05/15/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bà Bùi Thị Minh Hằng sẽ khởi kiện HTV

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ ba, ngày 15 tháng năm năm 2012

Bà Bùi thị Minh Hằng mới đây cho biết sẽ tiến hành khởi kiện đài truyền hình Hà Nội đã làm phóng sự bôi xấu bà trong thời gian bà bị giam giữ tại trung tâm giáo dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc.
Bà Bùi Thị Minh Hằng trước và sau khi ra tù.
Đây chỉ là một trong một loạt các hoạt động pháp lý mà bà Bùi thị Minh Hằng dự định làm trong thời gian tới để đòi lại công lý cho mình.


Từ quyết định 5225 đến phóng sự trên HTV

Sau hơn hai tuần kể từ ngày được trả tự do, bà Bùi Thị Minh Hằng hôm nay cho chúng tôi biết bà sẽ tiếp tục quá trình khởi kiện các cơ quan chính quyền, báo an ninh thủ đô, đài truyền hình Hà Nội, đã có những hành động mà bà cho là trái pháp luật liên quan đến cá nhân bà. Trả lời đài Á châu Tự do qua điện thoại từ nhà mình ở thành phố Vũng Tàu, bà Bùi Thị Minh Hằng xác nhận:

"Chắc chắn là sẽ kiện. Tất cả những sự kiện từ quyết định 5225 gây ra và tất cả những gì thuộc về chính quyền và nhà nước mà làm sai thì Minh Hằng sẽ tiến hành kiện. Việc đầu tiên là Minh Hằng sẽ kiện quyết định 5225 của ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội do ông Nguyễn Thế Thảo ký. Song song việc đó, trong thời gian Minh Hằng bị họ giam giữ trái pháp luật trong tù thì đài truyền hình Hà Nội và báo chí có đăng sai sự thật về Minh Hằng."

Bà Bùi Thị Minh Hằng bị bắt vào ngày 27 tháng 11 năm 2011 khi đang tham gia biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn, phản đối hành động gây hấn của Trung Quốc trên biển Đông. Bà sau đó được đưa ra giam giữ tại trung tâm giáo dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc. Việc bắt giữ này sau đó được chính quyền Hà Nội giải thích là căn cứ theo quyết định 5225 do chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, Nguyễn Thế thảo Ký ngày 8 tháng 11 năm 2011.

Chắc chắn là sẽ kiện. Trong thời gian Minh Hằng bị họ giam giữ trái pháp luật trong tù thì đài truyền hình Hà Nội và báo chí có đăng sai sự thật về Minh Hằng.
Bà Bùi Hằng
Ngay từ sau khi mới bị bắt giam vào thán 11 năm 2011, bà Bùi Thị Minh Hằng đã hai lần làm đơn khiếu nại quyết định 5225. Quyết định này của ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội xác định bà Bùi thị Minh Hằng đã gây rối trật tự công cộng nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự. Ngoài ra quyết định cũng coi bà Bùi Thị Minh Hằng là người không có nơi cư trú nhất định. Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội vì vậy quyết định đưa bà Bùi Thị Minh Hằng đi cải tạo 2 năm.

Vào tháng 3 vừa qua, bà Bùi Thị Minh Hằng đã quyết định nộp đơn kiện chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội về quyết định bắt giam mà bà cho là vi phạm pháp luật.

Trong thời gian bà Bùi Thị Minh Hằng bị giam giữ, vào các ngày 11, 12, 13 và 14 tháng 4 năm 2012, đài truyền hình Hà Nội đã liên tục phát sóng các phóng sự về bà Bùi thị Minh Hằng, trong đó có các cuộc phỏng vấn với mẹ, người thân và hàng xóm của bà Bùi Thị Minh Hằng tại thành phố Vũng Tàu.

Đài truyền hình Hà Nội xác định bà Bùi Thị Minh Hằng là ‘Một con người chưa từng bao giờ tự biết chấn chỉnh bản thân, một con người bất chấp luân thường đạo lý, gieo rắc cho gia đình nỗi đắng cay dai dẳng, còn xã hội phải gánh chịu thêm sự hỗn loạn nhiêu phiền’.

Đài truyền hình Hà Nội khẳng định bà ‘Bùi Thị Minh Hằng là điển hình cho những điều tai ác. Bản tính bất chấp, ngỗ ngược của Bùi Thị Minh Hằng còn thể hiện ở thái độ càn quấy, coi thường kỷ cương pháp luật, gây ảnh hưởng xấu đến người thân gia đình và gây bất an cho cộng đồng xã hội’

Bà Bùi Thị Minh Hằng cho rằng phóng sự này đã không đưa tin trung thực khi nói về bà, người được coi là nhân vật chính trong phóng sự:

"Trong phóng sự thì tôi là nhân vật chính, họ không thể chỉ căn cứ vào một người nào đó dù người đó là ông chủ tịch nước. Mà ông chủ tịch nước nói về một người khác đương nhiên cũng là không đúng chứ không phải chỉ có mẹ và em tôi."

Khởi kiện lên LHQ
Ngoài việc khởi kiện quyết định của ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội và đài truyền hình Hà Nội, bà Bùi Thị Minh Hằng cho biết sẽ kiện những người đã tham gia bắt giữ bà và tịch thu tài sản của bà vào tháng 11 năm 2011 vì những nguyên nhân sau:
Bà Bùi Hằng trong thời gian ở trại giam Thanh Hà.
"Hiện có rất nhiều vấn đề, ví dụ như an ninh Sài gòn, công an Sài gòn bắt giữ mình thì họ bắt sai pháp luật. Họ bắt theo kiểu bắt cóc mình đi. Thứ hai là trong quá trình bắt giữ thì họ thu giữ tài sản của những người thân mình cầm và nói là của mình. Ví dụ như USB của mính vi tính. Tất cả những điều đó không khác gì một hành động ăn cướp."

Không những thế, bà Bùi Hằng cũng dự định sẽ chuyển hồ sơ vi phạm nhân quyền của Việt Nam liên quan đến trường hợp của mình lên ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

"Tôi rất muốn đòi hỏi công bằng vì nó còn xâm phạm đến quyền tự do và nhân quyền được Việt Nam tham gia vào. Tôi còn đề nghị Ủy ban Nhân quyền Thế giới phải lên tiếng cho những trường hợp thế này. Sắp tới tôi có ý định là tôi sẽ tố cáo những đối xử vi phạm nhân quyền trong nhà tù của chính quyền lên ủy ban nhân quyền. Tôi sẽ gửi tất cả những điều này lên ủy ban nhân quyền thế giới vì đây là sự xâm phạm thô bạo đến quyền con người."

Trong thời gian bị giam giữ, bà Bùi Thị Minh Hằng đã có lần cắt tay tự vẫn để phản đối cách đối xử mà bà cho là vi phạm nhân quyền tại trung tâm Thanh Hà.

Bà Bùi Thị Minh Hằng là người đã tích cực tham gia các cuộc biểu tình và tuần hành ôn hòa tại Hà Nội và Sài gòn trong năm 2011 để phản đối Trung Quốc.

Tôi rất muốn đòi hỏi công bằng vì nó còn xâm phạm đến quyền tự do và nhân quyền được Việt Nam tham gia vào. Tôi còn đề nghị Ủy ban Nhân quyền Thế giới phải lên tiếng cho những trường hợp thế này.
Bà Bùi Hằng
Sau khi bà bị bắt giam, tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế đã lên tiếng kêu gọi Hà nội phải trả tự do ngay lập tức cho bà. Ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách châu Á của tổ chức này nói rằng việc bắt giữ bà Bùi Thị Minh Hằng mà không qua một phiên tòa xét xử chứng tỏ việc không thèm đếm xỉa gì đến quyền con người của bà Hằng và quyền tự do bày tỏ ý kiến được quy định trong hiến pháp Việt Nam.

Ngày 5 tháng 1 năm 2012, tòa đại sứ Mỹ tại Hà Nội cũng lên tiếng quan ngại về trường hợp của bà Bùi Thị Minh hằng và cho rằng việc thiếu vắng các trình tự pháp lý thích hợp trong trường hợp này đã đi ngược lại cam kết của Việt nam đối với bản tuyên ngôn nhân quyền toàn cầu.

Vào ngày 29 tháng 4 vừa qua, bà Bùi thị Minh Hằng đã được trả tự do trước thời hạn. Báo an ninh thủ đô ngày 28 tháng  4 năm 2012 viết rằng bà Bùi Hằng được trả tự do vì chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước nhân dịp lễ 30 tháng 4.

Việt Hà, phóng viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Khi nhà báo nếm mùi dân oan

“Chuyện dài dân oan” và “đại nạn đất đai” trong nước khiến dẫn tới biến cố Tiên Lãng chưa qua thì biến cố Văn Giang lại tới.


Xin ... thông cảm!

Qua đó, không những dân oan phải nếm mùi “khói lửa, máu đổ ở Văn Giang, Hưng Yên”, mà ngay cả hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long của Đài Tiếng Nói VN VOV ngang cấp Bộ cũng trở thành nạn nhân của “đòn thù”, rồi các quan chức liên hệ tìm cách bao che, chối tội.
Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm (trái) và Hán Phi Long (phải) bị hành hung trong vụ cưỡng chế ở huyện Văn Giang – tỉnh Hưng Yên ngày 24/4/2012
Nhưng cuối cùng rồi thì Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên, tướng Trần Huy Ngạn, cũng phải nhìn nhận sự thật về “trận đòn hội đồng” hiểm độc, tới tấp, vô cớ mà công an và lực lượng cưỡng chế Văn Giang dành cho hai nhà báo Ngọc Năm và Phi Long, chứ không phải “thế lực thù địch” bày ra để cố tình “bôi nhọ và làm mất uy tín nhà nước của dân, do dân, vì dân”.

Cầm đầu phái đoàn tới trụ sở Đài VOV, Thiếu tướng Ngạn phân trần rằng “việc xảy ra ngoài ý muốn, đáng tiếc và mong lãnh đạo VOV và hai nhà báo Ngọc Năm, Phi Long thông cảm”.
Không biết có ai thấy mừng vì, một cách hy hữu, một lãnh đạo công an “biết nhận lỗi” như vậy hay không. Nhưng blogger Hiệu Minh thì chỉ “mừng vừa vừa”. Qua bài tựa đề “Xin Thiếu tướng…thông cảm”, tác giả giải thích:

Blogger Hiệu Minh nhân tiện lưu ý rằng qua clip đánh người thô bạo ở Văn Giang, ai cũng thương cảm cho nạn nhân và phẫn nộ trước cách hành xử của phía công quyền, rồi “dấy lên hàng triệu câu hỏi tại sao, tại sao và tại sao” như vậy ? Nhưng mặt khác, tác giả nhận thấy đây chính là “bằng chứng sống” về cách giới cầm quyền cư xử với dân, “coi dân như kẻ thù”. Và tác giả nêu lên câu hỏi rằng “cảnh sát, công an ‘vì nước quên thân, vì dân phục vụ’ mà đánh dân như thế ư?

Ai đã chỉ đạo họ mạnh tay như vậy ?”.

Qua bài “Thông cảm nhé”, blogger Quê Choa mở đầu rằng:

“Sau khi Thiếu tướng Trần Huy Ngạn lên tiếng về vụ hành hung hai nhà báo: “việc xảy ra ngoài ý muốn, đáng tiếc và mong lãnh đạo VOV và hai nhà báo Ngọc Năm, Phi Long thông cảm”, hai chữ thông cảm được thiên hạ bàn tán nhiều. Bác Hiệu Minh có hẳn bài: “Xin Thiếu tướng…thông cảm”... Trong đó có một cái còm rất vui của bác Trần Cường: “Hiện tượng “thông cảm” đang có chiều hướng gia tăng trong “một bộ phận không nhỏ” quan chức nhà nước, chúng tôi đề nghị chính phủ thành lập bộ mới gọi là bộ “thông cảm” để “chia lửa” với tòa án và viện kiểm sát.”

Bao che, chối tội
Nông dân Vụ Bản bị lực lượng cưỡng chế đàn áp thô bạo hôm 09/5/2012
Qua những tuyên bố quanh co, bao che, chạy tội, né tránh công lý của các quan chức Hưng Yên, Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nêu lên câu hỏi rằng “Dân đen thì cứ đánh thoải mái hay sao?”, lưu ý rằng:

“Toàn bộ cái kiểu nói đó toát lên một điều rằng: Tỉnh ủy, UBND tỉnh Hưng Yên (qua phát ngôn của ông Thanh) không xem hai nhà báo Ngọc Năm và Phi Long là hai cán bộ nhà nước, là hai đồng chí, là dân lành và tối thiểu là hai con người bị quân lính mình hành hung một cách vô cớ. Các vị vẫn tiếp tục, giống như những kẻ thủ ác là quân lính của mình, xem hai nạn nhân ấy là kẻ thù địch cần kiên quyết đấu tranh đến cùng, chối cãi đến cùng tội lỗi đã lỡ gây ra để bao che cho cấp dưới hung bạo đầy thú tính của mình. Các vị thấy việc bao che cho những kẻ thủ ác hung bạo đó cần thiết hơn là đem công lý đến cho hai nạn nhân là đồng chí của mình. Với hai người cộng sản là đồng chí với mình mà các vị còn đối xử như vậy thì thử hỏi làm sao người ta tin rằng các vị đối xử với người dân đen không như cỏ rác, không như thù địch?”

Cảnh lực lượng võ trang của nhà nước, từ công an tới dân phòng, tấn công người dân một cách thô bạo, vô cảm – mà trong trường hợp này là 2 nhà báo Ngọc Năm và Phi Long nhận “trận mưa đòn (thù) đấm, đá, lên gối, vụt dùi cui, thúc gậy… - khiến Biên tập viên Nhà xuất bản Giáo dục VN Đào Tiến Thi viết “Một bức ngỏ…” gởi ông Nguyễn Khắc Hào, Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hưng Yên, lưu ý rằng:

Với hai người cộng sản là đồng chí với mình mà các vị còn đối xử như vậy thì thử hỏi làm sao người ta tin rằng các vị đối xử với người dân đen không như cỏ rác, không như thù địch?
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh
“Chắc anh thừa hiểu, ngay cả khi họ phạm tội, cảnh sát cũng không có quyền đánh như thế, huống chi họ tay không và không có biểu hiện chống đối nào. Cách đánh người ấy chỉ có ở thời trung cổ, còn nếu thời hiện đại thì chỉ thấy xảy ra dưới chế độ diệt chủng Pôn-pốt hồi 1975 – 1978. Những hình ảnh mồ mả bị quật tơi bời sau cuộc cưỡng chế mà TS. Nguyễn Xuân Diện chụp được chiều 30-4 cũng chỉ có thể hiểu là hình ảnh trả thù kiểu trung cổ mà thôi.”

Blogger Văn Công Hùng xem cái clip đánh người tàn độc ấy mà không chịu nỗi, phải “ vừa xem vừa nhắm mắt”. Nhà thơ Văn Công Hùng nêu lên câu hỏi “Sao ác thế các bạn?”, với tâm trạng lẫn lộn vừa “đầy căm phẫn” vừa “ thương các bà mẹ của các chiến sĩ công an kia vì các bà đã đẻ ra những người con quá ác”. Rồi tác giả tâm sự với hai đồng nghiệp Ngọc Năm và Phi Long:

“Ôi các đồng nghiệp của tôi, tôi đang hình dung có thể các bạn đang bị trên đe dưới búa. Nhưng dù đe hay búa cũng quyết không được để bị sỉ nhục. Tôi cho là vết thương thể xác (dù là tôi thấy hôm ấy các bạn bị oánh đau lắm, cả 2 không hề chống cự còn bên kia thì vũ khí chuyên nghiệp, đòn đánh chuyên nghiệp và lòng hận thù còn hơn hận thù giai cấp) có thể được bệnh viện chữa lành sau khi các bạn được các y bác sĩ cấp cứu, nhưng còn vết thương tâm hồn thì sẽ không bao giờ có thể phai. 

Sao cùng con người với nhau mà lại có thể ác với nhau thế. Và qua những gì đã xảy ra thì rõ ràng là ở đây không có sự đánh nhầm, mà có chủ ý hẳn hoi, bởi các bạn tác nghiệp, có thẻ nhà báo, thế mà sau khi bị đánh còn bị còng tay áp giải? và sau đấy thì phó chủ tịch tỉnh (nghe nói có làm thơ nữa?) báo cáo là clip do địch dàn dựng và có sự tiếp tay của các thế lực thù địch? Dễ nhất là đổ cho dân là thế lực thù địch.”

Đánh dân như đánh kẻ thù
Một phụ nữ bị lực lưỡng cưỡng chế đất huyện Vụ Bản, Nam Định đánh ngất xỉu nằm trên đường hôm 09/5/2012.
Khi “Nghĩ về ngành công an, từ vụ hai nhà báo bị đánh ở Văn Giang”, tác giả Minh Đoàn thật sự bức xúc và không hiểu nỗi tại sao họ có thể “ra tay tàn bạo” như thế, đánh “hội đồng” tàn bạo như thế với những người tay không, không hề có biểu hiện nào sai trái, không hề có ý chống cự ?

Tác giả tin chắc là các nhân viên công an kia động thủ hung bạo như vậy không phải phát xuất từ quyền lợi cá nhân, từ “phong bì” của phía đầu tư hay từ nhiệm vụ cụ thể của cấp trên là “phải đấm, đá hết cỡ bất cứ ai”, mà theo cái nhìn của tác giả, những “đòn thù” đó có tính cách “tự phát” một cách máy móc, quen thuộc” tôi đấm, anh đá, nó thọc gậy…”. Tác giả Minh Đoàn nêu lên câu hỏi “vậy thì tất cả do đâu?”, rồi bày tỏ nỗi băn khoan, lo sợ:

“Phải chăng những hành động vô nhân tính một cách “bộc phát, hồn nhiên, vô tư” trên của một số công an viên xuất phát từ khâu tuyển chọn, đào tạo, giáo dục, rèn luyện của ngành công an? Phải chăng đã có sự xóa nhòa, đánh đồng giữa người dân vô tội và bọn tội phạm, trong ý thức, trong cách nhìn nhận của nhiều công an viên ? 

Phải chăng thói quen bạo hành, trấn áp, đánh người đã trở nên quen tay, trở thành nhu cầu, trở thành thành tích của không ít công an viên - khiến họ không còn phân biệt được đâu là dân (phải tôn trọng, lễ phép), đâu là kẻ thù (phải kiên quyết, khôn khéo) như cụ Hồ đã từng căn dặn? Nên nhớ trên thế giới không ai gọi tên ngành công an là công an nhân dân như ở VN, điều đó nói lên điều gì?...Bởi với tình trạng trên, rồi đây bất cứ ai trong chúng ta (kể cả người thân của các công an viên) cũng sẽ có lúc trở thành nạn nhân của thói vô cảm, tàn bạo trên.”

Phải chăng những hành động vô nhân tính một cách “bộc phát, hồn nhiên, vô tư” trên của một số công an viên xuất phát từ khâu tuyển chọn, đào tạo, giáo dục, rèn luyện của ngành công an?
Tác giả Minh Đoàn
Qua bài “Công dân, con người và con chó…”, blogger Phair Zios có nhắc tới nhà báo Võ Văn Tạo với bài viết tựa đề “Nhà báo VN khổ HƠN…chó!” với câu hỏi kết còn bỏ ngỏ rằng “Nhà báo VN khổ HƠN…chó, nói thế có ngoa không ?”. Tác giả Phair Zios hiểu chó ở đây với tự loại là một tính từ, dùng để mô tả nhà báo “mang thân con người nhưng mà lại khổ như chó” khi “quyền công dân không có, quyền con người cũng không”. Nhưng, theo tác giả, cũng may mà hai nhà báo nạn nhân vừa rồi có “gắn mác VOV”, chứ nếu là nông dân chân lấm tay bùn thì liệu ai đi trả lại quyền con người cho họ ?
Tác giả lưu ý rằng “thực tế là nhiều người đã ngang nhiên bị tước đi quyền người một cách tức tưởi, mà rất ít người dám lên tiếng. Dù chỉ là tiếng “ẳng” ngẹn ứ. Vì ai cũng sợ đau, sợ những đòn thù hèn hạ”.

Thanh Quang, phóng viên RFA





* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lê Hiền Đức: Công an bắt bà con áo đỏ Dương nội đang đi ngang qua khu Mai Xuân Thưởng.

Xe công an biển số 31 A - 8432 đang bắt giữ bà con Dương nội mặc áo đỏ đi chơi ngang qua vườn hoa Mai Xuân Thưởng.

 Hiện đã bắt giữ 15 người lên xe và chưa biết chở đi đâu.

 Vậy thông báo để bà con biết, ảnh và phim sẽ được đăng lên khi bà con chuyển đến cho trang tin của tôi.

DIỄN BIẾN VỀ VIỆC BÀ CON VĂN GIANG ĐẾN THĂM VOV  

Bà con mang cả hoa đến VOV
Chị Ngô Thị Ánh - người bị công an đánh rất đau trong clip cũng đến VOV hôm nay.
Đây là cái áo của chị Ánh mặc hôm bị đánh, dù đã được giặt giũ sạch sẽ nhưng đã bị rách toạc.
Bao tải đầy bắp ngô non được mang đến tặng nhà đài.
 Sáng nay hơn năm chục bà con Văn giang đã mang theo ngô đến phố Bà triệu, vào trụ sở của VOV để xin gặp lãnh đạo đài, cám ơn nhà đài về việc đã cử phóng viên bám sát hiện trường trong ngày 24 tháng 4 năm 2012 - khi chính quyền Hưng yên cho các lực lượng đến cưỡng chế 72 hecta đất của Văn giang.

 Mặc dù Hưng yên thông báo cho các nhà báo hôm 23 tháng 4 tại cuộc họp báo rằng : " các nhà báo không nên đến hiện trường để đảm bảo an toàn", tuy nhiên vì nhiệm vụ tuyên truyền được lãnh đạo VOV giao, hai nhà báo Ngọc Năm và Phi Long đã vẫn phải đến hiện trường để tác nghiệp. Họ đã bị các lực lượng trong đó có công an đánh hội đồng gây thương tích, bắt giữ, còng tay, thu giữ máy ảnh, thẻ đảng, thẻ nhà báo, thẻ luật gia...

 Lãnh đạo VOV hôm nay không có ai tiếp bà con, chỉ có nhà báo Ngọc Năm tranh thủ vài phút gặp bà con.

 Cuộc gặp đã kết thúc sau khoảng 15 phút, ngoài đường trước cổng VOV, có đến hai xe của công an phường chuyên để dẹp trật tự và một xe 5 chỗ của quân đội, một xe car 45 chỗ của quân đội cũng " vô tình " đến nhà đài để làm việc.



Chắc đây là lần đầu bà con được đến thăm nhà đài, cũng nhờ vụ cưỡng chế ngay 24 tháng 4 mà có được vinh dự này.


Cập nhật tiếp :

- Bà con gọi điện cho biết : công an đang chở bà con Dương Nội về số 6 Quang trung - trụ sở của công an Hà nội tại Hà đông.

- 11.30 bà con Dương nội cho biết : công an đưa bà con bị bắt lên xe thùng về số 1 Ngô Thì Nhậm, tuy nhiên bà con không đồng ý xuống xe, yêu cầu công an Hà đông phải lập biên bản về việc bắt người đi bộ trên phố. Bà con cương quyết sẽ sinh hoạt trên xe thùng của công an.

© Lê Hiền Đức Blog


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Chuyện ông Điếu Cầy & ông Thái Bát


Tôi có chút giao tình với nhà văn Vũ Thư Hiên. Mối giao tình này, nói nào ngay, không đậm đà gì cho lắm. Chúng chả có điểm nào tâm đầu ý hiệp, ngoài việc đều có thời gian sống ở “chiến khu” – hay nói theo ngôn ngữ đời thường là cùng … bị ở tù!

Nhà Báo Tự Do Nguyễn Văn Hải.
Bởi thế, mỗi khi có dịp gặp nhau (sau khi đã cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài ly cạn) thế nào chúng tôi cũng huyên thuyên về những chuyện “ở chiến khu.” Có lần, tôi nghe ông nói nói đến một người tù có tên Thái Bát.  Nhân vật này là một tù nhân số lẻ – nghĩa là tù chính trị, thuộc diện tập trung cải tạo – loại tù không án, cứ cải tạo tốt là (automatic) được cho về nhà (đuổi gà) giúp vợ thôi.

Thử nghe nguyên chơi (nguyên văn) một mẩu chuyện trao đổi giữa hai ông, Vũ Thư Hiên và Nguyễn Thái Bát, ở trại tù Tân Lập:

“- Bác làm sao bị bắt ?

Ông già nấc lên từng chặp.

 - Tôi theo cách mạng cướp chính quyền, cũng đã làm thôn đội rồi xã đội một hồi kháng chiến chống Pháp… Tôi theo cụ Hồ, sao, ông không tin hở ?

- Tôi tin chứ.

- Sau, hòa bình lập lại rồi, tôi nghỉ. Mọi sự khốn khó bắt đầu từ đấy.

 - Người ta bảo bác bất mãn ?

- Không. Nhưng ở chế độ ta không làm cán bộ nữa là hết, thì người ta không tin mình nữa, không còn coi trọng mình nữa. Mà làm dân thì, ối giời ơi, khổ lắm, khổ đủ đường, ông chắc cũng biết, có cần kể cho ông nghe không ?

 - Không cần.

 - Cho nên các cháu nhà tôi đều nhao đi làm cán bộ. Thằng cả chưa đủ tuổi xung phong đi bộ đội. Con bé sau nó xin làm chân văn thư cho ủy ban xã không được, xin làm công an xã. Rồi nó được cảm tình Ðảng…

- Tiến bộ quá !

- Tiến bộ gì. Con bé nhà tôi năm nay hăm nhăm rồi. Vẫn chưa chồng. Khốn nạn, nó xinh, ông ạ. Mắt đen lay láy, mà nhanh lắm. Má lúm đồng tiền. Da cứ trắng hồng. Nó trông mẹ nó, như lột. Ông nấc lên, kéo vạt áo lau mắt.

- Cô ấy làm sao ?

- Chẳng làm sao cả – ông mếu máo – thằng công an xã, chi ủy viên, cứ gọi nó đi hội ý hội báo, bồi dưỡng… Rồi con bé nhà tôi phễnh bụng ra.

- Tôi phẫn chí. Chưa ai biết cả, nhưng bà nhà tôi biết, tôi biết. Tôi uống rượu, say rồi, tôi chửi cha chúng nó, chửi cả lò nhà chúng nó …

- Chết thật !

- Ðến khi làng phong phanh biết con tôi chửa hoang, thì tôi chửi cả cái Ðảng của chúng nó…

- Chậc chậc, khiếp quá ! Sao bác dại thế ?

- Không chửi để cho chúng nó muốn làm gì thì làm à ? Ðảng gì mà họp thì thọt, bồi dưỡng đảng viên mới gì mà cứ tối đến mới í ới gọi nhau đi bồi dưỡng, bồi dưỡng cái mả cha chúng bay à ?!

Rác tai quá, bí thư xã, chủ tịch xã cho con gái ông đi dự lớp huấn luyện, kỳ thực là đi phá thai. Ông biết, ông cấm con gái ông phá. Cái thai nó tội tình gì ? Nó cũng là một con người chứ. Nó chưa ra đời. Nó chưa làm hại ai. Nó không như cái quân chó dái chạy nhông, quân ăn cứt uống đái làm hại đồng bào. Không được phá thai, cứ đẻ ra tao nuôi, giết cái thai là bất nhân, là vô đạo, ông trói con và chân giường mà dạy. Nhưng con ông xấu hổ, không nghe ông, cứ đi phá thai. Ông uống rượu nhiều hơn nữa, chửi dữ hơn nữa.

Tóm lại, ông Bát chửi sướng miệng thì thôi. Còn những đứa bị ông chửi thì thù ông mục mả. Trưởng công an xã báo cáo công an huyện. Công an huyện lập hồ sơ. Cứ mỗi lần ông Bát chửi là một lần công an xã báo cáo, mỗi lần báo cáo được gửi lên là hồ sơ tên phản động Nguyễn Thái Bát lại dày thêm một chút. Cho tới ngày người ta bắt ông đi cải tạo về tội ‘tuyên truyền phản động, chống Ðảng, chống chế độ.” (Vũ Thư Hiên, Đêm Giữa Ban Ngày. California:Văn Nghệ, 1997).

Với tội danh này, chả trách, ông Thái Bát đã chết rục trong tù – vẫn theo như lời kể của nhà văn Vũ Thư Hiên:

“Ông chết vào ngày Quốc Khánh, cái ngày mà ông Bát đã đi cướp chính quyền năm bốn lăm... Xác ông được đưa xuống trạm xá chờ cán bộ trại mang hồ sơ xuống xác nhận chính là tên phản động Nguyễn Thái Bát đã chết chứ không phải tên nào khác.

Khi cửa các phòng giam đã khóa lại rồi, tôi cứ ngồi bên cửa sổ mà nhìn về phía trạm xá. Trời tối hẳn mới thấy nghe tiếng búa nện chan chát trên ván thiên – dấu chấm hết cho một kiếp người…”

Ông Thái Bát đã chết rồi nhưng dòng đời , tất nhiên, vẫn lạnh lùng trôi. Và những kẻ “tuyên truyền phản động, nói xấu Ðảng và chế độ” (đương nhiên) vẫn phải tiếp tục vào tù.
Song Chi, Phương Thi, Trăng Đêm, Điếu Cày, Huỳnh Công Thuận, Bùi Chát và Đông A SG. Ảnh: Blog cũ Nguyễn Tiến Trung. Chú thích: SC.
Mới đây – theo RFA, nghe được vào hôm 4 tháng 5 năm 2012 –  mới có thêm ba công dân Việt Nam nữa (ông Nguyễn văn Hải, ông Phan Văn Hải và bà Tạ Phong Tần ) vừa “bị khởi tố với tội danh xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng và Nhà nước… Cả ba người bị xét xử theo điều 88 Bộ Luật hình sự Việt Nam, mà mức án cao nhất lên đến 20 năm tù giam…”

Tôi không rõ là bà Tạ Phong Tần và ông Phan Thanh Hải đã nói năng linh tinh ra sao khiến Đảng và Nhà Nước phải phiền lòng đến thế? Riêng ông Nguyễn Văn Hải, theo như tôi biết, không phải là người hay nói. Ông ấy không được đào tạo để trở thành luật gia hay  luật sư như hai người bạn chung vụ. Vốn xuất thân là một người lính, ông Hải có khuynh hướng hành động hơn là luận thuyết.

Bản tin thượng dẫn còn có thêm chi tiết là: “Trước khi bị bắt hồi năm 2008, blogger Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải từng tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.”

Thì ra thế!

Và nếu đúng thế thì vụ này (e) sẽ lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và chắc chắn là sẽ lôi thôi lớn. Tuy ông Điếu Cầy không uống rượu say rồi chửi “mục mả” chúng nó ra, hay rủa xả chúng là “quân ăn cứt uống đái làm hại đồng bào” (như ông Thái Bát) nhưng việc ông tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc cũng gây phương hại không kém cho sĩ diện của qúi vị lãnh tụ Đảng và Nhà Nước.

Theo quan niệm chính thống của Nhà Nước thì “Bác Hồ ta đó chính là bác Mao.” Do đó, chống Trung Quốc (chống lãnh tụ vĩ đại của nhân dân nước bạn) là bêu xấu chính bác Hồ kính yêu của chúng ta – chớ còn chối cãi gì nữa?

Hơn thế nữa, theo tường thuật của nhà báo Thế Vinh (Báo Năng lượng Mới số 117 ra ngày 4/5/201) thì “Chính Nguyễn Văn Hải cùng các thành viên trong đó có Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần đã lợi dụng các sự kiện chính trị, tổ chức và tham gia các cuộc biểu tình gọi là chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa – Trường Sa và tẩy chay Olympic Bắc Kinh rước đuốc qua TP HCM vào các ngày 9/122007, 16/12/2007 và 19/1/2008 tại TP HCM.”

Thiệt là hết thuốc!

Ta vốn coi “bên kia biên giới là nhà bên này bên kia biên giới cũng là quê hương” mà Điếu Cầy hành sử như vậy thì coi sao được chớ. Với Chủ Trương Bốn Tốt và Phương Châm Mười Sáu Chữ Vàng thì Tầu với Ta – tính ra  – như một mà. Chả trách, ngoài tội “xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng và Nhà nước” – nhà báo Thế Vinh còn thay mặt ngành tư pháp Việt Nam kết án công dân bất hảo Nguyễn Văn hải thêm hai tội danh nữa: xúi giục biểu tình và phá rối trị an.

Điếu Cầy phen này chắc chết (chết chắc) trong tù, y như cái ông Thái Bát năm xưa thôi. Ở tuổi 60 làm sao người tù Điếu cầy có thể sống sót được (thêm mươi hay hai mươi năm nữa) trong trại giam của những người cộng sản?

Đây, rõ ràng, là một câu hỏi khó. Tuy nhiên, nó chưa khó bằng câu hỏi tiếp theo: Làm thế nào để chế độ hiện hành có thể kéo dài thêm mười hay hai mươi năm nữa mà lo (chi) cho sinh mạng của Điếu Cầy?

© Tưởng Năng Tiến


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Báo chí Việt Nam còn gì trong vai “công cụ”?


Báo Quân Đội Nhân Dân ngày 6 tháng 5 vừa qua có bài viết nhan đề “Bảo đảm quyền tự do báo chí, tự do internet cho đại đa số người dân”, nội dung biện bạch về “quyền tự do báo chí” ở Việt Nam hiện nay, cũng như khoe về loạt bài “Tự do báo chí ở Việt Nam - thực tiễn sinh động” trên báo này trước đó nửa tháng đã được “nhiều bạn đọc, chuyên gia, nhà quản lý, nhà báo, luật sư… bày tỏ sự đồng tình, nhất trí”. Lời khoe mẽ này có giá trị như thế nào thì sẽ được xét thêm ở dưới; còn chuyện các tờ báo đảng biện bạch về các quyền tự do căn bản của con người dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam là chuyện dài từ trước đến nay. Nó chẳng khác gì việc Bắc Hàn (và CSVN) biện bạch rằng ở hai nước này không có tù nhân chính trị! Chỉ nội việc đảng từ năm này sang tháng nọ phải biện bạch về những quyền tự nhiên của con người tự nó đã cho thấy việc hành xử những quyền đó của người dân có vấn đề như thế nào rồi! Riêng trong lãnh vực báo chí, muốn biết quyền tự do báo chí ở Việt Nam hiện nay ra sao thì chỉ cần nhìn vào việc hai ký giả của Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) vừa bị công an đánh đập tơi tả là rõ. Tuy đây chỉ là một hiện tượng được phơi bày, nhưng đi sâu vào, người ta sẽ thấy bản chất của vấn đề “tự do báo chí ở Việt Nam”.

 Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long.
Sự kiện nhà báo Ngọc Năm, Trưởng phòng Thời sự, Chính trị – Kinh tế, và nhà báo Phi Long, thuộc Trung tâm Tin của Đài Tiếng nói Việt Nam bị công an đánh cho nhừ tử khi săn tin tại cuộc cưỡng chế đất đai ở Văn Giang mới đây đã được các cơ quan thông tin độc lập và nhiều blogger đưa tin, bình luận từ hơn một tuần qua. Từ sự kiện này, trong bài báo nhan đề “Nhà báo Việt Nam khổ HƠN... chó”, nhà báo Võ Văn Tạo đã cho người ta thấy quả là vậy. Vì con chó bị đánh ít nhất nó cũng còn kêu lên ăng ẳng; còn nhà báo Việt Nam dưới chế độ của đảng bị đánh tơi bời cũng chẳng dám “ẳng” tiếng nào! Mà không chỉ hai nạn nhân; cả hội nhà báo bề thế; cả VOV, một cơ quan to lớn ngang hàng với cấp bộ của nhà nước; cả làng báo lề đảng với hơn 700 tờ báo; mấy chục đài phát thanh, truyền hình cũng im thin thít. Không hề có một động tĩnh nào để bênh vực cho hai đồng nghiệp. Nếu không có các cơ quan truyền thông độc lập và các blogger của làng Dân Báo thì chắc chẳng ai biết chuyện động trời này.  Câu hỏi đặt ra là tại sao lại như vậy?

Tìm hiểu sâu hơn, Giáo Sư Viện Sĩ Hoàng Xuân Phú cảm thương cho hai nhà báo nạn nhân sau khi xem xong video clip cảnh công an đánh đập họ dã man. Giáo Sư Phú cố chờ đợi một tiếng “ẳng” từ hai nạn nhân nhưng chờ mãi chẳng thấy. Ông tìm hiểu thêm thì biết rằng, chỉ hai ngày sau khi bị đánh hội đồng bầm dập, ngày 26/4, nhà báo Ngọc Năm đã có bài báo ca ngợi “Hoàn thành cưỡng chế 72 ha đất ở Văn Giang – Hưng Yên... theo đúng quy định pháp luật“ đăng trên trang mạng của VOV, sau đó được nhiều báo khác sao chép lại. Bài báo tuyệt nhiên không nhắc đến thảm cảnh đã diễn ra trên đất Văn Giang, mà chỉ duy trì lối viết “truyền thống”..... Chuyện nghe sao giông giống chuyện các nguyên soái Liên Xô khi bị Staline nghi ngờ đem ra xử tử, trước khi bị bắn chết vẫn cố hô to “Staline muôn năm”. Giáo Sư Hoàng Xuân Phú đã đặt câu hỏi rằng: “Liệu nhân dân, nhất là dân oan bốn phương, có thể trông cậy vào những nhà báo với lương tâm và lòng tự trọng như thế hay không? Nếu các ông cho rằng chức trách của mình là phải bóp méo sự thật cho vừa ý cấp trên, thì không nên xưng danh nhà báo, mà hãy thẳng thắn thừa nhận rằng mình chỉ hành nghề viết thuê.”

Cho đến nửa tháng sau, có lẽ do áp lực của dư luận, nhất là của làng dân báo, hai nhà báo nạn nhân mới dám kêu “ẳng”. Rồi báo Thanh Niên và trang mạng Einfo, hai cơ quan truyền thông đầu tiên, rón rén đưa tin chừng mực về sự kiện hai nhà báo bị đánh, khai mào cho nhiều tờ báo “lề đảng” khác đồng loạt đi theo. Viết về hiện tượng này, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đã dùng chữ “xổng chuồng” (của các báo nhà nước), còn blogger Nguyễn Ngọc Già gọi đó là hiện tượng “bầy đàn”; những từ ngữ hàm ý mỉa mai dùng cho súc vật, nhưng có lẽ khó có từ ngữ nào chính xác hơn. Từ đó người ta còn biết thêm về nhiệm vụ của hai nhà báo trong cuộc cưỡng chế ở Văn Giang. Người thì cho biết: “Tôi tiếp tục được cử đến hiện trường nắm bắt thông tin, báo cáo tình hình để có tuyên truyền đúng định hướng”; người thì nói rằng: "Tôi chụp ảnh để làm tư liệu về việc người dân có những hành vi vi phạm nghiêm trọng để làm tư liệu khi cần thiết."

Cùng với sự kiện hai nhà báo bị đánh không dám kêu “ẳng”, một vụ động trời như Văn Giang, với ba bốn ngàn công an các loại thi hành việc cưỡng chế; khói lửa mịt trời; rồi đơn kiện của dân bị bỏ qua; văn bản, quyết định của phía nhà nước đều có những dấu hiệu giả mạo rất rõ ràng, rất đáng nghi ngờ; thế mà truyền thông, báo chí quốc doanh cứ im thin thít thì đủ thấy chế độ không những đe doạ bịt miệng dân, mà còn đe doạ và bịt miệng cả nhà báo “giỏi” như thế nào. Bởi vậy mà hai nhà báo xã hội chủ nghĩa bị đánh mới có những nhiệm vụ và mục tiêu kỳ lạ như vừa thuật ở trên.

Tổng hợp những sự kiện này, người ta thấy được hình ảnh thực tế của điều gọi là “tự do báo chí” ở Việt Nam mà loạt bài trên báo Quân Đội Nhân Dân dẫn thượng đã khoe mẽ. Chính một số nhà báo trong luồng đã nhỏ to tâm sự qua các mạng xã hội rằng cả làng báo lề đảng nói chung chứ không riêng gì hai nhà báo bị đánh hội đồng đều bị trùm kín dưới cái chăn “hèn hạ”. Lãnh đạo đảng qua Ban Tuyên Giáo Trung Ương lấy chân đứng chận 4 góc. Những câu tâm sự đau đớn này phản ánh sự thực -- Đó là sự sợ hãi ngự trị quá lâu trong từng nhà báo.

Trong loạt bài “Tự do Báo Chí ở Việt Nam-Thực tiễn sinh động”, báo QĐND dẫn lời thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn khoe có gần 17.000 nhà báo, 786 tờ báo, 67 đài phát thanh-truyền hình Trung ương và cấp tỉnh, và tất cả là lực lượng xung kích của Đảng CSVN trên mặt trận tư tưởng, văn hóa. Bài báo còn dẫn lời ông Lê Văn Nghiêm, Cục trưởng Cục Thông tin đối ngoại nói rằng, thực tế ở Việt Nam đảng kiểm soát báo chí và không có báo chí tư nhân. Thế nhưng bài báo của tờ QĐND vẫn ca tụng: “Dù không có báo chí tư nhân, Việt Nam vẫn bảo đảm tốt quyền tự do ngôn luận, quyền được thông tin của công dân.”

Đọc nguyên cả một đoạn dưới đây trong bài báo kể trên, người ta sẽ thấy sự trơ trẽn cùng cực!

“Trong hoạt động thực tiễn, chưa bao giờ báo chí được phát huy quyền dân chủ, hoạt động cởi mở, thông thoáng như những năm qua (…) Báo chí Việt Nam không có “vùng cấm”, mà luôn phản ánh trung thực, toàn diện mọi mặt đời sống xã hội, cả những mặt tích cực và tiêu cực, cả tình hình trong nước và quốc tế”

“Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí là một trong những quyền cơ bản của con người đã được Đảng, Nhà nước ta xem là một thuộc tính, một bản chất của chế độ ta. Nhưng các thế lực thù địch luôn tìm mọi cách bôi nhọ, xuyên tạc Việt Nam không có dân chủ, nhân quyền, trong đó có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận; ra sức bóp méo tự do báo chí ở nước ta.”

Chính vì thế mà đông đảo dân cư trên mạng đổ xô đi đọc bài của những “nhà báo không bằng cấp” nhưng chân chính và tự xác định trách nhiệm phản ánh sự thật, bảo vệ lẽ phải, bênh vực kẻ yếu, bảo vệ công lý, lên án cường quyền, chống lại bất công, vạch trần thói đạo đức giả. Đó là các nhà dân báo như Điếu Cày (mà khổ nạn của anh được tổng thống Mỹ nêu lên nhân ngày Báo Chí Thế Giới), Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Tường Thụy, Đặng Bích Phượng, Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Người Buôn Gió, Paulus Lê Văn Sơn, Mẹ Nấm, Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Hà Sĩ Phu, Tạ Phong Tần, Đinh Đăng Định, Anh Ba Sài Gòn và còn rất nhiều người nữa.

Tuy nhiên, công bằng mà nói thì trong số những nhà báo nguyên thuộc báo lề đảng, hoặc ngay cả đang hành nghề dưới cây gậy của đảng, vẫn có những nhà báo can đảm, trọng danh dự, làm đúng thiên chức người cầm bút. Trong số đó phải kể đến Huy Đức, Trung Bảo, Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải, Đoan Trang, Hoàng Khương, v.v... Đây là những con người can đảm khi cả “bầy đàn” Hội Nhà Báo Việt Nam vẫn lăm lăm tự “đặt dưới sự lãnh đạo của Ðảng Cộng sản Việt Nam, sự quản lý của Nhà nước”, và tự hứa sẽ “Góp phần xây dựng báo chí Việt Nam thực sự là tiếng nói của Ðảng, Nhà nước”… như ghi rõ trong Ðiều lệ Hội.

Bài báo dẫn thượng của tờ QĐND thuật lại việc nhà báo, tiến sĩ Phùng Thảo, nguyên Giám đốc Đài Phát thanh - Truyền hình Hải Phòng cho rằng, muốn nhận thức đầy đủ quyền tự do báo chí chân chính, không thể không bắt đầu từ câu hỏi: “Báo chí vì ai, của ai, do ai?”. Nếu ráp câu hỏi đó vào bản điều lệ của Hội Nhà Báo Việt Nam, đặc biệt là 2 điều vừa trích dẫn ở trên, chắc tiến sĩ Phùng Thảo cũng phải đồng ý với mọi người rằng: “Tự do báo chí ở Việt Nam” chỉ là viết tắt của cả câu “Lãnh đạo đảng tự do hèn hạ hóa báo chí ở Việt Nam”.

Hèn hạ hóa tới mức nào… thì lại phải trích bài viết của nhà báo Võ Văn Tạo.

Nguyễn Thanh Văn – Lê Vĩnh
Theo DienDanCTM


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Phiên toà phúc thẩm xét xử công an đánh chết người: Đình hoãn không nằm trong kịch bản


Lê Diễn Đức phỏng vấn Trịnh Kim Tiến

Vào sáng ngày 14/5/2012, Hội đồng xét xử Toá án tối cao Hà Nội đã quyết định hoãn phiên toà phúc thẩm xét xử cựu trung tá công an Hà Nội Nguyễn Văn Ninh đã đánh gãy cổ gây tử vong cho ông Trịnh Xuân Tùng vào đầu năm 2011, chỉ vì ông Tùng đi xe gắn máy không đội mũ bảo hiểm.
Tấm băng rôn của gia đình nạn nhân trước Toà án, Hà Nội ngày 14/5/2012
Cái chết oan khuất của ông Trịnh Xuân Tùng trong tình trạng lạm quyền, sử dụng bạo lực thô bạo phổ biến của công an Việt Nam khi làm nhiệm vụ đã làm dư luận trong và ngoài nước phẫn nộ.

Cũng nên nhắc lại, vào ngày 25/10/2010, đánh chết em Nguyễn Văn Khương 21 tuổi ngay tại trụ sở công an, cũng chỉ vì em Khương đi xe gắn máy không đội mũ bảo hiểm, cựu thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp đã bị Toà án tỉnh Bắc Giang xử phạt tù giam 7 năm.

Bản án dành cho Nguyễn Văn Ninh của phiên toà sơ thẩm ngày 13/1/2012 với 4 năm tù theo điều 97 Bộ Luật Hình Sự, cùng với nhiều sai phạm về thủ tục tố tụng đã được luật sư, gia đình cô Trịnh Kim Tiến, con gái của nạn nhân, cùng nhiều tác giả của các bài viết vạch trần trước công luận. Cả 4 người trong gia đình nạn nhân đều viết đơn kháng án.

Phiên toà bị hoãn trước sự tranh đấu quyết liệt của cô Trịnh Kim Tiến và gia đình. Và như vậy, một lần nữa chúng ta có cơ hội để xem vở hài công lý này sẽ tiếp tục được diễn ra sao, khi mà người công an áp giải tội phạm Nguyễn Văn Ninh ra xe đã nói câu: "Gia đình này chỉ làm mất thêm thời gian thôi"! Có nghĩa là mọi thứ đều đã có kịch bản? Vâng, chúng tôi biết thế, nhưng chúng tôi vẫn phải đưa âm mưu đen tối bao che cho tội ác ra trước ánh sáng công luận!

Dưới đây là cuộc phỏng vấn nhanh Trịnh Kim Tiến ngay sau khi ra khỏi Toà án ngày 14/5/2012.
Một người mặc quân phục xanh không xưng tên và chức vụ đã "cưỡng chế" lấy tấm băng rôn của gia đình trước sự phản đối kịch liệt của mọi người 

Lê Diễn Đức: Được biết chỉ bà nội em là người duy nhất nhận được giấy triệu tập tới dự phiên toà phúc thẩm xử cựu trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, người đã đánh chết dã man cha em. Như vậy em, mẹ em và em gái "trắng tay". Điều gì đã khiến em quyết tâm tới toà án? Em không nghĩ rằng người ta sẽ dùng vũ lực ngăn chặn? Và kết quả?

Trịnh Kim Tiến: Đúng là chỉ có bà nội em là người duy nhất trong gia đình nhận được giấy triệu tập tham dự phiên tòa, nhưng mẹ em, em và em gái vẫn quyết tâm đến Tòa vì em chắc chắn một điều rằng, theo đúng pháp luật, mẹ con em hoàn toàn có đủ tư cách để tham dự phiên tòa. Đó là quyền lợi và nghĩa vụ của thân nhân người bị hại, quyền cơ bản của con người. Em cũng lường trước là họ sẽ gây khó khăn, ngăn cản việc tham gia tố tụng trong phiên tòa của gia đình em, nhưng em kiên quyết đấu tranh đến cùng để đòi lại quyền lợi hợp pháp của gia đình mình và kết quả là họ phải cho 4 người trong gia đình em vào Tòa.

Lê Diễn Đức: Khi tới phòng xử án, thái độ của hội đồng xét xử như thế nào khi thấy sự hiện diện đầy đủ của gia đình em?

Trịnh Kim Tiến: Toà có đọc đủ tên những người trong gia đình em ở phần triệu tập và giải thích việc bà nội em là người duy nhất nhận được giấy triệu tập là do lỗi của văn thư.

Lê Diễn Đức: Nguyên nhân mà toà quyết định hoãn phiên toà phúc thẩm được công bố là "không đủ nhân chứng"? Có phải là do em và gia đình đòi hỏi phải có nhân chứng đầy đủ như trong đơn kháng cáo?

Trịnh Kim Tiến: Gia đình em đã yêu cầu hoãn lại phiên tòa vì những người làm chứng và những người chịu trách nhiệm liên quan trực tiếp đến vụ án không được triệu tập đến phiên tòa để đối chất công khai tại tòa. Chỉ có nhân chứng Phạm Quang Hùng và dân phòng Đặng Hoàng Anh được triệu tập, nhưng Đặng Hoàng Anh không đến, không có mặt tại Tòa.

Lê Diễn Đức: Như vậy là một phiên toà bị hoãn không định trước. Em có tiếp tục theo đuổi tranh đấu đến cùng cho sự thật và công lý không?

Trịnh Kim Tiến: Em sẽ vẫn chờ đợi và tiếp tục đấu tranh để đòi lại sự thật và tìm lại công lý đang bị mất tích.

Lê Diễn Đức: Những ai đã ra toà chia sẻ, động viên em và gia đình? Em có điều gì gửi gắm đến những người đã và đang đứng về phía em và gia đình để đòi nhà cầm quyền phải thực thi công lý trong minh bạch và công bằng?

Trịnh Kim Tiến: Em muốn chia sẻ với tất cả mọi người rằng, xin đừng nản chí, xin đừng mệt mỏi. Em mong muốn và hy vọng như thế.

Em cũng gửi lời tri ân và lòng biết ơn sâu sắc nhất với những người đã luôn bên em, đồng hành cùng em trong thời gian qua và trong những ngày tới.

Đã hơn một năm nay, gia đình em đã đấu tranh để đi đến sự thật với sự giúp đỡ, chia sẻ của anh em, bạn bè dù không cùng máu thịt. Thật sự em mong công lý sẽ giành được để những công sức trong tháng ngày qua của chúng ta không uổng phí.

Nhìn thấy mọi người hết lần này đến lần khác, giữa trời giá lạnh đến ngày hè nóng bức đứng cùng gia đình em nơi cánh cổng công lý để tìm lại công bằng thực sự cho cánh cổng ấy, đọc những dòng tin, những lời động viên chia sẻ cả người gần lẫn người xa, em cảm động và xót xa vô cùng.

Dường như những giọt nước mắt đang chảy trong tim, không thể diễn tả ra thành lời nói. Cả quãng đường dài đó, em biết và chúng ta đều biết ai cũng có đôi khi chùn bước, ai cũng có những lúc mệt mỏi, nhưng chúng ta vẫn bước cùng nhau.

Thực hiện ngày 14/5/2012
© 2012 Lê Diễn Đức



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

“Không còn ai để lên tiếng bênh vực cho tôi”


Trong cuộc đối đầu với Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough, Ngọai trưởng Philippines, Albert del Rosario đã phát biểu với tờ Inquirer rằng "Tất cả các nước khác chứ không chỉ có Philippines sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu chúng ta không có một lập trường... mọi người nên nhìn kỹ TQ đang cố gắng làm gì tại bãi cạn Scarborough nhằm theo đuổi cái mà họ gọi là quyền chủ quyền của họ trên toàn bộ Biển Đông [Philippines gọi là Biển Tây Philippines] dựa trên yêu sách đường chín vạch, với một dẫn chứng lịch sử rõ ràng là vô căn cứ".

Phản ứng, hay ít ra là phản ứng công khai,từ các quốc gia ASEAN xung quanh Biển Đông về lời kêu gọi của Manila về Biển Đông là yếu ớt. Gần như không có phản ứng nào được tường thuật trên báo chí, và không có phản ứng nào được công bố trên các trang web tiếng Anh của các bộ ngoại giao các nước ASEAN.

Ngoại lệ duy nhất là một tuyên bố bằng tiếng Việt do người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam vào ngày 25/4/2012, đăng tải trên trang web bằng tiếng Việt của Bộ Ngoại giao Việt Nam, nêu rằng Việt Nam "hết sức quan tâm và lo ngại về tình hình tranh chấp bãi cạn Scarborough" và Việt Nam "cho rằng các các bên liên quan cần kiềm chế, giải quyết hòa bình các tranh chấp trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) nhằm duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông và khu vực."

Có lẽ có thể hiểu tuyên bố đó như một ủng hộ ngấm ngầm cho đề nghị của Philippines về giải pháp pháp lý dựa trên UNCLOS, nhưng giả sử đúng là như thế đi nữa thì sự ủng hộ đó cũng là khá khiêm tốn. Nếu tính toàn bộ ASEAN thì mức ủng hộ công khai cho Philippines trong cuộc đối đầu ở bãi cạn Scaborough là đáng thất vọng, dù rằng các nước ASEAN kia không có tranh chấp với Philippines trong khu vực đó.

Đáng tiếc là là sự thiếu tương trợ đó có vẻ như đã là một cung cách bất thành văn của các nước ASEAN trong tranh chấp Biển Đông. Ngược dòng thời gian trong khoảng một năm vừa qua, chúng ta có thể thấy khi TQ giam cầm các ngư dân VN đánh cá tại vùng Hoàng Sa, không có nước ASEAN nào lên tiếng để ủng hộ một cách giải quyết công bằng. Khi TQ gây sức ép lên các hoạt động dầu khí của Philippines trong khu vực bãi Cỏ Rong, không hề có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Philippines. Khi TQ gây áp lực lên tập đoàn dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh nhằm khiến họ rút khỏi Lô 127 và 128, nằm giáp bờ biển đất liền Việt Nam, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Khi tàu hải giám và các tàu đánh cá của TQ phá hoại thiết bị địa chấn của các tàu khảo sát Việt Nam, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Khi tàu TQ dọa đâm vào tàu khảo sát cho Philippines tại bãi Cỏ Rong tháng 3/2011, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Philippines.

Rõ ràng, bất kể các sai lầm mà các nước ASEAN trong tranh chấp đã mắc phải trong quá khứ và trong hiện tại, kể từ đây, các bên cần thay đổi cách tiếp cận không lên tiếng này.

Trong thay đổi này, Philippines và Việt Nam nắm chìa khóa quan trọng. Vì vị trí địa lý của hai quốc gia này so với đường chữ U tai tiếng của TQ, không gian biển của hai nước này bị đe dọa vào bậc nhất so với các nước ASEAN khác. Ngoài ra, bản chất của các mối đe dọa mà hai nước này gánh chịu cũng tương tự nhau. Nếu Việt Nam và Philippines mà còn không thể cùng lên tiếng một cách rõ ràng thì khó có thể mong đợi các nước khác trong ASEAN có tranh chấp Biển Đông cùng lên tiếng như thế, và nếu mong đợi cả cộng đồng ASEAN làm thì còn khó hơn. Hiện nay, nếu ASEAN có thể tìm ra một tiếng nói chung về vấn đề Biển Đông thì e rằng tiếng nói ấy sẽ chỉ có thể là loãng, yếu và không rõ ràng.

Đã đến lúc các chuyên gia và các nhà hoạch định chính sách Việt và Phi cần bàn thảo về một tuyên bố chung nhằm hỗ trợ nhau. Ví dụ, hai quốc gia này có thể ra thông cáo chung chống lại việc sử dụng đá hay đảo nhỏ để đòi quá nhiều không gian biển, chống lại lập luận đòi "quyền lịch sử" trên hầu hết diện tích Biển Đông, và ủng hộ việc xác định rõ ràng phạm vi của khu vực tranh chấp. Nếu phương án đàm phán bị bế tắc thì Philippines và Việt Nam có thể kêu gọi các bên khác trong tranh chấp cùng đồng ý đưa các câu hỏi phù hợp ra cho Tòa án Quốc tế về Luật Biển phân xử.

Đi xa hơn, Philippines và Việt Nam có thể đàm phán với nhau để xác định phạm vi của các vùng nước phụ thuộc Trường Sa và sau đó lên tiếng ủng hộ nhau một khi TQ cố gắng gia tăng áp lực lên hai nước này bên ngoài các phạm vi ấy.

Thí dụ, Philippines có thể đề nghị với Việt Nam rằng các vùng nước trong khu vực bãi Cỏ Rong phía ngoài vành đai 12 hải lý tính từ các đảo, đá, nếu có, trong khu vực đó là không thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Trường Sa, và Việt Nam có thể có một đề nghị tương tự cho bãi Tư Chính.

Trên thực tế, bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính là những bãi ngầm và theo luật quốc tế thì không nước nào có thể tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ hai bãi này, mà chỉ có thể tuyên bố chủ quyền đối với những đảo, đá nổi từ chúng lên trên mặt nước, nếu có. Phần dưới mặt nước của bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính sẽ thuộc về hay lãnh hải 12 hải lý, hay vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, hay thềm lục địa của những đảo,đá này, nếu có, hay của các vùng lãnh thổ chung quanh. Trong các loại vùng biển này, một nước chỉ có chủ quyền đối với lãnh hải 12 hải lý, nhưng thông tin đại chúng thường ghi lầm rằng một nước có chủ quyền đối với cả vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa.

Như vậy, nếu Việt Nam có tuyên bố chủ quyền đối với đảo, đá nào cao hơn mặt nước trong khu vực bãi Cỏ Rong, thì Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định chủ quyền đối với những đảo, đá đó và lãnh hải 12 hải lý của chúng. Luận điểm ở đây là Việt Nam và Philippines nên đàm phán với nhau để xác định vùng đặc quyền kinh tế của chúng và của những đảo khác thuộc quần đảo Trường Sa vươn ra đến đâu ở bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính nói riêng và trên Biển Đông nói chung. Việt Nam và Philippines có thể tận dụng quy định của Tòa án Quốc tế về Luật Biển và cùng thi hành thủ tục để hai nước có thể xin Ý kiến Tư vấn của Tòa, nhằm giúp hai nước xác định phạm vi của vùng đặc quyền kinh tế thuộc Trường Sa, cũng như nhằm bác bỏ những lập luận của Trung Quốc.

Sau khi thoả thuận về phạm vi của vùng đặc quyền khinh tế thuộc Trường Sa, Việt Nam và Philippines sẽ cùng nhau lên án những động thái của Trung Quốc nhằm biến những vùng bên ngoài phạm vi đó thành vùng tranh chấp. Nếu như Philippines và Việt Nam có thể cùng lên tiếng một cách dứt khoát rằng một sự kiện đối đầu cụ thể nào đó trên Biển Đông là do TQ mưu toan mở rộng vùng tranh chấp một cách không phù hợp với luật quốc tế quy định thì việc đó sẽ tạo ra một thế trận mới cho cuộc đấu tranh ngoại giao và việc tranh thủ dư luận quốc tế, so với chỉ có một nước tranh cãi với một nước.

Như một thí dụ cụ thể, khi phía Trung Quốc cắt cáp địa chấn tàu Bình Minh 2 và Viking 2, Việt Nam đã khẳng định rằng hành vi xâm phạm đó đã xảy ra trong những vùng không phải là vùng tranh chấp. Nếu lúc đó có nước khác tuyên bố ủng hộ quan điểm của Việt Nam, thì điều đó sẽ có nhiều giá trị cho việc tranh thủ dư luận của chúng ta.

Như một thí dụ khác, khi Trung Quốc gây sức ép nhằm khiến tập đoàn dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh rút khỏi Lô 127 và 128, nếu có nước khác tuyên bố rằng Lô 127 và 128 không nằm trong vòng tranh chấp, thì điều đó cũng sẽ có nhiều giá trị cho cuộc đấu tranh của chúng ta.

Nếu các nước ASEAN trong tranh chấp tiếp tục cách tiếp cận "lặng im khi TQ lất lướt kẻ khác" thì không khó đoán cách đó có thể dẫn đến đâu. Martin Niemoeller, một mục sư người Đức đã miêu tả hạn chế của cách tiếp cận đó một cách hùng biện:

"Đầu tiên chúng nó (bọn Phát Xít) tìm đến xử những người Cộng Sản, nhưng tôi không phải Cộng sản nên tôi không lên tiếng. Kế đó chúng tìm đến xử những người theo tư tưởng Xã hội và Nghiệp đoàn lao động, nhưng tôi cũng không thuộc họ, nên tôi không lên tiếng. Sau đó chúng tìm đến xử người Do Thái, nhưng tôi không phải Do Thái nên tôi không lên tiếng. Và khi bọn Phát xít tìm đến bắt tôi, thì lúc ấy không còn ai để lên tiếng bênh vực cho tôi."
Những nhà hoạch định chính sách của Philippines và Việt Nam sẽ hiệu quả hơn cho đất nước của họ nếu họ có thể để ý hơn đến phương diện này và tận dụng việc Philippines và Việt Nam có thể hỗ trợ ngoại giao cho nhau để bảo vệ quyền chủ quyền trên các vùng nước Biển Đông mà không ảnh hưởng đến quan điểm của mỗi nước về chủ quyền trên các đảo, đá Trường Sa.

© Dương Danh Huy (Manila Times)
    Lê Vinh Trương dịch từ Manila Times

Theo TuanVietNam.net



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Có đáng bỏ công bỏ của cho con học trường Thực nghiệm?

Cuối tuần qua, cả nước xôn xao với việc hàng nghìn phụ huynh xếp hàng, chen lấn để nộp đơn cho con vào trường PTCS Thực nghiệm, Hà Nội. Nhóm phóng viên nghiên cứu giáo dục-xã hội của Tin khó tin đã đặt câu hỏi: có đáng không việc cho con vào một ngôi trường như vậy?
Chen chúc xô đẩy để vào một trường có cái tên lãng xẹt. Trong ki đó các trường đặt tên theo nhà bác học lớn như Anh-xtanh, Lô-mô-nô-sốp, Ta-ran-ti-nô lại không mấy đắt khách

Đứng từ khu vực đại sứ quán Nhật Bản đối diện trường, giáo sư Võ Như Nhu, hiệu trưởng một trường dân lập danh tiếng nói: “Nền giáo dục phải dạy cho các em những kĩ năng cần thiết của cuộc đời. Bố mẹ các em đã phải chen chúc đạp đổ cổng trường cho các em một suất vào học, liệu sau này các em có thể làm điều đó cho con mình không? Hay môi trường giáo dục kiểu hiện đại này sẽ tạo ra một lứa học sinh nhu mì, đi đâu cũng xếp hàng chờ đến lượt? Vậy thì làm sao ta có thể đi tắt, đón đầu được trong thế kỉ mới?”

Điều tra sơ bộ về chương trình dạy và triết lí giáo dục của ngôi trường đầy sức nóng này cho thấy các em học sinh chủ yếu là ngồi chơi trên lớp cũng như tự mày mò khám phá, ít phải làm bài tập về nhà. Thầy cô cũng hiền từ và dễ chịu, chấm điểm phải nói là tương đối rẻ. Ông Trần Huỳnh Pan Đa, ở 31 Hàng Tre có băn khoăn đôi chút vì ông thường thường cho mỗi điểm 10 của cháu mình 20 nghìn đồng, nhưng khẳng định ông cũng sẽ bấm bụng cho cháu được học môi trường tốt. “Tuy thế nghe nói thầy cô hiền lành không chửi bới mắng mỏ học sinh, thì sao các cháu ra đời được? Sau này con mình nó lớn lên, đi với người yêu ăn cháo chửi mà lại đỏ mặt bỏ về thì còn gì là hẹn hò nữa các bác nhỉ?” - chị Nguyễn Hoài Anh, ở khu Ciputra trăn trở. “Có lẽ tôi cứ cho con học trường Đinh Tiên Hoàng cho nó có thêm nhiều kinh nghiệm sống, hoặc trường Phan Đình Phùng của hoa hậu Mai Phương Thúy, xấu quá thì cho học trường Hà Nội-Am-xtéc-đam như siêu mẫu Hà Anh cũng được.”

Theo khẳng định của trưởng ban tổ chức giải Nguyễn Hải Hường cùng trung tá Doãn Công Huân ở phòng cảnh sát điều tra chống tiêu cực, thủ phạm gây ra vụ án đạp đổ cổng trường gây ầm ĩ dư luận không ai khác mà chính là giáo sư Ngô Bảo Châu, một cựu học sinh trường này. Trong một xã hội mà quan niệm rằng khảo sát hàm số kĩ năng cơ bản cần phải có để xây dựng gia đình, việc vươn tới những đỉnh cao Toán học, giải được một bổ đề chính là một thành tựu minh chứng cho tố chất hơn người để có thể làm ăn thành đạt và không phải cạp đất ra mà ăn. Ngay tiếp theo sau trường Thực nghiệm, ngôi trường danh tiếng thứ 2 và thứ 3 nơi giáo sư Châu từng theo học là trường THCS Trưng Vương, Quận Hoàn Kiếm và khối chuyên Toán thuộc Đại học Khoa học tự nhiên đang thực hiện việc gia cố cổng sắt. Theo tài liệu tham khảo đặc biệt của Thông tấn xã Việt Nam, nhiều gia đình đã và đang có động thái chuẩn bị mua vé máy bay đi xếp hàng trước cổng trường Đại học Pa-ri số 6.
Cảnh xếp hàng đòi nhập học đã thường xuyên diễn ra ở đại học danh tiếng La Soóc-bon, Pa-ri.
Trong khi đó, khi nói chuyện về học và làm Toán,…

...giáo sư Ngô Bảo Châu nói bổ đề cơ bản trong chương trình Langlands đã giải được rồi, nhưng nếu tiếp tục làm Toán thì sẽ lại có bổ đề, định lý mới.

Theo Tin khó tin


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

GS Vũ Quốc Thúc: "Việt Nam cần quy chế trung lập để bảo toàn lãnh thổ"

Trong thời gian gần đây, Trung Quốc đã liên tiếp có những hành động nhằm khẳng định hơn nữa chủ quyền của họ trên hai quần đào Hoàng Sa và Trường Sa. Ngày 26/04/2012, chính phủ Trung Quốc thông báo đồng ý với kế hoạch phát triển du lịch và đánh bắt cá trong khu vực Biển Đông của tỉnh Hải Nam. Trong kế hoạch này, có việc xây dựng cầu cảng lớn tại quần đảo Hoàng Sa.

Giáo sư Vũ Quốc Thúc trả lời phỏng vấn RFI ngày 08/03/2012.
Trước đó, tại một hội nghị về du lịch ở Hải Nam ngày 24/04/2012, phó tỉnh trưởng tỉnh này, ông Đàm Lực, thông báo là quần đảo Tây Sa (tức là quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) sẽ đón khách du lịch trong năm 2012. Một thông tin trên mạng gần đây cho biết là hai máy bay khu trục Trung Quốc ngày 01/05/2012 vừa qua đã xâm phạm không phận Việt Nam tại khu vực bán đảo Cam Ranh và phía bắc tỉnh Ninh Thuận. Tin này chưa được chính thức xác nhận, nhưng được biết là trong tháng Tư vừa qua, khi đoàn đại biểu Đà Nẵng đi thăm Trường Sa, máy bay Trung Quốc đã bay bên trên để đe dọa, tức là coi như đã xâm phạm không phận Việt Nam.

Ấy là chưa kể sự kiện ngày 23/03/2012, hai tàu của Trung Quốc, mà báo Việt Nam chỉ dám gọi là “tàu nước ngoài”, bị phát hiện hoạt động trái phép ở vùng biển quân sự vịnh Nha Trang. Có điều cho tới nay, đã hơn một tháng, vẫn chưa biết là những chiếc tàu nói trên bị xử lý ra sao.

Trong bối cảnh đó, ngày 23/04/2012, hải quân Hoa Kỳ và Việt Nam đã mở các cuộc thao diễn chung kéo dài trong năm ngày tại Đà Nẵng với sự tham gia của ba chiến hạm thuộc Đệ thất hạm đội Mỹ. Nhưng trong cùng ngày 23/04/2012, chiếc tàu huấn luyện mang tên Trịnh Hòa của Trung Quốc lại cập bến cảng Sài Gòn để thăm “hữu nghị”.

Hai sự kiện diễn ra cùng ngày này cho thấy là Hà Nội vẫn như là người đi trên dây giữa hai siêu cường, rất muốn dựa vào Mỹ, nhưng vẫn ngán ngại láng giềng phương Bắc. Đối với giáo sư Vũ Quốc Thúc ở Paris, thế đi dây này không thể kéo dài mãi và để bảo toàn chủ quyền quốc gia, kể cả chủ quyền biển đảo. Việt Nam cần phải chọn một quy chế trung lập “theo công pháp quốc tế”. Điều này có nghĩa là gì? Sau đây mời quý vị nghe phần phỏng vấn với giáo sư Vũ Quốc Thúc:


RFI: Xin kính chào Giáo sư Vũ Quốc Thúc. Trước hết Giáo sư có nhận định như thế nào về những hành động gần đây của Trung Quốc trên Biển Đông?

Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Những hành động mới đây của Trung Quốc, như kế hoạch đưa du khách đến Hoàng Sa, là nhằm đặt chúng ta trước việc đã rồi. Đó là thủ thuật của những kẻ, khi mà thế giới chưa chú ý đến địa điểm ấy, cứ làm theo ý họ, để sau này mọi người phải chấp nhận những chuyện đã xảy ra. Họ đang tạo nên ấn tượng đất này là đất của họ, mà họ đã nắm chắc rồi, thành ra du khách có thể thăm dễ dàng. Vì vậy ta phải phá cái ấn tượng đó đi. Ít nhất là ta phải tỏ cho thấy rằng đây vẫn là đất của Việt Nam còn đang ở trong vòng tranh chấp.

Còn về chuyện Trung Cộng đưa tàu chiến đến vùng Trường Sa có thể là để chuẩn bị cho một cuộc chiếm đóng và tất nhiên là họ trù liệu sẽ có xung đột giữa hải quân của họ với hải quân Việt Nam. Đấy cũng có thể là một hành động khiêu khích. Nhưng mà, như ta đã thấy đó, Trung Quốc nếu chỉ đối phó với Việt Nam thì có thể lấn át mình, nhưng họ sợ rút dây động rừng, nhỡ các bạn đồng minh thế giới can thiệp ngăn chận thì sẽ bùng nổ lớn. Thành ra tôi nghĩ đây chỉ là thủ đoạn biểu dương lực lượng, hù doạ.

Một lý do nữa, mà theo tôi có vẻ đúng hơn, đó là họ đang chuẩn bị hồ sơ, thiết lập những chứng cứ xác định chủ quyền của Trung Quốc trên những đảo đang tranh chấp đó. Rất có thể họ tin rằng rồi đây sẽ phải có những cuộc thương thuyết đa phương và trong cuộc thương thuyết đa phương ấy, họ phải đưa ra những chứng cứ vững chắc. Nếu có đưa vấn đề ra trước một cơ quan tài phán quốc tế, thì ít ra họ có những chứng cớ: đây, ngày đó, tháng đó, chúng tôi đưa tàu chiến đến đó mà không có phản ứng gì của phía Việt Nam cả, như thế thì Việt Nam đã xác nhận quần đảo này là thuộc về Trung Quốc.

Dù là lý do gì đi nữa thì chúng ta cần phải có phản ứng và nếu cần, phải chứng tỏ rằng mình cũng có hải quân và dám đối đầu, ít nhất phải chứng tỏ sự không sợ hãi của mình, để đề phòng sau này vấn đề được đưa ra bàn cãi ở các hội nghị quốc tế hoặc trước một cơ quan tài phán quốc tế.

RFI: Thưa Giáo sư, gần đây hải quân Việt Nam đã thao diễn chung với hải quân Mỹ. Phải chăng là Hà Nội muốn dựa hơn nữa vào Mỹ để đối đầu với Trung Quốc?

Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Việc thao diễn ở Đà Nẵng với sự tham dự của ba tàu chiến của Mỹ quả thật là một dấu hiệu rất tích cực, để cho thấy nhà cầm quyền Hà Nội muốn hợp tác với Mỹ, coi Mỹ là một đồng minh trong trường hợp xảy ra xung đột giữa hải quân Việt Nam với hải quân Trung Quốc. Đây là điều tôi rất hoan nghênh. Bởi vì mình yếu, nhưng mình đâu có cô đơn. Nếu mình có đồng mình thì đây là lúc phải hợp tác chặt chẽ với đồng minh, trong khi lực lượng hải quân của mình chưa đủ sức đối phó với hải quân Trung Cộng.

Tuy đối với ta là mạnh thật đấy, nhưng hải quân Trung Quốc đối đầu với hải quân Mỹ thì không khác gì trứng chọi với đá. Vì vậy tôi tin chắc là những kẻ cầm đầu hải quân Trung Quốc chưa dám để xảy ra xung đột với một siêu cường rất mạnh về hải quân như Hoa Kỳ.

Cuộc thao diễn chung ở Đà Nẵng không chỉ chứng tỏ Hà Nội có thiện chí hợp tác với Hoa Kỳ, mà nó cũng chứng tỏ là Hoa Kỳ sẵn sàng cộng tác với Việt Nam trong trường hợp phải đối đầu với hải quân Trung Quốc. Như thế nó xác nhận sự trở lại của Mỹ ở Đông Nam Á và Biển Đông.

Nhưng cũng chính vì thế mà chúng ta cần cảnh giác, bởi vì ta không nên quên rằng, nếu ta làm Trung Quốc mất thể diện, thì họ sẽ tìm cách trả đũa. Trong lúc này, Hoa Kỳ và Trung Quốc không nước nào muốn có xung đột. Nhưng nếu có hành động gây hấn của Trung Quốc trên lục địa, thì lúc đó chỉ có một mình ta đối phó với Trung Quốc. Vẫn biết là trong trường hợp đó chúng ta chẳng sợ gì họ, nhưng cũng không quên rằng tình hình bây giờ không giống như vào năm 1979, khi chúng ta phải đối đầu với họ. Lúc đó quân đội họ chưa mạnh như bây giờ. Nhưng cũng không phải vì thế mà phải khoanh tay chấp nhận cái sự đàn áp của Trung Quốc. Nếu cần thì ta vẫn phải chống lại.

RFI: Thưa Giáo sư, dù có muốn dựa hơn nữa vào Mỹ, thì về mặt lịch sử và chính trị thì Việt Nam vẫn lệ thuộc vào Trung Quốc, nhất là do quan hệ đặc biệt giữa hai đảng Cộng sản. Trung Quốc đang chuẩn bị thay đổi lãnh đạo với Đại hội Đảng cuối năm nay. Đây có phải là thời cơ để Việt Nam thoát được phần nào ảnh hưởng của Trung Quốc?

Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Nhận định của ông là rất đúng. Đây là thời cơ rất thuận lợi để chúng ta thoát khỏi sự áp chế về mặt ý thức hệ và về mặt tổ chức đảng phái từ năm 1990, khi ở Thành Đô Đảng CS Việt Nam chấp nhận theo đúng đường lối của đàn anh Trung Quốc.

Phải lợi dụng lúc Trung Quốc đang bối rối, với nhiều chuyện cho thấy là trong lòng chế độ Trung Hoa đang lủng củng, rối ren, như vụ luật sư mù Trần Quang Thanh, hay vụ Bạc Hy Lai ở Trùng Khánh. Những vụ đó chứng tỏ là giữa cấp trung ương với cấp tỉnh có nhiều mâu thuẫn, có những phe phái đang xung đột nhau, tranh giành nhau quyền lợi.

Những rối ren đó khiến Đảng CS Trung Quốc trong lúc này chưa dám, hay chưa rảnh tay đối phó với Việt Nam. Ngay cả Bắc Triều Tiên Trung Quốc vẫn chưa nắm được. Họ đang lúng túng thì chúng ta phải lợi dụng thời cơ để lấy lại quyền độc lập, để gạt bỏ hai sự ràng buộc về ý thức hệ và cũng như ràng buộc về Hiến pháp. Thời cơ này không kéo dài đâu.

Nếu ta tưởng rằng có thể chờ đợi tình hình Trung Quốc rối ren hơn nữa, thì điều đó nguy hiểm lắm. Một khi họ đã thỏa hiệp được với nhau trong Đại hội Đảng đó, đã ổn định được tình hình, thì bấy giờ họ sẽ rảnh tay để đối phó với ta. Đảng CS Việt Nam lúc đó có muốn thoát khỏi sự kềm tỏa thì e rằng sẽ rất khó. Thời gian còn lại của chúng ta không nhiều đâu

RFI: Giáo sư vẫn chủ trương một nước Việt Nam trung lập để không phụ thuộc một ngoại bang nào, nhưng trong bối cảnh Đảng CS Việt Nam vẫn nắm độc quyền thì làm sao có thể đi đến quy chế trung lập đó?

Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Người ra thường hai lẫn lộn chính sách trung lập với quy chế trung lập. Chính sách trung lập là chính sách có tính chất giai đoạn, mà bất cứ chính quyền nào cũng có thể áp dụng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Nhà cầm quyền Hà Nội từ nhiều năm nay áp dụng chính sách mà người ta gọi là đi dây giữa hai siêu cường Trung Quốc và Hoa Kỳ. Cái chính sách này là chính sách giai đoạn, nước nào cũng thi hành được. Nhưng không nên lẫn lộn nó với cái mà tôi đề nghị, tức là quy chế trung lập theo quốc tế công pháp. Nó có tính chất lâu dài, nếu không muốn nói là vĩnh viễn.

Tôi vẫn luôn nêu lên tiền lệ Áo quốc. Áo quốc trước đây bị nhập vào Đức quốc xã. Nhưng sau chiến tranh, Áo quốc đã lấy lại cá tính quốc gia của mình. Nhưng lúc đó bốn cường quốc là Mỹ Anh Pháp và Liên Xô có thể chia nước Áo thành 4 phần, nhưng như thế thì mất sự thống nhất, mà lại không có độc lập.

Vì vậy, các cường quốc lúc đó phải thỏa hiệp với nhau, không còn coi đó là nơi giao tranh đẫm máu giữa đồng minh Tây phương với Liên Xô và cũng chính vì thế đã để cho nước Áo trung lập. Nhưng cũng còn có sự hiện diện của lực lượng quân sự của hai bên. Trung lập trong vòng 10 năm đã đưa đến việc trả lại toàn vẹn chủ quyền cho nước Áo. Đó là phương tiện dẫn đến sự độc lập hoàn toàn.

Nước Việt Nam muốn thoát khỏi sự đô hộ gián tiếp của Trung Quốc thì phải trung lập. Trung lập là con đường đi tới độc lập. Nhưng tôi xin nhắc lại: đây là quy chế trung lập theo quốc tế công pháp. Muốn có quy chế trung lập ấy thì phải có một hội nghị quốc tế. Khi ta chấp nhận quy chế trung lập, thì chính nhà cầm quyền Việt Nam phải cam kết không để Việt Nam được dùng làm cứ điểm cho một phe nào để đánh phe kia, chẳng hạn như để Hoa Kỳ làm cứ điểm để đánh Trung Quốc, mà cũng không để cho Trung Quốc dùng Việt Nam như một tiền đồn để ngăn chận Tây Phương.

Được hưởng quy chế trung lập như thế có nghĩa là ngoại quốc phải tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ của mình, không chỉ trên đất liền, mà cả trên hải phận, trên các quần đảo. Cái sự bảo đảm này coi như là phần đền bù cho việc chúng ta cam kết không đứng về phe nào.

Nhiều người hoài nghi cái sự bảo đảm quốc tế ấy thì cũng đúng thôi, bởi vì một nước nào cứ hung hăn, nhất định đi xâm lấn nước khác thì nó chẳng nề hà gì. Nhưng mà ít nhất trước khi dùng đến binh, thì ta phải dùng đến lễ. Đằng nào chúng ta cũng phải dùng phương pháp ngoại giao. Mà cho dù có đánh nhau đi nữa, thì cũng phải kết thúc bằng thương lượng, tức là bằng ngoại giao.

Như vậy, ngay từ đầu chúng ta phải cố vận động trên trường ngoại giao. Hiện thời Việt Nam tham gia nhiều tổ chức quốc tế lắm. Tại sao lại không lợi dụng những diễn đàn quốc tế đó để vận động quốc tế công nhận chúng ta là một nước trung lập vĩnh viễn?

Cam Bốt ngay từ năm 1992, tuy vẫn thuộc ảnh hưởng Việt Nam, nhưng đã ghi trong Hiến pháp một điều khoản khẳng định Cam Bốt là một nước trung lập. Cam Bốt đã dám làm, thế thì tại sao chúng ta lại cứ sợ đàn anh Trung Quốc? Đằng sau có ẩn tình gì hay không? Tôi xin chính thức nêu vấn đề đó để sau này các nhà viết sử xét thấy đó có phải là một tội nặng với dân tộc hay không?

Quốc gia Việt Nam đâu có phải chỉ là quyền sở hữu của một đảng? Nên nhớ rằng chính cái đảng đó đã coi mình như là đại diện cho nhân dân mà thôi. Tai sao cứ luôn lẫn lộn Đảng là Nhà nước, Đảng là nhân dân? Cứ nhập nhoạng dựa vào Hiến pháp để nắm độc quyền lãnh đạo, rồi hiểu cái độc quyền lãnh đạo đó một cách trái với tinh thần dân chủ. Người ta có thể lãnh đạo về đường lối, về chính sách, nhưng quyền cai trị thật sự phải là của dân. Trong cuộc tuyển cử nào, nếu thật sự Đảng CS Việt Nam được lòng dân, thì vẫn nắm được đa số.

Nhưng không phải nắm được đa số là nắm độc quyền lãnh đạo. Tinh thần dân chủ có nghĩa là các tổ chức, các hội đoàn, các tôn giáo, nói chung là các tổ chức của nhân dân, đều ngang hàng nhau. Nếu không chỉ là vỏ dân chủ thôi. Nếu chúng ta có can đảm đi đến độc lập thật sự, trung lập thật sự, thì cũng phải có can đảm gạt bỏ những ảo tưởng được xây dựng nên bởi danh từ đã bị lạm dụng đó.

RFI: Xin cám ơn Giáo sư Vũ Quốc Thúc.

© Thanh Phương - RFI


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Hoãn vô thời hạn phiên xử phúc thẩm Trung tá CA Nguyễn Văn Ninh đánh chết người


 Lúc 08 giờ sáng nay, 14/05/2012, Tòa án Nhân dân Hà Nội mở phiên phúc thẩm xét xử trung tá CA Nguyễn Văn Ninh đánh chết nạn nhân Trịnh Xuân Tùng (tại số 262, Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội). Ngay từ sáng sớm, gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cùng người thân, bạn bè đã có mặt để theo dõi diễn biến phiên tòa. Theo thông báo, phiên tòa công khai vào cửa tự do. Tuy nhiên, tin từ hiện trường cho biết đây thực chất là phiên tòa xử kín, không ai được tham dự ngoại trừ người nhà nạn nhân. Mọi diễn biến liên quan đến phiên tòa sẽ được cập nhật ngay trên Danlambao.

Cướp biểu ngữ của gia đình nạn nhân
Tin cập nhật lúc 10 giờ sáng: Phiên toà tạm hoãn và sẽ xét xử vào một ngày khác với lý do: không triệu tập đủ nhân chứng. Khi áp giải bị cáo Nguyễn Văn Ninh ra xe, viên công an áp tải tội phạm đã nói: "Nhà này làm chỉ mất thêm thời gian thôi".

Cập nhật lúc 09:00 - Tin từ tòa án: Tòa chỉ triệu tập một nhân chứng là ông Phạm Quang Hùng và dân phòng Đặng Hoàng Anh (là người có hành vi bạo lực ấn đầu ông Trịnh Xuân Tùng xuống đất, trong vụ hành hung cùng với trung tá Nguyễn Văn Ninh). Tuy nhiên, người có trách nhiệm liên quan bị triệu tập là Đặng Hoàng Anh đã vắng mặt.
"Cưỡng chế" biểu ngữ
Phiên tòa phúc thẩm sẽ diễn ra trong căn phòng xử án rộng khoảng chừng 30m. Vụ án của gia đình ông Trịnh Xuân Tùng sẽ diễn ra sau một vụ án khác trong sáng hôm nay. Tin từ bên trong phiên tòa cho biết: Phòng xử hiện có 4 bị can của các vụ khác nhau. Rất ít ghế trong phòng xử, chủ yếu trong phòng hiện nay là công an.

Tòa phúc thẩm cấm cả báo chí. Lúc đầu, lực lượng dân phòng dàn hàng ngang trước cổng và chỉ cho phép một mình bà nội của Trịnh Kim Tiến (đã 90 tuổi) được vào. Sau khi những người có mặt đấu tranh quyết liệt, thì chỉ có 5 người từ phía gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng gồm: Mẹ, vợ, em trai và hai cô con gái của nạn nhân được vào.
Mặc dù phiên tòa được thông báo công khai, nhưng ngoại trừ người nhà nạn nhân, không ai được tham dự
Trong một diễn biến trước đó, trước sự chứng kiến của đông đảo người dân Hà Nội, lực lượng dân phòng đã ngang nhiên "cưỡng chế" biểu ngữ của gia đình nạn nhân Trịnh Xuân Tùng, bất chấp sự phản ứng của mọi người. (Xem Video)



Tại phiên sơ thẩm vào tháng 1/2012, Tòa án Nhân dân TP Hà Nội đã tuyên án 4 năm tù đối Trung tá Nguyễn Văn Ninh bằng tội danh “Làm chết người trong khi thi hành công vụ”. Cả tội danh và bản án đã khiến gia đình nạn nhân phản đối quyết liệt, dư luận cũng bày tỏ sự bất bình.
Hình ảnh bên bên trong tòa án trước giờ xử án

Trong phiên phúc thẩm lần này, con gái nạn nhân Trịnh Xuân Tùng là cô Trịnh Kim Tiến sẽ trực tiếp đứng ra tranh tụng mà không thông qua luật sư. Trịnh Kim Tiến khẳng định “Tôi cảm thấy công lý này cần tự mình giành lấy, và tôi sẽ đứng ra trước Tòa để tranh luận công khai minh bạch trong phiên Tòa sắp tới”.

Tin cho biết, một số nhân chứng quan trọng trong vụ án đã không được tòa triệu tập, mặc dù gia đình nạn nhân đã nhiều lần làm đơn yêu cầu. Phiên tòa phúc thẩm hôm nay không triệu tập nhân chứng Bạch Chí Cường, Nguyễn Đức Minh và những công an phường Thịnh Liệt trực ban tối hôm xảy ra sự việc. Ngoài ra, những cá nhân tham gia đánh đập nạn nhân Trịnh Xuân Tùng cũng không hề được nhắc đến. Vụ án có dấu hiệu bỏ lọt tội phạm.
Bên ngoài phiên tòa
Bên ngoài phiên tòa
Theo blog Dân Làm Báo


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Văn Giang - sự trở lại của những cánh đồng


Lần trước rời Văn Giang trong tâm trạng nặng nề, u uất bao nhiêu, thì lần này tôi trở lại đó với tâm trạng phấn khích bấy nhiêu. Thậm chí 3 xe chúng tôi chả kịp chờ nhau, cứ bon bon nhằm hướng Văn Giang mà lướt tới. Tôi bỗng cảm thấy hồi hộp như con nít, khi nghĩ mình sắp được tham gia vào một ngày hội trồng cây thật đặc biệt trong đời.

Nghe tin bà con lại vác cuốc xẻng ra đồng từ mấy hôm trước, ai nấy đều háo hức lắm. Phải thế chứ! Dễ gì mà dập tắt được sự sống trên mảnh đất phì nhiêu màu mỡ, có được do mồ hôi và nước mắt từ bao đời nay rỏ xuống, thấm đẫm từng thớ đất như thế?

Xe lướt qua cây cầu bắc qua con sông Bắc Hưng Hải nổi tiếng, do bàn tay con người đào đắp nên khi tôi còn chưa sinh ra. Dòng nước trong xanh, đẹp như một dải lụa, lóng lánh dưới nắng chiều nhìn thật êm ả, như chưa từng biết đến sự đau thương của những con người sống nhờ nó, mà chết cũng vì nó....

Xe đến đầu dốc dẫn xuống làng, tôi hơi ngạc nhiên khi đón nhận những ánh mắt và nụ cười thân thiện của những người không quen biết hướng về xe chúng tôi. Rồi họ rậm rịch quay đầu, người xe đạp, người xe máy đi theo xe chúng tôi vào làng. Hóa ra bà con ra đón cụ Lê Hiền Đức! Do tôi đi ké, không biết nên mới ngạc nhiên thế.

Chả biết bà con hân hoan hay chúng tôi hân hoan! Lần đầu tiên được hòa mình trong dòng người đổ ra đồng với cuốc xẻng trên vai, tôi sung sướng toét miệng cười hết cỡ. Nhìn cụ bà Lê Hiền Đức nhỏ thó, vác cuốc đi trong dòng người, tôi xúc động khi bà khoe với tôi rằng phải lục tung đồ đạc lên, để tìm bằng được tấm áo nâu đã theo bà từ thời còn ở chiến khu – 60 năm rồi chứ ít gì. Cái áo nâu bà đang mặc đây có tuổi thọ còn hơn cả tuổi đời của tôi đấy.

Đồng đất Văn Giang đây rồi! Những trận mưa mấy hôm trước đã tạo nên một bức tranh loang lổ trên mặt đất. Cỏ dại đã kịp mọc lên. Trong các vũng nước đã kịp phủ đầy bèo tấm. Ừ! Dẫu có là cỏ dại, dẫu có là bèo bọt đấy, nhưng thế mới biết sức sống ở đây mạnh đến thế nào. Chẳng lẽ chịu chết đói khi đất màu để cho cỏ dại mọc thế ư? Đấy là tội ác đấy!

Ôi chao! Đông người quá! Vui quá!

Những cái nón lá lấp loáng, tiếng cười nói xôn xao vang vọng khắp cánh đồng. Có đến hàng trăm người chứ không ít, kể cả từ già trẻ lớn bé...Mới đây thôi còn là những gương mặt căm phẫn cùng cực, khi nhìn con em mình bị công an đánh đập không thương tiếc, nhìn máy xúc cào nát cây cối, ruộng vườn của họ.... nay thì đâu đâu cũng thấy những ánh mắt, những nụ cười rạng rỡ.

Trừ cụ Lê Hiền Đức đã sát cánh bên bà con trong trận "chống càn” đêm 23 rạng ngày 24/4, dân làng thi nhau kể, tố khổ những gì đã diễn ra cho chúng tôi nghe. Họ kể cả những khó nhọc đã bồi đắp lên trên cánh đồng này, để có tiền nuôi con em họ ăn học, để xây dựng nên làng mạc trù phú như ngày hôm nay. Họ bảo đất ở đây tốt lắm, tưới tiêu vô cùng thuận lợi nhờ con sông Bắc Hưng Hải liền kề đây. Họ kể nhiều lắm mà tôi chả nhớ hết được, bởi tâm trí tôi giờ như con ngựa hoang đang chạy khắp cánh đồng. Tôi ngó chỗ này, hóng chỗ kia, chào hỏi tíu tít những người không hề quen biết mà sao thấy gần gũi và thân thương làm vậy. Thương người nông dân lắm, họ mộc mạc, chân chất thế, chỉ biết giành giật lại đất đai của ông bà tổ tiên để lại theo bản năng. Nhưng gậy gộc, gỗ đá làm sao thắng được cường quyền trong một trận càn? Vẫn còn con em họ bị giam giữ giờ chưa được trở về, chỉ vì “chiến đấu” để giữ đất mà bị kết tội là “chống người thi hành công vụ”! Thương vụ chứ công vụ gì ở đây!

Bảo là về trồng cây cùng bà con mà tôi cứ mải chụp, mải hóng chuyện. Nhìn dân xúm xít quanh cụ Lê Hiền Đức, tôi cảm phục cụ quá. Dễ mấy ai được bà con tin yêu, cậy nhờ thế này. Chỉ buồn nỗi từ đám sức dài vai rộng đến trí thức đầy mình, mà bất lực trước nỗi bất hạnh của người dân, phải để một bà cụ 82 tuổi nhỏ bé thế này làm chỗ dựa tinh thần cho dân thì đau thật là đau.

Nhưng tôi không hề cảm thấy lo lắng khi thấy tinh thần của bà con quật cường lắm. Họ luôn khẳng định sẽ bám đất bằng bất cứ giá nào. Cần gì đợi ai phải làm giàu cho họ như mấy ông chính quyền vẫn lòe bịp. Khu du lịch sinh thái, hay sân gôn có chăng chỉ làm làm giàu cho mấy ông quan tỉnh chứ đám dân đen đừng có mà mơ....

Khi chúng tôi vào nghỉ trong nhà dân, bà con bê nước trà đóng chai, “bò húc” ra cho chúng tôi uống. Ngày thường tôi vốn kỹ tính thế mà bây giờ chả câu nệ gì, tôi chỉ xin cốc nước vối, lúc cậy nước đá rơi tung tóe trên nên nhà mà tôi cứ thế bốc lên bỏ đại vào cốc rồi tu một mạch, thế mà chả đau bụng đau bão gì.

Rồi nghe dân nói sẽ đi thăm hai ông nhà báo vì xuống với họ mà bị công an đánh dã man quá, tôi bảo thực ra hai ông ấy bị đánh là gậy ông đập lưng ông thôi chứ đâu phải vì dân. Rốt cuộc là các ông ấy cũng phải thú nhận là “chính nhân dân đã cứu tôi”, mặc dù vẫn khẳng định “cưỡng chế là đúng luật”. Các ông ấy chả biết chỉ vì bênh các ông ấy mà người dân cũng bị đánh đấy. Một chị trạc tuổi tôi kể bị họ túm lấy, quẳng chị ngã lộn nhào qua đống cát khi chị xông vào cứu nhà báo. Dân cứu nhà báo, vậy nhà báo có cứu dân không?

Chia tay bà con, chúng tôi thêm một lần nữa rưng rưng trong lòng, khi những người phụ nữ đã để sẵn hai bao tải ngô mới bẻ ngoài đồng để làm quà cho người thành thị. Cụ Lê Hiền Đức giãy nảy lên ngay lập tức khi nghe thấy nói biếu quà, dứt khoát không nhận. Nài nỉ, thuyết phục mãi không ăn thua. Nước mắt đôi bên đã bắt đầu chực rơi, phải nhờ đến Hiếu nhảy vào khuyên cụ Đức:

- Thôi bà cứ nhận đi. Bà phải ăn cái bắp ngô được trồng chính trên mảnh đất này, mới cảm nhận được vị ngọt bùi chắt chiu được từ những giọt mồ hôi một nắng hai sương của bà con chứ...

Sao mà cái thằng cha này nói hay thế chứ. Mắt bà Đức đỏ hoe, mắt chị em người làng cũng đỏ hoe. Nào thì bê ngô lên xe! Cảm ơn nhé! Tạm biệt nhé! Hẹn gặp lại nhé! Kẻ đi người ở, đôi bên cứ thế ríu rít chào nhau đầy bịn rịn.

Dọc đường về, ai nấy đều day dứt về việc vẫn chưa giúp được gì cho bà con. Hôm nay mới chỉ là khởi đầu, dẫu còn nhiều gian khổ, nhưng tôi tin rồi sự sống sẽ trở lại từng ngày trên cánh đồng Văn Giang. Hy vọng tinh thần Văn Giang sẽ truyền lửa cho người nông dân mọi miền trong cuộc chiến giữ đất giữ làng này.

© Phương Bích
    Theo blog Phương Bích









* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều