05/07/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Quan điểm của blogger Điếu Cày về cáo buộc của chính quyền

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ hai, ngày 07 tháng năm năm 2012

Luật sư Hà Huy Sơn, bào chữa cho blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải cho biết về tình hình hiện nay của Anh.

Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải
Sau khi Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh gửi quyết định về việc đưa ba blooger Điều Cày- Nguyễn Văn Hải, Anh Ba Sài Gòn- Phan Thanh Hải, Công Lý & Sự Thật- Tạ Phong Tần, ra xét xử vào ngày 15 tháng 5 tới đây, thì vào tối hôm nay hai luật sư Hà Huy Sơn và Nguyễn Quốc Đạt, bào chữa cho ông Nguyễn Văn Hải cho Đài Á Châu Tự do biết phiên xử bị hoãn lại.

Thông tin liên quan được luật sư Hà Huy Sơn cho biên tập viên Gia Minh biết trong cuộc nói chuyện sau.
Không vi phạm pháp luật

Gia Minh: Có thông tin phiên tòa xử ba blogger hoãn lại?
Quan điểm của blooger Điều Cày- Nguyễn Văn Hải là không có gì vi phạm pháp luật, và trong quá trình điều tra, ông cũng không ký vào biên bản làm việc nào cả bởi vì ông vô tội.
LS Hà Huy Sơn
LS Hà Huy Sơn: Vâng, lúc sáng người ta gửi cho văn phòng chúng tôi thông báo ngày 15 tháng 5 sẽ tiến hành phiên tòa đó, nhưng đến chừng 13 giờ chiều, thư ký tòa gọi đến văn phòng chúng tôi xin thu hồi thông báo đó, thay đổi chưa biết đến ngày nào.

Gia Minh: Thông báo bằng văn bản hay chỉ bằng lời thôi chứ chưa có văn bản gì?

LS Hà Huy Sơn: Chưa có văn bản.

Gia Minh: Luật sư gặp ông Nguyễn Văn Hải bao nhiêu lần rồi?

LS Hà Huy Sơn: Chỉ mới một lần hồi tháng tư vừa qua.

Gia Minh: Địa điểm gặp ở đâu thưa luật sư?

Luật sư Hà Huy Sơn (bìa phải)
LS Hà Huy Sơn: Tại nhà tạm giữ của cơ quan an ninh Công an thành phố Hồ Chí Minh.

Gia Minh: Cuộc gặp kéo dài bao lâu?

LS Hà Huy Sơn: Kéo dài một tiếng.

Gia Minh: Luật sư có thể chia sẻ được những điều qua cuộc gặp đó: sức khỏe, tinh thần ông Hải thế nào?

LS Hà Huy Sơn: Trong cuộc gặp đó, tôi thấy ông Hải khỏe, tinh thần tốt, ổn định và bản thân ông cũng thông báo cho chúng tôi là sức khỏe tốt và tinh thần vững vàng.

Gia Minh: Nhưng người nhà của ông Hải nói ông ta không được khỏe?

LS Hà Huy Sơn: Tôi thấy ông ấy đi đứng bình thường.Theo cảm nhận của tôi ông ấy cũng khỏe. Tôi không phải bác sĩ nên không thể nói sức khỏe ông ấy thế nào. Tôi chỉ ghi nhận theo cảm quan của tôi thôi. Ông ấy nói tôi nhắn với gia đình là sức khỏe ông ấy tốt và tinh thần ổn định, vững vàng. Còn thực chất ông ấy khỏe hay không, theo chuyên môn tôi không thẩm định được.

Gia Minh: Còn nội dung làm việc, luật sư có thể chia sẻ được điều gì không?

LS Hà Huy Sơn: Khi làm việc ông ấy vẫn giữ quan điểm của ông từ khi bị bắt cho đến lúc gặp tôi là ông ấy không làm những gì sai phạm pháp luật Việt Nam và các công ước quốc tế mà Việt Nam tham gia ký kết.

Gia Minh: Đối với những cáo buộc của phía Việt Nam là ông này tham gia thành lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do và viết những bài bị cho là xuyên tạc Nhà Nước, thì quan điểm của ông ta ra sao?


LS Hà Huy Sơn: Quan điểm của ông là không có gì vi phạm pháp luật, và trong quá trình điều tra, ông cũng không ký vào biên bản làm việc nào cả bởi vì ông vô tội.
Gia Minh: Cám ơn luật sư Hà Huy Sơn.

© Gia Minh, biên tập viên RFA


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cái ngáp của nền kinh tế

Không hiểu sao chính trong những thời điểm “rất xấu”, trong giai đoạn suy giảm quá ư tồi tệ này, lại có quá nhiều loại “phí như thuế” liên tục được nghĩ ra để bổ đầu dân chúng.
Năm 2009, khi nhận danh hiệu “Người giàu nhất Việt Nam” với tổng tài sản lên tới hơn 12.000 tỷ , doanh nhân Đoàn Nguyên Đức “khiêm tốn”: “Dù khủng hoảng có qua hay không qua thì chắc chắn tôi sẽ trở thành tỷ phú đô la trong năm 2010”. Và “Nếu tài sản của tôi là 1 tỷ USD thì tài sản của Công ty sẽ là 2 tỷ USD”. Bấy giờ, không ai nghi ngờ sự “khiêm tốn” của ông cả. Chí ít, ông cũng là người “chơi” máy bay đầu tiên ở Việt Nam, từng tuyên bố mua lại cổ phần của CLB Asenal…Nhưng đến năm ngoái, giấc mơ tỷ phú đô la của ông Đức bị một cú nốc ao khi số tiền “trong két” chỉ còn lại 4.348 tỷ đồng, mất trắng 70% trong chỉ 1 năm do giá cổ phiếu HAG giảm thảm hại. Đến hôm qua, những thông tin chính thức cho thấy Hoàng Anh Gia Lai nợ tới 15.493 tỷ đồng, tương đương với 63% tổng tài sản. (Để tiện so sánh, xin nhắc lại là khoản nợ khiến đại gia thủy sản Bình An phải “đi nước ngoài chữa bệnh” chỉ 1.200 tỷ).

Thực ra, “sức khỏe” của HAGL được coi là có vấn đề khi ngành thuế công bố khoản “thuế vặt” hơn 160 tỷ mà DN này phải nợ, đúng hơn là chấp nhận phạt để “được nợ”.

Nhắc đến khoản nợ nần khổng lồ của một trong những tập đoàn tư nhân hàng đầu Việt Nam, của người 4-5 năm liền nằm trong top 2 những người giàu nhất trên sàn chứng khoán chỉ để thấy đó là chuyện “bình thường” khi mà số DN “đắp chiếu” 2 năm qua đã ngót con số 100.000. Chưa tính đến số “đã chết nhưng chưa báo tử”.

Thuế GTGT, thuế thu nhập doanh nghiệp được giãn, thuế khoán, môn bài, tiền thuê đất được giảm, phí được lùi…Gói giải pháp, có thể gói gọn trong 3 chữ “Giãn, giảm, lùi” mà Chính phủ đã công bố hôm qua có vẻ sẽ là liều thuốc bổ đối với những DN “chưa chết” như HAGL.

Có điều, cái khó của DN không chỉ là chuyện thuế, hoặc nói như TS Lê Đăng Doanh là “Chúng ta đang ở trong tình cảnh “DN đã “chết” và “chết lâm sàng” nhiều hơn là DN “sống”. Đã chết, đã kiệt sức thì lấy đâu ra doanh thu, ra lợi nhuận mà nói chuyện giãn hay giảm.

Tuổi trẻ hôm qua đã căng to tướng trên trang bìa hình ảnh cái “ngáp ngắn ngáp dài” của những cô gái bán hàng khi mà hàng hóa giảm giá liên tục nhưng “cả ngày không một người khách”. Sức mua của người dân đang ở vào tình trạng trì trệ trong phạm trù tiêu dùng xã hội suy thoái nghiêm trọng. Và sự ì trệ này đang tạo ra những cái chết rất cay đắng: Ôm đống hàng hóa mà chết vì nợ. Cái ngáp của những cô gái bán hàng, vì thế, không đơn thuần chỉ là sự chán nản của người bán hàng, mà ẩn chứa sau nó sự tuyệt vọng của không ít doanh nghiệp, của cả nền kinh tế.

Cái khó của các DN giờ nằm ở cả 3 khâu: Nguồn vốn - vừa thiếu vừa đắt. Chi phí đầu vào, trong đó gánh nặng là các loại “phí như thuế” – tăng liên tục. Và hàng hóa - làm ra rồi chất đống trong kho vì không tiêu thụ được. Trong bối cảnh nền kinh tế chung, được Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhận định là “Đang rất xấu, suy giảm đã rất rõ rồi, giảm phát đã rất rõ rồi”.

Tuy nhiên, trong đúng ngày Chính phủ công bố gói cứu giúp DN, trong đó có giải pháp lùi thời hạn thu phí bảo trì đường bộ để đỡ đi khoảng 3.000-3.200 tỷ đồng chi phí, thì thật nực cười, Bộ Công thương lại đề xuất thêm phí “điều tiết điện lực”. Không hiểu sao chính trong những thời điểm “rất xấu”, trong giai đoạn suy giảm, giảm phát quá ư tồi tệ này, lại có quá nhiều loại “phí như thuế” liên tục được nghĩ ra để bổ đầu dân chúng.

Có lẽ, gói giải pháp “giãn, giảm, lùi” chỉ thực sự có ý nghĩa khi các loại phí đánh vào túi người dân, làm tăng chi phí giá thành sản xuất phải được xem xét cân nhắc trên quan điểm khoan thư sức dân. Cũng như giải pháp “giãn, giảm, lùi” phải được thực hiện song song với việc kích thích sức mua.

Muốn gỡ khó cho sản xuất, phải gỡ khó cho người mua trước đã.

Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Điều gì gây xung đột ở biển Đông?

Hầu như trọn tháng 4 là cuộc tranh chấp trên biển Đông ở các khu vực thuộc quần đảo Trường Sa giữa Trung Quốc và Philippines đã leo thang tới mức độ chưa từng thấy.
Philippines biểu tình phản đối Trung Quốc. Photo: timawa.net
Quần đảo Trường Sa có hơn 550 rặng san hô, các bãi cạn, đảo nhỏ và bãi đá ngập nước, chứa một lượng dầu khí lớn nhất thế giới, đang có 5 quốc gia ven biển đòi chủ quyền.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền biển đảo trong toàn bộ khu vực, trong khi các nước khác chỉ tuyên bố một phần. Trung Quốc đánh giá lượng dầu ở đó có thể cung cấp nhiên liệu mà họ cần trong 60 năm.

Lý do rõ ràng nhất nằm ở đây. Một đất nước đói năng lượng, nhập khẩu dầu khí của Trung Quốc đang gia tăng với tốc độ chóng mặt nhằm hỗ trợ cho sự phát triển kinh tế của đất nước. Hiện Trung Quốc nhập khẩu hơn 60% nhu cầu năng lượng, chủ yếu từ vùng Vịnh, Iran và một số nước châu Phi. Các nước có liên quan khác cũng có nhu cầu tương tự.

Biển Đông (nguyên văn: Biển Hoa Nam) có tầm quan trọng chiến lược then chốt. Đây là tuyến đường biển thương mại bận rộn nhất trong khu vực. Là trung tâm hoạt động kinh tế toàn cầu, nếu đóng các tuyến đường biển thì nền kinh tế có thể thất bại và cũng sẽ ảnh hưởng đến châu Âu và Mỹ. Vì vậy, việc đòi chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông quả là mối quan ngại lớn.

Tại hội nghị ASEAN ở Hà Nội hồi tháng 7 năm 2010, các quan chức Trung Quốc đã đề nghị bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Hoa Kỳ, rằng Mỹ chấp nhận Biển Đông là “lợi ích cốt lõi” của Trung Quốc. Điều này có nghĩa là Trung Quốc có thể sử dụng sức mạnh quân sự một cách hợp pháp để thực thi chủ quyền trên toàn bộ vùng biển và kiểm soát lưu thông trên biển. Ngoại trưởng Clinton đã bác bỏ điều đó và nói rằng lập trường trung lập về biển là mối quan tâm quốc gia của Mỹ.

Chủ quyền trên biển Đông thực chất là mắc xích trong chiến lược biển đảo nhằm chi phối khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Trung Quốc cũng tuyên bố chủ quyền trên các đảo Điếu Ngư (Senkaku), và đã đụng độ với các tàu của Nhật trong khu vực. Những hòn đảo trên biển Hoa Đông này do Nhật Bản kiểm soát. Chủ quyền trên đảo Điếu Ngư sẽ cho phép kiểm soát toàn bộ vòng cung ở bờ biển phía đông Trung Quốc và thậm chí mở rộng đến chuỗi đảo thứ hai. Dĩ nhiên, điều này gồm cả Đài Loan, mặc dù vấn đề này còn phức tạp hơn nhiều.

Năm ngoái, một tàu đánh cá Trung Quốc đâm vào một tàu khảo sát Việt Nam phá hủy cáp thăm dò. Xung đột giữa Trung Quốc và Philippines xảy ra gần đây, khi máy bay tuần tra của Philippines phát hiện tàu đánh cá của Trung Quốc ở bãi cạn Scarborough hôm 8 tháng 4. Tàu Philippines đã được gửi tới để ngăn cản các tàu Trung Quốc đánh bắt cá bất hợp pháp trong vùng biển Philippines, nhưng các tàu Trung Quốc đã tới để can thiệp. Sau khi xung đột kéo dài, cả hai bên đều rút lui.

Philippines tuyên bố chủ quyền trên bãi cạn Scarborough. Nước này đã xây ngọn hải đăng trên đó. Nhưng Trung Quốc cũng tuyên bố bãi cạn này là của họ, mặc dù nó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines.

Sự việc này càng trầm trọng hơn khi Mỹ và Philippines tập trận quân sự giữa tháng 4, gồm có bài tập lấy lại đảo bị lực lượng đối phương chiếm đóng. Hoa Kỳ và Philippines có một thỏa thuận quân sự, và hai bên đang đàm phán về việc nâng cao quan hệ đồng minh này hơn nữa, vạch ra các điều kiện rõ ràng như khi nào thì Hoa Kỳ có thể can thiệp quân sự, bảo vệ Manila.

Trung Quốc cũng chú ý tới mối quan hệ quân sự mới, đang phát triển giữa Mỹ và Việt Nam, hai nước này là kẻ thù cũ, dường như đang bắt tay với nhau để đối phó với Trung Quốc. Cuộc tập trận hải quân gần đây giữa hai nước đã làm Bắc Kinh vô cùng bối rối. Việt Nam và Trung Quốc có nhiều tranh chấp lãnh thổ lớn, không chỉ liên quan đến quần đảo Trường Sa, mà còn ở quần đảo Hoàng Sa, đã bị Trung Quốc chiếm đóng khi Mỹ rút khỏi Việt Nam. Mỹ có thể ngăn chặn điều này, nhưng mối quan tâm chiến lược lúc đó đã khác.

Trung Quốc đã phản ứng mạnh, chống lại cuộc tập trận quân sự giữa Mỹ và Philippines trên các báo có thẩm quyền viết về quân sự ở Trung Quốc, tờ Nhật báo Quân đội Giải phóng (LAD) hôm 21 tháng 4 đã cảnh báo rằng, tập trận quân sự đã thổi bùng nguy cơ đối đầu vũ trang về tranh chấp ở biển Đông. Hoàn Cầu Thời báo và Nhân dân Nhật báo hôm 26 tháng 4 cũng cảnh báo rằng, sẽ sai lầm nếu nghĩ Trung Quốc không dám trả đũa (quân sự) trước Đại hội Đảng lần thứ 18 vào tháng 10 năm nay.

Báo China Daily bằng tiếng Anh, hôm 26 tháng 4 cũng giữ sự lựa chọn quân sự, nhưng Thứ trưởng Ngoại giao Thôi Thiên Khải sẽ giải thích lập trường của Trung Quốc với Mỹ trong Đối thoại Chiến lược và Kinh tế, diễn ra vào ngày 3 và 4 tháng 5 tại Bắc Kinh. Thiếu tướng La Nguyên (Luo Yuan), người nổi tiếng cứng rắn, hôm 27 tháng 4 đã nói thẳng rằng, Trung Quốc sẽ không ngần ngại sử dụng hành động quân sự nếu Philippines sử dụng các phương tiện quân sự để ngăn cản quyền của họ. Tuyên bố của ông ta trên China.org.cn, có thể không phải là quan điểm của Bắc Kinh, nhưng nó phản ánh một tư duy quân sự.

Một điểm cần lưu ý ở đây là lập trường hiếu chiến đó do Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) dẫn đầu, tiếp theo là các cơ quan truyền thông chính trị, nhưng Bộ Ngoại giao Trung Quốc đang cố gắng làm dịu tình hình. Các tin tức gần đây cho thấy, tiếng nói của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc lấn át cả tiếng nói của Bộ Ngoại giao, nơi quan tâm đến các vấn đề lãnh thổ và chiến lược. Chuyên gia quân sự phương Tây nghiên cứu về Trung Quốc như ông Richard D. Fisher đã chỉ ra rằng, sự phô trương tên lửa đạn đạo “KN-08″ gắn trên xe phóng 16 bánh (TEL) của Bắc Triều Tiên hôm 15 tháng 4, có nguồn gốc từ Trung Quốc. Nó được xác định là sản phẩm của Tập đoàn Công nghệ Khoa học Vũ trụ Trung Quốc (CASIC), hay Tập đoàn Sanjiang Space Wanshan Special Vehicle.

Một báo cáo gần đây của Cơ quan Nghiên cứu Quốc hội Mỹ (CRS) về việc phát triển của Trung Quốc, chỉ ra tường tận các chứng cứ về sự phát triển quân sự của Trung Quốc tới Bắc Triều Tiên, Pakistan và Iran.

Sự kiện chính trị gần đây liên quan đến ông Bạc Hy Lai, ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Đảng ủy Trùng Khánh cho thấy mọi thứ không được trôi chảy ở Trung Quốc. Trong khi ông Bạc và vợ ông là bà Cốc Khai Lai bị bắt để điều tra không những tội tham nhũng và giết người, mà còn có kế hoạch lật đổ các lãnh đạo hàng đầu. Ảnh hưởng của Bạc thậm chí lan khắp quân đội, điều mà các nhà chức trách đang cố gắng kiểm soát.

Ông Bạc đã bị loại khỏi mọi chức vụ, nhưng phải mất thời gian để thấy, ông đã được che chở ở những nơi quan trọng. Không lẽ chỉ có một mình ông Bạc Hy Lai ở nước này thôi sao? Hay còn có nhiều ông như ông Bạc nhưng kém quyền hơn ông ta?

Một bài báo điều tra của ông John Garnaut đăng trên Tạp chí Foreign Policy ngày 12 tháng 4 đã tiết lộ các sự kiện tham nhũng gây sốc, mối quan hệ ma quỷ, và những mưu chước của các chính trị gia ở các cấp độ cao hơn trong quân đội. Vì vậy, hoàn toàn có khả năng các cấp cao trong quân đội Trung Quốc đe dọa trật tự phát triển chính trị. Các giao dịch vũ khí thì sinh lợi và các tác động là có thật. Có lẽ đó là một trong những lý do mà giới lãnh đạo chính trị, đứng đầu là Hồ Cẩm Đào bị buộc hỗ trợ chế độ Bắc Triều Tiên và bỏ qua tất cả các sự vi phạm của họ và đe dọa các nước láng giềng.

Sau Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình, không có nhà lãnh đạo chính trị nào có đủ uy tín để kiểm soát Quân đội Trung Quốc. Giang Trạch Dân về cơ bản đã mua chuộc các lãnh đạo quân đội Trung Quốc bằng cách hào phóng cho thăng chức, càng về cuối nhiệm kỳ, ông đã đạt được một số quyền kiểm soát. Nhưng bằng cách giữ chức chủ tịch Quân ủy Trung ương hai năm sau khi nghỉ hưu khỏi các chức vụ chính trị, ông ta đã làm suy yếu người kế vị mình, ông Hồ Cẩm Đào.

Những tay diều hâu ở Trung Quốc, đặc biệt là trong các nhóm chiến lược và quân đội, đã vứt bỏ câu châm ngôn của Đặng Tiểu Bình “ẩn mình chờ thời”. Nhấn mạnh rằng Trung Quốc bây giờ đã đủ mạnh cả về kinh tế lẫn quân sự đủ để thách thức các nước trong khu vực và trên toàn cầu. Trong khi yếu hơn so với Mỹ, sự tấn công của họ là để phủ nhận sự tham gia của Mỹ trong khu vực.

Họ xem Hoa Kỳ là kẻ phá hoại chính trong sự thống trị của Trung Quốc trong khu vực. Sự chuyển hướng mới của Hoa Kỳ sang châu Á do Tổng thống Barack Obama đề ra vào tháng 1 năm nay, đã gây xáo trộn quan điểm chiến lược quân sự của Bắc Kinh. Có thể lưu ý rằng, hồi cuối năm ngoái, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã thành lập Cục Quy hoạch Chiến lược (SPD) sẽ tương tác với các bộ dân sự để thống nhất chính sách. Đây là một sự phát triển nguy hiểm.

Quân đội hỗ trợ cách tiếp cận trong các tranh chấp lãnh thổ trên biển Đông và điều đó đối với Nhật Bản, có thể gây tốn kém nhiều cho Trung Quốc. Điều này đã thúc đẩy Hoa Kỳ, Nhật Bản và Úc xem lại đánh giá của họ về mối đe dọa Trung Quốc. Trung Quốc đã hối thúc ASEAN cân nhắc cách tiếp cận đa phương về các vấn đề lãnh thổ với Trung Quốc.

Tiếc thay, chính Trung Quốc đã tạo ra những thách thức này cho chính họ. Khó có thể thay đổi trật tự hiện có bằng súng ống. Chúng ta hãy chờ xem lãnh đạo sắp tới, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường giành lại quyền hành thực sự trong Đảng thế nào.

Hải quân Trung Quốc đang tăng cường tuần tra trên biển Đông. Họ sẽ xuất bản một bản đồ mới về biển, để tiếp tục củng cố thêm các tuyên bố chủ quyền của họ, do bản đồ với đường chín đoạn hiện tại cho thấy không có đủ lý lẽ từ chính các chuyên gia Trung Quốc, và quân đội Trung Quốc có khả năng chọn cuộc tấn công ngắn chống lại Philippines và làm suy yếu nước này. Sau khi nghiên cứu cuộc chiến Falkland, cuộc không kích của Israel vào cơ sở hạt nhân Osirak của I-rắc, và cuộc tấn công đầu tiên vào I-rắc, các nhà chiến lược quân sự Trung Quốc đã kết luận rằng, một cuộc chiến tranh quyết định và thần tốc có thể tránh sự can thiệp của quốc tế.

Bhaskar Roy
Dương Lệ Chi chuyển ngữ
Theo trang tin Ba Sàm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Con thuyền không bến

Chiều biển vắng. Con thuyền lặng lẽ ra khơi. Trùng dương trầm mặc, sóng nhấp nhô vờn quanh triền bãi. Từng đàn chim bay lượn khắp khung trời, tạo thành một vòng tròn liên hợp, như theo bóng thuyền xuôi hải lý. Mênh mông. Thật mênh mông. Quạnh hiu. Thật quạnh hiu. Những dấu chân thầm lặng in trên cát. Đây đó từng đôi tình nhân tay trong tay, dìu nhau đi giữa hoàng hôn. Sóng thì thầm lời trái tim muốn nói. Không gian nhè nhẹ thở. Khói sương buồn phảng phất đâu đây. Nhịp đời đi thật chậm. Hình như giòng nước biếc ngừng trôi. Hình như biển âm vang cung thương mười sáu khúc. Tiếng đàn vang giữa trời đầy khói sương thu. Ca từ mang tiếng lòng của Đặng Thế Phong nghe não ruột:

"Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi giòng
Như nhớ thương ai chùng tơ lòng…"

Như nhớ thương ai chùng tơ lòng nên thuyền trôi giữa giòng hải lý, mộng đời khuất nẻo còn ghi. Bến này hoàng hôn chuyển ý, bờ kia hừng đông phân kỳ. Phiên khúc chơi vơi của con thuyền không bến, của kiếp lãng du phiêu bồng theo non nước ngàn trùng. Đi và đi. Xa rồi xa. Người về khuất nẻo mây giăng, người đi gió cuốn vầng trăng xẻ tà. Không biết thuyền đi đâu về đâu. Không biết thuyền ghé sông ghé biển bến nào. Không biết người ra đi có còn nhớ thương người ở lại. Không biết người ở lại có còn trông đợi bóng người ra đi. Thời gian cứ trôi, tháng năm cứ hỏi. Bản chất của những câu hỏi về sinh ly tử biệt, tự ngàn xưa đã là phương trình vô nghiệm. Hơn nữa, hằng đẳng thức của cuộc đời không chỉ là bình phương của một tổng số, không chỉ là bình phương của một hiệu số, mà có thể là lập phương của một tổng số, lập phương của một hiệu số, hay có khi là bình phương của căn bậc hai, bậc ba..v.v…, thì biết đến bao giờ bài toán đời mới có thể tìm cho ra đáp số. Giữa muôn trùng hải giốc thiên nhai, thuyền lờ lững trôi xuôi giòng. Người đi, ừ cứ ra đi. Người về, ừ cứ về ghi chuyện đời.

"Lướt theo chiều gió
Một con thuyền theo trăng trong
Trôi trên sông Thương nước chảy đôi giòng.
Biết đâu bờ bến.
Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu
Trôi trên sông Thương.
Nào ai biết nông sâu."


Trôi trên sông Thương nước chảy ngược giòng. Trôi trên sông Thương. Nào ai biết nông sâu. Con thuyền nổi trôi không bến, chẳng thể nghĩ bàn. Người lãng du chân trời góc biển đến thế là cùng. Giữa giòng vạt sóng chia đôi, sông Thương nước ngược thuyền trôi không về. Giấc mơ buồn hay vui không biết. Chân trời khuất mờ dãy núi, hay biền biệt giữa đường mây nào có hề chi. Biên giới giữa thuyền và biển, giữa thuyền với bến là biên giới thật xa ngàn trùng, thật gần trong gang tấc. Đưa tay với một làn mây, mở ra năm ngón lạnh đầy hư không, có nghĩa là đường chân trời ở trong tầm với. Chiều rơi bến Tần xa xôi, cố nhân áo nghĩa thư lời gió bay, có nghĩa là đường chân trời vô tận. Thuyền đắm chìm trong cơn mê, khoảnh khắc hiện tại hay thiên thu cũng là một. Tâm sự theo giòng sóng trào dâng.

"Nhớ khi chiều sương.
Cùng ai trắc ẩn tấm lòng
Biết bao buồn thương.
Thuyền mơ buông xuôi giòng
Bến mơ dù thiết tha.
Thuyền ơi, đừng chờ mong."

Đừng chờ mong thuyền ơi, dù bến ngàn lần thiết tha mong đợi. Vì sao? Thuyền hỏi biển. Biển hỏi sóng. Sóng hỏi lữ khách. Lữ khách biết hỏi ai đây. Chung quanh là trùng dương. Chiều tàn. Sương rơi nặng trĩu. Trời loang màu tím. Biển thinh lặng mang sắc tím của trời. Gió miên man vờn quanh giòng nước. Trăng là hoa in đáy sóng. Đàn se sắt gọi âm thanh. Tâm hồn của lữ khách theo tiếng huyền, đắm chìm trong lòng biển.

"Biết đâu bờ bến
Thuyền ơi thuyền trôi nơi nao
Trên con sông Thương
Nào ai biết nông sâu."

Thật không thể nào biết nông sâu trên giòng sóng Thương. Thật không thể nào biết thuyền đi đâu về đâu. Thật không thể nào biết, người ra đi có còn nhớ thương người ở lại. Thật không thể nào biết, người ở lại có còn trông đợi bóng người ra đi. Thời gian cứ trôi, tháng năm cứ hỏi. Bản chất của câu hỏi về sinh ly tử biệt, tự ngàn xưa đã là phương trình vô nghiệm.

Đàn như cung thần theo sóng ra khơi. Mang theo nỗi lòng của con thuyền không bến, của Đặng Thế Phong. Cho lòng ai thương cảm. Một thoáng gió vào làm mắt cay.

© Hoàng Nhất Phương


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lửa Văn Giang vẫn cháy

Ngày 24/4/2012, bằng một lực lượng hùng hậu gồm công an, cảnh sát cơ động, đầu gấu đánh thuê…chính quyền Hưng Yên đã tiến hành cưỡng chế thu hồi đất, mà thực chất là cướp đất của nhân dân để đầu cơ.

Đêm trước cuộc cưỡng chế tàn bạo nhất trong lịch sử này, hàng trăm người dân Văn Giang ở 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao đã căng lều trên cánh đồng sắp bị cưỡng chế để giữ đất. Nhiều nhà báo đã đến “ba cùng” với nhân dân, những người yêu nước đã đến động viên nhân dân. Nhiều đống củi cháy bừng bừng trên cánh đồng và được đưa trực tiếp lên trang mạng.

Đấy là một đêm khắc nghiệt, đầy lo âu của những người giữ đất: Cái gì sẽ đến vào ngày mai? Nếu mất đất thì rồi sẽ sống ra sao, khi phương tiện sản xuất, tài sản quý nhất của người nông dân không còn?

Nhiều phương án đấu tranh được đưa ra bàn bạc, trong đó có một phương án gây tiếng nổ lớn. Hai bình ga đã được đặt vào trong một đống củi lớn, chắn trên đường vào khu vực cưỡng chế. Đống củi được đổ dầu, cách đấy không xa là những chai xăng nhỏ. Tất cả đã sẵn sàng. Những người dân nhớ đến ký ức của năm 2009, khi lực lượng cưỡng chế bất ngờ tiến hành vào ban đêm, không báo trước, không ban hành bất cứ quyết định cưỡng chế nào.

Đến gần sáng, một số phương án được bàn lại. Có người nói: Chúng ta muốn gây tiếng nổ giống như Tiên Lãng, Hải Phòng nhưng lại không phải là các chuyên gia chất nổ. Nếu bình ga nổ gây sát thương cho bất cứ bên nào, dù là người dân hay lực lượng cưỡng chế, đều không phải là ý muốn của chúng ta. Nhỡ có người bị thương thật thì sao?

Cuối cùng, hai bình ga được lấy ra. Những người dân chỉ muốn đấu tranh bằng biện pháp hoà bình.

Sáng 24-4, lực lượng cảnh sát tiến vào cánh đồng, dùng các dụng cụ hỗ trợ như dùi cui, roi điện, các quả nổ đánh bật người dân ra khỏi đất đai quê hương họ. Ngày hôm đó tiếng nổ rền trời, tiếng súng liên tục khuấy động không gian như thời chiến tranh ác liệt nhất. Cuối cùng chính quyền cưỡng chế… thành công.

Có người sẽ hỏi: Vì sao ở Văn Giang không xẩy ra một “sự kiện” như nhiều người hoạt động dân chủ đang mong đợi?

Nếu đến Văn Giang, câu trả lời cũng dễ nhận biết.

Trước và ngay trong ngày cưỡng chế, nhiều người ở nơi khác có hoàn cảnh tương tự đã đến bàn bạc, trao đổi với bà con Văn Giang. Một vài nhóm hoạt động yêu nước đã đến ủng hộ bà con. Tình đoàn kết giữa những người cùng cảnh ngộ đã gắn họ với nhau. Đó là một bước tiến rất quan trọng trong phong trào bảo vệ quyền sống, các quyền lợi chính đáng khác của nhân dân Việt Nam. Nhưng các mối liên hệ giữa các nhóm chưa đủ nhiều, chưa đủ mạnh. Cuộc đấu tranh rất sôi động ở địa bàn cấp xã, huyện nhưng chưa vượt lên tầm của phong trào có tính chất toàn quốc. Chính quyền đã sử dụng một lực lượng chuyên nghiệp, được đào tạo, trang bị vũ khí mạnh, đông đến 3000 người để trấn áp một đoàn nông dân vài trăm người. Cuộc cưỡng chế không thể hiện chính quyền mạnh, ngược lại, nó là chỉ dấu cho chúng ta biết chính quyền đang suy yếu và sợ dân. Chỉ ở một huyện mà phải huy động lực lượng lớn từ Trung ương, vậy nếu nhiều nơi đồng loạt tiến lên phối hợp đấu tranh thì cái gì sẽ xẩy ra? Người dân đấu tranh nhưng rất đắn đo mức độ nào là vừa, do đó đã tự bỏ bình ga gây nổ khỏi hiện trường nhằm tránh sát thương cho người có mặt ở hiện trường. Sau cưỡng chế, người dân nhặt được vài quả nổ ném ra nhưng không rút chốt. Điều đó có 2 khả năng: Hoặc có anh cảnh sát còn có lương tâm, không rút chốt để tránh tai nạn cho dân, hoặc là anh ta không biết sử dụng vũ khí. Cuộc cưỡng chế tàn bạo này đang thức tỉnh lương tri của một số người bên phía chính quyền.

Chính quyền đã cưỡng chế xong nhưng ngọn lửa Văn Giang vẫn đang tiếp tục cháy trong dư luận. Ngọn lửa Văn Giang đang thức tỉnh những người nông dân khắp đất nước, đang vẫy gọi những người yêu nước đến với nhân dân. Cái gì cần đến thì rồi sẽ đến, không có lực lượng nào ngăn cản được nguyện vọng thiết tha của cả một dân tộc.

© Trần Đức Việt, nhà báo tự do


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Vụ Bùi Hằng: UBND Cấp tỉnh không có quyền hạn xử lý vi phạm hành chính

Thông qua các phương tiện truyền thông, mọi người đều biết, ngày 08 tháng 11 năm 2011 Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định số 5225/QĐ-UBND về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục đối với chị Bùi Thị Minh Hằng.
Bà Bùi Thị minh Hằng
Tôi cũng đã thảo bức thư gửi Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội yêu cầu thả chị Bùi Thị Minh Hằng mà chưa kịp gửi thì đọc trên blog Nguyễn Xuân Diện biết được đã có quyết định của cơ quan có thẩm quyền thả chị.

Sau khi chị Hằng ra trại vài ngày tôi có gọi điện hỏi thăm thì được biết chị được thả ra trong trường hợp “miễn chấp hành phần thời gian còn lại” được quy định tại điều 90 Pháp lệnh Xử lý vi phạm hành chính năm 2002 được sữa đổi, bổ sung năm 2008. Đối chiếu các điều kiện để được “miễn chấp hành phần thời gian còn lại” tại điều 90 nói trên với trường hợp của chị Hằng thì thấy chị Hằng không thuộc diện được “miễn chấp hành phần thời gian còn lại”.

Dù vì lý do gì thì việc làm nói trên cũng là một việc sữa sai đáng hoan nghênh cho dù mới sữa sai được một phần.

Tuy nhiên theo tôi, UBND TP Hà Nội nói riêng và UBND cấp tỉnh nói chung không có quyền đưa người vi phạm hành chính vào cơ sở giáo dục.

Thật vậy:

Quyết định 5225 nói trên có viện dẫn Luật tổ chức HĐND và UBND ngày 26/11/2003 để làm căn cứ pháp lý, tuy nhiên nhiệm vụ và quyền hạn của UBND cấp tỉnh và TP thuộc trung ương (sau đây gọi là UBND) được quy định từ điều 82 đến điều 96 hoàn toàn không có câu nào quy định UBND có nhiệm vụ, quyền hạn xử lý vi phạm hành chính nói chung và áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục nói riêng đối với người vi phạm hành chính.. Mặc dù PLXLVPHC có quy định chủ tịch UBND cấp tỉnh có thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục đối với người vi phạm hành chính nhưng Luật tổ chức HĐND và UBND không quy định nhiệm vụ, quyền hạn của UBND về vấn đề này thì đương nhiên PLXLVPHC không có giá trị thi hành (đối với vấn đề này).

Điều 83 Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật năm 2008 quy định như sau:

Nguyên văn điều 83 Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật năm 2008:

“Điều 83. Áp dụng văn bản quy phạm pháp luật

1. Văn bản quy phạm pháp luật được áp dụng từ thời điểm bắt đầu có hiệu lực.
Văn bản quy phạm pháp luật được áp dụng đối với hành vi xảy ra tại thời điểm mà văn bản đó đang có hiệu lực. Trong trường hợp văn bản có hiệu lực trở về trước thì áp dụng theo quy định đó.

2. Trong trường hợp các văn bản quy phạm pháp luật có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng văn bản có hiệu lực pháp lý cao hơn.

3. Trong trường hợp các văn bản quy phạm pháp luật do cùng một cơ quan ban hành mà có quy định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng quy định của văn bản được ban hành sau.

4. Trong trường hợp văn bản quy phạm pháp luật mới không quy định trách nhiệm pháp lý hoặc quy định trách nhiệm pháp lý nhẹ hơn đối với hành vi xảy ra trước ngày văn bản có hiệu lực thì áp dụng văn bản mới.”

Rõ ràng Luật tổ chức HĐND và UBND có giá trị pháp lý cao hơn PLXLVPHC; Quốc hội và Ủy ban thường vụ Quốc hội không phải cùng một cơ quan, Ủy ban thường vụ Quốc hội chỉ là cơ quan thường trực của Quốc hội, thuộc Quốc hội. Do đó thẩm quyền quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục đối với người vi phạm hành chính của chủ tịch UBND cấp tỉnh quy định trong PLXLVPHC không có giá trị thi hành. Chẳng lẻ UBND lại thi hành một việc không thuộc nhiệm vụ, quyền hạn của mình?

Những gì tôi đã trình bày trên đây đã chứng minh rất rỏ ràng, việc UBND TP Hà Nội đưa chị Bùi Thị Minh Hằng vào cơ sở giáo dục là hoàn toàn trái pháp luật.

Rất mong nhận được phản biện của mọi độc giả, đặc biệt là các luật gia, luật sư, giới trí thức và những người khác am hiểu pháp luật.

Khánh Hòa, ngày 05 tháng 5 năm 2012

© Hồ Quang Huy
ĐT 0905029813
Theo blog Nguyễn Xuân Diện


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Kháng án của nhà bất đồng chính kiến Việt Nam bị từ chối

Kháng án của nhà bất đồng chính kiến Việt Nam bị từ chối

Hà Nội - Một người hoạt động bảo vệ quyền sử dụng đất đai của người dân sẽ bị bảy năm tù sau khi một phiên toà ở Hà Nội bác đơn kháng án của ông vì tội phát tán tài liệu và tuyên truyền chống nhà nước, theo báo chí nhà nước cho hay.

Ông Nguyễn Ngọc Cường, 56 tuổi, và con trai ông ta tên Nguyễn Ngọc Tường Thi đã bị kết án vào tháng Mười năm 2011 ở tỉnh Đồng Nai vì đã tham gia diễn đàn trên mạng “để xuyên tạc chính sách của nhà nước và đảng,” báo chí nhà nước cho hay.

“Hội đồng xét xử (HÐXX) tuyên phạt bị cáo Cường bảy năm tù giam (như mức án phiên tòa sơ thẩm TAND tỉnh Ðồng Nai đã tuyên ngày 21-10-2011), theo báo Nhân dân của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nói đến tranh chấp đất đai đồng nghĩa với "tuyên truyền chống nhà nước"?. 
Nguồn hình: AFP/Hoang DInh Nam

Tuy nhiên, án tù của con ông Cường được giảm sáu tháng xuống còn năm rưỡi.

Hai cha con ông Nguyễn Ngọc Cường được nhiều người biết đến khi cả hai phát động chiến dịch nhân danh nông dân đang có tranh chấp đất đai với nhà cầm quyền địa phương, vốn là một vấn đề ngày càng nhạy cảm ở Việt Nam.

Cả hai bị bắt vào tháng Ba năm rồi 2011 vì đã phát tán hơn 1.200 tờ rơi “chống nhà nước”, cho tiền người dân biểu tình và trả lời phỏng vấn trên mạng với nội dung chỉ trích chế độ cộng sản.

Tội tuyên truyền chống nhà nước và cố tình lật đổ chính quyền là hai tội danh thường được nhà nước cộng sản Việt Nam dùng để kết tội những nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam, là một đất nước mà Đảng Cộng sản cấm tiệt những tranh luận chính trị.

© DCVOnline

Nguồn:
(1) Vietnam dissident has jail appeal rejected. AFP, 5 May 2012
(2) Xét xử phúc thẩm vụ án "Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam". Báo Nhân Dân, 4 tháng Năm 2012




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đừng quên “Tháng Tư Đen”

Mark Moyar - Điểm sách (Trà Mi lược dịch)

Bỏ rơi Việt Nam

Từ lúc chiếc trực thăng cuối cùng của Mỹ rời toà Đại sứ ở Sài Gòn vào tháng Tư năm 1975, sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam đã đề tài chính trong các cuộc tranh luận của Mỹ về chiến tranh Việt Nam. Phe bồ câu cho rằng thất bại của miền Nam Việt Nam vì chính phủ miền Nam suy yếu và không có chính nghĩa, củng cố lập luận đồng minh của Mỹ đã không xứng đáng được viện trợ. Nhóm diều hâu đổ lỗi cho việc mất miền Nam Việt Nam vì viện trợ Hoa Kỳ bị cắt đứt - phù hợp với niềm tin của nhóm diều hâu rằng các chính khách Mỹ đã điên rồ bỏ rơi phần đất mà gần 60.000 binh sĩ Mỹ đã chết để bảo vệ.

Việt Nam, tháng 4, 1975 Nguồn ảnh: Getty Images
Tuy nhiên, không giống như các trang lịch sử trước đó của cuộc chiến, giờ phút cuối cùng của VNCH chỉ được các nhà sử học xem xét lướt qua. Tác giả viết lịch sử, được cho là toàn diện, của cuộc chiến có xu hướng lướt nhanh qua giai đoạn 1973-1975. Trong thời gian đó, không có lực lượng chiến đấu của Mỹ tại Việt Nam và báo giới cùng các quan chức dân sự Mỹ cũng quan tâm rất ít đến Việt Nam; học giả, vì thế, có ít nguồn tài liệu bằng tiếng Anh để tham khảo.

Cuốn “Tháng Tư Đen” của George J. Veith đã lấp đầy khoảng trống lịch sử đó một cách khác thường. Tác giả George Veith đã đào sâu vào những nguồn tài liệu Việt Nam bị bỏ quên trước đó, gồm cả lịch sử của Bắc Việt, và ông đã phỏng vấn nhiều vị chỉ huy đơn vị chiến đấu miền Nam Việt Nam. Trong cách kể tỉ mỉ, Veith trình bày cả núi chi tiết mới đã cho phép ông trả lời các câu hỏi chính của lịch sử.

Mặc dù các nhà lãnh đạo miền Nam Việt Nam đã làm một số lỗi nghiêm trọng trong cuộc tấn công năm 1975 của Bắc Việt, ông Veith nói, không thể đổ thất bại vì chính phủ vớ vẩn được và chắc chắn không phải vì khả năng chiến đấu kém cỏi của quân đội VNCH. Ở vào lúc đó lãnh đạo quân đội miền Nam Việt Nam, gồm nhiều sĩ quan đã chiến đấu giỏi, đẩy lui cuộc tấn công mùa Hè đỏ lửa năm 1972 và các cuộc đụng độ lớn nhưng ít được biết đến trong những năm 1973 và 1974. Trong cuộc tấn công cuối cùng của Bắc Việt, cấp chỉ huy và các đơn vị của miền Nam Việt Nam đã chiến đấu giỏi hơn nhiều người đã tưởng.

Nếu người Mỹ còn nhớ, một chiến thắng của miền Nam Việt Nam vào năm 1975, đó là trận chiến Xuân Lộc, ở đó một sư đoàn của quân đội miền Nam Việt Nam đã đập tan 3 sư đoàn Bắc Việt. Tuy nhiên, ông Veith cũng ghi lại một số các cuộc đụng độ khác, trong tháng Ba và tháng Tư năm 1975, chứng tỏ sức đề kháng mãnh liệt của quân đội VNCH - từ Mỏ Tàu và Núi Bông ở địa đầu giới tuyến, đến Bến Cầu và Chơn Thành ở vùng biên giới, rồi Cần Thơ và Long An ở phía nam.

Ông Veith chứng minh một cách thuyết phục rằng nguyên nhân gốc rễ đưa đến thất bại của miền Nam Việt Nam chính vì Quốc hội Hoa Kỳ đã cắt giảm viện trợ năm 1974, khi đó viện trợ quân sự đã giảm gần một nửa. Khi Bắc Việt bắt đầu tấn công dữ dội từ tháng 3 năm 1975, miền Nam Việt Nam đã rơi vào tình trạng thiếu nhiên liệu máy bay và phụ tùng thay thế, không cho phép quân đội chuyển quân đến để củng cố mạn sườn, dễ bị tấn công dài 900 dặm, về phía tây. Bắc Việt do đó được tự do tập trung các cuộc tấn công,với số lượng áp đảo, vào các thị xã, thành phố chính yếu.

Chiến thắng An Lộc (1972) Nguồn ảnh: vnafmann.com
Do sự khan hiếm lực lượng không vận, đe dọa quân đội Nam Việt Nam, trong tình trạng hiểm nghèo, thường xuyên phải rút lui bằng xe tải hoặc đi bộ. Thường dân chạy phía sau các binh sĩ, sợ bị các lực lượng cộng sản tàn sát, những người đã thảm sát dân Huế năm 1968 và thường dân dọc theo Quốc Lộ 1 vào mùa Hè đỏ lửa năm 1972. Phụ nữ và trẻ em và các loại xe dân sự làm tắc nghẽn cầu, đường, làm cuộc di tản chậm lại. Do đó, một số đơn vị chiến đấu bị quân Bắc Việt chận đường và tiêu diệt.

Khi cuộc di tản chiến thuật, khi lực lượng Nam Việt Nam cố gắng để tạo thành một vành đai phòng thủ tại thành phố Đà Nẵng, thì hơn một triệu thường dân đã đổ tràn vào thành phố của 500.000 người đang trong trạng thái hoảng loạn. Đường phố đã kẹt cứng vì giao thông dân sự, ông Veith giải thích, do đó sự vận chuyển của xe quân sự và hình thành đội quân lớn đã không thể phối hợp được. Một số binh sĩ bỏ đơn vị mình để bảo vệ thân nhân hoặc giúp họ chạy trốn. Tướng Ngô Quang Trưởng, một tướng lãnh tài ba và lôi cuốn của VNCH, đã quyết định tổ chức quốc phòng là điều không thể thực hiện được, ông đã ra lệnh sơ tán của quân đội chiến đấu bằng đường biển. Một số binh lính miền Nam Việt Nam đã thoát khỏi bằng tàu thuỷ, nhưng hàng ngàn người khác đã bị đơn vị quân đội Bắc Việt đang ồ ạt truy đuổi và bắt sống trên bãi biển.

“Tháng Tư Đen” cho thấy rằng việc cắt giảm viện trợ của Mỹ quá nhanh khiến niền Nam Việt Nam đã không thể đánh bom các lực lượng của đối phương ngay cả khi họ đang tụ tập đông đảo và là mục tiêu mời gọi. Lực lượng không quân Nam Việt Nam không thể bay đủ phi vụ, và khả năng của không quân tiếp tục bị xói mòn khi các sân bay bị quân Bắc Việt tràn ngập. Trong tháng Giêng năm 1973, Tổng thống Nixon đã hứa với Việt Nam là không lực Mỹ sẽ đánh tan quân Bắc Việt nếu họ đã vi phạm hiệp định ngưng bắn sắp được ký kết tại Paris. Nhưng sau đó vụ Watergate bùng nổ, và Quốc hội, dùng Nghị quyết Quyền lực Chiến tranh 1973, để ngăn cản người kế nhiệm TT Nixon, là TT Gerald Ford, thực hiện các cam kết với VNCH.

Mặc dù miền Nam Việt Nam có 763.000 người vào năm 1975, sự hạn chế di động chiến lược chỉ cho phép quân đội VNCH tập trung 110.000 binh sĩ làm phòng tuyến sau cùng ở Sài Gòn. Quân Bắc Việt, có 350.000 quân được cung cấp đa dạng nhờ sự thay đổi biến đường mòn Hồ Chí Minh thành một đường trải nhựa và có cả đường ống dẫn dầu bên cạnh. Mặc dù trước tình hình tuyệt vọng, ông Veith lưu ý, nhiều đơn vị miền Nam Việt Nam đã chiến đấu đẩy lui nhiều cuộc tấn công lớn của quân Bắc Việt Nam tại Sài Gòn và phản công có hiệu quả. Theo ước tính của riêng Hà Nội, lực lượng Bắc Việt Nam có 6.000 binh sĩ tử thương trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến. Người lính miền Nam Việt Nam đã chiến đấu cho đến khi chính phủ (Dương Văn Minh) mới được dựng lên ra lệnh đầu hàng với ảo vọng được phe thắng trận nhượng bộ.
Black April của George Veith; 587 trang, 29.95 USD
Nguồn ảnh: NXB Encounter Books

Hơn 100.000 binh sĩ Việt Nam Cộng Hoà tử thương trong các trận chiến cuối cùng, hay đã bị xử tử ngay sau đó hoặc đã chết dần mòn vì bị ngược đãi trongcác trại “cải tạo” khổng lồ. Nửa triệu người miền Nam Việt Nam đã chết trên đường chạy trốn sự đàn áp cộng sản. Trong lúc đang toan tính viện trợ cho Afghanistan trong tương lai, “Tháng Tư Đen” là một lời nhắc nhở đúng mức với chính phủ Mỹ về thiệt hại nhân mạng khi bỏ rơi đồng minh đang bị bao vây.

© DCVOnline

Nguồn: Abandoning Vietnam. Mark Moyar. WSJ, BOOKSHELF - May 4, 2012.
Tác giả là một chuyên viên tư vấn quốc phòng và là tác giả cuốn “Triumph Forsaken: The Vietnam War, 1954-1965.”


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Mùng 1 tháng 6 này em ở đâu

Tôi thật buồn khi phải kể ra câu chuyện gia đình của một cựu chiến binh chạy xe ôm tại bến xe Giáp Bát, Hà Nội. Anh là một nông dân ở xã Phụng Công, huyện Văn Giang có đất ruộng bị thu hồi cho dự án Ecopark, vợ anh ta bị suy thận phải chạy thận mấy năm rồi mất, đứa con gái bị mất tích cách đây hai năm khi mới 12 tuổi, nay chỉ còn lại hai bố con sống nhờ vào cái xe ôm (một loại xe gắn máy chở khách ngồi “ôm” ở phía sau). Nhân dịp ngày Quốc Tế Thiếu Nhi sắp đến, tôi xin trân trọng gửi đến quí vị độc giả bài viết này.

MÙNG 1 THÁNG 6 NÀY EM Ở ĐÂU

Em ơi!
Mùng 1 Tháng 6
sắp đến rồi!
Em ở đâu?
Đội thiếu niên của xã
vẫn chờ em về tham gia văn nghệ
Các bạn ở trường hè năm nào cũng thế
Đến hỏi thăm, em đang ở nơi nào?

Nay ở đâu?
Ơi em gái thương yêu!
Đã hai mùa hè chim họa mi không hót!
Hai mùa đông cam không còn trái ngọt!
Em đã lạc về đâu khi mới tuổi mười hai?
Lúc vào đưa cơm cho mẹ nằm ở bệnh viện Bạch Mai!
Mẹ biết tin rồi đòi về không nằm trong viện nữa
Bố nghỉ chạy xe ôm vì lại trở trời trái gió
Bởi những cơn đau ở vết thương
nơi Biên Giới năm nào![1]

Em không trở về
làm mẹ quá thương đau
Tiền dự án “đền” cho 5 sào
mẹ chạy thận ở Bạch Mai đã hết
Rồi mẹ lặng lẽ ra đi vào đúng ngày giáp tết!
Lúc lâm chung mắt mẹ cứ trân trân
Nhìn mãi xa xăm như đang cố chờ em!

Tuy cao lớn phổng phao
nhưng còn khờ khạo như em
Thân bé gái dặm trường dạt về đâu ai biết?
Ai dắt em đi đâu đã hai năm biền biệt
Nay trôi nổi nơi nào?
Em ở đâu?

Có lúc anh nghĩ dại
em đã bị bán sang Tàu
Để làm “vợ” những đại gia
sáu bảy mươi rưỡng mỡ
Lúc anh lại đoán em sang Căm pu chia
hành nghề trong nhà chứa...
Hay em đang phải làm “nô lệ” bưng bê
trong các quán phở bình dân
Rồi bị đánh đập hàng ngày
bầm dập cả xác thân![2]

Hay em lại bị bán vào
một đường dây bí mật của các quan?
Như ở trường THPT Việt Vinh[3]
nơi Hà Giang heo hút gió
Một lũ quan đầu tỉnh
“xài” cả những em gái nhỏ!
Đang còn tuổi học trò
đáng gọi chúng bằng ông
Ôi “muôn vàn tình thương yêu”
của quan lớn thật mênh mông!

Mùng 1 Tháng 6 này em ở đâu
nếu chưa bị trôi sông?
Về mà xem quê ta giờ đã thành
“thiên đường xanh Ecopark”!
Thiên đường của trẻ thơ
không phải trong mơ mà thiên đường có thực
Tại Phụng Công, Cửu Cao và ngay xã Xuân Quan!

Về đi em!
Chỉ cần lượm vỏ lon bia của những kẻ giàu sang
Không cần mơ cũng đã trở thành “những thiên thần nhỏ”
Giữa “thiên đường trên mặt đất” của các nhà tư bản đỏ
Ôi biết mấy tự hào con cháu đất Văn Giang!

Nông dân mình nay không còn phải ra đồng
Rượu chè, cờ bạc... quanh năm tha hồ trò tiêu khiển!
Một sào đất 360 mét vuông “đền” 36 triệu đồng
thì có mất nghiệp cả đời cũng đâu cần lưu luyến
Vì với số tiền này xài đến đời cháu “vẫn ung dung”!

Tại Xuân Quan vừa rồi dự kiến sẽ “đền” lên giá khủng
Có lẽ vượt cả sa mạc Xa-ha-ra, 360 mét vuông 48 triệu đồng![4]
Ôi! Nông dân mình đã bao giờ “sướng” như thế này không?
Tiền một sào đất, vào bệnh viện xài được hơn 6 tháng!

Bố dạo này đau luôn lại nhớ em nên cứ hay nói sảng
Đang nửa đêm kêu lên “Cướp! Cướp! Cướp! Các con ơi!”
Chắc bố mơ ngủ thôi chứ anh nào thấy cướp
Mà không hiểu sao bố cứ kêu như thế mấy tuần rồi?

Mùng 1 Tháng 6 năm sau
nếu còn sống hãy cố trốn về quê em nhé!
Em đừng lo an ninh vì đã có hàng ngàn công an bảo vệ
Ecopark sẽ hoàn thành nay mai cho con trẻ vui chơi
Tha hồ lượm ve chai về đem bán em ơi!

Hà Nội, 5 / 2012
© Đặng Huy Văn

-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...
-----------------------
[1] Chiến tranh Biên Giới Việt-Trung tháng 2 năm 1979 gữa Việt Nam và Trung Quốc.
[2] Cháu Nguyễn Thị Thông (tức Bình) đã bị vợ chồng chủ quán phở Đức-Phương hành hạ dã man như nô lệ thời trung cổ suốt 10 năm trời ngay giữa thủ đô Hà Nội mà không hề được công an hay cấp chính quyền nào can thiệp. Cháu đã được cứu nhờ một người dân. (Nguồn: Theo Tiền Phong Online)
[3] Là một đường dây mua bán dâm các học sinh nhỏ tuổi của Sầm Đức Xương, nguyên hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh tỉnh Hà Giang. Người mua dâm có 16 quan chức đầu ngành của tỉnh, trong đó có cả ông chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô. (Nguồn: Theo Baomoi.com)
[4] 48 triệu đồng VN tương đương 2 ngàn 300 dollar Mỹ (giá qui đổi tháng 5/2012).


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều