, khỏi cần tìm kiếm, những lý do để nổi dậy đếm không nổi: độc tài, nhân quyền, tự do bị chà đạp, nhân công bị bán ra nước ngoài, sống như nô lệ, phụ nữ bị gởi đi bán dâm kiếm ăn, nông dân bị cướp đất, và hiểm hoạ đất nước sừng sững trước mắt.

Vụ Hoàng Sa, Trường Sa đã gây phẫn uất trong mọi giới. Một cơn gió mới. Hy vọng sự phẫn nộ đó sẽ là động lực đưa đến thay đổi ở Việt Nam. Thay đổi hay mất nước. Thay đổi hay là chết.

Từ Thức
(Paris, 6/ 2012)
Nguồn:diendantheky.net

—————————————–

( 1 ) INDIGNEZ VOUS. Stéphane Hessel. Ed Les Indigènes, Montpelliers, France. 2010. Phát hành: Harmonia Mundi. Bản tiếng Anh: Time For Outrage. Hardoven Editions.
( 2 ) Engagez-vous. Stéphane Hessel. Editions de l’Aube. France. 2011.
( 3 ) Le Chemin de l’Espérance. S.Hessel & Edgar Morin. Ed Fayard. Paris. France. 2011


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tân Lê và phát minh EPOC Headset

Tân Lê và phát minh EPOC Headset
(Wireless Mind Reader Control)


Cô Tân Lê, sinh năm 1977 tại Việt Nam là một nhân tài xuất chúng trong cộng đồng Việt Nam tại Úc. Cô và người em gái nhỏ cùng mẹ là thuyền nhân đã đến Malaysia sau 5 ngày 5 đêm lênh đênh trên biển. Cô lớn lên, tốt nghiệp Luật khoa và Thương Mại tại Úc. Với kỹ thuật điện toán sử dụng tư tưởng điều khiển máy rô-bô, Tân Lê đã mở ra một kỷ nguyên mới trong lãnh vực này. Cô Tân Lê cũng là một luật sư, một doanh nhân nổi tiếng tại Úc và trên thế giới.
Cô Tân Lê
Cô Tân Lê là đồng sáng lập viên và Chủ Tịch của Emotiv Systems, một công ty khai triển năm 2003 tại Úc Châu sử dụng Não Quản Điện Tử để thay đổi hệ thống phát minh trên Thế Giới.

Trước đó, cô đứng đầu một công ty làm việc trên một hình thức mới của điều khiển từ xa sử dụng sóng não để điều khiển các thiết bị kỹ thuật số và các phương tiện truyền thông kỹ thuật số. Nó là một giấc mơ để bỏ qua cơ (chuột, bàn phím, clicker) và có các thiết bị kỹ thuật số của chúng tôi trả lời trực tiếp những gì chúng ta nghĩ. Tai nghe sản phẩm EPOC của Emotiv sử dụng 16 bộ cảm biến để lắng nghe hoạt động trên toàn bộ não. Phần mềm "học hỏi" hoạt động não của mỗi người sử dụng trông giống như khi một người, ví dụ, tưởng tượng ra một rẽ trái hoặc nhảy.

Cô Tân Lê là một người tị nạn từ Việt Nam năm 4 tuổi, cô vào đại học ở tuổi 16 và đã trở thành một nhà lãnh đạo quan trọng trẻ trong nước của Úc.

Mời bạn lắng nghe Tân Lê ra mắt Phát minh máy đọc não người (Tan Le: A headset that reads your brainwaves)


Tân Lê kể chuyện gia đình, cuộc đời Tỵ nạn phấn đấu để thành công nơi quê hương mới của Cô (Tan Le: My immigration story)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Không cho biểu tình ngoài đường thì tôi biểu tình tại nhà

Sáng ngày 01/07, vừa đặt chân xuống xe taxi trước cổng nhà thờ Đức Bà, từ đằng sau hai người đàn ông lạ mặt tự xưng là an ninh mặc thường phục tiến đến, tóm lấy tay tay tôi yêu cầu tôi về đồn làm việc. Tôi không chấp nhận yêu cầu trên và yêu cầu họ xuất trình giấy tờ vì không có lý do gì để họ có quyền giữ tôi cả. Nhưng họ đã không chịu đưa giấy tờ ra và cứ nằng nặc ép tôi, kéo tôi, bắt tôi phải về đồn. Tôi đã phản đối kịch liệt vì hành vi của họ.

Ngay lập tức họ gọi rất nhiều công an, an ninh khác kéo đến, cả thường phục lẫn mặc sắc phục nói rằng nghi ngờ tôi tàng trữ hàng cấm. Tôi đề nghị họ lục soát tôi ngay tại đó theo đúng luật pháp nhưng đã không ai trong số họ dám làm điều đó vì thâm tâm họ cũng biết đó là một sự vu khống trắng trợn.

Sau đó tôi cùng gia đình bạn trai vào phía trong nhà thờ. Khoảng 8h30, chúng tôi ra khỏi nhà thờ. Hai người đó lại tiếp tục ra trước mặt và nói với tôi. "Đây là khu vực nhạy cảm, chị cần phải đi về ngay, chúng tôi sẽ cho chị đi taxi về, nếu không buộc chị phải theo chúng tôi vào trụ sở làm việc." Tôi hỏi họ thế nào gọi là nhạy cảm thì họ không trả lời được, chỉ một mực ép tôi đi theo họ.

Trước hành động gàn dở của họ, chúng tôi đã đấu tranh kịch liệt. Sau đó, chúng tôi đi bộ về phía công viên 30-04 cho bọn trẻ nghỉ ngơi. Khi vừa qua đường, tại công viên, họ lại tiếp tục quấy nhiễu tôi. Một người mặc cảnh phục trắng cùng một cô gái mặc đồ thường đến gần nói với tôi, đề nghị tôi ra gặp một người nào đó mà tôi không biết là ai để nói chuyện. Tôi không đồng ý đi, vì không có lý do gì để tôi phải đi hết, tôi trả lời họ nếu người đó có chuyện cần nói thì có thể ra đó nói chuyện với tôi. Tôi cũng yêu cầu được biết tên tuổi của những người đang đề nghị tôi, nhưng họ không trả lời cho tôi biết. Ngay lúc đó có một ông cụ - một người dân tại khu vực - bức xúc trước những hành động bất chấp luật pháp của họ đã lên tiếng bênh vực, bảo vệ tôi. Ông khẳng định hành động của họ là sai hoàn toàn, là những người nắm trong tay luật pháp nhưng lại xử sự một cách lố bịch.

Chúng tôi hầu hết là phụ nữ và trẻ nhỏ, tại sao họ lại có những hành động thật mất lịch sự như vậy? Tôi chỉ là một cô gái 22 tuổi bình thường và yếu đuối, họ có cần phải hành xử như vậy chăng? Tuy không có rành nhiều về luật pháp nhưng tôi cũng có nắm được một số luật cơ bản, đâu phải các anh nắm quyền hành trong tay thì các anh có thể muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt được. Tôi là một công dân và tôi không làm gì vi phạm pháp luật, tôi sẽ bất hợp tác với những điều sai trái. Chúng tôi ngồi tại công viên đầy cây xanh mà không cảm nhận được không khí trong lành và thoáng đạt, bởi xung quanh đủ mọi loại máy quay, máy chụp hình, công an, an ninh chìm nổi dày đặc.

Khoảng 9h20, chúng tôi gọi xe taxi để đi thì có 2 người khác mặc thường phục nói vói tài xế xe là an ninh và cấm tài xế chở chúng tôi đi đường ngang qua khu vực Hai Bà Trưng và Nguyễn Đình Chiểu.

Không cho biểu tình ngoài đường thì tôi biểu tình ở nhà. Biểu tình để làm gì? Có rất nhiều người có thể thấy hành động biểu tình một mình tại nhà của tôi là kỳ cục nhưng tôi cho rằng biểu tình là một hành động khẳng định rõ rệt nhất quyền hợp pháp của một công dân. Biểu tình chống Trung Quốc là sự khẳng định chủ quyền của dân tộc. Vì vậy đối với tôi, cho dù biểu tình ở đâu, nhiều hay ít người không hề quan trọng mà điều quan trọng là mỗi người chúng ta đều có thể nói, có thể bày tỏ được thái độ, tâm tư tình cảm của mình vào trong đó. Bất cứ nơi nào trên đất nước này, chúng ta đều có thể đưa ra một thông điệp của bản thân với quê hương đất nước, nơi chôn rau cắt rốn, mình sinh ra và lớn lên.

Có gì mà khó khăn, có gì mà ngại ngùng khi anh nói anh yêu Nước, khi anh nói anh căm thù lũ cướp Nước của anh? Anh có bức xúc thì anh phải giải tỏa, tại sao anh phải chịu dồn nén, câm nín? Có thể người ta bảo tôi khùng, nhưng khùng mà tôi còn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc hơn những kẻ tự cho mình là thông minh, tỉnh táo. Tại vì tôi dám yêu và dám nói, dù là một mình, dù trong nhà hay ngoài đường phố.

Tôi cảm nhận rằng mỗi cuộc biểu tình, mỗi người biểu tình chống Trung Quốc đều là một phát tát, tát mạnh vào mặt bọn bành trướng xâm lược Bắc Kinh. Dù cho đến khi đất nước này chỉ còn một người biểu tình, chỉ còn một người khẳng định Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam thì nó sẽ không bao giờ là Tam Sa của Trung Quốc hết. Vì Hoàng -Trường Sa là của chúng tôi, và chúng tôi phải nói rõ với điều ấy cho cả thế giới này biết và nhất là lũ khát máu tham lam Trung Quốc.

© Trịnh Kim Tiến
Theo blog Trịnh Kim Kim


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Ý thức công dân & Hành vi cưỡng chế lòng yêu nước

Vậy là ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng 7 đã đi qua, buổi sáng cuối tuần kết thúc bằng những hình ảnh rạng ngời của các công dân Việt Nam yêu Tổ quốc cùng xuống đường tuần hành ôn hòa chống Trung Quốc và ủng hộ Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc hội thông qua.

Không cho biểu tình ngoài đường thì tôi biểu tình ở nhà (Nguồn hình: Dân Làm Báo)
Mặc dù trước giờ G, đã có rất nhiều luồng ý kiến khác nhau về lời kêu gọi biểu tình lần này, nhưng kết quả cuối cùng thì chúng ta đã thấy, hình ảnh người Việt yêu nước Việt đẹp đẽ biết bao.

Những lần café cuối tuần trò chuyện cùng lực lượng an ninh ở Nha Trang, về cuộc tuần hành sắp tới, tôi có trao đổi về quyền biểu tình và ý thức công dân.

Các anh cũng đã nói với tôi rằng, quan trọng là ý thức, nếu ai cũng ý thức được hành vi của mình, và tôi tin rằng, bảo vệ chủ quyền đất nước là nhiệm vụ không phải của riêng ai.

Tuy nhiên, cho đến hết sáng hôm nay, từ những thông tin mà tôi nhận được từ bạn bè mình, đã chứng minh rằng: không phải chỉ cần có ý thức là được.

Tại Sài Gòn, hàng loạt bạn trẻ tham gia biểu tình từ mùa hè năm ngoái bị “thăm hỏi” trước ngày Chủ Nhật.

Có bạn được mời lên công an phường để làm việc hơn 3 tiếng đồng hồ với lý do “hoàn thành thủ tục khai báo tạm trú, tạm vắng”, để rồi đi đến kết luận là “Chủ Nhật em đừng đi biểu tình”. Không dừng lại ở đó, 11h30 đêm, công an khu vực đến kiểm tra nhân khẩu từng phòng trong nhà chỉ vì trước đó lực lượng làm nhiệm vụ “bám sát” đã lạc mất dấu bạn này khi bạn đi ăn tối.

Lại có thêm một lối mời mới, đầy... "sáng tạo" của ông Chủ tịch UBND phường Thạnh Xuân, quận 12, Sài Gòn gửi đến họa sĩ Lê Quý Anh Hào mới "khủng": "giải quyết vấn đề khai thông cống rãnh" (!?).
(Nguồn hình: Dân Làm Báo)
Rồi một bạn khác được mời ra café nói thẳng:
- Chủ Nhật này tôi sẽ đi.
- Em đừng đi vì em sẽ không ra đó được đâu. Ngày mai sẽ có trấn áp, chưa chắc gì ở đó em được an toàn.
- Anh đang đe dọa tôi à?
- Không, anh chỉ mong em ở nhà để bớt gánh nặng cho tụi anh. Cũng coi như em có thành ý nhượng bộ anh lần này.

Nhiều bạn khác thì được công an khu vực hỏi thăm và tác động với gia đình, người thân.

Và đỉnh điểm là sáng Chủ Nhật trước cửa nhà các bạn này đều có trạm chốt dã chiến.

Họ - những người trẻ này không phải là những công dân có ý thức về vấn đề chủ quyền của đất nước sao?

Và tại sao lực lượng an ninh phải tìm cách ngăn chặn, thậm chí là cưỡng chế lòng yêu nước của họ một cách thô bạo bằng các hành vi theo dõi, trấn áp và bắt bớ họ như vậy??

Đừng lý giải cho hành vi cưỡng chế lòng yêu nước là giữ gìn trật tự xã hội, bởi những người bị canh giữ trên đều là những người có ý thức xã hội rất tốt.

Ý thức công dân với xã hội là gì? Nếu không bắt đầu từ việc có thái độ rõ ràng trước những hành động ngang ngược chống Trung Quốc xâm lược.

Ý thức công dân là gì? Nếu không là sự tự giác trước quyền lợi và nghĩa vụ của mình?

Trong khi luật pháp Việt Nam chưa có những quy định rõ ràng về hành vi biểu tình của công dân để bày tỏ thái độ trước các vấn đề xã hội, thì việc lực lượng an ninh có các hành vi cưỡng chế lòng yêu nước của những công dân trẻ có ý thức như trên sẽ khiến người ta đặt câu hỏi về sự nhất quán trong việc tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

 © Mẹ Nấm
Theo blog Mẹ Nấm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Video và hình ảnh: Tường thuật trực tiếp về biểu tình ngày 01- 07 -2012

Đêm qua, Hà Nội mưa tầm tã. Cơn mưa kéo dài và chỉ tạnh khoảng 30 phút lúc 5.30 sáng. Mọi con phố nước mưa lênh láng.

Nhìn cơn mưa như không muốn dứt, nhiều người dự đoán: Hà nội sẽ không có biểu tình và nghe đâu có cả thông báo Hà Nội ngưng biểu tình.

Tại Sài Gòn, công an dầy đặc khắp nơi. Mọi con đường dẫn tới Lãnh sứ Quán Trung Quốc đều bị lực lượng an ninh phong tỏa.

6h40′ – Tại Sài Gòn, Chị Bùi Minh Hằng đã bị bắt giữ khi còn đang ở trong nhà trọ và bị áp giải về Vũng Tầu. Trong khi đó, nhiều bạn trẻ cũng bị câu lưu.

7h20’ - Hà nội, trời mưa tầm tã, không dứt. Tin cho hay ở Văn Giang mưa cũng rất lớn, bà con nông dân cho biết không lên được như đã hẹn.




6:30 - Hà nội : Lác đác vài người mặc áo mưa đi thể dục. Chưa thấy có sân khấu lắp dựng khẩn cấp quanh hồ Gươm. Xe buýt cũng chưa thấy tập trung trước tượng đài Vua Lý Công Uẩn.

6 : 45 - Nhiều bà con đi xe buýt đến khu vực quanh hồ Gươm.



Quang cảnh quanh Hồ gươm.

7 : 00 - Các hàng quán đã mở cửa lác đác, phố đã đông người đi lại, mưa vấn rả rích. Một số trang tin thông báo : " KHẨN CẤP HOÁN CUỘC BIỂU TÌNH VÌ MƯA TO, NGẬP PHỐ" . Tuy nhiên có thể nhiều người không biết và đã đi rồi hoặc không có thiết bị đọc mạng để dừng. Không sao vì coi như đi chơi chủ nhật bình thường.


8h20′ – Đã có một số người tụ tập tại Bờ Hồ cạnh tượng đài Lý Thái Tổ, trong đó có Cụ bà Lê Hiền Đức.


8h30′ – Cộng tác viên Nữ Vương Công Lý từ Sài Gòn cho biết, biểu tình bắt đầu. Mọi người đang tậ trung rất đông tại Công viên 30/4. Hàng trăm người bắt đầu tuần hành tiến về phía Diamond Plaza. Trong đó, có sự tham gia của các ông Lê Hiếu Đằng, ông Hồ Cương Quyết…

Sài GÒn bùng nổ (Ảnh Dân Làm Báo)
8h50′ – Trời Hà Nội tiếp tục đổ mưa. Con số tham dự viên đang tăng dần. Hiện nay, có khoảng 100 người cùng tuần hành. Tiếng hô Hoàng Sa – Trường Sa, át cả tiếng mưa rơi.


8h30′ – Một lá cờ tổ quốc rất lớn và nhiều băng rôn phản đối Trung Quốc bắt đầu được căng lên. Tuy nhiên, con số tham dự viên tương đối ít khoảng 30 người.


9h05′ – Đoàn tuần hành đã đi được nửa vòng Bờ Hồ và chuẩn bị tiến về Đại sứ Quán Trung Quốc.


9h15′ – Trời Hà Nội bỗng nhiên hửng nắng như không muốn phụ lòng người yêu nước. Đoàn biểu tình bắt đầu tiến vào đường Tràng Thi. Cả rừng người như sóng trào trong tiếng hô vang: “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”.




9h30′ - Đoàn biểu tình đã tới Cửa Nam. Số người tham gia biểu tình tiếp tục tăng nhanh. Có khoảng 500 người đang cùng tham gia tuần hành.

Tại Sài Gòn, Đoàn biểu tình đã đến rất gần LSQ Trung Quốc, tuy nhiên đã bị hàng rào lực lượng an ninh dày đặc ngăn chặn. Mọi người quay trở lại công viên 30/04.

9h50‘ – Đoàn biểu tình đang tập trung tại Công viên Lê-nin gần Đại sứ quán Trung Quốc. Con số ước tính khoảng 2000 người.




10h00′ – Lực lượng cành sát dày đặc đã ngăn chặn đoàn biểu tình không cho đoàn tiếp cận Đại sứ quán Trung Cộng. Đoàn biểu tình bắt đầu quay đầu tiến về Bờ Hồ Hoàn Kiếm theo phố Hàng Bông. Mọi người tiếp tục hô vang: “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam.

Tại Sài Gòn, đoàn biểu tình đang tụ họp tại Công viên 30/4. Công an Sài Gòn tiếp tục giở trò “đánh lén”, “bắt nguội” những người yêu nước. Nhiều bạn trẻ và các Blogger bị chặn đường không cho tiếp cận đoàn biểu tình.

10h15′ – Đoàn biểu tình đang trên đường Hàng Gai tiến về Bờ Hồ. Số lượng người tham gia đang tiếp tục tăng nhanh.




10h30′ – Đoàn biểu tình tới chân tượng Đài cảm tử và giải tán.



Blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt giữ (ảnh Truyền Thông Cứu Thế)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Biểu tình chống Trung quốc tại Thừa Thiên Huế 1-7-2012

Kính quý vị truyền thông,

Tôi vừa nhận được bản tin từ Ban thông tin – Gíao Hội Phật Gíao Việt Nam Thống Nhất Thừa Thiên Huế có kèm hình ảnh xin chuyển đến quý vị mong được phổ biến rộng rãi. Hình đính kèm là Hòa thượng Thích Chí Thắng bị bọn cầm quyền xô đẩy về chùa.

Thân mến
Nguyễn Quang Duy
Tường trình nhanh về tình hình biểu tình tại Thừa Thiên Huế
Ban thông tin – Gíao Hội Phật Gíao Việt Nam Thống Nhất Thừa Thiên Huế

Theo tinh thần lời kêu gọi của Đức Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Đệ ngũ Tăng Thống GHPGVNTN, sáng ngày chủ nhật toàn thể Tăng tín đồ tại Thừa Thiên Huế sẽ tập trung về Đài tưởng niệm thánh tử đạo đểbiểu tình ôn hòa phản đối Trung cộng.
Từ tối ngày hôm qua, tức ngày 30/6/2012 các nhà cầm quyền đã cho cán bộ đến chùa của Hòa thượng Chánh đại diện và Hòa thượng Thích chí Thắng để yêu cầu không được đi biểu tình vào ngày chủ nhật 01/7/2012. Họ cho rằng Ban đại diện biểu tình chưa xin giấy phép, và GHPGVNTN chưa được công nhận, nên không được đi biểu tình, và bị Hòa Thượng Chánh đại diện, cũng như Hòa Thượng Chí Thắng cực lực phản đối.

Sáng ngày chủ nhật 01/7/2011, quí thầy trong Bạn đại diện nhận biết là sẽ bị ngăn chặn, nên cố tình đi sớm hơn dự kiến, nhưng đều bị nhà cầm quyền ngăn chặn, từ sáng sớm, các chùa trong Ban đại diện Thừa Thiên Huế, về bị canh gác khiêm ngặt, không cho đi đâu cả.

Tại chùa Báo Quốc, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh bị hơn một trăm cán bộngăn chặn không cho đi biểu tình, hiện nay Hòa thượng đang tọa khán trước cổng chùa Báo Quốc, để phản đối hành động của nhà cầm quyền.

Tại chùa Bảo Quang, Hòa thượng Thích Chơn Niệm cùng chư tăng vừa đi được một đoạn thì bị công an bảo vây, ngăn chặn, không cho đi và bắt Hòa thượng bỏ lên xe chở lại về chùa.
Tại chùa Phước Thành, hiện nay có hơn một trăm cán bộ đang bao vây trước công chùa, không cho quí thầy đi đâu cả.

Tại chùa Thọ Đức, Hòa thượng Thích Chơn Phương đã không đi đâu được vì bị nhà cầm quyền cho người khóa cửa chùa.

Tại chùa An Tỉnh, Hòa thượng Thích Thiện Tánh đã bị công an, chặn xe, chở lại về chùa.
Tại chùa Từ Hàng, Hòa thượng Thích Tánh Nhơn đã bị công an chặn không cho thuyền qua lại chở Hòa thượng đi.

Đúng 8 giờ sáng nay chủ nhật, tại chùa Phước Hải, chư tăng chuẩn bị ra đi biểu tình thì bị hơn 50 người, mệnh danh là chính quyền, không cho chư tăng đi biểu tình, và ép chư tăng trở lại chùa

Còn tại chùa Phước Thành, Hòa thượng Thích Chí Thắng, cùng với chưtăng, vừa đi bộ ra khỏi chùa thì bị hơn 200 người mệnh danh là chính quyền, trong đo có ông Lành chủ tịch phường An Cựu, ngăn chặn không cho đi, Hòa thượng cùng chư tăng phản đối, nhưng những người này, dùng thế đông người, xô đẩy chư tăng trở lại chùa, không cho đi, họ cho rào chắn tại hai đầu đường Phan Chu Trinh, chư tăng có đưa tấm biển phảnđối chống Trung quốc, nhưng bị những người tự xưng là chính quyền dật chạy, họ chấp nhận tự nhận là người bán nước, cản quí thầy đi biểu tình.

Hiện nay có một số chư tăng đã có mặt tại Đài thánh tử đạo, họ báo về cho biết là số lượng công an và cán bộ quá đông, nên không thể tiếp cận được với Đài thánh tử đạo. Hiện nay chưa biết tình hình Hòa thượng chánh đại diện như thế nào. Ngài còn đang tọa khán.

Ban thông tin tường trình từ Huế. còn nữa

© Nguyễn Quang Duy - VAOL





* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều