05/29/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Tối nay 8 PM - 28/5/2012 tại Khu Hội (Gish St.) thành lập Uỷ Ban Ủng Hộ Lý Tống.

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ ba, ngày 29 tháng năm năm 2012

Bắc Cali Thành Lập Uỷ Ban Ủng Hộ Lý Tống.
Vận động Ký Thỉnh Nguyện Thư. ĐêmThắp Nến, Văn Nghệ Ủng Hộ Lý Tống…

Tổng hợp : Đáp lại lời kêu gọi KHẨN của ông Huỳnh Phong- Người Liên Lạc/ Nhóm Cựu SQTBTD/SJ. Hơn 40 vị đại diện các tổ chức , đoàn thể và nhân sĩ trong cộng đồng người Việt tại Bắc Cali đã tham dự phiên họp KHẨN vào tối hôm qua, Thứ Bảy 26 -5 tại Trung Tâm Văn Hóa Việt Mỹ , San Jose với mục đích thảo luận tìm phương cách giúp, ủng hộ chiến sĩ Lý Tống hiện đang bị giam trong nhà tù Main Jail San Jose.
Quang cảnh buổi họp thành lập UB ủng hộ Lý Tống.
Phiên họp đã bắt đầu lúc 8:30 tối. Sau nghi thức chào cờ, ông Huỳnh Phong đã ngỏ lời cảm tạ mọi ngưòi đã đáp lời kêu gọi KHẨN của ông tham dự phiên họp này mặc dầu thư mời họp chỉ mới được gửi ra sáng nay thôi . Ông cho biết sau khi chiến sĩ Lý Tống bị bồi thẩm đoàn kết tội và bị bắt giam, dư luận đồng hương khắp nơi , nhất là nhiều vị trong cộng đồng quan tâm đến việc này đã gặp nhau, trao đổi xem trong tình hình hiện nay, chúng ta có thể làm được gì tốt nhất để giúp, để hỗ trợ chiến sĩ Lý Tống và đã đề nghị ông viết thư KHẨN để mời quý vị tham dự buổi họp này. Kế đến, ông mời nhà báo Huỳnh Lương Thiện điều hợp buổi họp và xin mọi người tham dự tích cực đóng góp ý kiến.

Cô Hạ Vân, giám đốc đài VN Bắc Cali đề nghị chúng ta nên ký thỉnh nguyện thư gởi cho bà Chánh án Andrea Y. Bryan. Cô sẽ đứng ra tổ chức một buổi văn nghệ để đồng hương ký tên vào thỉnh nguyện thư này. Cô kêu gọi mọi người hãy bỏ qua tất cả mọi dị biệt để ký thỉnh nguyện thư thật đông đảo.

Cô Lam Hương cho biết Lý Tống từ nhà tù gọi ra cám ơn đồng bào quan tâm, anh bác bỏ mọi tội danh và cho là bị xử bất công. Anh cương quyết tuyệt thực , tuyệt ẩm để phản đối việc này. Sau đó, cô nói về các thủ tục thăm anh Lý Tống tại nhà tù Main Jail.

Ông Huỳnh Phong cho biết đã có những ý kiến của đồng hương đề nghị nên tổ chức những buổi thắp nến ủng hộ Lý Tống tại City Hall của thành phố San Jose hoặc trước nhà tù.

Ông Huỳnh Hớn kêu gọi trách nhiệm của các tổ chức đấu tranh trong CĐ Bắc Cali hãy đoàn kết trong công tác ủng hộ Lý Tống nhất là các nơi đang nhìn về Bắc Cali chúng ta.

Ông Trương Thành Minh, trưởng BTC ngày quân Lực 19/6 sắp đến, sẽ đề nghị BTC 19/6 quan tâm và hỗ trợ công tác này.

Ông Huỳnh Lương Thiện đưa ra 2 mẫu áo thun in các câu ủng hộ Lý tống để mọi người góp ý.

Bà Cao Thị Tình đề nghị nên tổ chức các công tác trên diễn ra tại City Hall SJ hoặc downltown SJ để được giới truyền thông và người bản xứ nhìn thấy.

Ông Mỹ Lợi đề nghị vận động các cộng đồng bạn như CĐ Mễ và Cu Ba tham gia buổi thắp nến và các sinh hoạt vận động cho Lý Tống.

Ông Thomas Nguyễn đề nghị chúng ta nên quan tâm nhiều hơn về ý nghĩa chính trị, để quảng bá chính nghĩa ngăn chận làn sóng xâm nhập văn công từ VN của anh Lý Tống. Ngoài ra, các người tham dự như nha sĩ Hồ Vũ, luật sư Ngô văn Tiệp, ông Vũ Huynh Trưởng, cô Ngọc Dung, ông Phạm Hữu Sơn, ông Sơn Trần, cô Minh Uyên, anh Mai Quyền...đều tích cực đóng góp ý kiến trong buổi họp.

Đặc biệt luật sư Đỗ Doãn Quế đại diện Aborn Pharmacy tình nguyện ủng hộ $3,000 mỹ kim, bà Chirstine Hồ ủng hộ $100 cho các công tác ủng hộ Lý Tống.

Phiên họp đã thông qua và đúc kết như sau:

Một ban tổ chức tạm thời được hình thành gồm các tổ chức đoàn thể như Tập Thể Chiến Sĩ VNCH, Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali, Ủy Ban Chống Cộng cùng các tổ chức, nhân sĩ tham dự phiên họp.

Phiên họp chính thức để bổ sung nhân sự và thành lập Ban Tổ Chức vào lúc 8 giờ tối Thứ Hai 28-5. Địa điểm: Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali, trên đường Gish, giữa đường số 1 và số 4

Đề cử ông Hùynh Phong số phone: (408) 712-5977 làm Trưởng ban liên lạc; đặc biệt cho phiên họp đặc biệt cho phiên họp vào tối Thứ Hai 28-5.

Phiên họp kết thúc lúc 12 giờ đêm cùng ngày.
Luật sư Đỗ Doãn Quế, đại diện Aborn Pharmacy tình nguyện ủng hộ $3,000 mỹ kim 
Từ trái: cô Lam hương, truyền thông Khối 8406 Bắc Cali và cô Hạ Vân, giám đốc đài VN Bắc Cali 


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Vì sao người dân Philippines không sợ Trung Quốc?

Giữa lúc người dân Philippines – nói theo lời blogger JB Nguyễn Hữu Vinh – “tuy không có được sự lãnh đạo sáng suốt của đảng cộng sản…(nhưng) vẫn hiên ngang chống bành trướng”, thì tác giả Ngô Văn Lang lưu ý “TQ hoàn toàn hiểu rằng người VN suy yếu là do sợ hãi”.
Dân chúng Philippines tập trung hàng trăm người biểu tình trước tòa đại sứ Trung Quốc ở Manila hôm 7 tháng 5 vừa qua.  RFA screen cap


Sự sợ hãi lẫn nhau

Qua bài “4 tố chất của xã hội VN trở thành 4 cơ hội để TQ thôn tính”, được nhiều mạng nhật ký phổ biến, tác giả Ngô Văn Lang nhấn mạnh rằng chính nỗi sợ hãi ấy của người dân Việt là điều kiện thuận lợi cho Bắc Kinh có thể thôn tín VN. Nhưng, tác giả minh định rằng người dân Việt không sợ TQ, mà “lại rất sợ chính quyền của mình, không dám đi ngược lại các phán quyết của chính quyền” ngoại trừ một số rất ít, “đếm trên đầu ngón tay” dám bày tỏ lòng ái quốc để rồi trước sau gì cũng lâm cảnh tù đầy. Theo phân tích của tác giả Ngô Văn Lang:

Nhân dân Việt Nam đang mất lòng tin vào chính phủ. Bởi những biểu hiện hèn nhược của chính phủ và sự kém cỏi của chính phủ trong việc giải quyết tất cả mọi vấn đề...
Ngô Văn Lang
“Trung Quốc hiểu rằng, không có thời cơ nào tốt hơn hiện nay, khi chính quyền và người dân Việt Nam sợ hãi lẫn nhau, khi thông tin bị bưng bít, người dân thờ ơ với vận mệnh đất nước, lãnh đạo bằng mọi giá bảo vệ quyền lợi cá nhân…. Trung Quốc hiểu rằng nhân dân Việt Nam đang mất lòng tin vào chính phủ. Bởi những biểu hiện hèn nhược của chính phủ và sự kém cỏi của chính phủ trong việc giải quyết tất cả mọi vấn đề...

Chữ “nhẫn” của Tàu được bày bán đầy ở Văn Miếu mỗi dịp xuân về, nhắc cho người Việt Nam biết rằng nhẫn nhục là con đường sống của họ. Họ tưởng rằng như vậy là khôn ngoan, nhưng kết cục là nhà nhà nhẫn nhục, người người nhẫn nhục sẽ có một quốc gia nhẫn nhục…

Trung Quốc cũng hiểu rõ rằng Việt Nam suy yếu là do những người có năng lực ở Việt Nam không được sử dụng, rằng nhiệt tình và năng lực, năng lượng của người Việt Nam đã bị tắt ngấm dưới làn sóng sợ hãi băng giá. Và chính quyền Việt Nam không tin ở công dân của họ. Mọi cố gắng phản biện nhằm gây dựng sự lớn mạnh cho quốc gia đều bị quy về tội chống phá nhà nước.”
Nhưng, tác giả nhấn mạnh, rằng có một điều mà TQ không thể hiểu, hay chưa hiểu, hoặc chưa học được bài học lịch sử, đó là “những người VN mà TQ tưởng là hèn hạ và chỉ biết sợ hãi ấy không bao giờ chịu để mất nước”, mặc dù đất nước VN nhiều phen bị vua, quan đem “bán cho ngoại bang”.


Nhắc đến Phương Bắc, người dân Việt – đặc biệt là ngư dân VN – hẳn mãi đậm nét cảnh “ cướp biển” TQ bắt bớ, giam cầm, đánh đập dã man, tịch thu phương tiện đánh bắt và đòi tiền chuộc từ ngư dân VN trong bối cảnh Bắc Kinh ngang nhiên coi gần trọn biển Đông là “ao nhà” của họ và ngày càng có hành động gây hấn, vi phạm chủ quyền của các tiểu quốc trong khu vực, nhất là VN và Philippines. So sánh giữa VN với lân quốc Philippines vốn đang trong tình trạng tranh chấp căng thẳng với TQ ở bãi cạn Scarborough, blogger Nguyễn Hữu Vinh lưu ý rằng “ Tuy không có được sự lãnh đạo sáng suốt của đảng cộng sản và quân đội anh hùng bách chiến bách thắng, nhưng người dân Philppines vẫn hiên ngang chống bành trướng”.

Bài “Tận cùng của sự bỉ ổi, hèn hạ và đê tiện” của blogger Nguyễn Hữu Vinh có đề cập tới sự so sánh này:

“Bên cạnh chúng ta, đất nước Philippines đang gồng mình chống lại tên bành trướng khổng lồ Bắc Kinh với thái độ hết sức quyết liệt, dù họ không mạnh bằng Việt Nam, không có tình trạng “ra ngõ gặp anh hùng” như ở Việt Nam, đặc biệt họ không có được điều kiện tuyệt vời như ở Việt Nam là có “sự lãnh đạo tuyệt đối sáng suốt” của đảng cộng sản. Việt Nam đưa các thông tin sắm máy bay, tàu chiến, các loại vũ khí tiền tỉ đola được tậu về, nhưng chưa rõ để làm gì khi ngư dân kiên quyết bám biển nhưng bị đe dọa tính mạng không có một lực lượng quân đội nào cứu trợ, bảo vệ. Những thông tin về biển đảo, về lãnh thổ, về những chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ Quốc, vì nhân dân trong cuộc chiến chống xâm lăng biên giới và lãnh hải đã không mấy khi được tờ Quân đội Nhân dân nhắc đến. Đọc các thông tin trên Quân đội Nhân dân, người ta thấy những thông tin chủ yếu là chống diễn biến hòa bình, chống các công dân đang được đảng và nhà nước xếp vào lực lượng ‘thế lực thù địch”… còn chuyện bảo vệ Tổ Quốc, lãnh thổ coi như không phải là nhiệm vụ của tờ QĐND?”

Cuộc đời bạn sẽ ra sao?

Nhắc tới “thế lực thù địch” dễ làm cho người ta liên tưởng đến hai chữ “phản động”. Câu hỏi có thể được nêu lên là người dân Việt yêu nước nếu bị giới cầm quyền trong nước xếp loại phản động thì “cuộc đời bạn sẽ ra sao”? Blogger Người Buôn Gió có câu trả lời, qua bài “Nếu bạn bị xếp hạng phản động”. Trước hết tác giả đề cập tới tiêu chí “vô cùng phong phú” của nhà cầm quyền để xếp loại người dân là phản động, thí dụ như phản đối nước láng giềng “4 tốt” và “16 chữ vàng” xâm lược, bắn giết đồng bào mình, chỉ trích chính sách nào đó của giới cầm quyền, bày tỏ cảm thông với người yêu nước bị tù đày…Nếu như thế, theo blogger Người Buôn Gió, “ bạn sẽ là phản động với một cụm từ đầy ngôn ngữ luật như ‘xâm hại an ninh quốc gia’ ”. Nhưng nếu làm thất thoát nhiều tỷ đô la tiền thuế của dân, như vụ Vinashin, Vinalines, cướp đất của dân, tự tiện đánh chết dân…thì sao ? Blogger Người Buôn Gió nhận xét:

Người dân Philippines tuy không có được sự lãnh đạo sáng suốt của đảng cộng sản…(nhưng) vẫn hiên ngang chống bành trướng.
JB Nguyễn Hữu Vinh
“Nếu bạn nợ hàng nghìn người nông dân hàng chục nghìn tỷ và trốn biệt ra nước ngoài bạn chỉ cùng lắm mang tội với nông dân như tội “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công dân”. Nếu bạn làm thiệt hại cho ngân sách hàng chục nghìn tỷ đồng, ngân sách của một đất nước khốn khổ mà học sinh đến trường bằng cách bơi qua sông, đu dây qua vách đá thì bạn chỉ bị kết tội ”thiếu tinh thần trách nhiệm”. Còn chức bạn to hơn nữa, gây thiệt hại hơn nữa thì sẽ bị kiểm điểm nội bộ.Nếu bạn đánh chết người bằng dùi cui, dây điện, gậy, giày đinh, bắn chết trẻ em bằng súng nhưng bạn là người nhà nước, bạn nếu không may mắn sẽ bị kết tội là “làm chết người khi thi công vụ”. Làm chết người, nghĩa là không phải bạn giết người. Làm chết người có thể là bạn sơ ý, cẩu thả để súng cướp cò, dùi cui rơi vào sọ người khác khiến họ chết.”

Như vậy, phản đối một chính sách, bày tỏ lòng yêu nước, tranh đấu cho dân oan là “một trọng tội”, thường bị xếp loại “ xâm hại an ninh quốc gia”. Và chính điều này hẳn là một trong những lý do khiến Bộ ngoại Giao Hoa Kỳ, qua bản phúc trình thường niên mới công bố hôm 24 tháng 5 vừa rồi, lưu ý chính phủ VN “tiếp tục dùng các điều khoản an ninh quốc gia” để đàn áp bất đồng chính kiến; hay bản phúc trình năm 2012 của Tổ chức Ân xá Quốc tế cho thấy tình trạng vi phạm nhân quyền của VN tồi tệ hơn năm trước.

Blogger Ngô Minh nêu lên câu hỏi “Họ học theo tấm gương nào?...” sau khi liệt kê một loạt “sự cố” trong nước, từ việc giới cầm quyền cậy chức cậy quyền để cướp đất của dân, sửa luật đất đai để dễ bề cấu kết với tư bản đỏ cướp ruộng, vườn, đẩy dân vào bước đường cùng, “chia chát nhau tan nát các tập đoàn”, đưa con cháu lên ngôi theo kiểu “cha truyền con nối” cho tới họ gọi kẻ thù truyền kiếp là bạn, nhưng gọi nông dân , trí thức yêu nước là “thế lực thù địch”, như vậy, “họ học theo tấm gương nào?” . Qua bài “Họ học theo tấm gương nao ?”, blogger Ngô Minh cho biết tiếp:

“Họ huy động cả “công an nhân dân”, “quân đội nhân dân “ đàn áp nông dân trong các vụ cướp đất ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản… Họ ra lệnh cho cảnh sát phang dùi cui, cú đấm được dạy ở trường ,vào đầu vào mặt những người dân tay không vô tội, đang ngăn không cho Họ cướp bờ xôi ruộng mật của mình, nhiều người bị thương tích, nhiều người bị bắt giam. Khẩu hiệu “Người cày có ruộng” của Hồ Chí Minh họ đạp xuống bùn đen… Rồi dắt nhau vào nhà hàng liên hoan, vỗ tay hoan hô “cưỡng chế thắng lợi”. Họ đang học theo tấm gương nào?

Họ phe nhóm với các nhà tư bản buôn bán bất động sản, cướp đất của dân 135.000 đồng/1 mét vuông, bán lại với từ 25 tới 40 triệu đồng /1mét vuông, rồi Họ bảo đã “đền bù” thỏa đáng. Dân tình cay đắng xót đau vì thua bọn con buôn gian trá được “Nhà nước do dân vì dân” hợp sức cướp càn. Họ đang học theo tấm gương nào?…

Họ ra lệnh bọn chó săn xông vào cắn xé, đánh đập hội đồng hai nhà báo VOV, vô phương kêu cứu. Rồi vu cho bọn phản động nước ngoài. Khi vụ việc bị bại lộ, họ lại bảo đó là do dân phòng! Xin lỗi…Họ đang làm theo tấm gương nào?


Ngoài chuyện đánh đập 2 nhà báo ấy, Họ còn đánh dã man chị Ngô Thị Ánh trong biến cố Văn Giang và đánh trầm trọng một người dân nữa mà đến nay chưa biết danh tánh khiến – nói theo lời blogger Huỳnh Ngọc Chênh – “không ai không cho rằng đó là hành động côn đồ, đánh người để thoả mãn thú tính”.

Qua bài “Thời của côn đồ?”, blogger Huỳnh Ngọc Chênh cảm thấy đau đớn thay khi hành động côn đồ đó không phải do bọn côn đồ xã hội đen thứ thiệt gây ra mà lại được thực hiện có tổ chức bởi các nhân viên công lực mang sắc phục công an và dân phòng đang thi hành công vụ. Và điều “đau đớn hơn nữa”, theo nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, là cấp trên của các nhân viên côn đồ đó không những mặc nhiên chấp nhận các hành vi côn đồ mà còn ra sức dung túng bao che khi sự việc vỡ lẽ. Tác giả nhân tiện nhắc lại cảnh “côn đồ” phá sập nhà dân oan Đoàn Văn Vươn, cướp hết của cải có được từ mồ hôi, nước mắt, máu và mạng sống của con gái anh Vươn mà đến nay đã qua 5 tháng công an Hải Phòng vẫn chưa điều tra thủ phạm; hay côn đồ từng “an nhiên” hành hung nhiều nhà bất đồng chính kiến nhưng vẫn được dung túng, bao che; hoặc gần đây nhất, theo blogger Huỳnh Ngọc Chênh, “ một nhóm côn đồ ngang nhiên xông vào cơ quan công quyền đến tận phòng làm việc của TS Nguyễn Xuân Diện quậy phá và ra áp lực buộc TS phải gỡ bỏ một bài viết trên blog của mình một cách phi lí. Suốt trong mấy tiếng đồng hồ xảy ra chuyện quậy phá như thế, dù đã được nhiều lần gọi báo nhưng công an không hề xuất hiện kịp thời để can thiệp. Chờ khi những tên côn đồ quậy phá ra về, công an mới có mặt”. Và tác giả nêu lên câu hỏi:

“Đến lúc phải xử dụng những kẻ như vậy để giải quyết công việc đất nước rồi hay sao? Hôm nay họ xông vào Viện Hán Nôm để truy bức TS Nguyễn Xuân Diện rút lại bài phản đối xây dựng nhà máy điện hạt nhân, hành vi phạm pháp đó được tuyên dương thì ngày mai, nếu có một vị dân biểu nào phản đối nhà máy điện hạt nhân thì không lý gì họ không xông vào tận Quốc hội truy bức vị dân biểu đó phải rút lại lời phản đối. Rồi mai kia, bọn người ấy lại sợ gì mà không xông vào cả mọi nơi... Sao mà giống cái thời mạt Lê, tàn Trịnh quá như thế này! Thời của côn đồ rồi sao?

Thanh Quang cảm ơn quý vị vừa theo dõi Tạp chí Điểm Blog hôm nay, và xin hẹn quý vị vào tuần sau.

© Thanh Quang, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Câu chuyện nơi Quán nhỏ

Tôi táp xe máy vào vệ đường, ghé vào ngôi quán nhỏ nằm dưới gốc cây Muỗm già xòe bóng mát. Sau hai chục cây số chạy xe giữa trời nắng to cũng cần phải nghỉ ngơi chốc lát để còn tiếp tục cuộc hành trình, thành phố bây giờ đã thực sự lùi xa phía sau lưng.
 Ngôi quán đơn sơ bán nước chè và những thức bánh kẹo lặt vặt khác để phục vụ khách qua đường, được xây tạm bợ và lợp mái tôn đủ để có thể che nắng che mưa. Chủ quán là một bà cụ trạc ngoại thất tuần, vẻ mặt phúc hậu hiền từ của người miền quê ít chịu ảnh hưởng cuộc sống xô bồ nơi phố thị. Cụ mặc chiếc áo kiểu cũ màu xanh lơ mà người già thường hay mặc. Thấy tôi vừa kéo ghế ngồi, cụ ôn tồn hỏi:

- Cháu uống nước chè nhé, hay là nước ngọt?

Tôi trả lời cụ:

- Vâng, Bà cho cháu ấm trà.

Ly trà đặc có đá lạnh làm dịu đi cơn khát và cái nóng đang phả hầm hập ngoài trời. Ngước nhìn cây Muỗm già đang vươn những tán lá rộng như những chiếc Lọng tỏa bóng mát, tôi vừa châm điếu thuốc lá vừa hỏi cụ chủ quán:

- Cây Muỗm này có khi cũng phải mấy trăm năm tuổi rồi cụ nhỉ? Chẳng hay cụ bán hàng ở đây đã lâu chưa?

Nghe câu hỏi của tôi, nét mặt cụ bổng trở nên đăm chiêu. Sau khi têm miếng Trầu và bỏ vào miệng nhai chóp chép, cụ chậm rãi trả lời:

- Bà ngồi bán hàng ở đây cũng đã hơn 10 năm nay rồi, tuổi già mở ngôi hàng nhỏ kiếm chút ít để con cháu bớt khó khăn. Con đường này hồi trước nhỏ hơn bây giờ, vì thế mà người và xe qua lại cũng ít. Từ hơn hai năm nay họ mở thành đường cao tốc rộng lớn, xe cộ qua lại nhiều, không khí làng quê vì thế mà trở nên ồn ào sôi động hẳn.

Tôi gật gù, đồng tình với hoàn cảnh của cụ, rồi hỏi tiếp:

- Có lẽ cụ ngồi đây bán hàng, nhìn người xe qua lại chắc cũng vui lắm?

- Tuổi già ngồi đây cũng bớt phần hiu quạnh, người xe qua lại suốt cả ngày. (Cụ trả lời tôi).

Thấy tôi là người dễ bắt chuyện, cụ hiền từ nhìn tôi hỏi lại:

- Cháu đi đường qua hay lên trên này làm việc?

Tôi trả lời thắc mắc của cụ:

- Dạ, cháu lên đây làm việc, cơ quan cũng chỉ cách đây khoảng chục cây số.

Thấy cụ ngồi bán hàng một mình, tôi hỏi cụ về chuyện gia đình và con cháu. Được biết rằng cụ có ba người con, hai người con trai đầu và cô gái út. Cô con gái út thì mới lấy chồng xa năm ngoái. Hiện cụ đang ở với người con trai thứ, nhà cũng ở trong làng này. Từ khi nhà nước cho xây dựng khu công nghiệp gần đây, họ lấy đất nông nghiệp của dân rồi đền bù cho mỗi nhà có mấy chục triệu bạc, số tiền này chẳng làm được gì. Đất đai ông cha để lại để mình canh tác và nuôi sống gia đình từ xưa đến nay bổng dưng biến mất, người dân vì thế mà trở nên thất nghiệp, cuộc sống khó khăn không biết bám víu vào đâu. Đây cũng là lý do mà cụ mở ngôi hàng ở đây để đỡ bớt khó khăn cho con cháu, kiếm thêm chút thu nhập. Rồi cụ chép miệng: “Vừa rồi đứa con gái út gọi điện về nói là đang vay tiền để chạy đi xuất khẩu lao động, kiếm tiền nuôi gia đình. Chứ bây giờ ở nhà mỗi người chỉ được một sào ruộng, trăm thứ trông vào đó cả, không đi làm thêm thì chết đói. Nhưng rồi nó lại lo bị lừa như nhiều người trước đó, lắm cô gái tiền mất tật mang, rồi bị họ bán cho các nhà chứa ở nước ngoài, ai may mắn thì được làm ôsin cho nhà tử tế. Thời buổi này, muốn sống cho yên ổn và tử tế cũng khó lắm chú ạ. Nhà nước họ nói hay thế nhưng chẳng lo được gì cho dân cả”.

Đôi mắt mờ đục của cụ già nhìn về hướng xa xăm, như tưởng nhớ về miền ước vọng nào đó. Tội nghiệp cho cụ, ở cái tuổi cổ lai hy mà vẫn chưa được nghỉ ngơi, vẫn phải lo lắng cho con cháu. Âu cũng tại cái xã hội mà người ta vẫn gọi là “Thiên đường Cộng sản” này. Đến người già cũng không thể hết lo lắng, chỉ đau đáu về miền tương lai, mong cho mau chóng thoát khỏi cái chế độ giả dối và hà khắc này. Tôi rít một hơi thuốc vì cảm thấy bức xúc với những gì vừa được nghe, thương và cảm thông cho hoàn cảnh của cụ. Rồi tôi nói mấy câu an ủi và động viên cụ, mong cho cụ vui mà quên hết những phiền muộn. Chợt có tiếng trẻ con sau lưng:

- Bà ơi, cháu mang đá ra cho bà đây.

Rồi thấy một đứa bé trai đội chiếc mũ lá cọ rộng vành bước vào, tay xách chiếc xô nhựa đựng đá lạnh trên tay. Tiếng bà cụ:

- Cháu bà ngoan quá, để xuống đây cho bà.

Rồi bà bảo nó ngồi xuống bên cạnh, vừa xoa đầu vừa đưa cho nó chiếc bánh ngọt. Đứa bé ngồi tựa vào vai bà và cầm lấy bánh ăn ngon lành. Cụ nhìn sang tôi và nói:

- Đây là con thằng thứ của bà đấy, cháu nó học lớp 6 rồi, ngoan và nghe lời bà lắm!

Gió thổi những cành Muỗm đung đưa, cây cổ thụ đã ở đây và chứng kiến bao biến đổi của vùng đất này, dường như nó nghe và hiểu biết bao nhiêu là chuyện. Sực nhớ ra, tôi nói với cụ chủ quán:

- À quên, bà chưa trả lời cháu về cây Muỗm!

Dường như cây Muỗm gợi cho cụ một ký ức buồn, tôi thoáng thấy cụ lén đưa khăn lên chấm nước mắt. Nhưng rồi trước mối quan tâm thành thực của tôi, và có lẽ thấy tôi là một người biết nghe và hiểu chuyện, cụ kể cho tôi nghe, giọng đều đều theo dòng hồi tưởng:

“Nếu cháu quan tâm thì bà sẽ trả lời, cây Muỗm này gắn liền với cuộc đời bà, nó gợi nhớ những tháng ngày đau thương nhất của gia đình. Theo như những người đi trước kể lại thì nó cũng khoảng hơn 300 năm tuổi rồi. Từ khi bà còn nhỏ thì thấy nó đã đứng ở đây, cao lớn và cổ thụ. Ngày xưa bà cùng lũ trẻ trong làng thường ra đây chơi và nhặt những trái Muỗm rụng xuống lộp bộp quanh mình. Và đây là chỗ tụ tập vui chơi ưa thích của trẻ con trong làng. Nhưng rồi cái ngày khủng khiếp ấy đã đến, ấy là ngày mà đội cải cách ruộng đất về làng. Cả làng sống trong không khí lo sợ và hoang mang cực độ. Uỷ ban cải cách và thành phần đấu tố thì họp bàn rôm rả ngoài đình, ban đêm họ đỏ đuốc tụ tập như là sắp có cuộc mổ Bò mổ Trâu vậy. Mọi người lo lắng và nghi ngờ lẫn nhau, thông tin cho biết là mấy làng bên vừa xẩy ra cuộc đấu tố, mấy người bị xử bắn sau khi bị nhục mạ thậm tệ. Không khí trong nhà bà lúc ấy thì như có đám đang, bố bà hết đứng lại ngồi. Ông đi đi lại lại trong nhà như là có ma ám vậy. Gia đình bà không thuộc thành phần Địa chủ bóc lột, nhưng có nhà ngói, nhiều Trâu và ruộng vườn. Vì vậy trở thành đối tượng mà uỷ ban cải cách nhắm tới trong đợt đấu tố này. Bà lúc ấy thì còn bé lắm, cũng chỉ khoảng mười mấy tuổi. Nghe bố mẹ bàn với nhau rằng: Gia đình mình có bóc lột ai đâu mà sợ, ruộng vườn là do công sức mình khai phá mà có. Ông thì cũng thành phần nông dân như người ta, có chức sắc gì đâu mà bị đấu tố? Nghe mẹ nói vậy, bố của bà cũng yên tâm và không lo lắng nữa. Đùng một cái họ cho dân quân vào bắt ông ra giam ngoài đình, nói ông là thành phần địa chủ bóc lột, thuộc dạng “Cường, Hào, Trí, Phú”, vì vậy cần đào tận gốc trốc tận rễ. Mẹ bà vì lo lắng và xấu hổ mà lăn ra ốm liệt giường, thuốc thang gì cũng không thấy khỏi cả.

Rồi cái ngày đấu tố cũng đến, bố bà cùng hai người nữa trong làng bị họ bêu rếu và nhục mạ đủ điều. Bị quy cho toàn là tội mà ông không có, vì vậy mà từ một người chí thú làm ăn nay ông trở thành kẻ phản quốc và đại gian đại ác. Sau cuộc đấu tố họ lôi cả ba người ra trói ở ngay gốc muỗm này, phơi nắng họ cả buổi. Đến chiều đội cải cách tập trung mọi người trong làng lại để xem xử bắn, cuộc hành hình mà họ đã tuyên án từ sáng nay. Bà cố gắng vạch đám đông để tiến lên phía trước, mong được nhìn thấy cha mình. Bà thương cho bố cả ngày hôm nay không được ăn uống gì, mà lại bị họ hành hạ như vậy. Rồi những tiếng súng nổ vang, bà thấy thân thể mấy người rung lên rồi máu chảy xuống nhuộm đỏ cả gốc cây Muỗm. Chung quanh có nhiều người đưa tay bưng mặt và nhiều tiếng khóc nấc lên. Bà thì vừa sợ vừa bị chen lấn mà xỉu đi không còn biết gì nữa, đến khi tỉnh lại thì thấy đang nằm ở nhà, thì ra mấy người trong xóm đã đưa bà về vì thương cảm”.

Cụ lại lấy khăn chấm nước mắt, tôi quay mặt đi vì cảm thấy mình có lỗi khi vô tình đã gợi lại ký ức đau thương của cụ. Đứa bé thấy bà khóc thì ngước đôi mắt ngây thơ nhìn, nó còn bé nên chẳng hiểu gì cả. Chắc ở trường nó vẫn được người ta dạy cho bài hát “Ai yêu Nhi Đồng bằng Bác Hồ Chí Minh...” và công lao trời biển của Đảng và Bác Hồ đối với đất nước và Dân tộc.

Cuộc đời con người ngắn ngủi còn không bằng cây cỏ, tạo hoá còn nỡ gieo chi những sầu thương?! Rồi chính con người lại cũng gieo nên những tội ác và oán thù cho nhau bởi sự ngu dốt và tàn bạo của những kẻ hám danh. Lịch sử dân tộc nào cũng có và cần những cuộc biến đổi để mang lại hạnh phúc cho con người, nhưng nhất quyết không phải là sự đổi thay sai trái, khát máu và tàn ác. Tôi quay nhìn ra ngoài đường và châm điếu thuốc hút, câu chuyện kể của cụ già đã làm tôi xúc động, hình như khoé mắt đã ngấn lệ tự lúc nào. Rồi đây trên chặng tiếp theo của hành trình, lòng tôi mang nặng một mối ưu tư về thời cuộc. Và điều chắc chắn là một ý tưởng đổi thay sẽ nung nấu trong tôi như một phần tất yếu của dòng vận động lịch sử dân tộc, như một dòng chảy khôn nguôi vào miền khát vọng tương lai.

Hà Nội, ngày 27 tháng năm năm 2012

© Minh Văn (VN)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

“Bộ đội cụ Hồ” đánh dân

Chiều ngày 27/5, khoảng 4h30 tại xã Tam Phú, Tam Kỳ, Quảng Nam đã xảy ra một vụ đụng độ giữa một bên là bộ đội thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam hiện đang đồn trú tại địa phương và một số thanh niên trong khu vực. Cuộc xô xát đã dẫn đến việc hai thanh niên bị thương trong đó có một người bị thương nặng ở mắt tên là Nguyễn Đình Chinh, hiện đang điều trị tại bệnh viện đa khoa tỉnh Quảng Nam.

Thân nhân của nạn nhân cùng với những người họ hàng và cư dân trong làng đã kéo đến trước cổng Ban chỉ huy Quân sự đòi hỏi những người có trách nhiệm phải giải quyết thỏa đáng vụ việc. Tuy nhiên, Ban chỉ huy quân sự vẫn kiên quyết bao che cho các binh sĩ dẫn đến việc thân nhân của nạn nhân bức xúc chửi bới và phản ứng rất dữ dội. Dân địa phương cũng tập trung trước cổng khu quân sự để bày tỏ sự đồng tình với thân nhân của nạn nhân.

Huỳnh Trọng Hiếu đã kịp thời có mặt tại chỗ, và trực tiếp theo dõi diễn tiến vụ việc để trình bày cùng quý vị.
Liên lạc với thân nhân của anh Nguyễn Đình Chinh, người chú của nạn nhân, và một số người trực tiếp có mặt trong vụ đụng độ để hỏi về sự việc, họ đã cung cấp cho tôi những thông tin sau:

HTH: Dạ, tôi là Huỳnh Trọng Hiếu, là thành viên của Tổ chức phóng viên không biên giới. Vừa qua, tôi được biết, tại nơi gần khu Quân đội Nhân dân đang đồn trú tại xã Tam Phú đã xảy ra cuộc đụng độ giữa bộ đội và một số thanh niên hiện đang sống nơi đây có đúng không anh? Xin anh hãy tường thuật một cách chi tiết để mọi người được biết.

Thân nhân: Dạ thưa anh, tôi xin nói thế này, chiều hôm nay khoảng 4h30, cháu tôi là Nguyễn Đình Chinh cùng với một người bạn khác tên là Nguyễn Thanh Văn đang trên đường đi chơi về thì gặp một nhóm lính đi ngược chiều, họ mặc đồ quân đội chặn đầu xe của cháu tôi để xin vài điếu thuốc lá. Bất ngờ trước việc làm vô lý, cháu tôi không đồng ý với thái độ của họ dẫn đến lời qua tiếng lại và sau đó xô xát. Tôi nghĩ rằng, đây là một vụ đánh người thì đúng hơn. Bộ đội đi ngênh ngang ngoài đường, chặn đầu xe của dân xin đểu, không được thì đánh người, bên phía quân đội thì được đào tạo chuyên nghiệp, có khoảng vài chục người, còn chúng tôi chỉ có hai thanh niên đang ngồi trên xe. Người bạn của nó ngồi phía sau kịp thời bỏ chạy để kêu cứu, còn cháu tôi đang ngồi trên xe, không phản ứng kịp nên bị đánh túi bụi… thấy cảnh xô xát xảy ra, một nhóm lính khác đang ngồi nhậu nhẹt trong quán cũng chạy ra hỗ trợ. Một số người dân có mặt tại chỗ nhảy vào can ngăn nhưng không được, cháu tôi bị chúng đánh bị thương nặng ở mắt.

HTH: Thưa anh, vậy tình hình sức khỏe của anh Nguyễn Đình Chinh hiện nay ra sao?

Thân nhân: Dạ cháu tôi bị thương ở nhiều nơi, toàn thân bị đánh thâm tím, anh cứ tưởng tưởng vài chục người đánh một người thì chỉ cần nhổ một bãi nước miếng cũng đủ chết chứ huống gì họ ra sức đánh đấm. Bác sĩ chẩn đoán một bên mắt bị thương nặng, không biết còn giữ lại được không, hiện đang được điều trị tại bệnh viện đa khoa tỉnh QN.

HTH: Dạ thưa anh, từ trước đến giờ, tại đây có xảy ra tình trạng tương tự như thế này không?

Thân nhân: Dạ tại chỗ chúng em, bộ đội trú đóng khá đông, họ thường ra ngoài khu quân sự để uống cà phê và nhậu nhẹt, ngày nào cũng thế, ở đây thu nhập chủ yếu của bọn em là nhờ bộ đội. Việc bộ đội đánh dân không phải là lần đầu tiên, va chạm vẫn thường xuyên xảy ra. Họ mặc đồ quân đội nên làm gì người dân cũng không dám phản ứng, vì sợ làm to chuyện, bất lợi cũng thuộc về dân thôi. Nhưng tôi nghĩ việc quân đội và người dân sống quanh khu vực đóng quân xảy ra xung đột cũng dể hiểu vì ở đây đa số là thanh niên, bộ đội cũng là thanh niên, nên rất dể dẫn đến va chạm. Có điều, sau khi xảy ra va chạm, thiệt thòi đều thuộc về chúng tôi, lực lượng của họ rất đông, lại được huấn luyện nên không ai làm gì được. Lần nào chúng tôi yêu cầu Ban chỉ huy quân sự giải quyết và bồi thường, họ đều phớt lờ, không quan tâm, không giải quyết.

Anh không biết đó thôi, chúng tôi tiếp xúc nhiều với bộ đội nên chúng tôi biết, quân đội VN có hai loại, lính đỏ và lính xanh, lính đỏ phải đồn trú ở những vùng xa xôi hẻo lánh, là con cái của thường dân nhập ngũ. Còn khu quân sự ở những thành phố lớn, hay ở đây cũng gần thành phố, binh lính sống rất sướng, ho chẳng làm gì cả, suốt ngày đi chơi, chúng tôi biết mấy người lính này thuộc diện “5C”, nghĩa là “Con Cháu Các Cụ Cả”, chính vì vậy, chúng tôi sợ rằng BCH Quân sự cũng sẽ không giải quyết việc này như họ đã làm với những trường hợp trước đây thôi, thiệt thòi vẫn thuộc về người dân.

HTH: Sau khi nạn nhân được đưa đến bệnh viện, chúng tôi thấy có rất đông dân chúng tập trung trước khu quân sự để cùng với gia đình nạn nhân đòi giải quyết vụ việc, thì Ban chỉ huy quân sự họ đã nói gì thưa anh?

Thân nhân: Dạ, gia đình em cùng với rất nhiều người trong làng đến trước cổng khu quân sự yêu cầu BCH giải quyết, em được mời vào trong để trực tiếp làm việc. Ông chỉ huy trưởng cố tình bao che cho nhóm lính đã gây thương tích đối với cháu của em, ông ta còn nói lỗi là do Nguyễn Đình Chinh gây ra trước, và không giải quyết bất kỳ khiếu nại nào. Cũng ở trong phòng làm việc, có một sĩ quan quân đội, người này ăn nói mềm dẻo hơn, không biết anh ta chức vụ gì, anh ta hứa hẹn sẽ giải quyết thỏa đáng và khuyên chúng tôi nên về.

Ra đến ngoài cổng thì trời cũng vừa tối, bạn bè của tôi kể lại, BCH quân sự đã huy động lực lượng công an và dân phòng đến giải tán đám đông, tên công an chỉ huy còn dọa nạt người dân chúng tôi, nếu còn ở lại đây lâu sẽ bắt chúng tôi vì tội cố ý gây rối trật tự công cộng.

HTH: Trong vài ngày tới, anh và gia đình sẽ làm gì để đòi ban chỉ huy quân sự giải quyết thỏa đáng?

Thân nhân: Chúng tôi cùng với dân địa phương sẽ tập trung trước cổng khu quân sự đến khi nào họ giải quyết thỏa đáng, họ phải bồi thường tiền viện phí cho cháu tôi và xữ lý kỷ luật đối với những binh lính tham gia hành hung cháu tôi. Tôi biết điều này sẽ không thể thực hiện được, cũng như những lần trước, BCH QS địa phương sẽ đứng ra bao che cho những binh lính thuộc diện “5C” này. Những chúng tôi sẽ làm mọi cách có thể để đòi hỏi Ban chỉ huy giải quyết thích đáng. Nếu đòi hỏi mãi mà không giải quyết thì bộ đội nên cử người ra đây đánh nhau với dân chúng tôi cho công bằng. Nếu có chuyện gì xảy ra với cháu tôi, thì mấy ông chỉ huy một mạng, chúng tôi một mạng.

HTH: Dạ xin cảm ơn anh đã giành cho tôi buổi trao đổi này. Chúc anh và gia đình anh nhiều may mắn!

* * *

Tôi cũng có cuộc nói chuyện với anh Nguyễn Thanh Văn, là người đi cùng anh Nguyễn Đình Chinh khi xảy ra vụ hành hung chiều hôm qua.

HTH: Xin chào anh! Tôi là Huỳnh Trọng Hiếu, thành viên của Tổ chức phóng viên không biên giới. Tôi được biết, chiều hôm nay, một nhóm Bộ đôi hiện đang đồn trú tại địa phương anh ở đã hành hung hai người thanh niên, trong đó có anh phải không? Vậy xin anh hãy tường thuật lại cho mọi người rõ?

Anh Thanh: Dạ, tôi là Nguyễn Thanh Văn, chiều hôm nay tôi và Chinh đang đi chơi về thì gặp khoảng ba mươi lính đang mặc đồng phục, họ đi ngược chiều với chúng tôi. Tôi nói Chinh lái xe tránh nhóm quân này để khỏi rắc rối nhưng họ vẫn cố tình tiến về hướng chúng tôi và chặn đầu xe lại. Họ chặn xe chúng tôi lại và xin vài điếu thuốc lá…Chinh bực mình không cho, rồi lớn tiếng cãi cọ, và hai bên đánh nhau. Chúng tôi có hai người không thể đánh lại bọn họ nên tôi chạy đi kêu cứu.

HTH: Và sự việc diễn ra sau đó như thế nào thưa anh?

Anh Thanh: Sau khi tôi chạy đi gọi bạn bè và nhiều người đến ứng cứu, lúc quay lại thì bạn tôi nằm lăn ra đất rồi. Bọn chúng đã bỏ về hết rồi, bây giờ tôi cũng không còn nhớ mặt những người đánh chúng tôi nữa, lúc đó chúng tôi quá hoảng loạng. Tôi phải chở cậu ấy đến bệnh viện và sau đó tôi đòi vào gặp Ban chỉ huy quân sự để giải quyết.

HTH: Ban chỉ huy Quân sự đóng tại xã Tam Phú nói là họ sẽ giải quyết chuyện này như thế nào thưa anh?

Anh Thanh: Họ vừa khuyên tôi bình tĩnh và chờ đợi công an điều tra làm rõ vụ việc, vừa có ý đe dọa tôi…lúc này tôi có cảm giác giống như mình là người phạm tội. Tôi không tin là họ sẽ giải quyết chuyện này thỏa đáng đâu. Những nhân viên công an điều tra ăn nói rất trịch thượng, họ cố ý ép chúng tôi nói theo cách họ muốn

Mong anh có thể giúp đỡ chúng tôi lấy lại công bằng cho bạn tôi.

HTH: Dạ, xin cảm ơn anh đã giành cho tôi buổi trao đổi ngày hôm nay.

© Huỳnh Trọng Hiếu, thành viên Tổ chức Phóng viên không Biên giới
Tam Kỳ, ngày 27 tháng 5 năm 2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cụ Lý… tống ai?

Tin từ California cho hay, Bồi thẩm đoàn ở phiên tòa tại San Jose kết luận, ông Lý Tống phạm bốn tội danh trong vụ xử xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.

Đó là những trọng tội là sử dụng hơi cay, đột nhập với ý đồ gây án, và hai tội nhẹ hơn là hành hung và chống lại lệnh bắt giữ. Có thể ông bị tuyên phạt hơn ba năm tù.

Mọi người còn nhớ, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, bị xịt hơi cay vào mặt trong khi đang biểu diễn ở San Jose, bang California, vào chiều tối Chủ nhật 18/07/2010.

Ông Lý Tống coi đi tù là chuyện nhỏ.
Ông Lý Tống, cựu phi công không lực VNCH, 64 tuổi, ở quê lên chức cụ lâu rồi, người nhận là “chiến sỹ đấu tranh cho tự do” và chống Cộng quyết liệt, đã giả làm phụ nữ lên tặng hoa và tranh thủ xịt hơi cay vào mặt Mr. Đàm (nick của Đàm Vĩnh Hưng).

Trong khi đó, bên ngoài nơi biểu diễn văn nghệ, hàng trăm người tụ tập biểu tình phản đối “văn công cộng sản”, có cả dân biểu liên bang Cao Quang Ánh đến từ tiểu bang Louisiana.

Trong đoạn video trên YouTube cho thấy vụ tấn công xảy ra khi hai ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng và Mỹ Tâm đang song ca bài “Trái tim không ngủ yên” trên sân khấu Trung tâm Hội nghị Santa Clara.

Viên cựu phi công này từng thuê máy bay từ Bangkok, xâm phạm không phận Việt Nam và thả hàng chục ngàn truyền đơn xuống TP Hồ Chí Minh hồi tháng 11/2000.

Chút nữa thì ông Lý Tống bị dẫn độ về Việt Nam, nhưng may có tòa án Thái Lan chống lưng, vì cho rằng, ông ta làm vì “động cơ chính trị”. Ông này từng ngồi tù 7 năm bên Bangkok.

Năm 1975, ông Lý Tống đã bị bắt đi cải tạo. Sau đó ông vượt ngục, tìm đường tới Hoa Kỳ năm 1984. Ông còn bị công an trong nước bắt một lần nữa năm 1992 khi tìm cách rải truyền đơn nhưng được đặc xá và trục xuất năm 1998.

Khi quay về Mỹ được một số bà con đón như người hùng. Tuy nhiên, tiến hành vụ xịt hơi cay vào “văn công cộng sản” thì ông Lý Tống đã đi quá xa.

Nhớ hai năm trước, ký giả Đỗ Dzũng (báo Người Việt) gọi đó là hành động phi văn hóa, không thể chấp nhận được.

Theo ông, giả dạng phụ nữ để lên tặng hoa rồi để tấn công bằng pepper stray (hơi cay) là vi phạm luật của Mỹ. Ký giả còn cho rằng, đa số cộng đồng người Việt ngay cả những người chống Cộng cũng không chấp nhận việc làm đó.

Vụ tấn công xảy ra ngay trước thềm cuộc viếng thăm của Hillary Clinton tới Việt Nam. Đương nhiên, Hillary không biết gì về vụ lộn xộn nhỏ này, nhưng những người ở tầm cao như bà Sanchez hay Cao Quang Ánh lại rất rõ.

Bên Mỹ, Chính phủ không “bảo” được Quốc hội là thế đó. Hillary viếng thăm hữu nghị, bên nhà lại biểu tình, rồi xịt hơi cay vào mặt ca sỹ, làm khách khó xử khi mang bài “tự do, dân chủ, nhân quyền” trong cặp để hướng dẫn cho chủ nhà.

Trước cuộc gặp Hà Nội, nhiều người bên hải ngoại đã đề nghị Hillary hãy thẳng thắn với Hà Nội về vấn đề “bất phân thắng bại” này.

Tuy nhiên, qua vụ này, những gì mà ông Cao Quang Ánh, bà Sanchez, rồi gần đây là đoàn người vào tòa nhà Eisenhower để đưa thư thỉnh cầu, hoặc biểu tình đòi hỏi Việt Nam phải thay đổi theo ý họ, thì hơi cay của pepper đã làm cho ai đó ho sù sụ, mờ mắt, ù tai, khó nói gì thêm.

Vụ xịt hơi cay là một quả “tống thôi sơn” (ở quê thường gọi “đấm” là “tống”) không phải dành cho Mr. Đàm. Sau scandal, ca sỹ càng nổi tiếng, người đến xem đông hơn.

Vụ xịt hơi cay trên sân khấu.
Tác giả “xịt hơi cay” tự “tống” mình vào trại giam sau vụ này, it nhất là 3 năm trở lên.

Ông Lý Tống cũng không “tống” được chính quyền nào cả, vì đấm chính quyền cũng như đấm gió, ăn nhằm gì. Vớ vẩn, gặp cao bồi Mỹ, họ tương lại cho một quả, đếm đến 100 cũng không tỉnh.

Thực chất, ông Lý Tống dùng “quả đấm” để “thụi” chính những đồng bào ủng hộ mình.

Ông Cao Ánh đã “thôi” chức nghị sỹ ở đồi Capitol, dù chuyện đó không liên quan đến việc xịt hơi cay. Người ta trông đợi ở vị nghị sỹ trẻ gốc Việt này có tầm giải quyết chiến lược về hòa giải và hòa hợp dân tộc hơn là ra đứng đường biểu tình, rồi im lặng về vụ pepper trong phòng ca nhạc lúc đó.

Tại xứ văn minh như Mỹ, một phi công mà phải “mặc váy”, giả tặng hoa để xịt pepper vào mặt ca sỹ yểu điệu đang ca hát, đồng bào trong nước sẽ hiểu thông điệp cần thay đổi ở Việt Nam như thế nào đây?

Muốn cho tình yêu đồng loại đẹp như lời ca “Trái tim không ngủ yên” trên sân khấu San Jose ngày đó thì bản thân những người mất mát, ngoài chuyện đòi trong nước thay đổi cho dân chủ, thì chính họ cũng cần biết thế nào là dân chủ, nhân quyền, cần biết xóa hận thù, hướng tới tương lai, hòa giải và yêu thương.

Tiếp tục xịt hơi cay sẽ làm cho cả hai phía trong đám đông cùng chảy nước mắt, hận thù sẽ còn mãi mãi cho dù đất nước đã trải qua gần 4 thập kỷ sống trong hòa bình.

© Hiệu Minh. 28-05-2012.
Theo blog Hiệu Minh


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

“Bệnh lạ” hay cách hành xử lạ?

Chữ “lạ” càng ngày càng xuất hiện với mật độ dày đặc trên báo chí. Khởi đầu là “tàu lạ” nay đến “bệnh lạ”. Như một blogger nói, tàu thì không lạ nhưng sự hèn hạ thì quen. Còn bệnh thì cũng không lạ, lạ chăng là cách hành xử lạ lùng và trình độ còn xa lạ với quốc tế.

Câu chuyện “bệnh lạ” ở Quảng Ngãi làm tôi liên tưởng đến câu chuyện H5N1. Bệnh lạ xảy ra đã 3 năm nhưng các quan chức y tế và các giáo sư tiến sĩ VN không tìm ra nguyên nhân. Năm 2004, khi H5N1 hoành hành, chỉ trong vòng vài ngày, một nhóm chuyên gia của WHO và Đại học Oxford cùng với vài chuyên gia Việt Nam đã lập tức điều tra và cho ra nguyên nhân. Họ còn công bố kết quả trên tạp chí y khoa toàn cầu để cảnh báo toàn thế giới. So sánh hai sự việc cho thấy trình độ của nền y khoa VN ra sao.

Nền y khoa trong đó – nói theo một đàn anh – bác sĩ ta không thua kém bất cứ ai trên thế giới càng ngày càng bi hài. Căn bệnh “viêm da dày sừng bàn tay bàn chân” đã xảy ra 3 năm. Hơn 200 người mắc bệnh. 21 người tử vong. Hơn một năm điều tra dịch tễ và lâm sàng. Huy động hàng trăm “chuyên gia hàng đầu” với chức danh giáo sư, tiến sĩ về dịch tễ học, da liễu, hoá sinh. Nhiều đến nổi người dân chán ngán không muốn tiếp thêm một đoàn nào nữa. Tốn biết bao tiền của của người dân, để rồi được kết quả gì? Không được gì cả. Đúng như một tờ báo thất vọng thốt lên: Một năm truy tìm “bệnh lạ” vẫn chưa rõ nguyên nhân. Kết quả đó có xứng đáng với kiểu tự sướng một nền y khoa “tài giỏi” hay không? Tôi nghĩ phải nói là một nền y khoa tồi thì mới đúng. Chỉ có một hệ thống y khoa tồi và bất tài mới tiêu tiền của dân một cách vô tội vạ như thế. Đó là bi.

Đến hài. Hiện tượng một em bé “gây cháy” làm nhốn nháo cả hệ thống y khoa. Chưa biết thực hư ra sao, nhưng cả một nhúm giáo sư, tiến sĩ, với những thiết bị điện tử đã “vào cuộc”. Kết quả là … không kết quả. Không kết quả là phải thôi, vì người ta đem những thiết bị mua ở siêu thị, nhưng có lẽ Made in China, về để đo … điện từ trường. Rồi lại tốn giấy mực của báo chí, nhưng người dân cho đến nay vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Chưa bao giờ sự hài hước lên đến cao độ như thế.

Hai sự việc nói lên một thực tế hết sức đơn giản, đó là sự bất tài. Sự bất tài thể hiện rõ nét từ các trường y, đến bệnh viện và sau cùng là Bộ Y tế. Chưa bao giờ trong lịch sử VN, chúng ta có nhiều giáo sư tiến sĩ y khoa như hiện nay. Con số giáo sư và tiến sĩ y khoa có thể đã lên đến vài vạn. Nhưng như Gs Tuấn đã nhiều lần phân tích cho thấy mỗi năm họ chỉ cho ra khoảng 300 bài nghiên cứu! Càng nhục hơn khi biết con số đó chỉ bằng 1/4 của Thái Lan. Một sự thật khác càng nhục hơn là trong số đó gần 95% là do các đồng nghiệp ngoài giúp đỡ. Những con số lạnh lùng đó cho thấy rất rõ ràng và thuyết phục là các giáo sư tiến sĩ VN rất kém cỏi trong nghiên cứu khoa học.

 Một người mắc bệnhlạở Quảng Ngãi - Ảnh: Việt Hùng
Phải là người trong cuộc và ở trong nước mới thấy hết sự kém cỏi của các giáo sư tiến sĩ y khoa VN. Đọc qua những “nghiên cứu” của họ trên các tạp chí như Nghiên cứu Y học TPHCM, Y học Thực hành, tôi thật ngán ngẩm cho học thuật thời mạt vận. Tôi phải để hai chữ nghiên cứu trong ngoặc kép vì tôi dám chắc đại đa số những bài đó không phải là nghiên cứu. Đó chỉ là những bài kể chuyện, kể một cách nghèo nàn và linh tinh. Nhưng những bài đó “ngốn” hàng tỷ đồng Việt Nam. Ai chi trả? Xin thưa: người bệnh. Theo tôi, phải nêu vấn đề này trên công luận để công chúng biết rằng họ đang trả tiền cho các bác sĩ vi phạm y đức nhân danh “nghiên cứu khoa học”. Những đồng nghiệp nào từng đi dự hội thảo thường niên của các hội như tim mạch, thần kinh, lão khoa, chấn thương chỉnh hình … sẽ thấy tình trạng khoa học thê thảm đến độ khó cứu vãn. Trong những hội nghị đó chúng ta vẫn thấy những khuôn mặt được xưng tụng là “thầy của những bậc thầy” với những slide quen thuộc. Quen thuộc là vì đều do các công ty thuốc soạn cho họ. Có công ty còn chèn vào logo thuốc của công ty! Tôi mới dự một hội thảo và thấy có một vị “giáo sư” đình đám dùng đến 10 slide của công ty thuốc, phần còn lại là cóp nhặt từ mạng. Họ không có bất cứ một nghiên cứu gì của chính họ cả. Vì nhặt từ mạng và vì dốt tiếng Anh, tiếng Pháp nên có người phát âm thuật ngữ sai be bét. Các vị “giáo sư” lúc đó chỉ là những kẻ bán hàng hay quảng cáo hàng cho công ty thuốc. Thảm hại nhất là họ không nhận ra điều đó. Ngược lại, họ nghĩ rằng họ đang cập nhật hoá kiến thức cho bác sĩ, kể luôn những bác sĩ già như tôi nghe.

Với một trình độ kém cỏi như thế thì làm sao họ có thể tự mình thực hiện một nghiên cứu khoa học cho hoàn hảo. Bởi thế, tôi không ngạc nhiên khi cả lố đoàn khảo cứu vào Quảng Ngãi mà vẫn không tìm ra căn nguyên của “bệnh lạ”. Trong tương lai, chúng ta cũng không trông chờ gì họ sẽ giải quyết được vấn đề nếu không có sự giúp đỡ của nước ngoài.

Có thể nói rằng trong hệ thống công quyền ngày nay đầy rẫy các quan chức đang ngồi nhầm chỗ. Họ chẳng những không có đủ trình độ chuyên môn mà còn thiếu nhân cách của một quan chức phục vụ dân. Bằng cấp và chức quyền đều là những món hàng có thể mua và bán. Đó là câu trả lời cho những bất cập hiện nay trong ngành y tế. Là câu trả lời tại sao cả nhúm giáo sư tiến sĩ mà không giải đáp được “bệnh lạ”. Họ là giáo sư dỏm, tiến sĩ dỏm, thì làm sao có đủ khả năng nhận ra bệnh. Hầu như trong bất cứ lĩnh vực nào trong ngành y tế cũng đều lộ diện ra những con người dỏm, bất tài. Không chỉ trong ngành y tế mà còn trong tất cả các ngành khác. Từ trên trung ương xuống dưới địa phương.

Đã bất tài thì thiếu tự tin và sĩ diện hảo. Trong khi các tổ chức quốc tế như WHO và CDC của Mỹ lên tiếng sẵn sàng giúp đỡ chúng ta điều tra về “bệnh lạ” thì Bộ Y tế khăng khăng nói họ có thể làm được mà không cần đến chuyên gia nước ngoài. Làm được mà trong 3 năm vẫn là bệnh lạ! Trong điều trị lâm sàng, chúng ta vẫn phải tham vấn các chuyên gia ngoại quốc khi gặp các trường hợp bệnh hiếm. Tôi thiết nghĩ trong trường hợp “bệnh lạ” cũng không phải là một ngoại lệ. Vậy tại sao Bộ Y tế và các giáo sư tiến sĩ của VN không tham vấn WHO và CDC? Theo tôi, chỉ có một giải thích duy nhất, đó là do họ thiếu tự tin. Họ sợ rằng khi tiếp xúc với các chuyên gia thứ thiệt ở nước ngoài, họ sẽ lộ cái dỏm, cái dốt của mình ra.

Trong khi các giáo sư tiến sĩ dấu cái dốt của mình thì cả một làng vẫn sống trong sự rủi ro. Trong khi các giáo sư tiến sĩ sợ mất sĩ diện thì người dân hoặc phải chờ cái chết hoặc phải chịu trận với “bệnh lạ”. Tại sao trong câu chuyện H5N1, các quan chức y tế sẵn sàng nhờ vả chuyên gia nước ngoài, còn trong chuyện bệnh lạ thì họ chậm trễ. Chậm trễ để dẫn đến cái chết cho người dân là một tội ác. Ai đứng ra chịu trách nhiệm cho những cái chết vì bệnh lạ ở Quảng Ngãi?

© bsngoc Blog

Tái bút: viết xong bài này tôi mới đọc được giả thuyết dioxin và hoá chất của Gs Tuấn.
Những hình ảnh và y văn trong bài mang tính thuyết phục cao. Nhưng nếu đúng là do độc chất thì chúng ta phải làm gì? Di dời người dân ra khỏi vùng nguy hiểm? Có lẽ đó là giải pháp thực tế nhất.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đặng Huy Văn - Thương Lắm Các Anh Ơi!

Lời Tác Giả: Tôi đã gặp gỡ một số bạn bè có mặt tại Viện Nghiên Cứu Hán Nôm vào sáng ngày 18/5/2012, khi có một số người tự xưng là “thương binh Chiến Trường K” đến VNCHN để đe doạ hành hung Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện. Chợt nhớ đầu xuân vừa rồi, chúng tôi đã đến nhà Xuân Diện chơi và tình cờ mới biết bố đẻ của anh ấy vừa qua đời trước Tết Nhâm Thìn hơn một tháng, bà mẹ già tiếp chúng tôi bằng nước chè vối và nước mắt trong ba gian nhà ngói tuềnh toàng giữa Đường Lâm cổ ấp. Tôi không thể tưởng tượng một “ông” tiến sĩ mới bốn mươi mà đã dám bỏ bao nhiêu công sức tâm huyết của mình để đi lo cho dân oan các nơi, lo cho món nợ công mà dân nghèo VN trong tương lai sẽ phải trả cho nhà máy Điện Hạt Nhân Ninh Thuận, chưa nói đến chuyện sóng thần và ô nhiễm hạt nhân như ở Nhật Bản năm ngoái có thể sẽ xẩy ra trong tương lai. Vậy mà không hiểu vì sao ông tiến sĩ trẻ tuổi ấy lại bị những người tự xưng là “thương binh” đó đến đe doạ hành hung ngay tại nơi làm việc. Hơn thế nữa, nhóm thương binh này sau đó lại còn làm đơn gửi đi khắp các cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước để tố anh Diện về tội “kêu gọi tẩy chay Điện Hạt Nhân Ninh Thuận”. Lạy Chúa, không biết trên trời nay còn có Trời nữa hay không!

THƯƠNG LẮM CÁC ANH ƠI!

(Thư gứi các anh “thương binh”)

Nghe nói các anh vừa đập phá
Ở Viện Hán Nôm, chuyện động trời!
Năm xưa chinh chiến vì đại nghĩa(1)
Nay nghèo, thương lắm các anh ơi!

Nhưng nhớ lời xưa ông cha dạy
“Đói sạch, rách thơm” sống ở đời
Nhân phẩm con người sao nỡ bán
Cho “phường”, cho “nhóm” lũ ma trơi?

Bốn trăm ngàn tỷ xây Nhà Máy(2)
Các anh được hưởng tới mấy mươi?
Mà phải lên gân hùng hổ thế
Cho phường tham nhũng chúng chia bôi?

Anh Diện chỉ là người đại diện
Của dân nghèo đói nước mình thôi
Vay hai mươi tỷ, tiền đâu trả?(3)
Mà nhỡ sóng thần lại đi toi!

Lo cho dân, nước nay khổ thế!
Quyền lực vào tay “nhóm”, “phường” rồi
Dân kiện lên trời, dân cứ kiện
Quan làm xin chớ nói lôi thôi!

Công an không đến, dùng “đầu gấu”
Chưa thoả, giở trò tố khắp nơi
Hồ sơ đã có “trên” thụ lý
Chỉ người lương thiện khổ thân thôi!

Anh Diện chỉ là người lương thiện
Bố đẻ vừa mất, mẹ già rồi!
Các anh đừng có nghe xui dại
Hại người tức hại chính mình thôi!

Hà Nội, 27/5/2012
TS Đặng Huy Văn
-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
----------------------- 
(1) Các anh “đầu gấu” ấy tự nhận mình là “thương binh của chiến trường K năm xưa” từng đi diệt bọn Pôn Pốt ở Căm-pu-chia trong thời gian 1979-1989.
(2) Nhà Máy Điện Hạt Nhân Ninh Thuận kinh phí dự trù khoảng trên 400 ngàn tỷ đồng tiền Việt Nam.
(3) Vốn xây dựng Nhà Máy Điện Hạt Nhân Ninh Thuận dự kiến phải đi vay của nước ngoài khoảng trên 20 tỷ Đô-la Mỹ.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đất Nguồn Bất Ổn Chính Trị.

Ổn định chính trị là một chiêu bài luôn được dùng để thu hút đầu tư quốc tế và trấn an cán bộ đảng viên về sự vững mạnh của đảng Cộng sản Việt Nam. Thế tại sao ngày 2/5/2012, Nguyễn Tấn Dũng đã phải nhìn nhận các vụ khiếu kiện đất đai tạo ra những điểm nóng là những mầm mống gây bất ổn chính trị - xã hội ? Đến ngày 7/5/2012, trong bài diễn văn khai mạc Hội Nghị Trung Ương Đảng Lần Thứ 5 về việc “sửa sai Hiến Pháp”, Nguyễn Phú Trọng yêu cầu khi bàn về vấn đề đất đai phải theo hướng “giữ vững ổn định chính trị” ?

Đất là nguồn sống của nông dân, nắm được nguồn sống của người dân là đảng Cộng sản nắm được quyền lực kinh tế và chính trị. Chả thế sáu mươi năm về trước, năm 1952, Hồ Chí Minh đã phải nhiều lần sang Tàu sang Nga xin phê chuẩn Chương Trình Cải Cách Ruộng Đất nhằm tước đọat quyền tư hữu ruộng đất của nông dân. Trong sáu mươi năm qua, phương cách độc quyền quản lý đất đai đưa Việt Nam và cả Trung Hoa, từ bế tắc này sang bế tắc khác dẫn đến bất ổn chính trị dấu hiệu cáo chung của thời đại cộng sản.

Dưới chế độ cộng sản, đảng và nhà nước quản lý đất, người dân chỉ là những người thuê đất. Theo luật do nhà nước cộng sản đặt ra năm 1993 thì nông dân chỉ được giao đất sản xuất nông nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối trong vòng 20 năm. Như thế năm 2013 sẽ là năm kết thúc 20 năm giao đất.

Cứ mỗi lần phân chia lại ruộng đất là mỗi lần cán bộ đảng viên địa phương có tòan quyền quyết định. Để được giữ đất nông dân phải cầu cạnh hối lộ, tạo cơ hội tham nhũng lạm quyền. Ngay cả đựơc hối lộ nhà cầm quyền địa phương có tòan quyền lấy lại đất giao cho gia đình, bà con hay những người có thể trả cho họ những khỏan tiền cao hơn.

Người cầm sổ đỏ thường nghĩ là đất, là nhà của họ. Thực ra đất và nhà đó vẫn thuộc về đảng và nhà nước cộng sản. Bởi thế bất cứ lúc nào nhà cầm quyền các cấp vẫn nhân danh lợi ích quốc gia để trưng mua, trưng dụng hay cưỡng chế đất đai. Việc này đẩy hằng triệu người thành dân oan mất đất, mất nhà mất nguồn sống. Khi đảng Cộng sản còn cai trị một ngày kia có thể đến phiên bạn mất đất, mất nhà.

Chính nhờ nắm quyền quản lý ban phát đất nên nhà cầm quyền trở thành địa chủ cường hào đỏ, trong khi người nông dân trở thành dân “vô sản” không một tấc đất trong tay và càng ngày càng trở nên nghèo khó. Tầng lớp nông dân vô sản mỗi ngày một đông hơn, một bất mãn hơn, trở nên bạo động hơn và sẵn sàng hy sinh cho quyền được sống của họ và gia đình.
Đầu năm nay gia đình Đòan văn Vươn đã nổ súng chống trả công an bộ đội. Tín hiệu của sự chống trả cho thấy đến lúc người dân Việt sẵn sàng “một là sống hai là chết” bảo vệ miếng cơm manh áo của họ không để lọt vào tay bạo quyền cộng sản.

Sang tháng tư, hằng ngàn người dân Văn Giang Hưng Yên đã ném bom xăng đánh trả lực lượng công an. Khi công an rút đi thì dân kéo nhau ra đồng chiếm lại đất đai.
Khi cuộc đấu tranh Văn Giang còn nóng thì lực lượng công an và chó săn lại đồng lọat tấn công nông dân Vụ Bản, Nam Định. Tại Vụ Bản còn có 1 điểm đáng chú ý là bà con đã treo các lá cờ đỏ với mũi sao vàng chũi xuống đất, dấu hiệu cáo chung của đảng Cộng sản Việt Nam.

Cuộc đấu tranh càng ngày càng trở nên sáng tạo và đa dạng. Trưa 22-5-2012, tại Cái Răng, Cần Thơ, bà Phạm Thị Lài (SN 1960) và con gái là Hồ Nguyên Thủy (SN1979) đã khỏa thân để ngăn cản việc chiếm đất của gia đình.
Khác với cuộc nổi dậy của nông dân Thái Bình năm 1996, lần này các cuộc đấu tranh bề nổi đã nhanh chóng biến mất. Nhưng là đấu tranh để bảo vệ quyền sống nên bề sâu cuộc đấu tranh mỗi lúc một nóng hơn.

Tin tức nông dân Việt Nam nổi dậy chống nhà cầm quyền cộng sản đã được các hãng thông tin quốc tế nhanh chóng truyền đi.

Đặc biệt tại Canberra thủ đô Úc Đại Lợi, một dân oan Việt Nam anh Trương Quốc Việt đến tọa kháng trước toà đại sứ cộng sản và trước Quốc Hội Liên Bang. Anh đã được dân biểu Philip Ruddock và dân biểu Laurie Ferguson thuộc Ủy Ban Điều Tra Nhân Quyền của Quốc Hội Úc, quan tâm đến thăm hỏi. Anh Việt cho hai dân biểu biết anh sẽ trở về Việt Nam. Dân Biểu Philip Ruddock đề nghị anh gởi đơn tường trình sự việc cho Hội đồng Nhân Quyền, họ sẽ xem xét và yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội giải thích về trường hợp của anh và gia đình.

Qua một Thông báo Báo Chí ra ngày 25-5-2012, anh Trương Quốc Việt cho biết: “Ngày 11/5/2012 gia đình tôi tại VN đã bị Công An đến “viếng thăm” và ngày 23/5/2012 một số nhân viên của Công ty của tôi đã nhận được giấy mời đi gặp Công an. Tôi cho đây là một hình thức khủng bố tinh thần, đe doạ và áp đảo người thân trong gia đình tôi và những người cộng sự làm việc của tôi của nhà nước và công an CSVN để buộc tôi phải im tiếng.” Anh Việt đã gởi bản Thông Báo đến các dân biểu tại Úc đề nghị họ lên tiếng yêu cầu nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngừng việc đe dọa và khủng bố này trên nhân viên và thân nhân của gia đình anh.

Ngày 22/5/2012, những người Việt Cồn Dầu Đà Nẵng tầm trú tại Thái Lan đã lên đường sang Hoa Kỳ định cư. Với chính phủ Tây Phương việc các lực lượng vũ trang tấn công đàn áp nông dân để cướp đất, cướp ruộng vừơn là đã vi phạm nhân quyền. Và nếu nạn nhân chứng minh được họ bị đe dọa khi về lại Việt Nam họ được xem là những người tị nạn chính trị. Để ngừa trước một làn sóng thuyền nhân mới rời Việt Nam đi tìm tự do, Chính phủ các quốc gia Tây Phương hiện rất quan tâm đến hành động cướp đất đàn áp dân oan của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Trước khi sự kiện Văn Giang xảy ra, Khối 8406 đã ra Tuyên bố về vấn đề nông dân bị tước đoạt quyền tư hữu ruộng đất tại Việt Nam. Bản Tuyên bố kêu gọi mọi người lên tiếng bênh vực quyền lợi của các dân oan mất đất mất nhà.

Ngày 15/05/2012 vừa qua, Ủy ban Công lý và Hoà bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam đưa ra một bản Nhận định chính thức kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản “…nên cấp tốc sửa đổi Luật đất đai để người dân được quyền sở hữu đất và hạn chế tối đa quyền thu hồi đất của các cấp chính quyền”. Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền cũng đã lên tiếng về việc nông dân bị tước đoạt ruộng đất và lên án việc dùng bạo lực để đàn áp nông dân.

Đạo Hòa Hảo và Đạo Cao Đài là hai tôn giáo với đa số các tín đồ thuộc gia đình nông dân và nhiều gia đình là nạn nhân của cưỡng chế đất. Chưa kể nhiều nơi thờ phượng và cơ sở các tôn giáo hiện đang bị nhà cầm quyền chiếm đóng. Cuộc đấu tranh giành lại đất thờ phượng vẫn ngấm ngầm tồn tại có khả năng bộc phát bất cứ lúc nào. Khi các tôn giáo nhập cuộc là lúc đảng cộng sản cáo chung.

Các cuộc đấu tranh đã buộc đảng Cộng sản phải cho mở Hội nghị Trung ương Đảng bàn về việc sửa sai Hiến pháp và sửa sai quan hệ sở hữu đất đai. Ngay khi Hội Nghị chấm dứt, Phó Chủ nhiệm Quốc hội Tiến sĩ Nguyễn Sỹ Dũng đòi hỏi phải xét lại cả cách hành xử của nhà nước cộng sản vì “Pháp luật không cho phép đập phá nhà của công dân. Pháp luật không cho phép đánh hội đồng các nhà báo (và bất cứ công dân nào khác).” Điều buồn cười là pháp luật lại chính do nhà nước cộng sản sọan ra. Họ sọan ra mà không tuân theo.

Ngay cả cái gọi là “Hiến Pháp” nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Điều 23 quy định trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia, thì việc trưng mua, trưng dụng phải trả cho người dân theo giá thị trường. Hiến Pháp này do đảng Cộng sản họp nhau sọan ra, thế mà họ còn không tôn trọng nói gì đến những việc khác.
Phó Giáo sư Phạm Duy Nghĩa, Chủ nhiệm Khoa Luật, Đại học Kinh tế thì ví Hiến Pháp của nhà nước cộng sản chỉ là “…cương lĩnh của nhà nước, của những người lãnh đạo,…” Điều này cho thấy ở thời điểm cáo chung đảng Cộng sản không còn tôn trọng các quy định mà chính họ đã đặt ra.

Còn về phía người dân ông Phạm Duy Nghĩa nhận xét :” Dư âm của tâm lý thần dân đã tồn tại ở Việt Nam cả ngàn năm nay không thể một sớm một chiều mà tan biến được. Cần phải có quá trình và thời gian để người dân nhận biết đầy đủ về quyền công dân của mình, hiểu rằng quyền được nói, được biết, được tự do hội họp, biểu tình của công dân là những quyền đương nhiên họ được hưởng. Khi tinh thần công dân tăng lên mới xuất hiện nhu cầu đòi các quyền đó phải được tôn trọng.” Quy luật đấu tranh cho thấy là thần dân khi gặp bạo chúa tham quan thì chỉ còn một cách là đòan kết đứng lên lật đổ bạo quyền.

Sự kiện Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản vừa qua, đã đánh động nhận thức của người dân, để giữ được đất đai là nguồn sống của họ và gia đình, tạo ra tinh thần đòan kết, gắn bó với nhau và công khai sẵn sàng trực diện đấu tranh. Khi người dân đứng lên đấu tranh đòi quyền sống, thì nhà cầm quyền cộng sản sẽ mất dần quyền lực.

Trên thực tế nhà cầm quyền địa phương phải sống bằng “bán” (thực ra là cho thuê) đất và tham nhũng để lấy tiền đóng cho Trung Ương. Trung Ương cũng cần “bán” đất để có tiền chi cho các lực lượng vũ trang. Khi các vụ cưỡng chế đất đai gia tăng, nhà cầm quyền sản Việt nam phải tăng cường các lực lượng vũ trang và như thế rất cần có tiền.

Tài nguyên đất liền thì đã bị tận khai. Tài Nguyên biển thì bị Trung cộng phong tỏa. Vay nợ quốc tế thì càng ngày càng gặp khó khăn. Đầu tư quốc tế thì gặp phải “bất ổn chính trị” càng ngày càng sút giảm. Kinh tế khủng hỏang triền miên không lối gỡ. Thuế thì thất thu. Đảng Cộng sản chỉ còn một lối thóat duy nhất là “bán” đất. Mà “bán” đất thì phải mạnh tay cưỡng chế. Cưỡng chế thì dân lại nổi lọan. Khi ấy chính trị càng trở nên bất ổn. Càng bất ổn chính trị thì cơ hội sống còn của đảng Cộng sản càng thấp.

Sáu mươi năm về trước Hồ chí Minh đã lừa bịp “người cày có ruộng” để những người nông dân chất phát liều thân chiến đấu. Ngày nay chế độ Cộng sản đang trên đường phá sản, người dân đang nhận ra đảng cộng sản chỉ là bọn cướp đất, cướp nguồn sống của người dân. Hằng triệu Đòan văn Vươn đang đứng lên bằng tất cả những phương tiện có được để giành lại quyền sống cho họ và gia đình.

Đất không phải chỉ là nguồn bất ổn chính trị, đất sẽ là nguồn khởi phát để người dân đứng lên lật đổ bạo quyền cộng sản. Với giới cầm quyền cộng sản chính trị đồng nghĩa với cai trị, bởi thế Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn phú Trọng run sợ phải công khai xác nhận đất là nguồn bất ổn chính trị.

Bài viết tới người viết xin chia sẻ cùng bạn đọc suy nghĩ về cai trị và chính trị. Xin đón đọc.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi.
28/5/2012
-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
-----------------------


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều