06/07/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Hàng ngàn công nhân Canon ở Hà Nội đình công

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ năm, ngày 07 tháng sáu năm 2012

Hàng ngàn công nhân của nhà máy Canon liên doanh với Nhật Bản tại khu công nghiệp Bắc Thăng Long, Hà Nội đã đình công đòi chủ tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc.
Các công nhân đã bao vây,chặn lối ra vào Cty đòi tăng lương, giảm giờ làm
Vào khoảng 4 giờ sáng ngày 7 tháng 5, hàng ngàn công nhân ca đêm của nhà máy Canon ở khu công nghiệp Bắc thăng Long, Hà Nội đã đồng loạt đình công để yêu cầu chủ tăng lương, giảm giờ làm và cải thiện điều kiện làm việc.

Một nữ công nhân giấu tên thuộc nhà máy Canon cho chúng tôi biết thông tin như sau:

"Phòng nào cũng có công nhân đình công hết vì không tăng lương. Từ 4 giờ tụi em nhận được thông tin từ bạn là đình công, nên sáng nay bọn em đi làm còn bị những người đình công ngăn cản không cho vào công ty. Tụi em đi làm đều phải về hết, không dám vào làm".

Các công nhân ca đêm của nhà máy Canon bắt đầu ca làm việc của mình từ 9 giờ tối và kết thúc vào 6 giờ sáng. Nhưng vào 4 giờ sáng ngày 7 tháng 5, toàn bộ công nhân ca này đã đồng loạt ngừng làm việc và hô hào yêu cầu được tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc.

Sau đó các công nhân này đã tập trung phía bên ngoài cổng nhà máy từ sáng sớm cho đến tận chiều ngày 7 tháng 5 vẫn chưa giải tán.

Nữ công nhân giấu tên cho biết phần đông các công nhân của nhà máy Canon đều bất bình về điều kiện làm việc của nhà máy đưa ra cho công nhân.

Lương công nhân tụi em quá thấp, sản lượng tăng mà áp lực nhiều nên mọi người mới đình công.
Nữ công nhân
"Lương cơ bản của tụi em bây giờ mới có 2,450,000 đồng, trước Canon là lương cao nhất khu công nghiệp mà bây giờ là thấp nhất khu công nghiệp. Đợt vừa rồi nhà nước có chính sách bảo tăng lương nhưng công ty em quyết định trong năm nay không tăng nên mới có đình công. Lương công nhân tụi em quá thấp, sản lượng tăng mà áp lực nhiều nên mọi người mới đình công".

Vào ngày 1 tháng 5 năm 2012, Việt nam áp dụng mức lương tối thiểu mới cho công nhân viên chức hưởng lương nhà nước, theo đó mức lương tối thiểu của đối tượng này được tăng thêm 26,5%.
Các công nhân Cty Canon tập trung để đình công mỗi lúc mỗi đông trước trụ sở Cty vào lúc 8 giờ sáng ngày 7 tháng 6, 2012. Source kienthuc.net
Tuy nhiên công nhân các nhà máy ngoài nhà nước và liên doanh không thuộc đối tượng điều chỉnh tăng lương đợt này. Năm 2011, Việt nam đã có một đợt tăng mức lương tối thiểu cho các công nhân thuộc các doanh nghiệp ngoài nhà nước theo nghị định 70/2011/NĐ-CP.

Nghị định này chia ra 4 mức lương tối thiểu theo vùng, vùng cao nhất là 2 triệu đồng một tháng và vùng thấp nhất là 1,400,000 đồng một tháng. Mức này sẽ được giữ nguyên cho đến hết năm 2012.

Liên quan đến vụ đình công tại nhà máy Canon, đài RFA đã tìm cách liên hệ với phòng nhân sự của nhà máy nhưng không nhận được câu trả lời. Nhân viên trực phòng nói người phụ trách đang bận họp nên không thể trả lời.

Trong khi đó công nhân nhà máy cho biết họ vẫn chưa nhận được một phản ứng chính thức nào từ nhà máy về các yêu sách của họ.

Các cuộc đình công của công nhân các nhà máy tại Việt Nam đã trở nên phổ biến trong thời gian gần đây. Nguyên nhân chủ yếu là vì lương và điều kiện làm việc.

Báo cáo của Bộ Lao động thương Binh và xã hội năm 2011 cho thấy số lượng các cuộc đình công trong năm đã tăng gấp đôi so với năm 2010.

Chỉ tính riêng 11 tháng đầu năm 2011 đã có hơn 800 vụ đình công. Từ năm 1995 đến năm 2011, cả Việt nam có khoảng hơn 4,100 vụ đình công, trong đó hơn 74% các vụ đình công xảy ra tại các nhà máy có vốn đầu tư nước ngoài như Đài Loan, Hàn Quốc, Nhật Bản.

copy; Việt Hà, phóng viên RFA, Bangkok


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thùy Linh - Bổn Phận

Mấy hôm nay quá nhiều những ồn ào đang xảy ra khiến ai biết nghĩ đều thấy buốt nhói: những người nông dân bị mất đất; những tham nhũng của quan chức khi bị khởi tố thì bỏ trốn; những thua lỗ ở các DNNN lên đến hàng ngàn tỷ, tỷ đồng bằng tiền thuế của dân, tiền vay nước ngoài mà người lãnh đạo vẫn bình yên vô sự; những phát ngôn vô trách nhiệm, trốn tránh trách nhiệm cũng của giới quan chức cao cấp…

Nhưng chỉ cần một hành động bé nhỏ của một học trò nhỏ bé ở đất nước xa chúng ta nửa ngày mặt trời lên, dường như rọi vào sự tuyệt vọng, bi quan trong lòng người bây giờ. Hoá ra cuộc đời vẫn còn những điểm sáng lung linh. Cô bé thắp lên ngọn nến lung linh đó có tên là Diane Tran. Cô mang dòng máu Việt. Cô được dạy dỗ bởi nền văn hóa, giáo dục không định hướng để tạo ra những bánh vẽ về xứ thiên đường chưa bao giờ có thật và không biết bao giờ mới là sự thật. Cô được dạy dỗ về ý thức bổn phận của một con người có nhân cách.
Không phải lúc nào các bổn phận cũng hài hoà được với nhau, vì một xã hội dù tiến bộ đến đâu thì không thể có thứ công lý tuyệt đối
Cha mẹ cô không đủ tình yêu, không đủ bổn phận làm cha mẹ để lo cho con cái mình. Họ chia tay nhau, cô bé ở với cha. Vì nghèo (hay vì lý do nào khác?), cha cô cũng không thể lo cho con cái nên cô phải đi làm thêm có tiền phụ cho anh trai và đứa em yên tâm học. Cô cúp cua, chạy việc cho hai nơi, có khi làm thâu đêm, trở về nhà làm bài tập đến tận 7 giờ sáng, quá mệt mỏi nên học hành bê trễ…Cô có ý thức việc làm của mình không? Chắc chắn là có. Vì thế cô cố gắng bù đắp bằng việc học thật giỏi. Và cô luôn đứng top đầu trong lớp, nhận điểm A cho các môn học. Nhưng cuộc sống của cô và anh em cô không chỉ có học mà họ cần phải sống. Họ cần tiền. Nếu tình yêu của cha mẹ cô không đủ lớn để làm tròn bổn phận cho con cái, thì tình yêu của cô bé đủ lớn để cô chấp nhận hy sinh một phần bổn phận học trò vì người thân. Bổn phận của cô là phải học. Bổn phận này đã trở thành luật ghi trong luật pháp của bang nơi cô sinh sống. Vì cô bỏ học nhiều hơn số buổi theo qui định nên cô bị toà án gọi ra chất vấn và kết án giam 24 giờ, phạt 100$. Cô bé đã khóc giữa toà án. Giọt nước mắt đau khổ và chấp nhận vì đã không làm tròn bổn phận của mình.

Cả nước Mỹ xôn xao về sự kiện này. Cộng đồng người Việt ở Mỹ kí tên thỉnh nguyện thư đề nghị xem xét lại vụ án của Diane. Tình yêu của con người đủ lớn để thấu hiểu hoàn cảnh cô bé đang phải gánh chịu. Vì họ hiểu, ý thức trách nhiệm xã hội và thực thi nghĩa vụ con người đó chính là bản chất của con người nhân cách. Dù nghỉ học, Diane vẫn cố gắng làm tốt trách nhiệm học tập với thành tích cao. Và với nghĩa vụ làm con, làm em, làm chị trong gia đình, cô đã dâng hiến tình yêu, nỗ lực của mình. Không phải lúc nào các bổn phận cũng hài hoà được với nhau, vì một xã hội dù tiến bộ đến đâu thì không thể có thứ công lý tuyệt đối. Diane có thể vi phạm trách nhiệm học trò, nhưng với nghĩa vụ con người, cô đã hoàn thành xuất sắc.

Một xã hội mà mỗi vị trí làm người không ý thức về bổn phận của mình thì chỉ còn là xã hội độc đoán, chà đạp lên nhân phẩm con người và đầy thú tính
Toà án, dù đã kết án nhưng vẫn lắng nghe dư luận dành tình yêu cho Diane, cả lời đề nghị tha thiết xem xét lại bản án, nên cuối cùng cũng thấu hiểu hoàn cảnh của Diane để xoá bản án cho cô. Toà án đã làm tròn bổn phận của họ, kể cả khi kết án hay xóa án. Diane đã nở nụ cười. Nụ cười của em thật đẹp. Trong lý lịch của em sẽ không có tiền án bỏ học. Một lý lịch trong sạch như bất cứ cô cậu học trò ngoan nào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đời người, Diane đã trải qua cung bậc của rất nhiều cảm xúc: làm tròn bổn phận với người thân, kẻ vi phạm bổn phận học trò, người vừa được tha bổng vì phạm pháp…Và, Diane đã thực hiện một hành vi cao thượng sau khi vụ án khép lại: từ chối số tiền gần 100.000$ mà mọi người quyên góp, giúp em vượt qua khó khăn với suy nghĩ: “nhiều người còn khó khăn hơn em”. Và, cuối cùng em đã làm tròn bổn phận của một nhân cách lớn, mạnh mẽ. Như câu nói của triết gia Kant: “Chúng ta không đến với thế gian để tìm hạnh phúc, chúng ta đến để làm bổn phận”. Diễn giải câu nói này, nhà văn hàng đầu Libya Ibrahim Al-Koni viết như sau: “Nếu như chỉ tìm hạnh phúc mà không hoàn tất bổn phận là điều khốn nạn, vậy thì hy sinh hạnh phúc để chu toàn bổn phận của mình là cực điểm hạnh phúc”.

Chỉ có bổn phận mới giúp người ta sống đức hạnh. Và đức hạnh giúp người ta làm tròn bổn phận.

Một xã hội mà mỗi vị trí làm người không ý thức về bổn phận của mình thì chỉ còn là xã hội độc đoán, chà đạp lên nhân phẩm con người và đầy thú tính.

© Thùy Linh
Theo Blog Thùy Linh
___________________

Quý vị có thể tham khảo thêm thông tin về cô học sinh Diane Trần tại đây


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bán dâm và Tham nhũng

Mấy hôm nay, báo chí chính thống cứ ầm ĩ đưa tin về mấy vụ BÁN DÂM của một số “chân dài, hoa hậu, người mẫu”. Làm như vừa “phát hiện” ra một chuyện tầy đình ảnh hưởng lớn tới sự an nguy quốc gia! Việc bán dâm như thế đúng là sự suy đồi trong lối sống của một bộ phận chị em, những phụ nữ xinh đẹp và nổi tiếng. Xinh đẹp, nổi tiếng mà vẫn sẵn sàng bán đi cái phẩm hạnh của mình, cái “đáng giá ngàn vàng”, để mua vui một lát cho các đại gia lắm tiền, nhiều của, rửng mỡ, hám sắc dục. Thật xấu xa, đồi trụy, đáng lên án, mà… cũng đáng thương!
Tham nhũng và bán dâm. Ảnh minh họa
Nhưng, việc “bán dâm”, suy cho cùng, là việc chị em BÁN CÁI CỦA CHỊ EM – một thứ hoàn toàn là CỦA RIÊNG, như dân gian thường nói: “vốn tự có”, cha mẹ sinh ra đã có, Trời ban cho mà chị em có. Hoàn toàn không phải là CỦA CÔNG, không động đến một đồng TIỀN THUẾ của dân, của nước. Người có quyền lợi liên đới duy nhất trong chuyện này, có lẽ chỉ là đức lang quân của chị em, nếu chị em đó đã lập gia đình. Điều này khác hoàn toàn với THAM NHŨNG. Bọn tham nhũng là bọn không mất một cái gì của riêng chúng, nhưng được thì được vô kể. Hàng trăm tỉ, thậm chí hàng nghìn tỉ công quỹ chứ đâu vài nghìn đô-la bọ?

Bán cái ‘tự có” của mình, chị em được vài nghìn đô-la. Như thế là “đắt”, là “phải giá” hay “rẻ”? Điều đó thuộc vấn đề “thuận mua vừa bán” theo đúng nguyên lý quan trọng nhất của kinh tế thị trường. Nên trong cái chuyện mua bán ấy, nếu bán “hớ” thì thiệt vào bản thân chị em và bán được giá hời, thì cũng chỉ lợi cho bản thân chị em mà thôi. Chả ảnh hưởng gì đến một ai cả! Về điểm này, bọn tham nhũng rất giống chị em bán dâm: Đó là họ cũng bán cái “tự có” của họ – không phải cái… “nghìn vàng” mà là LƯƠNG TÂM. Và bán với giá rất hời, cái giá có thể nuôi sống mấy mươi đời nhà tham!

Nhưng báo chí không hề nói đến bọn MUA DÂM. Một câu hỏi được đặt ra là “AI MUA DÂM? Anh công nhân, anh nông dân hay cả anh trí thức quèn nữa, dù có “thèm muốn” đến mấy, cũng phải “nhịn”, chứ lương không đủ ăn, lấy đâu ra số tiền hàng nghìn đô-la để “mua” của chị em với giá như thế? Vậy hoàn toàn có thể khẳng định: bọn người “mua dâm” phải và chỉ là những kẻ “ngồi trên đống tiền”, bọn “ho ra bạc, khạc ra tiền”, bọn chuyên tiêu “tiền chùa”, sẵn sàng “đốt” tiền vào mọi cuộc trác táng mà không hề sợ khuynh gia bại sản! Bọn này với bọn tham nhũng là một. Hoặc nó là con cháu bọn quan tham, hoặc nó chính là quan tham.

Hầu như chỉ thấy hình ảnh chị em bán dâm trên mặt báo, mặt ti-vi, chứ chưa mấy khi thấy mặt bọn mua dâm. Từ cô gái bán dâm mạt hạng, được vài chục nghìn đồng mỗi lần “đi” khách, đến các “hoa hậu, người mẫu” bán sự nổi tiếng của bản thân lấy vài nghìn đô, đều biết cúi gầm mặt xuống trước ống kính phóng viên. Trái lại, bọn quan tham chưa một tên nào biết xấu hổ, biết che cái bộ mặt thất nhân thất đức của chúng trước bàn dân thiên hạ. Nhiều tên còn thường xuyên nhơn nhơn chiềng cái mặt đáng phỉ nhổ của nó trên màn hình ti-vi mỗi ngày. Thế cho nên trong dân gian mới có câu: “Trông mặt, tắt ti-vi”!

Gái bán dâm thời nào cũng có. Cứ có cầu tất có cung. Quan tham cũng vậy, thời phong kiến, tư bản hay XHCN đều có. Cứ quản lý lỏng lẻo là nảy lòng tham, là từ người cách mạng cũng trở thành quan tham!

Quan tham thì càng tham càng giầu sang (cả giầu lẫn sang). Lỡ bị phát hiện thì có bao nhiêu thế lực bao che. Nếu lỡ bị xử tù, thì loại tù nhân này cũng đàng hoàng béo tốt, chứ không “thân tàn ma dại” như bọn ăn cặp vặt, bọn trộm đêm.

“Đánh đĩ chín phương cũng phải giữ một phương lấy chồng” – các Cụ xưa nói thế. Quan tham thì không. Mười phương, chúng vơ cả mười một!

Gái bán dâm chỉ là kẻ “bán trôn nuôi miệng”, chẳng thể giầu và cũng chẳng thể sang! Đĩ “có tàn có tán” như chị Tư Hồng thuở xưa, cũng không thể bén gót lũ quan tham ngày nay.

Bỗng nhớ đến một câu thơ của Tố Hữu, nhà – thơ – lãnh – tụ nổi tiếng một thời, mà thương cho phận “hoa hậu người mẫu” bán dâm thời nay:

“Trên dòng Hương Giang
Em buông mái chèo…”


© Trần Huy Thuận
Theo blog Nguyễn Trọng Tạo


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Còn chờ gì nữa mà không giải tán bộ Học

Một quốc gia không thể không có bộ Học (hay còn gọi là Giáo dục) để quản lý sự nghiệp dạy dỗ, nâng cao dân trí, đào tạo nhân tài cho đất nước. Nhưng xứ Việt ta, có bộ Học mà như hiện nay thì cũng như không, thậm chí tệ hơn cả không. Chi bằng cứ giải tán phắt, rồi làm lại từ đầu. Cái sự làm lại ấy, người ta nói chữ là tái cơ cấu. Tái gì thì tái, cứ giải tán cái đã. Càng để lâu càng ung nhọt, bệnh nó phá vào đến lục phủ ngũ tạng, có giời chữa.

Chả cần ngoái nhìn xa xôi làm chi cho mỏi cổ, về những thời lắc lơ mà ông cha đã lập nên Quốc tử giám đào tạo nhân tài, cả thầy đồ lẫn nho sinh được tôn kính trọng vọng như bậc cao nhân, chỉ lần giở gần đây thôi cũng đủ để người đương thời tiếc nuối, xót xa, mủi lòng. Tôi lại nhớ bức thư của cụ Hồ gửi các thầy giáo, cô giáo, học sinh ngày 15.10.1968, lúc cuộc chiến tranh vào thời kỳ ác liệt nhất, gian khổ nhất. Cụ dặn “dù khó khăn gian khổ đến đâu cũng phải thi đua dạy tốt và học tốt”. Từ trên xuống dưới, cả nước đã đồng lòng thực hiện lời cụ, tạo dựng một nền giáo dục vượt qua chiến tranh với nhiều thành tích hiển hách.
Video giám thị ném phao cho học sinh quay cóp năm 2012 ở Bắc Giang

Than ôi, thời vàng son ấy đã qua rồi. Nền giáo dục ngày càng tệ, mỗi năm càng xuống cấp thảm hại. Ngân sách đầu tư vào giáo dục tăng cao bao nhiêu thì bước thụt lùi kéo dài bấy nhiêu. Đội ngũ cán bộ quản lý phình to, trường sở hoành tráng nhưng sản phẩm con người qua lò giáo dục thì tệ hại không thể tưởng. Không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh mà phải chỉ ra đích danh những người được giao quản trị bộ máy học hành xứ này. Từ người đứng đầu. Từ mấy chục năm nay, qua bao nhiêu đời bộ trưởng, càng về sau càng tệ, không còn những vị như Nguyễn Văn Huyên, Tạ Quang Bửu thời chiến tranh nữa. Nhiều vị ngồi vào ghế thượng thư bộ Học chỉ cốt lấy cái danh, oai với đời; thậm chí có những vị trong nhiệm kỳ của mình, do ngu dốt, thiếu tài thiếu tâm nên càng làm càng phá, khiến sự nghiệp giáo dục tan hoang. Dư luận đến giờ chưa hết phàn nàn về những thời trị nhậm cõi học của các ông Trần Hồng Quân, Nguyễn Minh Hiển, và nhất là ông Nguyễn Thiện Nhân. Cũng tuyên bố này nọ, hô hào, khẩu hiệu rùm beng, bày tỏ khí thế, quyết tâm như ai, chống cái này xây thứ khác, ba bốn năm sáu “không”… cuối cùng để lại di sản giáo dục như hiện thời.

Họ đã “có công” gì, để lại cái gì? Sơ sơ này nhé:

Suốt bao năm đi học ngày xưa, từ lớp vỡ lòng đến khi tốt nghiệp đại học, chưa bao giờ tôi nghe xảy ra chuyện thầy gạ tình đổi điểm, trò đánh thầy cô vỡ mặt ngay trên bục giảng, cấp 1 cấp 2 mới tí tuổi đầu đã thủ dao trong cặp đâm bạn ngay tại lớp, phụ huynh hành hung ban giám hiệu trước mắt bàn dân thiên hạ. Xưa hiếm nhưng nay là chuyện ngày thường ở huyện.

Thi cử-tuyển sinh càng ngày càng nặng nề, nhuốm màu sắc kim tiền. Mỗi năm ngân sách đổ vào thi cử như núi nhưng hầu như chỉ đem lại sự vất vả, phiền hà cho thí sinh và gia đình họ. Dường như thi trở thành căn bệnh hình thức mạn tính, khiến giáo dục mất hết vẻ uy nghiêm. Chắc nhiều người còn nhớ những chuyện bi hài, cười ra nước mắt trong mùa thi cử ở Hà Tây (và không chỉ riêng Hà Tây) năm 2006. Cứ coi cái tấm ảnh hàng chục chiếc thang bắc lên tường để người ngoài trèo lên ném phao vào cho thí sinh một cách công khai thì đủ biết sự học hành, thi cử đã tận đến mức nào. Tưởng rằng sau những lùm xùm tệ hại ấy, những nhà quản lý giáo dục rút được kinh nghiệm, chấn chỉnh kịp thời, khẩn trương làm trong sạch môi trường thi cử, nhưng không, vụ Bắc Giang bị phanh phui cách đây mấy ngày càng làm những ai quan tâm đến sự nghiệp giáo dục thêm nản, thêm buồn.

Mở cho lắm trường đại học, cả nước làm đại học, ngay cả những tỉnh nghèo heo hút cũng có tới 2-3 trường, chương trình chắp vá, phòng ốc tạm bợ, thày cô không đủ chuẩn cũng lôi lên bục giảng, sinh viên thì vơ bèo vạt tép, mấy điểm cũng tuyển, miễn là có tiền… khiến chất lượng đầu ra thấp đến mức chưa bao giờ thấp hơn. Đừng trách các doanh nghiệp tại sao chỉ tuyển nhân viên bảo vệ cũng đòi phải có bằng đại học, họ có cái lý của họ. Ông Nguyễn Thiện Nhân khi đương bộ trưởng đã hô hào nói “không” với bệnh thành tích, tuy nhiên thực tế cho thấy trong thời của ông Nhân bệnh thành tích chả khác gì nan y, hết thuốc chữa. Một vài cá nhân đứng ra chống tiêu cực, như thầy giáo Đỗ Việt Khoa, được ông Nhân tung hô, đánh bóng nhưng sau đó chối bỏ, làm lơ không thương tiếc. Thành thực mà nói, cá nhân tôi đã hoàn toàn hết niềm tin ở ông Nhân sau vụ Đỗ Việt Khoa.

Những nhà lãnh đạo nền giáo dục xứ này hễ mở miệng là rồng bay phượng múa, nào là bắt kịp thời đại, tiên tiến, khoa học, đi tắt đón đầu… nhưng thực tế họ còn bảo hoàng hơn vua. Không ai khác, chính họ khư khư ôm giữ chặt những cũ kỹ lạc hậu, không chịu chuyển động trước những đổi thay của cuộc sống. Chương trình sách giáo khoa thì cổ hủ, nặng nề, suốt bao năm cứ nhồi nhét những nội dung cũ rích, kể cả những thứ người ta đã vứt vào sọt rác. Trong khi ấy, bao điều mới mẻ, cần thiết, hệ trọng lại không được đoái hoài. Gần đây nhất là dư luận xã hội và đông đảo nhân dân bức xúc đòi phải nhanh chóng đưa nội dung biển đảo, Hoàng Sa-Trường Sa vào sách giáo khoa thành nội dung chính thức, chính khóa, áp dụng thống nhất trên toàn quốc, thì họ cứ nay lần mai lữa, chả hiểu vì sao, vì lý do gì.

Một dẫn chứng nữa của bệnh hình thức là việc cố lập cho được Đại học quốc gia. Hơn chục năm qua giáo dục đại học cứ lúng ta lúng túng trong chiếc áo giả cầy này, không tạo ra được gì đáng kể cho đào tạo nhân tài. Thực chất, đó chỉ là thêm mâm thêm bát, đầy tính bao cấp, lãng phí nhân lực, gò bó trói buộc các trường đại học thành viên bằng tầng nấc trung gian. Nếu không mau xóa sổ mô hình này, còn tốn kém, còn kéo lùi đào tạo đại học đi xuống.

Một trong những quyết định sáng suốt của chính phủ là dời các trường đại học ra khỏi nội đô, tạo những môi trường học tập hoàn hảo. Vì rất nhiều lý do, những nhà hoạch định đã phân tích không nên để tồn tại các trường đại học trong thành phố. Nhà nước cấp đất, cấp tiền, đặt ra lịch trình, yêu cầu Bộ GD-ĐT chỉ đạo thực hiện. Nhưng, lại nhưng, tại hai thành phố lớn nhất nước, Hà Nội và Sài Gòn, nơi có nhiều trường đại học đóng đô nhất, không hiểu sao người ta vẫn duyệt, cho phép các trường cần phải di dời được tiếp tục xây dựng ngay trên đất cũ cơ sở bề thế, tốn kém, vững như bàn thạch. Trường quyết bám trụ, một tấc không đi một li không rời, không tuân theo chỉ đạo của thủ tướng, liệu sự trái khoáy này có “công” của Bộ GD-ĐT?

Năm nào cũng như năm nào, cứ trước năm học mới, phụ huynh đến khổ vì sách giáo khoa. Nội dung đổi thay xoành xoạch, cách sử dụng tốn kém, lãng phí. Và điên nhất là giá cả. Một ông bạn tôi làm bên ngành xuất bản bảo rằng với số lượng in khổng lồ, không có thứ ấn phẩm nào so sánh được, sách giáo khoa là món hời béo bở. Nếu đấu thầu đàng hoàng, không cho nhà xuất bản Giáo dục độc quyền nữa, giá thành sách giáo khoa sẽ chỉ còn một nửa, tức là bớt được một nửa gánh nặng chi phí mua sách cho người có con em đi học. Biết thế thôi, dễ gì họ nhả.

Loanh quanh vài chuyện, tôi lại càng thấm thía cái câu nói độp của một vị phụ huynh đáng kính khi ngồi uống trà bàn chuyện giáo dục. Ông bảo: nếu tao làm người đứng đầu đất nước này 1 giờ thôi, quyết định đầu tiên mà tao ký là giải tán bộ giáo dục.

Ờ nhỉ, để cứu nền giáo dục nước nhà, còn chờ gì nữa mà không giải tán bộ Học.

7.6.2012
© Nguyễn Thông

Theo blog Nguyễn Thông
_____________________________

Thầy Khoa: 'Tôi muốn lãnh đạo sớm biết tiêu cực'

"Ban đầu, chúng tôi dự định sau ngày 15/6 mới đưa clip lên. Đáng lý khi sự việc đang diễn ra, mình phải báo cho Bộ GD-ĐT biết. Nhưng tôi không còn số máy nào của Bộ, cũng không tin Bộ có thể giải quyết triệt để".

Thầy Đỗ Việt Khoa - người đưa clip tiêu cực thi tốt nghiệp ở Bắc Giang lên mạng đang gây xôn xao dư luận cho biết. Trong cuộc trò chuyện với VietNamNet ông vẫn đau đáu đến một ngày thi cử sẽ hết giả dối.

Với việc đưa clip tiêu cực trong phòng thi ở Hội đồng thi Trường THPT dân lập Đồi Ngô, ông muốn tiếp tục tạo một “quả bom” như 6 năm trước?

- Không nghĩ vụ này như quả bom được. Bởi vì dân mình quá quen với thứ tiêu cực thi cử này rồi. Cứ đọc các báo thì thấy, bây giờ người đọc chán rồi. Đọc xong thở sượt cái rồi thôi, không buồn phản hồi.

Theo dõi kỳ thi tốt nghiệp suốt 6 năm nay, ông nhận xét thế nào về tính nghiêm túc của kỳ thi trong quãng thời gian này?

- Nam Bộ và Tây Nguyên khá nghiêm túc. Nhưng Bắc Bộ thì không. Đặc biệt từ 3 năm nay, sau khi không còn thanh tra ủy quyền của Bộ giám sát nữa thì kỳ thi rất tiêu cực.

Ông mong muốn hướng xử lý của lãnh đạo giáo dục đối với sự kiện này như thế nào?

Tôi rất mong các cấp xử lý nghiêm khắc. Phải truy tố lãnh đạo hội đồng thi tội làm lộ bí mật quốc gia. Vì sao họ tuồn đề thi cho người không có nhiệm vụ coi thi. Họ bố trí giáo viên Toán, Hóa, tiếng Anh ở lại trường đóng vai nhân viên phục vụ để giải bài rồi đem phân phát cho mọi phòng thi.

Ngoài ra, vì đã ký cam kết cuộc vận động "2 không" (nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục), nên cần xử lý kỷ luật đến mức hạ lương, khai trừ Đảng đối với các cán bộ, giám thị và giáo viên tiếp tay cho tiêu cực đó.

Cũng phải xem trách nhiệm của lãnh đạo sở. Tiêu cực thi này diễn ra trên khắp tỉnh Bắc Giang đấy nhé! Đừng bắt tôi chứng minh. Bởi mỗi lần phải chứng minh là hàng trăm người khốn đốn.

Phụ huynh và học sinh tình nguyện nộp tiền “chống trượt”, bản thân họ chấp nhận sự thỏa hiệp này, còn nhà trường tạo điều kiện cho thí sinh… Ông có thấy mình đang như “trứng chọi đá” và đi ngược lại lợi ích của số đông trong kỳ thi tốt nghiệp này?

Cũng gần như thế. Vì bất lực với tình trạng gian lận thi, nhiều người còn muốn bỏ quách kỳ thi này đi.

Trước đó, ông nói không hi vọng gì cho lần chống tiêu cực này. Vậy cho đến thời điểm này, trước xác nhận của lãnh đạo Sở GD-ĐT Bắc Giang, ông có thay đổi suy nghĩ?

- Suy nghĩ đó của tôi không thay đổi. Tuy thế, tỉnh Bắc Giang không thể làm ngơ dư luận được. Và phía chúng ta, không lẽ sống mà không có hy vọng cái điều tốt chiến thắng sao?

Ông nghĩ thế nào về hiệu quả của việc "chống tiêu cực trong thi cử" với các clip phản ánh nạn tiêu cực ở một vài hội đồng thi lẻ tẻ trong số 2307 hội đồng thi tốt nghiệp trên toàn quốc?

- Như hòn đá ném ao bèo ấy. Nhưng dù sao cũng giúp dư luận, giúp lãnh đạo nhìn lại ngành mình.

Từ khi trở thành "Người đương thời" và là nhân tố tích cực khi kiên trì theo đuổi một môi trường trong sạch của giáo dục, ông đã song hành và vượt qua cảm giác cô độc của người đi ngược số đông ra sao?

- Người ta phần lớn bây giờ cứ nghe bàn chuyện tham nhũng tiêu cực là lảng tránh. Ngay đến lũ bạn mình cũng thế. Không bao giờ bàn chuyện ấy. Bây giờ thì cũng phải quen đi khi mỗi một mình một đường.

Điều gì khiến ông kiên trì cách thức chống tiêu cực như vậy, nỗi thất vọng vì vụ việc năm xưa, hay niềm tin? Hay là cay cú?

- Chúng ta có được cuộc sống như ngày hôm nay là công sức đấu tranh không ngừng của các thế hệ xưa và nay. Mọi người nên cám ơn họ. Tôi đấu tranh là vì muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống đó. Trả giá tôi cũng nếm rồi. Nhưng tôi không cho rằng mình phải có trách nhiệm đi đấu tranh. Còn phải lo làm lo ăn chứ.

Ông có niềm tin gì không trong giáo dục?

- Niềm tin vào cái thiện đương nhiên không thể mất. Nó mà mất nốt thì xã hôi loạn. Mà ngành giáo dục là nơi chữ thiện còn nhiều nhất. Dẫu có thời điểm cái xấu nó thắng thế.

Các em học sinh có chia sẻ gì với ông khi cùng tham gia chống tiêu cực, trước và sau khi quay phim?

- Chúng chẳng quan tâm mấy đâu. Chúng còn bảo: trường mình mà có một nửa người như thầy Khoa thì chúng em trượt hết à. Lúc học thì chúng thích mình dạy, nhưng khi thi thì chúng cầu cho không có mặt thầy Khoa coi thi.

Nếu sự việc lần này tiếp tục "chìm xuồng", ông có tiếp tục chống tiêu cực?

"Chìm xuồng" là thứ quen thuộc ở Việt Nam. Không lẽ buông xuôi nhìn cái xấu nó hoành hành à? Còn sức, còn phải lượng sức mà làm chứ.

Hiện, học sinh quay clip đang rất run, thầy giáo thì cho rằng việc ông đưa clip lên mạng là vội vàng. Như thế có phải ông đã đưa họ vào thế khó xử không?

Có lẽ đồng nghiệp của tôi dùng từ "nạn nhân" là không chuẩn lắm. Ban đầu, chúng tôi dự định sau 15/6 mới đưa clip lên. Tuy nhiên, các phóng viên muốn chất vấn ngay Bộ GD-ĐT trong chiều 4/6 (buổi họp báo sau khi kỳ thi tốt nghiệp kết thúc - PV) về tính an toàn, nghiêm túc của kỳ thi tốt nghiệp này. Cái này phải làm nóng ngay khi Bộ đang quan tâm đến.

Đáng lý, khi sự việc đang diễn ra, mình phải báo cho Bộ biết. Nhưng tôi không còn số máy nào của Bộ, cũng không tin Bộ có thể giải quyết triệt để.

Khi đưa clip lên, tôi đã xử lý, thu gọn rất nhiều và không để chế độ chia sẻ cho tất cả mọi người, chỉ ai được tôi gửi đường link mới có thể vào xem. Tôi dự kiến sau khi sự việc được giải quyết mới công khai toàn bộ.

Em học sinh có lẽ đang rất run sợ, nhưng tôi đảm bảo rằng em không vi phạm quy chế thi. Quy chế cấm thiết bị thu phát, nhưng bút quay này chỉ thu chứ không phát. Nếu nhân đây Bộ GD-ĐT cấm luôn thiết bị này thì chúng tôi chịu. Chúng tôi hết cách rồi. Đây là cách cuối cùng để có bằng chứng chống tiêu cực.

- Xin cảm ơn ông!

Nguyễn Hường

Nguồn: VNN


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Sự giả dối không ở đâu xa

Sau khi một video clip tung ra cho thấy thí sinh thoải mái quay chép bài thi tại một phòng thi thuộc tỉnh Bắc Giang với sự tiếp sức của giám thị gác thi đã khiến dư luận đặt ra rất nhiều câu hỏi.

AFP photo
Học sinh ra khỏi cổng trường sau kỳ thi đại học ở Hà Nội hôm 05/7/2011

Trong tài liệu dùng cho họp báo ngày 4/6/2012 báo cáo về kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2012 Bộ Giáo dục và Đào tạo cho biết: “Có thể khẳng định, tuy còn một số hạn chế, thiếu sót nhưng nhìn chung Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2012 với những điều chỉnh hợp lí đã nhận được sự đồng thuận, hưởng ứng và ủng hộ tích cực của toàn xã hội và được tổ chức đúng kế hoạch, diễn ra bình thường, an toàn, nghiêm túc, đúng quy chế”.Thoải mái quay cóp

Video: Gian lận trong kỳ thi tốt nghiệp THPT 2012 tại Bắc Giang
Báo chí đăng tải kết luận này chưa ráo mực thì một video clip xuất hiện cho thấy nhiều phòng thi của tỉnh Bắc Giang đã xảy ra cảnh thí sinh thoải mái quay bài, chuyền tay cho cả phòng thi những bài giải được ném vào từ bên ngoài mà người ném các phao thi này lại là giám thị gác thi. Hình ảnh này ngay lập tức dấy lên một luồng sóng bất bình trong dư luận và một lần nữa vấn đề học và thi lại được đặt ra.
Báo chí ghi nhận không riêng gì tỉnh Bắc Giang mới có tình trạng giám thị bao che cho thí sinh mà hầu như khắp cả nước phòng thi nào cũng trắng xóa những phao thi đã được sử dụng. Từ Lạng Sơn cho tới Cà Mau, hàng trăm bài phóng sự điều tra cho thấy kỳ thi năm nay thật sự là một lễ hội của quay cóp và thí sinh nào mặt mày cũng hớn hở ra về vì không em nào bỏ bài thi như những năm trước.
Bên cạnh đó, một câu chuyện trớ trêu khác là đề thi văn năm nay lại phù hợp với bối cảnh gian lận trong thi cử một cách kỳ lạ. Với yêu cầu học sinh trình bày suy nghĩ về “Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội”. Hầu hết các em đều làm bài rất nhanh và đạt yêu cầu. Sau khi nộp bài, các em cho biết đề thi năm nay thật hay và phù hợp với suy nghĩ của các em trong tình trạng xã hội hiện nay. Một học sinh trả lời báo Tuổi trẻ rằng “Nội dung trong câu hỏi này rất gần gũi với cuộc sống hằng ngày và em rất dễ tìm dẫn chứng nên em làm rất nhanh”.
Câu trả lời khiến cho nhiều người trách nhiệm quan tâm. Các em học sinh đã nói lên sự thật về những gì các em nghĩ, trong khi giới chức giáo dục vẫn còn chìm đắm trong tháp ngà thành tích. Học và thi trên con lộ cũ mòn đã và đang tiêu diệt nhiều thế hệ. Số điểm mà các em nhận được không nói lên nhận thức của chính các em nhưng là chiếc gương soi thành tích của giáo viên, trong đó không hiếm điều dối trá.
GS Trần Ngọc Thêm Trưởng bộ môn Văn hóa học ĐHQG-TPHCM cho biết nhận định của ông về căn bệnh thành tích mà nhiều chục năm qua đã ăn sâu vào hệ thống:
"Tình hình đó nói chung phản ảnh căn bệnh thành tích. Mấy năm trước đây khi ông Nguyễn Thiện Nhân lên làm Bộ trưởng Giáo dục thì ông ấy đã phát động chống bệnh thành tích nhưng sau đó cũng lập lại như cũ. Tôi nhớ dạo đó ngay trong chuyện chống bệnh thành tích cũng là chạy theo bệnh thành tích! Tức là người ta muốn tỏ ra mình không theo bệnh thành tích bằng cách hạ các thứ thấp xuống và sau đó quay trở lại nâng thành tích cao lên.
Đặc biệt ở hệ thống phổ thông nó có nguyên nhân rất phức tạp và rất khó chữa. Mấu chốt của nó mang tình vĩ mô mà một trong những điều quan trọng nhất là đồng lương. Trên giấy tờ đồng lương danh nghĩa nó không tương xứng với sức lao động bỏ ra."
Trên nhiều tờ báo, sau khi kỳ thi chấm dứt cả thầy lẫn trò đều tỏ ra phấn khởi vì các đề thi quá dễ cho các thí sinh. Hình ảnh tươi vui của các em làm người ta vui lây nhưng sau những nụ cười ấy không khó nhận ra còn nhiều điều cần phải suy nghĩ.

Bệnh thành tích

024_230089-250.jpg
Học sinh một trường trung học ở Sài Gòn
Bất cứ cuộc thi nào cũng lấy sự khó khăn làm thước đo giá trị của thí sinh. Kỳ thi tốt nghiệp là cách đánh giá sự học của từng em sau những năm mài miệt dưới ghế nhà trường. Kết quả cuộc thi phản ảnh sự cố gắng của các em đến mức nào và nhận thức bài học của các em có đủ để làm hành trang bước vào cấp học cao hơn hay không, chứ không phải là một sự trả bài lấy có để cả thầy lẫn trò thở phào trút được gánh nặng chỉ tiêu.
Thầy cô giáo bị cuốn theo bánh xe thành tích mà cấp trên đã giao và vì vậy họ phải ngày đêm cùng với học sinh của mình nhai cho thật kỹ những bài thi vô bổ cho kiến thức, miễn sao vượt được con số mà Sở Giáo dục đưa ra. Tình trạng này dẫn đến việc thầy ném bài thi cho học trò tại Bắc Giang là điều tất yếu. Nó cũng cho thấy đề thi môn văn về thói giả dối mang tính dự báo cao đến nỗi xảy ra ngay trong chính môi trường giào dục chứ không phải đâu xa. Nhận xét về việc này GS Trần Ngọc Thêm cho biết:
"Hiện nay chất lượng giáo dục là điều nhức nhối nhất ở tất cả các cấp, từ cấp phổ thông lên đến đại họ. Khi giáo dục như vậy thì đầu ra nó quan trọng không những chỉ là kiến thưc bởi vì khi thầy dạy theo kiểu chạy theo thành tích như vậy, thầy cô nào cũng phải cố gắng giúp cho học sinh của mình có điểm cao nên nó kéo theo nhiều thứ khác nữa. Học sinh theo một mẫu nhất định mà không được sáng tạo. Tất nhiên với cách dạy như thế thì kiến thức theo mẫu không phải lúc nào cũng hợp lý. Cái quan trọng nhất là phẩm chất của con người thì không được coi trọng. Do thiếu kém sáng tạo, tính sáng tạo đã yếu kếm từ thầy rồi vì đã dạy theo một mẫu nào đó có sẵn. Phải dạy theo mẫu đó thì học sinh của mình sẽ được điểm cao, có khi nó chả hiểu nó đang nói cái gì!
Kèm theo đó nguy hiểm hơn cả là căn bệnh giả dối và đối phó. Đây là điều hết sức nguy hiểm khi mà con người mất đi phẩm chất rất quan trọng là sự trung thực. Tôi lo lắng nhất hiện nay tình trạng đối phó và dối trá đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống xã hội."
Một cuộc thi mà kết quả của nó không nói lên được mục đích cũng như giá trị thật của thí sinh thì việc tổ chức chỉ cốt phần trình diễn. Nó gây tổn hại không biết bao nhiêu mồ hôi, công sức lẫn tiền bạc cho toàn xã hội để chỉ đạt một mục đích duy nhất là báo cáo thành tích cho nhau.

Nên bỏ thi tiểu học và THCS?

rfa250.jpg
Học sinh một trường trung học ở Hà Nội giờ tan trường. RFA photo
Chỉ báo cáo thành tích cho nội bộ của nhau vì xã hội thật sự không cần có cuộc thi này. Học sinh tốt nghiệp phổ thông không thể trông cậy kết quả của kỳ thi để làm chiếc cầu nối bước vào đời khi cả nước biết rõ giá trị thật của kỳ thi tốt nghiệp phổ thông hàng năm như thế nào. Giáo sư Hồ Ngọc Đại cha đẻ của mô hình trường Thực nghiệm cho biết ông đã từng đề nghị Quốc hội bỏ hẳn kỳ thi vô ích này nhiều lần nhưngkhông được đáp ứng, ông nói:
"Nên bỏ hẳn, ý kiến của tôi là bỏ hẳn. Tôi đã đề nghị từ Quốc hội khóa trước nhưng không được. Lúc ấy anh Nguyễn Văn An là chủ tịch Quốc hội ngồi cùng tôi một buổi chiều anh ấy nhận là bỏ hai cái: bỏ thi tiểu học và trung học cơ sở nhưng vẫn còn giữ lại trung học phổ thông. Theo tôi bây giờ nên bỏ trung học phổ thông vì không còn cần thiết nữa. Nó khác 100% với đại học. Cái bằng cấp phổ thông không là cái gì cả. Hai nữa đó là nghĩa vụ của Đảng và chính phủ đối với nhân dân cho nên không nên thi cử gì nữa vì không phải là chuyện gì quan trọng lắm, nên bỏ đi.
Bởi vì lợi ích cơ bản là kiến thức có ích cho trẻ con chứ không phải có ích cho người quản lý. Nếu nội dung có lợi cho trẻ con thì nó sẽ chấp nhận còn không có lợi cho nó thì nó bỏ. Bởi vì khái niệm lợi ích họ không quan tâm. Họ không quan tâm đối với lợi ích của trẻ con mà họ quan tâm đến lợi ích khác bên ngoài cái lợi ích của trẻ.
Đại học là chuyện khác còn phổ thông lại là một chuyện khác, hai cái đó cư xử hoàn toàn khác nhau. Giáo dục phổ thông thì đúng rối nhưng nói giáo dục đại học thì không phải! Đại học là đại học chứ không giáo dục gì hết! Giáo dục xong ở phổ thông rồi sang đại học thì học nghề và lo làm việc. Đã là công dân hơn 18 tuổi rồi thì giáo dục gì nữa? Đấy chỉ là khái niệm chứ là một thuật ngữ thì không đúng."
Mỗi năm một lần kỳ thi tốt nghiệp phổ thông diễn đi diễn lại tiến trình dạy và học thi, ôn thi, phao thi và cóp chép khiến người trong cuộc là phụ huynh, giáo viên, và học sinh như quay cuồng với những điều vô ích nhưng không biết làm cách nào để thoát ra cái vòng bất hợp lý này.
Cả xã hội phải chạy theo vở diễn vừa hài hước vừa phi lý. Không ai được lợi từ cuộc thi ngoại trừ một số rất ít nằm trong hệ thống. Con số đó tuy ít nhưng quyền lực chắc chắn không ít, nếu không thì tại sao kỳ thi này vẫn xuất hiện bất kể dư luận phản đối và kêu ca mỗi năm?

© Mặc Lâm, biên tập viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bà Lê Hiền Đức sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng

Đầu giờ chiều ngày 1 tháng 6, bà Lê Hiền Đức bị gây khó dễ khi đi cùng với TS Nguyễn Xuân Diện đến văn phòng thanh tra Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội vì blog của ông Diện đang bị cơ quan này điều tra.

lehienduc-worldpress.com-200.jpg
Cụ Lê Hiền Đức bị chảy máu chân trong vụ xô xát hôm 01/6/2012. Courtesy of worldpress
Bà Lê Hiền Đức, một người nổi tiếng về chống tham nhũng, cho biết bà bị xô xát ảnh hưởng đến sức khỏe. Tuy nhiên, trong cuộc trao đổi với Quỳnh Chi, bà khẳng định vẫn sẽ tiếp tục lên tiếng cho dân oan bất chấp những khó khăn đang xảy ra.
Trước tiên, bà cho biết tình hình sức khỏe sau sự cố tại văn phòng thanh tra Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội:
Sau trận vừa rồi thì tôi hơi mệt vì mất máu nhiều quá. Hiện tại chân tôi cũng được băng bó rồi nhưng cũng chưa bình phục hẳn, có thể là một tuần nữa.

Quỳnh Chi: Theo như tin cho biết thì chỉ có TS Nguyễn Xuân Diện được mời vì liên quan đến việc điều tra trang blog của ông ấy phải không?
Bà Lê Hiền Đức: Tinh thần của tôi ở đâu có vấn đề cần quan sát. Tôi cũng được lời mời từ TS Nguyễn Xuân Diện. Thêm nữa là bây giờ rất nhiều trường hợp một người khi đến đồn công an thì lúc vô khỏe mạnh nhưng khi ra lại tàn tật mà thậm chí là bị chết. Chính vì vậy mà hôm ấy ngoài TS Nguyễn Xuân Diện, còn có Luật sư Hà Huy Sơn và tôi đến. Nhưng họ đã không đồng ý cho chúng tôi vào. Họ nhất định cho bốn bảo vệ khiêng tôi ra. Trong lúc khiêng như thế thì tôi bị té xuống đất. Hành động này cho thấy họ đối xử với tôi không lịch sự.
Lúc này là lúc cần có dư luận của công chúng. Tôi mong rằng với lương tri và trí tuệ của các bạn trong nước và trên thế giới lên tiếng để làm sao cho người ta thấy được lẽ phải.
Bà Lê Hiền Đức
Quỳnh Chi: Sự việc kết thúc như thế nào thưa cụ?
Bà Lê Hiền Đức: Đến 11 giờ đêm thì tôi vừa đói vừa mệt, trời lại tối, không còn cách nào để liên lạc với các cán bộ nữa. Sau 11 giờ đêm thì tôi thấy đau nhói và máu ở chân chảy ra rất nhiều. Đến gần 3 giờ sáng thì họ khiêng tôi đang ngồi trên ghế vào thang máy để đưa lên xe đi bệnh viện. Hơn 3 giờ sáng thì đến được bệnh viện nhưng không ai bàn giao tôi với bệnh viện cả. Tôi nghĩ sau này, khi bình phục lại thì tôi cũng sẽ nghiên cứu xem làm thế nào để có thể có ý kiến về việc này.
Quỳnh Chi: Với dấu hiệu như thế này, cụ có nghĩ trong thời gian tới sẽ có thêm nhiều hoạt động đàn áp đối với những nhân vật hay những blogger có tầm ảnh hưởng lớn không?
Bà Lê Hiền Đức: Theo tôi là như thế. Vì bây giờ uy tín của tôi được nhiều người tin cậy cho nên họ muốn hạ uy tín tôi bằng cách gây rối như thế.
Quỳnh Chi: Thưa cụ, blog Nguyễn Xuân Diện vừa bị đóng chưa rõ lý do. Hiện tại cụ cũng đăng tải thông tin trên blog của mình, cụ có quan ngại là sắp tới blog của cụ cũng bị đóng không?
Bà Lê Hiền Đức: Cũng có thể lắm. Nhưng tôi sẵn sàng với tinh thần chuẩn bị. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng không phải chỉ có hai blogger mà là hàng ngàn hàng vạn blogger. Tôi chỉ muốn nói là lúc này là lúc cần có dư luận của công chúng. Tôi mong rằng với lương tri và trí tuệ của các bạn trong nước và trên thế giới lên tiếng để làm sao cho người ta thấy được lẽ phải. Chứ còn blog này sập sẽ có blog khác.

Không chùn bước


afp-250.jpg
Cụ Bà Lê Hiền Đức chụp tại nhà vào năm 2007. AFP
Quỳnh Chi: Là một người cống hiến cho đất nước gần trọn một đời người và hiện cũng đang tiếp tục chống tham nhũng. Cụ có suy nghĩ như thế nào đối với những vấn nạn của đất nước cũng như việc cụ bị đối xử như thế?
Bà Lê Hiền Đức: Gần cuộc đời tôi cống hiến cho đất nước nhưng bây giờ họ đối xử với tôi như thế. Có những vị cán bộ lão thành nhiều tuổi hơn tôi, hơn 90 tuổi, cũng cống hiến như tôi. Họ nói rằng với một con người như Lê Hiền Đức mà còn đối xử như thế thì không còn gì để nói ở xã hội này nữa. Rất nhiều người dân từ khắp đất nước đến thăm tôi. Có một bà ở Đak Nông nói rằng “người như cụ Lê Hiền Đức, nhân dân kính trọng, thế giới tôn vinh mà còn bị đối xử như thế thì những người nông dân nghèo hèn như chúng tôi thì họ coi ra cái gì? Muốn triệt hạ lúc nào cũng được”.
Quỳnh Chi: Thưa cụ, bây giờ dân lại không đến gõ cửa các cơ quan công quyền nhưng lại gõ cửa những người chống tham nhũng như cụ cũng như tìm đến các blogger uy tín. Việc này cho thấy điều gì?
Bà Lê Hiền Đức: Tôi thấy là chính quyền làm mất hết cơ quan nhà nước, mất lòng tin của nhân dân. Bao nhiêu đoàn người từ Tung ương không giải quyết được lại đẩy về tỉnh. Tỉnh không giải quyết lại chuyển về huyện rồi lại về xã. Nghĩa là đi vòng quanh. Quyền lợi của người nông dân cứ phải “đá lên đá xuống”.
Tôi nói với bà con là tôi luôn là chính mình. Lê Hiền Đức lúc nào cũng đứng bên cạnh bà con để bảo vệ công lý, lẽ phải. Tóm lại là tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Bà Lê Hiền Đức
Quỳnh Chi: Trước giờ cụ chưa bị sự cố xô xát như thế này. Bây giờ xảy ra chuyện này, cụ có cảm thấy dè dặt hơn? Và liệu cụ vẫn sẽ lên tiếng cho dân oan?
Bà Lê Hiền Đức: Tôi đã bị “khủng bố” nhiều rồi. Năm 2006, 2007 đã bị rất nhiều cuộc điện thoại gọi khủng bố. Thậm chí có những vòng hoa tang dựng trước cửa nhà đe dọa để không chống tham nhũng  nữa. Năm ngoái, tôi lại bị đổ xăng đe dọa… nói chung họ dùng nhiều hình thức để đe dọa tôi. Tất nhiên tôi sẽ cảnh giác. Sau những lần này tôi thấy tôi càng dày dặn kinh nghiệm hơn. Nhưng không phải vì thế mà tôi chùn bước.
Tôi nói với bà con là tôi luôn là chính mình. Lê Hiền Đức lúc nào cũng đứng bên cạnh bà con để bảo vệ công lý, lẽ phải. Tóm lại là tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Quỳnh Chi: Xin cám ơn cụ và chúc cụ có nhiều sức khỏe.

© Quỳnh Chi, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cải tổ chính trị mới có thể cải tổ kinh tế

Việt Nam chuẩn bị tái cơ cấu nền kinh tế với một đề án tổng thể trình quốc hội tham khảo. Việc thực hiện công cuộc đổi mới lớn lao này đang đặt ra nhiều câu hỏi và nhiều ý kiến phản biện.
Đại biểu quốc hội trong 1 kỳ họp (minh hoạ) AFP
Kế hoạch tái cơ cấu nền kinh tế được biết đến từ khá lâu, nhưng nay do vụ bê bối thua lỗ của Tổng công ty Hàng Hải Việt Nam Vinalines và trước đó vụ sụp đổ Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Việt Nam Vinashin, đã khiến dư luận cả nước sôi nổi về vai trò của khối doanh nghiệp nhà nước.

Tái cấu trúc

Trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện quản lý kinh tế trung ương phát biểu từ Hà Nội:

“Hội nghị lần thứ 3 của Ban Chấp hành Trung ương Khóa 11 kết thúc ngày 10/10/2011 đã quyết định chuyển đổi mô hình tăng trưởng và thực hiện việc tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước tập trung vào tái cấu trúc Tổng công ty và Tập đoàn kinh tế nhà nước; rồi tái cấu trúc đầu tư công trong đó tập trung vào đầu tư của nguồn vốn chính phủ quản lý và tái cấu trúc hệ thống ngân hàng tài chính, trong đó chủ yếu là tái cấu trúc ngân hàng thương mại. Trong kỳ họp Quốc hội lần này chính phủ đã trình ra một đề án tổng thể nhằm thực hiện nghị quyết đó.

Nếu chỉ có cải cách các doanh nghiệp mà không có cải cách thể chế chính trị thì cái tiến bộ nếu có đạt được cũng sẽ rất hạn chế.
TS Lê Đăng Doanh
Tôi hy vọng đề án đó sẽ được Quốc hội xem xét sẽ có những quyết sách thích đáng và sau đó sẽ được tổ chức thực hiện một cách nhanh nhẹn. Nhưng tôi xin lưu ý rằng vấn đề khó của Việt Nam hiện nay là ở trong thể chế kinh tế, thể chế chính trị, làm sao phải qui định rõ trách nhiệm giám sát những người có quyền lực và thực hiện công khai minh bạch thì mới có tiến bộ.

Nếu như chỉ có cải cách các doanh nghiệp mà không có cải cách thể chế chính trị thì cái tiến bộ nếu có đạt được cũng sẽ rất hạn chế.”

Dưới sự lãnh đạo của ông Phạm Thanh Bình, tập đoàn Vinashin đã sụp đổ năm 2010 với số tiền thất thoát khổng lồ 84.000 tỷ đồng tương đương 4,2 tỷ USD. File photo
Đề án tổng thể tái cơ cấu nền kinh tế tới tay các đại biểu Quốc hội vào tuần lễ cuối của tháng 5, trước đó Đảng Cộng sản qua Hội nghị Trung ương 5 tại Hà Nội (07-15/5) đã tái khẳng định chế độ tập quyền Xã hội Chủ nghĩa và do Đảng lãnh đạo.

Về lãnh vực kinh tế, Việt Nam tiếp tục thực hiện nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đảng cũng một lần nữa xác định nền kinh tế Việt Nam có sự tham gia của nhiều thành phần, trong đó kinh tế Nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

Theo ông Bùi Kiến Thành chuyên gia kinh tế cao cấp hiện sống và làm việc ở Hà Nội thì sau 25 năm đổi mới, hiện nay khu vực doanh nghiệp Nhà nước đã thể hiện quá nhiều yếu kém, mất mát trong khi nắm giữ phần tài lực lớn nhất của quốc gia:

“Bây giờ đa số doanh nghiệp là doanh nghiệp tư nhân, phần đóng góp lớn vào GDP tổng sản lượng quốc nội là từ khu vực tư nhân. Như thế doanh nghiệp nhà nước có còn đóng vai trò chủ đạo nữa hay không là vấn đề cần phải xem xét lại.

Nhất là những doanh nghiệp nhà nước quản lý không tốt, làm ăn không hiệu quả thì cần xem lại tất cả, không phải chỉ vấn đề tư duy mà còn là thực tế.”

Thời gian các đại biểu quốc hội thảo luận ở tổ về đề án tái cơ cấu chuẩn bị đưa ra phiên họp toàn thể vào ngày 8/6, báo chí đã ghi nhận nhiều ý kiến bất đồng gay gắt. Điển hình như Đại biểu Nguyễn Văn Phúc đặt câu hỏi:

“Tiền đề của tái cơ cấu là cải cách thể chế; không cải cách thể chế thì không thể tái cơ cấu.”

Ông Dương Chí Dũng, Cục trưởng Hàng hải, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines đã phê duyệt vụ mua sắm ụ nổi cũ kỹ gỉ sét 83M với giá 24,3 triệu USD. File photo
VnEconomy trích lời đại biểu Trương Trọng Nghĩa cho rằng, đề án của chính phủ không có tính khả thi cao vì tái cơ cấu kinh tế phải đặt trong quan hệ chính trị, cơ cấu xã hội mới làm được.

Đại biểu này cho rằng, tham nhũng đang để lại những món nợ lớn, nợ xấu, nằm trong các tập đoàn, trong bất động sản…Nếu cũng chính những con người ấy bây giờ thực hiện tái cơ cấu, thì làm sao “tự nhổ răng sâu, làm sao tự cắt ruột thừa của mình được.”

Vai trò của nhà nước?

Những tập đoàn kinh tế nhà nước giống như những sân sau của các quan chức, họ tìm cách rút ruột và nền kinh tế của đất nước không có triển vọng phát triển được.
GSTS Nguyễn Thế Hùng
TS Trần Đình Thiên, viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam nhận định trên Tuổi Trẻ Online, kinh nghiệm cải cách các nước thường không dùng chính bộ máy, tư duy cũ để cải cách chính bộ máy đó. Do vậy, nên lập một ủy ban riêng giao trách nhiệm thực hiện tái cơ cấu.

Nhưng quan trọng hơn cả là phải xác định lại chức năng của các khu vực, các thành phần kinh tế, chứ cứ để chức năng doanh nghiệp Nhà nước như cũ thì tái cơ cấu doanh nghiệp Nhà nước khó thành công được.

Trong câu chuyện với chúng tôi, khi được hỏi về đặc quyền đặc lợi và thế mạnh của các doanh nghiệp Nhà nước, GSTS Nguyễn Thế Hùng một nhà trí thức ở Đà Nẵng đưa ra nhận xét:

“Những tập đoàn kinh tế nhà nước giống như những sân sau của các quan chức, họ tìm cách rút ruột và nền kinh tế của đất nước không có triển vọng phát triển được, vì nạn tham nhũng kinh khủng quá đối với nước Việt Nam.

Bây giờ các tập đoàn kinh tế nhà nước trở thành gánh nặng cho đất nước với cơ chế này thì đây là một ổ tham nhũng.”

Có một sự trùng hợp về thời điểm, Hội nghị giữa kỳ nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam diễn ra hôm 4-5/6 tại Quảng Trị, chỉ vài tuần sau khi vụ bê bối Vinalines được công bố. Do vậy thông tin về Hội nghị luôn kèm theo các vấn đề dính líu tới khối doanh nghiệp nhà nước khổng lồ ở Việt Nam.

Trong một dịp trả lời chúng tôi, bà Phạm Chi Lan chuyên gia kinh tế cao cấp ở Hà Nội nhận định:

“ Điểm rõ nhất ở Việt Nam là vai trò còn quá lớn của Nhà nước trong các họat động kinh tế kể cả các hoạt động kinh doanh. Ví dụ nhìn sang các nước xung quanh thì không ở nước nào mà doanh nghiệp nhà nước lại chiếm lượng lớn trong đầu tư, tỷ trọng cao trong đầu tư như ở Việt Nam, hay là không ở đâu có khu vực doanh nghiệp Nhà nước lớn và sử dụng quá nhiều nguồn lực đất nước như ở Việt Nam.

Cho nên, nếu xây dựng thể chế kinh tế thị trường một cách đầy đủ hoàn thiện hơn giống như mô hình của các nước khác, thì phải giảm vai trò của các doanh nghiệp nhà nước xuống.”


Chưa có một quốc gia nào trở thành nước công nghiệp, hiện đại mà thành phần kinh tế tư nhân không đóng vai trò chủ đạo.
Đại diện IMF
Khi đưa tin về Hội nghị giữa kỳ nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt nam diễn ra ở Quảng Trị hôm 5/6, VnExpress trích lời đại diện Quĩ Tiền tệ Quốc tế nói rằng:

“Chưa có một quốc gia nào trở thành nước công nghiệp, hiện đại mà thành phần kinh tế tư nhân không đóng vai trò chủ đạo. Do đó, mục tiêu dài hạn của Việt Nam đặt ra tốt nhất là tạo sân chơi bình đẳng cho cả doanh nghiệp Nhà nước lẫn doanh nghiệp tư nhân.”

Như vậy nếu thể chế của Việt Nam vẫn duy trì vai trò chủ đạo nền kinh tế của doanh nghiệp Nhà nước, thì có thể thấy trước việc tái cấu trúc khu vực này sẽ chỉ là nửa vời và ít kết quả.

© Nam Nguyên, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều