06/03/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Nền văn hóa bị cưỡng bức

Đăng bởi Biên tập viên vào Chủ nhật, ngày 03 tháng sáu năm 2012

TỪ CHUYỆN XÂY DỰNG TIÊU CHÍ “NGƯỜI HÀ NỘI THANH LỊCH, VĂN MINH” NGHĨ VỀ MỘT NỀN VĂN HOÁ BỊ CƯỠNG BỨC

Thật sai lầm khi lại mường tượng rằng quá trình tiến hoá biểu thị một xu hướng liên tục nhằm tới sự hoàn hảo. Quá trình đó chắc chắn là liên quan đến sự thay hình đổi dạng liên tục của sinh vật nhằm thích ứng với điều kiện mới, song tuỳ thuộc vào bản chất của những điều kiện như thế mà chiều hướng của những đổi thay này sẽ đi lên hay đi xuống.
T. H. Huxley, The Struggle for Existence in Human Society, 1888

Dù đã hơn một năm trôi qua song hẳn không ít người vẫn chưa hết băn khoăn, ngờ vực trước thông tin UBND Tp Hà Nội đề ra mục tiêu xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” hầu “nâng cao đời sống văn hoá, tinh thần cho người dân Thủ đô”.

Văn hoá là một khái niệm rộng và có rất rất nhiều định nghĩa khác nhau. Ngay từ năm 1952, Alfred Kroeber và Clyde Kluckhohn đã tập hợp được 164 định nghĩa về văn hoá trong cuốn Culture: A Critical Review of Concepts and Definitions. Năm 2002, UNESCO đã đưa ra định nghĩa về văn hoá (tạm dịch): “Văn hoá cần được coi như một tập hợp bao gồm những đặc trưng về tinh thần, vật chất, tri thức và cảm xúc của một xã hội hay một nhóm xã hội, mà bên cạnh văn học và nghệ thuật, nó còn bao hàm lối sống, phương thức chung sống, hệ thống giá trị, truyền thống và niềm tin.”

Như vậy, những gì được coi là “thanh lịch, văn minh” nói trên chính là một phần của văn hoá. Vấn đề đặt ra ở đây là liệu việc áp đặt những tiêu chí đánh giá con người như vậy có khiến cho văn hoá phát triển theo chiều hướng lành mạnh hay nâng cao được “đời sống văn hoá, tinh thần” cho người dân như kỳ vọng hay không? Và một nền văn hoá chịu sự áp đặt duy ý chí như thế sẽ “phát triển” hay “tiến hoá” ra sao?

Dù định nghĩa thế nào thì văn hoá cũng là sản phẩm của con người xã hội: con người của sự tổng hoà các mối quan hệ xã hội. Vì vậy, chính các quy tắc giúp điều chỉnh mối quan hệ giữa người với người, hay nói rộng ra là giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội mới là nhân tố quyết định xác định nên văn hoá của một cộng đồng hay một xã hội.

Những quy tắc này ra đời trong xã hội theo những cách khác nhau, chúng ràng buộc cách thức ứng xử vốn dĩ mang tính tuỳ ý và cơ hội chủ nghĩa của con người. Người ta phân biệt hai loại quy tắc (hay thể chế) dựa trên nguồn gốc của chúng:

 Các quy tắc bên trong (thể chế bên trong) tiến hoá từ kinh nghiệm của con người và bao gồm những giải pháp có xu hướng phụng sự con người tốt nhất trong quá khứ. Ví dụ ở đây là các tập quán (customs), quy chuẩn đạo đức (ethical norms), quy ước thương mại (conventions in trade), cũng như luật tự nhiên (natural law ) trong xã hội Anlo-Saxon. Việc vi phạm quy tắc bên trong thường bị trừng phạt phi chính thức, chẳng hạn là bởi những người khác trong cộng đồng, khi những người có thói hư tật xấu nhận ra rằng họ không còn được chào đón nữa.

 Các quy tắc bên ngoài (thể chế bên ngoài) chịu sự áp đặt và chế tài từ trên xuống, sau khi được thiết kế và thiết lập bởi những người đại diện, vốn được uỷ quyền thông qua một quy trình chính trị. Một ví dụ ở đây là pháp luật. Các quy tắc bên ngoài đi kèm với những chế tài rõ ràng, đây là những hình phạt được áp đặt chính thức và có thể được áp đặt bằng cách sử dụng quyền lực hợp pháp (chẳng hạn như lực lượng cảnh sát).

Các quy tắc bên trong tự hình thành trong lòng xã hội và tiến hoá từ kinh nghiệm của con người nên nó tuỳ thuộc vào thiên hướng tự nhiên của một dân tộc, một cộng đồng hay một xã hội, chúng nằm ngoài ý chí của một người hay một nhóm thiểu số. Ngược lại, các quy tắc bên ngoài được thiết kế và áp đặt bởi những người đại diện chính trị, thông qua một quy trình chính trị, nên sự ra đời và áp đặt chúng lại tuỳ thuộc vào ý chí của một số ít cá nhân trong cộng đồng hay xã hội đó. Vấn đề sẽ nẩy sinh bất cứ khi nào mà ý chí của số ít cá nhân đó đi ngược lại ý chí và lợi ích chung của số đông. Trong các xã hội dân chủ, cơ chế vận hành dân chủ của hệ thống chính trị sẽ cho phép người dân giám sát hữu hiệu những người đại diện chính trị của mình và khi cần thì loại bỏ những người đại diện ích kỷ và cơ hội chủ nghĩa. Trong một chính thể độc tài thì lại khác, quyền lực nhà nước không thuộc về nhân dân thông qua các lá phiếu bầu cử dân chủ, mà thuộc về một nhóm người vẫn đang thao túng quy trình bầu cử, khống chế các quyền lực xã hội như báo chí hay xã hội dân sự và lũng đoạn bộ máy nhà nước. Sự ra đời và áp đặt các quy tắc bên ngoài không phục vụ cho lợi ích của quảng đại quần chúng nhân dân, mà chủ yếu là nhằm phục vụ cho lợi ích của một nhóm người nhỏ bé đang nắm quyền lực. Mối quan hệ giữa người với người hay giữa các chủ thể khác nhau trong xã hội vì vậy mà trở nên méo mó và lệch lạc. Hậu quả đương nhiên ở đây là một nền văn hoá với những “sản phẩm” ngày càng xuống cấp, suy đồi.

Tham vọng xây dựng tiêu chí “người Hà Nội thanh lịch, văn minh” trên đây của chính quyền Tp Hà Nội không khỏi khiến người ta rùng mình nhớ lại một giai đoạn đầy bi thương khi mà hàng loạt công trình đền chùa, miếu mạo, nhà thờ… bị phá bỏ không thương tiếc; khi mà những di sản văn hoá truyền thống của dân tộc như ca trù, hát xẩm… bị lên án mạnh mẽ và không còn đất sống bởi những “chỉ đạo” và “chỉ thị” của Đảng CSVN. “Sáng kiến” đó có lẽ bắt nguồn từ sự lố bịch và dị hợm của cuộc vận động “học tập và làm theo” cái gọi là “tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” mà Đảng CSVN vẫn đang hô hào thực hiện suốt mấy năm nay, dĩ nhiên là bằng những đồng tiền thuế xương máu của nhân dân, hầu mong “xây dựng nền tảng văn hoá Việt Nam”, “xây dựng nền tảng đạo đức cho xã hội” (!?).

Rõ ràng, một chủ thuyết phản tiến bộ kèm theo một thể chế chính trị lệch lạc, “bà đỡ” cho một rừng luật lệ tréo ngoe, phi nhân và bất công, cho những “chỉ đạo”, “chỉ thị” ngẫu hứng và duy ý chí nói trên, đã góp phần quyết định trong việc phá vỡ những nét đẹp văn hoá truyền thống của dân tộc, đồng thời nhào nặn nên một nền “văn hoá” mới – “nền văn hoá đậm đà bản sắc chính trị” với những dối trá, bịp bợm và suy đồi, một thực tế mà chúng ta vẫn đang phải chứng kiến hàng ngày ở hầu khắp mọi nơi: “văn hoá giao thông” với phương châm thực dụng “mạnh ai nấy chạy”; “văn hoá phong bì” với sự thống trị lạnh lùng, vô cảm của đồng tiền; “văn hoá tu bổ” với phong trào “bê tông hoá” các di tích văn hoá - lịch sử; “văn hoá cưỡng chế” với những “điển hình” như vụ “khoả thân giữ đất” ở Cần Thơ: “văn hoá chụp giật” với đủ hình thức “chặt chém” ở các khu du lịch, lễ hội, v.v. và v.v.

Tại buổi họp báo về cuộc hội thảo khoa học “Mối quan hệ giữa tăng trưởng kinh tế với phát triển văn hóa, văn học nghệ thuật trong thời kỳ CNH, HĐH” do Hội đồng Lý luận, Phê bình Văn học Nghệ thuật TW tiến hành gần đây, PGS-TS Nguyễn Hồng Vinh, Chủ tịch Hội đồng, đã đưa ra nhận định: “Trong những năm qua tăng trưởng kinh tế của nước ta đã cải thiện đáng kể bộ mặt xã hội, nhưng bên cạnh đó đã và đang nảy sinh một thực tế đáng lo ngại là sự xuống cấp nghiêm trọng về văn hóa, về đạo đức xã hội; nhiều chuẩn mực bị đảo lộn; những giá trị tốt đẹp về truyền thống văn hóa của dân tộc đang bị xâm hại nghiêm trọng; các hành vi phi nhân tính của con người bộc lộ ngày càng tăng cả số lượng lẫn tính chất; khoảng cách giàu nghèo và sự chênh lệch trong hưởng thụ văn hóa giữa các vùng miền ngày càng lớn..., tiềm ẩn nguy cơ bùng nổ xã hội.” Bên cạnh đó là vô số tiếng kêu của những người có lương tri trước tình trạng xuống cấp về văn hoá trong các lĩnh vực khác nhau của xã hội. Xin lấy dẫn chứng, một cách ứng xử tuy không mới nhưng gần đây đã trở thành một nét “văn hoá” tiêu biểu cho “thời đại Hồ Chí Minh” – đó là “văn hoá phủi bỏ trách nhiệm” với những biểu hiện “điển hình” như “tôi không ra quyết định nào sai”, “dân bất bình nên phá nhà ông Vươn”, “vụ viêc ở Văn Giang là do các thế lực thù địch dàn dựng”, hay “việc bổ nhiệm ông Dương Chí Dũng là đúng quy trình”, v.v.

Điều đáng nói hơn nữa là quá trình “tiến hoá” về mặt văn hoá mà chúng ta đề cập trên đây vẫn đang diễn ra trong xã hội Việt Nam theo chiều hướng ngày càng suy đồi và đáng báo động, như cái quy luật mà nhà sinh học người Anh Thomas Henry Huxley (1825-1895) đã chỉ ra trong tác phẩm The Struggle for Existence in Human Society (Cuộc đấu tranh sinh tồn trong xã hội loài người, 1888) cách nay hơn một thế kỷ.

Khi người ta nặn ra những “danh hiệu” như “Gia đình văn hóa”, “Thôn văn hóa”, “Làng văn hóa”, “Ấp văn hóa”, “Bản văn hóa”, “Tổ dân phố văn hóa” và đặt việc “phong tặng” chúng vào trong tay chính quyền, người ta đã phó mặc số phận của những gì cấu thành nên khái niệm văn hoá cho sự thất thường và tuỳ tiện của quyền lực độc đoán. Văn hoá là sản phẩm của con người, nhưng với những thứ “văn hoá” như chúng ta đã nêu ra trong bài viết này thì đấy là những “đứa con” mà không một người mẹ có tiết hạnh và phẩm giá nào muốn thừa nhận, bởi chúng là kết quả của sự cưỡng bức quá ư thô bạo do những kẻ vừa bất lương vừa hoang tưởng thực hiện.

Hãy cứu lấy nền văn hoá Việt Nam!

Lê Anh Hùng
lehunglpa@yahoo.com
Hà Nội, ngày 3/6/2012
----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
-----------------------
Ghi chú:
[1] Báo Hà Nội Mới ngày 29/12/2010: Sẽ xây dựng tiêu chí “Người Hà Nội thanh lịch, văn minh” (http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/1000_nam_thang_long/419199/se-xay-dung-tieu-chi-nguoi-ha-noi-thanh-lich-van-minh.htm).
[1] http://www.unesco.org/education/imld_2002/unversal_decla.shtml#2.
[1] Luật tự nhiên (natural law) dựa trên sự khẳng định rằng con người có một số quyền bất khả xâm phạm nhất định. Theo Aristotle, mọi người ai cũng có một số quyền tối quan trọng và bất khả xâm phạm nào đó, bất kể nơi họ sống cũng như những quy ước và luật lệ mà cộng đồng của họ tuân theo. Luật tự nhiên thừa nhận, tất cả mọi người đều bình đẳng trên một số phương diện cơ bản nào đó. Trong kỷ nguyên hiện đại, khái niệm luật tự nhiên với tư cách một nguyên lý pháp lý cấp cao tiếp tục được thừa nhận sau những gì từng xẩy ra với các chế độ toàn trị. Ngày nay nó được thừa nhận rộng rãi như là nguồn gốc của một số quyền tự do thụ động cơ bản (tình trạng thoát khỏi sự can thiệp của các cơ quan quyền lực và những người khác).
[1] Wolfgang Kasper & Manfred E. Streit: Kinh tế học thể chế: Trật tự xã hội và chính sách công (Institutional Economics: Social Order and Public Policy), trang 42 (http://ethongluan.org/index.php?option=com_docman&task=cat_view&gid=59&Itemid=)
[1] Báo Quân Đội Nhân Dân ngày 7/2/2009: Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh: Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” có ý nghĩa chính trị sâu sắc (http://www.qdnd.vn/qdndsite/en-us/75/47403/print/Default.aspx).
[1] Báo Thanh Niên ngày 9/12/2011: Kinh tế phát triển nhưng văn hoá xuống cấp (http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111209/kinh-te-phat-trien-nhung-van-hoa-xuong-cap.aspx).
[1] Thử gõ cụm từ “sự xuống cấp văn hoá” trên Google, chúng ta sẽ nhận được vô số bài viết liên quan đến chủ đề này ở Việt Nam hiện nay: “Sự xuống cấp văn hoá của làng thể thao Việt Nam”; “Nghèo chất xám hay sự xuống cấp về văn hoá”; “Văn hoá bóng đá xuống cấp: Nhà dột từ… nóc”; “Văn hoá đọc xuống cấp: mối lo không của riêng ai”, v.v.
[1] Theo Bộ VH-TT-DL, đến hết năm 2011, cả nước có trên 12,7 triệu/17,3 triệu gia đình (73,4%) được công nhận danh hiệu “Gia đình văn hóa” (http://www.tdtt.gov.vn/tabid/57/ArticleID/13279/Default.aspx). Dĩ nhiên, tỷ lệ này vẫn gia tăng qua các năm. Ai dám khẳng định là xã hội Việt Nam đang xuống cấp về văn hoá?!


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Mỹ chuẩn bị bán võ khí cho Việt Nam?

Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta đến thăm Cam Ranh trước khi tới Hà Nội

SINGAPORE 2-6 - Một số dấu hiệu cho thấy mối quan hệ giữa hai kẻ cựu thù Mỹ và CSVN đang tới gần khúc quanh quan trọng.


Sau khi rời Diễn Ðàn An Ninh Khu Vực Shangri-La ở Singapore ngày Thứ Bảy, theo lịch trình, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Leon Panetta đến Việt Nam thăm viếng và thảo luận 2 ngày.
Bộ trưởng quốc phòng Mỹ trình bày về sự thay đổi trong chính sách an ninh quốc phòng Mỹ tại Diễn Ðàn An Ninh Khu Vực ký 11 tổ chức ở khách sạn có tên là Shangri-La ở Singapore ngày 2 tháng 6, 2012. (Hình: AP Photo9/Jim Watson, Pool)
Ðiều gây ngạc nhiên là ông không bay thẳng đi Hà Nội mà lại ghé Cam Ranh ngừng lại gây khoảng 4 giờ, nơi đang có tàu tiếp liệu của Hải quân Mỹ, USNS Richard E. Byrd đang được bảo trì định kỳ.

Ðây là lần đầu tiên một bộ trưởng quốc phòng Mỹ tới Cam Ranh kể từ khi cuộc chiến chấm dứt năm 1975 chắc chắn được nhiều nơi chú ý, đặc biệt là Bắc Kinh. Các tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương từng đến Việt Nam hàng năm suốt nhiều năm qua nhưng không hề thấy tin những vị đó đến Cam Ranh.

Việc Bộ Trưởng Panetta tới địa điểm nhạy cảm là một tín hiệu mà Hà Nội sẽ phải giải thích với Bắc Kinh nhưng không chắc giải tỏa được hết mọi nghi ngờ chiến lược. Ðiều nghi ngờ nhất cần phải giải tỏa là Việt Nam đang tiến gần hơn về phía Mỹ.

Lúc này, Việt Nam đang tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc và các căng thẳng giữa Bắc Kinh và Manila về khu vực bãi đá san hô Scarborough Shoal vẫn còn nguyên đó.

Quân cảng Cam Ranh rộng lớn gồm cả một phi trường vốn được Hoa Kỳ xây dựng hồi thập niên 60 làm Bộ Chỉ Huy các lực lượng chiến đấu tại Việt Nam. Sau chiến tranh, Việt Nam cho Liên Xô thuê 25 năm. Năm 2002, Nga rút các đơn vị hải quân đồn trú tại đây về nước vì không muốn trả cái giá thuê $200 triệu/năm.

Giữa nhiều đồn đoán, Hà Nội từng phải tuyên bố sẽ không cho thuê Cam Ranh nữa, đó là nước nào. Nhưng năm 2010, Hà Nội đã bắn tiếng sẽ mở cửa và cung cấp dịch vụ cho các tàu chiến nước ngoài đến Cam Ranh, kể cả tàu ngầm.

Cũng năm này, bộ trưởng quốc phòng Nga sau khi từ Việt Nam trở về bật mí với báo chí là Việt Nam muốn Nga giúp xây dựng một cơ sở sửa chữa tàu chiến. Hai ngày trước, một số báo loan tin một số tướng lãnh Bộ Quốc Phòng và Hải quân CSVN đã đến Cam Ranh dự lễ khởi công xây dựng nhà máy sửa chữa bảo trì tàu chiến với qui mô lớn nhất Việt Nam, khả năng cung cấp dịch vụ cho các loại tàu có trọng tải lớn.

Không thấy báo chí Việt Nam đưa ra chi tiết tài chính nào cũng như các loại máy móc trang bị cho “Nhà máy X52 Hải quân” khởi công xây dựng ở Cam Ranh. Nhưng tin tức cho biết nhà máy không những phụ trách sửa chữa, bảo đảm kỹ thuật cho tàu chiến của Việt Nam mà còn cung cấp dịch vụ bảo trì, sửa chữa cho cả tàu chiến nước ngoài.

Từ ba năm nay, tàu tiếp liệu của Hải quân Mỹ USNS Richard E. Byrd đều đến Cam Ranh để bảo trì định kỳ. Theo báo Tuổi Trẻ thuật lời một viên chức cảng vụ Nha Trang cho hay, trong tương lai, “cứ 2-3 tháng thì có một tàu của Hải quân Hoa Kỳ vào sửa chữa ở Cam Ranh”.

Nếu điều này xảy đến, sẽ làm gia tăng mối hoài nghi của Bắc Kinh không ít.

Trong ngày Thứ Bảy 2 tháng 6, Tân Hoa Xã có bài bình luận đe dọa bâng quơ: “Ðừng làm nổi sóng biển Nam Hải”. Bắc Kinh luôn luôn lu loa rằng mình luôn luôn “trước sau như một” đóng góp vào hòa bình và ổn định của khu vực, đổ tội cho các nước khác kiếm chuyện. Cái ma mãnh của Bắc Kinh là dùng thế kẻ mạnh, cướp lấy của người khác rồi bắt điều đình chia chác quyền lợi theo chiều hướng Bắc Kinh áp đặt.

Cùng với chuyến thăm Cam Ranh của Bộ Trưởng Panetta, những gì được Nghị Sĩ John McCain, thành viên nhiều ảnh hưởng trong Ủy Ban Quân Vụ Thượng Viện Mỹ, tiết lộ bên lề Diễn Ðàn Shangri-La cũng rất đáng chú ý.

Theo lời ông nói với BBC, Hoa Kỳ đang thương thuyết về bán võ khí sát thương cho Việt Nam với chiều hướng “tích cực”. Theo ông cho biết “Việc (bán võ khí) này phụ thuộc vào loại võ khí gì. Có loại võ khí mà chúng tôi cho rằng Việt Nam không cần thiết phải có”.

Tuy nhiên, một số loại võ khí “có thể đàm phán được” và đang trong quá trình thương thuyết.

Ông nói thêm rằng “Ðây là chủ đề mà chúng tôi cho là hai nước có thể giải quyết một cách tích cực”.

Năm 1994, Hoa Kỳ đã bỏ lệnh cấm vận kinh tế với Việt Nam nhưng vẫn giữ lệnh cấm bán các loại võ khí sát thương. Khi đến Việt Nam hồi tháng 1 năm nay, ông McCain từng nói Việt Nam đưa cho Mỹ một danh sách rất dài các loại võ khí muốn mua nhưng trước hết cần cải thiện nhân quyền.

Bây giờ, như tiết lộ của ông về các điều đình bán võ khí, liệu điều kiện nhân quyền còn là một trong những điều kiện thương thuyết hay không?

Các vụ bắt những người bất đồng chính kiến và bỏ tù họ vẫn đang diễn ra tại Việt Nam, các vụ đàn áp tôn giáo, đặc biệt là với người Thượng ở Tây nguyên và người Hmong ở các tỉnh miền núi phía Bắc, không có dấu hiệu giảm bớt. (T.N.)

Theo Người Việt

------------------

Việt Nam lập nhà máy sửa tàu chiến ở Cam Ranh

CAM RANH - Nhà cầm quyền Việt Nam khởi sự xây dựng một nhà máy sửa chữa tàu chiến được mô tả là “lớn nhất” tại quân cảng Cam Ranh, vừa để sửa chữa tàu chiến trong nước, vừa chữa thuê cho tàu chiến nước ngoài ghé qua đây.

Một số báo ở Việt Nam như VietnamNet cho hay, “Ðây là dự án có qui mô phức tạp về kỹ thuật và có qui mô lớn nhất để bảo đảm trang bị, khí tài, kỹ thuật cho hải quân.”

Hộ tống hạm Lý Thái Tổ (HQ012) đậu tại quân cảng Cam Ranh. (Hình: Hoàng Sa.Org)
 Nhà máy được đặt tên là “Nhà máy X52 Hải Quân” với khả năng sửa chữa cho các loại tàu chiến có trọng tải lớn.

Không thấy tiết lộ các chi tiết về ngân khoản đầu tư cũng như các loại máy móc trang bị. Chỉ thấy VietnamNet đại ngôn viết rằng, “Với quy mô lớn sẽ không bị lạc hậu trong khoảng 100 năm, khi hoàn thành dự án.”

Tàu tiếp liệu của Hải Quân Mỹ USNS Richard E. Byrd đã hai lần ghé lại quân cảng Cam Ranh để thuê sửa chữa và bảo trì định kỳ hàng năm, mỗi lần kéo dài hai tuần lễ. Năm ngoái, tàu này tới sửa ở Cam Ranh vào tháng 8, 2011 và năm nay đã đến sửa định kỳ vào giữa tháng 5, 2012.

Ðầu năm nay, tàu chở dầu quân sự USNS Rappahannock cũng đã đến Cam Ranh để bảo trì định kỳ. Năm ngoái, tàu cứu trợ của Mỹ USNS Safeguard được sửa chữa bảo trì định kỳ ở cảng Sài Gòn.

Trong hợp đồng kỳ với Nga mua 6 tàu ngầm lớp Kilo, tin tức cho hay gồm cả việc Nga giúp Việt Nam xây dựng căn cứ tàu ngầm, gồm cả cơ sử bảo trì, sửa chữa hải quân.

Xưởng sửa chữa tàu chiến cỡ lớn mà Việt Nam làm lễ khởi công xây dựng ngày 31 tháng 5, 2012 có liên quan gì với dự án do Nga được trả tiền xây dựng hay không? Hay là một? Không thấy có nguồn tin nào đề cập.

Khi đến Việt Nam hồi tháng 3, 2010, Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga Anatoly Serdyukov cho báo chí hay rằng, “Việt Nam muốn Nga giúp xây dựng một xưởng sửa chữa tàu để sau này có thể dùng vào việc sửa chữa tàu chiến của Nga.”

Việc thiết lập xưởng sửa chữa tàu chiến qui mô lớn diễn ra trong lúc có tin dư luận xôn xao về việc người Trung Quốc làm chủ nhiều bè nổi nuôi thủy sản trong vịnh Cam Ranh mà có bè chỉ các quân cảng khoảng 300 mét.

Có dư luận nghi ngờ về sự hiện diện của nhóm kinh doanh người Hoa này ở một khu vực rất nhạy cảm về quân sự. Liệu những người Hoa nuôi cá, nuôi tôm hùm ở vịnh Cam Ranh có thể là gián điệp nhòm ngó các hoạt động của Hải Quân Việt Nam ở căn cứ Cam Ranh hay không?

Một cách tổng quát, nhà cầm quyền địa phương không cấp một giấy phép nào cho ai nuôi thủy sản ở trong vịnh Cam Ranh.

Trên tờ Thanh Niên ngày 1 tháng 6, 2012, ông Trần Văn Ớt, phó phòng Kinh Tế thành phố Cam Ranh cho biết: “Hiện tại vịnh Cam Ranh có đến 800 ha nuôi trồng thủy sản, khoảng 11,400 lồng nuôi, chủ yếu là nuôi trồng tự phát. Không một cá nhân hay doanh nghiệp nào được cấp phép nuôi trồng thủy sản trên vịnh này.”

Tờ Thanh Niên cho “đây quả là một kiểu quản lý khó hiểu của chính quyền địa phương.” Vì như ông Ớt nói ai vi phạm pháp luật cũng đều bị “xử lý theo quy định” trong khi biết rành rành số lượng lớn bè, lồng nuôi như thế suốt nhiều năm qua.

Tờ Thanh Niên còn cho hay “khi đề cập đến việc người Trung Quốc thư mua hải sản, nuôi cá trên vịnh Cam Ranh có bị phạt không thì ông Ớt từ chối cung cấp thông tin.” (TN)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Những phức tạp và bí ẩn đàng sau vụ bãi nhiệm bà Đặng Thị Hoàng Yến

1* Mở bài

Thời gian gần đây, báo chí hải có những bài bình luận về quốc hội CSVN, chủ yếu là việc sửa đổi Hiến Pháp 1992, kế đến là việc bãi nhiệm tư cách đại biểu quốc hội của bà Đặng Thị Hoàng Yến.

Đàng sau việc bãi nhiệm có nhiều phức tạp và bí ẩn. Phức tạp, vì những nguyên do bãi nhiệm chồng chéo, xen kẻ nhau. Bí ẩn, vì một cái “tội” rất đơn giản và công khai mà được tiến hành xử lý một cách bí mật của các cơ quan chính quyền, cụ thể là những cuộc họp kín, bầu kín, thông tin một chiều, bịt miệng bị cáo…thường xảy ra trong sinh hoạt chính trị của chế độ Cộng Sản, giống như những chuyện thuộc về  “thâm cung bí sử” của thời xa xưa.

Bà Đặng Thị Hoàng Yến
Các nhà phân tích đưa đến kết luận là, nguyên nhân bãi nhiệm có thể là do những rạn nứt trong đảng, nói rõ ra là đấu đá nhau tranh giành quyền lực. Sự lo ngại của đảng trước thành công của các doanh nhân tư nhân ngoài đảng, sự ganh tỵ của cán bộ tham nhũng đang lãnh đạo các công ty quốc doanh, trước việc thành đạt của các tư nhân không có điều kiện tham ô, sự thành công của khu vực kinh tế tư nhân là cái tát vào mặt khu vực kinh tế theo định hướng XHCN, đang chìm ngập trong nợ nần, làm ăn bết bát, thua lỗ.

Tất cả những điều trên là những nguyên nhân phức tạp đưa đến việc bãi nhiệm một doanh nhân thành đạt, bà Đặng Thị Hoàng Yến.

2* Bà Đặng Thị Hoàng Yến bị tố cáo

Trong cuộc bầu cử đại biểu quốc hội khoá 13 được tổ chức ngày 22-5-2011, bà Đặng Thị Hoàng Yến được đắc cử ở đơn vị một của tỉnh Long An, với tỷ lệ phiếu bầu 62.37%. Nhiệm kỳ 2011-2016.

Đến tháng 8 năm 2011, trên trang mạng của hội Cựu Chiến Binh, một trang web chính thức của nhà nước, có một thơ tố cáo nặc danh về đại biểu Hoàng Yến. Bài báo nầy viết “Đây là đơn khiếu nại của một số cán bộ tỉnh Long An” và đặt câu hỏi: “Có “thế lực nào” đứng đàng sau, bao che cho bà Yến?”

Thơ tố cáo đưa ra đúng vào lúc quốc hội đang bầu bán những chức vụ quan trọng như Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Quốc Hội, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng…

Đơn tố cáo về các tội: Chạy thầu, khai man lý lịch, mua chuộc cử tri.

Sau đó, 2 tờ báo, Người Cao Tuổi và Hội Nhà Văn Sài Gòn nhảy vào vạch tội bà Đặng Thị Hoàng Yến về những cáo buộc nêu trên.

3* Mặt Trận Tổ Quốc nhảy vào đánh hội đồng

Ngày 18-4-2012, 100% ủy viên Đoàn Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc VN (UB/TW/MTTQ/VN) có mặt, đã tán thành kiến nghị lên Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội (UBTV/QH) bãi nhiệm đại biểu Đặng Thị Hoàng Yến. Buổi họp có sự hiện diện của bà Tòng Thị Phóng, Ủy viên Bộ Chính Trị, Phó Chủ Tịch Quốc Hội.

Sau đó, Trưởng Ban Công Tác Đại Biểu QH, bà Nguyễn Thị Nương phát biểu trên báo: “Nhân dân làm sao mà chấp nhận được một đại biểu không trung thực như bà Đặng Thị Hoàng Yến, làm sao đại diện được cho cử tri đã bầu mình”.

4* Một chiến dịch chính trị

GS Carlyle A. Thayer, một chuyên viên về các vấn đề Việt Nam, thuộc Học Viện  Quốc Phòng Úc cho biết, đây rõ ràng là một chiến dịch chính trị. Ông nói thêm: “Báo chí VN bị kiểm soát chặt chẽ, phải là người có nhiều quyền lực mới có thể duyệt cho hàng loạt thơ nặc danh chỉ trích bà Yến. Có thể tin được, bà là nạn nhân của những người thuộc bên ghen tỵ với tài sản và sự thành công của bà. Việt Nam còn lâu lắm mới trở thành một quốc gia được cai trị bằng pháp luật.”
Bà Đặng Thị Hoàng Yến, Chủ tịch Tập đoàn Tân Tạo và Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tại Gala Dinner thuộc Hội nghị Bộ trưởng kinh tế ASEAN 2010 (AEM 2010) tại Hà Nội

5* “Gièm pha, sỉ nhục và bôi nhọ tôi”

Ngày 21-4-2012, trả lời phỏng vấn đài BBC bằng Email, nữ đại biểu quốc hội thuộc hàng giàu nhất VN, bà Đặng Thị Hoàng Yến đã bác bỏ những cáo buộc về khai man lý lịch và nói “Tôi bị bôi nhọ và sỉ nhục”.

Dưới đây là phần trả lời phỏng vấn được gởi đến đài BBC:

-         BBC: Xin bà cho biết nhận xét về UB/MTTQ đề nghị bãi miễn tư cách đại biểu của bà.

-         Bà Yến: Thật sự tôi chưa được bất cứ ai trong MTTQ yêu cầu tôi giải thích, trình bày hoặc làm sáng tỏ vấn đề nầy. Cũng không có ai thông báo cho tôi về vụ việc nầy, tất cả chỉ được biết qua báo chí, cho nên tôi không thể đưa ra nhận xét nào được.

-         BBC: Cho đến nay, bà có nhận được tin tức nào từ quốc hội không?

-         Đáp: Chưa có. Chỉ đọc trên báo chí mà thôi.

-         BBC: Báo VN nói bà không khai tư cách đảng viên trong hồ sơ ứng cử. Nếu biết trước rắc rối xảy ra như hôm nay, vậy liệu bà có khai đã từng được kết nạp, và chưa bao giờ xin ra khỏi đảng hoặc bị khai trừ, không?

-         Đáp: Tôi tốt nghiệp Đại Học Kinh Tế năm 1980. Làm công chức với bầu nhiệt huyết và được kết nạp năm 1985 tại quận 5, Sài Gòn. Sau đó, tôi ra làm kinh doanh, và từ năm 1995, tôi không còn tham gia sinh hoạt đảng. Theo điều lệ của đảng, khi không sinh hoạt và không đóng đảng phí 3 tháng thì đương nhiên không còn là đảng viên nữa.

Tại thời điểm bầu cử quốc hội, căn cứ vào bản điều lệ, tôi biết rõ mình không còn là một đảng viên. Tôi được kết nạp công khai tại quận 5 Sài Gòn chớ không phải tại mật khu trong thời kỳ kháng chiến, cho nên không cần gì phải giấu giếm hay né tránh. Không phải chỉ có một mình tôi bị rơi vào trường hợp nầy, mà nhiều đại biểu khác cũng tương tự, và cũng khai như tôi, mà họ có sao đâu?

-         BBC: Một số báo đề cập đến quan hệ giữa bà và ông Jimmy Trần, đó có phải khó khăn mà bà gặp phải khi là đại biểu quốc hội hay không?

-         Đáp: Về mặt lý. Tại thời điểm tôi ứng cử, tôi và ông Jimmy Trần đã có quyết định của toà án cho phép ly hôn được ký ngày 6-10-2010. Và tại Hoa Kỳ, toà án Houston, Texas, cũng đã tiếp nhận bản án cho phép ly hôn. Đó là về mặt pháp lý, chúng tôi không còn quan hệ vợ chồng. Một số kẻ có dụng ý xấu lợi dụng, bịa chuyện để bôi nhọ, hành hạ và sỉ nhục tôi.

-         BBC: Có báo buộc bà mua phiếu. Đưa 500,000 đồng cho hơn 1,000 cử tri. Cáo buộc có đúng không?

-         Đáp: Nếu cho rằng, việc tài trợ mà tôi đã thực hiện suốt 18 năm qua là mua chuộc, là cố ý phỉ báng cái văn hoá “lá lành đùm lá rách” của dân tộc VN. Vì thế, trong năm nay, chúng tôi phải hủy bỏ kế hoạch thăm viếng, tặng quà, vậy ai là người thiệt thòi?
Cũng phải nói thêm rằng, suốt 18 năm qua, Tập Đoàn Tân Tạo do tôi thành lập đã thực hiện công tác từ thiện lên tới hàng ngàn tỷ đồng, trong đó có việc xây 1,000 căn nhà ở vùng rừng U Minh cho đồng bào nghèo.

Đã tài trợ chi phí giải phẩu cho 1,000 trẻ em dị tật bẩm sinh. Xây dựng nhiều trường mẫu giáo và trung học, tặng các vùng biên giới. Đã tặng hàng ngàn căn nhà tình nghĩa, tình thương, kể cả hiến tặng gần hết tài sản của tôi cho sự nghiệp giáo dục, để xây trường Đại Học Tân Tạo, một trường đại học phi lợi nhuận theo tiêu chuẩn hiện đại của Đại Học Duke ở Hoa Kỳ, Tân Tạo được coi là một đại học Harvard của VN. Đã cấp hàng ngàn học bổng “Hoa Trạng Nguyên” cho học sinh có tài năng mà nghèo khó.

-         BBC: Theo bà thì, đàng sau những cáo buộc trên báo về việc bãi miễn tư cách đại biểu thì có uẩn khúc gì không?

-         Đáp: Nếu tôi biết được những điều mà anh hỏi, thì có lẻ tôi không bị rơi vào tình trạng như hiện nay.

6* Phân tích của phóng viên Financial Times:

CSVN lo ngại doanh nhân ngoài đảng không tham nhũng.

Ngày 23-4-2012, phóng viên Ben Bland của báo Financial Times có bài phân tích về các diễn biến trong việc bà Hoàng Yến bị đề nghị bãi nhiệm như sau:

“Bà Yến có thể thành công trong kinh doanh để trở thành một trong những người giàu nhất VN, nhưng bà luôn luôn biết rằng, khi bước vào thế giới tối tâm mờ ám của chính trị cấp cao trong một nước độc tài toàn trị, là một canh bạc thắng ít thua nhiều. Chẳng bao lâu, khi bà và em bà là Đặng Thành Tâm, là những doanh gia giàu kết xù đầu tiên, được vào quốc hội do đảng CSVN kiểm soát, họ đã bị nhiều tờ báo nhà nước tấn công vào đời tư”.

“Trước khi tôi quyết định tham gia quốc hội, tôi đã biết rằng, trong trường hợp xấu nhất, “họ” có thể loại tôi ra. Tôi sẵn sàng cho điều đó”, bà Yến nói với phóng viên Ben Bland hồi tháng 3 năm 2012 như thế. Bà kết luận: “Tôi bị một số báo nhà nước bôi nhọ”.

Việc chóng lên mau xuống của một doanh nhân thành đạt hàng đầu cho thấy cái khó khăn mà đảng CSVN phải đối diện. Trong khi Trung Cộng có những bước nhanh chóng trong việc đưa doanh nhân hàng đầu vào bộ máy nhà nước, thì trái lại CSVN rất e ngại, vì những doanh nhân giàu kết xù nầy có nhiều quan hệ sâu rộng trong bộ máy chính quyền.

Việc bà Yến và em bà đắc cử trong một cuộc bầu cử, có một số rất ít ứng cử viên ngoài đảng cho thấy, quần chúng không còn niềm tin vào cán bộ đảng viên, vì ông nọ, bà kia đầy thành tích tham ô. Từ đó phát sinh ganh tỵ, gièm pha hạ bệ. Có dư luận cho rằng bà Hoàng Yến bị tham nhũng hạ gục.

Trong vận động bầu cử, bà Yến công khai tuyên bố, sẽ đấu tranh chống thực trạng tham nhũng, lãng phí tại các công ty quốc doanh, đồng thời, kêu gọi nhà nước tạo một môi trường bình đẳng cho khu vực tư nhân và đầu tư nước ngoài. Bà đã chỉ cho quần chúng thấy các công ty quốc doanh đang lún sâu vào nợ nần, kém hiệu quả vì cán bộ lãnh đạo công ty quốc doanh kém tài mà lại tham nhũng. Nhưng điều làm cho đảng CSVN không hài long, là việc bà ấy đã bỏ đảng và thành công. Trong quần chúng có câu “Bảng đỏ sao vàng” tức là “Bỏ đảng, sang giàu”, và bà Yến thuộc vào diện nầy, đảng nhột là phải.

Một người làm việc cho bà Yến, đã từng theo dõi sát vũ đài chính trị có nhiều mảng đen tối cho biết, một trong những câu chuyện trong 10 năm qua, là sự gia tăng thành công trong khu vực kinh tế xem như của tư nhân, có nghĩa là kinh tế quốc doanh của đảng luôn luôn làm ăn bết bát.
Bà Đặng Thị Hoàng Yến hiện cũng đang giữ chức vụ Chủ tịch Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam - Hoa Kỳ do VCCI chủ trì

7* Dự đoán có sự rạn nứt trong đảng Cộng Sản Việt Nam

Dư luận cho rằng bà Đặng Thị Hoàng Yến là người thân cận của Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, một chức vụ cao nhất nhưng quyền lực có tính nghi lễ và tượng trưng.

GS Carl Thayer nêu nhận xét: “Tôi phỏng đoán rằng sự thành công của bà Yến làm gai mắt một số cá nhân có nhiều quyền lực, mà cá nhân nầy lại không ưa Trương Tấn Sang, nên bươi móc đời tư của bà và bơm thông tin lên báo chí.”

Cũng có đồn đoán rằng bà Yến có thể bị mất chức là do hậu quả của Nguyễn Tấn Dũng bị mất chức Trưởng Ban Chỉ đạo chống tham nhũng. Nói rõ ra, bà Yến là nạn nhân, ruồi muổi chết vì con trâu Trương Tấn Sang và con bò Nguyễn Tấn Dũng húc nhau. (Trâu bò húc nhau, ruồi muổi chết)

Báo Người Cao Tuổi và báo Cựu Chiến Binh là 2 tờ báo phê phán bà Yến nặng nề nhất, hồi năm 2011, 2 tờ báo gởi một lá thơ cho Ủy Ban Thường Vụ QH, đồng gởi cho Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng và Chủ Nhiệm Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng, đề nghị bãi nhiệm bà Hoàng Yến. Có điểm đặc biệt là lá thơ không gởi cho Trương Tấn Sang. Việc vắng tên Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang làm tăng thêm đồn đoán trong dư luận, là bà Yến cùng phe cánh của ông Sang, vì thế, 2 tờ báo cố ý không nhắc đến tên ông Sang.

8* Đại biểu quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến xin từ nhiệm

8.1. Xin từ nhiệm

Ngày 4-5-2012, sau một thời gian quá mệt mõi, bà Đặng Thị Hoàng Yến gởi đơn đến UBTV/QH xin từ nhiệm, không nói lý do trực tiếp. Trong đơn, nêu lý do: quá mệt mõi vì sức ép của dư luận chồng chất”. Trong lá đơn 2 trang, bà cam kết, “sống có trách nhiệm và giúp đở người nghèo khó với lòng quả cảm”.

8.2. Bà Đặng Thị Hoàng Yến không có quyền từ nhiệm

Ngày 5-5-2012, Ủy Ban Thường Vụ QH “họp kín” để bàn về vụ việc. Buổi họp không có mặt của đại biểu Hoàng Yến. Các thành viên của Ủy Ban bỏ “phiếu kín” nhất trí như sau:
-         Bà Đặng thị Hoàng Yến không có quyền từ nhiệm
-         Việc bãi nhiệm sẽ được đưa ra kỳ họp khoáng đại vào cuối tháng 5 năm 2012.

8.3. Bà Hoàng Yến bị bãi nhiệm

Ngày 26-5-2012, trong phiên họp kín, Quốc Hội CSVN đã chính thức bãi nhiệm tư cách đại biểu của bà Đặng Thị Hoàng Yến, sau một năm làm đại biểu quốc hội từ 22-5-2011 đến 26-5-2012, Bãi nhiệm với 457 phiếu tán thành và 16 phiếu không tán thành.
Lý do: Không trung thực trong khi khai hồ sơ ứng cử.

9* Người chồng bị truy nã

9.1. Gặp nhau, kết hôn

Năm 2002

Bà Đặng Thị Hoàng Yến xuất cảnh sang Mỹ theo hộ chiếu công vụ, được sứ quán Mỹ cấp Visa loại B1, dành cho doanh nhân đi tìm cơ hội đầu tư, theo nội dung của thương ước Việt-Mỹ.

Năm 2003

Bà Yến tình cờ gặp ông Jimmy Trần, “khi đó bị vợ bỏ, không nhà không cửa, không có công ăn việc làm, hàng ngày phải đi tìm coupon giảm giá để ăn trưa. Bản thân tôi rất thương người nghèo khó, nhất là người Việt ở xứ người, nên tôi cho ông Jimmy Trần vào làm việc trong công ty của tôi ở Houston, Texas.”

Năm 2006

Ông Jimmy về VN, đến gặp gia đình tôi và cho biết, ông muốn về nước sống quảng đời còn lại, và xin được kết hôn với tôi.

Để cho cha mẹ an lòng, bà Yến đồng ý, và hôn lễ được tổ chức ngày 17-8-2007 tại Houston, Texas (HK).
“Tôi đồng ý, mặc dù biết ông nầy hoàn toàn không có điểm nào xứng đáng so với người chồng đã chết vì tai nạn năm 1989 của tôi cả”.

Để giữ thể diện, ông Jimmy Trần đề nghị bà Yến ghi trong bảng liệt kê tài sản của ông trước khi cưới là một triệu đô la.

“Chỉ ngay sau khi kết hôn, tôi phát hiện ông mê cờ bạc và tiêu tốn hàng triệu đô la, và tôi là người phải trả nợ cho ông ta.”
Cũng vì lý do đó mà bà Yến dứt tình, đòi ly hôn và trở về VN cuối năm 2007.

Tháng 9 năm 2008

Sau nhiều lần năn nỉ bằng những lời hứa ngon ngọt, thề thốt đủ điều, xin vợ cho về nước để làm lại cuộc đời.
Bà Yến mềm lòng, và đồng ý cho ông Jimmy Trần vào làm việc ở công ty Vietnam Land của người em họ. Theo giấy phép đăng ký kinh doanh thì ông Jimmy Trần là Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị kiêm Tổng Giám Đốc công ty cổ phần Phát Triển Đô Thị Việt Nam (Vietnam Land)

Năm 2009

Chứng nào tật nấy, ngày 5-7-2009, Jimmy Trần bị cảnh sát bắt vì quan hệ tình dục với gái mãi dâm ở một khách sạn Sài Gòn, trong khi bà Yến đi công tác ở Hà Nội.

9.2. Ly hôn

Thế là bà Yến đâm đơn xin ly hôn.

“Ngay bản thân tôi cũng bị gái mãi dâm tống tiền, vì vậy ông ta mới đồng ý ký tên vào đơn xin ly dị đề ngày 9-7-2009, với lý do: “Ông Trần vi phạm luật hôn nhân gia đình và vi phạm đạo đức trong sinh hoạt”.

Khi về VN hồi tháng 9 năm 2008, tài khoản của Jimmy Trần chỉ có 3.92 USD (3 đô la 92 xu). Đến điểm ly hôn, ông Jimmy ghi rõ tài sản là 50,000 đô la, là tiền kiếm được từ công ty Vietnam Land.

9.3. Về tiền án của Jimmy Trần

Cho đến khi phạm pháp ở VN, thì cơ quan luật pháp Hoa Kỳ cho biết là:

Cuối năm 1989, Jimmy Trần được thuê vào làm tổ trưởng bán hàng cho một cửa hiệu, chỉ sau một tháng, ông bị bắt quả tang ăn trộm nhiều thùng bia và nước ngọt. Toà Houston kết án 6 tháng tù và 12 tháng quản chế.

Khi làm Tổng Giám Đốc công ty Vietnam Land, ông lợi dụng chức vụ, ký những hợp đồng kinh tế thoả thuận ăn chia phần trăm với các đối tác, và nhận tiền cọc để chiếm đoạt làm của riêng. “Chính em họ là Vũ Thị Nga và gia đình tôi là những người bị hại. Bản thân tôi phải trả 160 tỷ đồng để thanh toán hậu quả”.

Ngày 2-7-2010, Vietnam Land gởi công văn đến cơ quan điều tra công an tố cáo Jimmy Trần.
Ngày 5-7-2010, Jimmy Trần trốn ra khỏi nước qua phi trường Tân Sơn Nhất
Ngày 8-9-2010, công an điều tra ra quyết định khởi tố vụ án hình sự đối với Jimmy Trần và các tòng phạm về tội “Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản” và tội “Chuyển tiền trái phép qua biên giới”.
Ngày 27-9-2010, công an phát lệnh tầm nã Jimmy Trần.

Jimmy Trần bị tầm nã là do công ty Vietnam Land tố cáo, chỉ riêng dự án Kiên Lương, công ty nợ các nhà thầu 100 tỷ đồng.

10* Vài nét về Đặng Thị Hoàng Yến

10.1. Tiểu sử

Đặng Thị Hoàng Yến sinh năm 1959 tại Hải An, Hải Phòng.      Cha là cán bộ Sài Gòn tập kết ra Bắc. Mẹ là người Hải Phòng.

Tốt nghiệp Đại Học Kinh Tế Sài Gòn. Làm công chức 13 năm. Đến năm 1993 ra thành lập công ty Hoàng Yến, sau đổi thành Tập Đoàn Tân Tạo.

Người chồng trước chết vì tai nạn năm 1989.

Năm 2007 Hoàng Yến kết hôn với ông Jimmy Trần tại Texas, HK. Ly hôn năm 2009.

Tháng 5 năm 2011, đắc cử đại biểu quốc hội khoá 13.

Ngày 26-5-2012, quốc hội bãi nhiệm tư cách đại biểu.

10.2. Thành tích

Đặng Thị Hoàng Yến lập được những thành tích như sau:

Thành lập Tập Đoàn Tân Tạo. Thành lập Khu Công Nghiệp Tân Tạo (Sài Gòn), Khu Công Nghiệp Tân Đức (Đồng Nai), trường Đại Học Tân Tạo và Quỹ Từ Thiện.

10.3. Các chức vụ

- Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Tập Đoàn Tân Tạo
- Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị trường Đại Học Tân Tạo
- Chủ tịch Hội Đồng Doanh Nghiệp Việt Nam-Hoa Kỳ
- Thành viên Ủy Ban Kinh Tế Xã Hội châu Á-Thái Bình Dương (ESCAP)
- Thành viên Hội Đồng Kinh Tế của tổ chức ASEAN
- Thành viên Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới, khu vực Đông Nam Á
- Đắc cử đại biểu quốc hội khoá 13, nhiệm kỳ 2011-2016. (Bị bãi nhiệm ngày 26-5-2012)

11* Tập đoàn Tân Tạo (Tan Tao Group)

Năm 1993, bà Đặng Thị Hoàng Yến thành lập Tập Đoàn Tân Tạo. Là một doanh nghiệp phát triển cơ sở hạ tầng và Khu Công Nghiệp hàng đầu Việt Nam.

Tan Tao Group có 21 công ty con hoạt động trên nhiều lãnh vực: phát triển cơ sở hạ tầng, xây dựng, năng lượng và truyền thông.

Một công ty con của Tân Tạo là ITACO đã trở thành 1 trong 9 cổ phiếu Blue-chip, được cho gia nhập chỉ số index chứng khoán Russell Global. Và là 1 trong 10 công ty có số vốn lớn nhất VN hiện nay. Đang đầu tư xây dựng một nhà máy điện lớn nhất VN với số vốn 3 tỷ đô la.

12. Trường Đại Học Tân Tạo

Trường Đại Học Tân Tạo (Tan Tao University-TTU) là một đại học tư thục phi lợi nhuận, giảng dạy bằng tiếng Anh đầu tiên ở VN, theo chương trình đại học hiện đại Duke của Hoa Kỳ. Đại Học Tân Tạo, tại Long An, được xem như một Harvard của VN, thành lập ngày 25-11-2010. 60% giáo sư là người nước ngoài.
Người sáng lập và Ban Cố Vấn trước tòa nhà trung tâm của Đại học Tân Tạo
12.1. Ban Giám hiệu:

Hiệu trưởng: GS TS Võ Tòng Xuân
Hiệu phó: TS Trần Xuân Thảo, Thạc sĩ Lê Văn Khôi
Hội Đồng Cố Vấn:

-         GS Malcolm Gillis, nguyên hiệu trưởng Đại học Rice (HK)
-         GS Eugene H. Levy. Hiệu trưởng Đại học Rice, Hội đồng Cố vấn cơ quan NASA
-         GS Peter Lange. Hiệu trưởng Đại Học Duke, giáo sư Đại học Harvard
-         GS Charles J. Henry. Nguyên phó hiệu trưởng Đại học Rice

Các khoa ngành: Kỹ thuật và khoa học vi tính, kinh tế và quản trị kinh doanh, nhân văn và ngôn ngữ học, Y khoa.

12.2. Cấp học bổng

Năm học 2012-2013, 500 sinh viên được cấp học bổng toàn phần (3,000 USD) cho tất cả sinh viên năm thứ nhất. Sau năm thứ nhất, học bổng được cấp theo số điểm như sau:

-         Điểm từ 3.5 đến 4.0: Được cấp 100% học bổng (3,000USD)
-         Điểm từ 3.0 đến 3.5: 75% học bổng
-         Điểm từ 2.5 đến 3.0: 50%

12.3. Giải thưởng Hoa Trạng Nguyên

Nhằm tôn vinh và khích lệ những tài năng trong học tập, đồng thời góp phần thúc đẩy phong trào phấn đấu rèn luyện trong học sinh, sinh viên vươn tới đỉnh cao, sáng lập Giải thưởng để tuyên dương các học sinh đạt giải quốc tế , quốc gia, thủ khoa ở các trường đại học, học viện, và học sinh đạt thành tích học tập xuất sắc trong cả nước.

Ngày 23-9-2011 trao 1,800 giải, ngoài ra còn thưởng cho 8 học sinh đoạt giải các kỳ thi quốc tế, 7 học sinh đoạt giải quốc gia và 50 sinh viên thủ khoa của các trường đại học trong nước.
50 thủ khoa ĐH được tặng giải thưởng Hoa trạng nguyên năm 2011

13* Hoạt động từ thiện

Tập đoàn Tân Tạo tham gia tích cực vào nhiều hoạt động từ thiện tại  nhiều địa phương, trong cả nước.
Ngày 30 tháng 9 năm 2007, Tập đoàn Tân Tạo đã ra mắt 3 quĩ từ thiện gồm:

Quĩ ITA vì tương lai, Quĩ ITA chiến thắng bệnh tật, Quĩ ITA hàn gắn vết thương, để hỗ trợ các em học sinh nghèo học giỏi, các  gia đình neo đơn bị ảnh hưởng bởi thiên tai lũ lụt, các bệnh nhân nghèo.

14* Bà Hoàng Yến thách thức chính quyền

Trong buổi họp báo ngày 21-4-2012, bà Hoàng Yến cho biết:

Tôi chấp nhận việc bãi nhiệm, nhưng muốn cho mọi người tâm phục, khẩu phục, tôi đề nghị làm rõ 3 vấn đề:

1.     Nhiều đại biểu khác cũng ở trong tình trạng giống như tôi trong việc khai hồ sơ, nhưng có ai bị như tôi không?
2.     Tôi yêu cầu làm sáng tỏ việc hồ sơ lý lịch của tôi bị cạo sửa, tẩy xoá, viết thêm bằng tay vào, mà trước đây, tôi đã gởi thơ yêu cầu Ban Công Tác Đại Biểu làm sáng tỏ, mà tới nay chưa được trả lời.
3.     Tôi là một trong 3 thành viên được chính phủ cử tham gia Hội Đồng Tư Vấn về kinh tế và kinh doanh của tổ chức ASEAN, do đó, việc bãi nhiệm phải cho rõ ràng.

Chưởng nầy độc thật. Một phụ nữ tay trắng lập nên sự nghiệp hiển hách, từng lăn lộn trong đấu trường kinh doanh dưới chế độ phe đảng và tham nhũng, ắt phải có bản lĩnh về mọi mặt. Không phải là tay vừa.
Nhà nước CSVN bí lối, cứng họng, làm sao mà trả lời cho được?

15* Nhận xét vụ việc

15.1. Những cái sai của Mặt Trận Tổ Quốc

1). Mặt Trận Tổ Quốc phải chịu trách nhiệm

Hồ sơ ứng cử phải qua 3 giai đoạn duyệt xét từ Sở Nội Vụ đến MTTQ.

Đặng Thị Hoàng Yến nhận hồ sơ từ Sở Nội Vụ, điền đơn rồi nạp lại cho Sở Nội Vụ tỉnh Long An.

Ngày 14-3-2011, Sở NV trả đơn, yêu cầu khai thêm.

Ngày 18-3-2011, Sở NV nhận đơn, xem như hợp lệ. Hồ sơ chuyển qua MTTQ, cứu xét hợp lệ, nên chấp nhận cho ra ứng cử.

Rõ ràng là MTTQ đã làm sai, nếu cho rằng hồ sơ đó khai không đầy đủ.

Mặt Trận Tổ Quốc chính là cơ quan làm sai, cho nên phải chịu trách nhiệm. Không phải lỗi của bà Yến.

2). Mặt Trận Tổ Quốc vi phạm nguyên tắc

MTTQ chỉ nhận hồ sơ, xét hồ sơ, đồng ý giới thiệu cho ra ứng cử. Sau khi đắc cử, bà Hoàng Yến thuộc về nhân viên dưới sự quản lý của Quốc hội.

Nếu MTTQ phát hiện ra sự “khai man lý lịch”, thì chỉ có quyền thông báo cho QH để cơ quan nầy giải quyết.

Việc MTTQ họp bỏ phiếu là vi phạm nguyên tắc. MTTQ không có quyền quyết định có nên hay không nên đề nghị bãi nhiệm. Trường hợp đa số phiếu không đồng ý đề nghị bãi nhiệm thì sao? Vì sai là sai, không có gì thay đổi khi bỏ phiếu đồng ý hay không đồng. MTTQ đã  vi phạm nguyên tắc.

MTTQ không có thẩm quyền biểu quyết, cho nên kết quả biểu quyết không có giá trị pháp lý. Và rồi quốc hội lại căn cứ vào một vụ việc không có giá trị pháp lý, để ra một quyết định pháp lý, thì cả hai đều sai.

3). Ai cạo sửa hồ sơ lý lịch của bà Hoàng Yến?

Hồ sơ lý lịch của bà Hoàng Yến bị cạo sửa, tẩy xoá, viết tay thêm vào.

Nếu MTTQ quản lý hồ sơ đó thì phải chịu trách nhiệm hành vi phạm pháp nầy. Nếu MTTQ không quản lý hồ sơ, thì làm sao biết được đã khai man lý lịch? Làm ăn  cái kiểu gì mà qua 3 vòng kiểm tra, cứu xét mà không thấy đuợc sự “khai man”?

4). Mặt Trận Tổ Quốc bịt miệng bị cáo.

Trước khi giải quyết vụ việc “khai man”, theo nguyên tắc phải chính thức thông báo cho “bị cáo” Hoàng Yến biết, để trình bày lý do, đồng thời xác nhận có vi phạm hay không? MTTQ đã không làm việc nầy, lại họp kín, bỏ phiếu kín là hành động bịt miệng bị cáo, lừa bịp cử tri.

Tóm lại, kiến nghị của MTTQ lên QH không có giá trị pháp lý. Ít nhất, phải có một cơ quan pháp luật như công an điều tra hoặc tòa án có thẩm quyền để chứng nhận thực chất của vụ việc.

15.2. Cái sai của Quốc Hội CSVN

Quốc Hội là cơ quan làm việc về pháp luật, làm ra luật, thế mà vi phạm luật, làm việc phi pháp. Giải quyết một việc quan trọng như thế, thì phải lập một ủy ban điều tra độc lập mới công bằng, trung thực, như các quốc gia văn minh đã thực hiện.

2). Đại đa số đại biểu không dám bỏ phiếu công khai

“Khai man lý lịch” là một hành vi đơn giản và công khai, không thuộc phạm vi bí mật quốc gia, an ninh quốc phòng, thế mà 457 đại biểu không dám bỏ phiếu công khai. Đó là hành vi hèn nhát, không dám đối diện với sự thật, không dám chịu trách nhiệm về quyết định của mình, chứng tỏ gian dối, không xứng đáng đại diện của dân. Thật là ô nhục và vô liêm sĩ.

3). Quốc hội bịt miệng bị cáo

Hình ảnh Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trước toà án thể hiện chế độ hiện nay ở VN. Quốc hội ô nhục nầy cũng thể hiện cái ô nhục đó.

Bà Hoàng Yến phát biểu trong cuộc họp báo ngày 21-4-2012: “Thông tin một chiều của chính quyền làm cho cử tri không hiểu rõ sự thật về người đại diện của họ”.

Tại sao không dám mời bà Hoàng Yến ra trước những ủy ban cáo buộc bà, để tr ình bày, làm sáng tỏ vụ việc? Che dấu sự thật không phải là tư cách của người đại diện nhân dân.

Câu nói của bà Hoàng Yến trong buổi họp báo làm cho mấy cha nội đại biểu gia nô nhột không ít:”Nhiều người hỏi tôi, sao hay phát biểu tại nghị trường như thế?, tôi trả lời: Nếu vào quốc hội mà hèn nhát, không dám nói, thì tôi xin ra”.

16* Kết

Việc bãi nhiệm bà Đặng Thị Hoàng Yến cho thấy CSVN vẫn còn vi phạm nhân quyền trầm trọng, một đại biểu quốc hội mà còn bị như thế, thì người dân thấp cổ bé miệng bị đối xử như thế nào.

Ngày 24-5-2012, phúc trình năm 2011 của Bộ Ngoại Giao HK về nhân quyền VN đã xác nhận tình hình nhân quyền ở VN đã xuống cấp trầm trọng. Phụ tá Ngoại trưởng, ông Michael Posner nêu rõ: “Chúng tôi vẫn thấy nhân quyền tại VN không có gì khích lệ và không thể chấp nhận được”.

Ngày 3-5-2012, Tổng thống HK kêu gọi thế giới đừng quên trường hợp bị giam cầm của Blogger Điếu Cày tại VN, vì các hoạt động thực thi tự do ngôn luận, tự do bày tỏ ý kiến.

Việc bãi nhiệm bà Hoàng Yến cho thấy những khó khăn mà đảng CSVN sẽ phải đối diện trước sự lớn mạnh của khu vực kinh tế tư nhân, sự thành đạt của các doanh nhân ngoài đảng, không tham nhũng, làm mất thêm niềm tin vào cán bộ đảng viên, vào sự lãnh đạo của đảng, đồng thời chứng tỏ sự rạn nứt trong đảng.  Có ý kiến cho rằng, việc bãi nhiệm bà Yến gắn liền với việc mất chức Trưởng Ban chống tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng.

Về pháp luật của CSVN, cán bộ đảng viên làm ra luật, đảng viên sửa đổi luật, đảng viên thi hành luật, đảng viên đi bắt người, đảng viên ngồi toà xét xử bỏ tù người, đảng viên giam giữ người trong nhà tù, đảng viên xét ân xá, ân giảm, đảng viên quản chế tại gia. Cái mỉa mai là VC cho rằng quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, nhưng không biết cái quyền lực cụ thể đó cái gì?

Dân gian có câu rất chí lý: “Đảng chỉ tay, quốc hội giơ tay, Mặt Trận Tổ Quốc vổ tay, và nhân dân trắng tay”.

Trúc Giang
Minnesota ngày 1-6-2012




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Ba nhà hoạt động dân chủ gửi thư nhân chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ

Hôm 1/6/2012, nhân dịp Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ sang thăm VN sau cuộc gặp bàn về An Ninh Châu á tại Singapore. Ba nhà hoạt động dân chủ đối lập là Luật sư Nguyễn Văn Đài, Luật sư Lê Quốc Quân và Bác sỹ Phạm Hồng Sơn đã có bức thư quan trọng gửi Quốc Hội và Chủ Tịch nước đề nghị cải thiện nhân quyền để có thể mua vũ khí của Mỹ nhằm tự vệ và bảo vệ tổ quốc trước sự xâm hại cửa Bắc Kinh.

Trong bức thư, các ông đề nghị cần phải dừng ngay việc vũ lực trong việc thu hồi đất đai của nông dân, việc sách nhiễu các trí thức và tiến hành sắp xếp hợp lý để thả tù nhân lương tâm.


Theo Dân Làm Báo


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Kẻ thù của nhà nước

Họ ngồi lặng lẽ trong một quán cà phê giữa Sài Gòn ồn ào. Họ chờ tin về một người bạn, Bùi Chát. Anh lại vừa bị bắt. Đại sứ quán Thụy Điển đã mời anh ra Hà Nội dự một buổi lễ. Đó chỉ là một chuyến bay nội địa, nhưng Bùi Chát không đến được Hà Nội. Công an bắt anh ngay tại sân bay TP Hồ Chí Minh[i]. Anh bị giữ từ lúc đó. Đây là lần thứ hai anh bị bắt, trong vòng vài tháng[ii].
Nhà thơ Bùi Chát tại Buenos Aires ngày 25/04/2011.
“Bây giờ là tròn 24 tiếng Bùi Chát bị giữ”, Lý Đợi nói vào không gian im lìm. Ngoài họ không có khách nào trong quán. Nhạc không mở. Với hàng ria mép và áo thể thao tân cổ, Lý Đợi, 33 tuổi, bạn chí cốt của Bùi Chát, 32 tuổi, trông không khác những thanh niên ở Berlin-Mitte[iii]. Hai người sống chung nhà tại TP Hồ Chí Minh, thành phố lớn nhất và là trung tâm kinh tế Việt Nam. Họ viết thơ về tình yêu, tình bạn và về tự do, ước mơ của họ. Những bài thơ khi tục, khi thô, khi đau đớn và buồn da diết. Ở Việt Nam, họ thuộc giới tiên phong của một thế hệ trẻ không muốn dính dáng gì đến nền văn học cộng sản với những phấn khởi chào mừng vô tận.

Tôi trò chuyện với những người cộng sản
Những người anh em
Những người muốn chăn dắt chúng tôi
Luôn biến chúng tôi thành đồ hộp
Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn
[iv]

Chế độ cộng sản thống trị tại Việt Nam kiểm soát chặt chẽ mọi phương tiện truyền thông. Các mạng xã hội như Facebook và Twitter đều bị chặn. Chỉ Trung Quốc mới vượt qua Việt Nam trong kỉ lục tống blogger vào tù mà không cần một phiên tòa tử tế. Không hiếm khi họ bị giam giữ nhiều năm ròng, tuyệt đối không được liên lạc với thế giới bên ngoài. Thậm chí ở nơi công cộng, tụ tập từ bốn người trở lên mà không xin phép cũng bị cấm. Trong con mắt của chính quyền, hai chàng trai làm thơ này là một cái gì nguy hiểm cho trật tự chính trị. Nhà nước theo dõi và đe dọa họ, các tác phẩm của Lý Đợi và Bùi Chát không được bày trong các cửa hàng sách. Đối với Bùi Chát, tên thật là Bùi Quang Viễn, chính quyền tỏ ra đặc biệt lưu ý. Mười năm trước, anh sáng lập nhóm Mở Miệng và Nhà Xuất bản Giấy Vụn. Cho đến nay, NXB Giấy Vụn đã phát hành khoảng 40 đầu sách, trong đó có những tác phẩm như Trại súc vật của George Orwell mà ở Việt Nam bị cấm và 5 tác phẩm của Bùi Chát. Sách được làm từ những bản photocopy thông thường và sau đó phân phát tại những buổi đọc văn tự phát, thông tin qua tờ rơi hay tin nhắn bằng điện thoại di động.

Chúng ta có mặt nơi đây không phải để khóc
Không phải để cân nhắc
Im lặng
Rồi quay đầu


Trong ánh sáng đục ở quán cà phê, bạn bè Bùi Chát kể cho tôi nghe về cuộc sống của họ, các văn nghệ sĩ, tại một đất nước không có tự do tư tưởng. Người trẻ nhất mới ngoài hai mươi, sinh viên báo chí; người nhiều tuổi nhất đã trên bảy mươi, là một tác giả từng sống nhiều năm tại Canada. Họ đều ủng hộ nhóm Mở Miệng. Họ bảo, tất cả đều vô ích: học báo chí cũng vô ích, viết thơ cũng vô ích, dịch sách cấm cũng vô ích. Nhưng biết đâu. Biết đâu một ngày nào đó chế độ này tận số, như ở nhiều nước khác.

Ở nước ngoài, hoạt động của Bùi Chát cũng đã có tiếng vang. Vì sự can đảm đương đầu với chính sách kiểm duyệt của nhà nước, Trung tâm Văn bút Thụy Điển đã chọn anh làm thành viên danh dự. Năm ngoái, anh được Hiệp hội Xuất bản Quốc tế IPA trao Giải thưởng Tự do Xuất bản. Lễ trao giải diễn ra tại Hội chợ sách Buenos Aires. IPA đã giữ kín thông tin này, trước khi anh rời khỏi Việt Nam. Nhưng khi về nước, anh bị công an bắt và tạm giam 48 tiếng đồng hồ. Các tập thơ anh mang theo, giải thưởng và bằng chứng nhận đều bị tịch thu. Như thể bằng cách đó thì coi như xóa được sự vinh danh ấy.

Lý Đợi bật dậy khi điện thoại di động của anh reo và cầm máy chạy ra ngoài. Ngay sau đó anh quay vào, như trút được gánh nặng: “Bùi Chát được thả rồi!”

Hôm sau, Bùi Chát đợi tôi trong căn phòng khuất ở một quán cà phê nhỏ ở khu phố Tây ba lô Phạm Ngũ Lão, từ ngoài nhìn vào không thấy. Quần bò, áo phông, trông anh cũng như mọi người ở khu Phạm Ngũ Lão này. Anh chỉ nói được một chút tiếng Anh, nên có hai người bạn đến phiên dịch giúp. Tuy còn mệt vì vụ bắt giữ hôm qua, Bùi Chát rất nhã nhặn, gần như rụt rè. Anh cân nhắc trước khi nói, và rất lựa lời.

“Họ nhắc đi nhắc lại các biên bản từ những cuộc thẩm vấn trước đây và lặp lại toàn các câu hỏi giống nhau”, Bùi Chát kể. “Ai đứng đằng sau các anh, ai tài trợ? Mở Miệng có quan hệ với những nước nào? Có liên lạc với những văn nghệ sĩ, trí thức, luật sư nào?” Rồi họ cho anh xem những văn bản luật pháp và bảo rằng in sách không có giấy phép của nhà nước là bị nghiêm cấm. Bùi Chát cho biết, anh đã quen với những vụ “làm việc” như vậy với công an ở TP Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, nỗi sợ vẫn thường xuyên rình rập.

Cách đó không lâu, anh về thăm gia đình, cách Sài Gòn 40 cây số. Hai giờ đêm, cha mẹ gọi anh dậy, thì thào: Có mấy người sục vào nhà. Bùi Chát lẻn cửa sau qua nhà hàng xóm, trốn ở đó đến sáng hôm sau. Cha mẹ anh bị thẩm vấn suốt đêm. Hai ông bà chối là con trai không về thăm nhà. “Cả nhà rất sợ. Công an ở địa phương ác lắm”, Bùi Chát kể.

Những người anh em
Vẫn lừa lọc chúng tôi
Vẫn tước đoạt ánh sáng, giọng nói của chúng tôi
Vẫn dọa dẫm chúng tôi
Bằng súng và thực phẩm


Ở Việt Nam, kẻ thù của nhà nước là các nhà văn nhà thơ trẻ tuổi viết thật tư tưởng của mình. Việc có những tác giả vượt qua hàng rào kiểm duyệt của nhà nước bằng cách tự in sách khiến chính quyền lo ngại. “Họ cũng không muốn tôi được thế giới biết đến nhiều hơn”, Bùi Chát nói, “vì họ sợ những người Việt Nam khác sẽ làm theo tôi và phát biểu thật quan điểm của mình. Chế độ sợ một phong trào.”

Bùi Chát đang học luật, anh hi vọng kiến thức luật pháp có thể sẽ giúp anh tự vệ trước các cơ quan quyền lực. Anh hi vọng Việt Nam sẽ thay đổi, ý thức về pháp luật và công bằng xã hội sẽ hình thành. Hiện giờ thì điều đó còn rất mỏng manh. “Tôi muốn những người cầm quyền hành xử hợp pháp và tôn trọng luật pháp. Họ không được quyền tùy tiện làm theo ý họ. Nhưng muốn được như thế thì người dân phải biết rõ quyền của mình.”

Nhưng học luật để làm gì, khi nhà nước kiểm soát tất cả? “Ở đây cũng vẫn có tự do”, Bùi Chát nói, “vấn đề chỉ là phải biết giành lấy nó. Phải đi tìm những nguồn độc lập. Internet là một phương tiện đặc biệt quan trọng.” Vì chính quyền không cho họ một lựa chọn nào khác. “Ngay ở trường đại học cũng vậy, cả ngày sinh viên bị nhồi nhét toàn thông tin sai sự thật và lừa mị. Chẳng qua chỉ để duy trì chế độ.”

Có lẽ Bùi Chát sẽ chẳng bao giờ được làm nghề luật sư, vì sinh viên đã tốt nghiệp khoa luật còn phải qua một khóa đào tạo của Bộ Tư pháp mới được cấp chứng chỉ hành nghề. Bùi Chát quen một số luật gia không hề được cấp chứng chỉ, dù đã tốt nghiệp xuất sắc và qua khóa đào tạo đó. Một số người trong đó thậm chí đang ngồi tù không án. Tuy nhiên, Bùi Chát vẫn hi vọng được hành nghề luật sư sau khi tốt nghiệp. Anh muốn lấy đó làm nghề nuôi hoạt động văn chương và xuất bản độc lập của mình. “Không phản kháng thì chẳng bao giờ có tự do”, anh nói và rời khỏi quán cà phê. Ra đường, đội mũ bảo hiểm, và lên xe phóng đi. Có thể chiếc mũ bảo hiểm ấy sẽ cứu mạng anh đêm nay.

Anh đến ăn mừng với bạn bè vì anh vừa được thả. Trên đường về nhà, có bốn người đàn ông đi xe máy bám theo anh. Anh dừng xe, hỏi vì sao. Không một lời đáp, họ đánh anh vào ngực, vào lưng và rất nhiều lần vào đầu. Vài ngày sau, Bùi Chát gửi email cho tôi, thông báo. Một trong số những người đó bảo: “Mày còn thò mặt đến con hẻm này thì chúng tao giết.”

Bùi Chát sống ở chính con hẻm đó.

Nguồn: Meike Fries: “Der Staatsfeind”, tạp chí Zeit Campus số 2 (tháng 3&4 2012) của tuần báo Zeit, trang 70-73

© Meike Fries –  Phạm Thị Hoài dịch
    Bản tiếng Việt © 2012 pro&contra

[i] Bùi Chát bị bắt giữ tối ngày 05.6.2011 tại sân bay Tân Sơn Nhất, khi anh chuẩn bị lên máy bay ra Hà Nội dự lễ kỉ niệm Quốc khánh Thụy Điển ngày 06.6.2011 theo lời mời của Tòa Đại sứ Thụy Điển tại Hà Nội. (Các chú thích trong bài đều của người dịch.)
[ii] Bùi Chát bị bắt giữ lần thứ nhất ngày 30.4.2011 tại sân bay Tân Sơn Nhất, khi anh vừa nhận Giải thưởng Tự do Xuất bản của Hiệp hội Xuất bản Quốc tế IPA ở Buenos Aires trở về.
[iii] Berlin Mitte: Quận ở trung tâm phía Đông Berlin, với nhiều văn nghệ sĩ, người nước ngoài, khách du lịch.
[iv] Các đoạn thơ dẫn trong bài đều trích từ tập Bài thơ một vần của Bùi Chát, NXB Giấy Vụn, 2009



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Việt Nam Tuần Qua

Tranh chấp đất đai và tình trạng nợ nần thua lỗ của các Tổng công ty nhà nước tiếp tục là các vấn đề thời sự gây nhiều bức xúc trong dư luận Việt Nam.
Ngày 14-3-2012, Dân Oan từ các Tỉnh như: Bình Thuận - Bình Dương - An Giang - Bến Tre - Tiền Giang - Đồng Tháp - Vĩnh Long - Sài Gòn v.v... kéo đến văn phòng chính phủ đại diện phía Nam, 210 Võ Thị Sáu - Sài Gòn, căng biểu ngữ đòi tài sản nhà đất bị cưỡng chế. (ảnh minh họa)
Đến phiên dân oan Miền Nam

Tuần này nếu ở miền Bắc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho chính quyền tỉnh Hưng Yên phải làm lại bản tường trình về những diễn biến của vụ cưỡng chế gây bất bình trong công luận với nhiều bằng chứng về việc công an đánh người, hành hung nhà báo; thì ở miền Nam, hàng trăm nông dân các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long lại tập trung về trước trụ sở Ủy ban Nhân dân tỉnh An Giang để khiếu kiện đất đai.

Trả lời Mặc Lâm của Đài Á Châu Tự Do, ông Sáu, một người có đất bị cưỡng chế có mặt trong đoàn người khiếu kiện cho biết:

“Chúng tôi ở dưới Tri Tôn tập trung trên 400 người tại Ủy Ban Tỉnh. Hiện nay chúng tôi kéo nhau về Ủy Ban Tỉnh để đấu tranh.

Chúng tôi có đem đơn thưa đến văn phòng Trung ương Đảng. Chúng tôi đi đến Bộ Tài nguyên Môi trường đề nghị Ủy ban Tỉnh phải giải quyết thỏa đáng cho bà con nhưng Ủy ban tỉnh cũng không chấp hành.”


Đi khiếu nại thì cũng như không có ai tiếp đâu?
Bà Mai
Cùng lên tiếng trên Đài Á Châu Tự Do, Bà Mai, một nông dân huyện Chợ Mới nói rằng đã nhiều lần người dân theo đuổi khiếu kiện nhưng không được chính quyền giải quyết. Bà kể:

“Bà con đến đây khiếu nại vấn đề đất đai. Cái dự án này kéo dài đến 4 năm rồi mà soài thì không được chăm sóc, bây giờ vườn thì cây xơ xác, dân rơi vào tình trạng khốn đốn rồi cho nên nhiều lần gặp ủy ban tỉnh để yêu cầu thì ủy ban có hứa mà không giải quyết.

Chúng tôi có đến trụ sở tiếp công dân ở Hà Nội có văn bản về thì cũng nói là hứa vài hôm thì sẽ giải quyết. Dân yêu cầu nếu không làm thì UBND tỉnh ra quyết định hủy bỏ phương án này để cho dân sửa sang vườn tược lại để canh tác mà họ không trả lời, không giải quyết gì hết. Đi khiếu nại thì cũng như không có ai tiếp đâu?”


Được biết, những người dân này đã từng nhiều lần kêu cứu và gửi đơn kiến nghị, khiếu nại lẫn tố cáo đến nhiều cơ quan kể cả ra tận Hà Nội để kêu cứu nhưng không có kết quả.

15 dân oan Đắc Nông bị xét xử

Trong lúc tại hai đầu Nam – Bắc đất nước, các vụ khiếu kiện đất đai vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa, thì tại miền Trung, tòa án tỉnh Đắc Nông hôm thứ Sáu đã đưa ra xét xử 15 người bị công an bắt giam từ tháng 4 năm ngoái khi họ chống lại đoàn cưỡng chế đất của chính quyền.
Dân oan Dak Nông khiếu kiện tại Hà Nội, ảnh chụp tháng 2 năm 2012. Hình do thính giả RFA gửi.
Tin cho hay, 15 người này thuộc trong số gần 200 người dân địa phương đã phục kích, ném đá, dùng bom và súng tự chế tấn công lực lượng cưỡng chế, khiến hai công an bị thương, phá hủy 9 xe máy xúc, máy ủi và một xe cứu thương.

Báo đài nhà nước giải thích vụ chống lệnh cưỡng chế là do tình trạng phá rừng không kiểm soát được, còn phía cư dân địa phương thì tố cáo địa phương lấy đất của họ để bán cho các công ty kinh doanh.

Lỗi hệ thống

Về kinh tế xã hội, Việt Nam Tuần Qua tiếp tục ghi nhận những phản ứng từ trong nước trước tình trạng thua lỗ, nợ nần của các Tổng công ty nhà nước.
Các Tập đoàn cột trụ của kinh tế Việt Nam. RFA/internet.
Sau Vinashine đến lượt Vinalines bị phanh phui đã tiêu xài ngân sách quốc gia một cách vô tội vạ lên đến hàng trăm ngàn tỉ đồng, khiến công luận không thể không đặt câu hỏi về cơ chế điều hành tại các tập đoàn nhà nước này? Và đâu là vai trò thực sự của các Tổng công ty nhà nước trong nền kinh tế quốc dân?

Trả lời Nam Nguyên của Đài Á Châu Tự Do, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, hiện đang giảng dạy tại Đại học Bách khoa Đà Nẵng cho rằng vụ sụp đổ Vinashin rồi bê bối thua lỗ ở Vinalines cùng nhiều tập đoàn tổng công ty nhà nước đã cho thấy tính bất cập của thể chế ở Việt Nam:

“Một cái hệ thống mà quyền hành tập trung, anh vừa đá bóng vừa thổi còi thì làm sao có một trận đá bóng gọi là công bằng được… Montesquieu ngày xưa đã nói có quyền sẽ sinh ra lạm quyền… quyền hành và tham nhũng nó quấn quýt với nhau như bóng với hình cho nên chuyện này chúng ta cứ mãi luẩn quẩn như thế.”

Montesquieu ngày xưa đã nói có quyền sẽ sinh ra lạm quyền… quyền hành và tham nhũng nó quấn quýt với nhau như bóng với hình cho nên chuyện này chúng ta cứ mãi luẩn quẩn như thế.
GSTS Nguyễn Thế Hùng
Cùng quan điểm với Giáo sư Nguyễn Thế Hùng, bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nguyên thành viên ban tư vấn cho Thủ tướng Chính phủ từ Hà Nội nhận định:

“Phải thay đổi tư duy về phát triển kinh tế, đặc biệt là vai trò giữa nhà nước và thị trường theo hướng làm sao giảm bớt sự tham gia của nhà nước nhất là trong các khu vực kinh doanh, giảm sự can thiệp của nhà nước vào các doanh nghiệp. Nhà nước tập trung vào công việc của nhà nước thôi, ngoài ra để thị trường làm. Có như vậy mới bớt được đầu tư công, mới bớt được doanh nghiệp nhà nước, mới bớt được hoạt động của các ngân hàng mà chủ yếu lại phục vụ đầu tư công cho doanh nghiệp nhà nước.”

Dưới cái nhìn của một công dân, thầy giáo Đỗ Việt Khoa ở Thường Tín Hà Nội, cho rằng cách làm ăn phá sản của Vinashin, Vinalines gây tổn thất lớn lao cho đất nước và chính người dân phải lãnh những món nợ này. Ông nói:

“Tiền thuế của nhân dân, cổ phiếu mà họ gắp ra là tiền bạc của nhân dân thôi, họ đầu tư làm ăn thua lỗ mất tiền nhà nước cũng là tiền của nhân dân… nó làm cho nền kinh tế phát triển chậm xuống, nhân dân giống như con bò sữa để nuôi những vị lãnh đạo các công ty đó và đất nước này nó phát triển trong trạng thái là không hiệu quả.”

Quan hệ VN cũng quan trọng

Trong lĩnh vực bang giao quốc tế, cuối tuần này Việt Nam sẽ đón tiếp nhân vật đang điều khiển ngành quốc phòng Hoa Kỳ.
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta trong một bài phát biểu ở căn cứ không lực Yokota tại Tokyo vào ngày 24/10/2011. AFP Photo/Toshifumi Kitamura.
Nhận định về mục đích chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng giảng dạy môn bang giao quốc tế tại Đại học George Mason, Hoa Kỳ cho rằng:

“Chúng ta thấy là Việt Nam với Mỹ gần đây quan hệ đã càng thăng tiến và nhất là quan hệ quốc phòng, có những vấn đề mà họ tìm cách đi sát lại gần nhau, chúng ta thấy là trong vùng biển 3 quốc gia đó, thì điều này cho thấy là Mỹ cũng thấy là quan hệ với Việt Nam cũng là quan trọng trong chính sách ngoại giao của người Mỹ.”

Theo lịch trình, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta sẽ có mặt tại Hà Nội từ ngày 2 đến 5 tháng 6 trong khuôn khổ chuyến công du Châu Á nhằm khẳng định chính sách hướng về Á Châu của Mỹ cũng như gia tăng sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ trong khu vực Á Châu – Thái Bình Dương, mà Việt Nam là một đối tác quan trọng.

Việt Nam Tuần Qua và Diễm Thi xin kính chào tạm biệt và hẹn gặp lại quý khán thính giả vào giờ này tuần sau!

© Diễm Thi thông tín viên RFA.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Chuyện Cô học sinh Diane Trần

Trong hơn một tuần qua, khuôn mặt xinh đẹp với giọng nói nghẹn ngào và những giọt lệ lăn dài trên má của cô gái trẻ Á Đông tên Diane Trần được chiếu đi chiếu lại không những trên hệ thống truyền hình của Hoa Kỳ mà còn trên nhiều quốc gia khác.
Bị tù vì nghỉ học nhiều

Diane Trần, Photo courtesy of www.change.org
Hình ảnh của một học sinh lớp 11, học những lớp của trình độ đại học, tên Diane Trần, đưa tay lau nước mắt khi kể lại chuyện cô bị giam 24 giờ trong nhà tù và bị phạt vạ 100 Mỹ kim vì tội đi học trễ và bỏ học đã làm hàng triệu người xúc động.

Sinh ra tại tiểu bang Florida, Diane Trần cho biết thân phụ của cô là người Việt và Mẹ là một phụ nữ Đại Hàn. Cha mẹ cô đã ly dị, Cô hiện sống với Cha tại Willis, một thành phố nhỏ cách Houston khoảng 50 dặm Anh. Cha cô thường phải đi làm xa nhà. Ngoài thời gian đi học, cô làm việc thêm để giúp gia đình. Những lúc thân phụ đi làm vắng nhà, Diane ở tại nhà cô bạn thân là Devin Hill và làm việc part time trong cơ sở chuyên lo về đám cưới của bà ngoại Devin, là bà Mary Elliot.

Trong khóa học vừa qua, Diane đã đi học trễ và nghỉ học tổng cộng 18 lần, vượt quá con số tối đa cho phép của luật giáo dục tiểu bang Texas là 10 lần trong vòng 6 tháng. Theo điều luật này thì học sinh đến trường sau 9 giờ sáng thì bị coi như không đến trường ngày hôm đó. Diane đã bị cảnh cáo trước đó nhưng cô cho biết là vì phải làm 2 công việc sau giờ học và bài vở của những lớp đặc biệt mà cô đang học quá nhiều, khiến cô quá mệt mỏi nên không nghe được tiếng đồng hồ báo thức vì vậy cô thường đến trường muộn.

Được hỏi cảm tưởng khi bị thẩm phán Lanny Moriarty phạt tù, Diane Trần cho biết là cô rất lo ngại sẽ có hồ sơ pháp lý không tốt trong tương lai vì bị án tù nhưng cô không trách thẩm phán Lanny vì ông đã không hề biết về gia cảnh của cô. Cô cũng nói thêm là nếu thẩm phán Lanny biết hoàn cảnh của cô thì có lẽ ông đã không phạt cô nặng như vậy.

Là người thân duy nhất của Diane Trần có mặt tại tòa ngày Diane trình diện với thẩm phán Moriarty, cô Devin Hill cho biết là cô rất bức xúc khi thấy bạn bị còng tay. Devin nói rằng Diane Trần không đáng bị bản án như vậy.

Cô Hill cũng nói thêm là theo cô thì thẩm phán Lanny Moriarty không công bằng vì dù Diane bị đi trễ hay nghỉ học nhiều như vậy thì ông thẩm phán cũng có thể phạt Diane bằng cách bắt đi phục vụ cộng đồng và bắt học bù lại những ngày cô bị thiếu chứ không thể cho cô một bản án hình sự như vậy.

Bà Mary Elliot chia sẻ rằng có lẽ thẩm phán Moriarty phạt cô Diane là vì dưới mắt của ông Lanny thì cứ bỏ học hay đi trễ là học sinh xấu nhưng trường hợp của Diane thì không phải như vậy. Đáng lý thẩm phán Lanny phải tìm hiểu để xét xử riêng từng trường hợp, điển hình là trường hợp của Diane Trần.

Dư luận xúc động

Câu chuyện của Diane Trần cũng được truyền đi nhanh chóng trên hệ thống internet toàn cầu đã làm nhiều người bất mãn. Bà Samuel Oh của trang nhà Change.org đã có một thỉnh nguyện thư yêu cầu thẩm phán Lanny Moriarty xóa bỏ bản án cho Diane Trần. Với chỉ vài ngày, thỉnh nguyện thư này đã được cả vài trăm ngàn chữ ký. Và nhóm Children's Education ở tiểu bang Louisiana (Louisiana Children's Education Alliance) đã tự đứng ra quyên tiền để giúp Diane Trần. Chỉ trong vòng vài ngày, nhóm này đã gây quĩ được trên 100 ngàn Mỹ kim từ những người trên khắp nước Mỹ cũng như trên 18 quốc gia khác.

Có lẽ với sự ủng hộ Diane Trần nồng nhiệt từ khắp nơi và sự can thiệp của luật sư Brian Wice nên vào trưa ngày thứ Tư, 30 tháng Năm, thẩm phán Lanny Moriarty đã xóa bỏ bản án cho Diane Trần.
Trước tin vui này bà Mary Elliot nói rằng đó là việc thẩm phán Lanny Moriarty cần phải làm vì Diane là một học sinh rất giỏi và ngoan ngoãn.

Còn Devin Hill thì chia sẻ rằng cô rất vui mừng khi thấy nhiều người ủng hộ bạn cô. Họ không chỉ ký tên vào bản kiến nghị gửi thẩm phán Lanny mà còn giúp Diane tiền để đi học. Diane xứng đáng nhận sự trợ giúp của mọi người. Cô cho biết Diane cũng ảnh hưởng cô trong việc giúp đỡ người khác.

Trước sự ủng hộ nồng nhiệt của nhiều người trên thế giới dành cho mình, Diane Trần nói có quá nhiều người tốt trên quả đất này. Chuyện xảy ra cứ như trong phim ảnh. Cô cho biết cô sẽ chia sẻ số tiền cô nhận được với những người kém may mắn hơn cô. Cô cũng biết có những nơi xa xôi như ở Việt Nam nhiều trẻ em không có cơ hội đến trường. Cô luôn biết ơn nước Mỹ cho cô cơ hội tốt để học hỏi.

Trong cuộc phỏng vấn với đài VietfaceTV vào tối thứ Năm, 31 tháng Năm, tại Houston, luật sư Brian Wice nói rằng ông đã thảo luận với thẩm phán Lanny Moriarty rằng Diane là người học trò giỏi, ngoan ngoãn và đã làm việc quá sức của cô để phụ giúp gia đình trong hoàn cảnh khó khăn, thì cái án lệnh mà thẩm phán Moriarty dành cho cô là không nên có. Nếu chọn cô để trừng phạt, hầu răn đe những học sinh ưa trốn học khác thì ông thẩm phán đã chọn không đúng người.
Luật sư Brian Wice cũng nói rằng nếu cứng ngắt thi hành luật, kiểu "one size fit all" thì không thích hợp trong nhiều hoàn cảnh. Nhưng trường hợp của Diane Trần đã mang lại điều rất tốt là những người trong cuộc thấy được rằng phải nên uyển chuyển trong việc thi hành luật.

Phần Diane Trần thì rất vui mừng trước nguồn tin thẩm phán Moriarty đồng ý hủy bỏ bản án mà ông đã ban cho cô. Được hỏi là muốn chia sẻ điều gì với các bạn trẻ đồng trang lứa với mình, Diane Trần nói rằng các bạn trẻ đừng dửng dưng với những việc xảy đến cho mình mà hãy nắm lấy cơ hội khi nó đến. Hãy đến trường và tự rèn luyện cho bản thân. Sự làm việc khó nhọc luôn luôn mang lại sự thành công.

© Hiền Vy thông tín viên RFA.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thời cơ của một cuộc cách mạng

Theo các nhà khoa học xã hội đã từng nghiên cứu các cuộc cách mạng trên thế giới quần chúng có đông đảo xuống đường làm thành một biển người đối kháng với bộ máy cầm quyền độc tài hay không sẽ tùy thuộc vào một yếu tố duy nhất: cảm nhận của quần chúng về khả năng thành công của một cuộc cách mạng. Cảm nhận đó của quần chúng lại tùy thuộc vào ảnh hưởng của những xung động lực đến từ 3 tác nhân: nhà cầm quyền, lực lượng đối kháng, và quần chúng.

Về phía nhà cầm quyền độc tài chuyên chế thì lúc nào họ cũng (a) tỏ rõ thái độ không bao giờ tự động rời bỏ hoặc chuyển giao quyền lực; (b) sẵn sàng sử dụng bộ máy cầm quyền để đè bẹp các thế lực đối kháng; (c) ngăn chận thông tin đến từ phía đối kháng; (d) ép nhẹm những thông tin bất lợi cho bộ máy cầm quyền; (e) tuyên truyền ồ ạt với thông tin một chiều để thuyết phục quần chúng rằng nhà cầm quyền đất nước rất được quần chúng tín nhiệm, rất có chính nghĩa và rất vững chắc; (f) tung hỏa mù bằng cách đưa ra những sự kiện/vấn đề nóng nhằm làm cho quần chúng và những người đối kháng với bộ máy cầm quyền bị lạc đường, mất định hướng, phân tán lực lượng, hoài nghi lẫn nhau, bị cuốn hút vào những hứa hẹn hay mục tiêu nhảm nhí, có ảo tưởng rằng bộ máy cầm quyền sẽ tự sửa sai và làm tốt hơn; (g) dựng lên một kẻ ngoại thù để khơi dậy lòng yêu nước, để răn đe là sẽ bị mất nước nếu không hợp tác với nhà cầm quyền, hoặc để trấn áp với lý do vì an ninh quốc gia.

Ở một mặt khác thì nhà cầm quyền độc tài lại rất bất an: (a) vì biết rằng đại đa số quần chúng sẽ không bao giờ công khai ý nghĩ chống đối của mình để cho nhà cầm quyền biết, bộ máy cầm quyền càng độc tài chuyên chế thì dân càng giỏi che dấu, cho nên khó biết dân thực sự đang nghĩ gì và sẽ làm gì nếu có cơ hội; (b) vì không biết quần chúng tin ai hơn, tin vào tiếng nói của nhà cầm quyền hay tin vào tiếng nói của thành phần đối kháng; (c) vì không biết giữa “tâm trạng của quần chúng” với “suy đoán của nhà cầm quyền về tâm trạng của quần chúng” có khoảng cách bao xa và khoảng cách đó có đủ để kích nổ một cuộc cách mạng hay không; (d) vì nếu có cuộc cách mạng nổ ra không biết là bộ máy cầm quyền có chịu nổi áp lực và có khả năng sống còn hay không; và (e) vì khi đã có một cuộc cách mạng nổ ra thì nhà cầm quyền sẽ có hai sự chọn lựa là (e1) nhường nhịn và đáp ứng phần nào yêu sách của quần chúng hoặc là (e2) thẳng tay đánh dẹp nhưng, khổ nạn là, cả hai sự chọn lựa đều có khả năng làm cho quần chúng quyết tâm hơn trong việc giải thể chế độ độc tài.

Về phía đối kháng với nhà cầm quyền thì họ (a) chủ tâm thu thập thông tin, nhất là thông tin mật từ phía nội bộ nhà cầm quyền, nên có nhiều thông tin hơn quần chúng; (b) biết rõ về bản chất, thực chất, và những vấn nạn của bộ máy cầm quyền hơn là quần chúng; (c) cố gắng thuyết phục quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới đất nước là cần thiết; (d) cố gắng thuyết phục quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới sẽ có nhiều cơ hội thành công; và (e) kêu gọi quần chúng hành động. Những người đối kháng chỉ ra mặt khi (1) tin rằng quần chúng sẽ nghe theo và (2) tin rằng có thể giật sập được bộ máy cầm quyền.

Khả năng quần chúng có nghe theo lời kêu gọi hay không tùy thuộc vào uy tín của lực lượng đối kháng. Ở trong môi trường dễ xuống đường thì lời kêu gọi của lực lượng đối kháng khó thuyết phục quần chúng rằng nhà cầm quyền đang yếu thế. Tuy nhiên, môi trường như vậy sẽ dễ khuyến khích lực lượng đối kháng xuống đường hơn vì ít nguy hiểm hơn. Ngược lại ở trong môi trường càng khó xuống đường chừng nào thì lời kêu gọi của lực lượng đối kháng càng có uy tín đối với quần chúng. Khả năng trừng trị của nhà cầm quyền càng mạnh chừng nào thì sự kêu gọi của lực lượng đối kháng càng có uy tín chừng ấy đối với quần chúng, vì quần chúng tin rằng đó là dấu hiệu cho thấy nhà cầm quyền đã suy yếu rồi nên những nhà đối kháng mới dám ra mặt. Dấu hiệu “nhà cầm quyền đã suy yếu” khuyến khích sự tham dự của quần chúng

Thông thường thì thành phần đối kháng với nhà cầm quyền sẽ “trốn kín” cho đến khi họ thấy có cơ hội thành công mới ra mặt đối kháng và kêu gọi quần chúng xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới. Đặc biệt là những người đối kháng nằm bên trong hệ thống cầm quyền, những người một thời đã từng là công thần cao cấp của chế độ. Họ có rất nhiều thông tin về sự rạn nứt bên trong và thấy rõ cái bệ rạc của hệ thống cầm quyền. Sự đánh giá của họ về tình hình sẽ chính xác hơn là những người quan sát từ bên ngoài. Theo đó, ước tính của họ về thời điểm hành động cũng đáng tin cậy hơn. Vì thành phần đối kháng với nhà cầm quyền độc tài luôn bị đe dọa bởi hiểm họa ở cấp độ cao nhất cho nên họ phải “trốn kín” là điều đương nhiên. Nhưng một khi họ đã dám ra mặt chống đối nhà cầm quyền thì quần chúng có thể nhận ra là thời cơ đã tới và rất có thể sẽ đáp ứng lời kêu gọi xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.

Về phía quần chúng, họ tiếp cận thông tin từ cả hai phía, phía nhà cầm quyền và phía đối kháng, rồi dùng thông tin đó để ước đoán tình hình và làm quyết định. Thông tin từ phía đối kháng thì cố gắng thuyết phục quần chúng đứng lên chống nhà cầm quyền còn phía nhà cầm quyền thì làm ngược lại. Dưới một bộ máy cai trị độc tài, quần chúng ít được tiếp cận với thông tin trung thực và càng khó tiếp cận với thông tin đối kháng. Do đó, kết quả là đại đa số quần chúng sẽ có khuynh hướng thờ ơ.

Nếu như phía đối kháng có giỏi đưa thông tin đến quần chúng, nếu như quần chúng có thể liên tục tiếp cận thông tin đối kháng, và nếu như thông tin đối kháng thuyết phục được quần chúng rằng một cuộc cách mạng đổi mới là cần thiết...thì quần chúng sẽ ấp ủ giấc mơ đổi mới và giữ kín trong lòng chờ cơ hội. Nhưng quần chúng sẽ không hành động nếu như họ không nhìn thấy khả năng thành công. Họ phải nhìn thấy dấu hiệu “nội bộ nhà cầm quyền đang bị rạn nứt, rớt vào khủng hoảng, sắp bị sụp đổ.” Họ phải nhìn thấy “chính quyền đã suy yếu.” Họ phải nhìn thấy “có một lực lượng đối kháng có thực lực” đang đứng sau lưng quần chúng vận động lật đổ nhà cầm quyền. Quần chúng có được những cái “thấy” như vậy thì mới hy vọng họ chịu xuống đường, mới dám biến giấc mơ đổi mới đã ấp ủ và giữ kín trong lòng thành hành động cụ thể.

Sự thật là: quần chúng không biết được sức mạnh thực sự của nhà cầm quyền, vì thông tin này chỉ đến từ biến cố thật. Hay nói một cách khác là, quần chúng chỉ thực sự biết nhà cầm quyền có sức mạnh tới đâu sau khi đã có một cách mạng nổ ra. Sự thật là: nhà cầm quyền độc tài cũng không biết được sức mạnh thực sự của quần chúng, vì thông tin chỉ đến từ biến cố thật. Hay nói một cách khác là nhà cầm quyền thực sự biết quần chúng có đủ sức mạnh để giải thể đổ chế độ độc tài hay không chỉ sau khi đã có một cách mạng nổ ra. Biến cố thật là cái giá rất cao, cho cả hai phía, để có được thông tin này. Vắng mặt “biến cố thật” để sự thật tự phơi bày thì chỉ còn lại “sự thật theo cảm nhận” tác động lên cán cân chính trị. Cán cân nghiêng về phía nhà cầm quyền độc tài hay nghiêng về phía lực lượng đối kháng sẽ tùy thuộc vào sự cảm nhận của quần chúng. Do đó, tận dụng thông tin để gây ấn tượng “như thật” là một cuộc chiến tiền biến cố. Muốn quần chúng xuống đường, phía đối kháng phải thắng trận chiến thông tin tiền biến cố, phải tạo ấn tượng “như thật.”

Một cuộc cách mạng chỉ có thể xảy ra khi có đủ hai điều kiện: (1) quần chúng phải tin là cần phải có một cuộc cách mạng đổi mới và đáng để tham gia và (2) phải có một lực lượng đối kháng đứng ra điều hợp, thúc đẩy và hướng dẫn cuộc cách mạng. Không có niềm tin vào một cuộc cách mạng đổi mới và không có một lực lượng đối kháng làm dung môi cho một cuộc cách mạng thì quần chúng khó có thể tự phát thành biển người đối kháng.

Những cuộc cách mạng mới đây được báo chí nhận xét là những cuộc cách mạng tự phát và không có lãnh tụ. Cụm chữ “một cuộc cách mạng tự phát” không đồng nghĩa với “không có một lực lượng đối kháng làm dung môi cho cuộc cách mạng” và “cuộc cách mạng không lãnh tụ” không đồng nghĩa với “không có một lực lượng đối kháng đứng trong bóng tối hay đứng sau lưng quần chúng để vạch kế hoạch và điều hợp chương trình hành động.” Điều này có nghĩa là, nói thế nào thì nói nhưng trên thực tế thì vai trò của một lực lượng đối kháng trong tiến trình dẫn đến một cuộc cách mạng khẳng định là không thể thiếu.

Nhìn vào tình hình của Việt Nam, người ta có thể hiểu được tại sao đại đa số quần chúng tỏ vẽ thờ ơ trước thời cuộc. Dân chúng Việt Nam không hèn nhát cũng không thiếu tinh thần trách nhiệm như một số người đã nhận xét. Nó chỉ đúng với những gì quan sát được trên bề mặt. Nhà cầm quyền độc tài “khoái” cách nhìn này vì họ muốn mọi người tin là như vậy để tự từ bỏ hy vọng sẽ có một cuộc cách mạng đổi mới đất nước. Thật ra, sự thờ ơ của quần chúng trong một đất nước đang nằm dưới sự khống chế của một bộ máy độc tài toàn trị cho người ta thấy được hai vấn đề cực kỳ quan trọng, có thể nói đó là hai điều kiện đang làm “đông lạnh” sức mạnh của quần chúng. Đó là (1) đại đa số quần chúng chưa tiếp cận được hoặc chưa tiếp cận đủ thông tin từ phía đối đối kháng, do đó, chưa cảm nhận được sự cần thiết của một cuộc cách mạng đổi mới đất nước; hoặc/và (2) đại đa số quần chúng chưa thấy những dấu hiệu và do đó chưa cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng.

Điều kiện thứ nhất tuy là đang làm đông lạnh quần chúng nhưng, sau khi đã nhìn thấy, thì chính nó lại là một cơ hội lớn để cho lực lượng đối kháng hoạch định một chiến sách khác tích cực hơn để “làm tan đông lạnh” thúc đẩy một cuộc cách mạng đổi mới đất nước. Chiến sách đó có thể là tạo điều kiện để quần chúng tiếp cận thông tin đối kháng một cách sâu rộng hơn và liên tục bằng cách tích cực ĐẨY thông tin đến tay quần chúng thay vì chờ quần chúng tự KÉO thông tin một cách nhỏ giọt từ những nguồn không được tự do tiếp cận như tình trạng hiện tại.

Chỉ trông cậy vào những cơ quan truyền thông để thực hiện chiến sách này thì chưa đủ. Muốn làm được công việc này cần có sự sáng tạo, có phương án tốt và có sự tham gia đông đảo của cá nhân. Và cá nhân không phải chỉ đơn thuần là tham gia truyền tải thông tin mà là tham gia vào cuộc chiến thông tin để giải phóng đất nước khỏi ách độc tài toàn trị. Mỗi một cá nhân đủ sức để biến một hạch nhân thành lực lượng lớn. Một que diêm không cho đủ lửa nhưng hàng triệu que diêm có thể làm tan cả Bắc Băng Dương. Phải thắng “cuộc chiến thông tin tiền biến cố” thì lực lượng đối kháng mới có hy vọng động viên được quần chúng xuống đường làm một cuộc cách mạng đổi mới đất nước.

Một chiến sách tích cực hơn cho một cuộc chiến thông tin tiền biến cố thôi cũng chưa đủ. Cần phải có một lực lượng đối kháng có thực lực. Không có một lực lượng đối kháng đủ thực lực đứng ra vận động, quần chúng khó có thể cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng. Hai học giả Jack A. Goldstone và John Hazel cũng đồng ý về điểm này. Hai ông nói, trong bài viết Understanding the Revolutions of 2011, một cuộc cách mạng có thể thành công cần phải hội đủ một số yếu tố. Thứ nhất, quần chúng phải nhìn thấy chính quyền là một đại họa cho tương lai của đất nước. Thứ hai, công thần cao cấp của chế độ, đặc biệt là trong quân đội, đang bất mãn hoặc không còn muốn chống đỡ cho chế độ nữa. Thứ ba, một đám đông quần chúng kết hợp diện rộng (tham dự của mọi giai tầng, mọi tôn giáo, mọi sắc tộc) phải được “ai đó” động viên để xuống đường đối kháng với chính quyền. Và, sau cùng là những quyền lực quốc tế sẽ không nhúng tay trợ giúp cho nhà cầm quyền độc tài (nếu được họ đứng ra bênh vực quần chúng thì càng tốt).

Với hiện tình của đất nước, thành lập một liên minh tôn giáo và một công đoàn lao động đại diện cho công nhân có lẽ là con đường nhanh nhất để có được “ai đó” đứng ra vận động quần chúng. Một liên minh tôn giáo và một công đoàn lao động cũng sẽ cho lợi thế và cơ hội nhiều nhất trong vai trò là lực lượng đối kháng để quần chúng cảm nhận được khả năng thành công của một cuộc cách mạng đấu tranh bất bạo động. Một công đoàn lao động cần có sự tham gia của các luật sư và chuyên gia am tường về nhân sự và luật lao động, đang làm việc trong quốc nội và tại hải ngoại, để hướng dẫn công nhân đấu tranh. Một liên minh tôn giáo đã từng được hình thành trong quá khứ đấu tranh của đất nước. Hình thành một liên minh tôn giáo cho nhu cầu khẩn thiết của đất nước ngày hôm nay không phải là một khái niệm lạ và cũng không phải là việc khó thực hiện.

© Iris Vinh Hayes (Nguyễn Trung Chính)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Người Buôn Gió - Một lần mua vé tàu

Dạo này ở nhà ga Hà Nội có thêm cái máy lấy số mua vé tàu, rất tiện lợi y như hàng không. Chi cần bấm nút và lấy số rồi đợi đến lượt người ta gọi, không phải chen lấn xếp hàng.

Mình lấy tích kê số và ngồi đợi, điều hoà mát. Ngồi mãi đến 20 phút thấy cái số báo ở cửa bán vé vẫn dừng ở con số 2130. Trong khi số mình chờ là 2149. Đi loanh quanh ngắm ga chán, uống trà đá, hút thuốc thêm nửa tiếng quay vào thấy nhích lên thêm một số 2131.

Người mua đứng đầy ô bán vé, mặc dù thông báo là lấy tích kê.

Mình bắt đầu nản, thường thì mình đủ kiểu xoay sở lên tàu, thậm chí là lâu lắm rồi không mua vé. Mình mua cái vé tiễn 2 nghìn đến gặp một ông trên tàu dáng dấp oai nhất, đưa vé ra hỏi:

- Anh ơi vé này nằm ở toa nào?

Ông nhà tàu xem vé rồi trợn mắt:

- Đây là vé tiễn, sao đi tàu được.

Mình nói tỉnh bơ:

- Thế thì em mới hỏi anh mà.

Ông nhà tàu hiểu ý, hỏi ngay:

- Thế chú đi đâu?

Trả lời:

- Em đi Quảng Bình.

Nhà tàu:

- Chú vào phòng anh.

Ông nhà tàu dẫn mình vào phòng ông ấy, hoá ra ông ấy là trưởng tàu. Hôm đó vé tàu đi Quảng Bình là 500 nghìn, ông ý tính mình 400. Mình nói còn chuyến về mà, ông ý bảo thế thì 700 tất cả, khi nào về gọi điện anh đón.

700 nghìn, khi giá vé là 1 triệu lại chen lấn xếp hàng, vào phòng 6 người. Đằng này nằm phòng trưởng tàu, chỉ có 4 giường, trà nóng rẫy. Phòng 4 người nhưng thực ra chỉ có mình và ông ấy, ông trưởng tàu đi quan sát tàu suốt hầu như có mỗi mình. Thuốc lá đốt thoải mái, trà uống ung dung, ngồi lướt mạng 3g, nghe nhạc, vào trang lề trái không bị ai làm phiền. Cả lúc đi lẫn lúc về đều vậy.

Nhưng lần này mình cho Tí Hớn đi, muốn đàng hoàng một chút, thân mình thế nào cũng xong. Ngồi chờ lâu quá mà cò vé cứ lượn ra lượn vào hỏi han. Đợi thêm gần tiếng nữa thì còn 15 người nữa đến lượt mình. Nhìn sang ông ngồi bên cạnh cầm tích kê 2177 ngao ngán thay, cứ đà này mình đến chiều mua được vé, còn ông ý chắc rạng sáng mai.

Cửa vé vẫn đông người, giờ mình mới nhận ra có một em nhân viên ga lượn lờ, ai đến hỏi là em mua vé hộ, cứ mỗi vé em ý làm 50 nghìn hoặc 100 nghìn. Mình định nhờ em ý cho xong, nhưng nghĩ nếu nhờ thế thì thiếu gì cách. Tóm lại là mình muốn một lần đưa con đi, ngay khoản đầu cũng phải đàng hoàng, không luồn lách kiểu giang hồ được.
Em nhân viên ga béo trắng, chen vào mua vé lần thứ nhất.
Ra đưa vé cho khách.
Làm giá với khách thứ hai.
Rồi lại chen vào, lần này ở ô cửa khác, em ý còn vong tay qua người khách đang mua để lấy vé. 
Xong em ý quay ra, và lại tiếp tục cuộc hỏi han những người đến sau. Cuộc mua bán cứ diễn ra liên tục, nhanh chóng, còn mình ngồi cười mỉm chờ đợi đến lượt mà mình biết sẽ không đến vì sắp đến giờ nghỉ trưa.

Thế là mộng xếp hàng đến lượt mua vé tan biến, vì Tí Hớn gửi tạm nhà người quen từ sáng, phải về cho cậu ý ăn trưa. Mình đưa cái tích kê cho anh ngồi bên cạnh mang số 2177 nói.

- Thôi anh dùng của em, của anh bao giờ mới đến.

Anh kia ngỡ ngàng cầm vé, cám ơn và hỏi.

- Không đợi nữa à?

- Không, em phải về cho con ăn cơm.

Mình đi ra cửa, bụng chửi thầm, đm muốn làm người ngay ngắn ở xã hội này thật khó. Chả lẽ lại đi lên phòng giám đốc cho xem ảnh rồi phản ánh. Nhưng nghĩ cũng tội con bé kia, mà không muốn chuyên đi hai bố con mất vui. Thêm nữa mình thiếu gì cách để mua vé, thậm chí không có vé còn đi được nữa mà. Cái xã hội nó cứ điêu chác, loạn lạc thế này những thằng đường phố như mình bao giờ cũng dễ xoay sở hơn. Nhưng buồn cái nếu cứ thế này mãi thì đời con mình cũng chả có luật lệ gì, thằng nào luồn lách giỏi thì sống. Mình rất ước muốn sau này con trai mình không giống bố nó chút nào ở cái tính khôn ranh như vậy. Chính vì thế mình đã kiên nhẫn xếp hàng mua vé từ sáng.

Rút cục thì vẫn phải lựa chọn phương án gọi điện thoại cho người quen.

Sáng nay mình đến nhà họ lấy vé, giá gốc, lại còn ưu ái về giá như Tí Hớn 7 tuổi, nhưng được tính là 5 tuổi để mất nửa vé thôi, giảm được gần 1 triệu.

Mong muốn mua vé đúng giá, xếp hàng đến lượt tan tành, mình không vui hay tự hào gì vì mua vé dễ dàng hơn người cả. Sáng nay chở con đi lấy vé, Tí Hớn hỏi bố ơi sao lại lấy vé ở nhà bác ấy. Phải nói quấy quá với con, hôm qua bố mang thiếu tiền nhờ bác mua hộ, hôm nay mới có tiền trả.

Hơn 30 năm trước ở bến Nứa, tức bến xe phía Bắc Hà Nội. Bố mình đưa mình đi, bố đưa tiền cho phụ xe hai bố con lên ngồi ghế đầu, khi bố cũng xếp hàng mãi không đến lượt.

Chắc cứ thế này, 30 năm sau Tí Hớn dẫn con nó đi đâu, cũng vậy thôi.

© Người Buôn Gió
Theo blog Người Buôn Gió


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều