07/01/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Phỏng vấn Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ về Lời kêu gọi biểu tình ngày chủ nhật 1.7.2012

Đăng bởi Biên tập viên vào Chủ nhật, ngày 01 tháng bảy năm 2012

Thông tín viên Ý Lan tại Paris đã có một buổi phỏng vấn với Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ về Lời kêu gọi biểu tình ngày chủ nhật 1.7.2012.
Những poster của người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội vào ngày 21 tháng 8 năm 2011. AFP photo

Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách

Ỷ Lan: Kính bạch Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ. Hôm qua Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế loan tải Thông bạch của Đức Tăng Thống kêu gọi đồng bào các giới tham gia cuộc biểu tình ngày chủ nhật 1.7 này để phản đối sự xâm lấn của Trung Quốc vào lãnh hải Việt Nam. Vì sao phải biểu tình, bạch Đức Tăng Thống?

Đức TT Thích Quảng Độ: Là bởi vì mình không còn có một phương tiện nào để bày tỏ nguyện vọng cũng như tâm tư của người dân đến Nhà nước. Thành ra phải nhờ phương tiện biểu tình. Biểu tình để bày tỏ ý nguyện của mình, ý nguyện thiết tha bây giờ là phần nhiều ai cũng thấy, đó là tình trạng mất còn của đất nước, đang lấn chiếm dần dần càng ngày càng tăng thêm.

Ngay ở trên đất liền thì bây giờ ta đã thấy từ Lạng Sơn đến Cà Mau tất cả cơ sở như miền Bắc, họ đã cho người Trung Quốc thuê rừng, miền Trung thì họ cho khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, ở miền Nam họ cho thuê đất trồng khoai, trồng rau, v.v… Ngay ở tỉnh Bình Dương kế Saigon đây người Tàu đã mở Trung tâm như Chợ Lớn ngày xưa, nhưng bây giờ rộng lớn hơn, gồm 150 nghìn dân trên đất liền như thế.

Người ta nói quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, đất nước lâm nguy thì người dân thường cũng phải trách nhiệm, có bổn phận đối với dân tộc, đất nước.
Đức TT Thích Quảng Độ
Ngoài biển thì Hoàng Sa, Trường Sa bao nhiêu năm nay ai cũng biết rồi. Họ đã thành lập một thành phố Tam Sa, tức họ đặt cơ sở chính của thành phố đó ở đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Tất cả những cái đó là nguy cơ mất nước đến nơi. Mà trông vào Nhà nước này thì thực sự chưa có dấu hiệu gì họ lo lắng về chuyện đó.

Do đó, chủ nhật tới đây, 8 giờ sáng chúng tôi đi ra tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc ở đây nhờ họ chuyển văn thư gửi cho ông Đại sứ Trung Quốc ở ngoài Hà Nội. Đồng thời đi tham dự các cuộc biểu tình, mà dự ở đâu, địa điểm nào thì không thể nói trước được.

Trong tình hình này, dưới chế độ hà khắc như thế này, rất ít người dám làm. Họ rất muốn đấy, nhưng không dám đứng lên đề xướng hay kêu gọi, thì Giáo Hội từ trước đến giờ vẫn cứ phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn rồi, coi như cũng quen rồi. Người ta nói quốc gia hưng vong thất phu hữu trách, đất nước lâm nguy thì người dân thường cũng phải trách nhiệm, có bổn phận đối với dân tộc, đất nước. Do đó, Giáo Hội đã kêu gọi trong toàn dân nếu ai mà còn tha thiết lo âu đến tương lai dân tộc, ở Hà Nội, ở Huế, ở Saigon, càng tham gia đông càng mừng, càng tốt cho dân tộc. Mục đích biểu tình là như thế.

ĐỪNG SỢ!

Ỷ Lan: Bạch Hòa Thượng, thông thường người ta bảo chư Tăng Ni chỉ nên lo tu hành, không nên dính tới chính trị. Biểu tình là một hình thức chính trị. Vậy có phải Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đang có chủ trương “làm chính trị” khi kêu gọi xuống đường biểu tình, bạch Đức Tăng Thống?

Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ tại
Thanh Minh Thiền Viện. RFA file.
Đức TT Thích Quảng Độ:Toàn dân bị chế độ độc tài toàn trị, thì họ sợ nhất là chính trị. Cho nên mình làm cái gì có tính cách chính trị là họ vu cáo ngay là người tham vọng chính trị lật đổ chính quyền. Nhưng biểu tình ở đây rất thông thường. Biểu tình Giáo Hội chủ trương ngày chủ nhật tới đây mà các vị đi tham gia đông đảo đừng sợ gì, đừng lo gì. Ai cản đâu thì mình ngồi đó, là bởi vì mình biểu tình đây là để bày tỏ nguyện vọng tha thiết với nhà nước phải bảo vệ đất nước này. Truyền thống bốn nghìn năm văn hóa. Thời đại văn minh đây không lẽ mình cúi đầu chịu đầu hàng à? Để cho người Trung Quốc họ thống trị Việt Nam à? Không được!

Còn cái làm chính trị nó khác. Cái đó, trách nhiệm đó nhà nước phải lo. Giữ giặc, bảo vệ đất nước, giữ ở ngoài biển, trên bộ, đấy là trách nhiệm nhà nước. Người dân chỉ nhắc nhở thế thôi. Chứ đừng thấy người dân biểu tình là lo người ta cướp chính quyền của các vị. Làm sao cướp được? Một quân đội như thế, những nhà tù như thế, mạng lưới Công an như thế, làm sao mà lật đổ các vị? Chính quyền trong tay các vị. Người dân đây chỉ có mỗi một phương tiện duy nhất là xuống đường để bày tỏ ý hướng mình thôi.

Báo chí bây giờ không được nói. Báo chí trong lề phải mới được nói. Nói trái thì người ta dập đi, mà lề phải toàn ca tụng nhà nước giàu có, hạnh phúc. Tăng Ni ở đây cũng trên hết, trước hết, là một người dân của một nước đã, tức là một thành viên trong một đất nước gồm có chín mươi triệu dân đây. Trước hết và trên hết, mỗi một vị Tăng Ni là một công dân, mà đã là công dân phải có cái nghĩa vụ đối với đất nước, đối với tổ quốc, đối với đồng bào.

Thế bây giờ mình tu thì cứ tu. Nhưng mà đến cái tình trạng này mình phải xuống đường biểu tỏ tinh thần cũng như tâm huyết của một người dân, chứ không là tư cách một vị sư. Tâm huyết của một người công dân Việt Nam chuyển đến nhà nước để nghe tiếng nói đó, hiểu thấu được tình trạng đó, để mà lo việc nước. Chứ đâu phải biểu tình đòi lật đổ.

Ông sư, Tăng Ni có hai bàn tay trắng có gì mà phải lo?

Nhà nước này muốn độc quyền dùng con ngáo ộp làm chính trị. Hễ ai làm chính trị họ bỏ tù, công an bắt bỏ tù này khác. ĐỪNG SỢ!
Đức TT Thích Quảng Độ
Hai chữ chính trị rất thông thường, đâu có gì mà nguy hiểm như độc tài họ quan trọng hóa ra. Họ bảo vệ cái độc quyền chính trị của họ. Vậy công việc của một nhà nước, bổn phận, nghĩa vụ của một nhà nước đối với các việc nước, việc dân là phải sửa sang cái đất nước, việc dân ấy, cho ngay thẳng chính đáng. Đấy chính trị là thế thôi, chứ đâu phải Tăng Ni xuống đường để làm cái gì. Còn làm chính trị là phải lập đảng, như thế mới là làm chính trị. Còn người dân không biết cách nào, làm thế nào, trước vận nước như thế, nó ngổn ngang, nguy hiểm như thế, thì chỉ còn biết cách xuống đường bày tỏ như thế để dùng cái đó mà nói với nhà nước, dùng đôi chân để nói với nhà nước. Đâu có mưu đồ chính trị gì mà sợ.

Thành ra nhân đây tôi kêu gọi đừng sợ chính trị. Nó là con ngáo ộp. Nhà nước này muốn độc quyền dùng con ngáo ộp làm chính trị. Hễ ai làm chính trị họ bỏ tù, công an bắt bỏ tù này khác. ĐỪNG SỢ!

Chính là chính đáng, trị là sửa sang. Ai làm chính trị phải sửa sang đất nước đó cho đàng hoàng, đẹp đẽ, tự do, hạnh phúc. Thật sự nếu làm chính trị đi nữa, thì nó là nền chính trị đạo đức, có gì đáng ngại, có gì phải lo.

Thời đại này không thể độc tài phát xít được nữa, mà phải là một chế độ dân chủ. Tất cả các chế độc độc tài, phát xít sẽ lần lượt đi vào bảo tàng viện hết.

Như vậy, nếu lúc này đang là lúc nguy hiểm thù trong giặc ngoài, mà nhà nước tìm cách mở rộng cái hoạt động chính trị ra để cho mọi người tham gia, tất cả đại diện các thành phần trong đất nước, trong khối dân tộc tham gia để giúp việc duy trì nên độc lập mà đã tốn bao xương máu mới đạt được đây.
Cuộc biểu tình tại Hà Nội sáng Chủ nhật 27-11-2011, để ủng hộ việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị Quốc hội soạn thảo luật biểu tình, vừa mới bắt đầu đã bị công an trấn dẹp. Courtesy NXDblog.
Cái thế đảng Cộng sản, một mình đảng Cộng sản không làm được đâu. Cộng sản còn kẹt cái lý tưởng Xã hội chủ nghĩa, Cộng sản chủ nghĩa, rồi thêm vào đó “16 Chữ Vàng, 4 Tốt”thành ra ngại không làm được. Bởi thế cho nên phải nhờ cái sức hỗ trợ của toàn dân, là những người tha thiết, yêu nước nhất, là giới thanh niên, sinh viên, là trụ cột, rường cột của quốc gia trong tương lai, thì phải để cho họ tham gia. Phải khuyến khích họ tham gia vào các hoạt động chính trị trong lúc này.

Sau các ông có qua đời đi rồi, họ lãnh đạo đất nước chứ ai. Thanh niên là tương lai của dân tộc, nước nào, dân tộc nào cũng thế thôi. Bây giờ họ xuống đường biểu tỏ lòng yêu nước mà phải giấu kín, không dám gọi nhau, không dám rủ nhau, hẹn nhau chỗ đó chỗ kia như đi ăn trộm. Có thấy nhục không? Tương lai đất nước, lo cho đất nước mà phải như thế à? Biểu tình cũng phải giấu diếm, mặc áo mưa mà đi. Có tủi hổ với thế giới không?

Ỷ Lan: Bạch Đức Tăng Thống, được biết ngoài Thông bạch kêu gọi biểu tình nói trên, Đức Tăng Thống còn có văn thư phản đối gửi tới ông Khổng Huyễn Hựu, Đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội. Điều này đúng không? Nếu đúng, xin Đức Tăng Thống có thể tiết lộ cho thính giả Đài Á Châu Tự Do nội dung đề cập trong văn thư nói trên?

Đức TT Thích Quảng Độ: Vâng văn thư đó thì có. Nhưng nội dung thì ở đây tôi không thể nói hết được đâu, mà cũng không tiện nói bây giờ. Xin cô Ỷ Lan thông cảm. Chỉ có cái bức thư đó là có, ngày hôm nay đã chuyển đi rồi.

Ỷ Lan: Xin cám ơn Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ đã dành cuộc phỏng vấn cho Đài Á châu Tự do.

Lan Phóng viên Đài Á châu Tự do tại Paris.

Theo RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Việt Nam: Các mạng xã hội kêu gọi biểu tình phản đối Trung Quốc ngày 1/7/2012

Sau khi Trung Quốc phản đối việc Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển, đồng thời mời thầu thăm dò, khai thác dầu khí ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, nhiều trang mạng xã hội đã kêu gọi người dân Việt Nam xuống đường ngày mai, 01/07/2012, để phản đối những hành động của Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của đất nước.
Biểu tình ở Hà Nội phản đối Trung Quốc,
07/07/2011 (REUTERS)
Theo lời anh Lê Dũng, một trong những người đã từng tham gia các cuộc xuống đường phản đối Trung Quốc tại Hà Nội năm ngoái, lần này có thể số người tham gia sẽ rất đông, do người dân nhận được rất nhiều thông tin từ các trang blog, cũng như từ báo chí chính thức:

Lê Dũng: Theo tôi, Trung Quốc đã làm những chuyện khó chấp nhận được như phản đối Luật Biển của Việt Nam, ngang nhiên đưa quân đội, đưa giàn khoan, triệu cán bộ ngoại giao của Việt Nam sang sứ quán của họ ngay tại Hà Nội để đưa công hàm phản đối. Những việc ấy, chúng tôi thấy rất là bất bình thường.

Thứ hai là họ làm những việc khiến Việt Nam lẫn quốc tế bất bình, đó là ngang nhiên mời thầu khai thác 9 lô dầu khí nằm trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Chúng tôi cảm thấy rất bức xúc.

Người dân bây giờ có rất nhiều thông tin, thông tin từ báo đài chính thống và từ các mạng xã hội. Tôi nghĩ rằng người dân có thông tin về tình hình biển đảo, của lãnh thổ đất nước, sẽ xuống đường ngày mai rất đông, theo lời kêu gọi của các mạng xã hội. Không riêng gì các nhân sĩ trí thức hay các sinh viên học sinh thành phố từng biểu tình năm ngoái, mà năm nay, người dân các tỉnh lân cận, các vùng nông thôn cũng nắm được nhiều thông tin. Bất kỳ ai còn tinh thần, còn trách nhiệm với đất nước đều sẽ đi biểu tình và tôi nghĩ cuộc xuống đường ngày mai sẽ rất đông.

RFI: Nhưng như những lần trước thì lực lượng an ninh chắc là sẽ ngăn cản, hạn chế biểu tình, vậy thì điều đó sẽ làm một số người e ngại không dám xuống đường?

Lê Dũng: Cũng có thể là một số người chưa từng tham gia biểu tình mùa hè năm trước sẽ e ngại. Nhưng lực lượng công an thì người ta đã làm rồi. Trên mạng có nhiều thông tin về việc các lực lượng công an, an ninh địa phương gọi điện, gây khó dễ, gây phiền hà cho những anh chị xem từng xuống đường năm ngoái, cả ở Hà Nội lẫn Sài Gòn.

Bản thân tôi đã có hai người em an ninh từ Hà Đông từ hôm qua, hôm kia và có một người em đang nghỉ hè với gia đình ở miền Trung, tối mới về Hà Nội, cũng đã gọi điện thoại « xin gặp anh tối nay để hỏi một số ý kiến », thực tế là cũng để hỏi về chuyện biểu tình ngày mai. Đó là những hành động mà tôi cho là có ý ngăn cản việc công dân thể hiện chính kiến và thái độ đối với chủ quyền đất nước.

Nhưng đối với cá nhân tôi, việc đó là việc của họ, không quan trọng, bởi vì họ chỉ đưọc phép làm những gì pháp luật cho phép, còn nhân dân thì được phép làm những gì luật pháp không cấm. Đặc biệt vào lúc chủ quyền đất nước đang bị đe doạ nghiêm trọng, từng người dân phải có trách nhiệm lên tiếng, biểu tình ôn hòa hoặc bằng mọi hình thức khác để thể hiện thái độ của mình.

RFI: Xin cám ơn anh Lê Dũng.

© Thanh Phương
Theo Đài RFI

_______________________

Một số hình ảnh chuẩn bị cho cuộc biểu tình được đăng tải trên Facebook:










* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tư duy Tàu chống Tàu

Note này là để nói thêm cho cái status của tôi hôm qua nhận xét về bài “Xin đừng quăng quật” bên blog “Dr. Nikonian”. Cái status viết, “[tôi] thật sự lo ngại với những bài viết như thế này. hãy khoan nói đến các yếu tố lịch sử (được nhào nặn qua lăng kính của chủ nghĩa dân tộc), kích động sự thù hận, ngay cả khi nhân danh bảo vệ quyền lợi quốc gia, không bao giờ là điều nên khuyến khích.
Chủ nghĩa dân tộc. ..ảnh nguồn ekantipur.com
Các bạn ST, TH, và DN có ý kiến phản hồi, cho rằng tôi không có lý do gì phải lo ngại cả. Các bạn là những người mà tôi rất quý mến. Tôi thấy mình nên viết vài dòng, nếu không để hiểu nhau hơn thì chí ít cũng là để nói thêm điều mình muốn nói. Tôi chưa có dịp được quen biết blogger “Dr. Nikonian” nhưng đọc qua những bài viết trên trang web, tôi thật sự cảm mến tác giả. Cái note này nếu có phê bình tác giả đôi điều thì cũng chỉ là mượn một vài đoạn trong bài viết rất hay đó để minh họa cho vài ý tưởng của tôi thôi. Tôi có thể mượn một bài viết khác, của người khác, nhưng câu chuyện bắt đầu từ bài viết này thì thôi cứ tạm mượn bài viết này đi. Nếu có lúc nào đó có dịp được gặp, xin rót một ly rượu tạ tội với tác giả.

Bài viết có ba phần, phần đầu là hình ảnh của lá thư Đô đốc Hải quân Việt Nam Cộng hòa Trần Văn Chơn gởi bà quả phụ Lê Kim Chiêu sau khi chồng bà, Đại úy Thạch, cùng đồng đội trên chiến hạm Nhật Tảo hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược Trung Quốc ở Hoàng Sa năm 1974. Tác giả nhắc lại những kỷ niệm thời niên thiếu trong những ngày sôi động đó cũng như những sự kiện của năm năm sau, 1979, khi Trung Quốc lần nữa xua quân xâm chiếm biên giới phía Bắc. Phần cuối là những xác tín niềm tin và tình yêu của tác giả đối đất nước. Tác giả hứa nguyện sẽ xuống đường làm nhân chứng cho niềm tin và tình yêu đó.

Nếu bài viết này chỉ dừng lại ở hai phần này thôi thì đây là một bài viết tuyệt vời. Nó chứa đựng đầy đủ những điều cần nói - ký ức, niềm tin, tình yêu đối với đất nước - và được nói một cách chân thành, súc tích, và đầy nhiệt huyết. Nhưng rất đáng tiếc, cũng như sự đáng tiếc thường thấy trong các bài viết có cùng chủ đề, tác giả vay mượn những ý tưởng đã được cái khuôn thước ý thức hệ dân tộc nhào nặn từ gần một thế kỷ qua. Sự vay mượn này hoàn toàn không cần thiết vì không có nó bài viết của tác giả cũng đã đầy đủ. Nhưng sự hiện diện của chúng tố cáo một lối mòn tư duy mà ở thời đại của chúng ta, khi chúng ta cùng lúc đang đấu tranh cho tự do và công lý, đã trở nên nguy hiểm. Tình trạng khuất lấp đối với những ý tưởng nguy hiểm này có lẽ bắt nguồn từ những nhu cầu chính trị xã hội ngắn hạn như kêu gọi biểu tình phản đối nhà nước độc tài hay thế lực ngoại xâm chẳng hạn. Ý tưởng, như những hạt giống, một khi đã nảy mầm và phát triển thì chúng có cuộc sống riêng của chúng. Là nạn nhân triền miên của những ý tưởng độc hại, hơn ai hết, chúng ta phải hiểu rằng chúng ta sẽ trả một giá rất đắt cho thái độ thỏa hiệp với mầm mống của các ý tưởng nguy hiểm. Hãy đi vào phần hai của bài viết để xem tác giả nói gì.
Ghét Tàu thì không cần cố gắng và tranh luận. Khác với những nền đô hộ mà sự xâm lược luôn đi kèm với một chút khai sáng, 10 thế kỷ đô hộ của người Tàu trên đất nước hình chữ S không hề mang lại điều gì tốt đẹp, trừ công khai hóa về nông nghiệp của Sĩ Nhiếp. Tàn ác như thực dân Pháp mà còn có được Viện Viễn Đông Bác cổ, hội Đô thành hiếu cổ… để nghiên cứu, bảo tồn di sản văn hóa của chính dân tộc mà họ đô hộ. Đó là chưa kể Trường Đại học Y Hà nội, Trường Mỹ thuật Đông dương… đã để lại trong lịch sử Việt nam những cái tên sáng chói của những trí thức Tây học ngang tầm thế giới.
Một đặc trưng của chủ nghĩa dân tộc các loại là cố gắng nhào nặn lịch sử cho phù hợp với khuôn thước và nhu cầu đương đại. Nhưng ngay ở đây, sự nhào nặn lại quá vụng về. Người Pháp không chỉ đem lại cho Việt Nam các trường đại học hay những gương mặt học thuật sáng giá như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh. Chính qua người Pháp chúng ta đã được làm quen với những ý tưởng đầu tiên về bình đẳng và tự do, về quyền và chủ quyền quốc gia, về dân tộc và độc lập, về nhà nước và mô hình nhà nước-quốc gia, về hàng loạt những khái niệm khác làm nền tảng cho tư duy chính trị đương đại. Tương tự, những triều đại đầu tiên sau thời kỳ Bắc thuộc của Đại Việt được đặt trên khuôn mẫu chính trị của kẻ đô hộ phương Bắc. Những cuộc khởi nghĩa trước đó của Lý Bí, của Dương Đình Nghệ, của Ngô Quyền cũng hoàn toàn dựa trên tư duy chính trị phương Bắc. Nền “văn hiến chi bang” mà chúng ta ngày nay vẫn tự hào cũng là kết quả của sự chung đụng với văn minh phương Bắc. Có thể nói, chính cái tư duy chính trị vương quyền chúng ta học được từ kẻ đô hộ đã giúp cho quốc gia Việt Nam hiện đại có một lãnh thổ thống nhất từ Nam Quan (nay đã mất) đến Cà Mau, dù rằng chúng ta đã làm điều đó trong sự hủy diệt đối với văn hóa thiểu số. Cha ông chúng ta chống Hán xâm lược nhưng chưa bao giờ từ chối không gian văn hóa Hán. Thái độ thù nghịch với lịch sử và văn hóa Hán chỉ xuất hiện cùng với sự xuất hiện của chủ nghĩa dân tộc Việt Nam hồi đầu thế kỷ 20.

Xin đọc tiếp,
Còn người Tàu ư? Có dân tộc nào thâm hiểm đến độ đốt sách, chôn nho sĩ… để tuyệt diệt cội rễ văn hóa của dân tộc chúng ta như họ? Có kẻ xâm lăng nào tham lam đến độ ngoài các sản vật thời trân của đất nước, còn bắt cha ông ta phải tiến cống cả danh sĩ, mỹ nữ…, những nguồn gene ngoại hạng của đất nước sang Tàu? Và dù mê tín, cột đồng mà Mã Viện dựng lên với lời nguyền độc địa “đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt” là khẳng định chắc chắn nhất của dã tâm tuyệt diệt trăm họ Bách Việt trên đất nước chúng ta.
Trong một xã hội văn minh, những lời kêu gào thống thiết ở đoạn văn trên có thể bị coi là những kích động hận thù. Một phần chúng vẫn là thói quen nhào nặn các sự kiện lịch sử cho phù hợp với nhu cầu tập quần của chính trị đương đại, phần khác là tập quán đẩy các khái niệm dân tộc/chủng tộc đi đến tận cùng của sự phân hóa mà kết quả của nó không có gì khác hơn là sự xung đột giữa các cộng đồng quốc gia. Nếu cuộc đốt sách của Minh Vĩnh Lợi đối với Đại Việt được coi là “tuyệt diệt cội rễ văn hóa” thì hành xử của các triều đại Đại Việt đối với Champa phải được coi là gì? Sự hủy diệt đối với các triều đại trước bởi các triều đại sau của Đại Việt/Việt Nam, mà gần đây nhất là hành xử của những người thắng trận miền Bắc đối với người anh em bại trận miền Nam sau cuộc chiến 1975 phải được coi là gì? Đoạn văn trên là bằng chứng thường thấy của sự lựa chọn và kiến giải các sự kiện lịch sử có chủ định để cám dỗ niềm đam mê hoang dã mang tính bộ lạc của chủ nghĩa dân tộc.

Và cuối cùng, vẫn là một tâm thức kiêu ngạo đầy mặc cảm tự ti. Hãy đọc tiếp,
Với những ký ức ghê sợ như thế, đừng ngạc nhiên khi thấy não trạng đề kháng ngoại xâm đã là một phần của căn tính Việt. Vì sao dân tộc chúng ta có thể tồn tại mà không bị đồng hóa sau 10 thế kỷ dưới ách một dân tộc hung hãn như vậy, tự nó là một phép lạ lịch sử ngoại hạng và chưa từng có ở bất cứ dân tộc nào khác.
Ở đây tư duy dân tộc chủ nghĩa bộc lộ trọn vẹn sự đáng thương của nó: nó đang thủ dâm.

Tư duy chống Tàu

Lữ Phương, trong một bài viết gần đây, đã vạch ra những hệ lụy trong việc chọn lựa của những người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam để rơi vào trong quỹ đạo của Cộng sản Trung Quốc hồi những năm ’50 đối với vấn đề bá quyền Trung Quốc mà chúng ta đang phải đối diện hiện nay. Thực ra, kể từ Lê Thánh Tông đến nay, ngoài 80 năm thuộc Pháp, chúng ta chưa bao giờ có ý định thoát ra khỏi quỹ đạo chính trị Trung Quốc. Ngay cả khi chúng ta đã thắng trong các cuộc chiến chống xâm lược thì chúng ta lại tự nguyện lún sâu vào trong quỹ đạo chính trị của họ. Những triều đại độc lập của Đại Việt, và của Việt Nam hiện đại, vẫn là phên dậu, là phiên thuộc của vương quyền phương Bắc.

Điều này làm cho cuộc chiến chống Trung Quốc lần này mang một ý nghĩa khác: chúng ta muốn một lần và mãi mãi vượt ra khỏi ảm ảnh làm phên dậu của Trung Quốc, chúng ta muốn một lần và mãi mãi thoát ra khỏi quỹ đạo chính trị Trung Quốc. Chúng ta muốn tự do. Chúng ta muốn có công lý giữa các cộng đồng quốc gia láng giềng. Chúng ta đòi được đối xử bình đẳng. Chúng ta đòi được đối xử với danh dự. Chúng ta muốn giữ nguyên vẹn không gian sinh tồn này cho con cháu mai sau.

Những điều đó đã đủ xứng đáng cho một cuộc chiến. Chúng ta không cần phải viện dẫn một hiện hữu nào cao hơn chúng và cao hơn chúng ta. Mỗi cá nhân đã là một hiện hữu cao nhất. “Dân tộc”, nếu khái niệm này xứng đáng tồn tại thì nội hàm của nó không thể vượt lên trên tổng lực của những hiện hữu cao nhất đó. Tổ quốc không trên hết. Mỗi cá nhân của chúng ta mới là trên hết. Chúng ta từ chối nuôi dưỡng sự tồn tại của bất cứ khái niệm “dân tộc”, “tổ quốc” nào cao hơn quyền sống của mỗi cá nhân.

Cuộc chiến chống Trung Quốc lần này, do đó, là một phần của cuộc chiến giành lại tự do và công lý cho từng mỗi cá nhân và cho từng mỗi cộng đồng quốc gia. Chúng ta nhất định không để cho lý tưởng cao thượng đó bị đánh tráo bởi những tư duy hận thù lẩm cẩm của chủ nghĩa dân tộc nhằm tôn thờ một hiện hữu, thật ra là những ảo giác, nào đó cao hơn mỗi cá nhân. Chúng ta nhất định không để bị cuốn vào trong những đam mê thù hận, ngay cả thù hận kẻ lấn ép mình. Phải khẳng định rằng chúng ta không ghét người Tàu, cũng như chúng ta không ghét bất kỳ một cộng đồng dân nào. Phải khẳng định rằng chúng ta không phủ nhận không gian văn hóa Hán mà cha ông chúng ta đã góp phần xây dựng nên. Chúng ta quý mến người Tàu nhưng sẽ làm họ phải khuất phục trước ý chí không khuất phục sức mạnh bá quyền của chúng ta. Chúng ta tôn trọng họ nhưng sẽ làm nổ tung bất cứ một giàn khoan nào phiên lưu trên Biển Đông. Đây là một cuộc chiến đòi hỏi ý chí và sự tỉnh táo, đòi hỏi sự kiên quyết và bao dung. Chỉ có một cuộc chiến được đặt trên nền tảng của những giá trị lớn của tự do và công lý thì chúng ta mới thành công trong cố gắng vượt ra khỏi bóng đè của họ.

Chống một chủ nghĩa dân tộc lớn bằng một chủ nghĩa dân tộc nhỏ hơn là vô vọng. Những đam mê cảm tính được kích dục từ sự nhào nặn lịch sử để nuôi dưỡng thù hận sẽ không giúp được chúng ta. Hơn thế, chúng chứa đựng nguy cơ phản bội các giá trị và bị phản bội bởi quyền lực.

(sẽ viết về nguy cơ phản bội và bị phản bội của tư duy dân tộc chủ nghĩa trong cái note kế tiếp)

© Trần Minh Khôi
Theo Trần Minh Khôi Facebook


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Biểu tình là ý thức tự nhiên trước đồng loại

LTS: Ngày 17.11, khi thảo luận về chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của Quốc hội khoá XIII, dù nằm trong danh mục “chương trình chuẩn bị” (chứ không phải chính thức), nhưng một số đại biểu đã tranh luận khá gay gắt về luật biểu tình, về nguồn gốc, bản chất của hoạt động này, nhu cầu xã hội hiện nay cần – không cần một luật điều chỉnh về nó. Sài Gòn Tiếp Thị xin giới thiệu bài viết của TS Nguyễn Sỹ Phương, cung cấp những thông tin nền tảng về vấn đề này.

Biểu tình khác bạo động

Trước hết cần phân biệt khái niệm biểu tình với thực tế biểu tình muôn hình vạn trạng, nếu không, sẽ như thầy bói xem voi, sờ thực tế cái tai định nghĩa ngay voi là cái quạt. Ngoại diên của khái niệm biểu tình là nhiều người tập trung lại theo nghĩa tập họp, tụ tập. Nhưng khác với tụ tập để lao động trong nhà máy vì mưu sinh, hay hội hè để vui chơi, đám ma đám cưới chia sẻ tình cảm gia đình, bán buôn trong chợ búa kiếm lời, hoặc bị tống tù do phạm tội, tụ tập biểu tình có nội hàm: xuất phát từ tâm, cùng nhau biểu thị tình cảm (biểu tình), thái độ, quan điểm của mình.
Biểu tình "chiếm Los Angeles" của người dân Mỹ, chống lại chủ nghĩa tư bản và giới tài phiệt tài chính - ngân hàng. Ảnh: bangstyle.com
Như vậy, có ba dấu hiệu để phân biệt biểu tình với các khái niệm khác có cùng ngoại diên tụ tập: 1- Biểu thị, 2- Tự nguyện, 3- Xuất phát từ tâm.

Căn cứ ba dấu hiệu trên, có thể xác định khi nào thì được gọi là biểu tình.

Nếu tụ tập nhưng có sử dụng bạo lực, hoặc có hành vi xâm phạm lợi ích người khác, thì đó là bạo động, chứ không phải biểu tình. Giải thích tại sao nhiều cuộc biểu tình ở các nước hiện đại, đoạn chót bị đàn áp, cưỡng chế giải tán, do bị biến thành bạo động; đàn áp lúc đó là đàn áp bạo động chứ không phải đàn áp biểu tình.

Nếu tụ tập là do được trả tiền, được thuê mướn, hoặc cưỡng bức người khác, nghĩa là không tự nguyện, không phải từ tâm, thì đó là bè đảng, hoặc hình sự, không phải biểu tình.

Biểu tình chỉ có thể biểu thị bằng hiện diện, hình ảnh, tiếng nói, vì vậy nếu nhằm mục đích “chống lại“, thì phải hiểu chống lại bằng cách biểu thị, tức phản đối, hoàn toàn khác với chống đối mang tính loại bỏ như bạo động.

Là quyền cơ bản, không phụ thuộc dân trí

Biểu tình xuất phát từ “ý thức tự nhiên trước đồng loại“. “Tự nhiên“ nghĩa là bản năng, không phụ thuộc bất cứ yếu tố bên ngoài nào. Còn “ ý thức“ chỉ có ở con người. Biểu tình, vì vậy, là một dấu hiệu thuộc tính riêng có của con người, phân biệt với thế giới sinh vật còn lại, hoàn toàn không phụ thuộc trình độ nhận thức. Do đó, biểu tình không như có ý kiến ngộ nhân tuỳ thuộc dân trí, để khẳng định nước nào biểu tình được, nước nào không thể. Ngay cả nếu thừa nhận điều đó, thì cũng mâu thuẫn với sử liệu thế giới, biểu tình được ghi lại từ thời La Mã cổ đại. Không quốc gia nào ngày nay thấp hơn dân trí Lã Mã thời đó cả.

Biểu tình ở các nước hiện đại gắn với cuộc sống thường nhật như ăn, ở, đi lại, học hành, chữa bệnh, làm việc, diễn ra có khi chỉ bởi hiện tượng một đưá con bị cha mẹ lạm dụng khủng khiếp hay một người đi tàu bị kẻ xấu giết dã man gây bất bình dân chúng, hoặc bởi các chính sách nhà nước ảnh hưởng lợi ích của bộ phận, giai tầng nào đó, buộc họ phải phản đối, hay chính phủ, các cơ quan công quyền tỏ ra bất lực, họ phải thể hiện bất tín nhiệm, hoặc bởi nhân quyền ở các nước khác vi phạm làm họ xót xa phải chia sẻ. Vì vậy, không thể gán cho biểu tình chỉ mỗi “chống Chính phủ nước mình hay một chủ trương của Chính phủ nước mình“, và càng không thể hiểu chống theo nghĩa chống đối. Ngộ nhận đó tất yếu dẫn tới hành vi ứng xử với biểu tình cực đoan. Chính để khắc phục nguy hại đó, Luật tụ tập biểu tình Đức VersammlG cấm biểu tình đòi hủy bỏ quyền biểu tình!
Câu hỏi đặt ra cho Quốc hội không còn là có cần ban hành luật biểu tình hay việc ban hành luật này có gây tổn hại gì. Câu hỏi bây giờ là luật biểu tình phải đặt ra những chuẩn mực, thước đo, quy tắc xử sự như thế nào cho cả chính quyền lẫn người biểu tình, để quyền hiến định này được thực thi và trong trường hợp bạo động xảy ra, sẽ chế tài kịp thời.
Biểu tình cũng như ăn ở, đi lại, làm việc… là bản năng, thuộc tính con người, nên trở thành quyền cơ bản “tạo hoá ban cho họ“, chứ không phải nhà nước, hay tôn giáo, hay bất cứ thế lực nào. Một khi đã là quyền cơ bản, thì một mặt các quyền đó bình đẳng ngang nhau ở chỗ đều mang tính chất bản năng thuộc tính người, mặt khác chúng tự động trở thành đối tượng chi phối của luật pháp, nghĩa là thuộc chức năng trách nhiệm của chính quyền phải bảo đảm.

Vì vậy không thể đặt câu hỏi “Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân…“, như đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước phát biểu, trong khi cả hai đều là bản năng như nhau. Còn trong thực tế, đúng là có những cuộc biểu tình “xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do mưu cầu hạnh phúc của người dân, buôn gánh bán bưng“, cũng giống như quyền làm việc có khi gây ô nhiễm môi trường, quyền tự do ăn uống nhưng khi bị bệnh lại lây nhiễm sang người khác, quyền đi lại bằng xe cộ, lại dẫn tới tai nạn chết người, nhưng không vì thế mà cấm hết những quyền đó. Ngược lại, vì thế mà loài người bắt buộc phải sinh ra nhà nước, cũng để bảo đảm quyền nọ không triệt tiêu quyền kia. Các luật liên quan tới quyền cơ bản, như luật biểu tình, lưu trú, giao thông, vệ sinh thực phẩm, trở thành tất yếu khách quan là vậy.

Ứng xử với quyền biểu tình

Là đối tượng điều chỉnh của luật pháp, biểu tình được các nước chọn lựa cách giải quyết xưa nay như sau:

Thứ nhất, không đả động đến. Trong trường hợp đó, người dân biểu tình hay không, nhà nước cho phép hay đàn áp, đều hoàn toàn tự phát và tùy tiện xử lý, hậu quả là cả nhà nước và công dân đều thiệt hại. Cuối cùng vẫn buộc phải đề cập đến nó theo những cách thức dưới đây.

Thứ hai, không thừa nhận quyền biểu tình và cấm tuyệt đối nó, thường xảy ra ở những chế độ quân chủ độc tài. Lịch sử thế giới đã chứng minh sự sụp đổ tất yếu của nó, bởi không thể tước bỏ thuộc tính người vốn dĩ chỉ có ở con người.

Thứ ba, hiến định quyền biểu tình nhưng thiếu luật điều chỉnh. Nước Đức từng xảy ra như vậy trong bốn năm sau khi ban hành Hiến pháp năm 1949. Kết qủa, biểu tình vẫn được tổ chức như vốn có, không hề thay đổi, bởi đã được hiến định, nhà nước không thể cấm. Tuy nhiên, chính quyền không chủ động ngăn ngừa trước được thiệt hại hay biến thái thành bạo động có thể xảy ra, và khi xảy ra thì xử lý lúng túng, phải áp dụng luật dân sự hoặc luật hình sự phức tạp.

Thứ tư, hiến định quyền biểu tình, bảo đảm quyền này bằng toà Bảo hiến và ban hành văn bản lập pháp bảo đảm chắc chắn nó. Đó là lựa chọn duy nhất hiện nay ở các nước hiện đại. Hiến pháp và toà Bảo hiến buộc nhà nước phải bảo đảm thực thi quyền cơ bản của công dân trong đó có quyền biểu tình. Bởi nói nhà nước dân chủ, của dân, do dân, vì dân, rốt cuộc cũng chỉ nhằm bảo đảm quyền cơ bản cho họ, chứ không phải thay họ lo cho cuộc sống của họ, vốn chưa và không nhà nước nào làm nổi. Ngược lại, quyền cơ bản một khi được bảo đảm sẽ kích thích người dân không ỷ lại mà làm chủ nhà nước, sử dụng quyền đó để vừa tham gia vừa đòi hỏi các công bộc nhà nước hoạch định đường lối, chủ trương, chính sách sao cho phù hợp với nhu cầu của mình. Nhà nước không phải thánh, cái gì cũng đúng, vì vậy mọi chính sách của nó cần được thực tế kiểm nghiệm, không đâu chính xác hơn ngoài chính người dân chịu sự chi phối trực tiếp của chính sách, mà biểu tình là sự phản ảnh tập trung nhất. Điều này giải thích tại sao các nước hiện đại khuyến khích biểu tình, phản biện, trưng cầu dân ý, và bất cứ quyết định nào của cơ quan hành chính từ phạt xe chạy phạm luật đến mức thuế phải đóng, giải quyết các đơn từ, đều bắt buộc phải có phần hướng dẫn, ông bà có quyền chống lại quyết định này tại cơ quan nào, ở đâu, nếu vẫn không thoả mãn thì tại toà án nào. Nhờ có Luật biểu tình, những biến thái chuyển sang bạo động sẽ được tham chiếu với các quy phạm trong luật biểu tình để ngăn ngừa. Toà Bảo hiến sẽ bảo đảm cho luật hoặc văn bản dưới luật ban hành không thể vi hiến, nếu Chính phủ muốn “nhẹ gánh“ bằng cách ban hành luật hạn chế quyền biểu tình.

Thứ năm, hiến định quyền biểu tình, nhưng chưa có toà án hiến pháp bảo đảm và thiếu văn bản lập pháp điều chỉnh. Đó là trường hợp ở nước ta (xem điều 69 Hiến pháp 1992). Các cuộc biểu tình ở Thái Bình trước đây đã gây hậu quả thiệt hại cho cả người biểu tình lẫn nhà nước, xử lý rất phức tạp hay biểu tình ở Hà Nội vừa qua dẫn tới phiền lụy cho chính những người biểu tình “thể hiện lòng yêu nước“, lẫn chính quyền vì mất công sức xử lý nhưng thiếu văn bản lập pháp làm cơ sở, thấy hệ lụy tất yếu phải đến của cách chọn lựa trên. Nếu cứ để thế mãi chưa biết tình hình sẽ tiến triển tới đâu? Đề xuất cần có luật biểu tình của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp đó, là phản ứng cần thiết, kịp thời, thể hiện bản lĩnh chính trị cần có của người đứng đầu Chính phủ ở các quốc gia hiện đại trước bức xúc của dân chúng.

Câu hỏi đặt ra cho Quốc hội-có chức năng lập pháp- không còn là có cần ban hành luật biểu tình hay việc ban hành luật này có gây tổn hại gì. Câu hỏi bây giờ là luật biểu tình phải đặt ra những chuẩn mực, thước đo, quy tắc xử sự như thế nào cho cả chính quyền lẫn người biểu tình, để quyền hiến định này được thực thi và trong trường hợp bạo động xảy ra, sẽ chế tài kịp thời. Trả lời câu hỏi trên không qúa khó khăn, nếu nghiên cứu luật biểu tình các nước, cùng khảo sát thực tế biểu tình ở họ vốn diễn ra thường nhật. Đó chính là căn cứ thực tiễn thế giới để tham khảo xây dựng luật biểu tình.

© TS Nguyễn Sỹ Phương - CHLB Đức
Theo SGTT


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Phương Bích - Trước giờ "G"

Tình hình là trước giờ "G" có vẻ lắm trạng thái khá bi hài.

Người thì phấn khởi.

Người thì lo lắng.

Người thì dửng dưng (khi thấy rằng mình chả làm gì sai thì chả việc gì phải lăn tăn).

Có người xác định không đi nhưng vì lo lắng nên cũng lên tiếng cảnh báo cho anh em bạn bè.

Có người không đi, cũng không ủng hộ thì dọa: đi biểu tình là bị bắt đấy! Hoặc nguy cơ bị đàn áp là cao!

Bắt đầu lẻ tẻ có người lên tiếng than phiền bị các loại đối tượng “quấy nhiễu”.

Ở Hà Nội thì an ninh nhẹ nhàng hơn, chỉ đơn giản là hỏi thăm chương trình ngày chủ nhật tới có đi biểu tình không? Rồi cũng có đưa ra lời khuyên, nhẹ nhàng thôi, là chị/anh đừng đi. Thêm chút đe dọa: nếu có gì xảy ra thì đừng trách nhé.

Ở các địa phương khác thì xem chừng tệ hơn. Sáng nay thấy cô Nga Thuy ở Phủ Lý nhắn tin thế này:

"Có lẽ hôm nay chúng ra tay hãm hại. Nếu mẹ con Nga có mệnh hệ gì, mọi người giúp Nga tìm cả tỉnh Hà Nam hỏi tên Thống và tên Nguyễn Văn Tiến ms 345.381 để tìm xác mẹ con Nga. Em cảm ơn."

Tôi nghĩ cô ấy cứ cường điệu lên thế, chứ giữa thanh thiên bạch nhật, ai làm gì hai mẹ con người phụ nữ đang mang bầu ấy được.

Tôi bốc máy gọi điện thì cô ấy trả lời bằng giọng rất hoảng loạn, rằng cô ấy đang ở ga Đồng Văn, định bắt xe buýt lên Hà Nội để mai tham gia biểu tình, nhưng bị một đám người rất đông ngăn không cho lên xe buýt. Qua điện thoại nghe thấy cả tiếng thằng bé Phú đang khóc nhèo nhẽo.

Tôi bảo cô ấy đi về thì cô ấy nghẹn ngào nói, giờ về cũng không dám, vì bọn kia đứng xung quanh đông lắm, em sợ đến trưa vắng người, chúng nó sẽ ra tay với mẹ con em.

Nghe nói thế tôi lại nhớ đến chuyện vợ chồng bác Trâm Khánh ở ngõ chùa Liên Phái, cũng bị chặn không cho ra khỏi nhà bằng các kiểu, như hết khóa trái cửa thì lại lấy thân mình chặn cửa.

Một số người không muốn bị phiền hà theo kiểu đó bèn lên kế hoạch trốn khỏi nhà ngay từ hôm nay. Tá túc tại nhà họ hàng, hay bạn bè, người quen. Sang hơn thì thuê khách sạn!!!

Khoan nói đến việc tại sao ai đó cứ sống chết đi biểu tình bằng được. Tôi nhớ có lần giáo sư Hoàng Xuân Phú có nói, rằng giáo sư đi là để xác định cái quyền biểu tình của công dân mà hiến pháp đã cho phép. Rất đơn giản thế thôi.

Nhiều người vẫn hiểu rằng thực ra chính quyền chả sợ gì biểu tình chống Trung Quốc đâu, mà chỉ lo nó biến tướng thành biểu tình lật đổ chính quyền thôi. Ngay cả cái thằng Trung Quốc nó tuyên truyền cho dân nó là Việt Nam tiếu bá thế, nhưng chính nó cũng sợ dân nó biểu tình chống Việt Nam. Thế nên là cả chính quyền Việt Nam và Trung Quốc khá giống nhau là đều sợ dân biểu tình. Không biết bên Trung Quốc có cấm tiệt một cách công khai không, chứ ở Việt Nam ta rõ ràng là không dám cấm bằng văn bản. Chuyện này nói mãi rồi. Chính quyền bí nên cứ áp bừa vào tôi danh gây rối trật tự công cộng. Bí nên rất lúng túng, trong 11 cuộc biểu tình năm ngoái thì có cuộc biểu tình được cảnh sát dẹp đường hỗ trợ, có cuộc lại dùng trật tự viên lùa bắt người biểu tình như bắt vịt, tống lên xe buýt trở ra ngoại thành cho khuất mắt “anh bạn vàng” rồi thả. Đúng là chả ra cái thể thống gì.

Nói đến đây tôi lại nhớ đến 4 bức ảnh ở trên facebook được đặt cạnh nhau, để người xem tự rút ra một nhận định riêng cho mình. Trong một xã hội văn minh, ý thức người dân rất cao do được đầu tư vào giáo dục hoành tráng. Đời sống cao do được đầu tư vào khoa học công nghệ cũng hoành tráng. Thế nên nhà tù chắc chắn phải ít hơn trường học. Vậy ở một đất nước bé nhỏ thế này cần gì đến một cái trụ sở công an to vật vã như thế.

Nghe thông tấn xã vỉa hè đồn rằng, trụ sở Bộ Công an nhưng lại do nhà thầu Trung Quốc thi công. Đến lúc tiếp quản mới tá hỏa ra rằng có rất nhiều thiết bị nghe lén được cài đặt ở đó, nên rốt cuộc thì Bộ Công an chả dám chuyển về trụ sở mới nữa. Thực hư thế nào nhờ bà con kiểm chứng hộ.


Bởi thế cho nên hôm nay, dân tôi mới phải trốn khỏi nhà để được đi biểu tình hoan nghênh Luật Biển đã ra đời! Thực bi hài quá đi. Thương thay cho cái dòng chữ một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh được treo nhan nhản ở khắp nơi như thế này. Một xã hội như thế thì lo gì dân lật đổ chứ?

Tôi thì chả trốn đi đâu được. Mà cũng chả thèm trốn. Sao lại phải trốn? Rõ điên thật!

Vừa gọi lại cho Nga Thụy, thấy nói hai mẹ con đã về đến nhà, nhờ được một đám thanh niên tò mò đi theo, thành ra được bảo vệ một cách vô tình khỏi đám lưu manh côn đồ kia. Thế là yên tâm rồi.

Trong cái buồn có cái vui. Trong cái tăm tối vẫn có thứ ánh sáng làm ấm áp lòng người. Một người bạn vốn bấy lâu nay chẳng mặn mà lắm với những việc tôi làm, nay bỗng gửi cho tôi mấy vần thơ động viên làm tôi rất vui.

HÔM QUA CHÚNG MÀY CƯỚP HOÀNG SA
HÔM NAY CHÚNG MÀY LẤN TRƯỜNG SA
MAI,MỐT CHÚNG MÀY MUỐN GÌ NỮA...
HAY LÀ MUỐN TÁNG... GÒ ĐỐNG ĐA?

Cảm ơn nhé, bạn của em.

© Phương Bích
Theo blog Phương Bích
___________________

Nguyễn Tường Thụy - Được chính quyền đến thăm

Tối nay tôi được phái đoàn của chính quyền, đoàn thể gồm 4 người đến vận động không đi biểu tình. Cuộc nói chuyện diễn ra trong 1 giờ.

4 người đó đại diện cho:

- Chính quyền

- Hội cựu chiến binh

- Mặt trận

- Cụm dân cư

Thấy không cần thiết phải nêu danh tính (ngoài ra họ là những người tôi quen biết, tôi không có thù oán gì họ và biết họ chỉ làm theo nhiệm vụ mà thôi). Những gì họ nói chắc không nói ra mọi người cũng biết bài vở như thế nào rồi.

Tôi chốt lại bằng lập trường 4 điểm:

1/ Trước hết, việc tôi bị vùi dập ở địa phương này với việc biểu tình của tôi không liên quan gì đến nhau.

2/ Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam.

3/ Về quan điểm đã có đảng và Nhà nước lo:

- Tổ quốc không của riêng đảng CSVN và Nhà nước VCN mà là của chung tất cả nhân dân VN.

- Lòng tin của tôi vào đảng CSVN và Nhà nước VN đã xuống đến đáy.

4/ Công dân sống phải tuân theo pháp luật. Nếu tôi vi phạm pháp luật thì tôi chịu trách nhiệm cá nhân. Tôi phản đối chính quyền và công an chà đạp lên pháp luật.

30/6/2012
© Nguyễn Tường Thụy
------------------------
Nguồn: Được chính quyền đến thăm - Nguyễn Tường Thụy blog


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Khi Người Phụ Nữ Việt Nam... Trần Truồng

Tính cho đến thời điểm cách đây không quá xa, hình ảnh người phụ nữ VN vốn là một hình ảnh đẹp, thậm chí là quá đẹp đến mức trở thành một biểu tượng. Chẳng những chỉ đẹp về dung nhan, mà còn đẹp cả về đức hạnh. Chẳng những chỉ đẹp đối với con mắt người dân VN, mà còn đẹp trong con mắt của mọi dân tộc trên thế giới. Mỗi khi nhắc đến họ, người ta bắt gặp niềm tự hào, kiêu hãnh trong con mắt người dân bản xứ, và sự ngưỡng mộ, xuýt xoa từ những người dân ngoại chủng. Trong chiếc áo bà ba đơn giản, mộc mạc, hay trong chiếc áo dài truyền thống kín đáo, trang đài; người phụ nữ VN hiện ra với dáng vẻ của một thánh nữ hơn là một con người trần tục.
Hai phụ nữ dân oan trần truồng giử đất.
Photo courtesy of Lê Hiền Đức
Nét đẹp song toàn ấy của người phụ nữ VN có cả một quá trình lịch sử lâu dài của nó, đặc biệt là nét đẹp ở bên trong - nét đẹp của nhân cách, của tâm hồn. Khác với những gì được ghi trong lịch sử chính thống, truyền thuyết xa xưa kể rằng Hai Bà Trưng và đoàn quân nữ tướng của hai Bà đã thua trận chỉ vì bọn quân giặc Hán đã chơi trò đốn mạt khi xuất quân ra trận trong bộ dạng của Adam. Không chịu đựng được sự sỉ nhục ấy, đoàn quân của hai Bà đã tan tác và hai Bà đã nhảy xuống dòng sông Hát Giang mà tuẫn tiết để bảo toàn danh tiết. Gọi câu chuyện ấy là truyền thuyết vì người ta không chắc về tính chân thực của nó. Nhưng có một điều người ta luôn chắc chắn lắm: Đó là nhân cách và khí tiết rạng ngời của hai Bà, của người phụ nữ VN.

Không có người phụ nữ VN hậu sinh nào lại không biết, không nhớ đến tấm gương tiết liệt ấy của hai Bà và họ đã sống, làm những hậu duệ xứng đáng, không làm vong linh của hai Bà nơi chín suối phải tủi hổ. Nói như thế không có nghĩa là qua những thăng trầm trong dòng lịch sử của dân tộc, không có những người phụ nữ lỡ lầm đánh mất chính mình trong dòng chảy của cuộc sống. Luôn có và có không ít. Nhưng đó luôn là những nỗi đau thân phận riêng lẻ của những kiếp phận má hồng truân chuyên, không may mắn trong cuộc đời. Đó chưa bao giờ là một sự lựa chọn cá nhân. Nếu cho họ một sự lựa chọn, có thể tin rằng đa phần họ sẽ chọn cái chết hơn là một cuộc sống vong thân đầy tủi nhục.

Tất cả những điều vừa nói trên về người phụ nữ VN đã đúng và rất đúng tính cho đến thời điểm cách đây hơn một thập kỷ. Thế thì sau đó thì sao? Điều gì đã xảy ra? Có. Có điều bất thường đã xảy ra: Một đột biến. Gọi đó là một đột biến vì nó lạ quá, khác xưa quá, gây bất ngờ, choáng váng quá. Đó là: có những người phụ nữ VN quyết định... trần truồng. Không phải là một người mà là nhiều người. Nếu không cho đó là một con số lớn thì cũng không thể vô tâm gọi đó là một con số nhỏ. Không phải là trần truồng lúc một mình trong phòng vắng mà là trần truồng tự nguyện trước mặt những người đàn ông đến từ một quốc gia không xa lắm - những người đàn ông không hẳn trẻ trung, đẹp trai, cũng không hẳn giàu có, chỉ đơn thuần là có chút tiền còm giắt lưng.

Họ lựa chọn để đứng đó trần truồng và... lạnh lẽo. Trần truồng thì đã rõ vì trên người họ chẳng còn gì để che thân. Còn lạnh lẽo vì... món hàng nào cũng luôn lạnh lẽo khi được trưng bày trên kệ qua năm tháng để người mua sờ mó, lựa chọn. Những người có quyền gọi việc đứng trần truồng như thế là một... tệ nạn. Đúng! Dù hèn cũng thể, huống hồ gì cái thể này là cái thể rất lớn. Đứng trần truồng như thế để người ta săm soi dĩ nhiên là không đúng... thể, và do đó, không đúng... pháp luật. Những người không có quyền thì gọi việc đứng trần truồng như thế là một... nỗi đau. Đúng! Đó rõ ràng là một nỗi đau thân phận - nỗi đau của một kiếp người, hơn nữa, một kiếp người phụ nữ. Nếu không đau thì sao lại phải... trần truồng?

Có những người, không rõ là có quyền hay không có quyền, gọi việc đứng trần truồng "đông vui" như vậy là... nỗi nhục quốc thể. Nghe hơi có vẻ nặng nề, nhưng cũng không thể nói là... sai. Họ dùng từ "quốc" có lẽ vì họ thấy "đông vui" quá. Chưa có một con số thống kê cụ thể là bao nhiêu nhưng có một cảnh tượng rất thực mà vô số người đã nhìn thấy là nhiều làng quê trở nên vắng ngắt, tiêu điều. Thêm một thực trạng nữa là: nhiều trai làng trở nên... ế vợ. Đã gọi là nhục thì điều nhất thiết là phải truy tìm thủ phạm để... rửa nhục. Ai là thủ phạm? (Ai là kẻ đã gây ra nỗi nhục tày đình này?) Một câu hỏi vô cùng quen thuộc trong mọi cuộc điều tra hình sự, lạ kỳ thay, lại chưa ai thấy được đặt ra trong vụ án oái ăm này, và do đó, đã chưa hề có một cuộc truy tầm.

Họ chăng - những người phụ nữ VN đứng trần truồng? Hãy hỏi thử họ xem sao: "Em ơi, sao em... nỡ nào?" Nghe câu hỏi, người con gái ôm mặt, bật khóc nức nở. Tiếng khóc cất lên như tiếng thét, thật lớn. Nghe thật đau đớn, thật thảm sầu. Tiếng khóc cứ ngân dài mãi như thế, như không bao giờ có thể dứt được. Ngày xưa, lúc Kiều bán mình chuộc cha chắc cũng không khóc nhiều và lớn đến thế. Khóc xong, cô thì thào nói: "Lúc mà mảnh y phục cuối cùng rơi khỏi cơ thể mình, em xem như mình... đã chết. Em chết để cha em, mẹ em, em em còn có cái để mà ăn, để mà sống. Người chết rồi thì có mặc hay không mặc gì, có khác gì đâu ?" Câu trả lời làm người hỏi há hốc mồm, tê liệt, không nói gì nữa. Có ai lại tiếp tục đi nói chuyện với người chết? Có ai lại kết án người chết bao giờ? Rõ ra, thủ phạm không phải là họ.

Một cuộn phim phóng sự với tựa đề "Những người con xa xứ" được thực hiện tại Hàn Quốc bởi một đài truyền hình trong nước đã cho thấy có nhiều người con gái đã xem như mình đã chết như thế trong cuộc hành trình vong thân để tìm cho mình, hay nói đúng hơn là cho những người thân của mình, một cơ hội sống. Có một số may mắn chỉ chết một lần thôi vào cái ngày "trần truồng" ấy. Những tháng ngày còn lại không thể gọi là vinh quang, nhưng cũng không hẳn là tệ hại hơn, vì người đã chết chẳng đòi hỏi nhiều quá bao giờ. Chỉ tội cho một số không may mắn khác lại chết thêm một lần nữa. Lần chết này là lần chết thực sự và vĩnh viễn. (Lý do cho đa số trường hợp là bạo hành. Thống kê cho thấy là đàn ông Hàn Quốc bạo hành rất dã man.) Và vì đã chết hai lần nên họ - những người phụ nữ VN trần truồng ấy - chẳng bao giờ còn có thể đầu thai được nữa!

Câu chuyện về những người phụ nữ VN trần truồng tưởng chỉ có thế. Vì chỉ thế thôi, đau đã lắm, nhục đã đầy. Nhưng không! Đạm Tiên một lần nữa hiện hồn về báo mộng rằng trong sổ đoạn trường tên các nàng vẫn còn đó.

Mộng đã ứng thực: Vào một ngày cách đây hơn một tháng, tại mảnh đất rất gần lắm với Tây Đô - thủ phủ của miền Tây, có hai người phụ nữ VN, một trung niên, một trẻ lại... trần truồng. Và lần này họ đã rời khỏi những căn phòng kín để bước ra ngoài một cõi đất trời mênh mông với sinh thực khí lồ lộ giữa đám đông người, giữa nắng và gió. Có lẽ trong lịch sử dân tộc VN, chưa có lúc nào như lúc này đây, hình ảnh người phụ nữ lại trở nên ê chề, xót xa đến như thế! Nắng. Nắng dường như cũng học đòi thói vô tình, nhẫn tâm của con người. Nắng như trút lửa làm nóng và rát thêm những cơ thể trần trụi, lõa lồ đang bị lôi kéo lết lê trên đất, trên đá trông hệt như những con vật trên đường đến lò sát sinh cuối đời.

"Sao thế chị ơi? Sao chị... nỡ nào?" Người phụ nữ trung niên không trả lời, mắt ngùn ngụt niềm căm phẫn. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt không còn tinh anh lắm ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi oan khiên tày đình không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Chị xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

"Sao thế em ơi? Sao em... nỡ nào?" Người con gái trẻ không trả lời, mắt đớn đau một niềm tin đã mất. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt vẫn còn rất tinh anh ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi tuyệt vọng cùng cực không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Em xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

Khi người phụ nữ VN trần truồng, đau thương đã lắm, nước mắt rơi đã nhiều.
Khi người phụ nữ VN trần truồng, nhục nhằn đã lắm, oan khiên đã cực cùng.
Vì đâu nên nỗi?

"Tổ Quốc ơi! Có bao giờ... như thế này chăng?"

30/06/2012
© Jeffrey Thai
—————————–
Bài viết do tác giả gửi. VANGANH.INFO biên tập và minh hoạ.
—————————–


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Công an phong tỏa Thanh Minh Thiền viện và chùa Giác Hoa ở Saigon

Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : pttpgqt@gmail.com
Web : http://www.queme.net

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 30.6.2012
Hôm nay Công an phong tỏa Thanh Minh Thiền viện và chùa Giác Hoa ở Saigon – Ban Đại diện Gíao hội tại Thừa Thiên – Huế chuẩn bị biểu tình ngày 1.7 – Chùa Liên Hoa kêu gọi biểu tình tại thành phố Houston trước Tòa Lãnh sự Trung Cộng

PARIS, ngày 30.6.2012 (PTTPGQT) - Sáng nay, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế nhận được thông báo khẩn từ Viện Hóa Đạo cho biết công an đã dày đặc bao vây Thanh Minh Thiền Viện, nơi đặt trụ sở Viện Tăng Thống, và chùa Giác Hoa, nơi đặt trụ sở Văn phòng Viện Hóa Đạo.

Theo dự trù thì sáng mai chủ nhật, 1.7.12, Đức Tăng Thống sẽ hướng dẫn Phái đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất lúc 8 giờ sáng đến tòa Tổng Lãnh sự Trung quốc ở Saigon để trao thư phản đối Đức Tăng Thống viết gửi ông Khổng Huyễn Hựu, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa tại Việt Nam ở Hà Nội. Sau đó chư Tăng sẽ phân phối đến những địa điểm biểu tình chưa tiết lộ.

Thế nhưng với sự kiện từ sáng sớm hôm nay, công an đã phong tỏa hai địa điểm trung ương của Giáo hội. Phải chăng sự ngăn cấm nội bất xuất ngoại bất nhập như đã xẩy ra một năm trước, vào sáng sớm hôm 5.6.2011, khi Giáo hội quyết định tham gia cuộc biểu tình chống Trung quốc xâm lược do giới sinh viên – học sinh, trí thức Saigon kêu gọi năm ngoái ?

Trung quốc tiến chiếm Biển Đông, Hoàng sa và Trường sa; Trung quốc mai phục đạo quân thứ Năm thông qua hàng nghìn công nhân khai thác bô-xít, khai thác rừng; Trung quốc mở thầu 9 lô dầu khí trong lãnh hải Việt Nam; Trung quốc dọa sẽ dạy Việt Nam bài học thứ hai, như đã dạy bài học thứ nhất năm 1979; Trung quốc dạy Quốc hội Cộng sản ở Hà Nội phải phủ nhận chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng sa – Trường sa…

Mã Viện hợp đồng với quân Tống, quân Nguyên, quân Minh, quân Thanh hóa trang thành Hồng quân Trung quốc chuẩn bị tiến vào Hà Nội !

Thế nhưng, các ngài Công an của Bộ Chính trị Đảng lại ngăn cấm nhân dân biểu tỏ lòng yêu nước, cấm cản nhân dân dùng đôi chân và tiếng nói trực tiếp phản kháng âm mưu xâm lược của Hồng quân đại Hán Bắc Kinh.

Trong khi đó, đáp lời kêu gọi biểu tình ngày 1.7 của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, Văn phòng II Viện Hóa Đạo và đồng bào người Việt tại tiểu bang California, Hoa Kỳ, chuẩn bị xuống đường biểu tình trước tòa Lãnh sự quán Trung quốc ở Los Angelès.

Sáng nay, chúng tôi nhận thêm “Thông bạch Khẩn” của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh thư ký Viện Tăng Thống kiêm Chánh Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) Thừa thiên – Huế, và “Thư Mời” của Hòa thượng Thích Huyền Việt, Viện chủ chùa Liên Hoa ờ thành phố Houston kêu gọi đồng bào Phật tử và đồng bào các giới biểu tình lúc 11 giờ sáng chủ nhật 1.7 trước Tòa Lãnh sự quán Trung quốc tại địa chỉ 3417 Montrose, Houston TX 77006.

Tại Huế, Ban Đại diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế đã lấy tám quyết định sau đây trong việc thực hiện biểu tình :

1. Tuyệt đối hưởng ứng lời kêu gọi của đức Đệ ngũ Tăng thống GHPGVNTN.

2. Toàn thể chư tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức tăng ni và Phật tử có mặt Đài thánh tử đạo (gần cầu Tràng Tiền), đường Lê Lợi, Tp. Huế, vào lúc 08 giờ 30 sáng Chủ nhật, ngày 01/7/2012.

3. Từ chùa hoặc nhà mình đến tại địa điểm bằng phương tiện tự túc.

4. Chư tăng ni đem theo áo vàng và một trong những câu biểu ngữ sau: (viết tay trên giấy hoặc vải)

a. Phản đối Trung cộng xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải Việt Nam.
b. Phản đối Trung cộng ngang nhiên cho đấu thấu khai thác 9 lô dầu khí trong hải phận Việt Nam.
c. Trường sa và Hoàng sa là của Việt Nam.
d. Phản đối Trung cộng thành lập huyện Tam sa bao gồm các Hải đảo Hoàng sa và Trường sa của Việt Nam.

5. Cá nhân hoặc đoàn thể nào bị ngăn chặn trên đường đến địa điểm tập trung thì ngồi xuống tại chỗ và khẩn báo về văn phòng Ban đại diện để kịp thời can thiệp .

6. Tuyệt đối không bạo động chỉ biểu tình ôn hòa để bảo vệ lãnh thổ lãnh hải tổ quốc Việt Nam.

7. Đúng 10 giờ cùng ngày đoàn biểu tình sẽ giải tán ôn hòa trở về trong tinh thần cầu nguyện cho đất nước Việt Nam thoát cảnh ngoại xâm.

8. Các Tự viện, Tu Viện tổ chức cầu nguyện quốc thái dân an vào giờ Quá đường của chư tăng trong cùng ngày.

Ngày chủ nhật 1.7 sẽ qua đi nhanh chóng trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Hy vọng lòng yêu nước thương nòi của người Việt hải ngoại sẽ biến ngáy 1.7 này thành những ngày liên tục trong những tháng tới để biểu tình trước các tòa Đại sứ hay Tổng lãnh sự Trung quốc để biều dương ý chí sắt son bảo vệ non sông đã không ngừng thể hiện qua tấm lòng người dân Việt có tên Hai Bà Trưng, bà Triệu Thị Trinh, Lý Nam Đế, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…

Xin đăng tải dưới đây toàn văn Thông bạch Khẩn từ Huế, và Thư Mời từ Houston :

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
BAN ĐẠI DIỆN GIÁO HỘI PHẬT GIÁO THỪA THIÊN HUẾ
VP: Chùa Phước Thành, số 360 Phan Chu Trinh - Huế, ĐT : (054) 3821122
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phật lịch 2555 Số: 006/BĐD/TTH/TBK

THÔNG BẠCH KHẨN

Kính gửi:
- Chư tôn đức Ban đại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên Huế
- Chư Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức tăng ni các chùa thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế
- Toàn thể đồng bào Phật tử các giới

Phụng hành Thông bạch của đức Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Đệ ngũ Tăng thống GHPGVNTN, về việc kêu gọi tham gia biểu tình chống ngoại xâm, cứu nguy đất nước, ngày 28/6/2012.

Nhận được Thông bạch chúng tôi đã triệu tập phiện họp khẩn tại văn phòng Ban đại diện – chùa Phước Thành, Tp. Huế.

Sau thời gian thảo luận, Ban đại diện đã có các quyết định sau:

1. Tuyệt đối hưởng ứng lời kêu gọi của đức Đệ ngũ Tăng thống GHPGVNTN.

2. Toàn thể chư tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức tăng ni và Phật tử có mặt Đài thánh tử đạo (gần cầu Tràng Tiền), đường Lê Lợi, Tp. Huế, vào lúc 08 giờ 30 sáng Chủ nhật, ngày 01/7/2012.

3. Từ chùa hoặc nhà mình đến tại địa điểm bằng phương tiện tự túc.

4. Chư tăng ni đem theo áo vàng và một trong những câu biểu ngữ sau: (viết tay trên giấy hoặc vải)

a. Phản đối Trung cộng xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải Việt Nam.
b. Phản đối Trung cộng ngang nhiên cho đấu thấu khai thác 9 lô dầu khí trong hải phận Việt Nam.
c. Trường sa và Hoàng sa là của Việt Nam.
d. Phản đối Trung cộng thành lập huyện Tam sa bao gồm các Hải đảo Hoàng sa và Trường sa của Việt Nam.

5. Cá nhân hoặc đoàn thể nào bị ngăn chặn trên đường đến địa điểm tập trung thì ngồi xuống tại chỗ và khẩn báo về văn phòng Ban đại diện để kịp thời can thiệp .

6. Tuyệt đối không bạo động chỉ biểu tình ôn hòa để bảo vệ lãnh thổ lãnh hải tổ quốc Việt Nam.

7. Đúng 10 giờ cùng ngày đoàn biểu tình sẽ giải tán ôn hòa trở về trong tinh thần cầu nguyện cho đất nước Việt Nam thoát cảnh ngoại xâm.

8. Các Tự viện, Tu Viện tổ chức cầu nguyện quốc thái dân an vào giờ Quá đường của chư tăng trong cùng ngày.

Trân trọng kính báo và mong được tích cực hưởng ứng.

Huế, ngày 29 tháng 6 năm 2012
Chánh đại diện
GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên Huế
(đã ấn, ký)
Tỳ Kheo Thích Thiện Hạnh

----------------------------

CHÙA LIÊN HOA
Lotus Buddhist Congregation
Hòa Thượng Thích Huyền Việt, Trụ Trì-TT Thích Trí Quảng-ĐĐ Ca Diếp
P.O.Box 722155, Houston Texas 77272-2155
6709 Howell-Sugarland Road, Houston Texas 77083
Tel: 281-988-5550, 832-330-8882, 281-530-8899, Email: lienhoahouston@yahoo.com

Thư Mời

Tham gia biểu tình trước Tòa Lãnh Sự QuánTrung Cộng tại Houston

Thời gian: 11 giờ sáng Chủ Nhật, ngày 01 tháng 7 năm 2012
Địa điểm: Tòa Lãnh Sự Quán Trung Cộng

Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni,

Kính thưa Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Các Tôn Giáo, quý Đòan Thể, Tổ chức, Chính Đảng, quý cơ quan truyền thông, quý Đồng Hương và Phật tử

Khâm tuân Thông Bạch “kêu gọi tham gia biểu tình chống ngoại xâm cứu nguy đất nước” của Đức Đệ Ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ, Chùa Liên Hoa Houston thuộc Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ sẽ tổ chức biểu tình trước Lãnh Sự Quán Trung Cọng tại thành phố Houston.

Địa điểm: Tòa Lãnh Sự Quán Trung Cộng, 3417 Montrose, Houston TX 77006

Để thể hiện tinh thần chống ngoại xâm, bảo vệ giang sơn bờ cõi mà tổ tiên ta đã dày công xây dựng, trân trọng kính mời quý vị lãnh đạo tinh thần các Tôn giáo, quý Đoàn thể, Tổ chức, Chính đảng, quý Cơ quan Truyền thông, quý Đồng Hương và Phật tử hoan hỷ tham gia cuộc biểu tình bảo vệ đất nước, cứu nguy dân tộc.

Nếu quý vị không có phương tiện di chuyển, xin hoan hỷ có mặt lúc 9 giờ 30 sáng Chủ Nhật ngày 1 tháng 7 năm 2012 tại những địa điểm sau đây, sẽ có phương tiện đưa đến địa điểm biểu tình:

Hong Kong 3, liên lạc anh Thông ĐT: 281-701-8505.

Hong Kong 4 trước nhà hàng Bát Đạt (Tây Đô cũ), liên lạc anh Sanh: 281-536-5483, anh Sơn: 832-279-4043. Chùa Liên Hoa, địa chỉ 6709 Howell-Sugar Land Rd, Houston TX 77083, liên lạc anh Cương : 713-377-1439.

Vì sự an nguy của đất nước và dân tộc, kính mong chư liệt vị hoan hỷ tham gia đông đảo cuộc biểu tình chống ngoại xâm vào ngày giờ nêu trên.

Mọi chi tiết xin liên lạc Ban Tổ Chức: Cư sĩ Trần Hiến 832-330-8882

Trân trọng kính mời,

Thay mặt Ban Tổ Chức
Tỳ Kheo Thích Huyền Việt


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hoan hô Luật Biển Việt Nam!

Hoan hô Luật Biển Việt Nam!

Hoan hô Luật Biển Việt Nam!
Hoan hô
Luật Biển Việt Nam!
Luật Biển ra đời(1)
Hỏa tốc! Hỏa tốc!
Truyền đến khắp vùng
Đông, Tây, Nam, Bắc
Vượt cả biên cương
Tan hồn phách giặc!

“Biển Đông là của Việt Nam!
Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!”
Theo Luật Biển, giờ đây đã rõ
Quân Tàu hãy xéo đi!
Dân Tộc Việt Nam đã đồng lòng
Đây là Luật được thông qua Quốc Hội
Chứ không phải loại Công Hàm giấm dúi
Của vài ba cá nhân mưu bán đứng Biển Đông!

Bọn xâm lăng có biết đây là nước Việt của ai không?
Nước Việt của 18 Vua Hùng đã có công dựng nước
Nước Việt của Ngô Quyền gươm báu còn tanh máu giặc
Nước Việt của Lý Thường Kiệt làm quân Tống phải kinh hoàng
Nước Việt của các đời Vua Trần ba lần thắng Nguyên Mông
Nước Việt của Lê Lợi khiến xác tướng Liễu Thăng bị quân ta băm nát
Nước Việt của Quang Trung làm quân Thanh phải hồn xiêu phách lạc!

Chúng bay hãy xéo đi! Đừng để toàn dân Việt phải đánh cho tơi tả xác
Khiến lũ Tàu Cộng chúng bay không còn một rẻo xương để mang về
Những người Việt Nam thân Tàu nay cũng đã bị phân chia
Đại đa số đã đứng về phía 91 triệu người dân nước Việt
Và tất thảy đã đồng thanh hô: Tổ Quốc hay là chết!
Hễ chưa trao trả Hoàng Sa cho Việt Nam
Chúng bay sẽ không thể bình yên!
Hỡi bè lũ xâm lăng
Đang nuôi mộng
Bá Quyền!
Cút đi!

Thiếu tá Ngụy Văn Thà ơi! Cho tôi xin thắp một nén nhang
Để cầu nguyện nay mai được dựng tượng đài các anh trên Biển
74 đồng đội của anh đã dâng hiến máu xương trong Hải Chiến(2)
Sẽ được Luật Biển truy phong thành những “Liệt sĩ Anh Hùng”!

Anh Trần Văn Phương ngã xuống tại Gạc Ma năm Tám Tám(3)
Đã bị những kẻ vô lương tâm tước danh hiệu Anh Hùng
Thì Luật Biển sẽ phong tặng 64 anh là “Anh Hùng” mãi mãi
Vì đã lấy máu của chính mình nhuộn đỏ biển mênh mông!

Cám ơn Quốc Hội Việt Nam dù muộn vẫn hơn không
Đã thông qua Luật Biển Việt Nam để người dân tranh đấu
Để được đi biểu tình chống Tàu đang xâm phạm Biển Đông
Mà không còn sợ bị công an bắt và đày đọa cùm gông!

Luật Biển cấm ngoại bang khai thác dầu trên vùng lãnh hải
Và thềm lục địa của Việt Nam, sao chúng dám mời thầu?
Việt Nam có 91 triệu dân chứ đâu chỉ có vài tên đầu đảng
Vì muốn giữ ngai vàng mà để đất nước thương đau?

Xin lịch sử đừng để thời Bắc Thuộc của ngàn xưa quay lại
Đừng để một nước Việt Nam quá bị lệ thuộc vào ngoại bang
Xin Người Việt khắp bốn phương hãy vị tha mà đoàn kết lại
Để gìn giữ lấy Biển Đảo thiêng liêng của con Lạc cháu Hồng!

Đây là thời khắc lịch sử mà các người phải trả lời dân câu hỏi:
Các người vì chức quyền cá nhân hay vì Tổ Quốc linh thiêng?
Sẽ làm Trần Ích Tắc đê hèn hay danh tướng Trần Bình Trọng?(4)
Muốn để nước Việt mãi lầm than hay đưa nước Việt tiến lên?

Hà Nội, 30/6/2012
Ts. Đặng Huy Văn

(1) Luật Biển Việt Nam vừa được Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam thông
qua ngày 21/6/2012 (Toàn văn Luật Biển VN đã được đăng tải trên các
báo mạng, báo viết...).

(2) Hải Chiến Hoàng Sa 19/1/1974 giữa VNCH và Trung Cộng. Kết quả,
quân ta có 74 chiến sĩ hi sinh anh dũng tiêu biểu là Thiếu Tá Ngụy Văn
Thà và Trung Cộng đã chiếm đóng bất hợp pháp toàn bộ Quần Đảo Hoàng Sa
của ta từ ngày đó.

(3) Thiếu úy Trần Văn Phương hi sinh tại đảo Gạc Ma trước họng súng
của Trung Cộng ngày 14/3/1988. Năm 1989, anh được nhà nước CHXHCN Việt
Nam truy phong “danh hiệu anh hùng LLVTND”, danh hiệu này được khắc
vào bia mộ khi đó. Nhưng khi dời mộ anh về yên nghỉ tại nghĩa trang xã
Quảng Phúc (Quảng Trạch, Quảng Bình) tháng 5/1992 thì bọn “lưu manh”
đã xóa “danh hiệu anh hùng” của anh ra khỏi bia mộ mà chỉ còn hai chữ
“Liệt Sĩ” trên bia mà thôi. Danh hiệu này, mới đây 16/4/2012, sau sự
đấu tranh kiên trì của nhiều người thì bia mộ anh mới được khắc lại
dòng chữ “Anh Hùng LLVTND”.

(4) Danh tướng Trần Bình Trọng là một tướng giỏi của nhà Trần. Khi bị
bắt, giặc Nguyên muốn dụ ông hàng nên hứa phong tước vương nhưng ông
đã khảng khái trả lời giặc: “Ta thà làm quỉ nước Nam chứ không thèm
làm vương đất Bắc!”. Ôi! Giá mà các thượng quan của ta hôm nay cũng
được như danh tướng Trần Bình Trọng thời Trần.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

TRẦN THỊ NGA – ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP

Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc
ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP
Hà Nam ngày30/06/2012

Kính gửi: Chủ tịch nước: Trương Tấn Sang.
Chủ tịch quốc hội: Nguyễn Sinh Hùng.
Thủ tướng: Nguyễn Tấn Dũng.
Đồng kính gửi các cơ quan Truyền thông, các tổ chức Nhân quyền.

Tên tôi: Trần Thị Nga. Số CM: 168125829. do CA Hà Nam cấp ngày 12/06/2001.
Nơi ở: Đường trần thị phúc, Tổ 8 phường Hai bà trưng, TP Phủ lý, Hà Nam.
Hộ khẩu thường trú : xóm 3 - Đồng Phú - Nguyên lý - Lý nhân - Hà Nam.
Điện Thoại liên lạc: 0972.572585.

Bản thân tôi là một công dân nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam chưa hề vi phạm pháp luật.
Chị Nga và con trai của chị
Hiện nay Trung Quốc đang xâm lược Biển đảo, đánh bắt, giết ngư dân Việt nam. Để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ mà cha, ông để lại là Trách nhiệm và là Nghĩa vụ của toàn dân tộc Việt nam chứ không phải của một tổ chức hay cá nhân nào.

Bản thân tôi đã từng tham gia các cuộc Biểu tình phản đối Trung quốc xâm lược cắt cáp thăm dò dầu khí, đánh, bắt, giết ngư dân Việt Nam năm 2011.

Vì thực hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của mình với Đất nước với nhân dân Việt nam mà tôi đã bị Công an thành phố Hà Nội và CA của tỉnh Hà Nam nhiều lần bắt cóc, bắt giam, ngăn chặn quyền tự do đi lại, khủng bố đe doạ, gây nguy hại đến tính mạng của mẹ con tôi cụ thể như sau:

1. Ngày 10/07/2011 trong cuộc biểu tình tại vườn hoa Lê nin đối diện Đại sứ quan Trung quốc tôi đã bị CA và thanh niên tự quản bắt giam nhiều giờ.

2. Ngày tôi bị kẻ gian bắt cóc nhốt trong đồn CA phường Lý thái tổ, quận Hoàn kiếm, Hà nội tiếp đó CA Hà Nam đến bắt tôi lên xe ôtô đưa về địa phận TP Phủ lý, Hà nam rồi đẩy tôi xuống đường.

3. Ngày 25/12/2012 khi ở trong nhà tôi đã bị khoá và buộc dây thép cửa ngoài.

4. Ngày 04/01/2012 Trưởng CA phường Hai bà trưng, tp Phủ lý, Hà nam đã xác nhận với nội dung không đúng sự thật về tôi làm khởi nguồi cho những lá thư nặc danh, những tờ truyền đơn có nội dung đe doạ giết gia đình tôi, những lần bị đổ mắm tôm vào nhà khi đi vắng, bị nhỏ keo 502 vào ổ khoá trong đêm khi đang ngủ.

5. Ngày 23 và 24/03/2012 CA mặc thường phục đã dùng thép gai rào cửa thoát hiểm nhà tôi rồi bao vây trước cửa, khi mở cửa ra ngoài tôi đã bị họ cướp máy ảnh và đánh vào bụng tôi khi tôi đang mang thai tháng đầu, rồi CA phường Hai bà trưng mặc sắc phục đến bảo vệ kẻ cướp đàn áp mẹ con tôi.

6. Sáng nay khi tôi bế con ra đường đón xe lên Hà Nội chơi ngày cuối tuần để ngày mai 01/07 cùng nhân dân Việt nam biểu tình phản đối Trung quốc xâm lược biển đảo khi mời thầu khai thác dầu khí trên lãnh hải Việt nam. Tôi đã bị rất nhiều CA mặc thường phục trong đó có Nguyễn đức Thống. đại uý phòng PC35 CA Hà Nam và một người của phòng CA kinh tế TP Phủ lý và 4 người Cảnh sát giao thông, một người tên Nguyễn Văn Tiến. Mã số: 345-381. một người CSGT đi xe máy biển số 90h7 - 8656 họ theo xát tôi với dùi cui điện trong tay và thái độ hung hãn. Khi tôi đón xe để lên Hà Nội dù xe ôm, xe taxi, xe khách những người CSGT đều ngăn cản lái xe không được chở tôi, họ bao vây ngăn chặn tôi với hành vi khủng bố tinh thần với dùi cui điện và mặt hằm hằm xát khí, tới đoạn đường vắng họ có thái độ hung hãn làm con tôi sợ hãi khóc rú lên. Nhờ sự giúp đỡ của người đi đường mà mẹ con tôi đã quay về tới nhà an toàn thì những người CSGT và những người CA mặc thường phục vẫn đang vây quanh nhà tôi làm mẹ con tôi sợ hãi không dám mở cửa ra chợ mua đồ ăn. Bởi tôi lo sợ khi mở cửa ra ngoài tôi lại bị đánh đập cướp tài sản như sáng ngày 24/03. Từ sáng đến giờ hai mẹ con tôi một phụ nữ đang mang thai 4 tháng và con nhỏ hơn 2 tuổi chỉ có muối vừng, nước mắm để ăn cơm. Con tôi từ sáng đến giờ phải nhịn Sữa vì không giám ra ngoài để mua.

Những việc làm của CA Hà Nam đối với tôi thời gian qua và ngày hôm nay chỉ vì tôi thực hiện Trách nhiệm và Nghĩa vụ của mình với đất nước và nhân dân Việt nam khi bị Trung quốc xâm lược đã thể hiện việc làm Bán nước, hại dân của ngành Công An.

Quý vị là những người lãnh đạo đất nước hẳn quý vị đã biết “Nước mất thì nhà tan”. Để bảo vệ đất nước 4000 năm nay cha ông ta đều phải dùng tới sức mạnh của cả dân tộc. Ngành Công an là một ngành trong hệ thống chính quyền, họ ăn lương từ những đồng thuế của nhân dân mà lại ngăn chặn người dân thực hiện nghĩa vụ bảo vệ đất nước trong cơn nguy biến, gây chia rẽ sức mạnh đoàn kết của người dân với chính quyền, phá hoại sức mạnh của toàn dân tộc Việt nam thì làm sao đất nước Việt Nam có thể chống lại quân xâm lược Trung quốc?

Tôi viết Đơn Kêu Cứu này gửi đến quý vị là những người lãnh đạo đất nước , đề nghị quý vị nhanh chóng điều tra sử lý nghiêm minh những hành vi bao che, tiếp tay cho quân xâm lược khi phá hoại sức mạnh đoàn kết dân tộc của ngành Công an, trả lại sự bình an cho tôi để tôi tiếp tục thực hiện nghĩa vụ công dân của mình với đất nước.

Tôi xin chân thành cảm ơn.

Người viết đơn.

Trần thị Nga

© VAOL
------------------
Hình ảnh công an theo rình rập và khủng bố chị Trần Thị Nga







* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều