Trần Thị Nga – Tại sao Công an phải làm việc hèn hạ?

14:55 |
Đây là bài viết về sự việc CA đang khủng bố tinh thần và ngăm cấm quyền tự do đi lại của mẹ con tôi. Mong mọi người giúp đỡ đưa tin. Xin cảm ơn nhiều!
Trần Thị Nga
Từ hôm qua đến nay mẹ con tôi luôn bị Công an rình rập theo rõi. Khoảng 10h sáng hôm qua ngày 29/06 CA khu vực Đinh Xuân Thọ mang giấy mời 8h30 ngày 01/07/2012 đến CA phường làm việc về đơn kiến nghị của tôi. Tôi đã từ chối vì ngày 01/07 là chủ nhật ngày nghỉ của các cơ quan, hẹn lại CA đến 8h30 ngày 04/07 tôi sẽ có mặt tại CA phường để làm việc.
Trần Thị Nga và con trai của chi
Sáng nay khi ngủ dậy đưa con đi ăn sáng rồi hai mẹ con ra đường bắt xe đi Hà Nội chơi cuối tuần. Mẹ con tôi đã bị một lực lượng hơn 10 người mặc thường phục bám theo với thái độ hung hãn như muốn ăn tươi nuốt sống mẹ con tôi, trong số đó tôi nhận ra tên Nguyễn Đức Thống. Đại uý phòng PC35 CA Hà Nam và một người CA phòng kinh tế TP Phủ Lý mà tôi đã quên tên. Chúng được tiếp sức bởi 4 người CSGT mặc sắc phục một người tên Nguyễn Văn Tiến. Mã số: 345 -381, một người đi xe máy biển số 90h7. 8656. Chúng luôn áp sát tôi với khoảng cách 50cm đến 1m.

Bất kể tôi đón xe taxi, xe ôm, xe ôtô khác hay xe bus chúng đều chặn lái xe không cho tôi lên xe mà không có lời giải thích. Chúng luôn luôn cầm dùi cui áp xát tôi với vẻ mặt hung hãn, bé Phú con tôi sợ hãi khi nhình thấy hành động của những tên CSGT cháu đã khóc ré lên làm tôi hoảng sợ. Thấy tình hình bất ổn tôi bế con vào Ga Phủ Lý cho cháu bình tâm thì xuất hiện thêm 6 người CSGT vào bao vây cổng Ga cùng những kẻ mặc thường phục.
giấy mời 8h30 ngày 01/07/2012, ảnh do chị Nga cung cấp
Đánh liều tôi bế con quay về nhà tới đoạn đường vắng 2 CSGT một thằng thường phục lao vào, tôi liền bế con quay đầu lại Ga. Một lúc sau có mấy người đi bộ theo đường vào nhà Thờ Đổ của TP Phủ Lý nơi tôi vẫn thường bế con đi Lễ, tôi liền đi cùng với họ khi tới cổng nhà thờ tôi rẽ vào nói với Thầy và mấy người bảo vệ ở đấy là tôi đang gặp nạn vì những kẻ mặc thường phục và CSGT đang đeo bám với thái độ không bình thường, xin thầy và các chú bảo vệ cho tôi vào Nhà thờ cầu nguyện và ngồi chờ những người bạn của tôi đến đón, họ đồng ý.
Những tên CA đang rình rập và khủng bố chi Nga
Rồi những người CA GT và những kẻ mặc thường phục kia vào nói với những người bảo vệ như thế nào đấy mà mấy người bảo vệ vào Thánh Đường khi mẹ con tôi đang cầu nguyện họ kéo đẩy mẹ con tôi ra ngoài với lý do “mời chị đi ra khỏi nhà Thờ có Công An họ vào làm lôi thôi liên luỵ đến chúng tôi”. Lúc đó tôi đã bật khóc và bảo “cháu là 1 Giáo dân, cháu gặp hoạn nạn cháu có quyền đến nhà Thờ cầu nguyện xin Chúa che chở cho mẹ con cháu” các chú không nghe mà kéo tay đẩy mẹ con tôi ra khỏi Thánh đường. Nói qua nói lại họ đồng ý cho mẹ con tôi ngồi chờ ở phòng bảo vệ chờ người đến đón được một lúc những người CA lại vào nói gì đó họ lập tức kéo tay kéo chân đẩy mẹ con tôi ra khỏi cổng Nhà Thờ.

Những tên CA đang rình rập và khủng bố chi Nga
Không còn đường nào khác tôi đành bế con đi bộ về nhà với khoảng cách gần 3km bởi sự kèm cặp của những tên CAGT và những kẻ mặc thường phục áp xát, tôi luôn luôn phải đi vào cửa những nhà ven đường. Thấy cảnh một phụ nữ bụng mang dạ chửa bế đứa con nhỏ với vẻ mặt sợ hãi bị kèm cặp bởi những người CAGT và nhiều kẻ thường phục đội mũ lưỡi chai đeo kính đen, mấy thanh niên hiếu kỳ hỏi tôi là tại sao Công An và nhiều người bám theo chị như thế? Chị phạm tội gì àh?. Tôi bảo “mẹ con tôi đến nay chưa hề vi phạm một điều gì kể cả vi phạm hành chính, tôi không hiểu tại sao CA họ lại vi phạm nhân quyền như thế khi kèm cặp mẹ con tôi với thái độ hung hãn như vậy?”. Những người thanh niên đó hỏi nhà tôi còn ở xa không? Rồi họ đã đi theo đưa mẹ con tôi về nhà với sự hiếu kỳ.
Những tên CA đang rình rập và khủng bố chi Nga
Những người CA GT và những kẻ thường phục vẫn bám theo khi tôi vào nhà thì họ vào những nhà hàng xóm quanh nhà tôi ngồi canh gác.

Thực sự tôi không hiểu lổi Ngành Công An tại sao họ lại ác ôn và làm những việc bỉ ổi như thế để đàn áp một người phụ nữ bụng mang dạ chửa với đứa con nhỏ như mẹ con tôi trong khi mẹ con tôi không hề vi phạm pháp luật. Phải chăng khi bước chân vào ngành Công An họ đã vứt bỏ toàn bộ cái gọi là đạo đức và nhân tính của một con người?

Trần Thị Nga
Nga Thuy FB Blog
—————————–
Bài viết do tác giả gửi. VANGANH.INFO biên tập và minh hoạ.
—————————–
Đọc tiếp…

Cuộc Triệt Thoái Chiến Lược 2012

13:46 |
“Bá cáo thất lạc một đôi giày cao gót màu hồng, mũi hở lỗ nhỏ, da thật, hàng hiệu, số 37, có đệm mút silicon Combo bảo vệ gót, bị đánh rơi trên tuyến đường từ 34 Láng Hạ đến Câu lạc bộ ‘Đi lên bằng đôi chân của chính mình’, đối diện chếch vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Ai nhặt được xin vui lòng đem đến câu lạc bộ hoàn trả, sẽ hậu tạ”.
Bản bá cáo không ký tên khổ chủ, nhưng do các bản tin dồn dập trên trang nhất các tờ báo thừa xã luận và dư lá cải mấy hôm nay, cư dân Hà Nội đoán non đoán già ra nhiều chuyện…

Hóa ra là có người bị sút giày trên đường tháo thân, mà các báo không chịu nói rõ ngọn nguồn.

Cho tới nay chưa nghe một ai nhắn tin tìm thấy và hoàn trả đôi giày da hàng hiệu đó, nhưng ngẫm sâu hơn, người ta đã tìm thấy một niềm vui nho nhỏ khác, là báo chí trong lề/ngoài sạp đã chọn cách thông tin dữ kiện vừa đủ cho người đọc tự luận rồi rỉ tai nhau những tình tiết mắm muối, cho tới khi bản tin thành món kho quẹt. Như Rứa, bạn Son sẽ không có cớ để hành tỏi gì được.

Còn dân mạng thì gú gờ chấm tiên lãng rầm rập. Các bản tin bật ra bôm bốp hàng nghìn bức ảnh người đẹp “bát nhang”, nói theo nhà thơ Khế Ngọt, đang điệu đàng “cat walk” trong bộ váy ngắn sắc hồng và đôi giày cao gót cùng màu trên đường kinh lý kiểm tra về tiến độ thi công và chất lượng của một công trình hoành tráng đang xây cất ngổn ngang gạch đá.
Những bản tin đó chỉ mới cách đây tròm trèm hai tháng, đánh dấu những ngày “xôn xao khai ghế” của vị nữ chủ tịch HĐQT một công ty tầm vóc và nức tiếng trong ngành xây dựng. Báo chí đã hết lời ca tụng rằng nàng chỉ mới 24 tuổi, từng tốt nghiệp cử nhân Thông tin Đối ngoại từ Học viện Báo chí & Tuyên truyền, và từng tham gia nghiên cứu khoa học cấp trường đạt loại khá với đề tài “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay”. Tức là loại đề tài thang máy đã từng đưa bố nàng vào Bộ chính trị. Rồi quày ngược lại, đưa nàng lên chức sếp lớn HĐQT ở độ tuổi trẻ nhất trong hàng chủ tịch, lập thành tích kỷ lục cả nước, bằng chính đôi chân của mình từng mang đôi giày thất lạc nói trên. Nàng họ Tô, tên chính thức trong khai sinh là Linh Hương, không hề giống như tên gọi chiết tự nôm na ngoài đời như nhà thơ Khế Ngọt ưu ái trao tặng.

Còn thời sự mấy ngày nay thì rộn ràng đi tin Tô công nương đã lập thêm kỷ lục thứ nhì là trở thành người thôi chức chủ tịch HĐQT và cả chức thành viên HĐQT Vinaconex, chỉ sau già 2 tháng tại vị.

Thường thì thiên hạ vẫn tưng bừng khai trương và âm thầm đóng cửa. Trường hợp nàng Tô thời đại có khác. Chỉ cần suýt soát 69 ngày là đã có thể ăn mừng liên tiếp từ “xôn xao khai ghế” đến đến “rôm rả tuột sàn”.

Mà không phải chỉ mình nàng Tô độc diễn.

Công nương Nguyễn Thanh Phượng cũng vừa chính thức thôi giữ chức đại diện pháp luật của Ngân Hàng Bản Việt, sau 6 tháng ngồi ghế chủ tịch HĐQT. Sự cố này cũng được báo chí loan tải trang trọng trên những trang nhất.

Tên tuổi của những người thay thế các công nương phủi đít hay mất giày này cũng được trình làng trịnh trọng, như những nhấn mạnh cần thiết trong thời buổi nhiễu nhương thế sự nhiều phe chỉ tay qua lại đến mức chóng mặt hiện nay.

Trên trang mạng chính thống của đảng CSVN đã có bài nhận định bằng một gam màu không mấy sáng: “…Củng cố, chấn chỉnh và tái cơ cấu hệ thống ngân hàng là nhiệm vụ cấp bách của ngành Ngân hàng để cùng với tái cấu trúc đầu tư, trọng tâm là đầu tư công và tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước mà trọng tâm là các tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước…”.

Liền theo đó là những bản tin bom tấn không thể che dấu như thời màn sắt màn tre, nghe cứ như tình hình Liên Xô thời cuối thập niên 1980s, về tổng số nợ công; về Vinashin và Vinalines vỡ nợ; về EVN cần 180.000 tỷ đồng cứu trợ; về Vingroup với 300 triệu USD trái phiếu chuyển đổi quốc tế; về cục trưởng hàng hải đi tàu ngầm; về biện pháp đề xuất phát hành 100.000 tỷ đồng mua nợ xấu rồi sau đó rút tiền ra khỏi các tuyến lưu thông; về các quả bóng địa ốc đang lần lượt nổ tung; về việc thu hồi nghị quyết 11 từng bóp chẹt cuống họng liên ngân hàng; về lượng đầu tư FDI giảm mạnh; về hàng chục vạn doanh nghiệp vừa và nhỏ phá sản hay đã chết mà chưa khai tử; về dự định in thêm tiền độn gói kích cầu cứu nguy kinh tế; về lượng ngoại tệ dự trữ cạn đáy; về tình hình thu gom vàng miếng trong túi dân; về lời bàn đồng loạt rút tiền tiết kiệm; về hoạt động của Cty mua nợ xấu DATC; về sự vắng mặt của thống đốc Bình trong phiên họp QH vừa qua; về một hệ thống ngân hàng đang lần lượt gãy từng cột trụ khiến các nhóm lợi ích náo động v.v…

Cho nên không thể trách vì sao độc giả/thính giả báo/đài đã phải tự suy ra các sự kiện “rôm rả tuột sàn” của các chủ tịch trẻ nói trên, hay chiến thuật “ôm bình hơi” của Nông Đức Tuấn và Nguyễn Thanh Nghị… là một kiểu động thái bảo hiểm được nâng tầm lên hàng đối sách giữ gìn gia sản trước các nguy cơ khó tránh đã thấy trước. Ngay cả công tử Nông Quốc Tuấn cũng được bố trí cho rút chân ra khỏi điểm nóng Bắc Giang. Nghĩa là nhộn nhịp tìm cho ra những bãi đáp ít mô mìn nhất. Có tin còn cho biết đó là nội dung chính của những buổi họp kín trong gia đình nữa. Đặc biệt là phải sớm giải quyết rốt ráo trước khi nghị quyết 4 làm vệ sinh đảng bắt đầu đi vào hoạt động ở khu vực rất gần lỗ đen vũ trụ.

Thảm thay! Tất cả đã trám chỗ cho những bản tin hay xã luận lẽ ra phải loan báo đại trà về một lũ giặc vẫn ngang nhiên vi phạm công ước về luật biển của LHQ, vẫn tiếp tục trâng tráo ra lệnh cấm biển ta, giết ngư dân ta, tuần tra biển ta và “sẵn sàng chiến đấu”, nâng cấp và đặt cơ quan quân sự ở Tam Sa, thậm chí, gọi thầu khai thác thềm lục địa của ta v.v…

Trong lúc đó, quốc hội đã thông qua Luật Biển, mà tuyên giáo cùng lũ con cháu Trọng Thủy ở trung ương quyết không cho một báo nào đăng tải nội dung. Hoặc giấu biến nguồn tin Cty TEPCO của Nhật tự ý hủy bỏ kế hoạch xuất khẩu điện hạt nhân sang Việt Nam…

Cùng lúc đó, trong cuộc tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, tổng Trọng, tác giả nghị quyết quét đảng số 4, kiêm đại biểu quyền lực tối cao QH, đã trả lời những bức xúc dồn dập của người dân bằng hai câu cực sáo: “Hết sức sốt ruột”, nhưng, “…Phải có cái nhìn khách quan, biện chứng để không mất phương hướng…”. Rồi nhẹ nhàng cảm ơn và …biến, như đã từng lặng lẽ biến khỏi Cuba và & Brazil tháng trước.

Cũng cùng lúc đó, chủ tịch Sang, kiêm đại biểu QH, thông qua các cuộc tiếp xúc cử tri ở Sài Gòn, đã “răng trả răng mắt trả mắt” với đối thủ ngang tầm trong BCT bằng những thông điệp nặng ký. Chẳng hạn như, phát biểu về sự kiện nổi cộm là Dương Chí Dũng lặn sâu và lặn lâu, như sau: “Ở đây cũng cần xem thấu đáo có phải do không biết các sai phạm trước đó hay do bao che nhau”, được coi là tương đương với ngón tay chỉ mặt bầy sâu.

Ráp vào một sự kiện thời sự khác là trang mạng “Quan làm báo” hoạt động thoải mái với số lượt người đọc gia tăng chóng mặt, chỉ bởi chủ trương lật ngửa các quân bài, đặc biệt là quân bài thủ Dũng và các quan thái giám Bình/Huệ/Vinh/Thăng/Hưởng… quyền thế ngất trời/bốc đồng dậy đất quẩn quanh, bằng nội dung chuyện dài cung đình nhiều tập phong phú có phần vượt tờ báo chui “Người Sài Gòn” thời trước.

Động lượng phản pháo giữa triều ắt hẳn không dừng ở đây hay ở mức độ này. Khó ai biết được là những vụ án cộm của thời Năm Cam, Thác Ném, PMU, Securency, Vinashin, Vinalines v.v… sẽ có cơ được lật lại để phơi nắng công luận hay không. Người ta chỉ có thể sơ kết các vụ việc Hoàng Yến đổi Thanh Phượng cộng Linh Hương, cùng một loạt chỉ thị triệt thoái chiến lược khắp nơi. Và sẵn sàng thưởng ngoạn những chiêu thức ngoạn mục hơn nhiều đang được lên khung giữa các phường rối nước trên sân khấu Thủy Đình Hà Nội.

Chưa kể là những lễ hội đàn trai tế thần sắp diễn. Những kẻ được/bị thay vào vị trí của các công nương, kể cả bí thư mới Bắc Giang, đều đang thấp thỏm trước mùi nhang khói. Bởi, đã có lọng che cỡ Linh Hương hay Thanh Phượng còn chạy rớt giày, thì sá gì mấy cái ô đang rách? Chỉ ngoại trừ trường hợp họ được Dương Chí Dũng truyền nghề. Hoặc dám cả gan “trạng chết chúa cũng băng hà” mà tung ra hàng trăm điều bí mật khác. Gì thì gì, đó cũng là những hệ quả của một tương lai thấy trước. Trong khi tình hình cả nước đã kiệt quệ đến mức khó còn chỗ xà xẻo cho xứng với những án tù “đổ vỏ” khó né.

Những hệ quả cá nhân đó, thật ra cũng chẳng là cái đinh gì, so với sự dao động tinh thần ở mức đại trà trong hàng ngũ đảng viên, về hoạt cảnh triệt thoái trong cuốn phim Vỡ Trận hồi hai đang trên đường ra rạp, cùng chiều với hướng tháo chạy của một hệ thống tham nhũng đang cố bảo toàn gia sản. Câu hỏi lớn của từng người là có nên trả thẻ đảng, ngay bây giờ, như Linh Hương tháo giày không?

Đôi giày hàng hiệu màu hồng nọ, trong tương lai, biết đâu sẽ được đấu giá để được trưng bày trong một viện bảo tàng nào đó, đánh dấu những ngày cuối của một hệ thống tội ác có tổ chức, có lãnh đạo, đang tan rã vì các nhóm lợi ích bất đồng?

30-06-2012 – Hưởng ứng cuộc biểu tình ủng hộ Luật Biển của Việt Nam ngày mai.

© Đinh Tấn Lực
Theo blog Đinh Tấn Lực
Đọc tiếp…

Bạn vàng, bạn tốt, và phản động

13:46 |
Trên đời không có gì quý hơn tình bạn, có lẽ điều này ai cũng đồng ý. Có được một người bạn đã là quý, bạn tốt thì tất nhiên quý hơn. Và một người bạn vàng thì rõ ràng là quý hơn rất nhiều.
16 chữ vàng và 4 tốt
Nhưng tình bạn giữa Việt Nam và Trung Quốc, theo đúng những gì chính thức được hai nhà nước thừa nhận trên văn bản – hoặc nói đúng hơn là theo những gì người dân Việt Nam được nhà nước Việt Nam bảo cho mà biết, qua hệ thống thông tin tuyên truyền của báo chí cách mạng (mà dân thường hay gọi là báo lề phải, hoặc báo lề đảng) – thì còn đặc biệt hơn thế gấp bội phần. Không chỉ là bạn vàng, mà là bạn 16 chữ vàng, cũng không chỉ là bạn tốt, mà là bạn đến 4 lần tốt.

Sao, các bạn không hiểu ư? Thế là các bạn ít đọc báo chí lề đảng rồi. Xin nhắc lại cho các bạn về 16 chữ vàng và 4 tốt giữa Việt Nam và Trung Quốc nhé.

16 chữ vàng, tức câu phương châm có 16 chữ: "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Theo Wikipedia, đấy là phương châm do Tổng bí thư Giang Trạch Dân đã đề ra và Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu đã đồng ý, được hai Nhà nước xác định trong Tuyên bố chung vào tháng 2/1999[1].

Và đây là khẳng định trên báo Đảng (không chỉ là báo lề đảng, đây đúng là báo Đảng hẳn hoi nhé), một bài viết dài và nhiều mỹ từ, rất đúng kiểu Á Đông, chủ yếu viết cho đẹp còn thực tế thì chưa rõ. Ai quan tâm xin xem ở đây: http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/Preview/PrintPreview.aspx?co_id=30569&cn_id=96243
4 tốt, hay là tinh thần 4 tốt, là như thế này: “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Toàn là những thứ chưa cần thêm chữ tốt thì đã tốt sẵn rồi: láng giềng, bạn bè, đồng chí, và đối tác. Nó mô tả bản chất của mối quan hệ keo sơn gắn bó của hai nước “núi liền núi, sông liền sông”, khăng khít “môi hở răng lạnh” Việt Nam và Trung Hoa.

Thế rồi… đùng một cái, Trung Quốc gọi thầu 9 lô dầu khí, tất cả đều nằm ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tin ở đây này, lề phải đàng hoàng: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/06/9-lo-dau-khi-trung-quoc-moi-thau-deu-thuoc-viet-nam/. Nôm na mà nói thì tôi thấy rất giống một người trắng trợn treo bảng bán nhà … hàng xóm vậy. Trước đó vài ngày thì quốc hội VN thông qua Luật biển, nghe đồn là có khẳng định ngay điều 1 về chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa , và người phản đối đầu tiên và duy nhất là Trung Quốc. Rồi Việt Nam gửi công hàm phản đối vụ mời thầu của Trung Quốc, cònTrung Quốc thì trước đó cũng đã triệu tập đại sứ Việt Nam lên để “cạo” về vụ Việt Nam dám ra luật biển xâm phạm đến “lợi ích cốt lõi” của nước này.

Đấy là chưa kể rất nhiều sự kiện – nói đúng hơn là các cuộc đụng độ – khác, rất thường xuyên, đó là cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trên ngư trường truyền thống của mình, đánh đập dã man, cướp tàu của ngư dân, cắt cáp tàu dầu khí của VN, đâm tàu vv mà Việt Nam đố có dám phản đối, thậm chí chẳng dám gọi đích danh, thành ra bây giờ mới có cái từ rất lạ là từ … lạ – nước lạ, tàu lạ, và mới đây có mấy cái phòng khám… lạ, tất cả đều có liên quan đến người bạn, người thầy, người đồng chí… lạ kia.

Đọc trên mạng thì thấy 2 bên chửi nhau loạn lên, bên này bảo bên kia vi phạm, nói trắng ra là ăn cướp. Tất nhiên đấy là thường dân, hoặc giả dạng thường dân, dám lắm chứ vì ai cấm? Còn phát ngôn chính thức trên báo chí thì thấy rõ ràng TQ rất kẻ cả đàn anh, trịch thượng lớn lối; VN thì rụt rè, giữ mồm giữ miệng, rón rén lén lút thế nào ấy. Ngay cả Luật biển đảo, thông qua rồi đấy mà dân có được đọc đâu? Công bố ra thì chắc là sợ ông anh lớn – big brother – bắt bẻ, bắt nạt. Thật chẳng giống những gì mà tôi hiểu về tình bạn một chút nào cả, chứ đừng nói là bạn vàng, bạn tốt.

Lên đọc kỹ lại entry trên Wikipedia về phương châm 16 chữ vàng, thấy có thêm thông tin về việc bọn “phản động” đã xuyên tạc 16 chữ vàng thành ra như sau: Láng giềng khốn nạn. Lấn biển toàn diện. Cướp đất lâu dài. Thôn tính tương lai. Ở đây này: http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:Ph%C6%B0%C6%A1ng_ch%C3%A2m_16_ch%E1%BB%AF_v%C3%A0ng

Biết rằng nhà nước nói đây là bọn phản động xuyên tạc, nhưng sao tôi ngẫm cũng thấy … đúng. Thì chẳng phải chúng đã/ đang lấn biển toàn diện đó sao, trước thì lấn một chút, thấy mình im, lại làm tới, làm tới, làm tới nữa, nay chúng đã ngang nhiên coi biển Đông là của riêng chúng rồi. Còn cướp đất lâu dài ư, cái này khỏi cần kiểm tra nữa, lịch sử 4000 năm của ta với anh chàng láng giềng to xác xấu tính này đã đủ cho từ đứa trẻ con tiểu học cũng đã biết dị ứng với bọn đế quốc Trung Hoa mà người bình dân vẫn gọi là nước Tàu.

Trong khi đó thì nhà nước ta vẫn tiếp tục có thái độ trọng thị đối với người bạn 16 vàng và 4 tốt kia. Và vẫn tiếp tục gọi chúng là bạn vàng, bạn tốt. Dù nghĩ mãi cũng không hiểu cái sự vàng và sự tốt của nó nằm ở đâu?

Ai có biết thì bảo cho tôi với?

© Vũ Thị Phương Anh
    Theo blog Anh Vũ
Đọc tiếp…

Thư của một nông dân

11:50 |
Thư của một nông dân....

Kính thưa quý bạn đọc, chủ trang vừa nhận được email của bạn đọc vốn là dân oan mất đất tại Bắc Ninh. Tuy là thư riêng, lời lẽ rất mộc mạc, nhưng xin công bố ra đây để quý bạn đọc hiểu được tâm tình của những người nông dân trước tình cảnh tổ quốc lâm nguy. (Thư có sửa vài lỗi chính tả)

Kính gửi các bác trí thức Hà Nội

Thư của một nông dân
Tôi là một nông dân ở Từ Sơn, Bắc Ninh ngay gần Hà Nội. Vốn là bộ đội chống Tàu năm 79, tôi phục viên về quê hương xây dựng gia đình từ năm 1985. Vốn gia cảnh chẳng sung túc gì, mấy năm gần đây lại dính đến chuyện đấu tranh chống tham ô đất của quan tham địa phương, nên gia đình tôi còn rất khó khăn. Bản thân đã từng bị xã hội đen do chính quyền, doanh nghiệp thuê mướn hành hung mấy lần suýt chết. May nhờ phúc đức ông bà dòng họ còn dày lắm nên còn bảo toàn được tính mạng.

Tôi biết đến trang danoan2012 này qua mấy ông bạn cùng bộ đội phục viên bên xã Cửu Cao huyện Văn Giang tỉnh Hưng Yên cũng là người dân oan mất đất, kể cũng hơi muộn vì họ đã chiếm cả rồi. Tôi biết bây giờ có nhờ cậy đến các bác kể cũng khó lắm. Nhưng quả thật mỗi lần vào trang này, tôi vẫn nhen nhóm lên trong lòng một tia hy vọng gì đó rất mong manh rằng các bác, các cô trí thức… các vị là tinh hoa của dân tộc sẽ chỉ cho chúng tôi, những người cần lao, kém học một con đường để đấu tranh dành lấy quyền được mưu cầu hạnh phúc như Bác Hồ đã nói trong tuyên ngôn độc lập.

[…]

Chuyện đấu tranh chống cái sai trái trong xã hội này còn rất dài, mặc dù chưa trực tiếp nhờ được các bác bên Hà Nội được việc gì cụ thể, nhưng chúng tôi xin trân trọng cảm ơn quý cô quý bác đã xả thân mình cùng chiến đấu chống lại những kẻ cướp ngày trên mảnh đất quê hương ta như ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Đắk Nông… và nhiều nơi khác nữa.

Mấy hôm nay, chúng tôi có đọc lời kêu gọi của các bác trên trang này và nhiều trang khác nữa bên bác Ba Sàm để đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược… Chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều và thấy rằng những mối lo toan thường nhật của chúng tôi rất bé nhỏ so với việc các bác đang phải lo cho xã hội. Chúng tôi thấy mình cần phải đoàn kết lại, phải đứng lên để bảo vệ giới trí thức các bác trước sự đàn áp hèn hạ của chính quyền. Vì vậy chúng tôi quyết là sẽ sang Hà Nội vào ngày 1/7 tới đây để tham gia vào ngày hội của non sông. Bà con chúng tôi đã dặn nhau là gác mọi việc riêng lại để sang đó chỉ để biểu thị lòng yêu nước chống quân bành chướng Trung Quốc xâm lược cùng với các bác, thấy chỗ nào đông cứ đi hoà lẫn vào, thấy ai bị bắt là hô lên xông vào cứu. Cờ tổ quốc thì chúng tôi đã mua sẵn đây, nhưng ngặt nỗi là còn biểu ngữ thì chúng tôi chẳng có gì và chưa biết ghi thế nào cho chuẩn chỉ… mong các bác có đi biểu tình thì in thêm và chia cho chúng tôi với… Với kinh nghiệm đấu tranh của nông dân chúng tôi bên Hà Nội, chính quyền họ chỉ sợ khi chúng ta có số đông và đoàn kết, và nhất là khi ta sẵn sàng chiến đấu như không còn gì để mất.

[…]

Có đôi điều tâm sự chân quê, mong các bác nhận lấy. Hẹn gặp các bác lúc 8 giờ tại Bờ Hồ chủ nhật này.

Kính chúc các bác luôn mạnh khoẻ.

Nông dân Bắc Ninh

Theo blog Xuân Việt Nam

Đọc tiếp…

Đừng chờ Minh Chủ!

09:31 |
Dân ta vẫn có thói quen chờ đợi một minh chủ. Luôn cần có người chỉ đạo. Biểu tình vẫn phải có người có đủ uy tín đứng ra tổ chức. Vẫn cần phải có người đứng ra lãnh đạo biểu tình. Không chỉ phía CA, chính quyền suy nghĩ như vậy, mà ngay cả những người tham gia biểu tình cũng nghĩ như vậy. Và cho đến giờ họ vẫn đang đi truy tìm lãnh đạo!
Đừng chờ Minh Chủ!
Thế mới biết dân quyền và dân chủ là thứ phải trải qua nhiều thời gian, công sức mới có được. Đi biểu tình là chuyện bình thường thế nhưng cứ bị ngăn cấm thành ra nó cứ như là cái gì đó nghiêm trọng, thậm chí nguy hiểm. Vì thế mới nhất thiết phải cần có lãnh đạo. Thực ra, đi biểu tình biểu thị mong muốn, thái độ là quyền cá nhân, và chỉ cần nhân danh cá nhân là đủ. Chúng ta muốn được tự do bày tỏ quan điểm, thái độ của mình, nhưng rồi chúng ta lại vẫn băn khoăn vì chưa có người lãnh đạo. Thực tế cho chúng ta thấy là chỉ những người dám nhân danh cá nhân thì mới có đủ tư cách, bản lĩnh để thực thi quyền công dân của mình.

Quan điểm dân oan có nên tham gia biểu tình hay không. Đúng là họ biểu tình hay không thì đó là quyền của họ. Ngay cả chuyện nhóm kín nhóm hở, có lẽ cũng là điều không thực sự cần thiết cho cuộc biểu tình. Như trên đã nói, đi biểu tình là thể hiện trách nhiệm và tư cách cá nhân. Dù là dân oan hay ai đi nữa cũng hoàn toàn có quyền đi biểu tình.

Và khi mà vai trò của người lãnh đạo, người tổ chức là không cần thiết thì vai trò nhóm cũng là không cần. Mọi người cứ quá nghĩ đến những hoạt động khác ngoài chuyện biểu tình để suy ra sự cần thiết của vai trò lãnh đạo, vai trò của nhóm. Nếu chỉ giới hạn trong việc kêu gọi, và chuẩn bị các vật dụng cho biểu tình thì cũng chỉ cần những người có lòng nhiệt tình cho một hoạt động chung. Sau khi cuộc biểu tình kết thúc, sự liên kết đó cũng kết thúc. Sự liên kết còn tiếp tục có còn hay không thì hoàn toàn tùy thuộc vào quan hệ cá nhân cũng như những mối quan tâm chung khác, có thể không liên quan gì đến việc đi biểu tình.

Tóm lại, cần tách biệt việc đi biểu tình với những hoạt động khác. Những hoạt động khác vẫn tiếp tục duy trì. Còn đi biểu tình, chỉ là một hoạt động mà ở đó, có thể có những người có chung những hoạt động khác, và cũng có thể không.

Còn chuyện coi thường hay đánh giá cao nông dân thì cũng là "di sản" của lịch sử để lại. Cứ nhìn kinh nghiệm của ĐCS mà xem. Các cuộc cách mạng của ta nông dân chẳng là lực lượng chính à? Nhưng rồi, khi hết vai trò thì họ lại trở về địa vị chiếu dưới thôi. Có lẽ cần nhớ một điều là bây giờ không còn là thời của dùng sức người để đánh đuổi ngoại xâm nữa.

Bây giờ là lúc người dân Việt Nam cần có được quyền của mình. Người Việt Nam cần tiếng nói của mình được tôn trọng. Mà khi đã nói đến dân quyền, đến dân chủ thì có nghĩa là dành cho mọi người dân chứ không thể chỉ cho một giới nào đó, một nhóm nào đó. Và đương nhiên, nông dân cũng là công dân Việt Nam. Khi người nông dân hay một nhóm nào đó chưa có được quyền công dân bình đẳng thì có nghĩa là công cuộc của chúng ta chưa hoàn thành, và cũng có nghĩa là thất bại.

Tác giả: Một nhà nghiên cứu xã hội học dấu tên
Theo blog Xuống Đường
Đọc tiếp…

“Cần một công ước đầy đủ giá trị pháp lý để đảm bảo hoà bình trên Biển Đông”

04:47 |
Tiến sĩ Lê Minh Phiếu, tốt nghiệp tại đại học Montesquieu, Bordeaux IV (Pháp), một chuyên gia nghiên cứu về những tranh chấp pháp lý trên Biển Đông đồng thời là thành viên quỹ Nghiên cứu vì Biển Đông, nói rằng “đây là một bước đi mới bất chấp pháp lý, rất hung bạo và trắng trợn của Trung Quốc trong quá trình bành trướng trên Biển Đông”.

Trung Quốc không hề tôn trọng những gì họ đã ký trong DOC, chúng ta cần phải có công cụ pháp lý gì để bảo vệ chủ quyền của mình trên Biển Đông?

Trung Quốc không hề tôn trọng những gì họ đã ký trong DOC. Trong ảnh là bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh (phải) tiếp bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt tại Hà Nội năm 2010

Hiện tại DOC có rất nhiều hạn chế. Thứ nhất, DOC không phân định rõ ràng giữa các vùng có tranh chấp và không tranh chấp. Thứ hai, các quy định trong DOC không rõ ràng và thiếu cụ thể dẫn đến việc tuỳ tiện trong giải thích như Trung Quốc vẫn thường làm để tranh thủ hướng có lợi cho mình. Thứ ba và quan trọng nhất, DOC không phải là một điều ước quốc tế và không có ràng buộc về mặt pháp lý, nó chỉ thể hiện sự cam kết chính trị và ràng buộc các quốc gia về mặt đạo đức. Và chúng ta đều thấy Trung Quốc thể hiện cái “đạo đức” đó theo cách nào.

Ngay sau khi DOC được các bên ký kết vào tháng 7.2011, có nhiều nước đã hối thúc Trung Quốc ký kết bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) nhằm khắc phục những hạn chế về giá trị pháp lý của DOC. Có rất nhiều quốc gia kỳ vọng COC sẽ là một bước tiếp theo của DOC, một công cụ pháp lý thật sự để bảo đảm hoà bình trên Biển Đông. Mỗi COC có giá trị pháp lý bắt buộc hay không tuỳ thuộc vào mong muốn của các bên cũng như bối cảnh ký kết. Một văn bản sẽ được công nhận như một điều ước quốc tế nếu nó thoả mãn những tiêu chí được quy định bởi Công ước Viên 1969 về luật Điều ước quốc tế. Đã có nhiều án lệ tại toà án Công lý quốc tế ghi nhận về tính pháp lý của các bộ quy tắc ứng xử như vậy.

Trung Quốc luôn tự xưng chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam, nhưng vùng thăm dò dầu mỏ lại cách rất xa hai quần đảo này, họ căn cứ vào đâu?

Chúng ta dễ thấy việc công bố mời thầu thăm dò dầu mỏ là do công ty CNOOC làm chứ không phải do Chính phủ Trung Quốc trực tiếp đứng ra gọi thầu. Ai cũng hiểu đứng đằng sau CNOOC chính là Chính phủ Trung Quốc. Chủ quyền pháp lý của một quốc gia luôn song hành tồn tại với chủ quyền thực tế và chủ quyền kinh tế. Trung Quốc chưa bao giờ đưa ra được một bằng chứng đáng tin cậy về chủ quyền pháp lý nhưng trên thực tế họ đang dùng sức mạnh để vi phạm vào chủ quyền thực tế và kinh tế của Việt Nam. Lần này dùng một công ty dầu khí ra mặt để tranh chấp, họ đang chơi trò “ném đá giấu tay”.

Những lô dầu khí chúng ta nói đến, hoàn toàn không nằm trong vùng tranh chấp ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng phía Trung Quốc lại tự cho rằng những vị trí này nằm trong “đường lưỡi bò” mà họ tự vẽ ra để chiếm Biển Đông. Với “đường lưỡi bò” nguỵ xưng này, họ tuyên bố rằng hơn 80% diện tích Biển Đông thuộc về Trung Quốc. Thậm chí, yêu sách trái cơ sở pháp lý một cách rõ ràng này cũng đã được Trung Quốc đệ trình lên Liên hiệp quốc vào tháng 5.2009, sự vô lý này của Trung Quốc lại không được đưa ra xét xử. Mở rộng vùng tranh chấp vào tận thềm lục địa của Việt Nam, Trung Quốc đang đi một bước đi đầy nguy hiểm và lộ liễu với ý đồ bành trướng trên Biển Đông, sau những gì họ đã làm với chủ quyền Việt Nam.

Chúng ta làm sao để đưa vấn đề này ra toà án quốc tế hoặc làm sao để có một bên thứ ba can thiệp nhằm chặn đứng sự bành trướng này?

Lâu nay Trung Quốc không bao giờ công nhận thẩm quyền của bất kỳ trọng tài hay toà án quốc tế nào trên Biển Đông. Không chỉ bởi vì họ dựa vào sức mạnh quân sự để hành xử ngang ngược mà bởi vì họ không có bất kỳ một bằng chứng chủ quyền nào trên Biển Đông của chúng ta. Điều này làm chúng ta không thể đưa vấn đề ra trước toà án quốc tế, nhưng như chúng tôi đã nói ở trên, điều phải làm trước mắt đó là buộc Trung Quốc ký vào COC, và COC đó phải có giá trị pháp lý bắt buộc. Để như thế, các nước ASEAN, đặc biệt là Việt Nam, Philippines và Malaysia, vốn là những bên liên quan nhiều nhất trong tranh chấp, cần cố gắng để đưa ra một điều khoản ràng buộc về mặt pháp lý của COC. Nếu có thể, các bên có thể dùng tên gọi khác phổ biến hơn được dùng cho điều ước quốc tế, ví dụ như hiệp ước hay hiệp định…

Tuy vậy, việc này khó khả thi trong khuôn khổ ASEAN – Trung Quốc bởi các nước ASEAN không đủ mạnh để gây áp lực lên Trung Quốc. Trong khi đó, những nước như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc rất quan ngại đến tình hình tranh chấp trên Biển Đông. Do vậy, để có thể đạt được một COC có giá trị pháp lý, nên đàm phán văn kiện trong một khuôn khổ có sự tham gia hay “xúc tác” của Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Úc. Thượng đỉnh Đông Á là một khuôn khổ lý tưởng để thực hiện điều này.

Nhà nước và người dân Việt Nam có thể phản ứng gì trước những xâm phạm ngang ngược như vậy của chính quyền Trung Quốc?

Chúng ta đã thấy bộ Ngoại giao Việt Nam trao công hàm phản đối, đây là một việc làm hoàn toàn đúng đắn về mặt công pháp quốc tế trên cương vị Nhà nước. Tổng công ty Dầu khí quốc gia đã họp báo phản đối, vì đây là đơn vị có quyền khai thác đang bị xâm phạm. Đối với người dân Việt Nam, chúng ta có quyền phản đối việc làm vi phạm đến chủ quyền quốc gia, miễn những việc làm đó nằm trong quy định của pháp luật và Hiến pháp. Nếu chúng ta nhượng bộ sẽ mất biển nên không thể nhượng bộ được.

© Tiến sĩ Lê Minh Phiếu
Theo Sài Gòn Tiếp Thị - Trung Bảo (Thực hiện)
Đọc tiếp…

Khi Sơn Hà nguy biến , đảng, nhà nước có chịu nắm tay nhân dân?

04:33 |
Biển Đông và đường Lưỡi bò luôn là chủ đề nóng lâu nay. Vấn đề Quốc gia đại sự rất cần bàn thảo công khai như một hội nghị Diên hồng nhưng đã bị đảng, nhà nước cố tình giấu giếm. Thêm vào đó, việc chính quyền đàn áp người biểu tình tuần hành chống Trung quốc một cách hèn hạ đã gây ra mâu thuãn sâu sắc giữa đảng, nhà nước và nhân dân kể từ tháng 6 năm 2011.

Cần nói rõ, đảng, nhà nước Việt nam có đủ thông tin về cuộc chiến pháp lý xoay quanh chủ quyền trên biển Đông.Trung Quốc đã chuẩn bị dư luận trong nước từ năm 1950 về đường lưỡi bò“ và thực tế, đã lấn dần từng bước, đặt trước việc đã rồi chờ thời cơ thích hợp đưa “đường lưỡi bò” thành vấn đề tranh chấp có lợi cho Trung quốc. Trung Quốc đã thúc dục, gây sức ép với Việt Nam đồng thuận theo cách “gác bỏ tranh chấp, cùng nhau khai thác, lấy tiền đổi đất, đất đổi hòa bình”. Việc không nên làm là đảng, nhà nước đã không muốn chia sẻ thông tin và bàn thảo với nhân dân. Và, vì những lý do gì, tuy không nói ra nhưng ai cũng hiểu.

Nhưng thái độ trịch thượng của Trung quốc và sự nhẫn nhục của nhà cầm quyền cộng sản đã làm dấy lên một không khí bất bình sâu sắc trong nhân dân nhất là giới trí thức yêu nước. Đánh dấu việc này là sự ra đời của Bản tuyên cáo đặc biệt do một số nhân sỹ khởi xướng.

Phía đảng, nhà nướcViệt Nam tuy lo lắng trước mưu đồ của Trung quốc nhưng lại rất e ngại làn sóng chống đối của nhân dân mà họ gán cho là “lực lượng thù địch”. Sự suy thoái đạo đức, lối sống trong nhiều cán bộ đảng viên cao cấp của đảng đã làm mất hết niềm tin trong nhân dân. Đó là một nguy cơ đe dọa sự lãnh đạo độc tôn của đảng. Điều đó đã buộc họ phải tìm một giải pháp hòa hoãn, ve vãn Trung quốc, đổi lại được Trung quốc bảo vệ, đồng tình ủng hộ nhằm níu giữ quyền lãnh đạo đất nước. Chính vì vậy, Đảng chủ trương hướng dư luận vào sự ứng xử “phù hợp, kiềm chế, không có những hành động tự phát”, không để nhân dân tự do tham gia vào những hoạt động không chính thống, đảm bảo nguyên tắc không làm phức tạp thêm tình hình giải quyết tranh chấp giữa hai đảng Việt nam, Trung quốc.

Quan điểm của nhân dân và giới trí thức yêu nước coi việc giải quyết vấn đề biển Đông trong hòa bình thuộc trách nhiệm của Chính phủ nhưng điều đó không có nghĩa người dân không được lên tiếng khẳng định chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa vì đó là sự thật lịch sử hiển nhiên và hoàn toàn có đủ căn cứ pháp lý.

Có thể nói đảng, chính phủ đã quá yếu đuối nhu nhược trước Trung quốc. Nhưng sai lầm lớn nhất của đảng là dùng sức mạnh để đè bẹp lòng yêu nước của nhân dân. Điều đó trên thực tế đã không làm được mà còn đẩy nhân dân vào thế đối đầu với đảng, chính phủ. Có người cho rằng, hạ mình trước Trung quốc và đàn áp biểu tình yêu nước là hành động còn tệ hơn cả Lê Chiêu Thống trước đây trong lịch sử vì bè lũ Lê Chiêu thống chỉ mới bán rẻ Tổ quốc chứ chưa từng dám ra tay đàn áp đồng bào mình.

Kinh nghiệm cho thấy khi phát sinh mâu thuẫn giữa kẻ thống trị và kẻ bị trị thì chưa bao giờ sức mạnh bạo lực đem lại một kết quả tốt cho cả hai bên mà chỉ đẩy nhanh quá trình sụp đổ của một thể chế đi ngược lòng dân.

Có thể một vài nhà lãnh đạo đã tự an ủi về sự kiện Thiên An Môn 1989 và hy vọng dùng kinh nghiệm của đảng cộng sản Trung quốc dùng sức mạnh có thể đè bẹp được phong trào chống đối của nhân dân. Những gì diễn ra tại Hà nội và thành phố Hồ Chí Minh cho thấy vẻ bề ngoài, chủ trương này đã chấm dứt được các cuộc biểu tình tuần hành tại hai thành phố. Nhưng nếu theo dõi các diễn biến xã hội một cách sâu sắc, người quan sát am tường chắc chắn sẽ có những cảm nhận về những con sóng ngầm sôi sục, tiềm ẩn sức mạnh ghê gớm đang lan tỏa rộng lớn hơn bao giờ hết trong tất cả các tầng lớp nhân dân. Nguy cơ đó là có thật và từng được nhiều trang mạng, nhiều báo chí quốc tế đăng tải

Có thể đứng trước sự thật đó, đảng, nhà nước phải tính đến những điều chỉnh phù hợp. Ngày 21/6/2012 Quốc hội đã thống nhất cao khi thông qua Luật biển và hải đảo, khẳng định hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa là thuộc chủ quyền Việt nam, điều mà mới năm ngoái, đảng, chính phủ ngăn chặn không cho những người biểu tình thể hiện vì lo sợ mất lòng Trung quốc.
Điều đó đem lại luồng gió mới tươi mát, làm dịu không khí oi nồng những ngày hè tháng 6 và làm dịu mắt những ánh nhìn của dân với đảng.
Nhưng sự cứng cỏi của Việt nam khiến Trung quốc cho rằng lâu nay, nhân dân Việt nam đã quá chán ghét nhà cầm quyền Hà nội và đây là lúc thuận lợi để kiếm cớ thực hiện ngay các hành động leo thang xâm lược nước ta.

Những ngày qua, Trung Quốc có một loạt hành động ngang ngược, tráo trở xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam xé bỏ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982 trong vấn đề biển Đông

Những bước đi đầy toan tính: thành lập “thành phố Tam Sa”, ồ ạt điều động lực lượng bán quân sự xuống biển Đông. Đồng thời hỗn láo nhất là việc nhà cầm quyền cộng sản Trung quốc cho phép mời thầu quốc tế tại chín lô dầu khí nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của VN. Việc đó không khác gì đem nhà của chúng ta ra rao bán quốc tế.
Cách đây chưa lâu các nhà lãnh đạo Việt nam còn nói dối về một “Biển Đông không có gì mới” và tiếp tục ca ngợi Trung quốc trên đất Cuba, trên truyền thông chính thống thì nay, hành động ăn cướp trơ tráo của Trung quốc là cách thức rất có tính toán của họ nhằm hạ nhục nhà cầm quyền cộng sản Việt nam trước dư luận Quốc tế và trong con mắt nhân dân cả nước.

Nhưng Trung quốc vẫn nhầm lẫn sau rất nhiều sai lầm trong quá khứ khi chuẩn bị tiến hành xâm lược Việt nam. Người Việt nam luôn biết đoàn kết lại trước các cuộc xâm lăng từ bên ngoài và sẽ chiến thắng bằng mọi giá.

Nhân dân trông đợi đảng, chính phủ nắm bàn tay của nhân dân, ủng hộ nhân dân trong các hoạt động biểu tình tuần hành ôn hòa trong khuân khổ Hiến pháp, thể hiện sự đoàn kết toàn dân biểu thị tình cảm yêu nước thiêng liêng trước sự xâm lăng ngang ngược của Trung quốc.

Nhưng cho đến nay, nhân dân chưa thấy một nhà lãnh đạo đảng, nhà nước, chính phủ đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ nào về tình hình biển Đông. Điều đó làm cho nhân dân không thể không hoài nghi về thái độ thỏa hiệp ngầm nào đó giữa Hà nội và Bắc Kinh.
Nếu lần này đảng, nhà nước một lần nữa vẫn tỏ ra cứng rắn, coi nhân dân là “các thế lực thù địch”, đàn áp các cuộc biểu tình ôn hòa ủng hộ luật Biển của Quốc hội thì câu trả lời sẽ trở nên quá rõ ràng: Nhà cầm quyền đã bán mình cho Trung quốc.

Nhân dân sẵn sàng cho mọi hy sinh để bảo vệ quyền biểu tình, quyền thể hiện sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền Tổ quốc. Lần này Nhân dân vẫn còn hy vọng đảng, nhà nước có cách ứng xử hợp lòng dân, đặt chủ quyền Biển đảo Tổ quốc lên trên hết.

© Mai Xuân Dũng
Đọc tiếp…