06/16/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bộ trưởng Công An Việt Nam báo động 'nguy cơ chiến tranh mạng'

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ bảy, ngày 16 tháng sáu năm 2012

HÀ NỘI - Bộ trưởng Công An Việt Nam, ông Trần Ðại Quang, báo động trong kỳ họp Quốc Hội ở Hà Nội về “nguy cơ chiến tranh mạng” giữa chế độ độc tài và phía bên kia, theo lời ông Quang, là “phản động” và “thế lực thù địch.”
Bộ Trưởng Công An Việt Nam Trần Ðại Quang tại kỳ họp lần thứ 80 của tổ chức Interpol tại Hà Nội hồi tháng 10 năm 2011. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
“Theo những thông tin mà chúng tôi có được thì chúng tôi có thể đưa ra một nhận xét là nguy cơ một cuộc chiến tranh mạng đối với nước ta là có thể xảy ra do các thế lực thù địch triệt để lợi dụng những thành tựu công nghệ thông tin để chống phá Việt Nam và bản thân hệ thống mạng thông tin của chúng ta vẫn còn có những sơ hở.” Tướng công an Trần Ðại Quang trả lời “băn khoăn” của đại biểu trong phiên điều trần chiều ngày 14 tháng 6, 2012.

Trong cuộc điều trần này, ông Quang cho biết, dựa theo thông tin từ các công ty bảo mật thông tin thế giới, “Việt Nam là một trong 5 nước đứng đầu về tỷ lệ phát tán thư rác, xếp thứ 12 thế giới về mức độ đe dọa bị tấn công bằng mã độc và đứng thứ 33 về hệ thống máy chủ bị lợi dụng lừa đảo trực tuyến, xếp thứ 45 về mức độ đe dọa máy tính bị nhiễm phần mềm điều khiển của tin tặc.”

Những cá nhân, tổ chức vận động dân chủ hóa Việt Nam ở hải ngoại bị Hà Nội gọi là “thế lực thù địch.” Những cá nhân và tổ chức người Việt ở trong nước bị gọi là “phản động” nếu họ viết bài, đưa tin trái với các thông tin đã bị hệ thống thông tin của nhà cầm quyền bóp méo hoặc bị che giấu.

Hoa Kỳ, Liên Âu và các tổ chức bảo vệ nhân quyền, tự do thông tin quốc tế thường xuyên đưa ra các bản phúc trình tố cáo chế độ Hà Nội nói một đàng làm một nẻo. Tuy Hiến Pháp công nhận quyền tự do thông tin, quyền tự do phát biểu và hội họp nhưng luật lệ thì có những điều khoản mơ hồ để bỏ tù người dân can đảm phát biểu trái chiều.

Bộ Ngoại Giao CSVN luôn luôn phủ nhận các cáo buộc của chính phủ Quốc Hội các nước cũng như của các tổ chức quốc tế khi bị lên án dù có các bằng chứng hiển nhiên.

Tháng 4 năm 2011, chế độ Hà Nội đã kết án Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ về các bài viết, ý kiến, trả lời phỏng vấn của ông phổ biến trên Internet kêu gọi đa nguyên đa đảng, tố cáo ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vi luật, vi hiến.

Phóng ảnh chỉ thị mật của ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đối phó với Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, chỉ blog www.xuandienhannom.Blogspot.com.
Mới đây nhất, Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện đã bị phá sập blog xuandienhannom.blogspot.com và nhà cầm quyền cho một số tay sai tới áp lực ông phải dẹp blog tại cơ quan ông phục vụ. Ông cũng bị Sở Thông Tin Truyền Thông và công an Hà Nội đe dọa tù tội nếu ông tiếp tục viết blog và đưa ra các tin tức bất lợi cho chế độ. Tuy nhiên, ông đã lập một blog khác có tên <www.danoan2012.blogspot.ca/> đã tiếp tục phổ biến những tin tức thời sự “lề trái” tại Việt Nam.

Ðầu tuần này, một văn bản mật của “Văn phòng Thủ tướng” được nhiều blogs và báo mạng “lề trái” phổ biến một số biện pháp áp dụng đối phó với TS Nguyễn Xuân Diện trước khi có những biện pháp dữ dằn hơn.

Trong cuộc điều trần ở Quốc Hội Hà Nội hôm Thứ Sáu, theo bản tin của VNEconomy, Tướng Trần Ðại Quang hé lộ cho biết nhà cầm quyền sẽ “sửa đổi Nghị định 97 về quản lý dịch vụ Internet theo hướng chặt chẽ, không để các đối tượng lợi dụng vào hoạt động xâm hại an ninh trật tự.”

Ðồng thời chế độ Hà Nội cũng sẽ làm luật mới “làm hành lang pháp lý cho việc triển khai công tác bảo đảm an ninh, ao toàn thông tin và đấu tranh phòng chống tội phạm mạng trong thời gian sắp tới.”

Một bản dự thảo sửa đổi nghị định 97/2008/NÐ-CP “quản lý Internet” trong đó, những người sử dụng Internet từ Việt Nam phải khai tên thật, để công an có thể dễ dàng bắt giữ, bỏ tù những người công khai chống đối chế độ.

Năm 2010, Thứ trưởng Công an Tướng Vũ Hải Triều nói trong một cuôc họp báo là công an CSVN đã phá sập hơn 300 trang mạng, blogs cá nhân. Thời gian trước đó, nhiều báo và hàng loạt trang blog cá nhân cũng bị đánh sập.

Hàng loạt hộp thư điện tử của cá nhân hay của ban biên tập nhiều báo mạng cũng bị xâm nhập, bị lấy mật khẩu, bị “nhái” v.v... để gửi thư rác và mã độc đến những người quan hệ, đến các blos và báo nói trên. Một số báo mạng đã đưa ra các bằng chứng cho thấy những kẻ tấn công đến từ những số IP, những thuê bao từ Viettel, từ Fpt và cả từ Bộ Công An.

Mạng Google cũng từng thông báo rằng, tin tặc nguồn gốc từ Việt Nam đã cài mã độc vào phần mềm viết tiếng Việt miễn phí làm cho các máy tải xuống phần mềm này bị virus và bị tin tặc điều khiển, ra lệnh tấn công vào các trang web kể trên.

Dù vậy Bộ Ngoại Giao Việt Nam nhiều lần chối rằng, “không có đủ bằng chứng.”

Theo Người Việt

>Tin liên quan:


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Truy tìm trọng phạm có tên là “Trách nhiệm”

Sẽ rất khó để có thể tìm ra “trách nhiệm” bởi dù các vị Bộ trưởng, hoặc mở mồm ra là nhận trách nhiệm hay “đến chết vẫn nói không”, thì đến giờ, chẳng ai rõ “Trách nhiệm” nó mồm ngang mũi dọc ra sao.
Trách Nhiệm. Nguồn: An Ninh Thủ Đô
Quốc hội kỳ này, dù chỉ chất vấn có 4 vị bộ trưởng, nhưng lại được mùa “nhận trách nhiệm” và “nói không với trách nhiệm”. Ngoài Bộ trưởng Thăng nhận trách nhiệm, thì hăng nhất là Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng với 4-5 lần nhận trách nhiệm: Một phần trách nhiệm về việc độc quyền xăng dầu. Một ít trách nhiệm việc kéo dài độc quyền điện lực. Một tẹo trách nhiệm việc thủy điện tràn lan… Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường thì nhận trách nhiệm về 500 vụ khiếu kiện kéo dài. Thậm chí ông còn cương quyết “nhận thay trách nhiệm” cho “Bộ trưởng nhiệm kỳ trước” đã chót hứa cấp xong GCN QSDĐ vào năm 2010 mà giờ vẫn chưa xong.

Nhận trách nhiệm về độc quyền kéo dài và còn kéo dài độc quyền, song Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng nói “Xóa bỏ độc quyền là việc cần thận trọng”, vì thế, câu chuyện độc quyền 17 năm e cũng không thể sớm hơn. Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang lúc thì nói 2015, khi lại bảo 2013 sẽ cấp song GCNQSDĐ. Để được một câu này, ông nhăn nhó kêu khó quá nhiều. Và nếu như ông không thực hiện được lời hứa, vì có quá nhiều cái khó, thì đã có trường hợp lời hứa của “bộ trưởng tiền nhiệm” để sau này ông có thể xin QH thông cảm.

Hôm qua, dù không có trong danh sách chất vấn, Bộ trưởng Thăng vẫn được các vị đại biểu QH mời trả lời, bởi, như lời đại biểu Đỗ Mạnh Hùng, dù ông Thăng đã có trả lời, nhưng “văn bản trả lời dài năm trang rưỡi nhưng chỉ có một dòng rưỡi nói về trách nhiệm là chưa cung cấp thông tin kịp thời cho báo chí”. Đáp lại, ông Thăng cũng rất ngắn gọn “nhận trách nhiệm”. Thực ra, trước đó, trên 3 tờ báo, Bộ trưởng Thăng nói nguyên nhân việc bổ nhiệm “thuyền trưởng Vinalines Dương Chí Dũng là vì… Vinalines mất đoàn kết nội bộ. Và giờ, khi nhận trách nhiệm, Bộ trưởng “xin nhận” đã “chưa thực sự sâu sát…còn nóng vội…chưa cân nhắc thận trọng”. Tất nhiên, ông thòng thêm “trách nhiệm của tập thể lãnh đạo Bộ GTVT”. Tất nhiên, ông vẫn khẳng định việc “bổ Dũng” là đúng quy trình, đúng thẩm quyền.

Nói chính xác việc Bộ trưởng Thăng nhận trách nhiệm vì không thể không nhận trách nhiệm.

Nhận trách nhiệm, vì thế, có cũng như không.

Còn nhớ khi vụ Vinashin ra trước QH tháng 11 năm ngoái, trong khi Thủ tướng nhận trách nhiệm với tư cách người đứng đầu Chính phủ thì các vị Bộ trưởng “trốn hết”. Đến nỗi đại biểu QH Vũ Hồng Hà cũng thấy ái ngại: “Trong khi Thủ tướng nhận trách nhiệm về phần mình, các thành viên Chính phủ lại trả lời trước QH không thành viên nào nhận thiếu sót, trả lời “vô can”.

Đến hôm qua, màn hài kịch kinh điển này lại tái diễn khi nghe 2 vị tư lệnh ngành trả lời câu hỏi trách nhiệm. Bộ trưởng KHĐT Bùi Quang Vinh thì than phiền “Các vụ Vinashin và Vinalines, Bộ không nắm được vì không có báo cáo, trong các dự án đầu tư có sai phạm, Vinalines chỉ báo cáo đại diện chủ sở hữu mà không báo cáo với các bộ, ngành quản lý”. Vị Bộ trưởng thậm chí còn nêu ra một ví dụ sinh động: “Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Trung ương đến mà họ còn không tiếp”. Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ thì điềm đạm như một ông giáo làng, tự tin như một luật sư: “Kết luận thanh tra không có câu nào nói đến trách nhiệm của Bộ KHĐT và Tài chính”.

Thế còn 4.600 tỷ nợ nần của Vinalines? Thế còn những cái ụ tàu? Thế còn vị thuyền trưởng họ Dương? Thế còn vấn đề trách nhiệm?

Không lẽ đó vẫn tiếp tục là trách nhiệm của Thủ tướng? Không lẽ đó là trách nhiệm của một mình “thuyền trưởng” Dương Chí Dũng?

Mở mồm ra là nhận trách nhiệm hay “đến chết vẫn nói không” với trách nhiệm, thoạt nghe tưởng là ngược nhau. Nhưng thực ra, cũng chẳng mấy khác nhau, bởi dù nhận, dù không, đến giờ, cũng chẳng ai rõ “Trách nhiệm” nó mồm ngang mũi dọc ra sao. Nếu cần một thực tiễn, người ta thậm chí không cần phải nhíu mày khi vụ Vinashin vẫn còn sờ sờ ra đó.

Câu chuyện nhận, hay không nhận trách nhiệm từ vụ Vinashin cho thấy vấn đề trách nhiệm là cực kỳ “hữu hạn” khi tiếp nối ngay sau đó là Vinalines với một kịch bản y hệt. Vì thế, điều mà người dân và cử tri quan tâm hôm nay không phải là việc các bộ, ngành có nhận trách nhiệm hay không, không phải họ đã nhận hay từ chối trách nhiệm như thế nào, mà là việc họ sẽ làm gì để không còn những vụ bổ nhiệm “thuyền trưởng” đúng quy trình một cách bất thường, để không còn những con tàu đắm như Vinashin, Vinalines. Bởi suy cho cùng, người đang phải “chịu trách nhiệm”, hay đúng hơn là đang phải gánh “hậu quả của trách nhiệm” từ các vụ “chìm tàu”- chính là nhân dân. Bằng tiền túi của chính mình.

Còn nếu,“trách nhiệm” nó “ảo” đến mức sai phạm được hiểu như là tại “số”, thì nên đọc chú Đại Bi, thứ mà một nhà sư đã tặng Bộ trưởng Thăng: Nguyện đấng đại bi Quán Âm Bồ Tát ngàn tay nâng đỡ, ngàn mắt chiếu soi, khiến cho chúng con duyên chướng trong ngoài dứt sạch hạnh nguyện vina.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tại Sao Dân Tộc Cần Được Giải Phóng Và Giải Phóng Dân Tộc Khỏi cái Gì?

Khi hát (hay nghe) bài Quốc Ca của Việt Nam hôm nay, với những lời “Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước...Đường vinh quang xây xác quân thù.” có bao giờ nhân dân Việt Nam tự hỏi chính mình: cờ in máu chiến thắng có thực sự mang hồn nước của dân Việt, có thực sự là hồn nước của người Việt? Con đường xây bằng xác quân thù có thực sự là con đường vinh quang của nước Việt?

Khi hát (hay nghe) “Chế độ xưa ta mau phá sạch tan tành, toàn nô lệ vùng đứng lên đi. Nay mai cuộc đời của toàn dân khác xưa, bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình.” trong bài Quốc Tế Ca, nhân dân Việt Nam có nhận ra chăng ĐCSVN, nói riêng và ĐCS trên khắp thế giới nói chung, đã khơi dậy sự hận thù cao độ qua cái gọi là “đấu tranh giai cấp” và rồi lợi dụng máu xương của tất cả mọi người chỉ nhằm thỏa mãn một khát vọng cực kỳ thấp hèn là “bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình” chứ chẳng phải cho một lý tưởng sáng ngời nào cả? Nói một cách khác, nó chỉ là khát vọng ăn cướp tài sản của người khác. Một sự thật trần trụi không che dấu!

Quá khứ đã đầy những bất hạnh. Tương lai của đất nước và dân tộc, nếu không có một sự thay đổi triệt để và toàn diện, chắc chắn cũng sẽ đầy bất hạnh. Lý do? Vì sự chiêu cảm của cái hồn nước đầy máu tanh, của cái con đường xây bằng xác người và của cái khát vọng cướp giật mà ĐCSVN và nhân dân Việt Nam đã chọn. Những gì tệ hại đang diễn ra trên đất nước hôm nay không nằm ngoài quy luật nhân quả, quả bất thiện sinh ra từ cái nhân bất thiện.

ĐCSVN vẫn tiếp tục cướp giật, nhưng bây giờ sự cướp giật của họ được luật pháp, chính sách, nghị quyết chống lưng. Không những cướp tài sản, họ cướp luôn tất cả mọi quyền sống căn bản của con người, cướp luôn cả quyền yêu nước của mọi người. Không những cướp của thế hệ hiện tại, họ cướp luôn của cả thế hệ tương lai. Họ cướp ngay cả của những người đã từng nghe theo lời đường mật và đi theo ngọn cờ của họ. ĐCSVN vẫn tiếp tục sử dụng bạo lực để đấu tranh giai cấp, nhưng bây giờ không là đấu tranh để giải phóng giai cấp bị khống trị mà là đấu tranh để bảo vệ giai cấp khống trị. Tới một lúc nào đó, khi người dân không thể chịu đựng được nữa và đứng lên chống chính quyền bằng bạo lực, ĐCSVN sẽ không ngần ngại để “xây vinh quang bằng xác người,” trong đó có xác của chính những người đã từng nghe theo lời đường mật và đi theo ngọn cờ của họ. ĐCSVN vẫn tiếp tục dùng máu để điểm tô lá cờ “in máu chiến thắng mang hồn nước.” Nhưng bây giờ không phải là máu kẻ thù nữa mà là máu của đồng bào, trong đó có máu của đồng đội, của những người đã từng nghe theo lời đường mật và đi theo ngọn cờ của họ.

Dã man chiêu cảm dã man! Vô đạo chiêu cảm vô đạo! Mông muội chiêu cảm mông muội!

Tôi không biết người khác nghĩ sau chứ riêng tôi thì thứ ngôn từ và nghĩa lý trong hai bài ca trên KHÔNG làm cho tôi “thấy trong lòng biết bao những xốn xang khó tả, cứ như là mình đang hoà nhịp bước cùng những người vô sản cần lao trên khắp hoàn cầu này đang băng đến chân trời rực hồng của xã hội tương lai, thiên đường cộng sản.” như ông Nguyễn Thượng Long mô tả. (Nguồn: Văn Giang: “Bao nhiêu lợi quyền thoắt qua tay… người!”). Ngược lại, nó chỉ làm cho tôi thấy kinh tởm lẫn buồn bã. Kinh tởm cho cái giá trị cốt lõi rất “vô đạo” của một thể chế tồi tệ đang cầm quyền đất nước và buồn bã cho cái tâm thức rất mông muội (bị ĐCSVN làm cho mông muội) của một dân tộc đang bị giam hãm.

Một xã hội văn minh thiện đức không thể nào xây dựng trên nền tảng của cái hồn nước đầy máu người, của cái con đường xây bằng xác người, của cái khát vọng cướp giật từ tay người. Sự thật này vĩnh viễn không thay đổi.

Vì thế, một xã hội thịnh vượng và hạnh phúc dưới ngọn cờ của ĐCSVN là một điều tuyệt đối không thể có được và sẽ không bao giờ có được. Quá khứ đã minh chứng sự thật này và tương lai, nếu không có một sự thay đổi triệt để và toàn diện, sẽ tiếp tục minh chứng sự thật này.

Vì thế, muốn có một xã hội văn minh thiện đức, nhân dân Việt Nam cần phải làm một sự chọn lựa dứt khoát: đoạn tuyệt với cái hồn nước đầy máu người, với cái con đường đầy xác người, với cái khát vọng cướp giật từ tay người.

Sự đoạn tuyệt này, một sự thay đổi triệt để và toàn diện, tự nó đã xứng đáng là “một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc.”

© Iris Vinh Hayes


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lá Cải và Sự Lợi dụng Dân Chủ

Đối thoại trực tuyến với nhân dân chiều 12/6, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông Nguyễn Bắc Son nhận định: Có nhiều blog lợi dụng sự dân chủ, lợi dụng thuận lợi trong tác nghiệp trên mạng, lợi dụng việc chúng ta chưa có điều kiện chế tài quản lý các blog, dẫn tới có những hành vi vi phạm đạo đức… Vị bộ trưởng này cũng cho rằng: “Chúng ta không có báo lá cải” – trích Vietnam net.

Vietnam net dẫn lời của vị Bộ trưởng Bộ Thông tin truyền thông: “báo chí là phương tiện thông tin, truyền thông hữu hiệu của Đảng, Nhà nước, các cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội, là diễn đàn của nhân dân”.

Á à! Báo chí trước hết phải là diễn đàn của Nhân Dân, nơi người dân cất tiếng của mềnh và thực thi quyền dân chủ, còn ông Đảng muốn nói thì mần mẹ mấy tờ riêng mà nói, dân nghe được thì nghe, đéo nghe quẳng mẹ sọt rác. Y như Nhân Dân oai hùng mà Trọng Bí Thư từng băn khoăn trăn trở.

Ước 800 tờ thánh thót dàn đồng ca.

Đảng chính thức bóp bẹp khái niệm, ép chết khái niệm một cách rất đỗi ngây ngô và cực đoan vô vàn.

À dưng cũng bởi xứ Lừa trắng dân, chỉ có Lừa. Với Lừa những thứ như Định hướng của Đảng, Chủ trương của nhà nước, chỉnh đốn, hóa rồng hóa cọp trở nên quá xa xỉ. Nói chung là đéo cần thiết mấy, hão huyền bỏ mẹ. Lừa thậm chí đéo thèm quan tâm tới quyền lợi thiết thân của mềnh: thực hành công dân quyền bất hủ, tôn nghiêm.

Lừa sợ bị tống tù vì phản động, tự diễn biến hoặc he he sợ mềnh tha hóa mẹ thành ông Người bà Người (sock quá trụy tim mà chết). Nói chung một nỗi sợ rất mơ hồ, lãng mạn.

Lừa chỉ còn quan tâm tới ăn, ngủ, đụ và ị. Hết mẹ!

Chi bộ thân mến, cướp, giết, hiếp, loạn luân, mua dâm ngàn đô, lộ hàng, hở bím có phải là lá cải hay không? Anh thấy Vietnam net tuyền thế. Không tin à, đơi nài

Giờ cứ gõ từ khóa clip sex, lộ hàng, phòi bím nhẽ tuyền ra báo Nhà nước, còn lại một đám ăn theo cop and paste.

Không cướp, giết hiếp nhẽ cạp đất mà câu view à? Mềnh có thằng đệ, vui tính bẩu lập mẹ trang log chiên cướp giết hiếp nguồn cóp báo Đảng. Tuyệt đối đúng chủ trương đường lối!

Sex mà, nhu cầu bất hủ của mọi thời đại, tầm thường hay tinh hoa đều vượt lên một thứ cao cả duy nhất Dân chủ và tư duy dân chủ đích thực. Khi chủ trương đường lối not phải là thứ ông Lừa bà Lừa quan tâm thì he he cướp giết hiếp, là nguồn sống, giúp nhân dân anh hùng hóa mẹ thành Lừa một cách kiên nhẫn bền bỉ. Nguồn sống đó thỏa mãn tối đa nhu cầu thị dục của những con Lừa.

Lừa không bàng quan, ngơ ngác sợ sệt, không háo hức cướp giết hiếp mới là lạ.

Đương diên rất nhiều nhân dân sẽ đau lòng, phẫn nộ nếu bị gọi đúng bản chất của mềnh. Nhân dân sẽ chửi: Địt mẹ thằng phản động hé hé!!

Log (trang mạng cá nhân) vốn là nơi mỗi cá nhân trong xã hội Lừa trút ưu phiền; Log – nơi những con Lừa cất tiếng nói của mềnh và có những con Lừa khác mơ giấc mơ cao vời xa ngái: thực thi công dân quyền bất hủ. Người ta yêu log hơn yêu báo Đảng, thích đọc tin chửi Đảng, chửi Bê oai hùng hơn ngồi nghiền ngẫm Nghị quyết Trung ương, mơ đất nước giàu mạnh.

Logger giàu sức hấp dẫn hơn báo Nhà nước! Mạnh mẽ năng động và he he cả Seo tốt hơn bởi Log là nơi Lừa được nói tiếng nói của mềnh, được làm chủ đầu lâu của mềnh. Sức sống của blogger bắt nguồn từ nhu cầu, từ khát vọng giải phóng chính mình, giải phóng nhu cầu dân chủ của mỗi cá nhân.

Log mở ngõ sáng cũng như những rối rắm trên hành trình nhọc nhằn tìm kiếm Dân chủ. Log là khát khao cháy bỏng chứng tỏ mình của đám lõ đít logger!

Đương nhiên báo quốc doanh có làm được điều đấy đéo đâu mà đòi hỏi, chết là phải. Một tờ báo hàng tỉnh, năm đốt mẹ 20 tỷ hoặc hơn tiền ngân sách tạo ra giá trị: mươi ngàn lượt view / ngày, có tờ he he chỉ ngàn view/ngày (đéo bằng con log còi); báo giấy he he phát mẹ chỉ thị của Đảng ép mua.

Báo Đảng mà, thế mới hoành!!

Còn đám logger lõ đít: dám nói khác à? Đảng ghét, Đảng cấm mẹ đi!

Word Press, blogger bị chặn, nhiều thằng bơ vơ bơ vơ chả khác đéo ông chó không chuồng. Đảng bảo: Đì chết mẹ đi, lợi dụng tự do dân chủ, là đéo có được he he!! Nhưng khát vọng của con người (dù đã trót kiếp hóa Lừa) sẽ không gì ngăn cản nổi. Hơn lúc nào hết người ta càng có nhu cầu nói tiếng nói của chính mình, nhu cầu cãi trả và he he cả nhu cầu chửi bậy.

Báo Nhà nước có thành lá cải không? Giải thích làm mẹ giề, Đảng định hướng, nhắc nhở nhân dân anh hùng: Anh làm đéo giề có lá cải, Cải một chút chết ngay, thật anh thề!

Nay, mai vào đọc báo quốc doanh tuyền cướp giết hiếp, mua dâm ngàn đô… Nhân dân nhớ cho anh, đới đéo phải lá cả, đới là định hướng sáng soi Lừa quốc thiên đàng.

Cải một chút chết ngay, thật anh thề he he!!

© Sông Hàn
Theo Diễn đàn X-cafevn.org

Nguồn: Han Times


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Có nên dựa vào Mỹ để cứu Đảng?

Nếu lịch sử có chứng minh được điều gì, thì đó là luôn phải sẵn sàng cho sự thay đổi.

Lãnh đạo và các đảng cai trị đều đến lúc sụp đổ – như ta chứng kiến ở phần lớn quốc gia ở Trung Đông, khu vực một thời tưởng là ổn định. CIA, cơ quan khổng lồ, tốn kém với các phân tích gia được trả tiền để dự báo tương lai, hoàn toàn ngạc nhiên khi Liên Xô tan rã và đi cùng nó là cả khối Cộng sản Đông Âu.
Thay đổi là lẽ thường: Hàng loạt chuyên gia ngạc nhiên vì Mùa xuân Ả Rập
Thay đổi là lẽ thường ngày nay, và những kẻ cai trị nào nghĩ sẽ nắm quyền mãi mãi chỉ là kém hiểu biết lịch sử, ngay cả nếu họ cố đè bẹp dấu hiệu bất mãn. Điều chắc chắn là người Mỹ có động cơ muốn thấy chính thể ở Việt Nam, từng đánh bại họ về quân sự, sụp đổ do chính những thất bại của mình.

Với khoảng cách to lớn ngày càng tăng giữa ‎ ý thức hệ Marxist-Leninist trên giấy tờ và hoạt động tư bản do nhà nước dẫn dắt, Việt Nam đủ chín muồi cho sự lật đổ như bất kỳ quốc gia nào. Các nhà cai trị của Việt Nam hôm nay không nên nghĩ cuộc đời cứ mãi y nguyên, như những người từng dẫn dắt Liên Xô.

Đã hết chính danh

Những thay đổi căn bản rất có khả năng xảy ra ở Việt Nam: ta không thể dự báo chính xác như thế nào và khi nào, nhưng mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế quá lớn để có thể kháng cự mãi mãi. Tầng lớp trên ở trong Đảng hiện rất thoái hóa và ngày càng chẳng tin vào cái gì. Tính chính danh mà Đảng từng có khi dẫn dắt cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ đã hết. Thế hệ trẻ ngày càng xem các Đảng viên là kẻ tham nhũng bè cánh với nhau.
Đảng Cộng sản đang để mất tính chính danh và dựa vào bộ máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại sự ủng hộ một lòng của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ.

» Gabriel Kolko
Lần cuối cùng tôi ở Việt Nam năm 1987, tôi chứng kiến tham nhũng ở mọi cấp, còn chuyện bà con, phe nhóm đã là cách cai trị ở nhiều nước – Việt Nam chẳng phải ngoại lệ. Nó có nghĩa là Đảng Cộng sản đang để mất tính chính danh và dựa vào bộ máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại sự ủng hộ một lòng của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ. Ngược lại, dùng an ninh để kiểm soát dư luận chỉ có thể làm quần chúng càng chán ghét. Đó là gánh nặng, mặc dù người Cộng sản có một bộ máy lớn và hiệu quả về ngắn hạn. Ta cũng thấy ở Trung Đông, hay Cách mạng Bolshevik thời Lenin, người lính và công an có thể đổi phe, mà nếu xảy ra có thể tạo thành khủng hoảng thật sự cho bộ máy.

Người đứng đầu chính thể Sài Gòn, Nguyễn Văn Thiệu, cũng tham nhũng và kết bè kết cánh, có bộ máy an ninh (cũng tham nhũng) và đã sụp đổ cho dù chính thể Sài Gòn có sức mạnh quân sự to lớn hơn phe Cộng sản.

Khi đã để mất tính chính danh, người Cộng sản đối mặt nguy cơ bị thay thế, thậm chí bị lật đổ. Những sự thay thế thực ra có thể còn tồi tệ hơn (như đã xảy ra ở nhiều nước), nhưng suy nghĩ ấy có thể không hiện ra trong đầu những ai xem giới cai trị ngày nay ở Hà Nội là đầu mối của mọi xấu xa.

Chính thể có thể đổ vào tháng sau hay năm năm nữa, không biết được. Nhưng người nông dân là nguy hiểm cho chế độ (như ở Trung Quốc) vì quá nhiều người bị đuổi đi để có khu công nghiệp, sân golf trong khi nhiều lãnh đạo Cộng sản tư lợi và cũng ngày càng chia thành những phe nhóm mâu thuẫn nhau.

Hoa Kỳ muốn gì?

Có những tin tức nói rằng chính phủ Hoa Kỳ có các chuyên gia về Việt Nam, những người cũng đang suy nghĩ làm thế nào và vì sao chính phủ Cộng sản có thể bị thay thế. Những tin này có lẽ là thật. Họ tin rằng sự du nhập văn hóa Hoa Kỳ, chủ yếu âm nhạc, rồi sẽ lật đổ chế độ - nhưng rất có thể đó chỉ là ảo tưởng.
Tác giả nói mâu thuẫn giữa lý thuyết và thực tế ở Việt Nam quá lớn
Quan trọng hơn là Đảng đã đánh mất tính chính danh. Cũng không kém quan trọng là rạn nứt giữa các lãnh đạo đã xuất hiện. Nhiều người biết và thực tế là nó thể hiện công khai – sự chia rẽ này chưa từng xảy ra ở mức độ như vậy. Chia rẽ từ trên đã mở màn cho sự suy sụp của Liên Xô.

Người chống đối hàng đầu trong các lãnh đạo là Võ Nguyên Giáp, kiến trúc sư của những chiến thắng trong hai cuộc chiến và là “người cha sáng lập” cuối cùng còn sống. Có Đại tướng Giáp bên cạnh rất có thể làm bộ phận chống đối tiềm tàng cảm thấy bạo dạn hơn. Trong đó có một số Đảng viên vẫn còn tin vào những lý tưởng giúp Đảng ra đời lúc ban đầu.

Chính quyền Obama có lập trường không rõ rệt. Chế độ hiện nay ở Việt Nam sẵn sàng nằm trong liên minh chống Trung Quốc trong một phần chiến lược Thái Bình Dương còn mơ hồ của Hoa Kỳ.

Nhưng theo tôi, trong 10 năm tới, Hoa Kỳ có thể bị sao lãng vì khủng hoảng ở các nơi khác. Sẽ là ngây thơ nếu Hà Nội cho rằng liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu sẽ thành hình trong thập niên tới, mặc dù, như đã thể hiện trước đây, Việt Nam cũng rất có thể ngây thơ trong quan hệ ngoại giao.

Nhưng chính phủ Hoa Kỳ sẽ vui vẻ nếu chính thể Cộng sản sụp đổ. Hoa Kỳ đã thua một cuộc chiến trước đây và sự sụp đổ của chính phủ Cộng sản sẽ khiến nhiều nhân vật quan trọng ở Washington cảm thấy an ủi.
Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản.

» Gabriel Kolko
Hoa Kỳ, kể từ 1945, cảm thấy phải vươn tay đến mọi ngõ ngách trên thế giới. Ý thức trách nhiệm toàn cầu đó khiến ta không thể đoán Hoa Kỳ sẽ dành tài lực vào đâu 10 năm nữa.

Chính quyền Việt Nam cần hiểu rằng ý định của Hoa Kỳ ngày hôm nay có thể không được thực thi một năm sau, chứ đừng nói 10 năm. Nếu họ lại gửi gắm niềm tin vào lời hứa và ý định của Hoa Kỳ thì sẽ là trái ngược với kinh nghiệm lịch sử.

Không nhà quan sát hay người cầm quyền nào có thể biết chắc điều gì sẽ xảy ra trên thế giới. Việt Nam có thể hay không thể hỗn loạn, nhưng các nước Cộng sản đã không còn tồn tại.

Sẽ dại dột nếu Việt Nam không suy xét các sự kiện ở Đông Âu có ý nghĩa gì cho tương lai của họ. “Chủ nghĩa Cộng sản” Việt Nam, như họ vẫn thích tự gọi mình, có thể kéo dài vĩnh viễn hay rụng rơi tháng sau. Nhưng rõ ràng nhà nước gặp nhiều vấn đề và nếu họ chẳng làm gì, thì mâu thuẫn giữa ‎ ý thức hệ và thực tế rồi sẽ đe dọa Đảng.

Nếu Đảng bỏ qua các câu hỏi này, họ cũng bỏ qua ý nghĩa của lịch sử gần đây, không chỉ ở Đông Âu mà cả các nước Hồi giáo.

Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một sử gia cánh Tả đã viết nhiều về Việt Nam. Tác phẩm Anatomy of a War: Vietnam, the US and the Modern Historical Experience được NXB Quân đội Nhân dân dịch và ấn hành chính thức, nhưng tác giả cho biết Việt Nam đã "bỏ rất nhiều" những đoạn có tính chỉ trích. Ông cùng vợ từng thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 và đã đi viếng hai bên vùng vĩ tuyến 17 ở tỉnh Quảng Trị. Ông thăm Việt Nam lần cuối năm 1987 và không còn trở lại sau khi phê phán chính sách Đổi mới của Việt Nam.

Gabriel Kolko
Viết từ Amsterdam
Theo BBC


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Những vụ “siêu thí điểm” tốn kém nhất trong lịch sử hiện đại

Lịch sử nhân loại đã và sẽ còn nhắc mãi đến những cuộc thí điểm “khủng” trong thập niên đầu thế kỷ 21 - tưởng như là chuyện hoang đường chỉ có trong tiểu thuyết viễn tưởng, nhưng lại là câu chuyện có thật ở quy mô Quốc gia và các Tập đoàn kinh tế.

Thí điểm hay thử nghiệm là một bước làm cần thiết trước khi đưa ra kết luận có hay không nên áp dụng đối với những vấn đề chưa có trong tiền lệ hoặc chưa được thực tế kiểm chứng. Thông thường để một đề án khoa học, một giải pháp kỹ thuật hay một chính sách kinh tế xã hội đang trong thời kỳ thai nghén thì người ta tiến hành thí điểm trước khi đi đến kết luận cuối cùng. Công việc thí điểm thường được thực hiện trong phòng thí nghiệm, xưởng thực nghiệm (đối với các vấn đề khoa học, công nghệ) hoặc tại một khu vực, một đơn vị kinh tế, trong một cộng đồng, một nhóm người (đối với các vấn đề kinh tế xã hội).

Để giảm bớt chi phí, ban đầu người ta chỉ thực hiện thí điểm trong một phạm vi hẹp và nếu có thể sẽ nâng dần phạm vi, quy mô… để bổ xung luận cứ trước khi quyết định tính khả thi và khả năng áp dụng.

Thời gian thực hiện thí điểm tuỳ thuộc vào vấn đề cần giải quyết, tuy nhiên cũng không thể kéo dài tới cả chục năm, vì trong thế giới hiện đại, mọi thay đổi xảy ra hàng ngày thì ngay cả kết quả thí điểm được coi là khả thi ở thời điểm bắt đầu cũng có thể là không phù hợp ở thời điểm kết thúc.

Một nguyên tắc cơ bản, đơn giản như một tất yếu không thể khác được của công việc “thí điểm” không ngờ lại bị vi phạm tới mức khó hiểu. Lại càng khó lý giải hơn cho những cuộc “siêu thí điểm” được thực hiện ngay trong thời đại văn minh của thế giới kỹ thuật số và thông tin đa chiều như ngày nay.

Đứng hàng đầu các vụ thí điểm “khủng” đó có thể kể đến là:

1. Cuộc phóng thử tên lửa mang vệ tinh của Cộng hoà dân chủ nhân dân Triều Tiên ngày 13/4/2012 với kết quả thất bại và mang theo 850 triệu USD (khoảng 5% GDP của Quốc gia 25 triệu dân) xuống biển Hoàng Hải.

Thất bại của cuộc thử nghiệm hạt nhân nói riêng và những cuộc thử nghiệm khoa học nói chung là chuyện bình thường. Đã gọi là thử nghiệm hay thí điểm thì người ta luôn tính đến khả năng thành công lẫn rủi ro có thể là 50/50. Ngay Quốc gia hạt nhân số một thế giới là Hoa kỳ cũng đã từng thất bại và thậm chí tốn kém hơn thế nhiều. Cái đáng “khâm phục” của cuộc thử này là ở chỗ: là một quốc gia đang ở “tốp nghèo nhất thế giới” (tổng thu nhập quốc nội ước tính khoảng 20 tỷ USD); người dân đang bị đói (thậm chí chết đói) và thế giới đang phải khẩn cấp viện trợ lương thực cứu đói thường xuyên, mà vẫn dám đưa ra một quyết định “khủng” đến thế. Với số tiền 850 triệu USD, người dân Triều tiên có thể đủ mua gạo ăn trong hai năm không phải lo trồng trọt. Tác giả của vụ bắn thử “khủng” đó không ai khác ngoài đồng chí Ấu Chúa Kim Jong-Un, 28 tuổi, Lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Triều tiên, ngườì bạn lớn và là người đồng chí thân thiết của các đồng chí Việt Nam.

2. Danh sách tiếp theo phải kể đến là Chủ tịch Hội đồng Quản trị tập đoàn Vinashin : Đồng chí Phạm thanh Bình 55 tuổi.

Để thí điểm, đồng chí “Thái tử” Bình đã chi 1.400 tỷ VND mua con tàu Hoa sen chạy thử chơi trong khi toàn bộ vốn chủ sở hữu chỉ có 5.900 tỷ. Nghĩa là “Thái tử” Bình đã sài tới 25% vốn chủ sở hữu cho vụ thí điểm này (theo kế hoạch – nếu không bị vỡ lở và ngừng lại - dự kiến sẽ mua đủ 3 cặp tàu tức 6 chiếc như thế). Nghĩa là Phạm thanh Bình định dốc toàn bộ vốn chủ sở hữu thậm chí phải vay thêm để thí điểm. Chả thế mà tập đoàn Vinashin do đồng chí “Thái tử” - Thuyền trưởng Phạm thanh Bình chèo lái đã vay và tiêu tán của dân tới 96.000 tỷ VND - tương đương 5% GDP của Quốc gia hơn 80 triệu người.

Theo GS TS Nguyễn minh Thuyết, Đại biểu Quốc Hội thì “với số tiền đó, toàn thể nhân dân tỉnh Lạng Sơn không ăn, không mặc, tiết kiệm trong vòng 100 năm mới có được”. Riêng vụ này đồng chí “Thái tử” Bình chơi còn sang hơn cả đồng chí Ấu chúa Kim Jong – Un, vì dù sao Ấu chúa cũng là Vua của một nước, còn “Thái tử” Bình chỉ là Chủ tịch một Tập đoàn.

3. Một vụ “khủng” và đạt Kỷ lục nhất trong mọi kỷ lục phải kể đến là “siêu thí điểm” có tên goi “thí điểm mô hình tập đoàn kinh tế Việt nam”. So với hai vụ trên thì vụ này có tầm vóc lớn hơn rất nhiều, “hoành tráng” hơn rất nhiều về mọi phương diện:

- Vụ Thí điểm “khủng” này đã một lúc thực hiện không phải trên một “mẫu thử” mà áp dụng thử ngay “12 mẫu” tại 12 tập Đoàn.

- Thời gian thí điểm mô hình đã kéo dài gần 8 năm (từ 2006) và hiện vẫn đang tiếp tục được “cắt dán”, “gọt đẽo” và được “mã hoá” dưới cái tên chung gọi là “tái cơ cấu”, mà chưa biết đến hồi nào mới kết thúc cuộc chơi.

- Vụ thí điểm này đã ngốn hết khoảng 50% GDP và huy động hơn 6 triệu lao động có tay nghề, được đào tạo.

- Vụ thí điểm này được tiến hành trên phạm vi toàn quốc chứ không dừng lại ở một địa phương nào.

Hiện nay theo báo cáo mới nhất của Bộ tài chính trình Chính phủ thì chỉ riêng dư nợ của 12 tập đoàn kinh tế Nhà nước đã lên đến 218.738 tỷ VND (trên thục tế, con số có thể còn lớn hơn nhiều)

Ngoài những tổn thất về thời gian, công sức và tài chính, cuộc “thí điểm khủng” này còn mất mát, hủy hoại rất lớn về con người và xã hội.

- Hàng chục ngàn lao động mất việc làm, ảnh hưởng đến an sinh xã hội.

- Nợ trong nước, nợ quốc tế dẫn đến trốn nợ, xù nợ làm mất đi hình ảnh và vị thế Việt nam trong môi trường đầu tư và kinh doanh Quốc tế.

- Cuộc thí điểm “khủng” này đã tạo ra kẽ hở cho rất nhiều người lương thiện bỗng trở thành tội phạm. Trong số đó, chỉ riêng với những cán bộ cấp cao đã bị bắt, bị truy tố, khởi tố cũng tới vài chục người (Vinashin 11 đồng chí, Vinaline cũng khoảng 10 đồng chí). Có 3 đồng chí đang bị truy nã Quốc tế (gần đây nhất là đồng chí Dương chí Dũng – Cục trưởng Cục Hàng Hải, Nguyên là Chủ tịch HĐTV Vinaline). Ngoài ra còn rất nhiều đồng chí nhỏ hơn không thể kể ra hết đã bị bắt giam, kết tội. Đấy là chưa kể đến những đồng chí “chưa bị lộ”.

Một điều cần lưu ý ở đây là: ông Dương chí Dũng, sau khi gây án đã bỏ trốn, đang bị truy nã, thế mà Bộ trưởng Đinh la Thăng hồn nhiên giải thích “việc bổ nhiệm ông Dương chí Dũng hoàn toàn đúng theo quy trình”. Thế mới “bỏ mẹ” chứ! Nếu làm đúng quy trình mà kết quả lại đẻ ra một một con sâu to thế thì có lẽ cái “quy trình” đó sai rồi. Và quy trình sai thì không chỉ có một con sâu Dũng mà chắc chắn còn rất nhiều con sâu khác cũng được chui ra từ cái “quy trình” đó; và, cả Bộ Trưởng Đinh la Thăng cũng vừa từ cái “quy trình” đó mà ra (thế mới “bỏ mẹ” chứ!). Thật là một cách giải thích rất tuỳ tiện, thiếu trách nhiệm, nếu không nói là còn phản tác dụng. Cách giải thích như thế càng làm người dân đặt câu hỏi vào những đồng chí đã được bổ nhiệm, giữ chức hiện nay. Trả lời như thế thì ai chẳng làm Bộ trưởng được?: miễn là biết đọc, biết ký, cứ theo đúng quy trình mà chơi, sai thì đã có “thằng” quy trình chịu. (Kinh quá!)

Trong 3 điển hình “thí điểm khủng” nêu trên thì hai vụ đầu đã có tác giả, riêng vụ “siêu thí điểm mô hình tập đoàn kinh tế” thì chưa có đồng chí nào đứng ra lãnh trách nhiệm. Ở nhiều quốc gia khác, ngay cả những vụ thảm sát hoặc khủng bố, cũng có các tổ chức tội phạm đứng ra lãnh trách nhiệm. ít ra đấy cũng là cách chơi hảo hán.

Nhưng thôi, đối với các cá nhân thì đó chỉ là chuyện nhỏ. Mấy chục đồng chí bị lộ thì đã bị kết án, tạm giam, truy nã… Với Ấu chúa Kim Jong - Un thì cũng sẽ có lúc người dân Triều tiên xem lại quy trình bổ nhiệm đồng chí. Tác giả của “siêu thí điểm Tập đoàn kinh tế” rồi cũng sẽ có ngày lộ danh tính. Nhưng cái đó cũng chẳng có mấy ý nghĩa. Họ có thể bị tù, bị truy tố thậm chí bị tử hình, nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ thuộc về cá nhân và bị lãng quên. Cái còn lại đau đớn nhất, lịch sử còn nhắc đến và tương lai còn phải gánh chịu - đó chính là cái giá mà nhân dân Việt nam và nhân dân Triều tiên đã, đang và sẽ phải trả.

Những người nông dân một nắng hai sương chắt chiu, nhặt nhạnh từng hạt thóc, củ khoai, mò cua, bắt ốc để xuất khẩu được ít tiền, thì những ông Thái tử con Giời vung tay chơi ngông đổ ra sông ra biển hàng triệu tấn lương thực trong chốc lát.

Có lẽ nhân dân cũng chẳng muốn đánh đổi việc ngồi xem vài chục thậm chí vài trăm đồng chí đó vào tù hay bị tử hình, để lấy cái gánh nợ của cả đời mình và còn kéo dài sang đời con, đời cháu phải trả.

Cuộc chơi dù sao cũng đã rồi. Tiền đã mất, tật đã mang. Đánh giá lại hay tổng kết là cần nhưng cũng chỉ thêm đau lòng. Cái cần làm hơn lúc này là càng sớm càng tốt ngăn chặn những cuộc chơi “đốt tiền nấu cháo” tiếp theo của các Thái tử con Giời và quan trọng nhất là phải:

1. Xem xét lại cái “Quy trình bổ nhiệm” hiện nay sai ở chỗ nào; lập ra một quy trình mới để trên cơ sở này tìm ra được những con người có đức, có tài chứ không phải là những con sâu hay con lợn.

2. Rà soát lại tất cả những đồng chí đã được bổ nhiệm thông qua cái “quy trình” cũ để sớm phát hiện những con sâu hay con lợn lẫn trong số đó, tránh những tổn thất, mất mát lớn hơn trong tương lai.

© Thái Hiền
Theo Dân Luận


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Quyền con người trong nhà nước pháp quyền

Chúng ta thường nghe nói pháp quyền là quyền thượng tôn pháp luật – Pháp luật đứng trên hết mọi đối tượng – và áp dụng cho mọi người như nhau. Cách hiểu này còn được gọi là pháp trị (rule by law) tức cai trị bằng pháp luật. Tuy nhiên điều gì sẽ xảy ra khi Pháp luật lại bảo vệ một đối tượng nào đó trên hết, chẳng hạn một tư tưởng chủ nghĩa, một chế độ chính trị, một đảng phái trị nào đó, hay thậm chí là một con người nào đó?
 Câu trả lời đã quá rõ ràng: điều đó sẽ dẫn đến sự chuyên chế (hay chuyên chính theo cách nói của những người Cộng sản) mà ở đó Pháp luật được sử dụng làm công cụ cai trị của giới cầm quyền để duy trì quyền lực và quyền lợi cho mình. Đây chính là tính chất chính trị căn bản và đã trở thành bản chất của các chế độ phong kiến hay còn gọi là quân chủ chuyên chế mà đối tượng bảo vệ trên hết của nó là vua. Xâm phạm vua là tội đại nghịch, là tội đứng đầu trong luật hình sự và có mức hình phạt khủng khiếp nhất. Tương tự như vậy, ở các chế độ đảng trị thì bảo vệ đảng cũng là trên hết.

Các chế độ độc tài chuyên chế đang tồn tại ngày nay cũng với một bản chất như vậy, chỉ có khác về hình thức, chẳng hạn như vua bây giờ có thể là một (dù với một danh xưng khác), có thể là nhiều ví dụ như một nhóm chóp bu của một đảng hoặc là một chế độ chính trị gắn với một tư tưởng chủ nghĩa nào đó. Việc xâm phạm đến các chế độ và chủ nghĩa đó luôn bị quy là tội nặng nhất đứng đầu trong các tội hình sự. Ở Việt Nam các tội gọi là xâm phạm an ninh quốc gia được dành hẳn một chương đầu tiên của phần tội phạm của bộ luật hình sự, hầu hết có khung hình phạt cao nhất có án tử hình, như điều 79 – lật đổ chính quyền nhân dân, điều 88 – tuyên truyền chống phá nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Bằng cách như vậy và theo tinh thần pháp trị – thượng tôn pháp luật, giới cầm quyền ở các chế độ như thế luôn dễ dàng đứng trên pháp luật, dùng pháp luật để bảo vệ đặc quyền riêng cho mình trên danh nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia. Sự thượng tôn pháp luật kết cục là để bảo vệ tối thượng cho một nhóm đối tượng nhỏ hẹp nào đó dưới rất nhiều các danh nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Thực ra chế độ phong kiến chưa hoàn toàn chấm dứt, chỉ có cái tên của nó là không còn hợp thời nữa nên phải dùng đến những cái tên hình thức khác nhau để che đậy bản chất không thay đổi của nó.

Như vậy, sự thượng tôn pháp luật là không đủ để đảm bảo cho một chế độ dân chủ. Đây chỉ là ý nghĩa thứ cấp của pháp quyền (rule of law). Ý nghĩa sơ cấp của pháp quyền là sự bảo vệ các quyền của con người bằng pháp luật (hiến pháp và luật), kết hợp với ý nghĩa thứ cấp như trên sẽ dẫn đến kết quả là quyền con người sẽ được bảo vệ ở vị trí cao nhất của pháp luật. Và do đó Nhà nước Pháp quyền (The rule of law) là một nhà nước mà bất chấp hình thức của nó là gì đi nữa thì pháp luật của nó phải bảo vệ các quyền của con người trên hết mọi đối tượng khác một cách bình đẳng cho bất kỳ công dân nào của nó mà không được có bất kỳ sự phân biệt nào về các thuộc tính sinh học, địa vị xã hội lẫn quan điểm chính trị của họ, cho dù đó là những cái thuộc về thiểu số rất nhỏ. Nói cách khác, nhà nước pháp quyền là một sự ủy trị để đại diện cho từng công dân một để bảo vệ quyền con người của anh ta một cách bình đẳng với tất cả mọi công dân khác mà không có bất kỳ đối tượng nào khác được đặt lên trên các quyền đó của anh ta. Sự bảo vệ ở đây phải bao gồm sự đảm bảo để anh ta sử dụng được đầy đủ các quyền con người của mình, ngăn ngừa người khác xâm phạm các quyền này của anh ta và ngăn ngừa anh ta xâm phạm các quyền này của người khác. Cho dù anh ta có bỏ phiếu cho nhà nước đó hay không thì nó vẫn phải bảo vệ cho anh ta như vậy, ngay cả lúc anh ta bị phạm pháp đi nữa.

QUYỀN CON NGƯỜI TỐI THƯỢNG

Một nhà nước làm được như vậy thì tất yếu nó là một nhà nước dân chủ mà không cần phải gắn thêm thuộc tính “của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân ” làm chi trừ khi chỉ sử dụng nó như là một khẩu hiệu. Dân chủ là một tính chất của xã hội được hình thành nên từ sự vận động trong thực tế cuộc sống của con người chứ không phải là một hình thức xã hội, một phương thức cai trị hoặc một mô hình chính trị. Do vậy chúng ta hay thấy rằng có rất nhiều nước mang những cái tên dân chủ hay nhân dân thường lại là những nước phản dân chủ nhất, áp đặt nhân dân chuyên chế nhất. Một xã hội sẽ có tính chất dân chủ chỉ khi nào người dân ở đó thực sự làm chủ chính mình – tức có thể sử dụng đầy đủ quyền con người của mình mà không cần xin phép ai và cũng không ai có quyền cho phép họ. Muốn làm được như vậy thì phải tuân thủ các nguyên tắc “Quyền con người trong nhà nước pháp quyền” như nêu trên. Nguyên tắc này chính là một quy luật tự nhiên khách quan mà loài người đã trải qua cả ngàn năm đúc kết thực chứng để hiểu rõ. Và nhờ tuân theo quy luật này mà rất nhiều dân tộc đã xây dựng được một xã hội dân chủ cho họ dưới rất nhiều các hình thức nhà nước khác nhau như Quân chủ lập hiến, Cộng hòa đại nghị, Cộng hòa tổng thống … cho dù nguyên thủ quốc gia là vua hay thủ tướng hay tổng thống thì vẫn phải ở dưới quyền con người được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở các quốc gia đó.

Do vậy việc xây dựng dân chủ bằng các mô hình đều dẫn đến sai lầm vì dân chủ là tính chất được hình thành từ dưới lên theo quy luật khách quan nói trên chứ không thể bằng sự áp đặt từ trên xuống theo mô hình chủ quan. Nói cách khác, bản chất của dân chủ – tức thành tố căn cơ tạo nên dân chủ – là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng để tất cả người dân có thể tự tin sử dụng chúng trọn vẹn. Bảo đảm được thành tố này – tức tôn trọng quy luật Quyền con người trong Nhà nước pháp quyền – thì chắc chắn sẽ tạo ra một nền dân chủ. Nền dân chủ đó có thể có những hình thái, mô hình khác nhau tùy thuộc vào ý muốn của đa số nhân dân. Chẳn hạn như, vì đa số người dân Anh thích có vua/nữ hoàng nên họ bỏ phiếu để duy trì hình thái quân chủ lập hiến để trao quyền tối cao của họ cho người này nhằm kiểm soát các đảng phái chính trị làm theo ý chí của họ và chống sự độc tài, và họ không cho phép người này được tham gia các hoạt động cầm quyền, điều hành đất nước để người đó không thể lạm quyền. Khi nào họ thấy mô hình này không phù hợp nữa thì họ sẽ bỏ phiếu thay đổi nó vì quyền của họ luôn đứng trên hết, trên cả mô hình đó. Ý muốn của nhân dân là mệnh lệnh bắt buộc.

QUY LUẬT ĐỂ PHÁT TRIỂN

Ý muốn đó có thể khác nhau bởi các thuộc tính sinh học, địa vị xã hội và quan điểm chính trị của những người khác nhau. Nhưng tất cả họ đều có một cái giống nhau và bình đẳng tuyệt đối là quyền con người của họ không hề khác nhau. Những ai có nổ lực vượt bậc thì sẽ đề ra được những mô hình, phương thức tốt nhất, phù hợp nhất với những hoàn cảnh, tình hình khác nhau thì sẽ thuyết phục được đa số ủng hộ để bỏ phiếu trao quyền cho họ áp dụng mô hình, phương thức đó cho đất nước. Do vậy những cái này liên tục thay đổi theo thời gian và bị tác động bởi bối cảnh lịch sử trong lúc sự bảo vệ quyền con người trên hết và bình đẳng là không được thay đổi để làm một nền tảng vững chắc – tức nền dân chủ – tạo sự ổn định cho những sự thay đổi liên tục nói trên. Vi phạm sự bảo vệ này là phản dân chủ, là không tuân theo quy luật khách quan nên không bao giờ có được sự phát triển bền vững, tạo ra những điều tốt đẹp. Sự phát triển cũng phải tuân theo quy luật phát triển tự nhiên thì mới luôn đạt được trạng thái cân bằng nên không bị đổ vỡ.

Nguyên tắc quyền con người trong nhà nước pháp quyền cũng chính là quy luật phát triển tự nhiên như thế. Hình vẽ dưới đây mô tả điều này :



Người Trung Hoa cổ có câu ”dĩ bất biến ứng vạn biến” rất hay. Phải dựa vào những cái không thay đổi để ứng phó với những cái liên tục thay đổi, nếu không thì mọi sự phát triển sẽ không có nền, mất gốc và do vậy sẽ sụp đổ. Mà đối với con người thì chỉ có quy luật của vũ trụ (tức vũ trụ quan) mới là bất biến không thể bị thay đổi theo ý muốn của con người được. Còn những quy tắc của con người (tức nhân sinh quan) thì luôn có thể thay đổi bởi chính họ hoặc người khác. Lịch sử nhân loại đã chứng minh rằng khi loài người phát hiện và hiểu được các quy luật khách quan của vũ trụ thì xã hội của họ sẽ phát triển vượt bậc. Điển hình là Newton phát hiện luật Vạn vật hấp dẫn, Adam Smith phát hiện quy luật Bàn tay vô hình (tức kinh thế thị trường ngày nay), Albert Einsteins phát hiện thuyết Tương đối . Những phát hiện này đã khai sáng cho nhân loại hiểu rõ những quy luật của vũ trụ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Từ đó thế giới đã phát triển nhanh chóng cho đến ngày nay, tạo ra một sự thịnh vượng và văn minh vĩ đại.

Nhưng sự phát triển của thế giới vật chất như trên sẽ không thể bền vững, tốt đẹp nếu không dựa trên những quy luật về tinh thần tự nhiên của con người. Sự không tốt đẹp của nó – đúng hơn là tồi tệ – mà loài người đã phải chịu đựng chính là những nạn nô lệ chà đạp con người, những cuộc chiến để giành giật của cải và hơn thua về ý thức hệ hủy diệt con người trải cả hàng nghìn năm lịch sử, hoặc dùng quyền lực và lợi ích vật chất để khống chế tư tưởng con người mới nổi lên gần đây ở các chế độ đảng trị. Thế giới chúng ta sẽ không thể phát triển tốt đẹp và hòa bình nếu căn nguyên của các thảm họa trên không được nhìn nhận đúng để trừ khử nó.

QUY LUẬT ĐỂ CÔNG BẰNG

Các thảm họa như trên đều xuất phát từ một nguồn gốc là quyền lực tuyệt đối của quốc gia bị rơi vào tay của một người hoặc một nhóm người cầm quyền – chính là tình trạng chuyên chế, hay nói cách khác chính là sự bất công trầm trọng – nên họ dễ dàng gây ra những thảm họa đó vì lòng tham cá nhân. Do vậy nếu chúng ta làm cho thế giới công bằng thì nhân loại sẽ tránh được những thảm họa tương tự. Có một thời, vào lúc mà chủ nghĩa Cộng sản đang thịnh hành, người ta đã tin rằng có thể đạt được sự công bằng bằng cách áp đặt tư tưởng giống nhau tuyệt đối cho con người và cào bằng nhu cầu vật chất của họ. Nhưng học thuyết đó đã thất bại ê chề, đơn giản vì nó không hợp với quy luật tự nhiên của con người – tư tưởng và nhu cầu của con người không bao giờ có thể đồng nhất như nhau được. Và chính sự đa dạng của những cái này làm cho xã hội loài người phát triển. Cưỡng bức để đồng nhất những cái đó đã làm cho sắc màu của cuộc sống xám xịt và xã hội lạc hậu đến mức nào thì chúng ta cũng đều đã chứng kiến.

Nhưng nếu có một quy luật về tinh thần giúp đạt được công bằng thì phải tồn tại một thành tố nào đó mà tính chất của nó đối với tất cả mọi người phải tuyệt đối giống nhau bất chấp sự khác biệt về thuộc tính của họ như màu da, sắc tộc, xuất thân, địa vị, tư tưởng, v.v… Tương tự như thành tố thời gian vậy: ai cũng có được 24 giờ một ngày như nhau tuyệt đối bất kể họ sống ở đâu. Cho dù không quá phức tạp nhưng phải mất mấy ngàn năm và phải sau khi đã trải qua thảm họa của Thế chiến II thì nhân loại mới có thể thừa nhận rộng rãi rằng: Quyền con người là tuyệt đối như nhau cho bất kì ai là con người đang sống bất kỳ đâu trên hành tinh này. Đây chính là nguyên tắc phổ quát của Tuyên ngôn Toàn thế giới về Quyền con người mà Liên hợp quốc đã long trọng tuyên bố vào năm 1948. Nguyên tắc phổ quát đó cũng chính là quy luật của vũ trụ mà người ta không thể thay đổi được. Rõ ràng là như vậy vì không ai có thể làm cho người khác tự nhiên không muốn mình có quyền được sống, được tự do, được an toàn cá nhân để hạnh phúc. Dùng quyền lực có thể áp đặt, tước đoạt các quyền đó của con người nhưng không thể làm cho họ thôi khát khao có chúng.

Như vậy Quyền con người chính là thành tố có tính chất bất biến và tuyệt đối bình đẳng đối với mọi người. Và nếu đảm bảo tôn trọng thành tố này thì chúng ta sẽ có được sự bình đẳng tuyệt đối cho từng người có được tất cả quyền con người hoàn toàn giống nhau như ai cũng có 24 giờ/ngày vậy. Không ai có thể cho ai hoặc lấy đi của ai các quyền và thời giờ của họ cả. Đến khi đó ai nỗ lực tốt, biết tận dụng tốt hơn các quyền con người và thời giờ của mình thì sẽ có quyền sở hữu nhiều thành quả hơn nên sẽ vượt trội hơn. Đây chính là sự bình đẳng cơ bản mà nó không chỉ tạo ra động lực lành mạnh thúc đẩy con người nỗ lực vươn lên mà còn là một cái nền không thể thiếu để kinh tế thị trường vận hành một cách đúng đắn: muốn vươn lên phải cạnh tranh để đáp ứng nhu cầu của người khác thay vì giành giật và chà đạp. Và khi đó xã hội loài người sẽ phát triển nhanh chóng vì nhu cầu vật chất lẫn tinh thần của họ liên tục được đáp ứng một cách tốt nhất. Quy luật bàn tay vô hình sẽ tự nhiên điều tiết nhu cầu và việc đáp ứng nhu cầu để đạt được một trạng thái cân bằng tối ưu. Tuy nhiên bàn tay vô hình không tự điều tiết được ở một số lĩnh vực và tình huống, chẳng hạn: đơn giản thì có bảo đảm an toàn thực phẩm phức tạp hơn là bảo vệ môi trường, hơn nữa là thuế và các chính sách vĩ mô khác như an sinh, lợi ích cộng đồng, … cho nên phải cần bàn tay hữu hình – chính là vai trò điều tiết của nhà nước. Mà khi sự bình đẳng tuyệt đối được đảm bảo thì nhà nước lúc đó chính là nhà nước pháp quyền để bảo vệ quyền cho mỗi người. Nhờ vậy nó sẽ điều tiết các vấn đề trên đạt đến trạng thái cân bằng quyền lợi cho mọi người theo quan điểm của đa số. Trạng thái đó là sự bình đẳng phổ biến mà sẽ thường xuyên biến đổi theo ý muốn thay đổi của con người, kéo xã hội phát triển lên theo đà tiến bộ về văn hóa của con người, làm cho con người ngày càng thịnh vượng hơn, văn minh hơn.

THỊNH VƯỢNG HOẶC BẤT ỔN

Trên là cách để chúng ta xây dựng một xã hội ngày càng công bằng hơn nhờ vậy mà thịnh vượng và văn minh hơn. Giá trị của cách này là ở chổ nó tạo ra một sự cân bằng thực chất giữa mọi người để họ thực sự chấp nhận trạng thái bình đẳng phổ biến vì họ đã có đủ quyền tự do để tranh đấu hoặc lựa chọn cho điều họ mong muốn. Chứ không phải giá trị của nó nằm ở chổ đúng sai của các quan điểm chuẩn tắc được lựa chọn. Ở đây không có đúng hoặc sai, chỉ có quan điểm nào thuyết phục được càng nhiều người thì càng phù hợp cho bối cảnh từng giai đoạn. Không bao giờ có chân lý tuyệt đối ở các quan điểm này. Mọi sự áp đặt quan điểm công bằng không những đã chứa đựng mầm mống bất công mà còn tạo ra sự bất mãn mà ngay cả có dùng quyền lực để ép buộc đi nữa thì cũng chỉ gây ra sự đè nén chứ không phải cân bằng, sự chịu đựng chứ không phải chấp nhận. Do vậy nó luôn tạo ra sự bất ổn triền miên rồi dẫn đến sụp đổ khi sự đè nén và chịu đựng đã tới hạn.

Tình trạng bất ổn lâu nay ở đất nước ta có nguồn gốc như thế nên nếu chúng ta không nhìn nhận và giải quyết vấn đề từ gốc thì mọi nỗ lực ổn định vĩ mô đều sẽ thất bại, gây thêm tai họa. Nhưng nếu nhìn nhận đúng thì chúng ta không những nhanh chóng ổn định mà còn sẽ tạo nên những thành tựu vượt bậc. Sự nhìn nhận đó sẽ giúp chúng ta tránh được một sự sụp đổ mà hậu quả của nó sẽ tàn phá chúng ta khủng khiếp trong nhiều năm. Sự nhìn đó sẽ giúp chúng ta có được một nền tảng chính trị vững chắc để xây trên đó những thượng tầng kinh tế, xã hội, văn hóa liên tục cao hơn mà vẫn ổn định, và có đầy đủ mọi quyền con người của mình như bao dân tộc tiến bộ ở các quốc gia phát triển để ngày càng thịnh vượng và văn minh. Nhờ vậy mà chúng ta hạnh phúc.

Sự nhìn nhận đó lại rất đơn giản. Chỉ cần chúng ta tự tin sử dụng hết tất cả các quyền mặc nhiên của mình theo Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người và đã được hiến định đầy đủ thành các quyền công dân của nhân dân Việt nam tại Hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam. Đó là những quyền con người của chúng ta trong nhà nước pháp quyền của chúng ta. Sự TỰ TIN đó chắc chắn và nhanh chóng sẽ tạo nên một nền DÂN CHỦ thực chất cho chúng ta mà ở đó quyền con người thiêng liêng luôn ngự trị tối thượng để bất kỳ ai cũng có được sự bình đẳng tuyệt đối về quyền của mình so với người khác. Nhờ nền dân chủ đó mà chúng ta sẽ có được sự CÔNG BẰNG để xác lập các trạng thái bình đẳng phổ biến làm cân bằng – tức hài hòa ý muốn của chúng ta. Nhờ vậy mà nhu cầu vật chất lẫn tinh thần của mọi người luôn được đáp ứng tốt nhất, làm chúng ta giàu có và văn hóa. Chỉ khi đó Việt Nam ta mới THỊNH VƯỢNG và VĂN MINH được.

Và cũng chỉ có như vậy thì quyền lực tuyệt đối của các quốc gia trên thế giới mới không nằm trong tay của một nhóm nhỏ cầm quyền, giúp họ dùng nó để gây ra những thảm họa vật chất lẫn tinh thần cho nhân loại. Đó là cách chúng ta thúc đẩy hòa bình cho trái đất.

Khi chúng ta tự tin sử dụng các quyền bất khả xâm phạm của mình thì sẽ buộc những người cầm quyền ở bất cứ thời kỳ nào cũng tôn trọng nguyên tắc Quyền con người trong nhà nước pháp quyền, cũng tức là tuân thủ quy luật phát triển khách quan. Đất nước ta đang đối mặt với quá nhiều vấn đề, nhưng chỉ cần chúng ta tự tin như vậy thì tất yếu chúng sẽ được giải quyết tốt đẹp theo quy luật đó.

Vì vậy mục tiêu tối thượng của Phong trào con đường Việt nam là: “Quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng tại Việt Nam “.

Trần Huỳnh Duy Thức
Người khởi xướng

Theo Phong Trào Con Đường Việt Nam


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đằng sau cụm từ “mới mẻ” và “lịch sử”...

Không ngoài dự đoán, hôm qua Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng đã bị đại biểu Bùi Mạnh Hùng (Bình Phước) truy vấn gắt gao về việc cố tình kéo dài sự độc quyền của hai “ông lớn” ngành năng lượng là EVN và Petrolimex.

Đáng chú ý, đáp lại các lập luận sắc sảo của đại biểu Hùng, Bộ trưởng Hoàng lại sử dụng những cụm từ… trừu tượng để trả lời. Chẳng hạn về sự độc quyền của EVN, ông bộ trưởng cho rằng “thị trường điện với Việt Nam là hết sức mới mẻ khi chuyển từ cơ chế tập trung trước đây sang cơ chế thị trường”… Hoặc với sự độc quyền của Petrolimex, Bộ trưởng Hoàng lại giải thích “do có lịch sử của vấn đề… nên thị phần của doanh nghiệp (Petrolimex) trên thực tế vẫn đang xoay quanh 60%”!

Cố gắng lớn nhất của bộ trưởng Công Thương là sẽ chấm dứt độc quyền của EVN sau… 10 năm nữa (vào 2022); còn với xăng dầu, ông chỉ nhận “trách nhiệm” rất chung chung! Lý do, theo bộ trưởng, điện và xăng dầu là “những lĩnh vực hết sức quan trọng của đất nước, nó ảnh hưởng đến an ninh năng lượng quốc gia”!

Theo dõi cuộc đối đáp này, cử tri rất thán phục cách lập luận của đại biểu Hùng khi nhận xét rằng: “Tôi thấy Bộ chưa tích cực”, bởi các ngành được nêu không ngành nào không quan trọng. “Nhưng ở nước ta, trước đó đã xóa bỏ được độc quyền ở ngành bưu chính viễn thông - đây cũng từng là một ngành nhạy cảm. Đến nay, bưu chính viễn thông đã phát triển ổn định và đã đem lại nhiều lợi ích cho nền kinh tế”. “Phải chăng là Bộ trưởng còn thiếu trách nhiệm và tâm huyết với nhân dân?” - ông Hùng chốt.

Nhân ý kiến đại biểu Hùng rất nhiều người nhớ lại bối cảnh kinh tế hơn 10 năm trước khi VNPT đang “một mình một chợ” trong lĩnh vực thông tin di động, với đủ triệu chứng “bệnh” độc quyền (như phải nộp tiền hòa mạng rất cao, cước tính theo phút, người nghe cũng phải trả tiền…). Sở dĩ có tình trạng đó vì mảng thông tin di động được xem là vô cùng hệ trọng (hơn cả các khái niệm “mới mẻ” và “lịch sử”) do nguy cơ uy hiếp an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội là có thật.

Chính vì lý do đó Thụy Điển, một nước bạn lớn từng ủng hộ Việt Nam trong chiến tranh, cũng không được phép bước vào mảng kinh doanh di dộng (dù Luật Đầu tư nước ngoài đã có hiệu lực), mà buộc phải ký hợp đồng hợp tác 50-50 với VNPT để kinh doanh mạng MobiFone. Đến 2004, sau quá trình đấu tranh mạnh mẽ, mạng Viettel và sau đó hàng loạt các mạng khác ra đời thì thị trường mới bắt đầu cạnh tranh. Sau gần 10 năm, khách hàng giờ đây thực sự là thượng đế; đồng thời các khoản nộp ngân sách của các công ty thông tin di động cũng tăng chóng mặt, nhất là các khoản thuế…

Những câu chuyện ấy cần được kể thật nhiều để những cụm từ “mới mẻ” và “lịch sử” không thể che chắn cho tình trạng kinh doanh độc quyền xâm phạm lợi ích Nhà nước, người tiêu dùng và xã hội!

© Bút Lông
Theo blog Bút Lông


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

36 năm Việt cộng xây dựng XHCN vì sự nghiệp của CS Quốc tế: Thành quả và triển vọng?

Nhận định tổng quát:

Trong bài viết mới đây, chúng tôi đã nhận định tổng quát “36 năm Việt quốc chống cộng vì tự do dân chủ cho đất nước: Thành quả và triển vọng”. Bài viết này chúng tôi sẽ đưa ra nhận định tổng quát “36 năm Việt cộng xây dựng xã hội chủ nghĩa vì sự nghiệp của cộng sản quốc tế: Thành quả và triển vọng”.

Mục đích loạt bài viết này của chúng tôi là muốn cho thấy hai con đường dẫn đến hai mục tiêu tối hậu của Việt quốc và Việt cộng hoàn toàn khác nhau, nếu không muốn nói là trái chiều, đối nghịch nhau. Vì trái chiều đối nghịch nên mới đưa đến một cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng kéo dài nhiều thập niên qua tại Việt Nam vẫn chưa phân thắng bại. Bởi vì các mục tiêu tối hậu của cả hai bên đến nay vẫn chưa bên nào thành đạt. Vì sao và cuối cùng Việt quốc và Việt cộng ai sẽ thắng ai?

Nội dung bài nhận định này, chúng tôi lần lượt trình bầy:

- Bối cảnh du nhập và phát triển chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam.

- 36 năm Việt cộng đã xây dựng xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam như thế nào, hiệu quả ra sao?

- Thành quả và triển vọng tương lai.

- Kết luận.

I/- BỐI CẢNH DU NHẬP VÀ PHÁT TRIỂN Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN TẠI VIỆT NAM.

II/- 36 NĂM VIỆT CỘNG XÂY DỰNG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA NHƯ THẾ NÀO, HIỆU QUẢ RA SAO?

1.- Từ lý luận Marxism về xã hội xã hội chủ nghĩa (socialism society).

2.- Đến thực tế Việt cộng xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam

36 năm qua như thế nào?

* Thực hiện “Nắm vững chuyên chính vô sản, phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động”.

*Tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng như thế nào, hiệu quả ra sao?

- Một là cách mạng quan hệ sản xuất.

- Hai là Cách mạng khoa học kỹ thuật.

- Ba là cách mạng tư tưởng và văn hóa.

II/- 36 NĂM VIỆT CỘNG XÂY DỰNG CHỦ NGHĨA XÃ HỘI: THÀNH QUẢ VÀ TRIỂN VỌNG TƯƠNG LAI?

Vấn đề đặt ra là: công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội 36 năm qua của Việt cộng đã đem lại thành quả gì và triển vọng tương lai ra sao?

1.- Thành quả

a)-Về ý nghĩa từ ngữ:Thành quả (Fruits, results) khác hiệu quả (effect, effective, efficacious, effectual)và thành quả thực hiện mỗi chủ trương, chính sách khác thành quả sau cùng của công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội.

b)- Việt cộng có tạo được thành quả sau cùng?

Như vậy là sau 36 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội,Việt cộng chưa tạo được thành quả cuối cùng, là xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội tại việt nam.

2.- Triển vọng tương lai.

Có hai triển vọng tương lai:

-Triển vọng tương lai 1: liệu Việt cộng có hiện thực được chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam?

- Triển vọng tương lai 2:chế độ Việt cộng sẽ đi về đâu?

a) Triển vọng tương lai 1:liệu Việt cộng có hiện thực được chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam?

Vấn đề đặt ra là:Với quá khứ, sau 36 năm Việt cộng đã không đạt được thành quả sau cùng là xây dựng thành công “xã hội xã hội chủ nghĩa” tại Việt Nam. Vậy triển vọng tương lai thì sao, liệu Việt cộng có thành đạt mục tiêu tối hậu này, theo cách bắt chước nước đàn anh Tầu cộng đã và đang làm (theo kiểu Đặng Tiểu Bình “Mèo trắng” (tư bản chủ nghĩa) hay “mèo đen” (Cộng sản chủ nghĩa) không quan trạng, miễn là mèo đó bắt được chuột (đến được XHCN ?), được diễn tả bằng ngôn từ khác hơn cho có vẻ sáng tạo, độc lập là “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”,được thực hiện từ sau “Mở cửa” (1996) cho đến nay và vẫn đang tiếp tục hay không?

Bất cứ người Việt Nam chân chính nào, (ngay cả những đảng viên cộng sản chân chính cũng như không chân chính, đã “phản tỉnh” công khai hay còn dấu mặt…nếu thành thật với chính mình) đều có thể trả lời một cách khẳng định, không sợ sai lầm là KHÔNG THỂ ! rằng triển vọng tương lai Việt cộng sẽ không, và sẽ không bao giờ thực hiện được mô hình về một “Xã hội lý tưởng nhưng không tưởng” này.

Là vì trên bình diện lý luận của chủ nghĩa cộng sản về một mô hình xã hội lý tưởng, nếu nó đáp ứng đúng khát vọng, ước mơ của loài người, thì mãi mãi vẫn chỉ khát vọng ước mơ không đạt trên bình diện thực tế, Bởi vì, mọi nỗ lực thực nghiệm mô hình xã hội lý tưởng ấy đã cho thấy không thể và không bao giờ thực hiện được.Vì nó hoàn toàn trái với những căn tính của con người, trái quy luật sinh tồn và phát triển tự nhiên chung cũng như riêng của mỗi con người và của cả xã hội loài người.

Thật vậy, là con người nói chung, người Việt Nam nói riêng, ai lại không ước mơ được sống trong khung cảnh “một xã hội không còn cảnh người áp bức bóc lột người, cư xử với nhau trong tình hữu ái, với tinh thần mình vì mọi người, mọi người vì mỗi người, để cùng đạt tới hạnh phúc chung cũng như riêng, trong khung cảnh một “xã hội xã hội chủ nghĩa” (còn giai cấp, mọi người lao động theo năng lực, hưởng theo sức lao động bỏ ra, dưới sự lãnh đạo của một Nhà nước “chuyên chính vô sản”đóng vai trò điều hợp…)rồi tiến đến cùng đích là một xã hội viên mãn “xã hội cộng sản chủ nghĩa” hay “Thiên đường cộng sản” (không còn nhà nước, vì mọi sinh hoạt, quan hệ xã hội vận hành tự động, tự giác, mọi người lao động theo năng lực và hưởng theo nhu cầu. Vì lúc đó tài hóa dư thừa, mọi nhu cầu vật chất cũng như tình thần của mọi người sống chung trong xã hội đều được đáp ứng, thỏa mãn hoàn tòan!?!…)

Thế nhưng, “Xã hội xã hội chủ nghĩa” (giai đoạn đầu) và “Xã hội cộng sản chủ nghĩa” (giai đoạn cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản) là không tưởng, vì không thể và không bao giờ thực hiện được trên thế gian này. Là vì những luận điểm căn bản của chủ nghĩa cộng sản về một mô hình xã hội hoàn hảo, viên mãn hoàn toàn trái với quy luật sinh tồn và phát triển tự nhiên về tâm sinh lý, năng lực cá nhân, căn tính chung cũng như riêng của con người và tổ chức xã hội loài người.

Chẳng hạn, về tâm sinh lý, năng lực cá nhân mỗi người một khác hình thành từ bào thai trong cung lòng người mẹ có căn tính di truyền, chào đời và phát triển dưới ảnh hưởng môi trường sống trong gia đình, xã hội, sắc tộc, tôn giáo và được nuôi dưỡng,giáo dục học tập khác nhau.Tất cả những nhân tố này đã hình thành căn tính riêng của mỗi con người và những căn tính chung của loài người. Một trong những căn tinh chung đó là tính vi kỷ, tính tư hữu, tính cạnh tranh... Và vì vậy, không thể có một xã hội không có giai cấp khi có sự khác biệt nhiều mặt giữa các cá nhân; Nó tương tự như trong một cánh rừng, phát triển theo quy luật thiên nhiên có cây cao, cây thấp, dù tất cả các cây cỏ đều có chung một môi trường sinh thái đất đai khí hậu, nắng mưa…Đối với con người cũng vậy, dù sống chung trong một môi trường xã hội,có điều kiện môi sinh giống nhau, song vẫn có giai cấp giầu nghèo do tài năng, nỗ lực cá nhân và điều kiện phát triển về chủ quan cũng như khách quan mỗi con người một khác…Nỗ lực hướng thiện chung của các nhà cầm quyền chỉ có thể làm được là tổ chức, điều hành xã hội sao cho giảm thiểu tối đa sự cách biệt giầu nghèo và những bất công xã hội, bảo vệ tối đa sự tôn trọng, bảo vệ và hành xử các quyền tự do, dân chủ và nhân quyền căn bản của mọi con người sống chung trong xã hội.

Bởi vì, khi con người từ bỏ cuộc sống riêng lẻ, quy tụ thành xã hội có tính tổ chức từ thấp đến cao, từ bất hoàn đến hòan chỉnh, những yếu tính riêng cũng như chung của mỗi con người luôn tồn tại và phát triển theo qui luật tự nhiên và xã hội. “Chủ nghĩa cộng sản” đã duy ý chí, không tôn trọng qui luật khách quan, nên đã đi ngược lại quy luật phát triển tự nhiên của con người và xã hội loài người. Do đó, những người, dù có thiện chí và quyết tâm thực hiện, chấp nhận sự hy sinh gian khổ đến đâu(như những người cộng sản chân chính đã làm)vẫn không và sẽ không bao giờ thực hiện được mô hình xã hội lý tưởng mà không tưởng này:“Xã hội xã hội chủ nghĩa” (còn giai cấp, truất bỏ quyền tư hữu, công hữu hóa phương tiện sản xuất,lưu thông phân phối…), càng không thể tiến tới cùng đích là một xã hội viên mãn “Xã hội cộng sản chủ nghĩa”( không còn giai cấp…), trong đó mọi người sống hạnh phúc như sống trong một thiên đường nơi trần thế, “Thiên đường cộng sản”.

Dường như những nhà sáng lập và thực hiện chủ nghĩa cộng sản như Marx, Lenine và những đảng viên cộng sản chân chính, đều có tham vọng đem đến cho loài người một cuộc sống hạnh phúc cực lạc như “Thiên đường hay Niết Bàn của tôn giáo”. Tuy nhiên “Thiên Đường hay Niết Bàn của tôn giáo” thì siêu hình, chỉ được biết qua “Niềm tin tôn giáo”và cá nhân cũng như tập thể tín đồ chỉ đến được cõi cực lạc vĩnh hằng này sau cái chết. Những người có trọng trách lãnh đạo tinh thần hướng dẫn các tín đồ đi đến “Thiên Đường hay Niết Bàn”, là các bậc tu hành nhân đức, không vợ chồng con cái,không có gia đình riêng, cả đời tự nguyện, tự giác tận hiến phục vụ cho tha nhân vì lợi tinh thần cho chính mình và cho tha nhân mai hậu (được vào Thiên Đường hay Niết Bàn cực lạc theo niềm tin hữu thần duy tâm và duy linh). Vậy mà trong tập thể ưu tuyển này của tôn giáo vẫn có hiện tượng tham, sân, si, rồi tha hóa, biến chất ngay trên cõi trần trong cuộc hành trình dẫn đưa các tín đồ và chính mình đến cõi Thiên Đàng hay Niết Bàn của tôn giáo sau khi chết. Trong khi những cán bộ đảng viên cộng sản, là những người được coi là giác ngộ nhất về lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, mang danh là “Đội tiên phong của giai cấp vô sản” có trọng trách lãnh đạo nhân dân làm cách mạng xã hội chủ nghĩa để xây dựng “Xã hội xã hội chủ nghĩa” rồi tiến đến cùng đích “Xã hội cộng sản chủ nghĩa”, hay “Thiên Đường Cộng sản” , lại phải hiện thực ngay trên trần thế. Họ lại có gia đình vợ chồng con cái, nếu có hy sinh phấn đấu cho lý tưởng cộng sản nhân danh lợi ích tha nhân (giai cấp) thì thực chất động lực trước hết và trên hết vẫn phải là vì lợi ích cho bản thân và gia đình. Vì tin theo thuyết cộng sản duy vật vô thần, lợi ích cụ thể, thực tiễn ngay trên trần thế này mới quan trọng và đáng kể, vì chẳng có gì tồn tại sau cái chết (duy vật biện chứng…).Do đó họ phấn đấu vào đảng, hy sinh chiến đấu nói là cho lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, song thực tế cụ thể vẫn là để có chức có quyền, được hưởng lợi ích, bổng lộc cho chính mình và gia đình trước hết và trên hết. Vậy phẩm chất và tinh thần phục vụ tha nhân của các cán bộ đảng viên Cộng đảng Việt Nam nói riêng, của các đảng Cộng sản khác nói chung, liệu có sánh được với phẩm chất và tinh thần phục vụ tha nhân của các tu sĩ thuộc các Giáo Hội? Câu trả lời có thể tìm thấy nơi thực trạng phẩm chất, nhân cách và lối sống của hầu hết nếu không muốn nói là tất cả các cán bộ đảng viên Cộng đảng Việt Nam hiện nay. Thực tế, tất cả các đảng viên cộng sản đã có thời kỳ phấn đấu, rèn luyện bản thân để có đủ phẩm chất “một đảng viên cộng sản chân chính”. Thế nhưng trên con đường phấn đấu rèn luyện bản thân, chính thực tế đã tha hóa, làm tiêu tan từng bước, thoái hóa biến chất từng phần trong môi trường quyền lực và xã hội, để cuối cùng đã “tiêu tan hoàn toàn cả lượng lẫn chất cộng sản tích lũy được”. Hiện tại có thể nói 99% đảng viên Cộng sản Việt Nam đã thoái hóa biến chất hoàn toàn, thì còn ai lãnh đạo nhân dân “tiến lên chủ nghĩa xã hội” ?

Và vì vậy về mặt tâm, sinh lý cá nhân (trái với những căn tính con người, quy luật sinh tồn phát triển cá nhân và xã hội…) và thực tế cuộc sống con người (không thể có con người cộng sản hội đủ phẩm chất thì làm sao lãnh đạo, đào tạo ra nhân dân có phẩm chất XHCN hay CSCN…để có những con người xã hội XHCN hay xã hội CSCN?) đã chứng minh “chủ nghĩa cộng sản là không tưởng”, đã được xử dụng như một chiêu bài lừa mị, nhằm thành đại những mưu đồ cá nhân (các lãnh tụ cộng sản) và tập thể (các đảng Cộng sản…)vì quyền lợi trên hết và trước hết của chính cá nhân, gia đình và các bè đảng ấy.

Mặt khác, trên thực tế cũng đã có bằng chứng cụ thể và sống động của nước đầu tiên và nhiều nước sau đó noi theo thực hiện “chủ nghĩa không tưởng” này. Tất cả đều đã thất bại hoàn toàn. Đó là Liên Bang Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Xô-Viết” (gọi tắt là Liên Xô) mà Việt cộng và một số nước khác theo gương từng xưng tụng là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa” của mình. Sau hơn 70 năm(1917-1991) nói là đã hoàn thành giai đoạn “Cách mạng xã hội chủ nghĩa”, chuẩn bị sửa Hiến pháp (1936)để bước vào giai đoạn “Xây dựng xã hội cộng sản chủ nghĩa”, song đã sụp đổ kéo theo sự tiêu vong của toàn hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, để rồi mau chóng cùng chuyển đổi qua hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội tư bản chủ nghĩa.

Hiện tại chỉ còn bốn nước, trong đó có Việt Nam, Việt cộng cũng đã hoàn toàn thất bại sau 36 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội, dù thực tế Việt cộng vẫn chưa chịu công khai nhìn nhận , vẫn tiếp tục “Đi lên chủ nghĩa xã hội” bằng con đường “Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” (Theo gương Tầu cộng)

Thế nhưng thực tế con đường này tất yếu đã, đang đưa Việt Nam (cũng như Tầu cộng) theo hướng nào và số phận tương lai Việt cộng (cũng như Tầu cộng) sẽ ra sao?

(Xin coi tiếp: Triển vọng tương lai 2: Chế độ Việt cộng sẽ đi về đâu?)

© Thiện Ý


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tin nóng: Video và hình ảnh côn đồ, xã hội đen khũng bố dân Văn Giang tại cánh đồng!

KHẨN !

Bà con Văn Giang vừa gọi điện khẩn cấp cho biết : xã hội đen đã đánh đập bà con Văn Giang đang giữ ruộng của mình tại khu cánh đồng xã Xuân Quan.

Một chị phụ nữ tên là Sáng bị chúng dùng gậy vụt gẫy một tay, chị Chiến Trát bị đánh vào đầu bằng gậy, chị Nụ bị chúng vụt vỡ mũ bảo hiểm. Anh Doãn bị chúng vụt vào lưng, cổ hiện đang rất đau.

Bà con đang cho những người bị đánh đi bệnh viện, bó bột bà chạy chữa viết thương, ảnh và phim quay được đang được bà con mang sang để gửi đăng lên.

Báo chí đang cử các phóng viên về hiện trường để tác nghiệp, đưa lên công luận.

Đám côn đồ đã kéo ra hơn hai chục tên, hành hung bất kể người nào kể cả bà già, phụ nữ :

Bà con Văn Giang cho biết : tên côn đồ, xã hội đen tên là Hà - cụt chuyên đi đánh thuê ( ngụ tại thôn 2 xã Văn Đức, Gia Lâm Hà nội) tuyên bố : " đập chết một người chúng mày, tao sẽ được thêm mười triệu" ! Bà con đang cung cấp ảnh và các thông tin về tên này và đồng bọn.


Tên Hà ” cụt” ra lệnh cho đàn em đánh tất cả ai mà chúng muốn, Chị Sáng đang giơ khẩu hiệu, yêu cầu dừng máy thi công thì bị chúng vụt gập tới tấp khiến gãy tay, ngất xỉu tại chỗ. Chị Sáng : 0165 439 0551.


Côn đồ đánh vào đầu phụ nữ Xuân Quan.
Côn đồ đánh vào đầu phụ nữ Xuân Quan.




Côn đồ dùng xẻng đánh dân Xuân Quan. Anh Doãn bị đánh : số điện thoại liên hệ : 0913178698.



Đa số bà con toàn phụ nữ, người già đang phải ra ruộng, giữ đất, đối mặt với xã hội đen do doanh nghiệp thuê. Nhân dân Văn giang rất phẫn nộ về những việc làm của Vihajico hôm nay, họ tuyên bố sẽ làm rõ và đưa ra ánh sáng những tên côn đồ này, kể cả phải hy sinh để giữ ruộng đất của mình.

Công luận cần lên án những hành vi côn đồ, coi thường pháp luật của doanh nghiệp và đám côn đồ được doanh nghiệp thuê đánh dân, cướp đất này.

© Lê Hiền Đức
Theo Blog Lê Hiền Đức


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều