Hành trình tưởng niệm nổi tang thương của đồng bào Việt Nam tại trại Panat Nikhom

12:34 |
BANGKOK, một ngày tháng năm oi bức, tôi đón nhà hoạt động cách mạng, người chiến sỹ vì Tự Do, người chị cả, người mẹ của tôi-- LÊ CHÂN tức Chiến sỹ NGUYỄN THỊ NGỌC HẠNH tại nhà ga Hua Lam Phon trong trung tâm BANGKOK. Khi thấy chị từ xa, tôi bước đến và được đón nhận trong vòng tay ấm áp của chị.

Tôi cảm thấy thật hạnh phúc, cảm giác hân hoan, hãnh diện và tràn đầy nhuệ khí đủ để mình bước tiếp trên con đường mà mình đang đi vì dân tộc VIỆT. Bước ra khỏi nhà ga,chúng tôi tiếp tục hành trình mà linh khí Đất Trời, Hồn Thiêng Sông Núi đã đưa chúng tôi đến với nhau để hợp tác hành động.

Sau một ngày nắng cháy da người, chị tả sơ lược cho tôi về chuyến dò đường trước của chị về trại tị nạn PANAT NIKHOM và kế hoạch dựng lên tấm bia mộ để tưởng nhớ những người bạn, đồng bào của chúng ta đã tuẫn tiết tại trại tị nạn để phản đối lệnh cưỡng bức hồi hương,quay về sống với lũ Cộng sản rừng rú, mặt người dạ thú tại Việt Nam.

Những đồng bào bất hạnh đã dũng cảm cắt tay, mổ bụng,treo cổ, để chọn lấy cái chết để những người còn lại có cơ may thoát khỏi lệnh cưỡng bức và những người trước đó đã tuyệt vọng mà quyên sinh.

Tạm chia tay chị, để mỗi người một việc mà hành động theo dự định.Tôi cảm thấy lưu luyến và thương xót, đồng thời cảm phục chị,người phụ nữ can đảm quyết đoán mạnh bạo đã dấn thân mình cho Đất Nước mà không nghĩ đến sức khỏe bản thân của chính mình.Với thân hình mảnh khảnh,tiều tụy, bàn chân loang lỗ, trán bầm mặt xưng vì té ngã trên đường bôn ba trèo đèo lội suối trong tuyến đường xuyên rừng băng qua 3 quốc gia từ TÂY TẠNG đi đến THAILAND trong mưa gió.
con đường vào trại tị nạn Panat Nikhom ngày nay
Người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường, người đàn bà VIỆT NAM đã làm cho tập đoàn Mafia Cộng sản điên đầu,khốn đốn bấy lâu nay, ngươi chiến sỹ vì Lý tưởng Tự Do, nhà hoạt động cách mạng lẫy lừng mà tôi được nghe biết lại giản dị, bình dân đến bất ngờ.

Chị có thể nhịn ăn,sống nơi chổ tồi tàn để dành ít ỏi tài chính mà minh có để chia sẻ với đồng bào khốn khổ tại đây.Ôi! thật không thể tả,không thể nói bằng lời khi tôi chứng kiến con người thật việc thật.

Ngày thứ 3, khi tôi gặp chị tại BANGKOK này thì cũng là lúc chúng tôi chuyển bước về tỉnh CHONBURY, nơi có trại tị nạn của đồng bào VIỆT NAM năm xưa. Mười hai giờ trưa nắng đổ lửa, chúng tôi đến được trại tị nạn PANAT NIKHOM, 1 trong 2 trại tị nạn lớn nhất THAILAND ngoài trại SIKHEW. Ngồi trên xe Honda ôm,cách ngôi miếu thờ đồng bào vài phút xe chạy, chị chỉ bao quát cho tôi toàn cảnh khu tị nạn.Trước mắt tôi là 1 cánh rừng mới trồng,còn phía bên kia đường là khu trại lính mà theo lời chị nói nó là khu Ô. Chưa bao giờ tôi bước đến nơi này nhưng khi nghe chị nói và dừng chân trước ngôi miếu, bên cạnh cây da lâu năm, trong người tôi có 1 cảm giác gì đó thật khó tả, da gà tôi nổi khắp nơi, cảm giác lạnh sống lưng chạy khắp người tôi hình như linh hồn oan khiên của đồng bào đang quanh quẩn đâu đây. Nhìn vào ngôi miếu hơi hoang tàn vì lá khô rơi rụng đầy và nhang khói lạnh tanh, cùng ít vật phẩm cũ kỹ mà người trước cúng tế, tôi cảm thấy chạnh lòng và nghẹn lời.Ngôi miếu xơ xài, ọp ẹp và dễ sập như số phận của những đồng bào của tôi trước đây.

ngôi miếu trước cổng trại khu "O"
Trong miếu, tôi thấy có cúng gương lược và quần áo phụ nữ,thì ít nhiều tôi đã hiểu vì sao, nói ra thì e ngại tới các vong hồn các vị đã quyên sinh . Nhưng tôi phải nói ra để mọi người biết được cái khổ sở, đau đớn của người tị nạn trong bối cảnh lúc bấy giờ.Theo tôi,nguyên nhân vì sao dân trong vùng cúng quần áo phụ nữ cùng gương lược ,là vì oan hồn của các vị phụ nữ trong trại bị thổ phỉ,lính Thái... lúc bấy giờ hãm hiếp và lột trần trước khi chết nên hồn oan khuất hiện về và người Thái đã thấy vậy nên cúng tế.Nhìn sang chị Hạnh, tôi thấy đôi mắt của chị đã ướt đẫm và khuôn mặt đầy đau khổ và bi phẫn, xót xa vì thân phận người tị nạn.

Chúng tôi bắt tay vào dọn dẹp, sửa sang ngôi miếu. Vì không đủ thời gian, và cũng vì chị Hạnh chỉ tạm quá cảnh sang đây rồi phải tiếp tục các công việc cấp bách khác nên chúng tôi không thể làm được Tấm bia Tưởng Niệm cho đúng cách, trang trọng hầu sưởi ấm lòng các đồng bào đã tuẫn tiết tại đây.Chúng tôi đành in ra và ép vào khung hình với những lời tưởng nhớ đồng bào mà thôi.Chúng tôi hẹn với lòng sẽ quay trở lại để dựng tấm bia khang trang hơn cùng việc tu sửa lại ngôi miếu.
Chị Ngọc Hạnh dọn dẹp lại ngôi miếu
Tôi nghĩ,những việc làm này không ai bắt buộc chúng tôi nhưng với trách nhiệm ,lương tri của con người , mỹ tục của người VIỆT NAM,nhất là của những người hết lòng Vì Dân Vì Nước, đã dám dấn thân vì đại cuộc chung thì đây là việc phải làm, là hành động của người còn sống dành cho người đã khuất,những người không may mắn.Sự việc dù đã trải qua hàng hai , ba chục năm nhưng tôi nghĩ việc làm khiêm nhường này của chúng tôi sẽ làm ấm áp hương hồn của những người đã khuất.

Tôi lặng lẽ dọn dẹp cỏ dại quanh ngôi mộ, còn chị Hạnh thì vừa khóc vừa làm.

Không gian nơi này rơi vào chìm lắng, thật liêu trai như quay trở lại thời điểm tang thương khổ nạn của mấy mười năm về trước . Hầu như hai chị em chúng tôi được Hồn Thiêng Sông Núi và Anh linh của người đã khuất dìu dắt vào quá khứ để cảm nhận nỗi đau, nỗi tang thương mất mát của đồng bào mà quyết tâm vững chắc hơn trên con đường cứu nguy Dân Tộc Ôi!

Thật diệu kỳ, như có phép lạ , bàn thờ giờ đây sáng sủa, thanh thoát và thuần khiết như hương hồn những người đã khuất cảm nhận được sự quan tâm chia sẻ từ tấm lòng của những người còn sống nên cảm thấy mãn nguyện hơn chăng?.

Hay là tâm hồn chúng tôi được thanh thản, nhẹ nhàng vì ít nhiều cũng làm tròn bổn phận của người may mắn dành cho những số phận bi thương, tan tác của đồng bào. Chúng tôi tự nghĩ là mình đã làm tròn trách nhiệm lương tri, nét đẹp văn hóa mà một người VIỆT thuần túy được đào tạo, người may mắn mang dòng máu VIỆT có dòng gien đạo đức tốt đẹp này.

Hương khói, hoa quả ,trà nước xong , chi HẠNH vừa kể vừa chỉ cho tôi thấy các dấu vết còn xót lại trên nền đất tại đây. Chị chỉ cho tôi dấu vết cái nền của Phòng Tiếp Nhận người mới đến, khu transit ,khu O ,nhất là chị tả cho tôi nghe về cổng chính của trại tị nạn, nơi đặt một miếu nhỏ dưới gốc cây.Đây là nơi đã thấm đẫm nhiều nước mắt và máu huyết của đồng bào vì họ đã dùng tất cả các biện pháp hành động để tuẫn tiết để phản đối lệnh hồi hương, nơi mà trước đây khăn tang quấn đầy chi chít.... Chị kể trong nước mắt và âm giọng nghẹn ngào. Rồi tôi cùng chị đi quanh một vòng trại để chị hồi tưởng lại quá khứ đau thương.Qua bên kia đường, khu Ô bây giờ đã là trại lính quy mô và khang trang . Chị bước đến và chụp hình với người lính Thái đứng gác cổng.Họ chào chúng tôi với nghi thức bồng súng và chào tay nghiêm trang ( theo tôi được biết , đây là nghi thúc chào đón khách quý, người mà họ tôn trọng chứ không phải như cách chào thông thường hàng ngày).Chị chụp hình với tư thế đứng giữa 2 người lính Thái. Tấm hình này làm chị nghẹn ngào thốt lên rằng:"
Chị Ngọc Hạnh thắp nén hương cho những người tuất tiết
Tôi đang đứng đây,đứng giữa oán và ân".Oán là đồng bào VIỆT NAM đã chết dưới tay người Thái rất nhiều như : cướp rồi giết. hiếp rồi giết. đánh chết trong các trại tị nạn.v.v, . ÂN là cũng nhờ mảnh đất tạm bợ này mà hàng triệu người VIỆT NAM thoát khỏi bàn tay hung tàn của bọn Cộng sản để được định cư, tái dựng cuộc đời mới nơi Đệ tam Quốc gia.

Sau khi đi thăm và hồi tưởng lại những ký ức, chúng tôi ra về để trở lại thủ đô Bangkok nhưng trên đường rời khỏi nơi này thì như là hương hồn của những người đã khuất thúc giục nhắc nhỡ chúng tôi, để chúng tôi phải nghĩ đến việc đi tìm lại mồ mả của những đồng bào được an táng tại đây.Chúng tôi đi vòng vòng hỏi dân địa phương nhưng họ không biết.

Chúng tôi đành ngậm ngùi trở về vì thời gian không cho phép chúng tôi lưu lại lâu và cũng vì chị Ngọc Hạnh còn nhiều công tác đặc biệt khác phải làm.

Tôi đã dặn lòng mình,khẽ bảo trong thâm tâm là sẽ quay trở lại đây để dựng lên tấm bia cho đàng hoàng, và xứng đáng với tấm lòng của những người đã khuất và tìm cho ra mồ mả để tu sửa cũng như nhang khói dù biết rằng hơn 20 năm trôi qua rồi nhưng thiết nghĩ những hành động dù muộn màng này cũng ít nhiều làm ấm lòng các chiến sỹ đã tuẫn tiết bỏ mình vì Lý tưởng Tự Do cho chính mình và nhất là cho dân tộc VIỆT NAM.

Hàng Tấn Phát

BANGKOK.25/05/2012
-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
"Hình ảnh do tác giả cung cấp"
-----------------------


NGƯỜI SỐNG VÌ LÝ TƯỞNG TỰ DO, DÂN CHỦ ,HẠNH PHÚC CỦA TỘC VIỆT






Đọc tiếp…

Thư phản đối Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử tại VN đăng trên báo Nhật

11:44 |
1. Tin do hãng JIJI Press Nhật Bản đưa ngày 24/5/2012
(Ảnh chụp màn hình, tin đầu tiên trong phần “Top news”, có đánh dấu mũi tên đỏ)

Nội dung nguyên văn

日本は原発輸出停止を
ブログで署名運動、大使館に抗議文書届く

【2012/05/24 ハノイ時事】

ベトナムのブログで、日本に原発建設への協力停止を求める抗議文書への署名運動が行われ、23日までにハノイの日本大使館に文書が郵送で届いた。大使館は文書の内容は明らかにしていないが、地元メディアによると、 署名者は100人以上で、 原発事故を起こした日本が輸出するのは「無責任」と批判している。共産党一党支配のベトナムで、原発建設という国策に反対する活動が行われるのは異例。
抗議文書は野田佳彦首相宛てで、東京電力福島原発事故の結果、日本の原発がすべて停止したと指摘。日本の技術力でも事故を防げなかったのに、ベトナムで原発建設に協力するのは「無責任で不道徳」と非難して
いる。文書は日本の外務省にも送られたという。
署名運動の呼び掛け人はブログで、運動への妨害活動があったことを明らかにした。現在、抗議文書は掲載されていないが、「原発は危険」「中国から攻撃されたらどうする」など、原発に反対する多くの意見が書き込まれている。
ベトナムは南部のニントゥアン省に原発を建設する予定で、第1期工事はロシアが、第2期工事は日本が受注した。福島原発事故後も、ベトナムは日本への発注方針を変えていない。


Tạm dịch:

Đại sứ quán tại Hà Nội nhận được văn bản phản đối từ phong trào vận động thu thập chữ ký yêu cầu Nhật Bản đình chỉ việc xuất khẩu công nghệ điện hạt nhân sang Việt Nam
(24/05/12, Văn phòng Jiji Press tại Hà Nội)

Qua một blog tại Việt Nam, phong trào vận động ký tên vào văn bản kiến nghị phía Nhật Bản ngừng hợp tác trong việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam đã được tiến hành.

Văn bản này được gửi tới Đại sứ quán Nhật Bản tại Hà Nội bằng đường bưu điện từ trước ngày 23/5. Đại sứ quán chưa tiết lộ cụ thể về nội dung của văn bản, tuy nhiên theo truyền thông địa phương, số người tham gia ký tên đã lên tới trên 100 người, và ở đây phê phán việc Nhật Bản vẫn tiến hành xuất khẩu công nghệ lò phản ứng hạt nhân sau sự cố Fukushima là "sự vô trách nhiệm".

Tại quốc gia có một đảng cầm quyền là Đảng Cộng sản như Việt Nam, việc tiến hành phản đối một chính sách quốc gia như xây dựng nhà máy điện hạt nhân là điều không bình thường/không có tiền lệ.

Văn bản kiến nghị đã đề tên người nhận là Thủ tướng Chính phủ Nhật Bản Yoshihiko Noda. Văn bản chỉ ra rằng, sau sự cố hạt nhân Fukushima I, công ty Điện lực Tokyo, Nhật Bản đã cho ngừng hoạt động toàn bộ các nhà máy điện hạt nhân của mình. Văn bản phê phán việc Nhật Bản dù không thể ngăn chặn sự cố với khả năng kỹ thuật của mình nhưng vẫn tiến hành hợp tác xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam là hành động "vô trách nhiệm và không có đạo đức". Văn bản này cũng đã được gửi tới cả Bộ Ngoại giao Nhật Bản.

Người đã tiến hành kêu gọi thu thập chữ ký qua blog của mình cho biết, đã có hoạt động được tiến hành để ngăn trở cuộc vận động này. Hiện tại văn bản kiến nghị không còn đăng tải trên blog, tuy nhiên có thể thấy tại đây có nhiều bình luận bày tỏ ý kiến phản đối điện hạt nhân như “điện hạt nhân là nguy hiểm” và “nếu Trung Quốc tấn công vào các lò phản ứng thì sẽ ra sao”...

Việt Nam đã lên kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại một tỉnh phía Nam là Ninh Thuận Trong giai đoạn đầu tiên một tổ máy sẽ do phía Nga tiến hành xây dựng và Nhật Bản đã nhận được đơn đặt hàng tổ máy điện hạt nhân thứ hai. Ngay cả sau khi sự cố hạt nhân tại Fukushima xảy ra, Việt Nam vẫn không thay đổi chính sách của mình trong quyết định đặt hàng phía Nhật Bản.

Các tin tương tự khác:

2. Nội dung do hãng tin JIJI Press đưa ngày 23/5/2012 được đăng lại trên Yahoo Japan
Đường link: http://headlines.yahoo.co.jp/hl?a=20120523-00000142-jij-int

Nội dung nguyên văn:

2012年5月23日 20:38 (時事通信社)
日本は原発協力中止を=ベトナムで署名運動
【ハノイ時事】ベトナムのブログで、同国の原発建設に対する日本の協力中止を求める抗議文書への署名運動が行われ、23日までにハノイの日本大使館に文書が郵送で届いた。大使館は文書の内容を明らかにしていないが、地元メディアによると、東京電力福島第1原発事故を起こした日本の原発輸出は「無責任」と批判、100人以上が署名した。共産党一党支配のベトナムで国策に反対する活動は異例。  著作権は時事通信社に属します。
© 2012 JIJI PRESS LTD. All Rights Reserved.

3. Nội dung của Kyodo News được đăng lại trên U.S Frontline ngày 21/5/2012 (giờ tại khu bờ đông nước Mỹ) Đường link:  http://www.usfl.com/Daily/News/12/05/0521_024.asp?id=95880
日本は原発協力をやめよ ベトナムでネット署名
________________________________________

ベトナムで今月、日本政府に対してベトナムの原発建設への協力をただちにやめるよう求める抗議文書への署名運動がインターネット上で行われ、呼び掛け人の一人によると、在ベトナム日本大使館や日本外務省に宛て21日、郵便などで文書を送った。

ベトナムは中部に建設する原発2基を日本に発注すると決定、東京電力福島第1原発事故後も方針は変わっていない。共産党独裁体制下にあるベトナムでは言論の自由も制限されており、反原発運動などは珍しい。同呼び掛け人は、内外のベトナム人453人が署名したとしている。

野田佳彦首相に宛てた抗議文書は、日本の技術を持ってしても事故を防げず、日本では多くの人々が原発に強い懸念を持っていると指摘。日本国内の商業用原発50基が今月までにすべて停止したことにも触れた上で、日本政府がベトナムの原発建設を支援するのは「無責任、もしくは非人間的、不道徳な行動だ」などと批判した。(共同)

---------------------------------------

Lá thư phản đối gởi chính phủ Nhật Bản

Bản tiếng Việt:

Việt Nam, ngày 21 Tháng 5 Năm 2012

Kính gửi:
Ngài Thủ Tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda
Cabinet Office, Government of Japan
1-6-1 Nagatacho
Chiyoda-ku, Tokyo 100-8914 JAPAN
Email: Kanteihp-info@cas.go.jp

Đồng kính gửi:
- Ngài Bộ Trưởng Ngoại giao Nhật Bản Koichiro Gemba
Kasumigaseki 2-2-1, Chiyoda-ku, Tokyo 100-8919, Japan
- Ngài Đại Sứ Nhật Bản tại Việt Nam: Yasuaki Tanizaki
27 Liễu Giai, Hà Nội. Email: soumuhan@vnn.vn

YÊU CẦU CHÍNH PHỦ NHẬT BẢN HỦY DỰ ÁN TÀI TRỢ
NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN Ở VIỆT NAM

Kính thưa Ngài Thủ Tướng,
Ngài Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao,
Ngài Đại Sứ,

Chúng tôi - những người Việt Nam ở trong và ngoài nước quan tâm đến vận mệnh của đất nước chúng tôi, gửi thư này để phản đối việc Nhật Bản cho vay xây nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam. Chúng tôi khẩn thiết đề nghị các Ngài và Chính phủ Nhật lập tức rút lại hành động mà chúng tôi cho là có tính chất phân biệt chủng tộc, vô trách nhiệm, ích kỷ và thiếu đạo lý này.

Ngày 04 tháng 5 năm 2012, công ty Hokkaido Electric Power cho ngưng hoạt động nhà máy cuối cùng trong tổng số 54 nhà máy điện hạt nhân tại Nhật Bản, tạm thời chấm dứt sản xuất điện hạt nhân trên toàn nước Nhật.
Quyết định trên của Chính phủ Nhật Bản có được là do hậu quả của vụ tai nạn gần như đạt tới giới hạn của nổ hạt nhân (meltdown) và phát tán phóng xạ vô cùng nguy hiểm từ 4 lò phản ứng hạt nhân của nhà máy điện hạt nhân tại Fukushima Daiichi vào không khí và nước, sau trận động đất và sóng thần kinh hoàng tại đây ngày 11 tháng 3 năm 2011.

Thảm họa hạt nhân Fukushima ảnh hưởng nghiêm trọng đến hàng triệu người Nhật gần nhà máy và tỏa rộng trên bán kính gần 100 cây số, với hậu quả trước mắt và rất lâu dài cho cả nước Nhật. Thảm họa này chỉ thấp hơn vụ nổ nhà máy điện hạt nhân Chernobyl năm 1986, cướp đi sinh mạng hàng ngàn người Liên Xô, hủy hoại cuộc sống của nhiều triệu người tại Ukraina và Nga, di hại nhiều thế hệ, gây ô nhiễm phóng xạ đến cả vùng Bắc Âu rộng lớn.

Nhật Bản, với trình độ kỹ thuật tiên tiến hàng đầu thế giới và những qui định an toàn hết sức gắt gao, tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ xảy ra bất cứ trục trặc dù rất nhỏ nào với nhà máy
điện hạt nhân. Nhưng thực tế, thảm họa kinh hoàng vẫn xảy ra ở Fukushima, khiến người Nhật không thể không cực kỳ lo lắng cho vận mệnh sống còn.

Trước đòi hỏi cấp thiết và thực tế của dân chúng, Quốc hội và Chính phủ Nhật đã hành động kịp thời, quyết liệt và đúng đắn, mọi nhà máy điện hạt nhân phải ngưng hoạt động, chấm dứt việc xây thêm nhà máy điện hạt nhân mới. Đức và Thụy Sĩ đang khẩn trương loại bỏ toàn bộ nhà máy điện hạt nhân đang hoạt động. Mỹ đã ngừng xây thêm nhà máy điện hạt nhân mới từ năm 1979, sau tai nạn nổ một phần lò phản ứng hạch tâm (partial meltdown) tại nhà máy Three Mile Island, tương tự như thảm họa Fukushima. Nhiều nước khác dứt khoát tẩy chay điện hạt nhân.

Nhật Bản đã đóng cửa toàn bộ nhà máy hạt nhân tại Nhật. Không gì biện minh được việc Chính phủ Nhật Bản lại tài trợ, cho phép các công ty Nhật bán trang thiết bị, hay xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại các nước khác trên thế giới. Những người có lương tri không thể hiểu nổi việc làm nghịch lý mới đây của Chính phủ Nhật Bản là cho Việt Nam vay 10 tỷ USD, một số tiền khổng lồ tương đương một phần mười tổng sản lượng quốc gia mà toàn dân Việt Nam sẽ phải gánh chịu trong nhiều năm, để xây nhà máy điện hạt nhân tại tỉnh Ninh Thuận.

Đây là một hành động thiếu trách nhiệm và đi ngược với đạo lý của chính quyền Nhật Bản đối với đất nước và dân chúng Việt Nam. Nếu chính quyền Nhật Bản đã ngưng hoạt động tất cả 54 nhà máy điện nguyên tử ở Nhật Bản, thì chính quyền Nhật Bản không được trợ giúp tài chánh và cùng lúc giao các công ty của Nhật Bản xây nhà máy điện nguyên tử tại các nước khác.

Lẽ nào chỉ có tính mạng người Nhật mới đáng bảo trọng, còn người Việt thì không? Lẽ nào lại đặt lợi nhuận của các công ty chế tạo thiết bị và nhà máy điện hạt nhân của Nhật Bản lên trên an nguy của đất nước và người dân Việt Nam?

Nhiều thập kỷ qua, cách ứng xử của chính quyền và dân chúng Nhật Bản luôn được thế giới nể trọng, như biểu trưng của tinh thần trách nhiệm, đạo lý và cao thượng. Nhưng với chủ trương xuất khẩu nhà máy điện hạt nhân sang Việt Nam, một nước đang ở trình độ khoa học kỹ thuật và điều kiện an toàn còn rất sơ khai và sự hiểu biết của đại đa số dân chúng còn rất non kém về mối nguy có thể di hại cho con người trong nhiều thế hệ do nhà máy điện hạt nhân gây ra, Chính phủ Nhật Bản đang làm tổn hại nặng nề hình ảnh nước Nhật trong con mắt nhân dân Việt Nam và thế giới.

Chúng tôi hy vọng các Ngài, với lương tri và trách nhiệm, có được quyết định kịp thời và đúng đắn để Việt Nam tránh được hiểm họa hạt nhân, gìn giữ và phát huy tình hữu nghị đặc biệt giữa hai dân tộc từng được dày công vun đắp qua nhiều thập kỷ.
Chúng tôi nóng lòng mong đợi thư phúc đáp của Ngài.
Xin gửi đến Ngài lời chào trân trọng.

Thay mặt những người Việt Nam quan tâm:
Giáo sư Nguyễn Thế Hùng, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, Kỹ sư Nguyễn Hùng,
Email: hungthuoc@yahoo.com

Danh Sách 460 người ký tên đính kèm:

Bản tiếng Anh:

Vietnam, 21 May 2012

Prime Minister Yoshihiko Noda
Cabinet Office, Government of Japan
1-6-1 Nagatacho
Chiyoda-ku, Tokyo 100-8914 JAPAN
Email: Kanteihp-info@cas.go.jp

C/c: Minister for Foreign Affairs Koichiro Gemba
Kasumigaseki 2-2-1, Chiyoda-ku, Tokyo 100-8919, Japan
: Japanese Ambassador to Vietnam Yasuaki Tanizaki
27 Phố Liễu Giai, Hà Nội (soumuhan@vnn.vn)

REQUESTING THE JAPANESE GOVERNMENT TO CANCEL THE NUCLEAR POWER PLANT PROGRAM IN VIETNAM.

Dear Prime Minister,
Minister of Foreign Affairs,
Ambassador to Vietnam,

We, the concerned Vietnamese residing in Vietnam and around the world, wish to protest against Japan’s decision to provide loans to the Vietnamese government to construct a nuclear power plant in Vietnam. We strongly urge you and your government to reverse immediately this decision which we consider discriminative, inconsiderate and lacking in morality.

On 4 May 2012, Japan’s Hokkaido Electric Power Co shut down the last of the 54 nuclear power plants. This action has ceased the production of nuclear power throughout Japan.

This responsible decision had been reached as a result of the catastrophic partial meltdown nuclear explosion of four reactors in the Fukushima nuclear power complex, following the severe earthquake and tsunami in the Fukushima region on 11 March 201, spreading deadly radioactive materials in the air and water.

The Fukushima disaster has been affecting millions of Japanese within a radius of 100 km. The long-term impacts on the region’s environment and Japan herself are immeasurable. The degree of severity is second only to the world’s worst nuclear power plant disaster in Chernobyl in 1986. This disaster claimed casualties in the hundreds of thousands, affected millions of lives in Russia and Ukraine, and contaminated a vast area of Northern Europe with deadly radioactive materials for many generations.

Among the world leaders in nuclear technology, Japan has the resources, reliable nuclear safety regulatory processes, and fully established social, economic and political institutions to effectively govern nuclear power plants. Japan has been one of the best-prepared countries in the world. However, despite such precautions, it was unable to prevent the major nuclear tragedy in Fukushima that raised grave concerns for human safety.

Responding to the demands from the people of Japan, the Japanese government and the Parliament had acted promptly and decisively to temporarily cease all nuclear power operations and end new constructions. Other developed countries such as Germany and Switzerland have swiftly adopted nuclear power phasing out policies. The United States has not constructed new nuclear power plant since 1979 after the partial meltdown nuclear explosion at the Three Mile Island nuclear plant. Many countries are now shifting away, vowing to no longer engage with nuclear power.

Vietnam is a country with third world technology know-how, with inadequate and primitive safety standards. Its people lack knowledge of the deadly risks of nuclear contaminations caused by any mishap from a nuclear reactor, with consequences that could affect many generations. Vietnam is amongst the world’s worst-prepared countries to manage a nuclear power plant. A nuclear power plant in Vietnam would inevitably lead to a nuclear catastrophe. The citizens of Vietnam are facing a frightening future, millions of human lives and generations at risk, with unimaginable long-term consequences.

While deciding to cease production of electricity in all nuclear power plants in Japan, the Japanese government continues to provide financial loans and nuclear power construction services to other countries.

Reasonable people do not understand the paradox of the Japanese government's actions in lending 10 billion USD to Vietnam for the construction of a nuclear power plant in the Ninh Thuan province. This huge sum of money equals to a tenth of Vietnam’s annual Gross Domestic Product. The Vietnamese, poor as they are, would carry a large national debt for many generations. In return they will have in their backyard a nuclear power plant which has been considered as devastatingly dangerous and unwanted in Japan and other developed countries.

This financial provision for a nuclear power plant shows clear contradiction, displaying a lack of conscience, or compassion for the citizens of Vietnam.

Are the lives and well-being of the Japanese people worth protecting, yet that of the Vietnamese people worthless?

Is the profit and prosperity of Japanese companies that produce equipment and machinery for nuclear power plants more important than the safety and the well-being of the Vietnamese people?

For many decades, the behaviors of the Japanese government and its people have always been praised in the civilized world, and considered as models for responsibility, morality and nobility. But the policy of exporting nuclear power plants to Vietnam is not consistent with those behaviors. The Japanese government is causing severe damage to the image of Japan in the eyes of the Vietnamese and people around the world.

We appeal to the Japanese government to uphold their long-standing reputation of righteousness and integrity, and to act responsibly and compassionately with the interest of humanity above economic gains by ending the nuclear power export program.

We hope that, with compassion and responsibility, you will quickly come to a rightful and timely decision in order to protect Vietnam. Not only will this decision protects Vietnam from future nuclear catastrophes, it will furthermore protect and consolidate the special relationship between our two peoples over the past decades.

We are anxiously waiting for your reply.
Sincerely yours,
On behalf of concerned Vietnamese:
Prof Nguyen The Hung, Dr Nguyen Xuan Dien, Nguyen Hung.
Contact email: hungthuoc@yahoo.com

List of 460 signatories collected between 14 May to 21 May 2012 is attached:

----------------------

Lá thư phản đối gởi chính phủ Nga

Bản tiếng Việt

Việt Nam, ngày 21 Tháng 5 Năm 2012

Kính gửi:

Ngài Tổng Thống Nga Vladimir Putin
23, Ilyinka Street, Moscow, 103132

Ngài Thủ Tướng Nga Dmitry Medvedev
Government House
2 Krasnopresnenskaya, Naberezhnaya, Moscow 103274

Đồng kính gửi:
- Ngài Bộ Trưởng Ngoại giao Nga Sergey Vikorovich Larvrov
32/34 Smolenskaya-Sennaya pl., 119200, Moscow G-200. (dip@mid.ru )
- Ngài Đại Sứ Nga tại Việt Nam Andrey Kovtun
191 La Thanh Street, Hanoi Vietnam. (rusemb.vietnam@gmail.com)

YÊU CẦU CHÍNH PHỦ NGA HỦY DỰ ÁN TÀI TRỢ
NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN Ở VIỆT NAM

Kính thưa Ngài Tổng Tống
Ngài Thủ Tướng,
Ngài Bộ Trưởng Ngoại Giao,
Ngài Đại Sứ,

Chúng tôi - những người Việt Nam ở trong và ngoài nước quan tâm đến vận mệnh của đất nước chúng tôi, gửi thư này để phản đối việc Nga cho vay 160 tỷ RUB (5 tỷ USD) xây nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam. Chúng tôi khẩn thiết đề nghị các Ngài và Chính phủ Nga lập tức rút lại hành động mà chúng tôi cho là có tính chất thiếu trách nhiệm và thiếu đạo lý này.

Nước Nga với nhiều kinh nghiệm về kỹ thuật hạt nhân đặc biệt về vận hành nhà máy phát điện hạt nhân, tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ xảy ra bất cứ trục trặc dù rất nhỏ nào với nhà máy điện hạt nhân. Nhưng thực tế cho thấy thảm họa nhà máy điện hạt nhân tại Nga vẫn thường xuyên xảy ra, giết hại hàng vạn người, ảnh hưởng sức khoẻ của hàng triệu người dân qua nhiều thế hệ. Chính nước Nga cũng không thể tự mình khắc phục các tai nạn hạt nhân mà phải cần sự giúp đở từ nhiều nước, tốn kém nhiều trăm triệu USD. Dưới đây chỉ một vài tại nạn xảy ra tại các nhà máy điện hạt nhân tại Nga mà công luân được biết đến, trong số rất nhiều tại nạn không được chính quyền thông báo và bị giử bí mật trong thời kỳ chế độ cộng sản.

28/04/1986: Thảm họa nhà máy điện hạt nhân Chernobyl tại Ukraine. Tai nạn nổ hạt nhân nóng chảy toàn phần “complete meltdown” là tai nạn hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử. Cuộc tranh đấu nhằm giới hạn sự lan nhiễm phóng xạ thêm nhiều hơn, và để ngăn chặn thảm họa lan rộng khủng khiếp hơn, phải cần đến hơn 500.000 nhân viên và tốn khoảng 10 tỷ RUB (300 triệu USD). Sư thiệt hại về thân thể thì rất tệ hại, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ. Số trường hợp người chết vì ung thư do phóng xạ hạt nhân gây ra đã lên đến nhiều trăm ngàn người. Thảm họa Chernobyl làm cho nhiều triệu người bị tiếp xúc với các chất phóng xạ độc hại với gần một triệu người bị chết trước tuổi vì cancer từ năm 1986 đến 2004.
http://en.wikipedia.org/wiki/Chernobyl_disaster

24/03/1992: Tai nạn hạt nhân xảy ra tại nhà máy điện hạt nhân Leningrad (St Petersburg) tại Sosnovy Bor gần St. Petersburg, Russia. Một số lượng lớn chất phóng xạ Iodine thoát ra không khí.Nhà máy này đã từng xảy nhiều tại nạn hạt nhân từ năm 1975 cho đến gần đây nhất với tai nạn hạt nhân vào tháng Tám 2009.

http://en.wikipedia.org/wiki/Leningrad_Nuclear_Power_Plant

Ngày 05/11/2004: Một tai nạn hạt nhân tại nhà máy điện hạh nhân Balakovskaya tại Saratov, miện trung nước Nga. Tại nạn này đã làm nhiễm độc phóng xạ nhiều vùng như Samaravà Saransk cách nhà máy gần 300km. Các sinh hoạt buôn bán bị ngăn cấm và dân chúng được lệnh ở trong nhà và đóng kín tất cả cửa sổ.
http://www.commondreams.org/headlines04/1105-20.htm

22/07/2010: Nhà máy điện nguyên tử Kursk tại Kurchatov, một lò phản ứng hạt nhân bị tai nạn gần như bị nóng chảy toàn phần. Giới chức Nga đã ngăn chặn việc đưa tin tai nạn này cho đến khi nhân viên của nhà máy báo tin tai nạn ra ngoài. http://www.bellona.org/articles/articles_2010/kurskNPP_safety 24

Các quốc gia tiên tiến khác có nhà máy điện hạt nhân cũng xảy ra thảm họa hạt nhân tuơng tự như Nga.

Ngày 04/05/2011 Nhật Bản đã tạm ngừng hoạt động tất cả 54 nhá máy điện hạt nhân sau vụ nổ hạt nhân gần như nóng chảy toàn phần của 4 lò phản ứng hạt nhân taị nhà máy Fukushima ngày 11/03/2011, sau trận động đất mạnhvà sống thần tại vùng Fukushima.

Đức và Thụy Sĩ đang khẩn trương loại bỏ toàn bộ nhà máy điện hạt nhân đang hoạt động. Mỹ đã ngừng xây thêm nhà máy điện hạt nhân mới từ năm 1979, sau tai nạn nổ một phần lò phản ứng hạch tâm (partial meltdown) tại nhà máy Three Mile Island, tương tự như thảm họa Kukushima. Nhiều nước khác dứt khoát tẩy chay điện hạt nhân.

Việt Nam là một quốc gia với khả năng khoa học kỷ thuật trình độ của nước chậm tiến, với tiêu chuẩn an toàn vận hành kỹ thuật của các nhà máy yếu kém nói chi đến kỹ thuật bảo vệ an toàn hạt nhân. Người dân hoàn toàn thiếu hiểu biết về những nguy hiểm và tai hại do nhiểm độc phóng xạ ảnh hưởng đến sức khỏe con người, lan truyền qua nhiều thế hệ. Việt Nam đương nhiên là một trong những nước không có kinh nghiệm gì về điều hành nhà máy phát điện hạt nhân. Nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam đương nhiên sẽ dẫn đến mối hiểm họa tại nạn hạt nhân. Dân chúng Việt Nam sẽ phải đối mặt với một tương lai bấp bênh, mạng sống của hàng triệu người dân Việt Nam và nhiều thế hệ nối tiếp phải trực tiếp đối mặt với mối hiểm nguy phóng xa hạt nhân vô hình.

Chúng tôi kêu gọi chánh quyền Nga hành động có trách nhiệm của một nước văn minh tiến bộ mẩu mực, đặt sự an nguy của nhân loại trên những lợi lôc trước mắt về tài chánh, ngừng ngay chương trình xuất khẩu nhà máy điện hạt nhân đến Việt Nam.

Chúng tôi hy vọng các Ngài, với lương tri và trách nhiệm, có được quyết định kịp thời và đúng đắn để Việt Nam tránh được mối họa tai nạn hạt nhân, gìn giữ và phát huy tình hữu nghị đặc biệt giữa hai dân tộc từng được dày công vun đắp qua nhiều thập kỷ.

Chúng tôi nóng lòng mong đợi thư phúc đáp của ngài.

Xin gửi đến các Ngài lời chào trân trọng.

Thay mặt những người Việt Nam quan tâm:
Giáo sư Nguyễn Thế Hùng, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, Kỹ sư Nguyễn Hùng,
Email: hungthuoc@yahoo.com

Danh Sách 460 người ký tên đính kèm:

Bản tiếng Anh:

21 May 2012

President Vladimir Putin
23 Ilyinka Street, Moscow, 103132

Prime Minister Dmitry Medvedev
Government House
2 Krasnopresnenskaya, Naberezhnaya, Moscow 103274

C/c: Minister of Foreign Affairs of Russia, Sergey Vikorovich Larvrov
32/34 Smolenskaya-Sennaya pl., 119200, Moscow G-200. (dip@mid.ru)
: Russian Ambassador to Vietnam, Andrey Kovtun
191 La Thanh Street, Hanoi Vietnam. (rusemb.vietnam@gmail.com)

A REQUEST TO THE RUSSIAN GOVERNMENT TO CANCEL THE NUCLEAR POWER PLANT PROGRAM IN VIETNAM.
Dear President,
Prime Minister,
Minister of Foreign Affairs,
Ambassador to Vietnam,

We, the concerned Vietnamese people residing in Vietnam and around the world, wish to protest against Russia’s decision to provide 160 billion RUB (5 billion US dollars) in loan money to the Vietnamese government to construct a nuclear power plant in Vietnam.
We strongly urge you and your government to immediately reverse this decision which we consider dangerous, short-sighted and lacking in morality.

Vietnam is a country with third world technology know-how, with inadequate and primitive safety standards. Its people lack knowledge of the deadly risks of nuclear contaminations caused by mishaps in nuclear reactors. Vietnam is amongst the world’s worst-prepared countries to manage a nuclear power plant and or consequent accidents.

A nuclear power plant in Vietnam would inevitably lead to a nuclear catastrophe. The citizens of Vietnam are potentially facing a frightening future, millions of human lives and generations at risk, with unimaginable long-term consequences.

Russia, despite its experiences in nuclear technology, especially in operating nuclear power plants, has had numerous accidents occur in the past. The following are just a few of Russia’s nuclear power plant accidents of which the public have knowledge:

28 April 1986: Chernobyl Nuclear Power Plant disaster in Ukraine. The complete meltdown explosion was the worst nuclear accident in history. Radiation caused cancer deaths have reached the hundreds of thousands. The Chernobyl disaster has lead to millions of people being exposed to radioactive contamination with nearly a million premature cancer deaths between 1986 and 2004. The battle to contain the contamination and avert a greater catastrophe involved over 500,000 workers and cost an estimated 18 billion RUB (about 600 million USD). The human cost is tragic and will last for generations. http://en.wikipedia.org/wiki/Chernobyl_disaster

24 March 1992: A nuclear accident happened at the Leningrad Nuclear Power Plant in Sosnovy Bor near St. Petersburg, Russia. Radioactive iodine escaped into the atmosphere. This nuclear power plant has had numerous nuclear accidents since 1975 - even as recently as August 2009.
http://en.wikipedia.org/wiki/Leningrad_Nuclear_Power_Plant

05 November 2004: A nuclear accident occurred at Balakovskaya Nuclear Power Plant in Saratov, central Russia. The accident contaminated areas as far away as Samara and Saransk, 300km from the accident site. Businesses were ordered to close and people were ordered to stay inside behind closed doors.
http://www.commondreams.org/headlines04/1105-20.htm

22 July 2010: At the Kursk Nuclear Power Plant in Kurchatov, one nuclear reactor had a near catastrophic accidental meltdown .The Russian authorities withheld information of the accident and it was only revealed by the employees of the plant. http://www.bellona.org/articles/articles_2010/kurskNPP_safety 24

Even though Russia has extensive experience in building nuclear power plants and implementing nuclear power programs, Russia’s nuclear power plants have been involved in the majority of nuclear power plant accidents worldwide.

The Japanese have temporarily stopped operation in all of Japan’s 54 nuclear power plants as a result of the catastrophic partial meltdown following the nuclear explosion of four reactors in the Fukushima nuclear power complex following a severe earthquake and tsunami in the Fukushima region on 11 March 2011. Deadly radioactive materials were released into the atmosphere contaminating both air and water, affecting millions of Japanese within a radius of 100 km.

Other developed countries such as Germany and Switzerland have swiftly adopted policies phasing out nuclear power plants. The United States has not constructed any new nuclear power plants since 1979 after the partial meltdown nuclear and explosion at the Three Mile Island Nuclear Power Plant. Many countries are now shifting away from nuclear power and committing to developing other sources of energy to meet their domestic needs.

Please allow us, the concerned Vietnamese people residing in Vietnam and around the world, to reiterate that Vietnam is amongst the world’s worst-prepared countries to manage a nuclear power plant. A nuclear power plant in Vietnam would inevitably lead to a nuclear catastrophe because Vietnam is a country with third world technology know-how, inadequate and primitive safety standards. Its people lack knowledge of the deadly risks of nuclear contaminations caused by accidents in nuclear reactors. The citizens of Vietnam are facing a potentially frightening future with millions of human lives and generations at risk and with unimaginable long-term consequences.

We appeal to the Russian Government to act responsibly in the interest of humanity and above and beyond any economic interests, by immediately ending its intention to export its nuclear power program to Vietnam.

We sincerely hope that you will come to a decision that protects Vietnam, the land and its people’s future wellbeing - thereby further protecting and consolidating the special relationship that exists between our two peoples.

We are anxiously awaiting your reply.

Sincerely yours,

On behalf of the concerned Vietnamese:
Prof Nguyen The Hung, Dr Nguyen Xuan Dien, Nguyen Hung
Contact email: hungthuoc@yahoo.com

List of 472 signatories collected from 14 May 2012 is attached:
Đọc tiếp…

Báo chí tận tình săm soi Vinalines

11:15 |
Nếu ví báo chí Việt Nam là một dàn đồng ca thì tất cả các ca sĩ đã theo đúng đôi tay bắt nhịp của nhạc trưởng, vụ Vinalines được mổ xẻ tới nơi tới chốn.

Mặc dù tầm cỡ của vụ Vinalines chưa sánh bằng Vinashin, nhưng nó lại được đặc biệt chú ý trên nhiều khía cạnh khác nhau. Nổi trội hơn cả là việc xét lại vị thế chủ đạo nền kinh tế của các tập đoàn, tổng công ty và doanh nghiệp nhà nước. Kế tiếp thì xì căng đan Vinalines được chuyên gia quốc tế nhìn theo lăng kính chính trị. Truyền thông nước ngoài không ít lần cho rằng, vụ bãi nhiệm Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến và vụ truy nã ông Dương Chí Dũng nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines, là những dấu hiệu của tình trạng mâu thuẫn trong nội bộ Đảng và có thể làm Việt Nam lâm vào tình trạng bất an về chính trị.
Ông Dương Chí Dũng, Cục trưởng Hàng hải, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines đã phê duyệt vụ mua sắm ụ nổi 83M với giá lên tới 26,3 triệu USD (gấp đôi dự toán ban đầu). Nguồn: RFA/Dân Việt online
Nhà nước và Tập đoàn, trách nhiệm về ai

Trả lời Nam Nguyên, Ông Bùi Kiến Thành, chuyên gia kinh tế cấp cao từ Hà Nội nhận định:

“Các cơ quan nhà nước cũng như Quốc hội đã có trao đổi nhiều về việc vai trò doanh nghiệp nhà nước bây giờ là gì? chứ không thể là chủ đạo của nền kinh tế nữa. Bây giờ đa số doanh nghiệp là doanh nghiệp tư nhân, phần đóng góp lớn vào GDP tổng sản lượng quốc nội là từ khu vực tư nhân. Như thế doanh nghiệp nhà nước có còn đóng vai trò chủ đạo nữa hay không là vấn đề cần phải xem xét lại. Nhất là những doanh nghiệp nhà nước quản lý không tốt, làm ăn không hiệu quả thì cần xem lại tất cả, không phải chỉ vấn đề tư duy mà còn là thực tế.”

Đọc báo mạng chúng tôi ghi nhận, chiến dịch truyền thông nhắm vào Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam Vinalines khởi xuất đầu tháng 5, khi các báo đồng loạt đưa tin Bộ Giao Thông Vận tải có kế hoạch trong vòng 8 năm sắp tới sẽ bơm 100.000 tỷ đồng để phát triển Vinalines. Tiếp đó các báo đồng loạt đưa tin về kết luận của Thanh tra Chính phủ sau khi thanh tra Vinalines, theo đó Tổng Công ty đã thua lỗ khoảng 1.700 tỷ đồng trong hai năm 2009 và 2010. Bản báo cáo nói rõ Vinalines sử dụng 23.000 ngàn tỷ để mua 73 con tàu quá cũ, nhiều tàu không thể đăng ký ở Việt Nam và phải làm việc đó ở một số quốc gia không có qui định chặt chẽ về an toàn hàng hải. Kinh doanh vận tải biển của Vinalines từ đội tàu cũ nát nhiều cái nằm ụ nên đã lỗ nặng. Tuổi Trẻ Online mô tả tình trạng này là Vinalines khốn đốn vì đội tàu già.

...sai phạm ở tập đoàn gắn với lợi ích nhóm. Theo lời ông, vụ bắt giữ nhiều lãnh đạo Vinalines phản ánh thực trạng của quản lý tại các Tập đoàn kinh tế, Tổng công ty Nhà nước có rất nhiều khuyết điểm nghiêm trọng. Từ đó đặt ra câu hỏi cần sửa đổi luật pháp như thế nào và trách nhiệm của cơ quan quản lý đến đâu chứ không thể nói sai phạm là của một mình Vinalines.
Báo điện tử Pháp Luật
Tuy vậy mấu chốt để Bộ Công an khởi tố vụ án khởi tố bị can với nhóm lãnh đạo Vinalines lại là vụ mua ụ tàu cũ nát, rồi sữa chữa tiêu tốn 480 tỷ đồng, nhưng cho tới nay ụ nổi không được đưa vào khai thác gây lãng phí rất lớn. Theo Người Lao Động Online, tối 17/5 nhà chức trách đã khám xét nhà riêng và bắt giữ ông Mai Văn Phúc, Vụ phó Vụ Vận tải - Bộ GTVT, nguyên Tổng Giám đốc Vinalines và ông Trần Hữu Triều Phó Tổng Giám đốc Vinalines vì liên quan đến các sai phạm vừa nêu. Riêng ông Dương Chí Dũng, Cục trưởng Hàng hải, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinalines thì đã bỏ trốn và đến ngày 19/5, Bộ Công an đã ra lệnh truy nã đặc biệt và chuẩn bị nhờ Interpol truy nã quốc tế.

Báo điện tử Pháp Luật TP.HCM trích lời TS Lê Đăng Doanh chuyên gia kinh tế cao cấp nhận định rằng, sai phạm ở tập đoàn gắn với lợi ích nhóm. Theo lời ông, vụ bắt giữ nhiều lãnh đạo Vinalines phản ánh thực trạng của quản lý tại các Tập đoàn kinh tế, Tổng công ty Nhà nước có rất nhiều khuyết điểm nghiêm trọng. Từ đó đặt ra câu hỏi cần sửa đổi luật pháp như thế nào và trách nhiệm của cơ quan quản lý đến đâu chứ không thể nói sai phạm là của một mình Vinalines.

Vẫn theo Pháp Luật TP.HCM, TS Lê Đăng Doanh nhấn mạnh, cho tới nay chưa thấy làm rõ trách nhiệm của Bộ Giao thông Vận tải trong vụ Vinashin cũng như Vinalines hiện nay. Ông đặt câu hỏi tại sao có thể kéo dài sai phạm lâu đến vậy, Vinalines đã phung phí ngân sách để mua lại tàu cũ. TS Lê Đăng Doanh đặc biệt lưu ý là việc tái cấu trúc doanh nghiệp Nhà nước, Tập đoàn Kinh tế, Tổng Công ty Nhà nước đòi hỏi quyết tâm chính trị thật lớn vì các tập đoàn này có gắn với lợi ích nhóm. Theo TS Lê Đăng Doanh, có thể khẳng định rằng để các sai phạm kéo dài như vậy chắc chắn có một sự bao che từ đâu đó. Các tập đoàn kinh tế với những khoản thua lỗ lớn như vậy hiện nay đang là một gánh nặng cho nền kinh tế, gây ra rất nhiều nợ nần cho Nhà nước chứ không phải là một thế mạnh của nền kinh tế. TS Lê Đăng Doanh kêu gọi Quốc hội đưa những vấn đề vừa nêu ra thảo luận nghiêm túc tại kỳ họp này.

Những gánh nặng của đất nước

Trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, GSTS Nguyễn Thế Hùng ở Đà Nẵng nhận định rằng:

“Những tập đoàn kinh tế nhà nước giống như những sân sau của các quan chức, họ tìm cách rút ruột và nền kinh tế của đất nứơc không có triển vọng phát triển được, vì nạn tham nhũng kinh khủng quá đối với nước Việt Nam. Bây giờ các tập đoàn kinh tế nhà nước trở thành gánh nặng cho đất nước với cơ chế này thì đây là một ổ tham nhũng.”

Đối với vấn đề quyền lợi nhóm thể hiện ở các tập đoàn kinh tế tổng công ty nhà nước, nhất là khi những vụ sai phạm đổ vỡ được thông tin trên báo chí, chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành nhận định:

“Cần phải xem lại chuyện đề bạt chỉ định ai vào vị trí nào, trong trường hợp của Vinalines, làm sao mà một ông giám đốc của một công ty con làm ăn không ra gì lại được đưa lên làm Tổng giám đốc công ty mẹ.”

Việc bổ nhiệm như thế là bất cập, chuyên gia Bùi Kiến Thành cho rằng ở Việt Nam bên hành pháp không thực sự quyết định cho chức vụ Tổng giám đốc hay Cục trưởng mà là bên Đảng làm. Đề bạt ai làm cái gì, trước hết phải có quyết định của bộ phận qui hoạch cán bộ của Đảng, bên Ban Tổ chức Trung ương Đảng. Ông Bùi Kiến Thành nhấn mạnh:

“Như vậy Đảng cũng nên xem xét phương pháp qui hoạch như vậy có đúng không, nó có vấn đề gì, tại sao nó như thế. Có phải là quyền lợi nhóm hay không, có vấn đề tiêu cực mua quan bán chức hay không. Chuyện đó đã được nêu ra rồi bây giờ là giải quyết thôi.”

Thanh Niên Online ngày 22/5 trích lời ông Vũ Quốc Hùng, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra Trung ương nói rằng, việc bổ nhiệm cán bộ chưa công khai minh bạch, cần phải có qui định cụ thể gắn trách nhiệm từng cá nhân trong mỗi khâu của qui trình bổ nhiệm cán bộ, từ giới thiệu, tham mưu, đề bạt cho đến người ký quyết định bổ nhiệm.

Theo VietnamNet, hàng năm có khoảng 12% doanh nghiệp Nhà nước bị thua lỗ, tuy nhiên mức lỗ bình quân của một doanh nghiệp nhà nước lại cao hơn 12 lần so với doanh nghiệp các khu vực khác. Qui mô vốn chủ sở hữu của các tập đòan, tổng công ty nhà nước là hơn 70 ngàn tỷ đồng, lợi nhuận trứơc thuế trên vốn chủ sở hữu chỉ đạt 13,1% thấp hơn nhiều so với lãi suất vay ngân hàng thương mại. Xin nhắc lại, Vinashin Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy của nhà nước đã làm thất thoát 84.000 tỷ đồng tương đương 4 tỷ USD.

Giám sát phải có toàn quyền

Những tập đoàn kinh tế nhà nước giống như những sân sau của các quan chức, họ tìm cách rút ruột và nền kinh tế của đất nứơc không có triển vọng phát triển được, vì nạn tham nhũng kinh khủng quá đối với nước Việt Nam. Bây giờ các tập đoàn kinh tế nhà nước trở thành gánh nặng cho đất nước với cơ chế này thì đây là một ổ tham nhũng
GSTS Nguyễn Thế Hùng
Khi có đổ vỡ hay nợ nần thua lỗ của khu vực doanh nghiệp nhà nước, báo chí và chuyên gia thường đặt vấn đề về hoạt động giám sát và tính hiệu quả của nó. Bên cạnh nhiều cơ chế khác, Quốc hội được cho là cơ quan có quyền lực giám sát cao nhất. GSTS Nguyễn Thế Hùng ở Đà Nẵng nhận định:

“Quốc hội mình đâu phải tam quyền phân lập, Quốc hội cũng bị chỉ đạo bởi Bộ Chính trị, người ta bảo gì làm nấy chứ có độc lập đâu, làm sao mà giám sát được. Giám sát phải có toàn quyền, thứ nhất không một ai có thể phế truất anh nếu anh không vi phạm pháp luật, thứ hai anh phải có quyền tiếp cận thông tin để giám sát, nếu anh không thể tiếp cận thông tin lại có thể bị người ta phế truất thì làm sao giám sát được.”

Trong các diễn biến mới nhất bắt nguồn từ các vụ Vinalines Vinashin, theo Tuần VietnamNet Bộ Tài chính vừa trình qui chế giám sát tài chính và đánh giá hiệu quả họat động đối với doanh nghiệp Nhà nước, theo đó sẽ có cơ chế giám sát đặc biệt với các doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ, có dấu hiệu mất vốn nhà nước.

Khác với những qui định đã có từ trước liên quan tới việc giám sát, qui chế mới được Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ tiết lộ là xây dựng trên nguyên tắc “ở đâu có vốn và tài sản nhà nước thì ở đó cần có giám sát hiệu quả”. Qui chế mới qui định 2 nội dung: giám sát tài chính và đánh giá hiệu quả hoạt động. Khi qui chế này được ban hành thì đối tượng doanh nghiệp nhà nước bị giám sát được mở rộng, gồm doanh nghiệp do nhà nước sở hữu, doanh nghiệp có cổ phần nhà nước chi phối và doanh nghiệp có vốn nhà nước đầu tư.

Nhà nước Việt Nam đang chuẩn bị tái cơ cấu nền kinh tế, thay đổi mô hình tăng trưởng, trong đó có tái cơ cấu khu vực doanh nghiệp nhà nước. Trong hiện tại, theo ông Cao Sĩ Kiêm, Đại biểu Quốc hội nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước phát biểu trên báo Đất Việt Online ngày 23/5/2012, việc phát triển tập đoàn dường như theo ý chí, chứ không phải thực tế đòi hỏi. Do đó Việt Nam đã phải gánh chịu hậu quả như việc các tập đoàn sử dụng vốn bừa bãi, trình độ quản lý yếu kém, công nghệ què quặt, khả năng quản trị hạn chế, khiến cho kinh doanh không hiệu quả.

© Nam Nguyên, phóng viên RFA
Đọc tiếp…

Trông chờ gì từ những con nợ này!

10:54 |
Không chỉ có Vinashin và Vinalines mà hàng loạt tập đoàn, tổng công ty nhà nước đang bị thua lỗ nặng nề theo những số liệu từ các cơ quan chức năng. Liệu đề án tái cơ cấu kinh tế nói chung, hay đề án tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước nói riêng có giải quyết được bài toán thua lỗ này?

Cuối cùng, điều gì phải đến đã đến với những người từng cầm lái con tàu Vinalines. Nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên Dương Chí Dũng và hai cựu lãnh đạo khác của Tổng công ty Hàng hải Việt Nam đã bị khởi tố bị can với cáo buộc “cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”. Đây là hệ quả của hàng loạt sai phạm của doanh nghiệp nhà nước này trong suốt thời kỳ 2007-2010 mà Thanh tra Chính phủ đã phát hiện gần đây.
Tàu chở hàng rời Vinalines Global trọng tải 73.350 tấn do Vinalines mua về hồi tháng 7-2008. Ảnh: Kinh Luân.
Theo báo cáo của Thanh tra Chính phủ, các khoản nợ khó có khả năng thu hồi của Vinalines lên đến 23.063 tỉ đồng. Tổng công ty đã mua 73 tàu biển từ nước ngoài tổng trị giá gần 23.000 tỉ đồng, trong đó 17 tàu đã qua sử dụng trên 15 năm, thậm chí trên 30 năm; và 34 tàu bị lỗ nặng, có tàu phải bán. Bên cạnh đó, rất nhiều dự án đầu tư của Vinalines có sai phạm, chẳng hạn dự án mua ụ nổi No83M đã qua sử dụng 43 năm, vượt 28 năm so với quy định. Tổng giá mua và chi phí sửa chữa của ụ nổi này lên tới gần 490 tỉ đồng, tương đương 70% giá đóng ụ nổi mới…

Báo cáo của Ban Chỉ đạo đổi mới và phát triển doanh nghiệp nhà nước (DNNN), cả nước có 101 tập đoàn, tổng công ty và một ngân hàng thương mại do Nhà nước giữ 100% vốn. Đến cuối năm 2010, tổng vốn của các DNNN trên 700.000 tỉ đồng, trong đó của các tập đoàn, tổng công ty nhà nước là 653.000 tỉ đồng.
Tất nhiên, Vinalines dưới thời ông Dũng báo cáo khác về tình hình kinh doanh của mình. Ví dụ, trong năm 2010 Vinalines công bố tổng doanh thu đạt 20.934 tỉ đồng, tăng 16%; tổng lợi nhuận đạt 1.241 tỉ đồng, tăng 40% so với năm 2009. Động thái này của lãnh đạo Vinalines giống hệt như báo cáo làm ăn có lãi của lãnh đạo Vinashin trước khi bị bắt. Với hoàn cảnh hiện tại, Vinalines đã làm tiêu tan hy vọng của Chính phủ trong việc lấy Vinalines để đỡ cho Vinashin.

Nhìn sang Vinashin, từ sau khi “tái cơ cấu”, tình trạng cũng bi đát không kém. Bộ Giao thông Vận tải trong báo cáo gửi thường trực Ủy ban Kinh tế của Quốc hội cho biết trong quí 1 năm nay, doanh thu của tập đoàn đạt 282 tỉ đồng, giảm 81,5% so với ba tháng đầu năm 2011. Báo cáo này cho biết thêm giá trị sản xuất của Vinashin chỉ đạt 960 tỉ đồng, bằng 10,4% kế hoạch năm và giảm 72,3% so với cùng kỳ năm 2011. Tình hình khó khăn này khiến Vinashin gần đây phải xin Bộ Tài chính miễn phạt chậm nộp thuế. Điều này cho thấy, Vinashin vẫn còn chưa có tiền nộp thuế, dù đã được vay vốn với lãi suất 0% từ Ngân hàng Phát triển Việt Nam để trả lương cho người lao động, cũng như được hưởng hàng loạt ưu đãi khác.

Tình trạng thua lỗ, nợ nần do đầu tư kém hiệu quả của Vinashin trước đây, và nay là Vinalines, đã tác động xấu đến chiến lược phát triển kinh tế biển của đất nước, vốn rất quan trọng trong bối cảnh khu vực đầy biến động trong thế kỷ này. Thực trạng đó, một lần nữa tiếp tục thách thức sự phát triển tới đây của ngành đóng tàu đã được xác định là ngành công nghiệp trọng điểm trong đề án tái cơ cấu kinh tế đang được Chính phủ trình Quốc hội.

Theo báo cáo “Thực trạng hoạt động của tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước giai đoạn 2006-2010” của Bộ Tài chính, đến hết năm 2010 tổng tài sản của các tập đoàn, tổng công ty là 1.799.317 tỉ đồng, bằng 238% so với năm 2006.

Đến hết năm 2010, tổng số nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty là 1.088.290 tỉ đồng, bình quân bằng 1,67 lần vốn chủ sở hữu (quy định hiện hành được huy động vốn trong phạm vi nợ phải trả không vượt quá ba lần vốn điều lệ).

Báo cáo này cho biết, có 30 tập đoàn kinh tế, tổng công ty có tỷ lệ nợ phải trả/vốn chủ sở hữu lớn hơn ba lần, trong đó có bảy tổng công ty trên 10 lần, có chín tổng công ty trên 5-10 lần, có 14 tổng công ty từ 3-5 lần.
Giữ vị trí quán quân về khó khăn hiện tại không ai khác là tập đoàn Điện lực (EVN), mà nguyên Chủ tịch Hội đồng thành viên, ông Đào Văn Hưng, đã bị miễn nhiệm đầy nhẹ nhàng. Báo cáo chính thức của Kiểm toán Nhà nước cho thấy, cho đến cuối năm 2010 nợ phải trả của EVN là 239.761 tỉ đồng, trong đó nợ ngắn hạn là 65.493 tỉ đồng, chiếm 27,31%, và nợ dài hạn là 174.268 tỉ đồng, chiếm 72,69%. Cơ quan này cho thấy, tỷ lệ nợ phải trả/tổng nguồn vốn là hơn 79% và tỷ lệ nợ phải trả lên đến 4,22 lần vốn chủ sở hữu.

Theo báo cáo kiểm toán cuối năm ngoái, EVN lỗ gần 17.000 tỉ đồng trong năm 2011, đưa tổng lỗ lũy kế lên đến 40.400 tỉ đồng. Kiểm toán Nhà nước khẳng định, EVN đã lâm vào tình hình tài chính khó khăn, không đảm bảo độ an toàn.

Tất nhiên, EVN khó mà biện minh cho tình trạng EVN Telecom thua lỗ triền miên, rồi cuối cùng bị chuyển cho Viettel; hay việc chi tiêu hoành tráng cho trụ sở đang xây tại phố Cửu Bắc, Hà Nội - tòa nhà bị hỏa hoạn cuối năm ngoái.

Chi phí như vậy tất nhiên là có những người gánh chịu mà điển hình nhất là tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV). Than do TKV khai thác buộc phải bán cho EVN với giá bằng 60% giá thành sản xuất. Chênh lệch giá chỉ so với giá xuất khẩu đã lên tới 900 triệu đô la Mỹ trong năm 2011, theo Tổng giám đốc TKV Lê Minh Chuẩn công bố tại một hội thảo cuối tuần trước. Như vậy, con số này đã cao hơn nhiều so với con số 8.500 tỉ đồng mà TKV phải chịu để bù chênh lệch giá mà tập đoàn này bán than cho EVN (theo đơn kêu cứu của TKV gửi Thủ tướng vào đầu tháng này). Trong đơn gửi Thủ tướng đề nghị giảm thuế xuất khẩu than từ mức 20% xuống 0%, TKV khẳng định đang đối diện với nguy cơ thua lỗ cao trong năm nay và khó cân đối về tài chính.

Cũng như TKV, một chủ nợ khác của EVN là PVN. Vào trung tuần tháng 1 năm nay, theo Thông tấn xã Việt Nam, Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power) Vũ Quang Huy cho biết EVN nợ tổng công ty này 14.000 tỉ đồng, trong đó có 2.000 tỉ đồng là lãi chậm trả. Số nợ này đã cao hơn nhiều so với 10.000 tỉ đồng mà EVN mua điện nợ của PVN, theo công bố của đại diện PVN tại buổi họp giao ban tháng 10-2011 của Bộ Công Thương. Nhưng, đến lượt mình, PVN cũng rất nhập nhèm về tài chính khi bị Thanh tra Chính phủ báo cáo là có “khuyết điểm” trong chi tiêu tới 18.000 tỉ đồng hồi tháng 4 năm nay.

Cũng trong đợt công bố hồi tháng 4 năm nay, Thanh tra Chính phủ đã kiến nghị Chính phủ chỉ đạo xử lý hơn 10.676 tỉ đồng bị sử dụng sai quy định tại tập đoàn Sông Đà. Tập đoàn này bao gồm sáu tổng công ty nhà nước như Lilama, Licogi, Coma, Sông Hồng, Sông Đà, và Dic Corp trong ngành xây dựng vốn đang gặp khó khăn. Con số này tương đương 500 triệu đô la Mỹ, lớn hơn nhiều so với 124 triệu đô la Mỹ mà tập đoàn này vay của ADB để tái cấu trúc doanh nghiệp.

Những số liệu trên chỉ là một phần nhỏ trong các báo cáo của Kiểm toán Nhà nước hay Thanh tra Chính phủ công bố tiến hành với các tập đoàn, tổng công ty gần đây. Có một điểm chung trong các báo cáo đó, là tất cả các doanh nghiệp nhà nước đều bị phát hiện có sai phạm về tài chính khi được hai cơ quan này thanh tra. Không phải bàn cãi, số tiền đó là rất lớn nếu so với số tiền 2.100 tỉ đồng mà 40 tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước và các doanh nghiệp khác đăng ký với Chính phủ hỗ trợ cho các huyện nghèo trong giai đoạn 2009-2020, theo Báo cáo của Chính phủ trình kỳ họp thứ 3 của Quốc hội đang diễn ra.

Mới đây, Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh đã chủ trì một cuộc tham vấn với nhiều bộ ngành nhằm xem xét đề án tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước do Bộ Tài chính soạn thảo. Kết thúc buổi tham vấn, theo lời kể của một số người tham dự, Phó thủ tướng đã yêu cầu Bộ Tài chính thay đổi nhiều nội dung trong đề án này theo hướng mạnh mẽ hơn. Như vậy, đề án quan trọng nhất trong chương trình tái cơ cấu kinh tế ba trụ cột sẽ còn phải bổ sung thêm sau hơn nửa năm được bắt đầu chuẩn bị, và chưa biết bao giờ mới được thông qua để tạo hành lang thúc đẩy khu vực doanh nghiệp này.

© Tư Giang
Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Tin liên quan:

Đọc tiếp…

Quý tử quần quật làm thêm, Bí thư trổ tài ăn nói

10:14 |
Sáng ngày 11/04/2012, thực hiện Quyết định sô 788/QĐ- UBND của Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hải Dương - Sở Lao động, Thương binh và Xã hội đã tổ chức hội nghị công bố: Quyết định bổ nhiệm đồng chí Bùi Thanh Tùng, Phó trưởng phòng việc làm An toàn lao động giữ chức vụ Trưởng phòng việc làm An toàn lao động. Ông Bùi Thanh Tùng là con trai của bí thư Tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyến, người được cho là chủ sở hữu của khu vườn thượng uyển trị giá trăm tỉ đang xôn xao dư luận.
Cuối cùng thì sự thật rành rành xung quanh khu vườn thượng uyển lộng lẫy ở Hải Dương cũng được phơi bày, thông qua những lời thật như đếm của những người có trách nhiệm liên quan. Hẳn độc giả cũng không còn lạ, nhưng cứ xin điểm qua đây tiến trình sự thật được phơi bày, hiển hiện giữa ánh mặt trời.
Cơ ngơi này là của con, chứ không phải là của bố!
Hôm thứ Hai, 21/5, trả lời báo Giáo dục Việt Nam, ông Bí thư chỉ đính chính một thông tin duy nhất, ấy là không phải gia đình ông xây nhà trên đất nông nghiệp, mà đất đã được chuyển đổi đàng hoàng. Ông tuyệt nhiên không nói đến chuyện nhà báo phản ánh: Đất của ông, tài sản trên đất cũng là của ông.

Hôm sau, 22/5, Chủ tịch UBND huyện Ninh Giang (Hải Dương) Nguyễn Xuân Thuấn mau mắn khẳng định đất này không phải thuộc sở hữu của đồng chí Bùi Thanh Quyến mà của anh Bùi Thanh Tùng, con trai ông Quyến (theo báo Lao Động). Ông Chủ tịch huyện cũng chẳng đả động gì đến chuyện tài sản trên đất là của ai.

Sang ngày 24/5, đến lượt đích thân con trai ông Bí thư lên tiếng hùng hồn nhận toàn bộ dinh cơ đang xây dựng là của mình, đồng thời không quên khẳng định: Tiền xây nhà là mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào.

Cứ tạm bỏ qua những mâu thuẫn nho nhỏ trong lời phát ngôn của 3 nhân vật, hẳn người trần mắt thịt chúng ta phải vừa xuýt xoa về tài làm kinh tế, vừa gật gù trước con đường hoạn lộ thênh thang của chàng thanh niên này. Tiếc là không có nguồn thông tin nào cho biết quý tử nhà ông Bí thư đã bao nhiêu tuổi, nhưng bằng chứng về cái sự trí tuệ, vận động cá nhân của anh thì đã rành rành: Hiện đang là Trưởng phòng Việc làm – An toàn lao động của Sở Lao động, Thương binh và Xã hội Hải Dương.

Thật đúng là tuổi trẻ tài cao, hổ phụ sinh hổ tử và người ta hoàn toàn có quyền hi vọng một ngày kia anh sẽ làm quan to hơn cả bố để xứng với câu nói của người xưa rằng con hơn cha thì nhà có phúc.

Dĩ nhiên, sẽ có một vài kẻ xấu bụng cho rằng thế nào chả có chút ít dây mơ rễ má giữa ông bố đừng đầu tỉnh với địa vị hiện tại của cậu con, nhưng xin thưa là quý vị không nên công tư lẫn lộn như vậy. Ô hay, thế cứ là con quan thì toàn là phường kém năng lực hết cả hay sao, mà cánh hậu sinh bây giờ cũng tài năng đầy mình đấy chứ. Cứ thử nhìn ra nước ngoài thì đủ biết thôi: Trong khi Nga vừa có một bộ trưởng 30 tuổi, thì ở Trung Quốc, theo truyền thông phương Tây, những tập đoàn chủ chốt trong nhiều lĩnh vực đang nằm trong tay con cái giới lãnh đạo cấp cao, đâu phải ai cũng “ăn chơi tàn bạo” như cậu ấm Bạc Qua Qua…

Dĩ nhiên, bố con ông Bí thư cũng nên thể tất cho những ý kiến không thiện ý lắm từ phía dư luận. Khổ, có ai muốn hẹp hòi làm gì đâu, nhưng cứ đọc báo thì người ta lại phải nghĩ ngợi…

Chắc bạn còn nhớ, năm ngoái, Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam đã khiến dư luận một phen bổ chửng khi chỉ ra một sự thật bấy lâu nay ai cũng biết mà không ai nói, chả hiểu vì ngần ngại điều gì: Nếu trông chờ vào lương, thì các Bộ trưởng cũng phải mất 40 năm cúc cung tận tụy làm việc mới mua được nhà thu nhập thấp.

Còn liên quan trực tiếp đến cái sự vụ ở Hải Dương, mấy hôm trước, phóng viên báo Giáo dục Việt Nam đã cặm cụi ngồi làm công việc của học sinh cấp I, ấy là cộng trừ nhân chia xem với mức lương hiện tại (khoảng 12 triệu đồng mỗi tháng), một ông Bí thư Tỉnh ủy liệu có thể xây một căn nhà tàm tạm hay không. Dĩ nhiên, độc giả có thể và phải tự trả lời lấy câu hỏi này. Và không biết câu hỏi trên có khó hay không, nhưng nếu áp vào trường hợp của đồng chí Trưởng phòng con trai ông, thì chắc chắn việc đưa ra đáp án dễ dàng hơn nhiều, phải không quý vị nhỉ?
Giờ, chỉ có mấy cô gái là mất nhân phẩm!
Và nếu bạn vẫn thấy phân vân, thì xin mời nghe phát biểu của Chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam Đặng Ngọc Tùng khi ông thảo luận về dự thảo Bộ luật Lao động sửa đổi tại hội trường Quốc hội hôm 23/5. Đọc cái tít của Báo Tuổi Trẻ rằng “Lương không đủ sống mới phải làm thêm”, bà con chúng ta hẳn sẽ phải rơi nước mắt thương cảm với con trai Bí thư Tỉnh ủy, vì không biết anh ta phải quần quật làm thêm như thế nào mới để dành được chút tiền để xây dựng cái cơ ngơi hơn 4.000m2 ở nơi chôn nhau cắt rốn.

Dĩ nhiên, không phải dành hết cảm phục cho cậu quý tử là độc giả vội quên ngay ông Bí thư đâu, người Việt ta không dễ cạn tàu ráo máng đến thế. Ừ thì ông không có tài làm kinh tế, không yêu thiên nhiên hoa cỏ, không thích thú điền viên… như đã từng được tán tụng, nhưng với tư cách đại biểu Quốc hội, ông Bí thư khiến ta phải tấm tắc về tài ăn nói.

Theo báo Dân Việt, đại biểu Quốc hội Bùi Thanh Quyến đã đề nghị các nhà báo cứ tự tìm hiểu! xem những thông tin về cái biệt thự vườn có đúng hay không, vì lời ông nói thì không chắc đã khách quan.

Câu trả lời của ông Bí thư ắt hẳn phải khiến hàng loạt các đại biểu Quốc hội khác phải cảm thấy ngại ngùng, vì có vị thì báo chí không dám hỏi đến, có vị thì dân hỏi không biết trả lời thế nào.

Đây, hãy thử lấy 2 ví dụ còn nóng hổi trong ngày trên mặt các báo. Ở Đồng Nai, Ban tuyên giáo Tỉnh ủy vừa ra thông cáo báo chí yêu cầu không được đề cập đến bà Đỗ Thị Thu Hằng khi nói đến vụ Công ty cổ phần Sonadezi Long Thành xả thải ra môi trường. Bà Hằng là người đứng đầu Tổng Công ty Sonadezi, công ty mẹ của cái công ty bị bắt quả tang nói trên.

Phải nói đây là một yêu cầu chuẩn không cần chỉnh, vì mẹ ra mẹ mà con ra con, đừng có lẫn lộn. Dĩ nhiên, bà còn là đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai, nhưng như đại biểu Bùi Thanh Quyến đã nói, phát ngôn của bà cũng khó mà khách quan cho được, nên báo chí không nên hỏi. Người ta chỉ băn khoăn một tí xíu là không lẽ bà Hằng đã làm thủ tục “từ” công ty con này từ bao giờ rồi. Vì khổ lắm, nếu nó vẫn là của bà, nếu bà còn lo cho nó, và những lời lãi của nó mà bà vẫn được hưởng chút đỉnh, thì người ta còn có quyền phàn nàn rằng con hư tại mẹ, con dại cái mang chứ nhỉ?

Nghĩ quẩn mới thấy, nếu chẳng may Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Hải Dương cũng ra một văn bản yêu cầu báo chí không đề cập đến ông bố, vì cái nhà vườn trăm tỷ kia là của ông con, chả liên quan, thì có lẽ báo chí cũng ngọng thôi. May quá, ông Bí thư vẫn trả lời, mà lại còn rất sòng phẳng nữa: Các vị có giỏi thì đi mà điều tra, tôi không nói đâu! Hay là ông cũng chẳng biết, hoặc không tin con mình nó phải làm thêm quần quật để xây nhà...

Đến đây, xin có một lời mách nhỏ cho những đại biểu Quốc hội đã phát biểu rằng họ vô cùng xấu hổ, thấy mặt mình cứ trơ ra vì không biết ăn nói thế nào khi cử tri bức xúc hỏi về hết Vinashin đến Vinalines. Thưa, quý vị hoàn toàn có thể tìm thấy một cái phao cứu sinh hết sức linh nghiệm từ câu trả lời của đại biểu Bùi Thanh Quyến: Xin cử tri cứ tự tìm hiểu cho nó khách quan! Người viết có thể đảm bảo, với bí kíp này, các cử tri sẽ không bao giờ mở miệng hỏi thêm một câu nào nữa.

Cơ mà khổ lắm, có tiền thì sao không âm thầm tiêu vào mấy cái cô diễn viên, người mẫu, sinh viên 1.500 USD như hôm nay các nhà báo loan tin nhỉ. Ai biết đấy là đâu, giờ chỉ có mấy cô gái ấy là bị mất nhân phẩm thôi, dù các cô cũng cày cuốc cả ngày như ai. Thiên hạ cứ kêu giá ấy là đắt, nhưng cũng có bõ bèn gì đâu...

© Tam Thái
Theo Phụ Nữ Today
------------------------
Bài Liên Quan:
Đọc tiếp…

THÔNG CÁO BÁO CHÍ SỐ 1 - Trương Quốc Việt

09:06 |
THÔNG CÁO BÁO CHÍ
(ngày 25 tháng 5 năm 2012)

“YÊU CẦU NHÀ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM NGƯNG KHỦNG BỐ, ĐE DỌA GIA ĐÌNH VÀ NHÂN VIÊN CỦA TÔI TẠI VIỆT NAM”

Tôi tên là Trương Quốc Việt, một công dân Việt Nam, người đã bị cướp đất, mất nhà và bị đánh đập, cầm tù tại Bình Thuận, Việt Nam hiện đang ở Úc để lên tiếng phản đối và yêu cầu nhà cầm quyền CSVN phải trả nhà đất lại cho gia đình tôi và tôn trọng quyền làm người của người dân Việt Nam.

Tôi đã tọa kháng trước toà Đại Sứ CSVN từ ngày 23-4 đến ngày 30-4-2012 và trước tiền đình Quốc Hội Úc Châu từ ngày 1-5 đến ngày 11-5-2012 để yêu cầu Chính phủ Úc Đại Lợi ngưng viện trợ phát triển cho nhà cầm quyền CSVN vì người dân VN không nhận được gì cả ngoại trừ khủng bố, áp bức, bất công và nhân quyền bị chà đạp.

Ngày 11/5/2012 gia đình tôi tại VN đã bị Công An đến “viếng thăm” và ngày 23/5/2012 một số nhân viên của Công ty của tôi đã nhận được giấy mời đi gặp Công an.

Tôi cho đây là một hình thức khủng bố tinh thần, đe doạ và áp đảo người thân trong gia đình tôi và những người cộng sự làm việc của tôi của nhà nước và công an CSVN để buộc tôi phải im tiếng.

Tất cả những gì tôi làm đều do chính tôi quyết định, tuyệt đối không có sự can dự hay tham khảo gì cả đối với những người thân trong gia đình hay những nhân viên làm việc của Công Ty do tôi làm Tổng Giám Đốc. Tất cả những hành động, việc làm của Nhà nước Việt Nam làm ảnh hưởng đến tinh thần, sức khỏe của những cá nhân liên quan đến tôi là vu khống, đe dọa và Nhà nước Việt Nam phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Tôi yêu cầu Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hãy ngưng mọi hành vi trấn áp và đe dọa tinh thần đối với thân nhân và nhân viên của tôi tại Việt Nam.

Tôi xin Chính phủ Úc, Hoa Kỳ, Chính phủ các nước Tự do và những ai quan tâm lên tiếng yêu cầu nhà nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngừng việc đe dọa và khủng bố này trên thân nhân của gia đình tôi. Đây là những bằng chứng rõ ràng và trung thực nhất để Quý vị có thể thấy được sự dã man, tàn bạo bất chấp mọi thủ đoạn để trả thù một cách hèn hạ nhất của Nhà nước Việt Nam Xã hội chủ nghĩa đối với công dân của mình khi họ muốn lên tiếng để dành lại quyền làm người.

Tôi sẽ tiếp tục nói lên sự thật và làm chứng cho sự thật vì đó là quyền làm người của tôi, không ai có thể cướp đi được.

Tôi xin chân thành tạc dạ tri ân những lời lên tiếng và sự can thiệp của toàn thể quý vị cho sự an nguy của gia đình và nhân viên của tôi tại Việt Nam.

Mọi liên lạc, kính xin quý vị vui lòng gởi tới email: michaelviet@yahoo.com hoặc gọi điện thoại số: 0404694777

Truong Quoc Viet

-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
-----------------------

MEDIA RELEASE
On 25th May 2012
(For immediate publication)

“The Government of the Socialist Republic of Viet-Nam must stop terrorising and threatening my family and my staff in Viet-Nam”

My name is Viet Quoc Truong, a citizen of Viet-Nam. I was beaten, imprisoned when my family’s house and land in Binh Thuan, Viet-Nam were illegally and violently confiscated by the Vietnamese Communist Government in 2009. I am currently staying in Australia to voice my protest, to demand the Vietnamese Communist government to return the house and land back to my family and to demand it to respect the human rights of the Vietnamese people.

I carried out a lone sit-in protest in front of the Vietnamese Embassy from 23rd to 30th April 2012 and in front of the Australian Parliament House in Canberra from 1st to 11th May 2012 to call for the cessation of Australia’s Annual Development Aid to Vietnam because ordinary and poor Vietnamese people did not receive ANYTHING from the Vietnamese Communist regime except more terrors, more oppressions, more injustices and more human rights violations.

On 11th May 2012 my family in VN was “visited” by the Public Security Police and on 23th May 2012 my Company’s entire staff members were requested to report to the police for questioning.

I regard these actions as a means that the Socialist Republic of Vietnam government and its police are using to terrorise, threaten and force my family members and my staff to silence and to stop my protest in Australia.

Everything that I did and do is absolutely from my own decision, without any involvement or consultation whatsoever with anyone in my family or my staff at the Company which I am the Managing Director. The Vietnamese Government will be held totally responsible for any emotional or physical injuries that happen to me from these slandering actions.

I demand that the Government of the Socialist Republic of Vietnam must stop terrorising and threatening my family and my staff in Viet-Nam.

I humbly request the Australian, American and other free world governments and all those who are concerned to request the Government of the Socialist Republic of Vietnam to cease threatening and terrorising my family members in VN. You have now witnessed before your very eyes the strongest and clearest evidence of one of the most coward, cruel and oppressive methods that the Socialist Republic of Vietnam government are using to deal with its citizens when they want to speak up to seek the restoration of their human rights.

I will continue to speak up for the truth and to bear witness for the truth because that is my human right, no one can take it away from me.

I sincerely thank you in anticipation for your actions and concerns for the safety and welfare of my family and staff in Vietnam.

For further inquiries regarding this Media Release please contact me via email: michaelviet@yahoo.com or by phoning 0404 694 777

Truong Quoc Viet
Đọc tiếp…

Người Buôn Gió - Bộ áo vét can trường

08:30 |
Hôm ấy đúng ngày xử phúc thẩm anh Cù Huy Hà Vũ, đường vào toà bị chặn hết. Loay hoay tìm đường vào thì nghe Sơn gọi điện.

- Anh ơi, ông chủ nhà trọ gọi em về để dọn đồ, anh về với em.

Mình chửi.

- Đm việc đéo phải về bây giờ, nó không dám vất đồ mày ra đường đâu, chậm một hai hôm đã chết ai.

Sơn ngần ngừ.

- Nhưng ông ý gọi về gấp lắm, em nghĩ có chuyện gì anh ạ.

Mình lại chửi.

- Mày làm đéo gì mà có chuyện, mà nếu mày làm gì thì kệ con mẹ cái đống đồ đạc, vất mẹ nó đi, thân không lo lại đi lo đồ.

Nhà báo tự do Paulus Lê Văn Sơn
Khổ thân Sơn, nó quý mình, nhưng cứ động tí là mình chửi mắng nó. Mỗi lần mình chửi là nó chỉ cười xoà, nhăn nhở không hề cãi lại. Lần nhà Trịnh Kim Tiến căng băng rôn ra đường lần đầu tiên, lúc đó mình cũng không biết Kim Tiến. Thấy có việc thì mò đến, đủ các loại thành phần đứng quanh. Mình ngang nhiên rẽ đám đông vào chụp ảnh liên hồi tự nhiên như không. Cảnh sát, an ninh, công an và người nhà của Tiến ngỡ ngàng nhìn mình tay năm tay mười chụp nhoay nhoáy, xong mình khoác máy đi thẳng. Có một người thanh niên đến cạnh hỏi mình- anh ở báo nào- mình hất hàm- báo nào tí đọc thì biết. Bỗng Sơn ở đâu thò vào thì thầm- anh ơi, thằng đó là an ninh.

Mình lôi Sơn ra ngoài chửi nó té tát, đm mày ngu thế, an ninh quận, phường nó biết tao là đéo ai. Tự nhiên mày nói thế chúng nó nghe thấy, nó đang tưởng tao báo nào nó không dám ngăn.Giờ tao muốn chụp nữa cũng đéo được.

Mình đi về nhà, ức lắm. Y rằng vừa đến nhà mươi phút thì an ninh thành phố gọi điện, mình bảo đang ở xa. Vừa nói thế thấy an ninh ngay cửa nhà, đành phải tiếp. Lại nghe một hồi giáo dục về chuyện vụ ông Tùng chủ trương của TP là làm nghiêm, đúng pháp luật, đề nghị mình không làm phức tạp tình hình.

Quay lại hôm Sơn nói về việc chuyển nhà, tối Sơn gọi điện nói. Anh ơi em lo lắm, không biết có gì mà lão chủ nhà bắt em về bằng được.

Mình lại chửi:

- Đm thế mày làm cái gì mà mày phải lo, mày viết mấy cái bài trên blog thì lo đéo gì, tao còn không lo huống chi là mày. Bắt vì tội viết blog thì sợ đéo gì.

Sơn ầm ừ, có lẽ nó định nói gì đó với mình nhưng qua điện thoại không tiện, Sơn bảo em muốn gặp anh. Nhưng lúc đó muộn rồi, mình bảo mai gặp. Lúc đó mình chỉ đinh ninh nó viết blog, và chuyện ở Thái Hà đang căng, có lẽ rắc rối ở chỗ đó, mà ở chuyện như thế thì không có gì nghiêm trọng lắm.

Gần trưa hôm sau, Sơn gọi điện, mình nghe tiếng trong máy loáng thoáng tiếng Sơn, các ông định làm gì tôi.. tiếng xô đẩy, rồi điện thoại tắt. Mình phi vội xuống chỗ Sơn, đến nơi nghe tin nó bị sáu, bảy người bắt đi rồi.

Sau này xem lệnh bắt, mới biết là nó bị quy tội tham gia đảng Việt Tân, phạm điều 79, hoạt động lật đổ chế độ.

Ngỡ ngàng.

Thực hay hư thì cũng nghe lệnh nói thế chưa biết rõ. Mỗi người có lối đi khác nhau, đúng sai còn là chuyện sau này. Mình giận nó là sao nó không tin tưởng mà kể cho mình những gì nó làm. Nhưng sau nghĩ cũng tại mình, vì nó định ấp úng gì là bị mình chửi té tát.

Mình luôn nghĩ nó là trẻ con. Bởi thế mới hay chửi mắng nó. Nhưng đến hôm nay thì mình cảm phục Lê Văn Sơn thực sự.

Sau gần 1 năm bị giam giữ tại B14, không hề nghe tin tức gì bên ngoài, gần 1 năm trời trong chốn lao tù, chỉ đối diện với những người bắt mình. Chàng thư sinh gầy gò, đôi mắt sáng, chưa từng trải sóng gió, kham khổ cuộc đời ấy, tưởng chừng phải sợ hãi, khiếp nhược là điều tất nhiên. Chắc ai cũng nhớ những con người tên tuổi lẫy lừng như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung... sau vài ngày bị giam giữ đã ăn năn, hối cải, xin nhà cầm quyền mở lượng khoan hồng thế nào, thì việc cậu thư sinh quê mùa, gày gò không có vai vế, tên tuổi như Sơn nếu có bạc nhược, khiếp hãi thì không có gì ngạc nhiên.

Mới đây Lê Văn Sơn được gặp gia đình, gặp cậu của mình thôi, nhà Sơn chỉ có hai mẹ con, mẹ Sơn thì như mọi người biết, vừa mất tháng trước. Trong cuộc gặp ngắn ngủi ấy, dưới sự giám sát của an ninh, không có chuyện để nói nhiều. Sơn dặn cậu mình gửi cho Sơn bộ áo vét, cà vạt, giầy.

Có lẽ không ai thấy đề nghị của Sơn có gì đáng nói.

Nhưng mình nghe xong, chỉ từng ấy thôi, mình lặng người thương phục Lê Văn Sơn.

Lúc ở B14, ông Nghĩa có dặn mình về nhắn nhà gửi cho ông đôi giày để ông ra toà đàng hoàng. Lúc xử anh Vũ, nhìn anh hiên ngang trong bộ áo vét ra toà. Nếu ai cảm nhận được điều đó thì mới hiểu Lê Văn Sơn dặn nhà mang bộ áo vét gửi cho mình làm gì.

Có thể chúng ta nhìn lại Lê Văn Sơn sau nhiều ngày cách biệt, tại phiên toà, Lê Văn Sơn không được diện áo vét, không có cà vạt, giày ...vì người ta.

Nhưng ước muốn có được bộ áo vét, sơ mi, cà vạt để ra toà không hề tầm thường chút nào. Nó thể hiện sự đấu tranh can trường đến tận phút chót của chàng thư sinh Lê Văn Sơn. Khi nghe kể Sơn dặn cậu gửi cho bộ áo vét, mình nghe lặng người tê tái. Điều đó có nghĩa Sơn đã can trường suốt gần một năm qua. Quãng thời gian mà dư luận đã chuyển hướng quan tâm sang nhiều chuyện khác, thì Lê Văn Sơn một mình âm thầm kiến cường không cúi đầu khuất phục trước bao giông tố triền miên, giữa bao nhiêu thủ đoạn mà người nào đã trải qua mới hiểu được.

Thật cảm động và cảm phục Lê Văn Sơn

© Người Buôn Gió
    Theo blog Người Buôn Gió
Đọc tiếp…

Lương không đủ sống và “vườn thượng uyển triệu đô”

08:02 |
Vẫn biết là “làm giàu không khó”. Nhưng nghĩ đến nát đầu cũng không hiểu tại sao một trưởng phòng quèn có tỷ bạc bỏ ra rước về chỉ một cái cây trong khi hàng tháng vẫn ngửa tay nhận đồng lương ba cọc ba đồng và không ngớt kêu than “không đủ sống”.

 “vườn thượng uyển triệu đô”.
Có tờ báo gọi là “cơ ngơi hoành tráng”. Có tờ gọi là “vườn thượng uyển”, là “Resort 5 sao”, là “trăm tỷ” là “triệu đô”. Gọi thế nào cũng đúng với cơ ngơi hơn 4.000 m2 ở Ninh Giang, với 2 hòn non bộ “khổng lồ” bằng đá xanh được thiết kế công phu, đẹp mắt làm “tiền đường tụ thuỷ” tạo của cải, phúc trạch kiêm điều hòa sinh thái. Rồi thì ngoài đá xanh, còn có đá đỏ. Ngoài đá ngoài cổng, đá non bộ, còn đá đặt trên…đồi nhân tạo. Rồi thì một “rừng” cây cảnh thuộc dạng quý hiếm “khiến mọi người phải ao ước” với cây sưa “hơn một vòng tay người ôm”, cây tùng la hán “hàng trăm năm tuổi”, gốc thị lâu năm…

Báo chí không rỗi hơi. Vì cơ ngơi hoành tráng, vì vườn thượng uyển, vì resort 5 sao, vì “trăm tỷ”, “triệu” đô này có liên quan đến… nghị quyết TƯ4, đến tên tuổi của đồng chí Ủy viên TƯ Đảng, Bí thư tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyền, người từng phát biểu về công khai minh bạch như là một biện pháp hiệu quả chống tham nhũng.

Sau khi báo chí đưa tin “cơ ngơi triệu đô” là của đồng chí Bí thư, hôm qua, với một sự nhiệt tình hiếm thấy, Chủ tịch huyện Ninh Giang đã “đính chính” với báo chí rằng “Khu nhà vườn” ở Ninh Giang- nhà vườn chứ không phải “vườn thượng uyển”- là của đồng chí Bùi Thanh Tùng, con trai Bí thư tỉnh ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyền, chứ không phải của đồng chí Quyền. Hơn nữa, diện tích “chỉ có 4.152 m2”- chứ không phải gần 5.000 m2 như báo chí nói. Ông cũng cực lực phản đối giá trị “ngôi nhà vườn” mà báo chí mô tả là “trị giá hàng trăm tỷ đồng” với lý do rất đơn giản là “Thông tin đó chưa được kiểm chứng”. Đáng lẽ, ông Chủ tịch phải nói rõ ràng hơn là chỉ có mấy “cái cây vớ vẩn” với “mấy hòn đá” chứ đã thấy trống đồng, ngà voi nào đâu.

Báo chí có vẻ hố nặng. Một tờ báo trước đó thậm chí còn dẫn đủ các loại nghị định thông tư để tính toán rằng đối với cán bộ đảm nhiệm chức danh Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm trưởng đoàn ĐBQH thì mức lương sẽ là: Hệ số phụ cấp Bí thư: 1,3 + Hệ số lương, hệ số phụ cấp Chủ tịch HĐND: 8,89 + Hệ số phụ cấp Trưởng Đoàn ĐBQH: 1,25 = 11,44 x 1.050.000 = 12.012.000 đồng/ tháng. 12 triệu đồng, tức là chỉ hơn chút đỉnh mức “không đủ sống” 10 triệu đồng mà nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thang Văn Phúc vừa khẳng định. Tính trong một năm số tiền mà vị quan đầu tĩnh cỡ này có thể nhận được là 144.144.000 đồng.
Thế nên phải tin ngôi nhà chắc chắn không thuộc sở hữu của đồng chí Bí thư. Khi mà tính cả nhiệm kỳ 5 năm, lương của một vị Bí thư là không quá 720.720.000 đồng- số tiền thậm chí không đủ mua một ngôi nhà chính sách.

Tất nhiên, đồng chí Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND, kiêm Trưởng đoàn ĐBQH, sắp tới còn kiêm luôn cả chức vụ Trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng sẽ chẳng bao giờ phải giải trình nguồn gốc số tiền chơi cơ ngơi hoành tráng. Bởi như đã nói, cơ ngơi trăm tỷ đứng tên con trai ông: Đồng chí Bùi Thanh Tùng.

Vậy thì đồng chí Bùi Thanh Tùng là ai mà chơi hoành tráng thế?

Xin thưa, dẫu là con trai Bí thư tỉnh ủy, nhưng đồng chí Tùng giờ vẫn khiêm tốn với chức vụ Trưởng phòng Việc làm An toàn lao động Sở LĐ-TB- XH Hải Dương vừa được bổ nhiệm còn chưa ráo mực.

Nghĩ cũng lạ. Trong khi Bí thư, kiêm chủ tịch HĐND, kiêm Trưởng đoàn đại biểu QH lương chỉ trên mức “không đủ sống” thì một Trưởng phòng quèn lại có đủ tiền chơi cơ ngơi hoành tráng. Mà đó mới chỉ là thứ chưa hoàn thiện, thứ thiên hạ có thể nhìn thấy. Thế nên, cán bộ công chức, nhất là ở Hải Dương, đặc biệt là ngành lao động thương binh xã hội đừng bao giờ than lương không đủ sống. Bởi ngành lao động thương binh xã hội tỉnh nhà đang khiến các ngành bạn tủi thân, khiến các CEO doanh nghiệp nghẹn ngào. Và vớ vẩn, tới đây lại chả hút hết chất xám trên toàn quốc theo nguyên tắc “nước chảy chỗ trũng”.

Vẫn biết là làm giàu không khó. Nhưng nghĩ đến nát đầu cũng không hiểu tại sao người ta có tỷ bạc bỏ ra rước về chỉ một cái cây trong khi hàng tháng vẫn ngửa tay nhận đồng lương ba cọc ba đồng và không ngớt kêu than “không đủ sống”.

Nhưng dẫu sao, việc báo chí hóa cuồng vì “vườn thượng uyển triệu đô” hóa ra lại là một bài học tốt. Không phải ở nghĩa phải khéo léo hơn, phải bớt hoành tráng đi, phải “ở ẩn” giả nghèo giả khổ. Mà ở chỗ bây giờ chơi “sưa” với “đá”, đại gia thì đại gia thật, hoành tráng thì hoành tráng thật, nhưng cũng rất dễ …rước họa. Bởi nói đến cây sưa “Một vòng tay người ôm”, ngưởi ta hẳn rùng mình nhớ lại cảnh hỗn chiến với dao súng để cướp sưa ở Quảng Bình vừa tuần trước. Đến cây sưa bé bằng cái miệng bát mọc ngay sát công an phường Nghĩa Tân còn bị sưa tặc nửa đêm vào cưa trộm, huống chi to đến “một người ôm”. May sưa tặc ít đọc báo chứ nếu không, cũng chẳng biết thế nào mà lần. Còn đá, cũng chỉ vừa tuần trước, huyện quan Chư Sê đã làm cũi sắt giam hai hòn đá vì đã bị “khai thác khoáng sản trái phép”. Còn ở Ninh Giang, chắc dân có nghề “trồng đá”, hoặc “nuôi đá đẻ” nên huyện quan không thấy cưỡng chế làm cũi bắt giam đá nhà…con trai ông Bí thư.

Nhớ hôm rồi, khi QH thảo luận dự án Luật Phòng chống rửa tiền, có vị đại biểu đã thẳng thắn rằng: 6 năm trời thực hiện nghị định 74 về phòng chống rửa tiền, không phát hiện ra nổi một vụ rửa tiền, trong khi ở đâu có tham nhũng thì ở đó có rửa tiền. Viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp Đinh Xuân Thảo có lần cũng nói: “Tiền bẩn” của bọn buôn lậu, buôn ma túy trở thành “tiền sạch” quá dễ. Bởi người ta chỉ cần mang bao tiền bẩn đó đi mua nhà, mua đất rồi bán lấy tiền là thành tiền sạch, không cần phải “rửa” qua các ngân hàng.

Nói thế là oan cho bọn buôn lậu ma túy. Bởi chuyện tẩy tiền bằng bất động sản còn là chuyện của bọn tham nhũng nữa.

Ai nói Hải Dương không chống tham nhũng rõ ràng là nói điêu. Trong 5 năm rồi, dưới sự chỉ đạo của đồng chí Bí thư, Hải Dương đã xử lý kỷ luật 70 cán bộ, đảng viên liên quan đến tham nhũng. Kiên quyết không. Quá kiên quyết là khác. Nhưng chắc đó chỉ là tham nhũng vặt, cỡ tiền lẻ bé đến mức không cần mua phong bì, đến mức chuyện rửa tiền hóa ra lại hóa khôi hài. Chuyện “rửa tiền” chắc chỉ có ở... nước ngoài. Hay chí ít nó cũng không có ở… Hải Dương. Năm ngoái, khi tiến hành kê khai tài sản, ở Hải Dương đã có 773 cán bộ công chức đã tiến hành kê khai tài sản thu nhập (lần đầu) và 7958 cán bộ kê khai bổ sung. Báo cáo, to đoành hai chữ “nghiêm túc” thậm chí có câu rất hoành tráng “Không có cán bộ, công chức nào phải thực hiện xác minh tài sản, thu nhập”. Tức bất minh chỉ là chuyện của… tỉnh bạn. Hoặc nước bạn.

Thế nên dù QH có thông qua Luật phòng chống rửa tiền thì ít nhất đó cũng không phải là chuyện ở Hải Dương khi mà người ta sẵn lòng chấp nhận câu chuyện lương trưởng phó phòng cũng có thể chơi “vườn thượng uyển triệu đô”.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn

Đọc tiếp…

Hiểu thế nào về nội dung của bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough ?

07:37 |
Sau khi một số trí thức Việt Nam viết tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough, đăng trên trang Bô-Xít ngày 25-5-2012, tôi có viết bài "Về bản lên tiếng ủng hộ Phi Luật Tân trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarborough" đăng trên Dân Luận nhằm phê bình bản lên tiếng này. Ý kiến của tôi trong bài là:

1/ Thái độ của các trí thức qua bản tuyên bố là một "nghĩa cử đẹp".

2/ Tiếc là trong bản tuyên bố các tác giả không đưa được tranh chấp Hoàng Sa vào chung với tranh chấp tại bãi cạn Scarborough, đưa hai tranh chấp này vào tranh chấp biển Đông, dưới ảnh hưởng ASEAN.

3/ Đặt vấn đề về việc "ủng hộ hoàn toàn - fully support" "các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal" của các nhà trí thức này.

Hôm nay tôi đọc được bài của tác giả Dương Danh Huy "Gửi thư ủng hộ Philippines: nên hay không?" đăng trên trang Bô-Xít. Tựa đề bài viết như muốn trả lời một câu hỏi. Nhưng thực ra việc "nên hay không" chỉ là cái cớ để tác giả nói lại cho rõ lại thế nào là "quyền chủ quyền của Phi trong khu vực Panatag Shoal".

Theo tác giả Dương Danh Huy, ý nghĩa của câu "Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal" trong bản tuyên bố được giải thích:

... “quyền chủ quyền trong khu vực bãi cạn Scarborough” (một cụm thuật ngữ ám chỉ về vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa) là khác với “chủ quyền tại bãi cạn Scarborough” (ám chỉ về các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng)… nó không ủng hộ chủ quyền của bên nào đối với các mỏm đá cao hơn mặt nước và lãnh hải 12 hải lý của chúng, nhưng nó ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực, tức là cho rằng vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về Philippines.
Trên phương diện pháp lý, có thể giải thích… với lập luận vùng đặc quyền kinh tế trong khu vực đó thuộc về đảo Luzon của Philippines thay vì thuộc về các mỏm đá cao hơn mặt nước tại bãi cạn Scarborough, bất kể nước nào có chủ quyền đối với các mỏm đá đó."


Tức việc: "hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực bãi cạn Scarborough" là ủng hộ "vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa" của Phi tại đảo Luzon. Không có việc ủng hộ chủ quyền của Phi tại bãi cạn Scarborough.

Tôi thấy lối giải thích này hết sức tùy tiện.

Ta phải biết Phi đã có quan niệm thế nào về tình trạng pháp lý của bãi cạn Scarborough?

Theo bộ luật SB 2699 về đường cơ sở của Phi, được Thượng viện thông qua ngày 28-1-2009, theo đó bãi cạn Scarbourough được hưởng qui chế "regime of islands", tức có hiệu lực như là "đảo" theo Luật biển 1982.

Nếu ta có ý muốn nói khác, tức chỉ ủng hộ vùng ZEE của Phi từ đảo Luzon, thì trong văn bản phải cần ghi cho rõ. Khi nói "ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực bãi cạn Scarborough" mà không bảo lưu ý kiến nào khác là ủng hộ tình trạng pháp lý của bãi này theo quan niệm của Phi. Tức bãi này thuộc chủ quyền của Phi, được xem là đảo, có lãnh hải 12 hải lý (và có thể có ZEE đến 200 hải lý).

Mặt khác, về định nghĩa thuật ngữ "vùng – area". Trong văn bản thì viết: “Quyền chủ quyền trong khu vực (area) bãi cạn Scarborough”, trong bài này thì viết: "vùng (zone) đặc quyền kinh tế và thềm lục địa". Khu vực hay vùng? Area hay zone?

Nguyên bản tiếng Anh: We fully support the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area and the Philippines’ actions to defend her sovereign rights. Tiếng Việt: Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal.

Chữ "khu vực" trong tiếng Việt như thế tương ứng với chữ "area" trong tiếng Anh.

Trong bộ Luật biển 1982, thuật ngữ "area" được định nghĩa như sau:

"Area" means the seabed and ocean floor and subsoil thereof, beyond the limits of national jurisdiction;. Được dịch ra tiếng Việt là: “Vùng” là đáy biển và lòng đất dưới đáy biển nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia; “Vùng - area” ở đây không dính dáng gì đến “ZEE và thềm lục địa”, đơn giản vì nó “nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia”.

Trong khi "vùng đặc quyền kinh tế - exclusive economic zone", "vùng" ở đây là "zone" (gồm cột nước biển, đáy biển và lòng đất dưới đáy biển).

Người ta nói “vùng – zone” để chỉ "vùng kinh tế độc quyền" chứ không dùng “vùng - area”. Do đó nói “khu vực (area) bãi cạn Scarborough” là nói “vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa” tính từ đảo Luzon thì hoàn toàn không thuyết phục.

Thử xem thí dụ: "quyền chủ quyền của Việt Nam tại vùng đảo Phú Quốc". Ta nói ở đây là nói về "vùng đặc quyền kinh tế về thềm lục địa" của bờ biển Việt Nam hay là nói về "quyền chủ quyền" của Việt Nam tại đảo Phú Quốc?

"Quyền chủ quyền - sovereign rights" ở đây trước hết là quyền thuộc chủ quyền về lãnh thổ. Từ quyền chủ quyền lãnh thổ, ta có các quyền chủ quyền về việc thăm dò khai thác, bảo tồn và quản lý các tài nguyên thiên nhiên, sinh vật hoặc không sinh vật, của vùng nước bên trên đáy biển, của đáy biển và lòng đất dưới đáy biển, cũng như về những hoạt động khác nhằm thăm dò và khai thác vùng này vì mục đích kinh tế... đúng như định nghĩa của Luật biển 1982 (điều 55, vùng ZEE).

Vì thế ta không thể nhập nhằng, diễn giải tùy hứng, "Quyền chủ quyền - sovereign rights – của Phi trong khu vực Scarborough" thành ra “quyền chủ quyền vùng ZEE của đảo Luzon” được.

Trong một văn bản quan trọng, các tác giả là những "éminences grises" của Việt Nam, ta có thể giải thích nội dung một cách tùy tiện hay không?

Các trí thức ký tên vào bản tuyên bố có đồng ý với lối giải thích này của ông Dương Danh Huy hay không?

Trong khi đó, nếu ta ủng hộ chủ quyền của Phi tại Scarborough thì đã sao? Dựa trên thực tiễn, không phải Phi đã chứng minh chủ quyền của họ tại đây rõ rệt hơn phía Trung Quốc hay sao? Điều cần bàn, tôi đã viết trong bài phê bình, là việc “ủng hộ hoàn toàn các hành vi bảo vệ chủ quyền của Phi”. Trong tiếng Pháp, động từ “supporter” sử dụng trong trường hợp này, không chỉ đơn thuần là “ủng hộ” như trong tiếng Việt, mà còn có nghĩa là “prendre en charge”. Nhưng nói cho cùng, nếu Phi và Trung Quốc có xung đột, quí vị trí thức ký tên trong bản tuyên bố có thể vận động quyên góp giúp phương tiện cho Phi chống Trung Quốc. Đó cũng là một hình thức ủng hộ vậy.

Theo tôi, cách giải thích của ông Dương Danh Huy không thể làm thay đổi nội dung của bản tuyên bố. Ngược lại, nếu cách giải thích này được dịch ra tiếng Anh, đến tai người Phi, thì mọi ấn tượng đẹp đẻ của người Phi đối với thành phần trí thức Việt Nam, vừa đem lại do bản tuyên bố, có thể bị mất đi. Trường hợp xấu, uy tín của những người ký tên không còn, mà còn ảnh hưởng sang đại đa số thành phần trí thức Việt không ký tên khác.

© Trương Nhân Tuấn
Đọc tiếp…