06/01/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện 'bị điều tra'

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ sáu, ngày 01 tháng sáu năm 2012

Trang blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện đóng chiều nay 1/6 còn ông vẫn đang bị Sở Thông tin - Truyền thông Hà Nội điều tra.

Chính quyền không hài lòng về blog của ông Nguyễn Xuân Diện
Theo giấy hẹn, vị tiến sĩ công tác ở Viện Hán Nôm, nhưng được biết nhiều qua blog với chủ đề chính trị - xã hội, đã đến văn phòng Thanh tra Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội lúc 13h30 hôm nay.

Cùng đi với ông Diện có bà Lê Hiền Đức và luật sư Hà Huy Sơn.

Kể lại với BBC tối nay giờ Hà Nội, luật sư Sơn cho hay tại văn phòng có chánh thanh tra Nguyễn Văn Minh, và cả một số nhân viên an ninh.

Cơ quan nhà nước yêu cầu bà Đức và luật sư Sơn ra ngoài.

“Tôi nói theo luật, công dân có quyền được hỗ trợ pháp lý. Sau khi tôi trình thẻ luật sư, họ lại yêu cầu giấy giới thiệu của văn phòng.”

“Vì đi vội, tôi không có giấy này. Họ lấy lý do đó để buộc tôi ra ngoài,” luật sư Sơn cho biết.

Điều tra trang blog

Theo vị luật sư, đến khoảng 5 giờ chiều, ông Nguyễn Xuân Diện mới ra khỏi phòng làm việc.

“Anh ấy kể là bà Đức không đồng ý ra ngoài. Khoảng bốn bảo vệ vào khiêng bà đi, nghe nói có xô xát.”

“Họ có ghi lại biên bản, nói bà Đức xông vào cơ quan. Bà Đức vẫn ở trong văn phòng Sở, yêu cầu gọi công an phường đến lập biên bản.”

Luật sư Sơn nói đến khoảng 7h tối giờ Việt Nam, ông được tin bà Đức vẫn còn kiên quyết ở lại trong văn phòng của thanh tra Sở.

BBC cũng được biết Sở Thông tin – Truyền thông Hà Nội đã thành lập đoàn thanh tra nhắm vào nội dung blog của tiến sĩ Diện.

Cụ bà Lê Hiền Đức từng được giải quốc tế về nỗ lực chống tham nhũng
Cuộc thanh tra này chưa kết thúc, và tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, sinh năm 1970, được yêu cầu tuần sau trở lại làm việc.

Một nguồn tin cho BBC biết vào ngày 19/5, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chủ trì một cuộc họp “để cho ý kiến về việc xử lý Blog Nguyễn Xuân Diện”.

Kết luận cuộc họp nói “trước mắt cần có biện pháp xử lý ‎ hành chính” với ông Diện.

Bộ Thông tin – Truyền thông cũng được yêu cầu xem xét khả năng đóng blog của ông Diện và những người khác bị xem là chống Đảng.

Đến chiều hôm nay, độc giả không còn có thể xem được nội dung của blog Nguyễn Xuân Diện, mặc dù chưa rõ ông Diện đã chủ động tự đóng blog hay không.

BBC chưa liên lạc được với ông trong ngày hôm nay.

Thời gian qua, blog của ông tường thuật nhiều về dự án gây tranh cãi Ecopark và cuộc cưỡng chế ngày 24/4 ở Văn Giang, Hưng Yên.

Đáng chú ý là việc ông loan báo người dân ba xã Xuân Quan, Phụng Công và Cửu Cao thuộc huyện Văn Giang ký tên vào bản tuyên bố về việc cưỡng chế giải tỏa đất đai Văn Giang (vốn do trang Bauxite Việt Nam soạn thảo).

Trước đó, cũng có sự kiện một bản kiến nghị về vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng, sau khi đăng trên blog của ông, đã thu được 1361 chữ ký.

Theo BBC


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lỗi hệ thống

Vụ sụp đổ Vinashin rồi bê bối thua lỗ ở Vinalines cùng nhiều tập đoàn tổng công ty nhà nước đã phơi bầy sự hư hỏng lớn, kèm theo mối quan ngại sâu xa cho khu vực xương sống nền kinh tế.

Vòng luẩn quẩn

Một trong những con tàu của Vinalines
Giám đốc quốc gia Ngân hàng thế giới tại Việt Nam bà Victoria Kwakwa tuyên bố hôm 23/5 tại Hà Nội: “Càng ngày càng có thêm bằng chứng cho thấy, sẽ vẫn còn những vụ Vinashin khác và cần có những phương thức đáng tin cậy để xem xét các vấn đề của doanh nghiệp Nhà nước.”
Đảng Cộng sản Việt Nam hồi trung tuần tháng 5 tái khẳng định chế độ tập quyền xã hội chủ nghĩa và do Đảng lãnh đạo. Về chế độ kinh tế, Việt Nam tiếp tục phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

GSTS Nguyễn Thế Hùng hiện sống và làm việc ở Đà Nẵng sử dụng ngôn từ kỹ thuật để ví von tính bất cập của thể chế ở Việt Nam:

“Bây giờ bệnh mà không chữa tận gốc thì chết. Cũng giống như một cái máy bị lỗi hệ thống thì phải chữa từ cái lỗi gốc của nó…Một cái hệ thống mà quyền hành tập trung, anh vừa đá bóng vừa thổi còi thì làm sao có một trận đá bóng gọi là công bằng được… Montesquieu ngày xưa đã nói có quyền sẽ sinh ra lạm quyền…quyền hành và tham nhũng nó quấn quýt với nhau như bóng với hình cho nên chuyện này chúng ta cứ mãi luẩn quẩn như thế.”

Vụ Vinashin Tập đoàn công nghiệp tàu thủy sụp đổ xảy ra năm 2010 với số tiền thất thoát khổng lồ 84.000 tỷ đồng tương đương 4,2 tỷ USD, Chủ tịch Hội đồng quản trị Phạm Thanh Bình và một số người khác lãnh án tù. Hai năm sau, 2012 lại vỡ lở vụ Vinalines, Tổng công ty Hàng hải Việt Nam bị thua lỗ ba năm liên tiếp hàng ngàn tỷ đồng kèm nhiều sai phạm nghiêm trọng. Trong vụ này một số người đã bị bắt, riêng người chịu trách nhiệm chính là ông Dương Chí Dũng nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines thì đã bỏ trốn và đang bị truy nã.

Một cái hệ thống mà quyền hành tập trung, anh vừa đá bóng vừa thổi còi thì làm sao có một trận đá bóng gọi là công bằng được…
GSTS Nguyễn Thế Hùng
Có lẽ ông Nguyễn Văn An, cựu lãnh đạo cao cấp là một trong những người can đảm nhìn nhận chế độ Việt Nam bị “lỗi hệ thống” và để sửa lỗi hệ thống thì phải đổi mới tư duy toàn diện và triệt để, cả kinh tế và chính trị. Ông Nguyễn Văn An là một nhân vật từng đảm nhiệm những vị trí quan trọng như, ủy viên Bộ chính trị, Trưởng ban tổ chức Trung ương, Chủ tịch Quốc hội khóa XI. Những phát biểu của ông An vào cuối năm 2010 nhằm góp ý với Đại hội Đảng XI đã tràn ngập trên các trang mạng cả chính thống lẫn mạng xã hội.

Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nguyên thành viên ban tư vấn cho Thủ tướng Chính phủ từ Hà Nội nhận định:

“Phải thay đổi tư duy về phát triển kinh tế, đặc biệt là vai trò giữa nhà nước và thị trường theo hướng làm sao giảm bớt sự tham gia của nhà nước nhất là trong các khu vực kinh doanh, giảm sự can thiệp của nhà nước vào các doanh nghiệp. Nhà nước tập trung vào công việc của nhà nước thôi, ngoài ra để thị trường làm. Có như vậy mới bớt được đầu tư công mới bớt được doanh nghiệp nhà nước mới bớt được họat động của các ngân hàng mà chủ yếu lại phục vụ đầu tư công cho doanh nghiệp nhà nước.”

Những việc phải làm

Công nhân nhà máy lọc dầu Dung Quất, AFP
Trong dịp công bố báo cáo cập nhật kinh tế Đông Á-Thái Bình Dương hôm 23/5 ở Hà Nội, Bà Victoria Kwa Kwa Giám đốc quốc gia Ngân hàng thế giới tại Việt Nam kêu gọi có thêm hành động tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước để giải quyết các rủi ro đối với khu vực tài chính và toàn bộ nền kinh tế. Ông Bùi Kiến Thành, chuyên gia kinh tế cao cấp ở Hà Nội nhận định:

“Bao nhiêu năm nay rồi nói là phải cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Phải tập trung làm những công việc mà nhà nước cần làm chứ không phải nhà nước đi làm kinh tế để tạo lợi nhuận. Như vậy nhà nước chỉ làm những gì mà tư nhân không làm được vì lý do này lý do khác. Còn những việc mà tư nhân làm được thì nhà nước không nên nhúng tay vào để mà cạnh tranh với lại tư nhân. Đấy là những việc khẩn trương cần phải làm.

Còn đối với doanh nghiệp nhà nước cần phải gọn nhẹ lại tập trung vào những họat động trọng điểm của mình thôi, không dàn trải qua những vấn đề khác. Những việc này đã nói từ lâu rồi nhưng vẫn chưa làm được thì năm nay nên khẩn trương mà làm, hiện bây giờ chưa có một tín hiệu nào là năm nay sẽ làm mạnh hơn những năm trước. Vấn đề này là việc mà lãnh đạo Đảng và Nhà nước phải lo….”


Bao nhiêu năm nay rồi nói là phải cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước. Phải tập trung làm những công việc mà nhà nước cần làm chứ không phải nhà nước đi làm kinh tế để tạo lợi nhuận.
Ông Bùi Kiến Thành
Theo các chuyên gia khuynh hướng đổi mới và sửa lỗi hệ thống đang nổi lên ở Việt Nam, nhưng nó lại chỉ được thể hiện ở những thành phần không có vai trò quyết định chính sách. Tuy nhiên một báo cáo của Ủy ban Kinh tế Quốc hội gởi tới toàn thể đại biểu hôm 24/5 đã gây sự chú ý lớn.

Trong báo cáo, tuy không đề cập tới vai trò chủ đạo nền kinh tế của doanh nghiệp nhà nước, nhưng Ủy ban Kinh tế Quốc hội nhận định: “Việc sử dụng doanh nghiệp nhà nước làm công cụ điều tiết và ổn định kinh tế vĩ mô là không có cơ sở.” Ủy ban còn cho rằng, doanh nghiệp nhà nước chiếm vị trí độc quyền hoặc gần như độc quyền ở nhiều lĩnh vực, không chịu áp lực cạnh tranh dẫn tới kém hiệu quả, thay vì điều tiết bình ổn kinh tế vĩ mô, đây lại là một trong những nguyên nhân dẫn tới kinh tế vĩ mô bất ổn.

© Nam Nguyên, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Ước mơ của người công nhân quét rác

Bất cứ cộng đồng xã hội nào cũng cần có lực lượng thu gom rác mà mọi người thải ra hằng ngày. Tuy thế, những người làm loại công việc ‘vất vả, gian nan’ này thường chịu những cái nhìn không thiện cảm, rẻ rúng, thậm chí khinh miệt của nhiều người xung quanh.

Nhọc nhằn, độc hại và nguy hiểm

Công việc ‘vất vả, gian nan’ của người công nhân vệ sinh.
Có lẽ không một ai muốn chọn cho mình một cái nghề hay công việc quá đỗi gian truân, cực nhọc nhưng dường như đó là cái nghiệp khi trình độ học vấn giới hạn, hoàn cảnh gia đình quá khó khăn…không còn có một lựa chọn nào khác, ngoài việc tham gia lực lượng “công nhân vệ sinh”, chuyên dọn rác cho cộng đồng.

Dẫu thế, để trở thành một công nhân vệ sinh không phải là đơn giản. Nhiều người cũng phải nhờ vả, chạy vạy và phải chật vật lo lót để tìm được việc trong một công ty chuyên về công ích môi trường. Phần lớn công nhân vệ sinh chia sẻ dù có phần quá mức trong khả năng nhưng họ cũng hài lòng. Vì bánh ít có đi thì bánh quy mới có lại. Để có một công ăn việc làm ổn định đối với những công nhân vệ sinh này là một niềm hạnh phúc lớn lao.i, vô tội vạ, để công việc có phần nhẹ nhàng hơn thì thật quá xa vời.

Khi ánh mặt trời dần tắt nhường chỗ cho bóng đêm, một số công nhân vệ sinh đường phố bắt đầu ca làm việc 8 tiếng đồng hồ với công việc quét dọn rác. Họ được phân công quét dọn sạch sẽ 1 km mặt đường. Không chỉ đôi bàn tay cần mẫn với từng nhát chổi mà họ phải tai nghe, mắt ngóng vì tai nạn luôn chực chờ mỗi giây phút. Hình ảnh người lao công nhỏ bé gần như lọt thỏm trong dòng người xe cộ giờ tan tầm. Càng về khuya thì nỗi sợ hãi về tai nạn càng tăng dần. Những đoàn xe ben, xe container chạy nhanh vượt ẩu, những xe taxi đón trả khách vội vã trên đường, những chiếc xe máy dọc ngang xuôi ngược, những người say xỉn không điều khiển được tay lái và cả những người thích phóng xe bạt mạng là nỗi ám ảnh triền miên của các công nhân vệ sinh đường phố này. Những người làm nghề lâu năm thì không thể nhớ nổi số lần bị xe va quẹt, té ngã. Những ai không may bị tai nạn nặng dù chỉ một lần thì cũng là ác mộng mỗi khi cầm cây chổi trên tay. Anh Tiến, một công nhân vệ sinh ở TP. HCM với gần 15 năm trong nghề cho biết:

“Xây xát nhẹ thì rủi thôi. Nếu bị nặng quá thì mình nghỉ phép hoặc là nghỉ bù gì đó. Nghỉ một hai ngày, mình được tiền bảo hiểm tai nạn lao động trả cho mình. Lâu lâu cũng có thể chết người xảy ra. Va quẹt thì gẫy tay gẫy chân. Phần trăm thì khoảng 10 phần có 2 phần.”

Bên cạnh nỗi ám ảnh bị tai nạn do giao thông gây ra, những công nhân vệ sinh đường phố còn có một nỗi lo sợ vô hình là bệnh nghề nghiệp.

Một toán công nhân đi thu gom rác. RFA
Do phải tiếp xúc thường xuyên với rác độc hại, súc vật chết, mùi hôi bốc lên từ cống rãnh bị ô nhiễm, bụi bặm…cũng như phải khuân vác quá sức là nguyên nhân làm cho sức khỏe bị hao tổn nhanh chóng.

Dù được cung cấp khẩu trang, bao tay, đồ bảo hộ lao động và có thêm tiền độc hại được trả trong lương nhưng dường như bệnh tật là chuyện không thể tránh. Có rất nhiều người vì sức khỏe sa sút muốn bỏ nghề nhưng vì đây là một công việc ổn định và là nguồn thu nhập chính của gia đình nên vẫn phải tiếp tục.

Những mơ ước xa vời

Do phải tiếp xúc thường xuyên với rác độc hại, súc vật chết, mùi hôi bốc lên từ cống rãnh bị ô nhiễm, bụi bặm… cũng như phải khuân vác quá sức là nguyên nhân làm cho sức khỏe bị hao tổn nhanh chóng.
Trong quá trình công nghiệp hóa- hiện đại hóa, các công ty công ích môi trường cũng nhập khẩu những xe chuyên dụng hỗ trợ cho công nhân trong công việc. Tuy nhiên điểm nghịch lý là những chuyên cụ này lại không phát huy được công dụng ở môi trường rác Việt Nam. Anh Tiến nói:

“Cũng có máy quét, cũng có máy hút nhưng không thể sạch bằng thủ công. Tại vì ở Việt Nam rác xả bừa bãi lắm. Bỏ vô bịch ni lông rồi đủ thứ xà bần, đủ thứ các loại. Máy quay không được. Đưa vô là máy quấn làm cứng lại, máy hư liền. Xe chỉ chuyên dùng về quét cho quốc lộ, hút bụi cát giữa con lươn đường thôi, chứ không thể quét được như thủ công bằng tay chân.”

Dù công nghệ tiên tiến không giúp ích được là bao trong công việc nhưng những người lao công luôn bằng lòng với những gì mình đang có. Họ vẫn lặng lẽ với cây chổi quét đường mỗi đêm dù thời tiết có mưa gió bão bùng. Đường phố vào mùa lá rụng khiến cho nhát chổi phải nặng
Nạn rác ở các thành phố. AFP
tay hơn cũng không làm họ than van hay trễ nải công việc. Đêm 30 tết mỗi năm, công việc nặng nhọc hơn do lượng rác nhiều gấp bội cũng không làm cho họ thiếu trách nhiệm để về đón giao thừa cùng gia đình.

Đời sống thực của những công nhân vệ sinh đường phố không được bay bổng như trong thơ ca: “chị lao công như sắt như đồng”. Dù cực nhọc thế nào, dù vất vả ra sao cũng không làm họ buồn và tủi phận. Nhưng chính những cái nhìn khinh miệt, những câu nói bổ bã “tui đóng tiền đổ rác, tui có quyền xả rác” như những cái tát vô hình làm cho họ tổn thương. Nhiều lúc họ lại bị một cái bạt tai bất ngờ hay một tiếng chửi thề vô cớ khiến họ cảm thấy bị xúc phạm vì phận đời nghề rác của mình. Anh Phận, một lao công trẻ chia sẻ:

Ước mơ nghĩ đến một ngày mai người Việt Nam không xả rác bừa bãi, vô tội vạ, để công việc có phần nhẹ nhàng hơn.
“Nói chung là công việc cũng không nặng nhọc mấy nhưng mà có những người thiếu ý thức, mình đổ quét xong sạch sẽ rồi, người ta xả rác ra tiếp, mình nhắc nhở thì người ta nói không xả rác thì lấy gì anh chị có việc làm.”

Khi hỏi đến sẽ có ước mơ gì cho nghề nghiệp của mình, cả anh Tiến và anh Phận đều đơn sơ tâm tình rằng hình như chưa bao giờ nghĩ tới. Vì nếu nghĩ đến ước mơ thì cũng không biết mơ ước như thế nào. Nếu ước rằng có phương tiện máy móc hữu dụng hơn thì sợ mất việc làm dù máy móc như hiện tại không giúp ích gì.

Chỉ biết mong sao có sức khỏe để tiếp tục công việc thầm lặng mỗi đêm và sau khi hoàn tất công việc trở về nhà được lành lặn tay chân. Dù không dám đòi hỏi nhưng ít nhiều cũng hy vọng được nhận đồng lương khá hơn cho cuộc sống. Còn ước mơ nghĩ đến một ngày mai người Việt Nam không xả rác bừa bãi, vô tội vạ, để công

© Hoà Ái, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?

Đã gần hai tháng trôi qua nhưng dư âm của cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung ở Miến Điện vẫn có sức lan tỏa lớn. Vẫn còn nhiều dè dặt, thậm chí là hoài nghi về những đổi thay chính trị chóng vánh ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không được quyền tin tưởng vào một tương lai mới, tốt đẹp hơn cho xứ sở vàng này.

Miến Điện thay đổi, Việt Nam thì chưa

Nhiều nguyên nhân của sự thay đổi được nói đến: 1/ do tác động của Hoa Kỳ và phương Tây lên chính quyền Miến Điện vì họ không muốn Miến Điện với vị trí địa chính trị quan trọng, rơi vào tay Trung cộng; 2/ do sức ép về sự nghèo khổ, lạc hậu và ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc; 3/ do tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của những người lãnh đạo Miến Điện trước hiện trạng đất nước bị cô lập với thế giới; 4/ do sự đấu tranh ngoan cường của nhân dân Miến Điện dưới biểu tượng Aung San Suu Kyi, cùng với tác động của các cuộc nổi dậy ở Ả Rập khiến Nhà cầm quyền nhận thấy sự cần thiết phải nới lỏng chính sách cai trị “bàn tay sắt” của mình nếu không muốn chịu chung số phận với những kẻ độc tài đã ra đi ở Ả Rập…

Có thể mức độ tác động của những nhân tố này lên sự cải cách chính trị ở Miến Điện là không giống nhau, nhưng thiển nghĩ nguyên nhân của vấn đề nằm trong mối quan hệ cộng hưởng tất cả các nhân tố này. Không phải là cái này hay cái kia mà là tất cả; vấn đề là nhấn tố nào đóng vai trò cốt yếu, thúc đẩy các nhân tố còn lại.

Với nguyên nhân đầu tiên, tức là vị trí chiến lược của Miến Điện đã giúp họ, ta có thể đặt câu hỏi là Việt Nam với bờ biển dài nhìn ra một vùng biển chiến lược không quan trọng trong con mắt người phương Tây và Mỹ sao? Nếu căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tức tình trạng nghèo khổ và bị cô lập, thì ta ngỡ ngàng tự hỏi: Bắc Triều Tiên không nghèo khổ và bị cô lập với thế giới ư? Về nguyên nhân thứ ba, nếu tập đoàn độc tài Miến Điện yêu nước thì sao lại khiến Miến Điện kiệt quệ như thế rồi mới đổi ý, tại sao mới đây họ vẫn đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình năm 2007; lâu nay họ vẫn cai trị bằng chính sách khắc nghiệt, tại sao bỗng nhiên trở nên đầy lương tri như thế? Và với nguyên nhân cuối cùng, ta có thể nhận thấy rằng, người Mỹ và phương Tây chỉ can thiệp vào những nơi mà tự nó đã có một phong trào vững mạnh và cũng chính sự phản kháng mạnh mẽ ấy của người dân Miến mới là điều gợi lên trong tâm trí những kẻ cầm quyền ý muốn thay đổi nhiều nhất, vì họ cảm thấy thực sự bất an về tương lai của mình. Với kiến thức hạn hẹp của mình, tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân nền tảng, là điều kiện tiên quyết, ảnh hưởng đến các nguyên nhân còn lại.

Miến Điện phản kháng mạnh mẽ, Việt Nam thì chưa

Từ cách nhìn nhận rằng một phong trào quần chúng phản kháng bền vững và mạnh mẽ là vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi, và có lẽ cũng ám ảnh khá nhiều người. Tại sao ngay từ năm 1974 đã có những cuộc biểu tình lớn ở Miến Điện, và năm 1988 đã có nửa triệu người tham gia meeting nghe bà Aung San Suu Kyi đọc diễn văn? Tại sao năm 2007, hơn 20.000 người bao gồm các nhà sư và dân chúng Miến Điện đi biểu tình, còn Việt Nam vào năm 2011, số người đi biểu tình chỉ bằng 1/10 con số ấy vào lúc cao điểm (dù ở ta, chỉ là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không phải là biểu tình đòi tự do dân chủ - một đòi hỏi tiến bộ, quan trọng và cũng nhạy cảm hơn nhiều)?

Người Miến Điện không sợ hãi sao? Không, đã là con người không ai muốn mang sự an toàn và sinh mạng của mình ra thách đố, đặc biệt là thách đố những kẻ cai trị có vũ trang. Người Miến Điện cũng vậy. Bằng chứng là theo các phóng viên quốc tế có mặt tại Miến Điện, sau những tuyên bố cải cách của chính quyền, nhiều người dân còn rất dè dặt, có người còn không dám dừng lại nhìn ảnh Aung San và con gái quá lâu vì họ e ngại những sự “cởi trói” này là giả dối (kiểu như năm 1986 Nguyễn Văn Linh “cởi trói văn nghệ sĩ”).

Người Miến Điện dám dấn thân vì họ từng có kinh nghiệm với nền dân chủ ư? Đồng ý kinh nghiệm về một nền dân chủ là điều kiện thúc đẩy lòng kháo khát được sống tự do. Nhưng người dân bình thường rất dễ quên, trong một khoảng thời gian đủ dài bị cai trị quá khắt nghiệt, họ sẽ quên mất mình từng được hưởng điều gì; huống chi lớp người đã từng kinh qua nền dân chủ ở Miến Điện vào thời điểm năm 1988 đã già và những người hăng hái đấu tranh nhất trong cuộc nổi dậy 8888 lại là những người trẻ. Và một câu hỏi quan trọng được đặt ra ở đây là: người miền Nam Việt Nam không có kinh nghiệm với dân chủ sao?

Hay vì dân Miến Điện quá đói khổ và thiếu thốn mọi phương tiện khiến họ phải đấu tranh, còn ở Việt Nam dù sao vẫn còn có thể chịu đựng được? Chúng ta hãy nhớ lại, năm 1962 khi Ne Win thiết lập chế độ độc tài, thì đến năm 1974, tức là 12 năm sau, đã có những cuộc biểu tình phản kháng chế độ. Còn ở miền Bắc Việt Nam, từ năm 1954 trải qua cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu cùng thời kỳ tem phiếu bao cấp đói khổ cùng cực, cho đến năm 1986 là hơn ba mươi năm, thành thị và làng quê tan hoang nhưng không có cuộc phản kháng nào xảy ra cả. Ở miền Nam, từ năm 1975 đến 1986 trải qua thời kỳ bao cấp quằn quại cũng gần 12 năm nhưng mọi thứ vẫn im ắng. Bởi vậy, sự nghèo đói không thể là động lực giúp dân chúng vượt qua sợ hãi để đứng lên, nếu không muốn nói là nó có thể làm kiệt quệ tinh thần phản kháng.

Vậy thì tại sao Miến Điện có một phong trào phản kháng mạnh mẽ như thế, còn chúng ta thì không? Có lẽ nếu muốn đơn giản hóa vấn đề, ta chỉ cần quy kết cho vận mệnh mỗi dân tộc. Nhưng dù sao trước tiên chúng ta hãy tự cho mình cơ hội suy nghĩ một chút về vấn đề này.

Người Miến Điện giữ được nội lực, Người Việt Nam thì đã mất nội lực

Từ trước khi bà Aung San Suu Kyi về nước năm 1988, những cuộc biểu tình lớn đã nổ ra; nhưng không thể phủ nhận sự tham gia và lãnh đạo của bà đối với Liên Đoàn quốc gia vì Dân chủ đã làm phong trào đấu tranh dân chủ Miến Miến có thêm sức mạnh và sự gắn kết. Nhận định và đánh giá cao vai trò của bà - con gái một vị anh hùng dân tộc trong việc kết nối mọi thành phần đấu tranh, các trưởng lão dày dạn kinh nghiệm đã mời bà tham gia và trở thành người lãnh đạo Liên đoàn cũng như phong trào đối lập, dù trước đó bà chưa có kinh nghiệm chính trị nào. Tôi thật sự khâm phục những con người khả kính này, những con người đã đặt quyền lợi dân tộc lên trên cái tôi hão huyền để có được một người lãnh đạo có uy tín, một biểu tượng của phong trào - điều mà những người đối lập ở Việt Nam chưa có được. Bởi, như một người bạn mà tôi quý trọng đã nói rằng: “những người hoạt động ở Việt Nam có một tâm lý rất lạ: một mặt họ chống lại lãnh đạo (hiểu theo nghĩa lãnh tụ), mặt khác họ hành xử đầy tính lãnh tụ”. Vậy là ngay từ bước đầu tiên này chúng ta đã không thể sánh với người Miến Điện; còn chuyện thế nào là lãnh đạo, thế nào là lãnh tụ và vai trò của người lãnh đạo, tôi xin được nói trong một bài khác.

Có một người lãnh đạo nhiều uy tín là một điều quan trọng, nhưng sẽ là vô ích nếu người dân không hưởng ứng. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, khi nói về sự lớn mạnh của phong trào phản kháng ở Miến Điện chính là cái NỘI LỰC của họ. Dù sợ hãi chế độ độc tài, người Miến Điện đã có được một thứ NỘI LỰC mà người Việt Nam không có. NỘI LỰC ấy nằm ở sức mạnh văn hóa.

Mặc dù dưới những năm cầm quyền của mình, Ne Win muốn học tập Trung Quốc, định hướng cho Miến Điện theo con đường XHCN. Nhưng nhìn chung Miến Điện không bị áp đặt một chủ thuyết nào lên toàn bộ hệ thống chính trị, xã hội, kinh tế. Chế độ cầm quyền ở đó là quân phiệt chứ không phải cộng sản như Việt Nam. Một chính thể độc tài không mang theo mình một chủ thuyết độc hại như chủ nghĩa cộng sản thì bản chất nó cũng gần giống với một nền quân chủ chuyên chế; nó có thể làm cho xã hội trì trệ và lạc hậu, nhân cách xuống cấp ở một mức độ nào đó nhưng ít ra nó không phá hủy triệt để những giá trị văn hóa truyền thống của xã hội, để thay vào đó là một loại văn hóa, loại mô hình xã hội bệnh hoạn, duy ý chí như trường hợp Việt Nam, Trung Quốc.

Ở Miến Điện, văn hóa, đạo đức và tôn giáo vẫn giữ được giá trị nội tại, đời sống văn hóa tinh thần của người dân vẫn nhân văn và thuần phác. Một nền luân lý Phật giáo đúng nghĩa đứng ở vị trí trung tâm trong đời sống tinh thần của họ. Như những nhà báo quốc tế ghi nhận thì, người dân Miến tuy sống nghèo khổ nhưng rất hiền lành, đa số họ thiền định mỗi ngày. Nghèo khổ và lạc hậu ở họ không đồng nghĩa với sự hèn nhát và sự xuống dốc về văn hóa và đạo đức. Chính vì giữ được sức mạnh tinh thần ấy, chính vì đứng trên cái trụ văn hóa nhân bản, trong đói khổ, đàn áp và sợ hãi, người dân Miến không ngừng phản kháng, đòi tự do, dân chủ.

Trái lại, dưới chế độ cộng sản Việt Nam, văn hóa, đạo đức và các truyền thống tôn giáo tốt đẹp đã gần như bị hủy hoại tận gốc rễ. Một xã hội hiện đại nửa mùa, một nền văn hóa mới theo kiểu Tây phương chưa xây dựng được (mà chỉ bắt chước người ta những thói xấu), còn cội nguồn văn hóa truyền thống thì đã biến thái thành những thứ quái dị. Những nhân đức hiền lành, chất phác, lòng yêu nước thiết tha biến thành những mánh mung, lừa đảo, vị kỷ. Một tôn giáo truyền thống từng góp phần to lớn xây dựng nên khí chất Việt Nam, bây giờ đã trở thành một thứ mê tín dị đoan. Đã mấy mươi năm sống dưới một chế độ độc tài hủy diệt văn hóa, bóp méo ý chí lành mạnh và làm thui chột năng lực tinh thần thì lúc đói khổ chúng ta chỉ lo miếng cơm, lúc sung túc chúng ta chỉ lo hưởng thụ. Mất cái gốc tinh thần (văn hóa, luân lý) chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về ý chí và nhân cách. Cái gốc của mọi hành động là tinh thần, ý chí yếu đuối, tinh thần bạc nhược, thì chẳng thể làm những việc lớn lao (nếu không có những điều kiện đột biến làm đòn bẩy).

Vì thế, giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy; để chính sự phục hồi này, nếu không tạo được một biến cố cho sự đổi thay thì nó cũng giúp cho một thể chế tiến bộ trong tương lai dễ vận hành hơn. Và như John Stuart Mill đã nói: “Một dân chúng có thể còn chưa sẵn sàng cho một thiết chế tốt đẹp, nhưng việc nhen nhóm lên lòng mong ước có được thiết chế ấy phải là phần việc cần thiết cho sự chuẩn bị”. Văn hóa suy đồi, tinh thần khiếp nhược chính là những thứ chúng ta phải chung tay từng giờ để tháo gỡ, hầu mang lại một nội lực mới cho dân tộc. Có nội lực ấy rồi, không những chúng ta có thể dễ dàng xóa bỏ chế độ độc tài, mà còn có thể tiến vào chế độ dân chủ tự do không chút trở ngại.

© Huỳnh Thục Vy

Sài Gòn, ngày 25 tháng 5 năm 2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Pháp luật ở xứ Thiên đường

Phan Tất gửi cho Chủ tịch [Tức nhà báo Phan Thế Hải] bài viết này. Thực ra thì chuyện luật liếc ở xứ Thiên đường ta cứ như một câu chuyện đùa giai. Luật đã được dự thảo, rồi đưa ra “làm văn tập thể” ở Quốc hội, thông qua từng điều ra vẻ rất dân chủ, văn minh vãi.

Ty nhiên, khi cần thiết, Tiệc ta với tư cách là cơ quan thống trị, sẵn sàng bác bỏ mọi điều nếu như thấy không phù hợp với nghị quyết. Tỷ như chuyện đưa uỷ ban phòng chống tham nhũng về Bộ chính trị. Theo Luật thì Uỷ ban này phải trực thuộc Thủ tướng, nhưng khi anh Trọng thấy cần thiết phải nắm lấy để thể hiện vai trò quyền lực thì bác ngay điều này… vươn vươn…

Sau đây xin được giới thiệu toàn văn bài viết của Phan Tất để bạn đọc suy ngẫm.

Phan Thế Hải

Cứ một năm hai kì, mỗi kì kéo dài khoảng một tháng, Quốc hội (QH) nước ta lại họp. Là cơ quan quyền lực cao nhất nước, QH họp để bàn đến nhiều việc trọng đại về quốc kế dân sinh trong đó việc thông qua, sửa đổi, bổ sung pháp luật thường chiếm một thời lượng khá lớn. Trước thềm của kì họp này, qua dư luận về ý kiến nguyện vọng của cử tri cả nước cho thấy: nhân dân đang rất băn khoăn lo lắng về suy thoái kinh tế, sản xuất đình trệ, sụt giảm, đời sống khó khăn, khiếu kiện đất đai gay gắt, các giải pháp giao thông bế tắc, tham nhũng tràn lan...

Đặt niềm tin vào những quyết định của QH là tâm nguyện chính đáng của một công dân Nhà nước pháp quyền. Nhưng rồi tôi cứ có những trăn trở băn khoăn: pháp luật của ta có nhiều điểm còn chưa thật cụ thể, chồng chéo, bất ổn mà ta cứ loay hoay bổ sung sửa đổi thì thật là khó. Ví như ta có một ngôi nhà đã quá cũ, cứ cải tạo sửa chữa hoài, có khi cũng không khang trang vững chãi lên được mà còn kém hiệu quả hơn là làm mới lại từ đầu. Như chuyện mới tăng lương từ 01/5/2012 nay có đại biểu QH lại phát biểu ý là: lương hiện tại chỉ đủ 60% yêu cầu của đời sống người lao động, cần phải điều chỉnh tiếp. Rồi phụ nữ 55 tuổi về hưu là quá sớm, nói như vậy là có phần coi nhẹ thiên chức của người phụ nữ Việt Nam, không nhìn đến những nữ lao động việc nhà, việc nước vất vả, khi ngoài 50 tuổi đã mệt mỏi, mong từng ngày để được nghỉ hưu. Được nghỉ, người phụ nữ có thêm điều kiện chăm sóc sức khỏe, ổn định cuộc sống gia đình cũng là đóng góp lớn cho việc ổn định xã hội. Rồi bao chuyện quẩn quanh trong giáo dục, tái cơ cấu đầu tư, bình ổn giá...

Tôi còn nhớ trước đây trong một kì họp QH, khi bàn về chuyện xử án ở nước ta còn lắm oan sai, có một vị đại biểu QH phát biểu là: “Pháp luật nước ta xử thế nào cũng được!”.

Nhìn lại những vụ khiếu kiện về đất đai trong thời gian gần đây như chuyện cưỡng chế thu hồi đất của 5 hộ dân phường Liễu Giai (Hà Nội) năm 2011, vụ đầm tôm của ông Vươn ở Tiên Lãng (Hải Phòng), tăm tiếng, bức xúc đến mức Thủ tướng Chính phủ phải trực tiếp chỉ đạo điều trần. Rồi mới đâylà vụ cưỡng chế 166 hộ dân để thu hồi 5,72 ha đất ở Văn Giang (Hưng Yên) – người dân không những mất đất đai, tài sản, quyền lợi mà còn phải rơi vào vòng lao lí...

Một nhà báo viết: "Tôi hỏi một vị đại biểu QH: chất lượng các bộ luật của Việt Nam thế nào? Vị ấy đáp: nhiều chuyện phải bàn lắm. Lại hỏi: vậy luật nào đã sửa nhiều nhất mà nay vẫn còn phải sửa tiếp? Lại đáp: thứ đó thì nhiều, ví như Luật Đất đai được ban hành mới 3 lần (1987, 1993, 2003) và đã sửa đổi hai lần (1998, 2001) nay đang sửa tiếp. Rồi Luật Khiếu nại tố cáo 8 năm đã có 6 lần sửa đổi, bổ sung.

Những luật sát sườn với cuộc sống của người dân mà nham nhở như vậy thì người dân phải chết tức tưởi là chuyện không có gì lạ!

Nhiều luật sư đã phân tích: Luật Đất đai hiện hành là rất thiếu luận cứ khoa học, thiếu tính hài hòa xác định quyền sở hữu đất đai, không phù hợp với thực tiễn và là mảnh đất vô cùng màu mỡ để tham nhũng hoành hành tràn lan”.

Nghe và thấy như vậy, nên tôi cứ nghĩ cách làm luật của ta là chưa được ở chỗ: bộ phận quân sư chưa thật “chí công vô tư”, chưa giỏi trong lĩnh vực mà họ chấp bút vì không nắm bắt được quy luật phát triển, thiếu sâu sát, am hiểu để dự đoán được những biến động của đời sống kinh tế - xã hội. Bộ phận được nghe, người duyệt thiếu tinh thông tường tận, cứ dựa vào nhau, coi sự thống nhất ở nghị trường là dân chủ sáng suốt mà không nghĩ rằng: dân chủ chính là phải từ yêu cầu của người dân, vì lợi ích cộng đồng, chứ không phải theo lối luật khung, thiếu chi tiết, nặng về câu chữ, kiểu “làm văn tập thể” rồi biểu quyết với 90-95% ý kiến nhất trí. Ví như Luật Giáo dục thì phải mời các chuyên gia, giáo sư, luật sư giỏi đầu ngành để bàn, để quyết. “Bác” giao thông, “bác” ngoại thương, “bác” doanh nghiệp thì chỉ nên tham gia có mức độ, nghe để biết thôi. Bởi đại biểu QH thường là những người điển hình ưu tú trong những lĩnh vực khác nhau, nhưng không phải việc gì họ cũng am hiểu tường tận.

Nhìn vào lịch sử thấy ông cha ta cũng đã từng dựng nước và giữ nước bằng nhiều sách lược, pháp luật. Đã có những bộ luật thành quốc sách trị nước an dân như Bộ luật Hồng Đức thời hậu Lê (1428-1527). Lê Lợi, Quang Trung từ áo vải, cờ đào trở thành những vị vua anh minh, lập nên nghiệp lớn là nhờ biết chọn được Quốc sách Bình Ngô, biết tôn vinh Nguyễn Trãi, La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp làm quân sư.

Ở nhiều nước tiên tiến Hiến pháp, pháp luật của họ ban hành hàng mấy chục năm, có khi cả hàng trăm năm mà vẫn nguyên giá trị, rất ít thay đổi. Ở ta, ngày nay luật pháp ban hành có nhiều điều chưa kịp áp dụng đã phải sửa đổi. Sửa đổi là sự cầu thị, là mặt tốt nhưng nếu cứ coi chuyện tích cực sửa đổi là việc làm bình thường, liên tục thì có khi thành nguy hại!

Thực trạng luật chờ nghị định, nghị định chờ thông tư cũng nên chấm dứt. Luật càng cụ thể, chi tiết thì cơ quan thi hành luật, người dân càng dễ nắm bắt, dễ nhớ, dễ thuộc, dễ vận hành và giám sát.

“Sống làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật” là nghĩa vụ, quyền lợi, là mục tiêu cao đẹp của mỗi công dân Nhà nước pháp quyền. Đã đến lúc việc làm luật của ta nên như thế nào phải thành một mục quan trọng mà QH đặt lên bàn nghị sự.

© Phan Tất
90, Võ Thị Sáu - TP. Vinh - Nghệ An. Tel: 0912387344


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều