06/08/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Vài suy nghĩ về đoàn kết và dân chủ

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ sáu, ngày 08 tháng sáu năm 2012

Ai cũng hiểu đoàn kết là sức mạnh để cùng thực hiện một mục tiêu, một ước mơ chung. Ước mơ càng to lớn như “chấm dứt một chế độ độc tài, độc ác” thì sự đoàn kết toàn dân lại càng quan trọng. Từ đó, có nhiều sự kêu gọi đoàn kết đi cùng với một số ta thán rằng người Việt thiếu đoàn kết vì có quá nhiều tổ chức, đảng phái, cộng đồng... thay vì đứng chung vào một mối. Nhiều người còn đem câu chuyện “Giỏ Cua” để ví von về những tranh cãi, đả kích nhau trong cộng đồng như những con cua cứ thấy con nào cố ngoi lên là lôi cổ xuống, không muốn ai hơn mình, ghen ghét và dìm nhau xuống để cuối cùng đều bị... luộc chín! Hiện tượng “có vẻ” chia rẽ này hiển hiện nhiều hơn trong môi trường tự do ở hải ngoại và trên mạng lưới Internet. Chúng ta hãy cùng phân tích xem:

Người Việt Nam Đoàn Kết hay Chia Rẽ?

Nếu bình tâm nhìn lại, ta thấy có rất nhiều sự kiện minh chứng cho sự đoàn kết mạnh mẽ của dân tộc trong suốt giòng lịch sử gần 5000 năm triền miên khói lửa – khi thì do gót giày xâm lược của ngoại bang, lúc lại bởi chính bàn tay của những kẻ phản bội dân tộc. Chúng ta có thể tạm liệt kê một số sự kiện trong công cuộc đấu tranh gay go gần 4 thập niên qua để giành lại quyền làm người đã bị đảng Cộng sản Việt nam (CSVN) cướp đi từ sau năm 1975:

1/ Đại Hội Chính Nghĩa vào năm 1983 tại Hoa Thịnh Đốn quy tụ 3000 người tham gia ngay sau cuộc đổi đời tan tác của ngày 30 tháng 4, 1975.

2/ Những cuộc biểu tình chống kinh tài CSVN và vận động quốc tế áp lực CSVN phải thả tù nhân chính trị và tôn trọng nhân quyền/ dân chủ tại Việt Nam, tại hầu hết các quốc gia có người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ.

3/ Những cuộc biểu tình chống các phái đoàn vận động viện trợ của của CSVN suốt hai thập niên 80 và 90 của Thế kỷ trước.

4/ Chống Trần Trường treo cờ cộng sản và hình Hồ Chí Minh năm 1999 tại miền Nam California và sau đó là những cuộc tụ họp lớn do tuổi trẻ phát động dưới chủ đề “Thắp Sáng Niềm Tin” tại nhiều nơi trên thế giới trong hai năm 1999 và 2000.

5/ Những đợt biểu tình, tuyệt thực và cầu nguyện nhằm hỗ trợ cuộc đấu tranh của các tôn giáo tại Việt Nam, cũng như ủng hộ các cuộc đấu tranh của bà con dân oan, anh chị em công nhân.

6/ Những cuộc biểu tình – trong nước và hải ngoại - chống Trung Quốc và lên án sự nhu nhược của CSVN trong việc Bắc Kinh đã xâm phạm lãnh hải và sát hại ngư dân Việt Nam.

7/ Những chiến dịch vận động chữ ký mà mới đây nhất là 150 ngàn người đã ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư để yêu cầu Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ áp lực CSVN phải trả tự do cho những nhà dân chủ đang bị bắt giữ.

... và còn rất nhiều những hoạt động khác nói lên tình tự dân tộc và tinh thần đoàn kết.

Từ những thí dụ điển hình trên, chúng ta có thể khẳng định là “người Việt Nam rất đoàn kết” trước những nguy cơ của Tổ Quốc và khổ đau của Dân Tộc. Không có sức mạnh đoàn kết này, CSVN và tay sai đã “bình định” xong cộng đồng hải ngoại và cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của chúng ta đã không thể kéo dài đến ngày hôm nay. Nói cách khác, chính lòng yêu nước và nỗi xót xa về số phận của những đồng bào ruột thịt đã hun đúc ý chí đoàn kết của toàn dân; và đã, đang trở thành mối lo sinh tử cho bạo quyền cộng sản.

Do đó, nếu chúng ta chỉ nhìn vào một vài đánh phá, chỉ trích của một thiểu số cá nhân trên một vài cơ quan truyền thông và trên mạng Internet, để kết luận là người Việt Nam không đoàn kết thì quả là điều đáng tiếc. Trong vấn đề này, chúng ta cần phải có một số nhận định công bằng và hợp lý.

Thứ nhất là trong sinh hoạt nào cũng có một số va chạm do vô tình hay hiểu lầm gây ra, từ đó dẫn đến những hiềm khích. Thay vì trực tiếp nêu vấn đề để cùng giải quyết với nhau, một số người (thường là có cái TA vĩ đại hoặc do mặc cảm tự ti đưa đến nhu cầu tự tôn) lại tung lên mặt báo với những đả kích nặng nề, phân tích một chiều và chụp cho đối tượng cái “nón cối”. Đã có nhiều bi kịch xảy ra vì những va chạm vô tình này và đã tạo ra không ít những xáo trộn ở một vài nơi.

Thứ hai là CSVN không bao giờ để cho cộng đồng người Việt tỵ nạn rảnh tay chống độc tài. Họ biết rất rõ hải ngoại không chỉ là nơi vận động các áp lực quốc tế lên chế độ mà còn là nơi yểm trợ, nuôi dưỡng và truyền đạt thông tin nhanh chóng cho phong trào dân chủ tại Việt Nam. CSVN có nhu cầu phải triệt hạ các nỗ lực này bằng cách gây phân hóa, lũng đoạn và tấn công vào uy tín của những người tích cực vận động dân chủ. CSVN sử dụng công an mạng và tay sai để, cứ sau mỗi đợt công tác đấu tranh thành công của cộng đồng, là tung ra những tin tức ngụy tạo hay những bài viết tấn công người này, bêu rếu kẻ kia để khiến cho những người tham gia chán nản vì chỉ thấy... đánh nhau. Đây là thủ đoạn đánh phá rất tinh vi của CSVN khiến cho khá nhiều người “yếu bóng vía” tưởng là thật và đâm ra mất niềm tin..., xa lánh chuyện đấu tranh.

Thứ ba là có môt thiểu số vô ý thức thích loan truyền những điều tiêu cực trong cộng đồng. Họ không hẳn là tay sai Việt cộng nhưng vì thích được nổi tiếng nên sẵn sàng viết/nói những điều có hại cho việc chung và làm lợi cho chế độ CSVN; họ thích phê phán, bình luận, chê trách những người tích cực ra gánh vác việc chung, nhưng lại không tham gia vào các sinh hoạt tạo sự gắn bó, đoàn kết trong cộng đồng. Những người này tuy không có uy tín gì trong cộng đồng nhưng bài viết của họ lại được CSVN khai thác để tung đi các nơi, nhất là trên mạng Internet khiến cho nhiều người phải... ngao ngán.

Điều kết luận quan trọng cho phần này là: Đừng nhìn vào những hiện tượng tiêu cực của một thiểu số mà kết luận sai về bản chất của dân tộc. Hãy nhìn vào đa số tích cực để hãnh diện về lòng yêu nước của người Việt và giữ vững niềm tin vào thế tất thắng của toàn dân.

Đoàn kết xưa và nay

Có những ý niệm về đoàn kết trước đây không còn thích hợp với bối cảnh dân chủ và toàn cầu hóa ngày hôm nay. Những ý niệm này cần được canh tân để vừa gia tăng tình đoàn kết, vừa giảm thiểu những ngộ nhận là chúng ta chia rẽ. Hai quan niệm lỗi thời là:

1/ Đoàn kết là đứng chung trong cùng một tổ chức hay một đảng: Quan niệm này đi ngược lại với nguyên tắc căn bản của dân chủ, đó là đa nguyên và chấp nhận sự khác biệt. Khác biệt là một yếu tố không những phải chấp nhận, mà còn cần được trân quý vì chúng bổ sung cho nhau và làm thăng tiến đời sống nhân loại.

Khi có sự khác biệt thì cần phải trao đổi các suy nghĩ khác biệt, tức là cần được tự do phản biện, cần có tự do ngôn luận để góp ý kiến đồng thời giúp nhau sửa sai và cùng thăng tiến. Xã hội cần phải khuyến khích sự trao đổi các khác biệt trong tinh thần tương kính và xây dựng.

Sự khác biệt cũng nói lên một nhu cầu căn bản khác của nền dân chủ, đó là lấy quyết định bằng lựa chọn của đa số. Những người vi phạm “luật chơi” của xã hội dân chủ (gồm tự do phản biện và tôn trọng quyết định của đa số) sẽ bị luật pháp nghiêm trị khi nói đến guồng máy quốc gia, hoặc bị cộng đồng, bằng hữu xa lánh nếu nói đến phạm trù nhỏ hơn của xã hội. Do đó, “dân chủ” luôn đi đôi với “pháp quyền”. Nền luật pháp trong một xã hội dân chủ, do người dân quyết định qua lá phiếu của mình, thường phản ảnh tính nhân bản, phục vụ quyền lợi chung, và mang tính chất nghiêm minh, khác hẳn với loại luật RỪNG và phi nhân của các chế độ độc tài, chuyên chế.
Vui đoàn kết.Nguồn ảnh:  goodwordswan.wildflowerstew.com
Như vậy, tình đoàn kết ngày nay trong tinh thần dân chủ, vẫn được thể hiện qua nhiều hình thái khác nhau:

• Nhiều tổ chức, đảng phái cùng hiện diện trong xã hội, nhưng có thể hợp lực làm một việc chung khi cần; không đánh phá, không chỉ trích nhau (phê bình xây dựng không phải là chỉ trích hay đánh phá).

• Khi hai người, 2 tổ chức cùng hợp tác làm việc, rồi vì không hợp nhau mà tách ra làm việc riêng, đó không phải là chia rẽ miễn không quay lại đánh phá nhau.

• Khi hai người, hay hai tổ chức lên tiếng trình bày về quan điểm, đường hướng khác nhau của mình trong tinh thần tương kính, đó không phải là chia rẽ.

• Nếu có nhiều cộng đồng trong một khu vực ở hải ngoại, hay có nhiều buổi tổ chức Tết, Lễ Tổ Hùng Vương, Tưởng niệm 30-4, Trung Thu v.v. trong một cộng đồng thì đó cũng chỉ là thể hiện tính đa nguyên. Sự hiện diện của hơn một tổ chức trong cùng một mục tiêu như vậy, đặc biệt, sẽ tạo ra tính thi đua, và nếu lành mạnh, sẽ giúp cho cộng đồng (hay đất nước trong tương lai khi có dân chủ) dễ thăng tiến. Đa nguyên cũng có cái giá phải trả là làm tản lực khi đáng lẽ ra với cùng một số người đó mà chúng ta dồn chung sức vào làm một việc thì sẽ mạnh hơn, tốt hơn, nhưng đó là chỉ khi họ hợp với nhau. Khi không hợp nhau thì không thể bắt mọi người cùng ngồi trong một tổ chức; do đó cơ hội tách ra để làm riêng sẽ giúp cho cả cá nhân lẫn xã hội được thăng tiến và hài hòa, với điều kiện cạnh tranh lành mạnh bằng cách thi thố tài năng và sáng kiến chứ không phải bằng cách đạp người khác xuống để mình ngoi lên.

2/ Đoàn kết là có một lãnh tụ duy nhất: Ý niệm lãnh tụ không còn hợp thời trong bối cảnh dân chủ ngày nay, mà thể hiện trong hình thức tập thể chỉ huy của một đảng hay một tổ chức. Đảng hay tổ chức đó sẽ bầu ra một người lãnh đạo trong một nhiệm kỳ, nhưng thường có một ban tham mưu cùng bàn thảo và lấy quyết định, không phải theo kiểu lãnh tụ độc tôn hay ông vua toàn quyền của ngày xưa. Trong mục tiêu đấu tranh giải phóng đất nước khỏi nạn độc tài, một liên minh các đảng phái cũng thể hiện được tiếng nói chung trong thời điểm cần thiết.

Từ hai ý niệm trên, đoàn kết được thể hiện trong sự chia xẻ cùng mục tiêu và hành động, không nhất thiết phải ở trong cùng một tổ chức hay nơi chốn, tức là chúng ta không bị giới hạn về địa dư hay cơ chế. Điều này thực hiện được dễ dàng hơn ngày nay nhờ vào các phương tiện truyền thông hiện đại như Internet khiến chúng ta có thể, trong nháy mắt, thể hiện ý nguyện chung bằng chữ ký cho một chiến dịch. Tinh thần Diên Hồng của thời đại Internet là đây.

Làm sao gia tăng sự đoàn kết và hài hòa?

Có lẽ do chưa nắm vững ý thức dân chủ, mà có người trong chúng ta đã nhận xét không chính xác về tinh thần đoàn kết của dân tộc, đồng thời vô tình tạo ra những hiện tượng soi mòn tình đoàn kết. Khi hiểu rõ những yếu tố căn bản của dân chủ, đó là chấp nhận sự khác biệt và tôn trọng đa nguyên, chúng ta sẽ không ngộ nhận là người Việt chia rẽ, rồi đâm ra chán nản, thất vọng, yếm thế. Ngược lại, khi tình nguyện dấn thân, chúng ta mới thấy có rất nhiều người sẵn sàng quên mình vì lợi ích chung, và gắn bó để cùng đem đến những thay đổi tốt đẹp trong đời sống.

Tất cả chúng ta đều có thể củng cố và phát huy tinh thần đoàn kết của dân tộc bằng cách:

• Tôn trọng sự khác biệt và các biểu quyết của đa số theo tinh thần dân chủ. Trong các buổi họp để lấy quyết định, nên mạnh dạn trình bày ý kiến của mình; đừng e ngại hoặc sợ mích lòng rồi sau khi ra khỏi buổi họp lại phẫn uất than phiền với người này, người kia, tạo thành hiện tượng phê bình sau lưng không lành mạnh. (Hiện tượng này khá phổ thông vì nhiều người Việt chúng ta sống theo tình cảm, e ngại nói lên quan điểm khác biệt trong buổi họp, sau đó ra khỏi buổi họp lại tạo vấn đề). Nếu ý kiến của mình hay mà không ai chọn, tức là do mình chủ quan đánh giá hoặc chưa có khả năng thuyết phục đa số, nên phải vui vẻ chấp nhận kết quả chọn ý kiến khác của đa số.

• Khi phê bình, nên khen trước khi chê, nên ghi nhận điểm đồng thuận trước khi đưa ra những điểm bất đồng. Đặc biệt, nên phê bình về sự việc mà không phê bình cá nhân; thí dụ “Điều ông/ bà/anh/ chị vừa trình bày có thể đúng trên lý thuyết nhưng không thực tế, không hữu hiệu vì....”; tránh phát biểu kiểu: “Điều ông/ bà/ anh/ chị vừa nói rất ngu, rất ngây thơ, giống luận điệu của VC....”. Tương tự, những người “được/ bị” phê bình, đừng nghĩ là người đó không thích mình, tức tránh để cảm xúc xen vào công việc.

• Về những phê bình tế nhị, nên góp ý trực tiếp với đối tượng trước khi đem ra hội nghị hay đám đông, và chỉ đem ra khi thật cần thiết.

• Giới hạn những lên tiếng qua lại để khỏi tạo xôn xao trong cộng đồng. Tuy nhiên khi cần, cũng phải lên tiếng để rộng đường dư luận. Lên tiếng chừng mực, xây dựng trong tinh thần vì lợi ích chung.

• Khi đọc được những bài viết mang tính bôi nhọ, cáo buộc vô căn cứ và vô văn hóa, hãy cho ngay vào thùng rác hoặc nhấn nút “delete”. Không đọc, không mua những tờ báo loại này. Không nên tự làm vẩn đục tư tưởng mình, lại càng không nên đem những bài viết này chia xẻ với người khác.

• Khi thắc mắc về một cá nhân hay tổ chức nào, nên đến tìm hiểu trực tiếp với họ để họ được cơ hội giải thích. Tránh nghe những lời đồn đãi thất thiệt về bất cứ ai, ngay cả từ những người hay nguồn mà ta cho là có uy tín, vì kinh nghiệm và cảm nhận mỗi người một khác, chưa kể đến hiện tượng “tam sao thất bổn”. Hãy tự tìm “chân lý” cho chính mình.

Xây dựng tin yêu

1. Chúng ta xây dựng tin yêu bằng cách chủ động vô hiệu hóa những ảnh hưởng tiêu cực của một thiểu số khi nhắc nhở nhau rằng:

2. Không đọc, không nghe, không tiếp tay loan tải những bài viết hay lời nói thiếu xây dựng và vô văn hóa, mang tính chất bôi lọ, thóa mạ, cáo buộc một cách hàm hồ, vô ý thức dù họ mang danh nghĩa gì đi chăng nữa: chống cộng hay vị sự thật, vì đó chỉ là những cái áo khoác che khuất hành vi đánh phá những người mà họ không đồng ý, sợ hãi hay ganh ghét.

3. Tìm hiểu nhiều nguồn về một sự việc để rút ra cho mình một kết luận chính xác hơn, thay vì cả tin theo một nguồn duy nhất. Nhờ vào những phương tiện truyền thông hiện đại, những người quyết không để mình trở thành nạn nhân của những xuyên tạc (dù là bị xuyên tạc hay bị nghe/ đọc những điều xuyên tạc) sẽ có thể dễ dàng tìm hiểu sự thật hay đem sự thật ra ánh sáng để quật ngã những ý đồ đen tối.

4. Cảnh giác về yếu tố tâm lý phổ quát, đó là con người thường dễ tin vào những điều tiêu cực hoặc dễ bị điều tiêu cực ảnh hưởng hơn là những điều tích cực. Yếu tố này đặc biệt chi phối mạnh mẽ khi một dân tộc đã phải trải qua quá nhiều thăng trầm như người Việt chúng ta; do đó chúng ta cần chủ động vượt thoát yếu tố tâm lý này cho chính mình và giúp đem lại những suy nghĩ lạc quan cho những người xung quanh.

5. Khen nhiều, bớt chê để giúp cải thiện tính mặc cảm (tự ti) do hoàn cảnh tang thương của đất nước khiến nhiều người không được cơ hội thăng tiến và mang mặc cảm này. Ai ai cũng có những ưu điểm của riêng mình để có thể đóng góp vào sự hưng thịnh và hạnh phúc chung. Hãy cùng giúp nhau cởi bỏ mặc cảm thua kém, tự ti; xây dựng niềm tự tin vào chính mình và sức mạnh của dân tộc.

6. Hãy giữ cho mình một tinh thần lạc quan, tin yêu và phấn khởi bằng cách nhìn vào những điều tích cực, tìm đến những người nói và làm những điều tích cực. Những người tốt này có vô số trong cộng đồng dân tộc và vượt xa con số người xấu. Hãy truyền cho nhau niềm lạc quan và hy vọng. Đem tình thương, tin yêu và sự tha thứ đến cho nhau. Đối xử với mọi người như cách mình muốn được mọi người đối xử.

Kết luận

Dân tộc chúng ta rất đoàn kết khi hữu sự, đặc biệt trước nguy cơ xâm lược của ngoại bang, và ngày nay còn có thêm nguy cơ từ tập đoàn cai trị lạc hậu, vô lương tâm và nô lệ Trung Quốc, đó là lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Tinh thần đoàn kết dân tộc đã được thể hiện khắp nơi suốt nhiều thập niên qua trong mục tiêu xóa bỏ độc tài để xây dựng lại một đất nước tự do, dân chủ, công bằng và nhân ái. Những hiện tượng tiêu cực, phân hóa trong cộng đồng cần được nhìn như những trường hợp đơn lẻ, không phải là bản chất của người Việt; tuy có tác dụng “con sâu làm rầu nồi canh” nhưng sẽ bị hóa giải trước nỗ lực xây dựng tin yêu của tất cả chúng ta. Sức mạnh đoàn kết của dân tộc sẽ trổi dậy như sóng triều dâng để quyét sạch bạo lực, nghi kỵ và mở ra một vận hội mới cho dân tộc. Sức mạnh đó nằm trong tay của mỗi người dân Việt - trong nước cũng như hải ngoại.

30 tháng 5, 2012
© Trần Diệu Chân
________________________

Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập, và minh hoạ.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Video: Chị Đỗ Thị Sáo huyện Yên Mỹ tố cáo chính quyền xã Tân Lập tham nhũng đất đai

Chị Đỗ Thị Sáo, thôn Liêu Hạ, Xã Tân Lập, huyện Yên Mỹ, Hưng Yên. Tố cáo tham nhũng đất đai, sai phạm của xã Chính quyền xã Tân Lập.


© Vàng Anh Online


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Gây rối trật tự công cộng - Cái lý cùn!

Đây là một cụm từ mới, có lẽ chỉ xuất hiện trong thời đại này. Gần đây, nó được sử dụng như một thức vũ khí để sắn sàng gắn cho bất cứ ai có hành động phản kháng lại chính quyền, bất kể đúng sai. Ở đây dường không có sự đối thoại, mà chỉ có sự áp đặt.

Cái tội danh rất mập mờ này cứ như một thứ phao cứu sinh cho chính quyền nên họ rất khoái dùng. Đối tượng nào họ cũng có thể gắn tội này mà bất chấp tuổi tác, bản tính, khả năng...Và hầu như cái tội danh này chỉ hay dùng trong các vụ phản kháng lại chính quyền, còn những vụ gây rối trật tự công cộng thực sự như đánh nhau, chửi nhau ầm ĩ phố xá hay tắc hết cả đường phố thì cảnh sát có khi còn né vội.

Chính quyền thì cũng là con người. Cũng hoàn toàn có thể sai. Mà đã sai lại vô cùng tai hại. Nó đã sai thì một ly đi cả ngàn dặm, gây ra biết bao nhiêu tổn thất về vật chất và tinh thần, niềm tin bị suy thoái và lòng căm hận ngút trời. Điều gì khiến con người ta đeo đuổi khiếu kiện hàng chục năm trời? Bên cạnh nỗi thống khổ của người này lại là sự dửng dưng, vô cảm của kẻ khác. Những điều đó ai cũng nhìn thấy cả, chỉ có điều họ có lên tiếng hay không thôi.

Trước một quyết định sai lầm của những người mang danh chính quyền, người dân có phản ứng là chuyện đương nhiên. Vụ đánh hai nhà báo đài VOV ở Văn Giang ngày 24/4 vừa qua cho thấy, họ bị đánh chỉ vì dám đứng đó chụp ảnh. Người dân vào “bênh” nhà báo cũng bị đánh. Sự việc đó sao không thấy Sở Thông tin và Truyền thông Hưng Yên đưa tin? Cả đài VOV và truyền hình trung ương cũng không hề đưa tin nhằm làm rõ vụ việc, nhưng lại rất tích cực đưa tin về vụ việc của bà Lê Hiền Đức hôm 2/6 vừa rồi.

Qua việc báo đài chỉ đưa tin một chiều mà không hề hỏi nhân chứng của cả hai bên, người ta nhận thấy rõ họ đã có ý đồ ngay từ ban đầu khi bố trí quay phim, cắt xén để nhằm những lúc bà bị kích động mà bôi nhọ hình ảnh của bà.

Nhiều người đã phân tích tình huống:

- Một bà già 82 tuổi, không thể qua mặt ngần ấy nhân viên bảo vệ để tự ý lên tận tầng tư của tòa nhà, gây rối suốt trong mười mấy tiếng đồng hồ, từ chiều ngày 1/6 cho đến tận sáng ngày 2/6 được. Cụ thể là chúng tôi nghe tin bà bị đau nên đề nghị lên xem xét tình hình của bà, nhưng bị từ chối và chúng tôi đành phải ngồi đợi ỏ sảnh.

- Cho dù bà Đức không được mời thì việc cưỡng chế bà ra khỏi tòa nhà ngay từ ban đầu quá dễ dàng. Họ khiêng được bà ra khỏi phòng làm việc mà lại không khiêng bà ra khỏi tòa nhà đó được là điều phi lý.

- Vào lúc 10 giờ đêm, khi bà Đức đã quá mệt nên đồng ý để chúng tôi đưa bà xuống thì họ vẫn một mực từ chối không cho chúng tôi lên dù chỉ một người.

- Ngoài lãnh đạo công an, lãnh đạo sở có mặt đầy đủ trong tòa nhà (theo lời của công an phường Cát Linh), công an phường sở tại đã có mặt từ chiều nhưng lại bỏ đi không lập biên bản, để rồi 3 giờ sáng lại quay lại lập biên bản.

- Trong suốt 14 tiếng đồng hồ, họ quay phim bà Đức nhưng lại không quay được thời điểm mà bà làm vỡ kính và tự gây thương tích như họ đã tố cáo bà. Không quay được cảnh họ khiêng bà ra, “đánh rơi” bà làm đầu và chân bà đập xuống đất. Bẻ tay bà để cướp điện thoại?

Thiết nghĩ chỉ cần ngần ấy chi tiết cũng đủ để hình dung ra những điểm cực kỳ vô lý và khó hiểu của vụ việc. Việc quay phim rồi cắt xén, nhằm bôi nhọ một bà cụ trong cơn bức xúc vì bị bỏ mặc trong hơn mười bốn tiếng đồng hồ là việc làm không đàng hoàng một chút nào của chính quyền. Đặc biệt đây lại là một cơ quan truyền thông, nhưng hành xử lại bóp méo và làm sai lệch thông tin thì quả là tồi tệ hết chỗ nói. Nhưng tôi nghĩ người đọc tỉnh táo sẽ nhận ngay ra sự thật, rằng chính quyền đang độc diễn.

Ngay cả khi chúng tôi thấy phẫn nộ trước hành xử vô nhân đạo của những người đang làm việc trong Sở TTTT này với một bà cụ như vậy, thì họ luôn hỏi anh/chị là ai với bà cụ này khi chúng tôi lên tiếng can thiệp.

Xin kể một câu chuyện không liên quan lắm đọc được ở trên báo. Một doanh nhân đang đi trên đường thì bị người đi đường chặn xe lại, nhờ chở một thanh niên bị tai nạn giao thông vào bênh viện. Vị doanh nhân này đang vội và cũng không muốn phiền phức nên rút ví ra một ít tiền, bảo gọi xe khác và ông ta phóng xe đi tiếp. Tối hôm đó, ông ta nhận được tin, đứa con trai duy nhất của ông bị tai nạn dọc đường. Vì không được đưa đi cấp cứu kịp thời nên con ông đã chết khi tới bệnh viện, đó chính là người mà ông ta đã từ chối giúp đỡ trong ngày hôm đó.

Người Việt Nam ta bây giờ có vô cảm đến thế? Cứ phải là họ hàng thân thích thì mới được cứu giúp người ư?

Có câu nói khá hay: Chỉ có con mồi mới rú lên... còn người đi săn thì im lặng!

Tôi hình dung ra những con người trong tòa nhà hôm đó giống những kẻ đi săn, chỉ ngồi rình quay “con mồi” là bà Đức, chờ những phản ứng của cụ già bức xúc do mệt mỏi, đói khát trong suốt 14 tiếng đồng hồ để kết tội bà.

Họ tố cáo bà gây rối mà không nhìn thấy toàn bộ sự việc đã tố cáo chính sự đối xử tàn nhẫn của họ đối với người dân, nhất là một người già như bà Đức như thế nào. Thấy được sự lúng túng yếu kém trong cách xử lý một vụ việc quá đơn giản, hoặc ngược lại là ý đồ bôi xấu hình ảnh một người đang được nhiều người trông cậy. Vì để khống chế “hành vi gây rối” của một bà già bé nhỏ có lẽ chỉ nặng hơn bốn chục ký lô như bà Đức, thì chỉ cần một người ra tay trong vòng dăm phút là xong, hà cớ gì cả mấy chục con người ngồi nghĩ suốt đêm như thế.

Tôi tin là dù trong những phút nóng giận vì bị những vị “công bộc” của dân đối xử hỗn hào, tàn nhẫn, bà Đức có hành vi và lời nói gì không phải cho lắm thì cũng không hề làm giảm sút lòng tin yêu của những người đã từng trông cậy vào bà. Ngược lại, người ta gọi đó là đòn “đánh dưới thắt lưng” một bà cụ của chính quyền, mà đã là đòn đánh dưới thắt lưng thì chả đẹp mặt tý nào.

Tôi gọi cái lý cùn nó là như thế, là bất cứ một hành động tự vệ nào của người dân thì đều bị quy là tội gây rối trật tự công cộng. Còn những hành xử sai của chính quyền, nguyên nhân dẫn đến sự phản kháng, tự vệ của người dân thì dấu nhẹm, không bao giờ bị xét đến. Một khi chính quyền đã đến mức phải dùng đến cái lý cùn để trấn áp người dân thì còn chính danh được bao lâu?
Vết thương của bà Đức mà đài báo đưa tin là xây xát nhẹ - bác sĩ khâu xấu quá! 
© Phương Bích
__________________________________________

Khốn nạn thân các anh, đéo mẹ cha chúng nó!

Hôm 1/6, trong lúc chờ đợi bà Lê Hiền Đức ở trước cửa Sở Thông tin và Truyền thông (Sở 4T), tôi bỗng nhớ đến một câu trong bài tế viên quan Pháp, người bị giết trong khi diệt quân Cờ Đen từ ngày xửa ngày xưa của cụ Nguyễn Khuyến:

- “Khốn nạn thân ông, đéo mẹ cha nó”

Xin lỗi bà con, là tôi muốn mượn cụ một tý, để nói rằng thì là:

- Khốn nạn thân các anh, đéo mẹ cha chúng nó.

Thiệt tình ai chả biết nói bậy. Tôi cũng rứa, nhưng chỉ là không thích nói thôi, nhưng mà tôi thích câu của cụ Tam Nguyên Yên Đổ quá. Xin mượn cụ tý để thay lời ta thán. Tôi nói ở đây là theo đúng nghĩa đen, chứ ko phải chửi “xéo” như cụ Nguyễn Khuyến đâu ạ.

Mới hôm nọ, một bác than thở trên facebook (lại facebook) rằng Dân Việt giờ CHÁN SỐNG đến thế rồi sao? Hết vào đồn CA tự tử, lại tìm đến trước các bảo vệ dân phố ở ngoài đường" rồi tự ngã gây thương tích" đến mức "đa chấn thương, dập não trái, máu tụ não sâu và tổn thương mắt nặng", rồi giống như Trí Đức là đập mặt đập đầu vào dùi cui v.v...

Chả cứ ai, cái nhà anh Nguyễn Xuân Diện vợ đẹp con khôn thế vẫn còn yêu đời chán. Sợ rằng ai đó bảo anh ta chán sống khi đi làm việc với cơ quan công quyền, cứ nhất định phải có người đi cùng chứng kiến. Và vì rằng, TS Nguyễn Xuân Diện do chỉ giỏi Hán Nôm nên buổi làm việc cần có luật sư đi cùng và có cụ bà Lê Hiền Đức đi chứng kiến là việc làm bình thường, chẳng có điều luật nào của Việt Nam cấm. Bên Thanh tra, ngoài chánh, phó thanh tra còn có công an hộ vệ cơ mà. Biết đem thêm luật sư và thêm người chứng kiến không thuộc điều cấm cũng là một cách phòng thân...

Chuyện tưởng nhỏ như con thỏ. Khi biết Xuân Diện được Sở 4T mời làm việc, mấy anh em thường chơi với nhau đến ngồi gần Sở nọ để chờ. Thâm tâm cũng là tò mò muốn biết cái Sở này có gì liên quan đến lĩnh vực truyền thông của người dân vậy.

Chuyện vặt! Viết blog bày tỏ quan điểm cá nhân, viết bài, đưa tin...chắc chả có vấn đề gì. Tò mò lắm.
Đang ngồi cà phê cà pháo bên kia đường, thấy luật sư Hà Huy Sơn đi ra thì ngạc nhiên quá. Không lẽ làm việc chóng vánh thế?

Chạy sang đường để đón mọi người. Chả thấy ai ngoài luật sư, mặt đang đỏ bừng bừng.

Nghe luật sư tóm tắt lại là họ không đồng ý để luật sư và bà Đức cùng chứng kiến. Muốn có luật sư thì phải làm thủ tục này nọ, mà Xuân Diện thì hẳn mới chỉ có ý có luật sư đi cùng để chứng kiến, chứ chưa có ý định thuê hay ủy quyền cho luật sư trong một vụ việc chưa rõ nội dung lắm. Còn bà Đức “đương nhiên” họ không chấp nhận cho tham dự. Giấy mời thì nói Xuân Diện đến gặp phó thanh tra Sở tên là Hương, nhưng khi đến đó thì ngoài bà Hương này còn có thêm một số người như chánh thanh tra và công an. Hóa ra họ thì được phép đặt ra nguyên tắc cho người khác, còn họ thì chả cần có nguyên tắc gì? Sao làm việc về lĩnh vực truyền thông mà lại phải có công an tham dự thế nhỉ? Điều này khiến bản thân Xuân Diện và bà Đức không yên tâm là phải.

Một nhóm người mặc đồng phục nhưng không có biển tên hay mũ mãng chỉnh tề gì, vào cưỡng bức bà Đức và luật sư ra khỏi phòng. Luật sư Hà Huy Sơn không muốn đôi co bằng vũ lực nên rời khỏi phòng. Riêng bà Đức thì nhất định yêu cầu phải được ở lại chứng kiến, vậy là họ khiêng bà ra, đánh rơi bà hay cố tình quẳng bà xuống đất thì không biết, nhưng đầu bà bị đập xuống đất, cổ tay bị sái khi bị những gã đàn ông bẻ tay nhằm cướp điện thoại.

Nghe bà nói thế qua điện thoại, tôi và một cậu thanh niên rất lo lắng nên đi vào trong Sở 4T, yêu cầu được gặp bà Đức để xem bà bị đau thế nào. Nhưng mọi nỗ lực tiếp xúc với bà Đức của chúng tôi đều bị từ chối ngay ở khu vực lễ tân.

Tại khu vực lễ tân, có rất nhiều người ở đó với đủ loại trang phục để ngăn chặn chúng tôi. Mặc dù việc chúng tôi vào đây, yêu cầu được gặp bà Đức là công khai, nhưng một tay thanh niên trẻ cứ đứng chĩa camera về phía chúng tôi để quay. Tôi đi thẳng về phía cậu ta, hỏi tại sao cậu ta lại quay tôi thì cậu này chỉ cười một cách trơ trẽn và tiếp tục chĩa camera vào mặt tôi. Tôi cho lối hành xử của một thanh niên trẻ như vậy là rất vô văn hóa, được những người trong cái Sở thuộc Bộ Văn hóa này dung túng. Khi tôi phản đối việc quay phim này của cậu ta, thì tay phụ trách ở đó lại lên tiếng chỉ trích tôi, mà lờ đi hành động quay phim của cậu thanh niên kia.

Một điều đặc biệt là không một ai trong số bọn họ đeo biển tên, khi tôi hỏi tên họ và nhiệm vụ của họ thì chỉ nhận được sự im lặng và bỏ đi khi bị truy vấn.

Hóa ra chuyện có vẻ không nhỏ tý nào. Bình thường ở một cơ quan như cái Sở thông tin và truyền thông này thì cần gì đến mức phải bảo vệ một cách nghiêm ngặt đến thế? Lại còn bố trí hẳn người đứng quay phim ghi hình những người đến đây?

Rõ ràng việc mời Xuân Diện đến làm việc đã có sự chuẩn bị đặc biệt, bằng việc có mặt của công an, ngăn chặn mọi sự tiếp xúc của chúng tôi đối với bà Đức và Xuân Diện đang ở bên trong. Những bộ mặt dường như có dán cái mác an ninh lượn lờ quanh đó rất đông. Họ thì giấu mặt, giấu tên, giấu thân phận trong khi chúng tôi công khai đến đó. Sự việc tưởng như rất nhỏ bỗng khiến chúng tôi cảm thấy như Xuân Diện và bà Đức gần như là bị bắt giữ ở trong đó và đang bị khủng bố về cả tinh thần lẫn thể xác vậy. Đương nhiên chúng tôi không thể làm gì, khi họ sẵn sàng chờ đợi để quy kết cho chúng tôi tội gây rối trật tự để gọi công an có sắc phục đến ngay lập tức.

Hai chị em tôi quay ra sảnh ngồi đợi. Ngoài hai chị em tôi, chỉ có lèo tèo vài người đến nộp hồ sơ ở cửa tiếp nhận hồ sơ, còn lại là những người đàn ông mặc quần áo màu cứt ngựa như kiểu trang phục của dân phòng, đầu trần, dép lê lệt sệt đi lại trong sảnh. Nhìn cái cảnh này, thậm chí tôi băn khoăn tự hỏi, rằng cả cái tòa nhà to vật thế này, với một bộ máy nhân sự cồng kềnh trong đó không biết thực sự có ích lợi cho xã hội hay không?

Quãng hơn 4 giờ chiều thì Xuân Diện ra, không thấy bà Đức đâu. Hỏi thì Diện bảo bà yêu cầu công an đến lập biên bản, đưa bà đi bệnh viện. Hiện nay bà không uống bất cứ loại nước gì của họ đưa ra. Vậy là chúng tôi chạy đi mua sữa hộp, nhờ bọn họ chuyển cho bà Đức, nhưng không một ai nhận lời giúp.
Họ không dám hay cố tình để bà nhịn đói nhịn khát? Tôi hỏi các anh có còn lương tâm không, khi để một bà già 82 tuổi nhịn khát suốt từ trưa đến giờ thì họ chỉ im lặng. Hoàn toàn im lặng.

Chúng tôi chẳng biết điều gì đang xảy ra nữa. Trong quá trình chờ đợi, tôi thấy xe 113 đến đỗ ngoài cửa, hai viên cảnh sát đi vào phòng tiếp dân một lúc rồi trở ra, leo lên xe phóng đi mất.

Lạ quá! Theo như Đài THHN nói là bà Đức gây rối!

Bình thường mà có ai đó gây rối thì họ chả có mặt ngay để gô cổ kẻ đó lại ấy chứ lại tha à? Vậy mà họ đến, rồi lại đi, coi như không biết gì đến vụ gây rối nghiêm trọng đang xảy ra trên tầng 4? Lạ rứa hè?
Lúc đầu thì chỉ có ba bốn kẻ “tò mò” như chúng tôi đến chờ. Sau khi nghe tin bà Đức bị đau khi bị cưỡng chế thô bạo thì một số người bắt đầu kéo đến. Hết giờ làm việc, họ đuổi chúng tôi ra khỏi sảnh và khóa béng cửa lại. Ngày cuối tuần, lại hết giờ làm việc, vậy mà những người bên trong có vẻ mẫn cán khác thường. Mặc dù cửa đã khóa, nhưng họ vẫn án ngữ ở bên trong khá đông.

Quá sốt ruột, ba bốn người phóng xe máy ra công an phường Cát Linh trình báo sự việc và yêu cầu họ đến lập biên bản để đưa bà Đức đi bệnh viện. Chờ hơn nửa tiếng đồng hồ mới có hai anh công an đi xe máy đến. Đến lúc này, họ mới cho luật sư Hà Huy Sơn đi cùng công an vào trong, theo lối cửa phụ bên phải tòa nhà.

Chỉ khoảng hơn vài chục phút thấy hai anh công an trở xuống lấy xe ra về mà chả thấy bà Đức xuống, mọi người chạy ra hỏi thì các anh bảo trên kia có cả lãnh đạo công an và lãnh đạo Sở giải quyết rồi, họ chả có phận sự gì cả nên về thôi.

Té ra là vậy! Té ra là họ có mặt cả đấy. Lại có cả công an nữa. Họ biết cả nhưng không giải quyết vụ việc. Chỉ là lập biên bản một bà già hơn 80 tuổi đến gây rối theo yêu cầu của chính bà mà sao họ không thể làm?

Luật sư bảo bà Đức đồng ý anh chị em vào đưa bà xuống, nhưng lúc này ngay cả cái việc đó họ cũng không cho chúng tôi vào đưa bà xuống nữa. Gửi sữa vào cũng không nhận. A! Họ định làm gì thế nhỉ? Rốt cuộc, cái Sở 4T này cũng chả khác gì cơ quan công an hay sao?

Không tìm được câu trả lời, tất cả chúng tôi ngồi ngoài kiên trì chờ đợi.

Trời tối dần, chúng tôi thay phiên nhau đi ăn. Có người đem một túi bánh và nước đến tiếp tế cho những người bám trụ.

Rồi trời bắt đầu mưa. Mọi người lui hết lên sảnh. Ban đầu còn cố co cụm vào những chỗ kín, nhưng rồi nước rỏ tong tong ngay sát cửa kính. Mọi người chửi sao cái thằng thiết kế ngu thế, làm cái mái hiên chỉ để tránh nắng chứ không tránh được mưa. Sau rồi thì mặc kệ ướt. Đang chuyện trò thì thấy một chiếc xe cứu thương chạy tới, đỗ lại. Mọi người mừng húm, tưởng họ đến đưa bà Đức đi. Nhưng chỉ sau vài phút, chiếc xe lại chạy đi mất.

20 giờ! 21 giờ! 22 giờ! Mưa vẫn không ngừng. Phố xá thưa dần.

Chúng tôi mặc áo mưa đứng ngoài trời, họ ở trong nhà, hai bên cùng nhòm nhau qua cánh cửa kính. Mỗi bên sốt ruột một kiểu, có lẽ chẳng ai hiểu được ý đồ của ai. Bọn họ cũng đi tới đi lui bên trong, lấy tay chỉ vào đồng hồ tỏ ý bức bối lắm. Chợt nhớ ban nãy có người xách hai túi bánh mỳ đi qua, chúng tôi ồ lên chỉ trỏ, bảo chắc họ gọi bánh mỳ ăn để cố thủ đấy.

22 giờ 30, nhóm anh em trực bên hông nhà chợt trở nên huyên náo. Tôi chạy vội ra. Theo hướng tay chỉ của mọi người, thấy trên cao, trong cái ô cửa sổ duy nhất còn sáng đèn của tòa nhà, cái bóng bé nhỏ của bà Đức đang cầm dép đập vào cánh cửa kính. Cảnh tượng hệt như một cuộc bắt cóc vậy. Hàng phố đổ ra xem. Mọi người bắt đầu gào lên như điên:

- Bà kia kìa, bà đang kêu cứu kìa

- Bà ơi! Bà ơi!....

- Thả bà tao ra, lũ khốn nạn! Chúng mày có còn là con người nữa không hả? Chúng mày có mẹ không? Có bà không? Ai đẻ ra lũ chúng mày hả? Lũ khốn nạn! Thả bà tao ra...

Kiên trì
Có người trong cơn bức xúc không kìm được cố đẩy cánh cửa xếp chỗ bảo vệ, nhưng họ cũng cố giữ lại. Có những người bình thường vốn nói năng nhỏ nhẹ, mà lúc này cũng không kìm được chửi bới rầm rĩ. Trong khi tất cả chúng tôi không thể cầm lòng khi nhìn thấy bóng bà Đức bé nhỏ, đang đập cửa kêu cứu một cách tuyệt vọng thì những người canh cửa vẫn một mực im lặng hứng chịu cơn giận giữ của chúng tôi.

Mặc dù trút cơn giận dữ vào mặt họ đấy, nhưng tôi vẫn muốn mượn câu của cụ Nguyễn Khuyến để chửi lên một tiếng:

- Khốn nạn thân các anh, đéo mẹ cha chúng nó.

Ờ! Bọn họ đẩy các anh ra đối mặt với chúng tôi, còn họ thì lẩn trốn trong tòa nhà như một lũ chuột, tắt hết đèn đóm. Ngay cả đèn trong ô cửa sổ bà Đức đập cửa lúc trước giờ cũng tắt ngóm. Cả tòa nhà trở nên tối thui, đen ngòm. Từ một ô cửa tối đen đó có đốm đèn đỏ của máy quay hồng ngoại chĩa xuống. Bên trong cánh cửa xếp bảo vệ, hai thằng trẻ ranh cầm camera chĩa vào mặt chúng tôi quay. Thật khốn nạn quá. Bọn họ được dạy để biến thành những cỗ máy vô cảm, trơ lỳ hay nhâng nháo? Nhưng trong những bộ mặt trơ lỳ đó, tôi vẫn nhận ra có những ánh mắt cam chịu, buồn bã. Hẳn chính họ cũng không hiểu điều gì đang xảy ra. Chỉ biết là họ phải chấp hành mệnh lệnh của những kẻ đang cố thủ ở bên trong kia.

Đợi chờ
Thú thực là tôi đang vô cùng nóng ruột, khi đi vắng suốt từ 13 giờ 30 đến giờ, để mặc bố tôi đang nằm ở nhà một mình. Mọi người khuyên tôi về từ nãy, nhưng tôi cứ cố nán lại để xem rốt cục họ sẽ giải cái bài toán này thế nào.

11 giờ đêm, tôi không chờ được nữa nên đành để mọi người ở lại. Phố phường trong cơn mưa vắng tanh. Tôi phóng xe như điên, nghe nước mưa quất ràn rạt trên kính mũ bảo hiểm mà lòng dạ cứ cồn cào một nỗi phẫn uất không thể giải thích nổi.

Về đến nhà là 11 giờ 30, muộn quá nên bố dỗi không ăn hoa quả nữa, bảo gần nửa đêm rồi còn ăn cái gì. Tôi thay bộ đồ ướt mèm rồi vào mạng chờ tin tức. 1 giờ sáng mọi thứ vẫn án binh bất động. Tôi cứ để máy tính đó, định bụng chỉ chợp mắt một lúc thôi. Ai ngờ mệt quá ngủ thiếp đi đến gần 5 giờ mới choàng dậy, vào mạng mới biết đến 3 giờ sáng thì họ mới chịu đưa bà Đức đi. Nhờ anh em phóng xe đuổi theo mới biết họ đưa bà Đức vào bệnh viện Việt Xô.

Như vậy một mình bà già 82 tuổi đã ở trong cái Sở 4T ấy suốt mười bốn tiếng rưỡi, không ăn, không uống, không ngủ. Và cùng với bà, cả mấy chục con người của cả phía cũng phải cùng thức với bà. Một người trong chúng tôi đã phải thốt lên, quyết định của một thằng ngu nào đó đã làm cho biết bao nhiêu người phải khổ theo thế này.

Tin vỉa hè là Sở công an Hà Nội cũng bị trên Bộ chửi cho không ra thể thống gì trong cái vụ ngày 1/6 này. Cách giải quyết một sự việc tưởng chừng như rất đơn giản, lại trở nên bung bét như thế, chỉ chứng tỏ sự lúng túng của những kẻ thiếu năng lực, nhưng lại thừa ngộ nhận về quyền lực của họ quá lớn, chưa nói đến cách hành xử thiếu văn hóa và vô lương tâm của họ.

Sự việc chắc chắn sẽ chẳng dừng lại ở đây. Để xem bài học từ vụ Bùi Hằng có lặp lại hay không. Từ hôm trói chân trói tay Bùi Hằng lôi ra khỏi trại, không thấy đài báo nói gì về chuyện này nữa, cứ như thể nó chưa từng xảy vậy. Chả thế mà tôi đã từng nghĩ, cái tay nào tham mưu cách xử lý trong mấy cái vụ này nên cho nghỉ việc hết, làm muối mặt chính quyền quá đi mất.

© Phương Bích
    Theo blog Phương Bích


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bán thân rồi còn gì bán nữa?

Mấy hôm rồi lình sình chuyện hoa hậu, người mẫu bán dâm giữa lúc nền kinh thế suy thoái, lạm phát cao, doanh nghiệp nhà nước chết ngắc ngoải, đời sống khốn khó, nhất là với người nghèo.

Cùng lúc cũng đầy chuyện quan chức ăn cướp tiền thuế của dân, bị lộ thì đi trốn, dự án dùng tiền tài trợ của nước ngoài thâm hụt mà theo giải thích của lãnh đạo Việt Nam là “do hiểu lầm về cách chi tiêu” khác nhau.
Sinh hoạt xa hoa lên ngôi: phòng ngủ dát vàng ở Hà Nội
Giữa lúc an ninh đất nước bị coi thường luôn đặt dưới tiêu chí kiếm tiền bằng mọi cách: bán mặt biển Cam Ranh, Vũng Rô cho người Trung Quốc vào khai thác. Ngoài biển ngư dân bị Trung Quốc cướp tàu, cướp hải sản và thả về trắng tay mà các báo chỉ lên tiếng yếu ớt.

Giữa lúc cả bộ máy tuyên truyền lao vào tấn công một blogger và một cụ bà 82 tuổi vì lý do mơ hồ trên giấy tờ, trắng trợn trong ý định khi họ không chịu đi về phía “định hướng”.

Rất mệt mỏi. Toàn dân mệt mỏi. Cả đất nước bị đặt trong tình trạng stress cao độ.

Thèm tiền

Mình bỗng thương Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim và các cô gái bị chà đạp thêm nhiều lần sau các chuyên án điều tra, bóc dỡ đường dây mại dâm này. Chính xã hội là nguyên nhân gây nên cơn “thèm tiền” đến điên loạn.

Nếu xếp thang bậc cho cơn thèm khát tiền thì quan chức đứng số Một. Họ bất chấp tất cả để lao vào kiếm tiền, các nhiệm kỳ chưa đủ còn bố trí cả vợ, con cùng tham gia. Hầu như không có quan chức nghèo, chỉ chưa là tất cả các quan chức đều có thể gọi là tỷ phú đôla mà thôi.
Việt Nam đang có cuộc chạy đua dùng hàng sang nhập ngoại
Hiếm có vợ con quan chức nào nghèo và không được học hành đây đó ở các nước phát triển. Thói xa hoa đã trở thành thương hiệu, đẳng cấp cho những người có tiền.

Càng xa hoa càng trở thành tấm gương để tạo nên một lối sống cho lớp trẻ “noi theo”.

Đắm chìm trong cuộc sống tất cả điên đảo vì tiền mà bảo tuổi trẻ nên có thái độ điềm tĩnh với tiền, vật chất thì khác gì rao giảng đạo đức suông? Rất ít người thoát khỏi tấm lưới bủa vây của tiền bạc.

Và để có được cuộc sống cho bằng người ta, tất nhiên cần tiền. Không thể kiếm tiền bằng các dự án, chính sách như quan chức, đại gia thì đương nhiên phải bán những gì mình có.

Một bên bán nhân cách, bên bán thân thể, đương nhiên mình tôn trọng người bán thân thể hơn nhiều.

Bán thân thể (có khi bán cho chính quan chức, đại gia, cán bộ bề ngoài đang lên án họ) vẫn là mức độ vi phạm nhân cách thấp hơn nhiều thói ăn cắp, dối trá, lạm dụng để vụ lợi…

Ai hơn ai?

CHãy biết thương xót những cô gái trẻ bị vứt vào cuộc sống vô minh, không lối thoát, không cơ hội, bị khi rẻ nếu không có tiền, và luôn bị biến thành con thú trong cuộc săn của những kẻ có tiền.
Có hoa hậu, người nổi tiếng trong giới showbiz nào chịu lấy anh chồng nghèo hay toàn thấy cặp kè với đại gia? Mối tình ấy chả có gì để nói nếu đó là tình yêu, hay không là tình yêu đi chăng nữa thì cũng là tính toán, đổi chác hai bên đều có lợi.

Cũng chả sao. Nhưng lâu nay các mối tình đó luôn được phủ bên ngoài, trên các phương tiện truyền thông như là mối tình lãng mạn, chân thành, trong sáng.

Vậy các cô gái kia bán dâm theo theo thời vụ, đương nhiên không vì tình yêu mà vì tiền thì có sao nhỉ? Mình thấy họ chân thành, trung thực hơn những người bán dâm theo hợp đồng hôn nhân.

Mà ví dụ gần đây nhất mà ai cũng biết là đơn thư tố cáo của bà Nông Bích Liên về đại biểu Đỗ Thị Huyền Tâm.

Vậy thì Mỹ Xuân, Hồng Hà và những người khác vẫn thực sự làm mình kính trọng.

Chưa quan chức nào nhận trách nhiệm cá nhân về việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng
Mình thương Mỹ Xuân dang dở chuyện chồng con và dự định sẽ mở công ty người mẫu, có cuộc sống an bình như tâm sự của đồng nghiệp của em trong bài phỏng vấn. Lề thói người đời xoi mói và đánh dập đầu khó cho em cơ hội sống lại cuộc đời mới chăng?

Em không thể như đám quan chức bị lộ là có thể ra nước ngoài sống cuộc sống vẫn giàu sang như ai.

Em cũng không thể sánh với những kẻ tham ô, tham nhũng nhiều tỷ, tỷ đồng vẫn ung dung tự tại nói những chuyện đạo đức, và chả may ngã ngựa thì ra tù sau vài năm, nhà cửa vẫn chất ngất tiền tài, no đủ và hàng ngày lại rượu bia, tràn trề vui thú.

Giá mà có thể mình sẽ bắt các báo hãy nín lặng, hoặc hãy biết đau từng lời khi viết về cuộc mưu sinh của những người đang phải sống bằng “vốn tự có”. Và hãy phá bung sự bưng bít của những kẻ sống bằng “vốn ăn cắp” mà có được.

Hãy biết thương xót những cô gái trẻ bị vứt vào cuộc sống vô minh, không lối thoát, không cơ hội, bị khi rẻ nếu không có tiền, và luôn bị biến thành con thú trong cuộc săn của những kẻ có tiền.

Bộ trưởng Đinh La Thăng chỉ cần “rút kinh nghiệm” về việc bổ nhiệm Dương Chí Dũng và các sai lầm của ông, thì Mỹ Xuân, Hồng Hà, Thiên Kim cũng chỉ cần nhẹ nhàng nói với thiên hạ rằng, hãy để các em được yên và cho các em rút kinh nghiệm.

Tựa bài do ban biên tập đặt. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một nhà văn có trang blog riêng và đang sống ở Hà Nội.

© Thùy Linh
    Theo BBC


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Con gà tập đoàn, con gà nhân dân

Nghị sĩ Trần Du Lịch nói trước QH: “Cục máu đông là nợ xấu ngân hàng”. Dân biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) thì nói các “Quả đấm thép” đang tan chảy, đang biến thành “gà công nghiệp” không chịu “chạy bộ” và dài cổ chờ bầu sữa ngân sách.

Kinh tế giảm phát, DN phát sản, hàng hóa tồn kho, thất nghiệp gia tăng. DNNN làm ăn kém hiệu quả, đổ vỡ Vinashin chưa xong thì lại đến Vinalines. Tham nhũng lãng phí nghiêm trọng, xảy ra trên nhiều lĩnh vực, chưa được đẩy lùi. Khiếu kiện tranh chấp đất đai xảy ra nóng bỏng, phức tạp. Ngư dân vẫn bị tàu lạ vây bắt, tống tiền trên ngư trường thuộc chủ quyền. Phí này chưa kịp thu đã đẻ ra phí khác. Nhà báo phía Nam bị đốt, nhà báo phía Bắc bị hành hung. TNGT vừa cao vừa nghiêm trọng. VSATTP báo động đỏ. Bệnh viện quá tải trong khi xe cháy, bệnh lạ ngày càng… hơi bị nhiều. Một nữ nghị sĩ “trẻ và đẹp như hoa hậu” còn đưa ra một gang tay gạch đầu dòng về những nguy cơ đối với trẻ em. Nhưng bức xúc đến phẫn nộ là câu chuyện nhà băng “vón máu”, DN tư nhân chết sặc gạch, trong khi DNNN thì lại ù lì ăn sẵn như “gà công nghiệp”. Đây là những vấn đề KT-XH bức xúc được nêu ra tại nghị trường ngày hôm qua. Nhiều bức xúc đến nỗi thật khó có thể kể ra một vấn đề không bức xúc.

Nhà băng sống nhăn, lương cao, thưởng lớn trong hoàn cảnh hơn 200.000 DN phá sản, giải thể với hội chứng “đi nước ngoài chữa bệnh” quả là thực trạng không dễ nuốt. Không ít những lời lẽ nặng nề đã được dành cho giới nhà băng. Đại biểu Trần Du Lịch bấm tay tính toán giải ngân 21.000 tỷ mỗi tháng nhưng ông lại lo thon thót chuyện nền KT không thể hấp thụ được “Vấn đề là dòng vốn của nền KT, như mạnh máu, đang bị nghẽn. Cục máu đông là nợ xấu NH. Không làm xẹp cục máu đông thì sẽ không hấp thụ được”. Đến một nghị sĩ chính phái đạo mạo như Bí thư tỉnh ủy Phú Yên Đào Tấn Lộc cũng bỏ phắt vẻ quân tử để sổ toẹt rằng: “DN được ưu tiên vay lãi suất thấp nhưng vì hàng tồn kho quá lớn, những khoản nợ với lãi suất cao chưa trả được”. Còn nhớ trong báo cáo kiến nghị cử tri, không hiểu bác Đảm móc đâu ra một nhận xét cực hiểm “Cả người gửi và người đi vay đều chịu thiệt, chỉ ngân hàng được lợi”. Hôm qua, nghị sĩ Huỳnh Ngọc Đáng (Bình Dương) dẫn lại câu này mà ví von ngân hàng trong nền KT giống như lá gan trong cơ thể người. Gan bị viêm sơ, cơ thể phải chịu. Và “thuốc đặc trị” phải là sự minh bạch và công tâm.

Minh bạch và công tâm ư?

Cái này nghe cứ là lạ.

Bởi sự lạ này sinh ra từ những chuyện “không lạ”, như tình trạng mà đại biểu QH Bùi Văn Phương (Nam Định) nói tới: Lãi suất vay đã hạ liên tục nhưng tăng trưởng tín dụng vẫn âm. DN không phải không muốn vay hay muốn mà không vay được. Việc DN không vay được tiền đang đặt ra vấn đề Ngân hàng hoặc rất đang bất ổn hoặc chấp hành không nghiêm chỉ đạo của Chính phủ.

Dòng máu vốn đang tắc một cục máu đông, doanh nghiệp không tai biến đột quỵ, không “đi nước ngoài chữa bệnh” mới là chuyện lạ.

Chỉ có một loại DN không phải lo lắng bất cứ gì, dù lãi suất có 24, 34, hay 44%. Không cần nói ai cũng biết: Đó là các DNNN.

Dành một phút để nói về tình hình các tập đoàn, TCT nhà nước, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ đưa ra một loạt các con số loằng ngoằng, chốt lại là: Vốn chủ sở hữu còn 40% tức là “trong 100 đồng vốn có 40 đồng là của nhà nước, 60 đồng đi vay”. Bộ trưởng Huệ quên không nói đến hiệu quả đồng vốn “tiền chùa” mà nó sử dụng còn chưa bằng lãi suất ngân hàng, chưa kể cứ trăm tỷ nọ, ngàn tỷ kia đội nón ra đi.

Hôm qua, Đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) nhấn mạnh đến nguồn vốn dành cho các “quả đấm” này, hơn 700 ngàn tỷ, còn lớn hơn tổng thu ngân sách quốc gia, nhưng hiệu quả tạo ra là hoàn toàn không xứng. “Quả đấm thép đang tan chảy, phải chăng Nhà nước quá cưng chiều, sẵn sàng bầu sữa mà không quan tâm đến những vấn đề của nó- ông Tiến nói- và cho rằng “việc nhà nước quá sẵn sàng mở ngân khố ném phao giải cứu khiến những quả đấm này thậm chí thèm chạy bộ để sẵn sàng làm gà công nghiệp” ù lì thì ù lì thật nhưng há mỏ là có mồi.

Các nghị sĩ hoàn toàn không phải lo chuyện bao đồng, nhưng bảo bọn tập đoàn là gà thì bà con thấy tủi phận mình quá. Bởi thứ mà loại gà này chén không phải là cám. Mà là tiền thuế là mồ hôi nước mắt của những con gà nhân dân khác.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Các đồng chí ơi, hãy mạnh tay hơn nửa!

Theo dõi những vụ dân nổi dậy chống chính quyền vừa qua, đặc biệt là những vụ tranh chấp đất đai, nhắm mắt và bịt mũi cũng thấy bóng dáng và hơi hướng của những thế lực thù địch đứng đằng sau giật dây xúi bẩy.

Từ mấy chục năm nay, dân ta chỉ biết một lòng một dạ đi theo Đảng. Đảng bảo vô hợp tác là vô hợp tác, Đảng đem cho cái chi thì hưởng cái đó, Đảng bảo ra trận là ra trận, Đảng bảo Mỹ xấu thì dân nói theo Mỹ xấu, Đảng bảo phải để Đảng dắt đi là đưa tay cho Đảng dắt đi, và tuyệt đối tin tưởng rằng Đảng sẽ dắt tới thiên đường (chứ chả lẽ dân đen lại nhìn xa trông rộng hơn Đảng sao?)… Thậm chí ăn Tết cũng theo chỉ dẫn của Đảng: mừng Đảng trước rồi mới mừng Xuân thì ăn Tết mới ngon.

Rứa mà giờ đây dân đen nổi dậy quậy khắp nơi. Ép chính quyền phải đền bù đất đai với cái giá cao ngất trời, chính quyền đưa ra cái giá hàng chục ngàn, thậm chí hàng trăm ngàn đồng một thước vuông cũng không chịu. Lại còn hành hung, chống người thi hành công vụ, đánh trả cả các chiến sĩ cơ động chuyên trấn áp kẻ thù để bảo vệ cuộc sống của người dân. Coi mấy cái băng quay cảnh dân xô xát với lực lượng công an mà thấy căm phẫn!

Mà xem ra những vụ nổi dậy này ngày một dày, mức độ ngày càng nghiêm trọng. Một số nơi đã bắt đầu có những kẻ xúi bẩy, nói dân phải có quyền sở hữu đất đai. Rõ thật là ngu! Đất đai là sở hữu toàn dân, trao vào tay những người tài vẹn đức toàn để người ta giữ cho không muốn, lại muốn tự giữ như ở các nước tư bản thối tha, để rồi cuối cùng bọn tư sản địa chủ cướp hết mới sướng à? Rõ ràng, dù vô tình hay cố ý, có rất nhiều người dân đã và đang ăn phải bả của các thế lực thù địch. Nói trắng ra là có những kẻ đem tiền của bọn Mỹ bọn Pháp vô nước ta, lôi kéo mua chuộc người dân đứng lên chống lại Đảng. Nếu không phải rứa thì răng mà lại có kẻ dám bắn súng hoa cà hoa cải vào các chiến sĩ bộ đội công an? Răng mà lại có những người đàn bà dám tự lột truồng trước mặt các chiến sĩ giải tỏa đất đai? Răng mà lại có một mụ già cậy có công dám đánh người của sở thông tin truyền thông Hà Nội?

Một điều đáng buồn là các lực lượng cưỡng chế vẫn chưa mạnh tay, nên đám dân đen càng được nước lấn tới. Báo chí nhà nước cũng chưa mạnh mẽ lên án bọn này. (Ngay hai cái anh cán bộ phóng viên của Đài Tiếng nói ViệtNamấy, đã cất công đến tận Văn Giang để phản ánh sự kiện nông dân chống đối, lúc lỡ ra bị vài dùi cui của công an lại cũng để lập trường bị lay chuyển, không tích cực phản ánh sự thật nữa.) Cho nên có thể đoán trước rằng ngày chúng nổi dậy đồng loạt khắp nơi không còn bao xa nữa!

Vì vậy tui muốn đề xuất một điều với lãnh đạo: Nếu các đồng chí không muốn cái thứ diễn biến hòa bình nó làm chế độ ta tan rã thì cần mạnh tay hơn nữa để trấn áp bọn dân đen đang ăn bả độc của ngoại bang. Hãy đừng do dự, đừng chùn tay với bọn này! Đừng để xảy ra những việc như ở Bắc Phi. Đây là vấn đề đấu tranh giai cấp. Các đồng chí là đại diện của giai cấp cần lao, còn bọn người kia dù có là khố rách áo ôm thì cũng là tay sai tư bản ở các nước đa nguyên đa đảng thối tha.

Các đồng chí ta ở Trung Quốc đàn anh đã làm gương về sự quyết đoán: nghiền nát thân thể và đập tan ý chí phản kháng của hàng ngàn phần tử phản động tại quảng trường Thiên An Môn lịch sử, vì thế mà 23 năm nay vẫn chưa có bọn nào cả gan tổ chức lại một cuộc phản kháng như vậy. Các đồng chí Liên Xô trước đây cũng đã dìm các phong trào “bài xô” ở Hungary và Czechoslovakia trong biển máu, nên đã giữ được yên ổn hàng chục năm. Còn những người anh em Mubarak và Gaddafi của chúng ta đáng tiếc là đã không thật mạnh tay nên đành chịu số phận thê thảm.

Vì vậy, để giữ vững chế độ, không còn cách nào khác ngoài việc thực hiện triệt để chuyên chính vô sản. Hãy kiên quyết trấn áp! Hãy đập tan ý đồ phản kháng của những kẻ chống chế độ. Và ngay cả trong cơ quan lãnh đạo cao nhất, những đồng chí kiên trì chủ nghĩa hãy mạnh tay loại bỏ những kẻ chao đảo lập trường. Giống như Mao Chủ tịch đã loại bỏ bốn phó chủ tịch đảng hay đồng chí Đặng Tiểu Bình đã dẹp bỏ các tổng bí thư Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương. Giống như cha con ông cháu các đồng chí họ Kim ở nước bạn thân thiết Triều Tiên đã triệt mọi mầm mống của chống đối.

Có thể một đôi lúc, mặc dù luôn nhìn xa trông rộng, nhưng tình đồng loại và nghĩa đồng bào làm các đồng chí hơi do dự. Nhưng đó sẽ là sai lầm chết người. Chỉ có trấn áp triệt để mới là đúng đắn.

Đó là con đường duy nhất để giữ chế độ! Chỉnh đốn Đảng cũng không giúp ích được.

NGƯỜI-DÂN-THEO-ĐẢNG

Theo Blog Đào Hiếu


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều