06/11/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

TIN TỐI MẬT: Công Văn Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc xử lý Blog Nguyễn xuân Diện

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ hai, ngày 11 tháng sáu năm 2012

VĂN PHÒNG CHÍNH PHỦ                CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM       
Số: 131/TB-VPCP                                                        Độc lập – Tự do – Hạnh phuc
TỐI MẬT                                                               Hà Nội, ngày 19 tháng 5 năm 2012
THÔNG BÁO
Kết luận của Phó Thủ Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc
tại cuộc họp xử lý Blog Nguyễn Xuân Diện

Ngày 15 tháng 5 năm 2012, tại Trụ sở Chính phủ, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chủ trì cuộc họp để cho ý kiến về việc xử lý Blog Nguyễn xuân Diện. Tham dự họp có đồng chí Nguyễn Văn Hưởng, Phái viên của Thủ Tướng; lãnh đạo Viện Khoa HỌc xã hội Việt Nam, Bộ công an, Bộ Ngoại giao, Bộ Thông tin và Truyền thông, Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội và Văn phòng Chính phủ. Sau khi nghe Bộ Công an báo cáo về hoạt đọng phức tạp của Nguyễn Xuân Diện, ý kiến của các đại biểu dự họp, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã kết luận chỉ đạo như sau:

1. Nguyễn Xuân Diện, sinh năm 1970, công tác tại Viện Hán nôm (Viện Khoa học xã hội Việt Nam), được tạo điều kiện học tập và rèn luyện nhưng nhận thức không đúng đắn, sai lệch, đã lập Blog viết, thu thập, truyền tải các tài thông tin có nội dung xuyên tạc tình hình đất nước, xuyên tạc chủ trương, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tuyên truyền, kích động, lôi kéo mọi người tham gia biểu tình trái pháp luật. Bản thân có quan hệ với nhiều đối tượng chống đối, trực tiếp tham gia biểu tình trái pháp luật và lập quỹ trái phép. Hành vi vi phạm của Nguyễn Xuân Diện gây mất an ninh trật tự, ảnh hưởng đến quan hệ đối ngoại, đã có dấu hiệu cấu thành tội phạm. Do Nguyễn Xuân Diện xuất thân từ gia đình cơ bản, chưa được cơ quan giáo dục nhắc nhở, trước mắt cần có biện pháp xử lý hành chính đối với hành vi vi phạm pháp luật đối với Nguyễn Xuân Diện.

2. Yêu cầu các Bộ, ngành và Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội căn cứ vào hình vi vi phạm pháp luật để xử lý đối với Nguyễn Xuân Diện.

- Căn cứ vào Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 8 năm 2008 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử Internet (Nghị định số 97), Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội chỉ đạo Sở Thông tin và Truyền thông tiến hành xử phạt hành chính việc Nguyễn Xuân Diện sử dụng Blog cá nhân viết bài, truyền tải thông tin có nội dung xấu, gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội. Hoàng thành trước ngày 29 tháng 5 năm 2012.

- Viện khoa học xã hội VN chỉ đạo tiến hành kiểm điểm, làm rõ hành vi sử dụng Blog cá nhân viết bài truyền tải thông tin có nội dung xấu, gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, vi phạm Nghị định số 97 về hành vi tham gia biểu tình trái pháp luật, vi phạm Nghị định số 38/2005/NĐ-CP  ngày 18 tháng 3 năm 2005 của Chính phủ quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng của Nguyễn Xuân Diện, có hình thức sử lý theo luật Viên Chức, tăng cường biện pháp quản lý, giáo dục trong nội bộ. Không để Diện lún sâu vào các hoạt động phức tạp về an ninh trật tự, hoặc bị các đối tượng xấu lôi kéo, kích động vào các hoạt động chống Đảng, Nhà Nước.

- Bộ Thông Tin và Truyền Thông, căn cứ vào quy định của pháp luật xem xét xử phạt hành chính, ngừng cung cấp dịch vụ, đóng blog cá nhân của Nguyễn Xuân Diện, và các đối tượng tượng khác lợi dụng blog cá nhân để viết , chuyển tải thông tin có nội dung chống phá Đảng và Nhà Nước.

- Bộ Công an phối hợp với Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hưng Yên thu thập tài liệu chứng cứ về bài viết xuyên tạc tình hình cưỡng chế tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang ngày 24 tháng 4 năm 2012, tiến hành các biện pháp nắm chắc tình hình thu thập tài liệu, phục vụ công tác tấn công nghiệp vụ nhằm vô hiệu hóa, hạ thấp uy tín đối với Nguyễn Xuân Diện để xử lý về hình sự khi cần thiết.

3. Giao bộ Thông Tin và Truyền Thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung Ương chỉ đạo các cơ quan thông tấn báo chí tăng cường tuyên truyền về chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà Nước về giải quyết tranh chấp trên biển Đông, về giải phóng mặt bằng, đền bù giải tỏa đất đai và những vấn đề khác gây bức xúc trong dư luận xã hội.

Văn phòng chính phủ xin thông báo để các Bộ, ngành, địa phương liên quan biết, thực hiện/.

KT. BỘ TRƯỞNG, CHỦ NHIỆM
PHÓ CHỦ NHIỆM
Nguyễn Quang Thắng


Nơi nhận
- Thủ tướng, các Phó Thủ Tướng Chính Phủ
- Các bộ: Công An, Ngoại giao
- Thông tin và Truyền thông
- Viện Khoa học xã hội Việt Nam
- Ban Tuyên Giáo Trung Ương
- UBND Thành Phố Hà Nội
- Đồng chí Nguyễn Văn Hưởng: Phái viên của Thủ Thướng.
- Tổng cục An Ninh 2. Bộ Công An
- VPCP, BTCN, các PCN, trợ lí Thủ Tướng,
- Các vụ…
- Lưu…



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bước nhẩy vọt của chủ nghĩa gia đình trị ở Trung Quốc

THƯỢNG HẢi - Trường quay phim DreamWorks Animation ở Hollywood vừa báo tin đã đặt được chân vào nền điện ảnh Trung Quốc trước nay vẫn nổi tiếng là kín cổng cao tường: một hợp đồng trị giá 330 triệu đô USD$ đã được ký để thành lập ở Thượng Hải một trường quay phim có thể một ngày kia cạnh tranh với những xưởng phim ở Californi, nơi sản xuất những phim ăn khách như Kung Fu PandaNhững kẻ bất diệt.
Power and Profit in China’s Economic Boom. Nguồn: The NewYork Times
Điều mà DreamWork không nói rõ là một trong những đối tác Trung Quốc và là người quan trọng nhất lại chính là Giang Miên Hành, 61 tuổi, con của Giang Trạch Dân, cựu chủ tịch Trung Quốc.

Các nhà phân tích giảng giải đó là phương cách ĐCSTQ chia nhau chiến lợi phẩm: ĐCSTQ cho phép gia đình những chóp bu khai thác những thành quả của một trong những bước nhẩy vọt kinh tế lớn nhất trong lịch sử. Cũng cùng khi đó, chính quyền sở tại diễn giải vụ Bạc Hy Lai, một lãnh tụ bị hạ bệ nằm trong số 25 nhân vật trong bộ Chính trị, như một trường hợp cá biệt, và Bạc Hy Lai chỉ là một kẻ vô lại đã lợi dụng quyền hành tạo dịp cho thân thuộc mình tích lũy của cải quá chừng quá mức.

Nhưng từ trước đến nay mọi gia đình các quan chức cao cấp đều làm như vậy. Người nào cũng nắm trong tay số của cải kếch xù. Những gia đình này giữ vai trò chính trong các xí nghiệp gắn bó với Nhà nước. Rất nhiều những "hoàng tử kế thừa" đóng vai trung gian cho những xí nghiệp nước ngoài muốn làm "áp phe" ở Trung Quốc. "Khi thấy có thể làm được một cú béo bở là thấy những người này ngồi ngay hàng đầu", Minxin Pei, giáo sư Chính trị chuyên về giới lãnh đạo Trung Quốc đại học Claremont McKenna College Californi, nói như vậy.

Xí nghiệp quốc doanh mà Ôn Vân Tống, con của thủ tướng Ôn Gia Bảo làm giám đốc, đang trở thành hãng thao tác lớn nhất về truyền thông qua vệ tinh Á châu. Người lãnh đạo công ti nắm độc quyền nhà nước về xử dụng scanners cho hệ thống an ninh là Hồ Hải Phong, con của chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Năm 2006, qua sự trung gian của Phong Thiếu Đông, con rể Ngô Bang Quốc, nhân vật số 2 của Đảng, Merrill Lynch đã ký với ICBC, một ngân hàng quốc doanh khổng lồ, một hợp đồng về tổ chức đầu vào của chứng khoán, trị giá 22 tỉ đô la. Sự cướp đoạt chỗ làm ăn có hệ thống như vậy, đặt sự chính đáng của đảng Cộng sản trước một rủi ro: nhiều nhà phân tích cho rằng đẳng cấp đại gia, còn được gọi là giới "quí tộc đỏ", càng dính dấp nhiều về áp phe với Nhà nước, càng tạo ra nhiều nguy cơ sẽ có phản ứng chống lại giới này.

Nhưng cũng có nhiều xí nghiệp bất chấp và còn cho có những ưu điểm hơn những đối thủ của mình khi công khai tuyên bố có nhiều mối quan hệ với những thành phần chính trị nằm trên thượng đỉnh: Xí nghiệp quần áo thể thao Xidelong thông báo cho những người muốn bỏ vốn vào xí nghiệp, là con trai của Ôn Gia Bảo là một trong những cổ phần viên. "Có quá nhiều đối tác đến từ gia đình những người cầm quyền. Chỉ cần những người này có phần trong bản giao kèo là mọi việc đều hợp lệ", một chuyên viên tài chính quen làm việc với giới thân cận những quan chức chóp bu nói như vậy.

Đảng Cộng sản đã nhiều lần làm lại hiến chương về đạo đức và tăng cường những điều lệ về cấm phổ biến những tin tức liên quan đến tài chính. Nhưng mọi báo cáo về chuyện đó đều được giữ bí mật, và khó mà những biện pháp mạnh mẽ về những vấn đề này được thực thi. Từ 20 năm nay, chính trị và kinh doanh đã quá gắn kết với nhau và một chủ nghĩa tư bản gọi là tư bản đồng lõa đã được Đảng kiến tạo. "Họ không muốn mọi người biết vì như vậy sẽ xẩy ra một tsunami", Roderick MacFarquhar, chuyên viên về Trung Quốc ở Harvard khẳng định như vậy. Điều đáng sợ là nạn con ông cháu cha chiếm giữ những đặc quyền, đang trị vì ở tầng lớp cao nhất của Nhà nước đang có nhiều triển vọng lan truyền xuống mọi cấp bậc khác.

"Tới một hồi người ta nhận thấy có quá nhiều "các vị hoàng tử kế thừa", Victor Shih, chuyên viên về Trung Quốc ở đại học Northwestern, gần Chicago phát biểu như vậy. Giữa những con cháu của những người lãnh đạo ngày nay, con cháu của những người tiền nhiệm, con cháu những người nắm quyền ở trung ương, ở địa phương, con cháu các sĩ quan trong quân đội, trong công an... tổng cộng có thể lên đến mấy trăm ngàn người. Tất cả đều lợi dụng những mối quan hệ để kiếm tiền. Các lãnh đạo ở thượng đỉnh luôn luôn la hét những người cầm quyền phía dưới là quá tham lam chiếm đoạt của công. Nhưng các vị này giấu nhẹm những chuyện tày trời chỉ bị phanh phui bởi báo chí nước ngoài - lấy thí dụ một chuyện như Tăng Vệ, con của cựu phó chủ tịch Tăng Khánh Hồng, mua một căn nhà giá 32 triệu đô la ở Sydney - truyền thông tiếng Trung đều giả ngơ không biết và những tin tức về chuyện này đều bị ban kiểm duyệt ngăn chặn trên Internet.

Đa số những nhân vật cao cấp bị buộc tội tham nhũng rút cục cũng bị thất sủng. Xuân vừa rồi, Bạc Hy Lai bị rớt là vì người sếp công an thành phố Trùng Khánh đã khai với các nhà ngoại giao Mỹ là Cốc Khai Lai, vợ của nhân vật chính trị này đã sai ông ta ám sát Neil Heywood, một nhà kinh doanh người Anh. Những bằng chứng xác nhận những người bà con của Bạc Hy Lai đã cất giấu ít nhất là 160 triệu đô la của chìm của nổi, được bộc lộ, và các nhà chức trách đang tiếp tục tìm kiếm xem có nhiều của cải khác vẫn còn được cất giấu ở nước ngoài hay không.

Phản ứng của thủ tướng Ôn Gia Bảo là ra lệnh tăng cường việc trấn áp tham nhũng. Trên Nhân dân Nhật báo, cơ quan chính thức của đảng Cộng sản, có những bài tố cáo những người dân tham lam tiền của đang tuồn của cải bất chính ra nước ngoài.

Nhưng các nhà đại tư bản Trung Quốc vẫn được kín đáo tiếp đãi trong gia đình những lãnh đạo cao cấp qua sự trung gian của những đối tác bí mật. "Con trai, con gái, vợ, họ hàng thân thuộc là những người đứng làm trung gian hay hùn hạp vốn trong những chương trình xây dựng, trong những hợp đồng cần có sự ưng thuận hay cần có sự hỗ trợ của chính phủ", những người tham dự vào những cuộc giao dịch quả quyết như vậy.

Gần đây, con các nhân vật chính trị không màng đến những vai trò trung gian nữa mà dòm ngó những ngành tài chính cao cấp, đặc biệt là ngành Vốn kinh doanh tư bản. Ngành này có nhiều triển vọng kiếm được nhiều lợi nhuận hơn, đã làm lu mờ những vai trò đứng làm trung gian cho những thị trường công cộng hay những chức vụ như giám đốc một xí nghiệp độc quyền quốc gia:

Jeffrey Tăng, con của Tăng Bái An, cựu ủy viên bộ Chính trị là quản lý Kaisin Investments, một hãng đầu tư được hai ngân hàng Nhà nước lập ra, China development Bank và Citic Capital.

Lưu Lạc Phi, con của Lưu Vân Sơn, một ủy viên khác của bộ Chính trị, là một trong những quản trị viên của Citic Private Equity Fund, một quĩ lớn dưới sự quản trị của nhà nước.

Năm vừa rồi, Alvin Giang, cháu của Giang Trạch Dân đã nhúng tay vào sự thành lập Quĩ Boyu Capital. Vốn của quĩ này sẽ lên đến ít nhất là một tỷ đô la.

Gần đây nhất, đảng Cộng sản hứa hẹn sẽ cải tổ giới truyền thông và lãnh vực văn hóa quốc gia. Những thân thích của giới cầm quyền cao cấp sẽ là những người đầu tiên chạy vội giành giật chỗ cho mình trong lãnh vực mới này:

Tháng Hai vừa rồi, tin báo về thỏa hiệp giữa DreamWorks và ba đối tác Trung Quốc trong đó có Shanghai Alliance Investment đã được tính toán để trùng hợp với cuộc viếng thăm rất được mong đợi của Tập Cận Bình, phó chủ tịch và có thể sẽ là chủ tịch nước. Thông cáo ỉm đi chuyện một phần Shanghai Alliance ở dưới quyền kiểm soát của ông Giang, con của cựu chủ tịch Giang Trạch Dân.

Tăng Khánh Hoài, em của Tăng Khánh Hồng, cựu phó chủ tịch nước, cũng có chân trong kỹ nghệ điện ảnh. Ông này đã làm tham vấn cho bộ phim anh hùng tính The Founding of the Party. Phim này chúng minh sự quá gần gũi giữa thế giới áp phe và chính trị. Phim được chiếu trên gần 90000 màn ảnh khắp cả nước. Các văn phòng chính phủ và những trường học nhận được lệnh phải mua xỉ vé số lớn và giới truyền thông bị cấm không được đưa ra những phê phán về phim. Kết quả là cuốn phim này đã đem lại nhiều lợi nhuận nhất trong năm 2011. Các nhà nghiên cứu đều công nhận điện ảnh là sân chơi mới của các "hoàng tử kế thừa". Tăng Tiểu Anh, giám đốc Trung tâm phát triển chính trị đại học Thanh Hoa giảng giải: "Trong nhiều trường hợp, các quan chức của bộ Tuyên truyền khuyến khích các con cháu họ cứ làm phim đi, trước sau gì phim cũng sẽ được sự tán đồng của bộ".

Ziao Xiao, nhà kinh tế học đại học Khoa học và Kỹ thuật Bắc Kinh còn nói thêm: "ai cũng thấy bọn này đều kiếm được những chỗ làm ăn béo bở".

© Phong Uyên chuyển ngữ

----------------------------------

Nguồn: ‘Princelings’ in China Use Family Ties to Gain Riches - David Barboza & Sharon LaFraniere


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Phong trào Con Đường Việt Nam: Các nhà báo hãy hành động vì TỰ DO BÁO CHÍ

Thưa các nhà báo!

Báo chí là quyền lực thứ tư sau Tam quyền – Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp. Dù không được Hiến định chính thức như các thiết chế tam quyền nhưng Báo chí ở các xã hội dân chủ luôn là một sức mạnh đại diện thực tế nhất, rộng rãi nhất và dễ tiếp cận nhất cho quyền lực tối cao của nhân dân.
Do vậy không có một đất nước nào có một nền dân chủ thực chất lại không có một nền Báo chí thực sự tự do vì Báo chí là một công cụ nhanh chóng nhất, hiệu quả nhất để người dân sử dụng quyền làm chủ của mình để giám sát các thiết chế tam quyền, buộc những quan chức thuộc chúng phải có trách nhiệm giải trình trước công luận và thực hiện những trách nhiệm và cam kết của họ đối với nhân dân. Đó là cách để người dân sử dụng quyền tự do ngôn luận – một trong các quyền cơ bản của con người – để thực sự làm chủ đất nước của mình. Do vậy một nhà nước nếu thực sự là của nhân dân thì nó phải bảo vệ tối thượng quyền tự do ngôn luận nói riêng và tất cả các quyền con người nói chung cho từng mỗi người dân một cách bình đẳng. Đó chính là nguyên tắc “Quyền con người trong nhà nước pháp quyền” mà Phong trào Con đường Việt Nam theo đuổi.

Theo nguyên tắc này thì trong một nhà nước pháp quyền không ai hay tổ chức nào có quyền chỉ đạo Báo chí. Các nhà báo chỉ được lãnh đạo bởi lương tri của mình để thực hiện được mục tiêu tối thượng của Báo chí là phản ánh đúng sự thật cuộc sống. Đối với Báo chí, sự thật phải là trên hết và không có bất kì điều gì có quyền đứng trên sự thật. Đó là trách nhiệm thiêng liêng của Báo chí mà không có bất kỳ sự nhân danh lợi ích chung nào được phép lợi dụng để bóp méo sự thật. Chỉ có như vậy thì nhân dân mới có thể sử dụng quyền lực thứ tư của mình để buộc ba quyền lực kia phải thực hiện những mục tiêu tối thượng của chúng. Mục tiêu này của Tư pháp là bảo vệ pháp luật là trên hết và duy nhất để đảm bảo tính uy nghiêm của pháp luật. Đối với Tư pháp không có bất kỳ điều gì kể cả nhân danh đạo lý hoặc lợi ích quốc gia được đặt trên pháp luật. Bảo vệ pháp luật là trách nhiệm thiêng liêng của Tư pháp, còn pháp luật bảo vệ điều gì là thuộc về trách nhiệm của Lập pháp. Trong một nhà nước pháp quyền thì tất cả mọi việc xây dựng Hiến pháp và Luật đều phải hướng đến mục tiêu tối thượng là bảo vệ quyền con người mà không được có bất kỳ đối tượng nào hoặc sự nhân danh an ninh quốc gia nào đứng trên các quyền thiêng liêng đó của nhân dân. Ngay cả an ninh quốc gia thì cũng là để bảo vệ nhân dân mà thôi. Còn mục tiêu tối thượng của Hành pháp là đảm bảo cho người dân thực hiện được đầy đủ các quyền con người của mình theo Hiến pháp và Luật trong thực tế cuộc sống.

Chỉ khi bốn thiết chế quyền lực xác định rạch ròi các mục tiêu tối thượng như vậy thì mới tránh được việc lợi dụng quyền lực để phục vụ quyền lợi riêng nhưng nhân danh lợi ích chung bằng cách nhập nhằng giữa các mục tiêu và trách nhiệm. Chẳng hạn như trong một hãng sản xuất thì mục tiêu tối thượng của bộ phận thiết kế là làm cho sản phẩm thật ít lỗi, còn bộ phận kiểm soát chất lượng thì phải định rõ mục tiêu trên hết của mình là phải tìm ra thật nhiều lỗi của sản phẩm đó. Có như vậy thì hãng đó mới có một sản phẩm hoàn thiện. Nếu sợ mất uy tín bộ phận thiết kế rồi nhập nhằng nó thành uy tín của hãng mà ngăn chặn việc phát hiện lỗi của sản phẩm thì chắc chắn chúng sẽ ra đời đầy khiếm khuyết, và vì vậy mà uy tín của hãng đó cũng tiêu tan. Nếu sợ ảnh hưởng đến uy tín của nước Mỹ mà ngăn chặn việc công bố các hình ảnh sự thật về một vài lính Mỹ vi phạm Pháp luật, đối xử vô nhân đạo đối với tù nhân chiến tranh hoặc thường dân thì điều đó sẽ dung dưỡng, khuyến khích các hành vi đó. Và như vậy chúng sẽ nhanh chóng trở nên phổ biến không chỉ trong quân nhân mà ngay cả trong thường dân Mỹ, tới mức mà không chỉ uy tín nước Mỹ mà ngay cả giềng mối đạo đức xã hội Mỹ cũng tiêu tan. Tương tự như vậy, việc chỉ trích các nguyên thủ quốc gia, các chính sách vĩ mô phải hiểu đúng là cách để phát hiện lỗi cho đất nước ngày càng hoàn thiện chứ không phải bị quy kết là cách để làm mất uy tín quốc gia, hay gây khó khăn cho việc xây dựng phát triển đất nước hoặc “cản trở sự nghiệp cách mạng của nhân dân”, và tệ hơn nữa là tội phạm hóa vì chống nhà nước, chống chính quyền nhân dân, v.v…

Báo chí thiếu tự do tức người dân mất tự do. Mà trách nhiệm đó đối với tự do báo chí trước hết thuộc về các nhà báo – một lực lượng trí thức luôn tiên phong có mặt tại tất cả các lĩnh vực và ngõ ngách của cuộc sống. Đừng nghĩ rằng trách nhiệm này thuộc về các thiết chế Hành pháp, Lập pháp hay Tư pháp và trông chờ vào đó. Tâm lý tự nhiên của con người khiến cho những người ngồi ở vị trí Tam quyền này lo ngại. Báo chí nếu trông chờ vào họ để có được tự do báo chí là một sự cầu may có xác suất thấp. Và nếu vẫn còn ai đó có quyền ban tự do cho Báo chí thì lúc đó vẫn chưa có tự do báo chí thực thụ. Tự do báo chí là kết quả trong thực tế của mức độ sử dụng quyền tự do ngôn luận của công dân – người dân tự tin sử dụng càng nhiều quyền này thì tự do báo chí càng cao. Mà quyền này là một trong các quyền vốn có tự nhiên của con người đã được toàn thế giới thừa nhận và long trọng tuyên bố trong Tuyên ngôn Toàn thế giới về Quyền Con người. Không ai có quyền ban quyền này cho ai cả. Nhà nước phải có trách nhiệm bảo vệ để người dân của nó thực hiện được đầy đủ quyền này, chống sự xâm phạm nó cho từng công dân. Đối với quyền này thì nhà nước chỉ có trách nhiệm như vậy chứ không hề có bất kỳ quyền hạn nào đối với nó. Đây chính là ý nghĩa của những nguyên tắc được quy định trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, cụ thể hóa Tuyên ngôn nói trên.

Việt Nam ta đã gia nhập Liên Hợp Quốc, tức là đã công nhận Tuyên ngôn này và cũng đã gia nhập công ước nói trên vào năm 1982 nên nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng đã cam kết trách nhiệm bảo vệ các quyền con người của công dân Việt Nam theo luật pháp quốc tế. Hơn nữa Hiến pháp Việt Nam cũng đã Hiến định Nhà nước này là nhà nước pháp quyền từ năm 2001, hiến định đầy đủ quyền tự do ngôn luận cho công dân Việt Nam. Do vậy nếu chúng ta chưa có được tự do báo chí thì đó là vì chúng ta đã không chủ động sử dụng quyền này của mình, chúng ta còn sợ hãi, chúng ta còn trông chờ và cầu mong sự ban phát. Chúng ta chưa để lương tâm mình lãnh đạo ngòi bút của mình để nói lên sự thật về nguyện vọng của mình và của nhân dân. Thay vào đó chúng ta để sự vị kỷ của mình điều khiển ngòi bút của mình để nói lên ý muốn “lãnh đạo” và “sự thật” mà lãnh đạo muốn dù rất khác với mong muốn của mình và sự thật thực tế. Nếu hầu hết nhà báo là những người lệ thuộc như vậy thì làm sao Báo chí tự do. Chính vì thế mà xã hội ta ngày càng xuống cấp trầm trọng. Không sao được khi mà sự thật về điều tốt lẫn điều xấu, cái đúng lẫn cái sai đều có thể bị che lấp nếu chúng bất lợi cho những người có quyền lực.

Hỡi các nhà báo!

Đã đến lúc chúng ta cần nhận rõ trách nhiệm của mình đối với chính mình và với đất nước. Sự thờ ơ của chúng ta hôm qua đã gây hậu quả hôm nay cho chính mình. Và nếu chúng ta tiếp tục thờ ơ và phó thác bây giờ thì không những chúng ta mà chính con cháu mình sẽ gánh lấy hậu quả ngày mai còn nặng nề hơn nữa.

Đã đến lúc chúng ta phải hành động vì một nền báo chí tự do để xây dựng một xã hội dân chủ. Chỉ có như vậy thì chúng ta mới vừa giải quyết được các vấn nạn xã hội hiện nay, vừa phát triển đất nước tốt đẹp. Hãy đừng nghĩ rằng trách nhiệm đó là của ai khác mà phải thấy rằng nó là của ta – của mỗi nhà báo. Cũng đừng nghĩ rằng một mình chúng ta thì không làm được gì mà hãy tin rằng khi ta – nhà báo hành động thì hàng ngàn người khác sẽ tiến lên thổi bùng ngọn lửa ta đã thắp. Và nhiều ngọn lửa như vậy sẽ bừng sáng mãi đất nước.

Phong trào Con đường Việt Nam sẽ là người giữ lửa, truyền lửa – những ngọn lửa của tình yêu, trách nhiệm và nhiệt huyết cháy bỏng vì một tương lai tốt đẹp cho đất nước và cho mỗi người chúng ta. Phong trào Con đường Việt Nam cũng sẽ là người bảo vệ cho những ngọn lửa đó cháy mãi, và giữ nhịp để hàng triệu ngọn lửa như vậy cùng nhau bừng sáng mà không có trận cuồng phong nào có thể dập tắt được nữa.

Hãy hưởng ứng phong trào Con đường Việt Nam để hành động vì một nền báo chí tự do cho Việt Nam !

Phong trào Con đường Việt Nam
Trân trọng kính chào


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Quá trình hình thành phong trào Con Đường Việt Nam

- Tháng 12/2003, bộ Bưu chính Viễn thông và bộ Thương mại ngăn chặn chương trình khuyến mại hợp pháp của công ty cổ phần Internet Một kết nối (OCI) cho khách hàng gọi miễn phí điện thoại internet đến 20 quốc gia. Công ty OCI đã cương quyết bảo về việc làm đúng đắn của mình và quyền lợi của khách hàng. Kết quả vụ tranh chấp này là 2 cơ quan trên không đủ cơ sở pháp lý để buộc công ty OCI dừng chương trình này.

Sự kiện này đánh dấu lần đầu tiên một doanh nghiệp Việt Nam chủ động làm mà không cần phải xin phép những việc mà luật không hạn chế. Đây chính là tinh thần của pháp quyền. Chính sự kiện này cũng đã kết nối bộ ba Trần Huỳnh Duy Thức (Tổng giám đốc công ty EIS, công ty mẹ của công ty OCI), Lê Thăng Long (chủ tịch HĐQT công ty OCI) và Lê Công Định (luật sư đã tư vấn bảo vệ pháp lý cho OCI trong vụ tranh chấp trên).

Từ đây ba người cùng quyết tâm tranh đấu cho tinh thần pháp quyền tại Việt Nam.

- Khoảng tháng 3/2004, ba người thống nhất thành lập một nhóm nghiên cứu mà sau này gọi là nhóm nghiên cứu Chấn để tìm ra những con đường chấn chỉnh, canh tân đất nước. Quyết định này ra đời sau kết luận từ những khảo sát thực tế cho thấy không có cách gì áp dụng được tinh thần pháp quyền trong môi trường chính trị, kinh tế, xã hội tại Việt Nam vào lúc đó, dù rằng nó đã được hiến định từ năm 2001. Không có cách gì để vượt qua những rào cản hành chính và tư pháp hiệu quả hơn phong bì, thậm chí còn phải đi bằng đầu gối. Do vậy cần phải có biện pháp cải cách toàn diện.

- Tháng 1/2006: sau gần 2 năm nghiên cứu nghiêm túc, nhóm nghiên cứu Chấn đưa ra một bản đánh giá toàn diện các vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước. Vấn đề nổi bật từ bản đánh giá này là dự báo sẽ có một cuộc khủng hoảng kinh tế sẽ nổ ra không quá 2 năm nữa (tức sẽ rơi vào đầu 2008) nếu không có sự chấn chỉnh ngay lập tức vào đầu năm 2006. Nếu không có những biện pháp đúng đắn thì cuộc khủng hoảng sẽ kéo dài trên 5 năm nữa và dẫn theo những khủng hoảng xã hội, chính trị trầm trọng, làm cuộc sống của nhân dân khó khăn và đất nước bị lệ thuộc.

Tóm tắt của bản đánh giá này được viết thành bài “khủng hoảng kinh tế – Nguy cơ và cơ hội” và đã được gửi đến một số người có thẩm quyền trong đầu năm 2006, nhưng không nhận được sự quan tâm cần thiết. Trong khi đó tình hình kinh tế đã diễn biến đúng như những gì đã dự đoán – cuộc khủng hoảng kinh tế đã nổ ra vào đúng đầu năm 2008 và đã bước qua năm thứ 5 nhưng vẫn chưa phải là điểm kết thúc.

- Giữa năm 2006: Nhóm nghiên cứu Chấn quyết định tập trung cảnh báo những nguy cơ của đất nước. Anh Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Công Định tập trung viết bài đăng trên các báo trong và ngoài nước. Anh Lê Thăng Long tăng cường quan hệ với giới trí thức và nhà báo để cảnh báo những nguy cơ của đất nước.

Song song với việc cảnh báo, nhóm nghiên cứu Chấn tập trung nghiên cứu để tìm ra cách thức, con đường phát triển đất nước một cách tốt nhất.

Cũng trong thời gian này, nhóm nghiên cứu Chấn công bố bài thơ Tuyên ngôn Lạc Hồng do anh Trần Huỳnh Duy Thức sáng tác để thể hiện khát vọng mà công việc của nhóm hướng đến:




Nam quốc Mộc tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao
- Tháng 1/2007 anh Lê Thăng Long và anh Lê Công Định quyết định ứng cử đại biểu quốc hội khóa XII với hy vọng nếu trúng cử sẽ có thể cảnh báo và thức tỉnh tốt hơn những nguy cơ của đất nước. Nhưng cả 2 đều không thành công.

- Tháng 4/2007, anh Trần Huỳnh Duy Thức cho ra đời blog Trần Đông Chấn để đăng tải rộng rãi những bài viết phân tích về kinh tế, chính trị, xã hội nhằm cảnh báo những nguy cơ của đất nước và đã nhận được sự đánh giá rất cao của công chúng.

- Đầu năm 2008, nhóm nghiên cứu Chấn quyết định viết quyển sách Con đường Việt Nam do anh Trần Huỳnh Duy Thức đứng đầu và chịu trách nhiệm phần sách lược kinh tế, anh Lê Công Định chịu trách nhiệm phần cải cách pháp luật, anh Lê Thăng Long chịu trách nhiệm phần Biển Đông. Dự định mời giáo sư Hoàng Tụy phụ trách phần giáo dục. Vấn đề Tây Nguyên đang tìm người. Quyển sách này là sự đúc kết kết quả nghiên cứu để tìm ra những cách thức, con đường phát triển đất nước một cách tốt nhất như đã nói trên.

- Tháng 11/2008, anh Thức, anh Định, anh Long thống nhất rằng cần phải hình thành một phong trào sau khi đã hoàn tất và công bố quyển sách Con đường Việt Nam để thúc đẩy quan điểm phát triển và các sách lược của nó để nhân dân ủng hộ rộng rãi, hỗ trợ cho chính quyền vượt qua được khủng hoảng để giảm thiểu sự khốn khó của người dân và sự lệ thuộc của đất nước. Nhóm nghiên cứu Chấn nhận định rằng kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội 2009 mà Chính phủ và Quốc hội vừa thông qua sẽ làm cho nền kinh tế không thể còn có thể cứu vãn được nữa từ năm 2010 trở đi, vì thế cả ba hạ quyết tâm sẽ hoàn thành quyển sách không chậm hơn cuối quý 2/2009. Do vậy cần thêm người cộng tác.

- Tháng 1/2009, theo như đã thống nhất, anh Long thành lập phong trào Chấn hưng nước Việt để làm tiền đề chuẩn bị cho phong trào nói trên.

- Tháng 3/2009, anh Thức và anh Định cùng đi Phuket-Thailand trao đổi với ông Nguyễn Sỹ Bình (lãnh đạo của đảng Dân chủ Việt Nam) để trao đổi về việc viết quyển sách Con đường Việt Nam.

- Tháng 4/2009, xảy ra vụ tranh chấp giữa Sở Thông tin Truyền thông Tp.HCM và công ty OCI về việc công ty OCI kinh doanh điện thoại internet phone-to-phone tại Mỹ, Úc và Canada. Sự việc thuần túy hành chính và dân sự này bị đe dọa hình sự hóa. Linh cảm sẽ bị bắt nên anh Thức, anh Định, anh Long thống nhất cách ứng xử để cho thấy hệ thống tư pháp với chuẩn mực “đúng người, đúng tội” thực ra là “kiểu gì cũng có tội” dù nhận tội hay không. Anh Thức và anh Long đề nghị anh Định nếu bị bắt hãy “nhận tội” để cho thấy các tội đó có được là do hệ thống luật pháp tạo ra cho con người khi họ sử dụng các quyền con người căn bản của họ vì khát vọng chính đáng và tự nhiên của họ. Đồng thời “nhận tội” để anh Định có thể về sớm tiếp tục những gì nhóm nghiên cứu Chấn còn dang dở.

- Từ 24/5 đến 13/6/2009 anh Thức, anh Long, anh Định lần lượt bị bắt. Sau đó là đến anh Nguyễn Tiến Trung và trung tá Trần Anh Kim. Thông tin ban đầu đưa ra khi bắt anh Thức là “trộm cước viễn thông” nhưng vụ án cuối cùng được đưa ra xét xử với tội danh “lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 BLHS.

- 20/1/2010 xét xử sơ thẩm vụ án này. Anh Thức và anh Long bác bỏ toàn bộ cáo trạng nên nhận 16 năm và 5 năm tù cộng với 5 năm và 3 năm quản chế . Anh Định nhận 5 năm tù và 3 năm quản chế.

- 11/5/2010 xét xử phúc thẩm. Trong lúc giải lao, anh Thức và anh Định đề nghị anh Long “xin khoan hồng” vào giờ chót để được giảm bớt thời gian tù để sớm về tiếp tục những gì bộ ba đã định. Kết quả anh Thức giữ nguyên mức án vì cương quyết khẳng định những gì mình làm là không có tội. Anh Long được giảm 18 tháng tù. Anh Định cũng bị giữ nguyên vì “không có tình tiết gì mới”.

- 7/7/2010: bộ ba cùng được chuyển đến trại giam Xuân Lộc (Z30A) Đồng Nai để thi hành án tù, cùng ở chung 1 phòng. Cả 3 người cùng tái khẳng định sẽ quyết tâm đi đến cùng “Con đường Việt Nam”. Anh Định được đề nghị nên chọn phương án sớm ra nước ngoài để hoạt động. Anh Long sẽ tiếp tục “xin khoan hồng” để được tiếp tục giảm án để về sớm nhất và ở trong nước để hoạt động. Anh Thức tiếp tục kiên định để khẳng định sự đúng đắn và chính nghĩa của việc làm của mọi người.

Anh Long về sẽ phát động một phong trào đã dự định trước khi bị bắt, đặt tên là phong trào Con đường Việt Nam, dựa trên nguyên tắc Quyền Con người trong nhà nước pháp quyền mà quyển sách Con đường Việt Nam đã nghiên cứu và trình bày. Phong trào sẽ kêu gọi xây dựng và ủng hộ Hiến chương Chấn hưng Việt Nam vì hòa bình thế giới.

- 10/8/2010: anh Định bị chuyển đi trại giam Chí Hòa.

- 31/8/2011: anh Thức ký tên vào một bức thư kèm một tài liệu dày 43 trang viết tay, đề nghị ban giám thị trại giam Xuân Lộc chuyển đến cho các ông Chủ tịch nước, Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch TƯ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Bức thư này đề nghị chính quyền cần ủng hộ cho sự ra đời phong trào Con đường Việt Nam nhằm giúp đất nước mau chóng thoát khỏi khủng hoảng kinh tế, xã hội, chính trị.

- Ngày 04/6/2012 anh Long ra tù.

- Ngày 10/6/2012 anh Long thay mặt ba người khởi xướng chính thức phát động phong trào Con đường Việt Nam đến công chúng.

Xem Mục tiêu, Quan điểm, Phương thức hành động, Tôn chỉ, Cương lĩnh, Nguyên tắc tổ chức và Cơ sở pháp lý của phong trào Con đường Việt Nam tại đây.

Theo Con Đường Việt Nam


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lời phát động phong trào Con Đường Việt Nam

Việt Nam, ngày 10 tháng 06 năm 2012,



LỜI PHÁT ĐỘNG PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

Thưa quốc dân đồng bào,


Cách đây hơn 100 năm phong trào Đông Du, phong trào Duy Tân đã ra đời và được nhân dân ta hưởng ứng nhiệt thành. Nếu như chính quyền cai trị của Pháp lúc đó không đàn áp thành công các phong trào yêu nước này thì giờ đây tinh thần “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” đã đưa nước ta trở thành một quốc gia phát triển không thua kém gì Nhật Bản và các nước thuộc thế giới thứ nhất khác.

TIẾP CON ĐƯỜNG DUY TÂN

Tinh thần đó, nói một cách hiện đại chính là “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” cho mình và mọi người. Phong trào Con đường Việt Nam xin được tiếp nối tinh thần này, tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân, tiếp nhận hồn thiêng sông núi để tiếp tục một con đường đúng đắn mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích. Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.

Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ. Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến cho dù nhân dân ta đã rất vất vả, luôn cần cù chịu thương chịu khó và luôn khát vọng vươn lên đến cháy bỏng. Căn nguyên này được rút ra từ một quy luật mà chỉ khi tuân thủ nó – tức tôn trọng và bảo vệ đầy đủ quyền con người – thì xã hội loài người mới có thể phát triển công bằng, thịnh vượng và văn minh được.

BẰNG CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

Do vậy phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta. Điều này có nghĩa rằng không có bất kỳ điều gì, bất kỳ ai, vì bất kỳ sự nhân danh nào được phép đứng trên các quyền con người thiêng liêng của chúng ta. Điều này cũng có nghĩa là mục đích cao nhất mà toàn bộ hệ thống pháp luật của đất nước ta phải bảo vệ chính là quyền con người bất khả xâm phạm của chúng ta chứ không phải bất kỳ tư tưởng chủ nghĩa, chủ thuyết, ý thức hệ nào hoặc bất kỳ ai hay tổ chức nào. Và như vậy mọi sự xâm phạm các quyền con người, từ quyền được sống đến quyền tự do, quyền được an toàn phải được ngăn chặn hiệu quả và phải bị trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Chỉ có như thế thì mọi quyền lực nhà nước mới có thể thực sự thuộc về nhân dân. Nhà nước đó mới thực sự là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Những giá trị này không bao giờ có được do sự ban phát hay thiện ý của những người cầm quyền. Bất kỳ ai đó nếu đã có thể nghĩ, có thể nói mình làm được như vậy thì quyền lực đã thuộc về họ chứ không còn là của nhân dân nữa.

NỀN TẢNG DÂN LÀM GỐC

Chỉ có như thế thì đất nước ta mới có được một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc để phát triển kinh tế – xã hội nhanh chóng và bền vững mang đến giàu sang và văn minh cho mọi người chứ không phải liên tục bất ổn như lâu nay.

Chỉ có như thế thì chúng ta mới vượt thoát được cuộc khủng hoảng kinh tế, xã hội trầm trọng hiện nay và tránh lặp lại trong tương lai để lại gây tai họa tiếp tục về sau.

Chỉ có như vậy thì chúng ta mới thực sự là những người tự do tự quyết định cuộc sống của mình để vươn lên mà không phải bị hạ thấp nhân phẩm vì sinh kế hay vì khát vọng làm giàu cho mình và cho mọi người.

Chỉ có như vậy thì chúng ta mới thực sự là những người chủ của đất nước để quyết định vận mệnh của mình và của dân tộc mà không phải sợ và lệ thuộc vào sức mạnh nào của cường quyền và bá quyền.

VẬN HỘI CỦA NGHÌN NĂM

Hỡi nhân dân yêu mến,

Hơn lúc nào hết, bây giờ là thời cơ tốt nhất để chúng ta thay đổi tận gốc rễ vấn đề thâm căn có nguồn gốc phong kiến kéo dài hàng ngàn năm làm nước ta lạc hậu đến tận ngày nay; là thiên thời để dân tộc ta đảo chiều sự gia tăng khoảng cách tụt hậu đang ngày càng lớn rồi nhanh chóng vượt lên khẳng định vị thế của chính mình trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay.

Hãy đừng nghĩ rằng chúng ta không thể làm được như thế hoặc ai đó sẽ tặng nó cho chúng ta. Hãy tin vào chính mình và hành động vì chính mình để có được đầy đủ và toàn vẹn các quyền con người không thể phân chia mà Tạo hóa trao cho chúng ta, chứ không ai có quyền ban phát chúng cho ai cả.

Hãy hưởng ứng phong trào Con đường Việt Nam để tiếp tục phong trào Duy Tân, làm cho nó lớn mạnh thành một hoạt động chính trị thực sự của nhân dân chứ không phải của bất kỳ đảng phái chính trị nào, vì bất kỳ một tư tưởng chủ nghĩa nào của bất kỳ ai để nói lên nguyện vọng của chúng ta, khẳng định mong muốn của chúng ta và đòi hỏi yêu cầu của chúng ta đối với bất kỳ thiết chế quyền lực nào muốn nhân danh nhân dân chúng ta.

CHÍNH NGHĨA VÀ THỊNH TRỊ

Hãy đừng ghét, sợ hoặc không thích chính trị mà xa lánh nó vì chính trị đúng đắn là những hành động chính nghĩa để mang lại một nền thái bình thịnh trị. Ở đâu người dân thờ ơ với chính trị thì ở đó đất nước sẽ suy thoái và những “trò chính trị” sẽ hoành hành và lên ngôi. Không chỉ có quan chức mới được làm chính trị mà bất kỳ thường dân nào cũng có thể, bằng cách biểu thị thái độ và lên tiếng nói cho nguyện vọng và yêu cầu chính đáng của mình đối với đất nước. Chính nghĩa là như vậy.

Hỡi con Hồng cháu Lạc,

Hãy tự tin và nhiệt thành tham gia các chương trình mà phong trào Con đường Việt Nam sẽ kêu gọi tới đây. Hãy tham gia làm người sáng lập, quản trị, điều hành, thành viên của phong trào sẽ được mở ra cho bất kỳ ai mà không có sự phân biệt. Hãy làm cố vấn, ủng hộ viên và tình nguyện viên cho phong trào. Hãy ra yêu cầu và đóng góp ý kiến cho phong trào để làm sao hoàn thành được mục tiêu tối thượng của nó là: “Quyền con người phải được tôn trọng và bảo vệ trên hết và bình đẳng tại đất nước Việt Nam”.

Và để khởi đầu, hãy giúp trả lời câu hỏi: “Làm sao để người dân tự tin sử dụng tất cả quyền con người của mình mà không phải đợi ai cho phép trong hoàn cảnh của đất nước hiện nay?”

Ý kiến xin gửi về email: tpvn.email@gmail.com. Xin cảm ơn đồng bào và trân trọng kính chào.

Những người khởi xướng phong trào Con đường Việt Nam

Trần Huỳnh Duy Thức
Lê Thăng Long
Lê Công Định

Theo Con Đường Việt Nam

Xem Mục tiêu, Tôn chỉ, Cương lĩnh của Phong trào tại đây.
Xem thêm quá trình hình thành, quy chế quản trị điều hành và nhiều tài liệu khác của Phong trào tại đây.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tường lửa CỦA AI và ĐỂ LÀM GÌ?

Hôm nay tôi vào một số trang mạng để đọc những tin tức thường nhật – những tin tức không có trên báo giấy – thì không vào được. Thì ra những trang mạng thường nhật ấy lại bị chặn tường lửa. Tôi quay lại vào trang của tôi và một số trí thức tên tuổi, cũng không vào được – cũng đều bị chặn tường lửa. Và tôi thấy buồn da diết. Bọn hack này chặn cả tiếng nói thường nhật của dân, lại chặn cả tiếng nói của văn nghệ sĩ, trí thức.

Bỗng nghe cú điện thoại của một trí thức nhớn: “Tôi muốn nghe bài Khúc hát sông quê của bác để xin đưa vào cuốn video dòng họ, nhưng cũng bị chặn”. Thì ra, yêu quê hương đất nước mình cũng bị bọn hack chặn. Bọn hack là bọn nào mà kinh thế? Chúng nó có yêu quê hướng đất nước không? Hay chúng nó là một lũ giặc ngăn cản tiếng nói thường nhật của dân?

Một anh bạn bảo tôi, có khi các chú CAM hoặc các chú 4T chặn đó. Tôi không tin. Các chú này là quân mình mà, sao lại làm thế với dân được!

Nhưng nhỡ ra các chú quân ta ấy lại làm thế thì sao? Thì chả ra làm sao nữa. Nó biểu hiện một văn hóa mà không một nhà nước nào mong muốn.

Nhưng tôi vẫn không tin. Vì tôi biết khá nhiều những người chịu trách nhiệm về việc này của nước ta, họ đều được học hành, đào tạo cẩn thận, và đôi khi chính họ cũng không muốn làm những việc phải làm một cách khó chịu. Nhưng đúng thế, thì thà không làm còn hơn. Giống như người y sĩ tuân lệnh cấp trên đối với chị Minh Hằng (biểu tình Hoàng Sa là của Việt Nam) nhưng tuyên bố xong việc sẽ bỏ việc!

Buồn thay!!!

© Nguyễn Trọng Tạo
Theo blog Nguyễn Trọng Tạo

______________________________

Đông A - Phản đối chặn blog

Tôi quyết định phản đối chặn blog bằng trương biểu ngữ "ĐẢ ĐẢO CHẶN BLOG!" ở blog của tôi cho đến khi tôi vào được blog của tôi một cách bình thường. Nếu các blogger cùng trương biểu ngữ như vậy ở blog của mình thì chúng ta có thể thử nghiệm xem biểu tình trong thế giới ảo có tác dụng gì không. Trong thời kỳ bị ngăn chặn như thế này, dù bận công việc thế nào, các blogger hãy tích cực viết blog của mình để cho những kẻ ngăn chặn thấy rằng nỗ lực của bọn chúng chỉ là công dã tràng mà thôi.

Theo blog Đông A

______________________________

Kính cáo của blog Anh Ba Sàm

Hôm qua lại tiếp tục là một ngày thêm rất nhiều bà con phải vất vả tìm đường trèo tường vô ngôi nhà chung này của chúng ta, kể cả bên Vietsuky.com cũng vậy, chủ yếu từ người dùng đường truyền của VNPT, mạng không dây 3G Mobiphone, Vinaphone, Viettel. Nhiều điện thoại, email, phản hồi nhờ chỉ dẫn, nhưng cũng nhiều mưu mẹo được chính bà con đưa ra.

Và một trong số mẹo này là cách đơn giản ít ai ngờ, đó là thêm chữ “s” vào “http” để thành đường link vượt tường lửa là: https://anhbasam.wordpress.com , là xong. Tuy nhiên, khi di chuyển giữa các bài đôi khi hơi khó, có thể lại phải thêm động tác chèn các ký tự https:// vào đầu đường link.

Riêng toàn bộ những blog trên hệ thống blogspot thì vẫn phải vượt tường lửa theo những cách thông dụng đã nói hôm 9/6. Tương tự, có vẻ như cuộc ngăn chặn được thực hiện với toàn bộ các blog trong hệ thống WordPress.com chứ không phải chỉ vài blog lẻ, nhưng, cũng như blog Ba Sàm, các blog thuộc hệ thống này muốn vượt tường lửa chỉ cần thêm https:// vào đầu đường link.

Chiến dịch khác thường này nổ ra gần như ngay sau sự xuất hiện của blog Quan làm báo rồi được BS loan tin hôm 7/6/2012. Ngoài ra, nó cũng có thể liên quan tới cuộc họp chỉ đạo do ông PTT chủ trì hôm 19/5 về việc xử lý blog Nguyễn Xuân Diện.

Nhân đây, cũng xin giúp cơ quan chức năng một tay đối phó với Quan làm báo, bằng đánh giá sơ bộ blog đó.

1- Gần như toàn bộ bài vở đều do một người viết. 2- Am hiểu hết sức sâu, rộng nội tình cung đình VN, lại cả lĩnh vực kinh tế, tài chính, ngân hàng, chứng khoán và nội tình ngành an ninh. 3- Đối tượng tấn công đã rất rõ, là một vài nhân vật cụ thể, không phải với chế độ hiện nay ở VN. 4- Thời điểm tấn công liên quan tới đợt “chỉnh đốn” đảng, mà “vòng chung kết” là tháng 7 này. 5- Kết luận: … (đã có, nhưng xin chưa nói ra).

Theo blog Anh Ba Sàm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thơ Cát Du có ma không?

Thưa rằng, trong thơ của nhà thơ nữ Cát Du có rất nhiều ma. Ta sẽ cùng nhau khảo sát để xem thơ Cát Du có loài ma nào trong các hệ ma sau: ma lực, ma bút, ma trận, ma thuật, ma xó, ma trơi, ma men, ma túy, ma-ki-ê (maquiller), ma-măng (maman), ma-ra-tông (marathon)…

Cát Du tên thật là: Phan Kim Dung
Cổ nhân bàn về cái rốt ráo của thi ca, từng nói: “Thi trung hữu quỷ” (trong thơ có qủy thần). Thơ muốn hay, phải có quỷ thần núp trong câu chữ để mê hoặc người đọc; mà quỷ với ma thì “người với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai”, “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”.

Xem ra, thơ muốn cuốn hút người đọc, dứt khoát phải có ma nhập vào câu chữ. Bản chất của văn học là xúc cảm được truyền đạt thông qua ngôn từ, hình tượng, hình ảnh đa ngữ nghĩa. Văn học mang đến cho người đọc nỗi ám ảnh khôn cùng của sự biểu tượng muôn mặt. Thế mà, văn học ta, từ thời du nhập phương pháp sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa, trớ trêu thay, lại rất sợ ám ảnh biểu tượng; nên nhà văn nào bị quy chụp “biểu tượng hai mặt” là coi như tiêu đời. Bản chất của văn học là biểu tượng muôn mặt. Từ độ văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa xua đuổi sự biểu tượng muôn mặt ra khỏi câu chữ, cũng có nghĩa là thi văn đàn tìm mọi cách xua đuổi ma quỷ ra khỏi chữ nghĩa thi ca.

Một nền thơ vắng bóng quỷ thần, vắng bóng những con ma. Những câu nói dài dòng, lẩm cẩm đơn nghĩa, nói toẹt ra như những câu nói thường nhật, xuống dòng liên tù tì được gọi là thơ, được xưng tụng bằng giải thưởng này giải thưởng nọ khiến ma càng khiếp hãi mà bỏ trốn các nhà thơ theo trường phái “chân chân chân, thật thật thật” (Xuân Diệu).Cho nên khi đọc thơ Cát Du, thấy có ma, chúng tôi cả mừng, hi vọng ma đã hết giận hờn mà trở lại cứu nền thơ.

Cuối năm 2004 đầu năm 2005 ông Nguyễn Quốc Nhân - chủ tịch Hội văn học nghệ thuật tỉnh Bình Dương và nhà thơ Trần Bình Dương - tổng biên tập báo văn nghệ Bình Dương có nhờ chúng tôi đọc chung khảo ngành thơ cho giải thưởng văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ lần thứ ba (2000-2005). Cát Du tham dự giải thưởng của tỉnh nhà bằng tập thơ đầu tay của chị: tập “Cảm”. Trong dự tính trao giải do ban sơ khảo chấm, thấy đề tập “Cảm” của Cát Du được xếp giải ba hoặc giải tư. Sau khi đọc tập thơ của Cát Du, chúng tôi đã trao đổi với ban lãnh đạo Hội văn nghệ Bình Dương và ban sơ khảo; rằng đây là tập thơ hay nhất của giải này, đề nghị xếp giải nhất. Chúng tôi còn nhấn mạnh: tập “Cảm” của Cát Du có thể nói là tập thơ hay nhất của năm 2004 xét trên bình diện thơ cả nước. Đề nghị của chúng tôi đã thuyết phục được tỉnh Bình Dương. Trong các tác phẩm của toàn ngành văn học nghệ thuật của tỉnh tham gia giải thưởng, cuối cùng chỉ có một tập thơ “Cảm” của Cát Du được xếp hạng nhất giải văn học nghệ thuật Huỳnh Văn Nghệ tỉnh Bình Dương lần thứ ba (2000-2005).

Chúng tôi rất vui mừng thưa với bạn đọc, thơ Cát Du có rất nhiều ma: ma chữ, ma bút, ma lực, ma trận… Xin trích bài “Con diều” trang 82, tập “Cảm” (Hội văn học nghệ thuật Bình Dương xuất bản 2004):

“Em như con diều bị đứt dây
Chúi nhủi giữa từng trời
Không biết tựa vào đâu
để ngã”


Chừng như trái tim nữ thi sĩ hóa thân vào vào con diều đứt dây, chao đảo, chúi nhủi trên khoảng trời trang giấy, trên khoảng trời vô biên của tâm hồn người đọc, không còn khả năng ngã xuống đất của mặt phẳng trang giấy. Khi bị đứt dây, con diều như đưa trẻ con rơi khỏi vòng tay mẹ, chới với giữa trời, thèm được ngã, nhưng không còn điểm tựa. Chợt nhớ Archimèdes từng tuyên bố trong thời cổ Hi Lạp rằng: “hãy cho tôi một điểm tựa ngoài trái đất, tôi sẽ đẩy được trái đất chuyển dịch theo ý mình”. Con diều bị đứt dây trong thơ Cát Du đang thèm được ngã, thèm một điểm tựa là trái tim người đọc. Hi vọng, thơ Cát Du, trong niềm u uẩn bơ vơ của tâm hồn đứt dây chúi nhủi cô đơn trên trời, sẽ tìm được xúc cảm của bạn đọc để ngã xuống trong ám ảnh khôn nguôi. Hình ảnh con-diều-kiếp-người chao đảo trong vũ trụ hư vô luôn luôn là nỗi ưu tư xao động của nữ thi sĩ. Hạnh phúc được bay lên, chao liệng như chim trên bầu trời danh vọng quả là ước mơ của nhiều người. Tuy nhiên, tâm hồn con người sẽ hạnh phúc hơn nếu đang chơi vơi trong hư ảo được ngã xuống thực tại. Chừng như khi con diều thực đấy mà ảo đấy tìm được tình yêu của gió để sa …ngã, Cát Du chợt hóa thân vào một từ “em” dịu nhẹ mà tìm cách đánh đắm mình trong cơn lốc tình yêu qua bài “Gió thổi” (trang 22):

“Gió thổi về em bốn phía
Em không cách gì trốn khỏi gió đâu
Gió thổi vào em phần phật
Như bão tình vồ vập-môi anh
Gió có mùi hương của biển
Mùi tinh khiết của hoa
Mùi thơm lừng của rượu
Và đôi khi
Một chút hương của điếu xì gà”


Bài thơ chỉ có chín (09) câu mô tả trận bão tình do “môi anh” rót hết vào “em”. Cái hay của bài thơ nằm trong câu kết. Bài thơ tuy có con ma men “mùi thơm lừng của rượu” tham dự nhưng con ma trận (kiệm lời, sắp xếp câu chữ sao cho không thừa không thiếu) đã khiến “hương vị của điếu xì gà” trong môi anh, miệng anh thổi hết hương hoa của biển trời vào thân xác và linh hồn em. Đây là bài thơ nữ thi sĩ tả tình, thậm chí tả cảnh làm tình của đôi trai gái, rất nồng nàn, gợi cảm, rất sex mà vẫn rất ý nhị, rất văn hóa vậy.

Tâm hồn nữ thi sĩ tưởng như con diều đứt dây được hạnh phúc trong vòng tay cuồng nhiệt của gió, rốt cuộc, gió mệt nhoài ngủ lịm, diều rơi xuống rồi, nằm trong vòng tay tình yêu của đất rồi mà con diều ấy, em ấy, thân xác ấy và tâm hồn ấy, sau cuộc làm tình của diều-gió ấy, vẫn “ngã phịch xuống chân tường”. Mấy chục năm nay, chúng tôi chưa từng đọc được bài thơ nào hay như bài thơ “Thít chặt” của Cát Du nói về bi kịch tình yêu trai gái:

“Em thít chặt vào anh
Tưởng không gì lèn qua được
Vậy mà
Có một hạt cát đã lèn giữa chúng mình
Hạt cát lớn thành viên gạch
Viên gạch hóa thành bức tường
Bức tường hóa ra Vạn lý
Cứu em!
Em không cách gì bíu anh cho được
Em rơi
Ngã phịch xuống chân tường”


Mối lạt tình yêu đã “thít chặt” hai thân xác, hai tâm hồn trong cuộc tình chất ngất hạnh phúc, tưởng là mãi mãi không có gì chia lìa đôi lứa, tưởng rằng diều đã tan vào gió, em đã tan vào anh, ai ngờ số phận chơi khăm, vẫn lèn giữa hai ta một hạt cát chia lìa.Tưởng gió xì gà, gió mang mùi rượu chát thổi ra từ đôi môi người đàn ông bão lốc ấy đã dìu, đã uống, đã “nhắm” con diều cô đơn trong bữa tiệc hạnh phúc; nhưng chạm đỉnh thì diều kia đã nhìn thấy vực thẳm mất rồi. Con người vừa hoài thai trong bụng mẹ, tạo hóa đã chơi khăm, lén bỏ vào bào thai kia một hạt cát của sự chết. Chào đời, sự sống lớn lên, con người lớn lên thì sự chết như một hạt cát trong thân xác kia cũng lớn lên. Hạt chết kia sẽ có ngày lớn trùm sự sống, đưa con người trở lại trò chơi sinh diệt tạo hóa mà thành hư không. Hóa ra, cái “thít chặt” kia, hạnh phúc kia, bão tình môi anh kia tưởng rằng đã chiến thắng, đã vô địch, nào ngờ số phận vẫn lèn vào giữa hai ta hạt cát siêu bé , siêu chia lìa, siêu phá đám kia một cục gạch, một bức tường, một vạn lý... Con diều đang hạnh phúc trong bão tình của gió đã bị gió buông rơi, đành “ngã phịch xuống chân tường”…Hèn gì, ngày xưa, Xuân Diệu từng viết: “Em mãi là em anh mãi là anh? Có thể nào qua được vạn lý trường thành?”.

Bản thể cô đơn của vũ trụ chính là hình ảnh của con người ngơ ngác trên mặt đất. Chúng tôi xin lấy bài thơ “Củi than cùng rét” của mình (TMH) để minh họa cho bài thơ trên của Cát Du:

“Chúa ạ lâu rồi con mới rét
Chúa mới vùi con giữa gối chăn
Con như thanh củi lăn vào bếp
Yêu đến thành than rét vẫn hàn”


Anh là thanh củi cô đơn, được lửa tình em đốt cháy. Anh sướng quá mà sáng lên, nóng lên, tỏa nhiệt ngời ngời, mà thăng hoa nổ lốp bốp reo mừng hạnh phúc. Nhưng khi qua cơn nứng-lửa, em thải anh ra khỏi lò tình, anh không còn là củi nữa, anh chỉ còn là loài than thôi. Mà than thì lại càng rét hơn thân phận củi. Hóa ra, qua lửa tình yêu, củi cô độc hóa thành than cô đơn, cả hai cùng chết …rét. Bài thơ trên của Cát Du làm tôi vô cùng kinh khiếp hạt cát bé nhỏ nhoi đang lớn lên giữa các mối quan hệ con người. Cát ngủ là sa mạc, thức dậy nổi giận thành bão cát từng phủ lấp nhiều nền văn minh trên trái đất. Làm sao rửa sạch, phủi sạch cát bụi khi chính con người được sinh ra từ cát bụi: “Rồi cát bụi lại trở về cát bụi” (Kinh Thánh). Hèn gì người xưa lấy cát bụi mà đặt tên thế giới này: trần gian (trần = cát bụi = bụi trần = trần cấu). Mới hiểu vì sao giáo sư dạy triết ở Sài Gòn xưa là ông Trần Bích Lan đã lấy cát của Chúa Trời để đặt bút hiệu Nguyên Sa cho thơ mình. Và người đàn bà Bình Dương Phan Kim Dung, cũng thuộc nòi cát bụi dám cả gan lấy hạt cát rong chơi để làm bút danh Cát Du, đã viết được một bài thơ về bi kịch tình yêu do cát sinh ra: “Thít chặt” đầy xúc cảm, đầy tư tưởng sâu xa hay là thế.

Cứ tưởng con diều cô đơn kia, thân phận tình yêu của người đàn bà từng chúi nhủi, chao đảo lơ lửng con cá vàng trên trời gió táp mưa sa kia đã bị hạt cát xô đẩy xuống chân tường “ngã phịch xuống chân tường” , được tường cho cư trú dưới chân mình, đặng sống chết cô đơn gửi hồn vía dưới chân tường thế là yên, là xong một kiếp người. Ai dè chân tường kia, đường cùng kia cũng từ chối “em yêu”, chân tường hủi thế vẫn làm cao xua đuổi “em yêu”:

“Vết nứt ở chân tường
Có một vết nứt ở chân tường
Bao giờ em cũng nhận ra có một vết nứt ở chân tường
Vào phút giây trọng đại
Vào những tích tắc mà con người ta không thể nào chữa được
Những hỏng hóc của mình
Dù rất nhỏ
Chỉ như
Một vết nứt ở chân tường”


(Vết nứt ở chân tường – tr. 13)

Chao ôi là kiếp người, một hạt cát rong chơi, bị tình yêu và niềm cô đơn, bị nỗi chết và hư vô đuổi bắt, bị dồn đến chân tường rồi mà chân tường kia, đường cùng kia còn xua đuổi, còn xuất hiện một vết nứt ngay dưới chân tường. Vết nứt chân tường đang dần há miệng chờ sung, chắc chắn sẽ học theo phép lớn dần lên của hạt cát qủy thần nọ mà đổ sụp lên “em yêu”, đổ sụp lên thế giới này như một công đoạn cuối cùng của Chúa Trời trong ngày tận thế. “Tồn tại hay không tồn tại”, sự hoài nghi triết học của chàng Hamlet xưa giờ vẫn còn day dứt thi ca Cát Du. Tâm hồn nữ thi sĩ chừng như vẫn còn bị sự cô đơn truy nã tận sào huyệt của hạnh phúc. Chả thế mà, trong bài thơ “Thít chặt” viết về nỗi kinh hoàng trước hạt cát lèn giữa hai thân xác yêu đương, Cát Du đã thất thanh kêu “cứu em”. Có ai cứu nổi một hạt cát rong chơi giữa trời? Hình như chúng ta đến thế giới này để kêu cứu, để tự cứu và cứu nhau, để tìm một chân tường, tìm một đường cùng mà tồn tại? Nhưng than ôi, Cát Du ơi, bạn đọc ơi, đến cả đường cùng cũng từ chối không cho chúng ta cư trú, đành phải núp vào thi ca, núp vào tôn giáo, nhờ vả cầu xin Trời Phật, Chúa Trời “cứu vớt chúng con qua khỏi mọi sự dữ A men” (Kinh đạo Chúa).

Nhưng Chúa ơi, Ngài đã đuổi tổ tiên chúng con ra khỏi thiên đàng trần thế ("vườn địa đàng”, vì tội ông tổ Adam bị tình yêu của người đàn bà khỏa thân Eva mê hoặc, bị tình dục (hay rắn?) xui ăn trái cấm để được thông thái. Loài người đã đánh đổi cái chết để lấy tình yêu và sự hiểu biết. Mang sự hiểu biết trong người để đau khổ, để đi đâu cũng gặp sự dữ chặn đường. Những “em yêu”, những nàng búp bê cát bụi yêu kiều xinh đẹp luôn bị một loài thú dữ ăn thịt không biết no trông rất dễ thương có tên là tình ái đọa đầy, đành “vứt tình vào tối” để “đi hoang”:

“Đêm qua có một cuộc chia ly
Cuộc chia ly vĩnh hằng của hai trái tim không thuộc về nhau nữa
Trái tim lớn lạnh lùng quay quắt
Trái tim nhỏ se thắt buồn đau
Nàng quay lưng đi về phía không có ánh mặt trời
Vứt tình vào tối


Đêm đông
Cành khô buốt
Có chú dế rủ rê đi hoang
“Ừ, thì đi”
Gió đông gì cũng mặc
Nàng buông!


(Đi hoang-tr.87)

Tiếng thi ca dường như đang khản kêu trong hoang mạc: “Cứu em”. Tai nạn do tình yêu gây ra trên đất nước này, trên thế giới này nhiều gấp bội phần quốc nạn giao thông, nhưng dường như chỉ có thi ca đến cứu? Mà thi ca, bằng vũ khí run rẩy và xao động phiêu du mỏng manh dễ vỡ của mình, dường như cũng đang bất lực trong công cuộc cứu giúp những hạt cát cô đơn? May thay, còn có những tiếng vọng từ khuya đêm như tiếng dế cứu nàng. Ô hay, sao lại là tiếng dế, tiếng kèn sẽ hát ru chúng ta vĩnh hằng ngủ ngon trong những nấm cỏ xanh mai hậu ? Hóa ra, Cát Du khôn thiệt, nàng chọn anh bạn tiếng dế, một kẻ thủy chung nhất với con người mà đi hoang, mà buông mình khỏi thế giới như con diều đứt dây chờ im gió đáp xuống, trốn xuống đất mẹ. Vâng, trước sau gì nàng cũng buông, rời tay bám níu vào trang giấy mà ngoại tình với giun dế, mà “từ bỏ” chốn “Chẳng còn ai/để yêu”, chẳng còn gì để giải khát cơn hư vô của mình:

“Em từ bỏ anh
Như từ bỏ niềm tin
Không mạ lỵ


Em từ bỏ anh
Như từ bỏ vầng trăng
Không kêu than


Người đàn bà đi trong hoang mạc
Thấy nước ở đằng đông
Chạy đến
Nước lại ở đằng tây
Khát!
Bỏng cháy
Niềm tin nhập nhoạng
Nàng xoay tư bề
Chẳng còn ai
Để yêu


(Từ bỏ - tr.91)

Trang giấy biến thanh sa mạc cho hạt cát rong chơi bỏng khát kiếm tìm giọt nước vô vọng. Nước mát đang vẫy gọi nàng ở chân trời, niềm tin đang vẫy nàng ở chân trời. Nàng biến thành con lắc cho các chân trời chơi trò lúc lắc. Nàng bị các chân trời phản bội, bị niềm tin vào nguồn nước mát hư ảo dối lừa. Nàng là tác giả tập thơ này mà cũng không hẳn là con người cụ thể Cát Du. Nàng là biểu tượng cho một sự kiếm tìm cái toàn bích, cái toàn thiện toàn mỹ trên thế giới không có sự hoàn thiện, tìm kiếm tình yêu trong một thế giới không có tình yêu…

Cát Du trong 60 bài thơ thật ngắn và khá ngắn của tập “Cảm” này, có khoảng hơn mười bài thật hay, vài chục bài khá, còn lại là những bài thơ trung bình, thậm chí có bài còn dở. Ngay tập thơ “Lửa thiêng” của Huy Cận, từng được dư luận lâu nay cho là tập thơ hay nhất thời hiện đại của Việt Nam, cũng chỉ có hơn mười bài thật hay, hàng kiệt tác, vài mươi bài thật khá còn lại là những bài trung bình, thậm chí xoàng xĩnh. Chúng tôi không có ý so sánh Cát Du với Huy Cận. Tuy nhiên, để được nói lên điều như lời kêu cứu của chúng tôi với hiện tình thơ nói riêng, văn học nói chung của nước ta hiện nay rằng, xin các nhà phê bình văn học hãy tỉnh thức, thoát khỏi cơn ngủ mê mấy chục năm mà phê bình các tập thơ dở đang lụt lội cả văn đàn. Ngay những tên tuổi nghe rất lớn của nền thơ cũng hầu như đang sản xuất một thứ câu chữ nước ốc rồi ngộ nhận là thơ để ăn hết giải thưởng này sang giải thưởng khác. Vì vậy, phát hiện ra một Cát Du với nhiều bài thơ hay trong tập thơ đầu tay của chị, chúng tôi mừng vui mà thông báo với mọi người, rằng thơ hay nhất định phải như chiếc công tắc điện, phải được bật sáng trưng văn đàn để người yêu thơ đỡ có cảm giác bị thơ phản bội.

Cát Du vừa ra mắt đã có phong cách riêng, không bị cây đa cây đề nào cớm nắng như hàng loạt cây bút mới gần đây viết hao hao giống các bậc đàn anh, toàn một giọng bắt chước thô thiển mà cũng được giải này giải nọ. Thơ Cát Du đúng nghĩa là thơ hiện đại, kiệm lời, thoát mọi vần điệu, dùng hình ảnh, hình tượng và câu chữ tưng tửng lạ thường, rất bình dân mà vẫn hết sức sâu sắc. Cát Du là một nhà thơ có tư tưởng. Triết học của thơ nàng đã hóa thành cảm xúc, thành sự chân tình tưởng rất đỗi ngây ngô. Cát Du còn tiến xa hơn nữa nếu biết vượt qua mình. Tiếc rằng, thi đàn Hà Nội bị nhiễu, không còn đủ cảm xúc và trái tim thơ mạnh mẽ để bắt nổi sóng điện từ phát đi rất mạnh của nữ thi sĩ xứ Bình Dương xa xôi này. Sau tập “Cảm”, Cát Du còn cho in tập thơ “Nàng” (NXB Hội Nhà Văn 2010). Theo tôi “Nàng” là tập thơ hay nhất của năm 2010 mà các thứ giải thưởng văn học xa xỉ ở Hà Nội vì khuất nẻo đã không nhìn thấy “Nàng”. Chúng tôi, xin trích ra ngay sau đây, năm (05) bài thơ hay của tập thơ “Nàng” để hầu quý bạn đọc. Vâng, thơ Cát Du rất có ma …lực, sẽ ám ta mãi nếu ta đem trái tim thơ ra mà thành tri âm tri kỷ cùng tác giả.

Sài Gòn ngày 29-02-2012

© Trần Mạnh Hảo
______________________
NĂM BÀI THƠ TRÍCH TRONG TẬP “NÀNG” CỦA CÁT DU:

Ừ thì em có đợi đâu!

Em có chờ ai đâu!
Chỉ là tựa cửa thôi mà
Em có chờ ai đâu!
Hình như cơn gió thoáng qua
Hình như lá xào xạc cuốn trong chiều vàng êm
Hình như dấu rêu mòn một chút
Như là có dấu chân ai?

Em có chờ ai đâu!
Chỉ là đứng đợi cơm sôi
Chỉ là vớt bọt nồi canh thôi mà
Ồ! Hình như có tiếng xe
Tiếng xe ngoài ngõ, người dưng đấy mà!
Ừ, thì em biết người dưng
“Người dưng” đi mãi “người dưng” không về
Ừ, thì em có đợi đâu?!

04/8/2004

Cát Du

Chỉ cần có ai đó để cười

Anh yêu!
Chiều nay em vui quá
Em cười nói một mình
Múa may một mình
Cái bóng trên tường cũng vui
ngất ngưởng
Em thèm có ai đó để cười
Không cần hôn cũng được
Không cần cần hôn
Chỉ cần có ai đó để cười.

18/9/2004

Cát Du

Rời khỏi giấc mơ

Em rời khỏi giấc mơ của anh
Để chấp chới bay vào giấc mơ của những người đàn ông khác
người trẻ có, người già có
nhàng nhàng cỡ anh cũng có
Nhưng em không dám dừng lâu trong giấc mơ của mỗi người
Vì sợ
Sẽ nhìn thấy
Ở phía cuối giấc mơ
Tình yêu bợt ra
Ánh nhìn bợt ra
Hãi lắm!
Và em lại phải hối hả bay vào giấc mơ của một đàn ông khác nữa
Để thấy mình được yêu
Như thực
Trong đời

23/6/2005

Cát Du

Đêm qua anh ngủ mơ
Thấy trăng tròn vành vạnh
Vỡ oà trên mặt anh
Ôi trăng thơm quá!
Trăng mùi thiếu nữ
Trăng mùi phù dung
Trăng biến thành em
Thơm hương đàn bà
Trăng mùi quỷ sứ
Mùi em
Ngái

28/03/2006

Cát Du

Đen

Sao chân em đen thế?
Em dẫm phải bóng mình ư?
Ừ, em dẫm bóng mình
Bóng mình đen?
Chân em đen?
Chân đen chạy khỏi bóng đen
Bóng đen chộp bàn chân nhỏ
Á! Chân nhỏ tõm vào đêm
Thút thít, thút thít
Có tiếng nấc
Đen!

21/3/2006

Cát Du


Cát Du tên thật là: Phan Kim Dung Quê quán: Thủ Dầu Một tỉnh Bình Dương Làm thơ từ nhỏ còn đi học. Hiện là Hội Viên Hội Văn học Nghệ Thuật tỉnh Bình Dương Đã xuất bản 1 tập thơ: Cảm - Hội Văn học Nghệ Thuật tỉnh Bình Dương Xuất bản 2004 Giải thưởng, giải nhất VĂN HỌC HUỲNH VĂN NGHỆ TỈNH BÌNH DƯƠNG 2000-2005) Hiện làm việc tại thị xã Thủ Dầu Một Nguồn: Văn Chương Việt


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cái đứng đằng sau pháp luật

… Ở cái chỗ luật pháp dừng lại, người ta vẫn luôn luôn có thể suy nghĩ dưới góc độ đạo đức hoặc văn hóa để trước tiên là hiểu hiện tượng, sau nữa là tìm cách khắc phục nó…

Luật pháp thường được định nghĩa trong các từ điển như là những quy định mọi người nhất thiết phải tôn trọng trong khi đạo lý suy cho cùng chỉ có nghĩa là những ước lệ hợp với lương tâm cho con người lại được xã hội thừa nhận và khuyến khích nên theo, ai theo được có nghĩa đấy là người tốt.

Một hành động bị coi là phạm pháp, khi nó xâm phạm đến quyền lợi hoặc của cả cộng đồng hoặc của các thành viên trong cộng đồng, do đó, phải bị trừng phạt. Còn một hành vi bị coi là thiếu đạo đức tức là đã bị cộng đồng lên án. Có thể bảo sự lên án này chỉ dừng lại ở phạm vi một dư luận, song đối với người có lương tâm trong sáng, đã là một cái gì rất nặng nề. Lẽ tự nhiên là trong việc phân biệt một hành vi đạo đức và một hành vi phi đạo đức, một cộng đồng đã tự nói về mình rất nhiều. Sau hết, cũng nên ghi nhận rằng mặc dù những tiêu chuẩn đạo đức thường có tính nhân bản, nghĩa là chung cho mọi dân tộc, nhưng đi vào cụ thể ở mỗi dân tộc nó lại mang những sắc thái riêng. Đến đây, bắt đầu thấy xuất hiện vai trò của văn hóa, nó là lối sống, lối nghĩ, các quan hệ giữa con người với thiên nhiên và con người với con người, tất cả đã trở thành nền nếp ở từng dân tộc và làm nên sự khác biệt giữa dân tộc này với dân tộc khác.

… Thỉnh thoảng, tôi cứ phải giở sách ra để ôn lại những ý tưởng trên, nhất là gần đây, đọc báo chí, nghe đài, được biết thêm nhiều hành động mà chúng ta quen gọi là hiện tượng tiêu cực. Nhiều người nông dân hám lợi, mang bán thứ rau quả phun thuốc trừ sâu, săn vào gây ra độc hại. Các lò mổ bò mổ lợn thường là kém cỏi về mặt vệ sinh nghĩa là ủ sẵn bệnh tật hại người. Nhà máy, bệnh viện hàng ngày tống ra đủ thứ chất thải làm ô nhiễm môi trường. Rồi hàng hóa thì làm ẩu, cốt bán rẻ để cạnh tranh giá kể người mua mang về có không dùng được, thì cũng không quản ngại. Cho đến gần đây lại xảy ra những vụ tham nhũng ghê gớm, tham nhũng đến mức người ta tin rằng các đương sự phải mất hết lương tâm thì mới bảo nhau vét sạch tiền của nhà nước đến như vậy! Có biết bao hành động ngang tai trái mắt đang xảy ra chung quanh, và có cơ ngày một phát triển. Mà lấy luật pháp để trị nhau thì không phải dễ. Tội lỗi ở đây như cái cây, gieo mầm hôm nay, hôm sau mới “kết quả”, lúc bấy giờ người có lỗi đã cao chạy xa bay, ai làm gì nổi! Vả chăng, trong tình trạng xã hội hỗn hào, mọi người chen chúc nhau để sống, muốn lần ra đầu mới của cái ác sẽ gặp muôn vàn rắc rối, dễ gì bắt tận tay day tận trán để luận tội? Nhưng ở cái chỗ luật pháp dừng lại, người ta vẫn luôn luôn có thể suy nghĩ dưới góc độ đạo đức hoặc văn hóa để trước tiên là hiểu hiện tượng, sau nữa là tìm cách khắc phục nó.

Chắc chắn là không có gì khiên cưỡng khi gắn một số hiện tượng tiêu cực nói trên và các hành động tương tự với lối làm ăn (kèm theo là lối sống nếp nghĩ) có tự ngày xưa, khi người ta sống theo kiểu khôn vặt (ăn cỗ đi trước lội nước đi sau) và vô trách nhiệm (sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi) chỉ biết đến quyền lợi của gia đình mình (đèn nhà ai nhà nấy rạng), chỉ biết đến cái làng của mình là cùng (trống làng nào thì làng ấy đánh, thánh làng nào thì làng ấy thờ), ngoài ra, bỏ qua mọi chuyện, bởi “có chết thì cả làng cùng chết”. Tóm lại, đồng thời với việc truy cứu về mặt pháp luật, cần xem xét ngay cội rễ của các hiện tượng nói trên về mặt đạo đức – văn hóa, để bắt mạch cho trúng. Đến lượt nó, mỗi tội lỗi, và phản ứng trước tội lỗi – kể cả những tội lỗi nhỏ, hoặc quá tinh tế, pháp luật không kết luận nổi – lại cũng nói lên một điều gì đó về tình trạng tâm lý xã hội nói chung. Nếu như ở đây có sự dửng dưng, tức thờ ơ, mặc kệ kẻ có tội và không sao hình thành nổi dư luận cũng như không cắt nghĩa được nguyên nhân sâu xa dẫn đến tội lỗi, thì đó chính là một bằng chứng cho thấy sức khỏa tinh thần nói chung của xã hội đang có vấn đề, và sự chữa chạy cho mỗi cá nhân không thể kết quả, nếu không có sự chữa chạy cho cả cộng đồng nói chung.

Đang nghĩ vân vi như vậy thì gần đây, qua báo Nông thôn ngày nay, số ra 12.6.99, tôi lại được biết thêm về một hiện tượng phải nói là kỳ cục giữa công ty X và công ty Y có sự tranh chấp. Để trả thù, bên Y liên tiếp gửi tới bên X những chiếc quan tài và các vòng hoa tang, trong đó đề rõ tên tuổi kẻ thù của mình. Như một phóng viên Nông thôn ngày nay nhận xét, đây quả là kiểu khủng bố chưa từng có ở Việt Nam. Sự việc “độc đáo” đến mức các nhà chức trách đang phải theo dõi để tìm cách luận tội cho chính xác. Tuy nhiên, theo tôi nghĩ, nhiều bạn dọc của chúng ta, khi nghe chuyện, hẳn không khỏi nhớ tới những cách trả thù vốn có từ xưa, và còn lưu truyền lại qua lời đồn đại của dân gian; căm giận ai thì đi dò hỏi mồ mả ông cha người ta rồi đào lên để hạ nhục. Hoặc làm hình nhân thế mạng, viết tên kẻ thù của mình lên đóm rồi lấy kim châm vào chỗ hiểm và thuê thầy địa lý về yểm vào đất độc. Hoặc như trong truyện Tấm Cám, cái đầu của Cám sau khi chết được Tấm mang ra làm mắm để gửi về cho người mà Tấm vẫn gọi là mẹ ghẻ (cũng tức là mẹ đẻ của Cám). Thì ra, cái hành động kia không hẳn đã đơn độc như chúng ta tưởng tượng. Trong khi lên án nó và đồng tình với mọi sự trừng trị đích đáng, đồng thời phải thấy nó thuộc về một cái gì di truyền trong tâm lý xã hội, do đó, có khi hoạt động ngoài ý muốn từng con người cụ thể. Nói cách khác, trong cái hành động kỳ cục kia thấy có cả những căn nguyên văn hóa sâu xa (văn hóa ở đây không chỉ bao gồm tinh hoa mà như các nhà nghiên cứu khoa học xác định, còn bao gồm cả những cặn bã cần vứt bỏ). Và như vậy là trên đường suy nghĩ về hiện tượng tiêu cực, chúng ta có thể phần nào yên tâm vì đã lần đến đầu mối cuối cùng, còn như việc lo chữa chạy thì sao, đấy lại là chuyện khác.

Chắc chắn, mỗi khi đứng trước một hiện tượng tiêu cực, lại còn lo lần ra căn nguyên đạo lý văn hóa của nó, công việc phải làm sẽ trở nên vô cùng bề bộn. Chẳng phải là lâu nay nhiều người chúng ta có thói quen suy nghĩ một cách đơn giản “truyền thống căn bản là tốt”, “đạo lý nhìn chung là lành mạnh”, để xuê xoa mọi chuyện. Nhưng chính bởi thế, nay lại chính là lúc xã hội phải lo nhận thức cho thấu đáo hơn. Bề bộn mấy thì bề bộn, để giải quyết đến cùng mọi chuyện tiêu cực, không thể có cách nào khác. Bởi các vấn đề đạo lý văn hóa không chỉ liên quan đến pháp luật mà còn liên quan đến mọi mắt xích khác trong guồn máy xã hội. Nói như một viện sĩ người Nga, ông D. Likhachev: Không có văn hóa, xã hội không thể trở thành xã hội có đạo lý.

Và nếu không có cả văn hóa lẫn đạo lý, thì mọi cải cách trong các lĩnh vực kinh tế, khoa học đều trở nên vô nghĩa, tức không thể thực hiện.

© Vương Trí Nhàn
Theo blog Vương Trí Nhàn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

"Thói dối trá" và câu trả lời ngoài đáp án

1. Từ một câu hỏi trong đề thi

Trong đề thi môn văn kỳ thi tốt nghiệp PTTH năm nay (2012) có một câu hỏi như sau:

Câu 2. (3,0 điểm)

Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội.

Viết một bài văn ngắn (khoảng 400 từ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về ý kiến trên.

Có lẽ khi ra đề văn này, những người làm công tác thi của Bộ Giáo Dục muốn gửi một lời cảnh báo đến bạn trẻ bắt đầu chập chững vào đời về sự dối trá, và quả thực khi xem đáp án của Bộ Giáo Dục - Đào Tạo (Bộ GD-ĐT) chúng ta có thể thấy rõ điều đó trong phần đáp án của môn văn

(Đáp án của Bộ GD-ĐT).

Có thể thấy, trong vài năm gần đây, đề thi văn tốt nghiệp phổ thông trung học đang cố gắng bám sát cuộc sống và mang tính mở giúp cho học sinh có cơ hội thể hiện lên những ý tưởng riêng của mình. Đó là một sự cố gắng lớn của người ra đề trong việc khuyến khích và đổi mới cách học văn trong trường PTTH

2. Đến thực tế có thể có trong bài làm của thí sinh

Tuy nhiên, nếu nhìn nhận dưới một khía cạnh xã hội, liệu rằng khi làm câu hỏi này các em có đủ dũng cảm và trung thực để nói lên nhận thức về sự dối trá, hay lại tiếp tục dùng “sự dối trá” để nói về sự dối trá?

Liệu rằng các em có dám viết rằng trong phòng thi của em giám thị ngó lơ để các em hỏi bài nhau để rồi sau đó trong tất cả các báo cáo đều có một câu giống nhau “kỳ thi nghiêm túc” từ cấp thấp nhất là Hội Đồng Thi đến cấp cao nhất?

Liệu rằng các em có dám viết rằng, sau khi biết 6 môn thi tốt nghiệp thì ở trường của em đã cho qua tất cả những môn không thi mặc dù trong sổ đầu bài, trong báo cáo chuyên môn của nhà trường, thầy cô của chúng em vẫn báo cáo rằng “thực hiện giảng dạy đầy đủ, nghiêm túc đúng phân phối chương trình của bộ quy định”?

Không chỉ trong nhà trường, các em có thể mở rộng ra những vấn đề nóng bỏng của xã hội, của cuộc sống bình thường quanh các em hàng ngày.

Các em có quyền đặt câu hỏi thế này không khi viết về sự dối trá: “việc mới buổi sáng một quan chức nói rằng giá xăng không tăng, thì ngay tối hôm ấy, giá xăng tăng với một mức tăng ngoài sức tưởng tượng của mọi người có phải là một sự dối trá hay không?”

Các em có quyền hỏi những người ra đề rằng “người dân chỉ cần bắt đầu sửa một cái nhà trong hẻm nhỏ thì bộ phận quản lý của Phường ngày lập tức đến hỏi giấy phép v.v… nhưng người nước ngoài đến nuôi cá ngày tại một khu vực cảng quan trọng của đất nước hằng mấy năm thì tất cả những người có trách nhiệm đều tỏ ra ngạc nhiên không biết khi được hỏi đến có phải là sự dối trá hay không?”

Còn nhiều, còn nhiều nữa những câu hỏi về sự dối trá này với những người ra đề, với những người có trách nhiệm và với toàn xã hội.

Và với những câu hỏi như thế, thì chúng ta, những người yêu cầu các em nói về sự dối trá sẽ trả lời ra sao? trả lời các em đó là sự dối trá hay không phải? hay là im lặng, tệ hơn là cho các em điểm thấp vì “lạc đề”, không đúng yêu cầu v.v…?!

3. Chấp nhận đối mặt với thực tế

Video giám thị ném phao cho học sinh quay cóp năm 2012 ở Bắc Giang

Có thể nói, câu hỏi trong đề thi văn năm nay – vô tình hoặc hữu ý – đã đặt tất cả xã hội đứng trước một vấn nạn đang nhức nhối hiện nay. Người ta thản nhiên dối trá khi chưa bị phát hiện, người ta nhân danh những điều tốt đẹp để dối trá có bài bản. Người ta biện minh cho việc dối trá trong những “kỳ thi nghiêm túc” đó là vì thương học sinh, người ta biện minh cho sự dối trá về những tuyên bố của mình là do “yếu tố khách quan” v.v… Chính vì thế cả xã hội bất ngờ khi có một ai đó trung thực, đã đưa lên một đoạn video chỉ 6 phút ngắn ngủi, nhưng có sức mạnh của quả bom tấn thể hiện cái thực chất của “một kỳ thi nghiêm túc”, ngay khi báo cáo của về kỳ thi tốt đẹp của Bộ GD-ĐT chưa kịp ráo mực. Một sự dũng cảm đáng nể, một câu trả lời hết sức đơn giản nhưng chính xác về việc phê phán sự dối trá, chỉ có điều câu trả lời đó đi ngược với số đông và đã đẩy số đông vào sự lúng túng về sự dối trá của mình.

Vâng, xin cảm ơn em học sinh đã quay lại đoạn video 6 phút trong phòng thi đó. Khi làm việc này, em đã xác định rằng có thể sẽ đi làm phụ xe, có thể sẽ bì trù dập v.v…nhưng đoạn video của em chắc chắn là một một câu trả lời chính xác nhất về quan điểm của bản thân đối với sự dối trá. Chỉ có điều lời giải này không hề có trong đáp án của người ra đề phải không em?!

Vậy đó, nói về sự dối trá thì quá dễ, nhưng thể hiện sự đấu tranh với nó thì không phải ai cũng làm được. Nên chăng, trong đề thi năm học tới cần có thêm một câu hỏi về lòng dũng cảm?

© Phạm Phúc Thịnh
Theo facebook Phạm Phúc Thịnh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều