05/31/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Phiên phúc thẩm xử bà Hồ thị Bích Khương và mục sư Nguyễn Trung Tôn

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ năm, ngày 31 tháng năm năm 2012

Tòa án tối cao thành phố Vinh, tỉnh Nghệ an đã diễn ra phiên tòa phúc thẩm xử Bà Hồ thị Bích Khương và Mục sư Nguyễn Trung Tôn.

Y án sơ thẩm

Vào lúc 10.30 sáng 30 tháng 5 năm 2012, tại Vinh, thành phố Nghệ An, tòa án tối cao đã mở phiên phúc thẩm để xử bà Hồ thị Bích Khương, người từng giúp dân oan và viết nhiều bài báo chống tham nhũng và Mục sư Nguyễn Trung Tôn.
Chị Hồ Thị Bích Khương (áo trắng) con trai Nguyễn Trung Đức và bà chị Hồ Thị Lan ảnh chụp năm 2009.
Hiện diện trong phiên tòa là bà Nguyễn thị Lành, vợ Mục sư Nguyễn Trung Tôn, ông Nguyễn Viết Thịnh, chấp pháp hội thánh Tin Lành, bà Hồ thị Lan, chị của bà Hồ thị Bích Khương và luật sư bào chữa cho cả hai là luật sư Hà Huy Sơn.

Bà Nguyễn thị Lành cho biết diễn tiến phiên tòa như sau:

“Thường thì các phiên tòa giết người xử trước, các phiên chính trị xử sau. Phiên chính trị thì 10.04 giờ VN, đến 12 giờ thì họ đình phiên tòa . Đến 2 giờ chiều thì tiếp tục đến 4 giờ chiều kết thúc. Phiên tòa rất chi là kéo dài: 4 tiếng.”

Dù có sự bào chữa của luật sư, bản án phúc thẩm vẫn y án sơ thẩm : bà Hồ thị Bích Khương 5 năm với 3 năm quản chế và Mục sư Nguyễn Trung Tôn 2 năm với 2 năm quản chế. Bà Lành cho biết tiếp:

“Luật sư bào chữa cho phiên tòa đã vạch ra cho thấy ông Tôn với chị Khương là không làm điều gì sai cả, luật sư nói họ đúng hết, họ không có gì làm sai mà kết tội cho hai bị cáo này. Luật sư Sơn nói hai người này không có tội mà họ vẫn kết án anh Tôn 2 năm tù và 2 năm quản chế ở nhà. Chị Khương 5 năm và 3 năm quản chế ở nhà.”

Tường An: Hiện MS Tôn và bà Khương bị giam ở đâu ạ?

Bà Lành: Mục sư Tôn bị giam ở tỉnh Nghệ an, trại đó là trại tạm giam, nhưng bây giờ thành trại tù rồi.”

Tường An: Bà thấy tình trạng Mục sư Tôn như thế nào? Và trong phiên tòa, bà có cơ hội nói chuyện với mục sư không ạ?

Bà Lành: “Chuẩn bị vào phần kết thúc phiên tòa để tuyên án hai người thì họ bố trí để nói chuyện một lúc, tọa đàm xong mới tuyên án thì lúc đó tôi mới được nói chuyện với anh ấy. Nói chung là nói về những công việc của gia đình. Nhìn anh ấy thì gầy nhưng tinh thần anh ấy nói chung thì rất là tốt. Những bài viết của anh ấy và chị Khương thì vạch ra những đường lối sai trái của Đảng và nhà nước VN. Họ không chống lại nhà nước VN nhưng họ lên tiếng cho những người dân thấp cổ bé họng cũng như những người dân nói nhưng bị khống chế. Tôi thấy tiếng nói của hai người rất chi là tốt. Hôm nay tranh luận ở phiên tòa thì rất là tốt.”

Tường An: Bà nghĩ sao về kết quả bản án của phiên tòa này?

Bà Lành: “Sơ thẩm và phúc thẩm chẳng có sai chệch gì cả, nó không có giảm mà nó còn kết tội hai con người này nữa nên tôi nghĩ rằng sự bất công của người dân, những người đại diện cho những người dân oan như chồng tôi là Nguyễn Trung Tôn và chị Hồ thị Bích Khương. Tôi thấy đó là những tấm lòng đấu tranh rất chi là tốt. Tôi rất khâm phục. Tôi cũng là một người vợ nhưng mà đối với tôi, một tấm lòng muốn thay đổi một chế độ độc tài cho người dân thấp cổ bé họng đỡ phải khổ. Nhưng đơn khiếu nại, khiếu kiện, đơn thư của gia đình tôi là gia đình tôn giáo họ cũng đâu có trả lời gì đâu! Họ còn tiếp tục lũng đoạn gia đình nhà tôi nữa”

Tường An: Riêng mục sư Tôn có được quyền tự bào chữa không ạ?

Bà Lành: “Chồng tôi nói là chúng tôi không chấp nhận phiên tòa hôm nay là cho chúng tôi vào điều 88. Chúng tôi không tuyên truyền chống phá nhà nước VN, chúng tôi chỉ muốn thay đổi cái chế độ ngày hôm nay cho đất nước cho dân tộc, chúng tôi có tinh thần yêu đất nước, yêu dân tộc chúng tôi mới làm những điều như thế, còn bắt chúng tôi vào đây để kết tội chúng tôi thì chúng tôi phải chịu thôi.”

Tình trạng sức khỏe bà Khương

Bà Hồ thị Lan, chị của bà Hồ thị Bích Khương, mặc dù trong gia đình có nhiều người đang bệnh và bản thân bà cũng đang bệnh, nhưng bà cũng cố gắng trả lời chúng tôi. Bà Lan cho biết tình trạng của bà Hồ thị Bích Khương như sau:
Bà Bích Khương trong phiên sơ thẩm hôm 29/12/2011
“Tôi thấy tình trạng chị Khương hiện nay là rất nguy hiểm, người ốm, ho và cứ ôm bụng đau, gương mặt thất thần và da mặt bầm tím tái, tôi không biết em tôi đã bị bệnh gì và cuối cùng ra về thì em tôi có nói to: “Sau khi xử 5 ngày, nếu như mà em không được đi viện thì chị hãy xuống gặp em” có nói như thế thôi.”

Tường An: Bà Hồ thị Bích Khương bị xử 5 năm tù và 3 năm quản chế, bà nghĩ sao về bản án này ạ?

Bà Lan : «Nói chung là không đúng! Theo tôi nhận định là không đúng ! Vì tôi nói thật, nếu như con người mà không có quyền nói lên những cái gì mình thấy và những cái gì mình biết thì đó cũng chẳng phải là con người nữa . Thực tế xã hội hiện này là tham nhũng, oan sai rất nhiều.

Người dân bức xúc, họ nói chị Khương thế này thế kia, nhưng tôi nghĩ là người dân bức xúc mà chẳng dám nói ra. Họ nói chị Khương nói cái gì cũng đúng, nhưng không ai dám nói ra những điều chị Khương nói. Ở đây họ nhận định như thế, mà nhiều người họ nói với tôi là chị Khương dại.

Riêng bản thân tôi, chồng tôi bị tai nạn giao thông từ năm 2000 mà tòa án đã tuyên án, chúng tôi đã làm đơn hết nơi này đến nơi khác nhưng cuối cùng tôi phải bỏ cả cái xác của chồng tôi vì tôi không dám liên quan đến công an và luật pháp nữa. Sợ mình bức xúc nên rồi họ lại bỏ tù tôi nữa thì sao!»

Biện hộ cho bà Hồ thị Bích Khương và mục sư Nguyễn Trung Tôn là luật sư Hà Huy Sơn, có mặt trong phiên tòa phúc thẩm hôm nay, luật sư Hà Huy Sơn cho biết :

«Phiên phúc thẩm thì không khác gì nhiều với phiên sơ thẩm, tức là bà Khương và ông Tôn thì khẳng định là họ không phạm tội tuyên truyền chống nhà nước XHCN VN. Nhưng chứng cứ đưa ra thì cũng không được rõ ràng lắm nhưng mà bên đại diện luật pháp thì họ dẫn ra những chứng cứ nói xấu Đảng và nói xấu lãnh đạo đảng nên cuối cùng thì người ta vẫn y án sơ thẩm.»

Tường An : Về phần luật sư thì luật sư đã dùng những lập luận như thế nào để biện hộ cho hai bị cáo ạ ?

LS Hà Huy Sơn : «Chị Khương và anh Tôn cũng được lên tiếng, nói chung là cũng nói được đầy đủ. Không bị hạn chế gì nhiều. Tôi dựa vào, thứ nhất là thủ tục tố tụng có những vi phạm nghiêm trọng thì tôi cũng đã trình bày, thứ hai là chứng cứ nó không đảm bảo tính khách quan, không hợp pháp. Tôi cho rằng những chứng cứ mà bên đại diện luật pháp đưa ra để cáo buộc hai người này là không thể chấp nhận được tức là nó không hợp pháp. Tôi đề nghị là vô tội. Thế còn một lập luận nữa mà tôi có đưa ra để bảo vệ ông Tôn, bà Khương đó là các vị đó thực hiện khoản A điều 19 của công ước dân sự và chính trị trong công ước quốc tế do do Liên Hiệp Quốc thông qua năm 1966 mà VN đã tham gia năm 1982. Đấy là hai vấn đề cơ bản mà tôi dùng để bảo vệ hai vị ấy. »

Bản án được định sẵn?

Tường An : Thưa luật sư, so với các phiên tòa khác thì phiên tòa này có phần nào tiến bộ, có nghĩa là phiên tòa kéo dài hơn và bị can được quyền lên tiếng bào chữa cho mình. Tuy nhiên, dù bị can hay luật sư bào chữa như thế nào thì bản án thì vẫn không thay đổi. Điều này làm cho người ta có thể nghĩ rằng việc bào chữa chỉ là hình thức và có vẻ như là bản án đã được định sẵn, Luật sư nghĩ gì về nhận định này ạ ?

LS Hà Huy Sơn: “Đúng như là chị nói, cái chuyện đối đáp giữa luật sư và đại diện luật pháp cũng không được ông chủ tọa thực hiện nghiêm túc cho lắm. Tức là gọi là đối đáp để cho có hình thức thôi chứ còn không làm rõ từng vấn đề ra và thời gian đối đáp thì ông ấy cũng hạn chế cho nên phần nào nó cũng thể hiện chuyện phiên tòa có một sự chuẩn bị trước. Người ta cũng không căn cứ vào chuyện tranh tụng tại tòa để mà nghị án.”

Hiện tình trạng gia đình của bà Tôn rất khó khăn, bà tâm sự:

“Cám ơn chị đã quan tâm đến gia đình tôi. Bố Mẹ chồng tôi thì già, Bố thì bị bệnh phổi mãn tính, tôi là vợ thì cũng có trách nhiệm , Bố nằm việ thì tôi cũng phải đi nuôi. Ngoài ra tôi còn phải vất vã nuôi ba đứa con, một đứa đã vào đại học , còn hai đứa, một đứa thì còi, chậm phát triển về chiều cao, trí tuệ, nói chung là suy dinh dưỡng, còn đứa thứ ba thì mới 3 tuổi rưởi. Hoàn cảnh này thì anh Đài cũng biết cho nên anh ấy quan tâm và động viên tôi trong hoàn cảnh này, tôi cũng cảm ơn anh ấy và cảm ơn nhiều người lắm ạ.

Tôi cũng mong là đài RFA và những người ở nước ngoài cũng giúp cho đất nước ra khỏi cơn khổ ải này, đấu tranh cho những người như chị Bích Khương và những người tù chính trị ngày hôm nay”

Xin được nhắc lại, tháng tư năm 2007, bà Hồ thị Bích Khương bị bắt lần đầu tại một quán cà phê Internet ở Nghệ An và bị xử hai năm tù vì tội “lạm dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” theo Điều 258 của bộ luật hình sự.

Sau đó vào ngày 15 tháng 1 năm 2011, bà Hồ Thị Bích Khương bị bắt lần thứ hai tại Nam Đàn, Nghệ An. Vào 17/01/2011, công an đến khám xét nhà MS Tôn ở Thanh Hóa và bắt ông để « kiểm tra thủ tục hành chính » . Cả hai bị ra tòa sơ thẩm vào ngày 29/12/2011 với bản án 5 năm tù và 3 năm quản chế cho bà Hồ thị Bích Khương, 2 năm tù và 2 năm quản chế cho MS Nguyễn Trung Tôn về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN theo điều 88 bộ luật hình sự VN.

Phiên tòa phúc thẩm lẽ ra diễn ra ngày 28/3 vừa qua, nhưng đã bị hoãn lại cho đến hôm nay. Bà Hồ thị Bích Khương là 1 trong 4 cây bút VN đã được trao giải Hellman Hammet năm 2011.

© Tường An, thông tín viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Họ thương dân, thương Việt Nam?

Khi ta biết thương yêu một ngọn cỏ dưới chân, là ta biết thương yêu tổ quốc mình. Bảo vệ một ngọn cỏ cũng là bảo vệ tình yêu tổ quốc. Một đất nước mà không có cỏ thì nó sẽ là gì? Là không có gì mọc lên được. Là một đất nước không còn gì để yêu.

Nếu ta nghĩ cỏ cũng là dân, ta sẽ thương yêu dân. Vì không có dân thì sẽ chẳng ai cần đến quan. Vì không có dân thì có vua để làm gì?

Chợt thương quan không dân chợt thương ngai không chủ
thương những đời người chung thân trong áo mão cân đai

Nhưng có vua quan đó mà sao dân khổ thế? Vua quan để làm gì nếu không nói là để làm cho dân sướng.

Thời này ở ta vua quan đã hết thời, chỉ còn lại lãnh đạo. Lãnh đạo mà làm cho dân sướng thì lãnh đạo cũng mệt lắm. Cho nên, nhiều vị lãnh đạo không chọn dân sướng mà chọn mình sướng. Mình sướng là được. Dân khổ kệ dân.

Nổi lên cái sự khổ đó là phong trào cưỡng chế thu hồi đất. “Dân có đất dập dìu hợp tác” đã qua rồi. Bây giờ luật lệ chả biết làm thế nào mà đất của dân thành đất nhà nước. Đất hương hỏa bao đời của dân lại trở thành của công. Một cú “sở hữu tập thể” (nhà nước) ngoạn mục đến nỗi dân cứng lưỡi vì mấy dòng luật đất đai do “con dân” dựng lên. Một cú “chia quả thực” mới thay cho “dân cày có ruộng” đã khiến nhiều nhà dân mất trắng hàng mẫu đất. Đến đất nhà thờ bao đời cũng là của nhà nước? Và nếu cần, nhà nước sẽ cưỡng chế luôn cả nhà thờ!!!

Nhưng dân lại cứ tưởng đất mình thừa kế, đất mình khai hoang “theo tiếng gọi” là của mình. Đến khi mở luật ra mới biết là không phải. Một cái luật thật lạ, luật biến đất tư thành đất công, biến người chủ đất phải làm thuê trên đất của mình. Vậy nên, khi nhà nước cưỡng chế thu đất thì dân phải bó tay.

Phản ứng về cái điều luật đó, là phản ứng tự phát của dân khi bị dồn vào thế mất đất. Một loạt súng hoa cải ở Tiên Lãng, Hải Phòng làm thức tỉnh cả người dân lẫn chính quyền. Một cuộc rào làng giữ đất ở Văn Giang, Tiên Lãng khiến cả lực lượng chuyên chính xác định sai kẻ thù, đứng hẳn về nhóm lợi ích để tấn công dân. Và gần đây nhất là câu chuyện nhói lòng: những người phụ nữ chân yếu tay mềm ở Cần Thơ phải dùng đến “vũ khí khỏa thân” để bảo vệ đất.

Tất cả những hình ảnh đó được đưa lên truyền thông, khiến hình ảnh Việt Nam yêu dấu bị thay đổi một cách tồi tệ. Không ai cho đó là những hình ảnh đẹp để quảng bá Việt Nam, mà đó là những hình ảnh bôi bẩn cả nghìn năm lấp lánh.

Đàng sau những hình ảnh bẩn đó là một dãy những hình ảnh bẩn nối tiếp. Đó là chính quyền loanh quanh chạy tội với mục đích “thắng dân”. Những “chiến thắng” nhục nhã và đê tiện đổi trắng thay đen, đổi tội thành công, đổi yêu thành ghét. Tôi ngồi uống rượu với Tướng công an Phạm Chuyên nghe anh than thở về sự dã man của những hành động đê tiện đó, và anh nói, “Thua dân thì có gì mà xấu hổ?”. Nhưng người ta chỉ muốn thắng dân mới “oai hùng”. Và theo đó, hàng loạt những mưu mô bỉ ổi đã hiện hình.

Tôi nói với Tướng Phạm Chuyên: “Công an và côn đồ đánh nhà báo, đánh dân… có cả video trưng lên cho bàn dân thiên hạ thấy, thế mà mấy tháng liền công an không xác định được ai là tội phạm, sao lạ vậy? Chả lẽ nghiệp vụ công an lại kém đến thế sao?” Anh Chuyên im lặng và tôi thấy mắt anh chực ứa lệ.

Giọt nước mắt của Tướng công an đã nghỉ hưu thương cho những người dân vô tội bị đánh hay thương cho những người lính nhà nước, từng là quân của anh?

Đã có ai đánh dân dám nói một lời xin lỗi?

Đã có ai phát ngôn sai dám nói lại cho đúng?

Đã có ai dám nghe sự tố cáo trung thực của người dân?

Có! Một tiếng có yếu ớt cất lên đâu đó. Và chưa kịp được hoan hô thì nó đã chìm vào trong tiếng sấm sét của trời cao.

Đất! Vâng, nếu không có đất người ta vẫn có thể sống trên các căn hộ chung cư cao tít tầng trời. Nhưng tại sao tiếng kêu xé ruột lại là đất? Là vì đất không bình yên. Đất nước cũng đang rùng mình vì những tiếng kêu ai oán.

Giáo sư Đặng Hùng Võ nói với tôi: “Trung ương XI đã quyết chủ trương về luật đất đai như thế rồi, chỉ còn cách tăng cường tính ưu việt cho các điều luật cụ thể sẽ sửa đổi mà thôi”. Tôi biết, nói thế là anh đang buồn. Anh vẫn thấy thương dân quá, vì có thể, dân vẫn tiếp tục bị thiệt thòi vì luật đất.

Tôi thiếu hiểu biết trong phạm vi này, nhưng hiện tượng dồn dân vào chân tường, dồn dân vào bước đường cùng để dân phải phản kháng một cách tự phát quái đản chưa từng thấy trong chế độ XHCN thì thật là một điều “cần xem lại mình”, xem lại luật đất, và xem lại sự tham lam lẫn hèn hạ, trí trá lẫn ngu dốt của mình trong ứng xử với dân.

Nếu lãnh đạo không thương yêu dân, cũng có nghĩa là họ không thương yêu tổ quốc của mình. Đó là một phán xét mà lương tâm không thể chối bỏ.

31.5.2012

© Nguyễn Trọng Tạo
Theo blog Nguyễn Trọng Tạo


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đôi lời nói thêm về các bài phản biện của quí ông Phạm Quang Tuấn và Dương Danh Huy

Ông Phạm Quang Tuấn đã trả lời lại bài phản biện của tôi "Về các ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn", đồng lúc ông Dương Danh Huy cũng lên tiếng về bài phê bình của tôi "Hiểu thế nào về nội dung bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?". Hai bài có đăng trên trang BauxiteVN.

Bài của ông Phạm Quang Tuấn cũng như bài trước, chỉ lập lại các ý kiến đã viết, những chi tiết lặt vặt, không liên quan gì đến nội dung hay chủ đề của các bài viết (ba bài) của tôi. Bài của ông Dương Danh Huy thì cố gắng biện hộ cho cho việc "quyền chủ quyền của Phi trong khu vực Scarborough" là "quyền chủ quyền của Phi từ đảo Luzon". Nhưng điều tệ, trong bài này, ông Huy đã vượt qua mức tranh luận thuần túy khoa học để bước vào lãnh vực chỉ trích cá nhân, khoe khoang và tự mãn lố bịch.

Bài viết này, tôi sẽ đề cập đến:

1/ lần nữa cho rõ ràng và dứt khoát về "quyền chủ quyền trong khu vực bãi cạn Scarborough".
2/ Về điều 121 của Bộ Luật Biển 1982 về hiệu lực các đảo.
3/ Sau cùng là một số điều "lặt vặt" khác.

I. Ta có thể hiểu thế nào về câu: "Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng Hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal?"

Không thấy người nào trong nhóm ký tên lên tiếng giải thích. Chỉ có ông Dương Danh Huy, một người đã rút tên ra khỏi danh sách, lên tiếng. Theo ông này:

... “quyền chủ quyền trong khu vực bãi cạn Scarborough” (một cụm thuật ngữ ám chỉ về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa) là khác với “chủ quyền tại bãi cạn Scarborough” (ám chỉ về các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng)… nó không ủng hộ chủ quyền của bên nào đối với các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng, nhưng nó ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực, tức là cho rằng vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về Philippines. Trên phương diện pháp lý, có thể giải thích… với lập luận vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về đảo Luzon của Philippines thay vì thuộc về các mỏm đá cao hơn mặt nước tại bãi cạn Scarborough, bất kể nước nào có chủ quyền đối với các mỏm đá đó.

Tức là việc: "Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal", trong đó "khu vực Scarborough" phải hiểu là "vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về đảo Luzon".

Giải thích như vậy là không thuần lý, bởi hai lẽ, đã nói trong bài trước:

1/ về từ vựng, nhắc lại thí dụ, khi nói "quyền chủ quyền của Việt Nam tại vùng (hay khu vực) đảo Phú Quốc" thì người ta sẽ hiểu "quyền chủ quyền" đó sinh từ đảo Phú Quốc chứ không phải "quyền chủ quyền" khu vực đó sinh từ bờ biển của lục địa.

2/ Về "quyền chủ quyền" theo luật Biển 1982. Các quyền này sinh ra từ chủ quyền lãnh thổ. Luật pháp của Phi đã xác định bãi cạn Scarborough thuộc chủ quyền của Phi. Khi Phi có chủ quyền tại Scarborough dĩ nhiên nước này có các "quyền chủ quyền" tại bãi cạn này. Tạm gác hiệu lực ZEE để bớt tranh cãi, lãnh hải 12 hải lý và vùng tiếp cận 12 hải lý của bãi Scarborough cũng là một quyền thuộc "quyền chủ quyền" của Phi. Cột nước, mặt nước, vùng trời, thềm lục địa, tài nguyên...trong phạm vi 24 hải lý (tính từ đường cơ bản) của bãi này thuộc quyền tài phán của Phi. Nước này có quyền khai thác, phát triển kinh tế trong khu vực này. Đó là các "quyền chủ quyền" của Phi. Nên biết, chu vi bãi này là 45 km và diện tích này lên tới 150 km², chưa tính diện tích vùng lãnh hải và vùng tiếp cận lãnh hải.

Mặt khác, thử chấp nhận rằng (để bớt tranh cãi), nội dung của tuyên bố trên không nhằm ủng hộ chủ quyền của Phi ở Scarborough. Như vậy, nếu chủ quyền bãi cạn này thuộc về Trung Quốc, thì việc ủng hộ "quyền chủ quyền của Phi trong khu vực Scarborough" sẽ không ổn. Vì khu vực ZEE của đảo Luzon sẽ chồng lấn với đòi hỏi của Trung Quốc về lãnh hải, vùng ZEE và thềm lục địa ở bãi Scarborough. Đòi hỏi này phù hợp với tinh thần của luật Biển 1982.

Điều này mâu thuẫn, vì ta không thể ủng hộ hoàn toàn "quyền chủ quyền" của Phi trong một vùng thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Việc này chỉ có thể đưa tới khủng hoảng ngoại giao lớn giữa Việt Nam và Trung Quốc, nếu không nói là chọc giận Trung Quốc ở những điều không đáng.

Giải thích của ông Dương Danh Huy như thế vừa không thuần lý (ý nghĩa từ vựng) vừa không phù hợp pháp luật của Phi, lại vừa mâu thuẩn với luật Biển 1982.

Ông Phạm Quang Tuấn cho biết, những người soạn thảo bản tuyên bố này là những nhà "nghiên cứu" nổi tiếng. Tôi không đặt vấn đề về khả năng của các vị này. Nội dung Bản tuyên bố, theo tôi, thì rất rõ ràng và hoàn chỉnh. Nhưng lý luận của ông Dương Danh Huy, qua bài viết nhằm giải thích khác đi ý nghĩa bản tuyên bố, mới làm hỏng mọi việc. Điều này tôi đã viết trong bài trước: nó sẽ làm phật lòng giới trí thức Phi. Mọi người sẽ đặt câu hỏi: Mới ký ủng hộ chưa ráo mực, sao lại tìm cách thay đổi nội dung như thế?

Lại thêm hành động rút tên ra khỏi danh sách. Ông Huy sợ trách nhiệm về chữ ký của mình?

Ngồi chung một thuyền, mới gặp chút bão giông mà nhảy lên bờ, bỏ đồng bọn. Như thế rõ ràng đó thuộc "type" người "chơi không được".

(Nếu bản tuyên bố này có gởi cho tôi, tôi sẽ không ngần ngại ký tên, nhưng sẽ góp ý thêm ở khoản 1 và khoản 4. Bản tuyên bố, khoản 1 mâu thuẫn với khoản 3. Khoản 1 ủng hộ hoàn toàn, hàm ý luôn việc sử dụng vũ lực. Trong khi khoản 3, ủng hộ nội dung tuyên bố của bộ Ngoại Giao Việt Nam là ủng hộ một giải pháp ôn hòa. Khoản 4 tôi sẽ đề nghị thêm Hoàng Sa của Việt Nam vào chung với Scarborough. Nội dung mạnh mẽ của bản tuyên bố như thế sẽ đi thẳng vào lòng quần chúng Phi, khiến tình hữu nghị hai bên Việt Phi sẽ thắt chặt. Vấn đề khác ý kiến trong giới trí thức, cá nhân tôi với nhóm trí thức ký tên, là chuyện thường tình. Mọi người cùng tề chỉnh đồng ý thì mới là có vấn đề.)

II. Về hiệu lực các đảo ở điều 121 của bộ luật Biển 1982:

Bản tiếng Việt bộ luật này viết về điều 121 như sau:

Điều 121: chế độ các đảo

1. Một đảo là một vùng đất tự nhiên có nước bao bọc, khi thủy triều lên vùng đất này vẫn ở trên mặt đất.
2. Với điều kiện phải tuân thủ ở khoản 3, lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của một hòn đảo được hoạch định theo đúng các qui định của công ước áp dụng cho các lãnh thổ đất liền khác.
3. Những đảo đá nào không thích hợp cho con người đến ở hoặc cho một đời sống kinh tế riêng, thì không có đặc quyền kinh tế và thềm lục địa.

Tôi đã đưa ra một số thí dụ trong bài viết, một đảo không có người ở, không có đời sống kinh tế riêng, đôi khi vẫn có hiệu lực về hải phận "kinh tế độc quyền – ZEE" và "thềm lục địa". Một số thí dụ về những đảo đá nhỏ, không có người sinh sống và khả năng kinh tế tự túc, vẫn có thể có hiệu lực về ZEE và thềm lục địa.

Bộ luật SB 2699 của Phi qui định bãi cạn Scarborough cùng các đảo TS có "regime of Islands – chế độ của đảo". Bộ luật không xác định Scarborough và các đảo Trường Sa là "đảo – island" hay "đá – rock". Như đã thấy, "đảo" hay "đá", trong một số trường hợp chúng vẫn có thể có ZEE và thềm lục địa.

Như thế, trên thực tế cho thấy, khoản 3 của điều 121 của bộ luật Biển 1982 có nhiều điều cần xét lại.

Ngày xưa, khi khoa học kỹ thuật còn phôi thai, một đảo đá nhỏ, hay các đảo san hô có tầm cỡ các đảo Hoàng Sa và Trường Sa, không cách nào con người có thể sinh sống. Nền kinh tế tự túc do đó cũng không có. Thậm chí, các đảo lớn như Groenland, thời tiết khắc nghiệt không thích hợp cho đời sống con người, mặt đất quanh năm tuyết phủ. Chiếu theo khoản 3 điều 121, các đảo này không thể có vùng ZEE và thềm lục địa. Nhưng dưới đà tiến bộ của khoa học kỹ thuật hôm nay, một đảo đá, đảo san hô, tầm cỡ của các đảo Hoàng Sa, Trường Sa, thậm chí một nhà giàn, một đảo nhân tạo (đèn pha)… vẫn có thể cho phép con người đến sinh sống ở đó.

Về khái niệm "đời sống kinh tế riêng", thế nào là đời sống kinh tế riêng? Trong thế giới "toàn cầu hóa" hôm nay, các nước đều liên thuộc với nhau về kinh tế, mỗi nước đều có nền kinh tế riêng của mình nhưng chắc chắn không thể tách ra sống riêng rẽ. Một đảo đá, đảo san hô, vẫn có thể có một nền kinh tế, như khai thác các nguồn tài nguyên về cá, dầu khí, du lịch… Thuật ngữ "nền kinh tế riêng" vì thế rất tương đối.

Như vậy, một đảo đá, đảo san hô, trước kia không thể có người sinh sống, thì hôm nay nhờ Khoa Học Kỹ Thuật tiến bộ, các đảo đó con người vẫn có thể sinh sống và cũng có một nền kinh tế tự túc.

Đã có rất nhiều bài nghiên cứu của các học giả trên thế giới nói về điều 121 Bộ Luật Biển 1982. Có rất nhiều ý kiến trái ngược nhau về hiệu lực các đảo. Nhưng mọi người đều đồng ý ở chỗ là việc thiếu chính xác của điều 121. Tức ai muốn diễn giải thế nào cũng được. Nhưng nếu ta muốn tìm hiểu ý nghĩa ban đầu của các tác giả điều 121, thì ta thấy, tiên khởi, (trong bản sơ thảo), một đảo chỉ được định nghĩa như khoản 1. Tuy nhiên, một số quốc gia phản đối điều này, vì vùng biển của họ có mặt các đảo của nước khác, do đó khoản 2 và 3 mới được thêm vào, nhằm hạn chế hiệu lực các đảo không có người sinh sống. Các yếu tố "con người sinh sống" và "nền kinh tế tự túc" là hai yếu tố quyết định để một đảo có vùng ZEE và thềm lục địa hay không. Đảo lớn hay nhỏ chỉ là một điều rất phụ, không hề được đề cập ở điều 121 của Luật biển. Điều cần chú ý khác là tình trạng địa lý gần bờ hay xa bờ của các đảo không hề được qui định theo Luật Biển. Tức một đảo cận bờ hay xa bờ, đều áp dụng điều 121 như nhau.

Quí ông Phạm Quang Tuấn và Dương Danh Huy luôn viện lý do các đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều là các đảo nhỏ, do đó không thể cho chúng hiệu lực như đất liền (tức có vùng ZEE và thềm lục địa, quan niệm này chủ quan, vì nó không dựa lên một yếu tố pháp lý nào.

Hiện nay điều 121 của Bộ Luật Biển có các cách giải thích khác nhau, tùy theo quyền lợi của các quốc gia. Các quốc gia có đảo dĩ nhiên sẽ đòi hiệu lực các đảo của họ ở mức tối đa có thể đòi hỏi. Các quốc gia giáp biển nhưng không có đảo, bị các đảo của nước khác chi phối, dĩ nhiên yêu cầu hiệu lực đảo này ít nhất có thể được. Hai quan niệm trái ngược này có thể đưa tới tranh chấp, thậm chí xung đột, vì quan niệm của hai bên đều dựa trên những lý lẽ chánh đáng. Bộ Luật Biển 1982 không dự trù điều khoản nào về cách phân chia vùng ZEE và thềm lục địa giữa hai quốc gia, mà chỉ nói hai bên phải giải quyết bằng "thỏa thuận theo như qui định ở điều 38 của Qui Chế Tòa Án Quốc Tế". Tức hai bên phải giải quyết trên tinh thần "équitable – công bằng".

Vấn đề là: thế nào là công bằng?

Chia theo trung tuyến? Nếu đảo nhỏ quá so với lục địa thì nước lục địa cho là không công bằng. Chia theo tỉ lệ diện tích? Nước có đảo sẽ cho là không công bằng vì Luật Biển điều 121 nói rằng "đảo được hoạch định theo đúng các qui định của công ước áp dụng cho các lãnh thổ đất liền khác". Tức là đảo và đất liền có giá trị như nhau trước pháp luật. Chia theo dân số? Nếu vậy thì Trung Quốc sẽ rất mừng, họ có dân số 1/5 thế giới. Công bằng là 1/5 biển trên địa cầu này thuộc về họ? Nếu vậy các nước khác sẽ không đồng ý, vì việc phân phối biển cho các nước ven biển là tính theo đơn vị quốc gia chứ không tính theo dân số của quốc gia. Vấn đề "công bằng" vì thế cũng là một khái niệm rất tương đối. Luật công bằng thật ra là luật của kẻ mạnh, hay của kẻ hiểu biết, khôn ngoan.

Thử nhắc lại tranh chấp Hoàng Sa - Trường Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc (và một số nước khác. Việt Nam nên có quan niệm thế nào về Hoàng Sa và Trường Sa?

Nếu hai quần đảo này không thuộc Việt Nam, dĩ nhiên phía Việt Nam sẽ quan niệm rằng các đảo Hoàng Sa và Trường Sa chỉ là các đảo đá nhỏ, không phù hợp cho đời sống con người cũng như không có nền kinh tế tự túc, do đó không có qui chế "đảo" theo điều 121.

Nhưng nếu hai quần đảo này thuộc Việt Nam, dĩ nhiên ta sẽ cho chúng có đầy đủ hiệu lực, đúng theo qui định điều 121. Thật vậy, các đảo Trường Sa của Việt Nam hiện nay có người sinh sống và chúng có thể có một nền kinh tế tự túc nếu phát triển đúng mức. Nếu ta có ý kiến khác, tức các đảo này của mình nhưng mình xem chúng có giá trị như "đá – rock", điều hiển nhiên người ngoài sẽ đặt nghi vấn về chủ quyền của mình tại các đảo này. Đó một hiện tượng, gọi là đồng thuận ám thị, các đảo này không phải của Việt Nam. Phía Trung Quốc biết tỏng điều này do đó họ càng làm mạnh, đòi hỏi đầy đủ hiệu lực cho các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam nhượng bộ, họ càng lấn tới.

Và khi người Việt Nam nào lựa chọn điều này, chắc người đó không thuộc loại "hiểu biết và khôn ngoan" rồi!

Vấn đề đặt ra, vừa đứng trên bình diện bang giao quốc tế, vừa nhân danh quyền lợi của quốc gia, dân tộc, Việt Nam cần có quan niệm nào để chính mình không bị thiệt hại và không làm thiệt hại cho quốc gia khác?

Nếu Việt Nam không mạnh, thì Việt Nam phải khôn ngoan. Tôi đã nói nhiều lần, lựa chọn qui chế đảo của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa là một lựa chọn chiến lược. Tương tự như sự lựa chọn của Phi tại bãi cạn Scarborough hiện nay.

Áp dụng máy móc điều 121 thì không ổn mà không áp dụng điều này cũng không ổn luôn. Làm thế nào để quyền lợi quốc gia không mâu thuẫn với Luật Biển 1982 đồng thời, quan trọng hơn cả, không mâu thuẫn với quyền lợi các nước khác.

Việt Nam "trụ" hay không "trụ"? hay "Dĩ bất biến ứng vạn biến"? Trụ cũng chết mà không "trụ" cũng chết. "Bất biến" lại càng chết sớm.

Ta thấy tranh chấp biển đảo ở khu vực biển Đông cực kỳ phức tạp:
1/ chủ quyền các đảo,
2/ Quan niệm khác biệt về hiệu lực các đảo,
3/ Việc chồng lấn giữa vùng biển ZEE và thềm lục địa sinh ra từ các đảo với vùng biển ZEE và thềm lục địa sinh ra từ bờ biển của các nước.
4/ Quan trọng hơn cả là thái độ bá quyền, bất chấp luật lệ của nhà nước Trung Quốc.

Việt Nam cần phải có một sách lược như thế nào để có thể bảo vệ được chủ quyền của mình trên các đảo, điều này tôi đã nói trong bài viết ở đây:

Việt Nam cần điều chỉnh lại chiến lược biển Đông.

Về thái độ của Phi qua Bộ Luật SB 2699. Một vài dấu hiệu, mà ông Phạm Quang Tuấn có nhắc, cho thấy có thể Phi quan niệm các đảo Trường Sa (và bãi cạn Scarborough) là "đá". Một vài nguồn tin khác cho biết Phi đề nghị với Trung Quốc để chia đôi bãi cạn Scarborough. Nhưng các điều này không có gì chắc chắn. Nhắc lại rằng, theo tuyên bố bảo lưu năm 1984 khi thông qua Luật Biển 1982, Luật Quốc Gia của Phi có hiệu lực cao hơn Luật Biển 1982. Khi dùng thuật ngữ "regime of Islands" để chỉ cho các đảo Trường Sa và bãi Scarborough, là họ để một khoảng trống chiến lược, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Họ có thể giải thích Bộ Luật SB 2699 một cách bất kỳ, lúc nào họ cảm thấy có lợi. Bộ ngoại giao, kể cả tổng thống, đều không có thẩm quyền giảng giải hay ký kết cảc kết ước liên quan đến lãnh thổ. Ký kết nghiên cứu và thăm dò giữa Phi và Trung Quốc của tổng thống Aroyo năm 2005 (sau đó có mặt Việt Nam) đã bị quốc hội Phi hủy bỏ.

III/ Về các chi tiết lặt vặt:

Người ta nói "lượng tiểu phi quân tử". Hai bài viết của ông Phạm Quang Tuấn chỉ nói những điều "lặt vặt". Riêng ông Dương Danh Huy, thái độ rút tên ra khỏi danh sách bản tuyên bố, tìm cách thay đổi nội dung bản tuyên bố, cho thấy ông này chỉ là loại "quân tử nói đi nói lại".

Về thuật ngữ "chủ quyền – souveraineté", thực ra thuật ngữ này không đơn thuần là "chủ quyền", mà định nghĩa của nó vượt ra ngoài phạm vi tranh luận hôm nay. Hiểu "souveraineté" là chủ quyền, như tinh thần của quốc tế công pháp, thường phải kèm theo chữ "territoriale – lãnh thổ", "souveraineté territoriale – chủ quyền lãnh thổ", hay sử dụng một thuật ngữ khác là "danh nghĩa chủ quyền". Khi có danh nghĩa chủ quyền trên một lãnh thổ (một hòn đảo), chiếu theo Bộ Luật Biển 1982, thì sẽ có những quyền sinh ra từ danh nghĩa này. Đó là các quyền đã được định nghĩa về vùng ZEE, thềm lục địa v.v…

Vấn đề trong bài viết của tôi là không bàn về thuật ngữ "souveraineté", mà nói về việc ông Dương Danh Huy thay đổi ý nghĩa của bản tuyên bố. Không thể biến hóa từ "quyền chủ quyền của Phi tại khu vực bãi cạn Scarbourough" thành ra "quyền chủ quyền của Phi tại khu vực ZEE của Luzon" được.

Ông Phạm Quang Tuấn có thể chẻ sợi tóc ra làm tư, có thể lăng nhăng với "chủ quyền" và "quyền chủ quyền", có thể làm sạch rác trong các bài viết của tôi, nhưng không thể bênh vực ông Dương Danh Huy, phù phép biến khu vực Scarborough thành khu vực ZEE của Luzon.

Ông Phạm Quang Tuấn cũng có nói về "moral support" để phản biện vụ tôi nói động từ "support" có hai nghĩa theo tiếng Pháp "supporter và soutenir". Nghĩa nào thì cũng không thể ủng hộ "miệng". Nhưng văn bản còn đó, nguyên văn là "fully support". Chỉ có "moral support" thì không đủ rồi!

Về việc cộng tác báo chí nước ngoài, tham gia các hội thảo, tranh luận với học giả nước ngoài, viết thư phản biện các tạp chí khoa học ...v.v… tôi thành thực khen ngợi quí vị nào có những nỗ lực đóng góp cho việc củng cố chính nghĩa của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa trước cộng đồng quốc tế. Ông Dương Danh Huy chỉ trích tôi chưa từng làm các việc này. Tôi quan niệm rằng, mỗi người một sở trường một sở đoản một tình trạng đặc biệt cá nhân, làm việc gì thì nên tính toán để có kết quả lâu dài. Tình trạng tranh chấp Hoàng Sa giữa Việt Nam và Trung Quốc là con bệnh ung thư đến thời kỳ thứ ba, nếu chỉ xức thuốc đỏ thì cũng như không.

Tôi đã từng thông báo cho mọi người, từ nhiều năm trước, trên diễn đàn Talawas, là các Atlas trên thế giới đa số đều ghi Hoàng Sa là của Trung Quốc. Không ai tin, bây giờ thì ai cũng thấy cho tới cơ quan Quốc Gia địa dư của Hoa Kỳ cũng ghi Hoàng Sa của Trung Quốc. Tôi đã từng thông báo từ nhiều năm trước, ít ra 05 năm, bản đồ "Trung Quốc chính khu" với hình chữ U chín gạch, sẽ được loan truyền ra khắp thế giới. Nay thì đúng vậy, bản đồ này được loan truyền rộng rãi qua các công tác trao đổi giáo dục, văn hóa… giữa các nước với Trung Quốc. Hiện nay, các văn bản của các học giả Trung Quốc, các bài học dạy sinh ngữ Hoa tại các trường ở Châu Âu… đều có bản đồ Trung quốc chính khu với hình chữ U chín gạch. Quí vị khoe khoang là tham dự hội thảo này kia, nhưng quí vị biết gì về các chuyện đó? Chờ nước đến cổ mới nhảy thì đã quá muộn rồi! Những gì quí vị phản đối Nature hay Science đều chỉ là bề nổi của tảng băng, hay chỉ là công tác "nước đổ lá môn" mà thôi.

Tôi cũng có đọc bài "tranh luận" của ông Phạm Quang Tuấn với một học giả nước ngoài về tranh chấp Hoàng Sa và Trường Sa. Cười bể bụng. Một bên khách quan, khoa học nói có sách mách có chứng, một bên nói chuyện tình cảm dạt dào. So sánh lý lẽ của ông Phạm Quang Tuấn với lý lẽ của học giả kia, tôi liên tưởng đom đóm với mặt trời. Có điều đom đóm nói ngang thì mặt trời cũng lặn, chịu thua thôi! Tôi cũng có đọc các bài của ông Dương Danh Huy trên báo chí nước ngoài, đôi khi giật mình té ghế. Ông này điển hình là một "học giả Việt yêu nước ngoài". Khi thì yêu nước Phi, khi thì yêu nước Tàu. Hôm nào rảnh điểm lại các bài này để độc giả cười rã ruột cho vui.

Về việc công bố các công trình nghiên cứu, lẽ ra tôi đã cho ra mắt cuốn "Địa lý chiến lược biển Đông" từ mùa hè năm ngoái, nhưng có nhiều vấn đề thay đổi quá nhanh, cần phải điều chỉnh lại. Tôi cũng đang cặm cụi sửa chữa và dịch tác phẩm "Biên giới Việt-Trung 1885-2000 lịch sử thành hình và những tranh chấp" in năm 2005 của tôi sang tiếng Pháp nhưng chưa xong. Vì còn chờ kết quả phân giới, cắm mốc của Hiệp Ước Biên Giới Việt - Trung vừa kết thúc.

Theo tôi, mỗi người có một sở trường, một sở đoản. Không nên ép ai trong một lãnh vực nào. Trên vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa, viết bằng ngôn ngữ nào không phải là điều tiên quyết, mà quyền lợi của dân tộc Việt Nam được đặt ở đâu trong bài viết đó. Trường hợp bản tuyên bố ủng hộ Phi của các nhà trí thức, tôi bóp trán suy nghĩ sẽ chờ bao lâu nữa mới có một dịp bằng vàng nhằm "quốc tế hóa" tranh chấp Hoàng Sa, đưa chủ đề này vào các diễn đàn ASEAN, hay đưa vào hiệu lực của DOC, và sắp tới, DOC. Tôi lên tiếng phê bình và tôi bất chấp dư luận phê phán tôi ra sao.

Những dòng mà ông Dương Danh Huy viết ra, quá là khoe khoang cá nhân, mặc dầu qua hình thức chỉ trích người khác (tức là tôi), mà điều này không có chỗ đứng trong các vấn đề của đất nước. Những việc quí vị đã làm, đã lấy lại cho Việt Nam những gì? Đem lợi cho Việt Nam những gì? Nếu chưa có gì thì đừng nên kể lể công trạng ra như vậy.

Nay mai có dịp tôi sẽ cho đăng bài "Từ hội chứng Gruzia (Géorgie) đến mặc cảm ăn cháo đá bát", trong đó tôi có đề cập đến hai ông Dương Danh Huy và Phạm Quang Tuấn, một tiến sĩ vật lý, một giáo sư hóa học, hai "học giả" Việt đầu tiên đã ví Việt Nam với Gruzia và Trung Quốc với Nga trong tranh chấp giữa các nước này. Quí vị đón đọc.

© Trương Nhân Tuấn
Theo Trương Nhân Tuấn blog


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Báo chí cách mạng lá cải Việt Nam

Nó tự nhận nó là chính thống, giang hồ gọi nó là lề phải, là lề đảng. Nhưng đúng tên của kẻ sinh ra nó gọi nó là cách mạng.

Nó chính là hệ thống báo chí. Tức là những cơ quan truyền thông của nhà cầm quyền, do nhà cầm quyền cấp phép và đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng. Nó là nền báo chí cách mạng Việt Nam mà ngày 21.6 sắp tới đây là ngày giỗ của nó.

Tất cả là báo chí cách mạng nhưng có báo được bao cấp toàn diện, được bao tiêu sản phẩm, có báo được bao cấp một phần, có báo tự bươn chải với thị trường để kiếm sống.

Trong những tờ báo tự bươn chải để kiếm sống, có tờ kiếm sống được, có tờ đã chết, có tờ sống ngoắc ngoải, có tờ mới sinh ra đang tìm cách quậy lật.

Những tờ báo cách mạng đang ngoắc ngoải hoặc mới sinh sau, trong tình hình càng lúc càng khó khăn vì sự cạnh tranh của báo lề dân, phải cố sống cho được bằng mọi giá. Chúng vất hết đi chuyện cách mạng, không đếm xỉa gì đến cái chính trị mà đảng định hướng để rảnh chân lao vào cuộc cạnh tranh khai thác mọi yếu tố giật gân: đâm, chém, cướp, hiếp, đồng tính, loạn luân, ma quái, lộ hàng...nhằm câu khách bán báo, câu "viu" bán quảng cáo. Loại báo nầy đang bị đồng loại cách mạng xếp vào loại báo lá cải. Nhưng vì chúng cũng là báo chí cách mạng nên phải gọi đúng tên là báo chí cách mạng lá cải.

Sự xuất hiện loại hình báo chí cách mạng lá cải làm cho nền báo chí cách mạng trở nên đa dạng và phong phú.

Cũng từ đó, diện mạo của nền báo chí cách mạng vốn dĩ đã méo mó buồn cười nay càng trở nên dị hợm và tức cười hơn.

Tôi thấy vui đấy chứ, nhìn vào mặt nó là khỏi cần phải đi xem tấu hài.
Ha Ha Ha, báo chí cách mạng Việt Nam! Báo chí cách mạng lá cải Việt nam! Thế giới không ai có (à quên, trừ Trung Cộng).
Bộ 4T - Tranh cũ, vấn nạn không cũ/biếm họa của Kỳ Văn Cục

@copy;Huỳnh Ngọc Chênh
Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Trịnh Kim Tiến - Khi tổ quốc gọi ta...

Ngày 05/06/2011 là một ngày đáng nhớ đối với những người tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc và những ai căm phẫn, sôi sục trước sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông. Tôi nghĩ, mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau về ngày này, riêng cá nhân tôi, một người đã tham gia đoàn biểu tình, tôi thấy xao xuyến lắm. Khó mà tả được cái cảm giác lâng lâng, nuối tiếc, thèm thuồng và hy vọng.

Đã gần một năm qua đi kể từ ngày chung tay đều bước cất lên tiếng ca Việt Nam quê hương ta, “này người anh em”… đến hôm nay nhìn lại, bọn Tàu kia vẫn ngang nhiên cắt cáp dầu khí, bắt giữ tàu đánh cá, ngư dân Việt Nam, tàu của chúng tràn ngập biển Đông. Chúng tận lực khai thác ngay trên biển đảo quê hương ta mà nói đó là điều rất đỗi bình thường. Máu căm hờn ai thấy cũng sục sôi, hào khí xưa con cháu Tiên Rồng, sự dồn nén, cam chịu khiến cho những người con nhìn về Tổ quốc, nhìn về nơi hải đảo xa xôi Hoàng Sa – Trường Sa yêu dấu trong nỗi uất nghẹn, đau buồn. Cảm xúc ứ đọng thành những giọt nước mắt nặng hạt đong đầy trong khóe mi cay.

Ngày này của năm trước, tôi không có can đảm viết và nói ra như ngày hôm nay. Có lẽ cũng do biến cố gia đình khiến tôi hiểu biết nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là, nó không liên quan đến những gì mà tôi đã làm, không liên quan đến bước chân đồng hành trong đoàn biểu tình của những ngày hè oi ả, nắng cháy hăng say một năm trước.

Cũng có thể có nhiều người ác ý hay cố tình đánh tráo khái niệm cho rằng tôi đang mập mờ giữa hai chuyện đó. Nhưng họ quên đi một điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tôi đã từng nói cũng như trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn để thể hiện rõ quan điểm cá nhân:

- Tôi đòi công lý cho bố mình với tư cách là một người con.

- Tôi tham gia biểu tình yêu nước với tư cách 1 người công dân.

Xin đừng đánh đồng những điều đó với nhau.

Không thể nói tôi tham gia vào hoạt động yêu nước là tôi phải vứt bỏ công việc của gia đình mình.

Càng không thể cho rằng tôi đấu tranh đòi sự công bằng minh bạch cho cái chết của bố mình thì tôi không được quyền yêu nước.

Và tôi cảm thấy rằng không ai có quyền chất vấn tôi khi không trực diện, thẳng thắn mà phải ẩn mình thông qua những người khác, những blog khác, bởi vì những gì tôi làm đều là trách nhiệm mà tôi nghĩ phải làm. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ làm điều gì sai, bởi phàm là con người thì khó có ai có thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng: Tôi chưa làm sai điều gì đối với người khác, đối với gia đình, và đối với đất nước của tôi.

Khi tôi bước chân xuống đường tôi chưa hề nghĩ đến một ngày người ta biết tôi là ai, không nghĩ cuộc đời sẽ đưa đẩy tôi đến với những người bạn nào. Khi đọc được lời kêu gọi biểu tình yêu nước chống Trung Quốc trên mạng, qua tìm hiểu trên Facebook, tôi biết được đất nước tôi, quê hương tôi đang phải đối diện, trải qua những khó khăn, sự đe dọa, rình rập, xâm lược của tên hàng xóm xấu bụng mà báo chí vẫn gọi là “láng giềng tốt”. Tôi đã quyết định tham gia vào cuộc biểu tình khẳng định chủ quyền của dân tộc mình, khẳng định quyền của một công dân trong một đất nước độc lập với truyền thống yêu nước với bốn ngàn năm lịch sử.

Nhưng ngày 05/06 năm ngoái, tôi không có xuống đường. Tôi không bước từng bước, hô từng tiếng vang “Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam”, “ Phản đối Trung Quốc xâm lược”. “ Bảo vệ chủ quyền Việt Nam, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ ngư dân Việt Nam”…

Tôi có đi, tôi có đến chỗ mọi người biểu tình, có nhìn thấy những đoàn người từ nhiều ngả trên đường phố hô vang. Nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống cùng họ. Tôi không có biết là xuống đó biểu tình rồi có sao không nữa, rồi có bị bắt, có bị xử phạt hay như thế nào đó không. Tôi không có kinh nghiệm cũng như sự hiểu biết nhiều trong việc đó, trong khi tôi lại đi xe, không biết gửi sao cho tiện. Tôi chỉ đi qua, dừng xe lại, cầm chiếc máy ảnh du lịch trên tay và bấm lấy những bức hình. Qua Bờ Hồ rồi vòng lên đường Hàng Bông, những đoàn người khác nhau, nhưng những giọt mồ hôi trên khuôn mặt của những người tham gia biểu tình như hoà cùng máu và nước mắt của cha ông đã đổ xuống vì quê hương thân yêu. Những tiếng hát, lời ca như bùng lên dữ dội trong sự kìm nén. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thèm thuồng, bằng sự ham muốn tuột bậc, sự ham muốn được “YÊU NƯỚC”, chẳng có gì hơn, họ đã truyền cho tôi nghị lực và sức mạnh của lòng dũng cảm. Và tôi quyết định, một quyết định gan dạ và táo bạo, có thể nói như vậy với lúc bấy giờ, vào khoảng thời gian đó của tôi, tôi bước xuống đường, bước ra khỏi những lý thuyết của sự sợ hãi, ngày 12/06 tôi đã xuống đường. Đó là sự kỳ diệu đối với tôi, đúng vậy, nhận thức là cả một quá trình. Vượt qua nỗi sợ hãi là cả một bài học.

Trong những buổi biểu tình, tôi có rất nhiều kỉ niệm, vui có, sợ có, lo lắng có, hoài nghi có, thậm chí đau lòng cũng có. Đau lòng là khi tôi chứng kiến, tôi nhìn thấy đồng bào tôi, những người đáng lẽ ra phải đứng về phía chúng tôi, bảo vệ chúng tôi, lại chĩa mũi nhọn, họng súng vào chúng tôi mà ngăn cản. Có khi thì tôi thấy thương yêu, thương những người mà tôi chưa gặp lần nào, khi họ bị bắt vì cũng như tôi đi biểu tình yêu nước mà đến tối mịt vẫn chưa được thả ra, đó là những anh chị em Sài Gòn ngày 17/07/2011 đã bị bắt, bị đánh. Tôi cũng thao thức như người thân của họ ngóng chờ họ trở về. Về những cô chú, anh chị em cùng tôi biểu tình ngoài Hà Nội thì rõ ràng tình cảm đó là chắc chắn, sự lo lắng và yêu thương khi họ bị bắt là không thể khác được với những nhịp đập hồi hộp của trái tim tôi vì ngoài chí hướng đồng lòng của những con người cùng nhiệt huyết, chúng tôi còn có tình cảm chân tay, đồng đội mến thương, sẻ chia tiếp sức cho nhau trên con đường nắng cháy. Còn đây, những người kia là những người cách tôi cả ngàn cây số, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc, hay nắm tay hô vang cùng họ một lần, vậy mà sao khi họ bị bắt đem đi, tôi lại thương lo họ đến vậy. Tất cả tình thương mến thương đó giữa chúng tôi, không hề có sự vụ lợi, toan tính hay nghĩ rằng mình làm để được gì cho bản thân, tất cả đều xuất phát từ một điểm duy nhất, đó là tình yêu quê hương đất nước, tình yêu máu thịt đồng bào. Những con người không có trái tim và chỉ có những kẻ không có trái tim và bộ óc thì mới chối bỏ dân tộc mình, anh em mình, thì mới có thể nghĩ những giọt nước mắt, mồ hôi đang chảy của đồng bào mình là gian dối, là toan tính.

Ngày cũ đã qua đi, nhưng ngày mới sẽ lại tới, tôi tin rằng rồi một ngày, một ngày không xa ấy, tất cả chúng ta, những con người Việt Nam, sẽ cùng “ đứng chung đồng bào” để “Đáp lời sông núi”.

“Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên đường tay trong tay đều nhịp bước.

Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng.

Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào.

Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc chúng ta giành lại.

Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng.

Này người anh em, nắm tay cùng tôi !”

© Trịnh Kim Tiến
Theo blog Trịnh Kim Tiến


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Nguyên Thủy ơi, Cả Nước Thương Mến Chị!

Trưa ngày 22-5-2012, tại lô số 49, Dự án Khu dân cư Hưng Phú (do Cty Cổ phần Xây dựng số 8, thuộc Bộ Xây dựng làm chủ đầu tư) đã xảy ra vụ việc gây chấn dộng dư luận. Hai người phụ nữ một trung niên, một trẻ đã khỏa thân, ngăn cản xe máy công trình vào thi công trên phần đất của họ.

Người phụ nữ lớn tuổi tên Phạm Thị Lài (sinh năm 1960), ngụ KV 1, Phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng (Tp.Cần Thơ); còn người phụ nữ trẻ là chị Hồ Thị Nguyên Thủy (sinh năm 1979), là con ruột của bà Lài (hiện đang làm kế toán của một Cty kinh doanh vật tư xây dựng).Chồng bàị Lài tên là Hồ Văn Tư năm ngoái do quá uất ức vì bị cướp đất nên đã uống thuốc trừ sâu tự tử may gia đình cứu được, nay còn yếu nên không có mặt tại hiện trường trưa hôm đó.


NGUYÊN THUỶ ƠI, CẢ NƯỚC THƯƠNG MẾN CHỊ!

(Thư ngỏ gửi bà Lài và chị Nguyên Thuỷ)

Nhìn hai mẹ con giữa ban ngày cởi hết áo quần ra
Trước mặt bọn tham lam quận Cái Răng mà lòng tôi se lại!
Hai mẹ con bà là dân miệt vườn, chứ phải đâu là gái
Nơi các quan ngày ngày vào đây để hít hít rồi ra

Chắc phải đau, phải cuồng giận, phải xót xa
Thì chồng bà mới phải uống thuốc trừ sâu tự tử
Mẹ con bà chắc cũng đã từng dùng tới nhiều phép thử
Không thành công nên phải đành để lộ “cái kia” ra!

Chuyện tày trời này nay đã được truyền xa
Khắp bốn bể năm châu, bay vòng quanh thế giới
Quốc hội nước nhà đang họp cũng vô cùng phấn khởi
Bởi quận Cái Răng đã chiến thắng “cái kia” của hai mẹ con bà!

Bà Lài ơi, cái của trời cho ấy có người còn cho là “của quí”
Ngày xưa có một thượng quan đã về hưu vẫn một mực tôn thờ
Nhờ biết ngõ ngách đi vòng vèo, tìm đúng người và địa chỉ
Nên có một nữ thương gia đa tình đã chớp được thời cơ

Công ty của thương gia đó nợ hàng trăm tỷ có phải đâu là nhỏ
Đành phải giả vờ li đị chồng để cứu lấy cơ đồ
Đăng kí “kết hôn” rồi, ông ‘chồng hờ” phải lo đi giản nợ
Còn ông chồng thực ở nhà vẫn hú hí vô tư

Vì cái ấy của quan ông già rồi nên không còn đủ mạnh
Vợ chồng nữ thương gia kia tạm “ly thân” để giải quyết mọi bề
Nếu bà đã đọc chuyện này rồi thì hai mẹ con đâu cần làm như thế
Chỉ cần chị Nguyên Thuỷ tìm được đến nhà quan là nhất định “OK”

Đó là quân sư quạt mo xui dại thôi, xin bà đừng giận nhé!
Tôi biết con bà đâu phải là nữ thương gia có thể bán rẻ cả nhân tâm
Vả lại, nay “lộ” ra rồi nên với các quan trên cũng đâu còn thiêng nữa
Chưa kể chúng ta là những người dân còn có chút lương tâm

Bà Lài ơi! Dù bị mất nhà, mất đất mà vẹn toàn danh giá
Dân oan chúng tôi xin suy tôn hai mẹ con bà là những nữ anh hùng
Bà hãy động viên ông Tư, còn người là còn của
Còn đó cả nước non, giống nòi, phải sống để yêu thương!

Nguyên Thuỷ ơi!
Cả nước hôm nay thực lòng thương mến chị!
Là gái miệt vườn giữa đồng lúa ngút ngàn xanh
Như cánh cò lượn ngang trời đẹp nhất
Nay đã biết vùng đứng lên chống ác bá hôi tanh!

Hà Nội, 29/5/2012
TS Đặng Huy Văn
-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
-----------------------











* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Những kiểu hành xác kinh dị trên thế giới

Dùng kiếm, dao, súng, kim… đâm xuyên qua da không chỉ là những màn trình diễn “đứng tim” đối với người xem, mà đó còn là một nét văn hóa ở một số nước trên thế giới.

Đối với những người bình thường, khi đặt những vật sắc nhọn lên da, ai cũng cảm thấy ghê rợn. Tuy nhiên, với những người trong bộ ảnh dưới đây thì việc luồn dao, kiếm, những vật nhọn qua da lại hoàn toàn bình thường đối với họ. Thái Lan được biết đến là một đất nước tiêu biểu với lễ hội hành xác ghê rợn.

Có nhiều lý do khiến những người này có thể can đảm thực hiện những màn biễu diễn “đứng tim” như vậy. Một số vì quan điểm tôn giáo, một số khác lại vì đặc trưng văn hóa, và một bộ phận lại thể hiện khả năng khác người.

Trong bộ ảnh được giới thiệu dưới đây, không chỉ có đàn ông mới can đảm thực hiện những màn biểu diễn rợn người, mà ngay cả phụ nữ, những người thuộc phái yếu cũng có những màn trình diễn không kém phần ngoạn mục.

Cùng xem một số hình ảnh mới nhất tại các lễ hội hành xác trên thế giới qua loạt ảnh dưới đây:






















© Người Sưu Tầm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Nguy cơ về một cuộc chiến tranh không gian ảo

Những hoạt động của con người, nhất là kỹ thuật quân sự và vũ khí chiến tranh ngày càng lệ thuộc vào hệ thống vi tính mạng, dễ đưa tới xung đột bắt đầu bằng cuộc chiến tranh trên không gian ảo. Khi hệ thống máy tính mạng bị trục trặc hay ngừng hoạt động, thì sức mạnh hủy diệt của vũ khí sẽ bị “bốc hơi”. Do đó, ai làm chủ được hệ thống thông tin mạng là người chiến thắng, và cuối cùng, kẻ chiến bại bị hủy diệt bằng vũ khí quy ước là bom đạn.

1* Viễn ảnh một cuộc chiến tranh mạng

Đột nhiên, các sàn chứng khoán, ngân hàng, hệ thống giao thông công cộng đều bị tê liệt. Điện nước, điện thoại bị cắt. Dân chúng hỗn loạn. Tất cả đều kinh hoàng, không biết tai họa nào sẽ giáng xuống cuộc đời của mình.

Đó không phải là chuyện phim Hollywood, mà là một viễn cảnh chiến tranh mạng (Cyberwar) khó có thể tránh được, nếu các cường quốc không ngừng chạy đua vũ trang không gian ảo (Cyber space) như hiện nay.

Một viễn ảnh chiến tranh mạng khi mà tất cả những hoạt động trên thế giới ngày càng lệ thuộc vào Internet và các hệ thống máy vi tính.

Những việc gần đây nhất, có liên quan đến tin tặc (Hacker) đã đánh sập các trang mạng như Sony, Google, Lockheed Martin, và ngay cả Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, CIA, NASA, FBI…khiến cho những người lạc quan nhất cũng phải lo ngại.

2* Hoa Kỳ kêu gọi thành lập một bộ quy tắc ứng xử mạng

Ngày 4-6-2011, tại hội nghị Đối Thọai Shangri-La, bộ trưởng QP/HK, Robert Gates đề cập đến những đe dọa trên không gian ảo, là một vấn đề rất quan trọng và kêu gọi các đồng minh châu Á-Thái Bình Dương hãy xem những đe dọa đó có thể xảy ra cho bất cứ quốc gia nào, nên cần thiết phải có sự hợp tác quốc tế, mục đích thiết lập một bộ quy tắc ứng xử không gian mạng, để chỉ rõ, những hành vi nào trên không gian ảo có thể chấp nhận được, những hành vi nào không, và vi phạm sẽ bị xem như một hành động chiến tranh.

3* Hoa Kỳ và Trung Cộng muốn tránh chiến tranh mạng

Ngày thứ hai, 7-5-2012, bộ trưởng QP/HK, Leon Panetta đã gặp người đồng nhiệm là bộ trưởng Quốc Phòng Trung Cộng, Lương Quang Liệt ở Washington, D.C., hai bên cho biết, họ sẽ làm việc với nhau để tránh một cuộc chiến tranh mạng giữa hai nước.

Ông Lương Quang Liệt phủ nhận rằng nguồn gốc của những cuộc tấn công vào hệ thống máy tính của HK, phát xuất từ Trung Cộng. Ông nói: “Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng các cuộc tấn công mạng trực tiếp nhắm vào Hoa Kỳ đều bắt nguồn từ Bắc Kinh”.

Ông Panetta cũng thừa nhận rằng “các nước khác” cũng tham gia vào những cuộc tấn công HK, ông nói: “Vì Hoa Kỳ và Trung Cộng đã phát triển công nghệ trong lãnh vực nầy, cho nên, chúng tôi cho rằng hai bên cùng làm việc với nhau là cực kỳ quan trọng, để tránh bất cứ sai lầm nào, như ngộ nhận, có thể đưa tới khủng hoảng trong lãnh vực nầy”.

Năm 2011, một báo cáo của tình báo Mỹ cáo buộc đích danh các tin tặc Trung Cộng đã đánh cắp thông tin công nghệ bí mật của Hoa Kỳ, mục đích phục vụ nền kinh tế của nước nầy. Các viên chức Trung Cộng luôn luôn bác bỏ những cáo buộc của Hoa Kỳ, vì trên thực tế, rất khó và không có thể tìm ra bằng chứng cụ thể, cho nên Trung Cộng vẫn mạnh miệng từ chối dài dài.

4* Hoa Kỳ cảnh báo năng lực chiến tranh mạng của Trung Cộng

Ngày 8-3-2012, hảng AFP đưa tin, nhà thầu quốc phòng Hoa Kỳ Northrop Grumman, đã đệ trình một báo cáo 135 trang lên Ủy ban Duyệt xét An ninh Kinh tế, Hoa Kỳ-Trung Cộng, của Quốc hội Mỹ.

Nội dung báo cáo nhấn mạnh, Trung Cộng (TC) ngày càng tập trung cho “một cuộc đối đầu thông tin. Năng lực máy tính của TC đã tiến bộ, là mối đe dọa cho quân đội HK”.

Các lãnh đạo quân đội TC quan niệm rằng, sự thành công trong chiến tranh, sẽ tùy thuộc vào khả năng kiểm soát thông tin và kiểm soát các hệ thống thông tin của địch.

Bản báo cáo nêu một trường hợp cụ thể về cuộc tấn công HK, trong việc HK bảo vệ Đài Loan, như sau:

“Một vài tuần lễ trước khi tấn công Đài Loan, thì TC sẽ xử dụng các vũ khí trả đủa điện tử để tấn công mạng và các công cụ khai thác mạng của HK, cụ thể là tấn công vào mạng vi tính của Bộ Tư Lệnh Thái Bình Dương (U.S. Pacific Command=USPACOM), kế đó tấn công Bộ Tư Lệnh Giao Thông, nhằm làm xáo trộn khả năng kiểm soát và chỉ huy của HK.”

Mạng lưới của các nhà thầu hợp tác với hai bộ tư lệnh nầy cũng bị tấn công luôn, mục đích ngăn chặn đường tiếp tế và các dịch vụ hỗ trợ cho Đài Loan.

Báo cáo cho biết, vì sự khó khăn trong việc xác nhận thủ phạm thật sự là ai, sẽ làm chậm trễ phản ứng của HK. Trong khi đó, quân đội TC chớp nhoáng đổ bộ chiếm Đài Loan.

Theo báo cáo thì các hoạt động máy tính của TC, bao gồm tấn công, phòng thủ, và khai thác, đã trở thành nền tảng chiến lược quân sự của nước nầy.

Hồi tháng 11 năm 2011, một cơ quan tình báo Mỹ đã thẳng thừng cáo buộc đích danh “Trung Cộng là một thủ phạm dai dẳng và tích cực nhất thế giới, về gián điệp kinh tế trên không gian ảo”.

5* Hoa Kỳ cân nhắc chiến lược chiến tranh mạng

Ngày 19-10-2011, đại tướng không quân Mỹ, C. Robert Kehler, chỉ huy Bộ Tư Lệnh Chiến Lược về không gian ảo, thuộc Bộ Quốc Phòng HK, thừa nhận: “Bộ QP còn rất nhiều việc phải làm để xây dựng một học thuyết quân sự cho việc phát động một cuộc chiến tranh máy tính. Lợi ích của HK đang bị thách thức bởi “những diễn viên rất tinh vi, đang hoạt động trong không gian ảo”.

Tuy nhiên, tướng Kehler cũng lưu ý: “Tôi tin rằng Hoa Kỳ vẫn còn lợi thế trong không gian ảo”.

Hoa Kỳ cần một học thuyết về chiến tranh mạng

Theo tờ New York Times, thì HK chưa có môt học thuyết chi tiết cho cuộc chiến trong không gian ảo, như đã có các học thuyết hoạt động trên bộ, trên không và trên biển. Chưa có những quy định, những hướng dẫn cụ thể để tiến hành một chiến dịch tấn công trên mạng. Đại tướng Kehler cho biết: “Tôi tin tưởng, không một chút nghi ngờ nào, là cần phải có một cuộc bàn luận toàn diện để thành lập học thuyết hướng dẫn giao chiến trên mạng”.

6* Hoa Kỳ thành lập Bộ Tư Lệnh Không Gian Ảo

(United States Cyber Command-USCYBERCOM)

Các nhà lãnh đạo quân sự Mỹ muốn nâng cấp đơn vị Chiến Tranh Mạng lên thành Bộ Tư Lệnh Không Gian Ảo, để cho các đối thủ biết rằng HK rất coi trọng việc bảo vệ khả năng hoạt động trong lãnh vực nầy.

Ngày 2-5-2012, tờ Washington Post, dẫn lời một quan chức giấu tên, cho biết, Chủ Tịch Hội Đồng Tham Mưu Trưởng Liên Quân (Chairman of the Joint Chiefs of Staff) là đại tướng Martin Dempsey sẽ đưa ra một khuyến cáo với Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon Panetta, để trình lên Tổng Thống Barack Obama, thành lập Bộ Tư Lệnh Không Gian Ảo. Việc thành lập Bộ Tư Lệnh (BTL) nầy lên ngang hàng với 6 Bộ Tư Lệnh khác, để người đứng đầu BTL làm việc, báo cáo và nhận lệnh trực tiếp với tướng Martin Dempsey và Bộ trưởng Panetta, giảm bớt hệ thống hàng dọc như trước kia. Một vị tướng 4 sao sẽ đứng đầu BTL mới.

Một số nước chỉ trích việc nầy, cho rằng HK là quốc gia gây hấn quân sự trên không gian ảo. Nhưng các quan chức Mỹ cho biết, chủ yếu là tập trung vào phòng thủ hơn là tấn công.

Hiện tại HK đã có 6 Bộ Tư Lệnh vùng (Geographic Command):

1. U.S. Central Command (USCENTCOM) phụ trách quân sự Vùng Vịnh, Trung Đông

2. European Command (EUCOM) Bộ Tư Lệnh châu Âu

3. Africa Command (AFRICOM) BTL Phi châu

4. Northern Command (USNORTHCOM), phụ trách Alaska, Canada và Mexico

5. U.S. Southern Command (USSOUTHCOM), phụ trách quân sự Trung Mỹ, Nam Mỹ và vùng biển Caribbean.

6. U.S. Pacific Command (USPACOM), BTL Thái Bình Dương.

7* Tình báo Mỹ tu chỉnh lớn về hệ thống thông tin

Ngày 3-2-2012, Giám đốc Tình Báo Quốc Gia, James Clapper xác nhận, HK đang triển khai những biện pháp quan trọng và có hiệu quả để tránh một vụ Wikileaks thứ hai. Wikileaks đã công bố hàng trăm ngàn email mật của Mỹ, buộc Washington phải có những biện pháp thay đổi cần thiết. Các biện pháp mới sẽ loại bỏ nội gián như trường hợp binh sĩ Bradley Manning đã cung cấp tin tức cho Wikileaks, đưa đến tổn thất chưa từng có đối với ngoại giao và tình báo Mỹ. Dù chỉ là một binh nhì, đóng quân ở Iraq chưa đầy một năm, mà Manning có thể truy cập hầu như toàn bộ email mật của bộ Ngoại Giao HK, có tổng cộng 260,000 điện thư mật đã bị công bố trên mạng toàn cầu. Hậu quả không những thiệt hại khó bù đấp nổi về ngoại giao , chiến lược chính trị, mà còn làm mất niềm tin trên toàn thế giới.

7.1. Tình báo “lên mây” (CloudMe)

Tờ Bloomberg dẫn lời Giám Đốc James Clapper, đưa tin, công nghệ điện toán “đám mây” sẽ đóng vai trò chủ chốt trong hệ thống tình báo HK. Đó là tập trung tất cả lại, thành một hệ thống hợp nhất, bao gồm thông tin của 16 cơ quan tình báo HK, xem như một thư viện chung, giống như một đám mây trên trời, để cung cấp và chia xẻ thông tin một cách an toàn, tránh trường hợp các cơ quan tình báo nầy gởi thông tin cho các cơ quan khác, dễ bị đánh cắp trên đường đi.

Biện pháp nầy cũng chưa chắc bảo đảm an toàn 100%. Trước kia, một người lạ xâm nhập một mạng lưới của Bộ Ngoại Giao, nhưng sau nầy, có biết bao nhiêu người quen thuộc 16 tổ chức tình báo được quyền vào thư viện thông tin chung, thì tỷ lệ an toàn sẽ thấp xuống. Cái gì có liên quan đến nhiều con người, thì khó giữ bí mật, một trong nhiều người đó tiết lộ, bán tin tức, thì làm sao biết được ai là thủ phạm. Làm sao biết được mức độ trung thành của con người?

7.2. 16 cơ quan tình báo Hoa Kỳ

Cộng đồng tình báo HK là một tổ chức tình báo của chính phủ, có khoản 100,000 nhân viên với chi phí hàng năm khoảng 40 tỷ đô la.

Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia phụ trách việc kiểm soát, điều phối hoạt động của 16 tổ chức tình báo trực thuộc.

Các thành viên:

CIA (Central Intelligence Agency), Cục Trung Ương Tình Báo.

Trụ sở ở Langley, Virginia.Thành lập 1947, có tiền thân là OSS. Sau chiến tranh lạnh, CIA hoạt động tình báo kinh tế hải ngoại. Ngân sách 3.1 tỷ USD.

I. Bộ Quốc Phòng HK:

NSA (National Security Agency) Cơ quan An Ninh Quốc Gia.

Thành lập 1952. 21,000 nhân viên. Trụ sở tại Fort George G. Meade, Maryland. Nhiệm vụ chính là phát hiện những nguy cơ phá hại lợi ích HK. Ngân sách 3.6 tỷ USD. NSA có biệt danh là “kẻ thần bí”. (No such agency= cơ quan không tồn tại). Xử dụng và giải mã các tín hiệu điện tử về thư tín và điện thoại, chứa vào một số vệ tinh quan sát quân sự cao, có thể đọc được bảng số của một chiếc xe đang chạy dưới đất.

NRO (National Reconnaissance Office). Cơ quan Trinh Sát Quốc Gia.

Thành lập 1960. Trụ sở Chantilly, Virginia. Nhiệm vụ chính là cung cấp hình ảnh do vệ tinh chụp được cho các cơ quan tình báo khác, khi có yêu cầu.

DIA (Defense Intelligence Agency). Cục tình báo quốc phòng.

Thành lập 1961. Trụ sở tại Ngũ Giác Đài. Nhiệm vụ thu thập tin tức tình báo quân sự nước ngoài.

Những cơ quan tình báo trực thuộc DIA:

1. Tình báo Không Quân

2. Tình báo Hải Quân

3. Tình báo Lục Quân

4. Tình báo Thủy Quân Lục Chiến

5. Cơ quan tình báo Địa Không Quốc Gia

II . Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ

FBI (Federal Bureau of Investigation). Cục Điều Tra Liên Bang

Thành lập 1908. Trụ sở tại tòa nhà Hoover Building, WA, D.C. Nhiệm vụ chính là điều tra các vụ án hình sự trên nước Mỹ.

DEA (Drug Enforcement Administration). Lực lượng chống ma túy. Thành lập 1973. Trụ sở Arlington, Virginia. Nhiệm vụ chống lại mạng lưới mua bán, vận chuyển và tiêu thụ ma túy. Ngân sách 2 tỷ USD/năm.

III. Bộ An Ninh Nội Địa

DHS (Department of Homeland Security)

Thành lập 2003. Mục đích thành lập là khắc phục khuyết điểm về sự không thống nhất giữa các cơ quan tình báo. Cụ thể là tổng hợp và phân tích nguồn tin của 22 cơ quan tình báo khác nhau, chủ yếu là CIA và FBI. Có 17,000 nhân viên. Bộ An Ninh Nội Địa liên lạc trực tiếp với Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Toà Bạch Ốc. Bộ trưởng là bà Janet Napolitano.

Bộ An Ninh Nội Địa có 2 cơ quan:

- Phòng tình báo và phân tích

- Cơ quan tình báo tuần duyên.

IV. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ

INR (Bureau of Intelligence and Research). Văn Phòng Tình Báo và Nghiên Cứu.

Thành lập năm 1946. Nhiệm vụ chính là phân tích các báo cáo từ các tòa đại sứ gởi về.

V. Bộ Ngân Khố.

Phòng hỗ trợ công tác tình báo.

VI. Bô Năng Lượng.

Phòng thông tin tình báo bảo mật về an ninh thế giới.

8* Hoa Kỳ cáo buộc Trung Cộng tăng cường do thám

8.1. Trung Cộng tăng cường do thám

Theo AFP, một báo cáo trình lên Quốc Hội HK, đã cảnh báo là Trung Cộng đã tăng cường hoạt động gián điệp chống lại HK. TC đã có khả năng tinh vi hơn trong vấn đề chiến tranh mạng máy tính, cũng như tuyển mộ gián điệp. Chủ Tịch Ủy Ban Nghiên Cứu An Ninh và Kinh Tế về Trung Cộng, là Carolyn Bartholomev cho biết “Trung Cộng đang thay đổi cách thức hoạt động do thám HK”.

Đại tá Gary McAlum, thuộc Bộ Chỉ Huy Chiến Lược Mỹ, trình bày với Quốc Hội rằng Bộ Quốc Phòng đã phát hiện 54,640 vụ tấn công trên mạng rất nguy hiểm trong năm 2009. Các cuộc tấn công từ khắp nơi, nhưng phần lớn là từ Trung Cộng.

8.2. Hạ viện Hoa Kỳ báo động về gián điệp kinh tế của Trung Cộng

Ngày 4-10-2011, theo AFP, thì Chủ Tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện, Mike Rogers phát biểu như sau: “Bắc Kinh đang tiến hành một cuộc chiến tranh ồ ạt về thương mại trên mạng, nhằm vào tất cả chúng ta, và chúng ta phải gây áp lực buộc họ phải ngừng lại ngay. Trong lịch sử chưa bao giờ có một chính phủ đứng ra tổ chức các hoạt động đánh cắp thông tin thương mại và sở hữu trí tuệ như thế cả”. Ông Rogers cho rằng, các hoạt động gián điệp kinh tế đã lên tới mức quá quắt như thế, nên HK và các đồng minh châu Âu và châu Á phải có biện pháp ngoại giao và kinh tế, để buộc Bắc Kinh phải chấm dứt những vụ ăn cắp đó lại”.

Trường hợp Google được đưa ra làm thí dụ cụ thể. Công ty dịch vụ tìm kiếm trên Internet nầy đã bị gián điệp tin học Trung Cộng xâm nhập và đánh cắp những thông tin quý giá. Đó chỉ là “phần nổi của một tảng băng”, còn phần chìm là nhiều công ty khác cũng bị gián điệp mạng Trung Công xâm nhập, nhưng họ không công bố với báo chí vì e ngại bị thiệt hại và gây thêm những vụ tấn công mới của TC.

Không dễ gì quy trách nhiệm cho Trung Cộng, nhưng bất cứ cơ sở phân tích mạng tư nhân cũng đều cho rằng chính phủ của nước Cộng Sản nầy đã chỉ đạo thực hiện những vụ ăn cắp thông tin nói trên.

8.3. Trung Cộng bị cáo buộc tội gián điệp kinh tế có quy mô

8.3.1. Đột nhập iBahn

iBahn là nhà cung cấp dịch vụ Internet cho các khách sạn, như dịch vụ cung cấp băng thông rộng (Broadband) về giải trí cho khách sạn Marriott International Inc. và các chuỗi khách sạn khác, bao gồm các công ty đa quốc gia trong việc tổ chức các cuộc họp tại chỗ.

Khi đã đột nhập vào mạng iBahn, tin tặc (Hacker) có thể nhìn thấy hàng triệu email bí mật, thậm chí kể cả những email được mã hoá, mà các giám đốc điều hành từ Dubai (Các Tiểu Vương Quốc Á Rập Thống Nhất-The United Arab Emirates, UAE), đến New York, gởi báo cáo về mọi thứ, từ việc phát triển sản phẩm, đến chuẩn bị nội dung cho các cuộc đàm phán thương mại. Người đứng đầu cơ quan bảo mật SpiderLabs của Trustware Corp., mang cái Nick Percoco bày tỏ: “Điều đáng lo ngại nhất, là tin tặc có thể xử dụng hệ thống iBahn như một bệ phóng, từ đó xâm nhập vào các trang mạng của những doanh nghiệp nối kết với iBahn mục đích chiếm đoạt bí mật của các công ty.

Có ít nhất 760 mạng lưới máy tính của các công ty, trường đại học, viện nghiên cứu, các nhà cung cấp dịch vụ Internet, các cơ quan chính phủ đã bị ảnh hưởng và phá hoại trong suốt một thập kỷ qua, do một nhóm gián điệp ưu tú (elite) của Trung Cộng.

8.3.2. Trung Cộng trộm cắp tất cả mọi thứ

“Họ ăn cắp tất cả mọi thứ mà chúng ta lơ là, không khoá cẩn thận, và càng ngày càng tồi tệ hơn gấp vạn lần”, dân biểu Rogers, Chủ Tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện HK cho biết như thế. Hoạt động ăn cắp là một phần nằm trong chính sách kinh tế quốc gia của họ. Họ dùng chiến thuật “máy hút bụi”, hút tất cả những gì họ bắt gặp, thu thập hàng tỷ dữ liệu của HK.

Đánh cắp bí mật công nghiệp là một cách để họ vượt qua mặt HK, trở thành một nền kinh tế lớn nhất thế giới.

8.3.3. Chính quyền Obama nêu đích danh Trung Cộng đánh cắp tài liệu

Trước đây, gián điệp mạng của HK chú tâm nhiều đến việc chống khủng bố quốc tế, đến những quốc gia và những tổ chức quân sự khủng bố ở nước ngoài, hơn là gián điệp kinh tế Trung Cộng.

Ngày 3-11-2011, bản báo cáo của 14 cơ quan tình báo HK chỉ đích danh gián điệp Trung Cộng đã gia tăng cường độ xâm nhập và là mối đe dọa số một của các công ty Mỹ.

Chính quyền của tổng thống Obama có một hành động chưa từng thấy từ trước đến nay, là đã nêu đích danh Trung Cộng là kẻ chủ mưu.

Ông Rogers cho biết, một dự luật đang chờ Quốc Hội biểu quyết cho phép chính phủ được chia xẻ thông tin bí mật với các công ty, để giúp chống lại tin tặc Trung Cộng.

Năm 2010, khi công ty Google bị tin tặc TC đột kích màng lưới của mình, thì Google cho biết, vào thời điểm đó, cũng đã có 34 công ty lớn khác là nạn nhân, nhưng chỉ có 2 công ty lên tiếng và cung cấp chi tiết cụ thể là Intel và Adobe System Inc.

8.3.4. Quân đội Trung Cộng làm gián điệp mạng

Một quan chức tình báo giấu tên cho biết, việc truy tầm thủ phạm đôi khi cũng thành công do tác nghiệp vụng về và sai lầm của những điệp viên mạng. Ví dụ, một sĩ quan trong quân đội TC đã dùng một máy tính chủ (Server) trong việc đánh cắp tài liệu các nơi khác, đồng thời, cũng dùng máy chủ đó liên lạc với người tình của ông ta.

Công ty McAfee Inc. cho biết, trong thời gian 5 năm, từ 2006, gián điệp TC đã lục soát ít nhất 71 công ty, cơ quan chính phủ, các nhóm cố vấn (Thinktank) và các tổ chức phi lợi nhuận.

9* Tin tặc tấn công Hoa Kỳ

9.1. Tin tặc kiểm soát hoàn toàn hệ thống máy tính của NASA

(NASA=National Aeronautics and Space Administration)

Ngày 5-3-2012, Paul K. Martin, Tổng thanh tra NASA cho biết, tin tặc đã vào nắm quyền điều khiển hệ thống máy tính Jet Propulsion Laboratory (JPL) và xâm nhập tài khoản của hầu hết những người có đặc quyền xử dụng JPL. Vụ tấn công có liên quan đến địa chỉ IP của Trung Cộng.

Những hackers có khả năng, truy cập cả hệ thống, sửa đổi, sao chép, xoá bỏ các tệp tin nhạy cảm, đánh cắp thông tin những người dùng, để xâm nhập các hệ thống khác của NASA.

Theo ông Martin, trong năm 2010 và 2011, NASA đã hứng chịu 5,408 “sự cố” an ninh máy tính. Từ giữa tháng 4 năm 2009 đến giữa tháng 4 năm 2011, NASA đã báo cáo 48 thiết bị điện toán di động đã bị đánh cắp. “NASA là mục tiêu màu mỡ cho các cuộc tấn công mạng

Các mối đe dọa sẽ không suy giảm, nếu cơ quan nầy không có những biện pháp bảo vệ hữu hiệu ”.

9.2. 24 ngàn tài liệu Bộ Quốc Phòng Mỹ bị tin tặc đánh cắp

Ngày 18-7-2011, Bộ QP/HK thông báo một tin động trời, là 24,000 tài liệu của bộ nầy đã bị tin tặc đánh cắp, phụ tá Bộ Trưởng William J. Lynn III xác nhận như thế.

Rất khó và không thể xác định được danh tánh của tin tặc.

Hiện tại, Lầu Năm Góc đang sở hữu 15,000 hệ thống mạng máy tính khác nhau, với 7 triệu máy computer trên khắp thế giới.

Trong tháng 7 năm 2011, Bộ trưởng Leon Panetta tiết lộ, có hơn 60,000 phần mềm (Software) bị độc hại hoặc biến thể, được xác định mỗi ngày, đã đe dọa an ninh và kinh tế của HK. Bộ nầy đã phải xây dựng một chiến lược không gian mạng mới, phù hợp với tình thế như hiện nay.

Nền “an ninh quốc gia” đang được định nghĩa lại, trong đó có sự an toàn toàn trên không gian mạng.

9.3. Tập đoàn Lockheed Martin bị tin tặc tấn công

Lockheed Martin là công ty nhà thầu quốc phòng HK. Là nhà sản xuất phi cơ F-16, F-22,

F-35, tàu chiến và các hệ thống vũ khí trị giá hàng tỷ đô la. Sản phẩm của tập đoàn nầy được bán ra khắp nơi trên thế giới.

Ngày 28-5-2011, công ty Lockheed Martin cho biết, “vào ngày 21-5-2011, đội ngũ an ninh mạng của công ty nầy đã phát hiện một cuộc tấn công, và “gần như ngay lập tức” đã thực hiện các biện pháp ngăn ngừa, nhờ đó, hệ thống mạng được an toàn. Không có chương trình hoặc dữ liệu (data) cá nhân của khách hàng (các quốc gia mua vũ khí) nào bị thiệt hại cả.”

Bộ QP cho biết, họ đang hợp tác với Lockheed Martin để đánh giá mức độ thiệt hại của vụ tấn công.

9.4. Tấn công mạng là một hành động chiến tranh

Chiến tranh mạng đến hồi gay cấn, khi HK tuyên bố sẽ dùng bom đạn để đánh trả vào các cuộc tấn công mạng. Chính phủ Mỹ đang xem xét một chiến lược quân sự, xác định các cuộc tấn công mạng máy tính là một hành động gây chiến, để từ đó, cho phép các chỉ huy quân sự có thể lựa chọn biện pháp trả đủa bằng quân sự chống lại kẻ thù, theo quan niệm, “Nếu bạn đánh sập mạng lưới máy tính của chúng tôi, thì chúng tôi sẽ bắn hỏa tiễn vào một trong các cơ sở công nghiệp của bạn”.

GS Joel Reindenberg dạy môn công nghệ thông tin tại đại học Fordham ở New York nhận xét, “chính sách trên là một thừa nhận quan trọng rằng, hình thức chiến tranh mạng gây tỗn hại cho nước Mỹ cũng giống như chiến tranh súng đạn vậy”.

Ngày 1-6-2011, theo tờ The Guardian thì, Bộ QP/HK đã kết luận rằng, luật lệ về xung đột vũ trang sẽ được nới rộng ra, bao gồm chiến tranh mạng vi tính, mục đích cho phép HK xử dụng quân đội để đáp trả.

9.5. Hoa Kỳ tuyên chiến với tin tặc: nhiệm vụ bất khả thi

Jody Westby, tác giả quyển “Tìm kiếm hòa bình mạng” do LHQ ấn hành, cho biết, “rất khó truy lùng nguồn gốc của các cuộc tấn công, cho nên gần như không thể xác định được ai đứng đàng sau các cuộc tấn công”.

Một số chuyên gia cảnh báo, điều khoản nầy rất khó thi hành, và có thể dẫn tới sự leo thang trong việc quân sự hoá thế giới mạng máy tính toàn cầu.


Lực lượng đặc nhiệm CRT

Khối Minh Ước Bắc Đại Tây Dương, NATO, đã bị tin tặc tấn công nhiều lần. Hồi năm 2010, NATO đã ra quyết định, khi một thành viên của khối bị tin tặc tấn công, thì lập tức, một nhóm chuyên viên được triệu tập, để xem xét những biện pháp đối phó. Trên thực tế, từ đó đến nay nhóm nầy chưa họp lần nào, mặc dù nhiều cuộc tấn công đã xảy ra như cơm bữa.

Hồi tháng 6 năm 2011, chuyên gia chiến tranh mạng của NATO, ông Luc Dandurand tiết lộ, NATO đã thành lập một lực lượng đặc nhiệm Cyber Red Team (CRT) nhằm tăng cường phòng vệ hệ thống máy tính và đánh trả tin tặc, nhưng đòn phản công không thực hiện được vì không biết kẻ chủ mưu là ai.

Hồi tháng 12 năm 2010, công ty Google tuyên bố, đã phát hiện được tin tặc tấn công công ty nầy phát xuất từ Trung Cộng, tuy nhiên, không có bằng chứng là chính quyền TC có liên hệ hay không. Một quan chức bộ QP/HK tuyên bố: “Làm sao mà chúng ta biết được, đó là một tin tặc vô danh hay là một thành viên của quân đội Trung Cộng”.

10* Nguy cơ chạy đua vũ trang mạng

Hoa Kỳ đã thành lập Bộ Tư Lệnh Không Gian Ảo (USCYBERCOM), nâng cấp hệ thống thông tin, và mới đây, Washington đang triển khai một dự án 1.3 tỷ USD nhằm thử nghiệm các công nghệ bảo vệ mới và đào tạo “chiến binh mạng”.

Về phía Trung Cộng, tờ báo quân đội đăng bài xã luận cho biết, nước nầy phải tăng cường khả năng chiến tranh mạng, vì “Hoa Kỳ đang ráo riết giành quyền chủ động quân sự trong thế giới ảo.” Tờ báo cho biết: “Trung Cộng cần phải cải thiện toàn diện để bảo vệ mặt trận Internet”. Tuy nhiên, phương Tây cho rằng, TC đã có một đạo quân đông đảo từ 2 năm nay, chưa kể hàng triệu tin tặc trong đó đa số là người của nhà nước.

Rõ ràng là đang có một cuộc chạy đua vũ trang không gian ảo.

11* Nguy cơ về một cuộc chiến tranh mạng

Tổng thống Mỹ tuyên bố: “Quốc gia nào vi phạm không gian ảo của Mỹ, thì Mỹ sẵn sàng đánh trả bằng sức mạnh quân sự thật, trong không gian thật”. Điều nầy cho thấy chiến tranh đã hé dạng. Chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào khi thế lực quân sự dường như đã vượt qua ngoài tầm kiểm soát. Chiến tranh sẽ được nâng lên một tầm cao mới, là chiến tranh trên Internet.

Theo đánh giá của các chuyên gia, thì hiện nay có khoảng 20 quốc gia có tiềm năng phát động cuộc chiến tranh mạng (Cyberwar)

11.1. Đang có chiến tranh mạng giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng hay không?

Các cuộc tấn công mới đây vào tài khoản email của Google nhắm vào những quan chức HK và Nam Hàn, cũng như những nhà hoạt động nhân quyền người Hoa, làm cho tình hình càng thêm căng thẳng giữa Mỹ và Trung Cộng. Đó là hành vi gây hấn, tuyên chiến tạo ra khủng hoảng, chiến tranh.

Đại tá Dave Lapan, phát ngôn viên BQP/HK, cho biết: “Để đáp trả lại một cuộc tấn công mạng, không nhất thiết phải dùng một cuộc chiến tranh mạng khác”, ý nói, một cuộc tấn công trả đủa bằng sức mạnh quân sự. “Nếu bạn tắt một lưới điện của chúng tôi, thì chúng tôi có thể bắn hỏa tiễn vào ống khói nhà bạn”. Lời đe dọa nầy nhắm vào Trung Cộng.

Tuy nhiên, trên thực tế, các quốc gia liên hệ đang chuẩn bị cho cuộc chiến tương lai, là những người lính với bàn phiếm trong phòng tối, thay vì cầm M-16 trên mặt trận.

GS Dan Kuehl, Đại học Washington cho biết: “Chúng tôi làm việc trên tất cả 5 khu vực, trên bộ, trên biển, trên không, ngoài không gian và cả trên không gian ảo nữa.

11.2. Vì sao chiến tranh mạng có thể xảy ra?

Không gian ảo ngày nay là chiến trường thật sự có ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh quốc gia.

Vì sao?

Vì toàn bộ chiến thuật của HK đều đặt trên hệ thống máy vi tính. Bom, mìn, hỏa tiễn được hệ thống vệ tinh định vị toàn cầu (GPS) điều khiển và dẫn đường, mà hệ thống vệ tinh thì được vận hành bằng hệ thống máy computer và mạng Internet. Phi cơ không người lái được điều khiển từ xa bằng hệ thống mạng vi tính. Phi cơ, tàu chiến, ngoài công dụng là một thứ vũ khí lợi hại, còn là những trung tâm xử lý dữ kiện (Data-processing Center) khổng lồ như hệ thống AEGIS, là hệ thống máy tính dùng để phát hiện, đánh chặn tiêu diệt hỏa tiễn từ xa.

Ngoài ra, những binh lính máy móc, dây nhợ đầy người chẳng khác nào những hệ thống computer di động.

Vì thế, nếu mạng lưới máy tính tinh vi bị trục trặc, không hoạt động hoặc hoạt động sai, thì sức mạnh hủy diệt của tất cả các lại vũ khí nói trên xem như bị “bốc hơi”.

Vì thế, Hoa Kỳ có nhiều đầu tư về tài chánh và nhân lực, nhằm giữ thế thượng phong trên mặt trận không gian ảo nầy.

Trung Cộng là quốc gia mới phát triển sau nầy, nên chưa sánh kịp với HK trong hiện tại.

Đặc tính của cuộc chiến tranh mạng là những cuộc tấn công chỉ vài giây đồng hồ bằng vào những động tác nhấn phím, nhưng gây tác hại lan truyền khắp thế giới.

12* Kết

Trung Cộng chuyên tấn công mạng để ăn cắp bí mật quân sự, kinh tế để phát triển vũ khí của mọi lãnh vực. Vũ khí lợi hại, một khi đã lọt vào tay những “kẻ xấu”, hiếu chiến, bản chất bành trướng bá quyền là một hiểm họa cho nhân loại.

Cây muốn lặng mà gió không ngừng ăn cắp, ăn cướp rất dễ gây ra chiến tranh. Lịch sử bành trướng bá quyền của Hán Tộc từ ngàn xưa đã là mối nguy cho các quốc gia láng giềng, trong đó có Việt Nam là nạn nhân. Tuy nhiên, bạo quyền dù có mạnh đến đâu mà không có chính nghĩa thì trước sau gì cũng bị tiêu tùng, trước mắt là chủ nghĩa phát xít Đức và chủ nghĩa Cộng Sản Nga đã sập tiệm.

Chính nghĩa bao giờ cũng thắng

Trúc Giang

Minnesota ngày 26-5-2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Văn Hóa Côn Ðồ Và Cơ Nguy Sụp Ðổ Của Cộng Sản Việt Nam

Thư Cho Con

Ngày 25 tháng 5 năm 2012

H,

Tin được phóng viên Thanh phương đăng trên RFI ngày 19/5/2012 cho biết:

“Hôm qua, 18/05/2012 một nhóm người lạ mặt tự xưng là “thương binh” đã xông vào Viện Nghiên cứu Hán Nôm ở Hà Nội, nơi tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và cũng là một blogger nổi tiếng làm việc, để hăm dọa ông và một số nhân viên khác của Viện. Họ đòi ông Nguyễn Xuân Diện gỡ bỏ các bài trên blog của ông, đặc biệt là thư ngỏ phản đối Chính phủ Nhật viện trợ xây nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam”.

Trả lời RFI Việt ngữ hôm 19/05/2012, luật sư Hà Huy Sơn nói:

“Tôi nghĩ rằng nguyên nhân của vụ này là do những bài viết trên trang blog hay những việc làm của tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện làm ảnh hưởng đến một nhóm nào đó. Họ không dám công khai, mà dùng bàn tay của nhóm có thể gọi là côn đồ đó. Ðương nhiên là Chính quyền Thành phố Hà Nội phải chịu trách nhiệm về những vấn đề an ninh trật tự trên địa bàn thành phố. Còn chuyện người ta có giải quyết hay không, thì công luận sẽ đánh giá về cách chính quyền hành xử trách nhiệm công vụ của các cơ quan Nhà nước về bảo vệ pháp luật.
PGHH bị đàn áp ngăn chặn trong lần chuẩn bị hành lễ
Luật tổ chức Hội đồng Nhân dân và Uỷ ban Nhân dân quy định là Uỷ ban Nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch UBND thành phố, phải chịu trách nhiệm về các vấn đề an ninh trật tự xã hội trên địa bàn của mình. Còn chuyện xử lý thì từ xưa đến nay chưa có tiền lệ.

Với công nghệ thông tin hiện nay, công dân ý thức được quyền của họ theo Hiến pháp và pháp luật. Nhận thức của người dân cũng được nâng cao. Người ta sẽ phân biệt đâu là cái đúng, đâu là cái sai. Theo tôi nghĩ là áp lực đối với những người đấu tranh sẽ không tăng lên mà sẽ giảm xuống và phần thắng thì trước sau cũng sẽ thuộc về nhân dân.”

Tờ Quân đội Nhân dân, trong một bài báo đăng trên mạng tối hôm qua xác nhận là các “thương binh” muốn gặp tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện vì ông đã có một số bài viết phản đối chủ trương xây dựng nhà máy điện hạt nhân của chính phủ, một chủ trương mà các “thương binh” này cho là “đúng đắn, hợp lòng dân”. Theo họ, việc ông Nguyễn Xuân Diện lên blog để phản đối chủ trương trên là “không chấp nhận được”.

Theo tường thuật của tờ báo này:

“Cuộc gặp đang diễn ra thì có hai người xông vào hành hung các thương binh làm anh Quang, thương binh từng bị thương ở não, bị ngất xỉu”.

Tờ Quân đội Nhân dân cho biết, Công an Thành phố Hà Nội đã chỉ đạo Công an Quận Ðống Ða và Công an Phường Trung Liệt “khẩn trương điều tra” vụ này và nếu cần thì khởi tố để “xử lý nghiêm minh trước pháp luật”.

Tuy nhiên, bài báo nói trên của tờ Quân đội Nhân dân đã bị gỡ bỏ khỏi mạng vài tiếng sau khi được đăng, khiến dư luận thấy rõ đâu là sự thật và hành động côn đồ tưởng như được bao che lại quá hớ hênh cho thấy sự vu cáo quá lộ liễu chẳng những không có giá trị lại còn làm rõ gian ý của côn đồ mặc áo thương binh.

Trả lời cho cuộc phỏng vấn của đài RFI Tiến sĩ Diện nói:

“Sáng nay 18/05/2012 một nhóm người lạ mặt tự xưng là ‘thương binh’ đã xông vào phòng làm việc của tôi ở Viện Nghiên cứu Hán Nôm để hăm dọa một cách thô bạo. Họ gào lên và nói những lời vô cùng khiếm nhã, thậm chí còn tụt quần nằm tơ hơ giữa phòng làm việc trước mặt lãnh đạo Viện và tôi. Những người này đã đòi tôi phải gỡ bỏ bài viết ‘Thư gửi Chính phủ Nhật Bản, phản đối việc viện trợ Việt Nam xây nhà máy điện hạt nhân’... Khoảng độ tám rưỡi tôi có mặt ở cơ quan, đang làm việc bình thường thì có sáu người xưng là đại diện cho thương binh nặng của Thành phố Hà Nội lên phòng của tôi gặp tôi, và nói rằng họ ở Cục Thương binh. Ngay từ phút đầu họ đã dùng những lời lẽ rất là côn đồ, và đe dọa, uy hiếp tinh thần tôi. Họ nói rằng họ phản đối việc tôi đã đăng bức thư phản kháng lại vụ Chính phủ Nhật viện trợ cho Việt Nam để xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Họ nói việc làm cái thư như thế này là không đúng, hiện nay Việt Nam đang thiếu điện thì không thể phản đối dự án này. Theo họ thì trong số 10 tỉ đô la viện trợ xây dựng nhà máy điện hạt nhân là có phần của họ trong đó... Họ yêu cầu là phải gỡ bỏ văn bản đó ra khỏi blog cá nhân, và đề nghị với cơ quan Viện Hán Nôm thu giữ máy tính, xử lý kỷ luật, vân vân. Sau khi sự việc xảy ra được khoảng nửa tiếng thì lãnh đạo Viện của tôi có đến và lập biên bản, cùng làm việc. Ðến 11 giờ thì họ ra về. Hiện nay tôi vẫn đang làm việc ở Viện Hán Nôm bình thường” [người trích in đậm và gạch dưới].

Ðược RFI hỏi “...họ là thương binh thì có liên quan gì đến nhà máy điện nguyên tử, và họ lấy tư cách gì để buộc tiến sĩ giao máy tính hoặc xóa các dữ liệu trong đó” thì Tiến sĩ Diện cho biết:

“Tôi thì thấy rất là nghi ngờ cái chuyện này, vì họ không có liên quan gì đến nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam này cả. Theo như một số người nhận định, thì đây có thể hoặc là một sự chỉ đạo, hoặc là một sự thuê mướn gì đó đối với những người này để họ đến tấn công, uy hiếp tinh thần tôi ở Viện Nghiên cứu Hán Nôm. Ngay khi sự việc xảy ra thì chúng tôi, trong đó có cả cụ bà Lê Hiền Ðức, đã gọi điện cho công an phường Trung Liệt là nơi cơ quan tôi đóng trụ sở. Rồi thì công an quận Ðống Ða, cảnh sát 113 vân vân, và gọi rất nhiều lần nhưng không thấy lực lượng công an xuất hiện. Mãi đến tận khi sự việc đã xong rồi, những người ‘thương binh’ đó đã ra về hết rồi thì mới thấy công an đến. Hiện nay là 16 giờ 7 phút chiều, thì mới có hai chiến sĩ, hình như là an ninh của phường Trung Liệt đến để hỏi chuyện một số nhân viên của Viện. Một số bạn bè của tôi quan sát thì thấy rằng ngay từ khoảng chín rưỡi, mười giờ, lúc sự kiện nóng đang xảy ra thì đã trông thấy những chiến sĩ công an đến Viện tôi rồi. Nhưng không hiểu tại sao họ không xúc tiến làm việc trong chuyện này”.

Ðược biết, một bản tin được Tú Anh / Ðỗ Thông Minh đưa lên đài RFI ngày 25/5/2012 cho biết:

“Theo hãng thông tấn Jiji, Ðại Sứ quán Nhật Bản tại Hà Nội đã nhận được bức thư do nhiều nhân sĩ Việt Nam trong và ngoài nước đồng ký tên phản đối dự án hạt nhân tại Ninh Thuận. Sáng kiến này đã được gần 500 người ủng hộ, từ Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đến người đứng hàng thứ 495 theo danh sách công bố hôm nay là cựu chiến binh Ðàm Minh ở Hải Phòng.

Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, một trong những nhân vật đi tiên phong báo động Nhật Bản về lý do không nên cung cấp cho Việt Nam nhà máy điện hạt nhân, bị một nhóm người tự xưng là ‘thương phế binh’ hăm dọa. Nhưng hành động này không ngăn chận được những người quan tâm đến an nguy của dân tộc Việt Nam tham gia ký tên, nguyện vọng của họ đã được công bố rộng rãi và được chia sẻ”.

Vấn nạn do “nhóm người tự xưng là thương phế binh” gây ra đã khiến dư luận vô cùng phẫn nộ vì từ nhiều năm qua, trang blog của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cũng là một trong số những trang mạng nổi tiếng phê phán những sai trái của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, nên chuyện những kẻ côn đồ càn quấy hung hăng đòi ông gỡ bỏ các bài trên blog của ông, đặc biệt là thư ngỏ phản đối Chính phủ Nhật viện trợ xây nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam là chuyện mọi người có thể thấy có bàn tay của nhà cầm quyền, hay ít ra cũng của ai đó trong hàng ngũ Ðảng và Nhà nước có thể bị thiệt thòi khi Chánh phủ Nhựt không chịu cung cấp tiền cho dự án [vì chắc chắn họ sẽ mất phần tiền hoa hồng rất lớn song song với những khoảng thầu phụ, những công đoạn rút ruột... trong việc thực thi dự án như bao nhiêu tiền lệ mọi người đều thấy] bất kể dự án có thể là nguy cơ gây nhiều tổn hại của đất nước và dân tộc Việt Nam như chính nước Nhựt đã gánh chịu qua nhà máy điện hạt nhân Fukushima bị hư hại [xem hình thiệt hại của trận động đất ngày 11/3/2011 làm hại nhà máy điện hạt nhân Fukushima] mà theo số liệu công bố ngày 13/10 của Ủy ban an toàn hạt nhân Nhật Bản, thiệt hại do thảm họa hạt nhân ở nhà máy điện Fukushima là 74 tỷ USD; riêng phần sinh mạng con người theo số liệu thống kê sơ khởi nó đã khiến gần 16.000 người chết và hơn 4.000 người mất tích. Mặt khác, trước đó, năm 1986, vụ nổ tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl ở Nga cũng là tai họa khủng khiếp đến giờ nhân loại vẫn chưa hết bàng hoàng.

Ðiều cũng nên biết thêm là tiến sĩ Phùng Liên Ðoàn [xem hình trên], người từng lấy bằng tiến sĩ về kỹ thuật hạt nhân tại trường MIT (Massachusetts Institute of Technology) năm 1963, làm việc cho các nhà máy điện hạt nhân của các công ty Mỹ và viện khảo cứu Institute for Energy Analysis; và từ năm 1983 đến nay là Chủ tịch và Tổng Giám Ðốc Công ty Tư vấn Nguyên tử và Môi trường PAI Corporation, đã viết một bài dài cho thấy có 8 lý do lãnh đạo Việt Nam nên hoãn xây điện hạt nhân Ninh Thuận để có thì giờ nhìn vào tình hình điện hạt nhân trên thế giới và lắng nghe lời can gián của người dân Việt không những trong nước mà còn rải rác khắp năm châu, được đăng trên nhiều diễn đàn gần đây. Giáo sư Phạm Duy Hiển, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Ðà Lạt, cũng cho rằng nên lùi thời gian ít nhất là 10 năm và chỉ nên làm vài lò phản ứng để có kinh nghiệm...

Mặt khác, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết [xem hình dưới], một đại biểu Quốc hội của Việt cộng, khi trả lời phỏng vấn của báo Văn Nghệ Trẻ số 22 cũng nói:

“Ðây là một dự án không có tính khả thi. Xét về mặt nhân lực, chúng ta chưa có bất kỳ một cán bộ kỹ thuật nào về điện hạt nhân chứ chưa nói đến chuyên gia... Trên thực tế, Việt Nam đã ký Hiệp định liên Chính phủ với Nga trong đó Nga cam kết cho vay khoảng 8 tỷ USD (chưa tính phần vốn đối ứng trong nước) cho việc xây nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận 1; còn với Nhật tuy chưa ký Hiệp định, nhưng cũng đã đồng ý cho công ty Nhật triển khai làm nhà máy thứ hai dự báo giá thành cũng không thấp hơn. Ðó là chưa kể đến chi phí chôn lấp chất thải hạt nhân trên dưới 2 tỷ euro/nhà máy... Theo GS.VS Hoàng Xuân Phú, ở CHLB Ðức, để dỡ bỏ 2 nhà máy điện hạt nhân, người ta phải chi tới 4,1 tỷ euro. Nói thẳng là nếu làm điện hạt nhân chúng ta sẽ sụn lưng. Trận động đất, sóng thần dẫn đến thảm hoạ điện hạt nhân ở Fukushima, Nhật Bản, cho thấy con người không thể tưởng tượng được hết mức độ và hậu quả khủng khiếp của thiên tai. Tốt nhất là hãy từ các thảm hoạ nhỡn tiền rút ra bài học cho mình. Tôi nghĩ tổ tiên đã run rủi cho chúng ta bằng những điểm báo rất rõ ràng: Khi ta chuẩn bị triển khai đại dự án bauxite ở Tây Nguyên thì xảy ra thảm họa bùn đỏ ở Hungary; định làm đường sắt cao tốc thì xảy ra hàng loạt tai nạn tầu cao tốc ở Trung quốc; định làm điện hạt nhân thì xảy ra thảm họa điện hạt nhân ở Nhật Bản. Chẳng lẽ những cảnh báo dồn dập như vậy chưa đủ hay sao? Nên nhớ công nghệ cao đến đâu cũng có rủi ro. Lấy ví dụ, cầu Cần thơ do chuyên gia Nhật Bản thiết kế và chỉ đạo thi công bị sập cầu dẫn; Nhà máy lọc dầu Dung Quất với công nghệ tiên tiến của Pháp cũng dật dờ lúc đóng lúc mở suốt từ ngày khánh thành đến nay. Chúng ta không nên đặt cược tính mạng dân tộc vào kỹ thuật nước ngoài. Nếu còn thoát ra được thì nên cố gắng thoát ra. Thảm họa có thể xảy ra từ thiên nhiên hay từ những bất cẩn của con người mà Chernobyl là một ví dụ điển hình về sự bất cẩn ấy... Không hiểu vì sao nước ta vẫn kiên trì phát triển điện hạt nhân, trong khi hàng loạt quốc gia phát triển như Ðức, Bỉ, Thuỵ Ðiển, Tây Ban Nha, Italia,... và chính nước Nhật đã từ bỏ chính sách phát triển điện hạt nhân... Ngày 6/5 vừa qua, nhà máy điện hạt nhân cuối cùng ở Nhật đã phải đóng cửa theo yêu cầu của người dân Nhật. Người dân Nhật cũng rất có thiện chí khi biểu tình đòi Chính phủ không được bán công nghệ điện hạt nhân cho Việt Nam... Vừa qua, một số nhà khoa học và các giới khác ở Việt Nam cũng đã gửi thư cho Thủ tướng Nhật Bản với mong muốn nước Nhật không đưa công nghệ điện hạt nhân vào Việt Nam. Còn vì sao Việt Nam vẫn kiên trì thì câu hỏi này chỉ có thể tìm câu trả lời đầy đủ nhất từ chính phủ”.

Chưa ai nghe được câu trả lời từ chánh phủ thì đã câu trả lời coi như đã có từ bọn côn đồ mặc áp thương binh khi chúng xâm nhập cơ quan của Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện mà vai trò của chánh phủ hình như rõ nét khi Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và những người khác cấp thời gọi công an, kể cả cảnh sát 113, tức là lực lượng cảnh sát “phản ứng nhanh”, nhưng không ai đến can thiệp, cho đến khi nhóm côn đồ gọi là “thương binh” đó rút đi, công an mới đến.

Trong khi đó, báo Cựu chiến binh Việt Nam vẫn tiếp tục đưa tin, cho dầu với những chi tiết bịa đặt và chỉ khiến dư luận thêm phẫn nộ hành động côn đồ của nhóm được gọi là “thương binh nặng”:

“Thời gian vừa qua trên trang blog cá nhân của ông Nguyễn Xuân Diện, Phó Trưởng phòng Quản lý Thư viện Viện Hán Nôm đã đăng tải những bài viết kêu gọi người dân và các Việt kiều ký tên vào thư phản đối Chính phủ Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử cho Việt Nam... Khi biết được vấn đề này, ngày 18-5-2012 một số thương binh nặng của Thành phố Hà Nội gồm có ông Hoàng Ðức Ðồng, Nguyễn Sĩ Duyên, Nguyễn Tất Hùng, Chu Vinh Quang, Nguyễn Vinh Công và Quản Văn Khang đã cùng đến Viện Hán Nôm để yêu cầu ông Diện ngừng ngay những hoạt động đó lại...”.

Sau đó, một Bộ đội Chiến trường K có ngay phản hồi “Ðơn của nhóm thương binh nặng yêu cầu xử lý ông Nguyễn Xuân Diện Viện Hán Nôm” nói rằng: “Yêu cầu tên lợi dụng danh nghĩa thương binh Hoàng Ðức Ðồng [xem hình côn đồ được gọi là ‘thương binh nặng’] và bè lũ của hắn phải trả lại danh dự cho những người thương binh, cựu chiến binh Việt Nam”. Phản hồi cho biết:

“Tôi cũng là 1 thương binh, đã từng tham chiến ở chiến trường K, vùng biên giới Tây Nam của Tổ Quốc. Tôi hoàn toàn không đồng ý với những hành động vô văn hóa, vô ý thức tổ chức kỷ luật của nhóm người do ông Hoàng Ðức Ðồng cầm đầu. Nếu thật sự ông Hoàng Ðức Ðồng và nhóm người đó không phải là băng đảng xã hội đen đi chăng nữa, thì những hành động có ngụ ý hăm dọa, vô lễ với người dân, với những người tri thức như Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện là thái độ của bọn cường hào ác bá, lưu manh côn đồ, của bọn công thần, ỷ quyền cậy thế ức hiếp những người dân lành vô tội... Vì những lý tưởng cao đẹp đó, tôi... yêu cầu ông Hoàng Ðức Ðồng và băng đảng của ông ta phải xin lỗi và trả lại danh dự cho những người cựu chiến binh, những người thương binh vì những hành động lưu manh côn đồ đó. Ðừng lợi dụng danh nghĩa thương binh hay bộ đội vào nhũng mục đích xấu xa và đê hèn như vậy...”

Theo dõi các diễn biến liên quan đến nội vụ, ông Huỳnh Ngọc Chênh thắc mắc:

“Hôm nay họ xông vào Viện Hán Nôm để truy bức Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện rút lại bài phản đối xây dựng nhà máy điện hạt nhân, hành vi phạm pháp đó được tuyên dương thì ngày mai, nếu có một vị dân biểu nào phản đối nhà máy điện hạt nhân thì không lý gì họ không xông vào tận Quốc hội truy bức vị dân biểu đó phải rút lại lời phản đối. Rồi mai kia, bọn người ấy lại sợ gì mà không xông vào cả mọi nơi... Sao mà giống cái thời mạt Lê, tàn Trịnh quá như thế này! Thời của côn đồ rồi sao?”

Ðiều này đã thêm lần nữa minh xác cái gọi là “Văn Hóa Côn Đồ” của Cộng sản Việt Nam, thứ văn hóa chỉ biết dùng côn đồ để thực hiện các “nghiệp vụ” thỏa mãn các quyền lợi bẩn thỉu của “phe nhóm lợi ích” như chúng đã từng thực hiện trong các nghiệp vụ điển hình dưới sự chỉ đạo của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Trong quá khứ, hầu như lúc nào cần qua mặt luật pháp để trấn áp người dân hay đối tượng cần triệt hạ là công an ra tay hành động như côn đồ hay chơi trò ném đá giấu tay cho xã hội đen hành động côn đồ, mà điển hình tệ hại gần đây cho thấy đầy đủ các chứng tích gồm:

1. Vụ Giáo sứ Thái Hà [xem hình]. Tin được đăng trên Dân Làm Báo cho biết: “Lúc 15 giờ chiều nay, 03/11/2011, chính quyền Thành phố Hà Nội đã chỉ đạo hàng trăm tên côn đồ, dưới sự yểm trợ của công an, dân phòng, chó nghiệp vụ kéo đến đập phá Nhà thờ Thái Hà. Nhóm được gọi là ‘quần chúng tự phát’ này được sự bảo kê của công an, chính quyền đã tỏ ra cực kỳ hung hãn và côn đồ. Sau khi leo hàng rào chúng phá bung cửa nhà thờ liền xông vào đập phá đồ đạc, đánh đập nhiều linh mục, giáo dân. Ngoài ra, phía chính quyền còn mang theo nhiều máy quay phim, chụp hình nhằm mục đích khiêu khích, dựng chuyện bôi nhọ như trước đây họ đã từng làm”.

2. Vụ Tu Viện Bát Nhã. Tin được nhiều cơ quan truyền thông loan báo cho biết gày 27.9.2009 400 vị tu sĩ tại tu viện Bát Nhã ở Thị xã Bảo Lộc Tỉnh Lâm Ðồng đã bị một nhóm người lạ mặt hành động côn đồ đánh đập chửi mắng và cưỡng bức buộc họ phải rời khỏi tu viện nơi họ đang tu hành. Sự việc này đã gây nhiều phản ứng và phẫn nộ đối với người dân trong nước cũng như trên thế giới [xem hình cảnh sát cơ động (mũ nồi) đứng nhìn côn đồ phá hoại, khủng bố tăng, ni Bát Nhã. và tăng ni Bát Nhã tụng niệm sau khi bị côn đồ đuổi ra khỏi chùa].

3. Hai ngàn tín hữu Tin Lành đang tập trung cầu nguyện trước Trung tâm Hội nghị Quốc gia Hà Nội vào chiều Chủ Nhật 19.12.2010 bị công an Hà Nội đã đàn áp dã man [xem hình]. Một số hình ảnh và âm thanh thu được cho thấy các tín hữu đã cao giọng tố giác về những sự đánh đập của công an đối với họ khi họ cố lưu lại để hát thánh ca. Lúc xảy ra vụ đánh đập, các giáo dân đang hát thánh ca trong tiếng còi của công an. Các hình ảnh này đã được thu lại và phóng lên YouTube trước khi các giáo dân Tin Lành tự động giải tán. Nhiều người đã bị bắt đưa đi, chưa rõ con số chính thức là bao nhiêu. Tin từ Hà Nội cho biết đây là buổi hành đạo nhân dịp Giáng sinh của tôn giáo này. Theo Dân Làm Báo, địa điểm này đã được các nhóm Tin Lành thuê và ký hơp đồng từ nhiều ngày trước.

4. Về Phật Giáo Hòa Hảo [PGHH] thì Nhà nước cũng ngang nhiên cho côn đồ đập phá Niệm Phật Ðường của cư sĩ [xem hình các tín đồ PGHH bị đàn áp ngăn chặn trong lần chuẩn bị hành lễ RFA file]. Tin được Thanh Quang, phóng viên RFA, cho biết khi các tu sĩ, cư sĩ PGHH bị đông đảo công an chận đường hành hung sau khi họ vừa ra về từ Niệm Phật Ðường của cư sĩ Nguyễn Văn Tèo ở ấp Bảy Phú, xã Vĩnh Châu, thị xã Châu Ðốc, tỉnh An Giang. Hôm thứ Năm mùng 1 tháng 3 năm 2012, Ðạo Tràng vừa nói của cư sĩ Nguyễn Văn Tèo bị công an địa phương tấn công, ông này nói với Thanh Quang rằng: “...trong cơ quan của họ gồm 10 người. Họ tập trung hết đang ngồi nhậu. Khi nhậu xong rồi thì 5 người mặc quân phục, còn 5 người giả mặc đồ civil lại phá Ðạo Tràng đập bể bàn Thông Thiêng, dùng lời lẽ rất thô lỗ, chưởi tục...” Bản tin của Thanh Quang viết tiếp: “Theo tín đồ PGHH thì vụ tấn công Ðạo Tràng cư sĩ Nguyễn Văn Tèo vừa rồi là bằng chứng thêm nữa cho thấy tình trạng đàn áp Giáo hội PGHH không được chính quyền công nhận - nói theo lời Phó Giám đốc Human Rights Watch đặc trách Á Châu Phil Roberson - tiếp diễn một cách có hệ thống và nghiêm trọng”.

5. Tin được đưa lên “Diễn đàn tiếng nói tự do của người dân Việt Nam” [xem hình đồng đạo Cao Ðài đang cử hành lễ, ảnh minh họa. Photo courtesy of tongiaotour.com] cho biết “...ngày 13/5/2011 vào khoảng 11 giờ tối giờ VN, phóng viên ChimQuốcQuốcVNCH của “Diễn Ðàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ” thuộc hệ thống www.paltalk.com đã thực hiện một cuộc phỏng vấn đặc biệt với chị Nguyễn Bạch Phụng, Thư ký của Ban Ðại Diện Khối Nhơn Sanh Cao Ðài của Thánh Thất Cao Ðài tại Tây Ninh nói rằng hôm qua mùng 10 tháng 4 âm lịch, tức 12/5/2011, đồng đạo của chúng tôi vẫn tiếp tục về cầu nguyện trong cái ngày kỷ niệm Ðức Hộ Pháp Giáo Chủ Ðạo Cao Ðài qui tiên, thì có những côn đồ kéo đến đàn áp, đánh đập anh em... họ lôi kéo, giựt máy quay phim, chụp hình và đánh đập, hành hung một số đồng đạo rất nhiều... Rồi những người công an mặt thường phục, ngồi ở dưới đường để nhìn, coi như đứng bên ngoài dòm ngó, cho những người này đàn áp đạo Cao Ðài, rất là nặng nề. Thế giới chẳng bao giờ có thể hiểu được công an và cảnh sát đã thông đồng cùng bọn xã hội đen để đánh phá tất cả các đạo giáo... Công an và cảnh sát bắt tay với đám xã hội đen trở thành một bọn mafia cai trị dân, đó là sự thật đang xảy ra tại Việt Nam...”

Nhìn chung, nếu “Văn Hóa Côn Ðồ” đã khiến Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cho công an giả dạng côn đồ, hay thuê mướn côn đồ, đàn áp dã man các tôn giáo lớn có đông tín đồ là cơ nguy đẩy quần chúng đối đầu với Ðảng và Nhà nước để biến họ thành cơ nguy làm sụp đổ chế độ thì hành động côn đồ trong những vụ cưỡng chế cướp đất dân oan cho bản thân và các nhóm có lợi ích, hay cho bọn tư bản đỏ địa ốc, đã la nguy cơ trầm trọng hơn nữa làm lung lay chế độ mà các điển hình tiêu biểu được trình bày trong các Thư Cho Con trước đây đã cho thấy rõ [nếu có dịp Giáo Già sẽ được lập lại với những chi tiết mới thêm theo thời gian].

Chúng đã sử dụng cả hàng trăm công an có võ trang và côn đồ mọi loại tới chiếm đoạt các đầm cá và phá nhà của nông dân Ðoàn Văn Vươn cùng gia đình trong vụ Tiên lãng, Hải phòng vào dịp Tết vừa qua. Ðồng thời, đám Thái thú và Tư bản đỏ cũng đã huy động cả ngàn công an huyện, thành phố Hà Nội và bộ Công an cùng bọn côn đồ, chó nghiệp vụ, đàn áp hàng trăm nông dân bị cướp đất tại Văn giang, Hưng yên, ngay cạnh Thủ đô Hà Nội, vào cuối tháng 4 đã gây phẫn uất và xúc động sâu sắc cho hàng triệu nông dân.

Nó cũng gây phẫn uất trong nhiều giới: từ các nhân sĩ, trí thức, nhà thơ, nhà văn, nhà báo độc lập, nghệ sĩ điện ảnh tới nhiều đảng viên tên tuổi tiến bộ tự trọng rất được dư luận trong nước và quốc tế quí trọng như cụ bà Lê Hiền Ðức đã trên 80 tuổi, nhà văn Võ Thị Hảo và đặc biệt chị Bùi Thị Minh Hằng [xem hình] sau nhiều tháng bị cưỡng bách vào trại Thanh hà, nay vừa được thả, khiến ngày 1 tháng 5 vừa qua một bản “Tuyên bố về việc cưỡng chế giải tỏa đất đai Văn giang bằng võ lực” đã được phổ biến. Nó được sự hưởng ứng nhiệt liệt của hàng ngàn người thuộc đủ mọi giới qua nhận định:

“Những hình ảnh lan truyền khắp thế giới đã khiến tất cả những ai có Lương Tri Con Người phải phẫn nộ. Những kẻ vũ trang tận răng xông vào đe dọa bằng tiếng nổ và đánh đập vài người nông dân yếu ớt. Những tiếng khóc la của đàn bà, con trẻ làm đau nhói tim người. Những mảnh xương cốt cha ông bị máy ủi xới bật lên trên cánh đồng xanh tốt phút chốc tan hoang để lại một ấn tượng chua xót và tủi nhục. Ðó là những tội ác Trời không dung, Ðất không tha.“

Ðó là những hình ảnh đang lộng hành nhẩy múa trên sân khấu chính trị ở Việt Nam sau 37 năm Cộng sản Bắc Việt hoàn tất cuộc xâm lăng Miền Nam Việt Nam và gần 60 năm áp đặt Xã hội Chủ nghĩa tại Miền Bắc. Nó đã khiến Nguyễn Trung, liền sau biến cố 24.4, với tư cách là một đảng viên cao cấp, cựu đại sứ Cộng sản Việt Nam, phải lên tiếng tố cáo nhóm lãnh đạo đương quyền đã quay lưng với nông dân, những người đã hy sinh để gây dựng lên chế độ Cộng sản Việt Nam:

“Xem và nghe các tin tức về vụ cưỡng chế thực hiện thu hồi đất cho dự án Ecopark ở Văn Giang, tôi không thể nén được trong lòng sự căm giận và nỗi hãi hùng. Căm giận vì không thể chấp nhận nhà nước của dân, do dân, vì dân lại hành xử với dân như vậy, hãi hùng vì thấy rằng hệ thống chính trị nước ta đã có được trong tay lực lượng vũ trang sẵn sàng thực hiện lệnh trấn áp như vậy đối với dân.”

Cho nên cụ Lê Hiền Ðức, trên 80 tuổi, đã phải so sánh các triều đại trước với chế độ độc đảng độc tài toàn trị hiện nay, và nhận định:

“Ðã sống qua thời Việt Nam còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền “của dân, do dân, vì dân” cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế.”

Câu hỏi được đặt ra là “Tại sao như vậy?”; và câu trả lời có ngay là vì “Cộng sản Việt Nam đã hình thành và xây dựng trên nền ‘Văn Hóa Côn Ðồ’. Nó đã đẩy mọi tôn giáo vào phía đối nghịch; đồng thời cũng biến dân thành “dân oan”; để cuối cùng chúng trở thành thiểu số Thái thú của giặc Tàu và thiểu số Tư bản đỏ ngự trị trên đất nước Việt Nam, cai trị Việt Nam, mà cơ nguy bị toàn dân phẫn nộ đè bẹp như chúng đã từng lừa đảo cho toàn dân phẫn nộ đè bẹp những cái bị gọi là áp chế cũ, đưa chúng lên ngôi vị lãnh đạo bằng bạo lực và gian trá 37 năm qua. Cái gương của tên độc tài Gaddafi [xem hình] sau 42 năm cai trị Lybia từng được chúng ngưỡng mộ hẳn phải là tấm gương lồ lộ trước mặt cho chúng soi rọi từng ngày”.

Nếu câu nói “Thuận thiên giả tồn; nghịch thiên giả vong” lúc nào cũng có giá trị thì bây giờ cho tới khoảng thời gian không lâu sắp tới nó sẽ ứng nghiệm với bọn “Côn đồ Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Hẹn con thư sau,

© Giáo Già


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều