05/05/12 - VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Phản cách mạng đã rõ ràng!

Đăng bởi Biên tập viên vào Thứ bảy, ngày 05 tháng năm năm 2012

Theo tác giả, qua việc "tích cực", "hăng hái" tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân, những lực lượng mang danh "Uỷ ban nhân dân", "Công an nhân dân", "Quân đội nhân dân", "Viện kiểm sát nhân dân", "Toà án nhân dân"... ở Việt Nam đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ "nhân dân" trong cái tên của chúng.
Xin mời bạn đọc theo dõi bài viết này, đã được đăng trên blog của chính tác giả mới đây.

Vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ngày 10-1-2012 đối với gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng – TP Hải Phòng, qua các tin bài trên phương tiện thông tin đại chúng và lời kể của nhân chứng, tôi hình dung còn ghê gớm hơn cảnh đánh bắt, cướp bóc nhà viên ngoại họ Vương mà đại thi hào Nguyễn Du tả trong Truyện Kiều: lũ sai nha đầu trâu mặt ngựa, nách thước, tay đao biến thành mấy chục bộ đội, công an với đầy đủ súng ống, đạn dược, xe chiến đấu, đằng đằng sát khí; chúng chẳng những vơ vét, đập phá hết đồ đạc, của cải mà còn vứt bỏ bàn thờ, san bằng ngôi nhà gạch 2 tầng kiên cố của gia chủ; dây vô lại thì buộc chặt 6-7 thâm tình, đủ cả nam phụ lão ấu chứ không chỉ một lão một trai...

Cụ Lê Hiền Đức
Tới vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ngày 24-4-2012 đối với 166 hộ nông dân ở huyện Văn Giang – tỉnh Hưng Yên, tôi tận mắt thấy hàng ngàn cảnh sát trẻ khoẻ, trang bị đến tận răng cùng nhiều lực lượng "tinh nhuệ", nhiều phương tiện hiện đại khác của chính quyền xông vào đàn áp mấy trăm dân quê hiền lành, chất phác mà quá nửa là ông già bà cả, phụ nữ, trẻ em. Những ngày qua, chắc vì tập trung thực hiện nhiệm vụ chính trị trung tâm là đưa tin bài về quan hệ "tốt đẹp" với Trung Cộng, về đời sống tình ái, sinh hoạt, thú chơi của các mĩ nữ, đại gia, về các chuyện cướp – giết – hiếp... mà 6-7 trăm toà báo ở Việt Nam hầu như không có tin bài về vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đang làm chấn động dư luận này. Tôi thì tay run run lần mò gõ bàn phím máy tính mà trong đầu vẫn hiện rõ mồn một cảnh hàng chục cảnh sát chân đi giày đinh, đầu đội mũ sắt, người mặc áo giáp, tay cầm mộc, tay cầm dùi cui lao vào đánh túi bụi một anh trai làng tay không tuy anh ấy chẳng hề chửi bới, khiêu khích gì chúng. 

Đã sống qua thời Việt Nam còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền "của dân, do dân, vì dân" cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế. 
Tác giả Lê Hiền Đức: "Chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp 
một cách man rợ đến như thế..."Nguồn hình: Onthenet

Tại sao những năm gần đây ở Việt Nam, số vụ khiếu nại, tố cáo của người dân về việc họ bị cướp đoạt đất đai và số vụ chính quyền cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân cứ liên tục gia tăng với tốc độ chóng mặt? Theo tôi, có nhiều lí do nhưng cơ bản nhất là Nhà nước đã tước đoạt quyền sở hữu đất đai của mỗi người dân. Hiện trên thế giới, số quốc gia mà ở đó cá nhân người dân không được quyền sở hữu đất đai chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng nói đâu xa, ngay tại Việt Nam, dưới thời Pháp thuộc và dưới chế độ Việt Nam cộng hoà, cá nhân người dân cũng đã có quyền sở hữu đất đai. Chỉ dưới chế độ Dân chủ cộng hoà, nay là chế độ Cộng hoà xã hội chủ nghĩa, cái quyền ấy của cá nhân người dân mới bị tước đoạt. Đảng cộng sản và Nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam thừa nhận ở Việt Nam, hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về đất đai rất chồng chéo, rắc rối, có nhiều thiếu sót và mâu thuẫn nhau. Nhưng ai là tác giả của chúng? Chính là họ. Ai được hưởng lợi từ chúng? Cũng chính là họ. 

Ngoài quyền sở hữu đất đai, người dân Việt Nam còn đã và đang bị tước đoạt, xâm phạm một số quyền lợi rất cơ bản khác, trong đó có cả những quyền hiến định như sở hữu tài sản, tự do cư trú, tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do hội họp, biểu tình... Thêm nữa, họ đã và đang bị bóp nặn ghê gớm thông qua các loại thuế, phí, lệ phí. Nhiều năm nay, Việt Nam luôn ở tốp đầu của khu vực, thậm chí của cả thế giới về tỉ lệ thu ngân sách. Nếu đọc lại bài thơ "Á tế á ca" từng có trong sách giáo khoa phổ thông mấy chục năm, chúng ta sẽ thấy xét về nhiều mặt, tình cảnh người dân Việt Nam hiện nay còn kém cả thời chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít. Có lẽ đó là lí do bài "Á tế á ca" bị loại ra khỏi sách giáo khoa. 

Quay trở lại chủ đề chính của bài viết này – chủ đề đất đai. Nếu như trước kia, việc Đảng cộng sản dùng những câu "Ruộng đất về tay dân cày", "Người cày có ruộng" để phất cờ hiệu triệu, lôi kéo đông đảo nông dân tham gia cuộc đấu tranh đánh đổ thực dân, phong kiến được coi là cách mạng thì ngày nay, việc cưỡng chế, ăn cướp bờ xôi ruộng mật của nông dân để trao vào tay các đại gia không thể gọi bằng cái tên nào khác ngoài "phản cách mạng". Nói cách khác, cuộc cách mạng mà lớp người chúng tôi đã tham gia 60-70 năm trước nay đã bị phản bội một cách trắng trợn, triệt để. Công hữu, sở hữu toàn dân chỉ là chiêu bài để tư hữu hoá, tư nhân hoá, biến của chung thành của riêng. 
Công lý ở Văn Giang. Nguồn: Babui, DCVOnline
Năm ngoái, khi đọc bài "Người bạn Ai Cập" của nhà báo Huy Đức, tôi rất tâm đắc với câu kết: "Những chiếc xe tăng của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc khi nghiến nát nhân dân vào đêm 3-6-1989 ở Thiên An Môn cũng đã nghiến nát hai từ "nhân dân" trong cái tên của nó". Nay, mượn ý ông Huy Đức, tôi cho rằng qua việc "tích cực", "hăng hái" tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân, những lực lượng mang danh "Uỷ ban nhân dân", "Công an nhân dân", "Quân đội nhân dân", "Viện kiểm sát nhân dân", "Toà án nhân dân"... ở Việt Nam đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ "nhân dân" trong cái tên của chúng. 

Nhưng chúng chỉ thủ tiêu được chữ "nhân dân" trong cái tên chúng mang mà thôi còn nhân dân thì đời đời bất diệt. Chẳng kẻ nào có thể chống lại ý chí và nguyện vọng của nhân dân. Các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ở Tiên Lãng và ở Văn Giang cho thấy tại Việt Nam, mâu thuẫn giữa người dân với kẻ rắp tâm ăn cướp đất đai, tài sản của họ đã lên tới đỉnh điểm, đã tới mức không thể dung hoà. Trong cuộc đấu tranh giữ lấy đất, giành lại đất, có thể nhân dân phải tạm lui bước vào lúc này, lúc khác, tại nơi này, nơi khác song chắc chắn họ sẽ thắng, như bao đời nay vẫn thế.

Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ – thuyền bị lật mới biết sức dân như nước. Cứ cái đà này thì ngày ấy chẳng còn xa... 
-----------------
Nguồn: Phản cách mạng đã rõ ràng! Blog Lê Hiền Đức, ngày 4 tháng Tư năm 2012


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đài Loan thành lập đơn vị nhảy dù bảo vệ Trường Sa


Đài Loan thành lập đơn vị nhảy dù bảo vệ Trường Sa

Bộ Quốc phòng Đài Loan nói hôm thứ Tư ngày 4 tháng Tư là họ đã thành lập một đơn vị nhảy dù đặc biệt có khả năng đổ bộ lên những đảo đang nằm trong vòng tranh chấp thuộc nhóm quần đảo Trường Sa trong vòng vài giờ, khi căng thẳng trong vùng biển Nam Hải gia tăng.

Đơn vị này được thành lập theo một kế hoạch mang tên “không vận đáp ứng nhanh và yểm trợ biển” được tiết lộ lần đầu tiên qua một bản báo cáo dành cho quốc hội của bộ quốc phòng soạn thảo, theo giới chức bộ cho hay.

Chi tiết về đơn vị này, chẳng hạn như quân số, không được tiết lộ cho quần chúng biết, nhưng theo báo địa phương thì nếu cần, đơn vị này có thể được điều ra quần đảo Taiping, là đảo lớn nhất ở vùng biển đang tranh chấp trong vòng bốn giờ bằng vận tải cơ C-130.

Bất chấp sự phản đối từ những nước khác, năm 2006 Đài Loan đã xây một phi đạo dài 1150 mét trên quần đảo được cũng cố với căn cứ, pháo đài nằm cách Đài Loan 1376 cây số.

Cũng hôm thứ Tư, sở bảo vệ duyên hải Đài Loan cho hay là lính đồn trú ở quần đảo Taiping sẽ được trang bị súng cối với tầm xa sáu cây số, gấp gần hai lần cự ly của loại súng cối hiện đang được trang bị cho lính phòng thủ ở đây.
Quần đảo Taiping Đài Loan đang chiếm giữ. Nguồn: AFP

Những phương án này xảy ra khi có sự gia tăng tàu đánh cá Việt Nam xâm nhập và hoạt động trong vùng lãnh hải quanh đảo Taiping, theo báo cáo của nhà cầm quyền Đài Loan.

Số lượng tàu Việt Nam xâm nhập vùng này tăng lên tới 106 trong năm rồi, từ 43 lần trong năm trước đó, theo sở bảo vệ duyên hải Đài Loan, họ cũng nói thêm là 41 tàu đánh cá Việt Nam đã xâm nhập vào vùng biển này trong bốn tháng đầu năm nay.

Căng thẳng trong vùng biển Nam Hải đã gia tăng trong thời gian gần đây, với Trung Quốc và Phi Luật Tân căng nhau qua việc tranh chấp ở Scarborough Shoal, là một vùng đá ngầm nằm ngoài khơi Phi Luật Tân.

Căng thẳng bắt đầu khi tàu tuần tra Trung Quốc ngăn không cho một chiếc tàu của hải quân Phi Luật Tân bắt thủy thủ đoàn của tám tàu đánh cá Trung Quốc đã vào trong vùng này.

Đài Loan, Việt Nam, Brunei, Trung Quốc, Mã Lai Á và Phi Luật Tân đều cho mình có chủ quyền bán hoặc toàn phần quần đảo Trường Sa vốn có tiềm năng chứa nhiều khoáng sản trong lòng biển.

Tất cả các nước trên ngoại trừ Brunei đều có quân đội đóng trên các đảo thuộc chùm đảo này bao gồm hơn 100 đảo nhỏ, bãi san hô và bãi đá ngầm, với tổng số mặt đất nổi lên trên mặt biển gộp lại chỉ khoảng dưới năm cây số vuông.

© DCVOnline

Nguồn:
 (1) Taiwan sets up airborne unit for Spratlys. AFP, 4 April 2012



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cái gì còn lại cho Văn Giang hôm nay và ngày mai?

Sau những ồn ào của ngày 30 tháng Tư, của một bên là nhà nước cộng sản Việt Nam (CSVN) với các bài ca “giải phóng” ầm vang trong không gian đỏ rực của cờ và khẩu hiệu, và một bên khác cũng không kém phần sôi động, không chỉ bao gồm người Việt tị nạn ở nước ngoài, mà cả nhiều người trong nước, với những suy tư, uất hận, xót xa - tạm lắng xuống…
Nhưng chỉ là thứ tĩnh lặng giống như sau cơn động đất trên một khu vực nằm ở giao điểm đứt gãy của tầng địa chất.

Người ta quay lại với mảnh đất vẫn còn nóng bỏng và khó có thể yên ổn một sớm một chiều: Văn Giang - Hưng Yên.

Trước hết là hội nghị bàn về giải quyết khiếu kiện và tiếp dân sáng thứ Tư ngày 2/5 với sự có mặt của Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng.

Trong khi báo chí lề đảng gần như bị bịt miệng về bi kịch Văn Giang, hội nghị này đã đuợc bộ máy tuyên truyền thả công suất tối đa những thông tin đầy mị dân và dối trá tới công chúng.

Những gì ông Nguyễn tấn Dũng phát biểu trong hội nghị với tôi không chút mảy may nào đáng tin cậy nữa. Ông ta như thế nào tôi đã từng chứng minh khó ai bắt bẻ được qua một số bài viết trên RFA Blog, như “Màn diễn PR tệ hại của Thủ tướng về vụ án Tiên Lãng” hay “Từ ngu rực rỡ đến dối trá huy hoàng!”.

Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên, khuôn mặt “Tiên lãng” mới, nói rằng, "đã có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền", theo Vienamnet ngày 2/5.

Rất ngẫu nhiên, cái tên “Khắc Hào” khiến tôi nghĩ ngay đến nickname "Cường Hào" dành cho ông ta. Chính xác bất ngờ. Ngôn ngữ mà ông ta sử dụng trong cuộc hội nghị đã bị nhà văn Nguyễn Quang Lập gọi là “thứ ngôn ngữ té re như trôn trẻ, kinh lắm”!

"Cường Hào" không những trơ tráo, mà còn ngu xuẩn đến mức không ý thức được sự dối trá của mình ngay lập tức sẽ bị lòi ra cái đuôi đê tiện!

Videoclip giả là cái cụ thể nào? Hãy chứng minh cho công luận thử xem!

Trong một cuộc họp lớn như thế, có thể chiếu lên màn hình, cho giới báo chí và người tham dự thấy sự giả mạo (nếu có) một cách dễ dàng bằng kỹ thuật IT cơ bản.

Còn xuyên tạc? Videoclip chỉ là một trong muôn vàn tư liệu, từ hồ sơ khiếu nại của bà con, đến hình ảnh chụp tại chỗ, nhân chứng sống ngay tại hiện trường hôm xảy ra bi kịch.

Người ta đặt câu hỏi: Giả sử kẻ cướp xông vào nhà của "Cường Hào", liệu ông ta chịu im mồm, hay là nếu có cơ hội sẽ hô hoán lên để mọi người ứng cứu, hoặc ít nhất đánh động để kẻ cướp chùn tay? Hay là cần phải có ai đó xúi dục, móc nối mới hô hoán?

Ngày hôm nay chỉ cần một chiếc iPhone, thậm chí điện thoại di động bình thường, ai cũng có thể liên lạc với thế giới bên ngoài. Trong cái bên ngoài ấy, đặc biệt giới báo chí truyền thông, người dân chẳng cần quan tâm ai là “phần tử chống đối” hay không, cứ phải la ầm ĩ lên nhà có cướp đã. Đây là phản ứng tự vệ tự nhiên.

Bản chất bị lột trần

Hắt mọi bê bối từ những tội lỗi do mình gây ra sang phía "lực lượng thù địch”, "những phần tử chống đối ở nước ngoài”, là bài học thuộc lòng cũ rích, bỉ ổi của các chế độ độc tài, chứ không riêng CSVN. Nhà cầm quyền tin rằng bộ máy tuyên truyền độc quyền sẽ có tác dụng. Nhưng tiếc thay, trong thời đại Internet, nếu họ lừa bịp được một số nào đó, thì sớm muộn cũng sẽ bị phanh phui.

Và nghịch lý thay, chính những người đang sống trong chế độ và gắn bó với nó đã công khai tố cáo sự dối trá của nhà cầm quyền, thậm chí thách thức tranh luận nếu như lãnh đạo ĐCSVN chơi trò lấy thịt đè người, nhưng ngay cả trong trường hợp như thế cũng không sợ (lời của ông Lê Hiều Đằng). Tôi nêu một số ví dụ điển hình.

* Bà Lê Hiền Đức, công dân chống tham nhũng nổi tiếng:

"Đảng CS và Nhà nước CHXHCNVN thừa nhận ở VN, hệ thống văn bản quy phạm pháp luật về đất đai rất chồng chéo, rắc rối, có nhiều thiếu sót và mâu thuẫn nhau. Nhưng ai là tác giả của chúng? Chính là họ. Ai được hưởng lợi từ chúng? Cũng chính là họ".
"Cuộc cách mạng mà lớp người chúng tôi đã tham gia 60-70 năm trước nay đã bị phản bội một cách trắng trợn, triệt để. Công hữu, sở hữu toàn dân chỉ là chiêu bài để tư hữu hoá, tư nhân hoá, biến của chung thành của riêng".

"Qua việc "tích cực", "hăng hái" tham gia các vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai đối với người dân, những lực lượng mang danh "Uỷ ban nhân dân", "Công an nhân dân", "Quân đội nhân dân", "Viện kiểm sát nhân dân", "Toà án nhân dân"... ở VN đã nghiền nát, phá sạch, đốt sạch chữ "nhân dân" trong cái tên của chúng".

"Đã sống qua thời VN còn chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít, đã hoạt động hậu địch trong kháng chiến, đã xem phim ảnh, nghe kể lại hoặc trực tiếp chứng kiến hàng trăm, hàng ngàn vụ chính quyền "của dân, do dân, vì dân" cưỡng chế, thu hồi đất đai, nhà cửa, tài sản đối với người dân dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, song tôi chưa bao giờ thấy người dân bị đàn áp một cách man rợ đến như thế, với quy mô lớn như thế"!

* Luật gia Lê Hiếu Đằng, cựu đại biểu Hội đồng Nhân dân TP HCM:
"Nhà nước đã dung túng cho các chính quyền địa phương giải tỏa, đền bù đất đai của dân với giá rẻ mạt, hay nói thẳng ra là làm tay sai cho các chủ đầu tư, bọn làm giàu bất chính cướp đất của dân". “Lịch sử ơi, sao ngươi chơi trò trớ trêu và cay đắng quá vậy. Ta đi chống chế độ cũ đàn áp nhân dân, nay ta lại gặp cảnh cũ như là trong cơn ác mộng!”.
* Huỳnh Nhật Tấn, cựu Phó giám đốc Trường Đảng tỉnh Lâm Đồng:
"Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay".

* Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, cựu đại biểu Quốc hội CHXHCNVN:
“Người thắng trận này không phải nhân dân
Dân là vậy
Chỉ thắng trong trận cuối
Nhưng chính quyền nhân dân thất bại
Khi tấn công những người mình nhân danh”.
* Nhà văn Phạm Đình Trọng, đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam:
“Đất đai là nơi chỉ ra rõ nhất bản chất một nhà nước. Nhà nước ứng xử với đất đai như ở Tiên Lãng, Hải Phòng, như ở Văn Giang, Hưng Yên mà tự nhận là nhà nước của dân, do dân, vì dân thì đó là sự giả dối. Đất đai đã làm băng hoại đạo đức xã hội, phá nát kỉ cương phép nước. Vì đất đai, quyền lực ngang nhiên chà đạp lên pháp luật, vất bỏ đạo đức làm người, coi thường cả đạo lý xã hội”.
* Giáo sư Tương Lai:
"Gây nên công phẫn cho dư luận là mức độ đàn áp của lực lượng cưỡng chế, qua những hình ảnh được phổ biến rộng rãi trên mạng, nhất là cảnh cả chục người cầm dùi cui thi nhau đánh đập dã man một nông dân tay không, theo kiểu đánh đòn thù, chứ không phải là khống chế một thành phần “quá khích”.
* Giáo sư Hoàng Xuân Phú:
“Lũ ác ôn
Lăm lăm gậy gộc
Náo loạn nghĩa trang
Đạp hồn liệt sĩ

Lồng lộn dã thú
Nhằm mặt, chúng đấm
Nhè đầu, chúng vụt
Trút căm thù bằng cú đá tung chân
Đánh cho đã cơn ghiền man rợ
Đỡ bứt rứt tim đen mưng mủ
Vừa tận trung với chủ
Vừa thỏa thú côn đồ”
- Nhà văn Thuỳ Linh, Phó giám đốc Hãng phim truyền hình VFC:
“Người họ chiến thắng là ai? Là những người nông dân cố sống chết bám lấy thửa ruộng của mình dù chỉ có gậy gộc, mũ bảo hiểm loại rẻ tiền. Trận đánh “đẹp mặt” của kẻ biết dùng tiền, quyền vào đúng chỗ, đúng lúc để bắt những người nông dân rời bỏ ruộng vườn”.
“Lửa thiêu đốt ngút trời tiếng khóc xé vành môi bà mẹ chị em tôi những người bán mặt cho đất bán lưng cho trời để kiếm hạt thóc nuôi con khôn lớn đi đánh giặc giữ nước giữ làng. Giờ Làng Nước có rồi nhưng Đất lại bị đưa vào cuộc bán buôn kiếm chác của những kẻ chức quyền tham lam vô độ vô nhân”.
“Lửa đã cháy và máu đã đổ không phải từ ngoại xâm mà từ những người họ hay gọi là đồng chí. Ôi người dân quê tôi lam lũ nhiều đời sẽ còn bị bần cùng tới khi không còn nước mắt để khóc, không còn máu để chảy trong huyết quản. Ngày mai những thân phận người không còn được bú mớm dòng sữa Đất Mẹ sẽ vất vưởng ra thành phố lay lắt kiếm sống qua ngày. Những kiếp sống tàn đời không biết đến ấm no”.
Tại sao?

Tác giả Nguyễn Ngọc Già nói: “Với giá đền bù rẻ mạt không bằng nửa tô phở bò Kobe trị giá 650 ngàn đồng mà đám trọc phú ăn sáng hàng ngày, Văn Giang-Hưng Yên đã đẩy người nông dân vào tận cùng nỗi bi hận, phẫn uất nhất trong lịch sử "người cày có ruộng" hôm nay. Nộ khí xung thiên của hàng ngàn người dân vẫn đang bốc cao tận trời xanh! Tại sao giới cầm quyền Văn Giang - Hưng Yên nhẫn tâm đến điên dại và mù quáng vì tiền như thế?!”.

Từ Văn Giang về, ngày 2/5, Đặng Phương Bích cho hay nhờ chuyến “thị sát” mà biết được người ta đã bứng những cây cổ thụ từ rừng già nguyên sinh về một vùng đất phù sa màu mỡ, phì nhiêu, quanh năm mượt màu xanh sinh thái, để xây dựng một kiểu sinh thái khác có tên “Ecopark”! Chỉ những tay tài phiệt điên rồ của Việt Nam hôm nay mới có hành động như thế.

Đọc bài của Phương Bích tôi không ngạc nhiên, bởi vì từ lâu tôi đã biết cách chơi ngông này tại Việt Nam.

Vào đêm giao thừa 1999-2000 tôi được anh bạn “Thái tử” mời tham dự cuộc vui ăn nhậu và hóng gió tại bến “Nghinh Phong” nằm trên bờ sông Bạch Đằng, thuộc Thủ Thiêm, nhìn sang phía bên kia sông là khách sạn Majestic. Khách mời từ Sài Gòn qua đây phải đi vòng hoặc được đưa đón bằng canô riêng. Lúc bấy giờ Thủ Thiêm vẫn là xứ sở nhà quê.

Đây là một khu đất mênh mông, khép kín, được chia ra những lô dành riêng xây biệt thự, đã có các khu giải trí như sân bóng rổ, bóng chuyền, tenis, nhà sàn uống trà, phòng truyền thống, nơi biểu diễn nghệ thuật, v.v…

Trong khu có máy phát điện và được đội bảo vệ chuyên nghiệp canh giữ.

Bằng xe golf tôi được dẫn đi giới thiệu một số nơi. Tôi trầm trồ thán phục khi nhìn thấy dọc đường có rất nhiều loại cây cối của ba miền Bắc-Trung-Nam và cả vùng cao nguyên. Đất từ mọi nơi được mang về đây để trồng các loại cây thích ứng. Công trình này tuy ở tầm cỡ nhỏ hơn Ecopark, nhưng thật vĩ đại! Không biết người ta đã chôn bao nhiêu tấn tiền để thay đất tại vùng lầy này!

Vào một hôm khác, đi xe với anh bạn “Thái tử” này, ngồi ghế phía sau là một vị tướng anh ninh. Hai người nói chuyện về quy hoạch xây dựng khu đô thị Thủ Thiêm tương lai.

Trong câu chuyện với vị tướng, anh bạn có lúc nói to rằng làm gì thì làm, đ... được để con đường nào đi qua khu đất của em. Nhưng tao thấy người ta vẽ trên bản đồ rồi, vị tướng nói. Thì bắt chúng nó vẽ lại, bẻ cong đường đi, anh bạn nói cả quyết!

Quán “Nghinh Phong” giờ này chắc chắn là kho bạc vô giá vì Thủ Thiêm là khu đô thị đang phát triển, có cầu và đường hầm xuyên sông nối với trung tâm Sài Gòn, đúng với dự tính của anh bạn tôi cách đây 12 năm!

Đây là lời đáp của tôi cho câu hỏi “tại sao?” của tác giả Nguyễn Ngọc Già.

Trên đất nước Việt Nam của thời kinh tế thị trường man rợ và hoang dã, bằng tiền và quyền lực người ta có thể bẻ ngoặt từ con đường đến công lý.

Văn Giang còn lại cái gì?

Và vì thế, khó có gì ngăn cản được Ecopark, trừ phi tự nó phá sản như Vinashin. Nhưng khu đất tuyệt vời, cách trung tâm thủ đô Hà Nội chỉ hơn 10 cây số, rất ít có khả năng này. Một đàng bỏ tiền ra mua những con tàu nát và đầu tư bạt mạng vào đủ thứ, một đàng bản thân đất là tiền, chỉ cần biết cách khai thác, sử dụng, lôi kéo đầu tư nước ngoài.

Tôi không tin rằng, những tay tài phiệt trong dự án Ecopark kém cỏi hơn anh bạn “Thái tử” của tôi với tầm nhìn viễn kiến cho 10 hay vài chục năm sau.

Người dân Văn Giang mấy hôm nay đang đi gom những mảnh hài cốt, không chắc là của tổ tiên của dòng tộc họ, vì hàng chục ngôi mộ đã bị máy ủi và máy xúc đảo lộn để làm con hào ngăn cách khu dân cư và khu đất đã bị cưỡng chế - Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện chứng kiến tận mắt, cho biết.
"Văn Giang chiều trắng đất" - Ảnh Nguyễn Xuân Diện
“Dự án tàn độc và hủy diệt” với những tòa nhà ngang dọc dành cho lớp người giàu có nào đấy, sẽ mọc lên trong “những tiếng kêu rùng rợn của những hồn ma từ thiên cổ hiện về đòi đủ bộ xương cốt, ruộng vườn hương hỏa, mồ hôi, nước mắt, cả máu và cuộc sống an lành cho con cháu”, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện viết.

Và trong tâm hồn của “những người dân lành muôn đời chỉ biết cày cấy”, sẽ không bao giờ nguôi ngoai tiếng nổ của đạn và hình ảnh những khuôn mặt người dạ thú, cùng tiếng than vãn xé ruột của thân phận những người lương thiện, thấp cổ bé miệng bị lừa gạt, bị phản bội bởi chính những người mà họ đã đi theo, cống hiến quên mình.

Kết luận

Tuy nhiên, trong lịch sử của nhân loại có rất nhiều trường hợp các Ác lấn át, chà đạp lên cái Thiện, nhưng không cái Ác nào tồn tại vĩnh viễn.

“Bên cạnh nỗi buồn thương, tôi lại vững tin với thái độ quyết tâm giữ đất của người dân nơi đây” – Phương Bích viết.

"Mâu thuẫn giữa người dân với kẻ rắp tâm ăn cướp đất đai, tài sản của họ đã lên tới đỉnh điểm, đã tới mức không thể dung hoà. Trong cuộc đấu tranh giữ lấy đất, giành lại đất, có thể nhân dân phải tạm lui bước vào lúc này, lúc khác, tại nơi này, nơi khác, song chắc chắn họ sẽ thắng, như bao đời nay vẫn thế! “Phúc chu thuỷ tín dân do thuỷ" - Thuyền bị lật mới biết sức dân như nước. Cứ cái đà này thì ngày ấy chẳng còn xa..." - Cụ Lê Hiền Đức tin như thế. Và tôi cũng tin như thế!

Ngày 3 tháng 5 năm 2012

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tôi tớ của ai???


Tâm thức nô lệ, tâm địa tôi tớ không xa lạ gì với người Cộng sản. Trên lý thuyết, đảng Cộng sản chủ trương tạo ra cho thành viên của mình một bản tính mới, bên cạnh nhân tính vốn bẩm sinh nơi mọi con người. Bản tính mới ấy gọi là “đảng tính” vốn đòi hỏi tuân lệnh cấp trên vô điều kiện. Điều này đã bị vạch trần trong chương 1 cuốn “Cửu bình” (Chín bài bình luận về đảng CS Trung Quốc). “Đòi hỏi đầu tiên và quan trọng nhất của mọi thành viên ĐCS và những ai bị ĐCS thống trị là phải tuân lệnh vô điều kiện. Ở Trung Hoa, phần lớn dân chúng đều biết đến nhân cách kép của các thành viên ĐCS. Trong khung cảnh riêng tư, họ là những con người bình thường với những cảm xúc hạnh phúc, giận dữ, buồn phiền và hân hoan. Họ có những ưu điểm và khuyết điểm của con người. Họ có thể là cha mẹ, là vợ chồng hay là bạn hữu. Nhưng đặt lên trên bản tính và những tình cảm con người là đảng tính, mà theo những đòi hỏi của ĐCS, là một cái gì siêu vượt nhân tính. Vì thế, nhân tính trở thành tương đối và có thể thay đổi, đang khi đảng tính trở thành tuyệt đối, không thể hoài nghi hay thách thức được. Suốt cuộc Cách mạng Văn hoá, cha con hành nhau, vợ chồng đấu nhau, thầy trò phản nhau, mẹ con tố nhau như kẻ thù… là chuyện quá thông thường. Đảng tính đã thúc đẩy các tranh chấp và hận thù trong những trường hợp ấy... Quyền lực của đảng tính trên cá nhân là kết quả của những khóa nhồi sọ trường kỳ của ĐCS. Kiểu huấn luyện này khởi sự từ trước tuổi đi học và tại trường mẫu giáo, nơi mà các câu trả lời được khen thưởng vì đúng theo ý đảng chứ không vì theo lẽ thường hoặc theo nhân tính của một trẻ nhỏ. Học sinh nhận được sự giáo dục chính trị khi chúng vào tiểu học, trung học cũng như suốt con đường đại học, và chúng phải học những câu trả lời chuẩn theo đúng ý đảng, bằng không thì chẳng được đi thi và tốt nghiệp. Một đảng viên phải luôn nhất quán với đường lối Đảng khi nói công khai, dù trong riêng tư mình cảm nghĩ như thế nào”.

Những điều nói trên về Trung Quốc và ĐCS Trung Quốc cũng thấy y chang tại Việt Nam và ĐCS Việt Nam. Tác nhân khởi thủy và gương mẫu điển hình cho đảng tính (tức tâm thức nô lệ) này là Hồ Chí Minh. Chính ông ta từng tuyên bố: “Ai thì có thể sai chứ các đồng chí Stalin và Mao hai tên đại đồ tể của nhân loại thì không thể nào sai được”. Nhận lệnh Stalin và học đòi Mao, Hồ Chí Minh đã thực hiện cuộc Cải cách Ruộng đất giết trực tiếp và gián tiếp nửa triệu đồng bào ruột thịt, bắn bỏ ngay cả vị ân nhân của ông và của cách mạng là bà Nguyễn Thị Năm (theo lệnh các đồng chí cố vấn Trung cộng). Tiếp đến bắt chước Mao phát động phong trào "Bách gia tranh minh, bách hoa tề phóng" (1956) mà dựng lên phong trào “Trăm hoa đua nở” để thanh trừng giới trí thức trong vụ Nhân văn Giai phẩm (1958). Trường Chinh cũng noi gương ấy mà đấu tố cha mẹ. Tố Hữu cũng kêu gọi “Giết, giết nữa, bàn tay không ngơi nghỉ” để “thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”! Trong biến cố “long trời lở đất” ấy, đảng đã thúc đẩy, cưỡng bức hàng vạn người Việt đấu tố nhau, hành hạ nhau, phản bội nhau (ngay cả trong gia đình) để thực hiện cái gọi là “đạo đức cách mạng”....

Thứ “đạo đức cách mạng” tạo nơi đảng viên tâm thức nô lệ, tâm địa tôi tớ, mù quáng vâng lệnh cấp trên như thế -dẫu có phải tác hại đến thân thuộc, đồng bào, tổ quốc mình- vẫn còn hoành hành. Có điều là -như vừa thấy- cấp trên ấy có khi là đảng CS đàn anh (cụ thể là Tàu cộng), có khi là đảng viên thượng tầng, có khi lại là “nhóm quyền lợi”, tư bản trắng hay tư bản đỏ nào đó... Không như thế thì tại sao Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đã vội ra công hàm 1958 công nhận hải phận 12 hải lý của Trung Quốc bao gồm 2 quần đảo nước Việt? Tại sao Bộ Chính trị đã im lặng khi Tàu cộng chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988, thời gian gần đây còn bỏ tù các công dân phản đối Bắc phương xâm lược và cấm tưởng niệm các tử sĩ đảo Gạc Ma ? Không như thế thì tại sao Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đã sang khấu đầu tạ lỗi, bái yết thần phục Giang Trạch Dân và Lý Bằng tại Thành Đô năm 1990 để “mở màn cho một thời kỳ Bắc thuộc nguy hiểm” (lời ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch), trong đó Trung cộng thao túng nền chính trị VN cho đến tận bây giờ. Tại sao Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng ngay từ năm 2001 đã đồng ý cho Trung Quốc (trong đó có những công ty bộn tiền) vào Tây Nguyên khai thác bauxite, ém quân phục sẵn, treo quả bom bùn đỏ trên đầu dân Nam bộ, bất chấp vô vàn lời khuyên, kiến nghị, thậm chí kháng thư của nhiều tướng lãnh, chuyên gia, nhân sĩ và dân thường? Không như thế thì tại sao Nguyễn Tấn Dũng và bộ sậu, ngay từ 2004 đã cho tiến hành nghiên cứu dự án điện hạt nhân tại Ninh Thuận và đến năm nay thì quyết tâm làm điện nguyên tử nhờ chuyên viên và kỹ thuật Nga lẫn Nhật, bất chấp sự cố nổ lò phản ứng tại hai quốc gia này, bất chấp các điều kiện hết sức bất thuận lợi (về tài chánh, khả năng chuyên môn, lương tâm liêm chính và ý thức trách nhiệm) phía VN, bất chấp kiến nghị cảnh báo của nhiều nhà khoa học tâm huyết và nhận định phản bác của nhiều công dân trong xã hội? Rõ ràng đối tượng để các lãnh đạo Hà Nội vâng lệnh và phục vụ không phải là nhân dân như khẩu hiệu “đảng CS là của dân, vì dân” và “cán bộ là đầy tớ nhân dân” luôn được tuyên truyền ra rả.

Đến giới gọi là “dân biểu” đang ngồi trong tòa nhà uy nghi mang tên Quốc hội, họ hầu như luôn luôn đạp dưới chân danh hiệu tôn quý “cơ quan quyền lực cao nhất” và quên đi thiên chức “thay mặt nhân dân, đồng bào” để trở thành “đảng biểu” vâng lời tối mặt Bộ chính trị. Họ từng mau chóng thông qua hai văn kiện hết sức mờ ám và bất bình đẳng: Hiệp định biên giới năm 1999 và Hiệp định vịnh Bắc bộ năm 2000, bất chấp phản đối của nhiều tầng lớp nhân dân lúc đó. Đến vụ bauxite, khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố việc khai thác thứ quặng này tại Tây Nguyên là “chủ trương lớn của Đảng” ngày 04-02-2009, thì Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng lập tức cho ý kiến ủng hộ dẫu có thể đoán biết nguy cơ bom bùn đỏ và nguy cơ Tàu cộng xâm nhập yếu huyệt Tổ quốc. Tới ngày 25-11-2009, gạt bỏ những lời chỉ trích đến từ phía các cử tri từng “bầu” mình, Quốc hội VN đã chấp thuận dự án xây 2 nhà máy điện hạt nhân. Hãng thông tấn AFP cho hay hôm đó dự luật về điện hạt nhân đã được 77% số đại biểu thông qua, dù tuyệt đại đa số họ chẳng hề biết gì về các nguy cơ hay bất lợi của kỹ thuật này. Họ chỉ cần biết đảng muốn là đủ!

Nhưng phải nói thứ đầy tớ cần mẫn nhất hiện thời -không phải của dân như khẩu hiệu “vì nước quên thân vì dân phục vụ” nhưng là của đảng đúng với danh hiệu “thanh gươm và lá chắn bảo vệ chế độ” được Tổng bí thư phong tặng hôm 02-04- đó chính là công an! Mấy thập niên gần đây, kể từ khi mở cửa kinh tế, lực lượng này đã bày tỏ lòng khuyển mã với đảng, với các đảng viên cao cấp, với các đảng bộ địa phương, với nhà cầm quyền sở tại… qua việc đàn áp hàng ngàn cuộc biểu tình đình công của công nhân, giải tán hàng ngàn cuộc tụ tập khiếu kiện của nông dân, ngăn chặn hay sách nhiễu hàng chục cuộc xuống đường chống xâm lược của nhân dân, đánh đập thân thể hay cướp bóc cơ sở của các vị tu hành (như linh mục Hoa ở Kontum, linh mục Bình tại Hà Nội…); qua việc hỗ trợ bọn cường hào ác bá, nhóm đại gia tư bản… để cướp công sức và tài sản của nhân dân, như tại Tiên Lãng Hải Phòng đầu năm nay, và tại Văn Giang, Hưng Yên cách đây một tuần, với tất cả sự tàn bạo được buông cương, đúng với châm ngôn tự đặt: “chỉ biết còn đảng còn mình”.

Theo bình luận gia Ngô Nhân Dụng, “đó là một khẩu hiệu làm cho tất cả những người công an phải cảm thấy nhục nhã… Nỗi nhục nhã thứ nhất là nó đặt ra một điều kiện tồn tại cho bản thân mỗi người công an và tất cả lực lượng công an dính chặt với sinh mạng của một đảng chính trị chứ không nhân danh một nghĩa vụ nào cao hơn, lớn hơn. Mỗi đảng nào cũng chỉ là một nhóm người. Gắn bó sinh mạng của mình vào một nhóm người tức là chịu làm tay sai, làm “chó săn” cho bọn họ, chứ không phục vụ một lợi ích nào của chung quốc gia, dân tộc. Nỗi nhục thứ hai là cái tiếng xấu “bất trung, bất nghĩa” không thể chối cãi được. Những người công an sống bằng đồng tiền do hơn 80 triệu người dân đóng góp, nếu không có người dân làm việc, tạo ra của cải, đóng thuế, thì tất cả cái đảng mà họ đang bảo vệ chỉ toàn những người chỉ tay năm ngón không thể làm gì ra của cải, tiền bạc, để trả lương cho họ nuôi vợ con. Nhưng họ lại đi lo bảo vệ một bọn ăn trên ngồi chốc đó, không cần biết đến nguyện vọng của người dân, giẫm chân trên nỗi thống khổ của người dân, tạo thêm bao nhiêu cay đắng khác cho dân… Nỗi nhục nhã thứ ba là chính những người công an đang bị những kẻ nắm đầu họ coi họ chỉ toàn là một bọn không biết suy nghĩ; một đám ngu si. Ngu si vì chỉ biết tham lợi trước mắt mà không trông thấy mối nhục muôn đời; nhắm mắt nghe lệnh bảo vệ một chế độ mà không tự hỏi tương lai chính mình và con cháu mình sẽ ra sao”.

Cũng cần nói thêm vài hạng nô bộc khác. Đó là giới báo chí truyền thông lề phải. Mang danh hiệu cao quý “Tôi tớ của sự thật”, họ đã trở thành “Tôi tớ của đảng” với niềm tự hào đáng xấu hổ: “Báo chí cách mạng”. Báo chí cách mạng nên phải theo đạo đức cách mạng, phải có những bài báo tâng bốc lãnh đạo, tô hồng chính sách, ủng hộ chủ trương, vu khống chửi rủa kết án các công dân bị đảng coi là “phản động”, hoặc phải lặng im thin thít khi nhân dân bị đàn áp vì phản đối trò cướp bóc của các đảng viên tư bản như trong vụ Ecopark mới rồi. Một giới nữa là những lãnh đạo tinh thần mà tinh thần đã bị đảng lãnh đạo. Là “ngôn sứ của Thiên Chúa”, “sứ giả của Đức Như Lai”, đáng ra họ phải dám lên tiếng cho sự thật và bênh vực cho lẽ phải, trước ai cả và hơn ai cả, như tín đồ lẫn người dân mong đợi trong cái xã hội tràn ngập gian dối và bất công này. Nhưng vì muốn an thân sung sướng, sợ bị phanh phui đời tư, hoặc ưa thành công bề ngoài như tổ chức lễ hội linh đình, xây dựng cơ sở hoành tráng, họ đã dửng dưng trước nỗi khổ của đồng bào hay đồng đạo, lặng im trước sai lầm và tội ác của cường quyền, bất biết những nguy cơ của dân tộc và đất nước.

Nếu các lãnh đạo tinh thần mà như thế, họ đã đồng lõa với tội ác lớn nhất của đảng Cộng sản: làm cho toàn dân u mê đầu óc, ủy mị tâm hồn và bạc nhược ý chí, nghĩa là trở thành một đám tôi tớ, bầy đàn nô lệ, để đảng có thể thống trị dài lâu.

BAN BIÊN TẬP
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 146 (01-05-2012)


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

CSVN hăm dọa, ngăn cấm GHPGVNTN tổ chức Đại lễ Phật Đản


Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 60063 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail : pttpgqt@gmail.com
Web : http://www.queme.net
---oOo---


THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 2.5.2012

Hăm dọa, ngăn cấm GHPGVNTN tổ chức Đại lễ Phật Đản tại Huế, Đà Nẵng, Phú Yên, Bình Thuận, v.v… Hòa thượng Thích Thiện Hạnh kêu gọi Phật tử Huế sẵn sàng Tọa kháng phản đối

PARIS, ngày 2.5.2012 (PTTPGQT) - Vào ngày 29.4 vừa qua, Văn phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) Hải ngoại tại Hoa Kỳ được hoàn toàn tự do tổ chức trang nghiêm Đại lễ Phật Đản Phật lịch 2556 tại chùa Điều Ngự, thành phố Westminster, tiểu bang California, Hoa Kỳ, với sự tham dự của trên 4000 Phật tử.

Thì cũng trong hai ngày 29.4 và 30.4, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế nhận được liên tục các tin khẩn đến từ Viện Hóa Đạo trong nước về tình trạng hăm dọa và đàn áp gia tăng tại các tỉnh Thừa thiên – Huế, Quảng Nam – Đà Nẵng, Phú Yên, Bình Thuận…, mà mục tiêu là Ủy ban Nhân dân và công an ra lệnh ngăn cấm tổ chức Phật Đản.

Bản “Báo cáo tình hình tổng hợp”, viết ngày 29.4, của Hòa thượng Thích Thanh Quang, Tổng Thư ký Viện Hóa Đạo khẩn trình lên Đức Đệ ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ và Hòa thượng Thích Viên Định, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, cũng như “Thư Khẩn trình”, viết ngày 30.4, của Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại Diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế kiêm Trưởng Ban Tổ Chức Phật Đản đã cho biết nhà cầm quyền Cộng sản đàn áp tổ chức Phật Đản như sau :

Tại Thừa thiên – Huế

Ban Trị Sự Gíao hội Phật giáo Nhà Nước phối hợp với Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thừa Thiên - Huế thực hiên Đại Lễ Phật Đản 2012 làm nền cho việc tuyên truyền “Năm Du lịch Quốc gia”, nên cho giăng cờ đèn tràn ngập thành phố và hai thị xã Hương Trà (cửa ngõ phía bắc Thành Phố ) và thị xã Hương Thủy ( của ngõ phía Nam Thành Phố ) để phô trương cái gọi là “tự do tôn giáo”.

Trong lúc đó, để đánh dấu 37 năm, ngày Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị Cộng sản đặt ngoài vòng sinh hoạt tôn giáo, tại Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Các chùa trực thuộc GHPGVNTN tỉnh Thừa Thiên Huế như Long Quang, Kim Quang, Phước Thành, Phước Hải, Bảo Quang, Thọ Đức đều thiết trí lễ đài Phật đản như mô hình của lễ đài chính tại tổ đình Quốc Ân, với dòng chữ “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất” chạy quanh quả địa cầu, mang ý nghĩa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất hiện nay đã có mặt trên 80 quốc gia ở khắp năm châu bốn bể, chứ không phải chỉ riêng ở Việt Nam.

Sau khi biết được thông tin về việc các tự viện thuộc GHPGVNTN tại tỉnh Thừa Thiên Huế sẽ thiết kế lễ đài Phật đản theo mô hình như trên, thì nhà cầm quyền địa phương đã chỉ thị cho các cán bộ đến tại tư gia của các nghệ nhân thiết kế quả cầu mà Ban Đại Diện đã ký hợp đồng thực hiện, nhằm răng đe, hù dọa và bắt họi ký vào biên bản không được làm, nếu tiếp tục sẽ bị xử phạt.

Thế nhưng bất chấp mọi hăm dọa, bảy quả địa cầu cũng dần dà hoàn tất tốt đẹp, dự tính sáng ngày 24/4/2012 tất cả các chùa đồng loạt dựng lễ đài. Đang tiến hành thì vào ngày 26/4/2012, chính quyền Thừa Thiên Huế chỉ thị cán bộ các phường đến từng chùa một, với lực lượng hùng hậu các ban ngành để đàn áp, sách nhiễu và ép buộc phải tháo gỡ dòng chữ “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất” trên các câu biểu ngữ và biểu tượng nơi lễ đài, với lí do “GHPGVNTN bất hợp pháp”.

- Ngày 15.4.2012, đại diện chính quyền thị xã Hương Trà và thị trấn Tứ Hạ đến Tu Viện Long Quang hạch xách Đại Lão Hòa Thượng Viện Chủ Thích Như Đạt tại sao Ngài lại thiết trí quả địa cầu với hàng chữ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT. Ngài dõng dạc trả lời: Các anh thừa biết chúng tôi là thành viên của GHPGVNTN cho nên chúng tôi phải danh chính ngôn thuận nêu tên Giáo hội của mình. Không lẽ chúng tôi viết “Đảng Cọng Sản Việt Nam Quang Vinh” hay sao?

- Ngày 26.4.2012, Ủy Ban Nhân Dân phường Vĩnh Ninh đạt Giấy Mời Đại Lão Hòa Thượng Thích Diệu Tánh, Viện Chủ Tổ Đình Quốc Ân đến làm việc, Hòa Thượng ủy quyền Thượng Tọa Trú Trì Thích Minh Chơn đến Ủy Ban. Tại đây, Ủy ban đưa ra các yêu sách về tổ chức Đại Lễ Phật Đản, nói rằng Ông Nguyễn văn Cao, Chủ Tịch Tỉnh chỉ thị làm Lễ Phật Đản trong khuôn khổ Phật Giáo thuần túy, không được dùng những hình thức mà nhà nước không công nhận như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất… chẳng hạn. Thượng Tọa liền đáp: năm ngoái làm thế nào thì năm nay chúng tôi làm y như vây. Ủy ban phản bác: năm ngoái Ôn Diệu Tánh làm, còn năm nay Thầy làm là khác nhau rồi. Thầy Minh Chơn không chấp nhận khi đáp: Ôn làm hay tôi làm lễ Phật Đản thì có gì khác nhau? Lễ Đài này năm ngoái cũng như năm nay là của GHPGVNTN Tỉnh Thùa Thiên - Huế chứ không riêng của Tổ Đình Quốc Ân. Nói xong, Thượng Tọa ra về.

- Cùng ngày, một phái đoàn gồm 5 người đại diện cho 5 ban ngành của chính quyền xã Thủy Xuân đến Chùa Thọ Đức, nói là đi thăm Phật Đản. Nhưng sau đó lại lập biên bản buộc Hòa Thượng Trú Trì Thích Chơn Phương phải triệt phá Lễ Đài cùng giòng chữ GHPGVNTN. Hòa Thượng hỏi : sao các ông dối trá vậy, ban đầu nói đi thăm Phật Đản, tôi mừng chưa hết, thì mấy ông lại quay ra lập biên bản. Nếu các ông muốn triệt phá Lễ Đài thì triệt phá luôn cả bàn Phật của tôi đi, tôi không bao giờ ký một biên bản phi pháp như thế.

- Cùng ngày, một phái đoàn cũng của xã Thủy Xuân đến Chùa Bảo Quang với cùng mục đích buộc Hòa Thượng Trú Trì Thích Chơn Niệm triệt phá Lễ Đài nhưng Hòa Thượng không tiếp, nói vì bận điều hành công việc tại Lễ Đài chính.

- Đặc biệt nhất là sáng ngày 28.4.2012, trong khi Hòa Thượng Thích Chí Thắng bận công tác tại Lễ Đài Chính thì một đoàn của chính quyền do ông Tài - Phó Chủ Tich phường Thủy Phương thị xã Hương Thủy đến Chùa Phước Hải nơi Hòa Thượng Chí Thắng trụ trì, lập biên bản buộc chư tăng phải triệt phá Lễ Đài trước ngày 30.4, nếu không triệt phá, chính quyễn sẽ cưỡng chế, Đại Đức Thích Minh Siêu tri sự chùa và chư Tăng cương quyết không ký biên bản.

Trước tình hình nghiêm trọng nêu trên, sáng ngày 29.4.2012, Ban Đại Diện GHPGVNTN Tỉnh Thừa Thiên - Huế liền triệu tập phiên họp khẩn cấp tại Tổ Đình Quốc Ân do Đại lão Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại Diện chủ tọa để thảo bàn các biện pháp đối phó nhằm bảo vệ tính thiêng liêng của ngày Phật đản đã được tổ chức 2000 lần trên đất nước Việt Nam.

Hội Nghị thông qua 3 quyết định:

- Thứ nhất, Cương quyết không ký biên bản, không thi hành lệnh chính quyền địa phương triệt hạ Lễ Đài, vì GHPGVNTN là một tổ chức mang tính Toàn Quốc và Quốc Tế. Ai muốn cấm tổ chức Đại Lễ Phật Đản của GHPGVNTN thì phải có văn bản chính thức của Nhà nước trung ương. Chính quyền địa phương không đủ tư cách và thẩm quyền ra lệnh. Khi nhận được văn bản của Nhà nước, Ban Đại Diện sẽ đệ trình lên Hội Đồng Lưỡng Viện để có biện pháp giải quyết.

- Thứ hai, Nếu Chính quyền tỉnh Thừa Thiên - Huế vẫn làm càn thì yêu cầu chư Tăng cùng Phật Tử Huế đấu tranh bất bạo động chống lại sự cưỡng bức của chính quyền bằng cách đắp y áo, chắp tay niệm Phật, ngồi tọa kháng.

- Thứ ba, Khi có đàn áp và khủng bố, yêu cầu chư Tăng và Phật Tử các Chùa y áo trang nghiêm, mang quả địa cầu với hàng chữ GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT đưa về Tổ Đình Quốc Ân để cùng nhau cử hành lễ vào lúc 6g sáng ngày Rằm tháng tư âm lịch, tức 5.5.2012, rồi hỏa thiêu các quả địa cầu để cúng dường Đức Thế Tôn. Nếu trên đường đi bị ngăn chận hay bị hành hung yêu cầu Chư Tăng và Phật Tử chấp tay ngồi yên tại chỗ tọa kháng, cầu nguyện, chống lại hành động kỳ thị tôn giáo, xúc phạm niềm tín ngưỡng thiêng liêng của tăng ni, tín đồ Phật giáo và nhân dân Việt Nam.

Tại Quảng Nam Đà Nẵng:

Chính quyền đã tăng cường lực lượng phong tỏa các con đường dẫn đến Chùa Giác Minh.

Đặc biệt tối 28.4.2012 Ủy Ban Nhân Dân Phường Bình Hiên, thành phố Đà Nẵng đã triệu tập đại diện các hộ dân đến họp để phổ biến các chính sách của nhà nước. Riêng Chùa Giác Minh thì lại mời toàn thể Chư Tăng Ni đến họp.

Biết đây là kế hoạch thường lệ của chính quyền khích động nhân dân đấu tố Chùa Giác Minh, nên Chư Tăng Ni đã thỉnh xin Hòa Thượng Trú Trì Thích Thanh Quang, đương kim Tổng Thư Ký Viện Hóa Đạo, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên kiêm Chánh Đại Diện GHPGVNTN Tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng, không nên tham dự, nhất là vì Ngài đang đau yếu. Chư Tăng đã cử Thầy Thích Đồng Lai, đại diện Chư Tăng Ni đến họp. Quả đúng như dự đoán, sau khi phổ biến qua loa một vài chính sách, đại diện chính quyền lên tiếng hỏi có biết vì sao Chùa Giác Minh bị phong tỏa không cho người ra vào ? Tức khắc một đại diện dân (cò mồi) đứng dậy lên án nào là Hòa thượng Thích Thanh Quang không chấp nhận nguyên tắc chung của nhà nước, tham gia Giáo hội Phật giáo Nhà nước, mà lại phục vụ GHPGVNTN, một Gíao hội không được thừa nhận, nào là Thầy Thanh Quang độc tài… Thừa biết màn đấu tố đang lớp lang trình diễn theo cái gọi là “quần chúng nhân dân tự phát”, nên Thầy Đồng Lai bỏ buổi họp ra về.

Hiện nay tại Tổ Dân phố nằm ngay trước chùa Giác Minh đã đặt một camera thường trực chĩa vào chùa Giác Minh để quay hình những ai bén màng đến gần cổng chùa, và một người ngồi ngay cửa sổ ghi số xe, những cán viên khác khoảng 20 người thì ngồi trước cổng chùa và các quán cafe, quán bún sát cổng chùa để hành động khi có người ra vào, đẩy tình trạng chùa Giác Minh vào thế nội bất xuất, ngoại bất nhập. Khiến chùa lâm tình trạng như mất nay qua là cấm chỉ tổ chức Đại lễ Phật Đản.

Tại Phú Yên (Tuy Hòa)

Thượng Tọa Thích Giác Hiếu – Chánh Đại Đại Diện GHPGVNTN - cho biết đông đảo đồng bào Phật Tử và Huynh Trưởng Gia Đình Phật tử đã bị chính quyền mời đi làm việc, buộc cam kết không được đến trụ sở GHPGVNTN tại Phú Yên tham dự Lễ Phật Đản.

Tại Tỉnh Bình Thuận

Thượng Tọa Thích Thông Hải, Đặc ỦyThanh Niên Ban Đại diện GHPGVNTN, đã bị Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh mời bằng khẩu lệnh đến làm việc, Để tỏ thiện chí Thượng Tọa đã được hai Huynh Trưởng hộ tống đến Ủy Ban, trong buổi làm việc chính quyền đã buộc Thượng Tọa và Ban Đại Diện GHPGVNTN Tỉnh Bình Thuận không được Tổ chức Lễ Phật Đản theo tinh thần GHPGVNTN như ở Thừa Thiên Huế, nếu không thì Chính quyền sẽ có thái độ thích đáng. Thượng Tọa đã bày tỏ quan điểm của GHPGVNTN và ra về như Thông Cáo Báo Chí của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế phổ biến hôm 28.4.2012.

Tại các Tỉnh khác

Do sự kềm kẹp, sách nhiễu, khủng bố trong nhiều năm qua, cho nên các Ban Đại Diện GHPGVNTN tại địa phương không thể tổ chức Đại Lễ Phật Đản bình thường như ước nguyện. Tuy nhiên chư Tôn đức Tăng Ni vẫn tôn trí Lễ Đài và thực hiện chương trình Đại Lễ trong điều kiện khó khăn để đồng bào Phật Tử tùy duyên tham bái.

Kính trình Đức Đại Lão Hòa Thượng Đệ Ngũ Tăng Thống, Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo cùng Chư Tôn Đức trong Hội Đồng Lưỡng Viện các tin tức nêu trên đã kiểm chứng chính xác, để chư Tôn đức thẩm tường, đổng thời xin Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế phổ biến để đồng bào Phật Tử trong và ngoài nước được theo dõi.

Lễ Thọ cấp của Gia Đình Phật tử

Nhân đây cũng xin kính trình lên chư Tôn Hội Đồng Lưỡng Viện nội dung Thư Trình của Huynh Trưởng Nguyên Chánh Lê Công Cầu, Vụ Trưởng Gia Đình Phật Tử Vụ về việc thọ cấp nhân đại lễ Phật Đản:

- Tại Thừa thiên – Huế, cho dù đứng trước tình hình khó khăn, đàn áp như vậy, Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật Tử Thừa Thiên đã long trọng tổ chức Lễ Thọ Cấp cho 18 Huynh Trưởng Cấp Tín tân thăng vào sáng mồng 8 tháng tư âm lịch (28.4.2012) dưới sự chứng minh của Hòa Thượng Thích Thiện Tánh, Chánh Thư Ký Ban Đại Diện GHPGVNTN Thừa thiên – Huế.

- Đồng thời tại tỉnh Khánh hòa, Hòa Thượng Chánh Đại Diên GHPGVNTN Tỉnh Khánh Hòa Thích Tâm Trí đã chuẩn y văn bản của Ban Hướng Dẫn Gia Đình Phật tử Khánh Hòa cho 3 Huynh Trưởng điều chỉnh Cấp Tấn, 2 Huynh Trưởng được tấn phong vào hàng Huynh Trưởng Cấp Tấn tân thăng và 1 Huynh Trưởng được xếp vào hàng Huynh Trưởng Cấp Tín tân thăng. Sự kiện nầy đã được Hội Đồng Xếp Cấp Trung Ương Gia Đình Phật Tử Việt Nam niên khóa 2012 chuẩn y và được Hòa Thượng Thích Thanh Quang, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên thừa ủy nhiệm Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo duyệt y. Lễ thọ cấp sẽ được thực hiện trong dịp lễ Phật Đản nầy.

- Tại Cam Ranh, Huynh Trưởng Cấp Tấn thâm niên, đương kim Trưởng Ban Hướng Dẫn Cam Ranh, đã lên án sự phản bội GHPGVNTN của Tổ chức Gia Đình Phật tử do anh Nguyên Tín Nguyễn Châu làm Trưởng Ban. Đồng thời phản đối chư Tăng Cố Vấn Giáo Hạnh tại chùa Già Lam đưa Tổ Chức Gia Đình Phật tử của anh Châu đi sâu vào việc phản bội GHPGVNTN bằng cách thành lập một Hội Đồng Cố Vấn Giáo Hạnh do Hòa Thượng Thích Đức Chơn làm Thượng Thủ là điều không hề được quy định trong Nội Quí Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Để chứng minh tinh thần nêu trên, Huynh trưởng Tôn Thất Phú đã rời bỏ anh Châu, trở về sinh hoạt với GHPGVNTN và đã được Hòa Thượng Chánh Đại Diện tỉnh Khánh Hòa đề cử vào chức vụ Đặc Ủy Thanh Niên nhiệm kỳ 2012-2016.




* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Cốc trà đá và chiếc Camry


Sự bọt bèo của những khoản lót tay “cốc trà đá”, hay “mũi tiêm không đau” đang một mặt khiến những người dân ngày càng bần cùng hóa về mặt niềm tin, vừa là nụ cười nhạo báng với ý tưởng về những khoản tiền “dưỡng liêm”


Cơ quan điều tra Vĩnh Phúc vừa tiến hành bắt tạm giam nguyên bí thư Thành ủy, chủ tịch UBND TP Vĩnh Yên, ông Lại Hữu Lân về hành vi “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Cùng với việc bắt người, chiếc Toyota Camry BKS 30T-7703 cũng bị tạm giữ. Đây là “món quà” mà một bị can tặng cho ông Lân, thời điểm đó đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Vĩnh Yên, sau khi lấy được 25,5 ha đất nông nghiệp tại phường Đồng Tâm lập dự án trang trại, sau đó chuyển đổi thành đất đô thị để bán kiếm lời.

Món hối lộ “lớn nhất trong ngày” này gấp hàng trăm ngàn lần so với giá trị tối thiểu mà một hành vi “tham nhũng vặt” đã, đang, và sẽ thực hiện.
Cũng trong ngày hôm qua, Báo cáo Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh, được UNDP công bố tại Hà Nội, đưa ra một con số giật mình. Giật mình không phải là có tới 31% cho rằng có tình trạng nhận hối lộ trong dịch vụ y tế công. Nguy hiểm không phải vì 29% thừa nhận đưa tiền để xin việc vào làm trong khu vực nhà nước. Báo động cũng không nằm ở chỗ 21% bị hành tiền khi xin cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hay chuyện muôn thủa là “chiếc phong bì cho cô giáo”. Đáng giật mình, đáng báo động và thực sự nguy hiểm là ở “5 ngàn đồng”, số tiền chỉ đủ mua cốc trà đá, mà người dân ở Điện Biên phải “chi ngoài quy định” cho y bác sĩ.

Có thể hiểu sao về số tiền hối lộ bằng “cốc trà đá” này?

Có lẽ đây là “tiền hở”, không để trong phong bì. Không ai mua chiếc phong bì 500 đồng chỉ để đựng khoản tiền 5 ngàn đồng cả. Và chỉ có thể hiểu là những người dưới đáy xã hội, sống gần như tự cung tự cấp ở một vùng non cao rừng sâu không còn tiền để “chi ngoài quy định” cho bác sĩ. Đưa xong “cốc trà đá” có lẽ họ chỉ còn lại đôi bàn tay trắng và nhận lại một mũi tiêm vẫn đau như thường. Còn những nhân viên công vụ, đến “cốc trà đá” của cũng ngửa tay ra nhận thì có lẽ, tham nhũng vặt không từ thứ gì, không chừa một ai.

Có người nói chính những người đưa phong bì cũng có lỗi, chính họ làm hư cán bộ. Rằng việc “ép cán bộ phải nhận cho bằng được” là tiếp tay cho cái xấu. Là tạo ra một thái độ thỏa hiệp. Nhưng suy cho cùng, nếu như người dân không bị sự sách nhiễu, tha hóa của đội ngũ công bộc vây hãm đến nghẹt thở, thì làm sao phải đưa hối lộ, ngay cả và dù chỉ là “cốc trà đá”.

Trả lời Tuổi trẻ 3 hôm trước, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh tư tưởng của nghị quyết TƯ 4: Từng cá nhân phải tự liên hệ xem mình có khuyết điểm hay không. Nếu chỉ nói anh này, anh kia có khuyết điểm mà bản thân mình hay cấp mình chẳng có khuyết điểm gì là không được. Chúng ta đang nói đến “một bộ phận không nhỏ…” thì bộ phận này ở đâu phải được chỉ ra cụ thể. Nhóm lợi ích nằm ở đâu cũng phải được chỉ ra. Đó là nhìn thẳng vào sự thật, không được né tránh.

Có lẽ, vấn đề ở đây không chỉ là những “cốc trà đá”, không chỉ là “tham nhũng vặt”, dù chuyện “cốc trà đá” nhan nhản khắp nơi: Ngoài đường, trong công sở, cửa sau, và từ lâu, cũng là chuyện thường ngày ngay cả trong trường học, bệnh viện. Và chính sự bọt bèo của những khoản lót tay “cốc trà đá”, hay “mũi tiêm không đau” đang một mặt khiến những người dân ngày càng bần cùng hóa về mặt niềm tin, vừa là nụ cười nhạo báng với ý tưởng về những khoản tiền “dưỡng liêm”.

Sự liêm chính của đội ngũ nô bộc, sự chính danh của nền hành chính công, và xa hơn là uy tín của một chế độ, một quốc gia đang bị gặm nhấm, hủy hoại bởi những hành động ngửa tay trước kể cả những “cốc trà đá”.

Nhưng khoản hối lộ “Cốc trà đá”, hay “mũi tiêm không đau” 10 ngàn đồng, dù bé tí, hoặc nằm kín đáo trong chiếc phong bì, vẫn là thứ người dân có thể thấy được, vì họ chính là những nạn nhân trực tiếp. Những chiếc Camry, thứ quà sang trọng, to đoành và đỗ công khai trong sân nhà ông Chủ tịch Vĩnh Yên, những người thuộc về “bộ phận không nhỏ”- mới là thứ mà người dân không thể thấy, không thể biết.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn







* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tuyên bố về việc cưỡng chế giải tỏa đất đai Văn Giang bằng vũ lực


Nếu đồng ý với Tuyên bố này, xin cho biết họ tên, địa chỉ, nghề nghiệp và gửi đến: BauxiteVN_Petition@yahoo.com. Khi công bố, Bauxite ViệtNam chỉ ghi tỉnh (đối với người trong nước) hay nước (đối với người ở hải ngoại).
Bauxite Việt Nam
Vụ cưỡng chế giải tỏa đất đai bằng vũ lực diễn ra sáng 24/4/2012 ở địa bàn huyện Văn Giang, Hưng Yên đang gây xúc động mạnh mẽ tất cả những người Việt Nam có lương tri, dấy lên nỗi lo lắng chưa từng có trong mọi người dân Việt biết suy tư về vận mệnh đất nước.

Cho đến hôm nay, đã có thể nhận rõ những sự thật đau lòng về bản thân vụ Văn Giang cũng như những sự thật nguy hiểm đối với đất nước đã được phơi bày từ vụ này.

Để chứng tỏ quyền lực của chính quyền trong việc “hỗ trợ” một dự án kinh doanh tư nhân được Nhà nước bảo trợ thông qua những điều luật và điều khoản dưới luật đã và đang ngày càng bị công luận đồng thanh phản bác vì bản chất vi hiến, đi ngược lại quyền lợi của đại đa số nông dân, thành phần chủ yếu của nhân dân Việt Nam, thành phần từng là chủ lực quân của cuộc cách mạng và chiến tranh do Đảng Lao Động, Đảng Cộng Sản Việt Nam phát động và lãnh đạo trong nửa thế kỷ qua, chính quyền đã huy động hàng ngàn công an, cảnh sát vũ trang hùng hậu đàn áp cuộc chống đối giải tỏa của hàng trăm nông dân quyết bảo vệ mảnh đất thấm mồ hôi, nước mắt và máu, còn lưu giữ xương cốt của cha ông từ nhiều đời.

Những hình ảnh lan truyền khắp thế giới đã khiến tất cả những ai có Lương Tri Con Người phải phẫn nộ. Những kẻ vũ trang tận răng xông vào đe dọa bằng tiếng nổ và đánh đập vài người nông dân yếu ớt. Những tiếng khóc la của đàn bà, con trẻ làm đau nhói tim người. Những mảnh xương cốt cha ông bị máy ủi xới bật lên trên cánh đồng xanh tốt phút chốc tan hoang để lại một ấn tượng chua xót và tủi nhục. Đó là những tội ác Trời không dung, Đất không tha.

Những hình ảnh phơi bày trước con mắt nhân dân trong nước và thế giới sự đối đầu không khoan nhượng giữa bộ máy đàn áp của chính quyền với một bộ phận nông dân, sự bạo hành chỉ có thể áp dụng đối với kẻ thù của nhân dân. Nguy hiểm hơn nữa cho đất nước, qua vụ Văn Giang có thể thấy một đội ngũ mang danh công bộc của dân nhưng lại chống đối nhân dân với tâm lý không biết sợ, không biết thẹn, không biết đau biết nhục.

Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, khẩn thiết yêu cầu:

1/ Các cơ quan quyền lực cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa ViệtNamhãy chính thức bày tỏ quan điểm trước toàn dân về những vấn đề sau đây:

- Việc sử dụng bạo lực để giải tỏa đất ở Văn Giang ngày 24/4/2012 có vi phạm những quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam trong việc triệt để tôn trọng quyền mưu cầu hạnh phúc của cả một dân tộc được tự do sinh sống trên mảnh đất độc lập do xương máu của chính mình giành được?

- Việc giải tỏa gây chấn động tâm can hàng chục triệu người dân, trước hết là hàng chục triệu nông dân, chắc chắn sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng khó lường về an ninh chính trị của đất nước, để bảo vệ lợi lộc của một nhóm cá nhân chủ đầu tư, có phải việc nên làm của một nhà nước của dân, do dân, vì dân?

- Việc giải tỏa (nếu có) dựa vào những quy định luật pháp hiện hành đang là đối tượng phải sửa đổi của Luật Đất đai sắp tới có phải việc nên làm của một nhà nước thực sự có thiện chí hướng đến một Nhà Nước Pháp Quyền?

- Việc công khai đối đầu giữa lực lượng vũ trang mệnh danh “Công an nhân dân” với một cộng đồng nhân dân không chống đối chính quyền, chỉ tranh chấp quyền lợi với một nhóm lợi ích, có phá hoại nghiêm trọng khối đoàn kết dân tộc đang là vốn quý nhất của một nước nhỏ yếu trong cuộc chiến đấu lâu dài đòi lại và bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ trước một kẻ thù to lớn và đầy tham vọng?

2/ Các cơ quan quyền lực cao nhất hãy công bố rõ những người, những bộ phận chính quyền địa phương và trung ương chịu trách nhiệm về chủ trương và việc thực hiện vụ cưỡng chế giải tỏa trên.

3/ Xem xét lại toàn bộ dự án Ecopark để điều chỉnh những bất hợp lý, bất hợp tình trong dự án theo hướng ưu tiên lợi ích thực sự của Nhà nước và người nông dân có đất bị thu hồi.

4/ Yêu cầu các cấp chính quyền và doanh nghiệp Ecopark khẩn trương khắc phục những hậu quả của vụ cưỡng chế:

- Công khai xin lỗi, bồi thường cho những người dân bị đánh đập, ngược đãi trong vụ cưỡng chế.

- Làm lễ tạ tội những hương hồn đã bị đào mồ, phơi xương trắng; xin tạ lỗi với những hậu duệ của người chết, xin khôi phục mồ mả của cha ông họ.

- Đền bù thiệt hại của những hộ nông dân bị giải tỏa đất trong vụ cưỡng chế bằng các hình thức được họ chấp nhận.

Nếu Ecopark không thực hiện nghiêm chỉnh những điều nói trên đây, xin khẩn thiết đề nghị hết thảy những ai có tiền và đang muốn mua đất thuộc Dự án khu du lịch sinh thái của Doanh nghiệp Ecopark tại Văn Giang hãy nhất tề tẩy chay Dự án này nhằm biểu lộ tình thương yêu ruột thịt với đồng bào mình là những người nông dân đang lâm vào tình thế không còn đường sống, không còn đến nấm mộ của tổ tiên để được thờ phụng đúng với đạo lý, tín ngưỡng truyền thống hàng ngàn năm nay của người Việt Nam.

5/ Không được sử dụng lực lượng trị an của Nhà nước để cưỡng chế đất đai “hỗ trợ” những dự án không phục vụ lợi ích thật sự của quốc gia, an ninh, quốc phòng

6/ Nhanh chóng sửa đổi Luật Đất đai và những luật lệ liên quan đến việc giải phóng mặt bằng theo hướng đặt quyền lợi của người dân có đất và quyền lợi thực sự của quốc gia lên cao nhất, tuyệt đối không để các nhóm đặc quyền lợi dụng luật để cướp đất của dân với giá rẻ mạt.

Với tâm huyết bảo vệ lợi ích của quốc gia, dân tộc, trước hết là lợi ích của người dân lao động, với thiện chí xây dựng một nhà nước thực sự pháp quyền, của dân, do dân, vì dân, chúng tôi kêu gọi những người có trách nhiệm cao nhất của Nhà nước Việt Nam nghiêm túc đáp ứng những yêu cầu trên. Với thiện chí xây dựng một nền kinh tế thị trường đúng nghĩa, lành mạnh và nhân bản cho nước Việt Nam phát triển bền vững, chúng tôi yêu cầu các nhà đầu tư trong nước và quốc tế tôn trọng lợi ích chính đáng của người dân, không cấu kết với bọn tham nhũng trong chính quyền để mưu lợi lộc bất chính, bất nhân, bất nghĩa, điều sẽ xâm hại chính lợi ích lâu dài của các vị. Với thiện chí xây dựng hình ảnh người “Công an nhân dân” đúng nghĩa, chúng tôi kêu gọi các sĩ quan, chiến sĩ công an, cảnh sát bị điều động tham gia cưỡng chế đất đai của dân phải hết sức tôn trọng người dân trong mọi hành động, cử chỉ, lời nói, không mù quáng tuân theo những mệnh lệnh phi pháp, phi nhân của bọn tham nhũng nhân danh chính quyền, không để mình trở thành kẻ thù của dân, không gây nên nỗi căm hờn của dân vì đó sẽ là mối nguy khôn lường cho an ninh quốc gia.

Hà Nội, ngày Lao động quốc tế 1/5/2012

Bauxite Việt Nam

Danh sách ký Tuyên bố:

STT Họ và tên Nghề nghiệp Địa chỉ
1 Nguyễn Huệ Chi GS về hưu Hà Nội
2 Phạm Toàn Dạy học, viết văn, dịch sách Hà Nội
3 Nguyễn Thế Hùng GS TS, Trường Đại học Bách khoa, Đại học Đà Nẵng, Phó Chủ tịch Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam Đà Nẵng
4 Hoàng Hưng Nhà thơ TP.HCM
5 Hoàng Dũng PGS TS, Trường Đại học Sư phạm TP HCM TP.HCM
6 Phan Thị Hoàng Oanh Tiến sĩ TP.HCM
7 Nguyễn Đình Nguyên BS, Tiến sĩ Y khoa Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan, Sydney Úc
8 Hoàng Tụy Nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện IDS Hà Nội
9 Nguyên Ngọc Nhà văn Hà Nội
10 Phạm Duy Hiển GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Đà Lạt Hà Nội





* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tin chính thức: Các Blogger Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do sẽ ra tòa ngày 15/05/2012


Tin mới nhất Dân Làm Báo nhận được cho biết, ba blogger thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do là anh Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Phan Thanh Hải (AnhBaSG), chị Tạ Phong Tần (Công Lý Sự Thật) sẽ bị đưa ra xét xử phiên sơ thẩm vào lúc 08 giờ sáng ngày 15/05/2012, tại Tòa án Nhân Dân TP. HCM. Cả ba Blogger cùng bị cáo buộc tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN VN”, khoản 2 điều 88, với khung hình phạt nặng nề từ 10 đến 20 năm tù giam.

Đúng như nguồn tin trước đó cung cấp cho Danlambao, về thành phần tiến hành tố tụng trong phiên tòa sắp tới, ngồi ghế chủ tọa phiên tòa vẫn là Thẩm phán Vũ Phi Long, Phó chánh tòa hình sự Tòa án thành phố. Thư ký toàn án là ông Hà Đình Lăng, cán bộ tòa án.

Đại diện Viện Kiểm Sát là ông Nguyễn Quang Vinh, kiểm sát viên Viện kiểm sát TP. HCM. Hội thẩm nhân sẽ là hai ông Bùi Quang Viên, Đặng Phi Công.

Theo quyết định đưa vụ án ra xét xử do thẩm phán Vũ Phi Long ký, phiên tòa sẽ được xét xử công khai tại Trụ sở Tòa án Nhân Dân TP. HCM (địa chỉ: số 131, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Quận 1).

Các luật sư tham gia bào chữa là LS Hà Huy Sơn (VP Luật sư Trần Vũ Hải) bào chữa cho blogger Điếu Cày; LS Nguyễn Quốc Đạt (VP Luật sư La Bàn) bào chữa cho cả hai blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần; LS Nguyễn Thanh Lương (Cty Luật hợp danh Liên Đoàn) bào chữ cho chị Tạ Phong Tần; và LS Đoàn Thái Duyên Hải (VP Luật sư Hải Đoàn) bào chữa cho Blogger Phan Thanh Hải (Anhbasg).
Từ trái qua phải: Các Blogger Tạ Phong Tần, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) và Phan Thanh Hải
Theo tin từ gia đình, sau hơn một năm rưỡi biệt tích, vừa qua Blogger Điếu Cày đã được gặp mặt thân nhân.

Gia đình cho biết, tình trạng sức khỏe của Điếu Cày hiện nay “không tốt” vì bị giam giữ trong phòng tối, thiếu ánh sáng suốt cả một thời gian dài. Thêm vào đó, phía trại giam đã tịch thu kính lão của Điếu Cày không trả lại, vì vậy mà đôi mắt của anh đang bị tổn hại.

Mặc dù đang bị điều tra, nhưng anh vẫn bị phía trại giam ép mặc áo tù. Điều này cho thấy rõ sự phân biệt đối xử.

Trước đó, Điếu Cày đã đấu tranh bằng cách tuyệt thực suốt 28 ngày. Điều đó khiến anh phải vào bệnh viện cấp cứu, với 5 vết loét dạ dày và bị tổn thương ở cả gan, thận.

Blogger Điếu Cày khẳng định bản thân anh không làm điều gì trái với những quy định của Hiến pháp và pháp luật. Từ khi bị bắt giam trở lại đến nay, anh hoàn toàn từ chối làm việc và không ký kết vào bất cứ một biên bản nào. Vì vậy, cả trăm trang ghi lời khai hiện nay đối với hồ sơ vụ án Điếu Cày đều do công an dựng lên bằng cách gọi một tù nhân khác ký vào với tư cách “người làm chứng”. Như vậy, nội dung những lời khai của Điếu Cày nếu có thì cũng chỉ là bằng chứng ngụy tạo do CA dựng lên.

Ngoài ra, Điếu Cày nhắn nhủ bạn bè phải luôn thận trọng với những thông tin giả do phía công an dựng lên nhằm gây nhiễu loạn thông tin, đánh vào tâm lý mọi người.

Buổi gặp gỡ với gia đình có sự giám sát của công an, họ đe dọa "nếu không hỏi thăm sức khỏe đơn thuần thì sẽ ngừng cuộc thăm gặp" nên Điếu Cày không thể nói gì nhiều hơn.

Blogger Điếu Cày, tức nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, bị xử 3 năm tù về tội danh trốn thuế sau khi có các hoạt động và bài viết phản đối Trung Quốc xâm lấn chủ quyền VIệt Nam trên Biển Đông. Tháng 09/2009, Điếu Cày thành lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do cùng với sự tham gia của hai blogger là anh Phan Thảnh Hải, chị Tạ Phong Tần.

Tháng 10 năm 2010, Điếu Cày mãn hạn tù trốn thuế, nhưng anh vẫn tiếp tục bị biệt giam tới nay để tiếp tục bị truy tố về tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Đồng thời, cơ quan CA Việt Nam cũng tiếp tục bắt bớ hai Blogger Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần để điều tra về CLB Nhà Báo Tự Do

Trường hợp của blogger Điếu Cày và các thành viên CLB Nhà Báo Tự Do đã khiến quốc tế và các tổ chức bảo vệ nhân quyền lên án mạnh mẽ về việc chính phủ Việt Nam gia tăng đàn áp những tiếng nói đối lập.

Một số thông tin được tiết lộ từ Công an và Tòa án nói rằng, các thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự do có thể sẽ phải chịu những bản án rất nặng nề, với mức án tù giam có thể từ 12 đến 14 năm.

Theo blog Dân Làm Báo





* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc của con người bị chà đạp


Tháng 09-2011, sau 05 năm ở tù tôi được các anh an ninh và công an của xã, huyện, thành phố cho biết sẽ tạo điều kiện để tôi sinh sống. Trong các biên bản, tôi có nêu nhu cầu xây dựng một căn phòng nhỏ kề bên nhà cũ để ở; vì ba tôi đã trên 80 tuổi, cần chỗ yên tĩnh một mình để nghỉ ngơi.

Tôi lên Phòng Xây Dựng của xã xin phép xây nhà. Họ bảo chỗ tôi ở đang quy hoạch, không thể cho phép. Họ đưa ra tờ giấy photo copy công văn của TP HCM. Có mấy điểm cần liệt kê như sau:

1. Khu vực này từng có nhiều quy hoạch treo như vậy suốt mấy chục năm nay

2. Tờ photo họ đưa ra chữ mờ đến nỗi không đọc được ai ký, chức vụ gì, cũng chẳng có dấu đỏ nào chứng tỏ tờ giấy có giá trị pháp lý để thi hành áp dụng.

3. Trên thực tế khu vực này có hàng loạt nhà cửa, cơ xưởng đã và đang xây dựng suốt nhiều năm qua.

Phá nhà, ảnh minh họa
Tháng 10-2011 tôi làm đơn xin cất nhà gửi đến công an và UBND xã Xuân Thới Thượng, Hốc Môn, TP HCM. Suốt 06 tháng, tôi không hề nhận được câu trả lời của họ, mặc dù tôi đã cam kết tự tháo dỡ khi có lệnh di dời. Do nhu cầu cấp bách, ngày 06-04-2012 tôi tiến hành xây căn phòng kế bên nhà, có sự chứng kiến của công an và an canh gác trước nhà tôi.

Ngày 27-04-2012 06 thuyền nhân hồi hương bị bắt lên đồn công an điều tra về Hội Từ Thiện Bạch Đằng Giang và các hoạt động nhân đạo, gồm có: Phạm Bá Hải (là tôi), Đào Bá Lê, Trần Đức Nhã, Nguyễn Tự Thành, Nguyễn Hữu Huân, Nguyễn Văn Cường. Sau 01 ngày điều tra, họ không tìm ra chứng cớ gì để buộc tội, vì chỉ là các hoạt động nhân ái thuần túy. Nhưng điều đáng lên án hơn cả là họ nhân danh chính quyền, để cấm các hoạt động nhân đạo này. Kỳ thị, phân biệt, thi hành các biện pháp ngược đãi là sách lược chính quyền Việt Nam luôn áp dụng, đối với những thành phần họ cho rằng phải hy sinh cho họ, vì họ là đa số.

Điều 1 Tuyên Ngôn Nhân Quyền của LHQ ghi rõ: "Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm và vì thế phải đối xử với nhau trên tinh thần bác ái." Cộng đồng thuyền nhân hồi hương có trên 60 ngàn người đang đòi quyền sống bình đẳng, đang muốn giá trị nhân phẩm cuả mình được tôn trọng. Nhưng chính quyền Việt Nam làm ngơ. Công an, an ninh mời nhiều thuyền nhân làm việc và đe dọa, nếu họ cứ tiếp tục tục liên hệ nhận quà tương trợ của Hội Từ Thiện Bạch Đằng Giang. Suốt 07 tháng dài tôi bị công an gọi lên điều tra, mỗi lần gần như hết cả ngày. Họ đóng quân trước nhà, thường xuyên quấy nhiễu dò xét qua điện thoại, quay camera, tra hỏi ba tôi liên tục.

Tra vấn quấy nhiễu chưa đủ, công an an ninh Việt Nam tiếp tục ngăn cản quyền được sống của tôi. Sau cuộc bố ráp bắt 06 thuyền nhân để điều tra ngày 28-04-2012, ông chủ tịch ấp cùng hai thanh tra xây dựng kéo vào nhà tôi lập biên bản đình chỉ công việc xây cất, bất chấp sự phản đối không đồng ý ký vào biên bản của tôi. Uy lệnh của họ khiến công nhân sợ hãi bỏ dụng cụ ra về. Hôm nay tôi nhận được Quyết Định của Phó Chủ Tịch xã, ký ngày 02-05-2012 yêu cầu nội trong 03 ngày, tôi phải tự phá dỡ nhà đang xây, nếu không sẽ bị cưỡng chế phá dỡ.

Qua các việc:

1. Xin cất nhà không được trả lời.
2. Hoạt động nhân đạo bị cấm.
3. Quyết định cưỡng chế phá dỡ.

Việt Nam một lần nữa chứng tỏ cho thế giới thấy rõ họ là một nhà nước bạo quyền, chà đạp vào quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc của con người.

© Phạm Bá Hải
___________________________________________

Phụ chú:

Biên bản cấm xây dựng nhà và quyết định tháo dỡ nhà




Theo Dân Luận



* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều