05/30/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Những lối mòn nghiệt ngã

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ tư, ngày 30 tháng năm năm 2012

Chiều B’Lao mây tím giăng trời, những tầng mây lạc loài đầu hạ. Cơn mưa chợt đến, quán cà phê bên đường là điểm dừng chân thú vị. Quán mang tên “Dễ Thương”, với vài bộ bàn ghế xinh xinh, vài vị khách mơ màng ngắm mặt hồ Đồng Nai xao xuyến trong mưa. Hắn chọn bộ bàn ghế ngoài cùng, vì chợt thích một tí mưa bay. Thêm một người dừng chân, chợt nhận ra hắn, vui vẻ chào:

- Lâu lắm không gặp, vẫn bình thường chứ?

- Vẫn hằng ngày dùng đủ; còn anh có vẻ rảnh rỗi nhỉ, báo gì mà nhiều thế?

- Báo không ai mua ấy mà. Tớ vừa ghé Thành Ủy để khiếu nại, chúng nó quẳng cho một chồng báo để giết thời giờ. Xếp thì trốn biệt, mà đọc báo thì càng tức anh ách, không ai mua là phải.

- Muốn nhiều người mua thì dễ thôi, cứ công khai tài sản của các quan trên báo ấy mà.

- Có lý! Nhưng, như thế thì có mà loạn. Này nhé, như thằng…

Lão nói liên tục về những kỷ niệm xưa, thời còn làm xếp một doanh nghiệp nhà nước, với đủ trò kiếm chác và ăn chơi cùng các quan chức…

Sau một vụ tai nạn giao thông, lão bị chấn thương sọ não, bộ phận phân tích đã bị hỏng, nhưng bộ nhớ thì vẫn còn, từ đó lão vô tư kể chuyện ngày xưa, toàn những bí mật cung đình!

Hắn chợt nghĩ về những lối mòn nghiệt ngã, như những đường rãnh trong những đĩa hát thời xưa, khi đã ghi rồi thì cứ thế mà phát lại. Nhưng mà nhiều người quyền to chức trọng, học hành đàng hoàng, sọ não không bị chấn thương, sao vẫn nhai đi nhai lại những điều quá ảo tưởng? Nhớ từ thời NVL, khi chủ trương “mèo trắng-mèo đen” đã quá rõ ràng, Đảng vẫn mê đắm với “đại cục” đại đồng, vẫn cố theo anh Ba tìm giải pháp đỏ! Rồi khi cục đá tảng LX và Đông Âu sụp đổ, Đảng vẫn cho là chỉ do lỗi cá nhân của người này người nọ. Ngay cái nghị quyết của Châu Âu kết án CNCS, Đảng cũng chỉ cho là trò ác ý của những thế lực thù địch. Nay thì chuyện anh Ba cướp đất cướp biển đã quá rõ ràng, Đảng vẫn mãi mê “đại cục” dỏm…

Hắn đã cố quan sát các xếp phát biểu trên ti vi, rõ ràng là nhiều vị rất tự tin khi nói những lời lảng xẹt, đích thị là rất thật lòng, thể hiện rõ nét u mê trong lối mòn tư duy bị nhồi nhét. Mà sao các quan CM có vẻ ghê tởm chủ nghĩa cá nhân thế nhỉ, trong khi vẫn đua nhau vơ vét trơ trẽn.

Hắn chợt nhớ về cuộc bút chiến sôi nổi một thời về nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh! Người ta làm nghệ thuật dĩ nhiên là vì con người, nhưng là nghệ thuật thì phải có tính nghệ thuật. Việc tách bạch phải chăng là vô duyên, như con người thì dĩ nhiên phải lo cho mình, tự khẳng định mình; nhưng con người cũng khó có thể tồn tại một mình, và tự khẳng định thì dĩ nhiên là cần cộng đồng, càng nhiều người biết đến thì càng khoái.

Cái tính cá nhân rõ ràng là khách quan, và lòng tham là một tham số quan trọng trong mọi bài toán phát triển. Nhưng, tham quá thì chả ai chịu được, và xã hội loài người đã không ngừng tiến lên theo hướng văn minh, biết người biết ta hơn, vị tha hơn, nhân ái hơn, vì cộng đồng hơn bằng những giải pháp văn minh. Vì cái thói quá tham lam mà đòi triệt tiêu luôn lòng tham là khiên cưỡng, rồi dùng cái nền ấy để xây dựng chủ thuyết thì dễ sa vào thói bất nhân, dẫu xuất phát từ lòng nhân ái. Tư tưởng luôn phát triển theo quá trình phát triển của nhân loại, xã hội càng văn minh càng biết phát triển tư tưởng qua học hỏi, giao lưu, phản biện… Dùng bạo lực để giải quyết đúng sai về mặt tư tưởng quả là lạc hậu, dã man. Các khái niệm CNTB và CNCS là những từ khoa học, phát sinh từ những nghiên cứu nhằm hoàn thiện xã hội. Áp đặt bạo lực cho chúng bằng những khái niệm địch – ta quả là trò vô duyên rùng rợn. Nhân loại đã trả giá quá đắt cho trò này, và đã hướng về đa nguyên để dần hoàn thiện theo hướng văn minh.

Những giọt mưa thưa dần, lão đã nhận ra sự mơ màng của hắn, nhắc khéo:

- Trời tạnh rồi, về mà lên mạng thôi, đang có tin khỏa thân để bảo vệ đất rất hấp dẫn. Bố khỉ, xã hội gì mà để người dân phải tự tụt quần nhằm bảo vệ mảnh đất riêng!

- Đất là của toàn dân, sao lại phải dùng trò thí mạng về tinh thần để bảo vệ quyền sử dụng đất có thời hạn.

- Những thứ xứng đáng thuộc về toàn dân nhất là quân đội và công an thì Đảng cuỗm mất rồi. Không biết chúng nó quá ngu hay quá tham. Thôi, tớ về thôi.

Hắn lại mơ màng. Thơ thoảng tiếng xì xào từ bàn phía trong:

- Lão rồ, nên mới dám nói bạt mạng thế.

- Mà những lời lão nói có vẻ là sự thật.

- Thật thì thật, ăn nói kiểu đó mang vạ như chơi.

- Thế người nghe có bị sao không nhỉ, nguy hiểm quá!

Hắn hết mơ màng, buột miệng bâng quơ:

- Đất nước đã lâm vào cảnh người dân phải tự tụt quần để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình rồi, còn hèn đến bao giờ.

© Sỹ Nhàn
Theo Dân Luận


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Con người và những quy luật tự nhiên

Viết tiếp bài viết: Tiểu luận về cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt 

Tư tưởng của tôi là thừa nhận tính tất yếu của con người là chủ nghĩa cá nhân: đã là con người thì phải ăn, ngủ,… và phải tham lam, ham sống, sợ chết, muốn sống sung sướng, muốn có nhiều tiền bạc, quyền lực,…. Điều quan trọng là phải đưa ra giải pháp, cơ chế để chủ nghĩa cá nhân phát huy sức mạnh, làm điều tốt đẹp, hạn chế cái tính xấu xa của nó, chứ không phải thần thánh hóa con người, triệt tiêu nó. Dao có sắt mới gọt được quả, dao sắt cũng dễ đứt tay, cốt yếu sử dụng sao không đứt tay chứ không phải đem mài cùn đi. Đã là con người thì đều bị chủ nghĩa cá nhân chi phối từ anh lao động, cu li, đến chị lao công, từ anh trí thức đến các bậc lãnh đạo cao thượng, không có chuyện làm lãnh đạo thì thành thánh, kinh doanh thì xấu xa, tham lam.

Qui luật tự nhiên

Hẳn, ai cũng biết nhà bác học vĩ đại Isaac Newton (http://vi.wikipedia.org/wiki/Isaac_Newton), từ việc nghiền ngẫm quả táo rơi, đã khám phá ra một qui luật vĩ đại của thiên nhiên, của vũ trụ: định luật vạn vật hấp dẫn. Đây là một định luật lớn của tự nhiên, nhờ có nó mà vũ trụ thực hiện được bản giao ca vĩ đại của mình:
các thiên hà, các hành tinh hút nhau, quay quanh nhau, vận động, chuyển hóa không ngừng nghỉ: các ngôi sao cháy sáng dưới sức hút của trọng lực chính mình (trọng lực đã tạo ra sức nén kích hoạt phản ứng hạt nhân), trong hệ mặt trời chúng ta, mặt trời cháy rực soi sáng thiên hà, trái đất quay quanh, các dòng sông cuộc chảy, sự sống sinh sôi, trong đó có thế giới loài người,…thật vĩ đại, thật kỳ diệu. Đó là kiến thức khoa học cơ bản, bây giờ thì ai cũng biết. Có người cho rằng Newton đã “tạo” ra lực hấp dẫn. Điều này không đúng, lực hấp dẫn là thuộc tính tự nhiên, nó mặc nhiên có, Newton vĩ đại vì là người thấy nó và tổng kết thành qui luật để con người hiểu biết và vận hành trong cuộc sống. Nhà bác học thiên tài Albert Einstein (http://vi.wikipedia.org/wiki/Albert_Einstein) từng nói “tự nhiên thì nó vẫn là nó cho dù có người quan sát hay không”. Con người chỉ phát hiện ra nó, tổng kết thành qui luật và ứng dụng trong cuộc sống. Con người khác con vật ở chỗ: “một con ruồi bò trên bề mặt quả địa cầu, nhưng nó không biết rằng nó đang bò trên đường cong. Còn con người thì biết đó là đường cong”, đã là qui luật thì còn người phải tuân theo để đạt được mục đích của mình (triết học có phạm trù: tự do và tất yếu). Từ biết định luật vạn vật hấp dẫn mà chúng ta biện giải được những hiện tượng xung quanh mình: té ngã, nhà sập, nước chảy, đá lăn,…. Tuyệt vời hơn nữa là con người biết ứng dụng, lợi dụng qui luật tự nhiên để cải biến cuộc sống của mình: không bao giờ con người bay được trong những chiếc máy bay khổng lồ, an toàn mà không thừa nhận định luật vạn vật hấp hẫn.

Tự nhiên có rất nhiều “định luật” lớn nhỏ, chi phối các thuộc tính khác nhau, tuy nhiên có những định luật lớn, tổng quát nhất chi phối bản hòa ca của tự nhiên. Định luật vạn vật hấp dẫn là một trong số đó. Một nguyên tắc đơn giản: dưới tác dụng của trọng lực, nước phải chảy chỗ trũng. Đơn giản có vậy mà bao con sông hùng vĩ tuôn trào, mang lại phù sa, nước mát làm trù phú quả địa cầu. Chúng ta không thể ngăn một dòng sông chảy, có chăng ‘uốn” dòng chảy để nó phục vụ theo ý mình, muốn thế cũng phải tuân theo qui luật tự nhiên: tạo nên chỗ trũng và hai bờ để nó chảy theo ý mà không “tức nước vỡ bờ” chảy tràn lan, không kiểm soát được, nhấn chìm làng mạc, tiêu hủy cuộc sống. Cũng có khi có những “giọt nước” được tia nắng mặt trời làm cho bốc hơi, không cần phải chảy vẫn ra được đến biển. Thấy một con đường đi quá ngắn, quá tuyệt vời để đạt được mục đích, dùng ý chí ao ước, ép buộc, dùng mọi biện pháp để cả dòng sông được thế, chỉ tốn sức, hoài công vô ích. Hiểu qui luật, hành động theo qui luật thì điều tốt đẹp tự đến, dùng ý chí không đếm xỉa qui luật, dù có “quyết tâm cao độ” cũng chỉ gây ra thảm họa! (Kinh tế tập trung, quan liêu thời bao cấp là một minh chứng hùng hồn).

Con người và những thuộc tính

Con người là một sản phẩm của tự nhiên, cũng có những thuộc tính của tự nhiên, hiển nhiên nó tồn tại, dù có những lúc như giọt nước bốc hơi kia, nhưng ta không thể lấy đó để “làm thước đo” cho cả xã hội. Thuộc tính con người chúng ta cần thừa nhận: con người có thuộc tính ích kỉ, tham lam, tư hữu, tiền của mình thì mới xót, mới lo hết mức, lo cho mình và người thân trong gia đình trước, muốn sống sung sướng, giàu sang, thỏa mãn thuộc tính cá nhân về tình dục, về cái tôi,… phản ứng tự nhiên là muốn bảo vệ quyền lợi mình đang có,…. Tất cả những thuộc tính đó được tập hợp lại trong cái gọi là chủ nghĩa cá nhân. Chủ nghĩa cá nhân chi phối con người mạnh mẽ như trọng lực chi phối lên chiếc máy bay và vạn vật. Chúng ta không thể “thần thánh” hóa con người mà bỏ qua chủ nghĩa cá nhân, chúng ta cần thừa nhận, tôn trọng nó như một tất yếu để rồi ứng dụng nó trong quản lý, vận hành xã hội đến mục đích tốt đẹp như thừa nhận trọng lực tác dụng lên máy bay và vận hành đúng để nó bay. Chủ nghĩa cộng sản, giấc mơ vĩ đại của nhân loại, gây cảm hứng mạnh mẽ cho hơn một nửa nhân loại trong suốt thế kỷ 20 và được cố gắng thực hiện bỡi nhiều bộ óc được cho là thông minh tầm cỡ, được noi gương đạo đức bỡi nhiều vị “thánh tổ”… nhưng rất tiếc lại là chủ thuyết hành động trái qui luật. Tất yếu nó sụp đổ, phải rơi xuống đất tan nát như chiếc máy bay do một tên lãng mạn tạo ra.

Phát huy thuộc tính cá nhân của con người trong xã hội

Một nguyên tắc đơn giản: dưới tác dụng của trọng lực, nước phải chảy chỗ trũng. Đơn giản có vậy mà bao con sông hùng vĩ tuôn trào, mang lại phù sa, nước mát làm trù phú quả địa cầu. Cũng với chủ nghĩa cá nhân, với mong muốn được sống tốt, được có tài sản, con người đã ra sức lao động, chấp nhận rủi ro, mạo hiểm,… làm giàu cho mình, cho gia đình mình. Thấy có lợi cho mình, cho gia đình mình thì làm, thấy thiệt thì né ra, điều này nhiều khi chúng ta gọi là… tham lam, là... hèn. Vâng, nhiều khi là như vậy, nhiều khi cuộc sống cần những con người vì đại nghĩa, vì hảo hớn, nhưng chúng ta không thể lấy nó làm chuẩn để đòi hỏi cả xã hội ai ai cũng phải thế. Cứ cho rằng ông Hồ Chính Minh là người có đạo đức cách mạng sáng người, như lâu nay Đảng Cộng Sản tuyên bố và vận động toàn Đảng, toàn dân ra sức học tập, làm theo đạo đức của ông để đất nước tốt đẹp, thịnh vượng, giàu có. Đây là một hình thức làm việc trái qui luật tự nhiên, phản ảnh sự bế tắc của các giải pháp quản lý xã hội khoa học, không bao giờ có kết quả như mong muốn. Ông Hồ Chí Minh có thể là một giọt nước “bốc hơi” đẹp long lanh, nhưng không thể bắt cả dòng sông cũng “bốc hơi” như ông. Thực tế qua 6 năm làm cái việc vận động, học theo tốn không biết bao nhiêu sức lực, tiền của mồ hôi, nước mắt của dân, tham nhũng ngày càng trầm trọng, kinh tế lụn bại là một minh chứng hùng hồn, không thể chối cãi được. (Hãy xem những tên chóp bu kêu gào học tập và làm theo đã hành động như thế nào? Rất chuẩn theo qui luật tự nhiên: chủ nghĩa cá nhân: gia đình, vợ con, dòng họ sung sướng, giàu sang, đi toàn xe công sang trọng, đẳng cấp,….).

Làm sao thuộc tính chủ nghĩa cá nhân “xấu xa” lại có thể làm cho cuộc sống xanh tươi, xã hội tốt đẹp?

Dòng sông chảy về chỗ trũng, không thể chảy tràn lan dù nó có muốn thế cũng không được, vì sao? Vì có đôi bờ ngăn hai bên. Con người thấy lợi thì làm, hại cho mình thì không, luôn cân nhắc được nhiều hơn mất thì sẽ làm, dù người đó là nông dân, anh xe ôm, chị lao công, đến vị thức giả, doanh nhân, đến nhà chính trị bảnh bao, miệng lỡi hùng hồn cũng vậy. Lợi cho mình, quyền sống cho mình, cho gia đình mình luôn được cân nhắc trước, tự nhiên con người không thể lấy búa mà ghè vào chân.

Qua hàng ngàn năm tiến hóa, bao thăng trầm, bao cuộc cách mạng đẫm máu, trời long đất lở, bao chủ thuyết được nêu ra, thực hiện, thất bại cay đắng,… cho đến hôm nay con người đã tìm ra cho mình hai “bờ” hiệu quả để quản lý chủ nghĩa cá nhân, giúp nó phát huy, cuộn chảy, mang lại tốt tươi cho đời mà không tàn phá “làng mạc”. Hai bờ kỳ diệu đó là gì?

Bờ thứ nhất là kinh tế thị trường tự do: Như tôi từng nói: Xét về tự nhiên, con người thoát khỏi giới động vật là nhờ lao động, lao động làm ra tài sản, của cải, tiền bạc. Tiền chính là giá trị sức lao động (suy rộng ra là giá trị con người), có tiền (tài sản, của cải) thì sẽ được sống sung sướng, không chỉ cho mình mà cho người thân trong gia đình, không tiền, không tài sản, không của cải thì sống vô cùng khốn khổ không khác gì con thú; tiền của mình thì xót, tiêu dùng, kinh doanh có trách nhiệm, của người khác dù là của bố mẹ thì cũng không thể xót xa, trách nhiệm như của mình, huống gì tiền “chùa”, tiền của ‘nhân dân”, điều này thì rõ ràng, không cần bàn cãi. Do vậy ai cũng muốn có nhiều tiền, nhiều tài sản, nhiều của cải, vì nó là nguồn sống. Kinh tế vẫn là hoạt động chính yếu của con người. Trong xã hội hiện đại, một người, một gia đình không thể làm ra mọi thứ, để có hiệu quả, chỉ làm một thứ và trao đổi với nhau, đồng tiền có vai trò vô cùng to lớn, tiền là tài sản, là của cải, có tiền là có “đủ thứ”, hoạt động kinh tế chính là hoạt động kiếm tiền, suy rộng ra, hoạt động sống gần như là hoạt động kiếm tiền, tiêu tiền. Có người nói, từ khi con người phát minh ra tiền, con người không thể điều khiển thế giới theo ý muốn chủ quan của mình nữa quả không sai. Tất cả xã hội vận động theo qui luật vận động của tiền, hiểu qui luật “chảy” của tiền, mới điều khiển được xã hội loài người, như hiểu trọng lực mới điều khiển được dòng sông. (Cả nước Mỹ to lớn, hùng cường, nên kinh tế đa dạng, qui mô 15.000 tỷ USD, chỉ nắm mỗi một việc duy nhất: lãi suất của FED là điều khiển được (suy rộng ra, không chỉ điều khiển nước Mỹ mà còn là nền kinh tế toàn cầu, với 7 tỷ người, hàng chục ngàn tỷ USD), kỳ diệu như người phi công cầm cái cần điều khiển của chiếc siêu máy bay Air Bus A380, nặng 560 tấn, cao hai tầng, chở đến 900 người, vượt đại dương 16.000 km mới cần tiếp nhiên liệu, thật kì diệu) (http://vi.wikipedia.org/wiki/Airbus_A380).

Để hiểu được tiền được làm ra như thế nào trong nền kinh tế thị trường tự do toàn cầu hóa, ta phải nắm được cái tư tưởng chủ đạo của cha đẻ lý thuyết marketing hiện đại: Michael Porter (http://vi.wikipedia.org/wiki/Michael_Porter). Ông chỉ ra rằng, trong nền kinh tế tự do, việc gì cũng có nhiều người làm, cạnh tranh nhau rất khốc liệt, để bán được hàng, để có lợi nhuận thì phải nghiên cứu, điều tra thị trường, sản xuất ra đúng cái thị trường cần, với doanh số làm sao bán ra mình có lãi nhiều nhất. Điều này rất phù hợp với thuộc tính cơ bản của con người: làm ít nhất mà có cuộc sống sướng nhất (làm ít tốn sức nhất mà có tiền nhiều nhất), trong cuộc chơi này, nếu ai khù khờ, không hiểu biết, không chơi đúng qui luật thì lãnh phần thiệt về mình. Điều đó giải thích vì sao người nông dân lao động vất vả, đầu tắt, mặt tối mà cuộc sống vô cùng khổ sở. Có câu nói: làm việc thông minh hơn làm việc chăm chỉ, quả không sai.

Có tiền là có đủ thứ, tìm mọi cách để có tiền, không thể khác hơn được. Xã hội sẽ tốt đẹp nếu muốn có tiền, ta phải làm một điều gì đó có ích: bán sản phẩm tốt, sáng tạo ra điều kì diệu mà dân chúng phải bỏ tiền ra mua (Apple), làm một dịch vụ giúp cuộc sống tốt hơn,… Tất nhiên có rất, rất nhiều kiểu cách có tiền đơn giản hơn, không cần phải mất sức nhiều như: trộm cướp, lừa đảo, bán hàng đểu kém chất lượng, chế biến gian dối tạo ra sản phẩm độc hại để có giá thành thấp, bán hàng giá cắt cổ,… Tuy nhiên trong cơ chế kinh doanh tự do, có thương hiệu, tôn trọng bản quyền, sở hữu trí tuệ, luật pháp nghiêm minh (luật pháp nghiêm minh nhất chỉ có trong thể chế dân chủ, pháp quyền),… làm như vậy là anh tự cắt cổ mình. Hoặc bị luật pháp trừng trị, hoặc bị người tiêu dùng tẩy chay. Chỉ có một cách duy nhất là tìm hiểu nguyện vọng người tiêu dùng để thỏa mãn họ, bán được hàng, giữ được chữ tín,…. khi đó mới có lợi nhuận, có tiền.

Bờ thứ hai là nền chính trị dân chủ, nhà nước pháp quyền: Để biết chính trị có mang lại tiền của, cuộc sống sung sướng không, ta nên tìm hiểu một nhân vật trứ danh trong lịch sử Trung Hoa: Lã Bất Vi với câu nói nổi tiếng: làm ruộng lãi 1, nuôi tằm lãi 10, đi buôn lãi 100, buôn vua lãi hàng vạn, không tính được. Thế mới biết vì sao con người ham mê quyền lực đến thế, chế độ phong kiến có một điều khoản vô cùng khốc liệt: tru di tam tộc, thậm chí là cửu tộc nếu giành quyền của vua, thế mà có ngăn được con người tranh giành quyền lực được đâu.

Dưới ánh sáng của tư tưởng chính trị hiện đại: quyền lực nhà nước là do nhân dân ủy quyền, lãnh đạo là nghề làm thuê (lời của tổng thống Barack Obama), làm không nên, không thỏa mãn người dân, không mang lại kinh tế thịnh vượng, cơm no áo ấm cho dân thì về vườn, cút xéo, không có chuyện thiên tử, nước của Vua, mang ơn lãnh đạo,… câu chuyện lãnh đạo tuyệt đối, duy nhất cũng như vậy. Tư tưởng là vậy, nhưng để làm được điều đó không phải muốn là được, phải tổ chức công việc khoa học, không thể ý muốn lãnh tụ, cha già dân tộc, đạo đức sáng ngời để người làm chính trị, làm lãnh đạo noi gương, làm theo là thành công, không bao giờ, mãi mãi không bao giờ!

Câu chuyện tự phê bình, nhận khuyết điểm, rửa mặt hàng ngày,… là câu chuyện hành động trái luật tự nhiên, chống lại bản ngã con người, không ai lấy búa mà ghè vào chân mình được, có chăng chỉ là chiêu mị dân, hoặc là niềm tin của kẻ lãng mạn, ngây thơ. Nếu tin theo cái ý tưởng đó không khác gì theo cái long lanh của giọt nước bay hơi, việc gì phải thế, giọt nước bay hơi thì tốt nhưng cái chính nó phải theo luật chơi của trọng lực, của dòng chảy, của bề ngăn. Quan trọng là luật, là thiết chế, làm sao có muốn gian dối, tư lợi, lạm quyền, biển thủ,…cũng không được. Đó mới là điều quan trọng.

Loài người đã phát minh ra rất nhiều cơ chế để làm được việc trên, tôi sẽ có bài viết phân tích kỹ hơn, tựu trung lại: cạnh tranh tự do chính trị, tam quyền phân lập, báo chí tự do, kinh tế dân nắm, minh bạch trong công quyền, qui tắc xung đột lợi ích,… tất cả được luật hóa, kiểm soát, ràng buộc nhau, có thế và lực để thực thi (điều này vô cùng quan trọng, nó giải thích vì sao nhiều điều luật, nhiều bản hiến pháp được viết ra đẹp như mơ cũng chẳng ích gì, vì nó không đủ thế và lực để thực thi), không làm không được, hoàn toàn không có chuyện mong chờ “đạo đức cách mạng sáng ngời” thực thi. Người nắm quyền hành công phải chấp nhận tất cả các chế tài đó, không chấp nhận thì đi chỗ khác. Ai cũng biết ông Barack Obama, có vợ, hai con gái, thu nhập hàng năm bao nhiêu, đóng thuế bao nhiêu, rất rõ ràng, rất minh bạch. Nhiều lãnh đạo, điển hình như ông Putin, ông Nguyễn Tấn Dũng nhà ta, dấu biến vợ con, gia đình, tài sản, nói rằng bảo vệ cuộc sống riêng tư gia đình, rất là tù mù. Muốn nắm quyền, muốn làm chính trị, phải tuân thủ sự minh bạch, phải chấp nhận cuộc sống cá nhân, gia đình, tài sản bị người ta xăm soi, chịu được vậy thì làm, không chịu được thì xin mời đi chỗ khác, không có ngụy biện, trả treo gì hết. Tôi muốn có việc, muốn có tiền phải đi làm cho người ta, phải đủ ngày tám tiếng, phải làm xong việc, phải tuân thủ kỷ luật công ty, làm gì có chuyện vòng vo, giỡn chơi.

Thừa nhận bản ngã con người: chủ nghĩa cá nhân, để kiến giải những điều bất ổn trong xã hội Việt Nam hiện nay, đưa ra giải pháp khoa học để làm cho dân giàu nước mạnh, xã hội phú cường. Xin đón đọc các bài viết tiếp theo.

Trân trọng

© Nguyễn Văn Thạnh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

ECLIPSE - Nhật Thực

Trong màu trùng dương xanh thẩm, âm nhạc ngân vang. Tiếng dương cầm luyến láy. Giai điệu biến tấu, ánh sáng chuyển thành đỏ sẫm, tỏa lan hệt khói sương vờn sắc biếc trên biển cả. Các ca-nhạc sĩ lừng danh của Muse, như ảo như thực xuất hiện giữa vầng sáng trầm tư mặc tưởng siêu thoát, giữa giòng sóng nhạc vô cùng nồng nàn vô cùng cháy bỏng khi trình diễn "Love Is Forever-Tình Yêu Bất Tử."

"Love is forever and we’ll die. We die together...Tình yêu đôi ta vĩnh cửu và ta sẽ chết. Ta chết bên nhau..." Trong tiếng nhạc huyền diệu, Edward và Bella đang chung chia nước mắt ngậm ngùi. Mây trắng bay trên giòng sông xanh. Cô gái thì thầm: "Be honest wih me…Hãy thật thà với em…," trong khi Edward cố thuyết phục cô từ bỏ ý định trở thành ma cà rồng. Tình yêu như cánh đồng thơm ngát hương hoa, nơi Edward-Bella hò hẹn. Tình yêu trầm bổng theo giòng sóng nhạc. "I was searching you were on a mission. Then our hearts combined like a neutron star collision. I have nothing left to lose. You took your time to choose. Then we told each other no trace of fear that. Our love would be forever. And if we die, we die together. Well I, I said never. Cause our love would be forever.” Anh có sứ mệnh đi tìm kiếm em. Để trái tim mình hoà tan trong nhau, hệt như phân tử trong một ánh sao bị va chạm, cho đến khi hoàn toàn tan vỡ. Anh không còn lại điều gì để mất. Em đủ thời gian lựa chọn. Không hề sợ hãi mình nói với nhau. Tình yêu của đôi ta bất diệt. Nếu là phải chết, ta chết bên nhau. Và anh nói không, không bao giờ. Vì tình yêu của đôi ta bất diệt."

Tình yêu là chủ điểm của "Twilight Saga: Eclipse - Chuyện cổ tích tranh tối tranh sáng: Nhật Thực." Tình yêu đóng khung Edward-Bella-Jacob trong một hình tam giác nghiệt ngã. Bella, cô học trò duyên dáng yêu kiều, là người trong mộng của Edward, của Jacob, hai chàng trai đều tài giỏi, đều toàn hảo. Bella (Kristen Stewart) dù yêu Edward (Robert Pattinson), cũng rất nhiều khi bị thu hút bởi Jacob (Taylor Lauter). Tình yêu của ba người dành cho nhau, lúc nhẹ nhàng như biển hồ phẳng lặng, lúc dữ dội như tiếng gầm rú của ngưòi sói, của ma cà rồng. Khán giả thấp thỏm lo lắng cho số phận của Bella, của Edward, của Jacob, và của các nhân vật trong "Twilight," khi xem "Eclipse." Nhật thực xuất hiện, mang theo những dấu vết ngọt ngào, mang theo những day dứt não lòng của tình yêu. Vì Edward-Bella - Jacob phải đối diện với cảnh ngộ phức tạp, căng thẳng trong tiếng lòng của họ. Nụ hôn êm ái của ma cà rồng, nụ hôn nóng bỏng của người sói, không chỉ làm Bella ngẩn ngơ, mà còn làm say đắm lòng giới trẻ, những khán giả rất thanh tân, cơ hồ đã "nhập vai" để trở thành Bella, để trở thành Edward, để trở thành Jacob.

The Twilight Saga: Eclipse
Kịch tính trong "Eclipse - Nhật Thực" lên đến cực điểm, vì Người Sói Jacob và Ma Cà Rồng Edward xuất thân từ hai bộ tộc vốn có mối thù truyền kiếp. Tình - thù đỏ rực như lửa cháy, giữa hai thanh niên ưu tú của hai giòng họ này, lúc nào cũng sẵn sàng nổ tung. Cuộc huyết chiến giữa werewolf - người sói và vampire - ma cà rồng khó có thể ngăn chặn. Nhưng chính trong những giây phút căng thẳng, một hiểm họa đã giáng lên đầu của Bella, khi có sự xuất hiện của Victoria (Bryce Dallas Howard). Nhân vật phản diện hung ác có mái tóc lửa đáng sợ này, cùng đội quân dữ tợn do cô ả biến hoá ra, đi tìm Bella sát hại. Tánh mạng của Bella bị nguy hiểm, đã hoá giải những tranh chấp, những hiềm khích sẵn có giữa Jacob và Edward, đã biến đổi hai chàng trai vốn là tình địch, trở thành chiến hữu. Họ bắt tay nhau, tìm cách bảo vệ Bella, người con gái được họ hết lòng yêu thương.

Người xem tự hỏi: Tại sao Edward và Jacob lại không đơn lẻ chiến đấu để đánh bại kẻ thù, để có thể danh chính ngôn thuận chinh phục Bella? Tại sao truyện phim lại có một thoả hiệp thiếu tính logic, khó chấp nhận như vậy? Khán giả ngay lập tức tìm ra câu trả lời thích hợp: Cho dù hai chàng trai đều tài giỏi, nhưng đơn độc đối phó với kẻ thù mạnh mẽ, độc ác của Bella là một điều nguy hiểm. Với sức riêng của bản thân, họ có thể chiến thắng hay không? Nếu thất bại, họ không những không thể bảo vệ cho chính mình, càng khó bảo vệ cho Bella. Tâm tình hiến dâng trọn vẹn cho tình yêu, sẵn sàng sống chết vì người mình yêu, đã thôi thúc Edward và Jacob quên đi hiềm khích. Phong thái hào hiệp này chứng tỏ Jacob và Eward là những thanh niên thật sự trưởng thành, họ biết vứt bỏ thù riêng toàn tâm toàn ý lo cho Bella. Trong muôn ngàn phương cách, họ đã chọn một phương cách bảo vệ tốt nhất: Đó là liên minh với nhau, quyết giành chiến thắng. Không cần gầm gừ để tranh giành Bella nữa. Edward đã có thể nói với Jacob những lời dí dỏm thân ái, khi nhìn thấy Jacob cởi trần trùi trụi: "You don’t own a shirt…. Cậu không có riêng một cái áo sơm mi hay sao…"

Tâm hồn cao thượng của Jacob và Eadward, sự biểu hiện tình yêu vô vụ lợi cho đi và cho đi mãi của họ đối với Bella là điểm son khiến "Eclipse - Nhật Thực" được hàng trăm triệu trái tim của khán giả trẻ tuổi, nhất là thiếu nữ, say mê. Thanh niên nam nữ của thế kỷ 21, đặc biệt là thanh thiếu niên Việt Nam, những người sinh trưởng trong xã hội Hoa Kỳ, nơi có nền văn minh khoa học tân tiến nhất địa cầu, vẫn luôn mang trong lòng tính bản thiện. Tâm hồn nhân ái đầy độ lượng, giàụ hy sinh của Jacob của Edward, cũng chính là tâm hồn của những khán giả trẻ, đang ngồi chăm chú theo dõi diễn biến của từng thước phim. Sự thanh xuân sáng chói của ba diễn viên chính Kristen Steward, Robert Pattinson, Taylor Lauter, của dàn diễn viên cũng rất trẻ đẹp đầy thực lực, đã góp phần tích cực khiến "Eclipse - Nhật Thực" làm nên cơn chấn động mãnh liệt trong thế giới điện ảnh. Fan của Edward, fan của Jacob, fan của Bella, từ khắp mọi tiểu bang đổ về California, để được thấy các thần tượng của mình, trong buổi trình chiếu ra mắt "Eclipse - Nhật Thực," tại Liên Hoan Phim Los Angeles 2010, tổ chức ở hí viện Nokia. Chính thức công chiếu tối thứ Tư ngày 30 tháng 06, với doanh thu 30 triệu mỹ kim, "Eclipse - Nhật Thực" phá vỡ những kỷ lục trước đó, trở thành bộ phim có doanh thu cao nhất khi trình chiếu lúc nửa đêm. Năm 2009, trong đêm công chiếu đầu tiên, "The Twilight Saga: New Moon," cũng chỉ thu được 26,3 triệu mỹ kim. Thành công của loạt phim "Twilight" cũng mang đến cho tác giả Stephenie Meyer, tác quyền trị giá 40 triệu mỹ kim.

Không thể nghi ngờ tài năng và công sức của đạo diễn David Slade, trong việc đưa "Eclipse" và các tài tử trẻ lên đài danh vọng. David Slade, còn rất mới trong vai trò đạo diễn, nhưng uy thế và địa vị của ông trong phim trường, khiến nhiều người thèm muốn. Ông đã đạo diễn phim, như một nhà điều khiển sân khấu nhạc kịch. Dù "Eclipse" chỉ là cuốn phim đề cao tình yêu, có nhiều cảnh chiến đấu đầy bạo lực, không phải là cuốn phim mang tính nghệ thuật cao. Nhưng những loạt phim của "Twilight" vẫn có riêng một ma lực huyền bí, đã kết hợp được nỗi đau khổ của tuổi vị thành niên, cùng sự xung đột mang tính đấu tranh chính trị đầy sử thi (lãnh địa của ma cà rồng đã xảy ra nhiều cuộc chiến ngay trên những phần đất của họ, và cũng có những luật lệ cứng ngắc một cách lố bịch, giống như trong thế giới hiện thực). Đạo diễn Slade biết cách liên kết những góc cạnh tinh tế của đường phố trong phim "Hard Candy," sự trớ trêu đen tối trong phim "30 Days of Night," mang lại niềm vui đằm thắm đầy ắp ân tình cho "Eclipse." Chủ đề cuốn phim nói về thời gian, để ai đó có thể khai thác sự hài hước của trái tim, trong khi làm những công việc vì lợi ích chung.

Tấm màn nhung khép lại. Ca từ huyền nhiệm trong thần khí nhạc "Love Is Forever" của Muse vẫn âm vang. Khán giả ra về, lòng tơ vương từng nhịp điệu say đắm nồng nàn của "Eclipse": "Our love would be forever. And if we die, we die together. Tình yêu của đôi ta bất diệt. Nếu là phải chết, ta chết bên nhau."

© Hoàng Nhất Phương
Theo Dan Luận


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Trần Khải Thanh Thủy “Nhỏ lệ cùng dân”

Cuối tháng tư 2012 tiếng kêu khóc thảm thiết của nông dân Văn Giang mới làm vỡ òa hàng trăm bài viết góp phần tố cáo, bênh vực, thương cảm … Trước đó 3 năm, với sứ mệnh tiên phong, nhà báo – nhà văn – nhà thơ Trần Khải Thanh Thuỷ đã có thiên phóng sự thật đặc sắc:

“ …Gần đây nhất là chuyện làm trung tâm thương mại Văn Giang, trị giá đầu tư 3.600 tỷ, song nuốt 520 ha đất vàng đất bạc của người dân ba xã Cửu Cao, Hưng Yên và Xuân Quan - vốn được coi là đất tỷ phú đã làm cho hàng chục nghìn hộ gia đình khuynh gia bại sản. 23.000 con người từ đất đi lên, mưu sinh kiếm sống bằng nghề trồng tỉa, chăm sóc buôn bán cây cảnh, 1m2 vuông đất giá thị trường là 7 triệu, cán bộ xã bán trao tay nhau là 6 triệu, song chỉ giả cho dân 135 nghìn/ m2 (48 triệu một sào). Biết đất là vàng ròng, bạc đống, sinh lợi nhiều đời, nhiều mặt, người dân làm đơn xin mua lại với cái giá cắt cổ là 6 triệu, bằng đúng cái giá cán bộ giao bán trên mạng, nhưng những con buôn của đảng bộ xã lại phân biệt thành phần giai cấp, phân biệt đối xử, cho nên không chịu bán cho dân làm cây cảnh và duy trì cuộc sống yên bình như cũ, mà chỉ bán cho cán bộ, chức sắc của xã để xây biệt thự, nhà lầu, hoặc kinh doanh nhà hàng, khách sạn, sau khi đã trả cho công ty Việt Hưng theo mức thoả thuận...

Điều đình từ năm 2004 đến hết năm 2008 không xong, đêm 6, rạng ngày 7-1-2009, cả lực lượng hùng hậu 600 công an, cảnh sát cơ động, xã hội đen đem theo dùi cui, tấm chắn, kiếm sắc, còng xích, xe ủi, xe cứu thương, xe tù và hàng chục xe chở người tràn vào làng, lập tức cây đổ la liệt như xác chết, chuồng trại bị ủi phá tan hoang, bao nhiêu lán trại bà con dựng để giữ đất bị vùi sâu dưới bàn tay tử thần, gồm cả chăn màn, lều bạt, vô tuyến, xoong nồi, mì tôm v.v... Sáng ra xót của, bà con xô vào lấy nhưng tất cả đã muộn, hàng chục tấn cát đã rải đầy trên những luống hoa, ao cá, lều bạt, thay vào đó là cả rừng dùi cui chờ sẵn, kể từ em bé lên 7, xót của xót tiền của mẹ cha, cũng là tiền ăn tiền học của mình, nhảy lên trên đầu xe ủi yêu cầu ngừng lại, lập tức bị những bàn tay thô bạo chộp lấy, quẳng ra xa để tiếp tục tàn sát nát đồng, trong tiếng kêu gào phản đối, tiếng than khóc uất hận của cả vạn người dân 3 xã. Những người mẹ 70, 80 tuổi đầu lăn xả vào giữ đất, giữ cây, giữ tài sản và tương lai con cháu mình lập tức bị cả đám xã hội đen và đám công an xông vào đánh đến ngất, cứ tấm kính che mặt và dùi cui nện xuống, không cần biết trước mặt mình là ai, nhi đồng hay phụ nữ, bô lão, để xứng với cái giá mà công ty Việt Hưng thuê: 500.000 VND một tên (đầu gấu) và 1 triệu một chiến sĩ công an, riêng cấp chỉ huy thì cứ thế mà nhân lên theo cấp bậc phù hiệu. Kết quả hàng vạn gốc cây bị lấp, ủi, hàng tỷ tiền gà, lợn, cây cối hoa màu, cam quýt, cây cảnh, từ lộc vừng, xanh, sung, si, đa, phượng vĩ, cau vua bị lấp theo. Chưa kể hàng trăm trang trại bốc bay trên mặt đất, cũng là 6000 người dân xã Cửu Cao và 17.000 người dân của hai xã Xuân Quan và Phụng Công... trắng mắt, trắng tay trong một ngày.

Trong khi cánh đồng quê chảy máu, tiếng dân than ướt sũng trời chiều, thì 600 "bạn dân" và xã hội đen - những người giúp dân thành bần cố, thu quân về trụ sở uỷ ban nhân dân huyện Văn Giang ăn mừng thắng lợi, báo cáo thành tích lên cấp trên: "Cuộc vây giáp tình thương đã thu được kết quả tốt đẹp, 100% dân ủng hộ, tự nguyện, cảm ơn công ty Việt Hưng, cảm ơn chính sách sáng suốt của đảng và chính quyền xã (vì đã đem lại sự nghèo đói cho dân) và còn cam kết không đi kiện, cho dù có chết đói trong lòng đảng.

90 mâm cỗ (mỗi mâm 6 người) được ngả ra đánh chén, hàng chục két bia được khui ra để nâng cốc ăn mừng thắng lợi có một không hai, trên nỗi đau ngút trời của 23.000 người dân ba xã …” (1).

Kèm theo đấy là mấy câu thơ:

“Cướp cướp mãi bàn tay không ngừng nghỉ
Cho ruộng đồng cây trái héo hon thêm
Cho nhân dân phải mất đất, mất vườn
Mất hết cả tương lai sự sống”(1).

Trần Khải Thanh Thủy
Trần Khải Thanh Thủy đã dành ngòi bút của mình khá nhiều cho dân oan qua hàng loạt bài viết: "Buổi sáng kinh hoàng" (cuộc tự thiêu của chị Phạm thị Trung Thu); "Đêm dân oan nghĩ về Ngô Tất Tố", "Kinh thành Hà Nội chít khăn sô", "Từ thân phận dân oan nghĩ về đảng cộng sản Việt Nam", "Thái Bình dạy sóng", "Còn bị lừa dối đến bao giờ ?", "Tuyệt mệnh vì bị luật pháp ức hiếp", "Không nên đẩy người dân đến bước đường cùng", "Oan này còn một kêu trời nhưng xa", “Tự lập vùng lên”, "Cuộc càn quét giữa lòng thủ đô", "Hà Nội- những ngày bình thường đã cháy lên", "Thư ngỏ gửi ông Nông Đức Mạnh, thư rủ ông Nông xuống suối nhặt vàng (di thư của Phạm thị Lộc), "Gởi ngài tổng bí họ Nông"; "Hà Nội đứng lên rồi", “Dân oan Việt Nam - khúc ruột thừa đau đớn” …

Niềm thương cảm quặn lòng dồn nén thành nỗi hờn căm đến nỗi gần đây đã bật lên thành lời hiệu triệu trong một bài thơ mới làm hôm 2 – 5 – 2012 của Trần Khải Thanh Thủy:

“…Nay chiếm đất, mai đè đầu cưỡi cổ
Giữa đói nghèo dân chết đói niềm tin
Đứng lên thôi trị giặc đảng tham tàn
Đem sinh mệnh mình ra mà giữ đất .
Không đổ máu đâu còn là Tổ quốc?
Định nghĩa Việt Nam là phải chống đảng càn… ”(2)

Vốn bị coi là phần tử “cải lương” chỉ chủ trương “Diến biến hòa bình”, tôi rợn người trước cái “Định nghĩa Việt Nam” của Trần Khải Thanh Thủy: “Không đổ máu đâu còn là Tổ quốc?”. Song, không thể không suy ngẫm về cái nguồn cơn đã biến Trần Khải Thanh Thủy vốn là “hậu duệ” của Hồ Xuân Hương, của Bà Huyện Thanh Quan bỗng muốn theo chân Bà Trưng, Bà Triệu phất cờ.

Cách đây không lâu ta còn thấy Trần Khải Thanh Thủy ca ngợi sự nhịn nhục:

“Từ bao đời nay, người dân Việt Nam vốn nổi tiếng là cần cù chịu khó, chân chỉ, hạt bột, trong giao tiếp luôn lấy câu cửa miệng của ông bà để lại để tự răn mình: “một sự nhịn là chín sự lành”. Họ sẵn sàng nhường nhịn, chịu đựng, và luôn tìm cớ để biện hộ cho hành vi nhịn, nhục của mình. Sự nhường nhịn dường như đã thành bản chất cố hữu, thành phép tắc căn bản trong ứng xử riêng của mỗi người. Thậm chí cao hơn sự nhường nhịn là chịu đựng. Chịu đựng để giữ lấy nếp nhà, để không vì việc nhỏ mà hỏng việc lớn, để không vì chuyện của mình mà phá vỡ mối quan hệ tốt đẹp với hàng xóm, với lãnh đạo xóm, thôn v.v … Chịu đựng, theo suy nghĩ đơn giản, thô mộc của họ - là cái gốc của điều thiện, là sự chia sẻ với những khó khăn của làng nước, cao hơn nữa là cấp xã, huyện tỉnh, trung ương. Sự chịu đựng của họ bao nhiêu năm qua, đặc biệt trong thời kỳ “chống Mỹ, cứu nước” cũng như xây dựng, kiến thiết trong thời bình đã chứng tỏ họ là những con người thật sự cao cả, biết hy sinh, sẵn sàng bỏ qua những sai lầm của lãnh đạo đảng và nhà nước để luôn tin tưởng vào các chính sách của chính phủ ban hành, từ thuế má, ruộng đất, chế độ v.v. ” (3).

Vốn không dữ dằn với chủ trương “làm giặc”, vậy mà, trớ trêu sao, tai họa đầu tiên giáng xuống đầu Trần Khải Thanh Thủy lại xuất phát từ tấm lòng từ bi khi nhân dịp kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27-7 năm 1994 nhà báo này đã viết cả chùm bài bênh vực các bà mẹ Việt Nam anh hùng: "Nước mắt chưa khô trên má mẹ hiền"; "Đêm đêm nhang cháy đỏ bàn thờ", “Bão còn thổi trong những vành tang trắng", "Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên", "Vẫn còn đó nỗi đau của các bà mẹ liệt sĩ", "Cuộc đời mẹ là của nước non"... cùng chùm bài phản ánh nỗi đau trong các gia đình thương binh nhiễm chất độc da cam sinh ra trẻ thơ tật nguyền: "Con của những người lính Trường Sơn năm xưa"; "Con của những người lính trên quê hương Thái Bình", rồi "Vườn không, nhà trống, tàn hoang" v.v...

Chỉ vì những bài báo bênh các bà mẹ Việt Nam anh hùng và gia đình các thương binh nhiễm chất độc gia cam ấy mà đang là một phóng viên của một tờ báo của Đảng, Trần Khải Thanh Thủy vẫn phải nhận lệnh bị treo bút 6 tháng.

Một trong những bài thơ hay nhất của Trần Khải Thanh Thủy là viết về các tử sỹ:

Tôi nằm lại đây chốn nghĩa trang
Trạm cuối cùng cuộc đời bao số kiếp
Đất phủ kín mình tôi gíá lạnh
Khói nhang thơm mách nẻo đi về

Quà chia tay bạn hữu tặng trao
Nhị rữa nát hám hôi mùi nghĩa địa
Gió cứ thổi vật vờ khoang đất trống
Quạ tru rên từ khoang đất không người

Cỏ đã xanh rờn chân, tóc, tai
Hồn tôi thoát tục để băng ngàn
Lang thang rừng thẳm muôn nơi ngắm
Cõi trần ai người sống đoạ đầy
Thôi hãy xanh cùng với đất đai
Tạo hoá anh minh đã mỉm cười (5).

Từ khi gia nhập phong trào đấu tranh dân chủ, trái tim nhân ái của Trần Khải Thanh Thủy dành cho đồng chí, đồng đội của mình còn tha thiết hơn. Hãy nghe Trần Khải Thanh Thủy kể về nỗi gian lao “ngậm ngải tìm trầm” đối với Lê thị Kim Thu:

“Gần 4 tháng trời kể từ ngày Lê Thị Kim Thu bị bắt (14-8-2008) tôi chưa khi nào ăn ngon ngủ yên, nỗi hẫng hụt vì Thu bị bắt - một rễ chính bị đứt, cả chùm rễ phụ hoảng hốt, cả tầng tán xanh bị chao nghiêng đổ ngả...
Đau xót vì mất phong trào đã đành, càng đau xót vì cảnh Thu bị bỏ đói. …Vì vậy, trong khi gia đình Thu ở xa, bao nhiêu ngày chờ đợi, liên lạc không kết quả, tôi không biết làm gì ngoài việc thả những đồng tiền ra cho những kẻ mồi chài, hoặc những người dân oan đói khổ mò mẫm tìm đường, tìm cách tiếp tế cho Thu mà tất cả đều là sự lêu lổng, vô vọng.

……Rủ cô bé Liên - người cùng trại B14 với tôi trước kia cùng đi, chúng tôi bí mật tiếp xúc với một trong số địa chỉ vừa có được. Người này không phải ai xa lạ mà chính là một trong số các quản giáo của trại. Vừa nhắc đến tên Lê Thị Kim Thu, chị ta đã giãy nảy:

- "Ôi, tưởng ai, trường hợp này tôi chịu, không giúp được đâu. Tù này là tù chính trị, án đặc biệt, giúp để chúng tôi vào ngồi thay à? Hay bao nhiêu công lao thành tích suốt 31 năm trời công tác đổ xuống sông, xuống biển?

Biết "xôi" đã hỏng, nhưng "bỏng" thì vẫn có thể có được, tôi nán lại hỏi:

- Sao lại thế chị, chỉ là gây rối trật tự công cộng thôi mà, với lại đã xử rồi, thì phạm nào chả là phạm, Thu có được ở phòng riêng, hưởng chế độ riêng đâu mà phân biệt chính trị với thường phạm. Không cần suy nghĩ lâu la gì chị ta bộc trực đáp:

- Dù là tù có án nhưng con bé vẫn hiên ngang lắm, chẳng hề biết sợ điều gì. Bị còng tay lên xe tù đưa ra toà xử rồi, trở về phòng giam vẫn oang oang kể lại mọi chuyện đã diễn ra trong phiên toà ra sao, bị đập bàn thế nào, quát trở lại các thành viên trong hội động xét xử ra sao? Bị toà cắt ngang lời không cho nói vẫn cứ tiếp tục lôi cái sai, cái vướng mắc trong các biên bản, nghị quyết, công văn trả lời việc đòi đất 21 năm ra sao? Cho đến khi toà quyết định 18 tháng tù giam, công an khoá xích vào tay lôi ra ngoài để về trại rồi, ngang qua mặt hội đồng xét xử, vẫn tiếp tục giơ cao cánh tay bị còng lên chỉ mặt họ, bảo: "- Tôi nói cho các ông biết nhớ, cho dù các ông có kết án tôi 18 tháng thì khi ra tù tôi vẫn tiếp tục đi kiện..." đến mức công an chúng tôi phải bất bình bảo: " - Nếu ra tù mà còn cố tình đi kiện thì sẽ cho tù chung thân luôn"...mà đâu đã biết sợ, lại còn đòi kháng án (4).

Trần Khải Thanh Thủy có sức viết mạnh và nhanh đến kỳ lạ. Không kể hàng trăm bài chính luận và tập sách xuất bản ở nước ngoài (“Nhỏ lệ cùng dân” là một trong số này), chỉ tính riêng sách được ấn hành trong nước đã có:
  • Thơ đố, Nhà xuất bản văn hóa Dân Tộc, 1989
  • 1001 chuyện lứa đôi, (Phóng sự), Nhà xuất bản Thanh Niên, 1998
  • Ngôi nhà của Gấu, Nhà xuất bản Kim Đồng, 1998
  • Vợ chồng như thớt với dao, (truyện vui), Nhà xuất bản Thanh Niên, 2000
  • Sông không đến, bến không vào, Nhà xuất bản Kim Đồng, 2000
  • Làm chị, Nhà xuất bản Kim Đồng, 2001
  • Băm sáu cái nõn nường..., Nhà xuất bản văn hóa Dân Tộc, 2002
  • Từ trong cổ tích, (truyện ký), Nhà xuất bản Kim đồng, 2003
  • Lưu Hương Ký, (bình chú), Nhà xuất bản Thanh Niên, 2004
  • Khát sống, (truyện ký), Nhà xuất bản Kim Đồng, 2004
  • Âm thầm, (thơ), Hội Liên Hiệp Nghệ Thuật Hà Nội 2004
  • Biết yêu từ thở còn thơ, (phóng sự), NXB Hội Nhà Văn, 2005
  • Song hỉ lâm môn, (truyện vui), Nhà xuất bản Hà Nội, 2005
  • Khúc khích xuân Hương, Nhà xuất bản văn hóa Dân Tộc, 2005
  • Tôn Thất Bách - Y Đức một đời, Nhà xuất bản Kim Đồng, 2006
(Trong danh mục những bài viết của Trần Khải Thanh Thủy tra từ google, tôi ngạc nhiên thấy có cả bài “Chính trị và chiếc giường”! Bài này bịa chuyện tôi “lên giường” với Trần Khải Thanh Thủy. Tôi cùng tuổi Tý với Trần Khải Thanh Thủy nhưng hơn tuổi thân mẫu cô ấy. Người (hay tập thể) viết bài này ký tên Ngô Tử Lâm, song chắc chắn đây không phải tên hay bút danh thật vì dẫu ngu ngốc đểu cáng đến mấy người ta cũng phải biết sợ sự hổ nhục của vợ con, họ hàng của họ khi biết họ làm việc này. Tưởng cũng không cần thanh minh làm gì nhưng cứ phải nói để bạn đọc thấy rõ hơn sự đê tiện bẩn thỉu của cả một hệ thống. Đọc bài ai cũng dễ dàng nhận ra người viết không có tư thù với tôi mà chẳng qua chỉ vì viết theo chỉ thị. Họ không chỉ vu khống tôi đối với Trần Khải Thanh Thủy mà còn đã từng “rải truyền đơn” bằng tay và qua bưu điện bôi bẩn tôi tằng tịu với vợ Phạm Hồng Sơn, vợ Nguyễn Vũ Bình. Nguyên do là, vào thời ấy, tôi hầu như là chỗ dựa duy nhất để ba người phụ nữ này có thể tìm sự hỗ trợ về cả tinh thần và vật chất trong hoàn cảnh gieo neo của họ. Người ta ngứa mắt muốn khống chế việc làm này vừa là để đầy đọa những phụ nữ này cho bõ ghét, vừa để ngăn trở sự giúp đỡ của tôi đưa họ đến với công luận. Ngón đòn của hệ thống độc địa, khốn nạn đến mức có thể làm tan nát gia đình chúng tôi nếu vợ con tôi không tuyệt đối tin vào phẩm chất của tôi)

Đã từng đứng trên bục giảng suốt 11 năm “gieo ánh sáng văn hóa của Đảng” tận vùng sâu vùng xa, đã từng cống hiến cho kho tàng báo chí văn học của Đảng hàng trăm sáng tác phẩm không thể nói là không có giá trị, nhưng chỉ vì không chịu tiếp tục bán rẻ lương tâm nên Trần Khải Thanh Thủy đã bị Đảng trừng trị quá chừng tàn khốc. Không chỉ bôi bẩn thanh danh, bắt bớ, lục soát, đem ra đấu tố sỉ nhục mà còn bị huy động côn đồ đánh vỡ đầu, đổ phân tươi, xác chuột vào nhà … Đến nỗi người nước ngoài cũng phải lên tiếng như bức thư dưới đây của Tham tán Chính trị Đại sứ quán Hoa Kỳ:
“Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, Hà Nội
Ngày 21 tháng 4 năm 2009
Ông Nguyễn Thanh Sơn
Chánh Văn Phòng Nhân Quyền
Bộ Công An 
Ông Sơn kính, 
Tôi viết thư này gởi đến ông để bày tỏ sự quan tâm về tình trạng hiện tại của bà Trần Khải Thanh Thủy, một nhà Văn đang sống ở Hà Nội. Trong vài tháng qua, chúng tôi đã xem qua những bản tường trình về ít nhất 10 lần cố ý quấy nhiễu bà và gia đình của bà bằng việc ném những phân tươi và dầu nhớt vào chỗ ở của bà ta. 
Chúng tôi hiểu rằng bà Thủy đã lên tiếng những vụ việc này với nhà chức trách địa phương nhưng họ chẳng làm gì hết và tình trạng cứ tiếp tục mức độ gia tăng đến sự chú ý của quốc tế, trong đó có Hoa Kỳ. Chúng tôi vì thế thúc dục ông và những nhân viên thừa hành điều tra những tường trình này và thực hiện những hành động cần thiết theo luật pháp của Việt Nam. Tôi mong mỏi ông chú ý đến vấn đề này.
Kính đơn,
Brian Aggeler
Tham Tán Chính Trị”
Do lao động cật lực, Trần Khải Thanh Thủy mắc nhiều chứng bệnh hiểm nghèo, vậy mà Đảng không hề nương tay đầy ải:

Ta lử lả tấn công vào sự sống
Lam Sơn ơi chướng khí rợn người
Đêm 5 tiếng ngủ không tròn giấc
Ngày 14 canh lê lết mệt nhoài

Thiếu ngủ triền miên đầu đau như búa bổ
Vạ vật gốc cây, bờ bụi mỏi tê người
Đại tràng viêm đêm ngày la ó
Lồng ngực gày rên xiết bi ai

Ta tự hỏi sao đời lâm khổ ải
Ốm đau không được nghỉ dưỡng thân già
Đường tranh đấu bao ngày ta nếm trải
Dây thép gai, còng xích quấn quanh người

51 tuổi, đời gặp bao khổ nạn
Chướng khí Lam Sơn gặm nhấm từng ngày
Đêm trằn trọc nơi sàn lạnh cứng
Ngày nắng tuôn lè lưỡi há mồm

Ôi Lam Sơn bây giờ ta mới hiểu
Nghiệt ngã đau thương tang tóc nhường nào
Bao số phận quằn quại rên xiết
Ngọn núi Mành bao xác chết vùi chôn

Trại loại I chỉ giam cầm trọng án
Thành phần hiểm nguy – ta sa chốn ngục tù
Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên cũng vậy
Lịch sử ơi ghi khắc điều này

Ta lử lả tấn công vào sự sống
Trời Lam Sơn nắng nóng nung người
Cả chảo lửa khổng lồ trút xuống
Xưởng bạc thành lò hun chín thịt da

Ôi Lam Sơn bao giờ thoát nợ?
Về với mẹ hiền, về với trang thơ
Đường tranh đấu bao năm rồi gian khổ
Đến bao giờ hoa thắm nở hồn ta?
(6)

Nhà văn Chu Tất Tiến đã viết như sau về Trần Khải Thanh Thủy:

“Em bỏ thành phố này sang tỉnh lỵ khác, em mất tập bản thảo này lại sáng tác bài kia, em lùi một bước vì đứa con thơ nhưng lại tiến lên liên hoàn mấy nhịp điệu mới. Em là giòng nước xanh, Thanh Thủy, dịu dàng luân vũ sông Hồng, ẻo lả sông Thương, dũng mãnh sông Cửu, ngang ngạnh sông Thu Bồn, sông Gâm. Em dồi dào phù sa, em tuôn chẩy sức sống, mặc cho người đào bới, lấp ngọn, ngăn nguồn. Những bài văn của em vẫn đều đều một giọng thanh cao, mặc dù thấp thoáng trong đó là rêu xanh, cỏ úa. Tuy em chửi đời, nhưng vẫn yêu người, Con Người Chân Thực, và Con Nguời Hy Vọng. Em viết trân trọng về Hồ Xuân Hương, một phản kháng trong thi ca, nhưng chính em mới là một Hồ Xuân Hương cách mạng từ ý tưởng đến ngôn từ. Cách trình bầy "phồn thực" của em thật là độc đáo, trây trúa mà thơ ngây, dân dã mà trí thức. Cô giáo như em là ngòi nổ sân trường, là cánh hoa phượng gắt gao, đỏ chói, rực rỡ báo mùa nóng bức đang tới. Các đoạn ca dao, tục ngữ của em bắt người đọc cười như điên, rồi lại chùng xuống nức nở với các bài viết về sự tra tấn, hành hạ giữa người tự phong là "đỉnh cao trí tuệ" và người bị coi là đồ vật của một tập thể độc tài, mất lương tri”.

Một tờ báo nước ngoài đã gọi nhà giáo - nhà báo - nhà thơ - nhà văn, hội viên Danh dự Hội Văn bút Quốc tế Anh Trần Khải Thanh Thủy là Aung San Suu Kyi của Việt Nam.
Rút trong cuốn “ĐÊM DÀY LẤP LÁNH”

© Nguyễn Thanh Giang

Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
Điện thoại: (04) 35 534 370
—————————————–
Bài viết do tác giả gửi. VANGANH.INFO biên tập và minh hoạ.
—————————————–
Ghi chú:

1- Trần Khải Thanh Thủy – “Ôi những cánh đồng quê chảy máu”
2- Trần Khải Thanh Thủy – Định nghĩa Việt Nam
3- Trần Khải Thanh Thủy – Tự Lập vùng lên
4- Trần Khải Thanh Thủy – Chuyện kể về người tù đặc biệt
5- Trần Khải Thanh Thủy – Lời người dưới mộ
6- Trần Khải Thanh Thủy – Đến bao giờ hoa nở thắm hồn ta?



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Trương Nhân Tuấn, ông là ai?!

Tôi không biết nhiều lắm, chỉ qua những bài viết của ông được đăng trên Dân Luận và một số trang khác. Tôi chú ý tới ông, tìm xem lại những bài viết của ông và tự giải đáp thắc mắc. Lẽ ra, tôi không phải tự giải đáp thắc mắc cá nhân như thế này nếu nó không liên quan đến vấn đề Quốc gia đang rối rắm và điêu linh như hiện nay.

Trương Nhân Tuấn 
Trương Nhân Tuấn - theo cách nhìn của tôi - là một người (có thể) xếp vào hàng trí thức, có hiểu biết nhất định về chuyên môn học thuật về Luật biển và các vấn đề quốc tế có liên quan khác. Ông cũng thể hiện mình là người quan tâm sâu sắc đến hiện trạng bê bết của Việt Nam, đặc biệt, ở ông cho thấy một nỗi niềm đau đáu như một người nặng lòng với Quê hương mà từ đó ông lớn lên và buộc phải ra đi để tìm đến xứ sở tự do, thoát ách cai trị độc tài Cộng sản.

Hình như ông cũng đang là một công dân nước ngoài, không còn mang quốc tịch Việt Nam?

Lần dở từ tài liệu của chính ông, cho thấy (1): Trong vụ kết án TS. Cù Huy Hà Vũ, ông đã đứng về phía công lý và sự thật để lên án bản án phi pháp 7 năm tù giam và 3 năm quản chế đối với TS. Vũ:

Công dân này là công dân nào? Phản ứng của « công dân », những người « quan tâm » đến vụ án, trước và sau phiên xử, đã cho thấy thái độ rõ rệt của họ. Những người biểu lộ ý kiến, 99,99% đều ủng hộ việc làm của ông Cù Huy Hà Vũ. Công dân nào, bao nhiêu người người đã thấy Vũ vi phạm? Vi phạm về cái gì? Tòa án đã kết án ông Vũ trên một sự suy diễn hoàn toàn sai sự thật.

Cuối cùng tòa tuyên án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế cho ông Vũ. Đây là một vụ án hay một bản bi hài kịch rẻ tiền?

Cũng cùng vụ án TS. Vũ, ông Trương Nhân Tuấn, trong một bài viết khác (2), tỏ ra cảm thông, thấu hiểu những khó khăn của giới trí thức trong tình trạng vô chính phủ, các hành động đấu tranh cho dân chủ, cho việc bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam rất dễ sa cơ thất thế và luôn luôn ở trong hoàn cảnh "chỉ mành treo chuông", nếu ĐCSVN muốn bỏ tù bất cứ ai:

Khi mà "dân oan" đã trở thành một tầng lớp rộng lớn trong xã hội thì xã hội đó đã mục nát, rệu rã. Khi mà người yêu nước, bất đồng chính kiến với đảng CSVN, cho dầu chỉ mới lên tiếng một cách ôn hòa, thì bị trù dập, tù đày... xã hội đó là một xã hội đang hấp hối. Trong một xã hội, khi mà công an càng lộng quyền thì công lý của xã hội đó càng tiêu điều. Công lý thể hiện cho đạo đức, lương tri và lương tâm. Khi công lý đã chết thì xã hội đó chỉ còn là một xác không hồn. Nạn nhân của công an, bạo quyền... nói ra sao cho hết! Một nữ nhà báo, thật can đảm, vạch trần những nhơ nhớp bẩn thỉu của gia đình một đại quan công an thì bị công an bắt. Một nhà báo khác dùng thủ thuật để vạch trần những nhũng nhiễu của công an thì cũng bị công an bắt. Làm như vậy để từ nay không còn ai dám đụng đến công an. Một tờ báo nói thật bị đóng cửa; một trang web nói thật cũng bị đóng cửa. Từ đó không ai dám nói thật. Chân lý không còn thì xã hội đó là xã hội của những tên lưu manh, đểu giả.

Không chỉ thế, ông còn thấm đẫm chữ "TÂM" như lời dạy của Đại thi hào Nguyễn Du:"Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ tài", như sau:

Đâu cần đến kiến thức chuyên môn để thẩm định các việc đó đúng hay sai? Người ta chỉ cần một chút can đảm.

Người ta thẩm định một khoa học gia qua thành quả của công trình nghiên cứu nhưng người ta thẩm định một trí thức qua thái độ của người này.

Để xã hội Việt Nam không chết lâm sàng, những người có địa vị trong xã hội cần phải tỏ thái độ, cần phải lên tiếng nói khi cần thiết. Những người này không dám nói thì ai dám nói? Không ai dám nói, tất cả đều vô cảm, hèn, thì xã hội đã chết lâm sàng.


May thay, xã hội Việt Nam đã không hèn như ông Trương Nhân Tuấn có thể nghĩ tới, chí ít từ 5 năm qua, bởi tầng lớp trí thức trong và ngoài nước không hề thờ ơ với vận nước điêu linh để xuất hiện ngày càng nhiều, không chỉ lên tiếng cho dân oan, cho Tổ Quốc mà còn biểu lộ sự kết đoàn với các nước trong khu vực, điển hình là lá thư biểu tỏ sự ủng hộ Philippines về bãi cạn Scaborough đang bị Trung Quốc lăm le cướp giựt.

Ngỡ rằng, ông Trương Nhân Tuấn sẽ vui mừng và góp chung tiếng nói với giới trí thức trong ngoài nước về việc này để làm tấm gương cho dân đen noi theo trên tinh thần đoàn kết, hào sảng, phóng khoáng và yêu Tổ quốc, từ đó như là một lực đẩy ý nghĩa để chung tay bảo vệ biển đảo. Bất hạnh thay! Ông Trương Nhân Tuấn lại thốt ra những lời đáng đau lòng (3):

Ủng hộ và kêu gọi mọi người ủng hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai quan tâm. Không phải việc tìm cách đưa tranh chấp Hoàng Sa vào tranh chấp biển Đông là mục tiêu của Việt Nam đó hay sao?

Nếu ông Phạm Quang Tuấn kinh ngạc về lời nói này, thì tôi thảng thốt để tự hỏi: Ông Trương Nhân Tuấn lấy tư cách gì để phát ngôn như thế? Một công dân Việt Nam? Một công dân nước ngoài? Một chính trị gia uyên thâm? Hay một nhà ngoại giao kỳ cựu? Một Dân biểu khôn khéo như Aun Sang Suu Kyi hay một lãnh đạo tinh thần bất diệt như Đức Đạt Lai Lạt Ma?

Tôi tin ngay cả Cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu nếu còn sống đến ngày nay, có lẽ bản thân ông Thiệu cũng không dám thốt lên câu nói quá khinh mạn như thế này!?

Muốn hay không, chính nghĩa hay phi nghĩa, Nước VNCH đã mất và đã bị xóa sổ. Đó là sự thật lịch sử, dù đau lòng cũng phải chấp nhận. Nêu vấn đề Hoàng Sa cũng đích danh nêu lỗi của chính quyền VNCH đã làm mất nó, bất chấp viện dẫn (ví dụ: Mỹ bỏ rơi Nam Việt, trong khi Bắc Việt vẫn do LX và TQ hỗ trợ tận chân răng v.v...). Cho đến nay, liên quan đến quần đảo Hoàng Sa chỉ có giữa Việt Nam và Trung Quốc quan tâm.

Vì thế, trong việc ủng hộ Philippines không thể đặt vấn đề như ông Trương Nhân Tuấn (4)

Xa hơn nữa, năm 1974, lúc Việt Nam bị Trung Quốc dùng vũ lực xâm lăng Hoàng Sa của Việt Nam, thái độ của Phi hoàn toàn không phải là thái độ của một đồng minh đáng tin cậy. Năm 1988, lúc các đảo Trường Sa của Việt Nam bị Trung quốc xâm lăng bằng vũ lực, tiếp theo là thái độ hung hăng của nước này đối với Việt Nam tại các bãi Tư Chính, Vũng Mây... Phi chưa bao giờ lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Chỉ đến khi chính bản thân Phi bị Trung Quốc uy hiếp, bị Trung Quốc đánh chiếm đảo Vành Khăn, lúc đó Phi mới ủng hộ cho Việt Nam vào ASEAN. Tức là Phi chỉ ủng hộ cho Việt Nam chỉ khi nào họ cảm thấy bị đe dọa, hay khi có quyền lợi.

Người rộng lượng, không thể đặt điều kiện "Tôi (Việt Nam) sẽ quan tâm đến anh (Philippines), nếu như anh (Philippines) biết quan tâm đến tôi (Việt Nam)", vì ngày xưa anh đã không ủng hộ tôi. Việc mất Hoàng Sa 1974, cũng như mất các đảo trên Trường Sa năm 1988, không thể cho rằng tiếng nói của Philippines có tác dụng hữu hiệu. Theo đó, thư ủng hộ Phi về bãi cạn Scaborough từ 66 trí thức cũng thế. Tại sao không xem lá thư đó là giá trị tinh thần quý báu như những người bạn biết bỏ qua quá khứ mà đồng cảm, đoàn kết trong tình hình hiện nay? Đó có thể gọi là tinh thần cao thượng? Hơn nữa, 66 vị trí thức kia đâu phải là tổ chức chính danh gì để ông Trương Nhân Tuấn xem lá thư đấy như là một dạng văn bản chính thức của Quốc gia có hiệu lực?

Chính ông đã nói rằng: "Để xã hội Việt Nam không chết lâm sàng, những người có địa vị trong xã hội cần phải tỏ thái độ, cần phải lên tiếng nói khi cần thiết." Liệu ông có mâu thuẫn và vội quên về những gì ông viết???

Nếu 66 người ký tên suy nghĩ như ông Trương Nhân Tuấn, thì lá thư trở nên vô nghĩa. Vì thế, chất "đoàn kết", "quanh minh chính đại" cũng bộc lộ ra ngay, chắc hẳn Philippines cũng không cần sử ủng hộ có "điều kiện khôn lỏi" như thế.(?)

Trong bài viết khác, ông Trương Nhân Tuấn cũng bộc lộ tính tự mâu thuẫn với bản thân, bởi vừa tỏ ra cảm thông với giới trí thức (như dẫn chứng trên), lại vừa tỏ ra ngạo mạn quá đỗi, như đoạn trích bài viết dưới đây (4):

Trong khi phía trí thức VN, trong mọi vấn đề, hình như không làm được gì cả.

Chợt nghĩ đến vấn đề biển Đông mà thấy lạnh mình. Trong vấn đề này hình như chỉ có tiếng nói của phe « chính thống », hay phe « phò chính thống » là được phổ biến rộng rãi, kể cả trên các cơ quan truyền thông tiếng Việt ở nước ngoài. Chưa bao giờ (hình như vậy) các « tiếng nói khác » được nghe đến. Nhưng trên phương diện học thuật, vấn đề đúng-sai là quan trọng, « chính thống » hay « ngoài luồng » không thành vấn đề. Mà muốn biết « đúng, sai » thì ít ra phải nghe « tiếng nói khác » này ra sao. Người ta chỉ nghe những cái sai (be bét) của các « học giả phò chính thống » khi họ trả lời phỏng vấn. Trong khi một vấn đề có nhiều tranh cãi (như biển Đông) thì cần phải nghe tiếng nói của nhiều phía. Các « ý kiến khác » (hay phi chính thống) đến nay vẫn không được chú ý đến. Trong nước thì không nói, họ phải đi bên "lề phải". Các truyền thông tiếng Việt ở hải ngoại, không ai ép, nhưng họ cũng đi một bên lề. Xem ra sự minh bạch của truyền thông nói tiếng Việt VN cũng không không hơn truyền thông Khmer.


Ông "lạnh mình" hay "lạnh tim"? Ông tỏ ra là người khách quan, duy lý, nhưng càng đọc nhiều bài viết của ông, càng cho thấy, ông chủ quan và chỉ nói những gì để thỏa mãn cá nhân.

Trương Nhân Tuấn - một người bất đắc chí, bế tắc, u uẩn và khá cực đoan. Ông sẽ tiếp tục tự dằn vặt bản thân và làm khổ lây người khác cho đến khi nào ông chưa bừng tỉnh và dám nhìn thẳng vào tận đáy tim của ông như thế.

Ông quan tâm đến Việt Nam, đến Hoàng Sa, Trường Sa theo cách ông muốn lấy lại ngay, lấy lại hết mà không đủ bình tâm để nhận định thấu đáo, không những Luật quốc tế, mà còn phải tính đến tình hình chính trị - xã hội - kinh tế trong nước, ngoại giao, quân sự, lòng dân. Một người làm chính trị chững chạc, trầm tĩnh, có nhãn quan rộng không thể nóng ruột theo cách ông Trương Nhân Tuấn.

Ông Lý Tống chuẩn bị lãnh án cho việc xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng. Việt kiều Mỹ cũng không đồng thuận khi đứng dưới góc độ pháp luật, duy lý, khách quan và đấu tranh bất bạo động. Ông Tống được nhìn nhận như là hình ảnh võ biền cho việc làm "rắn mắt" như con nít (5).

Trong khi ông Trương Nhân Tuấn được nhìn dưới góc độ nhẹ nhàng và hóm hỉnh theo ngôn ngữ tuổi teen:

Nắng không ưa, mưa không chịu, ghét gió, kỵ mù sương, lươn ương trước bão. :)

Vì thế, những vị trí thức ký tên ủng hộ Philippines về bãi cạn Scaborough không nên phí thời gian quá nhiều để đối thoại với người "cái kiểu gì cũng không chịu".

Ông Trương Nhân Tuấn nói:

Tôi đã không ký tên vào bản tuyên bố này, vì lý do nó không có lợi cho Việt Nam. Tôi viết bài phê bình, hy vọng nhiều người khác sẽ làm như tôi...

Nó không có lợi cho Việt Nam, ngoài các hệ quả về pháp lý, nó còn có hệ quả xấu lên tư cách và danh dự của tập thể trí thức Việt Nam. Bài viết của ông Dương Danh Huy, cùng với bài của ông Phạm Quang Tuấn, có nội dung lật ngược lại những gì mà những người đã viết bản tuyên bố ký vừa gởi cho Đại Sứ Phi còn chưa ráo mực. Bản tuyên bố đã tệ, nhưng ít ra nó thể hiện được thái độ “quân tử”, dám “chơi đẹp” của những người ký tên. Hai bài viết sau đã biến thái độ “quân tử” trở thành thái độ “quân tử nói đi nói lại”. Giúp người, người không mang ơn, lại còn bị cho là lật lọng thì không còn gì đau bằng.

Đến đây thì rõ. Ông bà ta dạy: "Làm ơn há dễ mong người trả ơn". Ông Trương Nhân Tuấn xem tất cả những gì ông trải lòng và tưởng như "vắt máu từ tim, vắt chữ từ óc" để đau đớn, dằn vặt về biển đảo Việt Nam chỉ là "GIÚP NGƯỜI (Việt Nam)". Tôi nghĩ không chỉ riêng 66 vị trí thức kia không cần ông Trương Nhân Tuấn "giúp" như thế!

Tôi biết, Trương Nhân Tuấn chắc chắn không phải là người Việt Nam.

© Nguyễn Ngọc Già
Theo Dân Luận


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Làm gì để đối phó với thương lái Trung Quốc

Báo chí trong nước liên tục đăng tải những thông tin cho thấy người dân tại các tỉnh miền Tây thường bị thương lái Trung Quốc ép giá, quỵt nợ và bị mắc phải những chiêu trò mà họ giăng bẫy.
Cảng cá Kỳ Hà, Quảng NamRFA photo

Ép giá nông dân

Tình trạng thu mua hàng nông sản, thuỷ sản của các thương lái Trung Quốc qua con đường tiểu ngạch đang diễn ra phức tạp, đặc biệt là tại các tỉnh miền Tây Nam Bộ và khu vực ĐBSCL. Thế nhưng, các cơ quan chức năng vẫn đang loay hoay kiếm tìm một giải pháp thích hợp vừa để ngăn chặn thất thoát nguồn thu ngân sách Nhà nước, vừa để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người nông dân.

Từ nửa cuối năm ngoái, hiện tượng thương lái Trung Quốc tranh mua nguyên liệu thuỷ sản, xuống tận địa phương đặt cọc mua hàng ở các cảng cá như tại Ninh Thuận, Cà Mau, Bạc Liêu diễn ra trên diện rộng, khiến nhiều nhà máy chế biến thuỷ sản trong nước lâm vào cảnh thiếu nguyên liệu trầm trọng, nhiều hợp đồng xuất khẩu đã ký kết phải huỷ bỏ, thị trường xáo trộn. Sự việc chưa kịp lắng xuống, thì đến đầu năm nay, bà con nông dân ở Cần Thơ, Vĩnh Long lại dở khóc dở cười vì giá khoai lang tím lâu nay vẫn phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc thì nay lại bị chính những thương lái này ép giá khi được mùa, đẩy hàng loạt các hộ trồng khoai ở ĐBSCL lâm vào cảnh lỗ nặng.

Ngoài ra, là những mặt hàng khác như ớt tươi, dưa hấu, sầu riêng, khoai mì… cũng lâm vào cảnh tương tự bị thương lái Trung Quốc thao túng, “đột ngột ngừng mua” hoặc “cháo đã múc” mà không thấy “tiền trao” khiến đời sống người dân vốn đã bấp bênh càng thêm điêu đứng.

Nguyên nhân chính được ghi nhận là do đầu ra hàng nông sản của nhiều hộ dân các tỉnh miền Tây Nam Bộ và vùng ĐBSCL phụ thuộc quá nhiều vào các thương lái thu mua của Trung Quốc. Ngón nghề mà những nhà thầu Trung Quốc thường áp dụng là ban đầu, họ tỏ ra dễ dãi, trả cao hơn giá thị trường từ 5 đến 10%, đặt cọc sòng phẳng, trả tiền đàng hoàng, để lấy lòng tin người nông dân. Sau một thời gian, họ khất nợ, trả chậm và rồi khi số nợ lên con số tiền tỉ, họ tự động biến dạng. Hoặc nếu không, thì họ cũng bày ra nhiều trò như ép giá, chê bai chất lượng, thay đổi tiêu chuẩn nhập hàng…

Lỗ lã, thiệt hại vật chất người nông dân gánh chịu, không biết kêu ai, chưa kể bao nhiêu vốn liếng đã dồn vào cho vụ mùa tiếp theo giờ cũng bị chôn chân vào số nông sản ế ẩm. Tiền thì mất, mà khoai tím đến vụ thu hoạch vẫn bạt ngàn nằm phơi ngoài ruộng.

Điểm chốt lại, là do phía nông dân Việt Nam vẫn buôn bán tiểu ngạch, mọi giao dịch chỉ là trên miệng, không có hợp đồng ràng buộc và nhất là chưa được chính quyền địa phương đứng ra bảo vệ khi quyền lợi hợp pháp bị xâm phạm.

Trình bày về tình cảnh khoai lang tím tại huyện Bình Tân, Vĩnh Long, một trong những huyện đang bị ảnh hượng nặng nhất từ đợt rớt giá khoai tím thời điểm này, anh Tua, chủ nhiệm HTX Khoai Lang Thành Đông cho chúng tôi biết:

“Trung Quốc vẫn còn mua nhưng bây giờ người ta ép giá mình được thì người ta ép. Giá bên Trung Quốc về đến bao nhiêu mình không biết, nhưng giá bên đây thực tế khoảng 4,000 – 4,500/ ký. Một số lái bây giờ người ta nói là giá cả do bên Trung Quốc, chợ đầu mối bên Quảng Đông, người ta báo giá cho mình, rồi bên đây thương lái mua, rồi chi phí vận chuyển sẽ tính vào giá thành luôn.”

Lệ thuộc quá nhiều vào TQ

Theo ghi nhận thì một công khoai, người dân chỉ thu về được khoảng 10 đến 13 triệu đồng, trong khi tiền đầu tư một công (xấp xỉ 1,000 mét vuông) lên đến gần 20 triệu. Tính sơ sơ, mỗi công, người dân lỗ từ 7 đến 10 triệu đồng, chưa kể mặt hàng này lại khó tiêu thụ nội địa, chỉ bán được qua Trung Quốc.

Anh Tua kể rằng, năm trước khi khoai lang tím được giá nhờ bán sang Trung Quốc, đời sống bà con nông dân cũng khá hơn. Bây giờ, sự thể ra nông nỗi này, những hộ làm ăn lâu năm có kinh nghiệm, có tiền vốn thì còn trụ lại được, chỉ khổ những hộ thuê đất hoặc mới đầu tư trồng trọt là điêu đứng:

“Những hộ đã trồng lâu năm, họ không xuất giá, buôn bán với Trung Quốc từ trước tới giờ mình biết rồi, thương lái thì cứ điệp khúc “được mùa mất giá” từ trước tới giờ có rồi, nên phía mình với các xã viên không lo ngại. Chỉ lo ngại là một số người mới mở diện tích mới hoặc những người đi thuê đất ở nơi khác để trồng, thì chỉ sợ điều đó thôi.”

Điều mà anh Tua cũng như những hợp tác xã viên đang trông đợi chính là một cơ chế, giúp người nông dân thực hiện các hợp đồng mua bán bằng văn bản, vì từ trước tới nay, người dân buôn bán hàng hoá với phía thương lái Trung Quốc chỉ bằng miệng, nên khi có chuyện gì xảy ra, người dân sẽ là đối tượng chịu thiệt thòi và họ cũng không biết bấu víu vào đâu:

“Nếu mình thông qua hợp đồng thì đỡ rủi ro hơn. Vì cách thức làm ăn của mình từ trước tới giờ thông qua miệng với nhau làm ăn cho dễ. Nếu mình thông qua hợp đồng với Trung Quốc thì lúc đó sẽ yên tâm hơn. Nếu mình ký hợp đồng, thì bên mình phải cung cấp đủ số lượng, chất lượng. Bên kia cam kết với mình giá cả mua bán ra sao. Thông qua hợp đồng, nông dân có tiếng nói hơn có thể bàn với bên thương lái là giá cả thế nào hơn.”


Vẫn biết chuyện mua bán là sòng phẳng, thuận mua vừa bán, nhưng thực tế giao dịch giữa thương lái Trung Quốc và nông dân Việt Nam lại ở hoàn cảnh khác. Vì trông mong có đầu ra tiêu thụ sản phẩm, nên nhiều khi bản thân chính cơ quan quản lý địa phương cũng phải có những bước mềm mỏng, cốt sao bán được hàng mà vẫn hợp pháp. Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Văn Theo, trưởng phòng Nông nghiệp và PTNT huyện Bình Tân, tỉnh Vĩnh Long cho biết:

“Nếu mình làm quá, nó không thu mua thì kẹt cho nông dân, khó tìm đâu ra. Nên nói chung, mình cũng chỉ kiểm soát về mặt lưu trú của họ thôi. Mình cũng có nhược điểm là thương lái trong nước mình không có, nên mình đâu có dám ra kiểm sát chặt chẽ về cái này, nếu chặt chẽ thì nó kẹt cho nông dân.”

Cần chính quyền hỗ trợ

Theo lời ông Theo, thì khó khăn lớn nhất mà phía Việt Nam gặp phải là không có thông tin gì về phía đối tác Trung Quốc, các giao dịch diễn ra rất đơn giản và không có nhiều điều kiện ràng buộc. Thường thì thương lái Trung Quốc nhờ một số đầu mối Việt Nam đặt hàng, rồi hẹn ngày giao hàng. Thương lái Trung Quốc nắm thông tin Việt Nam rất rõ, trong khi phía Việt Nam thì lại hoàn toàn mù mờ, có lẽ chính tại điều này mà thương lái của họ hoàn toàn khống chế giá cả đầu ra cho nông sản của Việt Nam:

“Trong quá trình, mình để người thương lái Trung Quốc đi sâu vào, nắm được tất cả những chi phí đầu vào, giá thành trong một ký khoai lang. Ở bên kia mình không nắm được họ bán ra bên nhiêu bao một ký. Nên họ sẽ quyết định giá cho người nông dân mình lời ở mức độ nào đó thôi, thế nên họ quyết định vấn đề giá.”

Câu hỏi đặt ra là liệu ngoài hình thức sẽ ký kết các hợp đồng mua bán trong tương lai bằng văn bản, liệu cơ quan quản lý địa phương có thêm biện pháp gì giúp đỡ người dân hay không. Ông Theo cho biết tiếp:

“Về phía huyện, UBND tỉnh đang xây dựng một thương hiệu cho khoai lang. Khi chúng ta có thương hiệu thì mới đi chính ngạch được, chứ bây giờ mình chưa có thương hiệu nên cũng khó.”

Ngoài xây dựng một thương hiệu cho cây khoai lang, hiện tại sở Công Thương cũng đang hợp tác với Trung tâm Xúc tiến thương mại thành lập một công ty thu mua nông sản khoai lang cho người nông dân và có thể đến cuối năm sẽ hoàn tất mọi thủ tục. Còn ngay trước mắt, phía chính quyền cũng chỉ có thể tạo điều kiện như giúp đỡ người dân về mặt kỹ thuật trồng trọt và đơn giản là nếu người dân có chuyên chở quá tải hàng hoá thì chính quyền cũng không phạt vạ gì cả, ông Theo nói thêm.

Mặc dù vẫn biết những rủi ro tiềm tàng khi làm ăn với phía Trung Quốc qua nhiều bài học nhãn tiền trong quá khứ, nhưng vì lợi nhuận trong ngắn hạn mà bà con nông dân lại phải đánh đổi nhiều thua thiệt trong dài hạn. Tuy rằng, Việt Nam cũng đã có Ban chỉ đạo 127 TW về chống buôn lậu hàng giả và gian lận cấp Trung ương hay Quyết định 80 của Chính phủ về tiêu thụ nông sản thông qua hợp đồng nhưng xem ra, mọi văn bản chỉ là trên giấy tờ, còn thực tế khó khăn của người dân lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

© Vũ Hoàng, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Người Little Saigon suy nghĩ về tội trạng của Lý Tống

Hôm 24 tháng 5 vừa qua, người được mệnh danh là “Anh hùng ó đen” Lý Tống đã bị bồi thẩm đoàn ở San Jose, miền Bắc California kết luận có tội trong 4 tội danh, 2 đại hình và 2 tiểu hình.
Lý Tống giả gái (áo đỏ) tấn công Đàm Vĩnh Hưng. RFA/from video clip
Xoay quanh vụ án này, thông tín viên Ngọc Lan của đài Á Châu Tự Do, đã tìm hiểu tâm tư của một số người dân ở vùng Little Saigon, nơi được xem là thủ đô của người Việt Nam tị nạn, về tính hợp lý của bản án cũng như về phương thức đấu tranh chính trị của người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ.

Trong phiên tòa diễn ra vào ngày thứ năm, 24 tháng 5, 2012, Bồi thẩm đoàn gồm 6 đàn ông và 4 phụ nữ ở San Jose, miền Bắc California đã tuyên bố ông Lý Tống có tội 2 tội đại hình là Sử dụng hơi cay, và đột nhập với ý đồ gây tội phạm, và 2 tội tiểu hình là tội tấn công, và tội chống cự khi bị bắt.

Bồi thẩm đoàn không quyết định được là chất mà Lý Tống xịt vào Ðàm Vĩnh Hưng là gì. Bên công tố cho là hơi cay, nhưng Lý Tống biện hộ tại tòa là nước hoa trộn với nước mắm. Tuy nhiên, họ kết luận là dù là chất gì thì cũng không phải là vũ khí chết người.

Chính vì thế có một tội đại hình mà ông Lý Tống được tha là tội tấn công bằng vũ khí chết người.

Theo yêu cầu của công tố, tòa cho đưa Lý Tống vào tù ngay.

Mức án tối đa mà ông Lý Tống có thể bị nhận là 3 năm 8 tháng tù, nhưng có thể ông Tống chỉ bị một ít thời gian tù. Ngày tuyên bố mức án được ấn định là 22 tháng 6.

Hoa Kỳ là xứ sở trọng pháp

Nói về quyết định này của bồi thẩm đoàn, ông Nguyễn Tấn Lạc, cựu chủ tịch của cộng đồng Việt Nam Nam California, cho biết:

Theo tôi nghĩ bản án vừa rồi thực sự là bồi thẩm đoàn cũng đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng về vấn đề những khía cạnh khác nhau trong hành vi của anh Lý Tống, trong việc dùng hơi cay xịt vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Hoa Kỳ là xứ sở trọng pháp nên bất cứ người công dân nào vi phạm pháp luật đều phải chịu sự phán xét của tòa án. Đó là trường hợp của ông Lý Tống. Họ đã kết cho Lý Tống 4 tội đó thì đối với tôi về phương diện luật pháp thì quan tòa làm việc đó đúng, nhưng về phương diện chính trị thì đó là điều mình không hài lòng, đó là chuyện đương nhiên. Thế nhưng mình không làm gì khác hơn được. Vì đây là hành vi có thể làm hại đến quần chúng, mặc dù cái hại này không có gì lớn. Về mặt luật pháp anh Lý tống đã làm điều đó trên quan điểm chính trị và trên vấn đề luật pháp có thể anh ta không hiểu lắm cho nên anh ta đã rơi vào hoàn cảnh bị kết vào một số tội.

Tôi hy vọng là bản án sẽ không nặng lắm và anh Lý Tống sau một thời gian sẽ được trả lại tự do. Đó là suy nghĩ của tôi.
..bản án vừa rồi thực sự là bồi thẩm đoàn cũng đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng về vấn đề những khía cạnh khác nhau trong hành vi của anh Lý Tống, trong việc dùng hơi cay xịt vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Hoa Kỳ là xứ sở trọng pháp nên bất cứ người công dân nào vi phạm pháp luật đều phải chịu sự phán xét của tòa án.
ông Nguyễn Tấn Lạc
...bản án vừa rồi thực sự là bồi thẩm đoàn cũng đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng về vấn đề những khía cạnh khác nhau trong hành vi của anh Lý Tống, trong việc dùng hơi cay xịt vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Hoa Kỳ là xứ sở trọng pháp nên bất cứ người công dân nào vi phạm pháp luật đều phải chịu sự phán xét của tòa án.

Trong vai trò của chủ tịch ban đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, luật sư Nguyễn Xuân Nghĩa nêu suy nghĩ:

Với kinh nghiệm làm việc ở Hoa Kỳ, chuyện bản án đương nhiên phải có. Vấn đề chính là ngay khi sự kiện xảy ra, anh Lý Tống giả người phụ nữ để vào trong buổi trình diễn để dùng thuốc xịt cay để bày tỏ sự phản đối đối với Đàm Vĩnh Hưng, ngay cả chuyện đó chúng tôi cũng đã suy nghĩ nhiều về vấn đề về anh Lý Tống, về việc anh đã làm bởi vì khi làm như vậy thì chắc chắn anh Lý Tống là một công dân Hoa Kỳ ở đây cũng đã biết vấn đề luật lệ như thế nào rồi. Nhưng trong giai đoạn đấu tranh, vấn đề phải ngồi suy nghĩ làm sao để mà vào trong đại nhạc hội đó, rồi làm sao có thể tiến hành được những việc muốn làm, chứ nếu mà anh Lý Tống cứ giữ hình ảnh của một người phi công hào hùng của không quan VNCH để vào trong đó thì chắc chắn là không thể nào vào được không thể nào thi hành được chuyện muốn bày tỏ lên thái độ của anh Lý Tống, nên nó cũng phản ánh một số sự căm thù đối với chế độ cộng sản Việt Nam qua văn công Đàm Vĩnh Hưng.

Tôi thấy chuyện đó là sự có tính toán và hy sinh can đảm của anh Lý Tống.


Cái gì nên và không nên làm ở nước Mỹ

Ông Tuấn Nguyễn, một cư dân ở thành phố Anaheim hoàn toàn đồng ý với bản luận tội của Bồi Thẩm Đoàn và cho rằng “hãy nhìn vào gương Lý Tống để mà biết rằng cái gì cần phải làm, cái gì không nên làm ở nước Mỹ này”:

Tôi thấy cái xử đó là đúng bởi vì rõ ràng là ông phạm tội tấn công một người không có vũ khí trong tay và một cách rất là lén lút như vậy thì không có hoàn toàn không đúng chút nào. Luật pháp Mỹ xử điều đó hoàn toàn là đúng.

Ngày 22 tháng 6 chưa biết tòa sẽ xử ông Lý Tống như thế nào, nhưng tội thì đã có, nhưng án thì chưa biết là bao nhiêu. Nhưng cho dù bao nhiêu đi nữa thì tôi nghĩ có hai góc nhìn khác nhau. Thứ nhất là đối với những người ủng hộ ông thì cảm thấy sự thương cảm cho ông. Họ nói ông là anh hùng. Nhưng đối với những người hiểu luật pháp Mỹ, hiểu cái nào là đúng cái nào là sai.
...Theo em thì mình đấu tranh một cách ôn hòa, không đấu tranh theo cách như là bạo hành để tạo một cái nhìn không mấy khá tốt dưới mặt luật pháp. Đó là theo ý của em. Còn chú Lý Tống thì có lẽ chú đã có một quá trình đấu tranh khác nhiều người, rất là táo bạo mà cũng có nhiều lúc gây được những kết quả tốt.
Nguyễn Thu Hà
Nếu đấu tranh thì phải đấu tranh như thế nào cho đúng như thế nào là sai. như tôi thì tôi nghĩ rằng theo góc cạnh tôi nhìn thì dù xử ông một ngày tù, hai ngày tù, một tháng tù hay một năm tù hoặc ba năm mấy tháng gì đó theo mức tối đa mà luật sư có nói thì tôi nghĩ điều đó hoàn toàn đúng và đó là một bài học để cho tất cả những người đấu tranh và những người chống cộng chuyên môn biểu tình chống đối người này chống đối người nọ học một bài học chính đáng và hãy nhìn vào gương Lý Tống để mà biết rằng cái gì cần phải làm, cái gì không nên làm ở nước Mỹ này, nước Mỹ chứ không phải Việt Nam đừng có làm xằng làm bậy.

Với cô Tammy Trần, nhân viên thuộc văn phòng thượng nghị sĩ tiểu bang California Lou Correa thì đây là vấn đề cô “không theo dõi nên cũng không thắc mắc gì”:

Về vấn đề đó thì em không có theo dõi nhưng em có biết về vị mà nhiều người trong cộng đồng có gọi là người anh hùng Lý Tống. Nhưng đối với vấn đề luật pháp ở Hoa Kỳ chúng ta có nền luật pháp rõ ràng cho nên cá nhân chúng tôi không theo dõi và cũng không thắc mắc gì nhiều.

Trong khi đó, cũng là một người trẻ, cô Nguyễn Thu Hà, cư dân thành phố Garden Grove bày tỏ suy nghĩ:

Theo em thì mình đấu tranh một cách ôn hòa, không đấu tranh theo cách như là bạo hành để tạo một cái nhìn không mấy khá tốt dưới mặt luật pháp. Đó là theo ý của em. Còn chú Lý Tống thì có lẽ chú đã có một quá trình đấu tranh khác nhiều người, rất là táo bạo mà cũng có nhiều lúc gây được những kết quả tốt. Nhưng nói về ở tại đây nếu mà đấu tranh như vậy thì tạo ra một cái nhìn không mấy tốt về phương diện chính trị cho cộng đồng Việt Nam. Tại vì đấu tranh có nhiều cái để đấu tranh chứ không phải là đi ngược lại với luật pháp của Hoa Kỳ.

Trong khi nhiều người bày tỏ sự đồng tình với quyết định của tòa án về các tội danh của ông Lý Tống, thì cũng có nhiều lời kêu gọi trên cách diễn đàn, các trang mạng kêu gọi sự thành Lập Uỷ Ban Ủng Hộ Lý Tống, với cách hoạt động như Vận động Ký Thỉnh Nguyện Thư, ĐêmThắp Nến, Văn Nghệ Ủng Hộ Lý Tống… Và nhiều người cũng đang chờ đợi đến ngày 22 tháng 6, 2012 để xem mức án mà tòa ấn định cho Lý Tống là như thế nào.

© Ngọc Lan, thông tín viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bùi Hằng - Viết cho người Bác Sĩ trong Cơ sở giáo dục Thanh Hà

Viết tặng người bác sĩ trong cơ sở đã chữa bệnh cho tôi, đã có những hành động bảo vệ bênh vực cho lẽ phải và cũng là người trên chuyến xe áp giải tôi về đã phải thốt lên lời rằng "Nếu chị quý mến và tôn trọng thầy thì chị để cho thầy đưa được chị về tới nhà chị an toàn rồi thầy cởi bỏ bộ quan phục này" và còn nhiều câu nói khác nữa Có lẽ lòng tin yêu tôi dành cho thầy không bao giờ uổng phí THẦY GIANG ƠI!

Gửi thầy thuốc Nhân Dân LƯƠNG BẰNG GIANG

Thế là tôi ra khỏi trại tù trá hình với cái tên gọi mỹ miều: cơ sở giáo dục Thanh Hà được đúng tròn 1 tháng...Trọn 1 tháng với cuộc sống "tự do" của nhà tù lớn và bao công việc dang dở sau 5 tháng tồn đọng vì bị bắt giam oan sai, nhưng hình như chưa ngày nào tôi quên dành 1 vài phút để nhớ hay nhắc về Thầy dù là với bạn bè hay chỉ riêng trong suy nghĩ của tôi

Không có số điện thoại, không có bất cứ liên lạc nào để tôi có thể biết tin về Thầy và chuyến đi đầy "ấn tượng" đầy dằn vặt trong cuộc đời như chuyến "áp giải 1 trại viên" về quê vừa qua của Thầy vào cái ngày 28-4-2012 mà đã khiến cho thầy phải không dưới 3 lần nói ra cho mọi người nghe và với tôi thì như 1 lời "năn nỉ": Nếu chị quý trọng thầy thì chị hãy để cho thầy làm tròn trách nhiệm đưa chị về đến nhà chị tại Vũng Tàu xong đó thầy cởi bỏ bộ quân phục này.

Buổi sáng hôm ấy, sáng 28-4-2012..Tôi bỗng thấy quá đau đầu sau mấy ngày "cố thủ" để phản đối quyết định "khoan hồng" ...Bởi tội gì mà tôi phải khoan hồng chứ? Tôi nói tôi đã "quen" cuộc sống ở trại và tình cảm chị em bạn tù, tôi nói tôi cần ở lại để chờ ngày ra tòa với việc tôi khởi kiện cái quyết định 5225/QĐ/UBND.....Tôi nói không thể thích bắt thì bắt, thích thả thì thả...giờ tôi không muốn ra khỏi trại nữa, vậy mà họ cứ bắt tôi ra cho bằng được ...Họ cưỡng bức tôi còn quyết liệt hơn cái ngày họ bắt cóc tôi tại Sài Gòn và đưa lên máy bay ra Hà Nội....Họ "ráo riết" chuẩn bị bao hiêu là phương tiện? Bao nhiêu là con người từ mấy hôm trước rồi, và tôi đều biết cả...Từ chiều 26-4 họ đã vào đọc lênh đòi đưa tôi đi, sau khi vấp phải phản ứng quyết liệt - đòi nhảy lầu - thì tối đó tôi đã rất khó xử khi phải nghe những lời tâm tư thuyết phục của thầy....của nhiều cán bộ khác..Thầy biết rằng tôi rất quý trọng cảm mến thầy, Thầy cũng biết được tôi tôn trọng và tin tưởng thầy ra sao? nhưng thầy cũng biết rằng tôi luôn làm đúng và rất cương quyết nên hôm đó thầy đã nói; Chị đúng là Ngoan cố và Ngoan cường, Chỉ 1 câu nói này tôi biết thầy đã hiểu đúng về tôi ....Ngày 27-4 trôi đi trong căng thẳng....Tôi cũng chưa biết mình sẽ bị đẩy ra khỏi cổng trại Thanh Hà ngày nào nữa, nhưng tôi biết rõ 1 điều rằng trước sau gì dù tôi không chịu ra về theo diện "khoan hồng" của họ thì rồi họ cũng sẽ tìm đủ mọi cách cưỡng bức tôi phải ra khỏi trại và tôi cũng hiểu một điều việc buộc tôi phải ra về nó còn nực cười hơn khi họ bắt cóc tôi tại Sài Gòn và đưa vào cái cơ sở này rất nhiều...Bởi lý do: Họ đã ngồi xổm lên luật - Họ đã bắt "nhầm người" và họ đã phải trả giá cho cách hành xử của những cái đầu đặt trên ghế ngồi (Như cách nói của Bloggẻ JB Nguyễn Hữu Vinh)

Sáng 28-4...Tôi đau đầu đến tột độ và yêu cầu đi kiểm tra áp huyết - Có lẽ do 2 ngày trước đó tôi mất ngủ để lo chống đối với cái "đề nghị": "Chúng tôi được lệnh cấp trên đưa chị về nhà chị tại Vũng Tàu"

Khi nghe được điều này tôi đã cực lực lên án - hoàn toàn khác với các trại viên khác rằng người ta sẽ nhảy cẫng lên, sẽ hò hét vui mừng...nhưng với tôi, làm sao tôi mừng cơ chứ? Họ bắt tôi khi tôi đi thể hiện lòng yêu nước, họ giam giữ tôi với 1 tội danh vu khống mà không ai có thể chấp nhận được, rồi họ đối xử với tôi tệ bạc còn hơn rất nhiều những kẻ phạm tộ xì ke ma túy trong trại...Họ kỳ thị và xúc phạm tôi trong 5 tháng trời giam giữ để đến độ tôi không thể chịu đựng nổi nên đã phải phản ứng bằng gần 4 tháng tuyệt thực - đã phải đập đầu kêu cứu trong lần xuống trạm xá của thầy kiểm tra sức khỏe...và đỉnh điểm là ngày 5-4-2011 tôi đã cúi lạy thầy xin tha lỗi khi tôi không nhận sự chăm sóc sức khỏe của thầy mà trái lại đã dùng dao lam cắt ven tay và rạch lên cổ, lên bụng mình nhằm tố cáo, lên án những hành xử vô luân - vô luật của những cán bộ đang nhận "trọng trách trả thù" tôi trong nhà tù trá hình mang tên Cơ Sở giáo dục Thanh Hà...

Những chuyện này thầy biết cả phải không thầy? Những chuyện này thầy hiểu rất rõ đúng không thầy? Và tôi cũng hiểu thầy luôn "ngấm ngầm" chia sẻ với tôi qua những đối xử ân cần mỗi khi tôi đi khám bệnh.

Tôi hiểu và cảm nhận tình cảm, lương tâm người thầy thuốc Nhân Dân trong môi trường trại giam mà thầy dành cho mỗi thân phận người tù...Và tôi biết thầy đã hiểu tôi rất đúng, đã dành cho tôi sự trân trọng khiến tôi cũng rất cảm phục trân quý thầy...Nhưng để bảo vệ và gìn giữ mà tôi chưa 1 lần hỏi han riêng tư hay đi xa hơn cách cư xử của 1 người tù và cán bộ như thầy đã thấy, chính vì thế cho đến giờ đây, khi tôi ngồi viết những dòng này về thầy, bao hình ảnh hiện về, mỗi câu nói, mỗi hành xử đầy tình người của thầy dội lại trong tôi, cả khuôn mặt với nụ cười hiền hậu...giọng nói...Nhưng cái đơn giản là cái số điện thoại hay thêm 1 thông tin gì về thầy thì tôi vẫn không có được Thầy Giang ạ.

Từ hôm đưa tôi về Vũng TÀU xong thầy đã bao giờ kể cho 1 ai đó nghe câu chuyện về tôi chưa? Nhưng dù kể ra hay không thì tôi biết thầy day dứt lắm...Khi 4 thằng cảnh vệ giật ngược cánh tay tôi đẩy ra xe thầy đã chứng kiến hết. Rồi chúng đè tôi xuống sàn xe mà còng tay, trói chân tôi ra sao? Thầy đã chứng kiến tôi gào thét dãy dụa như thế nào trong cái phẫn uất bất lực trước sự đối xử bạo tàn của những tên công an súc vật..Lúc ấy đông lắm, tôi đã nhìn tất cả, tôi đã ghi vào tận trong đáy mắt căm hờn những khuôn mặt của bầy lũ bán nước hại dân...Nhưng tôi cũng kịp lắng lại trong đó những ánh nhìn xót xa bất lực từ thầy và 1-2 người đồng loại khác trong cái đám Chó đàn ở đó...rồi thầy ôm vai và vỗ về tôi, tiếng thầy nghèn nghẹn.."Chị nghe thầy đi, chị đừng làm khổ mình nữa, chúng ta chỉ 1 vài người thì chưa thể thay đổi được gì đâu..." Câu nói này đã xác đáng rằng thầy chính là đồng bào của tôi rồi.

Xin thầy hiểu cho tôi những gì tôi thể hiện trong lúc ấy, tôi đã phẫn uất đến cùng cực - gào thét và chửi bới tất cả trên 1 quãng đường dài...tôi đã mạt sát khi thầy dỗ dành tôi ăn mà lấy sức đi đường xa...tôi không biết vì lẽ đó hay vì chính những nỗi đắng trong lòng mà thầy và thầy Hiệu cũng đã không ăn nổi xuất bánh mì đi đường...Xe đi qua thị xá Sơn Tây, đấy là nơi tôi sinh ra, đấy là nơi mố mả Cha tôi và ông bà ở đó như đêm trước tôi nói với thầy, nhưng giữa hoàn cảnh ấy, tôi biết làm gì? và thầy có biết vì sao lúc ấy đã đi 1 đoạn đường dài mà tôi lại khóc ngất lên không? Chuyến đi hôm ấy 28-4-2012..có lẽ cả cuộc đời tôi và thầy đều không thể quên nó đi đúng không thầy? Và thậm chí những người có mặt trên chuyến xe ấy cũng không dễ gì quên đi được...Họ có thể không còn day dứt lâu bởi họ đã chọn cho họ cái nghề bất nhân bất nghia - bất hiếu bất trung trong cái xã hội này, nhưng tôi tin những con người có lương tri như thầy thì day dứt lắm...Và vì thế thầy mới nói ra như trút bỏ gánh nặng day dứt trong lòng thầy:

"Nếu Chị quý trọng thầy thì xin cho thầy đưa chị về tới nhà an toàn, thầy hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ cởi bỏ bọ quân phục này"

Thầy Giang ơi! Không biết hôm nay thầy đã cởi được bộ quân phục đã làm thầy phải xấu hổ khi mang nó chưa? Nhưng tôi muốn nói với thầy rằng 1 khi thầy sống đúng lương tâm và tình người thì thầy không bao giờ phải hổ thẹn...Và chỉ với y đức của thầy đã đủ cho tôi cũng như mọi người luôn yêu quý kính trọng thầy...Luôn cầu mong cho thầy gặp những điều may mắn tốt đẹp và luôn khát khao có 1 dịp may cho tôi gặp lại thầy.

P/S: Bạn bè cùng những người quen biết tôi ai cũng muốn biết tin về thầy và gửi lời quý trọng- ngưỡng mộ...Nhân đây tôi gửi tặng thầy bài thơ tôi làm tặng thầy ngay đêm trước ngày bị đẩy ra khỏi trại:

Bài thơ viết cho người thầy thuốc trong cơ sở giáo dục Thanh Hà

Tôi lơ ngơ giữa chốn hỗn quân
Không dám để lòng tin minh xa xỉ
Biết tin ai mà gửi gắm nơi nay?
Bởi nhìn đâu cũng một màu đen tối

Nhưng một ngày từ trong con người ấy
Thầy thắp lên cho tôi thấy niềm tin
Thầy thắp lên dấu ấn hằn in
Từ chính việc làm của người thầy thuốc

Buộc tôi phải dõi theo từng bước
Cảm nhận lòng tin từ chính tấm lòng
Để trân trọng - tin yêu và quý mến
Tôi không biết rằng thầy có hiểu?

Những nghĩ suy trăn trở trong tôi?
Nhưng chắc chắn có một điều tôi biết
Thầy là người rất nhân ái sẻ chia
Rất thấu hiểu, cảm thông và gần gũi
Tôi biết rằng cuộc đời không hẹn trước
Để vào đây tôi gặp được thầy

Tôi biết rằng đời người không tính được
Ơn nghĩa bao người có trả hết hay không?
Xin thầy nhận nơi tôi một "lạy"
Thay bao điều không thể nói thành lời

Dù mai này chân trời hay góc biển
Không biết tôi gặp thầy nữa hay không
Tôi xin giữ trong lòng suy nghĩ ấy
Những tin yêu quý trọng đối với thầy
Như tiếng gọi đơn sơ nhưng trân trọng
Trong cơ sở này tôi gọi "Thầy Giang"

Viết tặng người bác sĩ trong cơ sở đã chữa bệnh cho tôi, đã có những hành động bảo vệ bênh vực cho lẽ phải và cũng là người trên chuyến xe áp giải tôi về đã phải thốt lên lời rằng "Nếu chị quý mến và tôn trọng thầy thì chị để cho thầy đưa được chị về tới nhà chị an toàn rồi thầy cởi bỏ bộ quan phục này" và còn nhiều câu nói khác nữa

Có lẽ lòng tin yêu tôi dành cho thầy không bao giờ uổng phí THẦY GIANG ƠI!


© Bùi Hằng
Theo Facebook


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tài nguyên xác thịt

Trong khi ở Hà Nội, người mẫu Hồng Hà bán “tài nguyên xác thịt” thì ở Cái Răng, Cần Thơ 2 người phụ nữ khác lại dùng xác thịt để bảo vệ tài nguyên.

Hồng Hà, một diễn viên, kiêm người mẫu vừa bị bắt quả tang bán dâm. Cô tất nhiên không nổi tiếng bằng “Vàng Anh”. Cô cũng không có những clip “chuyên nghiệp” như Yến Vi hay “gợi cảm” như những bức ảnh của Hồng Nhung. Nhưng cô thật thà như nữ hoàng nội y Ngọc Trinh khi “tâm sự”: “Em nghĩ đơn giản là mình chỉ đi chơi Đồng Mô một buổi với khách mà lại kiếm được nhiều tiền thế thì chẳng tội gì…”. Chuyện này có lẽ đáng ra là rất bình thường. Giờ Việt Nam có tới 200.000 cô gái “đào tài nguyên ra bán”, không ít trong số đó là người mẫu, diễn viên. Diễn viên, người mẫu Trang Trần chẳng phải có lần đã “ném bom dư luận”, rằng “Không ít người đẹp bán dâm để…ăn diện” đó sao. Rất thường. Vấn đề dư luận gây sốc chỉ là từ cái giá: 1.500 USD. Đắt nhất đối với những cái giá công khai đã bị phát hiện từ trước đến nay. Nhưng nói đến cái giá “đắt nhất” này, chính xác thì vẫn phải dùng chữ “chỉ”: “Tài nguyên phẩm hạnh” được bán vô tội vạ, nhưng cái giá chỉ 1.500 USD.

Ở đây, cần phải nhắc đến câu chuyện kiếm tiền của Hồng Hà. Cô bảo “Phim thì chỉ được khoảng hơn 10 triệu đồng/ bộ, còn chụp ảnh thì em được khoảng 1 triệu đồng/ buổi”. Đóng một bộ phim, chụp ảnh cả 30 buổi mỗi tháng không đủ cho Hồng Hà mua được một cái túi cỡ như của Ngọc Trinh. Mà đối với người đẹp, đại kỵ là việc dùng hàng face, hàng sale off. Bài học Lý Nhã Kỳ bị báo chí ném đá tả tơi còn sờ sờ ra đó, dù chiếc váy “face” Alexander Mc Queen giá “không face, không sale off” tí nào: 30.000 USD, hay 600 triệu vnd .

Cựu Hoa hậu Thu Thủy từng chém: “Bản thân cái đẹp đã là một tài năng”. Nói chính xác hơn thì bản thân sắc đẹp đã là một tài nguyên.

Từng tham gia một cuộc thi sắc đẹp nhưng không được giải. Đóng vài bộ phim “Ai”, “Giấc mơ biển”, “Một thời ta đuổi bóng”, “Pha lê không dễ vỡ” - không ai biết là phim gì. Và cái giá 1.500 USD. Hóa ra ở mình bên cạnh những người có vui thú tao nhã là tậu “vườn thượng uyển” thì nhiếu người khác không biết tiêu tiền vào việc gì.

Vào cái hôm báo chí làm cho những thục nữ Việt choáng váng với cái giá 1.500 USD, thì báo chí thế giới cũng đồng loạt tung tin: Ở Tây Ban Nha, nữ ca sĩ Colombia Shakira đang được Playboy gạ “nhân trần” với giá 50 triệu USD. Còn ở Pháp, một doanh nhân, tất nhiên là đàn ông, đã đứng dưới ban công khách sạn Majestic để như Romeo mà gào lên với, cũng người mẫu kiêm diễn viên, Kelly Brook: “Làm ơn đi, chỉ một đêm thôi”. 1 triệu euro cho “một đêm” nhằm tái hiện lại tình huống trong bộ phim Indecent Proposal mà Kelly Brook thủ vai. Xem ra, dân chơi Pháp hơn đứt dân chơi Việt.

Điều đáng nói là Kelly Brook thản nhiên lắc đầu. Shakira cũng ngoảnh mặt dù 50 triệu USD cho vài bức ảnh “nhân trần” sẽ không chảy vào túi cô mà dành cho quỹ từ thiện Barefoot.

Cái giá cho nhân phẩm, 1 triệu euro, hay 50 triệu USD đôi khi cũng là quá rẻ, nhưng 1.500 USD, kể cả khi đã bị báo chí “đội giá”, cũng là quá đắt.
Nhưng cái giá 1.500 USD, 1 triệu euro, hay 50 triệu USD, những cái giá rất ảo cho “tài nguyên xác thịt”, có lẽ là được định bởi “ánh mắt kẻ đa tình” hơn là giá trị “tài nguyên”.

Cũng giống như giá cây sưa ở Việt Nam mình.

Một câu chuyện đáng để cười rớt răng đang xảy ra ở Buôn Ma Thuột, tỉnh lỵ Đắk Lắk: Giữa thời bình, những công nhân môi trường đang “lấy võng làm giường, vỉa hè làm nhà” để thức trắng canh…cây sưa. Phải mở ngoặc đó là những cây sưa bóng mát trồng bên đường. Truyền hình còn nói có hẳn lực lượng “du kích sưa”. Báo chí thì nghĩ đến chuyện “cảnh sát sưa”. Một cái cây mà cần phải có “vệ sĩ”, có “du kích”, có “cảnh sát”, xem ra chúng ta đang trở về thời chiến khi mà cái sự loạn đã không còn giới hạn nữa. Rồi ở ngay chính tại “vương quốc sưa” Quảng Bình, do trước đây “thiếu kinh phí” nên nhiều cơ quan, đơn vị đã đóng bàn ghế gỗ sưa cho… rẻ tiền, thành thử sau vụ “hỗn chiến gỗ sưa”, chẳng hạn Sở Y tế Quảng Bình phải thuê hẳn một đội “chân tay to” ngày đêm canh giữ một… bộ bàn ghế bằng gỗ sưa đỏ. Hay ở Minh Hóa, cảnh sát túc trực bảo vệ… phòng ngủ của Chủ tịch Huyện, chỉ vì trong phòng có một bộ bàn ghế gỗ sưa.

Câu chuyện hài có thật này cho thấy một sự thật là bản thân chính quyền, diện cái áo “bảo vệ tài nguyên”, cũng đang bị chi phối bởi những thứ giá trị ảo. Bởi ngẫm ra, gỗ chỉ dùng để làm nhà, để đóng bàn ghế, cùng lắm là để làm…quan tài. Hết. Một thạc sĩ Viện Khoa học lâm nghiệp phân tích: Về mặt chịu lực, gỗ sưa không bằng cây gỗ nhóm 1 như lim, gụ… Sưa thuộc loại gỗ đẹp nhưng vẫn đứng sau gỗ trắc. Người dân coi là loại gỗ thơm nhưng không được ưa chuộng như gỗ giáng hương. (Trừ trường hợp đặc biệt là có một kẻ điên bỏ 60 tỷ đồng sắm quan tài gỗ sưa. Mà kẻ điên đó, không hề có danh tính, nhiều khả năng cũng là sản phẩm trí tưởng tượng của những tờ báo chuyên kinh doanh cải). Gỗ sưa để làm gì? Cây sưa quý như thế nào mà còn coi trọng hơn cả tính mạng con người? Quý thế nào mà phải bảo vệ hơn cả nguyên thủ quốc gia? Chả ai biết.

Khi vụ giang hồ đại náo vườn quốc gia Phong Nha, cái giá được tung ra dư luận là “cả chục triệu đồng/kg”, hay “11 tỷ đồng/m3” nghĩ kỹ thì hóa ra lại được định ra bởi các thương nhân Tàu khiến cho cây sưa giờ đúng là loại cây tai họa và…nặng nợ.

Nhưng trong dòng thời sự về sưa, còn có một câu chuyện tuyệt hay. Cũng ở Quảng Bình, Huyện ủy Bố Trạch đã bán quách bộ bàn ghế tại phòng Bí thư với giá 1,5 tỷ đồng. Khi mà trước đó, nhân viên văn phòng đã phải “ngủ nửa mắt” trên bộ bàn ghế này suốt nhiều đêm liền để phòng “sưa tặc”. Câu chuyện này thực ra là một gợi ý tuyệt vời. Thay vì phải có “du kích sưa”, “cảnh sát sưa”, thay vì mắc võng trắng đêm trông sưa, chúng ta nên bắt chước Bố Trạch, tổ chức bán đấu giá quách cho xong. Một cái “giá ảo” do một “người ảo” nào đó định ra cho một thứ “tài nguyên ảo” thì đáng để bán quách cho chính họ.

Câu chuyện “mắc võng canh sưa”, canh một thứ “tài nguyên ảo” đáng coi là câu chuyện khôi hài nhất trong năm. Nhưng đến hôm qua, khi báo chí đưa tin hai người phụ nữ ở Cái Răng, Cần Thơ đã “khỏa thân để giữ đất” thì đã lại có thêm một câu chuyện “bảo vệ tài nguyên” khác diễn ra theo một chiều hướng bi, nhưng không hài, mà là bi thảm.

Bà Phạm Thị Lài (SN 1960) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (SN1979) đã khỏa thân để giữ phần đất mà họ cho rằng đã bị Công ty CIC 8 chiếm đoạt một cách thiếu minh bạch. Người chồng, sức yếu, thế cô, cổ ngắn uất ức đến nỗi đã một lần uống thuốc sâu tự tử để phản đối. Còn giờ, hai người phụ nữ nói họ chấp nhận “lột đồ chịu nhục” để phản đối. Bởi “tài nguyên” mà họ bảo vệ chính là ngôi nhà, là sinh kế của họ.

Để dân phải nổ súng, đặt bom, hay tự tử, lột đồ để giữ đất, nói cách gì cũng là lỗi của chính quyền đã đẩy họ vào bước đường cùng.

Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Mai Văn Ninh, người vừa tạo ra một cuộc đối thoại vô tiền khoáng hậu xung quanh vụ khiếu tố, bao vây trụ sở UBND tỉnh của người dân Bỉm Sơn, từng lý giải giản dị, rằng: “Phải hiểu một điều rất đơn giản: Họ là nhân dân và họ đang đi khiếu kiện”. Rằng: “Phải làm đúng theo luật nhưng cũng phải bám sát thực tế”.

Lợi ích nào cần phải bảo vệ nếu trước hết không vì lợi ích của người dân.

Bởi thế mới nói, còn rất nhiều thứ tài nguyên hữu hình thuộc về phạm trù nguồn sống của người dân không thể đổi bán cho bất kỳ ai với bất cứ giá nào. Có rất nhiều tài nguyên hữu giá trị cần phải bảo vệ hơn nhiều so với cây sưa. Có điều, việc bảo vệ không thể là “mắc võng” nằm canh, không thể là “du kích” hay “cảnh sát”, càng không thể là sự tước đoạt.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn

------------------------

Tin liên quan:
Lê Hiền Đức - Cưỡng chế hay cưỡng hiếp???


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều