06/19/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Phong trào Con đường Việt Nam, nhìn từ văn bản

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ ba, ngày 19 tháng sáu năm 2012

Văn bản, như đề cương hay lời hiệu triệu, đóng một vai trò rất khiêm tốn trong sự thành công của các phong trào vận động xã hội. Một phong trào xã hội thành công là vì nó đáp ứng đúng thời điểm cho những nhu cầu và bức xúc xã hội. Trong thời đại bùng nổ thông tin ngày nay hay một trăm năm trước, ít ai tự nguyện tham gia một phong trào xã hội chỉ vì tình cờ đọc được một đề cương hay hoặc một lời hiệu triệu nhiệt thành. Người ta tham gia một phong trào xã hội vì những nhu cầu bức thiết của cá nhân họ. Văn bản chỉ đóng vai trò xúc tác.

Ngược lại, nếu một phong trào xã hội thất bại thì sự thất bại này không nói lên được là các yếu tố nhu cầu và bức xúc xã hội có ở đó hay không. Sự thất bại có thể đến từ nhiều nguyên nhân, trong đó có thể có nguyên nhân của sự yếu kém của văn bản, nghĩa là sự yếu kém trong việc chuyển tải thông điệp đến với đại chúng. Kho thuốc nổ có ở đó nhưng ngọn lửa quá yếu, không đủ nhiệt lượng để làm bùng nổ một phong trào.

Mặt khác, ngôn ngữ là tư duy. Văn bản cho phép chúng ta, trong sự thiếu vắng những thông tin cá nhân làm nền tảng cho sự tin tưởng hoặc nguồn cảm hứng, có những đánh giá xác đáng về quy trình tư duy của những người khởi xướng. Cái note này là nhằm xem xét Phong trào Con đường Việt Nam từ gốc độ các văn bản cũng như sự hình các văn bản của nó. Ba tài liệu: Danh sách những người được mời tham gia sáng lập, Lời phát động phong trào, và Tổng quan về phong trào.

I. Danh sách những người được mời tham gia sáng lập

Đây là văn bản quan trọng nhất của Phong trào Con đường Việt Nam. Nếu không có văn bản này thì Phong trào Con đường Việt Nam đã không có sự quan tâm như nó đang có. Văn bản này liệt kê một danh sách gần 250 người được mời tham gia phong trào mà phần lớn là những gương mặt có thể nhận diện được trong các sinh hoạt chính trị, văn hóa, xã hội ở thời điểm này. Việc cho công bố danh sách này rõ ràng nằm trong chiến lược “tiếp thị” của những người khởi xướng. Chiến lược này thành công; nó lập tức tạo một tiếng vang trên không gian mạng.

Những phản ứng, có lúc rất mạnh mẽ, của một số người trong danh sách gợi ý rằng những người được mời chưa bao giờ đọc qua các văn bản hoặc nghe nói đến Phong trào Con đường Việt Nam trước khi tên của họ xuất hiện trên mạng. Đây là một việc làm thiếu chính đáng của những người khởi xướng. Trước khi mời một ai đó tham gia một việc nào đó thì anh phải giải thích cho họ hiểu công việc đó là gì, anh phải cho họ đọc trước đề cương, tôn chỉ của anh. Đây là một đòi hỏi tối thiểu để chứng tỏ rằng anh tôn trọng sự tham gia của họ. Những người được mời có thể là những nhân vật của công chúng, nhưng mối quan hệ giữa họ và công việc của anh, ngay cả khi công việc của anh phục vụ mục đích công, vẫn thuộc phạm vi cá nhân cho đến khi họ đồng ý cho phép anh công khai mối quan hệ đó. Việc tự ý công khai hóa các quan hệ dự định này để phục vụ cho công việc của anh là thiếu đạo đức.

Mặt khác, nhìn qua danh sách này không ai có thể nghĩ rằng những người khởi xướng thực sự tin vào chuyện những người được mời sẽ tham gia phong trào của họ. Điều này có nghĩa rằng việc công khai hóa danh sách này là để phục vụ những mục đích nào đó khác. Cho đến nay ông Lê Thăng Long vẫn chưa giải thích những mục đích này là gì. Cho đến khi có lời giải thích chính đáng cho việc công khai danh sách này, nó vẫn sẽ được coi là một “trò chính trị” mà những người khởi xướng đã lên án trong các tài liệu của họ.

Đấu tranh cho công lý và tự do là đấu tranh cho những giá trị lớn mà bất cứ một hành xử thiếu chính đáng nào đều phải được coi là sự phản bội các giá trị đó. Trong cuộc đấu tranh này, phương tiện là mục đích. Phương tiện thiếu chính đáng gợi ý những mục đích thiếu chính đáng, dù đề cương, tôn chỉ của anh hào nhoáng đến mức nào.

II. Lời phát động phong trào và Tổng quan về phong trào

Không có khác biệt gì lớn từ văn phong, từ ngữ, đến lập luận ở hai tài liệu này. Chúng có vẻ như đã được soạn thảo một cách vội vã, chứa những lỗi rất sơ đẳng về lý luận, và có nhiều đoạn tối nghĩa, có nhiều đoạn như là những đoạn văn dịch thuật vụng về. Đâu đó, như là để tạo thêm sự quyến rũ cho niềm đam mê dân tộc chủ nghĩa, chúng viện dẫn những cụm từ có tính trấn áp, không-thể-cải-lại-được như “dân tộc Lạc Hồng”, “văn minh Lạc Hồng”, “con Lạc cháu Hồng”, “hồn thiêng sông núi”, bên cạnh loại ngôn ngữ mệnh lệnh của tư duy tiền định như “quy luật khách quan tất yếu”. Những khái niệm này được nhào trộn không cần logic như là chỉ để tạo ấn tượng của loại tiếng vang lẻng kẻng hơn là để giúp người đọc hiểu về đề cương, tôn chỉ mà chúng muốn nhắm tới. Hãy đi vào văn bản:
Nếu như chính quyền cai trị của Pháp lúc đó không đàn áp thành công các phong trào yêu nước này thì giờ đây tinh thần “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” đã đưa nước ta trở thành một quốc gia phát triển không thua kém gì Nhật Bản và các nước thuộc thế giới thứ nhất khác.
Câu này nằm ngay trong đoạn mở đầu. Cái giả định ấu trĩ trong lập luận này không cần phải nói thêm. Bên cạnh đó, “đàn áp thành công” không phải là lối nói của một lời hiệu triệu nghiêm túc. Người đọc khó tính có thể bỏ qua toàn bộ tài liệu mà không cần phải đọc thêm nữa. Nhưng chúng ta thì vẫn sẽ tiếp tục. Những đoạn trích bên dưới minh họa sự diễn đạt hoặc kỳ lạ, hoặc rắc rối, tối nghĩa của hai tài liệu. Trong vài trường hợp chúng có vẻ như không muốn người đọc hiểu:
Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến cho dù nhân dân ta đã rất vất vả, luôn cần cù chịu thương chịu khó và luôn khát vọng vươn lên đến cháy bỏng.Chỉ có như thế thì mọi quyền lực nhà nước mới có thể thực sự thuộc về nhân dân. Nhà nước đó mới thực sự là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Những giá trị này không bao giờ có được do sự ban phát hay thiện ý của những người cầm quyền. Bất kỳ ai đó nếu đã có thể nghĩ, có thể nói mình làm được như vậy thì quyền lực đã thuộc về họ chứ không còn là của nhân dân nữa.

Hãy hưởng ứng phong trào Con đường Việt Nam để tiếp tục phong trào Duy Tân, làm cho nó lớn mạnh thành một hoạt động chính trị thực sự của nhân dân chứ không phải của bất kỳ đảng phái chính trị nào, vì bất kỳ một tư tưởng chủ nghĩa nào của bất kỳ ai để nói lên nguyện vọng của chúng ta, khẳng định mong muốn của chúng ta và đòi hỏi yêu cầu của chúng ta đối với bất kỳ thiết chế quyền lực nào muốn nhân danh nhân dân chúng ta.

- dứt khoát nhưng ôn hòa. - Ôn hòa nhưng cương quyết.

Sự rối rắm, tối nghĩa này thể hiện rõ hơn trong bản tiếng Anh của Tổng quan với những câu như:
Only with such a state can Vietnam obtain an indispensable basis for sustainable development to become a democratic and prosperous nation having the Lac Hong identity civilization.The Movement of The Path of Vietnam strives for developing Vietnam following the below evolution in conformity with the objective principle of nature.

Về nội dung, các tài liệu của Phong trào không đưa ra được thêm ý tưởng nào mới. Cụm từ “Quyền con người” chỉ để thay cho một từ quen thuộc là “nhân quyền”, và cũng không được định nghĩa rõ ràng gồm những quyền gì ngoài việc đề cập đến Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền. Ý tưởng “nhân quyền” là nền tảng của phát triển cũng không phải là ý tưởng mới. Điều đáng nói ở đây là tác giả của các tài liệu này đã trộn lẫn “nhân quyền” theo truyền thống của Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân Quyền với các ý niệm của chủ nghĩa dân tộc. Đây là lối lập luận mang tính cơ hội chủ nghĩa. Dùng sự đam mê dân tộc chủ nghĩa để cổ xúy cho nhân quyền là một trò chơi nguy hiểm. Chủ nghĩa dân tộc, trong rất nhiều trường hợp, là kẻ thù tiềm ẩn của nhân quyền.

Cụm từ “quy luật khách quan tất yếu” (bản dịch tiếng Anh có lẽ đã mượn một cụm từ trong các trước tác của Kant là “objective principle of nature”) mà tác giả, hay những người khởi xướng, lặp đi lặp lại nhiều lần trong các tài liệu gợi ý hoặc là sự lười biếng về lý luận hoặc là chủ ý nhằm vào thói quen tư duy tiền định chịu ảnh hưởng nặng nề của chủ nghĩa lịch sử các loại, mà điển hình nhất là của chủ nghĩa Marx. Thế nào là “quy luật khách quan”? “Quy luật” này có tuân thủ cấu trúc của một lý thuyết khoa học không? Hay nó chỉ là một lối diễn đạt có tính áp đặt, ngay cả khi áp đặt những giá trị cao thượng?

Niềm tin vào các giá trị lớn của nhân loại, như nhân quyền, tự do, công lý, tự nó đã chứa đựng đầy đủ quyền lực đạo đức để hành xử nhân danh những giá trị này mà không cần phải viện dẫn bất cứ “quy luật” nào. Lối tư duy cho rằng có cái gì đó trong đời sống xã hội gọi là quy luật, nếu làm đúng thì xã hội sẽ tiến bộ và nếu đi ngược lại thì xã hội sẽ lụn bại, tiêu biểu cho lối tư duy độc đoán. Nhân loại trong hai thế kỷ qua đã phải trả những cái giá rất đắt cho lối tư duy này. Cũng như dân chủ, nhân quyền là kết quả mang tính sáng tạo của nhân loại trong hành trình đi tìm tự do và công lý. Cũng như dân chủ, nhân quyền là một lựa chọn, một xác tín giá trị. Nó không phải là kết quả của một “quy luật” nào cả. Và quan trọng hơn, nhân danh một thứ “quy luật” nào đó để cổ xúy nhân quyền tiềm ẩn nguy cơ chống lại nhân quyền.

Để kết luận, Phong trào Con đường Việt Nam bộc lộ trọn vẹn sự yếu kém của nó qua các văn bản. Việc công khai hóa danh sách những người được mời tham gia, mà không được phép của họ và không có lời giải thích chính đáng, là một “trò chính trị” thiếu đạo đức. Lời hiệu triệu và tôn chỉ của nó được soạn thảo một cách vụng về, vội vã với những lập luận cũ được bao bọc bởi lối diễn đạt nhằm lôi cuốn đam mê cảm tính của thói quen tư duy dân tộc và lịch sử. Nó ẩn chứa nguy cơ độc đoán, dù rằng nó đang cố gắng cổ xúy những giá trị của tự do.

Nhìn từ góc độ văn bản, Phong trào Con đường Việt Nam không hứa hẹn gì nhiều về tương lai của nó. Như đã nói ở trên, sự thất bại của một phong trào xã hội không nhất thiết phản ảnh đúng thực tại của nhu cầu và bức xúc xã hội. Có khi kho thuốc đã sẳn sàng bùng nổ nhưng ngọn lửa lại quá yếu.

© Trần Minh Khôi

----------------------
Nguồn: Phong trào Con đường Việt Nam, nhìn từ văn bản by Trần Minh Khôi on Tuesday, June 19, 2012.
- Đọc thêm Lời Phát động Phong trào Con Đường Việt nam. Đã công bố rộng rãi ngày 10 tháng 6 năm 2012.
- Xem thêm Danh sách những người được mời tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đơn tố giác băng đảng ma túy của ông Hoàng Trung Hải

Kính thưa quý vị,

Kể từ ngày 21/4/2008 đến ngày 21/5/2012, tôi đã 65 lần (SÁU MƯƠI LĂM LẦN) gửi thư tố cáo các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và Hoàng Trung Hải đến các cơ quan hữu quan ở Việt Nam qua đường Internet.
Lê Anh Hùng
Trong lần tố cáo thứ 66 này, tôi muốn tập trung vào băng đảng ma tuý của ông Hoàng Trung Hải cũng như những tội ác liên quan đến băng đảng này của ông ta.

Tôi khẩn thiết đề nghị quý vị gửi bức thư tố cáo này đến những người có trách nhiệm, các vị Đại biểu Quốc hội, những người có tiếng nói trong xã hội, các bậc lão thành cách mạng, Hội Cựu Chiến binh các cấp, Hội Người Cao Tuổi các cấp v.v. để họ lên tiếng yêu cầu nhà chức trách phải giải trình về vụ việc. Đồng thời, đề nghị quý vị hãy phổ biến rộng rãi bức thư này để nhà chức trách không thể phớt lờ việc giải quyết vụ việc do tôi tố cáo.

Trân trọng cám ơn quý vị.

Hà Nội, 17/6/2012

Lê Anh Hùng
(CMND số 012191640 do Công an Hà Nội cấp ngày 15/7/2004; điện thoại: 01243210177; trang Facebook cá nhân:www.facebook.com/lehunglpa.)

———————–
Bài viết do tác giả gửi – BBT.VANGANH biên tập và minh họa…
———————–

GHI CHÚ: Xem thêm tất cả bài viết và tài liệu liên quan đến đơn tố giác của ông Lê Anh Hùng ---> "TẠI ĐÂY"


1. Đây là một số trong rất nhiều trang mạng đăng tải thư tố cáo của tôi:

http://www.vanganhonline.com/2012/05/thu-to-cao-3-ten-viet-cong-ac-on-lan.html
http://vanganh.info/thu-to-cao-ong-nong-duc-manh-ong-nguyen-tan-dung-va-ong-hoang-trung-hai/ (trang này hiện đang bị đánh phá)
http://www.vanganhonline.com/2012/05/thu-to-cao-ong-nong-uc-manh-ong-nguyen.html
http://ethongluan.org/index.php?option=com_content&view=article&id=1058
http://www.truclamyentu.info/tlls_tintucthoisuvn/cauchuyentocao1.htm
http://www.truclamyentu.info/tlls_tintucthoisuvn/tomluoccauchuyentocao.htm
http://www.truclamyentu.info/tlls_tintucthoisuvn/thutocao_banchupcochuky.htm
http://www.quansuvn.info/D_1-2_2-189_4-3302_5-10_6-1_17-146_14-2_15-2/

2. Đây là một trong số những bài viết mới nhất của tôi trên các trang mạng trong và ngoài nước (Từ chuyện xây dựng tiêu chí “Người Hà Nội thanh lịch, văn minh” nghĩ về một nền văn hóa bị cưỡng bức):

http://www.boxitvn.net/bai/37574
http://danlambaovn.blogspot.com/2012/06/tu-chuyen-xay-dung-tieu-chi-nguoi-ha.html

(Do là một trang mạng công khai trong nước nên Bauxite Việt Nam có lược bớt một vài chỗ “nhạy cảm”.)
---oOo---
ĐƠN TỐ GIÁC
BĂNG ĐẢNG MA TUÝ CỦA ÔNG HOÀNG TRUNG HẢI
Kính gửi: - Bộ Chính trị, Ban Bí thư Trung ương ĐCSVN
- Quốc hội nước CHXHCNVN
- Uỷ ban Trung ương MTTQVN
- Uỷ ban Kiểm tra Trung ương ĐCSVN
- Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ (Ban Tổ chức TW)
- Bộ Công an
- Các vị lão thành cách mạng
- Hội Cựu Chiến Binh các cấp
- Hội Người Cao Tuổi các cấp
- Các cơ quan thông tấn báo chí

Tháng 3/2005, vợ tôi (Lê Thị Phương Anh, sinh ngày 11/11/1984; CMND số 013720063 do Công an Hà Nội cấp ngày 9/7/2004) bắt đầu đi làm nhân viên bán hàng tại một cửa hàng của Cty May Việt Tiến (nay là Tổng Cty May Việt Tiến) trên phố Chùa Bộc. Sau 3 ngày, Trọng - Trưởng phòng Marketing của Chi nhánh Cty May Việt Tiến tại Hà Nội - điều vợ tôi về làm nhân viên tại quầy hàng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plaza, do Loan, sinh năm 1978, làm tổ trưởng.

Ba tuần sau, Loan bị Trọng điều đi làm tổ trưởng quầy hàng Việt Tiến tại siêu thị Metro (đường Phạm Văn Đồng). Vợ tôi được Trọng giao làm tổ trưởng Việt Tiến ở Tràng Tiền Plaza trước thái độ kèn cựa và ghen tị của Loan và Thuỷ (sinh năm 1985, nhân viên Việt Tiến tại Tràng Tiền Plaza). Tuy nhiên, sau đó Thuỷ lại cảm phục và kết nghĩa chị em với vợ tôi, còn Loan thì vẫn ngấm ngầm ghen tức với cô ấy.

Thời gian làm tổ trưởng ở Tràng Tiền Plaza, vợ tôi cũng được Trọng tin tưởng nhờ giúp một số việc thuộc lĩnh vực của Trọng như ký kết hợp đồng với các đại lý, giao hàng... do Trọng còn bận rộn buôn bán ma tuý. Dần dà, vợ tôi bị Trọng lừa và lôi kéo tham gia vào đường dây ma tuý của anh ta. Người tổ chức và điều hành băng đảng ma tuý này là ông Hoàng Trung Hải, lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp. Một số kho hàng tại các cửa hàng của Cty May Việt Tiến ở Hà Nội được bọn họ sử dụng để cất giấu ma tuý, trong đó có quầy hàng ở siêu thị Tràng Tiền Plaza. Băng nhóm này cũng lợi dụng xe chở hàng của Cty Việt Tiến để vận chuyển ma tuý.

Vợ tôi kể một lần cô ấy xách hai valy ma tuý đi giao hàng cho Trọng, vừa ra khỏi toà nhà Tràng Tiền Plaza thì bị công an ập tới bắt giữ. Tuy nhiên chỉ chưa đầy 2 tiếng sau cô ấy lại được thả ra. Sau này Trọng cho vợ tôi biết là lần ấy chính ông Hải đã can thiệp để cứu vợ tôi và việc cô ấy bị bắt là do Loan báo cho công an. Vào tháng 4/2007, sau khi nghe vợ tôi tố cáo chuyện ông HT Hải buôn bán ma tuý, ông Nguyễn Khánh Toàn (Thứ trưởng TT Bộ Công an) đã định vào Đông Hà rồi cùng tôi vào Quy Nhơn để điều tra – điều này cũng đồng nghĩa với việc ít nhất là Bộ Công an cũng đã nghi vấn về cái chết của tay trợ lý thân cận của ông HT Hải từ lâu.

Vợ tôi cũng cho tôi biết là băng nhóm ma tuý Hải-Trọng từng có quan hệ với bà trùm ma tuý Nguyễn Thị Thơm, người đã bị bắt và bị kết án tử hình vào năm 2007.

Thời gian từ cuối năm 2005 cho đến đầu năm 2007, khi Trọng và Thuỷ được ông Hải bố trí trốn sang Trung Quốc để tránh sự truy lùng của công an, cặp bài trùng Hải-Trọng vẫn tiếp tục hoạt động buôn bán ma tuý cùng nhau.

Trong thời gian tham gia băng đảng ma tuý của ông HT Hải, vợ tôi đã biết nhiều vụ giết người (chủ yếu là nhằm bịt đầu mối) do băng nhóm này thực hiện, dĩ nhiên là dưới sự chỉ đạo của ông HT Hải. Sau đây là 5 trong số những nạn nhân của bọn họ:

Viên trợ lý người Quy Nhơn, Bình Định của ông HT Hải (vụ này do chính ông HT Hải “sám hối” và kể với vợ tôi);

Loan (vụ này do Thuỷ cho vợ tôi biết sau khi vợ tôi từ Anh trở về Việt Nam vào đầu năm 2008);
Vợ đầu tiên và là vợ chính thức của Trọng (vụ này do Thuỷ cho vợ tôi biết sau khi vợ tôi từ Anh trở về vào đầu năm 2008);

Một cháu gái 8-9 tháng tuổi, con của Trọng và Thuỷ, bị ông HT Hải bắt cóc vào giữa tháng 11/2007 và gây ra cái chết cho cháu vào ngày 4/2/2008;

Thuỷ, vợ thứ hai và là vợ không chính thức của Trọng (bị ông HT Hải thuê Trinh - bạn của Trọng - thủ tiêu, một thời gian ngắn sau khi Trọng chết dưới bàn tay của ông ta vào đầu năm 2008);

Nhung, nhân viên bán hàng của Cty May Việt Tiến, bị thủ tiêu vào đầu năm 2008. Ngoài ra, vợ tôi cũng cho tôi biết là không chỉ Nhung mà hầu như tất cả những cô gái khác tham gia vào đường dây ma tuý của ông HT Hải đều bị giết chết để bịt đầu mối, vợ tôi có lẽ là trường hợp duy nhất còn sống sót.

Dưới đây là chi tiết tội trạng của vợ tôi như chính cô ấy thú tội với tôi vào ngày 13/3/2008 tại khách sạn Hải Yến, 282 Nguyễn Trãi, Hà Nội:

Thời gian vợ tôi nằm trong đường dây ma tuý của ông HT Hải (năm 2005), quầy hàng của Công ty May Việt Tiến (nay là Tổng Cty May Việt Tiến) ở Tràng Tiền Plaza là một nơi cất dấu ma tuý. Một lần, có khách hàng đến hỏi mua quần áo, cô nhân viên mới tên là Liên chạy vào kho lấy kích cỡ theo yêu cầu của khách, và do vợ tôi sơ suất nên Liên đã phát hiện ra một lượng ma tuý lớn đang cất giấu ở trong kho. Vợ tôi báo cho Trọng và Trọng đã đe doạ vợ tôi, ép buộc cô ấy phải nghe lời hắn để thủ tiêu Liên, nếu không anh ta sẽ cho tôi biết việc vợ tôi tham gia vào đường dây ma tuý và thậm chí sẽ giết tôi. Do quá sợ hãi và non nớt (vợ tôi lúc đó mới 20 tuổi và vừa chân ướt chân ráo từ quê ra Hà Nội) nên cô ấy đã phải nghe theo lời Trọng. Theo âm mưu của Trọng, vợ tôi sẽ rủ Liên đi taxi đến thuê một phòng khách sạn để đánh bài (nói dối là cùng với một số nhân viên khác đến sau). Sau khi hai người đến trước, vợ tôi đã lén bỏ thuốc ngủ vào cốc nước của cô gái. Liên không biết gì, uống cốc nước và lăn ra ngủ. Lúc này, vợ tôi lấy kim tiêm đã pha sẵn ma tuý do Trọng đưa cho và tiêm vào người Liên, khiến cho nạn nhân bị sốc ma tuý rồi chết. Sau đó, vợ tôi rời phòng xuống sảnh khách sạn gặp Trọng đang đứng đợi ở đó và Trọng chở vợ tôi về. Tất nhiên, vụ việc được phía công an kết luận đơn giản là nạn nhân chết do sốc ma tuý. Đây là cách thủ tiêu quen thuộc trong băng nhóm ma tuý của ông HT Hải. Toàn bộ cảnh giết người đã bị Trọng bí mật bố trí máy quay phim để ghi lại và sau này hắn đã dùng đó làm bảo bối để khống chế vợ tôi.

Một số thông tin khác liên quan về băng đảng ma tuý của ông HT Hải:

Trong băng nhóm này, có một người tên là Đức, lái xe cho một tổ chức phi chính phủ ở Quảng Trị. Hiện nay gia đình anh ta đã ra nước ngoài định cư. Năm 2009, anh ta đã hợp tác với Ban Chuyên án bí mật của Bộ Chính trị, tố cáo tội giết người của ông HT Hải. Đức cũng có mối quan hệ cá nhân với ông Nguyễn Khánh Toàn (nguyên Thứ trưởng TT Bộ Công an).

Một lần, vào khoảng tháng 5/2006, khi vợ tôi đang mang thai được 4-5 tháng, ông HT Hải bảo vợ tôi bắt xe từ Đông Hà vào Huế để nhận hàng cho ông ta. Ông ta còn nói, "Thằng Hùng đã biết gì chưa, nếu chưa thì cho nó biết luôn." Vợ tôi về kể với tôi và định bụng đi nhưng tôi nói, "Ai làm gì thì làm nhưng mình tuyệt đối không được dính vào ma tuý, đấy là tội ác vô lương, đẩy người ta vào chỗ chết." Vợ tôi nghe lời tôi, nói lại với ông Hải và không đi nữa.

Tôi không biết ông Lê Quốc Ân (nguyên Chủ tịch HĐQT Vinatex) và ông Nguyễn Đình Trường (nguyên TGĐ Cty May Việt Tiến) có buôn ma tuý hay không, vì vợ tôi không nói gì về họ. Nhưng có một lãnh đạo trong Cty May Việt Tiến từng buôn thuốc lắc là viên Kế toán trưởng Cty, tên là Thành, người mà tôi đã nhắc tới trong câu chuyện (tay này đã từng cho vợ tôi xem một va ly chứa đầy thuốc lắc của anh ta).

Đầu tháng 1/2006, Vinatex tổ chức hội nghị ở Đà Nẵng, ông Nguyễn Khánh Toàn đã đưa vợ tôi từ Đông Hà vào Đà Nẵng, ngủ lại một đêm và cùng dự Hội nghị này (để đảm bảo an toàn cho cô ấy trong thời gian bọn XHĐ vẫn đang truy tìm). Người chở vợ tôi và ông Toàn là Đức, cùng nằm trong băng nhóm ma tuý của ông HT Hải. Vợ tôi và Đức cũng đã lợi dụng dịp này để vận chuyển ma tuý trên chính chiếc xe chở ông NK Toàn. Đầu năm 2006, ông NK Toàn đã từng giúp Trọng vận chuyển ma tuý từ Đồ Sơn về Hà Nội (ông muốn lấy lòng vợ tôi để moi thông tin). Khi ông NK Toàn doạ bắt vợ tôi vào cuối tháng 4/2007, vợ tôi đã doạ lại ông ta: “Nếu chú mà bắt con và đưa con ra toà thì con cũng sẽ khai rằng chú từng giúp Trọng vận chuyển ma tuý từ Đồ Sơn về Hà Nội. Ngoài ra trong dịp Vinatex tổ chức hội nghị ở Đà Nẵng, khi đưa con từ Đà Nẵng về Đông Hà con có mang theo một bánh ma tuý trên xe chú.”

Cuối tháng 3/2006, ông Nguyễn Tấn Dũng nhờ ông Bùi Đại Thắng, Giám đốc Cty Công trình Đô thị Quảng Trị, vào Quy Nhơn (Bình Định) để tìm hiểu về vụ ông HT Hải giết tay trợ lý. Tại nhà bố mẹ người trợ lý của ông HT Hải, ông Thắng đã thu thập được rất nhiều tài liệu, chứng cớ chứng minh tội ác của ông Hải. Tay trợ lý láu cá này còn ghi âm được những cuộc mật đàm có mặt những người như ông Đỗ Mười…

÷

Tối 12/5/2012, khi Diễn đàn Hội luận Phỏng vấn Hiện tình Việt Nam phỏng vấn tôi (lần thứ 2) về vụ tố cáo của tôi, người thực hiện cuộc phỏng vấn hỏi tôi là có biết gì về tin ông Hoàng Trung Hải là người của Cục Tình báo Hoa Nam (Trung Quốc) hay không? Tôi trả lời: “Trong câu chuyện tố cáo của tôi không có thông tin đó. Tuy nhiên, mấy ngày gần đây, một số vị lão thành cách mạng ở Hà Nội cho tôi biết rằng bố ông HT Hải là người Hán, và lý lịch ông ta có vấn đề.” Người phỏng vấn cũng cho tôi biết đó là tin từ nguồn tin quốc nội của họ.

Vì thông tin đó liên quan mật thiết đến vụ việc tố cáo của tôi nên ngày 14/5/2012, tôi đã công bố bản chụp bức TÂM HUYẾT THƯ đề ngày 7/5/2007 của một số cán bộ, đảng viên tâm huyết với Đảng đã và đang công tác tại Uỷ ban Kiểm tra TW và Ban Tổ chức TW gửi Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các Bí thư Tỉnh uỷ/Thành uỷ, Bí thư BCS Đảng các bô về sự gian lận trong lý lịch của ông HT Hải (bố ông ta thực chất là người Hán). Bức TÂM HUYẾT THƯ này tôi nhận được từ một số vị lão thành cách mạng, những người đã tiếp cận tôi về thư tố cáo của tôi. Tuy nhiên, hiện tôi chưa tiện cung cấp danh tính và địa chỉ của họ. Tôi đã gửi bức Tâm Huyết Thư đó tới hàng ngàn địa chỉ email trong và ngoài nước, trong đó có đầy đủ các cơ quan hữu quan ở Việt Nam. Một số trang mạng ở nước ngoài đã đăng tải bức thư này.

Nếu nội dung trong bức TÂM HUYẾT THƯ này là sự thật thì việc giải quyết vụ việc do tôi tố cáo lại càng trở nên vô cùng cấp bách vì sự hưng vong của nước nhà.

Thời gian qua, dư luận đã nhiều lần lên tiếng về việc các dự án hạ tầng quan trọng cứ lần lượt rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc (90% gói thầu EPC thuộc về các công ty Trung Quốc - http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-17-khi-hau-het-cac-goi-thau-epc-vao-tay-trung-quoc), điều này tiềm ẩn nhiều nguy cơ rất lớn về kinh tế - xã hội và đặc biết là về an ninh - quốc phòng. Với bức TÂM HUYẾT THƯ này, quý vị đã có thể hình dung ra căn nguyên của vấn đề.

Thông tin ông HT Hải là người Hán thực ra đã có từ lâu, nhưng ít người biết, và chỉ sau khi tôi công bố bức Tâm Huyết Thư trên thì nó mới phổ biến trên mạng Internet. Lâu nay chúng ta vẫn biết là tình báo Trung Quốc, cụ thể là Cục Tình báo Hoa Nam, luôn tìm cách móc nối với các đối tượng trong nước, đặc biệt là người Việt gốc Hán, để làm việc cho họ. Vì thế, việc họ móc nối với ông HT Hải và biến ông ta thành một “siêu điệp viên” là khả năng hoàn toàn có thể xẩy ra. Điều này cũng hoàn toàn hợp logic với lời tố cáo của tôi là ông HT Hải từng bán tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia cho nước ngoài. Với một kẻ đã từng buôn bán ma tuý, từng sát hại nhiều người như ông HT Hải thì rõ ràng là không có việc gì mà ông ta không dám làm cả.

Quý vị có thể hình dung ra phần nào vai trò ảnh hưởng của ông Hoàng Trung Hải đến đời sống KT-XH cũng như an ninh – quốc phòng của đất nước qua những thông tin sau:

Theo Quyết định số 1476/QĐ-TTg ngày 25/8/2011 của Thủ tướng Chính phủ thì PTT Hoàng Trung Hải được giao những nhiệm vụ:

Giúp Thủ tướng Chính phủ trực tiếp theo dõi, chỉ đạo các lĩnh vực công tác trong khối kinh tế ngành và phát triển sản xuất bao gồm: nông, lâm, ngư nghiệp, công nghiệp, thương mại - xuất nhập khẩu, xây dựng, giao thông vận tải, tài nguyên và môi trường.

Chỉ đạo bảo đảm năng lượng và tiết kiệm năng lượng.

Các dự án đầu tư trọng điểm quốc gia và các dự án nhóm A có nguồn vốn đầu tư từ ngân sách nhà nước.
Các khu kinh tế, khu công nghiệp, khu chế xuất.

Phát triển các loại hình doanh nghiệp và kinh tế hợp tác, hợp tác xã.

Đầu tư trực tiếp của nước ngoài (FDI) và đầu tư ODA.

Công tác phòng, chống lụt bão, tìm kiếm cứu nạn.

Giúp Thủ tướng Chính phủ theo dõi và chỉ đạo: Bộ Công Thương; Bộ Xây dựng; Bộ GTVT; Bộ NN và PTNT; Bộ Tài nguyên và Môi trường.

Làm nhiệm vụ Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước; Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí; Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm; Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu; Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản; Chủ tịch Hội đồng quốc gia, Trưởng các Ban Chỉ đạo khác theo các lĩnh vực có liên quan.
Các công việc khác theo sự phân công, ủy nhiệm của Thủ tướng.

Ngày 25/3/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 320/QĐ-TTg bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội; ngày 12/9/2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định số 1250/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải, Trưởng ban là Phó TT Hoàng Trung Hải; ngày 4/5/2010, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 580/QĐ-TTg về việc thành lập Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận, Trưởng ban là PTT Hoàng Trung Hải; ngày 15/4/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 546/QĐ-TTg, bổ nhiệm PTT Hoàng Trung Hải làm Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia. Ngoài ra PTT Hoàng Trung Hải còn là Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên - môi trường biển; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI, v.v.

Đề nghị quý vị tham khảo thêm chi tiết câu chuyện trong file CAU CHUYEN TO CAO.doc mà tôi đã công bố để nắm được toàn bộ câu chuyện. Tôi xin chịu trách nhiệm trước pháp luật về những thông tin trên đây (cũng như toàn bộ vụ việc do tôi tố cáo).
Hà Nội, ngày 17/6/2012

NGƯỜI TỐ GIÁC
Lê Anh Hùng
(CMND số 012191640 do CA Hà Nội cấp ngày 15/7/2004; điện thoại: 01243210177)

Phụ lục: Ảnh một cô gái nằm trong băng đảng ma tuý của PTT Hoàng Trung Hải cùng với vợ tôi, đã bị băng nhóm này thủ tiêu




Ghi chú: Vợ tôi là người mặc áo phông; Nhung, tên cô gái kia, đã bị băng nhóm ma tuý do ông HT Hải cầm đầu thủ tiêu để bịt đầu mối. Ảnh chụp vào mùa hè năm 2005, trong một chuyến “công tác” Hải Phòng của hai người.

GHI CHÚ: Xem thêm tất cả bài viết và tài liệu liên quan đến đơn tố giác của ông Lê Anh Hùng ---> "TẠI ĐÂY"


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Những danh hài chính trị ở Việt Nam

Người ta vẫn ví cuộc đời như một sân khấu lớn mà ở đó mỗi cá nhân thường phải thể hiện những vai diễn khác nhau. Những vai diễn này có thể là “vai diễn gia đình” – vai trò của một người trong mối quan hệ huyết thống hay hôn nhân với các thành viên gia đình khác (cha - con, vợ - chồng, v.v.), hay “vai diễn xã hội” – chức phận của một cá nhân trong xã hội (công chức, bộ trưởng, thủ tướng, v.v.).

Hầu như ai cũng có thể dễ dàng thể hiện các “vai diễn gia đình”: họ như thể sinh ra để thực hiện những vai trò đó. Đây là thực tế mà chúng ta có thể nhận thấy ở bất kỳ hình thái xã hội nào. Còn các “vai diễn xã hội” thì ngược lại, không phải ai cũng hội đủ những tố chất cần thiết để làm “ông nọ, bà kia”: chúng được trao cho các cá nhân với những phẩm chất nhất định, thông qua một quy trình hay cơ chế nhất định. Và vấn đề lại nằm ở chính cơ chế này: nó quyết định sự thành công hay thất bại của “vai diễn xã hội” mà một cá nhân được giao phó, qua đó quyết định sự thành bại của một hệ thống hay một hình thái xã hội.

Trong một chế độ dân chủ hay một chính thể độc tài sáng suốt (dưới sự trị vì của một đấng minh quân), các “vai diễn xã hội” thường được trao cho cá nhân nào xứng đáng nhất, với phẩm chất phù hợp nhất. Giới quan chức ở các quốc gia dân chủ thường được lựa chọn thông qua một quy trình rất cạnh tranh và minh bạch, nhờ đó mà những người được “chọn mặt gửi vàng” thường “nhập vai” rất tốt, họ “diễn” mà cứ như không vậy. Ngược lại, trong các chế độ độc tài chuyên chế, vốn thiếu tính cạnh tranh và minh bạch, các “vai diễn xã hội” quan trọng thường được trao cho những “diễn viên” thiếu phẩm chất cần thiết. Chẳng chóng thì chầy, các “diễn viên” trên sân khấu chính trị ở đây cũng hiện nguyên hình với đầy đủ “phẩm chất” đích thực của mình: đó là những kẻ ăn hại hay đám phường tuồng chuyên làm trò cười cho thiên hạ.

Trong khuôn khổ bài viết này, tác giả không dám bàn đến những kẻ phản dân hại nước, cũng như không thể “điểm danh” hết những “danh hài chính trị” từ cấp xã phường cho đến cấp trung ương vẫn đang được báo chí “biểu dương” hàng ngày, mà chỉ xin điểm qua một vài “danh hài” tiêu biểu trên sân khấu chính trị Việt Nam hiện nay, dù bản thân họ phần lớn đều hội đủ cả hai “phẩm chất” nói trên.

Tại buổi thảo luận đánh giá 10 năm đổi mới, phát triển DNNN ngày 8/12/2011 ở Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: “Xảy ra chuyện như Vinashin, cuối cùng Thủ tướng đứng ra nhận trách nhiệm. Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai.” Thật là nực cười, bởi ngay cả một đứa trẻ có lẽ cũng đủ sức hiểu rằng bản thân việc không hành động (ra quyết định) trong phạm vi chức trách của mình cũng là một quyết định rồi, ấy là chưa kể đích thân ngài Thủ tướng còn ký Quyết định về việc phát hành 3.000 tỷ VNĐ trái phiếu trong nước được Chính phủ bảo lãnh cho Vinashin ngày 13/11/2009, dù trước đó đã xuất hiện rất nhiều lời cảnh báo về Vinashin.
Chỉ hơn 5 tháng sau thời điểm ngài Thủ tướng khoát tay phủi bỏ trách nhiệm của mình trong vụ Vinashin thì lại đến lượt Vinalines đổ bể và cựu Chủ tịch HĐTV Vinalines Dương Chí Dũng ca bài “tẩu vi thượng sách”. Ngày 25/5/2012, trước mọi con mắt của dư luận đang đổ dồn vào mình, Thủ tướng thản nhiên yêu cầu Bộ GTVT và Bộ Nội vụ báo cáo việc đề xuất thay đổi nhân sự và thực hiện quy trình bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm Cục trưởng Hàng hải trong khi Thanh tra Chính phủ đang thanh tra việc chấp hành pháp luật trong công tác quản lý, sử dụng vốn và tại sản tại Vinalines. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau, người ta mới phát hiện ra rằng việc Bộ GTVT bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng làm Cục trưởng là nhằm thực hiện Quyết định số 142/QĐ-TTg ngày 6/2/2012 của chính Thủ tướng?! Vài ví dụ trên đủ cho thấy ngài Thủ tướng quả không hổ danh là “kép chính” trên sân khấu hài chính trị ở Việt Nam hiện nay chút nào.
Vụ Vinalines vừa qua còn cho thiên hạ thấy nhiều “kép phụ” đầy triển vọng khác, mà “điển hình” là Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng (người đơn giản là tiếp tục khẳng định “tên tuổi” của mình trên sân khấu hài chính trị). Dù vụ việc đang thu hút sự chú ý đặc biệt của công luận, song trước đòi hỏi bức xúc về một câu trả lời nghiêm túc từ phía Chính phủ, ngài Bộ trưởng vẫn thể hiện được phẩm chất phường tuồng của mình khi phát biểu với báo giới ngày 30/5/2012: “Tôi bổ nhiệm ông Dũng làm Cục trưởng để cứu Vinalines”!?

Không như ở các nước tư bản với nền dân chủ “thua chúng ta cả vạn lần”, nơi mà một chính khách vẫn phải trả giá bằng chiếc ghế của mình cho một câu nói hay cử chỉ hớ hênh, xã hội Việt Nam dường như đang ngày càng cảm thấy “bó tay” với những “quái kiệt” trên loại hình sân khấu đặc biệt này. Tại phiên thảo luận tổ vào chiều 24/5 vừa qua, ĐBQH Nguyễn Bá Thanh đã bình luận: “Vinalines [cứ] như chuyện đùa.” Hẳn ông Nguyễn Bá Thanh cũng thừa hiểu rằng những Vinashin, Vinalines kia mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi. Và, với những “danh hài chính trị” tiêu biểu mà chúng ta đã điểm mặt chỉ tên trên đây, người dân Việt Nam sẽ còn rất nhiều dịp để nở nụ cười mếu trước những “chuyện đùa” như vậy.

Ôi Việt Nam, đất nước của những “danh hài chính trị”!./.

© Lê Anh Hùng
lehunglpa@yahoo.com
Hà Nội, 19/6/2012

—————————————–
Bài viết do tác giả gửi. VANGANH.INFO biên tập và minh hoạ.
—————————————–


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Việt Nam: Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng, điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn

Suốt trong tháng 6 vừa qua, báo chí lề phải trong nước liên tục đăng tải tin tức liên quan đến những đường dây sex tour cao cấp ngàn đô ở Sài gòn, Hà Nội… mà người bán dâm là các hoa khôi, hoa hậu, diễn viên, người mẫu… là những người tiêu biểu cho nét đẹp, nét duyên dáng, và cho một trong tứ đức của thiếu nữ Việt Nam… và người mua dâm là những đại gia, những quan chức… là những con người tiêu biểu cho tầng lớp quý tộc hay quan phương của xã hội Việt Nam. Ngôn từ được sử dụng trong các bài báo đó, thể hiện rất rỏ sự hân hoan, vui mừng của những người tham gia phá án, bởi họ tin rằng đó là một chiến tích lớn lao của họ nhằm góp phần xóa bỏ nạn mua bán dâm như là một tệ đoan xã hội.
Lễ Khởi Công Xây Dựng Khu Đền Thờ Gia Thê Đái Tử HCM
Và trong tháng 6 vừa qua, cũng hàng trăm tờ báo lề phải đã đăng tải nhiều bài viết liên quan đến lễ khởi công xây dựng khu lăng tẩm, đền thờ những người anh chị em trong gia tộc của ông Hồ Chí Minh ở Nam Đàn, Nghệ An như là một dấu chỉ để tỏ bày lòng biết ơn của những lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam cùng 3 triệu đảng viên các cấp, bởi nhờ cái gia tộc đó đã sản sinh ra cho họ một lãnh tụ thiên tài, lừa bịp được cả dân tộc để giành lấy đặc quyền đặc lợi về cho giai cấp của họ. Ngôn từ được sử dụng trong những bài viết này cũng thể hiện đầy đủ cái “hồ hỡi phấn khởi” của những người đang hưởng đặc quyền cai trị đất nước và những đặc lợi từ nguồn tài nguyên thiên nhiên của đất nước cũng như từ nguồn nhân lực của 90 triệu dân đen…

Chắc chắn không lâu nữa, sẽ có các hội nghị mừng công của cơ quan công an để tặng thưởng huân huy chương, để thăng quan tiến chức cho các cá nhân và các đơn vị về những chiến tích phá án lẫy lừng, đánh sập những đường dây sex tour, công khai hóa được những khuôn mặt hoa hậu, hoa khôi người mẫu chân dài tham gia buôn hương bán phấn… Đảng ủy và chính quyền các cấp, đặc biệt là ngành “công an nhân dân” sẽ mừng vui như hội, mừng vui trước nỗi đau thương trước nỗi điếm nhục của cả dân tộc Việt nam: Bởi ai? Do đâu mà những hoa hậu, hoa khôi phải đi bán trôn nuôi miệng? Bởi ai? Do đâu mà những thiếu nữ xinh đẹp tiêu biểu cho phái đẹp của một dân tộc phải chấp nhận làm những điều ô nhục, bại hoại gia phong để được sinh tồn? Các lãnh đạo cao cấp của ngành công an có hiểu được bởi ai, do đâu không? Các lãnh tụ của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có hiểu được bởi ai do đâu không?

Còn nhớ, trong những năm dài khi đất nước Việt còn đặt dưới sự đô hộ của giặc Tây, nếu ai đó bị mắng mỏ là “đồ răng trắng” thì đã ô nhục đến độ họ hàng xa lánh, làng mạc rẽ khinh, đến độ không còn đường để sống nữa, bởi “đồ răng trắng’ cũng đồng nghĩa với đồ điếm đĩ, đồ me Tây, đồ bán trôn nuôi miệng… Ấy vậy mà trong xã hội ngày nay, không chỉ riêng những công nhân viên chức, những sinh viên học sinh mà cả những hoa khôi, hoa hậu đều phải lao mình vào chốn ô nhục đó… Nhưng đã hết đâu! Trong Nam, ngoài Bắc hàng ngày vẫn có hàng ngàn thiếu nữ tham gia các cuộc thi tuyển để được đi lấy chồng xa xứ tận Hàn Quốc, Đài Loan… mà không ít những “đức lang quân” của họ là những người hoặc bán thân bất toại hoặc trí tuệ thiểu năng… Bởi ai? Do đâu? Và mới gần đây thôi, cảnh sát Thái Lan vừa mới phá một đường dây đẻ thuê, mà đa phần nạn nhân là những thiếu phụ Việt Nam tuổi từ 18 đến 24, vì nghèo túng, họ phải chấp nhận làm công việc đau thương và tội lỗi này! Và mới gần đây thôi cảnh sát Malaysia cũng vừa phá vỡ một đường dây mại dâm ngoại quốc mà đa phần gái bán dâm là thiếu nữ Việt, độ tuổi từ 14 đến 22. Đây là nỗi đau, nỗi ô nhục không phải chỉ riêng của những người vì đói nghèo, vì thất học mà phải lao vào con đường buôn hương bán phấn, cũng không phải chỉ riêng của gia đình hay gia tộc họ… mà nỗi đau này, nỗi ô nhục này là của cả dân tộc Việt nam, của cả nền văn hiến 4 ngàn năm của dân tộc. Bởi đâu, do ai tạo nên cớ sự này? Những nhà lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt nam có biết không? Lãnh đạo bộ công an và các chiến sỹ công an nhân dân tham gia phá vỡ đường dây mại dâm ngàn đô có biết không? Bởi đâu? Do ai tạo nên cớ sự này? Dù là hoa hậu, hoa khôi, dù là công nhân viên chức, sinh viên học sinh mại dâm hay là những cô dâu xa xứ, họ cũng chỉ là những gái điếm cấp thấp nên đành phải bán trôn nuôi miệng. Nhưng điều quan trọng hơn là phải tìm rõ căn nguyên đã gây ra cơ sự đó.

Xin được nhắc ra đây một chi tiết nhỏ, rất nhỏ thôi những góp phần tạo ra cái cơ sự đó, và cũng chính cái chi tiết rất nhỏ này thôi đã tạo ra cho xã hội Việt nam hàng trăm ngàn cụ già, em nhỏ và thiếu phụ tay bế tay bồng đi ăn mày, ăn xin không chỉ khắp đất nước, mà còn sang tận Cambodge, Thái Lan để làm kiếp cai bang nữa. Chính cái chi tiết rất nhỏ mà chúng tôi sắp sửa nêu ra đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho mỗi năm phải có đến hàng trăm ngàn thanh niên Việt nam phải đi ra nước ngoài để làm lao nô, hàng trăm ngàn thiếu nữ Việt nam phải xuất ngoại, bán trôn nuôi miệng trong vai những cô dâu Việt lấy chồng xa xứ, và cũng là nguyên nhân chính yếu khiến các hoa hậu, hoa khôi, các người mẫu chân dài phải tham gia vào các đường dây bán dâm ngàn đô mà các cơ quan công an Việt Nam vừa phanh phui trong suốt tháng 6 này: Ấy là việc tồn tại lăng Hồ Chí Minh ở Ba Đình, với chi phí hoạt động 1 tỷ đồng mỗi ngày, trong hoàn cảnh đồng bào cả nước vẫn cơm chưa đủ no, áo chưa đủ lành, và không phải chỉ có các tỉnh Quảng Bình, Nghệ An, Thanh Hóa và các tỉnh miền núi phía Bắc, đồng bào đang đói, phải ăn khoai sắn, rau rừng, cỏ dại để tồn tại, mà ngay cả các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, nơi vựa lúa của quốc gia, hiện hàng triệu nông dân hiện cũng đang đối diện với cái đói thường xuyên chứ không còn là cái đói giáp hạt nữa, do đâu, vì ai các nhà lãnh đạo ngành công an, quân đội Việt nam và các lãnh tụ của đảng, nhà nước cộng sản Việt nam đã thấy rỏ chưa?
Phối Cảnh Khu Đền Thờ Huynh Đệ, Tỷ Muội Hồ Chí Minh
Trở lại việc khởi công xây dựng khu đền thờ các huynh đệ tỷ muội của Hồ Chí Minh trên khuôn viên của cả ngọn núi Động Tranh, thuộc dãy Đại Huệ Sơn, với kinh phí lên đến hàng ngàn tỷ đồng, và sau khi hoàn thành, kinh phí để hoạt động, điều hành, để trùng tu bảo dưỡng cũng lên đến tiền tỷ cho mỗi ngày! Thế mà các vị lãnh đạo đảng, nhà nước cộng sản Việt nam cũng bày tỏ hết nổi vui mừng chỉ vì họ tin rằng với việc làm đó, họ đã xây dựng được thêm một lá bùa hộ mệnh cho sự tồn tại của chính quyền do Hồ Chí Minh cướp được từ chính phủ quốc gia và trao lại cho họ để họ được ngồi trên đầu, trên cổ cả dân tộc Việt nam và họ được tiếp tục truyền tử, lưu tôn cái đặc quyền cai trị đất nước, đặc quyền được mua bán đất đai, sang nhượng biển đảo của tổ quốc cho Hán tộc, để tiếp tục vinh thân phì gia… Nhưng họ có biết chăng để xây dựng hoàn thành khu đền thờ huynh đệ, tỷ muội của Hồ Chí Minh ở Nam Đàn Nghệ An, thì sẽ làm gia tăng thêm số lượng tỉnh thành trong nước xin trung ương cứu đói… Sẽ gia tăng thêm số lượng những nông dân phải ăn rau rừng, cỏ dại để sống qua ngày… Sẽ gia tăng thêm số lượng những cụ già, những em bé, những thiếu phụ tay bế tay bồng trong đội ngũ những người ăn xin trên phạm vi cả nước… Sẽ làm gia tăng thêm số lượng thanh niên Việt nam đi làm lao nô ở nước ngoài lên thành con số hàng triệu, mỗi năm… Sẽ làm gia tăng số lượng những cô dâu Việt đi lấy chồng xa xứ cũng như số lượng gái Việt đi bán dâm ở nước ngoài… Sẽ làm gia tăng số lượng chị em công nhân viên chức các nhà máy, xí nghiệp, các sinh viên học sinh vị thành niên tham gia bán dâm ngoài giờ học, ngoài giờ làm việc… Và cũng sẽ gia tăng số lượng những chị em hoa hậu hoa khôi, người mẫu chân dài tham gia vào các đường dây bán dâm cho các đại gia, các quan chức…

Như vậy, xét cho cùng, các lãnh tụ của đảng và nước cộng sản Việt nam bởi chỉ biết ăn trên ngồi trước, chỉ biết làm bất cứ điều gì để có thể được vinh thân, phì gia, mà không hề nghĩ đến cái thống khổ của đồng bào, cái ô nhục của dân tộc, cái đớn hèn của tổ quốc, thì các vị ấy cũng chỉ là một thứ điếm, nhưng họ là điếm cấp cao, nên không phải bán trôn nuôi miệng, mà họ chỉ bán miệng nuôi trôn. Và đã là điếm, dù cấp cao hay cấp thấp, thì cũng là điếm. Xin các cơ quan chức năng, xin xã hội hãy có sự đối xử thật công bằng giữa hai thứ điếm: - điếm cấp thấp và điếm cấp cao- bởi dù là điếm cấp gì đi nữa cũng đều là tệ đoan xã hội, và đã nhổ cỏ, xin hãy nhổ tận gốc, đừng cắt xén qua loa trên phần ngọn sẽ không bao giờ diệt được cỏ dại. Có nghĩa là xin quý vị hãy tìm hiểu kỷ để hiểu được cái cơ sự tạo ra tệ đoan xã hội đó là vì ai? Do đâu? Thì chắc chắn chúng ta sẽ làm lành mạnh hóa được xã hội Việt nam, phú cường hóa được đất nước Việt Nam, hùng mạnh hóa được dân sinh Việt Nam. Đó là ước mong ngàn đời của cả dân tộc Việt.

© Nguyễn Thu Trâm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Từ Thánh Gióng đến hiệu ứng Facebook

Việc cách mạng là việc của nhân dân. Ý dân là ý trời!

Câu chuyện Thánh Gióng

Thánh gióng là một vị trong tứ bất tử của dân tộc Việt. Con dân đất Việt, chắc không ai không biết câu chuyện truyền thuyết Thánh gióng. Thánh là hiện diện cho lòng yêu nước, tinh thần quật khởi chống ngoại xâm đã thành truyền thống thắm đỏ trang sử Việt.

Chắc có lẽ ít ai đặt ra vài câu hỏi: tại sao Thánh là một đứa trẻ nuôi mãi không lớn? Thánh không biết nói mà đến khi nghe tin loa triều đình gọi đánh giặc mới lên tiếng và bỗng chốc hóa thành dũng sĩ? Tại sao Thánh phải ăn cơm của dân làng, lấy vũ khí triều đình đúc, thậm chí vũ khí thô sơ: cây tre cũng đánh tan tác được giặc? Tại sao chiến thắng vang dội, quân giặc tan tác bỏ chạy như kiến cỏ mà Thánh không thừa thắng xông lên như thường thấy trong chiến trận mà dừng lại?

Khi đọc truyện Thánh gióng, các điều thắc mắc trên bỗng hiện trên tâm trí tôi, suy nghĩ mãi cũng chưa có câu trả lời thỏa đáng. Trong một lần về đền Thánh (Sóc Sơn-Hà Nội) dâng hương, tôi bỗng ngộ ra những chân lý mà lâu nay mình chưa tìm thấy câu trả lời. Xin kiến giải để bạn đọc có thêm một góc nhìn về câu chuyện truyền thuyết độc đáo này:

Lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc, trong cuộc sống bình thường nó như một đứa trẻ. Cuộc sống bao bộn bề lo toan thì lòng yêu nước nó chỉ âm ỷ, không lớn mạnh được. Thánh là một đứa trẻ nuôi hoài không lớn, không biết nói là vì vậy.

Khi nước nhà xâm lăng, an nguy dân tộc bị đe dọa, tin này được truyền đi qua sứ giả. Sự truyền tin phải đủ mạnh và rộng khắp: sứ giả đi khắp nơi, khi đó lòng yêu nước, tính cộng đồng mới bắt đầu kích hoạt và lớn mạnh rất nhanh. (Suy rộng ra: điều nghĩa, việc có lợi cho đất nước, cho muôn dân thì toàn dân sẽ hưởng ứng, thế và lực sẽ lớn mạnh như vũ bão, “nhất hô-vạn ứng” là đây!) Lòng yêu nước, tinh thần chống ngoại xâm phải là việc của toàn dân, nếu một vài người thì không thể lớn mạnh được; đó là vì sao Thánh ăn cơm cả làng, uống cạn nước sông. Triều đình mang ngựa sắt, giáp sắt, roi sắc, đó là sự lãnh đạo, là tính chính danh. Tất cả điều đó đã làm nên sức mạnh vô biên của một dân tộc. Điều thú vị câu chuyện là roi sắt bị gãy và Thánh phải nhổ tre, một nhắn gửi tuyệt vời của tiền nhân: hãy tận dụng và sáng tạo những gì mình có, việc lớn tất thành.

Một hình ảnh nhân văn là Thánh chỉ đuổi giặt ra khỏi bờ cõi, dù với sức mạnh vô biên Thánh cũng không thừa thắng xông lên chiếm đất dù là một tất. Đây là giá trị nhân văn, nhân ái rất cao của dân tộc ta, bảo vệ của mình nhưng cũng không tham của ai. Đây là điều kiện để sự hòa bình bền vững, nguyên lý này xét về tầm dân tộc trong đất nước hay tầm cá nhân trong xã hội cũng đúng. (Hiện nay, tâm lý đám đông luôn tồn tại các lòng tham vô lối muốn được bao cấp, được miễn phí, được giá rẻ,… là cội nguồn cho các kiểu doanh nghiệp nhà nước ra đời và bao tai họa tất yếu ăn theo: chạy việc, chạy chức, tham nhũng, lãng phí, quan liêu, kinh tế èo uột, mất dân chủ,…)

Câu chuyện hiệu ứng Facebook

Ngày nay người ta nói nhiều đến vai trò của công nghệ thông tin tạo ra kết nối và chuyển biến xã hội, điển hình như các cuộc cách mạng dân chủ ở xứ Arap: bắt nguồn từ Tunisia sang Libya đến Ai Cập,….tạo ra một sức mạnh kết nối vô biên và chuyển hóa thành những cuộc biểu tình rung chuyển, giật sập chế độ độc tài sắt máu tồn tại hàng chục năm và làm rung rinh hàng loạt chế độ khác. Nghe và đọc thì biết vậy nhưng ngọn nguồn, nguyên lý thế nào thì vẫn chưa biết rõ. Tình cờ có người bạn thân tặng cho cuốn sách “Hiệu ứng Facbook và cuộc cách mạng toàn cầu của mạng xã hội” sách dày 518 trang, do tác giả David Kirkpatrick chấp bút, nhà xuất bản thế giới ấn hành (tôi giới thiệu hơi dài vì cung cấp thông tin để bạn đọc nào quan tâm có thể tìm mua). Cuốn sách kể về quá trình hình thành mạng xã hội lớn nhất toàn cầu Facebook từ ý tưởng đến hiện thực của anh sinh viên ngôi trường nổi danh Hardvard - Mark Zuckerberg. Điều đặc biệt hấp dẫn: vào đề tác giả dẫn dắt người đọc bằng cuộc biểu tình của người dân Colombia phản đối quân du kích FARC. Đây là một lực lượng du kích khủng bố tàn bạo của quốc gia ma túy, đầy bạo lực Nam Mỹ. FARC là nỗi khiếp sợ của người dân Colombia lương thiện hàng chục năm nay, bao cuộc tiễu trừ của quân đội chính phủ nhưng đều vô vọng. Bắt cóc, tống tiền, chặc đầu là sở trường của FARC. Điều thú vị là phong trào chống FARC bắt nguồn từ một người hết sức bình thường, anh Oscar Morales và cũng trong một hoàn cảnh hết sức bình dân: anh thấy bất bình việc FARC bắt cóc cậu bé 4 tuổi Emmanuel. Anh đăng nỗi bất bình lên Face của mình-logo cờ tổ quốc và khẩu hiệu: “không bắt cóc, không lừa dối, không giết người-không FARC”, chỉ đơn giản là xả bực tức về FARC mà lâu nay anh bị dồn nén mà không dám nói ra, Face giúp anh nói ra mà không sợ bị bắt cóc, bị trả thù, bị chặt đầu và lập một group cho khẩu hiệu! Đơn giản chỉ có vậy và anh đi ngủ, lúc đó là 3h sáng. Điều kỳ diệu đã đến, thức dậy lúc 9h, anh đã có 1.500 thành viên, anh ngạc nhiên, sung sướng hoan hô và cuối chiều là 4.000. Như một virus lan truyền và con số nhận tin đã lên hàng triệu, cơ chế tự động truyền tin trên wall theo nguyên lý bạn của bạn là bạn của facebook tạo ra một cơn sóng, như dòng đại hồng thủy. Đúng một tháng sau, ngày 4/2/2008 đã nổ ra những cuộc biểu tình qui mô lớn trên khắp các thành phố của Colombia và trên toàn cầu có người Colombia hoặc những ai ghét giết chóc bạo lực của FARC. Số người tham gia theo con số ước lượng của báo chí lên đến 10 triệu người. FARC choáng ngợp, chịu sức ép ghê gớm phải thả bé Emmanuel và tuyên bố chấm dứt hành động bắt cóc, một thành công ngoài mong muốn, quá sức tưởng tượng. Quả là một kỳ diệu của thời đại truyền thông số trên toàn cầu. Anh trở thành người hùng bất đắc dĩ trong công cuộc chiến chống lại FARC. Anh đã thành công mỹ mãn và an toàn. Trước đây quân đội chính phủ tổ chức nhiều cuộc bố ráp, gây ra nhiều chết chóc, đau thương, trả thù đẫm máu nhưng không hiệu quả mấy. Bạn hữu tìm đọc cuốn sách để hiểu thêm về điều kỳ diệu này. (Việt Nam có cuộc chiến giữa VTV với internet trong vụ việc Nhật Ký Vàng Anh, kết quả ai cũng rõ, VTV bị cho đo ván).

Hiện tượng này làm nhiều người bừng tỉnh khi nhận ra sức mạnh kỳ diệu của công cụ truyền tin thời đại: mạng internet, nó là khắc tinh của các nhóm độc tài, nhóm thế lực hắc ám. Và nó đã minh chứng hùng hồn qua cuộc cách mạng mùa xuân Arap vừa rồi. Điều này giải thích vì sao các xứ độc tài: từ Nga đến Trung Quốc, qua Việt Nam,….đều ra sức ngăn chặn mạng, đánh sập blog…. Tuyệt đỉnh là khỏi dùng internet như Cuba, Bắc Triều tiên. Kinh!

Cách mạng: từ cổ điển đến hiện đại

Một nguyên lý bất biến của các cuộc cách mạng “xã hội bần cùng, người dân hết đường sống, họ sẽ phải vùng lên, cách mạng bùng nổ”. “Ăn cây nào, rào cây đó”, sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng nguyên lý ấy không đời nào thay đổi. Các thế lực nắm quyền hưởng lợi không bao giờ muốn thay đổi, sẽ ra sức đàn áp đẫm máu. Do vậy những thế lực tiên phong đồi hỏi phải dũng cảm, có tinh thần nghĩa khí, xả thân vì dân và phải có tổ chức chặt chẽ. Đó là điều lý giải vì sao, cách mạng cổ điển cần có đảng, có cương lĩnh, có đồng chí trung kiên, hy sinh vô biên mới có ngày thắng lợi. Đi đôi với cách mạng là bạo lực đẫm máu, giết chóc, trả thù, tàn sát,… đến nỗi thành một niềm tin: “cách mạng là bạo lực, là binh đao, là tàn phá” (dân tộc VN bị nhiễm nọc độc đấu tranh giai cấp nên họ sợ một điều: cách mạng là một giai cấp phải bị diệt, Các Mác - tên diệt chủng chính trị hiện đại - quả không sai). Đó thật sự là điều e ngại đối với dân lành, nhất là những nước vừa ra khỏi chiến tranh bi thảm như Việt Nam.

Tình hình nay đã khác xưa nhiều, từ các bài học thành công gần đây cho ta thấy cách mạng không cần thủ lĩnh, không cần đảng phái vẫn có thể xảy ra và thành công. Và cách mạng là hướng đến sự thay đổi trong hòa bình, phương pháp đấu tranh bất bạo động được đề cao. Chìa khóa cho thắng lợi của cuộc vận động cách mạng là chính nghĩa, lợi ích cho dân cho nước, truyền tin hiệu quả và quần chúng tích cực.

Tình tình Việt Nam

Sau hàng chục năm sống trong vòng cương tỏa của chế độ độc đảng, toàn trị, tâm lý sợ hãi, ngại dính đến chính trị, sống thủ thế, lo cho mình, gia đình mình là một trong những gam màu chủ đạo. Bị tuyên truyền nhồi sọ, dối trá, một bộ phận lớn người dân, nhất là nông thôn còn tin tưởng vào lý tưởng và sự tốt đẹp của đảng. (ghét “sâu” nhưng tin đảng).

Thời thế đã thay đổi, sức mạnh thời đại, sức mạnh internet đã thổi bay thành lũy mà lâu nay được nhóm cầm quyền dựng lên để bịt mắt người dân. Tiếp thêm sức mạnh là sự ươn hèn của nhóm chóp bu và sự ngang ngược của lang bang, vốn là quan thầy, đồng chí bảo trợ của chúng. Nhiều sự thật lịch sử không thể chối cãi đã phơi bày.

Thiên thời đã đến: ngọn gió thời đại, nền dân chủ đã thổi, làm nức lòng những ai có ưu tư về vận nước, các chế độ độc tài tưởng như lũy sắt thành đồng bị thổi bay như hổ giấy. Các nước văn minh, dân chủ cũng đã ý thức “giúp bạn là giúp mình” dân chủ hóa một nước là thêm một điểm cho hòa bình thế giới (Tình hình Myanma).

Nhân hòa đã nổi: những thảm họa xã hội liên tiếp được đưa ra: những thảm kịch mang tên VINA làm khiếp hãi người dân, tham nhũng tầm khủng long chứ không còn là sâu róm. Tương phản là cuộc sống ngày càng xác xơ của đại bộ phận người dân. Nguy cơ mất nước, làm nô lệ đang treo lơ lửng trên đầu dân tộc.

Địa lợi đã có: Cách mạng xưa là những vùng đất hiểm trở, lui có thể thủ, tiến có thể công, làm địa bàn che dấu, phát triển lực lượng (Hang Pắc bó), nay địa lợi chính là môi trường truyền tin internet, một công đồng to lớn, thoắt ẩn, thoắt hiện, chặn đường này, chạy đường khác, bịt miệng một người thì cả ngàn người tiếp bước.

Quý bạn hữu, hãy học bài học của tổ tiên “Thánh gióng” kết hợp điều kiện hiện tại để thấy ra con đường cứu nước. Xưa muôn dân như một: đứa trẻ 3 tuổi thành dũng sĩ trong một ngày khi nghe loa gọi; nay kết nối internet toàn dân như một nghe hiệu lệnh để xoay chuyển càn khôn, đổi thay vận nước!

Bão đã nổi, vận nước đã chuyển, hãy chờ tin!

© Nguyễn Văn Thạnh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều