05/06/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Việt - Mỹ: Đi tìm điểm tựa của tương lai

Đăng bởi Biên tập viên vào Chủ nhật, ngày 06 tháng năm năm 2012

Trong bài toán biển Đông, Việt - Mỹ chia sẽ với nhau ba góc nhìn.

Lựa chọn liên minh

Việt - Mỹ
Quan hệ Việt – Mỹ đang trong giai đoạn mà yếu tố lợi ích đang đóng vai trò tiên quyết. Mỹ là một đối tác quan trọng với Việt Nam bởi những tích cực mà hợp tác kinh tế, thương mại, giáo dục, chuyển giao công nghệ do Mỹ đem lại. Ngược lại, Việt Nam càng ngày càng trở nên quan trọng hơn với Mỹ, xét trên bàn cờ địa chính trị chung của khu vực châu Á. Riêng với chính quyền Obama, mở rộng hợp tác với các quốc gia Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, còn thể hiện thuyết sách ngoại giao mới tập trung vào ba ưu tiên chuyển đổi, trong đó ưu tiên chuyển đổi địa dư, từ châu Âu sang châu Á với sự trở lại của nước Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương, nằm ở vị trí đầu tiên.

Trong bài toán biển Đông, Việt - Mỹ chia sẻ với nhau ba góc nhìn. Thứ nhất, các xung đột trong khu vực nên giải quyết thông qua biện pháp ngoại giao và hòa bình, tránh đụng chạm xung đột vũ trang hay lạm dụng sự bất đối xứng trong tương quan quân sự. Điều này đã được các quan chức cấp cao của hai bên khẳng định nhiều lần trong thời gian gần đây tại nhiều diễn đàn đa phương. Điểm thứ hai thể hiện qua việc hai nước đang cùng tìm một vị trí pháp lý chung trong việc quản lý hàng hải. Bản đồ đường lưỡi bò 9 điểm đứt khúc từ phía Bắc Kinh (nếu được chấp nhận) đồng nghĩa với việc xây dựng một hàng rào giới hạn quyền tự do lưu thông hàng hải của Mỹ. Với Việt Nam là dấu chấm hỏi cho việc bảo vệ chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Xa hơn, là lựa chọn chiến lược, bởi vì "luật chơi" trong một trật tự với một siêu cường không phải muốn chỉnh sửa thế nào cũng được. Nhất là qua cách thức đề cao nhiều sức mạnh về "cơ bắp".

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng Tổng thống Mỹ Barack Obama và các nhà lãnh đạo TPP tại APEC 19

Cùng lợi ích thì thuận chiều: liệu thời gian đã chính muồi để bàn về sự hình thành cùa mối quan hệ - thậm chí liên minh chiến lược Việt - Mỹ hay không? Trả lời phỏng vấn báo chí, thứ trưởng bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh đã nhiều lần khẳng định chính sách “ba không” của Việt Nam: “không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia”. Trả lời nhậm chức vào tuần trước tân đại sức Mỹ tại Việt Nam David Bruce Shear cũng để mở khả năng là nhà cung cấp thiết bị quân sự cho Việt Nam, đặc biệt là những vũ khí mang tính sát thương. Những động thái này cho thấy một “định chế cứng” ở dạng liên minh quân sự, theo đó, các nước ràng buộc với nhau bằng một cam kết bảo vệ an ninh lẫn nhau (có thể chống lại một đe doạ đến từ phe thứ ba) hay cung cấp vũ khí để hổ trợ chưa đạt được một đồng thuận đủ mạnh từ hai phía. Một “định chế mềm”, tuy vậy, vẫn có thể khả thi, thể hiện qua ba kênh chính.

Ba điểm tựa của thì hiện tại

Đầu tiên là qua kênh kinh tế. Một Việt Nam phát triển mạnh mẽ hơn có nằm trong lợi ích của Mỹ hay không? Các nhà chiến lược theo trường phái duy thực sẽ trả lời có, vì dưới góc nhìn của họ không có phương thức nào tốt hơn để kiềm chế sự trỗi dậy của một nước đang lên bằng cách thúc đẩy sức mạnh của các nước láng giềng khác trong vùng. Cân bằng bên ngòai (offshore balancing) mang ý nghĩa tạo ra một khung bó buộc hành động của đối thủ dựa trên trọng lực của các nước xung quanh, mà không cần tham gia đối đầu trực tiếp. Kinh nghiệm lịch sử cho thấy, hưởng lợi trực tiếp của lựa chọn này trên hết là kinh tế. Kế hoạch Marshall tại châu Âu hay hổ trợ tái thiết Nhật Bản những năm sau thế chiến II cùng theo đuổi kịch bản tưong tự. Thặng dư trong thương mại, chuyển giao nhanh công nghệ, tăng tốc quá trình phát triển, để mạnh và để trở thành một lực lượng đóng vai trò chiến lược. Việc Vn liên tục nhập siêu với Mỹ trong những năm gần đây thể hiện xu thế đó. “Hiệp định Thương mại tự do xuyên Thái Bình Dương (Trans – Pacific Partnership Trade Agreement – TPP)” hiện đàm phán tới vòng thứ sáu, cũng có thể là một lực đẩy mới. Sáng kiến thương mại tự do được Mỹ khởi xướng gần đây tiếp tục sẽ gắn Việt Nam vào dòng thác thương mại đa phương toàn cầu, thiết lập một liên minh ngoại thương mà tầm hoạt động của nó là xuyên hai châu lục. Xét về mặt địa chính trị, ý nghĩa thứ hai có thể vượt qua những con số thông kế, không chỉ là một kế hoạch tự do thương mại, mà còn là “một dự án chính trị” nhằm thiết chế hoá một môi trường khu vực ổn định.

Kênh thứ hai là ngọai giao. Lĩnh vực dường như nhạy cảm hơn, vì gắn liền đến nhiều yếu tố khách quan khác. Năm 2010, trước động thái có vẻ "vượt rào“ từ phía Bắc Kinh, các nước Asean mở cờ trong bụng tại hội nghị An ninh khu vực vùng ARF, khi Ngoại Trưởng Hillary Clinton khẳng định “Hoa Kỳ có lợi ích quốc gia của mình đối với vấn đề tự do hải hành, tự do tiếp cận các các vùng biển chung của Châu Á cũng như tôn trọng luật lệ quốc tế về biển Ðông”. Năm 2011, không khí bớt căng thẳng hơn, như vẫn theo chiều hướng cũ, khi Mỹ và Philippines nêu vấn đề cần đưa những căng thẳng hiện tại xung quanh vấn đề tranh chấp ở Biển Đông vào bàn đàm luận tại ARF. Mức độ "liên minh" giữa Mỹ và Asean có thể tiếp tục gắn kết hơn trên bình diện hợp tác đa phương, nếu vị trí của Washington được tái khẳng định trong lộ trình hướng tới đồng chung Đông Á (East Asian Community – EAC). Cho đến nay nước Mỹ (cùng với Nga) còn bị giới hạn với tư cách là quan sát viên. Đây là một diễn đàn quan trọng, mà thông qua đó - nếu được chấp thuận bằng lá phiếu của Asean - sẽ "định chế" vai trò và trách nhiệm của Mỹ vào các hồ sơ an ninh chung của toàn vùng.

Nước yếu và nước mạnh bất tương quan về lực, vì thế không tương đồng với nhau về cách thức giải quyết giữa sức mạnh và thể chế. Nước mạnh dùng luật để xây dựng trật tự có lợi, ngược lại phần nào chấp nhận hạn chế hành vi của mình trong các quy phạm của pháp lý - một mặt để đề phòng khi sức mạnh mình bị suy giảm, một mặt hạn chế các phí tổn “hành động” nếu trong mọi trường hợp đều phải tiến hành giải pháp quân sự. Nước yếu chấp nhận luật pháp, ngược lại, theo đuổi bốn mục đích. Thứ nhất là thể chế tạo dựng diễn đàn để bày tỏ quan điểm. Thứ hai gắn kết tính chính đáng cho các hành xử của mình nếu nước lớn đơn phương hủy bỏ luật chơi. Thứ ba, tạo cơ sở tiên đoán (hoặc phần nào) hạn chế khung hành động của nước mạnh hơn. Cuối cùng, định chế không phải là phương thức thần kỳ để giải quyết tất cả vấn đề, nhưng với nước nhỏ đó là một con đường tối thiểu để đảm bảo rằng các vấn đề đang còn mâu thuẫn được giải quyết pháp chế và chuẩn tắc, chứ không phải thế yếu thông qua tương quan máy bay, tàu chiến. Phân tích thế cờ tại Biển Đông chỉ ra điểm mấu chốt không chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa nước mạnh và nước yếu, nước lớn và nước nhỏ, mà được định hình bởi nhiều bên, phân tầng theo nhiều góc độ. Mỹ và Vn gặp nhau ở điểm là hai bên đều đang trong thế cần xài luật để tìm hướng giải quyết. Hình thành một liên minh "pháp lý" là điểm tiệm cận gần nhất của góc nhìn này, trong đó hai việc cần nâng làm ưu tiên: (i) thống nhất một số điểm còn tranh cãi trong Công ước LHQ về Luật biển năm 1982 (UNCLOS) về khu vực đặc quyền kinh tế và (ii) kêu gọi Mỹ đứng sau hậu thuẫn tiến trình đi đến một hiệp ước mang tính ràng buộc pháp lý hơn tại biển Đông giữa các đối tác liên quan.

“Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng quả đất lên”, câu nói đã trở thành bất hữu của Archimedes. Nay với ba điểm tựa tiềm năng trong quan hệ Việt - Mỹ chúng ta sẽ "nhấc bổng" được những gì? Bài toán sắp tới chắc chắn sẽ nằm ở việc xây dựng những điểm tựa này tới đâu thông qua quá trình xúc tiến các định chế hoá. Một thách thức vừa của cả chính phủ, vừa của nhân dân hai quốc gia để đưa quan hệ Việt – Mỹ lên một tầm cao mới.

© Nguyễn Chính Tâm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Phân cực và hòa hoãn Mỹ - Trung đối với biển Đông

Các mối quan hệ quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc đã bị đóng băng hồi đầu năm 2010, sau khi Washington công bố hợp đồng bán vũ khí trị giá 6 tỷ USD với Đài Loan. Quan hệ chỉ được hâm nóng trở lại vào cuối năm 2010, trước khi cựu bộ trưởng quốc phòng Mỹ thăm Bắc Kinh vào tháng 1/2011. Cũng trong năm ngoái, Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc và cựu Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ bán các máy bay chiến đấu mới cho Đài Loan và có những chuyến thăm qua lại giữa hai bờ Thái Bình Dương.
Động thái mới nhất là ngay tuần trước, ngày 2/5/2012, bà Hillary Clinton, cùng Bộ trưởng Tài chính Timothy Geithne. đã tới Bắc Kinh để gặp gỡ các nhà lãnh đạo Trung Quốc. Đây là chuyến thăm đã được lên kế hoạch từ lâu. Hai bộ trưởng Mỹ sẽ tham dự Đối thoại Chiến lược và Kinh tế (SED) vào các ngày 3 và 4/5 cùng các nhà lãnh đạo Trung Quốc, với nhiều chủ đề trao đổi khác nhau. Washington hy vọng thể hiện được những dấu hiệu tiến triển trong các quan hệ với Trung Quốc tại SED. Tỷ giá tiền tệ từ lâu là một đề tài tranh luận nóng giữa Mỹ và Trung Quốc. Các nghị sĩ Mỹ cho rằng Bắc Kinh giữ tỷ giá của đồng Nhân dân tệ ở mức thấp để xuất khẩu các mặt hàng giá rẻ ra khắp thế giới.

Ngoài vấn đề tỷ giá đồng Nhân dân tệ, Washington và Bắc Kinh còn nhiều vấn đề cùng quan tâm khác. Trung Quốc gần đây giảm nhập khẩu dầu mỏ từ Iran, nhắc nhở Triều Tiên về vụ phóng tên lửa, đồng thời ủng hộ một kế hoạch hòa bình cho Syria sau khi từng cùng Nga bác bỏ hai nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Đây đều là những vấn đề mà Mỹ đặc biệt theo sát. Người ta bình luận rằng, nhưng động thái ngoại giao liên tục Mỹ-Trung đang thể hiện động thái nhằm tạo thế cân bằng giữa đối thoại và đối đầu, đối tác và đối tượng giữa hai cường quốc ở hai bên bờ Thái Bình Dương.

Người phát ngôn Lầu Năm Góc, ông George Litte đã công khai: Từ ngày 7/5/2012 Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, ông Lương Quang Liệt thăm Hoa Kỳ, nhằm tăng cường hơn nữa mối quan hệ quân sự, và những mối quan hệ mới Mỹ-Trung. Trong thời gian lưu lại nước Mỹ, ông Lương sẽ tới thăm một số căn cứ quân sự Mỹ, trong đó có căn cứ hải quân ở San Diego (bang California), căn cứ lính thủy đánh bộ Camp Lejeune (bang Bắc Carolina) và căn cứ quân đội ở Fort Benning (bang Nam Carolina). Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc cũng sẽ ghé thăm học viện quân sự West Point. Mỹ, vốn được cho là ngày một lưu tâm tới sự phát triển quân sự vượt bậc của Bắc Kinh, đang theo đuổi việc phát triển các mối quan hệ với quân đội Trung Quốc nhằm đẩy mạnh hợp tác và khuyến khích minh bạch hơn nữa.

Từ những năm 1940 của thế kỷ 20, sau chiến tranh thế giới thứ 2, khi quân Pháp bị thất sủng tại chiến trường Đông Dương, Hoa Kỳ đã nỗ lực lớn với chính sách rõ ràng hơn cho sự hiện diện làm chủ khu vực châu Á - Thái bình Dương. Đế quốc Mỹ chớp nhanh “thời cơ” đã đến, không bỏ qua nguồn lợi ích sống còn trong việc duy trì sự kiểm soát khu vực, mong tạo được ổn định, tự do hàng hải và quyền hoạt động thương mại hợp pháp trong khu vực Đông Nam Á. Muốn vậy, không đâu hơn là phải đứng chân được tại Đông Dương, mà Việt Nam là tâm điểm. Trong hàng thế kỷ qua, Mỹ tham gia hoạt động trong khu vực cả Đông Bắc Á và Đông Nam Á, bao gồm cả sự hiện diện từ chiến thắng của phe “đồng minh” trong thế chiến thứ 2 với nhiều căn cứ quân sự và lực lượng chiến đấu tại Nhật Bản, cùng với những bước chuyển tiếp triển khai các lực lượng Mỹ trong thời kỳ xảy ra cuộc chiến tranh Triều tiên, vừa chủ động tấn công, vừa làm hậu thuẫn, trở thành một nhân tố trung tâm của liên minh Nhật - Mỹ - Hàn trong việc giữ gìn hòa bình và bảo vệ những lợi ích của khối này.

Thàng 3-2010, trong bài điều trần về quan hệ của Mỹ đối với châu Á - Thái Bình Dương, nhất là vấn đề biển Đông, Phó Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, ông Robert Scher đã nói rằng: “Đông Nam Á chắc chắc đóng một vai trò quyết định trong việc xác định rõ tương lai của khu vực châu Á - Thái Bình Dương, và sự tiếp tục can dự của Mỹ với khu vực này cho phép Mỹ định hình tương lai đó. Chúng ta sẽ tiếp tục sử dụng sự can dự quân sự với các đồng minh và bạn bè của chúng ta ở Đông Nam Á và Trung Quốc để chứng tỏ cam kết của Mỹ đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương, để thúc đẩy các mục đích và mục tiêu chung, và Trung Quốc cũng đóng một vai trò xây dựng trong khu vực”.

Ông R.Scher cho rằng: “Sự cần thiết phải duy trì hiện tại và phát triển trong tương lai vai trò hiện diện của Mỹ và các liên minh của chúng ta ở châu Á, phát triển các năng lực của Mỹ, và tỏ rõ quyết tâm của Mỹ trong việc duy trì hòa bình và ổn định. Cần khẳng định sự lựa chọn nhất quán trong nhiều thập kỷ qua rằng các lợi ích của Hoa Kỳ nằm trong sự can dự mang tính xây dựng với Trung Quốc, được kết hợp với một mạng lưới liên minh và các quan hệ đối tác hùng mạnh trong khu vực”...

Mỹ cũng sớm nhận ra là vùng biển Đông từ lâu đã đi vào bản đồ Trung Quốc với cái tên không đổi: "biển Nam Trung Hoa" (!?). Gần đây, Mỹ càng tỏ ra bức xúc với cái “Đường lưỡi bò” mà Trung Quốc đã cố tình vẽ ra trên biển Đông. Đối với Châu Á – Thái Bình Dương và đặc biệt là Đông Nam Á, vai trò chi phối, cũng như khả năng răn đe của Trung Quốc là rất lớn. "Hoạt động của Trung Quốc tại Đông Nam Á và tác động tới lợi ích Mỹ" - đó cũng là phát biểu của Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ David B. Shear về Đông Á - Thái Bình Dương tại Phiên điều trần về “chiến lược phương Đông” tại Ủy ban đánh giá An ninh và Kinh tế Mỹ - Trung. Về biển Đông, nước Mỹ có nhiều quan điểm thuận chiều có lợi cho VN như: ủng hộ đa phương hóa tranh chấp, DOC, COC, vai trò ASEAN, không chấp nhận "Đường lưỡi bò", phản đối dùng vũ lực làm thay đối nguyên trạng, phản đối TQ đe dọa các công ty Mỹ tham gia khai thác dầu khí...

Các nhà ngoại giao uy tín có nhiều kinh nghiệm và thông hiểu sự lèo lá chèo chống của phía Trung Quốc, cũng như các nhà lãnh đạo Bắc Kinh, đều nói rằng: “Chúng tôi đã nhằm hỗ trợ tôn trọng luật pháp quốc tế, như được phản ánh trong Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS). Và chúng tôi không dễ dàng vi phạm những điều khoản trong đó, cũng như bản chất sự hiện diện của Mỹ vừa mang tính lịch sử chiến sự toàn cầu, vừa là sự phối thuộc và hiệp tác”.

Trung Quốc, Việt Nam, Đài Loan, Philippines, Malaysia, Indonesia và Brunei là những nước có chung “con sóng lãnh hải” trên biển Đông. Mỗi nước đều có quyền tuyên bố chủ quyền lãnh hải của mình theo đúng Luật pháp Quốc tế. Trung Quốc không bao giờ nói biển Đông mà trở đi trở lại vẫn khăng khăng gọi là chủ quyền trên "vùng biển Nam Trung Hoa". Thậm chí trong tiềm thức xuất phát từ sự tham lam của nhiều đời, Trung Quốc nuôi nhiều tham vọng ở khu vực này cả về lãnh hải và đất liền, và do vậy mà mưu đồ bá vương đối với khu vực này, bao gồm cả hải phận quốc tế, mỗi ngày càng được Trung Quốc dồn sức “đầu tư” về chính trị cũng như quân sự.

Việc Trung Quốc là một bên tham gia chiến lược ở Đông Nam Á không phải là điều mới - Bắc Kinh lâu nay đã đặt ưu tiên vào các mối quan hệ của mình với các quốc gia Đông Nam Á, đồng thời coi khu vực này có tầm quan trọng chủ chốt đối với sự ổn định của các đường biên giới tây nam của nước này, là một thị trường tiêu thụ dễ tính hàng hóa xuất khẩu, và là nguồn cung cấp các nguyên liệu thô mang tính quyết định cho Trung Quốc. Trong suốt thế kỷ 19 và 20, Trung Quốc đã rút khỏi ưu thế lịch sử khu vực của mình, nhưng vẫn nuôi hi vọng, sẵn sàng tìm cách giành lại ưu thế đó trong thế kỷ 21. Trong các nước có chung biển Đông, tuyên bố về lãnh hải của các nước khác nhau, nhu cầu về khai thác vùng biển, thềm lục địa cũng không giống nhau là điều không có gì khó hiểu.

Vì vậy, có được “tuyên bố chung” đồng thuận về hai quần đảo lớn nhất khu vực này là Trường Sa và Hoàng Sa là rất khó khả thi, vấn đề cần được xác định từ trong lịch sử khai thác, khám phá của các vương triều và nhất là hoạt động của ngư dân từ thời xa xưa. Năm 2002, các nước ASEAN và Trung Quốc đã ký "Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC)" một cách khó khăn tại hội nghị ASEAN lần thứ 8 tại Căm pu chia. Trong khi không ràng buộc, đặt ra các nguyên tắc hữu ích, chẳng hạn như tất cả các bên tranh chấp nên "giải quyết các tranh chấp ... bằng các biện pháp hòa bình" và "trên cơ sở đó cần có những nỗ lực tự kiềm chế", và rằng họ "khẳng định sự tôn trọng giữa các nước về tự do hàng hải và khai thác hải sản trên biển Đông” theo các nguyên tắc quy định đã được luật pháp quốc tế quy định và thừa nhận, trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển (UNCLOS) năm 1982.

Tuyên bố DOC năm 2002 thể hiện hiện sự nhất trí cao của các nước ASEAN về vấn đề biển Đông, nhất là đối thoại đa phương, trong khi đó Trung Quốc ký với một động thái gượng ép như một biện pháp tình thế. Tuyên bố này được Mỹ hoan nghênh, ủng hộ và cho rằng nếu thực hiện được như thế rất hữu hiệu cho an ninh trên biển Đông, nhưng Hoa Kỳ cũng biểu hiện thái độ qua nhận định rằng, dù Trung Quốc có ký vào bản tuyên bố, nhưng không dễ gì thực thi. Và đúng vậy, dù đã “thỏa thuận”, nhưng Trung Quốc vẫn thấy không “thỏa” và cũng không “thuận”. Bằng chứng là 10 năm qua, Trung Quốc vẫn tiếp tục tung hoành biển Đông mà không hề đếm xỉa gì đến DOC. Và chính vì thế, cho dù tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 20 tổ chức tại Phnom Pênh ngày 3-4 mới rồi, ông Chủ tịch Hun-sen nghe lời Trung Quốc không đưa vấn đề biển Đông vào chương trình nghị sự, nhưng các nước ASEAN vẫn đề xuất, xác nhận cần nhanh chóng có một bản quy ước ràng buộc pháp lý COC về vấn đề giải quyết các tranh chấp, đảm bảo an ninh trên biến Đông.

Trong bối cảnh đó, Mỹ càng khẳng định rõ hơn về mặt quan điểm trước những diễn biến ứng xử các bên trên biển Đông. Vấn đề nhất quán của Mỹ là khẳng định sự hiện diện cần thiết với vai trò một quốc gia Thái Bình Dương về mọi mặt - địa chính trị, quân sự, ngoại giao và kinh tế. Châu Á và Thái Bình Dương đóng một vai trò không thể thiếu trong việc giải quyết những thách thức và nắm bắt các cơ hội của thế kỷ 21. Các Liên minh của Mỹ với Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia, Thái Lan, và Philippines vẫn là nền tảng cho sự hiện diện và can dự của Mỹ ở châu Á - Thái Bình Dương. An ninh và ổn định được tạo ra thông qua các mối quan hệ này là mang tính quyết định đối với sự thành công và phát triển của khu vực này.

Những giá trị chung và những lợi ích chiến lược của Mỹ đã tạo điều kiện thuận lợi cho các nước trong khu vực này có thêm thuận lợi để phát triển và thịnh vượng trong thời bình, và đó cũng chính là chìa khóa để duy trì ổn định và an ninh. Chính quyền Obama cam kết tăng cường các liên minh này nhằm giải quyết những thách thức đang tồn tại cũng như đang mới phát sinh với phía Trung Quốc. Đã có lần vào cuối năm ngoái tại Manila, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton khẳng định Washington sẽ sát cánh với đồng minh Philippinnes trước các thách thức về an ninh. Philippines là một trong các bên tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, và vừa có những tố cáo qua lại với Trung Quốc trong vấn đề chủ quyền biển đảo. Mỹ còn cam kết nâng cấp hải quân cũng như cung cấp cho Philippines thêm tàu chiến để tuần tra vùng biển. Đồng thời, tuy không nhắc đến đích danh Trung Quốc, nhưng bà H. Clinton lên tiếng phản đối rằng mọi hình thức đe dọa hay bắt nạt khi giải quyết các tranh chấp trên Biển Đông thì đều có thể buộc Mỹ sẽ phải can dự.

Chính sách của Mỹ cơ bản là vẫn tiếp tục không đứng về bên nào trong các vụ tranh chấp pháp lý về chủ quyền lãnh thổ ở biển Đông, tuy đây là mối quan tâm lớn, rằng Mỹ sẽ có thái độ với bất kỳ nỗ lực nào muốn thay đổi hiện trạng bằng vũ lực. Mỹ đang tỏ ra “quan tâm kỹ càng” về vùng lãnh hải, hoặc bất kỳ khu vực hàng hải nào mà một quốc gia cố tình “nhận vơ” cho mình, bất chấp đến chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của các nước láng giềng. Mỹ đã đã kêu gọi tất cả các bên tranh chấp trên biển Đông hết sức kiềm chế và tránh những hành động vũ lực, hoặc cố chấp đòi giải quyết tranh chấp bằng gặp gỡ song phương, cũng như bất kỳ hành động nào cản trở tự do hàng hải, đòi hòi các nước liên quan phải thực hiện nghiêm các điều khoản về lãnh thổ, lãnh hải của luật pháp quốc tế, trong đó bao gồm cả UNCLOS mặc dù nước Mỹ hiện nay vẫn chưa phê chuẩn công ước này.

Mỹ nêu rõ sự quan ngại về căng thẳng giữa Trung Quốc và Việt Nam, khi Trung Quốc cứ xoi mói vào khu vực khai thác tiềm năng dầu và khí đốt nằm trên vùng biển tranh chấp này, một vùng biển nằm trong lãnh hải và thềm lục địa của Việt Nam. Những tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền với hầu hết biển Đông, nhất là những khu vực được cho là có trữ lượng dầu khí lớn và có các tuyến vận tải hàng hải vô cùng quan trọng của thế giới, đã vấp ngay phải sự phản đối của các nước thành viên ASEAN gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei.

Từ mùa hè năm 2007, Trung Quốc đã công khai yêu cầu Mỹ, Nga và các nước không nên trở thành đối tác và cũng nên ngừng việc giúp Việt Nam thăm dò, khai thác dầu khí ở khu vực này. Mỹ cho rằng, do qua những động thái đó, Trung Quốc đã bộc lộ sự qúa thèm thuồng với nguồn tài nguyên dầu khí ở vùng này bất chấp luật pháp quốc tế! Mỹ đã tuyến bố phản đối bất kỳ nỗ lực nào để đe dọa các công ty Mỹ và rằng đi ngược lại tinh thần của thị trường tự do và mối quan hệ kinh tế đói ngoại cần thiết của các nước với Mỹ. Sau chuyến viếng thăm Việt Nam vào tháng 9-2008, ông John Negroponte, Phó Tổng thư ký Văn phòng Nhà Trắng đã khẳng định quyền của các công ty Mỹ hoạt động tại biển Đông, và nói Mỹ tin rằng các tuyên bố tranh chấp nên được giải quyết một cách hòa bình và không dùng vũ lực trong các vụ tranh chấp, cũng như tránh những thủ đoạn và hành động mang tính cưỡng chế hay uy hiếp. Mỹ cũng đưa ra mối quan tâm và sự chí quyết này đối với Trung Quốc. Và Mỹ đã tái khẳng định quan điểm rằng, việc Trung Quốc lúc nào cũng để ý tới và tìm cách kiềm chế, ngăn trở các quốc gia trên thế giới hợp tác về kinh tế biển, và nhất là dầu khí với Việt Nam là sự can thiệp trắng trợn, thể hiện ý đồ tranh giành rất rõ, là vi phạm luật pháp quốc tế không ai có thể chấp nhận được.

Hiện nay, một trong những lĩnh vực mà Mỹ can dự nhiều nhất là vấn đề an ninh - hàng hải và những nỗ lực chống cướp biển, chống phổ biến vũ khí hạt nhân trên biển Đông. Bộ chỉ huy quân sự Thái Bình Dương của Mỹ đang phối hợp chặt chẽ với một số đồng minh và các quốc gia như Inđonesia, Malaysia và Philippines để tiến hành huấn luyện và trang bị, từ rađa cho đến máy bay tuần tra, tạo điều kiện cho những nước này có đủ khả năng kiểm soát các tuyến hàng hải đã được sử dụng, trước mắt là chống cướp biến, chống khủng bố, buôn lậu ma túy và buôn lậu vũ khí. Mỹ cũng đã cung cấp viện trợ góp phần giúp các quốc gia phối hợp với nhau, chẳng hạn Inđonesia, Malaysia, Singapore, Philippines, và các nước khác nhằm đảm bảo an ninh và cải thiện các tuyến đường quá cảnh trong khu vực.

Đầu năm 2012, nhiều học giả chuyên nghiên cứu về quan hệ các siêu cường đã đi đến thống nhất một nhận định rằng, quan hệ Trung - Mỹ hiện nay đang đặt trong hai sự lựa đáng quan tâm, một là đi theo hướng đối kháng, hình thành cục diện chiến tranh lạnh mới; hai là tái cân nhắc cấu trúc G2, hình thành cục diện Trung - Mỹ cùng thống trị thế giới. Về sự lựa chọn thứ nhất, cả Trung Quốc và Mỹ đều đang coi đó là vấn đề có tính chiến lược, nhưng mỗi bên đều giữ thế thủ, để đến khi có tình huống “đến độ” cần thiết thì phải chọn phương thức được cho là cao điểm này.

Tuy nhiên, cân đối về tính toàn cầu và thực trạng suy thoái kinh tế, khủng hoảng tài chính hiện nay, Mỹ và Trung Quốc đang cố tìm lối thoát là nên chăng từ những điều kiện và cơ hội thực tế để có thể, trước mắt, phải lựa chọn cấu trúc G2 hay không? Sau thất bại chiến tranh Đông Dương hồi đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, nay Mỹ đang ráo riết quay trở lại địa bàn chiến lược quan trọng, khu vực thị trường béo bở này. Chính vì thế, yêu cầu đặt ra là phải nhắm vào mục tiêu kiềm chế Trung Quốc. Như vậy, hòa hoãn, hợp tác và đối kháng vẫn luôn luôn song hành trong thế “kéo co” thiếu trọng tài, ai mạnh kẻ ấy thắng thế giữa hai cường quốc Mỹ - Trung. Vì vậy mà xu thế đối kháng vẫn là “vệt đen” treo ngang hai lá cờ cường quốc khi thì phân cực, khi thì hòa hoãn. Đối với Trung Quốc, từ lâu sự can thiệp của Mỹ ở châu Á đã là cái gai khó chịu mà Trung Quốc muốn nhổ cho nhanh. Thì nay những ý định và nỗ lực cạnh tranh với Mỹ vẫn đang là mục tiêu không thể xa rời.

Nhưng trong bối cảnh còn nhiều khó khăn, phúc tạp trong khu vực và toàn cầu, Trung Quốc vẫn coi việc tìm kiếm hợp tác qua lại là thượng sách, tránh được xung đột là trung sách, chiến tranh và phá hoại là hạ sách. Đối với Mỹ, hiện nay việc kiềm chế Trung Quốc vẫn nằm trong những toan tính và kế hoạch của chiến lược toàn cầu. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đang là thách thức cho nước Mỹ.

Trong các kế hoạch kinh tế đối ngoại và tạo thế chủ động về nhiều mặt, dù đang cơn suy thoái kinh tế, khó khăn tài chính, nhưng Mỹ đang ra sức tăng cường các nỗ lực để tiếp tục can dự, hợp tác và bênh vực các nước ASEAN, nhất là các nước có chung biển Đông với Trung Quốc, nhằm chứng tỏ rõ “trách nhiệm” và thể hiện sự hậu thuẫn cho các nước trong khu vực này phát triển. Mỹ khẳng định rằng vẫn sẽ tiếp tục gia tăng duy trì sự hiện diện để còn nhằm mục đích phát triển các nguồn lực kinh tế do nhu cầu đặt ra khi tranh chấp thị trường toàn cầu ngày càng gay gắt. Cho nên, Mỹ càng tỏ rõ quyết tâm trong việc khẳng định vai trò duy trì hòa bình và ổn định tại chấu Á - Thái Bình Dương. Cũng do vậy, Trung Quốc vẫn coi Mỹ là “đối thủ” đáng gờm, rào cản con đường tiến về phương Nam trong khu vực này, có chính sạch vừa hoạnh họe, bắt nạt các nước láng giềng, vừa tỏ ra mềm dẻo và linh hoạt đối với quan hệ thương mãi và quân sự tránh đụng chạm hay "đối đầu" với siêu cường quốc Hoa Kỳ phản ánh qua cuộc hội đàm chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc tại Bắc Kinh vừa diễn ra mấy ngày trước tại Bắc Kinh.

© Bùi Văn Bồng
Theo blog Bùi Văn Bồng


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Thông Báo số 43 của Đảng Vì Dân v/v: Ký giả Trương Minh Đức đã ra tù ngày 05/05/2012

Thông Báo số #43 của Đảng Vì Dân
v/v: Ký giả Trương Minh Đức đã ra tù ngày 05/05/2012
***
Houston, TX -- 05/05/2012 -  VPLL/ĐVDVN hân hạnh kính thông báo đến quý lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, đồng bào, cộng đồng, đoàn thể, cơ quan nhân quyền và truyền thông báo chí được rõ:

 Ký giả Trương Minh Đức đã mãn án 5 năm tù giam vào ngày 05/05/2012, và đã sum họp với gia đình ở huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.

TMD_protest_160.pngKý giả Trương Minh Đức sinh năm 1960, quê quán tỉnh Kiên Giang, cựu học sinh Trường Trung học Nguyễn Trung Trực. Anh là thành viên Khối 8406 và đảng viên Đảng Vì Dân Việt Nam từ năm 2006. Trong quá trình hoạt động, anh đã có nhiều nỗ lực đấu tranh cho dân chủ tự do, công bằng xã hội và quyền lợi của dân nghèo.

Từ năm 1994, anh là tác giả của nhiều bài viết chống cường hào, tham nhũng, bất công, ức hiếp, bóc lột dân nghèo trên các tờ báo Tiền Phong, Tuổi Trẻ, Kiên Giang, Pháp Luật, Thanh Niên ở Việt Nam, qua các bút hiệu Lưu Quốc Thắng, Hạnh Chi, Minh Hà , PV, Đức Minh, CTV, TMĐ, Trương Minh Đức, v.v....

Từ năm 2002, nhà báo tự do Trương Minh Đức đã mạnh dạn tố giác tệ nạn tham nhũng của nhiều quan chức CS tại tỉnh Kiên Giang, và tích cực đấu tranh cho dân oan khắp nơi qua các bút hiệu Hoàng Hà, Hoàng Thành, Phương Nam, Quốc Thắng, Nam Phương, v.v… Bài viết và hình ảnh do anh thực hiện đã được đăng tải trên nhiều trang mạng và báo chí ở nước ngoài.

Ký giả Trương Minh Đức bị công an tỉnh Kiên Giang bắt vào ngày 05/05/2007 tại thị trấn Vĩnh Thuận (Kiên Giang) bị cáo buộc vi phạm Điều 258 Bộ Luật Hình Sự CSVN (Tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước).

Sau 10 tháng giam giữ điều tra, anh bị tuyên án 5 năm tù giam trong phiên toà sơ thẩm tại Toà án Nhân dân huyện Vĩnh Thuận vào ngày 28/03/2008. Đặc biệt, khi Chánh án Toà án Nhân Dân tỉnh Kiên Giang đọc xong quyết định tuyên án, Ký giả Trương Minh Đức đã phản đối kịch liệt với lời phát biểu: “Tôi hoàn toàn phản đối bản án phi lý này của đảng Cộng sản Việt Nam!”; đồng thời hô to: “Đả Đảo Cộng sản tham nhũng cướp đất của người dân.”  Đến ngày 18/7/2008, Toà án Nhân dân tỉnh Kiên Giang xử phúc thẩm y án sơ thẩm và chuyển anh đến Trại Giam Z30A - Xuân Lộc ở tỉnh Đồng Nai.

Trong suốt thời gian bị tù đày, Ký giả Trương Minh Đức đã nhiều lần từ chối lời đề nghị "nhận tội" để được giảm án, và vì thế, đã bị giam cầm cho đến khi hết án 5 năm. Ở trong tù, anh luôn giữ vững lập trường và tinh thần đấu tranh. Các bạn tù ở trại Xuân Lộc đều đánh giá cao tinh thần và tư cách của anh, đặc biệt là nghĩa cử tương trợ chân tình đối với những bạn đồng cảnh.

Vào ngày 10/12/2010, Ký giả Trương Minh Đức đã được Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam chọn trao Giải thưởng Nhân Quyền Việt Nam năm 2010.

Sau khi ra tù, Ký giả Trương Minh Đức đã công khai khẳng định lập trường và tinh thần tiếp tục đấu tranh cho quyền lợi của đất nước và đồng bào Việt Nam.

Đảng Vì Dân Việt Nam tuyên dương Ký giả TRƯƠNG MINH ĐỨC về quá trình dấn thân hoạt động, giữ gìn đạo đức người cán bộ chính đảng, và nêu cao tinh thần đấu tranh giải trừ nạn độc tài, tham ô và bất công ở Việt Nam.

Đảng Vì Dân Việt Nam đồng thời trân trọng cảm ơn sự yểm trợ tinh thần của Hội Human Rights Watch, Hội Ký giả Không Biên giới, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và một số chính phủ các nước Âu Châu, Khối 8406, Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam, các cơ quan nhân quyền, truyền thông, báo chí quốc tế và Việt Nam, cùng toàn thể đoàn thể bạn.

Chúng tôi đồng thời chân thành cảm ơn Quỹ TNLTVN, nhóm thân hữu TNT, cùng tất cả quý thân hữu đã quan tâm thăm hỏi và giúp đỡ trực tiếp cho gia đình Ký giả Trương Minh Đức trong suốt thời gian anh bị giam tù.

Trân trọng kính thông báo và tri ân.

Houston ngày 05 tháng 05 năm 2012

TM. VPLL/ĐVDVN
Nguyễn Công Bằng
Tổng thư ký

-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

The Hunger Games - Ván bài sinh tử


"The Hunger Games - Ván Bài Sinh Tử" mở đầu bằng bối cảnh thời gian tương lai trên đất nước Panem. Bảy mươi năm trước, 12 quận huyện đói nghèo đứng lên chống lại những người giàu có thống trị ở Capitol. Nhưng sự đàn áp, thảm sát đẫm máu của Capitol đã đè bẹp cuộc nổi dậy của những người khốn khổ. Từ đó, với mục đích chia để trị giết để trừ hậu hoạn, Capitol thành lập một đấu trường buộc12 quận huyện mỗi năm phải chọn một đôi thanh niên nam nữ, tuổi từ 12 đến 18 tham gia cuộc thi đấu ván bài sinh tử, cho đến khi chỉ còn một người sống sót. Katniss Everdeen (Jennifer Lawrence) là cư dân của quận 12, một quận nghèo khó nhưng giàu than đá của Panem. Cha qua đời sớm vì tai nạn hầm mỏ, mới 16 tuổi Katniss đã phải cùng người bạn thân Gale Hawthorne (Liam Hemsworth) săn bắn ở những khu vực bất hợp pháp, đem trao đổi với thị trường chợ đen để nuôi mẹ và em gái Primrose “Prim” (Willow Shiekds). Khi Prim 12 tuổi được chọn để thi đấu, Katniss tình nguyện đi thay em. Thí sinh nam cùng đi với Katniss là Peeta Mellark (Josh Hutcherson); cả hai được đưa đến Capitol để đào tạo. Haymitch Abernathy (Woody Harelson) trước đó từng chiến thắng cuộc đấu nay trở thành người hướng dẫn, đã buộc Katniss và Peeta phải hợp tác với nhau để có thể sống sót.
Dựa trên tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Suzanne Collins, bộ phim khoa học viễn tưởng bạo lực "The Hunger Games - Ván Bài Sinh Tử" đã dàn dựng trên màn bạc đặc điểm địa lý của những miền đất địa phương, mà nhà văn Suzanne Collins mô tả trong tác phẩm của cô. Môi trường khắc nghiệt của cuộc đấu. Sự tương phản giữa vùng đất hoang vắng nghèo đói của quận 12, khi đem so sánh với một Capitol phồn vinh giàu có được thể hiện rất rõ. Những ai từng đọc qua tác phẩm "The Hunger Games" đều biết, Collins chú trọng miêu tả tâm lý nhân vật chính Katniss Everdeen. Đạo diễn Gary Ross đã thay những phần độc thoại bằng cái nhìn quan sát, hay thông qua những tín hiệu hình ảnh đầy ngụ ý; để ai cũng có thể nhận ra tuy bề ngoài là người thợ săn cứng cỏi, nhưng thực chất Katniss Everdee có lòng từ bi vị tha không bờ bến. Phải nói rằng Jenifer Lawrence đã đóng xuất sắc vai Katniss Everdeen.

Điều này không lấy gì làm lạ, vì khán giả từng chứng kiến một Lawrence trong vai Raven Darkholme/Mystique kiên cường độc lập của phim "X-Men: First Class," và đặc biệt là Ree Dolly trong "Winter’s Bone." Josh Hutcherson đóng khá tốt vai Peeta Mellak trong suốt cuộc phỏng vấn của Capitol, và tình cảm dành cho Katniss được anh biểu hiện sâu sắc, tinh tế. Bên cạnh đó hình ảnh Gale của Liam Hemsworth với niềm mến vô cùng sâu đậm dành cho Katniss, cũng đã khiến khán giả cảm động. Dễ hiểu thôi, vì họ cùng lớn lên trong hoàn cảnh khốn khó chung của quận 12. Tuy nhiên, người xem có thể thất vọng khi nhìn thấy số phận u buồn của những người nổi dậy vì không hài lòng với chế độ của Capitol, đã bị cắt lưỡi suốt đời phải lặng câm làm nô lệ. Người xem cũng không hiểu điều gì xảy ra cho những thí sinh đã chết trong suốt cuộc thi đấu, chỉ biết họ được thủy phi cơ chuyển đi; và hình như chủ nhân sáng tạo các sinh vật hình như chỉ sáng tạo duy nhất trong giây phút này…

Một chút gì đó mơ hồ khó hiểu, trong mối quan hệ tay ba giữa Peeta-Katniss-Gale. Tình cảm của bộ ba này gợi nhớ đến chuyện tình tay ba Edward-Bella-Jacob trong phim "Twilight" Nhưng với "Twilight," sự dao động của Bella trước tâm tình của chàng người sói Jacob chỉ là nhất thời; tình yêu của cô dành cho anh chàng ma cà rồng Edward mới chính là cùng đích, và chung thủy cho đến chết. Còn trong "The Hunger Games," Katniss thật sự không biết cô muốn gì, khi đứng trước tình yêu của Peeta và Gale. Điều quan trọng nhất, ưu tiên nhất đối với Katniss chính là sự sinh tồn. Nên phải chăng thật dễ hiểu, khi khán giả không nhìn ra tình cảm thực của Katniss dành cho ai.

Đồng loạt khởi chiếu trên toàn thế giới trong ngày 21-3 và ngày 23-3, tính đến nay "The Hunger Games - Ván Bài Sinh Tử" đã thu về hơn 211 triệu mỹ kim ($211,785,747 USD), trong khi đó ngân qũy dùng để dàn dựng bộ phim chỉ có $78 triệu. "The Hunger Games" đã lập kỷ lục, trở thành bộ phim ăn khách nhất sau ba ngày chiếu đầu tiên trong tháng Ba, một tháng chưa phải là mùa hè. Thắng lợi này nhờ số lượng fan khổng lồ dành cho tác phẩm nổi tiếng "The Hunger Games" của nhà văn Suzanne Collins, và dành cho các tài tử trẻ tài năng Jennifer Lawrence-Josh Hutcherson-Liam Hemsworth. Tưởng cũng nên biết nhà văn Suazanne Collins sinh năm 1962, là con gái của một sĩ quan Không Quân Hoa Kỳ, từng tham dự cuộc chiến tại Việt Nam.

Dù bị đau khổ khốn khó, cư dân của 12 quận trong đất nước Panem vẫn nổi dậy chống lại sự đàn áp bạo lực của chế độ cai trị độc tài Capitol. Bạo lực không thể kìm hãm lòng yêu chuộng tự do, hòa bình. Chân lý muôn đời này đã được thể hiện qua cuộc Nổi Dậy Ả Rập của Trung Đông, hiện còn đang xảy ra tại Syria và những nơi bị áp bức khác trên thế giới. Cõi người ta luôn luôn cương quyết chống lại bạo lực và độc tài. Đây cũng chính là thông điệp mà "The Hunger Games" của đạo diễn Gary Ross muốn nói, khi mô tả lại sự đấu tranh kiên cường của cô gái 16 tuổi Katniss Everdeen trên màn bạc.

Hoàng Nhất Phương
Thứ Tư ngày 28 tháng 3 năm 2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều