VangAnh Online
Tin Tức Mới Cập Nhật :

Bài Mới

Clip nóng: Kinh hoàng thiếu nữ bị chém bằng dao, gục ngay tại chỗ

Đăng bởi Oriole Golden vào Thứ hai, ngày 20 tháng năm năm 2013

Clip ghi lại cảnh một cô gái cầm dao rựa đuổi và chém mạnh vào gáy một cô gái khác, khiến nạn nhân gục ngay tại chỗ đang khiến nhiều người hoảng hốt.

Một clip ghi lại cảnh một cô gái bị một cô gái khác cầm dao chém mạnh vào người vừa xuất hiện trên một số diễn đàn, trang mạng và gây phản ứng mạnh trong cộng đồng cư dân mạng.

Hình ảnh cô gái mặc quần đỏ bị chém mạnh bằng dao rựa. Ảnh chụp từ clip.

Đoạn clip dài hơn 2 phút mở đầu bằng cảnh cãi vã, chửi bới giữa 4 – 5 cô gái và một nam thanh niên. Nam thanh niên này có vẻ đang bị thương ở tay, giơ tay lên cao và liên tục chửi bới, đòi chìa khóa xe máy nhưng không được. Sau khi cố đưa được mảnh vải hoặc chiếc áo cho nam thanh niên buộc vết thương, cô gái mặc áo đen bị ba cô gái xông vào tấn công, chửi rủa.

Nạn nhân nằm gục ra đất ngay lập tức. Ảnh chụp từ clip.

Cô gái mặc áo đen chạy vào nhà và cầm một vật giống con dao rựa cỡ lớn đuổi đánh lại nhóm ba cô gái kia. Tiếp đó là cảnh tượng khá hỗn loạn. Cô gái cầm dao đuổi theo một cô gái mặc quần đỏ và cả hai cùng bị ngã xuống đất. Ngay lập tức, cô gái cầm dao vùng dậy và chém mạnh vào phía sau gáy cô gái quần đỏ. Sau phát chém, cô gái mặc quần đỏ ngã gục, nằm im trên mặt đất. Cô gái cầm dao liền quẳng con dao đi và đi vào nhà.

Lúc này, một số người đứng xung quanh mới dám chạy lại phía nạn nhân và kêu gọi báo công an.

Sau khi chém nạn nhân, cô gái áo đen cầm dao tiến lại xem xét tình hình. Ảnh chụp từ clip.

Clip trên có lẽ được quay bằng điện thoại di động nên chất lượng hình ảnh rất mờ và bị rung. Hiện chưa rõ sự việc diễn ra khi nào, ở đâu và tình trạng nạn nhân bị chém ra sao, chỉ biết các nhân vật trong clip nói giọng miền Bắc.

Ngay khi xuất hiện trên mạng, clip trên đã nhận được nhiều lượt xem, bình luận và chia sẻ. Đa số người đã xem clip đều thốt lên hai tiếng “kinh hoàng” để nói về sự việc đã diễn ra. Một số ý kiến cho rằng cô gái cầm dao chém người quá manh động, hung hãn và dã man.

Kinh hoàng thiếu nữ bị chém bằng dao, gục ngay tại chỗ
video

© Người Sưu Tầm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Đọc “Hãy Ngẩng Mặt” của Nguyễn Đắc Kiên

Nếu có một ngày họ xé nát trái tim anh
Em có đến để gom từng mảnh vụn? –
Nguyễn Đắc Kiên

Hiện tượng Nguyễn Đắc Kiên như tiếng sét giữa trời quang. Một thanh niên chưa tròn 30, chưa từng được ai biết như một người phản kháng, đột nhiên vùng bật lên với những lời đanh thép: “Vài Lời Với TBT Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng” (26/2/2013). Không ít người tán thưởng Kiên qua câu thơ Bình Ngô Đại Cáo: “Hào kiệt thời nào cũng có.”

Tự nhiên, kèm theo đó là những thắc mắc nảy sinh quanh Nguyễn Đắc Kiên: Anh là ai, là người như thế nào mà có dũng khí như vậy khi chung quanh anh là một môi trường đặc quánh sợ hãi và nghi ngại? Điều gì đã khiến một người trẻ từ bao lâu im lặng không còn im lặng nữa? Nếu trả lời được những câu hỏi ấy ta sẽ tìm ra manh mối cho một phương thuốc chữa bệnh vô cảm chăng?

Tôi đang có trên tay tác phẩm “Hãy Ngẩng Mặt” của Nguyễn Đắc Kiên do Tủ Sách Tiếng Quê Hương xuất bản tháng 4/2013 – chỉ cách bài phát biểu của Kiên chưa đầy 2 tháng. Và tôi nghĩ tôi có câu trả lời.

Nhưng trước tiên, xin giới thiệu “Hãy Ngẩng Mặt”.

“Hãy Ngẩng Mặt” gồm có 3 phần chính và 2 phần phụ.

Nguồn: TS Tiếng Quê Hương/Báo Người Việt

Phần 1 – “Những Số Không Vòng Trắng”: Gồm những bài thơ bày tỏ tâm trạng tác giả trước số phận đen tối của dân tộc, tương lai u ám của đất nước.

Phần 2 – Những bài thơ lẻ: Là những suy tư, cảm nhận của tác giả về cuộc sống, về con người .
Phần 3 – Chính luận: Một số bài viết về thời sự Việt Nam .

Phụ lục 1 – Tuyên Ngôn Công Dân Tự Do: Những bài viết ủng hộ của nhiều tác giả trong cũng như ngoài Việt Nam. Đặc biệt là danh sách 6630 người đã ký tên vào “Tuyên Ngôn Công Dân Tự Do” (từ 28/2/2013 đến 8/3/2013).

Phụ lục 2 – Lift Up Your Face: Một số bài thơ của Nguyễn Đắc Kiên do Nguyễn Khoa Thái Anh dịch qua tiếng Anh.

Tuy mỗi bài thơ đều có ghi năm tháng nhưng khó xác định được Nguyễn Đắc Kiên bắt đầu làm thơ từ lúc nào, chỉ có thể giả định thơ của Kiên bắt đầu rõ rệt màu sắc từ khi anh biết yêu. Và nếu cho rằng màu đỏ là màu của tình yêu thì thơ Kiên đặc quánh những màu đỏ tím, đỏ bầm. Màu đỏ trong mắt một thanh niên bắt đầu bước chân vào vườn tình, nhưng cùng lúc với cảm giác bay bổng mà tình yêu đem đến, anh thảng thốt nhận ra rằng tình yêu ấy đang bị một bàn tay nào đó ép cho đến chết.
Tóm tắt ý trên chỉ cần hai câu thơ của bài “Thêm nữa lại là thừa”:

Nếu có một ngày họ xé nát trái tim anh
Em có đến để gom từng mảnh vụn?

Cuộc sống gì mà con người cứ phải lo sợ có kẻ giết mình? Chính Chế Lan Viên – một công thần của chế độ – cũng đã từng dặn dò con cái: “Phải học để người ta không giết được mình”. Cuộc sống đó có đáng gọi là sống, hay chính xác thì phải dùng chữ của Tạ Duy Anh: “sinh ra để chết”.

Nguyễn Đắc Kiên yêu cũng như bao người đang yêu, cũng là tha thiết “Tưởng rằng hết nhớ thì thôi – Ai ngờ lối cũ còn lưu dấu giày”; cũng là vấn vương “Một cành hoa héo cũng gần – Một mùi hương cũng ba lần nghĩ suy”; nhưng ngay cạnh vẫn là những khắc khoải: “Em ơi sân ga, chiều nay mưa, khách đợi tàu, vẫn những con người cũ, lam lũ, áo cơm, cuộc sống chẳng đổi thay”. Kiên yêu không chỉ riêng vài người thân, Kiên yêu cả những kẻ không quen – những kẻ bị cuộc đời hất hủi.

Có thấy được tình yêu nồng nàn của Kiên mới hiểu tại sao Kiên can đảm. Nhưng tình yêu chỉ là điều kiện cần, còn phải có điều kiện đủ, và điều kiện đủ trong trường hợp Nguyễn Đắc Kiên chính là triết học.

Nói một cách thô thiển, triết học là môn nghiên cứu về cái đúng sai trong tương quan giữa người và người. Một người được gọi “sống có triết” thường là người thích suy tư ngẫm nghĩ, cẩn thận tránh làm sai, gây hại cho người khác. Nguyễn Đắc Kiên vốn là sinh viên Đại học Khoa học Tự nhiên, tốt nghiệp cử nhân Toán, nhưng sau chọn nghề báo chí, và một sở nguyện của anh là được tìm hiểu sâu thêm về triết học. Như thế, dù bắt đầu từ khoa học tự nhiên, Kiên dần hướng về khoa học xã hội, để rồi với sự hiểu biết về những nguyên tắc đúng sai muôn đời của xã hội, Kiên đã nhìn ra sự thật.

Trong cuộc phản kháng 10 năm trở lại đây, các luật gia đã là những trí thức đi đầu với Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Lê Trần Luật, Cù Huy Hà Vũ, v.v. Điều này đã được luật sư Nguyễn Mạnh Tường chỉ ra từ nhiều năm trước trong tác phẩm “Những Kẻ Bị Khai Trừ”:

“Nếu Đảng áp dụng biện pháp khắt khe trên giới luật gia, trước hết vì họ là người trí thức và là đối tượng ghét hận của những kẻ chuyên quyền, vì luật gia là người có cái đầu để suy nghĩ và có cái miệng để nói, hai thuộc tính gây ác cảm nơi kẻ cầm quyền, làm phức tạp cho công việc và gây xáo trộn cho kế hoạch của họ.”

Nghề nghiệp đã giúp cho luật sư có dịp nhìn ra bất công xã hội và sự vô pháp luật của các quan chức nhà nước nên họ là những người đầu tiên lên tiếng. Tương tự là giới báo chí; các nhà báo, phóng viên là những người đụng mặt hàng ngày với cuộc sống, họ trực tiếp nghe, nhìn muôn ngàn cảnh đời khốn khó, đã có nhiều nhà báo “vượt rào” để viết ra sự thật và đã bị “khai trừ”. Nguyễn Đắc Kiên trở thành một trong những nhà báo ấy. Niềm đam mê triết học, nghề phóng viên, cả hai đã khiến Kiên không thể quên đi cái sai, không thể bỏ qua cái đúng.

Nói nghe to tát, nhưng cái lẽ đúng sai, thật ra, rất đơn giản. Như một người tuổi 19 đúng ra phải vui, nhưng có những người thì:

Em đi / trong mưa / cúi đầu / nghiêng vai
Người con gái mới mười chín tuổi
Khổ thân em mưa nắng đi về lủi thủi
Bóng chúng / đè lên / số phận / từng người

Điều gì sai ở đây? Cái sai ở đây là chẳng có cái bóng nào được quyền đè lên số phận con người, vậy mà nó vẫn có. Ngay khi viết những giòng này, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vừa bị kết án – Phương Uyên 6 năm, Nguyên Kha 8 – Bóng đen ma quỷ nào đang đè nặng lên số phận 2 bạn trẻ, lên 90 triệu dân Việt?

Một cái sai tệ hại khác là khi đã sai lại không nhận mình sai mà cứ loanh quanh bao biện. Trong bài thơ “Tường Béc-lin, Tường Hà Nội”, tác giả bực bội khi thấy lãnh đạo cộng sản Việt Nam quá hèn, không dám làm cái điều người cộng sản Đông Đức đã làm.

Có sao đâu / đơn giản / chúng ta sai
Quá khứ chấm hết vào hôm nay
Và ai cũng biết mai chưa là tận thế
Vậy nhận đi / chúng ta sai / chúng ta làm lại
Cha ông mình chẳng đã làm lại mãi đấy thôi
Nhân loại ngàn đời cũng sai rồi làm lại
Sao phải nặng nề / bám víu / chúng ta sai


Độc đảng là sai
Đa nguyên là tiến bộ
Dân chủ tự do là quyền cơ bản Con Người
Phản bội lẽ này / chúng ta sai / nhận đi!

Tóm lại, theo nhận định của người viết, có 2 điều cốt lõi đã làm nên “Hiện tượng Nguyễn Đắc Kiên”: một là tình yêu rộng mở với tha nhân, hai là quan tâm sâu sắc tới lẽ đúng sai, từ đó một người không còn khoanh tay đứng nhìn mà buộc phải nhập cuộc. Từ đó nảy sinh câu hỏi: “Liệu 2 điều ấy có thể nhân rộng tới nhiều người Việt khác để họ không còn sợ hãi nữa?”

Tôi cho đó là một cao vọng, không phải ai cũng có thể thành Nguyễn Đắc Kiên, người đã có lần tự nguyện sẽ là “người chiến binh dũng cảm / không bao giờ lùi bước” (“Màu Cuộc Sống” – NĐK). Thế nhưng dù khó ta vẫn cần nhắc tới vì rằng sự kết hợp giữa tình cảm và lý trí đến mức dám đối đầu bạo lực không là tự nhiên mà phải qua rèn tập. Đọc những giòng thơ “Hãy Ngẩng Mặt” chính là một cách trui rèn tình cảm và lý trí. Tôi nghĩ Nguyễn Khoa Thái Anh sẽ chia xẻ cái nhìn này vì ông đã chuyển ngữ những bài thơ của Kiên.

Tôi thấy con đường tương lai của Kiên thật gai góc. Với niềm đam mê triết học, Kiên đã tự mang vác những thứ nhức đầu, nhưng tôi tin rằng triết học sẽ giúp Kiên không lạc đường, tình yêu sẽ giúp Kiên không lùi bước.

Có thể nói “Hãy Ngẩng Mặt” sẽ đưa Nguyễn Đắc Kiên tới cảnh đối mặt với nhiều khốn khó, nhưng đồng thời đó cũng chính là bước khởi đầu làm Người Tự Do.

Trịnh Bình An

Theo DCVOnline


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Sự phá sản “Công tác dân vận” của Đảng qua phiên xử Phương Uyên và Nguyên Kha hôm 16/5


Không chỉ riêng tôi, nhiều người am tường thời cuộc đều có chung nhận định: Sở dĩ đảng CSVN trở thành bên thắng cuộc là họ đã rất thành công trong “Công tác dân vận“ thời còn chiến tranh.

Công tác dân vận của người CS giỏi tới mức đã lôi cuốn hàng triệu nam thanh nữ tú miền Bắc hồi thập niên 60s; 70s vượt Trường Sơn bom đạn với lời thề “sinh Bắc tử Nam“. Trong niềm lạc quan tin tưởng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dâỵ tương lai…“.

“xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi
phới dâỵ tương lai“
Nhờ công tác dân vận điệu nghệ mà rất nhiều người dân ở các đô thị miền Nam sẵn sàng bất chấp nguy hiểm để nuôi dấu tiếp tay cho “các chiến sỹ biệt động“ cùng với hàng tấn vũ khí, thuốc nổ ở trong nhà mình để tạo nên cái gọi là “Cuộc tổng tấn công và nổi dậy ở các đô thị Miền Nam mùa xuân 1968“ (Lời kể của Đại tá Nguyễn Quốc Hùng – tức Tư Chu chỉ huy Biệt động Thành Sài Gòn-Gia Định)

Nhờ dân vận ngọt bùi mà những người dân ở tuyến lửa (Quảng Bình) đã dỡ cả nhà của mình để lấy cột nhà bắc cầu cho xe ô tô của bộ đội cụ Hồ. Đảm bảo giao thông thông suốt tiếp tế cho chiến trường B. Nếu ai đã được xem bộ phim truyện “Rừng O Thắm“ thì sẽ thấy cái câu “xe chưa qua, nhà không tiếc“ là việc làm cụ thể, hoàn toàn tự nguyện của dân chúng chứ không chỉ dừng ở những dòng khẩu hiệu mang tính tuyên truyền.

Kẻ viết bài này còn nhớ hồi cuối thập niên 1960 đầu 1970, một đơn vị hậu cần của quân đội tới đóng quân ở làng. Hằng đêm, trước khi được các xe tải 3 cầu (Zin Khơ và xe Giải Phóng) tới “ăn hàng“ cơ man nào là vũ khí (đạn, chất nổ Made in USSR và Made in China…) trong các hòm gỗ thông lớn nhỏ từ 1 tới 2 người khiêng được các xe tải cỡ nhỏ âm thầm chuyển tới cất giấu ở khu Đình Đụn trong làng. Có đợt hàng về nhiều tới mức không còn chỗ chứa, các nhà dân xung quanh đình (như nhà tôi) còn tự nguyện dẹp hết các dàn khoai tây giống ở các gậm gường và cả gian buồng cho bộ đội làm kho tạm. Thời đó ngày nào máy bay Mỹ chả tới quần thảo trên đầu. Nói dại, nếu chúng phát hiện ra kho quân dụng của bộ đội chúng tương cho vài loạt Rốckét vào nhà thì chả có hầm chữ A hay hố cá nhân nào mà trụ được với hàng trăm tấn thuốc nổ và đạn dược chật ních nhà như vậy. Sự nguy hiểm thì người dân ai cũng mường tượng được. Nhưng lòng người thời chiến tranh ác liệt, không ai bảo ai đều tin theo những gì người của đảng vận động. Để vượt qua cả sợ hãi, góp phần nhỏ của mình cho cái khúc khải hoàn ca vào ngày 30 tháng tư 1975!

Nay, trên đỉnh vinh quang, khi trở thành tầng lớp ăn trên ngồi trốc, giới cầm quyền CS đã bội tín với những người đã giúp họ trở thành tầng lớp cai trị độc quyền. Điều này là lý do khiến lòng tin của đại đa số nhân dân với đảng suy giảm. Dẫn đến nguy cơ sụp đổ chế độ là hoàn toàn có thực.
Do vậy, cái thông điệp mà ông Tổng Trọng phát ra hôm bế mạc HN7 (11/5) rằng:

“lần này Trung ương bàn và ban hành Nghị quyết về tăng cường và đổi mới sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận là rất cần thiết trong tình hình hiện nay.

“Chỉ có đổi mới và làm tốt công tác dân vận, củng cố vững chắc niềm tin của nhân dân đối với Đảng, tăng cường mối liên hệ giữa Đảng với dân, cũng như khối đại đoàn kết toàn dân thì mới phát huy được sức mạnh to lớn của toàn dân phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

“… phải tôn trọng và phát huy đầy đủ quyền làm chủ của nhân dân; hết lòng, hết sức chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân, chú trọng đến lợi ích trực tiếp của người dân; luôn trọng dân, gần dân, hiểu dân, tin dân; những gì có lợi cho dân thì hết sức làm, những gì có hại cho dân thì hết sức tránh…”

Và:

“Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân” (nghe ở đây!)

Chính là điềm báo cho một thể chế mà lời nói không đi đôi với việc làm đã và đang tới hồi bĩ cực khó bề cứu vãn.

Chả cần nói xa xôi làm gì. Chỉ cần lấy ngay kết qủa của phiên xử hai sinh viên yêu nước là Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha hôm 16/5/2013 vừa rồi thì thấy ngay câu trả lời về “Công tác dân vận” mà ông Tổng Trọng phát động hôm bế mạc Hội nghị T. Ư 7 (11/5) nó linh ứng tới mức nào?

Thử hỏi, một sinh viên học giỏi lại ngoan hiền. Một cựu ủy viên BCH của cái gọi là cánh tay phải” hay “đội hậu bị” của đảng mà đi quảng bá tờ rơi (truyền đơn): ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ ‘Chết đi ĐCS VN bán nước’ thì đủ biết công tác dân vận của ĐCS đã sa sút tới mức nào.

Sau kết qủa ngoạn mục của “Công tác dân vận” của lực lượng “còn đảng còn mình” với việc bắt cóc Phương Uyên giữa kỳ thi ép đưa vào giam giữ trong khách sạn và dụ dỗ buộc Phương Uyên phải viết giấy hợp tác thì mới cho về thi. Làm cô sinh viên ham học rất hoảng hốt, sợ bỏ thi và phải làm theo yêu cầu của cơ quan an ninh. Như thế tưởng là đã dập tắt được ý chí của cô gái trẻ. Không ngờ trước toà cô đã ngẩng cao đầu tuyên bố một cách đĩnh đạc: “Ông Hồ Chí Minh nói một năm bắt đầu từ mùa xuân, con người bắt đầu từ tuổi trẻ. Tôi là sinh viên có lòng yêu nước. Nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền đất nước”

Lời cảnh báo về việc mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền đất nước của em Uyên liệu có gì mâu thuẫn với nội dung về công tác dân vận mà ông Tổng Trọng đang “Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân” trong tình hình nước sôi lửa bỏng hiện nay?

Đội tàu TQ bắt đầu đánh bắt hải sản trái phép vào hôm 13/5
Tiếp theo vụ Trung Quốc tung 32 tàu cá của tỉnh Hải Nam sau gần 173 giờ di chuyển với hơn 850 hải lý đã tới mục tiêu, ở toạ độ 6°01’ vĩ Bắc và 108°48’ kinh Đông (là vùng biển phía tây nam QĐ Trường Sa của VN. So với Côn Đảo ở 8°36’ vĩ Bắc; 106°36’ kinh Đông) thì đó hoàn toàn nằm trong thềm lục địa của VN. (Như báo tuổi trẻ đưa tin ở đây). Kế đến là việc Trung Quốc đơn phương áp đặt Lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông năm 2013 từ 12 giờ ngày 16.5 đến 12 giờ ngày 1.8.2013 với phạm vi bao gồm cả một số vùng biển của Việt Nam. (Xem ở đây).

Vậy mà chỉ sau đúng 4 giờ rưỡi sau cái trò cấm đoán (“đơn phương… vô giá trị” - Lời người phát ngôn Lương Thanh Nghị) có hiệu lực kia thì một bản án vô cùng nặng nề cho người viết lên dòng chữ bằng máu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ (“nói những điều không hay về Trung Quốc”) đã được tuyên với 22 năm tù giam và quản chế cho 2 em Khang và Uyên. Như thế có khác gì tình huống nằm ngửa nhổ ngược hay không, thưa ông Tổng Trọng. Nếu ông vẫn muốn “tăng cường và đổi mới sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận” nhằm Đẩy mạnh phong trào thi đua yêu nước trong các tầng lớp nhân dân”?

Ta hãy nghe một số ý kiến của những người không phải ở phe thua cuộc xem sao!

- “Tôi thấy mình hèn hạ và bất lực khi chỉ đòi cho Phương Uyên được 5 ngày tù mà không làm cho bản án của em nhẹ đi… Tôi không có biết là 2 em sinh viên có kháng án hay không nhưng hình ảnh của họ ở phiên tòa hôm nay nó đay đáy vào tận giác ngủ của tôi trong nhiều ngày tới”. Đó là lời luật sư Nguyễn Thanh Lương – Phó Đoàn Luật sư Bến Tre mà cũng làn người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của Nguyễn Phương Uyên trước tòa.

- Nhà báo T.D. (đề nghị dấu tên) cho biết: “Thì cũng như bao phiên tòa khác các nạn nhân của điều luật X nếu ai mà ăn năn nhận tội” thì án nhẹ. Ai mà “cương” thì lãnh án nặng. Thấy Anh Ba Sài Gòn của vụ anh Điếu cày không? án nhẹ hơn so với 2 người khác. Gần đây vụ Lô Thanh Thảo im lìm thì họ kéo xuống 2 năm từ 3 năm rưỡi ban đầu”.

- Lời vị Thẩm phán H. của tòa án tỉnh Đồng Nai nhận xét: “Tôi không theo dõi phiên tòa, nhưng thẩm quyền xét xử phải là của Tòa án thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải là Tòa án tỉnh Long An vì nơi diễn ra các hành vi vi phạm pháp luật là tại thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải ở tỉnh Long An”.

- Một phóng viên (dấu tên) của báo Pháp Luật TP qủa quyết: “Thực chất thì mấy ông tòa án không đủ tư cách và nhân cách để xét xử mấy sinh viên này”.

- Nguyễn Phương Uyên – dù em là “kẻ phạm tội” theo pháp luật Việt Nam hiện hành, dù em có quan điểm chính trị khác tôi, nhưng trong trái tim mình, tôi thực sự tôn trọng và tin các em là những người yêu nước, yêu Tổ quốc Việt Nam của mình thiết tha. – Đó là lời Luật sư Trần Hồng Phong (xem ở đây)

Không biết có phải vì nể phục nhân cách của 2 em sinh viên yêu nước mà những tấm hình được các tay nhà báo quốc doanh đưa lên mặt báo toàn những hình ảnh đẹp. Khiến nhà báo tự do nổi tiếng Trương Duy Nhất phải trầm trồ:
 
Ảnh: Báo DanViet.VN
Những bức ảnh được đăng trên báo chí đều thể hiện sự bình tĩnh, đĩnh đạc của Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trước tòa. Đặc biệt là bức ảnh Nguyễn Phương Uyên trong chiếc áo trắng học trò. Sự mảnh mai của một nữ sinh và cái nhìn đầy tự tin trước vành móng ngựa. Một bức hình tuyệt đẹp! Tin rằng rồi sẽ có nhiều bài thơ hay viết về em, về hình ảnh cô nữ sinh áo trắng mảnh mai với ánh mắt tự tin, bình tĩnh, đĩnh đạc này.

Còn Nhà văn thân dân Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa nổi tiếng thì xuýt xoa:

Tôi thích nụ cười ngạo nghễ của Võ Thị Thắng, tôi cũng thích sự bình thản trong suốt của Phương Uyên, cả hai đều ở tuổi hai mươi.
 
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo (đúng như dự đoán của Trương Duy Nhất) vừa có bài Bỏ tù một đóa hoa với những vần thơ trác tuyệt thế này:

Trước vành móng ngựa gian manh
Phương Uyên chợt mọc lên thành đóa sen
Trái tim yêu nước thắp đèn
Phương Uyên em giữa bùn đen sáng lòa

Trên Trang Viet-Studies của GS Trần Hữu Dũng thì ông đưa ra nhận định thế này:

Tôi có linh cảm rằng, trong tuơng lai không xa, khi Việt Nam thật sự được tự do và dân chủ thì tên hai em này (và những người như hai em) sẽ là những dấu son trong những trang sử của dân tộc, còn những người hiện “ủng hộ Điều 4″, dù họ có là những giáo sư tiến sĩ học hàm học vị cao đến bực nào, danh tiếng trong ngành của họ có lẫy lừng đến đâu, sẽ nhiều lắm là được ghi tên trong một cước chú ngắn (a footnote to history!), mà khi đọc lại thì chính những người ấy (mà tôi nghĩ rằng vẫn còn chút lương tâm) sẽ thấy tự xấu hổ suốt cả đời, một tì vết không bao giờ phai trong sự nghiệp khoa học của họ. 

Chỉ sau khi phiên tòa vừa kết thúc, đã có biết bao bài viết ca ngợi phong thái đĩnh đạc của Uyên và Kha với những tựa đề:
Còn nhớ cách đây chưa xa, lúc Uyên và Kha chưa lâm nạn, nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9 ông Trương Tấn Sang đương kim Chủ tịch nước đã từng khích lệ các em sinh viên thế này:

Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.” (Xem ở đây).

Nay với lời cuối trước phiên tòa của nhà nước do ông là nguyên thủ, em sinh viên Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi đời đã dõng dạc tuyên bố:

“Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.”

Đinh Nguyên Kha phát biểu trước tòa…
Còn Đinh Nguyên Kha (26 tuổi đời) cũng tự tin ở việc làm của mình:


“Trước sau tôi vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống Đảng Cộng Sản, mà chống đảng thì không phải là tội”.

Không biết khi nghe được những nhời như thế, ông Sang và đảng của ông sẽ nghĩ gì? Nhưng lòng người dân thì đã rõ. Như ý kiến thỉnh cầu của Tiến sỹ Đặng Huy Văn, người bạn đồng lứa cùng trường Đại học Tổng hợp với ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng chẳng hạn. Ông Văn đã ghi những dòng đầy cảm động thế này:

Tôi viết bài này kính gửi TBT Đảng CS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng để thỉnh cầu ông cho phép tôi được đi tù thay hai cháu, vì tôi đã già không còn có ích cho ai nữa trong khi hai cháu Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha là những hiền nhân của Tổ Quốc. Hai cháu sẽ là ngọn cờ chống lại sự bành trướng xâm lược của kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam trong tương lai! (Xem thêm ở đây)

Còn Bà Nhung, người mẹ tuyệt vời của Phương Uyên thì bày tỏ với Đài VOA rằng:

Thật sự gia đình rất sốc với bản án, nhưng ngược lại được bù đắp bởi sự mạnh mẽ của Uyên. Uyên cứng rắn hơn mức tưởng tượng của gia đình. Cháu đã nói lên tất cả những uẩn khúc trong vụ án và thể hiện lòng yêu nước. Phiên tòa hôm nay, bản án hôm nay rõ ràng là bản án dành cho người yêu nước. Trước tòa, Uyên nói dõng dạc: “Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị bỏ tù vì thể hiện lòng yêu nước” Gia đình rất lấy làm vinh dự, vinh hạnh về những việc con mình đã làm.



 Thiết nghĩ đó là minh chứng hung hồn nhất cho sự phá sản “Công tác dân vận” mà đảng của ông Tổng Trọng đang muốn lội ngược dòng thông qua phiên tòa xử hai em sinh viên Tuổi Trẻ Yêu Nước Uyên và Kha hôm 16/5 vừa qua!

© Gò Cỏ May
Theo blog Gò Cỏ May

video


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Chủ tịch UB Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ đề xuất luật mới nhằm nêu bật tình trạng vi phạm nhân quyền của Việt Nam

Thúc đẩy việc đưa Việt Nam trở lại danh sách “Quốc gia cần quan tâm đặc biệt”

Chủ tịch Ed Royce
Washington, D.C. 17.5.2013 – Hạ nghị sỹ Ed Royce (Đảng Cộng hoà – tiểu bang California), Chủ tịch Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện, đã giới thiệu H.Res. 218, dự luật kêu gọi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách “Quốc gia cần quan tâm đặc biệt” vì sự vi phạm quyền tự do tôn giáo trắng trợn của họ.

Chủ tịch Royce phát biểu: “Thật không may, tình hình nhân quyền ở Việt Nam vẫn rất nghiêm trọng. Như tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch đã nêu trong bản phúc trình về tình hình các quốc gia năm 2013, Việt Nam gần như đàn áp mọi quyền con người, trong đó có quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do tôn giáo. Trên thực tế, Việt Nam đã thụt lùi về nhân quyền.”

Trong báo cáo gần đây nhất, Uỷ ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế đã khuyến nghị việc đưa Việt Nam trở lại danh sách “Quốc gia cần quan tâm đặc biệt”, nhận ra rằng: “Thành tích nhân quyền nói chung của Việt Nam vẫn nghèo nàn, và đã xấu đi.”

Chủ tịch Royce phát biểu: “Việt Nam hiện nay không có tự do tôn giáo. Thay vì thế, chúng ta nhìn thấy những màn đánh đập bằng gậy và roi điện của cảnh sát, của côn đồ thuê mướn, và của an ninh tôn giáo. Chúng ta nhìn thấy sự từ chối thừa nhận hơn 600 nhà thờ Tin Lành của người Hmong, điều đã dẫn đến những sách nhiễu, bắt bớ và phá hoại nhà cửa. Và chúng ta nhìn thấy việc bỏ tù 355 giáo hữu Tin Lành người Thượng vì họ đã tiến hành các cuộc biểu tình ôn hoà để đòi hỏi quyền lợi đất đai và quyền tự do tôn giáo ở Tây Nguyên.

“Chỉ trong sáu tuần đầu tiên của năm 2013, ít nhất 40 nhà bất đồng chính kiến đã bị kết án trong những phiên toà trá hình. Điều đó có nghĩa là chỉ trong vòng hai tháng, nhà cầm quyền cộng sản đã vượt qua ‘thành tích’ của cả năm 2012. Và bất chấp hành động đó, Việt Nam vẫn đang tích cực theo đuổi một ghế trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc.

“Đã đến lúc cần phải phơi bày những hành vi lạm dụng nhân quyền như thế. Nếu chúng ta tiếp tục phớt lờ chính sách đàn áp kinh khủng của Hà Nội, chúng ta đã góp thêm nhiều đau khổ cho nhân dân Việt Nam.”

Lưu ý: Chủ tịch Royce chính là nhà đồng bảo trợ hàng đầu cho Dự luật Nhân quyền Việt Nam. Ngoài ra, ông còn là đồng chủ toạ danh dự của Nhóm Hoạt động Việt Nam tại Quốc hội Mỹ (Congressional Vietnam Caucus).


Lê Anh Hùng chuyển ngữ
Theo Vietnam Human Rights Defenders



Nguồn: Chairman Royce Introduces Legislation to Highlight Vietnam’s Human Rights Abuses - House Committee on Foreign Affairs


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Một bài báo có hại cho Đảng CSVN

Photo screen capture Hà Nội Mới
Báo Hà Nội Mới online ngày thứ năm, 16-5-2013, có bài Không thể “khoác áo” dân chủ để kích động, gây rối của một tác giả lấy tên là Trí Dũng, đã tấn công trực tiếp vào nhóm Kiến ghị 72 và nhóm Công dân tự do. Trong bài này xin chỉ bàn về nhóm Kiến nghị 72.

1. Một cách viết non yếu

Không kể cách hành văn lòng thòng, tối nghĩa, ghép nhặt các khẩu hiệu thì bài báo đã phạm 3 lỗi đáng kể dưới đây:

1.1. Ngay trong phần đầu của bài, tác giả đã đưa ra một lô tội của các nhân sỹ, trí thức mà rồi bỏ lửng, không phân tích, không chứng minh. Đó là một lối làm văn cẩu thả, một lối phát ngôn vô trách nhiệm. Chúng tôi sẽ trở lại ở phần 3 của bài.

1.2. Lẽ ra chữ “dân chủ” của tên bài nói trên phải để trong “nháy nháy” (để chỉ dân chủ giả hiệu, dân chủ khoác áo) thì tác giả lại đặt chữ “khoác áo” trong dấu nháy cho nên người đọc thấy hai chữ “khoác áo” trở nên buồn cười:

– Hoặc là nó trở nên vô nghĩa (vì dùng sai dụng ý đích thực của người viết);

– Hoặc cứ theo đúng chức năng của dấu nháy trong trường hợp này thì phải hiểu từ ngữ theo một nghĩa khác (thông thường là nghĩa ngược lại). Ví dụ, chữ “phấn đấu” sau đây: “Đời sống nhân dân khá hơn xưa, cán bộ ta ăn ở cũng khá hơn xưa, đi công tác có xe đạp, có ô tô nữa. Nhưng có một số người không nhớ lúc hàn vi, lại để cho chủ nghĩa cá nhân nảy nở. Đã có xe rồi lại “phấn đấu” để có xe đẹp hơn, chiếm mất phần của người khác. Đã có nhà ở rồi, lại “phấn đấu” theo kiểu như thế để có nhà đẹp hơn” (Hồ Chí Minh[1]). Rõ ràng khi đặt trong dấu nháy, chữ “phấn đấu” đâu còn nghĩa là “phấn đấu” nữa, mà đã mang nghĩa “tham lam”, “vơ vét”.

1.3. Cũng trong phần đầu của bài, tác giả xác định đối tượng mình đả kích là “các thế lực thù địch”, tức là một thế lực vô hình, không tên tuổi, không hình dong, nhưng cuối bài lại chỉ đích danh là nhóm Kiến nghị 72 (72 nhân sỹ, trí thức khởi xướng và ký đợt 1 vào Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp) và nhóm thảo ra Tuyên bố công dân tự do. Tác giả viết: “Từ những vấn đề nêu trên, chúng tôi cho rằng “Tuyên bố của công dân tự do” hay “nhóm kiến nghị 72” và những kẻ đang rêu rao dân chủ, nhân quyền thực chất là họ đang đánh tráo khái niệm dân chủ và ngụy tạo dân chủ”.

Xác định đối tượng một cách tiền hậu bất nhất như thế có phải vì non kém trong nghiệp viết lách? Có thể. Nhưng cũng có thể do một đầu óc đã mụ mẫm vì định kiến, cứ ai khác mình tức là “thế lực thù địch” cả. Ban đầu, tác giả hãy còn tỉnh, nghĩ thế nhưng biết tránh, không gọi tên cụ thể; về sau quên, nói toẹt ra. Khi đã nói toẹt ra thì sự lố bịch cũng hết đường che giấu. Bởi vì “thế lực thù địch” lúc này là những con người cụ thể, rất cụ thể bằng xương bằng thịt, đang sống hiền lành trong chế độ này, chưa bao giờ làm “địch” cả. Trong số 72 nhân sỹ, trí thức nói trên, nhiều người từng là quan chức nhà nước như TS. Nguyễn Đình Lộc, nguyên bộ trưởng Bộ Tư pháp; GS. Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường; Ông Vũ Đức Khiển, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội; GS. Phạm Duy Hiển, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hạt nhân Đà Lạt, Ông Nguyễn Xuân Hoa, nguyên Giám đốc Sở Văn hóa Thừa Thiên Huế, Chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế,… Có người từng nổi tiếng trên lĩnh vực hoạt động của mình như GS. Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học; GS. Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội. Có nhiều người là những nhà khoa học, nhà văn có uy tín trong giới và trong độc giả như GS. Nguyễn Huệ Chi, GS. Hoàng Tụy, GS. Trần Đình Sử, nhà văn Nguyên Ngọc, nhà thơ Việt Phương, nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhà nghiên cứu Phạm Xuân Nguyên (hiện đang là chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội),… Trong số 72 nhân sỹ, trí thức còn có nhiều vị từng hoạt động trong phong trào sinh viên yêu nước trước 1975, từng bị tù đày trong chế độ cũ như các ông Cao Lập, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Hồ ngọc Nhuận, Huỳnh Kim Báu,… Loại đứng “cuối bảng” như tôi – Đào Tiến Thi, như Nguyễn Xuân Diện,… thì cũng là những công chức lương thiện, vốn chỉ biết “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó”, chưa hề biết mặt mũi “thế lực thù địch” nó thế nào, dù cũng đã nhiều lần yêu cầu các anh an ninh chỉ ra cho vài tên “thù địch” để tránh nhưng chính họ cũng chịu.

Trong số 72 nhân sỹ, trí thức nói trên, cũng chưa có ai “tự cho mình là “nhà dân chủ, đấu tranh đòi nhân quyền” như ông Trí Dũng gán ghép. Lại càng chả có ai dại gì “đánh bóng tên tuổi” (nhiều người trước đó đã có tên tuổi rồi) bằng cách nói trái “lề Đảng” để bị treo lơ lửng cái án tù hoặc chí ít cũng bị quấy nhiễu, gây khó dễ đủ điều trong cuộc sống (cái này thì ai cũng từng bị). Trong cảnh bát nháo này, thiếu gì những cách đánh bóng tên tuổi an toàn nếu muốn, tội gì “đánh bóng” bằng cách nguy hiểm này.

2. Một người nhận thức mù mờ về dân chủ lại đi lên lớp về dân chủ

Tác giả đặt vấn đề: “Nói tới dân chủ, trước hết cần đề cập đến những khái niệm cơ bản nhất. Dân chủ là gì? Hầu hết các nghiên cứu đều cho rằng người Hy Lạp cổ là chủ nhân sáng tạo nền dân chủ và các thiết chế dân chủ”.

Như vậy, khái niệm dân chủ được ông Trí Dũng xác định là “nền dân chủ và các thiết chế dân chủ”, tức thể chế dân chủ, chính thể dân chủ. Thế nhưng sau đó ông lại viết: “Tựu trung, xét về bản chất, dân chủ là quyền tự do cá nhân, là sự tôn trọng từng cá nhân con người như một thành viên bình đẳng trong xã hội, được lắng nghe và được thể hiện quan điểm, là quyền được tham gia các hoạt động của đời sống chính trị, xã hội của đất nước, tham gia quản lý xã hội và xây dựng các quyết sách thông qua các cơ chế khác nhau trên cơ sở đồng thuận xã hội”.

Trước hết, tác giả lẫn lộn “chính thể dân chủ” với “tính dân chủ”, “sự dân chủ”. Chính thể dân chủ là cả một thiết chế nhà nước do nhân dân làm chủ (sẽ trình bày bên dưới), còn tính dân chủ, sự dân chủ chỉ ở trong phạm vi một vấn đề, một sự việc. Ví dụ nói: vấn đề này đã được bàn bạc một cách dân chủ.

Thứ hai, tác giả lẫn lộn giữa “chính thể dân chủ” và “quyền công dân”, “quyền con người”. Quyền công dân là những quyền được ghi trong hiến pháp của một nước; và như vậy, quyền công dân không nói lên được chính thể ấy có phải là chính thể dân chủ hay không. Chưa kể, quyền công dân nếu chỉ có trên giấy thì càng không thể coi dân nước đó đã có quyền công dân. Trong một chính thể dân chủ, cũng chưa chắc quyền con người được bảo đảm. Ví dụ trong một số chính thể dân chủ thời cổ đại, người nô lệ gần như chẳng có quyền gì, nhưng nó vẫn là chính thể dân chủ.

Bây giờ xin nói qua về chính thể dân chủ. Montesquieu định nghĩa về ba loại chính thể như sau: “Chính thể dân chủ là chính thể mà dân chúng hay một bộ phận dân chúng có quyền lực tối cao. Chính thể quân chủ thì chỉ có một người cai trị, nhưng cai trị bằng luật pháp và được thiết lập hẳn hoi. Trong chính thể chuyên chế thì trái lại, chỉ có một người cai trị, mà không luật lệ gì hết, chỉ theo ý chí và sở thích của hắn ta mà thôi”[2].

Trong chính thể dân chủ, dân chúng nắm quyền lực tối cao. Thế nào là nắm quyền lực tối cao? Nói đơn giản như sau: Người dân bầu ra (bầu trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua nghị viện) chính phủ của mình để chính phủ quản lý xã hội và bảo vệ quyền lợi chung của quốc gia. Nói cách khác, quyền lực của nhân dân được thực thi thông qua hình thức uỷ quyền, hay nói một cách dễ hiểu hơn là thuê mướn. Tôi – nhân dân góp tiền (thông qua việc đóng thuế) thuê anh – chính phủ, anh phải có trách nhiệm làm những việc tôi giao; nếu anh làm không ra gì tôi không thuê nữa, tức là tôi phế truất anh, và tôi thuê (bầu) anh khác.

Vì thế, Montesquieu viết: “Trong chính thể dân chủ, theo một cách nhìn nào đó, có thể coi dân chúng như vua (…) Dân là “vua”, bởi họ được thể hiện ý chí của mình bằng các cuộc đầu phiếu (…) Dân chúng có quyền lực tối cao phải tự mình làm lấy những điều có thể làm tốt được, còn những điều mà dân không thể làm tốt được thì phải giao cho các vị bộ trưởng thừa hành. Các vị bộ trưởng nếu không do dân cử thì không phải là của dân. Châm ngôn cơ bản của chính thể dân chủ là: dân bầu ra bộ trưởng, tức là bầu ra người quan chấp chính để cai trị mình”[3].

Không phải đến xã hội tư bản mới có chính thể dân chủ. Một số chính thể dân chủ đã từng tồn tại ở Atthen (Hy Lạp cổ đại) và Roma (La Mã cổ đại). Cho nên Montesquieu đã mô tả các thể chế dân chủ này trong Bàn về tinh thần pháp luật (1748), trước cả khi nền dân chủ Pháp được thiết lập. Tất nhiên, các nền dân chủ tư sản thời cận đại, và đặc biệt là thời nay, thì nó hoàn thiện hơn rất nhiều, nhưng vẫn không ra ngoài nguyên tắc trên.

Không biết tôi diễn giải như thế đã giúp ông Trí Dũng hiểu thế nào là thể chế dân chủ hay chưa? Vì xem ra ông giải thích dân chủ không những tù mù, rối rắm, thể hiện một nhận thức lơ mơ mà điều đặc biệt sai lầm hơn là ông hiểu dân chủ như một thứ bổng lộc của kẻ cầm quyền ban phát cho dân chúng, theo một cơ chế “xin – cho”, chứ không phải đó là phương thức của dân chúng uỷ quyền (thuê mướn). Ông viết: “Đảng, Nhà nước ta đã có nhiều quyết sách bảo đảm thực thi các giá trị dân chủ…”. Dân chủ sao lại có thể thực thi bằng “quyết sách” của nhà cầm quyền được? Dân chủ chỉ có thể thực thi bằng những điều quy định trong hiến pháp và được cụ thể hoá bằng các luật phù hợp với hiến pháp. Nhà cầm quyền nếu tự ý ra quyết sách thì bao giờ cũng để bảo vệ lợi ích của nhà cầm quyền. Nhưng trong thể chế dân chủ, nhà cầm quyền dù làm gì cũng phải thực thi theo hiến pháp và luật, tức là làm theo ý chí của nhân dân, chứ không phải ý chí của nhà cầm quyền. Nếu nhà cầm quyền không làm theo ý chí của nhân dân thì nhân dân lôi cổ họ xuống, thậm chí tống cổ họ vào tù (các quan toà chỉ thực thi theo luật, bất kể kẻ phạm tội mang chức gì). Những người từng sống nhiều năm ở các chế độ dân chủ đều phát biểu rằng nhà cầm quyền ở những nước này rất sợ nhân dân. Bởi vì nhân dân sẵn sàng phế truất họ thông qua lá phiếu bầu và thông qua công luận. Ngược lại, họ cũng sẽ được nhân dân kính yêu nếu làm tốt phận sự.

Khi hiểu dân chủ như tôi đã trình bày thì dù là dân chủ tư sản hay “dân chủ Hồ Chí Minh” (theo cách gọi của ông Trí Dũng) thì nguyên tắc đều như nhau. Nếu có những biến thể khác nhau thì chúng cũng không hề xung đột nhau đến mức thành ra đối lập giữa “dân chủ Hồ Chí Minh” (dân chủ XHCN) với dân chủ tư sản. Cho nên, nếu chính thể hiện thời của ta là chính thể dân chủ thì ta luôn luôn có nhu cầu tham khảo các chính thể dân chủ khác để bổ sung cho chính thể dân chủ của mình ngày càng dân chủ hơn, chứ không bao giờ đi phỉ báng các chính thể dân chủ khác như ông Trí Dũng cũng như nhiều đồng nghiệp của ông đã và đang làm. Sinh thời, Cụ Hồ cũng không bao giờ làm những việc như thế.

3. Một thái độ vu cáo, phỉ báng các nhân sỹ, trí thức

Ngay phần đầu, ông Trí Dũng viết (được đưa lên thành sapô, in đậm): “Thời gian gần đây, lợi dụng dân chủ trong việc lấy ý kiến của toàn dân vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, nhiều nhóm người tự xưng danh những nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền đã đưa ra những luận điệu phản động, xuyên tạc sự thật, đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập; thiết lập chế độ tam quyền phân lập, phi chính trị hóa lực lượng vũ trang, xóa bỏ chế độ sở hữu toàn dân về đất đai…”

Đó là một lô “tội lỗi” của nhóm Kiến nghị 72 nhưng không hề được tác giả phân tích, không hề được tác giả chứng minh qua nội dung bản Kiến nghị hay cách đưa Kiến nghị xem nó “phản động” ở chỗ nào. Ông không biết cách viết một bài văn nghị luận (đã học từ cấp 2) hay do không thể tìm được cứ liệu nào để sáng tỏ các luận điểm này? Nếu bài trước do “sơ xuất” thì đề nghị ông viết tiếp một hay nhiều bài để chứng minh được các vấn đề sau đây:

Nhóm Kiến nghị 72 đã “lợi dụng dân chủ” như thế nào?

Nhóm Kiến nghị 72 đã “đưa ra những luận điệu phản động, xuyên tạc sự thật” như thế nào?

Đa nguyên chính trị, đa đảng, tam quyền phân lập xấu xa, có hại ở chỗ nào?

Phi chính trị hóa lực lượng vũ trang (ông Trí Dũng dẫn ý không đúng; đúng ra là trung lập hoá lực lượng vũ trang, tức lực lượng vũ trang chỉ trung thành với Tổ quốc và nhân dân chứ không phải trung thành với bất kỳ tổ chức nào) thì có hại ở chỗ nào?

Xóa bỏ chế độ “sở hữu toàn dân” về đất đai thì có hại như thế nào? Ông giải thích thế nào nạn tham nhũng đất đai (còn gọi là cướp đất) vô phương cứu chữa hiện nay? Có phải đó chính là do chế độ “sở hữu toàn dân” gây ra?

Sau khi quy chụp vô căn cứ nhóm kiến nghị 72 như trên, ông Trí Dũng còn kết tội hậu quả do “những nhà dân chủ” (những nhân sỹ, trí thức khởi xướng Kiến nghị 72) gây ra, coi họ là những người gây “bất ổn xã hội” và theo ông, từ bất ổn xã hội sẽ “gây ra những hệ lụy đau đớn thế nào với một quốc gia, một dân tộc”. Cái kiểu hù doạ lố bịch đó không những không doạ được ai mà còn gây mối bất hoà giữa Đảng và trí thức, giữa công luận “lề Đảng” (hệ thống báo chí chính thống) và công luận “lề dân” (mạng truyền thông xã hội).

Chưa bàn nội dung đúng sai ở đây mà trước hết bản Kiến nghị 72 là một bản kiến nghị đầy thiện chí, nó chỉ có mong muốn Đảng và Nhà nước nhận thức đúng những căn bệnh hiện nay, dũng cảm đổi mới đất nước và đổi mới chính mình, đưa dân tộc Việt Nam và cả Đảng Cộng sản Việt Nam thoát khỏi cơn khủng hoảng, đổ vỡ để tiến kịp thời đại. Bản Kiến nghị được 15 vị trí thức (nhiều vị đồng thời là cựu quan chức) có uy tín đem đến địa điểm tiếp nhận ý kiến đóng góp của nhân dân tại 37 Hùng Vương, Hà Nội và trao tận tay cho ông Lê Minh Thông, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, Phó Ban biên tập Dự thảo Hiến pháp sửa đổi, theo đúng tinh thần của nghị quyết về sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội. Cho đến nay, bản Kiến nghị đã được 14.558 người ký tên ủng hộ, có lẽ đó là một con số ký kiến nghị lớn nhất trong các kiến nghị ở Việt Nam từ trước đến nay. Ngoài 72 nhân sỹ trí thức ký đợt 1, còn hàng trăm trí thức có tên tuổi khác, trong đó có nhiều trí thức Việt kiều. Nếu phỉ báng 14.558 người nói trên thì thực là coi trời bằng vung. Nói cụ thể là nó tạo ra sự đối lập giữa Đảng với trí thức, giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân, giữa Đảng, Nhà nước với kiều bào. Và như vậy nó chống lại khối đại đoàn kết dân tộc, trong khi Chủ tịch Hồ Chí Minh từng căn dặn: “Phải đoàn kết tốt các đảng phái, các đoàn thể, các nhân sỹ trong mặt trận Tổ quốc Việt Nam, thực hiện hợp tác lâu dài, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ”[4].

Ngược với những “tiên đoán” của ông Trí Dũng, cho rằng các ý kiến về dân chủ trong Kiến nghị 72 sẽ gây “bất ổn xã hội”, những người có hiểu biết, kể cả những người có lương tri trong bộ máy Đảng và Nhà nước đều thấy rằng nguy cơ bất ổn, nguy cơ sụp đổ chế độ, nguy cơ mất nước không phải do dân chủ, mà là do sự đóng kín dân chủ, do sự cự tuyệt dân chủ của “một bộ phận không nhỏ” (theo cách nói của ông Tổng bí thư Đảng) thoái hoá, biến chất. Họ lo sợ bị mất những quyền lợi bất chính của riêng mình mà cố kìm hãm dân chủ. Nếu nhân dân có bị “kích động”, có “gây rối” thì chính là do chính sách bóp nghẹt dân chủ, dân sinh, chính sách đàn áp những người muốn bảo vệ độc lập, chủ quyền của dân tộc trước các hành động xâm lược của Trung Cộng mà thôi.

Để kết thúc bài này, cũng xin thưa với ông Trí Dũng và những người đồng quan điểm với ông, rằng nhóm Kiến nghị 72 chẳng thể nào làm được cái việc “kích động”, “gây rối”. Bởi trong tay họ không một tấc sắt, không một lực lượng, không có cả một tổ chức. Đến phương tiện ngôn luận, họ cũng chỉ có các blog cá nhân và mạng facebook (cũng luôn luôn bị bao vây, ngăn chặn). Thật là châu chấu đá xe so với cả một nhà nước có một rừng quân đội và cảnh sát, có một rừng diễn đàn với 700 tờ báo và đài phát thanh, truyền hình.

Cũng cần phải nói thêm: báo Hà Nội Mới đã làm một việc không đẹp thuộc văn hoá – đạo đức của nghề báo: đăng bài phê phán mà lại không đăng bài bị phê phán. Tức là không đăng bản Kiến nghị 72Tuyên bố công dân tự do. Tất nhiên có tiền lệ các báo trong hệ thống báo chí nhà nước thường như vậy, nhưng đó là một tiền lệ xấu. Ở một số trường hợp khác họ có thể có lý do, rằng tôi không chỉ đích danh ai mà chỉ nói “thế lực thù địch” chung chung. Nhưng ở một bài báo đã chỉ đích danh đối tượng mà họ kết tội như bài báo của ông Trí Dũng thì lẽ ra báo Hà Nội Mới phải đăng kèm toàn văn Kiến nghị 72Tuyên bố công dân tự do mới phải.

© Đào Tiến Thi
____________________

[1] Hồ Chí Minh tuyển tập, tập 2, NXB Sự thật, 1980, tr.491, bài Ý kiến về việc làm và xuất bản loại sách người tốt, việc tốt, 1958.
[2] Bàn về tinh thần pháp luật, NXB Lý luận chính trị, 2006, trang 46.
[3] Sđd, trang 47, 48.
[4] Sđd, trang 278, bài Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, thành công, thành công, đại thành công, 1962

Theo blog Anh Ba Sàm


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Bài bào chữa của luật sư Hà Huy Sơn cho Nguyễn Phương Uyên




“cho Nguyễn Phương Uyên về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” điểm c khoản 1 điều 88 BLHS”

Kính thưa: Hội đồng xét xử

Tôi, Luật sư Hà Huy Sơn Công ty Luật TNHH Hà Sơn thuộc Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội là người bào chữa cho Nguyễn Phương Uyên trình bày quan điểm bào chữa như sau:

I. Tóm tắt vụ án:

Nguyễn Phương Uyên, sinh 12/10/1992; sinh viên năm thứ 2 Trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Tp.Hồ Chí Minh.

HKTT: Thôn Lâm Giang, xã Hàm Trí, huyện Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận.

Chỗ ở: Số 9 Dương Đức Hiền, phường Tây Thạnh, quận Tân Phú, Tp.HCM.

Trình độ học vấn: 12/12.

Bị truy tố theo điểm c khoản 1 điều 88 Bộ luật hình sự 1999, 2009:

“Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
 
1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

A) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

B) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;

C) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Quyết định khởi tố vụ án số 01 ngày 19/10/2012.

Quyết định khởi tố bị can số 03 ngày 19/10/2012 đối với Nguyễn Phương Uyên.

Bị bắt từ ngày 19/10/2012.

Tiền án, tiền sự: không.

Kết luận điều tra số 01/ANĐT ngày 26/02/2013 của Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Long An “Vụ án: Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, khởi tố ngày 19/10/2012 do Đinh
Nguyên Kha và đồng bọn thực hiện”.

Cáo trạng số 31/QĐ-KSĐT ngày 06/03/2013 của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Long An.

II. Các hành vi bị truy tố:

Lần thứ nhất vào khoảng giữa tháng 08/2012:

1. Về lá cờ vàng ba sọc đỏ: Uyên sử dụng giấy trắng A4, dùng bút sáp màu và màu đỏ tô thành lá cờ; phía dưới lá cờ có ghi chú thích bằng bút sáp màu đen dòng chữ: “1890 – 1920: Đại Nam quốc kỳ từ thời vua Thành Thái tới vua Khải Định; 1948 – 1975: Cơ quốc gia Việt Nam”. (trang 03 – Cáo trạng)

1.1. “Bách khoa toàn thư mở Wikipedia:

Quốc kỳ Việt Nam Cộng hòa, còn gọi là cờ vàng ba sọc đỏ được vua Bảo Đại sử dụng năm 1948. Đây là Quốc kỳ của Quốc gia Việt Nam (do Pháp kiểm soát ở cả miền bắc và miền nam Việt Nam) từ năm 1949 đến 1955.

Năm 1890, lá cờ vàng ba sọc đỏ được tạo ra và sử dụng lần đầu tiên như là lá cờ quốc gia (Đại Nam Quốc kỳ 1890-1920)”.

Theo lịch sử thì đây là lá cờ của tổ tiên mà sau này Nhà nước Việt Nam Cộng hòa dùng lại và cũng như tên “Việt Nam” là do tổ tiên để lại chứ không phải là biểu tượng của thế lực phản động nào. Phương Uyên không làm ra, không xuyên tạc, không phỉ báng chính quyền nhân dân vì đây là sự thật lịch sử có trước cả Nhà nước CHXHCN Việt Nam (sinh ra năm 1976).

1.2. Hiện nay chưa có một văn bản pháp luật nào cấm vẽ, dán cờ vàng ba sọc đỏ tại nơi công cộng.

1.3. Điều 69 Hiến pháp năm 1992, quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận,”.

Khoản 2 điều 19 Công ước Quốc tế về những quyền dân sự và chính trị năm 1996 (Việt Nam tham gia năm 1982), quy định: “Mọi người đều có quyền tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác, không kể biên giới quốc gia.”

Điều 19 Tuyên ngôn nhân quyền Liên hợp quốc năm 1948, quy định:Ai cũng có quyền tự do quan niệm và tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền không bị ai can thiệp vì những quan niệm của mình, và quyền tìm kiếm, tiếp nhận cùng phổ biến tin tức và ý kiến bằng mọi phương tiện truyền thông không kể biên giới quốc gia.”

Hành vi này không vi phạm pháp luật, không có nội dung chống Nhà nước CXHCN Việt Nam nên không vi phạm điểm c khoản 1 điều 88 BLHS.

2. Về khẩu hiệu: Uyên sử dụng hai mảnh vải trắng, lấy máu pha loãng với nước, rồi dùng ngón tay chấm viết, một mảnh có nội dung phỉ báng Đảng Cộng sản Việt Nam, mảnh vải còn lại có nội dung không hay về Trung Quốc. Cả hai mảnh vải phía dưới đề ghi: “TH: TTYN”; (trang 03 – Cáo trạng)

2.1. Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCN Việt Nam không phải là một, nên không thể cho rằng phỉ báng Đảng là phỉ báng Nhà nước; đây không thuộc nội hàm của điều 88 BLHS. Hơn nữa, trong BLHS không có “Tội tuyên truyền chống Đảng Cộng sản Việt Nam”.

2.2. Nội dung mảnh vải ghi: “Tàu khựa cút khỏi Biển Đông” là quyền của công dân ghi ở điều 77 Hiến pháp năm 1992 “Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân”. Về yếu tố lịch sử và luật pháp quốc tế Trung Quốc không có chủ quyền ở Biển Đông. Trung Quốc là kẻ đã xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam việc phản đối kẻ xâm lược là một hành động yêu nước không thể bị kết tội.

2.3. Chữ viết tắt “TH: TTYN” không có nội dung, không ý nghĩa gì.

3. Về bức tranh: Uyên vẽ bức tranh miêu tả một người công an to lớn, tay cầm dùi cui chỉ về phía người dân đang xếp hàng. Bên trên bức tranh ghi dòng chữ “tự do dân chủ”, phía dưới bức tranh ghi: “TH: TTYN”.

3.1. Tệ nạn bất công, tham nhũng, thiếu dân chủ trong xã hội xảy ra ở nhiều nơi, nhiều lúc Đảng và Nhà nước đã nhiều lần thừa nhận công khai. Những năm gần đây các các trường hợp công an đánh người, bắn chết người xảy ra nhiều …gây ra bức xúc cho xã hội nên việc Phương Uyên có vẽ bức tranh đó cũng không phải là xuyên tạc, phỉ báng mà là phản ánh một phần sự thật của xã hội, tất nhiên bên cạnh đó cũng có rất nhiều hình ảnh đẹp về cán bộ, chiến sĩ công an.

3.2. Như trên tôi đã nêu đây là quyền tự do bày tỏ quan điểm của công dân.

Lần thứ hai: vào các ngày 03/10/2012, 08/10/2012, Phương Uyên chỉ đổi tiền lẻ do Kha nhờ chứ không biết đến nội dung ghi trên tờ rơi.

Khoản 2 điều 63 “Những vấn đề phải chứng minh trong vụ án hình sự” BL TTHS, quy định:
Khi điều tra, truy tố và xét xử vụ án hình sự, Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án phải chứng minh:

Ai là người thực hiện hành vi phạm tội; có lỗi hay không có lỗi, do cố ý hay vô ý; có năng lực trách nhiệm hình sự hay không; mục đích, động cơ phạm tội;”

1. Biên bản tạm giữ đồ vật, tài liệu ngày 10/10/2012 (Bút lục 55). Thu được khoảng 650 tờ rơi KT (07 x 14) có nội dung kêu gọi “Tuổi trẻ Việt Nam đứng lên chống lại Trung Quốc”. Không thể coi đây là hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

2. Biên bản hỏi cung Phương Uyên ngày 23/11/2012 (Bút lục 730). Nội dung cho rằng Phương Uyên phỉ báng lãnh tụ Hồ Chí Minh là “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” là không đúng, bởi lẽ: Hồ Chí Minh không đồng nghĩa với Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; hơn nữa Hồ Chí Minh mất năm 1969, đến năm 1976 Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam mới ra đời.

3. Mặc dù Kết luận điều tra không hề nói đến nhưng Cáo trạng của Viện kiểm sát lại cho rằng sau khi các hành vi trên của Phương Uyên: Nguyễn Thiện Thành có kế hoạch chống nhà nước quy mô hơn bằng cách rải truyền đơn, có tên gọi là “Chiến dịch tờ tiền lẻ” làm nghiêm trọng hơn tính chất của sự việc mà không đưa ra chứng cứ để chứng minh: Kế hoạch, chiến dịch đó như thế nào? làm bất lợi cho các bị cáo là vi phạm (điều 64 – chứng cứ của BL TTHS) và làm sai lệch sự thật khách quan của vụ án, vi phạm (điều 10 BL TTHS).

4. Việc làm của Kha và Uyên rải tờ rơi ngày 10/10/2012 tại cầu vượt An Sương, xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn, Tp.HCM là lần đầu tiên do Nguyễn Thiện Thành giới thiệu thì hai người mới biết nhau, hành vi kết hợp giản đơn không có sự phân công chặt chẽ nên không phải là hành vi có tổ chức.

III. Các vi phạm tố tụng hình sự:

1. Các cơ quan tiến hành tố tụng không xác định được trang thông tin điện tử “Tuổi trẻ yêu nước nước” được lập ra ở lãnh thổ nước nào? đã đăng tải các hình ảnh như cáo trạng đưa ra vào thời gian cụ thể nào? là vi phạm khoản 1 điều 63 – BL TTHS, quy định phải chứng minh:

“Có hành vi phạm tội xảy ra hay không, thời gian, địa điểm và những tình tiết khác của hành vi phạm tội;”

Ai là người quản trị trang thông tin điện tử “Tuổi trẻ yêu nước nước”? là vi phạm khoản 2 điều 63 – BL TTHS, quy định phải chứng minh:

“Ai là người thực hiện hành vi phạm tội; có lỗi hay không có lỗi, do cố ý hay vô ý; có năng lực trách nhiệm hình sự hay không; mục đích, động cơ phạm tội;”

Không xác định được trang thông tin điện tử “Tuổi trẻ yêu nước nước” có số lượt người trong nước truy cập là bao nhiêu để đánh giá mức ảnh hưởng của nó? là vi phạm khoản 4 điều 63 – BL TTHS, quy định phải chứng minh:

“Tính chất và mức độ thiệt hại do hành vi phạm tội gây ra.”

Việc đăng tải các file ảnh trên trang thông tin điện tử “Tuổi trẻ yêu nước nước” là do người quản trị trang này phải chịu trách nhiệm về việc “phổ biến, tuyên truyền” chứ không phải là trách nhiệm của Nguyễn Phương Uyên.

2. Không có chứng cứ để xác định trang thông tin điện tử “Tuổi trẻ yêu nước nước” là có thật – là vi phạm khoản 1 điều 64 “Chứng cứ” – BL TTHS, quy định:

“Chứng cứ là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định mà Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội cũng như những tình tiết khác cần thiết cho việc giải quyết đúng đắn vụ án.

3. Các cơ quan điều tra không xác định định được chứng cứ là Phương Uyên đã gửi các file ảnh từ máy tính nào (số hiệu máy tính), thời gian (ngày, tháng) nào? mà chỉ vừa duy nhất là lời khai của Phương Uyên.

4. Các biên bản hỏi cung ngày 23/11/2012 (BL 729), 09/01/2013 (BL 738) đều do các điều tra viên in từ máy vi tính để Phương Uyên ký là vi phạm khoản 1 điều 95 “Biên bản” – BL TTHS, quy định:
“Khi tiến hành các hoạt động tố tụng, bắt buộc phải lập biên bản theo mẫu quy định thống nhất.”

5. Bút lục 38 “Đề nghị xét phê chuẩn quyết định khởi tố bị can” ngày 19/10/2012 của Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Long An đối với Phương Uyên gửi Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Long An không có số, nội dung không ghi số quyết định khởi tố vụ án, số quyết định khởi tố bị can. Đây là dấu hiệu vi phạm tố tụng hình sự để hợp thức hóa hồ sơ vụ án.

IV. Các cơ sở suy đoán vô tội:

6. Sau khi nghiên cứu hồ sơ vụ án và gặp Phương Uyên tôi nhận thấy Phương Uyên là nạn nhân của Nguyễn Thiện Thành, người mà Phương Uyên chưa gặp mặt bao giờ. Cơ quan an ninh điều tra không bắt được Nguyễn Thiện Thành; không xác định được tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” của Nguyễn Thiện Thành là như thế nào hay đây chỉ là cái bẫy để Nguyễn Thiện Thành gài những thanh niên sinh viên có nhiệt huyết với đất nước như Nguyễn Phương Uyên và những thanh niên sinh viên khác. Theo quan điểm của tôi vụ án Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên sẽ làm cho thanh niên sinh viên Việt Nam không dám quan tâm đến chủ quyền biển đảo Quốc gia và đấu tranh chống tệ nạn tham nhũng trong xã hội; gây bất lợi cho việc bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam.

7. Bức xúc trước tệ nạn tiêu cực, tham nhũng ngày càng diễn ra phổ biến trong xã hội, nguyên nhân là do tội của không ít các cán bộ công quyền trong bộ máy nhà nước gây ra. Điều đó đã tác động đến tinh thần của Phương Uyên một sinh viên trẻ tuổi trung thực nên Phương Uyên nhìn và có phản ứng tiêu cực với bộ máy nhà nước là một tâm lý chính đáng, dễ hiểu. Các hành động xâm phạm chủ quyền và tàn sát ngư dân Việt Nam ngày càng gia tăng của nhà cầm quyền Trung Quốc trong những năm gần đây; được giáo dục trong nhà trường về trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc là một người Việt Nam tất yếu Phương Uyên có phản ứng phản đối Trung Quốc. (điểm đ khoản 1 điều 46 – BLHS).

8. Phương Uyên đã trung thực hợp tác với Cơ quan điều tra như trang 11 của Kết luận điều tra số 01/ANĐT ngày 26/02/2013 của Cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Long An. Tự nguyện giao nộp các đồ vật tại Biên bản tạm giữ đồ vật và kiểm tra tài liệu ngày 14/10/2012 (BL 752 – 755) của Cơ quan điều tra. (điểm p khoản 1 điều 46 – BLHS).

9. Phương Uyên ngày 19, 20/08/2012 có dán cờ vàng, 01 khẩu hiệu “Tàu khựa cút khỏi biển Đông”, 01 tranh biếm họa ở gần nhà thuộc địa bàn xã Hàm Trí, Hàm Thuận Bắc, tỉnh Bình Thuận thì đây là một vùng nông thôn nghèo, ít người biết đến, dân trí còn thấp không có ảnh hưởng đáng kể.

10. Phương Uyên bị truy tố theo điểm c khoản điều 88 BLHS: “Làm ra, tàng trữ, lưu hành…” nhưng Phương Uyên không “tàng trữ” bất cứ một tài liệu nào. Theo Biên bản tạm giữ đồ vật và kiểm tra tài liệu ngày 14/10/2012 (BL 752 – 755) các file ảnh Cơ quan điều tra có được là do phục hồi thẻ nhớ sau đó in ra giấy bắt Phương Uyên ký xác nhận.

11. Phương Uyên không có tiền án, tiền sự, chưa bị xử phạt hành chính.

12. Phương Uyên là một sinh viên tích cực tham gia các hoạt động xã hội của Trường Đại học Công nghiệp thực phẩm Tp.Hồ Chí Minh.

13. Được bạn bè sinh viên quý mến; là một người con ngoan của gia đình.

V. Về phần dân sự:

Biên bản tạm giữ đồ vật và kiểm tra tài liệu ngày 14/10/2012 (BL 752 – 755), Phương Uyên là người tự nguyện giao nộp đồ vật. Đề nghị Tòa trả lại cho Phương Uyên:

1. Thẻ nhớ máy ảnh hiệu Transcend HC 4GB vì không có thông tin, tài liệu liên quan vụ rải truyền đơn;

2. Thẻ nhớ điện thoại loại micro 256MB vì kết quả, máy vi tính không nhận diện được thẻ nhớ này;

3. Điện thoại di động, hiệu Nokia 6131 vì kết quả, máy vi tính không nhận diện được thẻ nhớ của điện thoại (mục 2).

VI. Kết luận:

Kính thưa Hội đồng xét xử,

Theo như Cáo trạng của Viện kiểm sát thì hành vi của Nguyễn Phương Uyên không gây ra hậu quả nào cho xã hội; không có động cơ, mục đích chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Các hành vi của Nguyễn Phương Uyên chỉ là phản ánh bức xúc cá nhân trước hiện trạng của đất nước và muốn cảnh tỉnh thanh niên sinh viên về ý thức và trách nhiệm bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc. Các hành vi của Nguyễn Phương Uyên không cấu thành trách nhiệm hình sự vì vậy tôi đề nghị Hội đồng xét xử hãy công minh xem xét tuyên Nguyễn Phương Uyên vô tội.
Trân trọng cám ơn sự lắng nghe của các quý vị./.

Long An, ngày 16/05/2013

Người bào chữa
Luật sư Hà Huy Sơn

Theo Bauxite Việt Nam


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Trương Tấn Sang, hãy nhớ anh là “con nhà luật”!

Một người bạn vừa nhờ mình chuyển giúp vài dòng tâm sự của anh ấy tới ông Trương Tấn Sang (Tư Sang), hiện là Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Cũng như bạn, mình không thể trao tận tay ông Tư Sang lá thư này, nên mình đưa nó lên blog, hy vọng ông Tư Sang có thể đọc thư qua Internet.

Trương Tấn Sang, hãy nhớ anh là “con nhà luật”!
Bạn mình là đồng môn của ông Tư Sang khi cả hai là sinh viên lớp 5LHC, khóa 5LH, trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, giai đoạn 1990 – 1995. 


Đây là khóa đầu tiên của chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở Đại học Tổng hợp TP.HCM. Chương trình đào tạo thử nghiệm này chỉ thực hiện được ba khóa thì người ta ra lệnh dừng.

Để bạn đọc có thể hiểu thấu đáo tâm tình của bạn mình. Mình xin tóm tắt vài nét về lai lịch chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật của trường Đại học Tổng hợp TP.HCM.

Trước 1990, Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chỉ đào tạo Cử nhân Pháp lý tại trường Đại học Pháp lý. Mục tiêu đào tạo Cử nhân Pháp lý là cung cấp cán bộ thực thi pháp luật cho hệ thống tư pháp xã hội chủ nghĩa. Cũng vì vậy, lý lịch (nguồn gốc xuất thân) là tiêu chí đầu tiên trong việc xét tuyển sinh viên. Học lực, tư chất thuộc hang thứ yếu.

Không rõ là từ bao giờ và các diễn biến bên trong ra sao nhưng đến năm 1990, trường Đại học Tổng hợp TP.HCM được phép tuyển sinh cho chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật.

Chương trình này có vài điểm mới: (1) Người muốn học chỉ cần hội đủ điều kiện (tốt nghiệp trung học trở lên) là có thể ghi tên nhập học, không cần phải dự kỳ thi tuyển sinh đại học do Bộ Giáo dục Đào tạo tổ chức hàng năm, cũng do vậy, người học còn được gọi là sinh viên “hệ ghi danh” (bên cạnh các hệ đã có như: chính qui, chuyên tu, tại chức). (2) Chương trình đào tạo được xem là “bản sao” từ chương trình đào tạo Cử nhân Luật của hệ thống Đại học Luật khoa ở miền Nam trước tháng 4 năm 1975.

Nghe nói tác giả của chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM là ông Triệu Quốc Mạnh. Ông Mạnh từng lấy Cử nhân Luật ở Đại học Luật khoa Sài Gòn. Từng học chương trình Tiến sĩ tại đại học này. Từng là công tố viên cao cấp trong hệ thống tư pháp của Việt Nam Cộng hòa và ông Mạnh còn là… “Việt cộng nằm vùng”. Tháng 4 năm 1975, ông Mạnh từng được ông Dương Văn Minh – Tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, bổ nhiệm làm Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia. Đây củng là lý do khiến ông Mạnh không được Đảng CSVN tin dùng sau khi Đảng đã “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.

Với lập luận đã “đổi mới” thì phải có một đội ngũ am hiểu “luật pháp tư sản”, giúp Việt Nam dễ dàng “hội nhập”, ông Mạnh thuyết phục được ông Nguyễn Ngọc Giao – lúc đó là Hiệu trưởng Đại học Tổng hợp TP.HCM, đứng ra vận động Bộ Giáo dục Đào tạo cho phép thực hiện chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật.

Chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật khởi đầu vào năm 1990. Vì là thử nghiệm, Đại học Tổng hợp TP.HCM chỉ thành lập Bộ môn Luật, nằm trong Khoa Triết và tuyển sinh khóa đầu tiên, đặt tên là Khóa 5LH (1990-1995). Khóa 5LH có ba lớp: 5LHA, 5LHB và 5LHC. Nghe nói, có tới 3.000 người ghi danh theo học khóa 5LH. Trong đó có chừng 1/3 đã tốt nghiệp hoặc đang theo học một đại học khác. Người ghi danh theo học khóa này thuộc đủ mọi thành phần: thường dân, bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, tu sĩ Công giáo, tu sĩ Phật giáo, mục sư Tin Lành, viên chức chính quyền, cán bộ đảng, thẩm phán, thư ký tòa án, công tố viên, sỹ quan cảnh sát, sĩ quan an ninh, nhân viên hải quan,…

Bởi chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM là “bản sao” từ chương trình đào tạo Cử nhân Luật của hệ thống Đại học Luật khoa ở miền Nam trước tháng 4 năm 1975, nên gần như toàn bộ giảng viên của chương trình này là những vị đã từng làm giáo sư của các trường Đại học Luật Khoa, Hành chính Quốc gia của Việt Nam Cộng hòa hoặc đã từng theo học bậc Cao học (thạc sĩ) tại các trường này, hay đã từng du học ở phương Tây. Vì thời thế thay đổi, có vị quay trở lại bục giảng sau 15 năm ngồi sửa đồng hồ ở lề đường, có vị quay trở lại bục giảng sau hàng chục năm ngồi tù vì bị nghi là nhân viên C.I.A (do từng sang Mỹ du học)…

Cũng bởi chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM là “bản sao” từ chương trình đào tạo Cử nhân Luật của hệ thống Đại học Luật khoa ở miền Nam trước tháng 4 năm 1975, nên nó khác hoàn toàn với chương trình đào tạo Cử nhân Pháp lý của trường Đại học Pháp lý. Sinh viên được dạy gần như tất cả những gì mà các trường luật trên thế giới đã và đang dạy sinh viên luật của họ (tất nhiên phải trừ ra các trường luật của những quốc gia cộng sản). Cũng nhờ vậy, sinh viên theo học chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM được học nhiều thứ về khoa học pháp lý liên quan tới lập pháp, hành pháp, tư pháp, hình sự, dân sự, kinh tế, tài chính,… đúc kết từ tiến trình phát triển của nhân loại. Nhiều môn học như: dân luật, kinh doanh, thương mại, hợp đồng,… được dạy trước khi Quốc hội và Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam ban hành những bộ luật đó.

Đây cũng là lý do mà Lê Công Định, tuy đã từng tốt nghiệp Đại học Pháp lý, đang làm việc tại Phòng Công chứng TP.HCM, vẫn ghi danh theo học chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM.

Vài người bạn của mình vốn là cựu sinh viên khóa 5LH kể thêm rằng, để bảo đảm chất lượng đào tạo và để có cơ sơ xin chuyển chương trình đào tạo Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM từ thử nghiệm thành chính thức, Bộ môn Luật của Khoa Triết phối hợp với Phòng Đào tạo của trường Đại học Tổng hợp TP.HCM tổ chức thi cử hết sức khắt khe. Tuy chỉ là thi hết môn nhưng các đợt thi vẫn được thực hiện y hệt các kỳ thi đại học. Sinh viên được chia thành vài chục nhóm, mỗi nhóm chừng 20 người vào chung một phòng. Mỗi sinh viên phải ngồi đúng bàn mà giám thị đã ghi mã số sinh viên của họ…

Dẫu gian lận trong thi cử là chuyện không thể loại trừ nhưng không sinh viên nào được ưu ái để làm chuyện đó. Năm 1995, trong kỳ thi tốt nghiệp của khóa 5LH, một vị, lúc đó đang là đại tá, Phó Giám đốc Công an TP.HCM bị giám thị lập biên bản, đuổi khỏi phòng thi, cấm thi tốt nghiệp vì quay cóp.

Tổ chức dạy và thi kiểu này nên nghe nói, từ 3.000 sinh viên ghi danh lúc đầu, sau 5 năm đào tạo, chỉ có chừng 500 sinh viên được nhận bằng tốt nghiệp. Không ít người trong số rơi rụng dọc đường là viên chức chính quyền, cán bộ đảng, thẩm phán, thư ký tòa án, công tố viên, sỹ quan cảnh sát, sĩ quan an ninh, nhân viên hải quan,…

Đáng tiếc là chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM bị hủy khi vừa tổ chức tuyển sinh khóa thứ ba (khóa 7LH). Môt phần vì sự phản đối của Đại học Pháp lý, một phần vì “nội bộ lủng củng”. Khoảng năm 2004, trường Đại học Tổng hợp TP.HCM tách Bộ môn Luật ra khỏi Khoa Triết để thành lập Khoa Luật. Khoa Luật của trường Đại học Tổng hợp TP.HCM được bổ sung một Phó Tiến sĩ từng du học tại Liên Xô. Bà này tên là Mai Hồng Qùy, con dâu một vị lãnh đạo Bộ Giáo dục Đào tạo. Vì là Phó Tiến sĩ từ Liên Xô về, không tìm được chỗ trong chương trình đào tạo như chương trình đào tạo thử nghiệm Cử nhân Luật ở trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, bà Qùy bắt đầu “cảnh báo” về những “nguy cơ” khi “hệ thống đào tạo xã hội chủ nghĩa”, dung dưỡng chuyện đào tạo “tinh thần pháp luật tư sản”. Những “cảnh báo” này đi thẳng lên Bộ Giáo dục Đào tạo và đi ra… báo Sài Gòn Giải phóng. Nó được hệ thống báo Đảng lặp đi, lặp lại vài ba lần trong vài tháng.

Cuối cùng, Bộ Giáo dục Đào tạo quyết định rút Khoa Luật, nhập vào Đại học Pháp lý TP.HCM, đổi tên Đại học Pháp lý TP.HCM thành Đại học Luật TP.HCM. Nhờ có công phát hiện và “dũng cảm cảnh báo” các “nguy cơ”, bà Qùy được bổ nhiệm làm Hiệu phó Đại học Luật TP.HCM. Cũng từ đó, các giảng viên của Đại học Luật TP.HCM đổi đời, mỗi tháng có thể kiếm vài chục triệu, nhờ những khóa “liên kết đào tạo cử nhân luật hệ tại chức” với các ngành, các địa phương…

Tới đây thì mình tin rằng, các bạn đã có đủ những thông tin cơ bản để hiểu lá thư mà bạn mình gửi đồng môn Trương Tấn Sang. Cũng xin nói thêm, những thông tin mà mình vừa kể chỉ là tóm tắt từ lời kể của vài cựu sinh viên khóa 5LH, những thông tin đó có thể chưa đầy đủ, toàn diện nên rất mong các vị là cựu sinh viên khóa 5LH bổ sung thêm. Nếu mình không lầm thì phần lớn các vị đều thành đạt trong nghề luật…


* * *

Sài Gòn ngày 18 tháng 5 năm 2013

Anh Tư thân mến,

Tôi là một cựu sinh viên lớp 5LHC, khóa 5LH của Đại học Tổng hợp TP.HCM.

Tôi suy nghĩ nhiều, đắn đo đã lâu và tới bữa nay thì quyết định phải viết cho anh vài dòng.

Chúng ta đã cùng ngồi với nhau một lớp, trong suốt năm năm. Tôi tin anh cũng như tôi và các bạn đồng môn, đồng khóa khác, vẫn cảm thấy tự hào bởi chúng ta nhờ may mắn mà được dạy dỗ tử tế hơn một chút.

Tôi tin sự tự hào và kết quả giáo dục mà chúng ta thụ hưởng vẫn còn nguyên vẹn trong anh, thành ra tôi quyết định chia sẻ với anh suy nghĩ của tôi.

Anh Tư thân mến,

Tôi vốn là kẻ không ưa Cộng sản nhưng tôi vẫn dành cho anh thiện cảm đặc biệt, bởi anh khác nhiều đảng viên, viên chức chính quyền Cộng sản mà tôi đã biết.

Tôi vẫn còn nhớ đồng môn Trương Tấn Sang, dẫu là Chủ tịch UBND TP.HCM, Phó Bi thư Thành ủy TP.HCM nhưng luôn đến trường bằng xe hai bánh gắn máy. Một đồng môn trầm lặng, không vênh váo, gần như không bao giờ bỏ học, trong lớp luôn nghe giảng, ghi chép hết sức nghiêm túc, thi cử ngay ngắn.

Tôi nhớ cả đồng môn Trương Tấn Sang thỉnh thoảng lại hỏi xin thuốc lá để hút trong giờ giải lao, vì sợ sẵn thuốc lá trong túi thì khó kiềm chế, bỏ dở giờ học ra ngoài hút thuốc như… tôi và nhiều anh em khác.

Tôi kính trọng đồng môn Trương Tấn Sang kiên nhẫn đeo đuổi khóa học kéo dài suốt năm năm, chấp nhận các thử thách để hoàn thành chương trình học vốn chẳng dễ dàng, nhẹ nhàng chút nào, dù rằng anh có thể chọn đường tắt để nhặt một hoặc vài mảnh bằng, dùng như “vé” trong chuyện “luồn sâu, leo cao”.

Tôi đánh giá anh rất cao khi là Chủ tịch UBND TP.HCM, Phó Bi thư Thành ủy TP.HCM nhưng anh vẫn lắng nghe các vị thầy của chúng ta phân tích, phê phán những nhược điểm, cảnh báo về các hệ quả của việc quản lý, điều hành xã hội theo kiểu Cộng sản.

Tôi nghe nói, anh từng là học sinh Petrus Ký – một trong những trường trung học danh gía nhất của miền Nam Việt Nam ngày xưa, nơi chỉ dành cho những đứa trẻ thật sự hiếu học và học lực thật sự xuất sắc.

Với những gì đã nghe và đã chứng kiến, tôi tin anh trọng sự học, yêu mến tri thức, tự trọng, biết giữ phẩm giá của mình. Song chừng đó chỉ đủ với cá nhân Tư Sang, chưa tương xứng với ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Anh Tư thân mến,

Hẳn anh còn nhớ, nhiều vị là thầy của chúng ta đã cùng nhắc, cùng khuyên chúng ta về chuyện phải sống, phải hành xử sao cho xứng đáng là “con nhà Luật”.

Anh đã biết thế nào là “con nhà Luật” nhưng anh đã làm gì để xiển dương tư cách “con nhà Luật” như mong mỏi của các thầy, như khao khát và tâm niệm của chúng ta – những cựu sinh viên 5LH?

Một kẻ vừa là “con nhà Luật”, vừa là Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như anh, có nên ngồi im khi hệ thống tư pháp kết án những đứa trẻ như Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên? Đọc tới đây, có thể anh muốn nhắc tôi xem lại “tam quyền phân lập”, thành ra tôi xin thưa luôn, anh đang là Ủy viên Bộ Chính trị. Anh có thể làm được nhiều việc khi ở cương vị đó!

Một kẻ vừa là “con nhà Luật”, vừa là Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như anh, đã từng học đủ thứ về kinh tế vĩ mô, kinh tế vi mô, hành chánh công quyền, tài chính công, dân luật, ngân hàng, thương mại, hình luật tổng quát, hình luật riêng biệt,… sao anh lại chấp nhận thực trạng kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục như hiện nay?

Nếu tôi nhớ không lầm, khi phân ban, đa số đồng môn chọn chuyên ngành kinh tế, tư pháp thì anh và một nhóm rất nhỏ các bạn khác chọn chuyên ngành công pháp. Học công pháp mà không nói gì, không làm gì trước thực trạng quản trị – điều hành hệ thống công quyền như hiện nay thì… kỳ quá anh Tư à!

Anh Tư thân mến,

Một vài bạn đồng môn, rành rẽ chính trường Việt Nam bảo tôi rằng, anh cô đơn lắm nhưng tôi thấy rất khó để đồng cảm với điều đó. Đến giờ, ít nhất, khóa 5LH cũng có Lê Công Định công khai thực hiện khao khát và tâm niệm của một “con nhà Luật”. Gần đây, tôi tình cờ được biết, ngoài Định còn có một số bạn đồng môn khác, bằng cách này hay cách khác cũng đang cố gắng như vậy. Còn anh, Trương Tấn Sang, cựu sinh viên khóa 5LH thì sao?

Anh Tư thân mến,

Nhờ xem ảnh ông Trần Văn Huỳnh, cha của Trần Huỳnh Duy Thức trên Internet, tôi mới biết, ông chính là người đã dạy chúng ta “Thuật ngữ pháp lý”. Tôi không hiểu vì sao, ông chưa bao giờ nhắc tới điều đó. Tôi hy vọng không phải vì ông thất vọng về một thế hệ “con nhà luật” mà ông góp phần đào tạo.

Anh Tư thân mến,

Chúng ta là đồng môn, thành thử tôi thấy không cần phải đề nghị anh nên làm gì, làm như thế nào. Tôi tin anh đủ tri thức để nhận ra mọi thứ. Vấn đề chỉ là anh có dũng cảm hay không.

Với tình đồng môn, hãy cho phép tôi nhắc anh rằng, quỹ thời gian và cơ hội của anh không còn nhiều. Rằng, trước khi bắt đầu cuộc khởi nghĩa Yên Bái vào năm 1930, cụ Nguyễn Thái Học – lãnh tụ Việt Nam Quốc dân Đảng – bảo như thế này với các đồng chí của cụ: “Không thành công cũng thành nhân”. Khởi nghĩa Yên Bái không thành công nhưng Nguyễn Thái Học và những liệt sĩ Yên Bái đã trở thành một phần của lịch sử Việt Nam.

Làm gì đó thật sự có lợi cho xứ sở và tổ quốc của mình đi anh Tư!

Một cựu sinh viên khóa 5LH – “con nhà luật”

© Đồng Phụng Việt

    19-05-2013

Theo blog Đồng Phụng Việt


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Tuổi trẻ tự tin tiếp bước - Hoàng Đức Doanh


Tuổi trẻ tự tin tiếp bước

"Tầu khựa cút khỏi biển Đông,"
Truyền đơn như trái tim hồng Phương Uyên.
Cùng bầu nhiệt huyết thanh niên,
Trái tim yêu nước sinh viên đi đầu.
Trong lòng ấp ủ từ lâu,
Ngày đêm căm ghét bọn Tầu hung hăng.
Học hành Uyên vẫn siêng năng,
Thương dân, yêu biển nguyện hằng dấn thân.
Bạn bè trường, lớp quây quần,
Càng nung ý chí, tinh thần đấu tranh.
Tấm gương các chị, các anh,
Nhiều khi sơ sảy là thành tù oan.
Đi tù biết mấy gian nan,
Vào vòng lao lý, cả ngàn hiểm nguy.
Thản nhiên trong mối tư duy,
Ngày đêm trăn trở, mà tùy dấn thân.
Sài gòn chứng kiến bao lần,
Xử người yêu nước là dân cùng nhà...

                  * * *

Một lần hẹn gặp Nguyên Kha
Bàn nhau cách thức đề ra trong ngày.
Căm thù nên quyết làm ngay,
Truyền đơn sẽ dán nơi này, bõ công.
"Tầu khựa cút khỏi biển Đông"
Một lời tâm huyết quyết không phai mờ.
Sự tình không quá bất ngờ,
Phương Uyên bị bắt, hiện giờ trong lao.
Trước vành móng ngựa hôm nào,
Thản nhiên nét mặt, ngẩng cao mái đầu.
Uyên - Kha dõng dạc từng câu :
- Chống giặc, chống đảng phải đâu tội tình ?
Người dân yêu Tổ quốc mình,
Căm quân bành trướng, bất bình dâng cao.
Tù người yêu nước là sao,
Tù người phản đối giặc vào biển Đông ?
Còn ai là kẻ có công,
Cam tâm nhìn ngắm non sông đắm chìm ?
Khán Tòa giây, phút lặng im,
Rung lên nhịp đập con tim mỗi người !
Uyên - Kha chưa trải trường đời,
Tự tin tiếp bước, vang lời núi sông !

© Hoàng Đức Doanh 
    Hà Nội, 20/05/2013


Tác giả gửi trực tiếp đến VANGANH.INFO

video


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

MỘT CUỘC ĐẠI PHẪU




Trên các blog lề dân, hiện nay tràn ngập những bài viết về hiện tượng lạ: NHNN VN thông qua đấu thầu vàng với giá chênh lệch bình quân với giá thế giới 6 triệu đồng/lượng để tăng nguồn cung cho các tổ chức tín dụng (TCTD) để các TCTD tất toán trạng thái, cân bằng lại cơ cấu đồng tiền. Nhiều vị GS-TS, chuyên gia kinh tế hàng đầu vẫn cho rằng chênh lệch giữa giá vàng trong nước và thế giới, đã và đang chảy vào túi những nhóm lợi ích Ngân hàng.

Những nhận xét này, tôi cho là:

1-Cực kỳ ngu xuẩn: Trong bối cảnh hiện nay, khi mà trong nội bộ của ĐCS VN, cuộc đấu đá bè phái đang diễn ra quyết liệt, thì cho dù TBT Nguyễn Phú Trọng có quyền lợi trong nhóm lợi ích của NH, cũng không ngu xuẩn đến mức ra mặt thách thức công luận và những bè phái khác trong nội bộ Đảng CS VN như vậy. Phải hiểu chủ trương thông qua bán đấu giá vàng để tăng nguồn cung vàng cho thị trường, phải được phục vụ cho chủ trương lớn của Đảng CSVN và Chính phủ CHXHCN VN, cho sự tồn vong của chế độ. Chẳng phải Phó Thống đốc NHNN VN Lê Minh Hưng đã tuyên bố toàn bộ số tiền chênh lệch do đấu thầu hơn 12 tấn vàng vừa qua của NHNN VN đã được chuyển vào ngân sách nhà nước đấy thôi. Điều này là sự thật.

2-Các vị GS-TS, chuyên gia này, cố tình dẫn dắt dư luận, định hướng dư luận quanh quẩn trong nghi vấn số tiền chênh lệch do việc bán đấu giá vàng vừa qua, chỉ phục vụ cho những nhóm lợi ích NH nào đó? Để che dấu cái mục đích thật, đã được quyết định của một chủ trương lớn của Đảng CS VN và Chính phủ CHXHCN VN???.

-NHNN VN, phải được coi như là một quả tim của nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN. Các NHTMCP nhà nước và các NHTMCP tư nhân là những động mạch và các chi nhánh của chúng là những tiểu mạch để bơm đẩy dòng tiền tệ lưu thông trong nền kinh tế theo những định hướng của các kế hoạch, hoạch định vĩ mô của Chính phủ và vi mô của doanh nghiệp. Trong thời gian vừa qua vì những hoạch định vĩ mô sai lầm của CP VN, đã tập trung vốn đầu tư vào các Tập đoàn Kinh tế, Tổng Cty nhà nước. Các Tập đoàn Kinh tế và Tổng Cty nhà nước và nhiều “Tập đoàn”, doanh nghiệp dân doanh, cũng đã sai lầm khi mở rộng hoạt động, kinh doanh ra nhiều lãnh vực, đa ngành, ngoài chuyên môn. Và cái hố không đáy Địa ốc, Chứng khoán đã nuốt đa phần những gói đầu tư của các Tập đoàn Kinh tế, Tổng Cty nhà nước, các doanh nghiệp kinh doanh Bất động sản cũng như các NHCPTM nhà nước do cho vay dưới sự chỉ định của CP, và những NHTMCP tư nhân do hám lợi. Tổng vốn huy động tín dụng của toàn xã hội đã được chôn chết cứng dưới nấm mồ bê tông Bất động sản.

Hệ thống NHVN đã như những con thiêu thân lao vào những ánh đèn Địa ốc, Chứng khoán, bằng cách lấy ngắn cắn dài, đã lấy những khoản huy động tín dụng ngắn hạn và trung hạn để đầu tư, cho vay những dự án đầu tư dài hạn với độ rủi ro cao. Hệ thống NHVN đã và đang đối diện với nguy cơ kép: khủng hoảng thanh khoản về thời hạn cũng như cơ cấu đồng tiền khi sử dụng vốn tín dụng huy động bằng vàng và ngoại tệ để ném vào những canh bạc Địa ốc, Chứng khoán và những dự án đầu tư dài hơi khác. Những mạch máu và tiểu mạch của hệ thống NHVN như bị tryzesterone (1) là những khoản nợ xấu và khủng hoảng thanh khoản kép làm cho xơ vữa, co cứng lại. Do đó chẳng lấy làm lạ trong khi dư nợ tín dụng của những thàng đầu năm 2013 là 0 mà dư nợ tín dụng huy động lại tăng 5% và lãi xuất cho vay vẫn không chịu hạ. Tất cả huy động tín dụng trong ba năm vừa qua, chỉ để chống đỡ với khủng hoảng thanh khoản kép.

Để sống còn, bắt buộc phải phẫu thuật trái tim để làm phẫu thuật bắc cầu hoặc đặt stein (2). Với bệnh án của hệ thống NHVN hiện nay, chắc chắn phải là một cuộc Đại phẫu thuật.

Và trước khi muốn làm một cuộc Đại phẫu, phải tính đến phương pháp hỗ trợ trong khi làm phẫu thuật.

Cuộc Đại phẫu phải qua những bước chuẩn bị hỗ trợ sau:

1-NHNN VN, bằng mọi thủ đoạn, phải cướp lấy độc quyền kinh doanh vàng, cũng như độc quyền thương hiệu SJC, để từng bước xóa bỏ việc lưu hành vàng phi SJC, bằng những bước thích hợp cho từng giai đoạn. Hiện nay đã vào giai đoạn cuối với việc độc quyền bán đấu thầu vàng SJC với giá cao áp đặt cho các TCTD để tất toán trạng thái.

2-Từng bước giảm lãi xuất huy động tín dụng ở kỳ ngắn hạn. Duy trì lãi xuất tương đối cao ở mức vừa phải ở kỳ trung và dài hạn, để tạo sự chênh lệch đáng kể giữa kỳ hạn ngắn và dài hạn, sao cho lãi xuất ở kỳ trung, dài hạn vẫn có thực lãi dương. Tiếp tục từng bước hạ lãi xuất.

3-Ổn định trong ngắn hạn tỷ giá song phương USD/VNĐ, tối thiểu là đến 30/06/2013.

4-Đẩy mạnh sự chênh lệch giá vàng trong nước và Quốc tế, để tạo tâm lý dè chừng của những nhà đầu tư và người dân.

****Tỷ giá tương đối ổn định, chênh lệch giá vàng trong nước và quốc tế cao, Bất động sản đóng băng, chứng khoán lao dốc, lãi xuất trung, dài hạn NH thực lãi dương. NHNN VN đang dọn sẵn con đường cho nhà đầu tư và những người dân có tiền lao vào bẫy là lãi xuất hấp dẫn ở kỳ hạn: trung và dài hạn của hệ thống NH.

****Sau khi các NHTMCP quốc doanh cũng như tư nhân đã hoàn tất việc tất toán trạng thái vàng cũng như các loại ngoại tệ. Sau khi đã thống kê và cân đối cán cân thặng dư tín dụng tổng thể giữa các kỳ hạn và cơ cấu đồng tiền, tỷ giá song phương USD/VNĐ mới, sẽ được công bố. Lúc này những người đã lỡ gửi tín dụng với kỳ hạn trung và dài hạn, dù có muốn rút tiền để chuyển đổi cơ cấu bảo toàn vốn, đều vô ích vì tỷ giá lúc này đã chênh lệch quá cao. Tỷ giá song phương giữa USD/VNĐ, lúc này sẽ bằng chênh lệch giữa giá vàng trong nước và thế giới so với giá USD của giá vàng quốc tế trong hiện tại cộng với tỷ giá USD/VNĐ hiện nay. Đồng nội tệ sẽ bị NHNN VN phá giá 15-18% một lần một chứ không theo lời khuyên của các chuyên gia kinh tế: phá giá VNĐ, theo lộ trình 4%/năm để tránh bị sốc vì giá trị thực của VND, trên thực tế đã mất giá trên 24% so với USD. Thống đốc NHNN VN Nguyễn Văn Bình sẽ lại xuất hiện trong những cuộc họp báo với lời giải thích quen thuộc đối với giá vàng nhưng vế sau giờ lại được đảo chiều ngược lại:

“NHNN VN, sẽ tăng cung nguồn USD cho thị trường, nhưng không bảo đảm ổn định giá vì giá vàng trong nước hiện nay đã liên thông với Quốc tế???” Dân chúng lại có dịp mgậm đắng nuốt cay như trong chủ trương bình ổn thị trường vàng của NHNN VN trong thời gian vừa qua.

Tiền gửi tín dụng của nhà đầu tư cũng như dân chúng, sẽ vẫn nằm lại trong hệ thống NH với tâm lý trông mong vào lãi xuất NH, để gỡ gạc lại phần nào giá trị của đồng tiền đã bị bốc hơi.

Lúc này cuộc Đại phẫu mới được bắt đầu. Các Bác sỹ chuyên gia hàng đầu về tim mạch của Đảng CS VN, Chính phủ CHXHCN VN mới bắt đầu cầm dao mổ để làm phẫu thuật bắc cầu cho trái tim của chế độ là NHNN VN, để nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN và Chế độ XHCN tại Việt Nam, không bị đột quỵ.

****Lúc này lệnh đổi tiền sẽ được công bố. Tỷ lệ quy đổi giữa đồng tiền cũ đang lưu hành so với đồng tiền mới, số lượng tiền được đổi cho cá nhân, hộ gia đình, doanh nghiệp sẽ được ấn định. Người dân vẫn được quyền giữ ngoại tệ, vàng, nhưng theo số lượng do nhà nước quy định (việc này đã từng được áp dụng). Quy định này cũng áp dụng cho các NH Liên doanh, NH 100% vốn nước ngoài.

Số ngoại tệ hoặc vàng dư dôi ngoài quy định trên, sẽ được Chính phủ trưng mua đúng theo thời giá hiện tại, nhưng theo tỷ lệ quy đổi giữa đồng tiền mới và cũ. Sau một thời gian ngắn, Chính phủ sẽ lại công bố giá trị đồng tiền mới, ngang bằng với giá trị đồng tiền cũ theo đúng như kịch bản đổi tiền 1985. Chính phủ CHXHCN VN, lúc này sẽ dư sức trả nợ quốc tế, dư sức Tái cơ cấu và Tái cấp vốn cho các Tập đoàn, Tổng Cty, thậm chí còn dư sức mua thêm hàng chục Mig 35 hoặc chục chiếc tàu ngầm Kilo. Chứ với tình trạng hiện tại, Chính phủ CHXHCN VN nợ như chúa chỗm, lên đến 106% GDP theo như định nghĩa nợ công của Quốc tế, tiền đâu để mà Tái cơ cấu và Tái cấp vốn????

Do những ràng buộc với những tổ chức kinh tế thế giới khi gia nhập tổ chức WTO, nên ĐCSVN và CP CHXHCN VN, phải có kịch bản hợp lý như:

vì “Đổi tên nước”, do đó phải đổi lại tiền tệ đang lưu hành trong nước. Bộ Chính trị Đảng CS, đang tạo một dư luận trên các phương tiện truyền thông thông tin, báo chí chính thống để tạo một bước đệm cho việc đổi tên nước, gián tiếp qua việc lấy ý kiến cho dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Một kịch bản quá chuẩn, xứng đáng được những giải Oscar cho kịch bản, Biên kịch, Đạo diễn, Diễn viên chính cho Đảng CS VN, CP CHXHCN VN, NHNN VN. Lần này là nguyên một giải Oscar hoặc huy chương HCM cho Thống đốc Nguyễn Văn Bình, chứ không phải nửa giải Nobel. Chỉ một đập ăn ba ngay, hiện tượng vàng hóa, USD hóa, sử dụng tiền mặt, sau cú đập này sẽ không còn đất sống.

Cuộc Đại phẫu, đang trong giai đoạn chuẩn bị. Các Bác sỹ gây mê hồi sức là các vị GS-TS, chuyên gia kinh tế, các vị ủy viên trong Ủy ban Kinh tế Quốc hội, đang gây mê dư luận với những câu hỏi miên man, không dứt, được lập đi lập lại: “Tại sao lạ vậy?”, “Tại sao kỳ vậy?”, “Lạ lùng quá?”, “Các ông lớn NH nào vậy?”, “Nhóm lợi ích NH nào vậy?”.

Chẳng có gì kỳ lạ, chẳng có ông lớn NH hoặc nhóm lợi ích NH nào cả.

Tất cả chỉ vì chủ trương lớn của Đảng CS VN, CP CHXHCN VN, vì sự sống còn của Chế độ, mà thôi.

Không cẩn thận lại đi ăn mày, làm lại từ đầu lần nữa!?

Cuộc sống của người dân có lao đao, lên bờ xuống ruộng?, doanh nghiệp có khốn đốn, phá sản?

Không sao, miễn Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh vẫn cứ muôn năm, Chế độ vẫn cứ tồn tại?

NHNN VN, hệ thống NH VN sau cuộc đại phẩu này sẽ được thay dòng máu mới là nguồn tiền mới thay cho dòng tiền tệ cũ hiện tràn ngập những cặn bã của lớp mỡ độc là những khoản nợ xấu và nguy cơ đột quỵ đeo bám dai dẳng là khủng hoảng thanh khoản kép.

Các Tập đoàn Kinh tế nhà nước, Tổng Cty Quốc doanh sẽ được cứu, sẽ tiếp tục làm những đầu tàu định hướng cho nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN.

Còn “Nước chúng mày buồn, nhưng nước chúng ông vẫn vui” chẳng phải đang là một triết lý sống của ĐCS VN do một bài viết trên một blog lề phải của một dư luận viên, đã đăng được hơn tuần nay rồi đấy sao?

Ban Nội chính, đang được thành lập ở hầu hết các Tỉnh, Thành phố, thực chất là “Ban Chỉ đạo Đổi tiền”, không nói nhiều chỉ hốt thôi. Chức danh thật của Nguyễn Bá Thanh là Trưởng ban Chỉ đạo Đổi tiền TW. Sau cuộc Đại phẩu thuật này, mới chính thức bước vào BCT. Đấu đá hiện tại chỉ là diễn trò “Dương đông kích Tây” của gánh xiếc BCTĐCS VN.

Theo Báo Tổ Quốc



chú thích:

1-Một dạng mỡ trong máu tương tự như cholesterone nhưng gốc ba, khó tan trong máu, là nguyên nhân gây ra xơ vữa động mạch máu.

2-Từ chuyên môn trong phẩu thuật tim khi có nguy cơ tắc nghẽn động mạch tâm thất.


* VAOL là Trang Thông Tin Đa Chiều. Tất cả bài đăng tải trên không phản ảnh quan điểm hay lập trường của VAOL

Lựa chọn ngôn ngữ

Kết Nối Với Facebook

 
Copyright © 2009. VangAnh Online - All Rights Reserved
Trang Thông Tin Đa Chiều