Văn Giang nóng: Hình ảnh người dân quyết liệt giữ đất, doanh nghiệp dùng xã hội đen

22:36 |
Vụ cướp đất bằng cái gọi là cưỡng chế ở Văn Giang ngày 24/4/2012 đã để lại nhiều dư âm, vạch rõ dã tâm chiếm đoạt đất đai, tài sản của nhà cầm quyền cho bọn tư bản đỏ và những hành vi đê tiện, bất minh nơi đây. Đồng thời cũng đã thể hiện rõ ràng tinh thần nhân dân quyết liệt và trường kỳ giữ gìn đất đai, tài sản của mình.

Vụ việc cũng đã phơi bày những bất cập, bất chính trong chính sách đất đai hiện nay chỉ nhằm phục vụ một nhóm cán bộ đảng viên cộng sản và nỗi lòng người dân bất bình đến đâu với chế độ này. Những bức xúc, những thông tin về vụ việc này đã buộc Thủ tướng Chính phủ phải lên tiếng bác bỏ báo cáo láo của UBND Tỉnh Hưng Yên và yêu cầu báo cáo lại vấn đề này và tìm cách giải quyết phù hợp.

Thế nhưng tập đoàn Ecopark đã thể hiện sự coi thường pháp luật, coi thường cả Thủ tướng chính phủ và việc cướp đất lại rục rịch tiếp diễn.

Bắt đầu từ ngày 5/6/2012 tập đoàn Ecopark đã dùng nhiều máy ủi máy xúc để san đào phần đất cướp của bà con Văn Giang. Lần này bọn cướp đã dùng một doanh nghiệp cho thuê máy ủi, máy xúc kết hợp với bọn xã hội đen, đầu gấu, nghiện ngập để bảo vệ hành động này. Những tên nghiện ngập, nhiễm HIV, mình lở loét xăm trổ đã được doanh nghiệp móc từ đâu ra để bảo vệ mình.

Hành động này cho thấy cách làm của doanh nghiệp này không khác lắm so với bài bản mà nhà cầm quyền Hà Nội đã làm với một số nơi, đặc biệt là việc cho hơn 200 con nghiện từ trại cải tạo, giáo dục của Hà Nội về bao vây Nhà thờ Thái Hà đòi giết người cả đêm vào năm 21/9/2008.

Bà con các xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao thuộc huyện Văn Giang đã từng lường trước những thủ đoạn này và quyết liệt giữ đất đâi, tài sản của mình cho dù có thể phải trả bằng giá máu.

Một số hình ảnh bà con Xuân Quan giữ đất hôm nay:



Những tên nghiện ngập xì ke ma túy, lở loét đầy mình

Những dấu ấn thành tích của đời nghiện ngập, ma túy, xì ke ở những người được Ecopark thuê

Vũ Mai Phong (đeo máy ảnh) ra hiện trường, kẻ đã vạch kế hoạch cướp bằng được đất của bà con Văn Giang
Chân dung tướng cướp Vũ Mai Phong - Phó TGĐ - kẻ vạch mọi âm mưu, trò bẩn nhằm cướp đoạt đất đai, tài sản của Văn Giang





Vũ Mai Phong (đeo máy ảnh) ra hiện trường, kẻ đã vạch kế hoạch cướp bằng được đất của bà con Văn Giang










Nông dân lên đường giữ ruộng





Những tên xã hội đen và cán bộ Ecopark đang âm mưu cướp đất của dân
Những khuôn mặt "cán bộ" Ecopark?

Theo Nữ Vương Công Lý
Đọc tiếp…

Kỷ niệm 05/06: Mại dâm và yêu nước, bên nào nặng hơn?

22:01 |
Đã tròn 1 năm, ngày khởi đầu những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ở cả hai đầu đất nước 05/06/2011- 05/06/2012. Ngoài ý nghĩa lớn lao là chống bá quyền Bắc Kinh xâm lược, vì lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc, các cuộc biểu tình còn đặt ra một vấn đề khác đó là món nợ quyền được biểu tình của người dân đã bị nhà nước tước đoạt mấy chục năm qua đã đến lúc cần phải trả. Nhưng những cuộc biểu tình đã bị đàn áp thô bạo, người yêu nước đi biểu tình đã bị đưa đi “học tập, cải tạo” chung với những kẻ cờ bạc, mại dâm, ma túy. Phải chăng lòng yêu nước ngày nay được đánh giá ngang với mại dâm, ma túy, cờ bạc?

Xin thưa là không phải vậy. Với ma túy, mại dâm, cờ bạc nhà nước ta còn nhẹ tay và ưu ái hơn nhiều. Bằng chứng là hàng chục năm nay, mại dâm, cờ bạc cũng được nhà nước đưa vào chương trình xóa bỏ và tiêu diệt. Thế nhưng, càng chống càng to, càng diệt càng nhiều, cứ nở rộ như nạn tham nhũng vậy. Còn biểu tình yêu nước ư? Nhìn thực tế thì biết.

Trên mặt trận tuyên truyền, những cuộc biểu tình yêu nước và người biểu tình yêu nước đã được đối xử như những hành động thù nghịch, không một tờ báo nào dám cổ vũ lòng yêu nước của nhân dân qua các cuộc biểu tình đó, thậm chí còn ngược lại. Một năm đã qua, việc biểu tình yêu nước nhiều khi đã trở thành đề tài “nhạy cảm” và người ta tránh né khi nói đến. Nhưng, mại dâm và ma túy, cướp giật và cưỡng hiếp, giết người và cướp của… báo chí ta tha hồ tuyên truyền, tha hồ săm soi mà không hề bị đình bản, bị khiển trách, nộp phạt, xứng đáng chứng minh sự tự do của báo chí Việt Nam.

Do vậy, hôm nay, kỷ niệm một năm ngày 5/6/2012, thử bàn về đề tài được ưa chuộng: Mại dâm

Thỉnh thoảng, những khi tình hình Việt Nam có những vấn đề khó khăn về kinh tế như hàng ngàn công ty sập tiệm, giá cả tăng chóng mặt, đời sống càng ngày càng đi xuống hoặc khi bọn bá quyền Trung Quốc nhăm nhe bờ cõi, không chỉ lấn chiếm mà còn đe dọa đất nước chúng ta, thì lực lượng công an nhân dân lại lập chiến công rực rỡ đánh phá thành công một ổ mại dâm lớn. Nhiều đường dây mại dâm từ cấp thấp đến cấp cao đã bị phá trong nhiều năm qua trong đó có sinh viên, diễn viên và càng ngày càng có nhiều tầng lớp xã hội khác nhau từ những cô gái không có tiền mua thuốc cho con, đến những cô gái còn thiếu vài ba căn biệt thự hoặc vài chiếc ô tô xịn. Có thể nói, hoạt động kinh doanh mại dâm ngày càng phát triển và động viên ngày càng nhiều lực lượng, nhiều lứa tuổi tham gia. Mới đây, một ổ mại dâm hoa khôi, hoa hậu cũng đã bị phát hiện.

Những vụ án này được báo chí khai thác triệt để và được mô tả là đánh sập, phá án, triệt phá v.v… dùng toàn những từ ngữ như khi báo tin thắng trận hồi chiến tranh, người dân nghe cứ náo nức trong lòng muốn đến nhìn tận mặt sờ tận tay những vụ việc như vậy. Các video clip bắt mại dâm cởi truồng, lập biên bản trong tiếng chửi bới và thản nhiên quay video được cộng đồng dân Việt Nam đua nhau truy cập, lượng người xem tăng nhanh đến nghẹt thở. Việc tuyên truyền các sự kiện này được báo chí tận tâm, tận lực đưa đến cho người đọc những pha gay cấn, những trị giá của việt mại dâm. Vì sao vậy?

Việc bắt được đường dây mại dâm cao cấp này có ý nghĩa lớn lao trong đời sống xã hội Việt Nam, nó bác bỏ luận điệu của “các thế lực thù địch” đang tuyên truyền vô lý trước cộng đồng thế giới rằng kinh tế Việt Nam đang gặp khó khăn hoặc đời sống nhân dân Việt Nam nghèo khổ v.v… qua những vụ sụp đổ cỏn con như Vinashin hoặc Vinalines. Đây cũng là cơ hội để nhân dân Việt Nam nhận rõ hơn tình hình kinh tế Việt Nam không đến nỗi khó khăn như người ta thấy. Bằng chứng là những cô người mẫu, chân dài, diễn viên bán dâm tới hơn 50 triệu đồng/lượt (nghĩa là mỗi lần mua dâm là cả 10 tấn thóc ) vẫn cứ tấp nập người mua. Điều này chứng tỏ nền kinh tế Việt Nam vẫn rất mạnh mẽ và có mạnh mẽ như vậy, thì mới có lượng người mua dâm với giá ngất trời như thế.

Ngoài chứng tỏ khả năng kinh tế của mình như đại gia tổ chức đại đám cưới khủng, đại gia xây biệt thự khổng lồ, đại gia mua xe tiền tỉ sang trọng thì việc bóc gỡ đường dây mại dâm này còn có ý nghĩa to lớn rằng ở Việt Nam, lượng đại gia là không thiếu. Mà đại gia nhiều, thì có nghĩa là tiềm lực kinh tế lớn là đương nhiên, khỏi phải bàn cãi.

Đây cũng là cơ hội để nhiều cô gái thông qua báo chí nhà nước mà được nhiều người biết đến giá cả của mình cụ thể (tương tự quảng cáo nhưng không mất tiền) và hoàn toàn hợp pháp. Người mẫu Phương Trinh cho biết cái giá của cô là 20.000 đôla cho chỉ có 20 phút, nghĩa là mỗi phút với cô gái này là 1.000 đôla mà cô gái này còn chưa chịu (chắc các đại tư bản ở trong vũ trụ này cũng phải chào thua các đại gia Việt Nam).

Thử làm một phép tính đơn giản như sau: Số tiền nợ của Vinashin theo báo chí là 86.000 tỷ đồng, tức là khoảng hơn 4 tỷ đôla. Với một cô gái như Phương Trinh, cứ tính giá rẻ mỗi phút được đại gia trả 1.000 đôla, vậy cần số thời gian là 4 triệu phút, tức là khoảng 67.000 giờ, cũng tức là 2.800 ngày và là khoảng 93 tháng. Nếu có 10 cô Phương Trinh, chỉ cần hơn 9 tháng có thể làm ra số tiền hơn 4 tỉ đôla.

Hình ảnh biểu tượng 1.000 đôla/phút
Trong khi đó cứ theo đà tăng trưởng số lượng cuộc thi hoa hậu, hoa khôi, người mẫu những năm qua, thì con số 100 hoa hậu hoa khôi là chuyện nhỏ, vậy chỉ cần con số đó hoạt động mỗi người một tháng, số tiền nợ của Vinashin chỉ là con muỗi mà thôi.

Điều có ý nghĩa lớn hơn, là chứng tỏ khả năng kinh tế của đất nước chúng ta vẫn tiềm tàng nhiều mặt. Bởi đất nước Việt Nam thời gian qua vốn nổi tiếng nhiều hoa hậu, hoa khôi, người mẫu, chân dài… qua các cuộc thi hoa hậu, hoa khôi mọc lên như nấm sau mưa từ cấp phường xã đến cấp trung ương. Mà đã có thi, là sẽ có hoa hậu, có hoa khôi nên lực lượng này sẽ không bao giờ lo thiếu.

Mấy năm trước, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã chẳng từng làm công tác quảng cáo với bọn tư bản đại khái rằng mời các bạn đến Việt Nam, ở đó có nhiều cô gái đẹp, hẳn là có lý do của nó?

Chính vì vậy, nếu biết phát huy khả năng của đội ngũ này, thì việc đưa nền kinh tế nước ta ra khỏi những khó khăn do việc lỗ nặng hoặc phá sản của các tập đoàn nhà nước cũng chỉ là chuyện đơn giản mà thôi. Chẳng có gì phải nhặng xị ngậu lên như báo chí đã làm ồn ào.

Tại sao mại dâm không thể được coi là một nghề được tại Việt Nam?

Việc ở Việt Nam có công nhận mại dâm là một nghề hay không? đúng hay sai, tốt hay xấu tôi xin miễn bàn ở đây, đó là việc của các nhà quản lý nhà nước và các nhà nghiên cứu xã hội. Ở đây chỉ bàn mỗi vấn đề vì sao mại dâm không thể là một nghề ở Việt Nam.

Nghề mại dâm có từ thời hồng hoang của lịch sử, một số nước được nhà nước và xã hội chấp nhận như một nghề. Ở Việt Nam, sau năm 1975 chúng tôi được tuyên truyền rằng nạn mại dâm là tàn dư của chế độ thực dân kiểu mới ở miền Nam để lại. Chính vì thế nhà nước sinh ra các “Trường phục hồi nhân phẩm phụ nữ” để tiêu diệt nạn mại dâm.

Thế rồi không rõ kết quả của cuộc cách mạng tiêu diệt nạn mại dâm thắng lợi rực rỡ như thế nào (mà chắc chắn là thắng lợi, vì chưa có bất cứ ai bị kỷ luật vì đã không hoàn thành nhiệm vụ diệt nạn mại dâm) và những “Trường phục hồi nhân phẩm phụ nữ” đạt thành tích ra sao nhưng qua quá trình tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Chủ nghĩa xã hội thì số lượng người tham gia mại dâm ngày càng nhiều và càng phát triển “cả về lượng lẫn về chất”. Từ những cô gái đứng đường, nay mại dâm đã bao gồm các hoa hậu và hoa khôi, bao gồm ca sĩ, nghệ sĩ và học sinh, sinh viên từ thời kỳ gái mại dâm ở độ tuổi trưởng thành đã được trẻ hóa đến trẻ vị thành niên… Không chỉ số này được sử dụng trong nước, mà còn được đưa đi phục vụ các nước anh em.

Trước sự bùng phát mạnh mẽ của mại dâm, nhà nước đã bàn bạc nhiều cách, thậm chí đã có lần báo chí đưa tin một Phó Thủ tướng sang tận Hà Lan để học cách quản lý gái mại dâm (bài báo này được rút xuống sau khi đưa lên mạng không lâu – chuyện thường của báo VN). Rồi biết bao công trình nghiên cứu, hội thảo, bàn luận lên tận Quốc hội, nhưng vẫn chưa tìm ra được lối thoát rằng có nên công nhận mại dâm là một nghề hay không?

Nhiều người cho rằng có lẽ vì khía cạnh đạo đức, truyền thống Việt Nam không thể công nhận mại dâm là một nghề và vì không quản được thì… cấm mà thôi.

Người khác lại cho rằng đừng nói chuyện đạo đức vào thời buổi xã hội xuống cấp không phanh này, khi mà nạo thai đang phát triển không ngừng, giáo dục thì đã đưa học sinh vào thời kỳ bình đẳng với thầy cô giáo như bạn bè. Thậm chí còn hơn cả bạn bè ở chỗ đánh nhau với bạn chán, học sinh có thể nhảy lên đánh thầy cô như chơi. Còn thầy giáo giở trò dâm ô với học sinh, mua dâm các cháu học sinh vị thành niên… là chuyện lặt vặt. Cho nên không thể nói không coi mại dâm là một nghề vì khía cạnh đạo đức.

Vậy thì lý do gì để không thể coi là một nghề?

Suy đi, nghĩ lại nhiều thì cuối cùng cách giải thích có lý nhất chắc là vì cái “cơ chế” mà ra.

Thử tưởng tượng trường hợp mại dâm được coi là một nghề, điều gì sẽ xảy ra?

Có lẽ chỉ vì ở nước ta, cơ chế là cả xã hội đặt dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tuyệt đối của đảng. Vậy nên tất cả mọi mặt đều được đảng lãnh đạo tuyệt đối. Vậy nếu mại dâm được coi là một nghề, thì hẳn nhiên phải được thành lập thành hội đoàn hẳn hoi, chẳng hạn bên cạnh Hội nông dân tập thể, hội nghề cá, hội xuất nhập khẩu, hội may mặc v.v… thì sẽ có Hội Mại dâm Việt Nam. Và đương nhiên, Hội mại dâm Việt Nam sẽ được đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp và tuyệt đối của đảng, trong đó có đảng ủy ngành mại dâm cho đến chi bộ ngành mại dâm và đương nhiên muốn có đảng ủy, đảng bộ, chi bộ ngành mại dâm thì phải có đảng viên mại dâm.

Đã là hội nghề nghiệp, thì hẳn nhiên phải có đại hội, tổng kết và phương hướng phát triển. Thử lấy một đoạn trong báo cáo tổng kết của Hội nông dân Việt Nam làm mẫu và chỉ thay chữ “nông dân” bằng “mại dâm”, ta sẽ có kết quả như sau: “Trong Quý I năm 2012, với khí thế thi đua lập thành tích chào mừng kỷ niệm 82 năm ngày thành lập Đảng cộng sản Việt Nam (3/2/1930- 3/2/2012), mừng xuân mới Nhâm Thìn; các cấp Hội, cán bộ, hội viên mại dâm cả nước tích cực triển khai thực hiện nhiệm vụ công tác Hội và phong trào mại dâm, đạt được kết quả chủ yếu sau…”

Kế theo đó sẽ là lời phát biểu của đồng chí ủy viên trung ương (hoặc UVBCT) đến tham dự và chỉ đạo về phương hướng phát triển và nhiệm vụ của ngành Mại dâm Việt Nam: Cần nêu cao tinh thần tiến công cách mạng, đưa phong trào mại dâm ngày càng rộng khắp và bước lên tầm cao mới xứng đáng với nhiệm vụ vẻ vang được giao phó. Rồi thì cần chú ý công tác phát triển đảng trong ngành mại dâm, đi đúng định hướng mại dâm Xã hội chủ nghĩa v.v…

Rồi thì ra nghị quyết “quyết tâm thi đua thực hiện thắng lợi nhiệm vụ ngành mại dâm được đảng và nhà nước giao phó, tiến tới vượt chỉ tiêu năm sau cao hơn năm trước, tăng vượt bậc so với cùng kỳ năm ngoái…”

Và biết đâu, ngành mại dâm sẽ học tập các ngành khác cũng lấy slogan và biểu tượng hoành tráng kiểu như “Trẻ hơn, rẻ hơn, nhanh hơn, đẹp hơn, rộng khắp hơn và an toàn hơn” chẳng hạn.

Việc công nhận mại dâm là một nghề hay không chắc còn phải bàn, nhưng chỉ với những chi tiết giả định được nêu ra ở trên, thì công tác đảng, đoàn thể lãnh đạo ngành mại dâm sẽ là như vậy.

Thế nhưng, “đảng ta” đã trót “là đạo đức, là văn minh, là trí tuệ nhân loại, là lương tâm thời đại” mất rồi. Chẳng lẽ với đạo đức sáng ngời như “đảng ta” mà lại chỉ đạo ngành Mại dâm Xã hội chủ nghĩa “Trẻ hơn, rẻ hơn, nhanh hơn, đẹp hơn, rộng khắp hơn và an toàn hơn” thì coi sao được!

Và vì thế, mại dâm sẽ chẳng bao giờ được coi là một nghề ở Việt Nam, dẫu các nhà kinh tế có tính toán đến lợi ích của nó rằng những vụ Vinashin, Vinalines hay bất cứ vụ nào, cũng chỉ là con muỗi so với kết quả của ngành mại dâm theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa. Dẫu các nhà xã hội học có kêu gào không quản lý được mại dâm sẽ sinh hỗn loạn xã hội hoặc ngành y tế kêu gào mại dâm sẽ kéo theo bệnh tật và suy đồi nòi giống…

Thực ra, trong cuộc sống có nhiều khi muốn nhưng khó làm, thấy dễ ăn mà không dám nuốt, chỉ bởi những lý do, nguyên tắc hoặc nói một cách hiện đại là do cơ chế là vì thế.

Một năm trôi qua kể từ cuộc biểu tình yêu nước lần thứ nhất ngày 5/6/2011 nổ ra ở hai đầu đất nước, điều chúng ta thấy được rất rõ rằng: Nhà nước không thành công trong cuộc chiến chống mại dâm, ma túy và tệ nạn xã hội nhưng đã rất thành công trong việc dẹp tan những buổi thể hiện lòng yêu nước của nhân dân.

Và cứ thế chúng ta có quyền tin tưởng rằng mại dâm sẽ phát triển, lòng yêu nước chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.

Hà Nội, ngày 5/6/2012

© J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn: J.B Nguyễn Hữu Vinh Blog
Đọc tiếp…

Không biết tham nhũng là gì?

21:39 |
Trước tình hình dư luận đang xôn xao xung quanh sự kiện nghi tham nhũng khiến chính phủ Đan Mạch quyết định cắt tài trợ cho 3 dự án ở Việt Nam, đã có ngay sự thanh minh đồng loạt từ phía các quan chức dự án Việt Nam.

Hy vọng những lời thanh minh của họ là đúng sự thật, hoặc ít ra cũng góp phần "làm chìm" sự kiện mang tầm quốc tế này giữa lúc đất nước đang đứng trước mấy vụ tham nhũng quốc nội tầy đình có họ "Vina..." . Nhưng có một chi tiết khiến dư luận khó đồng tình. Đó là bên cạnh những lời hay ý đẹp của các vị chức trách Việt Nam đều là một cách lập luận "dấu đầu hở đuôi" như thường lệ. Xin trích ra đây lời của một vị phó GĐ dự án nói: “Cán bộ khoa học hiện nay không thể sống bằng lương được, vì thế khi có dự án thì họ phải làm thêm thông qua các hợp đồng này. Bản thân tôi cũng nhận hai khoản, một là lương của viện, một là khoản “bù lương” mà phía Đan Mạch đã chấp thuận là 300 đôla/tháng, chứ không phải hai lương như kiểm toán nói” – theo BáoTT hôm nay 04/6/2012.

Đáng chú ý là, vị phó GĐ này cũng là người có cô con gái “tình cờ” trúng tuyển học bổng của Đan Mạch đúng vào thời kỳ dự án đang vận hành, và việc này cũng bị đưa vào tầm ngắm của cơ quan kiểm toán Đan Mạch.

Lời giải thích trên đây có nghĩa, lương không đủ sống là lý do để vị phó GĐ phải được "bù lương" bằng tiền lấy từ nguồn tài trợ dự án. Có lẽ đây cũng là cách hiểu phổ biến trong giới công chức Việt Nam ngày nay(?). Đó là một hậu quả của cả quá trình lương không đủ sống kéo dài 1/2 thế kỷ, mà trong quá trình đó, tham nhũng đã được "thể chế hóa" dưới những quy định khác nhau cho phép các cơ quan công quyền, kể cả các viện nghiên cứu, được "làm ba lợi ích" hoặc được trích tỷ lệ % từ nguồn thu để bù vào lương, v.v... Rốt cuộc những quy định lúc đầu chỉ là tạm thời như những giải pháp tình huống thì giờ đây đã trở nên chính thức tạo cơ sở pháp lý cho công chức có quyền được "bù lương" vào đồng lương bao giờ cũng có "phần cứng" và "phần mềm"; và theo đó tất cả các cơ quan, tổ chức nhà nước cũng có quyền "làm kinh tế tập thể" hoặc xè xẻn các nguồn công quỹ. Có lẽ không mấy nước nào trên thế giới mà người công chức lại được sử dụng quyền hạn, thời giờ và công sản để kiếm thêm thu nhập như thế. Đó chính là cái kẻ hở mà từ con kiến đến con voi đều có thể chui qua vừa khít! Suy cho cùng, đã là quan chức Việt Nam thì ít nhiều đều can dự vào vấn nạn tham nhũng dù vô tình hay cố ý. Và đó là môi trường mà "sờ đâu cũng thấy tham nhũng".

Đối với người Việt Nam cách hiểu như ông phó GĐ có thể là bình thường. Nhưng với quốc tế, không thể có một chế độ lương công nhập nằng như vậy. Đây chính là một lỗi trong cái gọi là "lỗi hệ thống" mơ hồ lâu nay. Nó chỉ có thể được chỉnh sửa bởi chính những người đứng đầu hệ thống, trong đó một việc không thể trì hoãn là thiết lập một chế độ lương nghiêm chỉnh. Điều mà vị phó GĐ đã "vô tư" nói ra trên đây có thể là bình thường trong điều kiện Việt Nam, nhưng là điều mà các công tố viên tại các tòa án quốc tế thường khuyên kẻ phạm tội: Hãy đừng nói gì, vì những gì ông / bà nói ra sẽ có thể chống lại ông/bà!

© Trần Kinh Nghị

Theo blog Trần Kinh Nghị
Đọc tiếp…

Từ lòng vị tha và đến việc hòa giải hòa hợp dân tộc

21:33 |
Trong tiếng Việt có từ Công thần, thường đi với từ Công tử, tạo thành cụm từ Công thần - Công tử, có nghĩa để chỉ những người có tư tưởng dựa vào công lao đóng góp của mình mà sinh ra kiêu ngạo và đòi hỏi đãi ngộ quá đáng. Đây là một thói xấu đáng bị lên án của người Á đông nói chung chứ không riêng gì ở Việt nam, nguyên nhân chính có lẽ là do ảnh hưởng của hệ ý thức phong kiến còn sót lại. Người viết không có hàm ý ám chỉ mấy ông thiên (thương) binh gây rối ở Viện Hán - Nôm, nơi làm việc của TS. Nguyễn Xuân Diện mấy hôm trước, hay sự việc vừa xảy ra chiều hôm 01/6/2012 tại Sở Thông tin - Truyền thông, hoặc mấy ai hay thích vỗ ngực kể công trạng của mình. Mà ở đây tôi muốn nói tới chuyện ở xứ sở Myanmar.

Như chúng ta đã biết, từ ngày 31.5 đến ngày 01.6.2012 hội nghị Diễn đàn kinh tế Thế giới Đông Á năm 2012 (World Economic Forum East Asia 2012) đã diễn ra tại Bangkok, Thái Lan. Hội nghị này với sự tham dự của hàng trăm nhân vật lãnh đạo doanh nghiệp và những người đứng đầu chính phủ 50 quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới. Tuy nhiên người thu hút sự chú ý nhiều nhất tại hội nghị này lại là lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi. Vấn đề bà Aung San Suu Kyi đến Thái lan dự hội nghị WEF – 2012 ở thủ đô Băng kok cũng đã gây ra không ít điều lúng túng khó xử cho chính quyền của bà Thủ tướng Thái lan YingLuck Shinawwatra trong vấn đề quan hệ ngoại giao với chính quyền Myamar của Tổng thống Thein Sein. Vì theo lịch trình ban đầu Tổng thống Thein Sein sẽ đến dự hội nghị và đọc bài diễn văn về tương lai của Miến Điện. Tuy nhiên ông đã quyết định hủy bỏ kế hoạch đó sau khi sự tham dự của bà Suu Kyi được chính thức loan báo, đồng thời phía Bộ Ngoại giao Myanmar cũng ra thông cáo về chuyến thăm của Tổng thống Thein Sein sẽ được bắt đầu vào nửa đầu tháng 6.2012. Nhưng rồi một lần nữa phía Thái lan lại nhận được thông báo chuyến thăm Thái lan của Tổng thống Thein Sein sẽ tạm hủy bỏ. Mặc dù phía chính quyền Thái lan đã hết sưc thận trọng trong việc tiếp đón bà Aung San Suu Kyi, không những thế họ còn yêu cầu Ban tổ chức hội nghị WEF – 2012 phải thông báo chi tiết về hoạt động của bà Aung San Suu Kyi trong những ngày tham gia hội nghị. Đồng thời phía chính quyền Thái lan cũng đã yêu cầu bà Aung San Suu Kyi hủy bỏ buổi gặp gỡ các lãnh tụ phiến quân đang tỵ nạn trên đất Thái lan ở tỉnh Tack giáp biên giới Thái lan và Myanmar trong chương trình.

Xung quanh các diễn biến này đã có không ít các nhà bình luận chính trị đưa ra nhiều phán đoán. Có người cho rằng sự nổi bật của lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi, đặc biệt qua bài phát biểu tại diễn đàn WEF – 2012 ở thủ đô Băng kok đã khiến cho các lãnh tụ chính quyền Myanmar không hài lòng. Khi bà thẳng thắn tuyên bố rằng “Chúng tôi cần đầu tư, nhưng chúng tôi không cần thứ đầu tư sẽ đào sâu thêm hố ngăn cách giàu nghèo, cản trở người dân tiếp cận những lợi ích của cuộc cải cách. Tham nhũng sẽ đi liền với đầu tư, nên trước tiên, chúng ta phải quan tâm đến cải cách hệ thống pháp luật. Không phải thứ luật pháp sinh ra để dành quyền lợi cho một nhóm người, nên đừng chỉ suy nghĩ về luật đầu tư nước ngoài.”. Cũng có người thì cho rằng việc Tổng thống Thein Sein không đến dự hội nghị WEF – 2012 là vì ông không muốn bị uy tín bà Suu Kyi che khuất trên chính trường quốc tế. Và ngoài ra còn không ít các đồn đoán khác nữa. Nhưng một điểm chung nhất là tất cả đều cho rằng các diễn biến kể trên đã thể hiện sự rạn nứt giữa phía chính quyền và lãnh tụ dân chủ Miến Điện Aung San Suu Kyi đã bắt đầu hình thành.

Nhưng tất cả các lời đồn đoán đều sai, không như những gì người ta dự đoán. Khi ngày hôm nay 05.6.2012 trên tờ The New Light of Myanmar, là một tờ báo thuộc sở hữu của Bộ Thông tin Myanmar News Agency (MNA), vốn được coi là cơ quan ngôn luận của chính phủ Myanmar. Đã có bài viết ca ngợi bà Aung San Suu Kyi, là người lãnh đạo và hy vọng mới của Myanmar, một điều không bao giờ xảy ra trước đây. Tuy nhiên bài báo cũng kêu gọi bà Aung San Suu Kyi hợp tác với Tổng thống Thein Sein vì tương lai của đất nước. Bài báo trên tờ The New Light of Myanmar hết lời ca ngợi Tổng thống Thein Sein và lãnh tụ đối lập bà Aung San Suu Kyi, đồng thời khẳng định tương lai của một đất nước Myanmar mới, niềm hy vọng của hơn 50 triệu người dân Myanmar. Điều này phụ thuộc vào sự hợp tác trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau của cả hai bên, khi biết gạt bỏ các hiềm khích và lợi ích của mỗi cá nhân và phe nhóm của mỗi bên, vì những cái đó sẽ thành một trở ngại lớn cho tương lai kinh tế của đất nước Myanmar. Đồng thời bài báo cũng ủng hộ bài phát biểu tại diễn đàn WEF – 2012 ở thủ đô Băng kok của bà Aung San Suu Kyi trong vấn đề tạo công ăn việc làm ở Myanma, tuy nhiên bài báo cũng biểu thị sự mất lòng tin, khi bà Aung San Suu Kyi chỉ trích hệ thống pháp luật ở Miến Điện và cảnh báo những người tham dự không quá lạc quan về cải cách tại Miến Điện. Mà theo tác giả của bài viết cho rằng “Tôi nghĩ rằng việc đó nó sẽ cản trở con đường dẫn đến mục tiêu tăng việc làm ở Miến Điện”.

Theo tin mới nhất từ Myamar, để giải thích cho việc Tổng thống Thein Sein không đến dự hội nghị và đọc bài diễn văn về tương lai của Miến Điện cũng như hủy bỏ chuyến thăm hữu nghị Thái lan là do tình hình nội bộ trong nước. Khi các cuộc biểu tình của dân chúng ở Rangoon bùng phát phản đối tình trạng mất điện triền miên và kéo dài và một số vấn đề khác. Chứ hoàn toàn không liên quan đến những hoạt động của bà Aung San Suu Kyi trong chuyến công du nước ngoài trong tuần vừa qua.

Tai sao những lãnh tụ của đất nước Myanmar hôm nay họ lại làm được những việc phi thường như vây? Điều mà cách đây chưa đến một năm nếu ai nói những suy nghĩ như thực tế đang diễn ra ở Myamar sẽ bị coi là kẻ hoang tưởng. Điều trước hết có lẽ là do lòng vị tha, sẵn sàng bỏ qua quá khứ để hướng tới tương lai cho quốc gia Myanmar của bà Aung San Suu Kyi. Những điều mà chúng ta dễ dàng nhận thấy, đó là trong suốt thời gian hội nghị, bà không đề cập đến hai mươi tư năm bà bị giam lỏng, cũng như những gì nhà nước Miến Điện đã tước bỏ đối với cá nhân bà và Đảng Liên minh Toàn quốc Đấu tranh cho Dân chủ của bà dưới thời chính quyền độc tài quân sự. Điều này có thể lý giải vì bà Aung San Suu Kyi là một tín đồ Phật giáo, hãy nghe bà Aung San Suu Kyi nói cùng toàn thế giới rằng “Điều đầu tiên chúng tôi cần là hòa giải dân tộc, một trong những vấn đề phức tạp nhất vì Miến Điện là nước có nhiều dân tộc khác nhau. Hòa giải dân tộc chỉ có thể đạt được trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, dựa trên nền tảng là lòng tin và cách tiếp cận vấn đề một cách ôn hòa”. Từng bị coi là một kẻ thù nguy hiểm của chính phủ quân sự độc tài Myanmar, bị đối xử hết sức bất công nhưng người đàn bà bé nhỏ ấy không hề cho mọi người thấy một chút gọi là hận thù, không thấy chúng nó, chúng tôi mà chỉ dùng đại từ họ và chúng tôi. Điều đó cho thấy sự cởi mở, rộng lượng vì mục đích cuối cùng là hòa giải và hòa hợp dân tộc.

Những ai từng chứng kiến cảnh tượng hàng chục nghìn lao động Myanma trong tổng số gần 3 triệu lao động Myanmar đang làm việc ở Thái lan tụ tập chào đón bà Aung San Suu Kyi, khi bà tới thăm những người lao động là đồng bào của bà ở tỉnh Samut Sakhon, một nơi ở phía nam Bangkok ngày 30.5.2012 thật là xúc động. Những người lao động Myanmar, họ chen nhau để tặng hoa cho bà và đã hô khẩu hiệu “Mẹ Suu, chúng tôi muốn về nước”, “Tự do cho Miến Điện” v.v… Cũng bởi bà Aung San Suu Kyi là biểu tượng của hy vọng mới và là tương lai của một đất nước Myanmar giàu mạnh đang chờ ở phía trước.
Gần một vạn lao động Myanma đang làm việc ở Thái lan tụ tập chào đón bà Aung San Suu Kyi ở tỉnh Samut Sakhon
Cách đây không lâu, blogger Huỳnh Thục Vy đã đặt câu hỏi và cũng là tựa đề của bài viết “Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?”. Và bài viết tác giả đã cho chúng ta lời giải đáp cụ thể để chúng ta nhìn được sự thật, đó là người dân Myanmar đã phản kháng manh mẽ các sai trái của nhà cầm quyền quân sự, họ dám dấn thân và người dân Myanmar còn bảo tồn nền Văn Hoá, Đạo Đức, Tôn Giáo cao. Cá nhân tôi phần nào đồng ý đồng thời cho rằng đất nước Myanmar có được ngày hôm nay cũng bởi họ có hội đủ các yếu tố thiên, địa và nhân. Nói về Thiên thì gặp thời, vì sau hàng chục năm duy trì chế độ độc tài quân sự, các tướng lĩnh đã nhận thấy cải cách chính trị là lối thoát duy nhất tất yếu đưa đất nước Myanmar thoát khỏi cảnh đói nghèo. Điều cơ bản hơn là trước đây xã hội Myanmar đã từng sống trong một xã hội dân chủ đa nguyên, có các cơ cấu của một nhà nước pháp trị vẫn còn tồn tại cho dù chỉ bị bóp nghẹt, nhưng nó vẫn tồn tại. Về Địa thì lợi, do đất nước Myanmar quá rộng lớn, đa sắc tộc mà chính quyền trung ương không có khả năng kiểm soát được toàn bộ. Một phần quan trọng là Myanmar giáp biên giới với Thái lan, một đất nước dân chủ phần nào đã tạo điều kiện cho hoạt động của các lực lượng đối lập ở một mức độ nhất định. Và về Nhân thì với số lượng gần 3 triệu lao động Myamar đang làm việc hợp pháp hoặc bất hợp pháp ở Thái lan, chiếm khoảng 5% dân số của Myanmar cũng là một nhân tố hết sức quan trọng. Vì số lượng lao động này qua người thật, việc thật khi họ chứng kiến giá trị đích thực của tự do dân chủ nó đang diễn ra ở Thái lan và qua đó họ hiểu được giá trị của dân chủ sẽ mang tới sự thịnh vượng một cách tự nhiên không cần phải ai tuyên truyền. Nhưng yếu tố Nhân hòa không thể không nhắc tới bà Aung San Suu Kyi, một nữ chính trị gia kiệt xuất với uy tín lẫy lừng, người đã từng tốt nghiệp các trường đại học danh tiếng như Đại học Delhi, St Hugh’s College, Oxford, Đại học London và đã vinh dự nhận nhiều giải thưởng cao quý như: Giải Rafto, Giải Nobel Hòa bình, Giải Jawaharlal Nehru, Giải Simón Bolívar Quốc tế, Giải Olof Palme.

Những yếu tố Thiên, Địa, Nhân kể trên nếu đem so sánh thì phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt nam còn thiếu quá nhiều nếu không nói là chưa có. Đặc biệt là lòng hận thù thì quá thừa mà lòng vị tha thì hình như chưa có, đó là chưa nói đến những cá nhân hay các tổ chức hội đoàn đảng phái chính trị chưa đánh giá đúng và đủ về vai trò, uy tín đối với quần chúng của bản thân họ. Một câu hỏi rất đơn giản giả sử (như có) một lãnh tụ chính trị đối lập đứng diễn thuyết thì có bao nhiêu người quan tâm và đứng lại nghe? Vài chục, vài trăm hay vài nghìn? Hay có bao nhiêu gia đình đồng bào trong nước sẵn sàng nuôi giấu các chiến sĩ dân chủ trong quá trình hoạt động? Trả lời được câu hỏi này thì các tổ chức chính trị sẽ đề ra được các giải pháp thích hợp cho công cuộc tranh đấu. Còn nếu như cứ ba hay sáu tháng trên mạng internet có một bản tin kèm hình ảnh thành tích của một nhóm X,Y,Z…dán truyền đơn trên cột điện, tủ điện thoại… hoặc thông cáo báo chí, hoặc tuyên bố này nọ thì chắc sẽ không giải quyết được vấn đề gì hết.

Muốn có sự thay đổi thì cần phải tạo áp lực đủ mạnh buộc phía chính quyền phải từ chú ý, đến quan tâm sửa đổi và đến một lúc nào đó họ chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán trên tinh thần vị tha, biết lắng nghe và đưa ra các giải pháp cả hai phía đều có thể chấp nhận được. Còn nếu cứ như hiện nay, trên mạng internet một số người cứ hô hào, kích động khơi sâu hận thù thì phỏng có ích gì? Họ không biết trong nước số người sử dụng internet thì nhiều, nhưng số quan tam tới vấn đề thời sự, chính trị thì ít. Trong số ít ỏi đó thì đa phần họ rất ghét sự cực đoan, vô lốicủa những người mang danh chống cộng và thói công thần cậy thế của phía chính quyền kiểu sức mạnh trên đầu súng. Mà phải thừa nhận rằng rõ ràng ở tình thế hiện tại chính quyền trong nước họ đang làm chủ trò chơi và không có đối thủ.

Tóm lại phong trào đấu tranh cho một nền dân chủ ở Việt nam cần có một sự lột xác toàn diện với một phương sách hoàn toàn mới, vứt bỏ cách đấu tranh cũ kiểu à ơi của phường chèo thì mới có thể hy vọng một tương lai tươi sáng cho Tổ quốc và Dân tộc. Đặc biệt là vì tương lai con em chúng ta, những thế hệ kế tiếp.

Hãy biết tha thứ, vị tha và có lòng bao dung để hòa giải hòa hợp dân tộc, nhưng sự hòa giải dân tộc chỉ có thể đạt được trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, dựa trên nền tảng là lòng tin và cách tiếp cận vấn đề một cách ôn hòa của cả hai phía. Cái khó nhất sẽ là ai, bên nào có đủ bản lĩnh, dũng cảm gạt bỏ hận thù và ai sẽ là phía giơ tay ra trước để cùng nắm tay nhau bước về phía trước vì sự phồn vinh của dân tộc Việt nam?

Chuyện hòa giải hòa hợp dân tộc nói thì dễ, những làm thì vô cùng khó. Vì trên trái đất này có mấy người như My Fair Lady – bà Aung San Suu Kyi, người đàn bà mảnh mai nhưng đầy nghị lực và lòng khát khao đối với dân tộc của bà mới có khả năng làm được điều đó.

Ngày 05 tháng 6 năm 2012

© Kami

Theo RFA Blog
Đọc tiếp…

Nhị quyền phân lập

06:22 |
Trong bài phát biểu tại buổi khai mạc Hội nghị lần thứ 5 của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản khóa XI tại Hà Nội ngày 7 tháng 5 năm 2012, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dõng dạc tuyên bố: Trong việc sửa đổi và bổ sung Hiến pháp năm 1992, họ vẫn “kiên định” duy trì một điểm liên quan đến “bản chất và mô hình tổng thể của thể chế chính trị” tại Việt Nam.

Ông nói: “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lãnh đạo của Đảng. Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất và là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến, lập pháp; các cơ quan nhà nước khác do Quốc hội lập ra, có trách nhiệm báo cáo công tác và chịu sự giám sát tối cao của Quốc hội. Nhà nước ta không tam quyền phân lập.”

Thông điệp quan trọng nhất của cả đoạn văn trên nằm ở câu cuối cùng: “Nhà nước ta không tam quyền phân lập”.

Nói một cách đơn giản: Ông Nguyễn Phú Trọng không công nhận tính chất độc lập và chức năng kiềm chế cũng như kiểm soát lẫn nhau của ba bộ phận cấu thành quyền lực nhà nước: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Thì ở Việt Nam cũng vẫn có cả ba bộ phận ấy. Tuy nhiên, thứ nhất, chúng không độc lập với nhau; và thứ hai, chúng đều đặt dưới quyền lãnh đạo tối cao của đảng.

Ông Nguyễn Phú Trọng không nói; các nhà lãnh đạo khác cũng không nói, nhưng có một sự thật hầu như ai cũng ít nhiều cảm nhận được là: Khi phủ nhận tam quyền phân lập, Việt Nam theo đuổi và cổ súy cho một thể chế khác, tôi tạm gọi là nhị quyền phân lập.

Đó là quyền của dân và quyền của đảng.

Dân, trên nguyên tắc, là chủ nhân của đất nước, nhưng trên thực tế, trong tay dân lại chẳng có gì cả. Tất cả những gì, trên danh nghĩa, họ có, họ đều đặt dưới quyền lãnh đạo của đảng. Đảng, do đó, có mọi thứ, từ lập pháp đến hành pháp và tư pháp. Đó là chưa kể đến cái ở Tây phương người ta gọi là cái quyền thứ tư (báo chí, từ báo nói đến báo hình và báo in) và quyền thứ năm (internet).

Về mặt tuyên truyền, người ta nói đảng và dân là một: Đảng chỉ đại diện cho dân. Nhưng sự thật, đảng và dân thuộc hai hệ thống hoàn toàn khác nhau.

Trong bài “Double Jeopardy: Crime and China’s Communist Party” đăng trên tờ The Wall Street Journal, Stanley Lubman, giáo sư luật tại Đại học California, Berkeley, phân tích khá hay về điều này từ kinh nghiệm của Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc hay Việt Nam, thật ra, về phương diện này, chỉ là một. Những gì xảy ra ở Trung Quốc cũng có thể được nhìn thấy nhan nhản ở Việt Nam. Hoàn toàn giống nhau.

Khi hai người phạm cùng một tội giống nhau, một người là dân thường và một người là đảng viên, nhất là đảng viên cao cấp, họ sẽ được xét xử theo hai cách thức và với hai tiêu chuẩn khác hẳn nhau.

Với dân thường thì người ta cứ mang luật pháp ra xử. Việc ứng dụng các điều khoản luật để kết án có thể nặng hay nhẹ tùy trường hợp, nhưng dù sao cũng theo một số quy định nào đó. Cũng có điều tra (thỉnh thoảng là ép cung). Cũng có tòa án. Trong tòa án cũng có công tố viên và luật sư biện hộ. Cũng có chánh án và cuối cùng, cũng đưa ra án lệnh.

Còn với đảng viên? Ngay cả khi người ta phạm tội cực kỳ nặng, gây thương tích hoặc chết chóc cho người khác hoặc gây thiệt hại cho ngân sách chính phủ cả hàng tỉ đồng (Việt Nam), thậm chí, hàng tỉ đô la (Mỹ), người ta sẽ bị điều tra. Nhưng không phải bởi công an. Mà bởi các cán bộ đảng. Họ cũng không bị luận tội ở trước vành móng ngựa. Mà trong các cuộc họp kín của tổ chức đảng, từ các chi bộ địa phương đến Ban chấp hành Trung ương hoặc Bộ chính trị. Từ người điều tra đến những kẻ luận tội đều là “đồng chí” của tội phạm. Trong quá trình luận tội, người ta không căn cứ trên luật pháp mà chủ yếu căn cứ trên các điều lệ đảng. Hậu quả là, cuối cùng, các án quyết đều rất nhẹ. Nhẹ nhất là “không đủ chứng cớ để buộc tội”. Nặng hơn là cảnh cáo. Nặng hơn nữa là án treo. Nặng nhất là cách chức và đuổi ra khỏi đảng.

Người ta hay nói là ở Việt Nam, cũng như ở các nước cộng sản khác, có một số người ngồi ở trên luật pháp. Nhận định ấy đúng nhưng không đủ. Không phải là một số người. Mà là đảng, nghĩa là, thứ nhất, với tư cách một tổ chức, và thứ hai, bao gồm toàn bộ đảng viên. Tất cả đều ở ngoài luật pháp. Không bị chi phối bởi luật pháp.

Nói Việt Nam hiện nay theo chế độ nhị quyền phân lập là vậy.

Nói “nhị” nhưng thật ra, lại là “nhất”: Cái gọi là dân quyền chỉ là một cái bánh vẽ. Dân không có tác động nào đến đảng cả. Trong khi đảng quyền thì khống chế toàn bộ đời sống xã hội. Đảng không những đứng trên luật pháp mà còn đứng cả trên đầu nhân dân. Và nắm toàn bộ quyền sinh sát đối với mọi người.

Viết đến đây, tự nhiên tôi sực nhớ đến bài “Đá” của Bùi Thị Lài đã đăng trên Tiền Vệ. Xin phép nhà thơ Bùi Thị Lài để dùng bài thơ ấy làm phần kết luận cho bài viết này.

© Nguyễn Hưng Quốc - VOV Blog
***
Chú thích:

Xin bấm vào link này để xem đoạn video thu cảnh Công An Nhân Dân đá vào bụng chị Ngô Thị Ánh sau khi đã xúm lại đánh đập chị một cách dã man trong cuộc “cưỡng chế thu hồi đất” ở Văn Giang sáng ngày 24/42012.

-----------------


NGƯỜI ĐI NHẶT TIM

Người đang đi nhặt tim nơi núi rừng hoang dã,
Người đang đi nhặt tim tận biển cả rừng sâu .
Người đang đi nhặt tim khắp cả năm châu,
Người đang đi nhặt tim trước muôn ngàn bể dâu .

Hỡi những trái tim cùng chung nỗi đau,
Hỡi những trái tim dòng máu Anh Hào.
Ta không ngồi chờ đời cho thời thế,
Ta cùng nhau tạo thời thế cho đời .

Núi rừng ơi ! Biển cả ơi có xác dân tôi,
Hoàng Sa ơi ! Ta mất nhau rồi .
Trường Sa ơi ! Ai vò nát tim tôi,
Đây là phần xương thịt rách tả tơi .

Nam Quan ơi ! Giặc dày xéo tơi bời,
Thác Bản Giốc, Phi Khanh còn lệ rơi .
Kia Hoàng Sa giòng cuồng lưu chảy xiết,
Ngụy Văn Thà còn rên xiết đớn đau !

Người đang đi nhặt tim, hỡi trái tim qủa cảm ,
Người đang đi nhặt tim trước cảnh đời trái ngang .
Người đang đi nhặt tim với suối lệ tuôn tràn,
Người hỡi Người ! Ta đã mất Giang San .

Người đang khóc nước nhà tang tóc,
Hãy cùng nhau góp nhặt máu đào .
Hãy cùng nhau cờ đại nghĩa vươn cao ,
Trang sử này còn để lại mai sau .

Trang sử Việt Nam cho ta lòng tự hào,
Trang sử Việt Nam, Ông Cha dày xương máu .
Trang sử Việt Nam với muôn ngàn giông bão,
Trang sử Việt Nam là làn thác dâng trào .

" Nước Nam ta,Tổ Quốc của dân ta",
Vạn bàn tay thề cứu lấy Sơn Hà .
" Nước Nam ta là đất của Vua ta ",
Giặc vào đây phải nếm mùi can qua .

Người đi nhặt tim, hỡi trái tim cùng nhịp đập,
Người đi nhặt tim cùng hòa máu hồn ta .
Người đi nhặt tim để cho đời hơi thở,
Người đi nhặt tim hỡi trái tim cùng ước mơ.

© Lê Chân
Đọc tiếp…

Tổ Quốc đang réo gọi giới trẻ Việt Nam

02:50 |
Những tang thương, mất mát, đổ vỡ của chiến tranh; những tủi nhục vì thân phận một nước nhược tiểu; những phân ly vi chiến tranh hận thù; những mặc cảm, bi quan tiêu cực của cả dân tộc gần thế kỷ không thể tồn tại lâu hơn nữa mà phải được thay đổi tận gốc rễ, cải cách toàn diện bởi cuộc cách mạng dân tộc. Đây là trách nhiệm nặng nề của toàn dân Việt, mà giới trẻ sẽ đóng vai chính trong cuộc cách mạng để vực dậy một quốc gia đang ngã quỵ bên bờ vực thẳm.
Toàn dân Việt không thể thụ động và an phận chấp nhận tình trạng suy thoái của tổ quốc lâu hơn nữa; không thể cúi mặt nhận chịu bao bất công, áp bức, khinh khi lâu hơn nữa; không thể phụ thuộc vào bất cứ ai mà phải tự nổi dậy, làm cuộc cách mạng cứu chính mình. Cuộc cách mạng phải đạt được mục đích thay đổi hẳn chế độ tồi tệ, “thiệt dân, hại nước” thất bại hiện tại CSVN bằng một chế độ mới tốt đẹp, lành mạnh đủ khả năng dẫn dắt dân Việt tới cuộc đời ấm no hạnh phúc, xứng đáng góp mặt với các quốc gia văn minh tiến bộ trên thế giới.

Phế bỏ Một Chế Độ Bạo Tàn

Lẽ rất đơn giản và hiển nhiên _ nếu bạo quyền CSVN là chính phủ “của dân, do dân và vì dân” thì họ đã thật lòng “yêu nước, thương dân” phục vụ quyền lợi tổ quốc, chăm sóc cho đời sống người dân và đoàn kết dân tộc chống ngoại xâm. Bạo quyền CSVN đã hành động ngược lại, thay vì bảo vệ quyền lợi tối thượng của đất nước và phục vụ quyền lợi người dân, bạo quyền CSVN lại dựa vào quan thầy phương Bắc để bám quyền, tham nhũng bòn vét ngân khố, của cải người dân để vinh thân phì gia, bất kể đời sống đại đa số người dân khốn khổ thế nào và thảm họa diệt vong cho dân tộc gần kề. Bạo quyền CSVN đã chọn phía đối nghịch với toàn dân và dùng bạo lực đàn áp, cùm kẹp dân lành khi họ bày tỏ lòng yêu nước trước ngoại bang lấn đất lấn biển, giết hại dân lành. Bạo quyền CSVN đã bịt mắt trước bao cảnh quẫn cùng, lại dùng cả bọn công an, côn đồ thẳng tay đánh đập người dân với lòng ác độc bằng dùi cui, súng đạn để cướp đất dân làm giàu. Không thể chịu đựng mãi những bất công, tàn bạo của chế độ côn đồ “hèn với giặc, ác với dân” hành hạ người dân yêu nước đến chết để bịt tiếng nói theo lương tâm, lẽ phải của con người công chính. Không còn chọn lựa nào khác tốt hơn khi mà dân tộc ta đã bị dồn đến chân tường, nhân phẩm bị chà đạp, tự do bị tước đoạt, tương lai bị thui chột. Không còn cách nào ôn hòa và tốt hơn là toàn dân phải nổi dậy lật đổ chế độ bạo ngược đang đè đầu cưỡi cổ chúng ta dẫu phải hi sinh thêm để xây dựng cuộc đời đáng sống cho chính mình và tương lai cho con cháu mình. Freedom is not free!

Khởi Động Cuộc Cách Mạng

Có lẽ cuộc cách mạng không ôn hòa như toàn dân mong muốn; có lẽ dưới hình thức một cuộc nổi dậy, mang phần nào tính chất môt cuộc nội chiến, phần nào tính chất xung đột giữa một thành phần là bạo quyền và một bên là dân lành. Có thể bắt nguồn từ một phản kháng nhỏ gây bởi những bất công chèn ép dồn nén lâu ngày nên bộc phát. Có thể từ phản ứng vô vọng của một thân thể còm cõi, phẫn uất vì bị cướp đoạt trắng trợn nhà, đất mà cả đời người cần cù chắt bóp. Có thể từ một cuộc tuần hành tự phát của giáo dân, công nông, cựu chiến binh bị ngược đãi, dân oan thấp cổ bé miệng… Thế rồi, từ một tiếng nấc uất nghẹn tưởng chừng mất hút ngoài sa mạc sẽ vang thành tiếng gào long trời lở đất của hàng triệu lá phổi có dịp thét lên tiếng nói công chính đòi cơm no áo ấm, quyền tự do làm người đích thực. Từ một cánh tay yếu đuối che thân, chắn đòn thù từ ngọn dùi cui, roi điện của bọn công an côn đồ sẽ trở thành hàng triệu cánh tay vung lên phá tung xiềng xích, những nắm đấm chắc nịch quật vỡ mặt bọn côn đồ chẳng còn chút tình đồng bào. Từ tiếng kêu van khản cổ sẽ được khuếch đại lên bởi hàng triệu tiếng thét làm rung chuyển sơn hà đồng thanh đòi bạo quyền trả lại quyền tự quyết cho toàn dân xây dựng lại đất nước. Cuộc cách mạng là tất yếu cho dân tộc Việt hồi sinh!

Thực Hiện Đầu Tiên: Dựng Cờ Cách Mạng

Khởi động cuộc cách mạng dân tộc, chúng ta cần tụ lực toàn dân, mà biểu tượng tinh thần là lá cờ vàng nguyên thủy. Chúng ta sẽ dựng cờ vàng với hình nước Việt chính giữa tượng trưng cho chính nghĩa cách mạng. Từ khởi điểm này, các hoạt động “dựng cờ cách mạng” sẽ lan rộng khắp nước để toàn dân mỗi cá nhân, đoàn thể đều nhắm vào một mục đích chung duy nhất là cùng đoàn kết làm cuộc cách mạng dân tộc thật sự. Bất cứ cá nhân hoặc tổ chức yêu nước nào cũng thực hiện được biểu tượng “dựng cờ cách mạng” này tại bất cứ đâu. Song song với việc “dựng cờ cách mạng,” toàn dân trong và ngoài nước cần phải cùng phối hợp hành động theo một kế hoạch chiến lược chung. Cứu cánh cuộc cách mạng là tạo lập một quốc gia Việt Nam tự do, dân chủ và phú cường dựa vào chính nghĩa dân tộc, lòng dân và tiềm lực của toàn dân trong và ngoài nước. Trong nước cần có nhóm sĩ phu hướng dẫn và đoàn ngũ hóa lực lượng tiên phong khởi động kế hoạch hành động cách bí mật từ phối hợp, vận động, liên lạc đến thực hiện. Những cá nhân ưu tú, nhiều tài đức khi hoạt động chung với nhau sẽ tự nhiên nổi bật và được tín nhiệm thành những người lãnh đạo trong Hội Đồng Cách Mạng. Hải ngoại phải triệt để ủng hộ cuộc cách mạng trong nước về mọi phương diện từ tinh thần đến vật chất. Muốn vậy, hải ngoại không thể chỉ phản ứng hay hành động theo cảm tính, để CS giật dây hoặc bọn con buôn cách mạng lợi dụng lòng yêu quê hương, thương gia đình, dẫn dụ vào những hoạt động sôi nổi nhưng hời hợt bề ngoài, bột phát bột tàn. Cộng đồng người Việt hải ngoại phải phối hợp chặt chẽ làm việc với các tổ chức quốc gia chân chính khác và với Hội Đồng Cách Mạng quốc nội để hợp thành một liên minh dân tộc duy nhất cùng thực hiện mục tiêu và kế hoạch chung. Dân Việt hải ngoại phải tổ chức hoạt động lobby, vận dụng lòng dân thế nước đối đầu với bạo quyền một cách hiệu quả, sử dụng tối đa phương tiện truyền thông để quảng bá đường lối, chính sách cuộc cách mạng, tổ chức các cuộc gây quỹ, cổ động đồng bào tham gia, yểm trợ công của, v.v. Chúng ta phải tự lo cho tương lai chính chúng ta dựa vào trí khôn, khả năng tự tạo và thực lực của toàn dân trong và ngoài nước. Dân Việt không lo cho tương lai dân Việt thì ai lo? God helps those who help themselves!

Tuổi Trẻ Việt Nam Nhận Trách Nhiệm!

Sau 36 năm đất nước thống nhất dưới chế độ Cộng Sản, chủ nghĩa ngoại lai có lẽ nào đã làm rũ liệt tinh thần con cháu những vị anh hùng dân tộc như Trưng Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung? Tương lai nào đang chờ những thế hệ con cháu khi mà “thù trong giặc ngoài” như lưỡi gươm “Damocles” đang treo trên đầu cổ cả một dân tộc bằng sợ chỉ mành? Khi mà nền văn hóa truyền thống với những giá trị tốt đẹp đang bị soi mòn đến tận gốc rễ bởi nhiều mối quốc nhục, quốc nạn mà bất cứ ai còn tâm huyết đối với quốc gia khi nghĩ đến cũng phải xót sa. Khi mà kinh tế, giáo dục, luân lý xã hội bị băng hoại, suy đồi đến tận bùn đen mà bất cứ người dân nào còn lo lắng cho tương lai con cháu cũng phải lau nước mắt? Tương lai dân tộc sẽ xán lạn hay tối tăm đều tùy vào toàn dân, đặc biệt là giới trẻ Việt Nam trong và ngoài nước. Thanh niên là rường cột của đất nước!

Cộng Sản Việt Nam là kẻ tội đồ đã gây ra cuộc tương tàn thảm khốc. Gần 40 năm sau, họ lại còn tàn bạo hơn đối với lương dân vô tội; vì vậy, toàn dân phải chấp nhận hi sinh thêm thay vì an phận kéo lê kiếp sống tủi nhục truyền đời từ thế hệ chúng ta sang đến đời con, đời cháu. Cách ngắn nhất và đỡ tốn kém nhất, đáng buồn thay, chính là nổi dậy làm cuộc cách mạng dân tộc, phế bỏ nguyên nhân cùng di sản tồi tệ là bạo quyền CSVN hiện nay. Đừng nghĩ rằng khi toàn dân vọng động thì giặc Tàu tràn sang chiếm nước ta, rồi bạn ngần ngại hay cúi mặt thở dài. Đừng do dự nữa khi chúng ta đã phí bỏ gần một đời người vì hận thù, chết chóc, phân ly rồi lại đành nhắm mắt xuôi tay trong tủi nhục khốn cùng sao? Tương lai dân Việt không đặt vào bàn tay dân Việt thì giao cho ai? Trách nhiệm xây dựng đất nước, tái tạo cuộc đời ấm no hạnh phúc cho chúng ta mà không phải do chính chúng ta thì ai nhận đây? Chúng ta cũng không thể thụ động, tiếp tục ngồi chờ ánh sáng, hi vọng, sẽ loé lên cuối đường hầm đen kịt mà không tìm đủ mọi cách nhóm lên mồi lửa. Dù ngôi nhà CSVN đã mục nát như một ổ mối, chúng ta không thể an phận ngồi chờ cho chế độ bạo tàn đó tự sụp đổ mà cùng đứng lên đạp đổ nó xuống. Giới trẻ Việt Nam hãy khởi động cuộc cách mạng đạp đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam, một chế độ độc tài chỉ mang hận thù, tang tóc, khốn cùng cho cả dân tộc gần một thế kỷ! Giới trẻ Việt Nam hãy cùng khoác chặt tay nhau đi tiên phong, trùng điệp tiến tới như thác đổ, cuốn phăng bọn bạo quyền côn đồ xuống hố thẳm, chôn sâu đáy huyệt những tàn tích CS như toàn dân mong đợi. Chúng ta quyết tâm vùng dậy các bạn ơi! Khởi sự là đã hoàn thành một nửa! Nửa phần còn lại… nhất định không lâu!

May 5, 2012
© Phạm Văn Thanh

NGƯỜI ĐI NHẶT TIM

Người đang đi nhặt tim nơi núi rừng hoang dã,
Người đang đi nhặt tim tận biển cả rừng sâu .
Người đang đi nhặt tim khắp cả năm châu,
Người đang đi nhặt tim trước muôn ngàn bể dâu .

Hỡi những trái tim cùng chung nỗi đau,
Hỡi những trái tim dòng máu Anh Hào.
Ta không ngồi chờ đời cho thời thế,
Ta cùng nhau tạo thời thế cho đời .

Núi rừng ơi ! Biển cả ơi có xác dân tôi,
Hoàng Sa ơi ! Ta mất nhau rồi .
Trường Sa ơi ! Ai vò nát tim tôi,
Đây là phần xương thịt rách tả tơi .

Nam Quan ơi ! Giặc dày xéo tơi bời,
Thác Bản Giốc, Phi Khanh còn lệ rơi .
Kia Hoàng Sa giòng cuồng lưu chảy xiết,
Ngụy Văn Thà còn rên xiết đớn đau !

Người đang đi nhặt tim, hỡi trái tim qủa cảm ,
Người đang đi nhặt tim trước cảnh đời trái ngang .
Người đang đi nhặt tim với suối lệ tuôn tràn,
Người hỡi Người ! Ta đã mất Giang San .

Người đang khóc nước nhà tang tóc,
Hãy cùng nhau góp nhặt máu đào .
Hãy cùng nhau cờ đại nghĩa vươn cao ,
Trang sử này còn để lại mai sau .

Trang sử Việt Nam cho ta lòng tự hào,
Trang sử Việt Nam, Ông Cha dày xương máu .
Trang sử Việt Nam với muôn ngàn giông bão,
Trang sử Việt Nam là làn thác dâng trào .

" Nước Nam ta,Tổ Quốc của dân ta",
Vạn bàn tay thề cứu lấy Sơn Hà .
" Nước Nam ta là đất của Vua ta ",
Giặc vào đây phải nếm mùi can qua .

Người đi nhặt tim, hỡi trái tim cùng nhịp đập,
Người đi nhặt tim cùng hòa máu hồn ta .
Người đi nhặt tim để cho đời hơi thở,
Người đi nhặt tim hỡi trái tim cùng ước mơ.

© Lê Chân
Đọc tiếp…