05/21/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bạo hành của giáo viên mầm non ở Việt Nam

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ hai, ngày 21 tháng năm năm 2012

Trong ngành giáo dục mầm non hiện nay ở Việt Nam, việc “chạy” trường tìm chỗ học cho con có thể xem như là một trong những vấn đề nan giải của phụ huynh.

Một khi các con em có được nơi chỗ để học rồi thì nỗi âu lo của phụ huynh vẫn còn đó. Những lo lắng nào của phụ huynh gặp phải khi mỗi ngày học sinh mầm non đến trường?

Mùa hè chưa kịp đến nhưng các bậc phụ huynh có con em ở độ tuổi học mẫu giáo, lớp một đã tất bật tìm trường cho con. Đối với nhiều vị phụ huynh để con em mình được vào học ở một ngôi trường tốt và an toàn, thật sự là điều quá khó cho họ.
Một lớp học trong trường mầm non tại thành phố Biên Hòa, AFP photo
Sự kiện hàng trăm phụ huynh chen lấn nhau đạp đổ cánh cổng trường PTCS Thực nghiệm ở Hà Nội báo động một hiện trạng trầm trọng của ngành giáo dục mầm non ở Việt Nam hiện nay. Tình trạng thiếu trường và quá tải học sinh mầm non đang là một vấn đề nan giải. Nhiều phụ huynh không thể tìm được một nơi học cho con dù đã xoay sở trăm phương ngàn cách rồi, cuối cùng người vợ - người mẹ đành phải ở nhà giữ con, không thể đi làm.

Ác mộng của bậc cha mẹ

Không phải phần nhiều phụ huynh có điều kiện với giải pháp này. Gửi con cho bảo mẫu hành nghề tự do thì chắc hẳn đây là giải pháp nhiều phụ huynh lựa chọn. Tuy nhiên, các tin tức về những nạn nhân nhỏ tuổi bị bảo mẫu hành hạ vẫn luôn ám ảnh các bậc phụ huynh. Có lẽ dư luận vẫn chưa quên câu chuyện một bé gái 3 tuổi ở Bình Dương bị bảo mẫu Trần Thị Phụng hành hạ ngược đãi: túm tóc, hắt nước vào mặt khi tắm trong suốt một năm dài.

Là phụ huynh thì ai cũng muốn con mình được học ở một nơi tốt và an toàn. Phụ huynh luôn tìm cách để gửi con em vào các trường học công lập hay tư thục mầm non. Bên cạnh các điều kiện về cơ sở vật chất thì quan trọng hơn cả vẫn là tâm lý an tâm về đội ngũ giáo viên, bảo mẫu ở trường. Cô giáo Nguyệt có thâm niên 15 năm, từng công tác ở trường Mẫu Giáo Mầm Non 19/5, quận 1, TP.HCM chia sẻ:

“Khi mà ngồi trên ghế nhà trường, còn là một sinh viên và khi được vào học môi trường sư phạm thì chắc chắn các cô đều đã được học qua về phẩm chất tốt để trở thành một giáo viên mầm non giỏi, là phải có nhiệt huyết trong nghề, phải biết được tâm lý của trẻ và phải yêu trẻ. Đồng thời cũng phải có tâm huyết, có cái tâm trong khi làm việc bởi vì trẻ em đến từ nhiều thành phần khác nhau và nếu như giáo viên không tìm hiểu được tâm lý của bé thì khó có thể tiếp xúc tiếp cận được với bé.”

Dù biết rằng được an tâm nhưng các bậc phụ huynh vẫn luôn lo lắng không biết chuyện gì sẽ xảy đến với con mình khi tình trạng quá tải ở các trường hiện nay. Các cô giáo mầm non, những bảo mẫu ở trường được qua trường lớp huấn luyện có đủ khả năng cũng như là tố chất để chăm sóc cho các trẻ. Tuy vậy, tin tức về những tai nạn của trẻ ở trường vẫn thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện truyền thông là nguyên nhân khiến cho phụ huynh cứ hồi hộp lo sợ cho sự an toàn của con mình.

Ngày hôm đó là con bé đi học về, cháu bị sưng tay, với kêu đau tay, không có cầm bút, không có ăn cơm được. Gia đình lo lắng, đưa cháu đi bác sĩ. Bác sĩ chụp X quang thì phát hiện ra xương tay ngay chỗ mu bàn tay của cháu bị nứt.
Một phụ huynh
Hơn ai hết, những bậc phụ huynh này luôn bị ám ảnh về tai nạn của bé Nguyễn Anh Đạt, 3 tuổi học ở trường mầm non tư thục Thiện Ý, TP Đà Lạt bị chết ngạt do cô giáo đặt cháu vào thang máy để dọa cho cháu nín khóc. Mới đây nhất, cuối tháng 4 năm nay, cháu Trần Minh Khoa, 5 tuổi học ở trường mầm non Ngân Hà, Đà Nẵng bị cô giáo đánh thủng màng nhĩ do cô giáo dùng tay đánh vào mặt cháu bởi vì cháu nghịch ngợm không chịu ăn làm đổ cháo lên quần áo của cô.
Một phụ huynh có con học ở một trường công lập tại Quận 3, TP HCM bị cô giáo đánh nứt xương tay do cháu dùng tay trái để viết, kể lại với đài RFA:

“Ngày hôm đó là con bé đi học về, cháu bị sưng tay, với kêu đau tay, không có cầm bút, không có ăn cơm được. Gia đình lo lắng, đưa cháu đi bác sĩ. Bác sĩ chụp X quang thì phát hiện ra xương tay ngay chỗ mu bàn tay của cháu bị nứt. Thì chắc là cô đánh mạnh quá, cô giận, cô đánh mạnh hay sao nên làm nứt xương cháu. Gia đình có lên hỏi thì cô nói không có vụ đó nhưng mình nghĩ là con nít thì chẳng có nói dối, có sao nói vậy.”

Phụ huynh này chia sẻ cũng có sự thông cảm cùng cô giáo do số lượng học sinh trong lớp đông nên có lúc cô bực bội, không kiềm chế được bản thân. Phụ huynh cũng cho biết là nếu tranh cãi với cô về tai nạn đã xảy ra thì chỉ thiệt cho con mình về sau. Do đó, phụ huynh này chọn giải pháp chuyển con qua học ở trường quốc tế có môi trường học tập tốt hơn với mức học phí cao gấp 3 lần. Tuy nhiên, không phải phụ huynh nào cũng có điều kiện tài chánh như vị phụ huynh này.

Thiếu chuyên môn, đào tạo

Qua thông tin tìm hiểu, chỉ riêng ở TP Hà Nội có đến 20% số lớp mầm non đang hoạt động không phép. Phần lớn các trường lớp dành cho mầm non nhi đồng ở Việt Nam có nhiều biến động về đội ngũ giáo viên do cơ chế quản lý, giám sát yếu kém, có nhiều bất cập. Có những trường tư thục với qui mô nhỏ hay các nhóm trẻ gia đình có đội ngũ giáo viên không có chuyên môn. Đây chỉ là một nghề tự phát, chỉ việc trông coi và cho các cháu ăn. Do vì không qua trường lớp nên các cô bảo mẫu dễ nổi giận khi các bé không ăn hay không vâng lời.

Cô Nguyệt cho biết đa phần giáo viên hiện nay chỉ học Trung cấp Sư phạm Mầm non nên chỉ được học những kiến thức cơ bản về chăm sóc trẻ mà không được học môn “Tâm Lý Trẻ Em”. Cô Nguyệt nói:

“Thì môn học tâm lý trẻ em thì gồm có giáo dục về tinh thần và giáo dục về thể chất. Thì khi các cô không qua trường lớp như vậy thì các cô không hiểu được tâm lý của bé. Ví dụ như hôm đó, khi mà bé hoặc một nhóm trẻ đến lớp, bé bị cơ thể không được khỏe bởi vì trẻ em không thể nào như người lớn được, bộ phận hô hấp chưa có hoàn chỉnh thì có thể là bé khó ngủ, hoặc là món ăn đó bé không thích thì cô không hiểu được vấn đề đó. Mà mỗi ngày như vậy, có thể hôm nay trẻ này, hôm khác trẻ khác, một người bảo mẫu muốn làm xong công việc thì họ dùng hình thức giống như để cảnh cáo nhưng mà họ không có nghĩ đến tác hại tâm lý gây ra đối với một số bé như vậy.”

Trong lúc những nhà chuyên môn cũng như các cơ quan chức năng trong ngành giáo dục mầm non cố gắng tìm giải pháp hiệu quả nhất cho tình trạng quá tải học sinh nhi đồng thì về phía phụ huynh lại còn thêm nỗi âu lo thầm lặng và dai dẳng về sự an toàn của con em mình khi đến trường. Tất cả các bậc cha mẹ của các cháu thiếu nhi đều mong mỏi các cháu được học tập, vui chơi với những giáo viên hết lòng tận tụy và yêu thương các cháu như câu hát mà các cháu hay ê a: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương.”

© Hòa Ái, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Ðại học Mỹ huấn luyện sĩ quan công an CSVN

COLLEGE PARK, Maryland (NV) - Bản tiểu sử để được đề bạt lên các chức vụ cao hơn hoặc được thăng cấp của các sĩ quan công an CSVN có thể gồm cả một chuyến phải đi vòng sang Mỹ du học về khoa học hình sự.

Báo Washington Examiner hôm Thứ Bảy cho hay 38 sĩ quan công an CSVN đã đến đại học University of Maryland ở thành phố College Park (nằm giữa thủ đô Washington, D.C., và thành phố Baltimore) từ đầu Tháng Năm này.
38 sĩ quan công an CSVN du học chụp hình với một số viên chức Ðại Học Maryland hồi đầu Tháng Năm. (Hình: University of Maryland)
Họ sẽ ở đó sáu tuần để học một số môn trước khi trở về Việt Nam hoàn tất học trình để nhận lãnh bằng thạc sĩ của ngành công an CSVN.

Theo bản tin của trường đại học University of Maryland, khóa học chú trọng vào các đề tài tổ chức cơ quan cảnh sát, huấn luyện sĩ quan, ngăn ngừa tội phạm và các đề tài khác. Một nữ phát ngôn viên của đại học cho hay chính quyền Việt Nam đài thọ phí tổn cho khóa học. Nhà trường cung cấp giảng viên và chỗ ăn ở.

Bà Sally S. Simpson, trưởng khoa hình sự và tội phạm, nói các học viên Việt Nam học hỏi tính chuyên nghiệp của cảnh sát và điều tra dựa vào chứng cứ.

Trong số 38 sĩ quan công an CSVN đến học, có chín người là phụ nữ. Tất cả đều là những người từ 25 đến 35 tuổi mà một số từng nắm giữ chức vụ từ cao tới trung cấp. Trong số này, có một cặp là vợ chồng.

Chương trình được thảo luận và bắt đầu từ Tháng Tư, 2011 và dự trù sẽ kéo dài 5 năm, bà Simpson cho hay. Một nhóm công an khác sẽ đến vào năm tới.

Bản tin của trường đại học University of Maryland hôm 8 Tháng Năm cho hay, trong chương trình hợp tác, ba lớp được dạy ở Việt Nam (nhiều phần là tại Học Viện Cảnh Sát ở Hà Nội) bằng tiếng Việt và do các giảng viên người Việt phụ trách. Phần còn lại do các giáo sư khoa Khoa Học Xã Hội và Hành Vi và khoa Chính Sách Công của trường đại học University of Maryland phụ trách.

Các đề tài bao gồm luật lệ về điều tra hình sự, luật quốc tế đối chiếu và phân tích chính sách.

Tổ chức cơ quan cảnh sát để bảo vệ an ninh trật tự xã hội ở Hoa Kỳ hoàn toàn khác hẳn với Việt Nam. Chính phủ liên bang Hoa Kỳ có cơ quan điều tra về các loại tội phạm, nhưng không có tổ chức cảnh sát để bảo vệ trật tự xã hội thường ngày, một nhiệm vụ thường do cảnh sát địa phương đảm trách.

Các cơ quan điều tra và cảnh sát ở Hoa Kỳ hoạt động độc lập và nằm trong hệ thống tư pháp, biệt lập với các ngành khác.

Tại Việt Nam, ngành công an, về mặt tổ chức chính quyền, cũng nằm trong Bộ Công An. Tuy nhiên, giống như tất cả các bộ ngành khác, bộ này cũng nằm dưới sự chỉ huy của đảng Cộng Sản, tức là không độc lập.

Mọi hoạt động giữ gìn an ninh trật tự, điều tra, truy tố của công an CSVN vì thế có thể dẫn tới thiên lệch vì nhu cầu chính trị, bè phái, hoặc tham nhũng.

Theo Thông Tấn Xã Việt Nam, trong khi tới “thăm và làm việc với lãnh đạo chủ chốt Tổng Cục Xây Dựng Lực Lượng Công An Nhân Dân” ở Hà Nội ngày 2 Tháng Tư, ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, nói: “CAND là lực lượng nòng cốt để giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội, là thanh kiếm và lá chắn để bảo vệ chế độ.”

Giữa Tháng Mười Hai, 2010, Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế công bố cuộc nghiên cứu về nạn tham nhũng tại 85 nước trên thế giới cho biết tại Việt Nam, công an tham nhũng nhất. Báo VietNamNet đăng tải tin này đã phải vội vã gỡ xuống và đưa lời xin lỗi.

Theo người Việt


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hải quân Trung Quốc tập trận gần Philippines

ÐÀI BẮC (Taipei Times) - Trong cuộc thao dượt trên biển có vẻ nhằm đe dọa cả Ðài Loan lẫn Philippines, một hải đội Trung Quốc mới đây đã tiến vào eo biển Ðài Loan trước khi vòng trở ra biển Thái Bình Dương.

Bộ Quốc Phòng Ðài Loan cho biết họ theo dõi sát hoạt động của hải đội này, vốn có cả sự hiện diện của một trong các chiến hạm lớn nhất của hải quân Trung Quốc.
Bản đồ hành trình hải đội tàu Trung Quốc đi qua eo biển Ðài Loan ra Thái Bình Dương. (Hình: Google)
Theo tin từ giới truyền thông Nhật, Lực Lượng Phòng Vệ Nhật khám phá thấy hải đội gồm năm chiến hạm này lần đầu tiên ở khu vực khoảng 650 km phía Tây Nam Okinawa tuần trước sau khi vượt qua eo biển Miyako.

Năm chiến hạm này thuộc Hạm Ðội Nam Hải, gồm các khu trục hạm loại 052B Guangzhou và Wuhan; hộ tống hạm loại 054A Yulin và Chao Hu; cùng dương vận hạm đổ bộ Kunlun Shan, từ đảo Hải Nam tiến vào eo biển Ðài Loan trước khi quẹo phải ở địa điểm cách bờ biển Ðài Loan chừng 180 km.

Với trọng tải khoảng 18,000 tấn, chiếc Kulun Shan là một trong các chiến hạm lớn nhất của Trung Quốc, chở theo một tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến chừng 800 người, tàu đổ bộ và phi cơ trực thăng.

Ngoài khả năng mở cuộc tấn công vào Ðài Loan, các chiến hạm đổ bộ loại này có thể dùng uy hiếp các quốc gia khác đang có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc trong vùng biển Ðông như Việt Nam và Philippines.

Thứ Trưởng Quốc Phòng Ðài Loan Chao Shih-chang cho hay hoạt động của hải đội này được theo dõi chặt chẽ, nhưng vì vẫn ở trong hải phận quốc tế nên không đe dọa an ninh của Ðài Loan.

Hải quân Trung Quốc đang được nhanh chóng canh tân và trong vài năm trở lại đây đã gia tăng các cuộc hải hành xa bờ. Hôm 29 Tháng Tư, ba chiến hạm Trung Quốc gồm hộ tống hạm loại 054A Zhoushan và Xuzhou, cùng tàu do thám điện tử Beijixing được nhìn thấy ở khu vực cách đảo Yakushima thuộc tỉnh Kagoshima của Nhật chừng 430 km về phía Tây. Ðây là lần đầu tiên trong chín năm chiến hạm Trung Quốc được nhìn thấy đi qua eo biển Osumi, vốn là nơi thường xuyên qua lại của Ðệ Thất Hạm Ðội Mỹ.

Hồi cuối tháng qua, Lực Lượng Phòng Vệ Nhật cho hay phi cơ chiến đấu của họ đã phải nhanh chóng cất cánh nghênh cản phi cơ Trung Quốc 156 lần hồi năm ngoái khi các phi cơ này tiến gần không phận Nhật. Ðây là con số cao kỷ lục kể từ khi Nhật khởi sự tiết lộ các dữ kiện này từ năm 2001.

Nhật cho hay các phi cơ quân sự Trung Quốc nay tiến gần Nhật từ nhiều hướng và ngày càng có nhiều sự tham dự của các phi cơ trinh sát điện tử. (V.Giang)

Theo Người Việt


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Xác định lợi ích Hoa Kỳ tại Châu Á

Thượng nghị sĩ John McCain, một người được đánh giá là thấu hiểu và có nhiều hoạt động ở Châu Á trong sự nghiệp chính trị, một lần nữa xác định lợi ích của Hoa Kỳ tại vùng Châu Á Thái Bình Dương.

Trong cuộc thảo luận mang tên “Xác định lợi ích của Hoa Kỳ tại Châu Á” do Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế CSIS, trụ sở tại Washington tổ chức hôm thứ Hai, ngày 14 tháng 5, một lần nữa giới chức cao cấp của Hoa Kỳ khẳng định sự hiện diện của mình tại Châu Á.
Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama duyệt hàng quân danh dự khi đến Úc. 16/11/2011.  Photo AFP
Là một trong những nhà lập pháp hàng đầu của Hoa Kỳ cũng như có nhiều kinh nghiệp tại vùng Châu Á Thái Bình Dươn, ông John McCain được mời nói chuyện và trả lời câu hỏi của báo giới.

Buổi nói chuyện diễn ra trong bối cảnh nhiều quốc gia Châu Á cho rằng hệ thống chính trị của Hoa Kỳ không giải quyết được vấn đề tài chính của nước này cũng như vấn đề thế giới. Sự việc này theo ông John McCain là một vấn đề khổng lồ và làm dấy lên nghi ngờ về sự cam kết của Washington tại vùng Thái Bình Dương.

Tuy nhiên, vị thượng nghị sĩ đến từ bang Arizona khẳng định: “Cuối cùng thì mặc dù bối cảnh Châu Á thay đổi, nhưng lợi ích của Hoa Kỳ tại đây luôn không thay đổi”.

Những lợi ích cốt lõi

Lợi ích cũng như sự quan tâm của Hoa Kỳ là khả năng ngăn chặn xung đột, bảo vệ đồng minh, mở rộng thương mại, và phát triển dân chủ nhân quyền. Đây là những vấn đề cốt lõi cũng đã được Tổng thống Barack Obama khẳng định trước hội Úc vào năm ngoái, khi quyết định triển khai 2500 quân tại Darwin. Ông John McCain cũng khẳng định lợi ích và sự quan tâm của Hoa Kỳ không nhằm kiềm chế bất cứ quốc gia nào, kể cả Trung Quốc.

Tuy nhiên, theo ông John McCain, thách thức mà Hoa Kỳ đối mặt khi trở lại Châu Á Thái Bình Dương là làm thế nào để sự cân bằng này có ý nghĩa. Ngoại giao, kinh tế và quân sự được xem là sức mạnh của Hoa Kỳ và nước này không muốn có những hành động ảnh hưởng đến những giá trị đó.

Ông John McCain khẳng định mở rộng thương mại là một trong những mục tiêu lớn nhất của Hoa Kỳ. ASEAN là đối tác thương mại lớn thứ tư của Hoa Kỳ; tuy nhiên nước này chưa có một khuôn khổ thương mại mở rộng và năng động đối với khối ASEAN. Điều này cho thấy Washington đã làm kinh doanh ở Châu Á từ lâu nhưng về thương mại, Hoa Kỳ chỉ là một nhân tố bên lề. Trong nhiệm kỳ của ông Barack Obama, chưa có một hiệp định tự do thương mại nào được chốt lại hay thông qua. Trong khi đó, theo một thống kê năm ngoái, các quốc gia Châu Á đã đúc kết hoặc thảo luận đến 300 thỏa thuận thương mại, và dĩ nhiên không có một thỏa thuận nào có bao gồm Hoa Kỳ trong đó.

Một chiến lược thương mại tại Châu Á là điều bắt buộc cho sự thành công kinh tế lâu dài của Hoa Kỳ.
TNS John McCain
Cho nên hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương -TPP được Hoa Kỳ vô cùng chú trọng và tạo nỗ lực để tất cả các nước ASEAN có thể tham dự. Nếu điều này không thực hiện được, có khả năng Hoa Kỳ sẽ thúc đẩy một hiệp định tự do thương mại riêng giữa Washington và ASEAN. Nói tóm lại, ông John McCain cho rằng “Một chiến lược thương mại tại Châu Á là điều bắt buộc cho sự thành công kinh tế lâu dài của Hoa Kỳ”.

Về quân sự, ông John McCain khẳng định vùng Châu Á Thái Bình Dương là một nơi chủ yếu liên quan đến biển. Việc thêm sức mạnh của Hoa Kỳ vào khu vực này chủ yếu sẽ tập trung vào lực lượng hải quân. Ông cũng cho biết việc triển khai 2500 quân ở Úc “có thể là một ví dụ điển hình cho việc triển khai quân Mỹ đến các nước khác tại Châu Á, chẳng hạn như Philippines”.

Hiện tại, hải quân Hoa Kỳ đang thiếu 313 tàu. Mới đây, chính phủ đưa ra ý kiến cho về hưu một số lượng tàu dùng trong hải quân, trong đó có 7 tuần dương hạm, tàu ngầm tấn công. Đây là có thể được xem là một thách thức đối với Hoa Kỳ nói chung và đối với kế hoạch can dự vào vùng Thái Bình Dương nói riêng. Vì nếu thất bại, kết cục của Hoa Kỳ là hứa nhiều hơn làm.

Vấn đề Biển Đông

Khi hiện diện tại Châu Á Thái Bình Dương, Hoa Kỳ vướng phải ít nhất là 3 thử nghiệm, trong đó đặc biệt là vấn đề Biển Đông. Một trong những câu hỏi Hoa Kỳ phải đối mặt là vai trò nước này sẽ như thế nào và Hoa Kỳ liên quan gì đến những thách thức trong vùng.

Mặc dù không có tranh chấp tại vùng Biển Đông, nhưng hơn 1 ngàn tỷ đô la giá trị thương mại của Hoa Kỳ qua vùng Biển Đông hàng năm. Philippines, đồng minh lâu năm của Washington lại là nước có tranh chấp gay gắt với Trung Quốc tại Trường Sa cho thấy Hoa Kỳ có lý do để biện minh cho sự hiện diện của mình tại vùng biển tranh chấp phức tạp này.

Ông John McCain khẳng định ngoài những lý do trên, sự hiện diện của Hoa Kỳ “là quan trọng cho một Châu Á đang lên nhằm tránh mặt tối của một lối chính trị thực dụng. Đó là lối chính trị mà nước lớn làm những gì họ hài lòng còn nước nhỏ phải chịu đựng”.

Vị Thượng nghị sĩ này còn nói rằng Hoa Kỳ phải “hỗ trợ những đối tác ASEAN như họ yêu cầu” và giải quyết những bất đồng theo hướng hòa bình và đa phương. Lời nói của ông John McCain không ám chỉ vào nước nào, cũng không chính thức ủng hộ lối giải quyết đa phương như một số nước ASEAN yêu cầu, nhưng có thể được xem là một thông điệp mạnh mẽ khẳng định vai trò của Hoa Kỳ tại biển Đông, mặc dù chưa ai rõ tình hình biển Đông sẽ được giải quyết như thế nào.

Ngày 9 tháng 5 vừa qua, phát biểu với các công ty Hoa Kỳ, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta ủng hộ việc phê chuẩn Công ước LHQ về Luật biển 1982 – UNCLOS. Có hiệu lực từ năm 1994, UNCLOS được 157 nước thông qua, nhưng Hoa Kỳ không nằm trong số đó. Phát biểu của ông Leon Panetta trong lúc này có thể làm hài lòng một số quốc gia, trong đó có Philippines. Tuy nhiên, theo ông John McCain, hiện tại cấp nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ chưa nói gì về việc thông qua UNCLOS. Riêng bản thân ông , ông ủng hộ việc này.

Việt Nam và nhân quyền

Liên quan đến Việt Nam, tại buổi nói chuyện này, ông John McCain cho biết ông hiểu rằng “Việt Nam dĩ nhiên lo sợ Trung Quốc” dựa vào những gì xảy ra trong lịch sử. Tuy nhiên, ông cho biết ông quan ngại về “cách thức mà chính phủ đối xử với các nhóm tôn giáo, các sắc tộc thiểu số, tình trạng tham nhũng ở mức cao”. Ông cho rằng vì tình trạng đàn áp nhân quyền vẫn đang diễn ra, Hoa Kỳ chưa thể cung cấp vũ khí tấn công cho Việt Nam.

Tuy nhiên, ông cho biết ông quan ngại về “cách thức mà chính phủ đối xử với các nhóm tôn giáo, các sắc tộc thiểu số, tình trạng tham nhũng ở mức cao”.
Hồi đầu năm nay, sau khi cùng ba nhà lập pháp khác đến Việt Nam, ông John McCain đã tiết lộ rằng Việt Nam đưa cho ông một danh sách các vũ khí cần mua. Tuy nhiên, lúc đó ông cũng khẳng định lập trường của mình là không đáp ứng yêu cầu của Việt Nam khi tình trạng nhân quyền chưa cải thiện.

Khẳng định can dự vào Châu Á trong vấn đề kinh tế, ngoại giao, quân sự có lẽ không phải là một điểm mới. Nhưng ít ra nó cho thấy sự quyết tâm và đồng thuận của Hoa Kỳ tại biển Đông. Mặc dù Hoa Kỳ nhiều lần khẳng định “không cố tình kiềm chế nước nào”, nhưng theo các nhà quan sát đây là động thái trấn an đồng minh, đối tác cũng như đối trọng với Trung Quốc.

© Quỳnh Chi, phóng viên RFA







* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Việt Nam cần có một hiến pháp mới


VIỆT NAM CẦN  CÓ MỘT HIẾN PHÁP MỚI

Hội Nghị “Đánh Bùn Sang Ao” –Dũng Mất chức chống Tham nhũng

Hội nghị Trung ương 5 của Ban Chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam chấm dứt tại Hà Nội ngày 15-05 (2012) sau 9 ngày họp bàn chính về sửa đổi Hiến pháp 1992, chuyện đất đai của nước thuộc về ai và hỏi nhau tại sao tham nhũng vẫn tràn lan để  cuối cùng xác nhận lại quyền tòan trị của đảng theo kế họach “đánh bùn sang ao”.

Đây là cách làm vá víu cố đám ăn xôi lạc hậu truyền thống của những người cộng sản Việt Nam ở thế kỷ 21 phản bội lại tinh thần và chủ trương dân là chủ đất nước của các Tác gỉa của Hiến pháp đầu tiên năm 1946, trong đó có người lập ra đảng Cộng sản Việt Nam Hồ Chí Minh.

Không những thế, cứ mỗi lần đảng sửa Hiến pháp thì quyền của dân ghi trong Hiến pháp lại bị nhà nước lấy mất bởi những cán bộ, đảng viên lạm quyền hay bị nhà nước vô hiệu hoá bằng các luật lệ phản Hiến pháp.

Hãy xem:

Trong Điều thứ 1, Hiến pháp 1946 tuyên xưng: “Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.

Đến  Điều thứ 21, tính dân chủ và ý thức tôn trọng quyền làm chủ đất nước của người dân cũng đã được xác định không quanh co, e dè: “Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia, theo điều thứ 32 và 70.”

Điều thứ 32 viết: “Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.
Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.

Điều thứ 70 còn  quy định thêm quyền quyết định tối hậu phải thuộc về tòan dân: “ Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:

a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.
b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.
c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết.”

Rất tiếc Hiến pháp 1946 chưa có thời gian thi hành thì bị chiến tranh làm gián đọan.
Sau khi đất nước bị chia đôi bởi Hiệp định Geneve 1954, hai miềh Nam-Bắc có hai thể chế chính trị khác nhau.

Miền Bắc theo chế độ Cộng sản độc tài và miền Nam theo chế độ dân chủ, tự do.
Từ lần sửa Hiến pháp năm 1959 ở miền bắc khi Hồ Chí Minh, người có trách nhiệm với Hiến pháp 1946 còn sống, quyền cao cả của dân ghi trong các Điều 21,32 và 70  bị đảng hủy bỏ mà dân không được hỏi ý.

Dù khi ấy, một nửa nước Việt Nam ở miền bắc do đảng Lao động Việt Nam cai trị với tên gọi của nước  là “Việt Nam dân chủ cộng hoà”  với Ðiều 4 của Hiến pháp 1959 viết nguyên văn rằng: “Tất cả quyền lực trong nước Việt Nam dân chủ cộng hoà đều thuộc về nhân dân”, nhưng trong thực tế người dân sống từ bắc vỹ tuyến 17 đến biên giới Việt-Tầu không được tự do sử dụng quyền lực của mình mà  phải hành sử quyền này “thông qua Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp do nhân dân bầu ra”.

Vì vậy người dân miền bắc đã bị đảng khóa tay khi Ðiều 112 của Hiến pháp 1959 trao độc  quyền sửa Hiến pháp cho Quốc hội, như đã viết: “Chỉ có Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”

Sau khi chiếm được miền Nam (Việt Nam Cộng hòa) tháng 04/1975, đảng Lao động Việt Nam được đổi tên là đảng Cộng sản Việt Nam sau Đại hội đảng kỳ IV năm 1976, và nhà nước “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” đã được đổi thành “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Lãnh đạo đảng CSVN lúc đó là  Lê Duẩn, Tổng Bí thư đảng, một người  Cộng sản cực kỳ bảo thủ và cuồng tín đã cùng với Lê Đức Thọ, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương và Trường Chinh, Chủ tịch Quốc hội, chủ trương sửa Hiến pháp năm 1980 theo quan niệm “thừa thắng xông lên” nhuộm đỏ cả nước.

Do đó Điều 2 của Hiến pháp 1980, thay cho Hiến pháp 1959, mới cực đoan và tham vọng viết rằng: “Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước chuyên chính vô sản. Sứ mệnh lịch sử của Nhà nước đó là thực hiện quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động, động viên và tổ chức nhân dân tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng: cách mạng về quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học - kỹ thuật, cách mạng tư tưởng và văn hoá, trong đó cách mạng khoa học - kỹ thuật là then chốt; xoá bỏ chế độ người bóc lột người; đập tan mọi sự chống đối của bọn phản cách mạng trong nước, mọi hành động xâm lược và phá hoại của kẻ thù bên ngoài; xây dựng thắng lợi chủ nghĩa xã hội, tiến tới chủ nghĩa cộng sản; góp phần củng cố hoà bình và đẩy mạnh sự nghiệp cách mạng của nhân dân thế giới.”

Từ chủ trương độc tài độc trị này mà, lần đầu tiên trong Hiến pháp, những người CSVN mới công khai vạch áo cho thế giới xem lưng, khi họ viết trong Điều 4: “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác - Lênin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam.

Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp.”

Cũng giống như Hiến pháp 1959, nhóm Lê Duẩn tái khẳng định việc cướp mất quyền làm chủ của dân khi viết trong Điều 147 của Hiến pháp 1980 rằng: “Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”

Sau khi Lê Duẩn (1986)  và Trường Chinh (1988)  lần lượt qua đời, thành phần có đầu óc thực tiễn hơn, sau khi đã thực hiện công cuộc được gọi là “Đổi mới” để cứu đảng khỏi tan và dân khỏi đói dưới thời Tổng Bí thư đảng Nguyễn Văn Linh, và tiếp theo sau sự tan rã gây chấn động tòan cầu của thế giới Cộng sản do Nga Sô lãnh đạo năm 1991, bản Hiến pháp 1992  của Việt Nam ra đời đã bỏ đi nhiều ngôn ngữ cuồng tín của thời Lê Duẩn.

Tuy nhiên đảng này, vì nhu cầu tồn tại để  tham quyền cố vị, vẫn ù lì viết ra Hiến pháp mới dựa theo nội dung của “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội", được Đại hội đảng kỳ VII chấp thuận ngày 27-6-1991.  Đỗ Mười, một đảng viên bảo thủ giáo điều khác, thay Nguyễn Văn Linh làm Tổng Bí thư.

Cương lĩnh lạc hậu này đã phản ảnh chủ trương “cố đấm ăn xôi” của thành phần lãnh đạo lạc hậu, không có lương tâm từ bỏ địa vị và quyền lợi phe nhóm để phá tan yêu  cầu dân chủ hóa đất nước cho dân thoát khỏi đói nghèo và chậm tiến .

Bằng chứng này đã thể hiện trong 3 đọan quan trọng nhưng giáo điều,hão huyền và lạc hậu của phe bảo thủ trong đảng CSVN khi họ ngô nghê nhận định rằng:

(1) “Mâu thuẫn giữa các nước tư bản phát triển và các nước đang phát triển ngày càng tăng lên. Chính sự vận động của tất cả những mâu thuẫn đó và cuộc đấu tranh của nhân dân lao động các nước sẽ quyết định số phận của chủ nghĩa tư bản.

(2) “Chủ nghĩa xã hội hiện đứng trước nhiều khó khăn, thử thách. Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co; song, loài người cuối cùng nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội vì đó là quy luật tiến hoá của lịch sử.”

Từ tư duy lạc lõng này, dù nhân dân Nga sau 70 năm bị xỏ mũi đã vứt  chủ nghĩa Cộng sản vào sọt rác, Cương lĩnh vẫn khẳng định tiếp tục bám lấy chủ nghĩa Cộng sản:

(3) “Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc. Đảng lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản.

Đó là lý do tại sao Điều 4 của Hiến pháp 1992 đã được viết rằng: “Ðảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Ðảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

Và mặc dù Ðiều 2 của Hiến pháp 1992 đã minh thị “Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức”, nhưng trong thực tế người dân không có quyền làm chủ đất nước.

Các thành phân tạo thành lực lượng nồng cốt cho đảng gồm công nhân, nông dân và trí thức đã bị đảng vắt chanh bỏ vỏ, gạt ra ngòai mọi quyết định liên quan đến vận mệnh dân tộc.

Tất cả mọi việc của dân đều do một thiều số lãnh đạo  đảng có chân trong Bộ Chính trị, từ 14 đến vài chục người tùy theo thời kỳ, quyết định và tự làm lấy. Quyền “phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia” của dân quy định trong Hiến pháp tiên khởi 1946 đã bị đảng tịch thu không cần có giấy biên nợ!

Do đó mà  Điều 147 của Hiến pháp 1980 đã được lập lại nguyên con trong Hiến pháp 1992 rằng: “Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.”

Như vậy, nếu so với nội dung Hiến pháp 1946 thì tinh thần  dân chủ và quyền làm chủ đất nước của người dân đã được bảo vệ hơn 3 Hiến pháp sau này từ 1959,1980 đến 1992.

Nói cách khác, càng sửa, Hiến pháp Việt Nam càng tụt hậu và phản dân chủ. Vậy mà Nguyễn Phú Trong vẫn huyênh hoang nói ngày 15-05 (2012) rằng: “Có thể nói, Hiến pháp năm 1992 (được sửa đổi, bổ sung năm 2001) là thành quả rất to lớn của cách mạng, là bước phát triển nhận thức, đổi mới tư duy của Đảng ta, Nhà nước ta, đóng góp hết sức quan trọng, tạo nên những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử trong công cuộc đổi mới ở nước ta.”

Nếu đảng đã đổi mới tư duy thì phải đổi mới cả về chính trị song song với đổi mới kinh tế thì đất nước và con người Việt Nam mới có thể “vươn lên ngang tầm thời đại” với thế giới.
Đàng này đảng vẫn độc quyền chính trị, độc đảng cai trị và nắm tòan bộ hệ thống thông tin, báo chí để tuyên truyền cho chủ trương và chính sách của đảng, dù dân không muốn.

Người dân, trong mọi giai đọan có Hiến pháp mới, đã bị đảng gạt ra ngòai lề xã hội và đã bị dùng làm quân tốt  cho các trò chơi dân chủ gỉa tạo như trong các cuộc bầu cử Quốc hội và Hội dồng nhân dân “đảng chọn dân bầu”.

Nhưng Trọng vẫn cứ nói bừa rằng: “ Các đề xuất sửa đổi, bổ sung phải dựa trên kết quả tổng kết sâu sắc thực tế thi hành Hiến pháp năm 1992 và các đạo luật có liên quan; quán triệt đầy đủ yêu cầu thể chế hoá Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) và Nghị quyết Đại hội XI của Đảng; tiếp tục kế thừa những quy định của Hiến pháp năm 1992 và các bản Hiến pháp trước đây còn phù hợp.”

Phải chăng Trọng muốn cho mọi người biết rằng mọi sửa đổi Hiến pháp vẫn phải làm theo những gì đã có sẵn, nhất là nội dung của Cương lĩnh 1991 đã được bổ xung và phá triển thêm năm 2011?

Do đó, không ngạc nhiên khi nghe Trọng nhắc lại rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam - đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của dân tộc - là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”

Như vậy là Điều 4 của Hiến pháp 1992 dành độc quyền cai trị đất nước cho đảng vẫn được giữ nguyên và quyền “phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia”  như nói trong Hiến pháp 1946 sẽ tiếp tục bị loại bỏ.

Trọng cũng nói hôm 15-5 (2012) rằng: “Về quy trình sửa đổi Hiến pháp, cần thực hiện theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 2 (khoá XI) ngày 10-07-2011”, theo đó Ban chấp hành Trung ương đảng đã khẳng định rằng: “Bản chất Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, do Đảng Cộng sản lãnh đạo…..khẳng định Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân và của dân tộc Việt Nam, theo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, là Đảng cầm quyền, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.”

Trọng còn bảo sửa đổi cũng phải làm theo “Điều 147 của Hiến pháp hiện hành”, có nghĩa “Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành”.

Như thế thì sửa cũng như không dù mọi việc, theo trọng phải “tiến hành một cách chặt chẽ, khoa học, dưới sự lãnh đạo của Đảng”, và  cũng có “sự tham gia của các chuyên gia, các nhà khoa học, các nhà quản lý và tổ chức lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân về các nội dung sửa đổi, để Quốc hội có đầy đủ cơ sở xem xét, quyết định”.

Nhưng liệu Quốc hội của đảng có can đảm loại trừ quyền lãnh đạo tòan diện của đảng ghi trong Điều 4 Hiến pháp 1992 như Trọng đã lập đi lập lại nhiều lần không?
Không ai nghĩ “phép lạ” này sẽ xẩy ra cho người dân Việt Nam.

Vì vậy, Việt Nam cần phải có một Hiến pháp mới, trong đó quyền làm chủ đất nước, quyền quyết định tương lai chính trị của đất nước phải do dân tự quyết.

Có như thế Việt Nam mới có thể vượt qua khỏi ngưỡng cửa của đói nghèo và chậm tiến trong thế kỷ 21. Mọi nỗ lực làm ngược lại, kể cả việc sửa đổi vá vìu Hiến pháp 1992 chỉ làm cho đất nước tiếp tục nghèo nàn và nhân dân lạc hậu thêm mà thôi.

Đó cũng chính là câu trả lời cho đảng tại sao  đại đa số cán bộ đảng và viên chức nhà nước, nhất là những thành phần có chức có quyền chưa bao giờ nghiêm chỉnh tuân thủ Ðiều 8 của Hiến pháp 1992 viết rằng: “Các cơ quan Nhà nước, cán bộ, viên chức Nhà nước phải tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ nhân dân, liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng.”

Ngược lại rất nhiều cán bộ, đảng viên không còn là “đây tớ” của nhân dân nữa mà là những “ông chủ giầu có” hách dịch, quan liêu, nhũng nhiễu, mất phẩm chất, thoái hoá, phản dân, coi dân như tôm tép để hành hạ, bòn rút của cải tệ hại hơn bất kỳ thời đại nào trong lịch sử.

Đó là lý do tại sao dân bây giờ không còn muốn dây dưa, liên hệ máu thịt gì với đảng nữa.

ĐẤT CỦA DÂN NHƯNG NHÀ NƯỜC LÀM CHỦ

Bằng chứng đã thấy ở vụ đàn áp, cưỡng chế đất đai của gia đình nông dân-trí thức Đòan Văn Vương ở Tiên Lãng ngày 05/01 (2012); vụ đánh người lấy đất ở Văn Giang, Hưng Yên ngày 24/04 (2012) và đánh dân thu đất ở Vụ Bản, Nam Định ngày 09/05 (2012).

Nguyên do tại sao các vụ khiếu kiện đất đai hiện nay đã tăng lên từ 70 đến 80% đã được giải thích  trong diễn văn bế mạc Hội nghị 5 ngày 15-05 (2012) của Tổng Bí thư  Nguyễn Phú Trọng: “Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước về đất đai còn nhiều bất cập. Quy hoạch sử dụng đất và quy hoạch chuyên ngành chưa đồng bộ, chất lượng thấp; việc thực hiện quy hoạch, thu hồi đất và tuân thủ pháp luật ở một số nơi chưa nghiêm; thủ tục hành chính còn rườm rà, thiếu công khai, minh bạch. Công tác đền bù, giải phóng mặt bằng, xác định giá đất, hỗ trợ tái định cư mỗi khi phải thu hồi đất rất khó khăn. Công tác giải quyết khiếu nại, tố cáo, tranh chấp về đất đai chưa đáp ứng yêu cầu, dẫn đến nhiều vụ việc phải qua nhiều cấp kéo dài, rất phức tạp. Việc sử dụng đất ở nhiều nơi còn lãng phí, thất thoát lớn. Thị trường bất động sản, trong đó có quyền sử dụng đất, phát triển không ổn định, thiếu lành mạnh, giao dịch "ngầm" khá phổ biến. Tình trạng đầu cơ đất đai, phát triển quá nóng thị trường bất động sản xảy ra ở nhiều nơi, nhất là ở một số thành phố lớn, tác động xấu đến ổn định kinh tế vĩ mô.”

Nhưng có ai khác, ngoài cán bộ, đảng viên và những kẻ có chức, có quyền mới có thể lộng hành như thế  và Trọng đã nhìn nhận: “ Lợi ích của Nhà nước và người dân có đất bị thu hồi chưa được bảo đảm tương xứng; chưa đáp ứng được nhu cầu nhà ở, đất ở của các đối tượng chính sách xã hội, cán bộ, công chức, người có thu nhập thấp. Chính sách đất đai đối với một số vùng đồng bào dân tộc thiểu số còn những vướng mắc chậm được giải quyết. Tổ chức bộ máy, năng lực đội ngũ cán bộ về quản lý đất đai chưa đáp ứng được yêu cầu thực thi nhiệm vụ. Một bộ phận cán bộ, công chức lợi dụng chức vụ, quyền hạn để trục lợi, tham nhũng. Việc thanh tra, kiểm tra, giám sát và xử lý các hành vi sai phạm trong quản lý đất đai còn chưa nghiêm.”

Nhưng Trọng lại tiếp tục  khẳng định rằng: “ Đất đai, rừng núi, sông hồ, nguồn nước, tài nguyên trong lòng đất, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa và vùng trời... thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước là đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý...” thì rõ ràng Trọng đã lấy đất của dân, kể cả đất hương hỏa cha truyền con nối để  giao cho Nhà nước quản lý.
Như vậy thì dân chỉ còn “sở hữu miếng giấy, hay cái khố”  ?

Đó là lý do tại sao Ủy ban Công lý và Hòa bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam, do Đức cha Nguyễn Thái Hợp (Giáo phận Vinh) làm Chủ tịch đã phê bình trong lời tuyên bố “Nhận định về một số tình hình tại Việt Nam hiện nay”, phổ biến ngày 15-05 (2012) như thế này: “Luật đất đai hiện hành, vừa đi ngược tự nhiên, vừa không tôn trọng Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền. Đó là nguyên nhân của khoảng 80% các khiếu kiện trong nước. Các vụ khiếu kiện này đã đi từ khiếu nại cá nhân đến khiếu kiện tập thể; từ khiếu kiện bằng đơn từ đến tập họp phản đối và nay là dùng vũ khí chống lại việc thu hồi đất.

Luật đất đai qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng do Nhà nước quản lý đã làm cho hàng triệu người cảm thấy mất đất và chẳng có quyền tự do hành xử trên “mảnh đất ông bà tổ tiên”. Trên  thực tế, sở hữu toàn dân không phải là phương thức quản lý đất đai tốt nhất, còn việc Nhà nước làm chủ sở hữu đã phát sinh đặc quyền, đặc lợi của chính quyền các cấp trong việc quy hoạch và thu hồi đất cho các dự án, tước mất quyền căn bản của người dân.”

Căn bệnh trầm kha này, nếu không giải quyết tận gốc rễ thì muôn đời tham nhũng sẽ không bao giờ gỉam bớt, chưa vội nói đến chấm dứt trong hệ thống cai trị hiện nay của nhà nước Việt Nam.

DŨNG MẤT CHỨC CHỐNG THAM NHŨNG

Đó cũng là lý do tại sao Trọng cho biết: “Ban Chấp hành Trung ương đã quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị; lập lại Ban Nội chính Trung ương, vừa thực hiện chức năng một ban đảng, đồng thời là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.”

Tại sao có sự chuyển hướng này ? Bởi vì, sau 5 năm giữ nhiệm vụ Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng đã tỏ ra bất lực và còn bị mang nhiều tai tiếng liên quan đến các dịch vụ thương mại của con cái và gia đình.

Trọng nói rằng: “Công tác phòng, chống tham nhũng chưa đạt được yêu cầu "ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng". Tình trạng tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp hơn, gây bức xúc trong xã hội và là thách thức lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Tham nhũng, lãng phí vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực, ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều cơ quan, đơn vị, đặc biệt là trong các lĩnh vực và hoạt động liên quan đến đất đai, khoáng sản; đầu tư công; xây dựng cơ bản; quản lý vốn và tài sản của doanh nghiệp nhà nước; tín dụng, ngân hàng; thu chi ngân sách, mua sắm tài sản công; công tác cán bộ; quan hệ giữa cơ quan, cán bộ nhà nước với người dân, doanh nghiệp...

Tất cả những tệ nạn này đều có trách nhiệm của Nguyễn Tấn Dũng, trong đó có vụ con tầu chìm Vinashin gây thiệt hại cho ngân qũy quốc gia gần 1,000 tỷ đồng mà Dũng vẫn không bị khiến trách hay kỷ luật.

Trọng không chỉ đích danh mà chỉ nói bâng quơ rằng: “Một số cấp uỷ đảng, chính quyền và người đứng đầu chưa quyết tâm lãnh đạo và gương mẫu trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; những bất cập về thể chế, nhất là trong việc ban hành, thực thi luật pháp, cơ chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội; trên nhiều lĩnh vực vẫn còn sơ hở, bất cập, thiếu công khai, minh bạch và nhất quán; vẫn còn tình trạng "xin - cho". Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm.”

Trước đó tại Sài Gòn, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang cũng nói với Báo Tuổi Trẻ ngày 02-05 (2012) rằng: “Chống tham nhũng, lãng phí... thực chất cũng là xây dựng Đảng. Hai vấn đề này đều có mối quan hệ biện chứng với nhau. Chẳng hạn như nếu cuối nhiệm kỳ này, trung ương công bố rằng việc thực hiện nghị quyết trung ương 4 thật tốt, nhưng tham nhũng, lãng phí không giảm là không thành công. Chắc chắn là như thế. Hay nói rõ hơn, nếu như trung ương lãnh đạo chống tham nhũng, lãng phí trong nhiệm kỳ không làm giảm đi, không đẩy lùi được thì cũng có nghĩa nghị quyết trung ương 4  (“Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”) không thành công. Nếu không muốn nói là thất bại.

Như vậy, tương lai chính trị của Nguyễn Tấn Dũng sẽ ra sao sau bài diễn văn “xẻ da lấy thịt” của Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị 5  là điều chưa ai biết, nhưng có một điều chắc chắn là từ nay Nguyễn Phú Trọng sẽ là người giữ chức Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng. -/-

Phạm Trần
(05/012)




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tệ hơn là điếm bút. Những kẻ đáng thương hại!



Tôi luôn bảo lưu ý kiến của mình, rằng trong hàng chục ngàn nhà báo ăn lương của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN), được gọi là lề đảng, vẫn có nhiều người cầm bút tử tế.

Thậm chí có những nhà báo dũng cảm, mạo hiểm xông vào các ngóc ngách của xã hội để đưa tiêu cực từ bóng tối ra ánh sáng và sau đó nhận những bản án tù oan trái, bất công.
Những người cầm bút tử tế thầm lặng

Nhà báo Nguyễn Việt Chiến của tờ Thanh Niên trong vụ tham nhũng PMU 18, nhà báo Hoàng Khương của tờ Tuổi Trẻ trong vụ nhận hối lộ của cảnh sát giao thông, hay một số ít nhà báo khác đã đi tìm hiểu và viết về vụ cưỡng chế thu đất tại Văn Giang gần đây, là những khuôn mặt nổi bật.

Những người này, trong bối cảnh khó khăn khi chuyển tải thông tin tới dư luận, họ đã phải khôn khéo để không vượt quá giới hạn cho phép của hệ thống kiểm duyệt và hệ lụy khó chịu sau đó. Nhưng họ không vì bị nhốt trong cái cũi độc quyền định hướng thông tin mà bước qua lằn ranh của đạo đức báo chí. Tức là họ không viết sai sự thật.

Cho đến giờ, tôi chưa thấy tâm tình và sự chia sẻ nào từ giới báo chí lề đảng lại hợp tình, hợp lý và thuyết phục hơn bài "Giọt nước mắt lề phải" của nhà báo Đoan Trang. Đoan Trang viết:

"Không có họ, ai là người đưa những thông tin đầu tiên về đại dự án bauxite 2009 ở Tây Nguyên ra công luận?

Không có họ, ai phản ánh về những vụ dân thường chết trong đồn công an một cách bí hiểm? Cho dù nhiều sự việc đau lòng như thế có thể chẳng đi về đâu, nhưng ít nhất, cũng nhờ có họ mà chuyện đã được đưa ra công luận.

Không có họ, ai viết về mãi lộ? về lũ lụt, tai nạn, tiền cứu trợ bị bớt xén hay hàng cứu trợ toàn bột giặt? về những tai nạn thảm khốc - cho thấy một xã hội đầy rủi ro, tỷ lệ tử chắc chắn là cao hơn mức 6/1.000 người dân/năm rất nhiều? về những bê bối trong trường học, bệnh viện? về một Vinashin vỡ nợ? Tất nhiên, việc báo chí viết về Vinashin hay các bê bối tương tự rất có thể chỉ là kết quả của những đấu đá nội bộ “trên thiên đình”, trong đó báo chí được sử dụng làm công cụ, vũ khí để bắn giết nhau, nhà báo chỉ là những con tốt mà thôi. Nhưng dù sao thì lũ tốt đen ấy cũng đã làm được công việc đưa một phần sự thật ra ánh sáng.

Cũng có những lúc lề trái và lề phải “phối hợp tác chiến” một cách rất hoàn hảo. Hình ảnh những người dân đi đầu trong đoàn biểu tình mùa hè năm 2011, giương cao tờ báo Thanh Niên với hàng chữ nổi bật trên trang nhất: “Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước”, có đủ nói lên sự ủng hộ ngấm ngầm của lề phải cho lề trái chăng? Tôi nhớ ở đâu đó, một độc giả bình luận: “Báo Thanh Niên đã góp sức để người dân thể hiện lòng yêu nước một cách an toàn – và quý báo cũng… an toàn!”.

Tôi tin chắc những "giọt nước mắt lề phải" này nhiều khi không chảy từ khoé mắt của những người đồng nghiệp, mà chảy trong con tim của họ hoặc lắng đọng đâu đó trong sâu thẳm của lương tri.

Tệ hơn là điếm bút

Trong khi đó, có rất nhiều những tay cầm bút, nếu không nói là đa số, của lề đảng, hoặc hèn quá hoá ngu, hoặc là sợ quá hoá hèn, hoặc cả hai cộng lại.

Đã qua rồi thời kỳ dân chúng chỉ biết nghe, xem và đọc thông tin trên lề đảng. Những người làm công tác tuyên truyền của ĐCSVN hẳn không ngu xuẩn đến mức không hiểu rằng, trong thế giới thông tin điện tử hôm nay, mọi mưu toan lừa bịp dư luận đều có thể bị bóc trần nhanh chóng. Thế nhưng, xem ra vẫn còn khối người ngu, trên cả mức ngu.

Người ta hay dùng các từ ngữ "văn nô", "bồi bút" để chỉ những con người cắm mặt tận trung phụng sự ông chủ đảng và sẵn sàng dối trá, bịa đặt vì miếng ăn và danh lợi. Còn tôi, có lúc gọi họ là "điếm bút".

Nhưng nghĩ lại, gọi họ là "điếm bút" có thể tôi xúc phạm tới những người sống bằng cái nghề thuộc loại lâu đời nhất của nhân loại.

Bởi vì trong di sản văn hoá thế giới, chưa thấy văn nô, bồi bút nào được ca ngợi. Nhưng nhiều khuôn mặt vì số phận, vì cơ nhỡ nên bị đưa đẩy vào lầu xanh, đã trở thành biểu tượng của lòng vị tha, biết hy sinh mình cho người khác.

Đó là kỹ nữ yêu hoa trà Marguerite Gautier trong tiểu thuyết nổi tiếng qua mọi thời gian "La Dame aux camélias" (Trà Hoa Nữ) của Alexandre Dumas con. Là nàng Kiều trong tác phẩm bất hủ của thi hào Nguyễn Du. Là hình ảnh đẹp và lãng mạn của nghệ sĩ Trần Tiến trong nhạc phẩm "Nhố nhăng":

"Rồi mai em lấy một anh chồng hiền
Thì anh sẽ hát tặng em thật nhiều
Nhiều bông hoa trắng
Triệu bông hoa trắng
Vòng cô dâu xinh hoa trắng giăng đầy
Em hết những ngày lang thang..."

Tận cùng của sự bỉ ổi

Câu chuyện những người "thương binh" có hành động côn đồ, gây rối trật tự, khủng bố nhân viên của Thư Viện Hán-Nôm tại Hà Nội hôm 18/5 đã được nhiều trang web và các cơ quan truyền thông Việt ngữ quốc tế BBC, RFI, RFA đưa tin chi tiết, cụ thể bằng clipvideo quay tại hiện trường, các bài viết và phỏng vấn những người trong cuộc.

Về sự kiện này tôi cũng có bình luận ngắn trên trang Facebook của mình:

"Đảng tặc sinh đạo tặc. Một đám chẳng biết là ai, tự xưng "thương binh" vào Thư viện Hán-Nôm nơi TS Nguyễn Xuân Diện làm việc, một cơ quan nhà nước đàng hoàng, quấy rối đe doạ nhân viên của Thư viện, nhưng gọi công an cơ động, công an phường can thiệp thì được trả lời... bận họp!

Đây không phải là lần đầu tiên đám kiêu binh, côn đồ này hành sự. Chúng đã làm nhiều lần với người khác và mỗi lần như vậy, nạn nhân gọi công an thì hoặc là công an bận, hoặc là tới khi chúng đã rút hết. Đúng là một nhà nước-xã hội củ chuối, lưu manh!

Kể cả chúng là thương binh thật đi nữa thì với thái độ hung hăng, ăn nói tục tĩu đã chứng tỏ chúng chỉ là cái đám du côn, bám đít voi hít bã mía. "Đổ xướng máu để có hôm nay" à? Mẹ kiếp, tay nào thấy cũng phây phây mặt thịt. Mười ngàn chiến sĩ đã đổ máu hy sinh thật sự trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc năm 1979, mà đến ngày tưởng niệm 17/2 vừa rồi, cái nhà nước "hôm nay" của chúng chẳng thèm đoái hoài một câu, một chữ!

Tôi cũng chẳng hiểu sao anh Diện sợ mà đi gỡ trên blog của mình Thư phản đối Chính phủ Nhật viện trợ cho VN xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Bị đe doạ à? Sao không mắng thẳng vào mặt chúng, đây là quyền và trách nhiệm của công dân, các ông không thích là việc của các ông. Nếu các ông giỏi, ngon thì hãy mang cái danh "thương binh", "dân mình bức xúc" ra mà làm một cái Thư ủng hộ xây nhà máy điện hạt nhân hoặc ra một cái Thư phản đối lại Thư phản đối của ông Diện. Sao đến đây làm càn? Chỉ loại người đê tiện, trí lùn, điên rồ, hèn hạ thì mới hành xử như thế".

Sự việc xảy ra dưới sự chứng kiến của rất nhiều người và sự bất bình của dư luận tưởng quá đủ và Viện Hán Nôm sẽ có trách nhiệm làm việc với nhà chức trách, nhằm chấm dứt những cảnh tượng lố bịch, làm mất thể diện quốc gia này.

Ngờ đâu, như đã nói, nếu mấy tay văn nô sợ quá hoá hèn, hèn quá hoá ngu, thì tác giả của toàn bộ kịch bản này là ngu thật. Không hiểu sao ĐCSVN lại có thể cho những kẻ như thế tác nghiệp trong một tờ báo quan trọng vào bậc nhất của bộ máy tuyên truyền: tờ Quân Đội Nhân Dân.

Hãy xem Hoàng Linh dựng vở trong bài "Ủng hộ chính sách của Nhà nước, một thương binh nặng bị hành hung" của tờ "Cựu Chiến Binh":

"Các thương binh này đã đến Viện Hán nôm để gặp và thuyết phục ông Diện vì lợi ích của nhân dân mà ngừng những hành động đó lại. Tuy nhiên khi mọi người đang nói chuyện trong phòng ông Diện thì thấy nhiều người tụ tập ngoài cửa phòng, rất ồn ào. Lúc đó ông Chu Vinh Quang đi ra ngoài xem có chuyện gì thì bị một số người phía bên ngoài hành hung".

“Tôi vừa đi ra ngoài thì có 2 người đàn ông giữ 2 tay tôi lại để một cô gái tát và đánh vào đầu tôi”, ông Quang nói. Vốn là một thương binh nặng, đã từng bị chấn thương sọ não nên sau khi bị hành hung ông Quang đã bị choáng và ngã lăn ra đất. Lúc này mọi người ở trong phòng mới chạy ra và ngăn không cho nhóm đối tượng kia tiếp tục hành hung ông Quang".

Trong khi đó, cùng ngày 19/5, Quốc An của tờ Quân đội Nhân Dân, trong bài "Khẩn trương điều tra, làm rõ vụ việc tại Viện Hán Nôm" viết:

"Cuộc gặp đang diễn ra thì có hai người (một nam và một nữ tên là Thư) xông vào hành hung các thương binh làm ông Quang một thương binh bị thương ở não, ngất xỉu".

Một đang tại ngũ (tờ QĐND) một đang nghỉ hưu (tờ Cựu Chiến Binh), dẫu gì cũng là đồng đội, mà sao hiệp đồng tác chiến quá dở, vãi hài! Chỉ riêng một bối cảnh "thương binh" bị đánh mà ông nói gà, bà nói vịt!

Tệ hơn, bài trên tờ QĐND đã bị gỡ xuống nhanh chóng và im như thóc. Tuy nhiên, các nhà báo ngoài lề đảng đã kịp chụp lại làm bằng chứng và công bố lan tràn trên mạng trong ngày 19/5.
Bài trên báo QĐND ngày 19/5 đã bị gỡ xuống - Ảnh: Dân Luận

Blogger Nguyễn Hữu Vinh, một người chứng kiến sự việc và tham dự cuộc nói chuyện với lãnh đạo của Viện Hán Nôm hôm 18/5 không kìm được phẫn nộ. Ngay lập tức anh đã phân tích xác đáng qua bài "Tận cùng của sự bỉ ổi, hèn hạ và đê tiện":

"Nhiều chi tiết bịa đặt khác, không làm cho những người nắm được thông tin sự thật phải ngạc nhiên về cách bịa đặt ở những tờ báo này. Nhưng đã làm cho người ta phải rùng mình ớn lạnh trước việc những tờ báo mang cái tên đẹp đẽ như Quân đội Nhân dân, Cựu Chiến Binh Việt Nam lại đi làm những việc chuyên đánh phá nhân dân, bỏ qua kẻ thù dân tộc, bịa đặt không tiếc lời bất chấp tất cả mọi sự thật và lương tâm. Không rõ những thông tin khác trên tờ báo này có chứa được bao nhiêu phần trăm sự thật nếu với cách đưa tin, làm báo của hai tờ báo này? Chẳng lẽ những tin chiến thắng, những thành công, những vinh quang của quân đội ta, của đảng và nhà nước được đăng trên những tờ báo này cũng đều là những thông tin bịa đặt như bản tin này chăng?".

Lời kết

Mọi sự dối trá thường có kết cục bi thảm.

George Orwell, tác giả của cuốn "Trại súc Vật" nói rằng, "chính sách được nghĩ ra là nói làm sao để dối trá trở thành như thật". Biết thế, nhưng sự mất trí của các văn nô lề đảng đã tạo ra những "tác phẩm" vừa ra mới đời đã chết ngay lập tức!

Nhưng nói cho cùng, họ chỉ là những động vật chưa tiến hoá thành người nên đáng thương hại hơn là đáng trách.

Bao dung, nhẹ nhàng hơn, ta luận theo George Bernard Shaw, nhà văn người Anh, Giải thưởng Nobel Văn học năm 1925:

"Hình phạt lớn nhất đối với kẻ dối trá không phải là không còn ai sẽ tin kẻ đó nữa, mà bản thân kẻ dối trá không thể tin bất cứ ai".

Và như thế, đời sống của kẻ dối trá luôn luôn trong trạng thái bất an. Đây là nỗi bất hạnh lớn nhất của kiếp làm người.●

© Lê Diễn Đức - RFA Blog




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Huỳnh Thục Vy - Phỏng vấn bà Hồ Thị Lan về tình hình hiện tại của bà Hồ Thị Bích Khương


Kính thưa quý vị, trong cuộc đấu tranh đầy cam go cho một nền chính trị dân chủ, một xã hội tự do, tôn trọng phẩm giá con người hôm nay, nhiều lớp người đã trải qua một phần đời mình, thậm chí là nửa đời người trong tù. Những đau đớn, mất mát mà họ gánh chịu chỉ khi nào chúng ta thực sự trải qua mới có thể cảm nghiệm sống động. Nhưng cuộc đấu tranh vẫn như một cuộc chạy tiếp sức, lớp người sau tiếp bước lớp người trước trong nỗ lực và hành trình không mệt mỏi vì niềm hy vọng mở ra một sinh lộ cho Tổ quốc. Chúng ta, những người vẫn còn được tự do vẫn phải tiến về phía trước trong sự quan tâm và niềm tri ân đối với tất cả những người đã và đang chịu tù đày, đàn áp, sách nhiễu dưới chế độ Cộng sản. Bởi, chỉ với cách quan tâm đến tất cả những người đang gánh chịu khó khăn, chúng ta mới có khả năng giữ cho ngọn lửa đấu tranh cháy mãi không dứt trong tinh thần cảm thông và đoàn kết.

Hồ Thị Bích Khương, Photo InTheNet
Trong tâm tình đó, ngày hôm nay tôi nhớ đến một nữ văn sĩ, quê ở Nghệ An, từng là dân oan và sau này là người đấu tranh cho dân oan, là một trong những người đã nhận giải thưởng Nhân quyền Hellman-Hammett của Human Rights Watch năm 2011. Năm 2008, bà từng bị kết án hai năm tù vì tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích Nhà nước”. Ngày 29 tháng 12 năm 2011, cùng với Mục sư Nguyễn Trung Tôn, bà đã bị đưa ra xét xử ở Tòa án tỉnh Nghệ An vì cái gọi là tội “tuyên truyền chống Nhà nước”, và bị kết án 5 năm tù giam cùng 3 năm quản chế. Bà Hồ Thị Bích Khương (và một số người khác), mặc dù đã lãnh nhận bản án khá nặng nề của Nhà cầm quyền Cộng sản, thời gian gần đây, những tin tức về tình trạng hiện tại của bà khá vắng trên các trang mạng đấu tranh của chúng ta.

Hôm nay, ngày 17 tháng 5 năm 2012, tôi đã liên lạc với bà Hồ Thị Lan, chị gái bà Khương với mong muốn được biết thêm những thông tin về tình trang sức khỏe cũng như tinh thần hiện nay của bà Khương, đồng thời cũng để bày tỏ mối cảm thông đối với những khó khăn và sự cô lập mà gia đình này đang phải đối mặt.

Huỳnh Thục Vy (HTV): Em là Huỳnh Thục Vy, thành viên Tổ chức Phóng viên không Biên giới, xin kính chào chị Lan và cám ơn chị đã nhân lời trả lời cuộc phỏng vấn hôm nay.

Từ lúc chị Khương bị bắt vào tháng 11 năm ngoái đến nay, gia đình có được thăm gặp chị Khương thường xuyên không ạ?

Chị Lan: Tôi đi thăm Khương nhưng không được gặp, chỉ gặp được hai lần đầu tiên và nhìn thấy nhau qua khung chắn kính và song sắt thôi. Còn ngoài hai lần đó, sau này không được gặp nữa, mà chỉ được gởi tiền và lưu ký.

HTV: Tình hình sức khỏe chị Khương hiện nay ra sao ạ?

Chị Lan: Sáng nay, có người gọi điện cho tôi báo rằng Khương hiện nay xương vai bị lôi cho gãy rời ra rồi mà không được cung cấp thuốc men hay đi bệnh viện gì cả. Người đó bảo tôi phải nhanh chóng xuống trai giam để làm cách nào đó, để xin cho Khương đi bệnh viện, chứ tình hình giờ đang rất nguy hiểm. Nói chung là tình hình sức khỏe của Khương xuống dốc rất mạnh. Hôm 28 tháng 3 vừa qua, Khương nói là công an trai giam cho phạm nhân vào đánh Khương bốn lần. Nhưng những người phạm nhân đó đánh Khương không theo mong muốn của họ. Khương biết được vì sau đó họ đã khóc và nói với Khương rằng “Khương phải hiểu cho tao chứ tao không muốn thế”. Thế là Khương mới biết được bọn họ do sự chỉ đạo của công an mà đánh Khương. Họ đánh Khương có những lần bất tỉnh. Ngày ra tòa phúc thẩm (dù bị hoãn do sự phản đối của chị Khương), Khương đưa ra 3 viên thuốc đạm đã nhặt được trong trại giam. Những viên thuốc này do các phạm nhân (phục vụ cho cán bộ nên được cấp thuốc) đánh rơi, Khương nhặt lại để uống.

HTV: Lần gần đây nhất chị gặp chị Khương là khi nào ạ?

Chị Lan: Là ngày Khương bị đưa ra xử phúc thẩm (ngày 28 tháng 3 năm 2012). Sau đó, tôi xuống đó gởi quà, gởi tiền hai lần nữa rồi. Tôi gởi lưu ký vào ngày 30 tháng 4 mà đến ngày 3, ngày 4 tháng 5 có một người xưng là phạm nhân ở cùng với Khương gọi cho tôi bảo tôi xuống gửi tiền gấp, mà trong khi đó tôi đã gởi rồi. Và tôi gọi điện xuống trai giam ấy, họ yêu cầu tôi xuống để làm rõ nhưng tôi nói rằng tôi đã gởi rồi, và phải chuyển cho em tôi chứ còn tôi không có điều kiện để đi xuống đó được vì tôi phải ở nhà trông cháu nhỏ (cháu nội chị Lan) và phải kiếm sống hằng ngày nữa.

HTV: Em đươc biết đây không phải là lần đầu tiên chị Khương ở tù, vậy theo chị nhận thấy, tinh thần chị Khương lần này so với lần trước có khác không ạ?

Chị Lan: Bản chất, tính khí của Khương từ ngày nhỏ đến giờ vẫn cứ như thế. Cái gì mà đã đấu tranh thì sẽ kiên quyết đến cùng. Nó bảo là “chỉ có chết đi thôi chứ sống thì tôi vẫn đi đến cùng”. Trước lúc đi vào con đường đấu tranh, nó bảo là”‘sẽ bị vô tù ra tội, tôi biết mà tôi vẫn phải đi, vì đi không phải cho riêng tôi mà cho nhiều người khác”

HTV: Ngày 28 tháng 2 năm 2012 vừa qua, phiên toàn phúc thẩm xử vụ án của chị Khương và Mục sư Tôn đã bị hoãn lại. Vậy người ta có thông báo khi nào sẽ tổ chức xử lại không ạ?

Chị Lan: Tôi có nghe phong thanh, một người nói với tôi là 30 tháng 5 năm này người ta sẽ xử phúc thẩm lại. Tôi nghe nói qua điện thoại, những lần tôi được báo thông tin về Khương toàn là qua điện thoại, bởi một người không xưng tên.

HTV: Những nguyên nhân nào khiến chị Khương phản đối và yêu cầu hoãn phiên toàn phúc thẩm vừa qua ạ?

Chị Lan: Thứ nhất là ngày hôm trước đó Khương vẫn bị kỷ luật trong nhà biệt giam mà sáng hôm sau đưa Khương đi xử, Khương không được biết trước về phiên phúc thẩm. Thứ hai, Khương vẫn chưa được tống đạt bản án sơ thẩm. Thứ ba là Khương đã gởi những đơn tố cáo đến Viện Kiểm sát và Tòa án nhưng chưa được hồi đáp. Thứ tư là Khương bị đánh đập tàn nhẫn trong trại giam.

HTV: Chị nghĩ thế nào về những sự đàn áp, bắt bớ, tù đày mà chị Khương phải chịu?

Chị Lan: Thật sự, tôi nghĩ những việc này rất vô lý. Vì hôm xử sơ thẩm, tôi có đến dự từ đầu đến cuối. Qua luật sư bào chữa và qua chủ tọa, tôi phát hiện ra những sai trái. Ngày người ta về bắt Khương, côn an xã, huyện, tỉnh đi cả 6, 7 ô tô; mà ra giữa tòa họ nói là đến kiểm tra thủ tục hành chính, phát hiện ra những điều nghi vấn rồi bắt giữ. Tôi thấy hai điều đó là sai hoàn toàn. Vì, nói là kiểm tra thủ tục hành chính gì mà mang 6, 7 xe ô tô toàn công an đến. Thủ tục hành chính ở đây thì chỉ cần công an xã đến kiểm tra là được rồi. Và ngày về bắt ấy, có những người công an ra ngoài để gọi điện về trụ sở, họ nói là trong nhà không phát hiện ra bằng chứng gì cả, vậy mà cuối cùng họ vẫn cứ bắt đấy thôi. Còn chuyện người ta đánh đập Khương tàn nhẫn, tôi thấy rằng tội ác của họ rất ghê gớm. Tôi đã nói với họ “ác chi mà ác rứa”.

HTV: Hiện tại gia đình chị có gặp khó khăn gì về kinh tế cũng như từ phía chính quyền không?

Chị Lan: Con trai Khương đang học lớp 9 nhưng đã nghỉ học, hiện giờ đang ở với bà nội bảy tám chục tuổi rồi. Gia đình tôi thì chỉ kiếm sống qua ngày, thêm chuyện em út bị tù tội như vậy nên cũng khó khăn lắm. Có một lần, ông bác sĩ Nguyên Đan Quế viết thỉnh nguyện thư kêu gọi trả tự do cho tù nhân lương tâm, trong đó có Khương. Công an họ đến nhà tôi hạch hỏi tôi, rằng có ký tên vào thỉnh nguyện thư ấy không. Tôi nói là tôi không tiếp cận được nên không ký chứ nếu có đơn thư nào mà kêu gọi trả tự do em tôi thì bảo tôi ký chục lần tôi cũng ký.

HTV: Qua sự việc em gái chị bị đàn áp bất công như vậy, chị suy nghĩ gì về xã hội này ạ?

Chị Lan: Nói chung xã hội này hiện giờ thì tràn lan sự bất công. Nói thật chứ giờ nếu ngoại xâm mà đến thì không biết sẽ rơi vào tay giặc lúc nào. Những người làm việc đúng, thẳng thắn thì bị vùi dập, còn những người tham nhũng, tàn ác thì được dung túng. Tôi không trông mong gì. Tôi chỉ mong quý vị đấu tranh giúp đỡ và lên tiếng bảo vệ cho em gái tôi, để em gái tôi được trả tự do sớm.

HTV: Chị ơi, em mong chị an tâm, đừng lo lắng gì nha. Càng nhiều người biết về mình, mình càng được an toàn chị ạ.

Chị Lan: Tôi nghĩ thế này, là con người, cái quyền gì không được thì thôi, chứ cái quyền nghe và quyền nói mà cũng không được thì đâu phải là con người.

HTV: Dạ, đúng ạ. Và em xin cám ơn chị Lan về buổi nói chuyện ngày hôm nay.

* * *
Kính thưa quý vị, hiện tại bà Hồ Thị Lan đang sống ở xóm 3, Nam Anh, Nam Đàn, Nghệ An. Số điện thoại của bà là: 0974 915 195.

Xin cám ơn quý vị đã theo dõi bài phỏng vấn.

Sài Gòn, ngày 17 tháng 5 năm 2012
© Huỳnh Thục Vy, thành viên tổ chức Phóng viên không Biên giới.
Theo Dân Luận




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều