Chùm thơ tình nho nhỏ dễ thương - Phạm Ngọc Thái

14:04 |
ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA

Trời không mưa áo em đâu có ướt
Chỉ ướt lòng em: cô gái nhỏ của anh!
Em ngả vào anh mà hình như có khóc...
Tiếng con tim thật rõ bên mình.
Mùa thu đã qua ta nghe lá rụng
Buổi cuối cùng em đến để chia tay
Ngày mai em lấy chồng phải xa vĩnh viễn
Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi?
Kìa không mưa mà áo anh lại ướt,
Mùa thu đi... sao nắm mãi bàn tay?
Ai nói tình gió mây sẽ quên trong chốc lát
Bao năm trời hồn anh vẫn mưa bay...
Tại đêm đó không mưa hay bởi vì anh nhớ
Phố vắng em buốt giá cả canh dài
Em dại lắm lấy chồng làm chi vội
Đưa em sang sông rồi lòng mới biết đã yêu ai!
Ta lại bước lang thang trên phố ấy
Đến mỗi gốc cây có vệt cũ em ngồi
Tiếng hát xưa đưa bờ hồ gió thổi
Bóng với mình đi mãi tới ban mai...
Cứ tưởng buổi cuối cùng em đến... đã chia tay?

                              Phạm Ngọc Thái
                        Hà Nội - Đêm 19/11/2010

        Đêm đó tôi rất thèm viết một bài thơ tình trong mưa, nhưng chờ mãi, chờ mãi... mà trời lại không mưa. Thôi viết thơ về một đêm không mưa vậy - thỉ thơ tình trong đêm không mưa cũng là thơ mưa mà?... và bài thơ "Đêm nay trời lại không mưa" của tôi đã được ra đời như thế!

KÍ ỨC MÙA THU

Mùa thu khuấy lên bao kí ức
Xác thời gian trôi trên tóc em
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
Lá vàng rơi mênh mông.

Em đi qua mùa thu không gian
Trăng mặc đồi con gái
Nhớ đến lâu cái hương con gái
Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
Đêm chia tay em dúi cả vào anh
Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
Mây lãng phiêu mãi không về.

Giờ đây chắc trên đồi thông đó
Gió vu vi và trăng vu vơ
Em đi trong trăng mùa thu thổi gió


CÂYHOA BẰNG LĂNG TRONG MƯA

Cứ cô đơn tắm sũng dưới mưa trời
Bằng lăng đứng một đời tím tái
Em hay là anh đấy?
Mà con tim
                      rơi giữa mưa bay…


      ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY

Tình để lại vết thương không lành được
Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan...

Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
Nông nỗi đời người để đâu cho hết
Tình thơ ngây! Tình sao mãi thơ ngây!

Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
Đôi mắt từ xa đã nhận ra người...
Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
Em có nghe gió hồ Tây đang thổi
Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...

                                Đêm 2012
                          Phạm Ngọc Thái


-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...

Đọc tiếp…

Có phải Obama đã phản bội một người hùng Trung Quốc?

12:48 |
Frida Ghitis - Đặc biệt cho CNN


(CNN) - Khi người mù bất đồng chính kiến Trung Quốc Trần Quang Thành (Chen Guangcheng) tổ chức cuộc trốn thoát ly kỳ khỏi nơi bị bắt giữ, ông đã tìm sự bảo vệ của người Mỹ tại Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Bắc Kinh. Sáu ngày sau đó, khi ông Chen rời toà đại sứ đến một bệnh viện địa phương, mọi việc tưởng như các viên chức Mỹ đã tìm được một giải pháp, như Bộ Ngoại giao nhận định, “phản ánh sự lựa chọn của ông ấy và giá trị của chúng tôi.”

Một viên chức tại Đại sứ quán Mỹ cho biết ông Chen đã rất biết ơn sự giúp đỡ của người Mỹ và ông đã nói với Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton qua điện thoại, “Tôi muốn hôn bà.”

Nhưng tình thế đang bắt đầu thay đổi, có dấu hiệu cho thấy chính quyền Obama đã không bảo vệ ông Chen một cách hiệu quả.

Có phải Hoa Kỳ đã phản bội luật sư nhân quyền Trung Quốc?

Ông Trần Quang Thành

Hoa Kỳ cho biết một thỏa thuận với Trung Quốc là ông Chen sẽ được trả tự do, được phép di chuyển cùng với gia đình đến một vùng khác và được theo học tại trường đại học. Tuy nhiên, Chen đã nói với CNN rằng chính phủ Mỹ đã làm ông thất vọng. Hoa Kỳ khẳng định rằng người hoạt động nhân quyền tự ý muốn rời khỏi lãnh thổ ngoại giao và muốn ở lại Trung Quốc. Tuy nhiên, Chen cho biết ông lo ngại cho mạng sống của mình, và sự an toàn của vợ và muốn rời khỏi Trung Quốc. Đáng ngại hơn, ông tuyên bố rằng các quan chức Mỹ, thay vì tiếp tục sự bảo vệ của họ, đã áp buộc ông phải rời khỏi vùng an toàn ở Đại sứ quán.

Nếu điều này đúng thì đây là một vết nhơ đáng xấu hổ cho Hoa Kỳ. Cho đến nay, Tổng thống Obama đã có một hồ sơ lộn xộn về quyền con người. Đây là một thử nghiệm quan trọng cho một chính quyền ưa chuộng chủ nghĩa thực dụng hơn là phô trương những cảm xúc làm vừa ý.

Yêu cầu bất ngờ của ông Chen để tạm trú tại Đại sứ quán Hoa Kỳ đã tạo ra một tình thế tiến thoái lưỡng nan dễ sợ cho Washington. Vài tháng trước đây, bà Clinton đã nói thay cho ông Trần Quang Thành, khi các nhóm nhân quyền cho rằng sự quản thúc ông tại nhà là hoàn toàn bất hợp pháp.

Tuy nhiên, Chen vượt thoát đến Đại sứ quán Mỹ vào thời điểm xấu nhất khi Ngoại trưởng Clinton đang đến Bắc Kinh để họp cấp cao về các vấn đề khác rất quan trọng.

Một cách nhẹ nhàng mà nói thì mối quan hệ của Mỹ với Trung Quốc rất phức tạp. Hoa Kỳ cần hợp tác của Bắc Kinh về vấn đề Iran và Bắc Hàn. Trung Quốc là một trong những đối tác thương mại hàng đầu và cũng là chủ nợ hàng đầu của Mỹ.

Chính phủ Trung Quốc không thích bị lên lớp về nhân quyền, cho rằng đó là một cấu trúc đạo đức giả của phương Tây và được dùng cho các mục đích chính trị. Ngay cả khi vấn đề này có giá trị, Bắc Kinh nói, đó là một vấn đề nội bộ, không phải chuyện của Mỹ.

Chen, người đã bị mù từ khi còn nhỏ, là một luật sư tự học. Ông đã trở thành một người quyết liệt ủng hộ cho người nghèo và người khuyết tật và ông đã được chú ý khi ông phơi bày sự lộng hành trong chính sách một con của Trung Quốc, tố giác sự tàn bạo của cán bộ cấp dưới cưỡng bức hàng ngàn phụ nữ nghèo của Trung Quốc phải phá thai và triệt sản. Ban đầu, Bắc Kinh đã nghe lời tố cáo của ông và đã bắt giữ một số người phạm tội. Tuy nhiên, Chen cho biết hành động của Bắc Kinh chẳng đáng gì. Khi đã được quốc tế biết đến và ông lại càng cam kết tranh đấu cho dân quyền với chính phủ, chính quyền Trung Quốc đã quay lưng lại với ông.

Năm 2006, chính phủ Trung Quốc đã cho ông Chen đi tù về tội làm gián đoạn giao thông và làm thiệt hại tài sản; ông Chen phủ nhận những cáo buộc này. Sau khi rời nhà tù bốn năm sau đó, ông và gia đình của ông đã được đặt dưới sự quản thúc khắc nghiệt tại nhà. Các nhóm vận động nhân quyền nói rằng gia đình ông đã chịu đựng đánh đập hàng ngày và sống với chế độ ăn uống chết đói.

Ngày 29 Tháng Tư, dưới màn đêm, Chen trèo qua tường đã được xây xung quanh ngôi nhà của ông. Vì mù lòa nên là bóng tối đã cho ông một lợi thế hơn các nhân viên an ninh đang canh giữ ông. Ông đã giả bị ốm khiến nhân viên an ninh bớt cảnh giác.
He Peirong, người lái xe 500 km đưa Trần Quang Thành đến "một nơi an toàn"

Sau khi trèo qua bức tường, một mạng lưới những người hoạt động đã giúp ông, một trong số họ là He Peirong, lái xe 300 dặm đến Đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh. Bà He Peirong hiện đang bị giam giữ.

Khi Tổng thống Obama đã được hỏi về Chen, ông cho biết ông đã biết được tình hình nhưng từ chối để giải quyết vấn đề và chỉ nói, “Mỗi khi chúng ta hội họp với Trung Quốc là vấn đề nhân quyền lại trỗi dậy.”

Obama đã làm những người hoạt động nhân quyền thất vọng ngay những ngày đầu lên cầm quyền của ông, ví dụ, ông chống lại việc hỗ trợ mạnh mẽ những người hoạt động ủng hộ dân chủ ở Iran, tuyên bố rằng “can thiệp” không có ích khi hàng trăm ngàn người đã xuống đường. Ông bị chỉ trích vì hủy bỏ một cuộc họp với Đạt Lai Lạt Ma, và cuối cùng TT Obama đã gặp Đạt Lai Lạt Ma nhưng phải tiễn khách về bằng cửa sau, hạ tầng quan trọng của cuộc họp, hầu vuốt ve Trung Quốc. Tiếp tục ủng hộ của ông (Obama) đối với một số chế độ độc tài và sự lãnh đạm, cùng chính sách bất nhất với các cuộc nổi dậy của khối Ả Rập cũng đã gây ra nhiều chỉ trích.

Đồng thời, chính sách ngoại giao thực dụng của ông dường như có kết quả, đặc biệt là ở Myanmar. Và những người hoạt động nhân quyền cho rằng Obama đã đi một chặng đường dài kể từ những bước đầu vụng về của ông.

Trường hợp của ông Chen, tuy nhiên, có thể trở thành biểu tượng. Nếu chính quyền Obama không thể giải thích những gì đã xảy ra không đúng, thì đây là cơ hội để các đối thủ đảng Cộng hòa và những người ủng hộ nhân quyền chỉ trích là ông (Obama) đã lóng ngóng quá tệ.


Frida Ghitis Nguồn: CNN

Chính phủ Trung Quốc đã yêu cầu một lời xin lỗi từ Washington vì đã giúp ông Trần Quang Thành và đã can thiệp vào vấn đề nội bộ của Trung Quốc. Nhưng chính quyền Obama, tuyên bố đã ứng xử đúng với các giá trị Hoa Kỳ trong trường hợp ông Chen, cần phải chứng minh rằng chính phủ này cũng có sức mạnh đạo đức để đứng lên bảo vệ cho các cá nhân can đảm đang tìm sự giúp đỡ của Mỹ.

Đây không phải là chỉ là vấn đề ông Trần Quang Thành. Đây là nguyên tắc phổ quát của quyền con người, và thực ra, đây là việc Hoa Kỳ sẵn sàng để bảo vệ nhân quyền trên sân khấu toàn cầu. Cả thế giới đang nhìn về Washington.

© DCVOnline

Xem tin cập nhật về tình trạng ông Trần Quang Thành tại đây

Chen Guangcheng, ảnh: PATRICK CHAPPATTE, The New York Times
Nguồn: Did Obama betray a Chinese hero? Frida Ghitis, Special to CNN. May 2, 2012 -- Updated 2234 GMT (0634 HKT)

Chú: Frida Ghitis là columnist về thế giới vụ cho The Miami Herald và World Politics Review. Là một cựu ký giả và nhà sản xuất của CNN, Frida Ghitis là tác giả cuốn “The End of Revolution: A Changing World in the Age of Live Television.”
DCVOnline minh hoạ.

Đọc tiếp…

Ngày 1/5 - Việt Nam khác với thế giới

12:31 |

Hôm nay là 1/5, ngày kỷ niệm của phong trào công nhân thế giới. Đây là dịp để giới Công Nhân bày tỏ nguyện vọng của mình đối với giới chủ, đòi các quyền và lợi ích chính đáng của người lao động. Vừa bật Ti Vi xem chương trình thời sự tôi đã thấy cảnh Công Nhân và Hội Đoàn ở các nước trên thế giới xuống đường tuần hành để bày tỏ ý nguyện của mình. Nơi thì đòi tăng lương và trợ cấp, nơi thì yêu cầu cải thiện môi trường lao động. Ngay cả cái xứ Cambodia mới thoát khỏi chế độ độc tài Cộng Sản mà giới lao động cũng tưng bừng xuống đường đòi quyền lợi của mình. Họ tuần hành trong trật tự, niềm vui và hy vọng. Quay sang Việt Nam, thì thấy quay cảnh khắp nơi trưng biểu ngữ đỏ chót theo kiểu lập lờ đánh lận con đen: “Tinh thần ngày 30/4 và Quốc tế Lao động 1/5 bất diệt!”. Tiếp đó là các chương trình kỷ niệm ngày quốc tế lao động do nhà nước tổ chức. Còn các hoạt động xuống đường đòi quyền lợi của giới công nhân thì tịnh không thấy đâu cả, nếu không muốn nói là bị cấm cửa. Nhìn hai cảnh trái ngược như vậy, có thể nói lòng tôi buồn vô hạn.

Công Nhân khắp thế giới đòi quyền lợi nhân ngày 1/5
Một đất nước mà Hiến Pháp quy định Công Nhân là giai cấp lãnh đạo đất nước mà giới công nhân không có quyền xuống đường tuần hành kỷ niệm ngày 1/5 sao? Hay ở Việt Nam giai cấp công nhân quá sung sướng và đầy đủ quyền lợi đến nổi không còn muốn có yêu cầu và đòi hỏi gì nữa, nên chỉ nhảy múa và ăn mừng? Hay là giai cấp Công Nhân Việt Nam ở vai trò lãnh đạo nên quên rằng mình xuất thân là công nhân? Tôi thì không tin như vậy, và vẫn nghi ngờ những câu hỏi đó. Theo tôi được biết thì phần lớn công nhân ở Việt Nam hiện nay có thu nhập không đủ nuôi sống bản thân. Các điều kiện lao động và khoản trợ cấp khác đều không được đảm bảo. Những điều này thì báo chí đã nêu nhiều, từ năm ngoái đến nay cũng đã có hàng trăm cuộc đình công của công nhân diễn ra do bị đối xử tệ và đòi được tăng lương. Phần lớn các cuộc đình công này đã bị Công đoàn nhà nước ỉm đi và công an đàn áp. Chính vì sợ bị đàn áp nên ngày 1/5 giới công nhân Việt Nam không dám xuống đường kỷ niệm ngày lễ của mình chăng? Hay đã có nhà nước làm hộ?

Ở cái xứ thiên đường Cộng sản này, nhiều thứ nó cứ rối tung rối mù. Nhiều khi phải vận dụng hết đầu óc mà cũng không luận ra được. Có lẽ không phải bởi đầu óc mình kém cỏi mà do cái xứ này nó ngược đời quá. Vì thế mà mọi việc đều cứ bị hiểu ngược lại, nhiều thứ vô lý nó cộng dồn vào, thành ra mình bị mắc vào cái bẫy của mê hồn trận. Để dẫn dắt giới công nhân Việt Nam thoát khỏi cái mê hồn trận quái ác đó thì “Công Đoàn Độc Lập” đã được thành lập năm 2006, nhưng các lãnh đạo và thành viên ưu tú đã bị bắt giam. Vì vậy cho đến giờ vẫn chưa có ai dẫn dắt giai cấp công nhân Việt Nam đấu tranh đòi quyền lợi của mình cả, vì vậy mà họ lại bị mê hồn trận vây bọc.

Khẩu hiệu lừa bịp
Ngày 1/5 năm nay vẫn chưa được thấy hình ảnh những người công nhân Việt Nam xuống đường, sánh vai với giai cấp công nhân thế giới. Hay họ để giành thời gian ngày nghỉ lễ để nghỉ ngơi, sau đó dồn sức cho sự nghiệp công nghiệp hóa và hiện đại hóa nước nhà? Mà hiện đại hóa và công nghiệp hóa kiểu gì mà cái Đập Thủy Điện Sông Tranh vừa mới xây xong mà nước rò rỉ rồi chảy ào ào như Thác Bản Giốc ấy nhỉ? Mà Thác Bản Giốc cũng đã bị Trung Quốc chiếm sau cái đợt xây dựng đường biên giới trên bộ rồi chứ còn đâu? Nghĩ đến đây lòng lại càng bồi hồi và buồn thêm, từ chỗ buồn cho giai cấp công nhân nay lại buồn chung cho đất nước. Công Nhân là giai cấp tiên phong ưu tú mà cũng chưa được xuống đường tuần hành đòi quyền lợi thì đến bao giờ người dân Việt Nam mới có quyền biểu tình bày tỏ nguyện vọng nhỉ?

Nhìn hình ảnh từng đoàn công nhân trên thế giới họ đi tuần hành trong vui vẻ mà thèm, nghĩ lại thấy thương cho Công nhân Việt Nam. Tại sao lại có sự phân biệt đối xử như vậy kia chứ? Khác gì nhất bên trọng, nhất bên khinh? Nhìn những tấm biển khẩu hiệu họ trưng đầy đường mà thấy tức tưởi và phẫn uất. Như vậy thì “Tinh thần ngày quốc tế lao động 1/5 bất diệt” để mà làm gì? Để lừa dối và bóc lột sao?

Ôi, ở đất nước tôi cái gì cũng thật là khó hiểu. Khó hiểu từ những điều tưởng chừng như đơn giản nhất. Không biết các bạn Công Nhân có suy nghĩ như tôi không? Nếu có thì hãy ủng hộ cho Công Đoàn Độc lập mà đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng của mình. Đến khi đó thì những điều khó hiểu kia sẽ trở thành dễ hiểu, quan trọng hơn là chúng ta có được quyền làm người và được bảo vệ khỏi sự lừa dối và bóc lột.

© Minh Văn
Hà Nội,Ngày 01-05-2012


Đọc tiếp…

Đằng sau vụ Trại A2 - Đồng Găng náo loạn vì một phạm nhân tử vong: Bài học kinh nghiệm không bao giờ cũ

11:57 |
Ngày 28/4/2012 tại trại giam A2 Đồng Găng, xã Diên Lâm, huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa, 2 công an trại đã đánh chết một người tù, làm cho trại viên nổi loạn. Trước tình hình đó Trung tướng Cao Ngọc Oánh của Bộ CA phải có mặt để vãn hồi trật tự.
Ngày 28-4, cho rằng cán bộ Trại giam A2 thuộc Tổng cục 8, Bộ Công an ở xã Diên Lâm, huyện Diên Khánh (Khánh Hòa) đánh chết phạm nhân Dương Chí Dũng (sinh năm 1977, trú TP. Nha Trang) đang thụ án về tội tàng trữ trái phép chất ma túy, nhiều phạm nhân đã không chấp hành mệnh lệnh vào buồng giam mà có biểu hiện gây rối, la ó, đòi yêu sách. Lãnh đạo Công an tỉnh đã kịp thời có mặt để hỗ trợ giải quyết. Trung tướng Cao Ngọc Oánh - Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp Bộ Công an trên đường đi công tác cũng có mặt để ổn định tình hình.

Sự việc đáng tiếc

Chiều 28-4, nhận được thông tin về vụ gây rối của các phạm nhân tại Trại giam A2, chúng tôi nhanh chóng lên đường để xác minh. Nhờ sự giúp đỡ của một cán bộ Công an Diên Khánh, chúng tôi được Ban giám thị cử người ra cổng đón vào tìm hiểu tình hình và đáp ứng một phần yêu sách của phạm nhân là “được gặp mặt nhà báo”.

Khi vào trại, lúc đó đã là 18 giờ. Theo ghi nhận của phóng viên, tình hình ở trại lúc này đang “căng như dây đàn”. Phạm nhân phong tỏa cửa phân trại, không về buồng giam, la ó, đưa ra hết yêu sách này đến yêu sách khác.
Thời gian qua, tại Trại giam A2 đã có nhiều phạm nhân cải tại tốt và được đặc xá, tha tù trước thời hạn

Đại tá Nguyễn Sơn - Giám thị trại cho biết: “Khoảng 10 giờ 15 ngày 28-4, tôi nhận được tin báo tại K2 phạm nhân đang nổi loạn. Tôi hỏi lý do thì anh em bảo là hình như có cán bộ đánh phạm nhân, sau đó mang phạm nhân xuống khám thì phạm nhân chết. Phạm nhân chết tên là Dương Chí Dũng, sinh năm 1977, trú tại TP. Nha Trang, can tội tàng trữ trái phép chất ma túy và bị xử phạt 2 năm tù giam. Dũng có một tiền án, vào trại ngày 26-3-2011”. Qua kiểm tra tình hình được biết, trong buổi khám sức khỏe, phạm nhân Dũng không chấp hành, có lời nói xúc phạm đến cán bộ y tế. Thiếu úy, y sĩ Nguyễn Đăng Khoa và Thượng sĩ Võ Thành Phương có bực mình đánh phạm nhân mấy cái, chẳng may sau đó phạm nhân tử vong.

Cho rằng cán bộ trại giam đánh chết người, nhiều phạm nhân ở phân trại này đã phong tỏa cửa phân trại, không vào buồng giam, đồng thời đưa ra hàng loạt yêu sách như: Trực tiếp gặp người nhà phạm nhân, gặp lãnh đạo Công an Khánh Hòa mới giao thi thể phạm nhân cho người nhà mai táng. Tuy nhiên, khi các yêu sách trên đã được đáp ứng thì các trại viên biết có Trung tướng Cao Ngọc Oánh đang ở trại nên vẫn tiếp tục làm reo.

Trong khi đó, bà Phạm Thị Dung, bác ruột của phạm nhân Dương Chí Dũng nói: “Sau khi nhận được tin cháu tôi chết, gia đình chúng tôi chỉ mong nhận được xác của Dũng về an táng, nhưng nhiều phạm nhân ở phân trại K2 Trại giam A2 đã cản trở, cố tình gây rối và muốn làm loạn chứ không có mục đích gì khác”.

Sáng 29-4, lãnh đạo Công an tỉnh cùng Trung tướng Cao Ngọc Oánh đã trực tiếp đến các phân trại vận động phạm nhân chấp hành nghiêm mệnh lệnh của Giám thị trại giam. Đoàn công tác đã lắng nghe các phản ánh của những phạm nhân và hứa sẽ trực tiếp xem xét, chỉ đạo giải quyết những nguyện vọng chính đáng, ai sai phạm sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định. Trung tướng Cao Ngọc Oánh nhấn mạnh, những trường hợp còn cố tình kích động, gây rối, hủy hoại tài sản, xâm phạm đến danh dự, sức khỏe của người khác, chống lại người thi hành công vụ sẽ bị áp dụng biện pháp mạnh. Sau khi nghe thông báo, lần lượt các phạm nhân ở phân trại K1, K2 đã tự giác mở cửa trại giam. Đến 9 giờ 15 ngày 29-4, 100% phạm nhân tại các phân trại đã chấp hành mệnh lệnh của Giám thị trại giam, về lại đúng vị trí của mình tại các buồng giam. Cùng ngày, thi thể phạm nhân Dương Chí Dũng đã được đưa đến Trung tâm Pháp y tỉnh khám nghiệm.

Bài học kinh nghiệm không bao giờ cũ

Cho đến giờ này vụ “nổi loạn” của phạm nhân ở Trại giam A2 đã được giải quyết. Những cán bộ làm sai sẽ bị xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật. Tuy nhiên, bài học kinh nghiệm rút ra từ vụ việc này có lẽ không bao giờ là muộn.

Thời gian qua, lực lượng Công an triển khai sâu rộng phong trào thi đua làm theo lời Bác, đã lập nhiều chiến công to lớn trên mặt trận bảo vệ trật tự, an toàn xã hội. Hình ảnh người chiến sĩ Công an tận tụy phục vụ nhân dân ngày càng trở nên thân thuộc, gần gũi hơn với người dân. Nhưng đáng tiếc là vẫn có những nơi, những lúc, có chiến sĩ khi thi hành công vụ vẫn thiếu kìm chế, đã có những hành vi vượt quá điều lệnh cho phép và hậu quả khôn lường đã xảy ra. Khi hậu quả xảy ra, trước tiên phần thiệt thòi thuộc về người chiến sĩ (bị tước danh hiệu Công an nhân dân, bị truy tố…), và lớn hơn là uy tín của ngành bị ảnh hưởng nặng nề.

Bài học kinh nghiệm ấy không của riêng đơn vị nào, người chiến sĩ Công an nào.

© Thành Long
Theo Báo Khánh Hòa điện tử

17 giờ chiều 1-5, Đại tá Nguyễn Sơn - Giám thị Trại giam A2 cho biết, tình trạng lộn xộn ở phân trại K1 đã được giải quyết; đồng thời bác bỏ thông tin cho rằng, trong ngày có một phạm nhân tự vẫn tại Trại giam A2.
Theo Đại tá Nguyễn Sơn, trước đó, từ chiều 30-4, tình hình tại phân trại K1 bất ngờ diễn biến phức tạp. Các phạm nhân ở K1 có biểu hiện chống đối, đập phá tài sản. Trại đã áp dụng biện pháp mềm dẻo, thuyết phục các phạm nhân theo chỉ đạo của cấp trên. Tuy nhiên, các phạm nhân ở phân trại này không những không chấp hành mà còn đập phá buồng giam không có lý do. Cũng theo Đại tá Nguyễn Sơn, Đảng ủy Trại giam A2 đã họp và có văn bản đề nghị Tổng cục Cảnh sát thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp (Bộ Công an) khai trừ Đảng đối với Thiếu úy Nguyễn Đăng Khoa, y sĩ phân trại K2; tước danh hiệu Công an nhân dân đối với Thượng sĩ Võ Thành Phương và Thiếu úy Nguyễn Đăng Khoa vì đã có hành vi đánh phạm nhân Dương Chí Dũng. Các văn bản này được gửi đi vào sáng cùng ngày.
Hiện Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh đã khởi tố vụ án làm chết phạm nhân Dương Chí Dũng ở Trại giam A2. Thiếu úy Nguyễn Đăng Khoa và Thượng sĩ Võ Thành Phương đã bị tạm giữ để điều tra.



Đọc tiếp…

Thông Báo: Website VANGANH.INFO bị tấn công từ chối dich vụ (DDOS)

11:35 |
Thưa quý bạn đọc,

Vào 00: 01 giờ (GMT) ngày 01/05/12, website VANGANH.INFO là  mục tiêu của một cuộc tấn công từ chối dịch vụ nặng nề nhất từ các máy chủ mang số IP tại Việt Nam. Vì sự cố sảy ra quá nhanh, chúng tôi không kịp chụp lại hàng ngàn máy với IP mang cờ đỏ sao vàng lần lượt tấn công vào trang web VANGANH.INFO, có lúc lên đến hơn 2 ngàn máy trong 1 giây...

Hiện tại trang web VANGANH.INFO tạm ngừng một thời gian để sửa chửa và hiện giờ chúng tôi tạm chuyển nhà đến  Vàng Anh Online (http://vaol.blogspot.com/) trong thời gian này....

Hiện tại chúng tôi có 7 trang đang dùng để đưa tin trong lúc sửa chửa trang VANGANH.INFO:
  1. Vàng Anh Online (http://ttx.vanganh.info/)
  2. Vàng Anh Online (http://vanganhonline.com/)
  3. Vàng Anh Online (http://vanganhonline.blogspot.com/)
  4. Vàng Anh Online (http://vaol.blogspot.com/)
  5. Vàng Anh Online (vaolblog.blogspot.com/)
  6. Vàng Anh Online (ttxvablog.blogspot.com/)
  7. Vàng Anh Online (http://vaonline.wordpress.com/)
Phía dưới là thư gửi từ nhà cung cấp dịch vụ về sự cố DDOS tấn công VANGANH.INFO
Our support staff has important information regarding your account, details of which are described below:
Support Staff Response
Dear Sir/Madam,
Regarding your hosting account vanganh.info:
In regards to your website vanganh.info, Go Daddy's Security Operations Center has determined that it is the target of a denial of service attack. Your website has been placed behind a filter to help slow the attack and to protect the server that your sites shares with other Go Daddy customers. As a result you may see intermittent connectivity to your site.

Là một tờ  báo truyền thông độc lập tự nguyện, chúng tôi đã vô cùng vất vả để tồn tại với mong ước đóng góp một ngọn gió nhỏ vào ngọn lửa của tiến trình tranh đấu giành tự do, dân chủ của dân tộc.

Rất mong sự kiên nhẫn và chia sẻ từ các bạn.

BBT VANGANH.INFO


Tại sao đảng cộng sản Việt Nam lại sợ 1 website vô danh tiểu tốt này? Ngày 01/05/12 đảng ta bắt đầu đem toàn quân đánh vào website http://vanganh.info/ cho đến tối ngày 03/05/12 thì web VANGANH.INFO hoàn toàn bị tê liệt. Đến ngày 04/05/12 thì mình phải tạo ra trang blog - http://vaol.blogspot.com/ để tiếp tục đưa tin trong lúc sửa chửa lại website VANHANH.INFO, thì đảng ta lại tập trung quân đánh vào blog này, chỉ trong vòng có 4 ngày mà blog này phải hứng chịu 4,873,452 lần bỏ bombs của đảng và nhà nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam... Xin mời các bạn xem sơ đồ của blog...
Đọc tiếp…

Trần Thị Nga - Ai Là Khủng Bố?

09:54 |
Đây là bài Nga vừa viết về vấn nạn CA cậy quyền sách nhiễu những nạn nhân chúng tôi. Rất mong được sự giúp đỡ chuyển tải của quý vị.
Trần thị Nga

Các cụ xưa có câu “khi hoạn nạn mới biết ai là bạn ai là thù” quả không sai. Tình cảm khi hoạn nạn là sợi dây gắn kết giữa những người bạn với nhau bởi một tình yêu thương không thể nói bằng lời. Thứ tình cảm đó đi sâu vào tiềm thức của con người. Vậy mà thứ tình cảm thiêng liêng trong sáng đó đang bị Công An Việt Nam dùng quyền uy để xuyên tạc, ngăn cấm.

Bức ảnh chụp ngày Noel năm 2009 tại Đài Loan

Chúng tôi những lao động Việt Nam gặp nạn tại Đài Loan từng được Văn Phòng Trợ Giúp Công Nhân, Cô Dâu Việt Nam tại Đài Loan của Linh Mục: Nguyễn Văn Hùng giúp đỡ. Hầu hết anh chị em chúng tôi là những người dân quê chất phát. Khi trải qua hoạn nạn nhiều người đã chở thành tàn phế, hoặc mắc bệnh trầm cảm, thần kinh hoảng loạn, mặc dù đã được chữa trị nhưng những hình ảnh kinh hoàng đó vẫn luôn theo bám người bệnh.

 Khi về Việt Nam chúng tôi ít nhận được sự cảm thông của gia đình, xã hội vì thế chúng tôi đã tìm đến nhau để chia sẻ tâm sự, động viên tinh thần để cùng nhau vượt qua những gian khó của cuộc sống.
Để tưởng nhớ đến những ngày sống lương nhờ trong nhà Chúa chúng tôi hẹn nhau cứ ngày Noel hàng năm sẽ gặp mặt tại một nhà thờ nào đó để cùng đón Chúa Giáng Sinh và tạ ơn người đã cưu mang chúng tôi khi hoạn nạn.

Vậy mà chúng tôi đã bị Công An Việt Nam dùng những quyền uy của mình để xuyên tạc, ngăn cấm không cho chúng tôi đến với nhau cụ thể như sau:


Chị Trần Thị Nga và con trai
 Trước ngày Noel năm 2009. Công An của các tỉnh các địa phương đã đến từng nhà anh chị em vận động, ngăn cấm ‘ Đặc biệt có một số người bị CA bắt viết giấy cam kết” không cho tham gia buổi gặp mặt, không được giao lưu liên lạc với tôi và Cha Hùng với lý do họ nói tôi là “ Đầu lão của tổ chức khủng bố, phá hoại an ninh quốc gia”. Có người còn bị CA đe doạ nếu vẫn cố tình đi và liên lạc sau này có chuyện gì sẩy ra với bản thân và gia đình thì đừng trách họ. Một số anh, chị em bị gia đình ngăn cấm không cho đi thì giao lưu với nhau qua điện thoại. Còn mấy chục anh chị em chúng tôi hẹn gặp nhau tại nhà Thờ ở  Phạm Trấn, Gia Lộc, Hải Dương khi về hầu hết đều bị CA đến thăm hỏi quấy nhiễu nhiều ngày. Bản thân tôi đã bị CA lừa bắt tra tấn tinh thần và đe doạ sẽ hãm hại các con tôi nếu tôi không chấm rứt việc liên hệ và giúp đỡ người lao động.

Trước ngày Noel năm 2010 CA xã, huyện, tỉnh Hải Dương đã nhiều lần đến nhà Thờ ngăn cấm vị Linh Mục không được cho chúng tôi đến đó đón Lễ Giáng Sinh như năm 2009. Không khuất phục trước sự vô lối của nhà cầm quyền chúng tôi đã cùng nhau đến nhà thờ Thái Hà tại Hà Nội để cùng vui đón mừng Chúa Giáng Sinh. Toàn bộ anh chị em chúng tôi đều ở nơi xa  đến, khi ăn uống ở nhà hàng Đồng Đội chúng tôi đã bị bao vây bởi rất nhiều kẻ lạ mặt, chúng quay phim chụp ảnh chúng tôi. Đêm 24/12/2010 sau khi tham dự thánh lễ về nhà nghỉ Thu Hà tại đường Trung Liệt, Đống Đa, Hà Nội chúng tôi đã bị một lực lượng CA gần 100 người cả sắc phục lẫn thường phục bao vây săn bắt như săn bắt một bầy thú rữ làm náo loạn cả khu phố.

Sau sự phản kháng của chúng tôi lực lượng CA đòi kiểm tra giấy tờ tuỳ thân. Tại phòng 201 là phòng của mấy anh bạn cụt chân khi đi ra ngoài đã bị CA lẻn vào cài đặt máy quay phim và ghi âm, trong khi kiểm tra CA đã thản nhiên đứng lên ghế để tháo gỡ trang thiết bị mà họ đã cài đặt. Sau khi kiểm tra có 03 người trong số chúng tôi không mang theo giấy tờ lên bị CA bắt về đồn. Trong 03 người bị bắt có anh Dũng quê Hà Tĩnh, chị Thanh quê Thái Bình và chị Biếc quê Hải Dương ,lúc ở Đài Loan chị Biếc đã bị cưỡng hiếp dẫn đến điên loạn phải điều trị  nhiều năm giờ mới tạm ổn. Mấy anh chị em chúng tôi đi cùng 03 người bạn đó đến đồn CA, tôi nói với những người Công An về tình trạng sức khoẻ và bệnh trạng của chị và đề nghị các anh làm việc với chị hãy để chúng tôi ngồi gần đó để chị yên tâm, và các anh không được quát tháo chị trong khi làm việc vì tình trạng tâm lý của chị hiện nay nếu căng thẳng quá chị sẽ bị tái phát bệnh cũ. Nhưng CA không nghe họ vẫn dẫn giải chị vào phòng giêng làm việc và quát mắng như thường. Hai người kia cũng vậy, họ bị CA quát mắng thẩm vấn bắt họ khai ai là người cầm đầu? và quay đi quay lại việc có biết tôi là thành viên của tổ chức khủng bố không? Tại sao lại quen tôi? Quen tôi như thế nào? Biết gì về tôi?. Họ bị CA thẩm vấn từ 12h đêm 24 đến 04h sáng ngày 25/12/2010.

1.Chị Thanh có chồng là anh Định mới bị chết cháy tại ĐL đã khai sự thật là chị chỉ biết tôi qua việc anh Định chồng chị bị chết tôi đã hướng dẫn gia đình chị làm giấy tờ để em chồng chị sang Đl lo thủ tục hậu sự và đòi hỏi những quyền lợi của anh, “số tiền mà gia đình chị nhận được là hơn 700 triệu” đây là lần đầu tiên chị gặp tôi, chị cũng không biết gì về tôi nhưng các anh CA không tin đã đập bàn quát mắng chị.

2. anh Dũng quê Hà Tĩnh mới về VN một tuần, khi bị hỏi về tôi anh cũng khai sự thật là chỉ biết tôi qua bạn bè kể là tôi đã từng bị nạn, từng ở Vp của Cha Hùng giờ về VN tôi vẫn tiếp tục giúp người lao động và đây là lần đầu anh gặp Tôi. “Năm 2011 tôi đã giúp anh đòi lại được 1.000USD tiền đặt cọc của anh từ công ty môi giới VN”.

3. Chị Biếc đã khai nhận chị quen tôi khi chị đang chữa bệnh, tôi là một trong số những người đã chăm sóc chị lúc đó, còn việc tôi làm gì thì hãy hỏi tôi chứ chị không biết. (Từ hôm đó đến nay chị bị CA đến nhà thẩm vấn rất nhiều lần gây căng thẳng giờ đây căn bệnh trầm cảm của chị lại tái phát, có lần chị đã nói “ Nếu Cha Hùng là khủng bố thì các anh cứ bắt Cha đi, còn tôi chưa thấy Cha đánh mắng ai cả, Cha là người Cha thứ hai của tôi, Cha không sinh ra tôi nhưng Cha đã cưu mang khi tôi hoạn nạn vì thế các anh các chị không có quyền ngăn cấm tôi liên hệ với Cha”) lần gần đây nhất chị đã bảo với CA rằng “ tôi không có tội mà các anh các chị còn đến quấy nhiễu tôi thế này nữa tôi sẽ chửi cho mà nghe”

Cả 3 người họ sau khi bị CA thẩm vấn xong thì CA yêu cầu họ đóng tiền phạt vì không mang tiền lên cả 03 người đều trả lời là họ không có tiền, nếu muốn lấy tiền phạt thì hỏi tôi xem tôi có tiền không? Nếu có thì xin  tôi nộp cho họ. CA nghe vậy liền nói thôi lần này chúng tôi tha cho, lần sau đi đâu  phải mang theo giấy tờ, mà ở quê yên ổn thế không ở mà lại ra Hà Nội làm gì cho khổ?

 Còn chúng tôi những người bị kiểm tra giấy tờ đêm hôm đó đều bị CA ghi lại địa chi, tên tuổi sau khi vê địa phương chúng tôi lần lượt bị CA xã, huyện, tỉnh đến nhà làm việc hoặc gọi đến đồn CA để thẩm vấn nội dung cũng chỉ quay qua quay lại việc có biết chị Nga là thành viên của tổ chức Khủng bố không? Từ nay không được liên hệ với chị Nga và Linh mục Nguyễn Văn Hùng nữa, nếu còn liên hệ thì đừng trách chúng tôi…..

Chuẩn bị đến ngày Noel năm 2011 lực lượng CA đã bao vây chặt chẽ hơn khi cắm chốt canh gác tôi,  còn những người bạn thì chiền miên bị CA làm việc, người được CA mời uống Cafe, người có  giấy mời lên xã, người lại được CA đến nhà thăm hỏi….. với những chủ đề liên quan đến buổi gặp mặt Noel. Vì sự cậy quyền quấy nhiễu ngăn chặn quyền tự do của CA mà chúng tôi đã phải huỷ bỏ buổi gặp mặt vô tư đó.
Những hành vi không thể cấp nhận được của CA hành sử với chúng tôi là họ luôn luôn tìm đến để quấy nhiễu đe doạ những anh chị em là nạn nhân đã từng bị hãm hiếp, đánh đập, giam giữ…. Đấy là những người đã và đang mắc các bệnh Thần Kinh, trầm cảm, rối loạn tiền đình..v..v gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý của người bệnh.

Trong anh chị em có người ốm, chết, cưới vợ, cưới chồng hay lâu lâu nhớ nhau mời nhau đến nhà chơi cũng bị CA ngăn cấm: cụ thể:

1. Anh Cương quê Thanh Miện, Hải Dương đã từng bị Cty môi giới VN và ĐL lừa gạt. Anh đã được Văn Phòng của Cha Hùng và Bộ Lao Động Đài Loan giúp đổi chủ và đòi Cty  môi giới phải bồi thường thiệt hại, hiện anh đang làm việc tại ĐL về VN ăn tết năm 2011, anh mời chúng tôi mồng 06 tết âm lịch đến nhà anh chơi để mồng 08 tết anh sang lại Đài Loan làm việc. Ngày 29 tết CA tỉnh, CA huyện, xã đến nhà yêu cầu anh không được cho chúng tôi đến nhà, nếu cố tình không nghe mà vẫn để chúng tôi đến nhà chơi CA sẽ không cho anh đi sang ĐL nữa. Đêm hôm đó anh đã gọi điện nói với chúng tôi rằng anh rất quý mến và mong muốn được gặp chúng tôi trước khi quay lại ĐL để ôn lại những kỷ niệm vui buồn thời hoạn nạn, nhưng bây giờ CA đe doạ như thế vì miếng cơm manh áo anh xin khất chúng tôi khi nào hết hạn hợp đồng về nước hẳn anh sẽ lại mời chúng tôi về nhà anh chơi.

2. Chị Liễu quê Thái Bình bị ung thư đã được Văn Phòng của Cha Hùng và anh chị em chăm sóc giúp đỡ khi chữa bệnh tại Đài Loan. Khi sức khoẻ ổn định chị về VN, đầu năm 2011 bệnh của chị tái phát chuyển sang giai đoạn cuối, chúng tôi đã lần lượt đến thăm và chia sẻ với chị. Trong nhóm có chị Q quê Thái Nguyên có nghề bấm huyệt đã ở lại vài ngày để bấm huyệt cho chị “với bệnh trạng của chị Liễu bấm huyệt chỉ để chị đỡ đi  cảm giác đau đớn và lạc quan hơn bởi sự vui vẻ thân tình của chúng tôi”. Vậy mà CA xã, huyện đã đến yêu cầu gia đình chị Liễu không được đón tiếp chúng tôi, bản thân chị Q đã bị CA gọi lên xã thẩm vấn 04 tiếng đồng hồ quay đi quay lại “Tổ chức nào cử chị đến đây bấm huyệt cho chị Liễu, kinh phí ở đâu để chị đến đây làm việc không công như thế? Chị Q đã trả lời “chính tôi đã cử tôi đến vì tình cảm bạn bè, tôi đến thăm bấm huyệt cho nó, thấy nó đỡ cảm giác đau đớn thì tôi ở lại với nó vài ngày, chuyện ăn uống thì tôi ăn ngủ cùng với nhà nó rồi”. Vì sự áp bức của CA mà chồng Liễu đã rưng rưng nước mắt nói với chúng tôi “em cảm ơn các anh các chị đã về chơi với nhà em, lâu rồi vợ em mới được vui khoẻ như mấy ngày hôm nay, vợ em vẫn kể về những ngày chữa bệnh ở bên Đl đã đựơc các anh các chị giúp đỡ chăm sóc tận tình, còn bây giờ ……….. anh không nói thành câu nhưng chúng tôi biết anh không giám đón tiếp chúng tôi nữa. Vài ngày sau chị Liễu qua đời mà gia đình không giám báo tin cho chúng tôi biết .

3. Đầu năm 2010 anh Quyết quê Hà Tây lấy vợ, sau khi chúng tôi đến tham dự chúc mừng ngày hạnh phúc của anh về thì CA đã quấy nhiễu thẩm vấn gia đình anh gần 1 tháng việc liên quan đến chúng tôi.

4. chị Hiền quê Thanh Hà, Hải Dương có chồng bị chết ở ĐL đã được tôi hướng dẫn làm thủ tục và đòi quyền lợi cho anh, kể từ đó thỉnh thoảng chị em có thăm hỏi nhau qua điện thoại, chị mời chúng tôi 06 tết âm lịch năm 2012 đến nhà chị chơi. 14h ngày 05 tết chị bị triệu tập lên CA huyện, ở đó chị bị 10 người CA thẩm vấn và yêu cầu chị viết bản cam kết không giao lưu và không mời chúng tôi về nhà chị chơi, và phải khai báo toàn bộ những gì chị biết về chúng tôi. 21h đêm CA mới cho chị về. Đêm 05 và ngày 06 tết nhà chị bị CA mặc thường phục canh gác từ trong nhà ra tới đường .

5. Ngày 25/03/2012 chúng tôi đã được người bạn ở Đông Anh mời tham dự đám cưới, nhưng gia đình anh đã bị CA địa phương đến yêu cầu không được tiếp đón chúng tôi và phải gọi điện yêu cầu chúng tôi không được đến.

Có mội điều mà chúng tôi không hiểu nổi là tại sao trong xã hội VN hiện nay có rất nhiều hội đoàn như hội Cựu chiến binh, Hội phụ nữ, hội đồng ngũ, đồng niên…. Họ được quyền thăm hỏi giúp đỡ nhau. Còn chúng tôi những người bạn trong cơn hoạn nạn lại bị CA ngăn cấm không được giao lưu giúp đỡ nhau trong cuộc sống?

Phải chăng đây là mệnh lệnh của Bộ Trưởng Bộ Công An hay là chỉ thị của bộ Chính Trị khi xuyên tạc, áp bức, ngăn cấm chúng tôi

© Trần thị Nga
-----------------------
Bài viết do tác giả gửi - BBT.VANGANH biên tập và minh họa...



Đọc tiếp…

Họ đã trả thù Bùi Thị Minh Hằng đến phút cuối cùng

08:43 |

Tôi nhận được tin Bùi Hằng được thả khi mấy anh em đang đi chơi ở Hà Tĩnh. “Nó thả Bùi Hằng rồi!” “Thế à?”. Ba đứa chúng tôi lặng lẽ theo dõi xem cái việc họ thả Hằng như thế nào. Hồi Hằng còn ở trại cải tạo, cứ nghĩ là khi cô được thả, chúng tôi sẽ reo hò, nhảy nhót rồi hô to những lời ca ngợi cô. Nếu thả tại chỗ chắc chắn sẽ có ít nhất 5 xe đi đón …

Thế mà chúng tôi cứ trầm lặng như thế theo dõi tin tức. Bảo là không mừng ư? Không phải. Dù Hằng không muốn ra khỏi trại, cứ ở trong đó để tố cáo, để kiện nhưng bạn bè phải mừng chứ. Ít ra, cô đã thoát khỏi những ngày bị đày đọa trong trại cải tạo, chẳng khác gì nhà tù.

Nhưng bảo là vui thì không. Cái cách nại ra lý do để bắt cô rồi đưa đi cải tạo; cái kiểu đầy đọa cô để trả thù; rồi cái cách thả cô làm tôi không thể vui được.

Và vui thế nào được khi những bức ảnh đầu tiên của Minh Hằng sau khi ra khỏi trại được truyền thông đưa lên. Mình hỏi JB Nguyễn Hữu Vinh đang dán mắt vào laptop: “Ai đấy? “Minh Hằng chứ ai”. Trời ơi, tôi không tin ở mắt mình nữa. Minh Hằng tiều tụy đến thế này ư? Lòng như xát muối, như thắt lại.
Lục lại hình ảnh Minh Hằng trong những lần xuống đường biểu tình chống TQ
Còn giờ đây là ảnh Minh Hằng sau 5 tháng được nhà cầm quyền đưa đi cải tạo:

Cần phải thay đổi tên của cái gọi là “Cơ sở giáo dục Thanh Hà”. Cải tạo thế nào mà làm cho trại viên từ 67 xuống còn 52 kg. Không biết bản báo cáo thành tích cuối năm của trại Thanh Hà có con số này không? Cũng còn may là Hằng là người có sức chứ phải người thể lực kém thì việc chết trong trại không có gì lạ. Gọi là hủy diệt chứ giáo dục, cải tạo gì.

5 tháng trong trại Thanh Hà với Bùi Thị Minh Hằng, theo cô nói là khoảng thời gian hãi hùng nhất về lối hành xử của chính quyền đối với nhân dân. Cách hành xử man rợ đối với cô đã thức tỉnh viên thầy thuốc mặc trang phục công an. Cô kể với đài VOA rằng “viên thày thuốc của trại đã nói rất chân tình với cô ấy, công khai trước nhiều người và có mặt cả cấp trên của anh ta, là hãy để anh ta đưa cô ấy về đến nhà một cách an toàn, rồi thì anh ta sẽ cởi bỏ bộ quân phục này”.

Ngoài việc bị đày đọa trong 5 tháng trời, Bùi Thị Minh Hằng phải chịu nhiều hệ lụy. Cháu Bùi Nhân phải bỏ học để lo thăm nuôi mẹ. Truyền thông Hà Nội còn khoét sâu thêm vào sự bất hòa của gia đình Hằng từ trước, dàn dựng lên màn đấu tố khiến cho mối quan hệ giữa Hằng với gia đình đã xấu trở nên khó có thể nhìn lại mặt nhau. Đây là việc làm ghê tởm nhất, thiếu nhân văn, phi nhân tính nhất. Bài báo “Trò lố bịch của những kẻ cơ hội: Màn kịch nhẫn tâm” (của báo An ninh thủ đô) chỉ những người ủng hộ Hằng lại chính là lột tả tâm địa của họ một cách chính xác nhất. “Họ làm nên một màn kịch vô cùng nhẫn tâm như chính nhan đề bài báo của họ” (Bùi Thị Minh Hằng trả lời tạp chí Thanh niên của đài VOA)

Mãi hôm qua, tôi mới gọi điện hỏi thăm Hằng vì biết Hằng sẽ có đông bè bạn đến thăm, hàng ngày phải trả lời rất nhiều cuộc điện thoại. Tôi cũng muốn Hằng nghỉ ngơi mấy ngày đã vì biết Hằng còn yếu lắm. Hằng cho biết, thời gian trước mắt, cô cần phải giải quyết rất nhiều việc bỏ dở trong thời gian cô bị bắt vào trại. Cô cũng nói tới một số việc mà cô cần làm để làm rõ việc bắt cô vào trại trái pháp luật.

Hằng bảo ở ngoài thì cũng chỉ tưởng tượng tới mức độ nào đó thôi chứ vào đây mới thấy sự độc ác của con người với nhau kinh khủng như thế nào. Hằng bảo em chỉ nói qua như thế chứ chưa thể kể ra ngay được vì có rất nhiều chuyện để nói. Tôi biết rồi đây, Hằng sẽ lần lượt tố cáo ra công luận.

Khác với việc trục xuất Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ, chúng áp giải về Vũng Tàu như một con lợn. Chúng còng 2 tay Hằng ra đằng sau, trói chân xích chân vào ghế để nằm trên sàn xe. Phải chăng, biết đây là cơ hội cuối cùng có thể hành hạ Hằng nên chúng cố tận dụng để trả thù cô.

4/5/2012

© Nguyễn Tường Thụy
Theo blog Nguyễn Tường Thụy
________________________________

Mời xem một số bài viết của bạn BTMH xung quanh việc cô được trả tự do:



Đọc tiếp…

Xăng nhập cung bọ hung chui háng

07:04 |



Việc “thả giá xăng” biết đâu lại là cơ hội xuất hiện những vùng chuyên canh… cau để lấy mo. Hay từ chuyện “dí Xăng như Tốt” Việt Nam lại chẳng trở thành nước sản xuất và xuất khẩu xe trâu, thuyền thúng hàng đầu thế giới.

Một thông tin đáng vã mồ hôi vừa được một quan chức của ngành công thương tuyên bố: Có thể sẽ vẫn phải xảy ra tình trạng cắt điện. Tin này được đưa ra trong cuộc họp báo của Bộ Công thương, vào đúng cái ngày mà Hà Nội thành hỏa lò khi lên cơn sốt 40 độ rưỡi.

Ô hay, thế sao EVN 3 hôm trước chẳng vừa “như đinh đóng cột” rằng mùa khô năm nay sẽ “không thiếu điện”! Nào thì là 2 tổ máy Kanak và Đồng Nai 4 được đưa vào hoạt động. Nào là tổ máy 5 Thủy điện Sơn La chuẩn bị hòa lưới. Rồi thì các hồ thủy điện đều tích nước đến mức cao. Rồi thì EVN có “thành tích vượt bậc” khi cải tạo, khi “tập chung đầu tư đáng kể” để khắc phục tình trạng “thừa điện, thiếu đường dây”…

Chẳng lẽ bao công sức của EVN đổ hết xuống hồ chỉ vì mấy ngày nắng nóng lẻ tẻ?

Thôi thì đành chặc lưỡi: Chắc là do thời tiết. Nóng đến độ báo chí dùng từ “chết thiêu”, “bị cháy đen” để chỉ một cụ bà gục ngã trên cát, dưới cái nóng “như lò thiêu” ở miền Trung. Quan chức nhà ta cẩn thận, đúng hơn sợ vạ miệng chuyện chém gió hứa hẹn “không thiếu điện” là phải.

Thật ra lo thiếu điện là hơi thừa. Cũng như thành tích “không thiếu điện” của EVN phần nhiều là nhờ “cái chết” của các doanh nghiệp. Hồi đầu năm, theo “kịch bản” được Quốc hội phê duyệt, tăng trưởng GDP năm nay đạt 6%-6,5%. Bộ Công Thương sau đó mau mắn đưa ra dự báo nhu cầu điện tương ứng cần tăng khoảng 13% và cảnh báo nguy cơ thiếu điện trong mùa khô. Nhưng “cái chết không bất ngờ” của hàng trăm ngàn doanh nghiệp, hoặc theo kiểu phá sản, hoặc giải thể, ít bi đát hơn thì cũng ngưng hoạt động, thu hẹp sản xuất…kéo suốt từ năm ngoái sang khiến điện đâm lại…không thiếu. Có lẽ “cái chết không bất ngờ” trên diện rộng đó khiến EVN như mở cờ trong bụng. Sướng khoái nhất là hai ngành ngốn điện “như Tây ngốn bia” là xi măng và thép năm nay đang ế chổng vó.

Đấy, cứ phải ghi lại cái “thành tích từ trên trời rơi xuống” như thế chứ không đến cuối năm EVN thế nào cũng có báo cáo thành tích “đảm bảo đủ điện cho sản xuất và đời sống”, rồi nhân đó, có khi lại xin thưởng 1.200 tỷ như năm nào.

Nhưng chuyện cắt điện, hay không cắt điện chỉ là chuyện khiến người ta vã bao nhiêu mồ hôi mà thôi. Chuyện khiến người dân phải “buộc dây chuối” là việc Bộ Công thương- bộ chủ quản ngành điện- đề xuất “thả giá điện” mấy hôm trước khi chê quy định “Thủ tướng Chính phủ phê duyệt giá bán lẻ điện bình quân” là “không phù hợp và thiếu khả thi”. Nghĩ cũng lạ. Theo lộ trình thì đến 2014 mới xong “thị trường phát (điện) cạnh tranh. Đến 2022 mới xong “thị trường buôn (điện) cạnh tranh”. Và sau đó mới là “thị trường bán lẻ cạnh tranh”. Tức là đến sau cả 2022 EVN vẫn “là một, là riêng, là duy nhất” độc quyền cung ứng. Bây giờ mà nói chuyện “thả” có khác gì bóp chết sự cạnh tranh từ trong trứng nước?! Mà EVN thì là gì? Là liên tục kêu lỗ và đòi tăng giá.

Nghĩ khốn khổ cho đồng lương còi của 6 triệu người có lương, dù biên tập viên VTV hôm qua nhấn đi nhấn lại là tăng “những 25%”. Và tội nghiệp cho hơn 80 triệu còn lại chưa biết mặt mũi đồng lương nó vuông hay tròn.

Dẫu sao, cũng còn có một thông tin mát rượi, nói như các anh xe ôm là mát “như được một cơn gió cái”: Giá điện sẽ chưa tăng. Những người theo chủ nghĩa hoài nghi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại: Chưa tăng, không có nghĩa là không tăng. Chưa tăng hôm nay thì chắc rồi, nhưng “ngày mai” thì chưa chắc. Cũng chả nên trách dân hoài nghi, những câu chuyện hôm nay bảo không tăng giá xăng, “đêm mai” bất thần cho tăng kiểu đánh úp vẫn sờ sờ trước mặt đó thôi.

Lại nói chuyện xăng, trong cuộc họp báo hôm qua, một phóng viên hỏi “ngẩn ngơ”: “Liệu thời gian tới giá xăng dầu trong nước có điều chỉnh giảm hay không trong khi giá thế giới liên tục đi xuống? Một quan chức cục Quản lý giá vòng vòng một hồi thì báo chí “bắt được” hai thông tin: Các DN xăng dầu đầu mối đang lỗ 5.000 tỷ. Và, tất nhiên, “không thể mua về thấy tăng là tăng được ngay mà thấy giảm là giảm được ngay”.

Xăng hình như cũng giống sữa. Bản tin của Tiền phong, dẫn nguồn từ chính Bộ Công thương- cho hay từ giữa tháng 4 đến nay, giá sữa nhập khẩu liên tục tăng. Loại thì 7-8%, loại thì 10-15%. Trong khi tại thị trường nhập khẩu giá sữa lại đang giảm. Thậm chí theo nguồn Tổ chức Nông lương thế giới (FAO), chỉ số giá sữa tháng 3 năm 2012 là 197 giảm 2,48% so với tháng trước, giảm 15,96% so với cùng kỳ năm 2011 và là mức thấp nhất từ tháng 9 năm 2010 trở lại đây.

Thật là lằng nhắng câu chuyện giá. Thật là đau đầu cho các nhà quản lý giá. Và thật là khốn khổ cho những người dân “chịu giá” một mình một kiểu, khác biệt với phần còn lại. Hay là có một cơ chế thị trường cho riêng Việt Nam? Một cơ chế mà ở đó giá sữa, và nhất là xăng hiên ngang như quân Tốt?

Tại sao nói là tay phóng viên kia hỏi “ngẩn ngơ”?

Là bởi từ lâu, các cụ hưu trí đã chính thức gọi quân Tốt trong bàn cờ là quân… “Xăng”. Sở dĩ quân Tốt mang tên này là bởi nó có đặc tính rất giống Xăng, luôn tiến lên phía trước, bí lắm thì đi ngang, không bao giờ lùi; giá Xăng cũng vậy luôn luôn tăng, ổn định chỉ tí ti rồi lại “xe tăng” tiếp, không chịu giảm bao giờ. Ai đó mà ngồi xem một trận đấu cờ tướng bây giờ chắc phải đi gặp bác sĩ tai mũi họng khi nghe toàn những câu lạ tai: “Ăn (quân) Xăng”, “dí Xăng”, “lên Xăng”, “Xăng nhập cung bọ hung chui.. háng”.

Còn bởi cũng từ lâu, trong những câu chuyện “nhếch mép” dân gian thời @ Xờ Xăng đã được dùng để phân biệt sờ nặng và xờ nhẹ: Xờ Xăng, xờ nhẹ là Xờ xấu xa, trong phân biệt với Sờ sung sướng, là sờ nặng. Xấu xa ở chỗ hành động tăng giá của “gã Xăng” quá ư là lén lút, chẳng mấy khi vào ban ngày ban mặt. Hỏi chuyện xăng giảm giá khác gì nói chuyện đạo đức của… xăng!

Một bản tin cực sốc được báo chí loan ra hôm qua: Trong tháng 4 chỉ có khoảng 1.000 xe máy nguyên chiếc được nhập khẩu, lượng kim ngạch sụt giảm cực mạnh, đến 80% về lượng và 75% về giá trị so với tháng trước đó.

Tin này có gì là lạ đâu nhỉ, trước những cái lắc đầu giảm giá, trước những câu chuyện dân gian thời @ “Xăng nhập cung bọ hung chui háng”.

Không biết chừng lại là cái may. Chẳng hạn với việc “thả giá xăng” lại xuất hiện những vùng chuyên canh… cau để lấy mo. Hay từ chuyện “dí Xăng như Tốt” Việt Nam lại chẳng trở thành nước sản xuất và xuất khẩu xe trâu, thuyền thúng hàng đầu thế giới.

© Đào Tuấn
Theo blog Đào Tuấn


Đọc tiếp…

Sự duy cảm và nền dân chủ

06:44 |

Nếu có một từ ngắn gọn nói lên đặc tính của người Việt Nam, có lẽ đó là sự duy cảm. Cái văn hóa làng xã từ bao đời đã gắn bó người Việt với nhau, hun đúc ngày một đậm đặc đặc tính này của người Việt, và cũng bởi ảnh hưởng sâu rộng của Khổng giáo, với các quy tắc ứng xử xã hội bằng đạo đức và thiên kiến. Con người “sống tình cảm” là 1 trong những tiêu chí được đánh giá cao trong thang giá trị của người Việt. “Một bồ cái lý không bằng một tý cái tình”. Quan niệm làm việc và hành xử theo tình cảm, bất kể nó có logic hay không vẫn còn ngự trị một cách vững chắc trong tâm khảm người Việt. Cấp dưới phải được lòng cấp trên để được nâng đỡ, “du di” nếu xảy ra sai phạm. Rốt cuộc, một “hệ thống tình cảm” bao che cho nhau hình thành xuyên suốt. Sự duy cảm ấy khiến cho nhiều người theo triết lý khoa học cảm thấy khó chấp nhận về những điều khó hiểu như “quan hệ tình cảm”. Điều đó ngăn cách, chia rẽ số ít những người duy lý - mà đa phần ủng hộ cho phong trào đòi dân chủ cho đất nước - với số đông duy cảm còn lại, những người vô tình trở thành những bức tường bảo vệ cho hệ thống “con người tình cảm”, bộ máy quyền lực cai trị bao che cho nhau từ trên xuống dưới. Hệ thống này sẵn sàng bảo vệ thành viên của nó - nếu một người/nhiều người trong số họ lâm vào cảnh hiểm nghèo - bất chấp các nguyên tắc đạo đức được thừa nhận rộng rãi. Hệ thống đạo đức đặt trên nền tảng của sự duy lý, mà kết quả là những giá trị tinh thần (dân chủ - tự do – nhân quyền v.v…) được cả thế giới thừa nhận, đối đầu với hệ thống đạo đức duy cảm, trong đó quyết tâm bảo vệ người “thân” bằng mọi giá. Hai hệ thống ấy xung đột với nhau trong lòng những người Việt, thậm chí trong bản thân mỗi người Việt. Phe Quốc gia quá yêu cái “Quốc gia” của họ, thực tế cũng đã chịu nhiều thiệt thòi nên ra sức bảo vệ “quá khứ xưa” dù thực tế chính quyền của họ không thực sự được lòng dân. Phe Cộng Sản dù biết đã hoàn toàn sai lầm, đã trở nên lố bịch nhưng vẫn “tham quyền có vị” và đàn áp dân chúng trong nước. Dân chúng trong nước thì chỉ quan tâm đến lợi ích bản thân mà hoàn toàn không ưu tư gì cho đất nước. Sự duy lý hoàn toàn thiếu vắng trong hoàn cảnh đất nước cần lắm những giải pháp để xây dựng và hàn gắn vết thương chiến tranh. Chúng ta dồn quá nhiều cảm xúc trong lòng để rồi nó là bức tường ngăn cản những nỗ lực canh tân đất nước. “Thương nhau củ ấu cũng tròn. Ghét nhau quả bồ hòn cũng méo”. Theo 1 nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ (*), con người tồn tại 2 hệ thống đạo đức khác nhau, và nhiều khi nó xung đột với nhau. Khi đó con người xử sự theo cảm tính và sẵn sàng làm điều xấu. Điều đó giải thích vì sao người Việt khá tốt tính nhưng họ vẫn có thể làm những điều trái đạo đức vì sự xung đột của 2 hệ thống giá trị khác nhau. Kết quả: đất nước vẫn nghèo hèn và lạc hậu. Con người Việt Nam là nạn nhân của chính đặc tính mà họ tôn thờ và tự hào.

Dân chủ - tự do chỉ bén rễ một cách vững chắc ở nơi mà sự duy lý ngự trị. Các giá trị đúng đắn được thế giới tôn thờ đều được lý luận một cách vững chắc, sắc bén thông qua các tư tưởng triết học và quan trọng hơn, được kiểm nghiệm tính đúng đắn, phổ quát trên thực tế. Quá trình ấy không có chỗ cho sự duy cảm. Hệ thống luật phức tạp và chặt chẽ; sự chính xác của khoa học kỹ thuật công nghệ; nền kinh tế vận hành đúng theo quy luật thị trường, không méo mó … đều là sản phẩm của sự duy lý vốn là đặc điểm nổi bật ở những xã hội phát triển, xã hội dân chủ tự do. Nền văn minh phương Tây (từ Hy Lạp cổ đại – La Mã cổ đại cho đến Mỹ, châu Âu ngày nay….) phát triển vượt bậc so với phương Đông (và phần còn lại của thế giới) cũng là bởi sự duy lý là nền tảng quan trọng bậc nhất trong văn hóa của họ. Phương Đông ì ạch cố gắng đuổi kịp phương Tây để rồi nhận ra sự khác biệt quan trọng nhất nằm ở văn hóa duy lý và dần dần thay đổi cách nhìn nhận cũng như vị trí của sự duy lý – duy cảm.

Liệu Việt Nam chúng ta có thể có dân chủ tự do đích thực nếu vẫn cố “phát huy những giá trị truyền thống” mà phần nhiều là cảm tính? Tự do, dân chủ thực sự sẽ chỉ đến với chúng ta một khi sự cảm tính bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự duy lý. Sau đó, tới lượt nó, dân chủ tự do sẽ dẫn đường cho chúng ta, dưới ánh sáng của lý trí, đến những chân trời mới tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn, nơi mà sự thương hại pha lẫn khinh khi đối với người Việt không còn, thay vào đó là sự kính trọng của toàn nhân loại, thứ mà lẽ ra dân tộc ta phải được hưởng từ lâu. Tất nhiên cả sự tự do, phồn thịnh nữa.

© Đinh Vạn Vĩnh Phát
________________

(*) Theo nguồn : http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2012/02/tai-sao-nguoi-tot-van-co-the-lam-viec-xau/

Đọc tiếp…

Đào sâu chôn chặt 3 khái niệm: Thu hồi, đền bù, cưỡng chế

05:37 |

Dân làng đối mặt với cảnh sát chống bạo động ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, ngày 24/4/2012

Các vụ cưỡng chế tàn bạo ở Tiên Lãng/Thái Bình, Văn Giang/Hưng Yên…là những sự kiện sôi động, đang lan truyền rộng rãi khắp cả nước, vang dội ra nước ngoài.

Các báo Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Nhật Bản, Anh…đều đưa tin và bình luận.

Chuyện gì vậy. Chuyện quan hệ giữa chế độ chính trị của đảng cộng sản Việt Nam với nông dân. Xưa kia, đảng CS luôn tuyên bố nông dân là bạn đồng minh tin cậy của công nhân mà họ đại diện, luôn đề cao liên minh công–nông, coi đó là nền tảng của chế độ. Họ ca ngợi hết lời nông dân là giai cấp đóng góp nhiều công của nhất trong chiến tranh, hy sinh người và của nhất cho cách mạng.

Vậy mà đảng CS đã đối xử với nông dân ra sao? Đòn đầu tiên nặng nề đảng CS giáng lên đầu nông dân là trong cải cách ruộng đất. Nhân danh đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của học thuyết Mác-Lenin, hơn 27.000 “địa chủ ác bá” bị bắn chết và chôn sống bởi các tòa án nhân dân do đảng CS dựng lên, hầu hết là trung nông yêu nước có hiểu biết và khả năng kinh doanh nông nghiệp, đẩy hàng triệu nông dân “liên quan”, bà con, họ hàng, con cháu số nạn nhân trên đây vào thảm cảnh tuyệt vọng. Đây là tội ác thực sự kinh khủng của đảng CS đối với nông dân, khi cúi đầu vâng lời đảng CS Trung Quốc của Mao, qua đoàn cố vấn “thổ cải” - thổ địa cải cách (cải cách ruộng đất), mà một số bà con nông dân ta hồi ấy đã gọi là đoàn cố vấn thổ tả.

Đòn đảng CS giáng vào nông dân tiếp theo là khi khởi đầu cái gọi là cách mạng xã hội chủ nghĩa, họ đề xướng và ghi vào hiến pháp, “đất đai, ruộng đồng, rừng và sông hồ đều thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý”. Đây có thể nói là bản án tử hình của đảng CS đối với nông dân. Từ đây nông dân ta trắng tay.

Với cái gọi là “sở hữu toàn dân” được ghi vào các Hiến pháp 1959, 1980 và 1992, người nông dân vốn là chủ sở hữu ruộng đồng của mình do bao thế hệ cha ông giao lại, bỗng trắng tay, chỉ là người được tạm xử dụng ruộng đồng của “toàn dân”, do nhà nước của đảng CS nắm giữ.

Đây là điều phi lý gốc, phi pháp gốc, phi nhân gốc của cái gọi là 'cách mạng xã hội chủ nghĩa'.

Vì toàn dân là những ai? Xưa nay khái niệm này không có trong các văn kiện luật quốc gia cũng như luật quốc tế.

Vì “toàn dân” là một khái niệm chung chung, mơ hồ, không tên họ riêng, không tuổi, không hình ảnh, không căn cước, không có địa chỉ, chỗ ở, không có chữ ký, không có điểm chỉ, không có tiếng nói. chữ viết. Toàn dân nghĩa là không là ai cả, chính quyền CS đứng ra tự vỗ ngực thay mặt cho toàn dân. Sự thâm độc gốc gác là ở đó, nhà nước CS tha hồ lộng hành trên ruộng đồng khắp nơi như của riêng của mình. Họ muốn thu hồi ở đâu lúc nào cũng được.

Em Đỗ Thúy Hằng sinh viên khoa Luật ở trong nước khi mới 19 tuổi đã viết bài tố cáo cuộc ăn cướp khổng lồ phi pháp này của đảng, để cho đảng CS không hề đổ một giọt mố hôi nào bỗng nhiên có quyền sở hữu trên toàn bộ ruộng đồng của đất nước. Như trò ảo thuật.

Do nhận vơ như thế nên họ bịa ra những việc làm phi pháp khác, đó là những quyết định “thu hồỉ”, rồi “đền bù”, rồi “cưỡng chể”, 3 danh từ đã gây nên cơ man nào là bất công, oan ức, uất hận, đau khổ, nghèo đói của nông dân nước ta, kêu trời không thấu.

Sau vụ Tiên Lãng, mấy ngày nay là vụ Văn Giang - Hưng Yên, một kiểu chiến tranh một bên với nông dân. Họ huy động hàng mấy nghìn công an vũ trang, công an cơ động, dân quân, cảnh sát nổi, cảnh sát chìm, bộ đội biên phòng, bộ đội tỉnh, bộ đội huyện, súng đạn lớn nhỏ đầy người, lựu đạn nổ, lựu đạn cay, dàn hàng ngang tiến lên như giữa trận chiến, tiếng nổ vang trời, một bên là nông dân tay không, bà già, con cháu kêu khóc, bị bắt, bị đánh, bị trói, bị giải như tội phạm về trại giam.

Thời phong kiến, thời thực dân, trong chiến tranh cũng không hề có cảnh thê thảm, bất công, oan ức vang trời dậy đất ở nông thôn đến như thế. Tuy các văn kiện đều nói là "chính quyền, các nhà kinh doanh và nhân dân tại chỗ bàn bạc thỏa thuận với nhau", nhưng ở đây thực tế là đảng, chính quyền các cấp từ xã, huyện đến trung ương đã đứng hẳn về phía công ty Việt Hồng và tập đoàn tỷ phú Savilis của Anh quốc nhằm cướp đoạt thêm 72 héc-ta ruộng đất của 160 hộ nông dân, sau khi đã cướp xong 500 héc –ta của 5.000 hộ, để xây dựng khu nhà - vườn ECOPARK để kiếm lời riêng.

Đây là một tội ác tày trời của một chính quyền đã không còn chút chất nhân dân nào, của một đảng “hèn với giặc, ác với dân”, của một bộ chính trị thời suy thoái tận cùng của đảng CS, đã dùng một bộ phận của bộ máy chiến tranh chống ngoại xâm để tuyên chiến với nông dân nước mình.

Quá đủ rồi. Nông dân cả nước ta, nông dân từ vùng sông Hồng qua miền Trung đến vùng sông Cửu Long hãy cùng nhau đứng dậy, hòa bình không bạo động một cách quyết liệt, quật khởi, sát cánh cùng các luật sư và luật gia trọng công bằng và pháp lý, cùng tuổi trẻ mọi miền từ nông thôn đến thành thị, đấu tranh đòi hủy bỏ khái niệm "sở hữu toàn dân", khái niệm “đền bù” và khái niệm "cưỡng chế", 3 khái niệm chưa từng có trong lịch sử nông thôn nước ta, cũng hoàn toàn xa lạ kỳ quặc với thế giới văn minh. Hãy đào sâu chôn chặt 3 khái niệm phi lý, độc ác ấy.

Cả nước đang đòi Bộ chính trị đảng CS phải gấp rút đưa ra ngay tại khóa họp Quốc hội sắp tới việc thảo luận bộ Luật Đất Đai mới như đã hẹn 2 năm nay, cùng với Luật Báo chí mới.

Qua đó khôi phục đầy đủ quyền sở hữu đất đai của nông dân, xoá bỏ, đào sâu chôn chặt vĩnh viễn 3 các khái niệm tội ác nhằm trấn lột cuộc sống của nông dân.

Các nhà làm luật, các nhà chính trị, các đại biểu quốc hội, các nhà báo nước ta hãy nhìn xem và suy nghĩ, ở Thái Lan, ở Miến Điện, ở Philippines, ở Malaixìa và Indônesia gần ta, làm gì có chuyện thu hồi ruộng đất, chuyện đền bù, chuyện cưỡng chế quái gở như ở nước ta.

Trong thế giới văn minh làm sao có thể có tên kẻ cắp móc túi người ta rồi lớn tiếng rằng hãy trả lại cho tôi, đây là của cải của tôi, theo kiểu vừa ăn cướp vừa la làng.

Đã đến lúc đảng phải sòng phẳng hoàn trả lại cho nông dân quyền tư hữu ruộng đất vốn có từ ngàn xưa. Không thể loanh quanh, trốn tránh, sửa chữa, bổ sung Luật đất đai phi lý, sai lầm, vô đạo.

Hãy nghe tiếng nói của giáo sư Võ Tòng Xuân, chuyên gia hàng đầu ở vùng đồng bằng Nam Bộ, tiếng nói của giáo sư Đặng Hùng Võ nguyên thứ trưởng Tài nguyên – Môi trường, tiếng nói của tiến sỹ Đặng Kim Sơn viện trưởng viện chính sách và chiến lược phát triển nông nghiệp, tiếng nói của nhà văn Nguyễn Quang Thiều gắn bó với nông thôn, tiếng nói của nhà văn nữ Võ Thị Hảo thương cảm bà con nông dân ta, của đa số các luật gia…đều công khai, rõ ràng, cấp bách đòi phải trả lại ruộng đất cho nông dân, người chủ sở hữu chân chính của đồng ruộng. Cả bộ chính trị hãy lắng nghe bà cụ Lê Hiền Đức đang về huyện Văn Giang để quan sát và bênh vực bà con nông dân ta, cụ đã phải cải trang để lọt được vào thôn xã bị bao vây và cưỡng chế. Cụ là Bao Công của thời đại mới, là lương tâm của xã hội.

Chìa khóa của phát triển nông thôn, của thúc đẩy nông nghiệp, của cấp cứu nông dân – 70 % số dân nước ta – là ở chỗ trả lại sòng phẳng quyền sở hữu cho nông dân.

Nông dân Đak No – Đak Nông, nông dân Tiên Lãng – Thái Bình, Văn Giang – Hưng Yên đang gào thét đòi công lý và ruộng đất. Nông dân cả nước đang đòi lại cuộc sống bình thường trên ruộng đồng vốn là sở hữu thiêng liêng của mình, do ông cha mình khai thác, được công nhận từ thời phong kiến và thực dân.

Đảng CS phải chấm dứt ngay việc đàn áp nông dân ở Đak No - Đak Nông, Tiên Lãng - Thái Bình, Văn Giang - Hưng Yên và mọi nơi khác. Phải chấm dứt ngay cuộc chiến tranh 1 phía với nông dân, giai cấp bị tổn thất mạng sống và của cải lớn nhất trong chiến tranh. Phải chấm dứt ngay cuộc tước đoạt tài sản rộng lớn nhất, phi pháp nhất, kéo dài nhất trên đất nước ta.

Đã đến lúc phải giải quyết tận gốc một vấn nạn quốc gia liên quan đến vận mệnh của toàn dân tộc, đến số phận và tương lai của Nông thôn, Nông nghiệp và Nông dân cả nước ta.

Bùi Tín

Đọc tiếp…

Không được khỏa lấp vụ Văn Giang - Hưng Yên!

05:34 |

Với giá đền bù rẻ mạt không bằng nửa tô phở bò Kobe TRỊ GIÁ 650.000 đồng (1) mà đám trọc phú ăn sáng hàng ngày, Văn Giang - Hưng Yên đã đẩy người nông dân vào tận cùng nỗi bi hận, phẫn uất nhất trong lịch sử "người cày có ruộng" hôm nay. Nộ khí xung thiên của hàng ngàn người dân vẫn đang bốc cao tận trời xanh! Tại sao giới cầm quyền Văn Giang - Hưng Yên nhẫn tâm đến điên dại và mù quáng vì tiền như thế?!

Thật bình tâm ngồi "bươi" lại đám giấy lộn được gọi là "luật" cho thấy:

Theo QĐ 742, Văn Giang - Hưng Yên đã sử dụng LUẬT ĐẤT ĐAI 1993 làm căn cứ, bởi QĐ 742 được ông Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 30/6/2004, trong khi Luật đất đai 2003 có hiệu lực kể từ 01/7/2004.

Vậy, kể từ khi QĐ 742 ra đời vội vã, mọi vấn đề phải dựa vào LUẬT ĐẤT ĐAI 1993 cùng tất cả văn bản nghị định liên quan. Một trong những Nghị định quan trọng nhất, chính là nghị định 52/1999/NĐ - CP (xin gọi tắt là NĐ 52) ban hành ngày 08/7/1999 (2). Nghị định này buộc phải đưa vào quy trình thực hiện cho MỘT DỰ ÁN ĐẦU TƯ vào thời điểm QĐ 742 có hiệu lực.

Theo NĐ 52, tại phần "PHÂN LOẠI DỰ ÁN ĐẦU TƯ CỦA QUY CHẾ QUẢN LÝ ĐẦU TƯ VÀ XÂY DỰNG" (Ban hành kèm theo Nghị định số: 52/1999/NĐ-CP ngày 08/07/1999 của Chính phủ) chỉ rõ:

Các dự án nhóm A gồm: hạ tầng kỹ thuật của khu đô thị mới; các dự án: công nghiệp nhẹ, sành, sứ, thủy tinh, in; vườn quốc gia, khu bảo tồn thiên nhiên, mua sắm thiết bị xây dựng, sản xuất nông, lâm nghiệp, nuôi trồng thủy sản, chế biến nông, lâm sản. CÓ TỔNG MỨC ĐẦU TƯ TRÊN 100 TỈ ĐỒNG.
Vậy dự án Ecopark thuộc dự án nhóm A.

Tại Điều 31, NĐ 52 quy định như sau:

Thay đổi nội dung dự án đầu tư (trích):
3. Dự án bị đình, hoãn hoặc huỷ bỏ trong các trường hợp sau:

a) Sau 12 tháng kể từ ngày có quyết định đầu tư, chủ đầu tư không triển khai dự án mà không có sự chấp thuận bằng văn bản của người có thẩm quyền;

b) Thay đổi mục tiêu của dự án mà không được người có thẩm quyền cho phép bằng văn bản;

c) Kéo dài việc thực hiện dự án quá 12 tháng so với các mốc tiến độ ghi trong quyết định đầu tư mà không có lý do chính đáng và không được người có thẩm quyền chấp nhận.

Từ ngày 30/6/2004 cho đến 30/6/2005, khoảng thời gian 12 tháng này phía Ecopark đã kéo dài vừa đủ để DỰ ÁN KHU ĐÔ THỊ SINH THÁI NÀY PHẢI BỊ ĐÌNH CHỈ, HOÃN HOẶC HỦY BỎ theo điều 31 khoản 3 mục c nói trên.

Nếu Ecopark muốn tiếp tục thực hiện dự án buộc phải ĐIỀU CHỈNH DỰ ÁN theo luật đất đai 2003. Đây là mấu chốt cho mọi vấn đề khuất tất suốt từ 2004 - 2012. Trong khi đó Văn Giang - Hưng Yên vừa sử dụng QĐ 742 (do Luật đất đai 1993 chi phối) vừa sử dụng Luật đất đai 2003 là cách làm mâu thuẫn, thiếu hiểu biết luật pháp (dù cố tình hay vô tình) cũng là điều buộc phải truy cứu trách nhiệm quản lý của họ.

Nói cách khác, QĐ 742 ban hành ngày 30/6/2004 hoàn toàn vô giá trị ngay lập tức khi chiếu theo Luật đất đai 2003 có hiệu lực từ 01/7/2004.

Một quyết định cấp Chính phủ, vô giá trị chỉ qua một ngày là cách làm việc gì đây? Trong khi đó, Văn Giang - Hưng Yên luôn đổ vấy "làm đúng theo quyết định của Thủ Tướng", lối ăn nói này có phải đã đưa ông Nguyễn Tấn Dũng vào thế triệt buộc? Cần phải truy cứu từ đầu những ai có liên quan, dính líu từ khi QĐ 742 ra đời cách đây 8 năm!

***
Mới đây theo trang VNN cho biết "Phó chủ tịch Hưng Yên báo cáo Thủ tướng vụ Văn Giang" (3), trong đó có các nội dung chính như sau:

- Dự án khu đô thị Văn Giang được phê duyệt và thực hiện từ năm 2004 theo công thức sử dụng quỹ đất để tạo vốn xây dựng cơ sở hạ tầng, trình tự thủ tục thực hiện triển khai tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật, được địa phương, các bộ ngành hữu quan của TƯ thẩm định kỹ lưỡng.
Luận điểm "triển khai tuân thủ theo đúng quy định của pháp luật" sai hoàn toàn khi dựa vào Luật đất đai 1993 và NĐ 52. Đây là lời báo cáo láo.

- Triển khai dự án, UBND tỉnh và các nhà đầu tư đã rất quan tâm áp dụng các chính sách đền bù hỗ trợ giải phóng mặt bằng và các biện pháp giải quyết việc làm cho người dân bị thu hồi đất, thực hiện theo đúng pháp luật, chế độ tại thời điểm. Dự án được thực hiện với cơ chế chính sách đền bù hỗ trợ cao nhất tại thời điểm trên địa bàn tỉnh và là dự án duy nhất được giao đất đền bù liền kề để chuyển đổi nghề nghiệp cho người dân có đất bị thu hồi.
Luận điểm này không có số liệu cụ thể, chủ quan, lấp liếm, đơn cử:

+ Giải quyết việc làm gì cho người nông dân? Bao nhiêu người đã được giải quyết việc làm? Thu nhập, sự ổn định đời sống người nông dân khi nhận việc làm mới ra sao?

+ Ngay tại thời điểm này (2012) QĐ 742 HOÀN TOÀN VÔ GIÁ TRỊ bởi căn cứ mấu chốt là Luật đất đai 1993 đã hết hiệu lực thi hành.

+ Đền bù hỗ trợ cao nhất, nghĩa là 135.000 đ/m2. Cao nhất so theo tiêu chuẩn nào? Văn bản luật nào cho phép Tỉnh Hưng Yên có quyền tự định giá đất? Giá đền bù có tính đến mức độ mất giá của tiền đồng VN chưa? Một mét đất của người dân chưa bằng 3 tô "Phở 24", không đến một nửa tô "phở bò Kobe"!!! Sao tàn ác, phi nhân đến thế! Giá điện, giá xăng thì các cơ quan công quyền đòi tiếp cận theo giá quốc tế, vậy còn giá đất tiếp cận theo giá nào?

Sau cưỡng chế, tình hình nhân dân 3 xã ổn định, nhiều hộ dân không nhận tiền hỗ trợ đền bù đã nhận ra sai lầm vì nghe nhóm chống đối xúi giục và kích động.
Bao nhiêu hộ "nhận ra sai lầm"? Nhóm "chống đồi xúi giục và kích động" là những ai?

Những người lợi dụng dân chủ, móc nối với những phần tử tiêu cực, bất mãn, phản động trong nước và nước ngoài, cố tình chống phá chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, kìm hãm sự phát triển, thì nhất định phải có biện pháp xử lý kiên quyết.
Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền.

Đây là luận điểm chủ quan, chụp mũ thô bỉ, vu khống trắng trợn, ngậm máu phun người của Nguyễn Khắc Hào - Phó CT Hưng Yên. Ngoài ra, với giọng điệu vô giáo dục của một tên cướp cạn, Nguyễn Khắc Hào ĐE DỌA tất cả những ai đang lên tiếng kêu oan cho dân Văn Giang như: bà Lê Hiền Đức, TS. Nguyễn Xuân Diện, nhà báo tự do Nguyễn Hữu Vinh, GS. Nguyễn Huệ Chi, GS. Nguyễn Thế Hùng, TS. Nguyễn Thanh Giang, Nhà giáo Phạm Toàn, Nhà văn Hoàng Hưng, PGS.TS Hoàng Dũng, TS. Phan Hoàng Oanh, TS. Nguyễn Đình Nguyên, GS. Tương Lai, Luật gia Lê Hiếu Đằng v.v... Nguyễn Khắc Hào trở nên hỗn hào với nhân dân hết mức tưởng tượng! Nguyễn Khắc Hào cũng vi phạm vào điều 121 (tội vu khống), 122 (tội sỉ nhục) - Luật Hình sự và phỉ báng vào việc "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" đang diễn ra.

Người dân Văn Giang - Hưng Yên và cả nước cần nhận rõ bộ mặt của bọn cướp Văn Giang - Hưng Yên: vừa cướp đất dân, vừa đàn áp dân, vừa tỏ ra trong sáng như là NẠN NHÂN đau khổ, uất ức, vô tội khi bị "cản trở" để "thi hành công vụ".

Ghê người cho thói điêu toa của những tên "đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi" xông vào làng xóm bình yên tạo cảnh lá lai: "đầy đồng vang tiếng ruồi xanh", "làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền"!!!

***
Tôi tha thiết yêu cầu đồng loạt các ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI ngay trong kỳ họp gần nhất phải đặt lên bàn ông Nguyễn Sinh Hùng, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ông Uông Chu Lưu, bà Tòng Thị Phóng, ông Huỳnh Ngọc Sơn và cả UB Thường vụ Quốc hội hồ sơ nhức nhối về Tiên Lãng, Văn Giang và hàng ngàn hồ sơ dân mất đất khác. Đại biểu Quốc hội phải chất vấn công khai, chất vấn đến tận cùng trước toàn bộ 500 vị đại biểu.

Tôi tha thiết yêu cầu ông Phùng Quang Thanh - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng - Đại biểu Quốc hội Hưng Yên hãy lên tiếng cho người dân oan khuất.

Tôi tha thiết yêu cầu ông Hoàng Hữu Phước - Đại biểu Quốc hội Tp.HCM - đã từng phát biểu "Quốc hội không có chỗ cho lợi ích cục bộ" (4). Ông hãy lên tiếng cho dân oan. Đây cũng là thời cơ hiếm có cho ông lấy lại uy tín trước cử tri cả nước, sau những phát biểu gây ồn ào dư luận vừa qua.

Tôi tha thiết yêu cầu ông Dương Trung Quốc, bà Lê Thị Nga (Phó chủ nhiệm UB tư pháp QH), ông Bùi Đình Súy (Ban dân nguyện QH), bà Hà Thị Khiết (Trưởng ban dân vận TW), ông Chu Sơn Hà, ông Trần Du Lịch, ông Trương Trọng Nghĩa v.v... và những vị đại biểu quốc hội nào đang đau với nỗi đau dân oan mất đất hãy lên tiếng!

***
Thật tê tái trước những người nông dân bơ vơ, trơ trọi, không còn điểm tựa, không nơi bấu víu. Công lý ở đâu?! Xin đừng để những tiếng thét gào, than khóc vang lên nữa! Đã quá đủ!

Nguyễn Ngọc Già
_______________

http://vnexpress.net/gl/doi-song/mua-sam/2010/08/3ba1f803/ (1)

http://legal.khaitri.vn/Index.asp?n=4228 (2)

http://www.vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/70570/pho-chu-tich-hung-yen-bao-cao-thu-tuong-vu-van-giang.html (3)

http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/25725/quoc-hoi-khong-co-cho-cho-loi-ich-cuc-bo.html (4)

Đọc tiếp…