06/17/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

'Con đường Việt Nam' bị nghi ngờ

Đăng bởi Biên tập viên vào Chủ nhật, ngày 17 tháng sáu năm 2012

Nhiều nhà bất đồng chính kiến và cây bút độc lập bày tỏ hồ nghi về mục đích đằng sau lời kêu gọi về "Con đường Việt Nam" của ông Lê Thăng Long, người vừa ra tù ở Việt Nam.

Nhưng cũng có một số người nói chưa thể kết luận rõ ràng.

Ông Lê Thăng Long, người bị xử trong vụ án năm 2010 cùng luật sư Lê Công Định, thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung và kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, được trả tự do sáu tháng trước hạn hôm 4/6.
Từ trái: các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công Định
Trong cuộc phỏng vấn gây nhiều chú ý của BBC, ông Long nói ông "thay mặt ba anh trên phát động phong trào mang tên Con đường Việt Nam".

"Chúng tôi rất mong để làm sao có một sự phát triển tốt cho đất nước không có sự hận thù, cực đoan, đạp đổ, phân biệt quá khứ, phân biệt chính kiến, làm sao trong yêu thương và làm sao cho đất nước chúng ta phát triển tốt nhất và đoàn kết với nhau."

"Mục tiêu sắp tới của tôi là làm sao hình thành được phong trào cùng với các anh em và làm sao để phong trào này lớn mạnh để đem lại con đường đi tới dân chủ và thịnh vượng cho đất nước Việt Nam," ông Long cho biết.

Lời phát động, Bấm đăng lên mạng hôm 10/6, nói phong trào "xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta".
Ông Lê Thăng Long từng được báo chí Việt Nam ca ngợi là một doanh nhân thành công
"Hãy tham gia làm người sáng lập, quản trị, điều hành, thành viên của phong trào sẽ được mở ra cho bất kỳ ai mà không có sự phân biệt. Hãy làm cố vấn, ủng hộ viên và tình nguyện viên cho phong trào," tuyên bố kêu gọi. Ông Lê Thăng Long cũng gửi thư mời nhiều người tham gia, từ cựu Chủ tịch Quốc hội, doanh nhân, cho đến nhà bất đồng chính kiến, và cả người làm trong ngành giải trí...

'Cạm bẫy'

Tuy vậy, có vẻ lúc này hầu hết người được mời tỏ ra dè dặt, thậm chí phê phán.

Nhà đối kháng Bấm Hà Sĩ Phu viết: "Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy."

"Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi."

Ông nói đây là "chuyện như đùa", và cảnh báo: "Chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình và cho đồng loại mà tất cả cứ tưởng mình vừa thiết kế một cái gì đó thành công và sắp… thắng lớn!"

Chủ trang điểm tin, Bấm Ba Sàm, lại cho rằng toàn bộ sự việc là xuất phát từ kế hoạch cho ra đời đảng "đối lập" - một kế hoạch của chính Đảng Cộng sản cầm quyền.

"Đây là một tổ chức mà đảng Cộng sản Việt Nam sẽ coi là mầm mống của một chính đảng đối lập. Hãy nhìn gương các tổ chức khác, như Khối 8406, thì thấy rõ họ sẽ đối xử ra sao, nếu như không phải do họ 'đẻ' ra," vị chủ trang viết.

Cũng trên trang Ba Sàm, doanh nhân Nguyễn Trần Bạt có thư: "Bất cứ một phong trào ầm ĩ nào không có nội dung, không có bất kỳ nguyên lý hợp tác nào để tạo ra đoàn kết xã hội, đều có thể trở thành một phong trào nguy hiểm."

"Vì thế tôi từ chối tham gia và từ chối bất kỳ liên hệ nào đối với phong trào này," ông Bạt bày tỏ thái độ.

Ở hải ngoại, một người được mời, Bấm Châu Xuân Nguyễn, lên án nặng nề và cáo buộc "phong trào này thực chất là phục vụ cho Đảng Cộng Sản".

'Ẩn giấu'

Tuy vậy, cũng có ý kiến trên mạng cho rằng còn gì đó "ẩn giấu".

Viết trên một trang đối lập với Đảng Cộng sản, Bấm Phan Nguyễn Việt Đăng, cho rằng: "Để kết luận rõ ràng ông Long là một người như thế nào, thật không dễ."

"Cách làm, lý do ra tù, cũng như phát ngôn của ông đang có các chi tiết buộc người ta phải dành nhiều thời gian để kiểm chứng hơn."

Một người viết khác, Bấm Hà Hiển, "phản đối mọi nhận xét vội vàng một cách võ đoán chưa có căn cứ về một con người, về một sự kiện".

"Chưa xét về quan điểm chính trị mà chỉ ở góc độ cá nhân thì tôi cảm thấy vui mừng vì ông Long đã được ra tù trước thời hạn kể cả vì lý do ông 'nhận tội'," người này viết.

Còn người lấy bút danh Bấm Nguyễn Ngọc Già lại bênh vực ông Long khi cho rằng "những ai đả kích, chê bai, phỉ báng Lê Thăng Long như là một dạng chiêu hồi cũng nên nghiêm túc xem lại".

"Hãy bình tâm và suy ngẫm trước khi phán xét như đã phán xét," theo ông.

Trên trang blog của mình, đến lúc này, ông Lê Thăng Long không có phản hồi trước sự hồ nghi đang dành cho công việc của ông.

Theo BBC


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Quan chức TQ buộc phụ nữ phá thai

AP | Gillian Wong

Trung Quốc cưỡng bức phá thai: Bắc Kinh đình chỉ công tác 3 viên chức trong vụ của bà Feng Jianmei

BẮC KINH (BEIJING) — Trung Quốc đình chỉ công tác 3 viên chức và xin lỗi một người phụ nữ bị buộc phải phá thai (đã bảy tháng) trong một vụ đang gây náo động sau khi hình ảnh của người mẹ và em thai nhi đã chết được đưa lên mạng.

Quyết định này nhằm làm giảm sự tức giận của người dân về một vụ buộc phá thai đã khiến công chúng lên tiếng chỉ trích chính sách một con của Trung Quốc mà quảng đại quần chúng không ưa. Chính sách này, dùng để kiểm soát dân số bùng nổ của TQ, thường đưa đến những vụ cưỡng bức phá thai và triệt sản cưỡng bức phá thai và triệt sản xuyên bạo lực của chính quyền địa phương cố gắng để giữ đúng mức sinh sản mà Bắc Kinh đã quyết định.

Bà Feng Jianmei (Phong Gian Mỹ), 23 tuổi, đã bị cán bộ đánh đập, buộc phải hủy thai đã mang bảy tháng hôm đầu tháng Sáu vì gia đình bà không có tiền để trả phạt 40.000 nhân dân tệ (6.300 USD) để có một đứa con thứ hai, báo giới Trung Quốc đưa tin tuần này.

Hình ảnh của bà Feng nằm trên giường bệnh viện với em bé phủ đầy máu, đã chết trong bụng mẹ sau bà Feng bị khi tiêm thuốc hủy thai, được đưa lêm mạng đã gây bất bình, đồng cảm và phẫn nộ trong công chúng.

Bài bình luận đăng trên trang web chính thức China.org.cn cho biết chính sách buộc phá thai “là sự xấu hổ của xã hội.” Một người khác nói sự kiện vừa xảy ra cho thấy sự thiếu nhân tính của một số quan chức hành chính.

Chính phủ thành phố Ankang, nơi bà Feng sống, ở tỉnh Thiểm Tây phía tây bắc của Trung Quốc, cho biết một phó thị trưởng đã đến thăm Feng và chồng trong bệnh viện, xin lỗi họ và nói rằng các quan chức sẽ bị đình chỉ trong khi sự vụ đang được điều tra.

“Hôm nay, tôi đến đây thay mặt cho chính phủ, thành phố để gặp và bày tỏ lời xin lỗi chân thành của chúng tôi với bà và mong được bà thông cảm,” Phó Thị trưởng Du Shouping nói, theo một thông báo trên trang web của chính quyền thành phố hôm Thứ Sáu.

AP đã không thể liên lạc với Feng và chồng của bà ngay hôm thứ Sáu. Một thân nhân đã trả lời điện thoại di động cho biết hai vợ chồng bà Feng đang hội đàm với các quan chức thành phố.

Tân Hoa Xã cho biết ba quan chức sẽ bị giải nhiệm vụ của mìnhlà cán bộ kế hoạch gia đình và viên chức đứng đầu chính phủ thị trấn.

Tuy nhiên, một chuyên gia nói rằng các quan chức chính phủ sẽ không bị trừng phạt nghiêm trọng vì một vấn đề đã có tù ba mươi năm qua, và đó - những vụ cưỡng bức phá thai - thường là kết quả của việc thi hành mệnh lệnh để đáp ứng với chỉ tiêu dân số của chính phủ trung ương.

“Đó chỉ là một thủ thuật để đối phó với [sự phẫn nộ cuả] công chúng. Nó chỉ là sự giả vờ,” ông Liang Zhongtang, một chuyên gia nhân khẩu học tại Học viện Khoa học Xã hội Thượng Hải nói. “Tôi nghĩ rằng vụ này rồi sẽ bị bỏ qua và rơi vào quên lãng như bao trường hợp tương tự trong quá khứ. Chuyện vẫn như cũ. Không ai sẽ bị sa thải.”

Trung Quốc hợp pháp hóa phá thai trong những năm 1950, nhưng không trở nên phổ biến cho đến khi chính phủ bắt đầu thực thi chính sách một con để chặn sự tăng trưởng dân số.

Từ ít hơn 5 triệu ca phá thai mỗi năm trước năm 1979, con số nhảy vọt lên 8,7 triệu vào năm 1981, một năm sau khi chính sách một con được áp dụng. Số phá thai đã lên đỉnh điểm vào năm 1983, 14,4 triệu ca, trước khi Trung Quốc nới lỏng chính sách để cho phép các cặp vợ chồng ở nông thôn đứa con thứ hai nếu con đầu tiên của họ là bé gái.

Tân Hoa Xã cho biết bà Feng không có quyền, theo luật giới hạn một con của Trung Quốc, có đứa con thứ hai dưới bởi vì bà không có hộ khẩu gia đình ở nông thôn, nhưng nói thêm rằng việc phá thai muộn hạn bị cấm vì gây nguy hại cho sức khỏe của người mẹ.

“Đuang ra để đối phó với trường hợp của bà Feng, các quan chức địa phương nên để bà sinh con trước, và sau đó mới phạt vạt theo quy định,” tờ báo trích lời một viên chức kế hoạch hóa gia đình - ẩn danh - của tỉnh nói.

Sự lạm dụng của các quan chức kế hoạch hóa gia đình thường đưa đến sự thất vọng trong dân chúng, đặc biệt với giới trung lưu Trung Quốc nghĩ rằng chính phủ không có quyền quyết địng người dân có thể có bao nhiêu con.

Một lý do khiến người vận động Chen Guangcheng được quần chúng ưa chuộng hơn so với những khác vì ông và vợ đã làm thành tài liệu những vụ khiếu nại về cưỡng bức phá thai và triệt sản ở thành phố của mình. Trong số các trường hợp ghi trong tài liệu một số phụ nữ cho biết họ bị buộc phải phá thai khi sắp đến ngày sinh.

Các nỗ lực của hai vợ chồng ông bà Chen Guangcheng đã làm giới lãnh đạo địa phương tức giận. Vì thế Chen đã bị bắt giam và quản thúc tại gia bất hợp pháp; Ông Chen đã trốn sáu tuần trước trong một cuộc bỏ trốn táo bạo. Gia đình Chen Guangcheng hiện đang sống ở New York.

Chính phủ nói rằng các chính sách một con đã khiến làm dân số giảm 400 triệu quốc gia có 1,3 tỉ người, đông dân nhất thế giới.
Một hệ quả của chính sách một con
Nguồn ảnh: parentdish.com
Giới phê bình cho rằng chính sách một con dẫn đến một vấn nạn khác là mất cân bằng trong tỉ lệ giới tính. Người TQ phá thai khi biết là gái vì truyền thống chuộng con thừa kế là con trai.

© Gillian Wong
Theo DCVOnline




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

"Con đường Việt Nam" là đường cấp phối hay đường đất?

Thời tiết bỗng dưng trở chứng.

Một ông nào đấy bỗng dưng ăn theo sự kiện nhà trí thức Lê Thăng Long vừa ra tù để làm một cái lời kêu gọi nhiều cá nhân tham gia vào cái gọi là " CON ĐƯỜNG VIỆT NAM". Nào thư gửi, nào danh sánh đăng lên các trang bờ lốc bờ leo, cờ lốc cờ leo facebook nghe rất là ...nhốn nháo, sự kiện xem ra có vẻ cũng giống như Hà nội làm mấy cái sân khấu : "phản biểu tình" ở bờ hồ dạo năm ngoái.

Vua Lý chết sững người vì lũ con cháu sếch xì.
Cho đám văn hóa vài trăm triệu, thuê sân khấu, thuê các cháu gái teen ăn mặc bó chặt lấy đùi và mông vú để ra hát, múa ngay trước mặt tượng Vua Lê. Bên kia hè chỗ hồ Gươm thì là đám biểu tình chúng em đang hô khẩu hiệu chống giặc Tàu gây hấn, chúng em làm cái đó đã bền bỉ suốt cả nửa năm trời.

Mình cũng biết mấy anh Thăng Long, Công Định...cùng lứa 6 X hay 7 X bị đi tù dạo 2009 vì tội ...học giỏi quá, nghĩ ra nhiều thứ quá, cái gì cũng giỏi không riêng gì chuyên môn chuyên ngành của họ. Đùng cái đi tù, rồi ra, rồi lại kêu gọi ...

Cho tuốt lên xe buýt, đi Lộc hà hay Hỏa lò mà hô chống Tàu !
Thực tế, chưa được gặp mấy anh, mấy bác để tiếp kiến, chia xẻ nỗi lòng của cá nhân mình trước tình hình hiện tại giá cả cái gì cũng tăng kể cả giấy vệ sinh trong mấy năm nay, tham nhũng thì cũng thế, quan chức thì cũng thế, cường hào ác bá thi nhau cướp đất của dân nghèo....đều rất lắm chuyện để chém gió.

Ngay cả hôm báo đăng là anh Lê Thăng Long ra tù, vẫn bị quản chế theo luật nước ta, chắc không được đi ra Hà nội thăm lại bạn bè cũ, chỉ được ở nhà liên hệ qua mạng in tờ nét với mọi người nên cũng chả biết có đúng những thông tin trên mạng nói là của anh ấy là thực sự của anh ấy hay không ?. Mà kể cả đúng của anh ấy thật thì cũng chưa chắc đã tin bởi sau một thời gian ở tù, con người hít thở không khí tù, ăn uống đồ ăn tù , tiêm thuốc chữa bệnh tù trong đó rồi thì liệu có còn như xưa không ? thậm chí có " suy nghĩ lại" mà trở thành người được giáo dục có ích cho chế độ hay không ???

Lúc bé, mình từng ở bên cạnh nhà một ông thày bói, ông từng nói khi mình 8 tuổi : mày sau này lớn lên chỉ hát xẩm là giỏi, gái cũng theo nhiều, tiền thì cứ mở mắt ra có trên nóc đình màn vì làm công ăn lương ở đâu chả thế, chuyên môn giỏi thì sáng ra có vài hào trên đầu giường rồi, chả phải lo gì cho mau bạc tóc.

Lớn lên, chính trị chả biết chả quen, mặt mũi nó ra sao không thèm quan tâm, thấy mấy bác mấy anh bị bắt bỏ tù vì tội làm chính trị thì mình cũng chả hiểu gì. Nghĩ chắc mấy ổng định giằng chức thủ tướng hay bộ trưởng của nó nên nó đánh cho tơi bởi, thế thôi.

Nay bỗng dưng thất tên mình trên mạng, danh sách rất bài bản là khách mời tham gia cái hội hay cái tổ chức gì đấy có chữ Việt nam thì thấy ...buồn ngủ quá.

Nếu đúng là anh Thăng Long nào đó mà mình chưa biết thì cũng xin cám ơn anh, nếu anh có quý em mà rủ em theo hội hám gái, hội phượt trên đường Hà nội Sài gòn, hội xe máy xe đạp, hội chơi chim, hội thợ mộc, hội...thì em cũng xin bác đại xá. Bởi mỗi điều đơn giản là em mới chỉ viết bờ lốc, chưa tham gia hội bờ lốc gơ gì cả mà đã bị đám cô hồn đến tận cơ quan dọa đánh, dọa giết, dọa ...đủ thứ. Sở này sở kia mời gọi mất cả thì giờ, khiến bà con nhốn nháo, bạn Beo trong Sì gòn đã lu loa là phải cho em đi tù !

Thế thì cái hội con đường gì đấy của bác Thăng Long nó là hội gì, có lương tháng không, có bằng khen hay huy chương không, có đảm bảo là em sau khi ký gia nhập hội của bác thì có được bọn dân phòng đến nhà bê nồi cơm điện của vợ em ra đập không ...?

Nếu bác đảm bảo là không thì ok, cho em một xuất, hết tháng này bác gửi cho vợ em ba triệu sáu - bằng lương em đang nhận ở cơ quan nhé.

Đùa vậy thôi chứ bác là bác nào em chả biết, mấy thứ mạng nhà nước mình gọi là rác rưởi thì chả có gì đáng tin lấy nửa lai, em chém gió với các bác cho vui thôi ạ. Thôi, bà chị sáu mươi hai cân nhà em đang bắt vào kỳ lưng rồi ạ, em chào các bác.

Hẹn chém giớ với các bác trên phây lúc xem bóng đá ơ rô nha.

© Nguyễn Xuân Diện


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Ngây thơ và cạm bẫy

Ngay sau khi được ra tù trước thời hạn ngày 04.6.2012, ông Lê Thăng Long đã thay mặt Nhóm khởi xướng Phong trào Con đường Việt Nam ra lời phát động và mời gần 250 nhà hoạt động chính trị xã hội và văn hóa trong và ngoài nước tham gia với danh nghĩa đồng sáng lập phong trào. 
Theo thông tin từ website chính thức của phong trào thì nhóm khởi xướng gồm các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định và Lê Thăng Long. Trong vụ án chấn động dư luận năm 2009, với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” ông Trần Huỳnh Duy Thức (sinh năm 1966) bị kết án 16 năm tù, ông Lê Công Định (sinh năm1968) 5 năm và ông Lê Thăng Long (sinh năm 1967) 3 năm 6 tháng.

Sau đây là ý kiến của ông Hà Sĩ Phu, một trong số các nhân vật được mời tham gia nói trên, về sự kiện đang được dư luận chú ý này.

Ra đời một cuộc vận động chính trị lớn, kèm theo đó là một tổ chức chính trị lớn, nằm ngoài tay của Đảng Cộng sản là một việc động trời. Người ta chỉ tham gia khi có SỰ TIN CẬY được hợp thành bởi 4 yếu tố:
  1. Nội dung phong trào (thể hiện ở một bản thông cáo hay tuyên ngôn) phải hợp lý, trong sáng, thuyết phục và giầu tính khả thi.
  2. Uy tín của của người đứng đầu, sáng lập
  3. Lực lượng trung kiên khởi lập đã có (trước khi vận động công khai)
  4. Tính lô-gích, thời cơ, chín muồi để cuộc vận động ra đời như một tất yếu
Trong trường hợp “Con đường Việt Nam” chỉ có yếu tố văn bản tuyên ngôn là tạm được, còn 3 yếu tố sau đều không được đáp ứng, trái lại còn chứa đựng sự phi lí và khả nghi. Vậy những người đã có ý thức chính trị và bản lĩnh chính trị (trong môi trường một nước cộng sản) khó có thể tham gia.

Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy. Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi.

Chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình và cho đồng loại mà tất cả cứ tưởng mình vừa thiết kế một cái gì đó thành công và sắp… thắng lớn! Chuyện như đùa!

Hà Sĩ Phu

© 2012 pro&contra


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Vài suy nghĩ về phong trào Con Đường Việt Nam

Có lẽ chưa một sự kiện chính trị nào không phải do Đảng CSVN tạo ra lại gây nên sự chú ý và lan tỏa nhanh chóng như phong trào CĐVN cách nay chưa đến một tuần. Đặc biệt là nó đã tạo ra nhiều luồng dư luận trái chiều từ giới trí thức, những người vốn biết hoài nghi và lật đi lật lại vấn đề. Ủng hộ có, chê bai đả phá cũng có, nghi ngại và ngờ vực cũng có. Nhưng luồng dư luận lớn nhất mà tôi cho là nó đã thành công trong mấy ngày đầu ngắn ngủi là nó đã làm cho rất nhiều người dân biết đến và phải tìm hiểu nó. Kết quả của sự tìm hiểu này còn phải chờ thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi lại tin là chính những tài liệu mà nó đã kịp thời phát ra sẽ tạo nên một kết quả tích cực.

Các ý kiến ngờ vực phản đối hầu hết đều là những phản ứng ngay ban đầu khi tiếp nhận một điều quá mới lạ ở trên đất nước mà nỗi sợ luôn kiểm soát vô thức của nhiều người. Họ chưa kịp tỉnh táo để đọc kỹ và phân tích để nhìn thấy được sâu xa của vấn đề thì đã phải vội vàng lên tiếng để phòng thủ cho mình. Nghiêm túc mà nhìn nhận sẽ thấy rằng chưa có một hoạt động chính trị nào từ trước đến giờ trên đất nước do Đảng CSVN chi phối này lại hướng vận động đến các tầng lớp dân chúng như phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN).

Mà lại vận động cụ thể đến rất nhiều đối tượng từ công nhân đến nông dân, tôn giáo đến đất đai, kinh tế đến chính trị, văn hoá đến đạo đức, sinh viên đến doanh nhân, lão thành cách mạng đến nhà báo,... Các hoạt động chính trị của Đảng CSVN rất rầm rộ và luôn tìm cách tác đông đến tư tưởng người dân nhưng đó chỉ là sự mị dân mà ai cũng biết là làm ngu muội họ. Còn các hoạt động của nhiều đảng phái tổ chức chính trị khác ngoài Đảng CSVN thì cố gắng tuyên truyền cho những mô hình dân chủ, những quan điểm chính trị riêng của mình và phần nhiều là đả phá cộng sản. Rất ít thấy vai trò của người dân trong đó và chỉ dẫn vận động cho họ biết phải làm gì. Đây là nguyên nhân sâu xa làm người dân thờ ơ với các hoạt động chính trị của các tổ chức này.

À, tôi biết Đảng CS xấu, không chỉ biết mà còn phải chứng kiến và chịu đựng nó, điều đó có nói nữa cũng chỉ thế thôi. Nhưng tôi cũng không chắc rằng anh sẽ làm được gì đó tốt hơn, có khi lại tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà bao đời nay tôi đã thấy thế. Anh nào cũng nói tốt nói hay nhưng khi cầm nắm được quyền lực rồi thì "vũ như cẩn". Thôi cứ thà để cho thằng chủ tịch xã cũ nó tiếp tục còn hơn vì dù sao nó cũng no đủ rồi, có ăn thì cũng vừa phải hơn thằng mới.

Những người muốn làm đất nước này thay đổi mà không hiểu được thực trạng của lòng dân như thế thì chỉ làm chính trị salon uổng công sức. Một điều mà qúy vị cũng nên biết là đối với người dân, họ oán thán với cái xấu xa tởm lợm của chế độ hiện nay, nhưng họ chẳng có dị ứng mấy với hai từ CS và XHCN. Tên gì cũng được, miễn là cuộc sống của họ tốt đẹp. Dân Việt không có bản sắc hóa theo kiểu ý thức hệ, cái gì cũng được miễn là tốt cho mình và con cháu. Tây Tàu, Phật Chúa gì cũng chấp nhận được hết. Do vậy những nỗ lực tập trung đả phá CS là việc làm tốn công sức nhưng không đạt được kết quả gì từ người dân mà còn thu hút sự chống phá từ phía ĐCS mạnh hơn. Tôi cho rằng làm như vậy là chỉ thỏa mãn mình vì bế tắc chiến lược.

Nên nhớ, ĐCS dù rất mị dân và lừa bịp nhưng họ đã thành công vì họ đã đi từ quần chúng, vận động hứa hẹn quần chúng. Nói chung là họ biết dựa vào dân để tạo sức mạnh cho mình. Nhưng quyền lực đã tha hóa họ theo qui luật nên đã dẫn đến sự tàn độc với dân chúng như hiện nay. Nhưng suy cho cùng lý do là tại người dân chúng ta. Tại chúng ta kém hiểu biết nên chỉ thích nghe lời ngon tiếng ngọt mà bị lừa để phục vụ cho quyền lợi của họ chứ không thực sự đấu tranh cho quyền lợi của mình. Chính PTCĐVN đã nhìn ra vấn đề và vận động người dân hãy đấu tranh cho quyền lợi của chính mình, đừng chạy theo bất kỳ chủ thuyết, tư tưởng chủ nghĩa nào. Điều làm tôi lý thú nhất khi đọc các tài liệu của phong trào này là nó đã chỉ ra một điểm chung cho tất cả mọi người dân đó là quyền con người. Cái này không mới nhưng cái hay của PTCĐVN là nó đã phân tích rất đơn giản và dễ hiểu để cho ai đọc cũng hiểu được là khi các quyền con người được bảo vệ bình đẳng thì xã hội mới có được một nền tảng công bằng tuyệt đối vì ai cũng có quyền như nhau giống như ai cũng có 24 tiếng 1 ngày bằng nhau. Chỉ nhờ cái nền tảng này mà xây dựng được một xã hội công bằng mà ai nỗ lực hơn thì được hơn. Đồng thời cho phép việc tái phân phối thu nhập theo quan điểm của số đông. Tôi đã đọc rất nhiều các tài liệu trong và ngoài nước. Tôi chưa bao giờ thấy được sự phân tích cốt lõi nào lại dễ hiểu và tác động đến nhận thức công bằng của người dân như vậy cả. Đứa con gái tôi mới 18 tuổi, khi tôi đưa nó đọc bài Quyền con người trong nhà nước pháp quyền và tôi hỏi có hiểu không. Nó trả lời rằng vậy lâu nay chúng ta bị tước đoạt sự công bằng từ gốc rồi mà mình cứ muốn có công bằng trên ngọn sao được.

Càng đọc tài liệu của PT CĐVN tôi càng ngạc nhiên. Tôi thấy là chưa bao giờ có môt chiến lược và cương lĩnh chính trị nào được chuẩn bị kỹ càng như vậy cả. Nó khẳng định không phải là một đảng chính trị nhằm tìm kiếm sự cầm quyền ở VN nhưng là một tổ chức chính trị vận động quần chúng hành động để đạt được mục tiêu là quyền con người phải được bảo vệ tối thượng và bình đẳng tại VN. Trong các tài liệu vận động các tầng lớp nhân dân nó lập đi lập lại là người dân phải đấu tranh cho chính mình, quyền con người của mình và chỉ ra những cơ sở pháp lý trong nước và quốc tế để người dân dựa theo đó mà đấu tranh. Điều này khiến tôi nghĩ đến các phong trào Đại hội Dân tộc Phi (ANC) của Nelson Mandela, phong trào Quyền Công dân của Martin Luther King. Đây là những cuộc đấu tranh công khai mà kết quả cuối cùng đã tạo ra những thành tưụ bền vững cho người da đen ở các nước này. PTCĐVN khẳng định muốn tạo ra một nền tảng lấy dân làm gốc dựa trên ý thức làm chủ của người dân môt cách thực chất. Chứ không phải thông qua việc áp dụng hoặc áp đặt các mô hình từ trên xuống. Tôi tin vào điều này vì đơn giản là nó quá rõ ràng: người dân không có ý thức làm chủ thì làm gì có dân chủ. Các bạn thử trong gia đình mình mà xem, các bạn muốn con cái chủ động quyết định quản lý gia đình nhưng chúng không có ý thức, không muốn không biết thì chúng có làm chủ được không?

Điều này cũng khiến tôi tôi nghĩ đến kế sách Đoài đánh Đoài mà ông Trần Huỳnh Duy Thức đã đưa ra. Nó được báo chí phổ biến rộng khắp vào giữa năm 2009 khi vụ án lật đổ chính quyền nhân dân lúc đó. Điều này có nghĩa là dùng CS để thay đổi CS mà bây giờ chúng ta thấy ĐCS đang sợ khủng khiếp qua cái họ gọi là tự diễn biến tự chuyển hóa. Nhiều người nhận thức sai lầm nên đánh đồng những người CS vào làm một. Thực ra họ có nhiều phe phái và trong đó không ít những người và phái tốt muốn thực sự tốt đẹp cho đất nước. Nhưng cái xấu đang hoành hành vì những người và các phe nhóm cơ hội, bảo thủ đang thắng thế. Ngay cả Bộ Chính Trị Đảng CSVN (BCT) cũng tồn tại như vậy. Nhưng vì ĐCS có nguyên tắc là khi đã thành chủ trương được bỏ phiếu thông qua thì những người có ý kiến đường lối khác cũng phải theo nên chúng ta chỉ nhìn thấy bên ngoài và tưởng rằng mọi cái mọi người đều như nhau. Tôi nghĩ rằng ông Thức đã rất sáng suốt khi nhìn ra điều này và muốn thúc đẩy xu hướng cấp tiến mạnh lên để xoay chuyển tình thế của đất nước. Song song đó là phải tạo ra sự chuyển biến về nhận thức của người dân về quyền làm chủ của mình, từ đó sẽ tạo ra một sự thay đổi mạnh mẽ mà không quay trở lại cái xấu được nữa. ĐCSVN đang trong giai đoạn đấu nhau quyết liệt. Cái tốt vẫn chưa vươn ra được vì còn thiếu yếu tố quần chúng. Có lẽ PTCĐVN sẽ làm điều này.

Vào năm 2009 và 2010 khi diễn ra vụ án lật đổ chính quyền nhân dân chấn động thì cũng là lúc BCT chia rẽ sâu sắc về vụ án này. Chưa bao giờ BCT lại kém đồng thuận trong các vấn đề an ninh quốc gia đến như vậy. Dù cuối cùng BCT vẫn thông qua việc truy tố vụ án nhưng những người không đồng tình trong BCT cũng chiếm con số xít xao. Các vụ án an ninh lớn thì các ông to của ngành an ninh luôn trực tiếp tham gia vào quá trình điều tra là việc bình thường. Do vậy có người đề cập đến chuyện ông Lê Thăng Long gặp ông Hưởng trong quá trình điều tra là một nghi vấn thì quả là chuyện bé xé to. Hơn nữa với một vụ án mà BCT gây chia rẽ như vâỵ thì ông Hưởng đứng đầu ngành an ninh lúc đó phải gặp các bị can cũng là chuyện phải làm để có báo cáo trực tiếp quan điểm của mình cho BCT.

Tôi thì cho rằng ông Long đã tính toán và chuẩn bị quá xuất sắc khi phát động PTCĐVN. Ông đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng khi RFA phỏng vấn lúc mới ra tù được 2, 3 ngày. Điều này rõ ràng là ông muốn tạo yếu tố bất ngờ. Trong thời điểm đó ông âm thầm chuẩn bị cho việc công bố mấy chục bài viết, lời kêu gọi. Nếu ông nói gì với RFA về PTCĐVN thì chắc chắn nó sẽ bị ngăn chặn trước khi ông làm được việc đưa hết các bài lên mạng. Rồi mấy ngày sau đó ông đồng loạt phổ biến PTCĐVN đến rất nhiều nơi và xuất hiện trả lời BBC ngay sau đó để khẳng định việc làm này của mình. Tạo ra thế đã rồi. Nếu ông bị bắt thì sự lan tỏa của Phong Trào sẽ từ đó mà loang rất nhanh một cách khủng khiếp. Mà ông đã sãn sàng cho tình huống này như ông viết trong lời kêu gọi của mình. Nhưng viêc bắt ông tiếp tục không còn là việc dễ dàng nữa rồi vì mục đích và phương thức hoạt động của PTCĐVN không tạo ra cái cớ gì để an ninh làm được điều này. Trước đây họ làm được vì nó chưa kịp công khai các tài liệu của mình, an ninh lập lờ và chế biến lời khai của họ để quy chụp họ. Còn mọi cái bây giờ là công khai cho mọi người trên cả thế giới đọc được, có cả tiếng Anh. Việc bắt giữ ông sẽ gây ra 1 làn sóng. Điều này chắc chắn sẽ làm chính quyền không kiểm soát nỗi trong tình hình hiện nay. Nhưng không bắt ông thì người dân sẽ dần tự tin và tìm hiểu PTCĐVN, càng tìm hiểu họ càng hiểu, càng ngấm vào ý thức của họ. Giống như hạt giống gieo đúng thời tiết. Mà đây chính mục tiêu mà Phong Trào này nhắm đến.

Nói thật là tôi nghiêng mình bái phục ông Lê Thăng Long, cả về sự dũng cảm lẫn mưu trí. Tôi cũng muốn có đôi lời nhắn gửi đến những người đang hoạt động chính trị ngoài ĐCS rằng: trong khi PTCĐVN và ông Long đang cố gắng làm cho người dân tự tin thì một số người trong các ông đang vô tình càng làm cho người dân sợ hãi.

Chúc cho PTCĐVN thành công

© Khanh Sơn
Theo Dân Luận


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tiếp tục về Phong trào Con đường Việt Nam

Phong trào Con đường Việt Nam (PTCĐVN) vẫn đang thu hút sự chú ý của dư luận trên mạng. Đến nay đã có phản hồi công khai của một số người được PTCĐVN mời. Đa số những người phản hồi công khai đều từ chối hay hàm ý từ chối tham gia Phong trào.
Cho đến nay tôi mới thấy có 2 người đồng ý tham gia Phong trào: ông Nguyễn Công Huân, admin của trang web Dân luận, hiện đang ở hải ngoại, và ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ của ông Trần Huỳnh Duy Thức, ở Việt Nam (ông Trần Văn Huỳnh không trả lời công khai là tham gia Phong trào, nhưng căn cứ theo một bức thư email riêng mà ông Châu Xuân Nguyễn công bố, ý tứ trong bức thư đấy có thể cho thấy ít nhất ông Trần Văn Huỳnh ủng hộ Phong trào và cho biết Trần Huỳnh Duy Thức có nhờ ba mình giúp đỡ Lê Thăng Long "để tiếp con đường đã chọn". Tuy nhiên xin lưu ý mọi thông tin trên mạng đều có thể là giả).

Danh sách những người được PTCĐVN mời có những điểm thú vị. Thoạt nhìn bản danh sách đấy có vẻ như rất lộn xộn, nhưng nhìn kỹ một chút có thể thấy logic của nó. Dường như đấy là một tập hợp những người của công chúng, có ít nhiều quan tâm tới những vấn đề chính trị xã hội của đất nước, và đã từng có những hành động mang tính chính trị xã hội nhất định. Đa số những người được mời đó dường như đã hình thành từng nhóm có những khuynh hướng chính trị xã hội nhất định. Có thể thấy nhóm Diễn đàn với Nguyễn Ngọc Giao, nhóm IDS với Nguyễn Quang A, nhóm Kiến nghị cải cách với Hồ Tú Bảo, nhóm Bauxite với Nguyễn Huệ Chi, nhóm Thời cơ vàng với Vũ Minh Khương, nhóm Biểu tình chống Trung Quốc với Nguyễn Xuân Diện, nhóm Đà Lạt với Hà Sỹ Phu, nhóm cựu Cộng sản với Nguyễn Văn An, nhóm dissident cũ như Phạm Hồng Sơn, nhóm Phật giáo và Công giáo, đại diện một số nhóm ở hải ngoại như Nguyễn Gia Kiểng của Thông luận, Võ Văn Ái của Quê mẹ... và một số người độc lập có tên tuổi như Ngô Bảo Châu, Nguyễn Trần Bạt, Nguyễn Trọng Tạo ... Có những người tôi không xác định được thuộc nhóm nào. Ví dụ như Phạm Trần Uy, vốn từng làm Phó ban biên tập thời sự VTV. Theo những tin tức đồn đại, chưa được kiểm chứng, Phạm Trần Uy từng đưa tin về chuyện công ty của Lê Thăng Long bị điều tra và do vậy bị mất chức ở VTV. Tôi không thống kê được tuổi tác của những người được mời, nhưng cảm giác của tôi những người được mời đa số đều đã già, tầm ngoài 60 tuổi. Có lẽ người trẻ nhất là Giáp Văn Dương thuộc nhóm Kiến nghị cải cách, tầm khoảng trên 30 tuổi. Thành ra nếu như PTCĐVN có hình thành được thì có thể thấy đấy là một phong trào già, khó có thể tạo ra sức hấp dẫn nhất định đối với thanh niên, học sinh. Bên cạnh đấy tính khả thi tập hợp những nhóm khác nhau đấy vào một phong trào, theo đánh giá của tôi là không tưởng. Ví dụ, Diễn đàn không thể đứng chung với Thông luận, tuy cả hai đều ở Pháp, chống Cộng không thể đứng chung với Cộng sản như ông Châu Xuân Nguyễn, người được mời khẳng định. Thành ra về mặt nhân sự, PTCĐVN có vẻ hoặc mang tính không tưởng, hoặc duy ý chí.

Đấy là chuyện những người được mời. Vậy còn có ai không được mời thú vị không? Tôi không thấy Nguyễn Sỹ Bình. Nguyễn Sỹ Bình từng hoạt động móc nối với Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức. Thậm chí cuốn sách Con đường Việt Nam được Nguyễn Sỹ Bình xuất bản. Như thế có thể suy ra ắt có chuyện liên quan tới Nguyễn Sỹ Bình. Cũng như vậy, không thấy đại diện cho Tập hợp Thanh niên Dân chủ của Nguyễn Tiến Trung trong danh sách mời.

Ngoài chuyện các nhóm trong danh sách mời khó có thể chung cờ, từng cá nhân được mời một có phản ứng thế nào với lời mời. Tôi vẫn đang quan sát để có thể tìm thấy những lý do từ chối nhất định. Nhưng tạm thời tôi chỉ thấy có những lý do sau (ngoài lý do không thể đứng cùng nhau do khuynh hướng chính trị xã hội khác nhau):

1. Không muốn có những rắc rối với chính quyền (kể cả lý do không muốn tham gia các phong trào chính trị)

2. Không tán thành cương lĩnh, đường lối của PTCĐVN

3. E sợ nội dung các dàn xếp, trao đổi nội bộ của Phong trào có thể bị công bố

Tạm thời tôi chỉ thấy có lý do như vậy. Tất cả những lý do khác mà những người được mời nêu ra để từ chối thực chất chỉ nhằm che dấu 3 lý do căn bản trên. Chẳng hạn lý do cho rằng PTCĐVN là cạm bẫy của cơ quan an ninh để từ chối, thật ra, không có cơ sở. Các phong trào hoạt động chính trị ở cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 khác với các phong trào ở đầu thế kỷ 20. Điểm khác nhau đó là tính công khai, minh bạch. Nếu một phong trào đã công khai, thì phong trào đó có do chính quyền dàn dựng hay không cũng không quan trọng và không có ý nghĩa, bởi vì điểm quan trọng của một phong trào là ở cương lĩnh, đường lối của nó, chứ không phải ở người tổ chức, bởi vì một phong trào đã công khai, minh bạch thì người tổ chức luôn có thể được chọn lựa đúng đắn nhất bởi những người tham gia. Những người đã dấn thân tham gia các hoạt động chính trị trong một nhà nước toàn trị tất nhiên đều phải hiểu rằng một khi đã tham gia đều có khả năng "dấn thân vô là chịu tù đầy, là gươm kề cổ súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa", bất kể phong trào đó có là cạm bẫy do an ninh dàn dựng hay không. Không có dấn thân hoạt động chính trị an toàn, kể cả hoạt động bí mật hay ngầm. Những thứ dấn thân chính trị an toàn về thực chất không phải là dấn thân chính trị, kiểu như những người đợi chờ xem đèn của chính quyền mà họ tin cậy bật xanh hay đỏ. Người ta chỉ có thể sợ một cạm bẫy của cơ quan an ninh khi sợ rằng những dàn xếp nội bộ không công bố ra công luận bị cơ quan an ninh xùy ra công luận thôi, và đấy chính là lý do thứ 3 đã nêu ở trên. Lý do cho rằng người đứng đầu phong trào không có uy tín đủ lớn cũng không đứng vững, bởi vì như đã nói ở trên điểm quan trọng của một phong trào nằm ở cương lĩnh, đường lối chứ không ở người khởi xướng. Có nhiều trường hợp, người khởi xướng chỉ là người đề ra ý tưởng ban đầu và người đứng đầu của phong trào về sau không nhất thiết phải đúng là người khởi xướng.

PTCĐVN bất kể thế nào vẫn là một hiện tượng đáng nghiên cứu. Điều tôi muốn thấy là phản ứng của chính quyền như thế nào. Cho tới thời điểm này tôi chưa thấy phản ứng của chính quyền. Nhưng nếu Phong trào chỉ có 2 người được mời đồng ý tham gia thì có thể nói Phong trào tự nó đã thất bại và chính quyền chẳng cần phải làm gì cả. Sự thất bại như vậy không nằm ngoài 4 lý do tôi nêu ở trên.

© Đông A
Theo blog Đông A


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều